THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 336 - Chương 340

Chương 337: Thiên đạo chiến hạp

Giang Thần nói Thiên Vũ Thần Y thấp kém như vậy làm cho các cao tầng Thiên Đạo môn ở đây đều rất là bất mãn.

Ánh mắt sắc bén rơi xuống người hắn, muốn nhìn một chút xem hắn có bản lĩnh gì mà dám nói mạnh miệng như thế.

Giang Thần không làm cho bọn họ thất vọng, cánh tay phải của hắn giơ lên, bàn tay hướng lên trên, theo năm ngón tay uốn lượn dùng sức, ánh sáng nhảy lên ở trong lòng bàn tay, rất nhanh một quả cầu đã hiện ra.

Sau khi quả cầu lớn bằng quả trứng gà, ánh sáng màu trắng óng ánh và hồ quang đã bao phủ toàn bộ cánh tay lại.

- Lực lượng sấm sét?

Tình cảnh này khiến cho người ta giật mình, lực phá hoại mạnh nhất trong phiến thiên địa này chính là sấm sét, không ngờ lại bị Giang Thần nắm giữ ở trong tay, làm cho mọi người nhìn qua đều cảm thấy hắn rất siêu phàm và thần thánh.

Chỉ có điều, tạm thời còn không nhìn ra có liên quan gì tới lồng khí hộ thể cả.

Giang Thần đột nhiên nắm tay, bóp nát quả cầu, trong khoảnh khắc, tia lửa điện như rắn, bao trùm lấy thân thể của hắn.

- Ta sẽ làm cho ngươi biết, cái gì mới gọi là lồng khí hộ thể phòng ngự tuyệt đối.

Sấm sét và lồng khí hộ thể kết hợp lại với nhau, hóa thành một kiện thần giáp bằng sấm sét.

Thân thể của Giang Thần bắn về phía trc, mang theo sấm sét, gió rít gào, hắn đã làm được bốn chữ nhanh như chớp giật chân chính.

- Trường hồng kiếm pháp: Nhất kiếm tam thức!

Giang Thần có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, lập tức đánh ra kiếm thức mạnh mẽ, ở ngoài kiếm cương lưỡi kiếm, còn có một tầng sấm sét.

Roẹt! Roẹt! Roẹt!

Ba kiếm nhanh như chớp giật ở trong thười gian không tới một giây dùng tốc độ và góc độ không tầm thường đánh ra, dễ dàng như ăn cháo xé rách Thiên Vũ Thần Y, lại còn chém lên trên giáp nhẹ trên người của Ninh Hạo Thiên, rất là nguy hiểm.

- Vô nhị thương quyết: Nộ Vấn thương thiên!

Ninh Hạo Thiên cũng bị dọa đến mức sắc mặt tái mét, vì đề phòng Giang Thần có hậu chiêu cho nên hắn cố nén thống khổ ra tay, một thanh ngân thương đột nhiên xuất hiện, đầu thương như rắn phóng về phía trước.

- Tám mạch cùng mở, phong lôi thụ mệnh!

- Bất hủ kiếm đạo, mở!

Giang Thần không lùi về phía sau như ước nguyện của hắn, kiếm như Thần Long, thế không thể đỡ, thân thể thon dài và trường kiếm trong tay phối hợp rất là hoàn mỹ.

Một kiếm đánh ra, không phải cánh tay vung lên mà là người và kiếm hợp lực chém ra.

Ánh kiếm, ánh kiếm, kiếm cương luân phiên biến hóa, khi ba thứ hòa vào làm một thể, Xích tiêu kiếm chẳng khác nào một thanh thần kiếm xuất thế.

Đạo thương mang như dải lụa bị chém nát, Ninh Hạo Thiên không ngừng bị bức lui, từng đạo từng đạo vết thương từ kiếm xuất hiện trên người hắn.

Thiên Vũ Thần Y, thùng rỗng kêu to.

- Vô nhị thương tuyết: Độc nhất vô nhị!

Ninh Hạo Thiên không để ý tới thương thế của mình mà, trường thương trong tay bay lượn, vạn ngàn thương mang tầng tầng lớp lớp, chẳng khác nào sóng biển liên miên không dứt đánh về phía Giang Thần.

Thế nhưng sau khi chạm được được vào bộ giáp bằng sấm sét của Giang Thần, trong nháy mắt thương mang đã biến mất không còn bóng dáng đâu nữa.

- Tại sao lại như vậy chứ?

Sự tự tin của Ninh Hạo Thiên sụp đổ, Giang Thần được sấm sét hộ thể, ngay cả một giọt nước cũng không tiến vào được, không phải là thứ mà bất kỳ thủ đoạn gì cũng có thể đả thương được đối phương.

- Lồng khí hộ thể của hắn phải trả giá bằng tiêu hao để đánh đổi, không thể kéo dài quá lâu, vừa chiến vừa lui!

Cũng còn may, âm thanh của một tên Thái Thượng trưởng lão vang lên ở trong lỗ tai của hắn, làm cho hắn cũng có thể yên tâm hơn một chút.

- Vô nhị thương quyết: Hồi mã vấn thiên!

Ninh Hạo Thiên dùng thương để phòng ngự, ngân thương đi khắp toàn thân từ trên xuống dưới, ngăn cản mũi kiếm điên cuồng của Giang Thần.

Quả nhiên không bao lâu sau, bộ giáp sấm sét trên người của Giang Thần đã từ từ biến mất.Khi hắn muốn phản công, Giang Thần kéo dài khoảng cách, hắn cũng vui vẻ với tình huống này, hắn cũng nhân cơ hội điều tức.

- Khi thực chiến còn cần người khác nhắc nhở, một ngày nào đó ngươi động phòng hoa chúc, có phải cũng cần phụ mẫu ở bên cạnh chỉ cho ngươi nên dùng sức thế nào hay sao?

Giang Thần nói.

Ninh Hạo Thiên đang muốn khôi phục vừa nghe lời này, suýt chút nữa đã phun máu ba lần.

- Chết đi cho ta!

Ninh Hạo Thiên cũng không nghỉ ngơi nữa mà lực lượng Huyền Vũ được truyền vào bên trong ngân thương, bắn về phía Giang Thần.

Mà người của hắn cũng như mũi tên nhọn theo sát phía sau.

- Huyền Vũ thần quyền: Thiên chi thương thương!

- Sơn hải chưởng kinh: Long đằng thiên hạ!

Một tay quyền, một tay chưởng, quyền chưởng cùng công kích, đủ để làm cho huyền cương cứng rắn bị đánh thành một lỗ thủng to.

Giang Thần tránh thoát khỏi ngân thương, thân thể đang bị ngân thương làm ảnh hưởng, khiến cho hắn suýt chút nữa không ổn định lại được thân thể đúng lúc.

- Nhất kiếm vô cực!

- Vô thường nhất đao!

Tay trái của Giang Thần xuất kiếm, tay phải tự động nắm chặt vào vỏ hắc đao.

Đao chiêu và kiếm chiêu đồng thời được phát động, võ học hoàn toàn khác nhau, thế nhưng ở trong tay của hắn lại được thi triển vô cùng trôi chảy tự nhiên.

Một đao một kiếm, thế nhưng lại không tách rời, đao có sự ác liệt của kiếm, kiếm có sự bá đạo của đao.

Rất nhanh, ở trong ánh mắt của vô số người, quyền chưởng và đao kiếm bắt đầu va chạm, phân cao thấp với nhau.

Tuyệt đại đa số người ở đây chưa từng thấy chiến đấu giống như vậy bao giờ.

Chưởng ấn, ánh quyền và lưỡi dao sắc bén chẳng khác nào thiên quân vạn mã giao chiến ở trên trời, cả không vực rộng lớn đã không đủ để cho hai người chiến đấu nữa.
Hai người Ninh Hạo Thiên và Giang Thần có qua có lại, mỗi người đều bị thương, nhưng mà càng chiến càng mạnh, mỗi lần giao chiến cũng càng nguy hiểm hơn nữa.

Mãi đến khi lồng khí hộ thể của hai người đều gần như sắp khôi phục thì lúc này mới tạm thời kết thúc giao chiến, đều lùi về phía sau.

Trên khuôn mặt của hai người tràn ngập mồ hôi, thở hồng hộc, máu trên người đang không ngừng chảy, không biết là máu của bản thân hay là của đối phương.

- Không ngờ lại có thể bức Ninh Hạo Thiên thành như vậy.

- Đáng sợ, cảnh giới của hắn mới là tầng hai, cuộc chiến này, thắng thua đã phân rồi.

- Nhưng sinh tử, còn chưa phân mà.

Cao tầng Thiên Đạo môn sôi nổi nghị luận, đều bị biểu hiện của Giang Thần làm cho chấn động.

Điểm quan trọng nhất chính là, không ngờ lôi điện chi lực trải qua thời gian khôi phục ngắn ngủi lại lần nữa xuất hiện, điều này đã nói rõ không phải là ngoại lực, mà là lực lượng của bản thân Giang Thần.

Nếu như bọn họ có thể nhìn thấy khí hải của Giang Thần thì sẽ phát hiện ra có một viên lôi hạch đang phát sáng.

- Ha ha ha, Giang Thần à Giang Thần, nhìn dáng vẻ của ngươi, dường như đã tới bước đường cùng rồi đúng không? Có điều ta biết, ngươi còn có một thức tuyệt kiếm, nhanh dùng đi, nếu không ngươi sẽ không có cơ hội nào nữa đâu.

Ninh Hạo Thiên đột nhiên cười to, vô cùng thoải mái, cũng có ý nghĩa hắn còn chưa tới tuyệt cảnh.

Tần suất thở dốc của hắn cũng không kịch liệt bằng Giang Thần.

Con mắt của Giang Thần hơi nheo lại, hiện tại vẫn chưa tới lúc sử dụng Sát na kiếm pháp.

- Lực lượng Huyền Vũ thực sự rất lợi hại, cùng lắm hắn chỉ khai phá được ba cái kỳ mạch, thế nhưng dựa vào lực lượng Huyền Vũ lại có thể chống lại tám mạch cùng mở như ta.

- Huyền Vũ Chân Công cũng giống như vậy, mười loại võ học cân sức ngang tài với kiếm pháp của ta, nếu không tầng bốn phổ thông đã sớm chết ở dưới kiếm của ta rồi.

- Càng quan trọng hơn chính là, rõ ràng hắn còn có lá bài tẩy, hơn nữa còn không chỉ có một cái.

Giang Thần thầm tính toán ở trong lòng, bề ngoài, hắn khá là tự đại khiêu khích nói:

- Người là Thông thiên cảnh tầng bốn mà cũng chỉ đến như thế mà thôi.

- Ta chỉ không muốn bại lộ thực lực chân thật của mình mà thôi, dù sao, ta còn muốn xung kích Thanh vân bảng, nhưng nếu như ngươi đã cố ý muốn chết, như vậy, ta sẽ để cho ngươi biết cái gì gọi là tuyệt vọng.

Ninh Hạo Thiên nói xong, một cái hộp dài gần như bằng hắn được lấy ra, lơ lửng giữa không trung.

- Thiên Đạo Chiến Hạp!

Người của Thiên Đạo môn cùng hít vào một hơi.

Đây là bảo vật trấn phái của Thiên Đạo môn, hơn nữa địa vị so với Thiên Vũ Thần Y còn cao hơn.

Nếu như Thiên Vũ Thần Y kia chỉ cần là người được trưởng lão đoàn tán thành thì sẽ có thể được truyền thụ thìThiên Đạo Chiến Hạp, nhất định phải lên làm chưởng giáo thì mới có thể thu được nó.

Đúng như Tô Tú Y đã tính toán, sau khi Ninh Hạo Thiên chính thức trở thành chưởng giáo của Thiên Đạo môn, Thiên Đạo Chiến Hạp cũng sẽ là vật tượng trưng của hắn.

Bên trong chiến hạp có vô số linh kiện vũ khí, có thể tổ hợp thành bất kỳ vũ khí nào trong nháy mắt, phù hợp hoàn mỹ với thập cường võ đạo trong Huyền Vũ Chân Công của Ninh Hạo Thiên.

Trên thực tế, Thiên Đạo Chiến Hạp chính là vì Huyền Vũ Chân Công mà sinh ra.

Nhưng trước đó Thiên Đạo môn nhận được Thiên Đạo Chiến Hạp, sau đó Ninh Hạo Thiên mới có được truyền thừa.

Cũng có ý nghĩa, Ninh Hạo Thiên có thể tìm được vị trí truyền thừa, kỳ thực chính là do Thiên Đạo môn sắp xếp.

- Thực sự là con ruột.

Giang Thần không khỏi thầm nghĩ trong lòng.

Chương 338: Lá bài tẩy ra hết

Thiên Đạo Chiến Hạp là bảo vật Thiên Đạo môn thu được từ rất lâu trước đây, có thể tùy ý tổ hợp ra bất kỳ một loại vũ khí nào, cho nên mới được tôn sùng là chí bảo.

Đến nay, cũng không có bất kỳ người nào sử dụng tới chiến hạp, cho nên cũng không biết được uy lực cụ thể ra sao.

Nhưng nhìn thấy Ninh Hạo Thiên, người của Thiên Đạo môn đột nhiên hiểu ra.

Thiên Đạo Chiến Hạp phải phối hợp với người tu luyện qua Huyền Vũ Chân Công, hai thứ kết hợp lại, như vậy sẽ như hổ thêm cánh, công lực của người sử dụng sẽ tăng lên nhiều.

Trước đó Thiên Đạo môn đã sớm phát hiện ra vị trí truyền thừa, thế nhưng, không người nào có thể được truyền thừa tán thành, cho nên bọn họ không thể làm gì khác hơn là trước tiên lấy đồ vật truyền thừa trong đó ra trước.

Mãi cho đến khi Ninh Hạo Thiên xuất hiện, trưởng lão đoàn của Thiên Đạo môn quyết định bồi dưỡng hắn, lại để hắn đi tới đó thu thập truyền thừa.

Cuối cùng, sau khi Thiên Đạo Chiến Hạp theo vị trí chưởng giáo được truyền cho Ninh Hạo Thiên, tất cả cũng được tiến hành giống như trong kế hoạch, nếu như không phải Giang Thần xuất hiện thì tất cả sẽ êm thấm.

Đương nhiên, Giang Thần chỉ là người làm cho để tất cả những chuyện này trở nên không được hoàn mỹ như vậy mà thôi, cũng không thể làm ảnh hưởng được đến cái gì cả.

Thiên Đạo Chiến Hạp vừa xuất hiện, chắc chắn Giang Thần phải chết.

Trong lòng tiếc hận đám người Thiên Đạo môn, thậm chí bên trong các cao tầng đã có người hối hận, dùng tình huống bây giờ mà nói, Giang Thần còn thích hợp hơn so với Ninh Hạo Thiên.

Nhưng mà, việc đã đến nước này, Giang Thần đã có oán niệm không nhỏ đối với Thiên Đạo môn, không có cách nào hối hận được nữa.

- Mỗi một loại võ đạo kết hợp với vũ khí thì uy lực sẽ được tăng lên chừng gấp đôi.

Ninh Hạo Thiên nói, hắn lại dùng sức vỗ Thiên Đạo Chiến Hạp một cái, từ bên trong có mấy cái linh kiện nho nhỏ bay ra, nhanh chóng tổ hợp thành một chiếc nhẫn, được hắn đeo lên trên ngón trỏ trên tay phải.

- Chỉ thiên diệt thần: Toái thương khung!

Một chỉ được điểm ra, chỉ mang sôi trào mãnh liệt ngưng tụ thành một điểm, bắn về phía trước.

Hắn còn nhớ sự uy hiếp do thần giáp sấm sét của Giang Thần mang đến, vì vậy hắn sẽ không chiến đấu cận thân nữa.

Chỉ mang đánh tới, mặc kệ kết quả ra sao, đều không dính dáng đến bản thân hắn, huống chi hắn có lòng tin Giang Thần không tránh thoát được một chỉ này.

Bởi vì chỉ mang xẹt qua trời cao, chỉ trong chớp mắt đã đánh vào trên lưỡi kiếm của Giang Thần.

Giang Thần nín thở ngưng thần, kiếm cương, lực lượng phong lôi truyền vào bên trong Xích tiêu kiếm, trên lưỡi kiếm phát ra tia sáng chói mắt, mà người của hắn thì bị bức ép đến mức phải mạnh mẽ lui về phía sau.

- Đoạn sơn long trảo: Thiên toàn vạn trảo!

Chân của Ninh Hạo Thiên ở trên hư không đạp xuống, bùng nổ ra lực lượng kinh người, người đi lên trên bầu trời, chiếc nhẫn trên tay biến thành cương trảo màu đen cực kỳ sắc bén.

Theo lực lượng Huyền Vũ, trên không trung xuất hiện hàng ngàn, hàng vạn đạo lợi trảo đánh xuống đỉnh đầu của Giang Thần.

Kình khí do lợi trảo sản sinh, bao phủ cả bầu trời, khóa chặt lấy người của Giang Thần.

Sau khi Giang Thần hóa giải chỉ mang, một kiếm một đao điên cuồng chém ra, hóa giải lợi trảo trí mạng, thế nhưng lại vẫn có lợi trảo cuồn cuộn không ngừng đánh vào trên đao kiếm, khiến cho thân thể của hắn không ngừng hạ xuống.

Ninh Hạo Thiên còn muốn xuất kích nữa, thế nhưng hắn lại cảm thấy không cần thiết, cho nên lại dùng ánh mắt trêu tức nhìn Giang Thần đang vô cùng chật vật.

Có mấy người không đành lòng cúi đầu, theo Thiên Đạo Chiến Hạp xuất hiện, Giang Thần thua đã là chuyện nhất định khó tránh khỏi.

Thiên Đạo Chiến Hạp vốn là một phần của Huyền Vũ Chân Công, vì lẽ đó cũng không tính là Ninh Hạo Thiên đã mượn dùng ngoại lực.

Chỉ có thể nói, Giang Thần có tư cách chiến một trận với Ninh Hạo Thiên, thế nhưng muốn thắng, rất là miễn cưỡng.

- Hả?

Đột nhiên, mọi người phát hiện ra Giang Thần bị lợi trảo làm cho tràn ngập nguy cơ đã có biến hóa, không nói tới việc thân thể ngừng lại, sự uy hiếp của lợi trảo đối với hắn cũng đã biến mất.

Nhìn kỹ, mọi người mới phát hiện ra là do kiếm trong tay của hắn, so với vừa nãy còn sắc bén hơn, lợi trảo tiến vào bên trong phạm vi ba thước tất cả đều vỡ nát.

- Lại là lâm trận đột phá.

- Nắm giữ Phong chi tiểu đạo hoàn chỉnh, kiếm đạo từ tiểu thành đạt đến đại thành.

- Thực sự là thiên tài chiến đấu khiến cho người ta đau đầu.Ánh mắt của cao tầng Thiên Đạo môn là sắc bén nhất, lập tức nhìn ra được biến hóa của Giang Thần.

- Bất hủ kiếm đạo, kiếm đạo bất hủ!

Xu hướng suy tàn vừa nãy không còn tồn tại nữa, thay vào đó chính là một luồng khí thế mới, là lực lượng mạnh mẽ hùng hậu hơn nhiều.

- Kiếm lên!

Lôi hạch vận chuyển, Xích tiêu kiếm vốn đã trí mạng lại làm cho người ta có cảm giác cực kỳ nguy hiểm, như là liếc mắt nhìn một cái cũng sẽ bị thương vậy.

Hắn từ dưới đi lên trên, tiêu diệt tất cả lợi trảo, vọt tới trước người của Ninh Hạo Thiên, người mặc thần giáp sấm sét, chiêu nào chiêu nấy đều rất trí mạng, không chút lưu tình.

- Không được!

Ninh Hạo Thiên đột nhiên không kịp chuẩn bị, lại càng không có cách nào phá giải được kiếm pháp tinh diệu cho nên đành phải gọi Thiên Đạo Chiến Hạp ra, xem là tấm khiên để chống lại thế tấn công của Giang Thần.

- Nếu như Võ Vô Cực biết ngươi dùng chiến hạp của hắn như vậy, nhất định sẽ bị tức chết.

Giang Thần giễu cợt nói.

- Ít nói nhảm đi!

Ninh Hạo Thiên giận dữ, vỗ một chưởng lên bên trên Thiên Đạo Chiến Hạp, một cái phương thiên họa kích bay ra, bắn về phía Giang Thần, bắt hắn lùi về phía sau.

- Lâm trận ngộ chiêu cũng không cứu được ngươi.

Ninh Hạo Thiên thuận thế cầm lấy phương thiên họa kích, nghĩ thầm:

- Nếu cứ tiếp tục nữa sẽ gây bất lợi cho ta, phải tốc chiến tốc thắng!

- Giang Thần, nếm thử một kích này của ta xem!

Ninh Hạo Thiên lại gọi phương thiên họa kích về, lực lượng Huyền Vũ hội tụ vào trong tay, dùng sức vỗ vào bên trên Thiên Đạo Chiến Hạp.

Chiến hạp bắn ra phong mang, điên cuồng xoay tròn.

Giang Thần còn đang vui vẻ vì mình đột phá nhìn thấy tình cảnh này, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm túc.
Dùng sự hiểu biết của hắn đối với Huyền Vũ Chân Công, Ninh Hạo Thiên đang muốn vận dụng tuyệt thức.

Chỉ là không biết, là chiêu tuyệt thức nào mà thôi.

Huyền Vũ Chân Công có ba chiêu tuyệt thức, một thức sát chiêu.

Chiêu thứ nhất của tuyệt thức không cần Thiên Đạo Chiến Hạp thì cũng có thể thi triển ra được, thế nhưng hai chiêu khác thì lại nhất định phải có chiến hạp mới được.

Nếu như là hai chiêu phía sau, Giang Thần không bảo đảm được mình có thể chịu đựng được hay không.

Lại nói tới sát chiêu, Giang Thần không tin trong nửa năm Ninh Hạo Thiên đã có thể lĩnh ngộ được.

- Tuyệt thức: Thập phương vô địch!

Ninh Hạo Thiên súc lực xong xuôi, người đẩy Thiên Đạo Chiến Hạp về phía trước, dưới lực lượng Huyền Vũ điên cuồng truyền vào trong, chiến hạp bị ánh vàng bao phủ.

- Phù.

Giang Thần thở phào một hơi, là chiêu tuyệt thức thứ nhất.

Đương nhiên, hắn cũng không thể xem thường được, nhất định phải toàn lực ứng phó.

Sau khi ánh vàng chung quanh Thiên Đạo Chiến Hạp đạt đến đỉnh phong, chiến hạp đột nhiên mở ra, mười loại binh khí mang theo lực lượng Huyền Vũ vô cùng vô tận giết về phía trước, phân biệt là đao, thương, kiếm, kích, bổng, quyền, chưởng, cước, trảo, chỉ.

- Sát na kiếm pháp: Thức thứ nhất!

Giang Thần mở ra toàn bộ thực lực, theo Bất hủ kiếm đạo tăng lên, thức thứ nhất của hắn đã có mười phần hỏa hầu.

Kiếm thức xuất hiện, tất cả mọi thứ xung quanh đều bị chậm lại, thế tấn công của thập thức vô địch cũng dùng động tác rất chậm bao phủ tới chỗ hắn.

Ở trong quá trình này, người và kiếm của Giang Thần hóa thàn một đạo cực quang, lập lòe.

Nói thì chậm, toàn bộ quá trình xảy ra trong thời gian rất ngắn ngủi.

Phanh Phanh Phanh Phanh Phanh!

Sau đó đã nghe thấy tiếng vang liên tiếp vang lên, mười cái binh khí có kiện thất bại, có kiện chạm được vào lưỡi kiếm.

Bản thân Ninh Hạo Thiên, Thiên Vũ Thần Y lần nữa bị phá, máu tươi chảy ròng.

Có điều Giang Thần cũng không dễ chịu, hắn cũng phun ra một ngụm máu tươi, nhưng không bị ngoại thương, là bị chấn thương mà thôi.

- Ta đã coi thường ngươi, thế nhưng, vẫn là ta thắng.

Ninh Hạo Thiên che vết thương của mình, ánh mắt lạnh lẽo, nói:

- Công lực của ngươi, lá bài tẩy của ngươi, đã dùng hết. Hiện giờ, ngươi nên chịu chết đi thì hơn.

- Tuyệt thức thứ hai: Cường cực thập đạo!

Ninh Hạo Thiên bị thương không nhẹ lại phát động tuyệt thức thứ hai, không chỉ có những người khác bị khiếp sợ, mà ngay cả trên mặt của Giang Thần cũng nở một nụ cười bất đắt dĩ.

- Để ta nhìn xem ngươi còn có biện pháp gì nữa không!

Tiếng nói vừa dứt, Ninh Hạo Thiên lần nữa đẩy Thiên Đạo Chiến Hạp đánh tới, mười kiện binh khí lần nữa xuất hiện, thế tới rất hung hăng, khóa chặt tất cả phương vị trên dưới phải trái của Giang Thần.

Lần này, mặc kệ là Bất hủ kiếm đạo, hay là lôi đình thần giáp, tất cả cũng đã trở nên vô dụng.

- Trong mong muốn của ta, ngươi phải hoàn toàn nắm giữ được ba chiêu tuyệt thức, bây giờ nhìn lại, đây chính là cực hạn của ngươi, như vậy, ngươi sẽ phải chết.

Giang Thần vừa rồi nhìn như đã từ bỏ chống cự lại đột nhiên ngẩng đầu lên, trên mặt mang theo một nụ cười tàn nhẫn.

Chương 339: Không bằng ngươi suy nghĩ một chút?

- Giả thần giả quỷ!

Nhìn thấy Giang Thần như vậy, trong lòng Ninh Hạo Thiên tràn ngập sự xem thường, ở trong quá trình giao thủ vừa nãy, hắn đã thăm dò ra hư thực, biết trình độ của Giang Thần tới mức nào.

Chiến đấu là một môn đánh cờ trong lòng, thông qua lần lượt ra tay mà thăm dò ra rõ ràng nội tình của kẻ địch, tránh được chiêu thức mạnh mẽ.

Vì lẽ đó hắn đã biết được, coi như Giang Thần có kiếm chiêu càng tinh diệu hơn so với vừa nãy thì dùng trạng thái hiện tại của đối phương cũng không phát huy ra được bao nhiêu uy lực.

Trái lại, công kích của hắn lại là mạnh nhất từ đầu tới giờ.

- Ở phương diện chiến đấu, là ta thắng.

Ninh Hạo Thiên tự hào nghĩ vậy, cho dù nguyên nhân chủ yếu là hắn đã chiếm cứ ưu thế, có bảo hạp, thế nhưng chuyện này vẫn không ảnh hưởng tới tâm tình hưng phấn của hắn.

Giang Thần thở ra một hơi, tay trái giơ Xích tiêu kiếm lên, sấm gió hội tụ, kiếm cương chói mắt.

- Chống cự thì có ích lợi gì chứ?

Ninh Hạo Thiên khẽ mỉm cười, ở trong mắt hắn, hành động này chỉ là giãy dụa khi sắp chết mà thôi.

- Nhất kiếm, phá vạn pháp!

Nhưng mà, điều mà chẳng ai nghĩ tới chính là, lực lượng bên trên Xích tiêu kiếm lại như núi lửa phun trào, đã bộc phát ra là không thể ngăn cản được nữa.

Trời đất rung chuyển, ánh sáng ảm đạm thất sắc, gió xuất hiện không ngờ lại ngăn cản được cường cực thập đạo.

- Không thể! Hắn lấy lực lượng từ đâu ra cơ chứ?

Ninh Hạo Thiên lấy làm kinh hãi, hắn ngàn tính vạn tính, thế nhưng kết quả lại sai mười phần, không ngờ Giang Thần vẫn còn có lực lượng đáng sợ như vậy.

Vốn hắn tưởng rằng đây là ngoại lực, thế nhưng đột nhiên hắn mới nhớ tới cái gì đó, thân thể của như là bị điện giật, cứng đờ.

- Thần lực, đây là thần lực! Thần mạch của ngươi đã hoàn toàn khôi phục rồi hay sao?

Ninh Hạo Thiên triệt để thất thố, không để ý tới phong độ mà kinh hoảng kêu to.

- Tám mạch, phong lôi! Chín mạch, thần uy!

- Trảm!

Xích tiêu kiếm hạ xuống, chẳng khác nào tuyệt thế thần binh, mười kiện binh khí nổ tung, Thiên Đạo Chiến Hạp bị đánh về trạng thái vốn có của nó.

- A!!

Ninh Hạo Thiên bị trọng thương, ngực chấn động, phun ra một ngụm máu lớn, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy trắng.

- Ngươi đã thất bại, hiện giờ, ngươi sẽ phải chết.

Giang Thần đã dùng thần lực, khắp toàn thân có một luồng khí thế không nói ra được, không phải là người không phải là thần.

Một ánh mắt, nhìn xuống muôn dân.

- Sát na kiếm pháp: Thức thứ hai!

Lòng dạ mềm yếu, xưa nay hắn sẽ không dùng ở trên người kẻ địch, hắn đã nắm giữ mười phần hỏa hầu của thức thứ nhất, đương nhiên cũng đã có thể sử dụng được thức thứ hai.

Cho dù hỏa hầu của thức thứ hai không đủ, thế nhưng dù sao cũng là thức thứ hai.

Trong nháy mắt khi hắn xuất kiếm, Thiên Đạo môn bị kiếm khí bao phủ.

- Không được! Cứu người!

- Ninh Hạo Thiên không thể chết được!

- Giang Thần, ngươi dám?

Cao tầng của Thiên Đạo môn cũng sẽ không trơ mắt nhìn Ninh Hạo Thiên chết đi như vậy, cả đám liên tục ra tay.

Nhưng mà, lúc trước Giang Thần chém giết Triệu Á Quân ở trước mặt các Đại trưởng lão của Anh Hùng Điện, khi đó cũng không có người nào có thể ngăn cản được, những người này, đương nhiên cũng không thể được.
Thân thể bọn họ vừa động, ở trong mắt của Giang Thần, động tác của bọn họ đã bị chậm lại hơn trăm lần, dường như trong trời đất này chỉ có hắn mới có thể duy trì được tốc độ bình thường vậy, những người khác đã rơi vào bên trong cạm bẫy thời gian.

Sưu sưu sưu sưu!

Ở trong mắt của các đệ tử Thiên Đạo môn, kiếm của Giang Thần giơ lên hạ xuống chỉ trong nháy mắt mà thôi.

Trong nháy mắt này, Giang Thần xuất hiện ở trái phải trước sau người Ninh Hạo Thiên, Xích tiêu kiếm đã chém ra mấy chục lần.

Ninh Hạo Thiên bị đánh trúng, nương theo đó là từng tiếng kêu thảm thiết thê lương vang vọng.

Sau khi làm xong tất cả những chuyện này, Giang Thần nhấc theo Ninh Hạo Thiên lùi về phía sau.

Cao tầng của Thiên Đạo môn ép sát đến, nhưng bọn họ phát hiện ra mình vẫn chậm một bước.

Ninh Hạo Thiên bị Giang Thần nhấc trong tay, cả người đẫm máu, đã không còn hít thơ, gần như là người chết vậy.

- Giang Thần! Không quản ngươi có phải là người của Anh Hùng Điện không, ngươi sát hại chưởng giáo đời tiếp theo của Thiên Đạo môn, ngày hôm nay chúng ta sẽ lấy mạng của ngươi!

Thiên đạo Tam Thanh, cùng với ba vị Thái Thượng trưởng lão quản giáo Thiên Đạo môn hiện tại giận dữ, nhìn dáng vẻ của bọn họ, dường như không kể giá nào cũng phải chém giết Giang Thần vậy.

Nhưng vấn đề hiện tại là, bọn họ có thể làm được hay không.

Khi bọn họ xuất thủ, chiếc chiến thuyền dừng ở trên không trung kia đã phát ra tiếng vang không nhỏ, một luồng sóng năng lượng vô hình cuồn cuộn tản mát ra, bảo hộ Giang Thần vào bên trong, ngăn cản các Thái Thượng trưởng lão.

- Ngươi cho rằng như vậy là có thể giữ được mạng sống sao?

Sáu tên Thái Thượng trưởng lão vẫn cố ý ra tay, bọn họ ở trong địa bàn Thiên Đạo môn, đương nhiên sẽ không có gì phải sợ.

Ong ong ong!

Nhưng mà, Giang Thần còn chưa nói gì thì trên chiến thuyền đã truyền ra âm thanh khiến hco người ta tê cả da đầu kia.

Đặc biệt là ba người Liễu Kiếm Thanh, bọn họ nhớ tới uy lực của một pháo vừa nãy, cả người sợ đến mức run run.

Hóa ra, loại pháo có thể phá hủy tất cả kia không chỉ có một phát!

- Ai dám đả thương Thiếu chủ nhà ta!

Cùng lúc đó, Phạm Đồ nổi giận gầm lên một tiếng, mang theo mười một tên Phong hành vệ bắn tới.

Những người này, Phạm Đồ có cảnh giới cao nhất cũng mới chỉ là Thần Du cảnh, không biết bay, nói ra lời này sẽ khiến cho người ta chê cười. Thế nhưng, đám người Phạm Đồ bị một nguồn lực lượng kéo lên trên không trung, thân thuyền của chiến thuyền mở ra, có từng cái cửa mở ra, từng bộ từng bộ linh kiện huyền vũ khí bay tới, bao bọc bọ nhọ lại.

- Hít!

Mấy giây sau, khắp nơi trong Thiên Đạo môn vang lên tiếng kêu kinh ngạc, mười hai người của Nam Phong lĩnh, sau khi mặc huyền vũ khí, tất cả đều đang tỏa ra uy năng đáng sợ, đặc biệt là Phạm Đồ mặc huyền vũ khí cấp bậc tướng lĩnh trên người, thực lực lúc này của hắn đã không thua gì Thông thiên cảnh nữa.

- Thiên Đạo môn, các ngươi muốn chiến nữa không?

- Đại trận phòng ngự của các ngươi đối với ta mà nói chỉ là thùng rỗng kêu to, ta chỉ hỏi các ngươi một lần, các ngươi muốn chiến thật sao?

Đối mặt với cao tầng Thiên Đạo môn đang nổi cơn thịnh nộ, Giang Thần không sợ hãi một chút nào, vẻ mặt rất lạnh lẽo, nói:

- Có lẽ ta sẽ chết, nhưng ta bảo đảm, có thể làm cho các ngươi xoá tên khỏi thập đại tông môn Hỏa vực từ ngày hôm nay.

- Ngông cuồng!

Cao tầng Thiên Đạo môn không tin một mình Giang Thần lại có được lực lượng như vậy, chỉ là bọn hắn nổi giận thì nổi giận, nhưng không người nào dám làm xằng bậy.

Diệt thế đại pháo vẫn còn đang súc thế, thời gian so với vừa nãy còn lâu hơn, một pháo này hạ xuống, sẽ không chỉ đơn giản như là Thiên Vương Phong bị hủy vậy.

- Sống, Ninh Hạo Thiên còn sống.

Trong lúc do dự, mọi người nhìn thấy Ninh Hạo Thiên vẫn còn đang thở hổn hển.

- Giang Thần, thù của ngươi cũng đã được báo, oán khí cũng trút được rồi, buông tha cho Ninh Hạo Thiên đi.

Phó chưởng giáo Khương Duy nói.

- Hắn còn sống là do ta muốn hắn sống, hắn còn có tác dụng, giao cho các ngươi sao? Không cần phải suy nghĩ viển vông như thế làm gì.

Giang Thần nói.

- Ngông cuồng, làm càn!

- Ninh Hạo Thiên còn sống, cho dù phải trả một cái giá như thế nào thì cũng phải cứu về!

Ninh Hạo Thiên chết, bọn họ động thủ với Giang Thần cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì cả, chỉ có thể lưỡng bại câu thương mà thôi.

Còn sống, như vậy sẽ phải không tiếc bất cứ giá nào cứu người.

- Có thật không? Các ngươi sẽ khai chiến vì một kẻ tàn phế sao?

Giang Thần cười nhạo nói.

- Phế nhân?

Mọi người ngẩn ra, tiếp theo trợn mắt lên nhìn về phía Ninh Hạo Thiên.

- Hắn thông qua Thần mạch của ta mà tu hành đến hôm nay, trở thành Thông thiên cảnh, bây giờ, ta đã đánh hắn về Tụ Nguyên cảnh, cả đời này, hắn cũng chỉ là Tụ Nguyên cảnh mà thôi.

Giang Thần nói.

Tàn nhẫn!

Thật ác độc!

Các đệ tử Thiên Đạo môn phía dưới còn chưa từ trong chấn động của việc Giang Thần đánh bại Ninh Hạo Thiên phục hồi tinh thần lại, sau khi nghe thấy lời như vậy, trong lòng cả đám nổi lên sóng to gió lớn.

Ninh Hạo Thiên nhọc nhằn khổ sở tu luyện tới ngày hôm nay, đang muốn đại triển thân thủ, leo lên Thanh vân bảng, kết quả tất cả lại quay về điểm mới bắt đầu.

Ninh Hạo Thiên như vậy chẳng khác gì đã chết cả, các cao tầng Thiên Đạo môn ồn ào muốn cứu người lại trầm mặc.

- Như vậy đi Giang Thần, nói thế nào thfi ngươi cũng là đệ tử Thiên Đạo môn, ngươi đánh bại Ninh Hạo Thiên đã chứng minh được chính mình, vị trí chưởng giáo rất thích hợp với ngươi, không bằng ngươi suy nghĩ một chút đi?

Chương 340: Khai chiến sắp tới

Dưới đôi mày kiếm thẳng tắp kia của Giang Thần, tròng mắt đen nhánh nhìn về phía Thái Thượng trưởng lão đang nói chuyện.

Rất hiển nhiên, lời nói của hắn không trải qua suy nghĩ kỹ càng, sau khi nói ra, vẻ mặt của chính hắn cũng kỳ quái giống như Giang Thần đang nhìn về phía hắn.

Mới vừa rồi còn hô đánh hô giết, trong nháy mắt đã muốn Giang Thần đảm nhiệm chức vị chưởng giáo, tình cảnh trái ngược lớn như vậy, chỉ cần là người thì cũng cần thời gian phản ứng.

Chờ sau khi phản ứng lại, tất cả đều cảm thấy lời này rất có đạo lý.

Ninh Hạo Thiên bị phế đi, nếu như lại mất đi Giang Thần, như vậy cả Thiên Đạo môn ngoại trừ Lý Tuyết Nhi ra sẽ không có đệ tử xuất sắc gì nữa.

Thiên đạo Tam Thanh giao lưu ánh mắt, khá là động tâm.

- Đảm nhiệm chức vị chưởng giáo sao? Có thể được, như vậy chư vị trưởng lão theo ta đi tới Hắc Long thành đi.

Giang Thần đột nhiên nói.

- Hắc Long thành? Đi Hắc Long thành làm gì vậy?

Đầu tiên là mọi người cảm thấy đầu óc mơ hồ, chờ tới lúc nhớ tới ân oán của Giang Thần và Hắc Long thành, hắn lại cố ý không giết Ninh Hạo Thiên, bọn họ đã lập tức hiểu được.

Hắn muốn đi tấn công Hắc Long thành!

Nếu như thực sự làm như vậy, tất nhiên sẽ làm thay đổi cục diện bình tĩnh của Thiên Đạo môn hiện tại.

Võ quyền và hoàng quyền, sẽ khai chiến với nhau.

Trước đó Thiên Đạo môn chấp nhận Ninh Hạo Thiên là chưởng giáo, chính là muốn lấy được sự cân bằng, môn phái và hoàng triều hài hòa ở chung với nhau.

Nếu như để Giang Thần đảm nhiệm chức vị chưởng giáo, như vậy cũng là vì phục hưng Thiên Đạo môn.

Vì lẽ đó nghe thấy hắn nói như thế, mỗi người đều trầm mặc, bỏ đi ý nghĩ vừa nãy.

- Ha ha.

Giang Thần không nói cái gì cả mà chỉ xoay người đi về phía chiến thuyền.

- Giang Thần, ngươi có thể đánh bại Ninh Hạo Thiên thì không có nghĩa là có thể diệt được Hắc Long thành.

Vị Thái Thượng trưởng lão đề nghị vừa nãy có ý tốt nhắc nhở một câu.

- Ta biết.

Giang Thần nói.

- Vậy ngươi còn đi? Không sợ chết sao?

Đám người của Thiên Đạo môn khó mà hiểu được suy nghĩ của hắn.

Giang Thần không trả lời trực diện mà nhìn về phía Phạm Đồ ở bên cạnh, nói:

- Phạm thúc, ngươi nói xem thế nào?

- Dù có chết thì ta cũng muốn cắn một miếng thịt trên người Hắc Long thành!

Phạm Đồ trầm giọng nói.

- Hống!

Các Phong hành vệ khác vung tay hô to, chiến ý cuồn cuộn, không thấy bọn họ có chút sợ hãi nào cả.

- Nam nhi của đại sơn ta, không sợ chết.

Lúc này Giang Thần mới trả lời vấn đề của Thiên Đạo môn, sau đó lại mang người đi tới chiến thuyền.

Mạnh Hạo và Văn Tâm theo sát tới, cũng muốn cùng đi với hắn.

- Chuyện này, các ngươi không tiện tham dự, đặc biệt là Văn Tâm, nói thế nào thì ngươi cũng là Vương tộc.

- Ta sẽ thả các ngươi xuống ở Cửu Long thành.

Giang Thần khéo léo từ chối ý tốt của hai người, hắn khởi động chiến thuyền lên, ánh mắt của hắn nhìn về phía một ngọn núi trong Thiên Đạo môn, ánh mắt phức tạp khó có thể dùng lời để diễn tả ra được.

Ngọc Nữ phong, một bóng người đứng ở bên cạnh vách núi, y phục màu trắng tung bay, khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành bình tĩnh như nước, nàng đang nhìn chiếc chiến thuyền kia rời khỏi vị trí của nó.

Chiến thuyền kia dùng tốc độ nhanh như tia chớp rời khỏi Thiên Đạo môn, Cửu Long thành cách đó không xa trong nháy mắt đã chạy tới.

- Giang Thần, ngươi phải cẩn thận, Hắc Long thành không sánh bằng được với Thiên Đạo môn, nhưng bọn họ sẽ không chút kiêng dè chém chết ngươi.

Văn Tâm nhắc nhở một câu.- Ta biết.

Giang Thần gật gật đầu.

- Ngươi phải sống sót, ta sẽ chờ ngươi ở Cửu Long thành.

Văn Tâm quyết định nói ra lời này, tiếp theo nàng xoay người đi tới bên cạnh boong tàu.

Mạnh Hạo bên cạnh gấp đến độ không chịu được nữa, Văn Tâm đã thể hiện tâm ý của nàng, thế nhưng dường như Giang Thần vẫn không nhận ra được.

- Mạnh Hạo, ta đã làm liên lụy ngươi thoát ly khỏi Thiên Đạo môn rồi.

Giang Thần nói.

- Ài.

Thấy đầu óc của hắn chậm chạp như vậy, Mạnh Hạo không biết nên nói cái gì cho phải, chỉ cười khổ một tiếng, nói:

- Ta có thể gia nhập Thiên Đạo môn cũng là bởi vì có ngươi, không có cái gì cả.

- Ừm.

Chợt, Giang Thần đưa hai người xuống dưới.

Hắn nhìn về phía Phạm Đồ và mười một tên Phong hành vệ khác, vẻ mặt nghiêm nghị nói:

- Ta đã nhận được tin tức tuyệt đối tin cậy, Thiên Phong đạo nhân đã chết ở chiến trường thiên ngoại.

- A?

Tin tức này, còn không có ai trong Hỏa vực biết được.

Mười hai người vừa nghe xong đã chau đầu ghé tai thảo luận, bọn họ không có tình cảm gì đối với Thiên Phong đạo nhân, chỉ biết đối phương là sư phụ của Giang Thanh Vũ mà thôi.

- Tin tức này, không bao lâu nữa sẽ bị Hắc Long thành biết được, khi đó, phụ thân của ta sẽ bị xử tử, Nam Phong lĩnh sẽ gặp phải xâm lấn.

- Hôm nay, chúng ta phải tiên phát chế nhân, tấn công Hắc Long thành, cứu phụ thân ta ra.

- Chuyến đi này, sẽ có người chết, có người tàn, các ngươi có thể lựa chọn lùi lại.

Sau khi hắn nói xong, các Phong hành vệ vốn đang sôi nổi nghị luận nghiêm mặt lại, thân thể thẳng tắp như thương, ánh mắt kiên định.

- Các ngươi đều là tinh nhuệ của Nam Phong lĩnh, như vậy cứ để cho đám rác rưởi Hắc Long thành cảm nhận được sự lợi hại của chúng ta đi.

Chiến thuyền lái về phía Hắc Long thành.Dùng tốc độ của chiến thuyền, không cần bao lâu là có thể đến được.

Nhưng ở trong quá trình này, đã có người tìm đến hắn, là chưởng giáo của Thiên Đạo môn, Tô Tú Y.

- Sư huynh.

Giang Thần đi lên trên không trung gặp hắn, không xưng hô là chưởng giáo nữa, bởi vì hắn đã không phải là đệ tử của Thiên Đạo môn nữa.

Tô Tú Y gật gù, hỏi:

- Ngươi đã rời khỏi Thiên Đạo môn, cũng không cần làm khó Thiên Đạo môn nữa.

Giang Thần cười cợt, không hề nói gì cả.

- Những lão gia hỏa kia chỉ muốn ổn định, không biết tiến thủ, nếu như đồng thời tấn công Hắc Long thành với ngươi thì cũng coi như khai chiến cùng hoàng triều, bọn họ không làm được như vậy.

Tô Tú Y bất đắc dĩ lắc đầu nói.

- Sư huynh...

- Xem ra thời gian nửa năm vẫn còn quá ngắn, ngươi không thể tiếp quản được thế lực ta sáng lập ra sao?

Tô Tú Y ngắt lời của hắn.

Giang Thần gật gù, hắn đến Thánh Thành cũng chưa từng đi ra ngoài một lần, hắn nói:

- Long vực ngọa hổ tàng long, cái ao quá lớn, thời gian nửa năm quá ngắn ngủi.

Nếu là ở trong Hỏa vực, Giang Thần có thành tựu trong nửa năm này, thế nhưng cũng đã làm cho Hỏa vực huyên náo tới mức long trời lở đất rồi.

Thế nhưng ở Long vực, chỉ là một đệ tử gần đây mới nổi danh của Anh Hùng Điện mà thôi, còn có tiếng tăm lớn bằng Xuất Vân đại sư.

- Có điều, ngươi lại kiếm về vật này, quá lợi hại.

Tô Tú Y chỉ vào chiến thuyền, khen không dứt miệng, lấy ra một phần thư rồi nói.

- Đây là tất cả tình báo về Hắc Long thành, bao gồm cả lực lượng ẩn dấu, đòn sát thủ và lá bài tẩy, sẽ có sự trợ giúp rất lớn đối với ngươi.

- Đa tạ sư huynh!

Giang Thần đại hỉ, có thứ này không thể nghi ngờ có thể tăng lên được rất nhiều tỷ lệ thành công cho hắn, rất hữu dụng.

- Chuyện Vương triều viện trợ, ta sẽ giải quyết giúp ngươi.

Tô Tú Y lại nói.

- Sư huynh, huynh đã giúp ta đủ nhiều rồi.

Giang Thần biết một câu giải quyết đơn giản sẽ phải trả giá cái gì, hắn vội vàng lắc đầu, việc này đối với Tô Tú Y hi sinh quá lớn.

- Nếu như ta không ra tay, coi như ngươi cứu người ra thì cũng không có cách nào sống sót rời khỏi Hắc Long thành được, ngươi đừng xem thường Đại Hạ vương triều.

Tô Tú Y nói.

- Sư huynh đã coi thường chiến thuyền của ta rồi, mặt khác, chuyện vương triều, cũng không nhất định cần phải giải quyết, Ninh Hạo Thiên đã giải quyết, vương triều có thể đứng ra hay không còn chưa chắc chắn, huống chi...

Giang Thần lặng lẽ nói cho Tô Tú Y biếtm Phi Nguyệt đang ở trên thuyền, có thể lấy nàng để áp chế vương triều.

- Xem ra, chuẩn bị của ngươi so với trong tưởng tượng của ta còn đủ hơn, vậy cũng tốt, ta đang âm thầm quan sát, nếu như có cái gì không đúng, ta sẽ xuất thủ.

Tô Tú Y nói.

- Sư huynh, thu hoạch lớn nhất khi ta gia nhập Thiên Đạo môn, chính là quen biết ngươi.

Giang Thần hết sức cảm động, lúc hoạn nạn mới thấy chân tình, huống chi là lúc như thế này.

Tô Tú Y khẽ cười nói:

- Trước khi chiến cũng không nên nói những lời sướt mướt này, đây không phải là dấu hiệu tốt lành gì cả.

Giang Thần nở một nụ cười, trở lại chiến thuyền, tiếp tục tiến lên về phía Hắc Long thành.

Chương 341: Hắc Long thành bị tập kích!

Hắc Long thành, đại phu nhân Tô Thuyên đang tự mình thưởng thức danh trà tên là nhất khắc thiên kim, nha hoàn xinh đẹp và người hầu đứng ở bên cạnh nàng.

Tiểu viện rất lớn, bàn trà được chế tạo từ tử đàn, vô cùng xa hoa, đủ để cho hơn mười người ngồi xuống.

Có điều, cái bàn trà này rất ít khi có những người khác ngồi xuống, các phu nhân khác trong Hắc Long thành đều rất thức thời, không tới quấy rầy nàng.

Vị đại tiểu thư đến từ gia tộc Long vực, từ tận trong lòng xem thường người của Hắc Long thành, cho dù che giấu rất tốt, thế nhưng chỉ cần là người tiếp xúc với nàng thì sẽ có thể cảm nhận ra được ngạo khí và sự xem thường phát ra từ tận trong xương tuỷ của nàng.

Tô Thuyên cũng rất hưởng thụ sự yên tĩnh khi có một mình, mấy ngày nay, thỉnh thoảng nàng sẽ nở một nụ cười vui vẻ.

Thiên Đạo môn có tin tức truyền đến, nhi tử của nàng sẽ lập tức xuất quan, đến lúc đó, mẫu bằng tử quý, chuyện trở về Long vực cũng không phải là giấc mơ nữa.

- Không bao lâu nữa chính là ngày mừng thọ của tam gia gia, đến lúc đó mang theo Hạo Thiên đi tới đó chúc mừng... Ha ha, ta rất muốn nhìn sắc mặt của đám người luôn xem thường ta.

Tô Thuyên nghĩ tới đây, đặt chén trà xuống, đột nhiên đi ra ngoài tiểu viện.

Hạ nhân đi theo sát phía sau, lấy thân phận chia ra thành hai hàng nam nữ xếp ở phía sau lưng nàng, khí thế mười phần.

Tô Thuyên đi tới một cái lầu cao, có thể thu hết cả Hắc Long thành vào trong đáy mắt.

Dù là độ cao của tường thành hay là trình độ cũ mới của lầu trong thành thì Hắc Long thành đều được cho là thành trì phồn hoa nhất trong Đại Hạ vương triều.

Lúc này đã là hoàng hôn người đi đường, trên đường vẫn qua lại không dứt như cũ.

Đột nhiên, đôi mắt đẹp của Tô Thuyên nhìn về phía quảng trường giữa thành, nơi đó có kiến trúc mang tính tiêu chí biểu trưng của Hắc Long thành.

Một con Hắc Long dài trăm thước, hoàn toàn là được đúc thành từ huyền thiết màu đen, lại mời tới mười mấy vị điêu khắc đại sư, bỏ ra thời gian ròng rã hơn một năm mới có thể hoàn thành được bức tượng này.

Mọi người đều biết, huyền thiết rất là cứng rắn, muón điêu khắc thành hình cũng không phải là chuyện dễ dàng, huống chi là một con cự long dài trăm thước.

Nhưng sau khi Hắc Long thành tốn của cải khổng lồ, con Hắc Long này trông rất sống động, vảy rồng trên người trông rất sống động.

Có điều, Hắc Long không phải là nhân vật chính, mà một nam nhân vĩ đại đang giơ cánh tay lên cao, dùng một cước giẫm sống lưng của Hắc Long, một tay nắm lấy móng vuốt của Hắc Long.

Hắc Long xoay quanh thân thể của hắn, rít gào với hắn.

Cuộc chiến giữa người và long mới là toàn bộ pho tượng.

Nam nhân kia là tổ tông của Hắc Long thành, chính vì hắn cho nên mới có Hắc Long thành, mấy trăm năm trước, hắn chính là võ giả hàng phục Hắc Long, thành lập ra Hắc Long thành.

Cho dù sau đó Hắc Long thành cũng không xuất hiện nhân vật như vậy, suy nhược từng đời, thế nhưng vào hôm nay vẫn là chúa tể một phương như cũ.

- Nhi tử của ta, sẽ vượt qua hắn.

Tô Thuyên nhìn pho tượng của nam nhân kia, trong lòng thầm nói.

- Lại có một người điếc không sợ súng muốn đi sờ vào pho tượng.

Một nha hoàn đột nhiên nói.

Trong phạm vi trăm thước chung quanh pho tượng, người ngoài không được đến gần, ở biên giới của quảng trường, có binh lính của Hắc Long thành canh gác.

Lúc này, đang có một người vọt vào bên trong, điên cuồng chạy về phía pho tượng, nhưng rất nhanh đã bị các binh sĩ mang về.

- Để ta chạm thử cũng không có chuyện gì mà!

Đó là một vị du khách bên ngoài, muốn quan sát pho tượng ở khoảng cách gần.

Chuyện như vậy, hầu như mỗi ngày đều xảy ra.

- Cút sang một bên!Binh lính Hắc Long thành thiếu kiên nhẫn mắng.

- Có cái gì mà đắc ý cơ chứ, không phải là đồng nát sắt vụn hay sao? Có tin ta phá huỷ nó hay không?

Người kia lại kêu lên.

Tô Thuyên nhìn thấy binh lính Hắc Long thành cười nhạo, không nói gì, loại vai hề này, thực sự là có quá nhiều.

Đột nhiên, ánh sáng màu lam óng ánh che lại ánh sáng của ánh nắng chiều, phá không mà đến, kéo theo cái đuôi thật dài.

Không ít người trong thành cũng chú ý tới nó, bọn họ còn tưởng rằng là lưu tinh bay qua.

- Đang về phía bên này!

Có người kinh hoảng kêu to.

Mặc kệ là cái gì, nhìn khí thế kia, dường như là đánh vào trong Hắc Long thành, hậu quả khó mà lường được.

Nhưng cũng có người duy trì vẻ trấn định, bởi vì Hắc Long thành có đại trận bảo vệ.

Nhưng mà, bọn họ vừa mới nghĩ vậy thì đã nghe thấy một tiếng xì xì vang lên, đại trận của Hắc Long thành đã bị phá tan.

Ở trong ánh mắt vô số kinh hoảng và khiếp sợ, quả cầu năng lượng màu xanh lam phóng về phía pho tượng huyền thiết kia.

Quá trình này rất ngắn ngủi, chỉ có hai, ba giây mà thôi, không ai trong Hắc Long thành có thể phản ứng kịp được.

Bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn đạn pháo màu xanh lam bắn trúng pho tượng, sau đó, pho tượng đứng sừng sững hơn trăm năm, trở thành tượng trưng của Hắc Long thành ầm một tiếng rồi nổ tung, không còn tồn tại nữa, khắp nơi đều là mảnh vỡ, huyền thiết chẳng khác nào từng khối từng khối đá lăn xuống dưới mặt đất.

Nhưng phạm vi bị lan đến rất nhỏ, binh lính vây quanh ở quảng trường chỉ bị dọa cho liên tiếp lui về phía sau mà thôi.

- Ta, ta chỉ đùa một chút mà thôi.

Tên vô lại kêu gào lúc trước bị các binh sĩ dùng ánh mắt giết người nhìn chằm chằm vào, cả người như nhũn ra, dùng vẻ mặt đưa đám nói.

Binh sĩ đang muốn bắt hắn lại thì không ngờ ở giữa bầu trời lại vang lên tiếng trống.Ầm ầm ầm ầm!

Tiếng sau nối tiếp tiếng trước, chấn động đến mức làm cho mỗi người đều tê cả da đầu, thân thể lạnh lẽo.

- Trời ạ, đó là cái gì?

Trên bầu trời vốn không hề có thứ gì lại xuất hiện dị tượng, lửa bỗng dưng xuất hiện, thiêu đốt bầu trời.

Chợt, một chiếc chiến thuyền được trang bị đến tận răng xuất hiện theo ánh lửa.

Tiếng trống, chính là từ trên chiếc chiến thuyền này truyền đến.

Tất cả thủ đoạn báo động trước của Hắc Long thành đều là thùng rỗng kêu to, không tạo ra được một chút tác dụng nào cả.

Sưu sưu sưu!

Sau đó, từ trên lầu tháp các nơi trong Hắc Long thành truyền đến thanh âm trầm thấp do bắn tên tạo ra.

Từng mũi từng mũi tên giống như cây lao phóng đi, vô cùng sắc bén, ở bên ngoài hình thành sức gió giống như mũi khoan vậy.

- Là thập dặm tiễn của Hắc Long thành!

Trong thành có không ít người bên ngoài, sau khi nhận ra được cung tên kia, cả đám đều hoảng sợ nhảy dựng lên, đã ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc.

Phanh!

Khi thập dặm tiễn bắn đến vị trí cách chiến thuyền năm mươi thước thì lại bị một bức tường vô hình ngăn cản, bị đánh văng ra, vô lực rơi xuống dưới đất.

- Làm sao có khả năng?

Tô Thuyên kinh ngạc thốt lên một tiếng, nàng xem thường Hắc Long thành.

Thế nhưng lầu tháp trong thành và thập dặm tiễn đều là đồ cưới của nàng, được tộc nhân nàng tự mình kiến thiết, được xưng là thủ đoạn phòng ngự mạnh mẽ nhất của Hắc Long thành.

Lúc này, trên chiến thuyền lại có động tĩnh truyền đến, vô số chùm sáng giống như mũi tên được bắn ra, hướng về bốn phương tám hướng, rơi vào các nơi trong Hắc Long thành.

Mỗi khi chùm sáng bắn trúng một mục tiêu thì sẽ truyền đến tiếng vang kinh thiên động địa.

Rất nhanh, các binh sĩ đã hoàn toàn biến sắc, các cứ điểm chứa đựng năng lượng của Hắc Long thành đều bị phá hủy, chuyện này cũng có ý nghĩa là tất cả các trận pháp, tất cả mọi thứ đều không phát huy ra được hiệu quả, toàn bộ thủ đoạn phòng ngự ngoại địch đều bị hỏng.

Hắc Long thành từng được cho rằng là tòa thành có độ an toàn đứng đầu, bây giờ đã biến thành một tòa thành không, ai cũng có thể xông vào, có thể xâm phạm.

Ong ong ong!

Lúc này, trên chiến thuyền truyền đến âm thanh khiến cho người ta bất an, mặc dù không biết là cái gì, thế nhưng ánh xanh óng ánh vừa phá hủy pho tượng lại đang ngưng tụ, đồng thời còn chói mắt hơn so với vừa nãy.

Một ít người đứng ở chỗ cao, lại cách khá xa chú ý tới nơi phát ra lam quang, là một cái đại pháo ở trên boong thuyền.

Giờ phút này, nòng pháo của đại pháo nhắm ngay về phía Ninh phủ, chủ nhân của Hắc Long thành, trung tâm của thành trì.

Theo tiếng pháo vang lên, đạo lam quang bắn về phía Ninh phủ, có điều dường như nòng pháo quá cao, cho nên xẹt qua sát bầu trời Ninh phủ, đánh vào một ngọn núi nhỏ chỉ có người của Ninh phủ mới có thể ra vào được mà thôi.

Cũng giống như pho tượng kia, ngọn núi nhỏ bắt đầu sụp đổ, đất đá lăn xuống phía dưới.

Toàn bộ Hắc Long thành, chẳng khác nào tận thế đã đến.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau