THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 351 - Chương 355

Chương 352: Một nhà đoàn viên

- Thật là lợi hại!

Giang Thần sáng mắt lên, trước tiên không nói cảnh giới của phụ thân là Tôn giả, chỉ riêng trình độ kiếm đạo đã chính là người mạnh nhất hắn gặp.

Một mặt khác, Huyền Binh vệ cũng đã xử lý hết toàn bộ quân tiên phong doanh, sơn thành tạm thời an toàn.

- Để ta đi cứu hỏa.

Giang Thanh Vũ đứng ở trên không trung nói một tiếng, sau đó phi ra ngoài thành.

Giang Thần nghĩ thầm còn chưa hiểu rõ thực lực của vương triều mà đã tùy tiện điều động chiến thuyền là rất không sáng suốt, cứ để phụ thân đi thăm dò cũng không tệ.

Chợt, hắn đi tới Đông viện.

Từ khi Giang Thần đi tới thánh viện, Cao Nguyệt cũng từ Xích tiêu phong trở lại Nam Phong lĩnh.

Không có Giang Thần, nàng cũng không có bất kỳ lý do gì ở lại Xích tiêu phong, Đông viện mới là nhà của nàng.

Cao Nguyệt căng thẳng đứng ở trong sân, chỉ nghe bên ngoài vang lên tiếng ầm ầm, nói là đại quân vương triều muốn tới vây quét Nam Phong lĩnh.

- Mẫu thân.

Đột nhiên, một âm thanh bất ngờ truyền đến, Cao Nguyệt vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, ngẩng đầu nhìn lại, quả nhiên đã nhìn thấy Giang Thần bước nhanh tới đây.

- Thần nhi!

Cao Nguyệt kích động ôm lấy nhi tử của mình.

Giang Thần cười khổ không thôi, cảm giác mình sắp hít thở không thông.

- Thần nhi, sao con lại trở về lúc này chứ? Bên ngoài có quân đội, chuyện này có quan hệ với con sao?Cao Nguyệt hỏi.

- Đúng thế.

Lần này Giang Thần nói khá tỉ mỉ về ngọn nguồn chuyện đã xảy ra, nói thí dụ như Hắc Long thành bị diệt, cuối cùng Mộ Dung gia và Tô gia chạy tới, liên hợp với Đại Hạ Hoàng Đế, muốn diệt Giang phủ.

Sau khi nghe xong, Cao Nguyệt nắm lấy trọng điểm, nói:- Phụ thân con? Phụ thân con cũng quay về rồi sao?

Khi nàng nói chuyện đều mang theo sự run rẩy, trong ánh mắt xinh đẹp tràn ngập vẻ chờ đợi.

- Đúng vậy, hiện tại phụ thân đã không có chuyện gì nữa, người đang ở bên ngoài kháng cự quân đội, để người của đại sơn trốn vào trong sơn thành.Giang Thần nói.

- Quá tốt rồi, quá tốt rồi!

Cao Nguyệt lại càng giống như thiếu nữ, cao hứng mức kêu tới kêu lui, nắm lấy cánh tay của hắn, lại nói:- Phụ thân con đã hoàn toàn khôi phục rồi sao?

- Vâng.

Giang Thần vẫn có tự tin đối với y thuật của mình.

- Nói như vậy, chúng ta sẽ có hy vọng.

- Mẫu thân, thực lực của phụ thân rất mạnh sao?

Cao Nguyệt gật gù, cười nói:- Trước khi sinh ra con, chàng đã ở bên trên Thanh Vân bảng, sau đó an tâm ở Nam Phong lĩnh tu hành, khi con bốn tuổi, thực lực của phụ thân con đã đủ để vấn đỉnh đầu bảng Thanh Vân bảng, năm con mười tuổi, ở Hỏa vực đã không có người nào có thể địch nổi nữa.

- Mạnh như thế sao?Giang Thần hít vào một ngụm khí lạnh, vốn hắn tưởng rằng phụ thân chỉ là một Thông Thiên cảnh phổ thông mà thôi.

- Vậy sư phụ của phụ thân, chẳng phải là Đại tôn giả sao?

Giang Thần thầm nói, sao Đại tôn giả sẽ dễ dàng chết như vậy chứ?

- Không phải, thực lực của phụ thân con kỳ thực đã vượt qua Thiên Phong đạo nhân, nhưng người biết không nhiều, lại bị bắt vào trong Hắc Long thành, vì vậy bị cho rằng rất yếu, chỉ có thể dựa vào Thiên Phong đạo nhân tới cứu mà thôi.
- Ồ.

Trong lòng của Giang Thần có cảm giác tự hào, nói như vậy, hắn cũng coi như là đời sau của cường giả.

- Không mạnh như vậy thì làm sao xứng với mẫu thân con cơ chứ?

Âm thanh sang sảng của Giang Thanh Vũ hạ xuống từ trên không.

Chờ đến khi Giang Thần ngẩng đầu nhìn lên thì cái gì cũng không thấy nữa.

- Nguyệt Nhi!

- Thanh Vũ!

Giang Thần lần nữa cúi đầu, Cao Nguyệt và Giang Thanh Vũ đã kích động ôm nhau, ánh mắt ẩn chứa tình cảm đưa tình nhìn lẫn nhau.

-...

Giang Thần còn chưa thành gia lập thất cảm thấy bị thương tổn, hắn dùng sức ho khan mấy lần.

Lúc này Cao Nguyệt mới nghĩ đến con vẫn còn ở đây, nàng thẹn thùng đẩy Giang Thanh Vũ ra.

Giang Thanh Vũ tức giận nhìn Giang Thần một chút, nói:- Không phải ta đã sắp xếp chuyện hôn sự cho con rồi sao?

- Chàng còn không thấy ngại mà nói, nữ tử kia ngại nghèo yêu giàu, sau khi chàng bị Hắc Long thành bắt được đã muốn hối hôn rồi.Cao Nguyệt oán trách nói.

- Cái này, ai lại biết được chứ?

Giang Thanh Vũ cười một tiếng.

Bầu không khí vui vẻ như vậy Giang Thần rất vui khi nhìn thấy, thế nhưng cân nhắc đến thế cục bây giờ, hắn không khỏi nói:- Phụ thân, hiện tại quân đội thế nào rồi?

- Đã lui rồi.Giang Thanh Vũ nói.

- Lui?

- Đúng vậy, ta đã chém đầu tất cả tướng quân của bọn họ, đương nhiên bọn họ phải lùi rồi. Giang Thần cả kinh, nói:- Như vậy phụ thân mới vừa nói cứu hoả là chỉ cái này sao?

- Không phải vậy thì là cái gì chứ?

- Ta còn tưởng rằng là yểm hộ những người khác bên trong đại sơn tới đây.

Giang Thần bỗng nhiên tỉnh ngộ, đồng thời lại có chút không rõ, hỏi:- Như vậy phụ thân mới vừa nói chiến, sau khi có chuyện này đã hoàn toàn không cần thiết nữa mà.

- Ta nói chiến là đi kinh thành, chém đầu của cẩu hoàng đế xuống, còn cho rằng là cái gì chứ?Giang Thanh Vũ cười nói.

- Hít!

Giang Thần không thể tin tưởng được nhìn sang, đây chính là chuyện mà hắn chưa hề nghĩ tới.

- Vương triều phái Tiết Kính Thiên tới trấn áp ta, bây giờ lại phái đại quân muốn tiêu diệt tộc nhân của ta, nhi tử của ta, ngươi nói xem ta có thể quên đi như vậy sao?Giang Thanh Vũ nghiêm nghị nói.

- Đương nhiên không thể rồi.

Giang Thần đột nhiên phản ứng lại, hưng phấn nói:- Vừa nãy người tìm phụ thân tán gẫu, là chưởng giáo Thiên Đạo môn sao?

- Đúng, chỉ cần ngươi chịu đảm nhiệm chưởng giáo đời tiếp theo Thiên Đạo môn thì Thiên Đạo môn sẽ cùng chiến với chúng ta.

Nói tới chỗ này, tâm tư của Giang Thanh Vũ lại đặt ở trên người của Cao Nguyệt, đi tới ôm nàng, đau lòng nói:- Nguyệt Nhi, nàng lại gầy rồi.

- Trên người chàng thật là hôi.Cao Nguyệt nhăn nhó che mũi, lại ra vẻ chán ghét nhíu mày.

- Khục khục, hết cách rồi, Hắc Long thành cũng không để ta rửa ráy mà.

Lúc này Giang Thanh Vũ mới nhớ tới hình tượng của bản thân, hắn sờ mái tóc rồi bời, hận không thể lập tức tắm rửa.

Nhưng mà, hắn hoàn toàn biến sắc, dùng sức nắm lấy tay của Cao Nguyệt, nói:- Nguyệt Nhi, sao cảnh giới của nàng lại lui đến Tụ Nguyên cảnh rồi? Không phải nói không ra tay sao?

Nói đến đây, vẻ mặt Giang Thần xấu hổ, tiến lên nói:- Phụ thân, đây là do lỗi của ta.

Hắn nói chuyện Lý Thấm ra.

- Đây là tai bay vạ gió, không có cách nào cả.Cao Nguyệt nhìn rất thoáng, là người không thèm để ý nhất trong ba người.

- Ta cố gắng tu luyện là muốn dẫn nàng trở về, nói cho người của Cao gia biết sự lựa chọn của nàng không sai, ta sẽ lấy được thuốc giải cho nàng, không nghĩ tới...Giang Thanh Vũ hoàn toàn biến sắc, nếu không phải Lý Thấm đã chết, hắn đã hận không thể chém nàng thành muôn mảnh.

- Không có chuyện gì cả, tuổi thọ của thiếp đã khôi phục, thực lực của Tụ Nguyên cảnh cũng không dùng được, cứ như vậy đã rất tốt rồi.Cao Nguyệt nói.

- Nguyệt Nhi, nàng là tiểu thư Cao gia, người có huyết thống Thiên Phượng thuần chính nhất, ta không hy vọng ta hủy diệt nàng, năm đó nàng không nên gạt ta ăn độc dược.

- Nếu như nàng theo ta mà lại trở thành một phụ nhân bình thường ở bên trong đại sơn, ta không thể tha thứ cho chính mình được.Giang Thanh Vũ nói.

- Không sao cả.Cao Nguyệt lần nữa nói.

- Khục khục.

Giang Thần lần nữa phát ra tiếng ho khan, trước khi ánh mắt của Giang Thanh Vũ nhìn sang, hắn vội vã lấy ra một bình thuốc, nói:- Mẫu thân, phụ thân, thuốc giải đã được luyện chế ra, ăn vào là có thể giải được.

Ở bên trong ánh mắt kinh ngạc của Cao Nguyệt và Giang Thanh Vũ, Giang Thần lại nói:- Hơn nữa thực lực của mẫu thân giảm mạnh là bởi vì độc dược dẫn đến, vì lẽ đó bên trong thuốc giải con đã ném vào một vài thứ, thành công, sẽ làm mẫu thân khôi phục lại thực lực như lúc ban đầu, không thành công cũng không có tác dụng phụ gì cả.

- Giang Thần, chuyện này có thật không?

Cao Nguyệt, Giang Thanh Vũ nhìn viên đan dược kia, không thể tin tưởng thứ hai người luôn nghĩ tới lại xuất hiện như vậy.

Chương 353: Phượng hoàng niết bàn

Có điều bất kể ra sao, nhi tử của mình sẽ không hại mình.

Cao Nguyệt tiếp nhận thuốc giải, ở trong ánh mắt nóng bỏng của Giang Thần, nàng để vào trong miệng.

Giang Thanh Vũ ở bên cạnh nhíu chặt mày, vẻ mặt quan tâm quan sát tình huống của ái thê, con mắt không nháy mắt lấy một cái.

Rất nhanh, vẻ mặt của Cao Nguyệt đã để lộ ra vẻ thống khổ, tay ôm bụng, cắn chặt răng, mồ hôi hột tràn ngập trán của nàng.

- Phản ứng bình thường.

Giang Thần động viên một câu, thế nhưng hắn cũng rất là đau lòng.

Sau đó, hai phụ tử đỡ Cao Nguyệt lên trên ghế, đến lúc này, thống khổ đã tăng lên, Cao Nguyệt không nhịn được kêu ra thành tiếng.

- Thần nhi, thật sự không có chuyện gì sao?Giang Thanh Vũ lo lắng nói.

- Hừm, sở dĩ Thôi Mệnh hoa có được hiệu quả độc ác như vậy chính là do độc tố rót vào nơi sâu xa trong thân thể, vào bên trong ngũ tạng lục phủ và xương cốt thì mới sẽ làm cho sau khi người ta ra tay, thực lực và tuổi thọ giảm mạnh.

Giang Thần nói:- Chuyện giải độc muốn làm chính là cần phải bức độc tố từ bên trong nơi sâu xa của thân thể ra, thống khổ là chuyện không thể tránh khỏi.

Vừa dứt lời, cả người Cao Nguyệt đã bị mồ hôi làm ướt nhẹp, bám vào trên da, tiếp theo hóa thành hơi nước bốc lên.

Hơi nước mang theo một mùi gay mũi, khiến cho người khác phải nhíu chặt mày.

Có điều, theo quá trình này kết thúc, sự thống khổ của Cao Nguyệt cũng đang giảm bớt.

- Thành công rồi!Giang Thần kích động nói.

Mặc dù nói hắn có lòng tin đối với kỹ thuật luyện đan của mình, thế nhưng dù sao đối tượng cũng là mẫu thân của mình, không thể nào làm được chuyện yên tâm trăm phần trăm được.

- Hừm, loại cảm giác khó chịu kia cũng đã biến mất rồi.Cao Nguyệt cười nói.

Từ khi ăn vào độc dược, nàng cảm thấy giống như có một bàn tay bóp lấy cổ họng của mình, chỉ cần nàng hơi dùng sức thì cái tay này sẽ càng ngày càng chặt, mãi đến khi nàng mất mạng mới thôi.

Hiện tại, loại cảm giác này đã biến mất không còn tăm hơi, như xả được gánh nặng, cả người trở nên rất là ung dung.

Có điều, giữa lúc Cao Nguyệt muốn đứng dậy thì thân thể cứng đờ, tiếp theo vẻ mặt toát ra vẻ khó có thể dùng lời để diễn tả được.

- Làm sao vậy?

Giang Thanh Vũ đang muốn tiến lên phía trước thì lại bị Cao Nguyệt đưa tay ngăn lại.

Sau đó, Giang Thanh Vũ và Giang Thần cũng cảm giác được có một luồng sóng nhiệt bức người nhào tới trước mặt.

Một giây sau, hỏa diễm vô cùng vô tận từ trong cơ thể của Cao Nguyệt phun ra, chẳng khác nào một dòng lũ lớn bắn lên trên không trung, khi lên tới đỉnh, rất nhanh đã biến ảo thành một đầu thần thú.

Một đầu hỏa phượng!

Mặc dù là do hỏa diễm ngưng tụ mà thành, thế nhưng lại có mười phần linh tính, thậm chí có thể nhìn thấy được cấp độ và hoa văn của lông chim, giống như bên trong thật có một đầu thần phượng vậy.

Trên mặt đất, Cao Nguyệt lại thể hiện ra khí chất siêu phàm ngày đó đối mặt với Tô Thuyên ở trên bảo tháp, ở giữa lông mày hiện lên đồ văn của Thiên Phượng gia tộc.

Hơn nữa lần này lại thêm hỏa diễm tôn lên, khí thế của Cao Nguyệt càng mạnh hơn, dường như đã không còn là phàm nhân nữa.

Vành mắt của nàng cũng chỉ còn lại ánh sáng màu cam.

- Thiên Phượng huyết thuần chính nhất trong mấy trăm năm quả nhiên lợi hại.

Một lúc lâu sau, hỏa phượng khiến cho toàn bộ Thập Vạn đại sơn chú ý biến mất, mà hỏa diễm dường như cũng bị thu lại vào trong cơ thể của Cao Nguyệt.

- Thực lực của thiếp, không chỉ khôi phục mà còn trở nên mạnh mẽ hơn nữa!Cao Nguyệt giơ bàn tay đến trước mặt, trong mắt tràn ngập vẻ kinh hỉ.

- Xem ra tuy rằng trúng Thôi Mệnh hoa, thế nhưng những năm này huyết thống Thiên Phượng vẫn không ngừng trở nên mạnh mẽ hơn nữa.Giang Thần nói.

Nói cách khác, hai mươi năm không tu luyện, thế nhưng trái lại thực lực của Cao Nguyệt lại vẫn tăng lên.

Đây chính là chỗ kinh khủng của thế gia truyền thừa.

- Tôn giả, thiếp cũng trở thành Tôn giả?Sau khi Cao Nguyệt phát hiện ra mình mạnh như thế nào, nàng càng vui vẻ hơn nữa.

- Nếu như hai mươi năm qua nàng có thể tu luyện, e rằng cũng đã là Đại tôn giả, mà không phải là Tôn giả mới nhập môn nữa.Giang Thanh Vũ có chút tiếc nuối nói.

- Coi như là nhập môn thì cũng là Tôn giả.Cao Nguyệt không có nhiều tiếc nuối như vậy, phần hào khí này là thứ mà rất nhiều người đều không có.

- Điểm quan trọng nhất chính là, là một nhà ba người chúng ta lại được đoàn tụ.Cao Nguyệt lại nói.

Giang Thanh Vũ gật gù, rốt cục nở nụ cười, hắn vỗ tay vào vai của Giang Thần, nói:- Chuyện này nhờ có đứa con tốt của chúng ta, không hổ là nhi tử của Giang Thanh Vũ ta.

- Nói giống như có riêng chàng sinh ra nó vậy.Cao Nguyệt bất mãn nói.

Giang Thanh Vũ cười ha hả, đột nhiên dùng ánh mắt lợi hại đánh giá Giang Thần.

Giang Thần có chút không dễ chịu, mà nhiều hơn đó là vẻ bất an.

- Thần nhi, bên trong cơ thể con không hề có một chút huyết mạch Thiên Phượng nào sao sao?Giang Thanh Vũ nghiêm túc nói.

- Thanh Vũ!

- Ta chỉ hỏi một chút, Thần nhi, không có cũng không sao cả.Giang Thanh Vũ lập tức nói.

Giang Thần hiểu rõ ý của phụ thân, nếu như trong cơ thể hắn có huyết mạch Thiên Phượng, đồng thời rất thuần khiết, như vậy sẽ có thể chứng minh quyết định của Cao gia là sai lầm.

Điểm ấy, đối với phụ thân mà nói, rất quan trọng.
Mặc dù Giang Thần biết thế gia truyền thừa liên hôn dẫn đến tác dụng nhỏ bé không đáng kể, thế nhưng cũng không có nghĩa là không liên hôn thì sẽ có thể trăm phần trăm giữ được huyết thống thuần khiết.

Ninh Hạo Thiên như vậy được coi là ví dụ rất hiếm thấy.

Thần mạch của Giang Thần là thứ của chính hắn, không có khả năng áp chế Phượng huyết.

Mà căn cứ vào quy luật của thế gia truyền thừa, quá hai mươi tuổi, trạng thái huyết thống trong cơ thể cả đời sẽ không thay đổi.

Giang Thần cũng sắp tới rồi, thế nhưng trong cơ thể vẫn không có chút Phượng huyết nào cả.

Có điều, chính là bởi vì không có cho nên mới khiến cho Cao Nguyệt chú ý.

Theo lý mà nói, thân là người có huyết thống Thiên Phượng thuần chính nhất trong mấy trăm năm qua, coi như là nàng kết hôn sinh con với người bình thường thì đời sau cũng sẽ không tới mức ngay cả chút huyết thống cũng không có, chỉ có thể rất mỏng manh, tràn ngập tạp chất mà thôi.

Mà trạng thái của Giang Thần, rất khác thường.

Sau đó, Cao Nguyệt nhớ tới ghi chép mà nàng đã từng thấy ở trong gia tộc.

Khi huyết thống truyền thừa thuần khiết đến một trình độ vô cùng cao thì được gọi là chân huyết.

Người nắm giữ chân huyết, ở trong tất cả thế gia truyền thừa đều là người đã ít lại càng ít.

Thế nhưng, một khi xuất hiện người có chân huyết, như vậy thế gia truyền thừa này sẽ nhanh chóng lớn mạnh, vấn đỉnh lên vị trí đỉnh cao.

Có điều, chân huyết thì phải cần thức tỉnh.

Căn cứ vào huyết thống truyền thừa không giống nhau thì phương thức thức tỉnh cũng không giống nhau.

Có điều đều là việc rất nguy hiểm, cần phải dùng tính mạng để đánh đổi thì mới có thể ra được kết quả.

Ví dụ như Long huyết của Mộ Dung gia, nhất định phải là người không có bất kỳ phòng ngự nào đi vào bên trong Long hỏa cực nóng.

Nếu như có thể chịu đựng được Long hỏa, cũng thuận lợi thức tỉnh, như vậy sẽ chính là người có chân huyết.

Không đi ra được, vậy sẽ bị đốt thành than đen.

Rất nhiều người tự tin mù quáng cho là mình là người có chân huyết, kết quả đều lấy mạng ra để đổi.

Vì vậy, Mộ Dung gia cấm chỉ đệ tử trong tộc tự mình tiến hành nghi thức thức tỉnh chân huyết.

Nói tới Thiên Phượng Cao gia, thức tỉnh chân huyết càng đơn giản và thô bạo hơn nữa.

Đó là... Tự sát.

Mặc kệ thông qua phương thức gì, chỉ cần chết đi là được, nếu như là chân huyết thì sẽ có thể Phượng Hoàng niết bàn, dục hỏa trùng sinh.

Nếu như không phải chân huyết, tự nhiên sẽ là vĩnh viễn chết đi, cũng sẽ không bò lên được nữa.

Trước đó không nhìn ra được bất kỳ dấu hiệu chân huyết nào cả, nhất định phải đi thử thì mới có kết quả, thường thường đều là kết cục bi kịch mà thôi.

Cao Nguyệt suy đoán nhi tử của mình rất có thể là chân huyết, vẻn vẹn là bởi vì trong cơ thể của hắn không có bất kỳ chút phượng huyết nào cả.

Thế nhưng, nàng không thể bởi vì chuyện khác thường như vậy mà để nhi tử đi chết được.

Nàng lại sẽ không nói cho Giang Thần biết, bởi vì người chết ở trong nghi thức đều tự tin cho rằng mình là người có chân huyết, không để ý tới lời cảnh cáo mà phải trả cái giá bằng cả mạng sống của mình.

Chương 354: Lật đổ hoàng quyền

Sau đó, một nhà ba người đi tới chủ phủ.

Đại quân của Vương triều đã thối lui, tình huống thương vong của Nam Phong lĩnh cũng đã được thống kê ra.

- Chết 103 người, không có người bị thương.Âm thanh của Giang Thiên Hùng ẩn chứa lửa giận, không có người bị thương, chuyện này ý nghĩa là quân đội Vương triều gặp ai là giết người đó.

May mà đại quân chỉ tiến vào ngoại vi của Nam Phong lĩnh, nếu không, tử thương sẽ càng nghiêm trọng thêm nữa.

- Đại Hạ vương triều đã hoàn toàn coi người đại sơn chúng ta là chó lợn!Giang Vấn Thiên tức giận nói.

Giang Thanh Vũ nói:- Phụ thân, Thiên Hùng, mọi người cứ tiếp tục mang người của Nam Phong lĩnh vào trong sơn thành, đề phòng bất trắc.

- Tại sao vậy? Không phải nói đại quân của vương triều đã lui rồi sao?

Giang Vấn Thiên và Giang Thiên Hùng cùng cả kinh, cho rằng chuyện này còn chưa kết thúc.

- Không, chúng ta cần phải muốn báo thù.Giang Thanh Vũ nói.

Trước đó Giang Thần nghe hắn nói như thế cũng đã sợ hết hồn, huống chi là Giang Vấn Thiên và Giang Thiên Hùng.

Đối với bọn họ, phản kích không thể nghi ngờ là chuyện nói mơ giữa ban ngày.

Đối thủ của bọn họ là toàn bộ vương triều đó.

- Đương nhiên, Nam Phong lĩnh không cần có bất kỳ động tác gì cả, chỉ cần chiếc chiến thuyền này của Giang Thần và đám người Phạm Đồ mà thôi.Giang Thanh Vũ nói.

- Có thể được không?Giang Vấn Thiên thấp thỏm bất an, nhận thức đối với sức mạnh của bọn họ rõ ràng đã không theo kịp được phụ tử Giang Thanh Vũ và Giang Thần nữa rồi.

- Cứ chờ tin tức tốt của chúng con đi, chúng con còn có Thiên Đạo môn giúp đỡ nữa.

Sau khi sắp xếp mọi chuyện xong, Giang Thanh Vũ dẫn dắt đội ngũ chạy ra bên ngoài đại sơn.

Cao Nguyệt khôi phục thực lực, là một vị Tôn giả, có sức chiến đấu rất mạnh.

Chờ tới khi đi ra bên ngoài đại sơn, người của Thiên Đạo môn cũng đã chuẩn bị sắp xếp xong.

Tô Tú Y, Thiên Đạo Tam Thanh, còn có một nhóm trưởng lão, mang theo vũ khí chiến tranh có uy lực không tầm thường.

Sức chiến đấu của song phương hợp lại, tuyệt đối có thể làm cho Đại Hạ vương triều phát sợ.

Đương nhiên, nếu muốn hoàn toàn hợp tác tín nhiệm nhau thì nhất định phải để Giang Thần đảm nhiệm chức vị chưởng giáo Thiên Đạo môn.

Nếu như vậy, hắn sẽ phân biệt là người nối nghiệp đời tiếp theo của Nam Phong lĩnh và Thiên Đạo môn.

- Giang Thần, những trưởng lão này còn không biết chuyện Ninh Hạo Thiên đã bị cứu đi, cho nên mới ký gửi toàn bộ hi vọng ở trên thân thể của ngươi, cũng không nên nói ra, bởi nói ra sẽ lộ hết.Âm thanh của Tô Tú Y lặng lẽ vang lên ở bên tai Giang Thần.

Giang Thần gật gật đầu, thái độ của Thiên Đạo môn vẫn luôn lấy bảo thủ làm chủ, cầu ổn thỏa cầu hoà.

Nếu như Ninh Hạo Thiên bị phế mà lại mất đi Giang Thần, trong tương lai không lâu sau đó, thực lực Thiên Đạo môn sẽ xuống dốc không phanh.

Vì vậy Thiên Đạo môn mới đưa ra lựa chọn, đứng về phía Giang Thần.

Đương nhiên, sở dĩ Thái Thượng trưởng lão của Thiên Đạo môn bị thuyết phục, nguyên nhân chủ yếu không phải là Giang Thần, mà là Giang Thanh Vũ.

Thực lực sâu không lường được của hắn có thể ảnh hưởng đến thế cuộc của bất kỳ bên nào trong Hỏa vực.

- Lên đường đi, hoàng quyền ngông cuồng tự đại, đây là lúc nó sẽ bị lật đổ.Giang Thanh Vũ nói.
Giang Thần nghĩ tới điều gì đó mà đi vào trong khoang thuyền của chiến thuyền, hắn đã nhìn thấy Lý Hanh Kính đang rất tức giận và Phi Nguyệt hồn bay phách lạc.

Lý Hanh Kính không để ý tới thực lực chênh lệch, nắm lấy vạt áo của Giang Thần, cả giận nói:- Giang Thần, Phi Nguyệt công chúa rơi vào trên tay ngươi là vì là cứu ngươi, ngươi lại dám bắt nàng làm con tin sao?

- Nếu không thì sao? Ta sẽ trơ mắt nhìn phụ thân nàng giết toàn tộc ta hay sao?

Giang Thần mạnh mẽ gỡ tay hắn ra, nói:- Còn nữa, nguyên nhân nàng cứu ta, ngươi cũng không biết lợi ích tương quan trong đó, lần sau nếu còn như vậy thì tự gánh lấy hậu quả.

Đẩy Lý Hanh Kính ra, Giang Thần đi tới trước người của Phi Nguyệt, nói:- Mọi chuyện phát triển đến một bước này, không phải là thứ ta muốn, nhưng ta nhất định phải giải quyết mọi chuyện.

- Ừm.Cũng không biết Phi Nguyệt có nghe được hắn nói hay không mà đáp một tiếng rất mờ mịt.

Kỳ thực Giang Thần muốn hỏi tình báo có liên quan tới kinh thành hoàng cung, nhưng nhìn dáng vẻ của nàng, thực sự là không đành lòng.

Hắn vừa liếc nhìn Lý Hanh Kính, lập tức triệt đi kết giới trong khoang thuyền, nói:- Các ngươi có thể rời đi.

- Công chúa, chúng ta đi thôi.

Lý Hanh Kính đã sớm không muốn ở chỗ này nữa rồi.

Phi Nguyệt lắc lắc đầu, không nói gì.

Giang Thần tâm tình phức tạp rời khỏi khoang thuyền, mọi chuyện diễn biến thành như vậy, đã không còn là loại đấu khí của oan gia cừu hận trước đây nữa.

...

Cùng lúc đó, kinh thành hoàng cung, Kim Loan điện.

Sau khi Đại Hạ Hoàng Đế từ Hắc Long thành trở về đã ở đây chờ đợi tin tức.

Hắn không quá để chuyện này ở trong lòng, chỉ là hắn đang âm thầm tính toán làm sao thông qua chuyện ngày hôm nay, lợi dụng tốt nhất quan hệ với Mộ Dung gia và người của Tô gia, dùng hai gia tộc này để giúp đỡ hắn củng cố vững chắc hoàng quyền, đối phó với Thiên Đạo môn.

Thân là vua của một nước, ánh mắt của hắn đặt ở chỗ lâu dài, đối phó với Giang Thần và Nam Phong lĩnh là vì báo thù thay cho Tam hoàng tử.
Nhưng nhiều hơn đó là muốn đối phó với Thiên Đạo môn.

- Nếu như Phi Nguyệt không chết, kế hoạch trước đó sẽ không thay đổi, đợi Ninh Hạo Thiên từ Long Vực trở về thì sẽ có thể làm cho Thiên Đạo môn triệt để thần phục.

- Bây giờ, chỉ có thể mạnh mẽ chèn ép Giang Thần, bởi vì như vậy, ở Hỏa vực, chỉ có Thiên Đạo môn có thể cứu được hắn mà thôi.

- Cả nhà Ninh Hạo Thiên bị Giang Thần hại chết, Thiên Đạo môn không rõ thế cuộc, một khi trợ giúp Nam Phong lĩnh, như vậy sẽ có mầm tai họa trí mạng.

- Nếu như không có, cũng không tổn thất gì cả. Đưa một nhân tình cho Ninh Hạo Thiên và Mộ Dung gia, sao lại không làm chứ?

Nghĩ tới những chuyện này, Đại Hạ Hoàng Đế không nhịn được bật cười, đắc ý về kế hoạch của mình.

Thiên Đạo môn ở bên trong cảnh nội Đại Hạ vương triều là cái đinh trong mắt của hắn, trở thành cản trở to lớn nhất để hắn nhất thống Hỏa vực, nhất định hắn phải giải quyết, hoặc là biến thành thế lực của mình.

Nhưng mà, Đại Hạ Hoàng Đế ngàn tính vạn toán lại tính toán sai thực lực của Giang Thanh Vũ.

Bị Hắc Long thành bắt, coi như quá trình khúc chiết như thế nào đi nữa thì nhiều lắm cũng chính là Tôn giả tầng thấp nhất mà thôi.

Thế nhưng, bởi chuyện hạ độc cũng không vẻ vang cho nên Hắc Long thành không nói tới tình báo này, bây giờ cũng đã không có cơ hội nữa, nó đã trở thành sai lầm trí mạng nhất của Đại Hạ Hoàng Đế.

- Chiến công Nam Phong lĩnh bị diệt, có lẽ cũng sắp tới rồi.Đại Hạ Hoàng Đế nhìn về phía cửa điện, không khỏi nghĩ vậy.

Mà ở kinh thành, tin tức quân đội vây quét Nam Phong lĩnh cũng nhanh chóng truyền ra.

Bởi Nam Phong lĩnh là gia tộc của Giang Thần, mà nửa năm trước, Giang Thần ở đã kinh thành chém giết Tam hoàng tử.

Cho dù lúc đó Đại Hạ vương triều nói sẽ không truy cứu, thế nhưng hiện tại xem ra, vẫn không nhẫn nại được.

Nhưng tại sao lại ra tay vào lúc này cơ chứ?

Nương theo nghi hoặc này, tin tức Hắc Long thành bị diệt cũng như như gió truyền ra.

Lúc vừa mới bắt đầu, mọi người không muốn tin.

Hắc Long thành tồn tại gần ngàn năm, bởi tổ tiên đã từng chém giết qua một con rồng cho nên uy danh lan xa, coi như hiện tại sa sút thì cũng là thế lực nhất lưu ở bên trong vương triều.

Không thể nói diệt là diệt được.

Ít nhất ở trong quá trình bị diệt này, sẽ duy trì mấy ngày, đánh không lại thì nhất định Hắc Long thành sẽ tử thủ, lại phái người đi cầu viện.

Nhưng giống như bây giờ không hề có chút điềm báo trước nào đã bị diệt tộc, chỉ có một khả năng, đó là bị cường giả tuyệt thế diệt, ở trong thời gian ngắn nhất hoàn thành chuyện này.

Nhưng, khi bọn họ biết người hủy diệt Hắc Long thành chỉ có một người Giang Thần, tất cả mọi người đều cảm thấy đây là chuyện cười của một người ngu, là một lời đồn.

- Đó là cái gì vậy?

Đột nhiên, có người phát hiện ra ở trên bầu trời có hơn bốn mươi cái cột lớn chậm rãi hạ xuống, trải rộng toàn bộ hoàng cung.

Điều làm cho người ta sợ hãi chính là, cây cột tiếp xúc với đại trận phòng ngự của hoàng cung lại không bị một chút ảnh hưởng gì cả, xuyên qua đại trận, tạo thành lực phá hoại rất lớn làm cho đại trận mất đi hiệu lực.

Ong ong ong!

Âm thanh Diệt Thế đại pháo chuyển động, cũng vang lên ở trên bầu trời kinh thành.

Chương 355: Đội ngũ xa hoa

Rất nhanh người ở kinh thành sẽ cảm nhận được loại chấn động thân ở trong đó của người Hắc Long thành lúc đó.

Hoàng cung, là trung tâm của Đại Hạ vương triều, là trái tim của bá chủ Hỏa vực.

Vương triều đã trải qua bình tĩnh không biết bao năm, không ngờ sự bình tĩnh này lại bị phá vỡ vào một ngày bình thường không có gì lạ như vậy.

Hình cầu màu xanh lam chẳng khác nào một đạo lưu tinh, xẹt qua đỉnh đầu của mọi người ở kinh thành, đánh vào bên trên tường thành Hoàng thành cao vút kia.

Sau đó, ở trong vô số đạo ánh mắt chấn động, tường thành hùng vĩ ầm ầm sụp đổ.

Hoàng cung ẩn giấu ở sau tường thành cũng bị vạch trần tấm màn thần bí ở trước mặt mọi người.

Tùng tùng tùng tùng!

Hầu như trong lúc mọi người còn đang khiếp sợ, tiếng trống trận từ trong hoàng cung truyền đến, có một lượng lớn binh lính tuôn ra, từng chiếc đại pháo cũng được đẩy tới nơi rộng rãi hơn.

- Là Thần Long đại pháo!

Người mắt sắc lập tức nhận ra đại pháo, cả đám cả kinh, đây là đại sát khí uy chấn tứ phương của Thần Long hoàng triều năm đó.

Không nghĩ tới Đại Hạ vương triều còn giữ lại, đồng thời vừa mới bắt đầu đã lấy ra.

Từng cái đại pháo nhắm ngay lên trên không trung, nơi đó có một chiếc chiến thuyền như bị hỏa diễm nâng đỡ, công kích vừa nãy là đến từ trên thuyền.

Rất nhanh tiếng pháo bắn đã vang lên, Thần Long đại pháo bắn ra từng đạo từng đạo dải lụa, uy lực kinh người, không gì không xuyên thủng.

- Phốc!

Nhưng mà, khi đạn pháo còn chưa bắn trúng chiến thuyền, chiến thuyền đã phát ra một tiếng vang kỳ quái, tiếp theo có một tia sáng chói mắt bắn về phía dưới rồi khuếch tán ra.

Đạn pháo tiếp xúc với ánh sáng, lập tức trở nên cực kỳ yếu đuối, đạn pháo cũng đã lộ ra, sau đó rơi xuống bên dưới.

- Xảy ra chuyện gì?

- Đây là món đồ quỷ quái gì vậy?

- Dường như tất cả vũ khí dùng nguyên thạch làm năng lượng đều không có tác dụng.

- Thật là đáng sợ.

Đám người trong kinh thành có thể nhìn thấy rõ ràng, cho nên các binh sĩ đều rất hoảng loạn, trơ mắt nhìn chiến thuyền bay đi về phía hoàng cung.

- Giang Thần!

Nương theo một tiếng gầm lên giận dữ, mọi người đã nhìn thấy Đại Hạ Hoàng Đế phẫn nộ từ trong Kim Loan điện bay ra, đi lên trên bầu trời.

Nghe thấy cái tên hắn quát, tất cả mọi người trên dưới kinh thành đều xôn xao.

- Ngươi cho rằng nơi này là Hắc Long thành sao? Dựa vào một chiếc thuyền rách đã muốn làm loạn sao?Đại Hạ Hoàng Đế lại nói.

Lời nói này đã chứng thực tin tức về Hắc Long thành, hơn nữa người hoàn thành tất cả những thứ này, chính là Giang Thần.

- Cẩu Hoàng Đế, hi vọng ân tình ngươi có được từ Mộ Dung gia và Tô gia sẽ không làm cho ngươi hối hận.Âm thanh của Giang Thần cũng từ trên boong thuyền truyền tới, vẫn là vẻ phong lưu bất kham như cũ, dám chính diện mắng vào mặt của Hoàng thượng.

- Ha ha ha.

Đại Hạ Hoàng Đế không những không giận mà còn cười, trong mắt tràn ngập vẻ tàn nhẫn, lạnh lùng nói:- Ta nghĩ, tộc nhân của ngươi đã bị diệt sạch rồi đúng không?

Vốn, hắn cho rằng Giang Thần bởi vì như vậy cho nên mới mất đi lý trí chạy đi tìm cái chết.

Hắn không chờ Giang Thần trả lời, nụ cười lập tức thu lại, quát lạnh:- Bắn cung!Tiếng nói vừa dứt, từ các nơi trong hoàng cung, truyền đến tiếng dây cung nhảy lên, nghe động tĩnh này, là xe bắn tên, cung tên phóng tới cũng như là trường mâu vậy.

Thế nhưng, những tiễn xa này hoàn toàn không chỉ có như thế, sau khi đi tới giữa không trung thì theo chuyển động đã biến ảo thành những đầu Ngân Long bằng năng lượng, xoay tròn rồi xông tới phía trước.

Đầu tiên là đánh vào trên trận pháp phòng ngự của chiến thuyền, thân thể bằng năng lượng của Ngân Long bị mài một chút, từ đầu rồng đến đuôi rồng.

Ở trong quá trình này, trận pháp phòng ngự của chiến thuyền giống như một cái mặt pha lê, xuất hiện từng vết nứt, đến cuối cùng phanh một tiếng bị phá nát, mà đám Ngân Long bằng năng lượng còn lại thì lại xông tới chiến thuyền.

Diệt Thế đại pháo thay đổi phương thức nã pháo, khí trụ màu xanh lam quét ngang ra.

- Giang Thần, mỗi một mũi tên ở đây đều có oai của Hắc viêm Hắc Long thành, mỗi người ở nơi này, đều hơn lực lượng Hắc Long mà Ninh Hải mượn được.

Nói xong, bên người Đại Hạ Hoàng Đế xuất hiện bốn bóng người, trên người mặc trường bào màu vàng sậm, đeo mặt nạ.

- Thủ hộ Vương tộc!

Đám người kinh thành lại cả kinh, ngày thường, sau khi ăn xong chuyện phiếm của bọn họ chính là nói tới chuyện sức mạnh của hoàng thất mạnh bao nhiêu, ở trong vô số cuộc bàn luận, thủ hộ của Vương tộc là đối tượng được nghị luận nhiều nhất.

Nhưng người tận mắt nhìn thấy, rất ít.

Bây giờ lại có bốn người xuất hiện, khiến cho bọn họ mở mang tầm mắt.

Thực lực của thủ hộ Vương tộc, cũng không làm cho bọn họ thất vọng, thực lực đều là Tôn giả.

Hoàng cung có thực lực mạnh mẽ, không cần dùng binh sĩ nhỏ như Hắc Long thành để tiêu hao sức chiến đấu của kẻ địch.

Đại trận của chiến thuyền bị phá, Diệt Thế đại pháo vẫn còn đang đấu với Ngân Long bằng năng lượng.

Thủ hộ Vương tộc ép sát từng bước, không cho Giang Thần cơ hội lấy ra Hủy Thiên nộ liên.

Kết cục sắp tới kết quả như Đại Hạ Hoàng Đế suy nghĩ, Giang Thần bị mất mạng, chiến thuyền sẽ do hắn tiếp quản.

Giữa lúc này, một con hỏa phượng từ trên trời giáng xuống, đáp xuống, bay qua ở trước người của Giang Thần, bốn tên thủ hộ Vương tộc khí thế hùng hổ tức thì bị bức lui.
Mà Ngân Long bằng năng lượng thì bị hỏa diễm đốt cháy, nhanh chóng tiêu hao hết, biến mất không còn tăm hơi đâu nữa.

Toàn bộ quá trình xảy ra rất nhanh, mọi người còn không phản ứng lại thì đã nhìn thấy đầu hỏa phượng kia đã hóa thành một người nữ tử.

Một phụ nhân xinh đẹp, nhưng ngoại trừ y phục và khí chất, da thịt trắng nõn giống như thiếu nữ ra, khuôn mặt xinh đẹp kia lại mang theo mùi vị nửa thành thục, mà điều làm cho người ta để ý nhất chính là khí chất kia.

Trước mặt nàng có một vị đế hoàng đang đứng, thế nhưng so với nàng lại như bình dân phổ thông vậy.

- Các hạ, ngươi là ai? Tại sao lại tham gia chuyện của Đại Hạ vương triều?

Đại Hạ Hoàng Đế sững sờ, biến cố bất thình lình là chuyện mà trong tình báo của hắn không có.

Từ lúc nào bên người Giang Thần có Tôn giả là nữ nhân chứ?

Đây là chuyện mà Đại Hạ Hoàng Đế không nghĩ ra, cũng là nghi hoặc của đám người kinh thành.

- Ồ, các ngươi muốn giết nhi tử bảo bối của ta, chẳng lẽ bảo chúng ta phải đứng nhìn hay sao?

Đã mười mấy năm rồi Cao Nguyệt chưa từng chiến đấu, nhưng mà phượng huyết trong xương, ngạo khí của thân là tiểu thư Cao gia không giảm mà lại còn tăng.

- Mẫu thân của Giang Thần?

Tất cả mọi người đều không tin lời mà mình nghe được.

Người của Đại Hạ vương triều, ấn tượng đối với Giang Thần vẫn là một người không ngừng vươn lên, từ bên trong nghịch cảnh trưởng thành.

Phải biết rằng, phụ mẫu, thậm chí là gia gia của Ninh Hạo Thiên, thậm chí toàn bộ Hắc Long thành, đều không có lấy một Tôn giả!

Từ lúc nào, Giang Thần có chỗ dựa như vậy chứ?

- Đã như vậy, một Tôn giả, Đại Hạ vương triều vẫn chịu được!

Đại Hạ Hoàng Đế biết được thân phận này của nàng cũng biết đã không có chỗ thương lượng được nữa, hắn chỉ có thể không chết không thôi mà thôi.

Hắn liếc mắt nhìn chiến thuyền, trải qua động tĩnh vừa nãy, lúc này nó đang khôi phục, là thời cơ tuyệt hảo để công kích.

- Tiến lên cùng ta!

Đại Hạ Hoàng Đế muốn đích thân động thủ, khí tức để lộ ra so với thủ hộ Vương tộc còn mạnh hơn nhiều.

Năm đấu với một, cùng là Tôn giả, phần thắng của Cao Nguyệt không phải là quá lớn.

- Thật sao? Vậy nếu như cộng thêm ta, vương triều có thể ăn được hay không đây?

Nhưng mà khi bọn họ đang muốn ra tay, kiếm khí hùng hồn từ trên trời giáng xuống, mạnh mẽ bức lui năm người.

Sau đó, một bóng người rơi xuống, đứng ở bên người Giang Thần.

- Lại có thêm một Tôn giả nữa sao?

Trong lòng không ít người nổi lên sóng to gió lớn, từ lúc nào Giang Thần đã có như chỗ dựa như vậy chứ?

- Ngươi là ai?Đại Hạ Hoàng Đế cũng ý thức được, lần này Giang Thần đến đây không phải là không có chuẩn bị.

- Giang Thanh Vũ, phụ thân Giang Thần, cũng là ác mộng của hoàng triều.

Chương 356: Thực Lực Của Giang Thanh Vũ

- Một nhà ba người, cố ý chạy tới tìm cái chết sao?

Có Cao Nguyệt xuất hiện trước đó, Đại Hạ hoàng đế cũng không quá bất ngờ đối với việc Giang Thanh Vũ đến, nhìn biểu hiện của hắn, hai Tôn giả, ở trong hoàng cung của Đại Hạ vương triều, hắn có thể ứng phó được.

- Dường như ngươi đã quên, Tôn giả, cũng có phân chia cao thấp mạnh yếu.

Giang Thanh Vũ nói xong chân bước ra về phía trước một bước, hai tay vẫn trống trơn, ngón tay chỉ một chút, gió lớn rít gào bao phủ mỗi một góc trong trời đất.

Một thanh kiếm do kiếm ý biến ảo mà thành đột nhiên xuất hiện.

Cũng không phải là loại thủ đoạn phổ thông ngưng tụ công lực thành thực thể, bởi vì làm như vậy, linh kiếm biến ảo ra được đều có một, so với việc gọi nó là kiếm, không bằng gọi nó là ba thước phong mang.

Nhưng Giang Thanh Vũ thì lại khác, nửa bộ phân trước của lưỡi kiếm chẳng khác nào được đúc thành từ tinh thạch, óng ánh long lanh, giấu diếm phong mang, lưỡi kiếm thì lại chia ra làm hai, ở dưới là bộ phận tam giác dài, đang tỏa ra ánh kiếm màu lam đậm.

Chuôi kiếm là màu trắng tinh, nhiều chi tiết nhỏ như vậy, tuyệt không phải là thanh kiếm được biến ảo ra bình thường.

- Kiếm tứ: Diệt!

Kiếm quyết đồng thời chia linh kiếm ra làm hai, hai phân thành bốn, trong chớp mắt đã phục chế ra mấy trăm thanh, tầng tầng lớp lớp, rất nhiều.

- Không được! Hoàng thượng mau tránh ra!

Kiếm thế đã thành, thủ hộ Vương tộc sợ hãi tới mức kêu thành tiếng, vội vàng bảo hộ ở trước người của Đại Hạ hoàng đế, sử dụng bản lĩnh áp hòm của mình ra.

- Trấn Thiên Thần quyền!

- Vạn Lý kiếm mang!

- Kiền Khôn chân khí!

- Vạn Hoa vĩnh trụy!

Bốn thủ hộ Vương tộc có công có thủ, còn có một người toàn lực ngưng tụ ra một cái lồng khí hộ thể, coi mình trở thành tấm khiên để bảo vệ Đại Hạ hoàng đế.

Nhưng mà, mũi kiếm đến, vạn vật không thể đỡ, chiêu thức của bốn người bị hoàn toàn nghiền ép, thậm chí ngay cả sinh ra dư uy cũng không làm được.

Phốc! Phốc! Phốc! Phốc!

Thủ hộ Vương tộc bảo vệ Hoàng đế đồng thời bị lợi kiếm xuyên qua thân thể, thân thể bị đóng đinh ở trên không trung.

- Vô tri.

Giang Thanh Vũ lắc đầu một cái, tất cả kiếm biến mất không còn tăm hơi đâu nữa, trên người của thủ hộ Vương tộc chỉ còn lại vết thương đẫm máu mà thôi.

Thi thể của bọn họ cũng không thoát khỏi vận mệnh thê thảm, từ không trung ngã xuống bên dưới.

Thời khắc này, toàn thành yên tĩnh không hề có một tiếng động.

Không ít người đến hai ba giây sau vẫn còn dùng sức xoa xoa mắt của chính mình, sau khi xác định không nhìn lầm, trên mặt tràn ngập vẻ sợ hãi.

Nhận thức đối với sức mạnh của bọn họ đã bị chiêu kiếm này của Giang Thanh Vũ lật đổ.

Thủ hộ Vương tộc là sức mạnh hàng đầu của Đại Hạ vương triều, không ngờ lại bị một kiếm chém giết, hơn nữa còn là bốn người đồng thời.

Đại Hạ hoàng đế bị dọa cho đến mức suýt chút nữa đặt mông ngồi ở trên không trung, hắn lập tức lui về bên trong phạm vi không trung của hoàng cung.

- Thực lực của ngươi... Thực lực của ngươi, sao lại…?Đại Hạ hoàng đế hoảng sợ nói.

- Sao vậy? Hắc Long thành không nói với ngươi, ngày đó chiến đấu, là ta trúng kịch độc cho nên mới bắt được ta sao?Giang Thanh Vũ có chút không hiểu nói.

Nghe vậy, Đại Hạ hoàng đế thầm mắng tất cả cao tầng của Hắc Long thành ở trong lòng một lần, tin tức tình báo quan trọng như vậy, không ngờ đối phương lại chưa nói cho hắn biết.

- Ngươi sắp đạt đến Đại tôn giả rồi sao?Đại Hạ hoàng đế lại nói.

- Nếu như ta không bị vây ở Hắc Long uyên, hiện tại đã là Đại Tôn giả rồi.Giang Thanh Vũ nói.

Cho dù lúc nói lời này, ngữ khí của Giang Thanh Vũ rất bình thản, thế nhưng phần vỏ kiếm sắc bén không giấu được vẫn đâm bị thương mắt của tất cả mọi người.
- Chẳng trách có thể thu được trái tim của mẫu thân.

Trước đó Giang Thần còn rất tò mò, một người là tiểu thư Cao gia, một người là nhân vật ở Hỏa vực nho nhỏ, sao lại có thể đến với nhau cơ chứ?

- Ta có bí pháp bảo điển kiếp trước cho nên mới có thể đi tới được hôm nay, thế nhưng phụ thân lại là dựa vào chính mình.

Giang Thần nghĩ tới đây, phần tự hào để lộ rõ trên nét mặt.

- Coi như là như vậy, coi thường hoàng quyền thì cũng phải trả giá thật lớn.

Sau khi Đại Hạ hoàng đế bình ổn lại sự kinh ngạc trong lòng, hắn trầm giọng nói:- Hành vi vừa nãy của ngươi sẽ làm cửu tộc của ngươi bị liên luỵ.

- Hôm nay ta tới chính là vì máu của tộc nhân đã rơi.Giang Thanh Vũ lạnh lùng nói.

- Ngươi còn chưa xứng.

Đại Hạ hoàng đế lắc lắc đầu, vẻ giận dữ dần dần hiện lên trên khuôn mặt của hắn, âm thanh càng lúc càng lớn, cả giận nói:- Hoàng quyền, không phải là thứ mà giun dế như các ngươi có thể tùy ý đạp lên được!

- Hoàng huyết! Hiện!

- Hoàng chi giáp! Mở!

Trên người của Đại Hạ hoàng đế, bề ngoài cũng không có biến hóa gì cả, thế nhưng bên trong lại không ngừng truyền đến động tĩnh, dường như sóng dữ mãnh liệt vậy.

Theo hoàng huyết lưu chuyển qua trái tim và toàn thân một vòng, bên ngoài thân thể của Đại Hạ hoàng đế toả ra một tầng ánh sáng màu vàng.

- Hả?

Chuyện làm cho Giang Thần chú ý là cái lồng khí hộ thể trên người hắn, không phải là dựa vào công lực đơn thuần để ngưng tụ ra.

Hắn nheo mắt nhìn lại, phát hiện đây là thứ tới từ Vương cốt.

Vương cốt, là di hài của bá chủ Thịnh Thế quân vương sáng lập ra Vương triều.

Đại Hạ hoàng đế lấy một cái vương cốt, cấy ghép vào bên trong cơ thể của mình, kết hợp với cái lồng khí hộ thể, hình thành Hoàng chi giáp rất là bất phàm.

- Phụ thân...Giang Thần đang muốn mở miệng nhắc nhở.

- Thần nhi, tin tưởng phụ thân của con đi.Cao Nguyệt ngăn cản hắn, ôn nhu nói. Giang Thần ngẩn ra, lập tức hiểu ra, hắn gật gật đầu.

Cường giả chiến đấu, không phải là chuyện hắn mở miệng nhắc nhở là có thể thay đổi được.

- Đến đây đi!

Đại Hạ hoàng đế chủ động xuất kích, hắn thi triển ra quyền pháp, quyền lực cuồn cuộn, rung chuyển trời đất.

- Kiếm tam: Huyễn!

Giang Thanh Vũ không chút sợ hãi, dáng vẻ lại như là hết sức chăm chú làm một chuyện, không có liên quan tới sinh tử vậy.

Quyền lực mênh mông và kiếm ý thâm ảo giao chiến cùng nhau ở trên không trung.

Giang Thần đột nhiên ý thức được võ học của mình có thể xem xét rõ chi tiết nhỏ trong trận chiến này.

Hắn không khó nhìn ra được là Giang Thanh Vũ chiếm thế thượng phong, quyền lực bị phá nát, linh kiếm đánh trúng Đại Hạ hoàng đế.

Thế nhưng, Đại Hạ hoàng đế không chỉ không có chuyện gì mà trái lại còn phá vỡ được linh kiếm, rõ ràng là hắn đang ở hạ phong, thế nhưng lại bắt đầu chủ động xuất kích vượt quá lẽ thường.

- Sức phòng ngự thật mạnh!

Giang Thần có chút bận tâm, nhưng rất nhanh hắn đã phát hiện ra mình đã nghĩ thừa.

Trong hoàng cung, Thần long đại pháo thủ thế chờ đợi, các loại vũ khí phòng ngự cũng đã bắt đầu khôi phục.

Quấy rối do chiến thuyền của Giang Thần tạo thành đều là tạm thời, hiện tại đã qua.

Đồng thời, một đội binh lính võ trang đầy đủ đi tới không trung, đằng đằng sát khí, không nói một lời, trực tiếp động thủ.

Thực lực đều không yếu, đều là tồn tại hàng đầu trong Thông thiên cảnh, so với Hắc Long vệ của Hắc Long thành còn lợi hại hơn nhiều, số lượng cũng gấp mấy lần.

Cao Nguyệt và Phạm Đồ suất lĩnh Huyền Binh vệ tiến lên nghênh tiếp, giao chiến.

Giang Thần nghĩ đến nhiệm vụ của mình, lại bắt đầu quan sát hoàng cung.

Phe tấn công luôn chịu thiệt hơn so với bên phòng thủ, gần như công thành vậy, chiếm cứ ưu thế địa lý, lấy khỏe đấu mạnh, còn có thể bày ra các loại thủ đoạn phòng ngự.

Lại dùng Thiên Đạo môn và Đại Hạ vương triều mà nói, nếu như song phương gặp phải nhau ở bên ngoài, thắng bại khó nói.

Nhưng nếu như tấn công lẫn nhau, ai là bên phòng thủ thì sẽ chiếm được ưu thế.

Sức chiến đấu hiện tại của Giang Thần đã không ảnh hưởng được tới cấp bậc Tôn giả, chuyện mà hắn cần làm chính là làm tan rã ưu thế địa lý của Đại Hạ vương triều.

Hắn phá giải tất cả trận pháp, đòn sát thủ, đoạn phòng ngự thủ của đối phương.

Lần này không có tình báo mà Tô Tú Y cho hắn, hắn phải tự mình thôi diễn.

- Giang Thần, chịu chết đi!

Nhưng mà lại có một nhánh đội ngũ từ hoàng cung đi ra, muốn tru diệt Giang Thần.

Bắt Giang Thần, muốn để cho Giang Thanh Vũ đi vào khuôn phép.

Người đến có ba tên Tôn giả!

- Một nhà ba người mà cũng dám đến hoàng cung làm loạn, thực sự là buồn cười.Một người trong đó còn đang giễu cợt nói.

- Vậy không biết thêm đám người chúng ta có đủ hay không?

Đúng lúc này, thanh âm của Tô Tú Y vang lên, một toà bảo tháp từ trên đám mây hạ xuống!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau