THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 346 - Chương 350

Chương 347: Tự làm bậy, không thể sống

Sau khi người của Hắc Long thành chạy sạch, Giang Thần không chút lo lắng làm nổ Huyền biến ma trụ.Hắn và mười hai người Phạm Đồ rơi vào trong thành, nhìn phố lớn ngõ nhỏ trống rỗng, máu trong cơ thể của mỗi người đều đang sôi trào.Từ sau khi nghi thức khai mạch kết thúc, Hắc Long thành như một cái bóng tối bao phủ lấy Nam Phong lĩnh, bất cứ lúc nào cũng có thể có nguy hiểm diệt tộc ép tới làm cho mỗi người đều không thở nổi.Phạm Đồ đột nhiên nhằm về phía cửa thành, một tiếng vang thật lớn vang lên, tường thành sụp đổ, bụi mù bắn lên, cao chừng trăm thước.Bức tường ở phía đối diện kia, năm đó đã từng treo cổ thuộc hạ trung tâm của Giang Thanh Vũ, cũng là huynh đệ của Phạm Đồ.Bây giờ, đại thù đã được báo, người Giang phủ năm đó chết ở đây, trên trời có linh thiêng cũng đã được an ủi.- Thiếu gia, bên Nam Phong lĩnh, không cần phái người đi trợ giúp sao?Một tên Huyền Binh vệ hỏi, hắn còn nhớ rõ vừa nãy Ninh Hải đã nói phái người đi diệt Giang phủ.- Hắn nói vậy là phô trương thanh thế mà thôi.Giang Thần nói, Ninh Hải không truyền ra bất cứ tin tức gì, không phải là không muốn, mà là không thể truyền được tin tức ra ngoài, trước khi linh khí truyền ra thì đã bị Diệt Thế đại pháo phá hủy.Đây cũng là do hắn kiểm tra ghi chép của chiến thuyền mà biết được.- Có điều... quả thực cần phải về Nam Phong lĩnh để báo động trước.Giang Thần nhìn về phía người đang đứng trên sườn núi ngoài thành, trong đó cũng không có ít chiến sĩ của Hắc Long thành, và người có lửa giận báo thù.Hắn không định đuổi tận giết tuyệt, bởi vì ngoại trừ hắn và chiến thuyền ra, Nam Phong lĩnh cũng không có lực lượng kia.Nhưng không sao cả, thành viên chủ chốt của Hắc Long thành đã bị diệt sạch, huyết mạch Ninh gia, ngoại trừ Ninh Hạo Thiên ra, hầu như đã đứt sạch.Hơn nữa bảo khố của Hắc Long thành đã bị phá hủy, những người còn lại của Hắc Long thành, trong một quãng thời gian rất dài sau đó cũng phải suy nghĩ xem phải làm sao mới giữ được mạng sống từ trong tay kẻ thù ngày xưa, nói tới chuyện báo thù, không thể nào.- Thiếu chủ.Lúc này, Phạm Đồ đã trở về, trong tay còn bắt một nữ tử.Giang Thần vừa nhìn đã phát hiện ra là Tô Thuyên, hắn lập tức vui vẻ.Vị phụ nhân này, lúc này rất là chật vật, tóc tai bù xù, ngay cả giày cũng mất một cái, trên mặt trát bùn đất đi, che đi khuôn mặt vốn có.- Hừ, ả muốn trà trộn ra ngoài, thế nhưng dù có hóa thành tro thì ta cũng nhận ra được ả!

Phạm Đồ trầm giọng nói.Năm đó, chính là Tô Thuyên mang Giang Thần ở bên cạnh hắn đi, cướp đoạt Thần mạch.- Tô phu nhân, ngươi đã từng nghĩ tới mình sẽ có ngày này hay chưa?

Giang Thần hỏi.Điểm trào phúng chính là, nơi hai người đứng, chính là quảng trường năm đó tiến hành nghi thức khai mạch.Mặt của Tô Thuyên không hề có chút cảm xúc nào cả, chỉ có đôi mắt để lộ ra vẻ oán độc, nhìn chằm chằm vào Giang Thần, vai đang run rẩy.- Rất phẫn nộ đúng không, ngươi không nghĩ tới, âm mưu ngươi đã từng nhằm vào chúng ta, lại làm cho các ngươi tử thương gấp chục lần, gấp trăm lần đúng không?

Giang Thần cười lạnh nói.- Ta nhổ vào! Mạng của tiện dân là thứ gì chứ?

Tô Thuyên mắng.

Phanh!Phạm Đồ không thể nhịn được nữa, đánh một cái tát lên trên mặt nàng, cả giận nói:

- Trận chiến này, là ngươi tạo ra!Tô Thuyên che mặt, mặt bị tóc đen che khuất, không nhìn thấy là vẻ mặt gì.- Tô phu nhân, để ta đến nói cho ngươi biết một chuyện.Lúc Giang Thần nói chuyện, chiến thuyền rơi xuống, Ninh Hạo Thiên được Phong hành vệ mang đến.- Hạo Thiên, Hạo Thiên!Nhìn thấy nhi tử của mình, Tô Thuyên cũng không khống chế được nữa mà kích động chạy tới.Ninh Hạo Thiên hôn mê bất tỉnh đã mất đi ý chí, thế nhưng thân thể lại rất nóng bỏng.- A!Bàn tay của Tô Thuyên tiếp xúc với da dẻ đã bị nóng đến không nhẹ, nàng rít lên, nói:

- Giang Thần, ngươi đã làm gì với nó?- Ngươi thân là người của Tô gia, không biết điều này có ý vị gì hay sao?

Giang Thần hỏi ngược lại.- Cái gì?Tô Thuyên rất mờ mịt, đột nhiên trong đầu có một đạo linh quang lóe lên, trên mặt hiện ra vẻ không thể tin tưởng được nổi.- Không sai, trong cơ thể hắn có truyền thừa huyết thống của Tô gia, ở trạng thái trọng thương, long huyết đã thức tỉnh!

Giang Thần nói, đây cũng là chuyện mà vừa nãy hắn mới phát hiện ra.- Nhưng mà... Nhưng mà...Chuyện mà Tô Thuyên muốn nói quá nhiều, kết quả cái gì cũng không nói ra được.- Ngươi muốn nói Long huyết ở bên trong cơ thể ngươi rất mỏng manh, nam nhân của mình lại chỉ là người bình thường, trong cơ thể Ninh Hạo Thiên sẽ không thể tồn tại Long huyết đúng không?Giang Thần lắc lắc đầu, nói:

- Đây chính là chỗ nông cạn của thế gia truyền thừa các ngươi, năm đó vì nguyên nhân này mà đã hại mẫu thân ta thống khổ nhiều năm như vậy.Sau khi Tô Thuyên tiếp nhận hiện thực này, tay chân luống cuống, cố gắng nghĩ lại khi Long huyết thức tỉnh thì phải làm gì.Cũng đúng lúc này, Tô Thuyên đã cảm nhận được nhiệt độ trên người của Ninh Hạo Thiên càng ngày càng cao, da dẻ ửng hồng.Ở chỗ cánh tay, không ngờ lại xuất hiện rất một lượng lớn vảy rồng, rất nhanh đã bao trùm cả hai tay.- Làm sao lại vậy chứ?Tô Thuyên kinh hãi đến mức biến sắc, không để ý tới nhiệt độ cao mà xé y phục của Ninh Hạo Thiên ra, nàng lập tức nhìn thấy trước ngực cũng giống như vậy, vảy rồng trông rất sống động có thể so với khôi giáp xinh đẹp nhất trên thế gian này.- Chúc mừng ngươi, nhi tử của ngươi là một đại thiên tài.

Giang Thần nói.- Thiếu chủ, chuyện gì thế này?

Đầu óc của Phạm Đồ mơ hồ, không biết rõ.- Trình độ thuần khiết của Long huyết, có thể thông qua rất nhiều dấu hiệu để phán đoán, vảy rồng, chính là tiêu chuẩn phán đoán của Long huyết, vảy rồng trên người Ninh Hạo Thiên bao trùm nửa người, chuyện này cũng có ý nghĩa là...Giang Thần đang nói, Tô Thuyên ngắt lời hắn, hét lớn:

- Là người có long huyết thuần chính nhất trong mấy trăm năm của Tô gia! Nhưng vì sao... Tới lúc này mới xuất hiện cơ chứ?Nàng nhìn về phía Giang Thần, muốn có được đáp án từ trên người thiếu niên biết tất cả mọi chuyện này.- Muốn biết sao? Chuyện này đối với ngươi là chuyện rất tàn nhẫn, vì lẽ đó ta rất tình nguyện nói cho ngươi biết.Giang Thần ngồi chồm hỗm ở trên mặt đất, chỉ vào Ninh Hạo Thiên, nhìn chằm chằm vào Tô Thuyên, lại khẽ cười nói:

- Trong nghi thức khai mạch, hắn cũng đã kích phát Long huyết ở trong cơ thể, sau đó, nhanh thì một ngày, chậm nhất cũng không quá được ba ngày, Long huyết của hắn sẽ thức tỉnh.- Nhưng mà...Giang Thần dừng lại một lúc, thừa thế xông lên nói:

- Ngươi cướp đoạt Thần mạch của ta, cấy ghép lên trên người hắn, Thần mạch không thuộc về hắn, cho nên mới đè nén Long huyết thức tỉnh, mãi cho đến khi Thần mạch trong cơ thể biến mất, Long huyết lần nữa thức tỉnh, nhưng mà, tất cả đã chậm rồi.Lời nói này, đối với Tô Thuyên quả thực rất là tàn nhẫn.Nếu như nàng không vội cấy ghép Thần mạch, Ninh Hạo Thiên có Long huyết thuần khiết như thế, thành tựu sẽ không kém hơn Giang Thần nắm giữ Thần mạch.Lúc đó nàng cũng có thể mặt mày rạng rỡ dựa vào Ninh Hạo Thiên để trở về Long vực.Tô Thuyên muốn cười to, có thể tưởng tượng được trạng thái của nhi tử ra sao, nàng cố gắng bình tĩnh lại, nhưng ngay lúc đó, nàng lại kinh hoảng không ngớt.Tô gia có ghi chép, lúc Long huyết thức tỉnh, nhất định phải duy trì tỉnh táo, nếu không sẽ bị phản phệ, bị đốt thành than đen.- Hạo Thiên, Hạo Thiên! Mau tỉnh lại!Tô Thuyên bất lực lay lay Ninh Hạo Thiên, tay bị phỏng cũng không để ý tới, tiếp theo nàng quỳ gối xuống trước mặt Giang Thần, khẩn cầu nói:

- Ta van cầu ngươi, cứu Hạo Thiên, xin ngươi.- Ngươi đang nói đùa sao? Cứu nhi tử của ngươi?

Phạm Đồ rất khinh thường nói.- Phạm thúc, cứu người một mạng còn hơn xây bảy cấp phù đồ đó.Giang Thần cười thần bí, lấy ra hai viên thuốc, một đỏ một trắng, nói:

- Mẫu tử các ngươi nhất định phải vì chuyện mình đã làm mà trả giá thật lớn. Hai viên đan dược này, trắng chính là thánh dược cứu mạng, đỏ chính là độc dược trí mạng, các ngươi tự ăn vào, ai uống thuốc độc, ai phục dụng thuốc giải thì phải xem bản thân ngươi lựa chọn thế nào.- Thiếu chủ!Phạm Đồ và Phong hành vệ không đồng ý, muốn ngăn cản.Nhưng Giang Thần không hề bị lay động mà đưa đan dược đến trước mặt Tô Thuyên.Tô Thuyên tiếp nhận hai viên đan dược, rõ ràng nàng đang do dự.Chết, nàng không sợ, chỉ cần Ninh Hạo Thiên sống sót thì sẽ có thể báo được mối thù ngày hôm nay.Dùng sự khôn khéo của Giang Thần, không thể không nghĩ đến điểm này.- Hừ, tiện dân đê tiện như ngươi sẽ tốt bụng như vậy sao? Nhất định độc dược mới là đan dược cứu mạng, muốn xem ta hối hận mà chết sao?Trong lòng Tô Thuyên liên tục cười lạnh, các loại ý nghĩ ác độc ngập tràn, nàng hi vọng nhi tử của mình đi hoàn thành nó.Sau đó, nàng nhét viên đan dược màu đỏ vào trong miệng của Ninh Hạo Thiên.Nhưng mà, viên đan dược màu đỏ này lại chính là độc dược, trên mặt của Ninh Hạo Thiên càng thống khổ hơn nữa, trên cổ còn có thể nhìn thấy được có độc khí.- Không nghĩ tới ngươi lại độc như vậy.

Giang Thần rất bất ngờ nói.- Ngươi! Giang Thần! Nhất định đều là độc dược!!Tô Thuyên không tin, ném viên thuốc màu trắng về phía hắn.Giang Thần tiếp lấy, cũng không nói nhiều mà ném cho một tên Huyền Binh vệ bị thương lớn nhất, hắn nói:

- Nuốt.Huyền Binh vệ không nói hai lời, nuốt viên thuốc vào bụng, rất nhanh, sắc mặt tái nhợt của hắn bắt đầu khôi phục, khí tức cũng trở nên đều đều, cả người trở nên sinh long hoạt hổ.- Chuyện này... Chuyện này...

Tô Thuyên há hốc mồm, không nghĩ tới Giang Thần lại nói thật.
- Thần mạch, phá huỷ Long huyết của nhi tử ngươi thức tỉnh, hiện tại ngươi còn mang độc dược cho hắn ăn, thật là tàn nhẫn.

Giang Thần nói.

- Không phải! Ta làm vậy là vì muốn tốt cho Hạo Thiên, ta thấy Hắc Long thành hay là các ngươi đều đáng chết! Các ngươi, đám tiện dân đại sơn này, các ngươi là người phụ thuộc vào Hắc Long thành, vốn nên vô tư kính dâng tất cả cho bổn tộc!

Tô Thuyên tức giận tới mức đỏ mặt, gân xanh hiện lên.

Phốc!

Đột nhiên, trên thân thể của Ninh Hạo Thiên có lửa cuồn cuộn bốc lên, nhiệt độ kinh người, bức lùi đám người Giang Thần.

- Hạo Thiên! Mau tỉnh lại, ngươi là người có Long huyết thuần chính nhất trong mấy trăm năm nay của Tô gia! Chỉ cần ngươi tỉnh lại, Tô gia chính là của ngươi, Long vực chính là của ngươi!

Tô Thuyên cũng không lui lại, trái lại còn đẩy Ninh Hạo Thiên ra, cả người cháy cũng không kêu đau, cuối cùng bị thôn phệ.

- Ài, tự làm bậy, không thể sống.

Giang Thần lắc đầu một cái, hắn đưa ra hai viên đan dược, nếu như Ninh Hạo Thiên thật sự ăn vào linh dược cứu mạng, hắn sẽ thật sự bỏ qua cho đối phương.

Nguyên nhân là do tình mẫu thân của Tô Thuyên đã xúc động tới hắn, thế nhưng hắn không quên Tô Thuyên đã mang đến cái gì cho Nam Phong lĩnh, vì lẽ đó nhất định phải có một người đền mạng.

Ai biết, Tô Thuyên thông qua tình mẫu thân thu được cơ hội cho Ninh Hạo Thiên, thế nhưng cơ hội này cũng bị bản thân nàng hủy diệt, thực sự là trào phúng lớn lao.

- Thiếu chủ!Đột nhiên, Phạm Đồ quát to một tiếng, khiếp sợ chỉ vào bầu trời.

Tầng mây cuồn cuộn, có một cái vuốt rồng màu vàng óng hạ xuống, mang theo uy năng hủy thiên diệt địa.

- Hắc Long thành còn có lực lượng mạnh như vậy sao?

Phạm Đồ có chút không hiểu nói.

- Không phải Hắc Long thành.

- Đó là viện quân của vương triều sao?

Phạm Đồ lại nói, năm đó chính là vì tướng quân của vương triều đến cho nên mới hàng phục được gia chủ của bọn họ.

- Cũng không phải.

Giang Thần nghĩ tới điều gì đó mà nhìn về phía Ninh Hạo Thiên đang tự cháy, nói:

- Là Tô gia đến cướp người!

Người có Long huyết mấy trăm năm khó gặp một lần, Tô gia Long vực sẽ không cam lòng để hắn chết đi như thế, mà muốn xuất thủ cứu giúp.

Nhưng mà, Giang Thần không đồng ý.

Mang nỏ mà Phạm Đồ đưa tới, hắn nhằm vào thân thể của Ninh Hạo Thiên.

Nhưng mà cung tên tiếp xúc với long viêm, còn không đụng tới được thân thể của Ninh Hạo Thiên thì đã bị đốt thành tro.

Người khác càng không thể tới gần được.

- Thúc giục chiến thuyền nhanh hơn nữa!

Giang Thần ra lệnh, hơi suy nghĩ, huyền biến ma trụ cắm vào mặt đất bắn ra ánh sáng.

Hắn muốn hủy Hắc Long thành, thông qua đó để tiêu diệt Ninh Hạo Thiên.

- Dừng tay!

Nhận ra hắn muốn làm gì, vuốt rồng trên không trung không hạ xuống nữa, ngược lại còn có một đạo âm thanh tràn ngập uy nghiêm vang lên.

Chương 348: Giằng co không thôi

Giang Thần ngẩng đầu nhìn lên, vuốt rồng màu vàng thu về, mảnh mây mù kia vẫn còn đang cuồn cuộn.

Sau đó, mây trắng hình thành một cái vòng xoáy mãnh liệt, từ trên đi xuống bên dưới, ngưng tụ thành một điểm, dần dần có một bóng người hiện ra.

Một người trung niên khôi ngô, trên người mặc trường bào, ống tay áo, vạt áo, vạt áo có hoa văn kim tuyến.

Gương mặt góc cạnh rõ ràng không có điểm thừa, thế nhưng lại không giận mà uy, một ánh mắt đã có thể mang đến áp lực cực lớn cho người ta.

Tôn giả!

Không phải là người mượn lực lượng của Hắc Long như Ninh Hải để thành Tôn giả, mà là Tôn giả hàng thật giá thật.

Chợt, lại có mấy người xuất hiện ở trên không trung, từng người từng người đều có khí tức cực kỳ mạnh mẽ.

- Xảy ra chuyện gì?

Biến cố đột nhiên xuất hiện làm cho những người vốn tưởng rằng mọi chuyện đã lắng lại nghi hoặc không ngớt, người của Hắc Long thành thì lại cho rằng là viện quân, trong lòng một lần nữa dấy lên hi vọng.

- Các ngươi là ai?

Giang Thần hỏi.

Không trung trở thành lĩnh vực của những người này, nhưng Hắc Long thành thì lại là vĩnh lực của hắn, có Huyền Biến Ma Trụ ở đây, bọn họ không dám hạ xuống.

Chỉ cần không xuống, Ninh Hạo Thiên sẽ tự thiêu mà chết.

- Mộ Dung gia, Mộ Dung Hùng.

- Mộ Dung gia, Mộ Dung Phi.

- Tô gia, Tô Viêm.

- Tô gia, Tô Kỳ.

-...

Người trên không trung tự báo họ tên, không ngờ lại là người của hai đại thế gia truyền thừa.

Giang Thần đột nhiên hiểu ra, huyết thống truyền thừa của Mộ Dung gia mới là Long huyết, Tô gia hắn không nhớ rõ, nhưng mơ hồ đã nghe người ta nói tới, tuyệt đối không phải là Long huyết.

- Giang Thần, thả người ra.

Đội ngũ này, lấy Mộ Dung Hùng kia dẫn đầu, dùng ngữ khí không thể nghi ngờ ra lệnh.

- Không thả.

Giang Thần trả lời rất gọn gàng dứt khoát.

- Thứ ta nói với ngươi không phải là lựa chọn, mà là mệnh lệnh.

Mộ Dung Hùng khẽ cau mày, lại mở miệng, phong vân biến sắc, biển mây cuồn cuộn.

- Ngươi cho rằng, ngươi có tư cách này?

Giang Thần rất ghét người khác nói chuyện như vậy với mình.

- Xem ra, ngươi cho rằng Huyền Biến Ma Trụ đã có thể ngăn được ta sao?

Mộ Dung Hùng lắc đầu một cái, ánh mắt rơi vào trên người Ninh Hạo Thiên, định cứu người.

Bỗng nhiên, vẻ mặt của hắn cực kỳ nghiêm nghị, híp mắt lại, những người khác cũng giống như vậy.

Chỉ thấy từng đoá từng đoá Hủy Thiên nộ liên từ trong tay của Giang Thần bay ra, rơi vào các nơi trong nội thành, vẫn là trạng thái khép kín, chậm rãi đảo quanh.

- Đến đây! Đừng để ta xem thường ngươi, Mộ Dung gia, cứ tới cứu người đi!

Giang Thần quát lên.

Mộ Dung Hùng mím chặt môi, những người khác nhìn nhau, không biết nên nói cái gì cho phải.

- Người điên, tên này là người điên.

- Hắn đứng ở đó cũng sẽ chết, ta không tin hắn dám thúc giục.

- Ngươi không tin, vậy ngươi đi xuống cứu người đi.
-... Quên đi, Giang Thần này có chút điên rồ, không nên chơi thì hơn.

Đối với Giang Thần, những đại lão Long vực này đã từng nghe nói qua, vì một con chiến sủng mà dám giết người ở trước mặt trưởng lão Anh Hùng Điện.

Khó đảm bảo hắn sẽ không đồng quy vu tận.

- Giang Thần, vừa nãy ngươi nói với Tô Thuyên, chỉ cần chọn thuốc thì sẽ tha cho Ninh Hạo Thiên một mạng, hiện tại ngươi làm như vậy, lẽ nào ngay lúc mới bắt đầu đã không định thả người hay sao?

Vị trưởng lão Tô gia gọi là Tô Kỳ nói.

- Ta tha cho hắn một mạng, chứ không phải là tùy ý để hắn rời đi, đợi hắn trưởng thành lại gây họa cho gia tộc của ta, ta sẽ hủy diệt căn cơ của hắn, cho hắn không còn Long huyết, để hắn sống hết một đời bình thường.

- Nhưng mà, các ngươi đến đã làm ta ý thức được nguy cơ, các ngươi vì một mầm mống tốt như vậy, nhất định sẽ không tiếc bất cứ giá nào để vun đắp.

- Thậm chí, vì lấy lòng Ninh Hạo Thiên, còn báo thù thay cho hắn.Giang Thần chậm rãi nói:

- Vì lẽ đó chỉ cần hắn chết, các ngươi sẽ phẫn nộ, nhưng cũng sẽ không bởi vì cừu hận mà liều mạng cùng ta.

Nói xong, Giang Thần liếc mắt nhìn Ninh Hạo Thiên, long viêm càng ngày càng cao, càng không có cách nào tới gần được nữa.

Đột nhiên hắn có chút hối hận khi đã đáp xuống trong thành, nếu không hắn sẽ không phải nhiều lời với những người này, cứ trực tiếp nổ chết là được.

- Giang Thần, ngươi rất thông minh, như vậy hiện giờ ngươi đang chờ Ninh Hạo Thiên bị thiêu chết đúng không?

Mộ Dung Hùng hỏi.

Giang Thần cười cợt không phủ nhận, Ninh Hạo Thiên như bây giờ, không có ngoại lực thì tuyệt đối sẽ không sống nổi.

Lúc này, Diệt Thế đại pháo trên chiến thuyền lần nữa súc lực.

Hơn nữa lại thêm Huyền Biến Ma Trụ và Hủy Thiên nộ liên, Giang Thần mỉm cười nói:

- Các ngươi dám xuống sao?

Trên không trung không có lấy một người nói chuyện, uy lực của Hủy Thiên nộ liên, vừa nãy bọn họ đều nhìn thấy ở trong mắt.

Một đóa có thể giết chết được Tôn giả, mà ở vị trí nội thành Giang Thần đang đứng, có mười sáu đóa.

Nếu như lập tức bộc phát, Đại tôn giả cũng sẽ bị dọa cho té đái.

- Đúng rồi, Mộ Dung gia, vì sao các ngươi phải cứu Ninh Hạo Thiên vậy?

Giang Thần nhân cơ hội nói.
- Biết rõ mà còn hỏi, kéo dài thời gian.

Mộ Dung Hùng hừ lạnh nói.

Giang Thần cũng không tức giận mà cười cợt, nói:

- Vậy để ta đoán xem nào, huyết thống trên người của Ninh Hạo Thiên, hay nói chính xác hơn là nhất mạch của hắn đã từng có một vị có huyết thống thuần khiết, Tô gia và Mộ Dung gia muốn liên hôn hay sao?

Thế gia truyền thừa nhiều lần tiến hành liên hôn, mục đích cũng chính là vì vậy.

Ninh Hạo Thiên là người bên Tô gia, cho nên bọn họ cảm nhận được Long huyết thức tỉnh.

- Xem ra Tô gia các ngươi đã chịu thiệt rồi.

Giang Thần cười nói.

Người của Tô gia hừ lạnh một tiếng, không nói gì cả.

- Giang Thần, ngươi cho rằng nếu cứ giằng co như vậy thì sẽ không có chuyện gì sao? Chúng ta cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn Ninh Hạo Thiên chết sao?

Trong trầm mặc Mộ Dung Hùng lại nói.

- Không phải vậy sao?

- Gia tộc của ngươi, ở Thập Vạn đại sơn, Nam Phong lĩnh đúng không? Nơi đó không có Huyền Biến Ma Trụ và Hủy Thiên nộ liên chứ?

Khóe miệng của Mộ Dung Hùng hiện ra một tia cười lạnh lẽo.

Nụ cười của Giang Thần thu lại, ánh mắt như kiếm, nói:

- Chuyện ta ghét nhất chính là người khác dùng tộc nhân để uy hiếp ta, Mộ Dung gia, các ngươi nên suy nghĩ cho thật kỹ đi. Giữa chúng ta, vẫn không có ân oán không thể hóa giải, nhưng nếu như ngươi dám làm xằng bậy, tộc địa của Mộ Dung gia các ngươi sẽ sẽ giống như Hắc Long thành hôm nay.

- Ha ha ha ha ha!

Một tên trưởng lão Mộ Dung gia ôm bụng cười to, lời này của Giang Thần đối với hắn chính là chuyện cười lớn.

Mộ Dung Hùng cũng lắc đầu một cái, không đặt Giang Thần ngu muội này ở trong lòng.

Có điều, câu nói đầu tiên của Giang Thần đã làm cho tiếng cười dừng lại.

- Năm đó, Hắc Long thành cũng cười ta không biết tự lượng sức mình như vậy.

Tức thì, cả đất trời rơi vào trong trầm mặc.

Giang Thần lại nói:

- Còn có chư vị nữa, các ngươi đều thông qua thủ đoạn truyền tống đặc thù cho nên mới tới đây ở trong khoảnh khắc, chuyện này cũng có nghĩa là các ngươi không thể rời khỏi khu vực Hắc Long thành này, vì lẽ đó, không cần phải phô trương thanh thế nữa.- Ta nên nói ngươi biết quá nhiều, hay là quá ít? Diệt gia tộc của ngươi, cần chúng ta tự mình động thủ sao?

Mộ Dung Hùng lạnh lùng nói.

Tiếng nói vừa dứt thì lại có một bóng người xuất hiện, có điều hắn không phải thông qua truyền tống, mà là từ một bên trên không trung bay tới.

- Thiếu chủ.

Nhìn thấy người này, Phạm Đồ đã biết mọi chuyện không ổn.

Vẻ mặt của Giang Thần cũng cực kỳ âm trầm.

Người đến, là Đại Hạ hoàng đế.

- Mộ Dung tộc trưởng, quân trú ở bên ngoài Thập Vạn đại sơn đã được chuẩn bị xong, chỉ cần ra lệnh một tiếng là có thể giết người trong đại sơn không còn manh giáp.

Đại Hạ hoàng đế nói.

Đường đường là đế vương mà lại lấy lòng như vậy, quả thực khiến cho người ta thổn thức, cũng nói Mộ Dung gia mạnh mẽ ra sao.

- Giang Thần, thời gian để ngươi cân nhắc cũng không còn nhiều nữa, Ninh Hạo Thiên bị thiêu chết, tộc nhân của ngươi cũng bị diệt sạch.

Mộ Dung Hùng nói.

Chương 349: Nhượng bộ

Thiếu chủ, chúng ta phải làm sao đây?

Phạm Đồ lo lắng nói.

Nam Phong lĩnh không thể chống lại đại quân của vương triều. 

Giang Thần đang suy tư, phụ thân còn chờ hắn đi cứu, Nam Phong lĩnh không thể xảy ra chuyện gì được.

Nhưng mà, giao ra Ninh Hạo Thiên, tất thành họa lớn.

- Hoàng Thượng, ta là con dân của ngươi, ngươi lại không bảo hộ ta, trái lại còn trợ giúp những người ở nơi khác sao? 

Giang Thần la lớn.

Âm thanh rất lớn, đủ khiến những người ngoài thành kia nghe thấy.

Lông mày của Đại Hạ Hoàng Đế có sát ý tuôn ra, cất cao giọng nói: 

- Hắc Long thành cũng là thành trì của vương triều, ngươi muốn đồ thành, liệu ngươi có đặt luật pháp của vương triều ở trong mắt hay không?

- Như vậy, là ai tạo ra tất cả những thứ này trước chứ? Năm đó Hắc Long thành có lỗi trước, Hoàng Thượng ngươi lại đi trợ giúp Hắc Long thành, xem ra ở trong mắt của Hoàng Thượng, trọng lượng có thể che đậy đúng sai.

Giang Thần trào phúng nói. 

- Làm càn! Là ai cho ngươi sức lực nói chuyện như vậy với bổn hoàng chứ?

Đại Hạ Hoàng Đế đã sớm bởi vì cái chết của Tam hoàng tử cho nên có oán hận đối với hắn, chỉ là trước đó có thánh viện áp chế, hắn đành phải để ở trong lòng. Chỉ là lửa giận càng lúc càng lớn, kéo dài cho tới hôm nay.

- Ta chính là người của Anh Hùng Điện, ngươi trợ giúp thế gia truyền thừa, không nghĩ tới lửa giận của Anh Hùng Điện hay sao? 

Giang Thần hỏi.Nghe thấy ba chữ Anh Hùng Điện, Đại Hạ Hoàng Đế rất là kiêng kỵ, hắn nhìn về phía Mộ Dung gia cùng Tô gia.

- Vô dụng, không cần phải giãy dụa, Anh Hùng Điện không giúp được ngươi đâu.

Mộ Dung Hùng mở miệng, âm thanh thông qua công lực để truyền ra, người ngoài không nghe thấy được. 

- Thực lực của Anh Hùng Điện, không phải là thứ mà ngươi cho rằng có thể khống chế được Long Vực, nói đúng ra, thực lực của Anh Hùng Điện cũng không tính là thế lực nhất lưu. Chỉ có điều ở trong lòng của mọi người Long Vực nó có địa vị thần thánh không có cách nào thay thế được, vào lúc mấu chốt có thể hiệu triệu được thế lực khắp nơi.

- Đây là tín ngưỡng của mọi người, đây mới là chỗ dựa lớn nhất của Anh Hùng Điện, vì vậy, bọn họ sẽ không tùy tiện tiêu hao, nhúng chân vào vũng nước đục này.

- Bởi vì ngươi và Hắc Long thành vốn có ân oán, Đại Hạ vương triều diệt tộc nhân của ngươi, đây cũng là do ngươi phạm pháp trước, Ninh Hạo Thiên lại là người của thế gia truyền thừa chúng ta. 

- Chứ đừng nói là, Anh Hùng Điện còn không biết đã xảy ra chuyện gì, mà chúng ta, ngay khi cảm ứng được trình độ thuần khiết của Long huyết đã trực tiếp tới đây.

Lần này Mộ Dung Hùng nói rất nhiều, cũng nói rất nhanh, là muốn để cho Giang Thần hiểu rõ thế cuộc, đừng tưởng rằng ngu xuẩn cho rằng mình có thể tạo thành cục diện song phương đều không muốn.

- Nếu như Ninh Hạo Thiên chết, đại quân sẽ tấn công Thập Vạn đại sơn. 

Đại Hạ Hoàng Đế nghe thấy mấy câu này đã yên tâm, hắn đắc ý nói.

- Hoàng Thượng, ngươi xác định chứ?

Giang Thần cười lạnh một tiếng, nhảy đến bên trên chiến thuyền, mang Phi Nguyệt từ trong khoang thuyền ra ngoài. 

Vị công chúa này còn không biết đã xảy ra chuyện gì, nàng mờ mịt nhìn chung quanh, rù rì nói:

- Nơi này là Hắc Long thành sao?

Hắc Long thành nàng đã tới, nhưng Hắc Long thành hoang vu như vậy nàng còn chưa từng thấy qua. Đặc biệt là khắp nơi đều cắm đầy Huyền Biến ma trụ, vật kia nàng không biết, thế nhưng có thể cảm giác được nó rất nguy hiểm. 

- Ngươi thực sự làm được hay sao?

Hắc Long thành có dáng vẻ như vậy, lại không có người nào đến ngăn lại, Phi Nguyệt rất thông minh nghĩ đến điểm ấy.

Giang Thần không hề trả lời nàng mà chỉ ra hiệu cho nàng nhìn về phía không trung. 
- Phụ hoàng?Phi Nguyệt lập tức nhìn thấy Đại Hạ Hoàng Đế, vẻ mặt trở nên cực kỳ quái dị.- Phi Nguyệt, sao ngươi lại ở với hắn?

Đại Hạ Hoàng Đế bất ngờ nói.

Nhìn thấy lại xảy ra biến cố, Mộ Dung Hùng rất bất mãn, liếc mắt nhìn Ninh Hạo Thiên, nói: 

- Hạ lệnh tấn công, mãi đến khi hắn thả người thì mới dừng.

- Nhưng mà...

Đại Hạ Hoàng Đế do dự một chút, lập tức quyết định, một đạo ánh sáng màu đỏ từ trong tay hắn bay ra, bay đi về phương hướng Thập Vạn đại sơn. 

- Hừ! Hoàng Thượng, ngươi không muốn mạng của nữ nhi ngươi sao?

Giang Thần quát lên.

- Ta khuyên ngươi ngoan ngoãn thả người, như vậy tất cả còn có thể nói chuyện được. 

Đại Hạ Hoàng Đế nói.

- Được! Đây là ngươi buộc ta!

Giang Thần đâm một kiếm vào lồng ngực của Phi Nguyệt, ở trong ánh mắt không thể tin tưởng được của công chúa, hắn rút thanh kiếm ra, đá nàng vào trong khoang thuyền. 

- Hoàng Thượng, như lời ngươi nói, nàng còn có thể sống được mấy phút, chỉ cần ngươi thu hồi mệnh lệnh, ta sẽ cứu nàng.

Giang Thần quát lên.

- Ngươi muốn chết! 

Đại Hạ Hoàng Đế giận dữ, hắn thân là đế vương, còn chưa từng bị uy hiếp qua như vậy.

- Công chúa!

Bên trong khoang thuyền, Lý Hanh Kính lòng như lửa đốt nâng Phi Nguyệt dậy, đang muốn kiểm tra thương thế thì lại phát hiện ra công chúa cũng không có chuyện gì. 

Phi Nguyệt cũng rất bất ngờ, vuốt lồng ngực của mình, vết thương là thật, máu cũng chảy ra, thế nhưng nàng không cảm thấy có chút khó chịu nào cả.

- Một chiêu kiếm của hắn tránh ra tất cả chỗ yếu, là trùng hợp sao?Phi Nguyệt không khỏi nghĩ vậy. 

Bên ngoài khoang thuyền đang đối đầu với nhau, Giang Thần, Đại Hạ Hoàng Đế, Mộ Dung Hùng đều đang đợi đối phương nhượng bộ.

Lúc này, mọi người đang đợi Đại Hạ Hoàng Đế tỏ thái độ.

Chỉ thấy hắn giãy dụa một lúc, sau đó mới nói: 

- Cũng được, là Phi Nguyệt không hăng hái, còn chưa khai phá kỳ mạch đã tấn cấp Thông Thiên cảnh, nó chết, coi như là cống hiến cho hoàng thất!

Lời nói này, cũng là thông qua lực lượng bao phủ, truyền đạt lên trên chiến thuyền, ngoại trừ người trên thuyền ra, người bên ngoài không nghe thấy được.

Thân thể của Phi Nguyệt như bị sét đánh, vẻ mặt như tờ giấy vàng, nàng nghe thấy mình bị từ bỏ, chỉ cảm thấy não mình ong ong, không có cách nào suy nghĩ được. 

Sau khi Đại Hạ Hoàng Đế biểu đạt thái độ của mình, lại đến phiên Giang Thần đưa ra quyết định.

Phạm Đồ lo lắng không thôi, mỗi khi trôi qua một phút, Nam Phong lĩnh sẽ càng nguy hiểm.

Giang Thần cắn chặt hàm răng, nếu sớm biết như vậy, hắn đã chém giết Ninh Hạo Thiên ở Thiên Đạo môn rồi.Đương nhiên, mọi chuyện không thể nào vẹn toàn được, khi đó hắn muốn Ninh Hạo Thiên còn sống sót, tránh cho trong quá trình Hắc Long thành chống cự sẽ giết chết phụ thân của hắn. 

Nguy hiểm như lửa xém lông mày cùng với nguy hiểm mà tương lai Ninh Hạo Thiên mang đến, nhất định thứ trước phải giải quyết sớm hơn.

- Ta có Thần mạch, coi như để cho Ninh Hạo Thiên chạy thoát thì lại làm sao chứ? Coi như hắn là Long huyết giả thì cũng chỉ là bại tướng dưới tay ta, lại đánh bại một lần nữa là được.

Giang Thần cắn răng một cái, dù cho hắn rất không muốn, nhưng vì tộc nhân, nhất định phải thỏa hiệp. 

- Được, ta thả người, nhưng Ninh Hạo Thiên bây giờ, ta cũng không muốn chạm vào, nếu muốn cứu người thì tự mình xuống đây đi.

Giang Thần nói.

Hắn vừa nói, người của Mộ Dung gia và người của Tô gia lại do dự. 

Vẫn là Mộ Dung Hùng quả đoán, bay thẳng xuống dưới.

- Mộ Dung tộc trưởng...

Người của Tô gia lo lắng kêu lên. 

Nhưng Mộ Dung Hùng không để ý tới bọn họ mà dáp xuống mặt đất, hắn đưa thân vào bên trong phạm vi uy lực lớn nhất của Diệt Thế đại pháo cùng với huyền biến ma trụ.

Vẻ mặt của hắn không hề có chút cảm xúc nào cả, không nhìn Giang Thần một chút nào mà đi về phía Ninh Hạo Thiên.

Cùng là người truyền thừa Long huyết, hắn không sợ Long viêm, hắn đi vào bên trong lửa, tay đè ở trên lồng ngực của Ninh Hạo Thiên.Chẳng được bao lâu, Ninh Hạo Thiên hầu như là người chết phát ra một tiếng ngâm khẽ, Long viêm cũng không tiếp tục bốc lên nữa. 

Mộ Dung Hùng ôm lấy hắn, bay về phía bầu trời.

- Giang Thần, hiện giờ ngươi đã biết tại sao Cao gia lại phẫn nộ chuyện mẫu thân ngươi chọn phụ thân ngươi chưa? Ninh Hạo Thiên chính là ví dụ tốt nhất của chuyện liên hôn.

Đột nhiên, Mộ Dung Hùng nói.Giang Thần ngẩn ra, không nghĩ tới hắn biết chuyện Cao gia, hẳn là trước đó ở trên bảo tháp, sau khi Tô Thuyên bị Cao Nguyệt la rầy đã mật báo với Tô gia. 

- Không được!

Giang Thần đột nhiên ý thức được mọi chuyện không ổn, một đóa Hủy Thiên nộ liên đang trôi nổi lập tức đuổi tới.

Nhưng đã chậm, Mộ Dung Hùng đã đi tới bầu trời, chuẩn bị rời đi. 

Trước khi đi, hắn nói với Đại Hạ Hoàng Đế:

- Giang Thần, không thể giữ lại, nếu không kết cục của Hắc Long thành chính là của Đại Hạ vương triều không lâu sau đó.

Chương 350: Long ngữ giả

Chợt, Mộ Dung Hùng dẫn người trở về Long Vực.

Đại Hạ Hoàng Đế cũng không quản Phi Nguyệt ra sao, chỉ lạnh lùng nhìn Giang Thần một chút, lập tức rời khỏi bầu trời Hắc Long thành.

Không chút nghi ngờ nào cả, hắn không thu lại mệnh lệnh tấn công. 

- Phạm thúc, trước tiên các ngươi chạy về Nam Phong lĩnh đi, để tộc nhân lên thuyền rời khỏi đó.Giang Thần thu hồi Hủy Thiên nộ liên và Huyền Biến Ma Trụ, dặn dò Phạm Đồ cưỡi chiến thuyền trở về, cố gắng chạy tới Nam Phong lĩnh trước khi đại quân tới.

Giang Thần lại nói:

- Ta sẽ đi cứu phụ thân trước. 

Thời gian khẩn cấp, Giang Thần không có lãng phí thời gian mà bay về phía Hắc Long uyên.

Lúc này lực lượng của Hắc Long thành đã bị diệt sạch, Hắc Long uyên chỉ còn lại hồn thể của Hắc Long kia mà thôi.Sau khi chạy tới, Giang Thần vọt thẳng vào Hắc Long uyên, không ngừng đi xuống bên dưới.

Hắc Long mới vừa bị hút ra lực lượng Hắc Long, lúc này đang rất suy yếu, vì vậy cũng không còn đao phong khủng bố như lần trước hắn tới nữa. 

- Phụ thân!Cách lần trước gần một năm, dáng vẻ của Giang Thanh Vũ đã hoàn toàn biến dạng, giống như lần đầu tiên hắn tới vậy, hắn còn lầm tưởng phụ thân là người điên điên khùng khùng, chẳng khác nào ăn mày cả.

Điểm may mắn chính là, thần trí của Giang Thanh Vũ vẫn được tính là tỉnh táo, nhìn thấy Giang Thần đến hắn vừa mừng vừa sợ.

Giang Thanh Vũ nói: 

- Ta thấy hôm nay đầu Hắc Long kia không đúng, xem ra con đã động thủ thật.

Tiếng nói của hắn có chút khàn khàn, nói ra từng chữ cũng đã bắt đầu không rõ, đây là do trong thời gian dài không có người nói chuyện tạo thành.

- Hắc Long thành đã bị diệt, nhưng Nam Phong lĩnh lại gặp phải quân đội của vương triều tấn công, phụ thân, người để con cứu người ra trước. 

Giang Thần lấy ra một cây chủy thủ, chém về phía xích sắt trên vách tường, xích sắt trước đó cứng rắn không thể phá vỡ theo tiếng lập tức đứt đoạn.

Cây chủy thủ này cũng là một phần của kế hoạch Huyền Binh.

Nhưng mà khi sắp phá được xích xắt, dưới đáy Hắc Long uyên truyền đến động tĩnh, lực lượng đáng sợ mãnh liệt kéo tới.- Nhanh lui ra! 

Giang Thanh Vũ vội nói.

- Được.

Giang Thần kéo cao thân thể, cúi đầu nhìn xuống, đôi mắt đỏ đậm như đèn lồng của Hắc long tràn ngập hung quang bức người, kéo theo đao phong đủ để xé rách người ta. 

Mãi đến khi Giang Thần thoát khỏi Hắc Long uyên thì Hắc Long mới dừng lại.

- Hắc Long, Hắc Long thành đã bị diệt, ngươi đã được tự do, không cần bị người ta nô dịch nữa!

Giang Thần lớn tiếng nói. 

Không cần biết gì thì hắn cũng có thể hiểu Hắc Long bị vây ở chỗ này, không phải là do nó tự nguyện.

Long là sinh vật cao ngạo bao nhiêu cơ chứ, khi thân rồng bị giết chết, vảy rồng, long cốt, long huyết trên người bị dùng để làm tài liệu mà nó còn có thể cam tâm tình nguyện lấy trạng thái hồn thể ở bên trong vực sâu không thấy đáy nữa hay sao?

Nhất định đã bị phương pháp đặc thù giam cầm.Khi nghe đến hai chữ tự do, rõ ràng hung quang trong mắt của nó đã ngưng lại. 

- Ta biết ngươi bị thần chú cầm cố, ta có thể giải trừ giúp ngươi.

Giang Thần lại nói.

Lần này, thân thể của Hắc Long từ vực sâu bay ra, thân rồng lộ ra ở dưới ánh trăng, tuy rằng chỉ là hồn thể, thế nhưng so với đầu do đám người Ninh Hải biến hóa ra còn uy phong hơn nhiều. 

- Ngươi còn biết cái gì nữa?

Hắc Long lần nữa mở miệng, thanh âm tràn ngập cảm giác nguy hiểm.

Giang Thần nghe ra ý ở bên trong lời của nó, lập tức nói: 

- Thần chú đã được giải trừ, ngươi và Hắc Long uyên cũng đã mất đi liên hệ, không bao lâu nữa hồn thể sẽ tiêu tan.

- Vì lẽ đó?Hắc Long lại nói. 

- Lẽ nào ngươi muốn vĩnh viễn bị giam cầm ở đây, bị người ta xem là năng lượng lấy ra hay sao?

Giang Thần hỏi.

- Nhân loại, ngươi muốn ta chết sao? 

Thân rồng của Hắc Long vẫy một cái, miệng rồng mở ra, nhiệt độ trong trời đất tăng lên kịch liệt.

- Chậm đã, ta còn có một biện pháp vẹn toàn đôi bên.

Giang Thần nghĩ đến cái gì đó mà lấy ra Bát Bộ Thiên Long, nói: 

- Hồn thể của ngươi có thể tiến vào trong quyển sách này, trở thành Long bộ hạ của ta.

- Bát Bộ Thiên Long sao?

Hắc Long cũng hiểu rõ không ít, bớt cho Giang Thần một phen giới thiệu. 

- Đúng vậy.

- Như vậy vừa, không phải ta vẫn trở thành đối tượng để ngươi tùy ý ra lệnh sao? So với việc làm nô lệ cho người khác thì khác nhau ở chỗ nào chứ?

Hắc Long giễu cợt nói. 

- Điểm khác nhau chính là ta và người của Hắc Long thành khác nhau, nếu như ngươi vẫn quan sát chuyện này thì ngươi sẽ biết ta làm người ra sao.

- Quả thực, ngươi có thể diệt được Hắc Long thành, là một nhân loại rất đáng gờm, nhưng không đủ để ta trở thành Long bộ hạ của ngươi.

Hắc Long nói. 

- Thanh Ma.Giang Thần để Thanh Ma hiện thân, nói:

- Đây là Thiên bộ hạ của ta, ta hứa hẹn với hắn ước hẹn hai mươi năm, sau khi hết ước hẹn, vì sẽ tái tạo thân thể cho hắn, ta cũng có thể đồng ý với ngươi...

- Ta không tin nhân loại. 

Hắc Long thô bạo ngắt lời hắn, dường như lời nói mới rồi đã khiến cho hắn nhớ tới nên hồi ức không tốt.- Ngươi trở lại Hắc Long uyên cũng sẽ vĩnh viễn bị người ta dùng làm nô lệ không có điểm dừng, bằng không cũng sẽ phải chấp nhận cái chết, ngươi trở thành Long bộ hạ của ta thì có thể chinh chiến tứ phương, thể hiện long uy của ngươi!

Giang Thần đổi một phương thức nói. 

Lời này đã dẫn đến tác dụng, Hắc Long vẫn rất cố chấp rủ mí mắt xuống, thân thể đung đưa.

- Ta cần thời gian để cân nhắc.Bỗng nhiên, Hắc Long trở về bên trong vực sâu.

- Ta không có thời gian! 

Giang Thần lo lắng nói.

- Đó không phải là chuyện của ta, nhân loại.

Hắc Long cũng không để ý tới hắn mà nói một tiếng rất thiếu kiên nhẫn. 

Giang Thần còn muốn nói nữa thì Thanh Ma khuyên:

- Thiếu chủ, Long bộ tộc đều là như vậy, kỳ thực trong lòng con rồng này hiểu rõ, hắn nói muốn cân nhắc một quãng thời gian, kỳ thực là để ngươi đổi một thái độ nói chuyện với hắn.

- Hả? 

Giang Thần không hiểu rõ ý của lời này.Thanh Ma nói trắng ra:

- Rồng, sẽ không cam tâm tình nguyện nằm ở địa vị ngang hàng cùng nhân loại, vì lẽ đó ngươi nên quỳ xuống, khẩn cầu Thần Long, nói cho hắn biết ngươi và phụ thân ngươi đang khổ thế nào, tộc nhân còn cần ngươi, tiếp theo đó Hắc Long mới có bậc thang xuống đài, đồng ý đi theo ngươi.

- Nhưng hắn không sợ hắn làm như vậy, sau khi trở thành Long bộ hạ của ta sẽ không dễ chịu sao? 

Giang Thần rất bất ngờ nói.

Thanh Ma nhún vai một cái, nói:

- Rồng, chính là như vậy. 

- Đáng ghét.

Con ngươi của Giang Thần đảo một vòng, trong đầu lóe lên một đạo linh quang, sau đó hắn vội vàng đuổi theo, nói:

- Chờ một chút! 

Thanh Ma nghe ngữ khí của hắn vẫn không thay đổi, nó không khỏi hiếu kỳ.

- Có chuyện gì, nhân loại?

Hắc Long rất thiếu kiên nhẫn phục hồi tinh thần lại, trong mắt rồng lại nổi lên hung quang. 

Giang Thần hít sâu một hơi, lần nữa mở miệng, phát ra âm tiết rất là quái lạ, giống như bị người ta bóp cổ nói ra, để lộ ra khí tức cổ xưa.

Thanh Ma nghe thấy vậy mà đầu óc mơ hồ, chỉ là Hắc Long lại có phản ứng rất lớn, thân rồng lung lay, đôi mắt to tràn ngập vẻ không thể tin tưởng được nổi.

Chợt, Thanh Ma nhìn thấy Hắc Long rất thoải mái tiến vào bên trong Bát Bộ Thiên Long. 

Thanh Ma khiếp sợ không thôi lập tức cảm giác được có một luồng năng lượng mạnh mẽ truyền đến, hắn ý thức được đây là Hắc Long đã trở thành Long bộ hạ, mang đến tăng trưởng cho Bát Bộ Thiên Long.Quan trọng nhất là Thiên, Long bộ hạ đã đầy đủ hết, uy lực Bát Bộ Thiên Long cũng sẽ tăng lên rất lớn.

- Long ngữ, thứ ngươi mới vừa nói chính là long ngữ? Ngươi là long ngữ giả sao?

Thanh Ma kịp phản ứng lại. 

Người hiểu long ngữ sẽ làm Long Tộc cảm thấy thân cận, hơn nữa long ngữ không phải là thứ mà ai cũng có thể học được, nhất định phải là phải trải qua Thần Long đại nhân tự mình truyền thụ.

Giang Thần có tầng bối cảnh này, tự nhiên Hắc Long sẽ rất tín nhiệm hắn.

Chương 351: Thực lực của giang thanh vũ

Sau khi cắt đứt sợi xích sắt cuối cùng, Giang Thần mang theo Giang Thanh Vũ trở lại trên đất.- Phụ thân, ăn cái này vào đi.Giang Thần lấy ra linh đan khôi phục tốt nhất, thông qua y thuật để trị liệu thương thế trên người phụ thân.Chẳng bao lâu sau trạng thái của Giang Thanh Vũ đã được khôi phục.Giống như người kiệt sức, đói bụng trong một quãng thời gian rất dài được ăn thức ăn tinh mỹ vậy. Sau khi ngủ một giấc sẽ có cảm giác, tinh lực trở nên dồi dào, thần thái sáng láng.- Thần nhi, đã xảy ra chuyện gì?

Giang Thanh Vũ hỏi.Giang Thần nói qua loa chuyện vừa rồi, cùng với nguy cơ đang phải đối mặt trước mắt.- Chúng ta mau trở về đi thôi.Biết được Nam Phong lĩnh gặp nguy hiểm, Giang Thanh Vũ cũng biết chuyện cấp bách, có điều, hắn cũng không loạn mà vẻ mặt nghiêm nghị rất là thong dong, khiến cho người ta cảm thấy an lòng.- Thần nhi, chuyện sau đó giao cho phụ thân đi.Giang Thanh Vũ vỗ vỗ vai của Giang Thần, sau đó bay về phía phương hướng đại sơn.- Tôn giả?Giang Thần rất là bất ngờ, không nghĩ tới thực lực của phụ thân sẽ mạnh như vậy.Có điều lại nghĩ lại, e rằng cũng chỉ có cường giả như vậy mới có thể làm cho Hắc Long thành và Đại Hạ vương triều cũng không thể ung dung bắt được.Hắn bay theo sát phía sau, thế nhưng khoảng cách của phụ tử hai người lại càng lúc càng lớn.Giang Thần không có chiến thuyền, tự nhiên không bay bằng Tôn giả được.- Nhân loại, Hắc Long thành còn có Long Châu của ta, ta có thể giúp ngươi tìm được.Mắt thấy sắp rời khỏi phạm vi của Hắc Long thành, âm thanh của Hắc Long đột nhiên truyền đến.- Long Châu? Một lát nữa nói sau đi.Hiện tại không phải là lúc để Giang Thần đi tầm bảo, hắn dùng tốc độ nhanh nhất cuộc đời này, sau một phút đã chạy về tới Thập Vạn đại sơn.Vừa cúi đầu nhìn xuống thì quân đội đang tiến vào đại sơn, quân tiên phong là dòng lũ kim loại, có vô số khôi lỗi cơ quan thú.Từng chiếc từng chiếc chiến xa được đẩy mạnh, chỗ chúng đi qua, giữa núi rừng bị san bằng, tạo thành một con đường bằng phẳng. Cóm ột lượng lớn binh lính đạp lên trên đường, bước chỉnh tề tiến lên theo ở phía sau, khôi giáp trên người ma sát tạo ra thanh âm giòn giã không ngừng vang lên.Giang Thần đi lên cao hơn, phát hiện ra quân đội chia ra làm các phương hướng khác nhau đi tới, thế nhưng mục tiêu của bọn họ đều giống nhau, đó là Nam Phong lĩnh.Từ khắp nơi đều có thể nhìn thấy được ánh lửa và khói, mấy ngày này đã có không ít những thế lực khác trong Nam Phong lĩnh bị quân đội tiêu diệt.Máu của đại sơn đã bắt đầu chảy!Giang Thần cắn răng một cái, nắm chặt nắm đấm, thầm nói:

- Như vậy thì dùng máu của hoàng thất để kết thúc đi.Hắn trở lại Nam Phong lĩnh, phát hiện ra tuy rằng quân đội còn chưa tới, thế nhưng chiến đấu đã bắt đầu.Mấy tên tiên phong trên người mặc giáp trụ vương triều đang liên thủ công kích một người.Mỗi một người tiên phong đều là Thông Thiên cảnh, nhưng trước khi Giang Thần và Giang Thanh Vũ trở về, sức chiến đấu mạnh nhất của Nam Phong lĩnh chỉ là Thần Du cảnh mà thôi.Nhưng người đang giao thủ với tiên phong là Phạm Đồ, trên người mặc Huyền Binh giáp cấp tướng lĩnh.Xem ra tốc độ của chiến thuyền đã chạy về kịp.- Vì sao không gặp các Huyền Binh vệ khác chứ? 

Giang Thần nhìn chung quanh, rất nhanh đã nhìn thấy mười một tên Huyền Binh vệ khác đang giao chiến với tiên phong doanh được bố trí giá trụ chỉnh tề.Giang Thần hơi nhướng mày, Nam Phong lĩnh, so với Hắc Long thành còn yếu đuối hơn gấp trăm lần.Nhưng nhân thủ đến đây tấn công, so với một mình hắn tấn công Hắc Long thành còn nhiều hơn.Nam Phong lĩnh thậm chí còn không có đại trận, bởi vì trước đó đều là dựa vào Thiên Đạo môn che chở.- Hôm nay mỗi một tộc nhân chết đi, các ngươi đều phải trả giá gấp mười lần, gấp trăm lần!Giang Thần rơi vào trong thành, ở khắp nơi đều có thể nhìn thấy được người của đại sơn đang kinh hãi, tất cả Phong Hành vệ đều cản ở cửa thành, sẵn sàng đón quân địch.Giang Thần nhìn thấy chiến thuyền của mình đang dừng ở trên bầu trời Giang phủ, hắn đi thẳng tới đó.Rất nhanh, hắn đã nhìn thấy đám người gia gia Giang Vấn Thiên và Nhị thúc Giang Thiên Hùng.- Giang Thần, ngươi đã trở về!- Giang Thần, chiếc thuyền này không chứa được bao nhiêu người, người của sơn thành trốn không được bao nhiêu cả!Nghe vậy, Giang Thần cau mày, chiến thuyền chỉ có thể cho phép dưới mấy trăm người trú ngụ, vấn đề này hắn biết.- Phụ thân đâu rồi? Sao chưa thấy phụ thân vậy?- Thanh Vũ? Không thấy mà?

Giang Vấn Thiên và Giang Thiên Hùng đầu óc mơ hồ, rất là không rõ.- Cái gì?Chẳng lẽ phụ thân  đi ở phía trước hắn còn chưa tới nơi? Giang Thần rất là lo lắng, cũng còn nay có một đạo khí tức mạnh mẽ đột nhiên rơi vào bên cạnh hắn.- Thanh Vũ!- Đại ca!Giang Vấn Thiên và Giang Thiên Hùng kinh hỉ hét lớn.- Phụ thân! Thiên Hùng!

Giang Thanh Vũ cũng kích động vạn phần, cách xa nhau mấy năm, hắn có quá nhiều lời muốn nói.Đáng tiếc hiện tại không phải lúc.- Thần nhi, ngươi đã làm được, ngươi đã thật sự làm được! 

Nước mắt của Giang Vấn Thiên rơi xuống, cao hứng tới mức thân thể run rẩy.Lúc trước Giang Thần luôn miệng nói muốn cứu phụ thân, hắn tin tưởng tôn tử mình có quyết tâm này, nhưng hắn cũng biết có bao nhiêu khó khăn.Hắn lại không nghĩ rằng, sẽ có một ngày nhi tử của mình lại đột nhiên xuất hiện như vậy.- Gia gia, hiện tại không phải lúc để nói chuyện này.

Giang Thần lo lắng nói.Giang Thanh Vũ nói:

- Thần nhi, không cần phải lo lắng, chúng ta không chạy trốn, chúng ta sẽ nghênh chiến! 

- Sao?

Giang Thần chần chờ do dự, chiến thuyền của hắn thiết kế dùng để tấn công, không am hiểu phòng ngự, nếu như đánh, Thập Vạn đại sơn sẽ bị hủy hoại trong một ngày.

- Vừa rồi ta mới hàn huyên một lúc với một người, yên tâm đi, sẽ không sao cả. 

Giang Thanh Vũ lại nói.

- Sao?

Giang Thần muốn biết là ai, nhưng Giang Thanh Vũ không nhiều lời, hắn ngẩng đầu liếc mắt nhìn Phạm Đồ đang ác chiến, rất bất ngờ nói: 

- Từ lúc nào Phạm Đồ lại trở nên lợi hại như vậy chứ? Một đấu bốn, còn đều là Thông Thiên cảnh?Nói xong, tự hắn đi qua hỗ trợ.

- Chủ nhân! 

Phạm Đồ nhìn thấy Giang Thanh Vũ đến, kích động đến mức con mắt đỏ lên.

- Ngươi làm rất khá, lui đi, những người này cứ giao cho ta.

Giang Thanh Vũ nói. 

- Được.

Phạm Đồ hầu như không do dự, bứt lùi lại.

Mấy tên tiên phong kia cũng không đuổi hắn, trái lại còn dùng tốc độ nhanh nhất vây quanh Giang Thanh Vũ. 

- Nếu như các ngươi trở về, lui binh thì còn có thể cứu vãn được!Giang Thanh Vũ nói.

- Giang Thanh Vũ, ngươi đừng có mạnh miệng, ngươi chém một cánh tay của Tiết đại ca, món nợ này, ta còn chưa tính sổ với ngươi đó. 

- Chết đi cho ta!

- Tiến lên! Bắt hắn là có thể ngăn được Giang Thần, khống chế chiến thuyền!

Bốn tiên phong Thông Thiên cảnh không để hắn vào trong mắt, đồng loạt ra tay. 

- Năm đó, ở bên trong đại sơn im ắng hơn mười năm. Lúc ra tay, là ở Hắc Long thành. Xem ta bị Hắc Long thành trấn áp, các ngươi đã cho rằng có thể động thủ với ta, coi như đánh không thắng thì cũng có thể toàn thân trở ra đúng không?

- Vậy nếu như ta nói cho các ngươi biết, trận chiến ở Hắc Long thành, ta bị hạ độc, từ đầu đến cuối không phát huy ra được một nửa thực lực, các ngươi sẽ nghĩ thế nào đây?

Đối mặt với quần công, Giang Thanh Vũ hai tay trống trơn không sợ hãi chút nào mà chỉ đứng lặng trên không trung, tuy rằng cũng là tóc tai bù xù, y phục rách nát, thế nhưng kiếm khí sắc bén lại bao phủ mỗi một góc trong trời đất. 

- Kiếm nhất: Phá!

Kiếm cũng không cần dùng, Giang Thanh Vũ giơ tay phải lên, ngón trỏ và ngón giữa khép lại, điểm một điểm ở trong hư không.

Tức thì có ngàn vạn lợi kiếm đột nhiên xuất hiện, vờn quanh thành một vòng tròn, bắn nhanh ra. 

Bốn người tiên phong còn chưa tới gần người thì đã bị lợi kiếm xuyên qua thân thể, tuyệt khí bỏ mình.

- Thật sự không biết, các ngươi lấy được tự tin từ đâu để ra tay với ta.

Giang Thanh Vũ nói. 

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau