THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 341 - Chương 345

Chương 342: Địch tấn công cấp bậc cao nhất

- Hắc Long thành lại gây chuyện lớn rồi!

Người ngoài trong thành không khỏi nghĩ vậy, chiếc chiến thuyền ở trên không trung không nói hai lời, muốn hủy diệt tất cả mọi thứ trong Hắc Long thành.

Công sự phòng ngự, ngọn núi nhỏ phía sau của Ninh phủ là bảo bối của Hắc Long thành.

Công pháp võ học, kỳ trân dị bảo, cùng với phòng tu luyện dùng để bồi dưỡng đệ tử của chính mình.

Có thể nói, vũ khí phòng ngự không còn có thể xây lại, thế nhưng ngọn núi nhỏ kia lại là tích lũy tinh hoa tâm huyết của từng đời từng đời người Hắc Long thành.

Là bảo khố của một phe thế lực.

Dưới một pháo này, tất cả hóa thành hư không, không còn tồn tại nữa.

- Người không liên quan, ra khỏi Hắc Long thành, bằng không, tự gánh lấy hậu quả.

Chiến thuyền không tiếp tục làm khó dễ, mà truyền ra một đạo âm thanh.

Tô Thuyên bên trong lầu cao nghe thấy vậy, trên mặt tràn ngập vẻ không thể tin tưởng được.

Lúc này, rốt cục Ninh phủ đã có động tĩnh, Hắc Long thành xuất động hết tinh nhuệ, dưới sự dẫn dắt của thành chủ Ninh Hải đi tới không trung.

- Người tới là người phương nào! Hắc Long thành ta có chỗ nào đắc tội với ngươi sao? Nếu như vậy xin báo cho chúng ta biết!

Ninh Hải nổi giận đùng đùng, không có vẻ trấn định như khi ở trước mặt mọi người của Hắc Long thành trước đây nữa, nhưng mặc dù như thế, hắn vẫn phải đè nén lửa giận.

Nắm đấm cứng, thực lực đủ mạnh, coi như là đánh tới gia tộc thì bọn họ cũng phải muốn ngoan ngoãn nhịn nhục.

- Có chỗ nào đắc tội sao?

Trên chiến thuyền vang lên một đạo thanh âm, tiếp theo một bóng người từ trên boong tàu bay lên, mặt hướng về phía đội ngũ Hắc Long thành, quát lên:

- Nhìn mặt của ta, nói cho ta biết xem giữa chúng ta có ân oán gì?

- Giang Thần!

Lúc trước trên tỷ thí Thánh Viện, khuôn mặt tuấn dật này đã được người của Hỏa vực nhớ rõ, vì vậy rất nhanh đã có người nhận ra hắn.

Mặc dù biết Giang Thần và Hắc Long thành có cừu oán sâu đậm, thế nhưng nhìn thấy hắn đến tấn công Hắc Long thành, tất cả mọi người vẫn cảm thấy khó mà tin nổi được.

Mặc kệ Giang Thần ghê gớm ra sao, thế nhưng giữa hắn và Hắc Long thành, cách nhau rất xa.

Đó là nội tình, Hắc Long thành là thế lực tồn tại gần ngàn năm, không phải ai cũng có thể một người một ngựa tới giải quyết được, trừ phi thực lực đủ mạnh thì mới được.

Có người từng nói, nếu như Giang Thần muốn chống lại Hắc Long thành thật thì nhất định phải cần thời gian mười năm, trưởng thành trong mười năm này.

Kết quả ngày hôm nay thì tốt rồi, hắn trực tiếp giết đến tận cửa.

Đám người Hắc Long thành đầu óc mơ hồ nhìn thấy Giang Thần, bỗng nhiên tỉnh ra, khuôn mặt chịu đủ tang thương, cực kỳ cương nghị của Ninh Hải tràn ngập mây đen.

Từng người phía sau lưng hắn nổi giận đùng đùng.

Sau khi biết rõ kẻ địch là ai, bọn họ cũng không kiêng kỵ như thế nữa.

Vốn là, bọn họ còn lo lắng người có thể nắm giữ được chiến thuyền tất nhiên sẽ là một vị đại năng, cho nên lúc này mới giận mà không dám nói gì cả.

- Giang Thần, lúc trước ta nên giết ngươi!

Phụ thân của Ninh Hạo Thiên, Ninh Khiếu Phong quát lạnh.

- Còn mạng của nhi tử ta nữa!

Ninh Tỉnh Sư đằng đằng sát khí, trong đôi mắt hổ tràn ngập tơ máu.

- Nhi tử của ngươi? Là ai vậy?

Vẻ mặt của Giang Thần nghi hoặc, dáng vẻ như cố gắng suy nghĩ thế nhưng cũng không nhớ ra được.

- Đáng hận!

Ninh Tỉnh Sư hét dài một tiếng, không nói hai lời, vận dụng toàn lực, phát ra sát chiêu trí mạng.Người hắn như một cơn lốc xoáy lao đi, uy năng trên hai tay kinh người, như muốn đánh nát gân, xương của Giang Thần vậy.

- Ồ? Chính là gia hỏa chết ở trên tay ta khi trắc nghiệm nhập môn Thiên Đạo môn, đúng không? Tên hắn là gì nhỉ?

Giang Thần cũng không để ý tới, ánh mắt hắn sáng lên, giống như đang nhớ tới một người quen đã từng quen biết vậy.

- A a a!

Ninh Tỉnh Sư càng không chịu được, lực lượng của chưởng ấn càng ngày càng hùng hậu hơn nữa.

- Một Thông thiên cảnh giai đoạn sơ cấp mà cũng dám đi tìm cái chết!

Giang Thần cười một tiếng, tùy tiện vỗ ra một chưởng.

Còn chưa tới gần người thì Ninh Tỉnh Sư đã bị đánh bay ra ngoài, miệng phun ra máu tươi, nếu không phải được người khác đỡ lấy, e rằng hắn đã ngã xuống rồi.

- Thông thiên cảnh?

Người của Hắc Long thành đồng thời cả kinh, nửa năm trước, biểu hiện của Giang Thần vẫn còn hiện lên rõ ràng ở trước mắt của bọn họ. Thế nhưng so với hiện tại, đó là khác nhau một trời một vực.

Trong vòng nửa năm trưởng thành đến một bước này, gọi nhân khó có thể tin.

Sức chiến đấu của Hắc Long thành còn lâu mới mạnh được bằng Thiên Đạo môn.

Ninh Tỉnh Sư bị một chưởng vỗ bay đã là người có sức chiến đấu rất lợi hại trên bề nổi của Hắc Long thành rồi.

- Dường như, phiền phức của Hắc Long thành đã lớn hơn rồi.

Cộng thêm chiến thuyền, Giang Thần đến, uy hiếp của hắn không nhỏ một chút nào.

- Giang Thần, ngươi cho rằng như vậy thì đã có thể một mình chống lại toàn bộ Hắc Long thành chúng ta hay sao?

Giọng của Ninh Hải trầm thấp mang theo lửa giận, khí thế bức người, uy nghiêm của người đứng đầu một thành bạo phát ra hết mức.

- Nếu không thì sao?

Giang Thần vẫn nói nhẹ như mây gió như cũ, ánh mắt nhìn chung quanh bốn phía, cười nhạo nói:

- Thứ mà Hắc Long thành các ngươi vẫn tự hào đã không còn tồn tại nữa, chỉ dựa vào một đám gà yếu như các ngươi mà cũng muốn ngăn cản ta?

- Cản ngươi? Là giết ngươi!Ninh Hải không dông dài mà dẫn người đồng loạt ra tay.

Thân là thành chủ, thực lực của hắn là Thông thiên cảnh tầng sáu, con lớn nhất là Ninh Khiếu Phong, Thông thiên cảnh tầng bốn.

Ngoài ra, bốn tên trưởng lão hạng nhất cũng là Thông thiên cảnh tầng năm, chín tên trưởng lão hạng hai là Thông thiên cảnh tầng ba, tầng bốn.

Có thể nói là lực lượng mạnh nhất của Hắc Long thành.

Chuyện này cũng là nhờ có hai pháo của diệt thế đại pháo, đã làm kinh động tới tất cả mọi người của Hắc Long thành, bị liệt vào địch tấn công cấp bậc cao nhất.

Giang Thần cười lạnh, thân thể đột nhiên nhảy lên cao.

Đám người Ninh Hải vọt tới đã phát hiện ra miệng của diệt thế đại pháo đang nhắm ngay vào bọn họ, sau khi Giang Thần rời đi, nó bắt đầu nã pháo.

- Mau tránh ra!

Ninh Hải sợ đến mức hồn vía lên mây, nghĩ thầm Giang Thần thật là tàn nhẫn, muốn diệt sạch toàn bộ sức chiến đấu của Hắc Long thành.

Cũng còn may, uy lực của diệt thế đại pháo không tầm thường, nhưng cũng không phải vũ khí đả kích kẻ địch quá chuẩn xác, đạn pháo ánh xanh không phải là thứ có thể muốn bắn ra là bắn được.

Vì vậy sau khi được Ninh Hải nhắc nhở, người Hắc Long thành chạy trốn né tránh tứ tán, chỉ có một vị trưởng lão hạng hai phản ứng chậm một nhịp, bị đạn pháo bắn trúng, người lập tức biến mất ở trên đời.

- Hủy diệt họng pháo kia!

Ninh Hải không dám bất cẩn nữa, hắn đã thay đổi mục tiêu, phải hủy diệt chiến thuyền kể cả cỗ diệt thế đại pháo kia nữa.

Nhưng mà, thế công của bọn họ, trước khi chạm được vào chiến thuyền đã bị ngăn cản, dư kình khuếch tán ra ở trên không trung.

- Tiếp tục! Dùng tới thế tấn công mạnh nhất cho ta.

Ninh Hải không từ bỏ, bất kể là phòng ngự ra sao, tất sẽ có cực hạn chịu đựng.

Hơn nữa hắn còn phát hiện ra, khi chiến thuyền chống đỡ công kích, ánh xanh lóng lánh trong nòng pháo của diệt thế đại pháo sẽ biến mất, sau đó mới hiện ra.

- Chiến thuyền là một thể, chỗ dựa dẫm lớn nhất của Giang Thần là chiếc thuyền này, dù là giết hắn, hay là hủy thuyền thì đều có thể hóa giải được nguy cơ.

Kinh nghiệm của Ninh Hải rất phong phú, hắn hít sâu một hơi, giơ cánh tay lên, hò hét nói:

- Tất cả mọi người, chiến!

Lập tức, ngoại trừ đám chủ nhân Hắc Long thành ở trên không trung ra, có một lượng lớn binh sĩ Hắc Long thành thân mặc khôi giáp kết bè kết lũ, dưới sự dẫn dắt của đội trưởng, điều động từng chiếc từng chiếc thuyền phi hành bay lên trên không trung.

Trên thuyền có bắn tên, binh sĩ cầm cung nỏ bắn ra một lượt.

Nhiều người, nhưng không hỗn loạn.

Chiến thuật, kiến cắn chết con voi lớn.

Binh lính Tụ Nguyên cảnh dưới sự dẫn dắt của đội trưởng Thần Du cảnh, ngưng tụ lực lượng thành một đạo, công kích Giang Thần.

Cùng lúc đó, công sự phòng ngự còn lại không nhiều đều của Hắc Long thành cũng được mang ra.

Máy bắn đá, đại pháo, xe bắn tên không ngừng bắt chuyện với chiến thuyền ở trên không trung.

- Duy trì không gián đoạn, công kích về phía chiến thuyền.

Ninh Hải truyền ra một đạo mệnh lệnh, như vậy có thể ngăn cản được diệt thế đại pháo.

- Giang Thần, ta sẽ làm cho ngươi cảm nhận được cái gì gọi là hối hận. Đồng thời, cũng làm cho ngươi hiểu rõ, nội tình của Hắc Long thành đáng sợ bao nhiêu.

Giang Thần bĩu môi, hỏi:

- Có thật không? Chẳng lẽ ngươi cho rằng, đại pháo là thủ đoạn duy nhất của ta hay sao?

Chương 343: Hắc Long thành hoảng sợ

Diệt thế đại pháo dùng lực lượng phá hủy khủng bố làm tên, dùng làm đại sát khí ở chiến trường, càng là hảo thủ dùng man lực phá trận.

Cũng bởi vì như vậy, cho nên nếu muốn bắn trúng một người chuẩn xác là chuyện vô cùng khó khăn.

Nếu như muốn phát huy uy lực của diệt thế đại pháo đến mức lớn nhất, như vậy phải điên cuồng công kích Hắc Long thành, tạo thành vô số tử thương, tạo ra hỗn loạn không có cách nào bình ổn lại mới được.

Cuối cùng, chuyện đồ thành cũng không phải là không làm được.

Nhưng Giang Thần không làm được chuyện đả thương tới người vô tội như thế.

Đây là lựa chọn của hắn, kết quả là hắn phải chịu đựng công kích liên miên không dứt của Hắc Long thành.

- Mở!

Có điều, Giang Thần cũng không phải là người mềm yếu, các binh sĩ ra tay cho Hắc Long thành đều sẽ phải trả giá vì sự lựa chọn của bọn họ.

Ở dưới sự khống chế của hắn, chiến thuyền phản kích, cũng là tiếng vang khi năng lượng ngưng tụ, nhưng không phải đến từ diệt thế đại pháo, mà là thân thuyền của chiến thuyền.

- Tất cả mọi người cẩn thận!

Ninh Hải không dám khinh thị, không để ý tới việc công kích Giang Thần, đầu tiên là dẫn người lùi lại phía sau.

Lúc này, bọn họ đã chú ý tới ánh lửa xung quanh chiến thuyền đang không ngừng cuồn cuộn, uy năng thao thao bất tuyệt đang tụ tập lại.

Sau khi đạt đến điểm giới hạn, ánh lửa tạo thành một cái vòng tròn rồi khuếch tán, tốc độ không phải nhanh một cách bình thường nữa.

Ninh Hải muốn tránh cũng không kịp, hắn và những người khác lập tức mở ra lồng khí hộ thể.

Nhưng mà, ánh lửa xuyên qua cơ thể, bọn họ phát hiện ra vẫn là ánh lửa như thực chất, không tạo thành bất cứ thương tổn gì đối với bọn họ cả.

- Cố làm ra vẻ bí ẩn hay sao?

Ninh Hải có chút không rõ nghĩ vậy.

- A!

Thế nhưng ngay trong giây tiếp theo, hắn đã không nghĩ như vậy nữa, tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên bên tai hắn.

Không trung, tất cả mọi người từ Thông thiên cảnh đều rơi xuống dưới đất, tất cả linh khí phi hành mà bọn họ cưỡi đã mất đi hiệu lực.

Lúc này bọn họ cách mặt đất chừng hơn một nghìn thước, một khi ngã xuống chắc chắn sẽ phải chết.

Ninh Hải có tâm cứu người, thế nhưng không nói tới việc thời gian đã không kịp, mà Thông thiên cảnh chân chính bay lên cũng là một con số ít, số người có thể cứu được cực ít.

Ninh Hải đành phải trơ mắt nhìn binh lính tinh nhuệ của Hắc Long thành ngã xuống các nơi trong thành, đôi mắt hổ của hắn đỏ ửng.

Mặt khác, tất cả vũ khí trong thành cần nguyên thạch làm năng lượng để khởi động cũng đã mất đi hiệu lực.

Áp lực của chiến thuyền giảm bớt, diệt thế đại pháo lần nữa bắt đầu súc lực.

- Giải quyết hắn!

Ninh Hải thay đổi mục tiêu, mang theo cao thủ Ninh gia đang phẫn nộ, muốn giết chết Giang Thần.

- Phẫn nộ sao? Cảm thấy vô lực đúng không?

Giang Thần bật cười, tay trái cầm kiếm, tay phải rút đao, nói:

- Năm đó, phụ thân Giang Thanh Vũ của ta mang theo đội ngũ Đông viện đi tới Hắc Long thành, đi tới tộc địa trong lòng tiến hành nghi thức khai mạch.

- Kết quả thì sao? Trừ phụ thân ta ra, những người khác đều bị giết chết, những thúc thúc bá bá nhìn ta lớn lên kia lại bị các ngươi treo cổ ở trên thành tường, lấy hành động này để tỏ rõ sự uy phong của Hắc Long thành các ngươi.

- Hôm nay, ta diệt uy phong của Hắc Long thành các ngươi, các ngươi nổi giận sao?

- Ha ha ha ha, vậy thì đến đây đi!

Giang Thần không né không tránh, chủ động nhảy vào trong đám cao thủ của Hắc Long thành, đối mặt với hơn mười tên cường giả Thông thiên cảnh vây công.

Ánh đao bóng kiếm, hắn chẳng khác nào một vị chiến thần, thế không thể đỡ, sừng sững bất bại.

- Thật là mạnh mẽ!
- Chỉ bằng vào sức một người, mạnh mẽ chống đỡ sức chiến đấu đỉnh cấp thể hiện mặt ngoài của Hắc Long thành.

- Có điều... sức chiến đấu ẩn giấu, còn kinh khủng hơn.

- Chúng ta cứ xem kịch vui đi.

Người địa phương thấp thỏm lo âu, người ngoại lai cười trên sự đau khổ của người khác.

Bởi vì đối với chuyện này, vốn là Hắc Long thành đã làm sai, Giang Thần đến đây báo thù là chuyện danh chính ngôn thuận.

Ầm!

Khi Giang Thần phấn khởi chiến đấu, diệt thế đại pháo lần nữa nổ súng, lần này không giống trước đó, không phải là năng lượng đạn pháo hình cầu, mà là một đạo cột sáng, thô to chừng vài thước, tham gia vào trong cuộc chiến.

- Không được!

- Tất cả mọi người thi triển Long lân giáp đi!

Ninh Hải không nghĩ tới diệt thế đại pháo còn có thể công kích như vậy, hắn lập tức bảo tất cả mọi người sử dụng tới lồng khí hộ thể.

Hơn mười người giống như vũ sư, múa ra một con Hắc Long trông rất sống động, nghênh đón công kích tới từ đại pháo.

Long lân giáp không cao minh bằng Thiên Vũ Thần Y, có điều mười người hợp lực, cộng thêm diệt thế đại pháo đã thay đổi phương thức phóng ra, cho nên uy lực cũng không giống như trước đây nữa.

Sau đó người phía dưới đã nhìn thấy Hắc Long thành chủ không ngừng lui lại ở dưới ánh sáng màu xanh lam kia.

- Sát na kiếm pháp: Thức thứ nhất!

Nhưng mà, cánh tay mà Giang Thần để trống cũng không nhàn rỗi, mà ngưng tụ ra lôi đình thần giáp, vận chuyển kiếm thế.

Ánh kiếm xuất hiện, trong nháy mắt có một luồng hàn ý lạnh lẽo lan tràn ra ở trong lòng đám người Ninh Hải.

Điểm bất đắc dĩ chính là, bọn họ lại không làm được cái gì cả.

Long lân giáp bị phá, tiếng kêu thảm thiết vang lên, đại pháo phát uy, đám người Ninh Hải bị đánh bay, tử thương quá nửa.

Điều này cũng đồng nghĩa với việc, thực lực của Hắc Long thành đã bị tổn thất quá nửa.

Đồng thời, lập tức còn sắp đạt tới tình huống toàn quân bị diệt.

Đám người Ninh Hải sống sót thì khóe miệng vẫn còn có máu tươi chảy ra, sắc mặt tái nhợt.
- Hắc Long thành chỉ có như vậy thôi sao? Thực sự là làm cho người ta thất vọng đó.

Giang Thần rất hài lòng, khẽ cười nói.

Nụ cười của hắn, ở trong mắt mọi người của Hắc Long thành, chẳng khác nào ác ma cả.

Người Hắc Long thành, xưa nay không nghĩ tới các cường giả mà bọn họ vẫn lấy làm kiêu ngạo lại không chịu nổi một kích như thế.

- Giang Thần, ngươi không nên đắc ý, đợi tới khi nhi tử Hạo Thiên của ta trở về, ta sẽ làm cho ngươi chết không có chỗ chôn!

Ninh Khiếu Phong cả giận nói.

- Quả thực, thực lực của ai trong các ngươi và Ninh Hạo Thiên có chênh lệch, cũng khó trách các ngươi lại coi hắn là hi vọng.

Không ngờ Giang Thần lại tán đồng lời này, cũng không giống như là đang trào phúng.

Người Hắc Long thành cảm thấy có chút kỳ quái, sao Giang Thần lại nói thực lực của Ninh Hạo Thiên và đám người Ninh Hải chênh lệch cơ chứ?

- Giang Thần, ngươi vì cứu phụ thân ngươi mà đến, nhưng hành động của ngươi đã làm cho phụ thân ngươi chết rồi!

Ninh Hải lau vết máu ở khóe miệng, thanh âm trầm thấp đã biến đổi đến mức khàn khàn.

- Không sai, mệnh lệnh đã được truyền đi, ngay sau đó, đầu của Giang Thanh Vũ sẽ được mang về.

Ninh Tỉnh Sư bị thương nặng nhất cũng nói.

- Thật vậy sao? Như vậy, đầu của hắn, các ngươi có muốn hay không?

Giang Thần không bị uy hiếp mà nhẹ nhàng vỗ tay một cái, trên boong thuyền truyền đến tiếng bước chân.

Chuyện này làm cho người ta rất là kinh ngạc, bọn họ đều không nghĩ tới trên thuyền vẫn còn có người.

Tiếp đó, một người mặc trọng giáp, một nam nhân giống như một ngọn núi lớn xuất hiện ở trong tầm mắt của người Hắc Long thành.

Bàn tay rắn chắc như thép đang nắm đầu của một người.

- Hắc Long thành, các ngươi nhìn xem đây là ai?

Phạm Đồ giơ tay lên, Ninh Hạo Thiên vốn đã thoi thóp bị nhấc lên trên không, dáng vẻ kia dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ chết vậy.

Nếu như nói đám người Hắc Long thành không xa lạ gì Giang Thần, như vậy bọn họ đối với Ninh Hạo Thiên là quen thuộc.

Sau khi nhìn thấy gương mặt của Ninh Hạo Thiên, trên dưới toàn thành trở nên rối loạn.

- Hạo Thiên!

Ninh Khiếu Phong và Tô Thuyên ở phía dưới kêu to một tiếng thất thanh.

Ninh Khiếu Phong không chút nghĩ ngợi muốn xông lên, thế nhưng lại bị Ninh Hải ngăn cản, một mình tiến lên, không thể nghi ngờ là muốn chết.

- Người mà các ngươi hi vọng đã triệt để thua ở trên tay của ta.

Giang Thần lớn tiếng nói.

Cụ thể là thu thế nào, sẽ có người của Thiên Đạo môn truyền đi, Giang Thần cũng không nói nhiều.

- Giang Thần, trao đổi đi, ngươi giao Hạo Thiên cho chúng ta, chúng ta sẽ thả phụ thân của ngươi ra.

Ninh Hải nói.

- Có thể, trước tiên phải mang phụ thân ta ra khỏi Hắc Long uyên đã.

Giang Thần nói, sau đó hắn đã nhìn thấy đám người Ninh Hải do dự, hắn lập tức vui vẻ, giễu cợt nói:

- Sao nào, lẽ nào các ngươi cho rằng ta sẽ ngoan ngoãn thả Ninh Hạo Thiên ra, sau đó lại tay trong tay cùng các ngươi đi tới Hắc Long uyên cứu phụ thân ta ra ngoài đó chứ?

Chương 344: Vương Bài Của Hắc Long Thành

Hai hàng lông mày rậm của Ninh Hải nhíu chặt, thành một chữ Xuyên, hắn mím chặt môi thật lâu không nói.

- Còn chờ cái gì nữa? Nhanh cứu Hạo Thiên!

Tô Thuyên phía dưới tan nát cõi lòng kêu to, đó là nhi tử của nàng, là hi vọng của nàng.

Thần Võ Chiến Vương Trailer

- Phụ thân!

Ninh Khiếu Phong cũng rất lo lắng, chỉ lo cổ của Ninh Hạo Thiên đột nhiên bị bẻ gảy.

Ninh Hải phất tay ra hiệu hắn không nên vọng động, nói:

- Hắn có vũ khí mạnh mẽ như vậy, tại sao không trực tiếp đi Hắc Long uyên, trái lại còn chạy tới tấn công Hắc Long thành chứ?

Hắc Long thành và Hắc Long uyên, hai nơi không ở cùng một chỗ.

- Địa hình của Hắc Long uyên làm chiến thuyền của hắn không có cách nào phát huy được, cộng thêm phụ thân hắn ở phía dưới, đại pháo cũng không thể dùng được.

Ninh Khiếu Phong phản ứng rất nhanh, lập tức nghĩ tới đầu mối quan trọng.

- Không sai, chỉ cần Giang Thanh Vũ không bị mang ra khỏi Hắc Long uyên, Hạo Thiên sẽ không sao.

- Nhưng phụ thân, rốt cuộc chúng ta phải làm sao?

Ninh Khiếu Phong không quá yên tâm trăm phần trăm.

- Cứ liều toàn lực, chém giết Giang Thần.

Ninh Hải lạnh lùng nói.

- Thế nhưng Hạo Thiên?

- Trên tay chúng ta cũng nắm chắc, hắn không dám xằng bậy đâu.

Đúng là gừng càng già càng cay, ở dưới cục diện khó giải quyết như vậy, Ninh Hải vẫn có thể trấn định được.

Thân là người đứng đầu một thành, đây là đặc tính mà hắn nhất định phải có.

- Giang Thần, ngươi thả Hạo Thiên trước, như vậy chúng ta cũng sẽ thả phụ thân ngươi, nếu ngươi dám làm cái gì đối với Hạo Thiên, phụ thân của ngươi cũng sẽ chết.

Ninh Hải lần nữa nhìn về phía Giang Thần, ánh mắt lạnh lùng khiến cho người ta sợ sệt, nói:

- Mặt khác, ta đã phái một nhánh đội ngũ tiến công Thập vạn đại sơn rồi.

- Cho dù chỉ là Thần du cảnh dẫn đầu, nhưng cũng đã đủ để diệt toàn tộc của ngươi!

Khóe miệng của Giang Thần cong lên, con ngươi đen nhánh tràn ngập hàn ý, chỉ nghe hắn nói:

- Như vậy sao, Hắc Long thành biến mất đi.

Tiếng nói vừa dứt, từ trên chiến thuyền có mấy dải lụa thật dài bay ra, phân biệt cố định ở trên bầu trời Hắc Long thành.

Khi ánh sáng không quá chói mắt, mọi người mới phát hiện ra đó là từng cái cột, mặt ngoài bóng loáng, không có bất kỳ hoa văn, bộ phận ở giữa có hồng mang màu đỏ sậm.

Chợt, những cây cột này bắt đầu dùng tốc độ đều đều hạ xuống.

- Trời ạ, cái kia không phải là Huyền Biến Ma Trụ đó chứ?

- Rất giống với ghi chép.

- Điên rồi điên rồi, Giang Thần này muốn hủy thành. Chúng ta mau chạy đi!

Hắc Long thành rơi vào trong rối loạn, vô số người kinh hoảng thoát thân, trên đường phố đi về cửa thành có vô số đầu người, giống như dòng lũ vậy.

- Rốt cuộc hắn lấy từ đâu được những thứ này chứ? Trời ạ, Huyền Biến Ma Trụ, thật hay giả vậy?

Nội tâm thật vất vả mới bình tĩnh lại được của Ninh Hải lại nổi lên gợn sóng.

Cái gọi là Huyền Biến Ma Trụ là một loại vũ khí tính chất hủy diệt có lực phá hoại đặc biệt khủng bố.Nguyên lý là cái gì, người biết rất là ít ỏi.

Bọn họ chỉ biết là, khi Huyền Biến Ma Trụ bên trong bầu trời hoàn toàn rơi xuống trên mặt đất, Hắc Long thành sẽ bị biến mất khỏi trên đời, cái gì cũng không còn sót lại.

- Bốn mươi ba cái, không nói tới việc hắn làm ra thế nào, chỉ riêng nguyên liệu, Hỏa vực không thể bán ra được.

Ninh Hải đột nhiên ý thức được, địch tấn công cấp bậc cao nhất cũng đã quá thấp, hiện tại nhứ mà Hắc Long thành đối mặt, là tai ương ngập đầu.

Sau đó hắn cũng không tiếp tục ẩn giấu, thể hiện ra lá bài tẩy của chính mình.

- Hủy diệt chiến thuyền, giết chết Giang Thần là sẽ có thể ngăn cản được tất cả những thứ này.

- Giết đi, giết đi! Hắc Long vệ, xuất chiến!

Rốt cuộc sức chiến đấu ẩn giấu của Hắc Long thành đã hiện thế, đây là đãi ngộ mà năm đó Giang Thanh Vũ cũng không có.

Quảng trường, từng khối từng khối gạch đá trên mặt đất biến mất không còn tăm hơi, ở giữa có mở ra một cái khe.

Hắc mang vô cùng vô tận lập lòe, Giang Thần trên không trung cũng có thể cảm nhận được sức mạnh kia kinh người bao nhiêu.

Cũng không lâu sau, từng bóng người lần lượt lướt ra, xông thẳng tới chân trời.

Giang Thần định thần lại nhìn, lông mày giật giật, trong tình báo Tô Tú Y cho hắn, trong đó có Hắc Long vệ.

Là vương bài của Hắc Long thành, không tới thời kì quan trọng sẽ không xuất động, vì vậy ở trong Hỏa vực cũng có tin đồn về Hắc Long vệ, nhưng rất nhiều người đều không biết thật giả.

Hôm nay lại được điều động ở dưới sự chú ý của muôn người, là đã bị bức ép đến mức không có cách nào nữa.

Hắc Long vệ có thể phi hành, nói rõ đều là cường giả Thông thiên cảnh, nhưng đây không phải mấu chốt, trọng điểm là áo giáp ở trên người bọn họ.

Cũng được trang bị đến tận răng, các bộ vị quan trọng của thân thể đều bị bao phủ, mặt khác bộ giáp này còn làm cho người ta có cảm giác rất là sắc bén.

Cứ nói năm ngón tay của bọn họ, đầu ngón tay đều là móng vuốt sắc bén, đường nét khắp toàn thân trôi chảy so với đao còn sắc bén hơn.

Mỗi một Hắc Long vệ đều làm cho người ta có cảm giác lộ hết ra sự sắc bén.

Vũ khí của bọn họ đều rất dài, có người cầm chiến đao, phủ cán dài, trường thương...

Đôi mắt dưới mũ giáp chỉ để lộ ra nửa khuôn mặt như máy móc.

- Hắc viêm!Ninh Hải không cho Giang Thần thời gian phản ứng, lần thứ hai hạ lệnh, khe hắc mang trên quảng trường ngưng tụ ra khí trụ, xông lên tầng mây, đánh vào bên trong một mảnh mây mù.

Mây trắng rất nhanh đã trở nên đen thui, bên trong như có một lò lửa cái to lớn đang thiêu đốt.

Khi nó di chuyển, nhiệt độ phía dưới cũng biến thành cực nóng.

- Ngươi đã làm cho Hắc Long thành điều động hai vương bài, chết cũng không oan.

Ninh Hải nói.

Lần này, tiếng nói của hắn vừa dứt, các Hắc Long vệ đồng loạt nhằm về phía Giang Thần.

Đám mây quỷ dị kia cũng thả xuống lửa màu đen, tựa như tia chớp, nhanh chóng bắn trúng chiến thuyền.

Trận pháp phòng ngự bên ngoài chiến thuyền bị xuyên thủng, may mà uy lực của Hắc viêm cũng bị tiêu hao hầu như không còn, chiến thuyền chỉ mất đi khống chế chếch đi mấy chục thước mà thôi.

Nhưng sau đó, trong đám mây đen kỳ quái kia lần nữa truyền đến động tĩnh, giống như Diệt thế đại pháo súc lực vậy.

- Còn nữa, ta phải nói cho ngươi biết, Hắc Long vệ đủ để đối kháng Tôn giả, mặc cho ngươi lợi hại như thế nào đi nữa thì cũng không thể ra sức được.

Ninh Hải đắc ý nói.

Giang Thần đã bị Hắc Long vệ hoàn toàn vây quanh, kiếm khí sắc bén ở dưới khí thế kinh người của Hắc Long vệ biến mất.

- Hắc Long giáp, lấy vật liệu trên thân Hắc Long làm thành, lại dùng phương pháp rèn đúc không tầm thường, có uy lực vô cùng, thế nhưng người mặc sẽ bị tiêu hao mất tuổi thọ, một Thông thiên cảnh, không sống được hơn ba mươi tuổi.

Giang Thần nói.

Hắc Long vệ thờ ơ không động lòng, không có lấy một người nói chuyện.

- Vô dụng, Hắc Long vệ là tử sĩ, thậm chí bọn họ còn không nghe hiểu ngươi nói gì cả.

Ninh Hải cười nhạo nói.

- Ngươi cho rằng ta đang khích bác ly gián sao? Thực sự là ngu xuẩn, chẳng qua ta cảm thấy, Hắc Long vệ là đối tượng luyện tập rất tốt.

Giang Thần cười thần bí, nhìn về phía phương hướng chiến thuyền, nói:

- Ngươi nói xem có đúng không? Phạm thúc!

- Hắc Long thành, trả lại mạng cho các huynh đệ ta.

Nương theo tiếng gầm lên giận dữ, Phạm Đồ suất lĩnh mười một tên Huyền Binh vệ đánh tới.

Khôi giáp, cũng được võ trang đầy đủ.

- Ha ha ha ha, chỉ là một đám Thần du cảnh, thậm chí đại đa số còn là sơ cấp, ngươi cho rằng mặc vào đống sắt vụn thì có thể thay đổi được gì sao?

Ninh Hải không nhịn được bật cười.

Nam Phong Lĩnh chung quy không cách nào so sánh được với Hắc Long thành, Phong hành vệ đã là sức chiến đấu mạnh nhất của Nam Phong Lĩnh rồi.

- Mặc dù như thế, diệt các ngươi vẫn rất dễ dàng.

Giang Thần thì lại hoàn toàn tự tin, giao Hắc Long vệ cho Huyền Binh vệ, hắn thì lại nhìn đám mây kỳ quái ở trên không trung.

Cùng lúc đó, diệt thế đại pháo lần thứ hai súc lực.

- Lên, nhanh hơn nữa!

Ninh Hải hạ lệnh.

Tức thì, các Hắc Long vệ điều động, Hắc viêm lần nữa kéo tới.

Chương 345: Thời khắc sinh tử sống còn

- Phu nhân, chúng ta cũng đi đi!

Trên lầu cao, nha hoàn bên người Tô Thuyên gấp đến độ sứt đầu mẻ trán, Huyền Biến Ma Trụ ở trên không trung mang đến áp lực cực lớn, giống như trời sập xuống vậy.

Thế nhưng Tô Thuyên không chịu đi, bướng bỉnh cho rằng Hắc Long thành có thể bắt được Giang Thần.

Lúc này khắp nơi trong Hắc Long thành là cảnh tượng tàn tạ, gần như tất cả mọi người đều chạy sạch, cảnh tượng phồn hoa ban ngày như là một giấc mơ vậy.

- Sao lại thế... Tại sao lại mạnh như vậy cơ chứ?

Tô Thuyên không nghe lọt tai lời khuyên của người bên ngoài, trên khuôn mặt kiêu ngạo kia tràn ngập vẻ khó mà tin nổi.

Trước đây, nàng đứng ở trên lầu cao này nhìn Giang Thần và nhi tử Ninh Hạo Thiên của nàng đồng thời tiến hành khai mạch.

Lúc vừa mới bắt đầu, biểu hiện sau khi khai mạch của Ninh Hạo Thiên đều rất tốt, thế nhưng sau khi phát hiện ra Giang Thần có Thần mạch thì lại trở nên không đáng nhắc tới nữa.

Lúc đó nội tâm của nàng chỉ còn lại đố kỵ, nhìn Giang Thần trở thành tiêu điểm, mà nhi tử của nàng lại phải âm u đứng ở bên cạnh, khi đó nàng đã quyết định cướp đi Thần mạch của đối phương.

Nàng đến từ Tô gia Long vực, cho nên cũng biết mình nên làm như thế nào.

Lại nói tới việc gánh chịu hậu quả, cân nhắc đến việc Giang Thần chỉ là kẻ đáng thương đến từ đại sơn, nàng chưa hề nghĩ tới chuyện này.

Sau đó, Giang Thanh Vũ đại náo Hắc Long thành, nàng cũng không có một tia hổ thẹn nào cả.

Đối mặt với câu hỏi của cao tầng của Hắc Long thành, nàng càng lý lẽ hào hùng nói ra đây là là suy nghĩ vì Hắc Long thành, Ninh Hạo Thiên mạnh mẽ chính là tương lai của Hắc Long thành.

Nàng chưa từng nghĩ tới, có một ngày Giang Thần sẽ mang đến hậu quả đáng sợ như vậy.

Đặc biệt là kiệt tác mà nàng vẫn lấy làm kiêu ngạo, Ninh Hạo Thiên, lại bị thảm bại ở trong tay của Giang Thần.

- Không thể thụa, không thể thua!

Một khi Hắc Long thành bị phá, kẻ cầm đầu như nàng, tuyệt đối sẽ không chạy thoát được.

Cũng còn may đã điều động vương bài của Hắc Long thành, dường như có thể hòa nhau được.

Trên không trung lần nữa có Hắc viêm bắn xuống, muốn triệt để phá hủy chiến thuyền.

Mất đi chiến thuyền, Giang Thần sẽ không có cách nào làm loạn được nữa.

Vào lúc này, Giang Thần cũng hiểu rõ lựa chọn của Thiên Đạo môn.

Đơn đả độc đấu so với việc công thành đoạt đất là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Ninh Hạo Thiên được cho là sức chiến đấu của mạnh nhất Hắc Long thành, Giang Thần có thể đánh bại được hắn, tuy rằng lúc này thực lực tăng nhanh như gió, thế nhưng cũng không thể tùy tiện tiêu diệt Hắc Long thành được.

Ninh Hải mang theo lực lượng tàn dư đánh mạnh vào chiến thuyền, muốn phá hủy Diệt Thế đại pháo, nhưng lại bị Giang Thần ngăn cản.

- Mỗi người trong các ngươi đều đáng chết, lúc này ta giết các ngươi thì lại càng dễ dàng hơn nữa. Mà thông qua công kích vừa nãy, các ngươi đã chết hơn nửa rồi.

- Hiện giờ, tất cả chết hết đi cho ta.

Giang Thần phóng đi về phía trước, đao kiếm sáp nhập, thế không thể đỡ, lấy tuổi tác không tới hai mươi tuổi bức lui những nhân vật thành danh đã lâu của Hắc Long thành.

Người chạy đến bên ngoài Hắc Long thành, lần nữa thán phục sự mạnh mẽ của Giang Thần.

- Không được càn rỡ! Lực lượng Hắc Long!

Ninh Hải hét lớn một tiếng, cũng không biết hắn nhận được trợ lực từ đâu được mà kình khí màu đen lưu chuyển giữa hắn và hai nhi tử của hắn, rất nhanh đã hóa thành một cái đầu rồng, các trưởng lão còn lại thì lại trở thành thân rồng.

Khác với Long lân giáp vừa nãy ở chỗ, Long lân giáp là giáp, thế nhưng lực lượng của Hắc Long đã làm cho bọn họ biến thành một đầu Hắc Long chân chính.

Trong nháy mắt, Giang Thần đã rơi xuống thế hạ phong, đao kiếm không ngừng chống đối với tập kích của vuốt rồng.

- Hắc Long mới là đòn sát thủ chân chính của Hắc Long thành.

Ở trong mắt mọi người phía xa xa, thực lực của đầu Hắc Long kia không thua gì Tôn giả.
Giang Thần không chỉ bị quản chế mà rất nhanh sẽ bị đánh cho phun máu.

Huyền Binh vệ thì đang giao chiến với Hắc Long vệ, Diệt Thế đại pháo lần nữa phát ra năng lượng giống như khí trụ, tranh tài với Hắc viêm bắn xuống.

- Thật là đồ sộ.

- Hắc Long thành không hổ là thế gia ngàn năm, nếu như không phải đại trận bị phá vỡ thì coi như là Tôn giả dẫn người đột kích thì cũng không nhất định có thể đánh hạ được.

- Hết cách rồi, chỉ sợ chiếc thuyền kia cũng là thứ mà Tôn giả cũng không có cách nào nắm giữ được.

- Tại sao không sớm dùng lực lượng Hắc Long cơ chứ?

- Đây là lá bài tẩy to lớn nhất, ai lại lấy ra từ lúc đầu cơ chứ?

Đám người ngoài thành hết sức kích động, không ít người nắm tay thật chặt, móng tay cắm vào bên trong thịt mà cũng không để ý tới.

Từ góc độ của bọn họ để nhìn sang, cảnh tượng trên bầu trời của Hắc Long thành không thể diễn tả bằng ngôn từ nào được.

Hơn bốn mươi chiếc Huyền Biến Ma Trụ chậm rãi bắn xuống, mây đen che kín, Hắc viêm cuồn cuộn.

Khí trụ màu ánh xanh và Hắc viêm va chạm, màu sắc không đồng đều nối liền với cột chống trời, chỗ giao giới lúc ép về bên này, lúc ép về bên kia, không phân ra được thắng bại.

Mười hai tên Huyền Binh vệ và Hắc Long vệ chiến đấu cũng rất kịch liệt, rõ ràng chỉ có trăm người, thế nhưng động tĩnh lại như thiên quân vạn mã đang giao chiến vậy.

Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là chiến đấu giữa Giang Thần và Hắc Long do đám người Ninh Hải hóa thành.

Sau khi Hắc Long xuất hiện, Giang Thần bị đuổi cho chạy đông chạy tây, không hề có chút sức chống đỡ nào cả.

- Tốt, quá tốt rồi.

Tô Thuyên đại hỉ, Hắc Long thành đã đưa ra lá bài tẩy, bản thân nàng biết tới Hắc Long vệ, thế nhưng Hắc viêm và lực lượng Hắc Long lại là niềm vui bất ngờ.

- Xem ra mục đích của gia tộc năm đó gả ta tới đây là thứ này.

Tô Thuyên nhớ tới chuyện cũ, thân là tiểu thư Tô gia trong Long vực, dù bình thường như thế nào thì cũng không thể xa gả tới thế lực tam lưu như Hỏa vực được.

- Long châu, xem ra nó thật sự tồn tại.

Tô Thuyên thầm nghĩ, có điều rất nhanh nàng đã dứt bỏ những suy nghĩ này, mà chăm chú nhìn về phía trước mắt.Hắc Long, có thực lực của Tôn giả.

Điểm này, đã đủ rồi.

Giang Thần tránh né vờn quanh chiến thuyền, mượn năng lượng của chiến thuyền để liều chết.

- Giang Thần, sau khi giết ngươi, tộc nhân của ngươi, chúng ta sẽ dùng phương pháp tàn khốc nhất để giết chết.

Bên Hắc Long truyền đến thanh âm phẫn nộ của Ninh Hải.

- Ha ha ha, lực lượng Hắc Long không thể sống lại, Hắc Long thành các ngươi tính toán tỉ mỉ gần ngàn năm, đến lúc vạn bất đắc dĩ này các ngươi mới dùng, ta nghĩ đã không còn sót lại bao nhiêu rồi đúng không?

Giang Thần lớn tiếng giễu cợt nói:

- Coi như các ngươi có thể giết ta, thế nhưng kẻ thù của Hắc Long thành các ngươi cũng sẽ chen chúc kéo tới.

- Nhưng trước đó, ngươi sẽ bị chết rất thảm!

Ninh Hải lạnh lùng nói.

- Thật sao?

- Đợi năng lượng của chiến thuyền tiêu hao hết, ngươi sẽ biến về dáng vẻ đáng thương nhỏ yếu của ngươi mà thôi.

- Ha ha.

Giang Thần nở nụ cười không phủ nhận, đột nhiên rời khỏi phạm vi của chiến thuyền, bay đi về phía trên bầu trời.

- Muốn chạy trốn sao?

Thân thể của Hắc Long quẫy một cái, lập tức dùng tốc độ giống như lưu tinh đuổi theo.

Rất nhanh, thân thể của Giang Thần đi vào trong tầng mây, Hắc Long theo sát tới.

Đám người ở phía xa xa mất đi hình bóng của một người một rồng, tức thì phát ra tiếng xôn xao.

Giang Thần chạy trốn, khiến cho người ta ngoài ý muốn, thế nhưng sau khi Hắc Long xuất hiện, lựa chọn như thế lại ở bên trong lẽ thường tình.

Chỉ là ở trong lòng của mọi người vẫn hy vọng có thể nhìn thấy Giang Thần còn có thủ đoạn càng lợi hại hơn nữa, làm con mắt của bọn họ kinh diễm hơn nữa.

Bởi vì cho tới nay, Giang Thần đều có ma lực như vậy.

- Giang Thần làm như vậy cũng đã tới cực hạn, Hắc Long thành sẽ xuống dốc không phanh.

- Thế nhưng, Giang Thần và gia tộc của hắn cũng sẽ bị diệt.

- Thực sự là một bi kịch.

Trên tầng mây, gió mạnh gào thét, trên đỉnh đầu chính là các ngôi sao, nếu như lại tiến lên một bước sẽ vạn kiếp bất phục.

Giang Thần đột nhiên dừng lại, Hắc Long thì bay lượn ở quanh người hắn, chẳng khác nào mèo vờn chuột.

- Giang Thần, chịu chết đi.

Âm thanh của Ninh Hải lại vang lên, Hắc Long giương nanh múa vuốt bay tới.

- Kẻ chết, sẽ là các ngươi.

Giang Thần cười lạnh một tiếng, cẩn thận từng li từng tí một lấy ra một món đồ từ trong nạp giới.

Khi thứ này xuất hiện, toàn bộ bầu trời tràn ngập khí tức nguy hiểm.

Chương 346: Nổ thành!

Bỗng nhiên, khóe mắt của Giang Thần nắm bắt được một đạo bóng người màu trắng xuất hiện.

Nhưng chờ tới lúc hắn nhìn sang, lại không hề phát hiện ra được thứ gì.

Hắc Long đã dùng hết tất cả lực lượng xông tới.

- Thật nhanh!

Giang Thần kinh ngạc thốt lên một tiếng, thực lực của Hắc Long đã vượt qua dự liệu của hắn, e rằng hắn sẽ không có cách nào thuận lợi hoàn thành được kế hoạch, cần phải trả một cái giá không nhỏ để đánh đổi.

Đồng thời còn bởi vì một chút thất thần mà suýt chút nữa đã dẫn đến xảy ra sai lầm lớn, Giang Thần vội vã né tránh sang bên cạnh, tóm chặt đồ vật trong tay.

Tuy rằng đã né tránh được đầu rồng, thế nhưng kình khí từ thân rồng không quá dài đã hất bay hắn, thân thể của hắn ở trên không trung đã mất đi cân bằng.

Đuôi rồng vung một cái, kéo theo lực vạn quân tới.

Giang Thần lập tức mở Lôi Đình thần giáp ra, thế nhưng hắn cũng biết mình không chạy thoát khỏi kết quả bị trọng thương.

Tầm mắt trước mắt bị đuôi rồng che lấp, sau khi rơi vào bóng đêm, tiếng vang kịch liệt vang lên.

Đau đớn như trong dự liệu không truyền đến, trái lại nhiệt độ xung quanh người hắn lại kịch liệt giảm xuống, có băng xẹt qua sát thân thể.

Giang Thần đưa mắt nhìn lại, bóng người màu trắng lúc trước đã tới trước người hắn.

- Sư tỷ?

Vẻ mặt của Giang Thần như bị băng đọng lại, hắn hóa giải từng chút một, sau đó là kinh hỉ vô cùng vô tận.

- Ngươi có thủ đoạn gì thì cứ thỏa thích mà lấy ra đi.

Lý Tuyết Nhi quay lưng về phía hắn, thân thể theo Hắc Long di chuyển mà biến hóa, ngẫu nhiên để lộ ra gò má xinh đẹp nhất mà kiếp này Giang Thần từng gặp.

- Được.

Giang Thần bỗng cảm thấy phấn chấn, nâng vật cầm trong tay lên, là một đóa hoa sen khép kín trong trắng để lộ ra màu hồng.

Nhìn kỹ thì sẽ phát hiện ra không phải là thật, là do một loại tinh thể năng lượng điêu khắc mà thành, có tay nghề xảo đoạt thiên công, không hề có một chút tỳ vết nào cả.

- Ngày hôm nay ai tới giúp Giang Thần thì đều phải chết!

Một đòn của Hắc Long không trúng, ảo não không thôi, thế nhưng cũng không bởi vì Lý Tuyết Nhi đến mà kiêng kỵ, nếu có chỉ là lửa giận mà thôi.

Bỗng nhiên, nửa người trên của Hắc Long vung lên, ở yết hầu có ánh sáng màu đỏ sậm tương tự với Hắc viêm phun trào.

Nương theo một tiếng rồng gầm, Hắc viêm phun ra khí trụ bắn tới.

Hai tay của Lý Tuyết Nhi hợp nhất, hai bờ môi no đủ phun ra một chữ.

Trước mặt nàng có một bức tường băng tầng tầng lớp lớp, đứng vững ở trước người của nàng.

Có điều, rất nhanh tường băng đã bị hòa tan tạo ra một cái lỗ thủng to.

- Xong chưa?

Lý Tuyết Nhi hỏi.

- Có thể rồi.

Vốn Giang Thần chỉ cần thời gian rất ngắn mà thôi. Lúc này hắn kéo tay của Lý Tuyết Nhi lao xuống phía dưới.

- Dùng tốc độ nhanh nhất, tuy rằng uy lực hơi kém, thế nhưng vẫn khủng bố như cũ!

Giang Thần nói.

Đóa hoa sen kia lơ lửng ở giữa không trung, nương theo xoay tròn, cánh hoa bắt đầu mở ra, khi nó hoàn toàn tỏa ra, ở dưới đáy hoa sen có hồng quang hiện lên.

- Đây là thứ quái quỷ gì vậy!

Ninh Hải thông qua con mắt của Hắc Long để nhìn đóa hoa sen này, khi hắn nhìn thấy dáng vẻ chạy trối chết của Giang Thần thì hắn đã biết thứ này cũng không đơn giản.

Thế nhưng không chờ Hắc Long né tránh, ánh sáng trên hoa sen đột nhiên chập chờn một hồi, không gian chung quanh xuất hiện một tia gợn sóng, giống như mặt hồ bình tĩnh có gợn sóng vậy.

Một giây sau, thế giới trước mắt của Hắc Long bị ánh sáng thay thế, thân thể cũng bị nhấn chìm ở bên trong.

Phanh!
Đám người bên ngoài Hắc Long thành nghe thấy trên không truyền đến một tiếng vang giòn, trầm thấp, cũng không quá to rõ, thế nhưng mỗi người đều cảm thấy rất không ổn.

Thanh âm kia vang lên rất giòn giã, giống như bầu trời bị phá tan thành một cái động vậy.

Sau đó, tất cả mọi thứ trong khu vực này đều chấn động, mây trắng bị tách ra.

Ô ô ô!

Rất nhanh mọi người đã cảm nhận được dư kình từ trên đỉnh đầu, tiếp theo là gió lớn cuồng bạo thổi đến, thổi ngã vô số người.

Bọn họ cách xa như vậy, lại có thêm độ cao như vậy mà cũng phải chịu ảnh hưởng lớn như vậy, từ đó có thể thấy được uy lực lớn bao nhiêu.

- Trời ạ!

Chờ đến khi bọn họ nhìn về phía nơi đó, mỗi người đều hét lên một tiếng kinh ngạc.

Không phải là bởi vì nơi đó có cái gì, mà là không có thứ gì cả.Hoàn toàn không hợp với cảnh vật xung quanh, vô cùng đột ngột, như là xuất hiện chỗ trống vậy.

Khi mọi người cúi đầu nhìn xuống thì lại là hít vào một ngụm khí lạnh, nơi đó vốn có một ngọn núi cao, hiện tại đã trở thành bình địa rồi.

- Không còn nữa sao?

- Cái gì cũng không còn lại sao?

- Giang Thần và Hắc Long thành đồng quy vu tận?

Mọi người một mặt nghị luận, một mặt tìm kiếm.

Ở toà này biến mất núi cao địa phương, có vô số huyền băng, bên trong có thể mơ hồ thấy có người.

Giang Thần nằm trên mặt đất, cả người gân cốt như là đứt đoạn mất, tả oán nói:

- Uy lực của Hủy Thiên nộ liên so với tưởng tượng của ta còn lớn hơn.

Đóa hoa sen kia là do Giang Thần dùng tài nguyên chiến lược, Diệt Thế diễm hạch để chế tạo ra.

Lúc trước hắn nói cho Âm Sương biết mình đang chạm trổ cũng không phải là nói láo.

Cũng giống như Diệt Thế đại pháo, Hủy Thiên nộ liên cũng là đòn sát thủ của Giang Thần.

Là dùng để đề phòng Hắc Long thành có cường giả cấp bậc Tôn giả.

Uy lực khủng bố đến mức nào, vừa nãy đã thể hiện ra, đám người Ninh Hải còn không từ trong trạng thái Hắc Long lui ra ngoài thì đã biến thành tro bụi rồi.
Cùng lúc đó, Diệt Thế đại pháo của chiến thuyền càng hơn một bậc, dã đánh bay Hắc viêm, cũng làm cho đám mây kỳ quái kia tiêu tán.

- A ô!

Huyền Binh vệ bùng nổ ra tiếng hô như dã thú, bởi vì tất cả Hắc Long vệ đều đã bị chém giết!

Trận chiến này, đã kết thúc.

Hắc Long thành, toàn quân bị diệt.

Huyền Biến Ma Trụ, tiếp xúc với mặt đất, dần dần đâm sâu vào mặt đất.

- Chạy! Chạy mau!

Rốt cục Tô Thuyên đã tỉnh lại, bước chân ra, muốn chạy đi ra ngoài.

Nhưng nàng đột nhiên phát hiện ra, phía sau mình đã sớm không có một bóng người nào nữa.

Ở bên trong huyền băng, Giang Thần miễn cưỡng đứng dậy thì đã nhìn thấy Lý Tuyết Nhi đang hôn mê ở bên cạnh.

- Sư tỷ!

Sư tỷ không mạnh bằng mình, đối mặt với Hắc Long và chịu đựng một bộ phận uy lực của Hủy Thiên nộ, thương thế so với hắn còn nặng hơn rất nhiều.

- Không cần.Khi Giang Thần muốn dìu Lý Tuyết Nhi dậy thì nàng lại giơ cánh tay lên, ngăn cản Giang Thần trợ giúp, đồng thời còn tự mình chậm rãi đứng dậy.

Giang Thần nghi hoặc về sức khôi phục của sư tỷ, nhưng rất nhanh đã bị cảm giác vui sướng làm cho não choáng váng.

Mặc dù không biết tại sao, thế nhưng sư tỷ chạy tới cứu mình lại khác với việc hắn giải Băng tâm quyết.

- Không cần cảm kích ta, là môn phái phái ta đến, ta phải đi về chữa thương.

Âm thanh của Lý Tuyết Nhi vẫn lạnh lẽo vô tình như cũ, dứt lời, huyền băng bảo vệ hai người bắt đầu tan rã.

- Sư tỷ, để ta chữa thương giúp tỷ đi.

- Ta dùng tiêu hao để chịu đựng công kích, ta không bị thương, chỉ là cần khôi phục mà thôi.

Từ đầu đến cuối Lý Tuyết Nhi cũng không liếc hắn lấy một cái, thân thể chậm rãi bay lên.

- Sư tỷ, ngươi thật sự tu luyện Băng tâm quyết sao?

Giang Thần không cam lòng kêu to.

Lý Tuyết Nhi không hề trả lời, cũng giống như không nghe thấy vậy mà nhanh chóng bay đi.

Giang Thần chỉ cảm thấy như bị dội một gáo nước lạnh xuống đầu.

Cân nhắc đến việc trước mắt còn chuyện quan trọng cần phải làm, Giang Thần không để ý tới việc thương cảm mà bay về trên không trung của Hắc Long thành.

- Xuất hiện, xuất hiện!

Giang Thần lại xuất hiện ở bên trong tầm mắt của mọi người, điều này cũng có ý nghĩa hắn đã có được thắng lợi.

Bởi vì chậm chạp không thấy Hắc Long đâu, cho nên đã nói rõ nó đã bị một đòn vừa nãy đánh giết.

Đến đây, sức chiến đấu trên mặt bàn của Hắc Long thành cùng với các loại đòn sát thủ và vương bài, đều bị thua.Không ít người của Hắc Long thành quỳ xuống mặt đất, không thể tin được tất cả những thứ vừa xảy ra, miệng rít gào.

- Quá lợi hại!

Người ngoài thì lại kính nể từ tận đáy lòng, Giang Thần thật sự đã dựa vào lực lượng của chính mình để diệt Hắc Long thành.

Chờ tới lúc Huyền Biến Ma Trụ nổ tung, Hắc Long thành sẽ bị xoá tên khỏi Hỏa vực.

Chúa tể một phương của Đại Hạ vương triều, không ngờ lại rơi vào kết cục như vậy, đây là chuyện tất cả mọi người cũng không nghĩ đến.

- Người ở trong thành, cho các ngươi thêm một phút, sau đó ta sẽ cho nổ thành!

Giang Thần phẫn nộ kêu to.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau