THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 331 - Chương 335

Chương 332: Lăn ra đây nhận lấy cái chết!

Phá tan trận pháp của Xích tiêu phong, Ninh Hạo Thiên đi tới một ngọn núi đá nhìn như tầm thường nhất trong Thiên Đạo môn.

Lúc này, Giang Thần, Nam Phong lĩnh cái gì đó thì cũng sẽ không để ở trong lòng.

- Cho dù Thần mạch đã hoàn toàn biến mất khỏi cơ thể ta, thế nhưng thực lực của ta cũng đã đạt đến tư cách leo lên Thanh vân bảng.

- Vị trí chưởng giáo Thiên Đạo môn chỉ có thể là của ta mà thôi!

Dã tâm của Ninh Hạo Thiên vẫn là ở Hỏa vực, trở thành chưởng giáo, cưới công chúa của Đại Hạ vương triều, tiếp theo nhất thống Hỏa vực, trở thành cường giả tối cường.

Hắn tiến vào trong phạm vi trăm thước của núi đá, một con đường lập tức được mở ra.

Mang theo tâm tình kích động, Ninh Hạo Thiên ngẩng đầu ưỡn ngực đi vào.

Thế nhưng hắn lại không biết là, ở Thiên Vương Phong của hắn lại xuất hiện một vị khách không mời mà đến.

Đệ tử của Thiên Vương Phong vẫn còn chìm đắm ở trong vui sướng khi Ninh Hạo Thiên xuất quan, không khó để nghĩ ra được. Sau khi Ninh Hạo Thiên nắm quyền, những người ủng hộ trung thực như bọn họ sẽ nhận được vô số chỗ tốt.

- Ninh Hạo Thiên! Lăn ra đây nhận lấy cái chết!

Đột nhiên, tiếng rống giận dữ nổ vang ở trên không trung, làm cho tất cả mọi người giật nảy mình.

Sau đó, từng đạo từng đạo ánh mắt không thể tin tưởng nhìn về phía không trung.

Ngày Ninh Hạo Thiên xuất quan nà vẫn còn có người dám lớn mật như vậy sao?

Nhưng mà, khi từng ánh mắt phẫn nộ chạm vào đạo thân ảnh quen thuộc kia, vẻ mặt của bọn họ đều cứng lại, không biết sẽ có cảm tưởng gì.

Giang Thần!

Đệ tử đặc thù nhất của Thiên Đạo môn, ở trên tỷ thí Thánh Viện, dương danh Hỏa vực, trở thành đệ nhất cường giả trên Tân hỏa bảng.

- Hôm nay hắn trở về, lẽ nào hắn là thiên địch trong vận mệnh của Ninh sư huynh hay sao?

- Ta nghĩ, hắn còn không biết hiện tại Ninh sư huynh đã mạnh tới bao nhiêu.

- Nổi giận đùng đùng, là vì Xích tiêu phong mà đến sao?

Sau khi kinh ngạc, các đệ tử Thiên Vương Phong cũng không quá hoang mang, dù Giang Thần có xuất sắc như thế nào đi nữa, nhưng có Ninh Hạo Thiên ở đây, bọn họ sẽ không cần phải lo lắng.

Đương nhiên, cũng không ai dám đi ra đáp lời.

Dù sao, người này cũng là Giang Thần.

Ở trước mặt của Đại Hạ vương triều, là mãnh nhân đã chém đầu Tam hoàng tử.

- Không ra thật sao? Được lắm!

Giang Thần vọt thẳng về phía Thiên Vương Phong, trận pháp phòng ngự lập tức được dựng lên.

Trước khi Xích tiêu phong xuất hiện, trận pháp của Thiên Vương Phong là trận pháp tốt nhất trong Thiên Đạo môn.

Ninh Hạo Thiên đã tốn không ít tinh lực để mời người bày đại trận, có điều không phải là đề phòng bị người khác tấn công, mà là vì để thể hiện ra sự cao quý.

Nhưng như vậy cũng không ngăn cản được Giang Thần.

Đây là chuyện mà không ít đệ tử Thiên Vương Phong nghĩ đến theo bản năng, ở trong mắt của bọn họ, Giang Thần như có một luồng ma lực, không gì là không làm được, vượt ra ngoài dự đoán của mọi người.

Đúng như dự đoán, tay phải của Giang Thần cầm trận bàn, tay trái nâng kiếm, chém xuống Thiên Vương Phong.

Lực lượng cuồn cuộn đang theo thời gian tản ra, theo trường kiếm trong tay vung vẩy, kiếm khí ngập trời bắn ra.

- Thật mạnh!

Nửa năm không gặp, dường như thực lực của Giang Thần lại có tăng lên không ít.

Cũng không lâu sau, Thiên Vương Phong bắt đầu chấn động, cả ngọn núi lảo đà lảo đảo, vô số chim muông bị chấn động.

Bụi mù bốc lên không ngừng kéo lên cao, khiến cho các đệ tử Thiên Đạo môn chú ý.

Sau khi ý thức được đó là Thiên Vương Phong, tiếng kinh hô vang lên ở mỗi một góc trong môn phái.

Vô số đệ tử liên tục chạy đi, muốn nhìn kỹ.Thiên Vương Phong như phải chịu đựng tai nạn diệt thế, không phải là phòng ốc đơn giản bị hao tổn, núi đá vỡ nát, mà là chính bên trong ngọn núi đang tan rã.

- Dừng tay!

- Thật là to gan!

Thiên Đạo môn không ngồi xem tất cả những chuyện này xảy ra, mấy đạo khí tức hung hăng xuất hiện, ngăn cản Giang Thần phá trận.

Giang Thần tạm thời dừng tay, mới làm cho các đệ tử của Thiên Vương Phong có cơ hội thở dốc, sau đó giống như phát điên chạy ra ngoài Thiên Vương Phong.

- Giang Thần?

Người đến có trưởng lão và Thái Thượng trưởng lão, bọn họ nhìn thấy người xuất thủ là Giang Thần, vẻ mặt rất là bất ngờ.

Các Thái Thượng trưởng lão ở đây đều rất xa lạ, ngay cả một người Giang Thần cũng chưa từng thấy.

Hắn biết, Thái Thượng trưởng lão phụ trách quản giáo Thiên Đạo môn, mỗi một quãng thời gian sẽ đổi một nhóm khác, Thái Thượng trưởng lão trước đó sẽ tiến vào một nơi bí ẩn nhất của Thiên Đạo môn để tu hành.

Có điều, trong các trưởng lão khác, có một vị hắn nhận ra.

Sư phụ của Lý Thấm, An trưởng lão.

Vốn nàng đang xin trở thành Thái Thượng trưởng lão, bởi vì Giang Thần cho nên đã trở thành nửa trưởng lão, địa vị xuống dốc không phanh.

Bây giờ nhìn thấy Giang Thần quả thật là kẻ thù gặp mặt, rất là đỏ mắt.

- Ha ha, Xích tiêu phong ta gặp địch, Thiên Đạo môn mặc kệ không hỏi tới, Thiên Vương Phong gặp nạn, trưởng lão dốc toàn bộ lực lượng, thực sự là khiến cho người ta hoài niệm hành vi của Thiên Đạo môn đó.

Giang Thần cười gằn mở miệng.

- Câm miệng!

- Lớn mật, ngươi biết mình đang nói cái gì không?

- Đúng như mọi người nói, là một kẻ cứng đầu.

Ba tên Thái Thượng trưởng lão trước sau mở miệng, thái độ đối với Giang Thần nói rõ đã bọn họ đứng ở bên phía Ninh Hạo Thiên.

- Giang Thần, ngươi vừa về đã tấn công Thiên Vương Phong, suýt nữa đã làm hại đệ tử của Thiên Vương Phong chết thảm, tội lỗi như vậy, ngươi phải chịu hình phạt gì đây?

An trưởng lão quát lên.
- Tránh nặng tìm nhẹ, dời tầm mắt của mọi người đi, An trưởng lão, bản lĩnh vu tội người khác của ngươi thực sự không tiến bộ được một chút nào.

Giang Thần châm chọc nói.

- Ngươi muốn chết!

An trưởng lão đã sớm không nhẫn nại được, vừa nghe lời này nàng đã trực tiếp ra tay.

Lần này, không ai cản nàng!

Nụ cười lạnh như băng, hiện lên ở trên mặt của An trưởng lão.

- Lý Thấm, sư phụ muốn báo thù cho con!

Nghĩ tới đây, nàng nổi lên sát tâm, kiếm trong tay xảo quyệt độc ác, muốn lấy đi tính mạng của Giang Thần.

Các Thái Thượng trưởng lão ở đây vừa nhìn nhau, cũng không có ngăn cản nàng.

- An trưởng lão à An trưởng lão, ngươi không biết tình huống rồi.

Đối mặt với một kiếm của Thông thiên cảnh, Giang Thần không sợ một chút nào, thản nhiên đối mặt.

- Hả?

Khi Giang Thần nhìn chăm chú vào mình, An trưởng lão cảm nhận được một luồng áp lực, làm cho lòng nàng sinh ra cảm giác không ổn.

Có điều, kiếm đã ra khỏi tay, An trưởng lão không ngẫm nghĩ nhiều nữa.

- Lên!

Vì an toàn, An trưởng lão đã dùng toàn lực, kiếm trong tay cực kỳ lạnh lẽo, mũi kiếm mang theo gió xoắn ốc, làm cho toàn bộ bầu trời tràn ngập cuồng phong gào thét.

- Trời ạ, An trưởng lão muốn trực tiếp tru diệt Giang Thần!

- Như vậy cũng quá điên cuồng, nàng không sợ chưởng giáo trách phạt sao?

- Chưởng giáo sắp là Ninh Hạo Thiên rồi, nàng sợ cái gì chứ?

Các đệ tử Thiên Đạo môn đến đây xem trò vui phát hiện nàng vừa ra tay đã đằng đằng sát khí, cả đám rất là bất ngờ.

Vốn bọn họ tưởng rằng cũng sẽ giống như trước đây, mặc kệ náo loạn thế nào đều sẽ không chết người.

- E rằng Giang Thần cũng cho là như vậy, cho nên mới dám đến Thiên Vương Phong gây sự.

Trong đám người, Mộc Trấn Xuyên có ân oán với Giang Thần đắc ý cười nói:

- Thế nhưng hắn không biết Ninh Hạo Thiên đã vượt xa quá khứ, không phải là người mà hắn có thể đắc tội được.

- Ồ? Nửa bước phong đại đạo, muốn báo thù cho đệ đệ sao? Như vậy, ta sẽ đưa ngươi đi gặp Lý Thấm.

Kiếm ý của An trưởng lão trong nháy mắt tăng vọt, Giang Thần rút kiếm ra khỏi vỏ.

- Trường hồng kiếm pháp: Trường hồng quán nhật!

Nếu nói vừa nãy khi Giang Thần phá trận, thực lực biểu hiện ra làm cho người ta kinh ngạc, như vậy một kiếm hiện tại này lại gây ra sóng lớn mênh mông.

Một đạo kiếm ngân to rõ dài lâu vang lên trên không trung, ánh kiếm ác liệt xông thẳng lên trên trời, lực lượng từ trong cơ thể làm cho cả thiên địa rung động.

- Trời ạ, hắn cũng là Thông thiên cảnh!

Vẻ mặt của đám người Thiên Đạo môn tự cho là mình quen thuộc với Giang Thần vô cùng đặc sắc.

So với An trưởng lão, trong đầu bọn họ lại có một ý nghĩ.

- Còn không phải là Thông thiên cảnh bình thường!

Mũi kiếm của Giang Thần và An trưởng lão đụng vào nhau, hươu chết vào tay ai vẫn còn chưa chắc chắn.

Chương 333: Nã pháo!

Ánh kiếm hóa thành cầu vồng thế không thể đỡ, quét ngang tám phương, phong kiếm của An trưởng lão không có chút lo lắng bị phá vỡ, ngay cả chỗ trống để né tránh cũng không có.

- Trong thời gian nửa năm, hắn đã mạnh như vậy rồi sao?

An trưởng lão sợ hãi không thôi, kiếm của nàng đang không ngừng chấn động, cánh tay lại bị một luồng lực lượng hùng hậu bẻ gẫy.

Sau đó, nguồn lực lượng này không dừng lại mà kéo tới ngực của nàng.

- Giang Thần, ngươi muốn giết hại trưởng lão trong môn phái sao?

An trưởng lão kêu to, dường như nàng đã quên nàng mới là người ra sát chiêu trước.

- Một Thông thiên cảnh giai đoạn sơ cấp, không xứng là trưởng lão của Giang Thần ta.

Kiếm của Giang Thần không dừng lại mà xuyên qua ngực của nàng, cắt đứt sinh cơ của nàng.

Thân thể của An trưởng lão cứng đờ, sau khi Xích tiêu bạt kiếm rời khỏi thân thể của nàng, cả người nàng mềm nhũn, không có một tia khí lực nào cả, thân thể không khống chế được mà rơi xuống phía dưới.

- Mạng ta cứ như vậy chấm dứt hay sao?

Cảnh vật trước mắt rơi vào trong bóng đêm, nhưng An trưởng lão vẫn không kịp phản ứng lại, không nghĩ tới tử vong sẽ đến đột nhiên như vậy.

Nói đúng ra, xưa nay nàng chưa từng nghĩ mình sẽ mất mạng ở trong Thiên Đạo môn.

- Giang Thần, ngươi thật là to gan!

Ba vị Thái Thượng trưởng lão giận tím mặt, An trưởng lão chết ở trước mặt của bọn họ, đây là bọn họ bất lực.

Khi bọn hắn quản giáo Thiên Đạo môn xảy ra chuyện như vậy, lại là bọn họ thất trách.

Đương nhiên, chuyện này đều phải trách tội lên trên người của Giang Thần!

Ba vị Thái Thượng trưởng lão đồng thời làm khó dễ, kình khí lan tràn, đám người đứng xem không còn dám đứng ở trên không trung nữa mà vội vã trở về mặt đất.

Khi lần nữa ngẩng đầu nên, phát hiện ra lúc này vốn đang là giữa ban ngày lại trở nên mây đen dày đặc, như là đêm đen.

- Giết!

- Giết!

- Tru diệt người này!

Ba vị Thái Thượng trưởng lão vừa ra tay, trong phạm vi trăm dặm đều chịu ảnh hưởng, giữa bầu trời có gợn sóng vô hình dập dờn, ẩn chứa lực lượng rất đáng sợ.

Khó có thể tưởng tượng được Giang Thần bị vây quanh sẽ phải chịu áp lực lớn bao nhiêu ở trên người.

Có điều, mọi người lập tức tỉnh ngộ lại, Giang Thần đã không phải cùng một cấp bậc với bọn họ, cũng là cường giả Thông thiên cảnh.

- Ba người Ngũ Thịnh, Liễu Kiếm Thanh, Vạn Dạ là nhóm người vừa trở thành Thái Thượng trưởng lão, thực lực không sánh được với Thiên đạo Tam Thanh, thế nhưng cũng đều là Thông thiên cảnh tầng bốn, tầng năm.

- Đồng thời ra tay, Giang Thần không có cách nào chống lại được.

- Làm sao lại lập tức biến thành như vậy, tất cả đều không nể mặt mũi, không để ý tới sinh tử.

Các đệ tử xem trò vui ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc, tất cả đều không nghĩ ra, trước đây mặc kệ xảy ra xung đột ra sao thì đều có một thái độ, không chết.

Vậy mà hôm nay, sát khí ngút trời, không thể hóa giải được.

Ở Thiên Đạo môn có không ít đệ tử có hảo cảm đối với Giang Thần âm thầm lo lắng, đương nhiên cũng có người cười trên sự đau khổ của người khác.

- Ba vị trưởng lão, trước tiên không nói các ngươi không phải là đối thủ của ta, các ngươi nhất định phải ra tay với ta sao?

Giang Thần hỏi.

- Ồ?

Ba người Ngũ Thịnh, Liễu Kiếm Thanh, Vạn Dạ giao lưu ánh mắt, sát ý không giảm, có điều cũng không vội vã động thủ.

- Ngươi giết chết trưởng lão đồng môn ở trước mặt mọi người, chúng ta có đủ lý do để giết ngươi!

Ngũ Thịnh quát lên.

- Điểm ấy, ta chẳng muốn tranh luận, chỉ là ta sẽ không đứng lại để người ta giết đâu.

- Rõ ràng thực lực của ngươi mạnh như vậy, có thể dễ dàng hóa giải sát chiêu của đối phương, tại sao nhất định phải lạnh lùng hạ sát thủ cơ chứ? Rõ ràng là ngươi dùng việc công trả thù riêng!

Liễu Kiếm Thanh quát lên.

Lời này làm cho không ít người nghe thấy nhíu chặt mày lại, chỉ cảm thấy buồn nôn.

- Thiên Đạo môn có thể có Thái Thượng trưởng lão như vậy, thực sự là làm cho người ta thất vọng.

Giang Thần nói ra ý nghĩ trong lòng của mọi người, cũng lấy ra lệnh bài Thiên Đạo môn của bản thân, nói:

- Ta sát hại trưởng lão trong môn phái, chính ta sữ tự mình trục xuất mình ra khỏi Thiên Đạo môn.

Nói đoạn, lệnh bài ở trong tay hắn hóa thành bột phấn.

- Ngươi cho rằng làm như vậy thì sẽ không bị bất kỳ trừng phạt nào hay sao?
Vạn Dạ lạnh lùng nói.

Giang Thần cũng không lo lắng mà lấy ra một tấm lệnh bài khác, nói:

- Chuyện ở trên người các ngươi, tùy các ngươi nói thế nào cũng được, có công chính hay không, Anh Hùng Điện sẽ kiểm chứng thay cho đệ tử của bọn họ.

Hắn vừa nói, toàn trường yên lặng.

Chờ đến khi kịp phản ứng lại lời này của Giang Thần, trên dưới Thiên Đạo môn như sôi sùng sục.

Có người nghi hoặc, có người khiếp sợ, cũng có người kinh hỉ.

Nghi hoặc là những đệ tử không biết tới Anh Hùng Điện kia.

Khiếp sợ, là người biết Anh Hùng Điện là tồn tại ra sao, loại người này đại đa số là trưởng lão.

- Cái gì?

Ba vị Thái Thượng trưởng lão cũng há hốc mồm, sát ý như là khí cầu xì hơi, văn chương rất là trôi chảy.

Giang Thần đi tới Thánh Viện tiến tu, cũng là đại diện cho thân phận đệ tử Thiên Đạo môn đi vào.

Thiên Đạo môn xử phạt Giang Thần, Thánh Viện không thể nói gì cả.

Thế nhưng nếu như là Anh Hùng Điện, như vậy sẽ là chuyện khác.

Ở nơi như là Anh Hùng Điện, tùy tiện mang một đệ tử đi ra thì cũng có khả năng có được thực lực của ba vị Thái Thượng trưởng lão Thiên Đạo môn như Ngũ Thịnh, Liễu Kiếm Thanh, Vạn Dạ.

- Coi như là như vậy thì ngươi cũng không thể tùy tiện giết người.

Ngũ Thịnh nói một câu, âm thanh rất nhỏ, lực lượng không đủ, giống như oán phụ vậy.

- Ài, ai muốn giết ta, ta sẽ giết kẻ ấy, các ngươi nên vui mừng vì mình không ra tay đi.

Giang Thần nói.

Nghe vậy, ba người Ngũ Thịnh không phục, bọn họ rất là kiêng kỵ Anh Hùng Điện, thế nhưng sao đối phương lại nói giống như mình còn có thực lực có thể thắng được bọn họ vậy?

Điều mà bọn họ không biết chính là, Giang Thần muốn giữ lại khí lực để đối phó với Ninh Hạo Thiên, nếu không, hắn có thể đánh tan ba người này rồi.

- Tránh ra đi.

Giang Thần lại nói.

Thiên Vương Phong vẫn chưa hoàn toàn bị hủy, hắn còn phải tiếp tục ra tay nữa.

- Cái này thì không được!

Thái Thượng trưởng lão không lùi, Ngũ Thịnh lại nói:

- Coi như ngươi là người của Anh Hùng Điện thì cũng không có quyền phá hoại Thiên Đạo môn ta!

- Như vậy Ninh Hạo Thiên phá hoại Xích tiêu phong của ta thì sao? Ta nghĩ trước đó các ngươi đều đang âm thầm quan sát chứ?Giang Thần hỏi.

Ba người không nói được thành lời, chỉ hừ lạnh một tiếng, cứng rắn nói:

- Có chúng ta ở đây, ngươi không được tùy ý làm bậy.

- Không sai, chắc chắn Thiên Vương Phong sẽ không bị ngươi hủy diệt được!

- Nếu ngươi không phải là đệ tử Thiên Đạo môn thì mau chóng rời khỏi đây cho ta!

Thứ bọn họ kiêng kỵ chính là Anh Hùng Điện, không phải là bản thân Giang Thần.

Nếu như Giang Thần có bối cảnh khác, bọn họ sẽ không giết, nhưng cũng phải bắt lại, lại phế rồi ném về, lấy chuyện này để thể hiện ra sự uy phong của Thiên Đạo môn.

Địa vị của Anh Hùng Điện quá cao, đặc biệt là những người chưa tiếp xúc qua như là Hỏa vực, chỉ hiểu được từ bên trong tin đồn mà thôi.

Chính là bởi vì như vậy cho nên bọn họ mới không dám làm xằng bậy.

Nhưng mà, Giang Thần muốn hủy diệt Thiên Vương Phong ở ngay trước mặt bọn họ, bọn họ tuyệt không thể ngồi yên không để ý đến, đặc biệt là còn có nhiều đệ tử nhìn như vậy.

- Các ngươi, thật sự muốn ngăn cản ta sao?

Giang Thần lạnh lùng nói.

Người quen biết hắn đều biết xưa nay hắn không phô trương thanh thế, sau khi nghe thấy hắn nói như thế cũng ngừng thở, chờ đợi biểu hiện của hắn.

- Có bản lĩnh gì thì cứ xuất ra đi!

Liễu Kiếm Thanh nói.

- Tốt.

Giang Thần đáp một tiếng, nhưng ở trong ánh mắt chờ đợi của mọi người, hắn xoay người rời đi, biến mất không còn tăm hơi đâu nữa.

- Chuyện này...

Rất nhiều người đều không kịp phản ứng lại, không biết đã xảy ra chuyện gì.

- Xem ra, đệ tử của Anh Hùng Điện, cũng chỉ như vậy mà thôi.

Các Thái Thượng trưởng lão thầm thở phào một hơi ở trong lòng, Giang Thần yếu thế, làm cho bọn họ do dự có nên bắt hắn lại rồi nói sau hay không.

Dù sao, cũng đã chết một trưởng lão.

Nhưng nghĩ tới các loại tin tức về Anh Hùng Điện, bọn họ lại không dám hạ quyết tâm.

- Giang Thần.

Văn Tâm cũng cảm thấy đầu óc mơ hồ, đi theo Giang Thần ra ngoài Thiên Đạo môn, thấy vẻ mặt hắn, nàng nói:

- Giang Thần, không cần miễn cưỡng mình, dù sao cũng là ba vị...

Vốn nàng tưởng rằng Giang Thần là bất đắc dĩ nổi giận rời đi, nhưng mà, nàng lại đột nhiên sửng sốt.

Một chiếc thuyền mà từ trước tới nay nàng chưa từng gặp qua xuất hiện ở trong tầm mắt của nàng.

Nàng theo Giang Thần đi lên trên thuyền thì đã nhìn thấy trên boong thuyền có một cái ống rất dài đang di chuyển.

Nàng quan sát một hồi lâu mới phát hiện ra đây là một cái đại pháo!

Ở xung quanh Thiên Vương Phong, sau khi Giang Thần rời đi, mọi người cũng cảm thấy vô vị, bắt đầu tản đi.

- Còn tưởng rằng Giang Thần này có thể làm ra được chuyện gì lớn, hóa ra vẫn phải cong đuôi làm người.

- Đối mặt với ba vị Thái Thượng trưởng lão, ngoại trừ phóng đại lời nói ra cũng không có bản lĩnh gì cả.

- Chà chà, Giang Thần hắn còn tưởng rằng Thiên Đạo môn còn như nửa năm trước sao? Ninh sư huynh... Hả? Xảy ra chuyện gì?

Các đệ tử đang sôi nổi nghị luận đột nhiên phát hiện một cái bóng tối to lớn đang bao phủ mặt đất.

Sau khi bọn hắn ngẩng đầu, phản ứng cũng giống như khi những người khác nhìn thấy chiến thuyền vậy, không kìm lòng được há hốc miệng, rồi lại không nói ra lời.

Ong ong ong!

Đáng sợ nhất đó ở trên cái boong thuyền kia lại có một đạo ánh sáng màu lam óng ánh bay lên, nương theo đó là tiếng vang như tiếng sấm vang lên.

Sau khi ánh sáng màu lam đạt đến trình độ chói mắt, ầm một tiếng, một đám pháo năng lượng bắn ra, hướng về phía Thiên Vương Phong.

- Không được, chạy mau!

Cảm nhận được uy lực của một pháo này, ba vị Đại trưởng lão sợ đến mức tè ra quần, chạy trối chết.

Chương 334: Ngày hôm nay, không chết không thôi

Quả cầu năng lượng màu xanh đánh xuống, trực tiếp phá tan trận pháp của Thiên Vương Phong tạo thành một cái lỗ thủng to, đánh lên trên đỉnh núi.

Vụ nổ lớn như dự liệu không xảy ra được, bởi vì đạn năng lượng pháo vẫn còn đang không ngừng bắn xuống, xé rách Thiên Vương Phong từ giữa, cả ngọn núi bắt đầu chia năm xẻ bảy.

Người ở chỗ này chỉ cảm thấy như tận thế tới, tất cả mọi thanh âm ở bên tai đều là tiếng nổ vang sụp đổ của Thiên Vương Phong.

Các đệ tử chạy ra ngoài Thiên Vương Phong vui mừng không thôi, nếu như còn chờ ở trên núi, như vậy kết cục chỉ có chết mà thôi.

Lúc này, đạn năng lượng pháo đã bắn đến chân Thiên Vương Phong, phóng ra ánh sáng vạn trượng.

Sau khi đạt đến điểm giới hạn, một tiếng nổ vang ầm ầm vang lên, làm cho Thiên Vương Phong sắp trở thành phế tích, tất cả mọi thứ đều bị nghiền nát.

Đến cuối cùng, khi ánh sáng tản đi, Thiên Vương Phong đã không còn tồn tại nữa.

Cả một ngọn núi biến mất không còn tăm hơi, mặt đất đột nhiên xuất hiện một mảnh đất trống.

Dường như cả Thiên Vương Phong đã bị người ta mang đi, không để lại bất kỳ dấu hiệu gì cả.

- Đây là công kích thủ đoạn vậy chứ?

Sau một quãng thời gian trầm mặc rất dài, mọi người gian nan nuốt một ngụm nước miếng xuống, phát ra tiếng kinh hô rung động nhất.

Ba người Ngũ Thịnh, Liễu Kiếm Thanh, Vạn Dạ đều nổi lên da gà.

Tuy rằng thường nói Thông thiên cảnh có bản lĩnh dời non lấp biển, thế nhưng trước tiên không nói tới phân chia cảnh giới, coi như là Thông thiên cảnh tầng chín, nếu như muốn phá hủy một ngọn núi lớn thì cũng phải dùng hết toàn lực, mới có thể làm cho một ngọn núi sụp đổ.

Thế nhưng, tuyệt đối không làm được chuyện kinh khủng giống như vậy, ngay cả một chút cặn bã cũng không còn lại.

Hơn nữa mặt đất rất là bằng phẳng, không xuất hiện một cái hố nào cả, chuyện này đã nói rõ lực lượng của nó nằm ở trong phạm vi khống chế, cũng có ý nghĩa còn có uy lực càng kinh khủng hơn nữa.

- Không biết, một lúc nữa Ninh Hạo Thiên đến sẽ có cảm tưởng gì.

Sau khi mọi người phục hồi tinh thần lại, tất cả đều không tự chủ được nghĩ đến điểm này.

Không ít người đều đang tưởng tượng ở trong đầu, thế nhưng đều cảm giác không đủ đặc sắc, bọn họ muốn tận mắt nhìn thấy vẻ mặt của Ninh Hạo Thiên.

Nguyện vọng của bọn họ được đền đáp, một đòn của diệt thế đại pháo đã chấn động toàn bộ trên dưới Thiên Đạo môn.

Đường nối ở núi đá kia mở ra, từng đạo từng đạo bóng người không ngừng xuất hiện, chạy tới bên này, trong đó có cả Ninh Hạo Thiên.

Ngoài ra, chưởng giáo Tô Tú Y, Phó chưởng giáo Khương Duy, còn có Thiên đạo Tam Thanh.

Đội hình như vậy có thể nói là mười năm qua cũng chưa từng có.

Khi bọn họ chạy tới Thiên Vương Phong thì vẻ mặt của từng người đều rất là mờ mịt.

Đặc biệt là Ninh Hạo Thiên, hắn nhìn chung quanh, tìm kiếm Thiên Vương Phong của mình.

Mọi người nhìn vẻ nghi hoặc của hắn, cố nén cười.

Mà đệ tử của Thiên Vương Phong nhìn nhau, không dám đi lên nói rõ chân tướng.

Cuối cùng vẫn là ba vị trưởng lão quản giáo Thiên Đạo môn nói ra chuyện này.

- Thiên Vương Phong của ta, không còn nữa sao?

Ninh Hạo Thiên ngẩn ra, tiếp theo nhìn nơi đã biến thành bình địa kia, hoàn toàn không hợp với cảnh sắc ở xung quanh.

Cảnh tượng quen thuộc xung quanh đã nói cho Ninh Hạo Thiên biết, Thiên Vương Phong của hắn đã hóa thành hư không, không để lại một chút dấu vết nào ở trong nhân thế nữa.

- Giang Thần!

Khuôn mặt tuấn lãng góc cạnh rõ ràng của hắn vặn vẹo lại, hắn nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ cái tên của Giang Thần.

- Tức giận sao? Lúc đụng đến Xích tiêu phong của ta, ngươi đã từng nghĩ tới chuyện này chưa?
Giang Thần từ trên chiến thuyền nhảy xuống, đáp xuống trước mặt một đám Thái Thượng trưởng lão và chưởng giáo.

- Giang Thần, ngươi có biết hành vi của mình là tập kích Thiên Đạo môn hay không?

Phó chưởng giáo Khương Duy nghiêm mặt, lạnh lùng nói.

- Ồ? Ninh Hạo Thiên phá Xích tiêu phong của ta, dẫn đến tộc nhân ta bị thương, chuyện này tính toán như thế nào đây?

Giang Thần nói.

- Vừa nãy ngươi đã thoát khỏi Thiên Đạo môn, lời ngươi nói đã không có cách nào làm cho chúng ta đối xử bình đẳng được với ngươi nữa.

Phó Hồng Tuyết một trong Thiên đạo Tam Thanh dùng giọng khó chịu nói.

Những người này, đã từng cảm thấy cao hứng và tự hào đối với việc Giang Thần đi tới Thánh Viện từ tận đáy lòng.

Thế nhưng, hành vi của Giang Thần, thực sự rất quá phận.

- Thiên Đạo môn năm lần bảy lượt nhằm vào tộc nhân của ta, coi ta là đá, coi Ninh Hạo Thiên là vàng, tại sao ta lại phải làm đệ tử của Thiên Đạo môn các ngươi chứ?

Giang Thần nói.

- Vong ân phụ nghĩa, cánh cứng cho nên mới nói vậy, thực sự là một con sói mắt trắng.

Liễu Kiếm Thanh mắng.

Vẻ mặt của Giang Thần không chút biến sắc, lớn tiếng nói:

- Thật sao? Vậy ta hỏi các ngươi một chút, Giang Thần ta ở trong Thiên Đạo môn đã được hưởng thụ qua tài nguyên tu hành gì chưa? Các ngươi đã dùng thủ đoạn gì để bồi dưỡng ta chưa? Có truyền cho ta bất kỳ công pháp gì chưa?

Vấn đề này đã làm khó các vị Thái Thượng trưởng lão ở đây.

- Ngươi ở trong Thiên Đạo môn của chúng ta tu hành, lại còn cho ngươi Xích tiêu phong...

- Ta có thể vào ở trong Xích tiêu phong là bởi vì ta đã sửa được đại trận hộ sơn của Thiên Đạo môn, ta có thể nói rõ cho các ngươi biết, trước đó đại trận xuất hiện vấn đề, nếu như không phải là ta ra tay, sợ rằng trong mấy chục năm sau này sẽ để lại mầm họa trong Thiên Đạo môn.

Giang Thần ngắt lời một tên Đại trưởng lão, nói:

- Sau khi trở thành đệ tử nội môn, tất cả điểm cống hiến của ta đều đến chính ba loại linh đan của ta. - Đúng rồi, đến hôm nay, Thiên Đạo môn có được ba loại linh đan đã có được hơn một năm, không biết môn phái đã nhận được bao nhiêu tiền lời vậy?

Sau khi nói xong câu cuối cùng, vẻ mặt của tất cả Thái Thượng trưởng lão lúng túng, không thể trả lời được thành lời.

Đặc biệt là Dược trưởng lão, hắn cũng phải cảm thấy xin lỗi Giang Thần.

- Điều thú vị nhất chính là, ăn chia linh đan mà các ngươi cho ta lại là điểm cống hiến, không phải nguyên thạch. Đối với chuyện này, ta cũng chưa từng nói, coi như là báo đáp các ngươi.

- Thế nhưng, ta vẫn trung thành tuyệt đối với Thiên Đạo môn, có cống hiến vô cùng lớn, nhưng mà các ngươi lại dùng thái độ bàng quan đứng nhìn mọi chuyện.

Giang Thần nói từng câu lại từng câu, khiến cho cao tầng của Thiên Đạo môn á khẩu không trả lời được.

Thiên Đạo môn có ân đối với Giang Thần, làm cho hắn có thể trưởng thành.

Chuyện này không sai, thế nhưng cống hiến của Giang Thần đối với Thiên Đạo môn đã vượt xa những thứ này.

Đổi lại là những môn phái khác, đã sớm xem Giang Thần là bảo bối rồi.

Trên thực tế, nếu như không phải quan hệ địa thế thì Giang Thần đã sớm thoát ly khỏi Thiên Đạo môn rồi.

Nhưng hết cách rồi, Thập vạn đại sơn cách Thiên Đạo môn quá gần, cho nên hắn mới cố gắng giãy dụa đến hôm nay.

- Ngươi nói nhảm quá nhiều, nếu ngươi có nhiều bất mãn như vậy thì trước kia tới đây làm gì? Bây giờ nói những chuyện này chỉ khiến cho người ta cười lớn mà htooi.

Ninh Hạo Thiên vẫn trầm mặc, đè nén lửa giận dùng âm thanh lạnh lẽo nói.

- Ồ, Ninh Hạo Thiên à Ninh Hạo Thiên, lúc vừa mới bắt đầu ngươi chiếm cứ ưu thế lớn như vậy, không ngờ lại để cho ta lớn lên, ngươi thực sự là vô dụng.

Giang Thần không cam lòng yếu thế, trào phúng lại một câu.

- Ồ, cũng chỉ là vai hề không được người ta để ý mà ngươi đã nghĩ mình lợi hại bao nhiêu, quálà buồn cười.

Ninh Hạo Thiên rất khinh thường nói.

- Đúng không? Vậy ngươi không để ý tới là như vậy hay sao?

Nói đoạn Giang Thần vung tay lên, một bộ thi thể từ trên chiến thuyền rơi xuống, khi dừng ở trước mặt của mọi người thì lại bị một đạo lực lượng ngăn cản.

- Ninh Hạo Thiên, còn nhận ra sư phụ ngươi hay không?

Giang Thần cười lạnh nói.

Con ngươi của Ninh Hạo Thiên phóng to, ngực như bị nặng nề đánh một cái, lùi lại phía sau mấy bước, nhìn chằm chằm vào thi thể của Viên Hồng.

- Giang Thần! Nói thế nào thì Viên Hồng cũng đã từng là trưởng lão của Thiên Đạo môn, ngươi quá phận rồi đó!

Liễu Kiếm Thanh quát lên.

- Hết cách rồi, ai bảo hắn chủ động tới giết ta, có điều dùng tư duy của ba vị trưởng lão các ngươi, đương nhiên các ngươi sẽ cho rằng ta nên đứng bất động để hắn tới giết, rất đáng tiếc, ta đã để cho các ngươi thất vọng rồi.

Giang Thần nói.

- Hừ, đừng có nói lảm nhảm ở đây nữa đi.

Liễu Kiếm Thanh rất là bất mãn, nhưng rõ ràng khí thế đã yếu đi không ít.

- Giang Thần, ngày hôm nay, không chết không thôi.

Bỗng nhiên, âm thanh của Ninh Hạo Thiên vang vọng ở trong thiên địa.

Chương 335: Lực lượng huyền vũ

Ninh Hạo Thiên đã thật sự tức giận.

Hắn được gọi là người số một bên trong các thanh niên của Hỏa vực, đến chỗ nào cũng được muôn người chú ý, uy phong lẫm liệt.

Thế nhưng dường như Giang Thần lại là khắc tinh của hắn, mỗi lần hắn đều không chiếm được chỗ tốt nào cả.

Hắn phá Xích tiêu phong, kết quả Giang Thần trực tiếp làm cho Thiên Vương Phong không còn nữa.

Hắn để sư phụ ra tay, diệt trừ khả năng này uy hiếp đến việc mình đảm nhiệm chức vị chưởng giáo, kết quả đối phương lại trả lại thi thể của Viên Hồng.

Tất cả tất cả, chỉ có sinh tử mới có thể giải quyết được chuyện này.

- Hạo Thiên, ngươi đã là chưởng giáo đời tiếp theo, không thể manh động.

Một tên Đại trưởng lão nói.

Đây là quyết định sau khi vừa nãy Ninh Hạo Thiên đi vào trong núi đá, người biết cũng không nhiều, vì vậy sau khi người ở chỗ này nghe thấy hắn nói như thế lập tức xuất hiện bạo động không nhỏ.

Trước đây, những đệ tử này đều cho rằng Giang Thần và Ninh Hạo Thiên sẽ cạnh tranh chức vị chưởng giáo, tư thế này sẽ duy trì trong một quãng thời gian rất dài.

Thế nhưng lại không nghĩ rằng, môn phái đã sớm nhận định Ninh Hạo Thiên, cũng không biết Giang Thần có cơ hội dự bị hay không.

Đã có bổ nhiệm trước đó, lại có thêm Giang Thần tự nguyện rút lui ra khỏi Thiên Đạo môn, hủy diệt Thiên Vương Phong, vì lẽ đó trong chuyện này cũng không có quan hệ nhân quả gì cả.

Dù cho là lần này Giang Thần phong quang trở về thì chức vị chưởng giáo cũng không có phần của hắn.

- Giang Thần đã cống hiến lớn như vậy vì Thiên Đạo môn, lại còn có tư cách đi tới Thánh Viện, làm môn phái vẻ vang, kết quả Thiên Đạo môn chưa bao giờ suy nghĩ tới Giang Thần, chuyện này công bằng sao? Thiên Đạo môn như vậy, ta cũng không ở lại nữa!

Đột nhiên, Mạnh Hạo đứng dậy, lên án môn phái bất công, tuyên bố rút lui.

- Ta cũng vậy.

Văn Tâm phụ họa một tiếng, không có nhiều lời, biểu hiện lại vô cùng kiên định.

Chuyện này làm cho không ít người nghị luận, nhưng cũng không quá bất ngờ, dù sao sau khi Ninh Hạo Thiên thượng vị, nhất định sẽ phải thanh toán hai người kia.

- Còn có ai nữa không?

So với giết chết Giang Thần, Ninh Hạo Thiên càng quan tâm tới chức vị chưởng giáo hơn nữa, nhìn thấy Mạnh Hạo và Văn Tâm làm dao động uy nghiêm của mình ở trước mặt mọi người, khuôn mặt vốn đã đáng sợ trở nên cực kỳ âm trầm.

- Chúng ta ủng hộ Ninh sư huynh!

- Giang Thần không được chọn đó là tài nghệ của hắn không bằng người khác, có thể trách được ai chứ?

- Đúng vậy, cống hiến lớn là có thể làm chưởng giáo sao? Như vậy tùy tiện để người nào đó cống hiến vài ức, có phải là ngay cả Thần Du cảnh cũng có thể làm chưởng giáo hay không?

Người ủng hộ Ninh Hạo Thiên vẫn chiếm đa số, cả đám liên tục mở miệng, lúc này mới làm cho sắc mặt của Ninh Hạo Thiên tốt hơn không ít.

- Trò hề này chấm dứt ở đây đi, muốn rút thì mau chóng rời khỏi đây cho ta.

Phó chưởng giáo Khương Duy cảm thấy nếu như chuyện này tiếp tục nữa sẽ không có bất kỳ chỗ tốt nào, hắn muốn nhanh chóng làm cho nó lắng lại một chút.

Thế nhưng, Ninh Hạo Thiên không đồng ý.

- Ta thân là chưởng giáo đời tiếp theo, chuyện thanh lý môn hộ, là trách nhiệm của ta, huống chi hành động hôm nay của Giang Thần cũng không có cách nào tha thứ được.

Nói đoạn Ninh Hạo Thiên cởi áo khoác, bên trong là một bộ y phục, mặc giáp nhẹ, lực lượng trong cơ thể toả ra, tóc đen trên đầu bây phấp phới, còn có một luồng khí thế kinh người tỏa ra.

- Chưởng giáo, chư vị trưởng lão, xin lùi qua một bên, đây là ân oán của ta và Giang Thần, ta giết hắn, Anh Hùng Điện cũng không thể nói được cái gì.

Ninh Hạo Thiên lại nói.

Chư vị Thái Thượng trưởng lão không có ý kiến, chưởng giáo Tô Tú Y từ đầu tới cuối đều không lên tiếng, trên mặt luôn mang theo nụ cười khiến cho người ta không đoán ra được. Sau đó, trên bầu trời chỉ còn lại hai người Ninh Hạo Thiên và Giang Thần.

Chẳng biết vì sao, người ở chỗ này đều duy trì vẻ trầm mặc, cũng không nói một câu mà chỉ lẳng lặng nhìn.

- Vốn ta còn đang suy nghĩ nếu như ngươi làm rùa rụt cổ ở lại trong Thánh Viện, ta sẽ phải làm gì để bắt ngươi. Thế nhưng mà, ngươi lại đi về nhận lấy cái chết.

Ninh Hạo Thiên giận dữ, nhưng hắn lại không lo lắng một chút nào cả, giống như hưởng dụng thức ăn tinh xảo vậy, phải từ từ hưởng dụng, từ đó có thể thấy niềm tin của hắn mạnh bao nhiêu.

Ngẫm lại cũng đúng, hắn vừa xuất quan đã khiến cho chư vị Thái Thượng trưởng lão nhận lệnh hắn trở thành chưởng giáo, đã nói rõ thực lực của hắn đã được tán thành.

Giang Thần lắc đầu một cái, nói:

- Ta thật sự không biết, nếu như không có Thần mạch trộm từ người ta thì ngươi lấy đâu ra lực lượng, một tên trộm, một tên giặc cướp mà cũng giả bộ được như vậy, tự cho mình là cường giả, buồn cười, đáng tiếc, đáng thương.

Ninh Hạo Thiên bĩu môi, đang muốn mở miệng thì lại bị cắt đứt.

- Đừng nói với ta đây là Hắc Long thành quyết định giúp ngươi, trong nghi thức đoạt mạch, định song phương nhất phải duy trì sự tỉnh táo, phải có khát vọng mãnh liệt mới được.

Giang Thần ra vẻ nghiền ngẫm, nói:

- Để ta nghĩ lại chút nhé, khi đoạt mạch, ta nhớ có một âm thanh đang nói là =mẫu thân, nhanh, mau đưa Thần mạch cho con, con cần nó= lời này là ngươi nói đúng không?

Nghe vậy, con ngươi của Ninh Hạo Thiên lại càng sắc bén như kiếm, hận không thể chém giết Giang Thần tại chỗ.

- Còn nữa, người nào đó còn nói một câu =con không thể chịu đựng dáng vẻ thất bại của phụ thân sau khi nhìn con khai mạch, con là chủ nhân tương lai của Hắc Long thành, con muốn Thần mạch, con muốn bất phàm=!

Giang Thần vẫn còn đang tiếp tục nói.

- Câm miệng!!!

Ninh Hạo Thiên giận dữ hét lớn.

- Tức giận rồi sao?

Nụ cười đắc ý của Giang Thần chậm rãi thu lại, quát:
- Lão tử đang nhớ tới sắc mặt vô liêm sỉ của ngươi, còn có hồi ức tan nát cõi lòng lúc đó! Ngươi có tư cách gì tức giận chứ? Ngươi có tư cách gì?

- Đi chết đi.

- Đến đây đi.

Hai người dường như đã mất đi lý trí, điên cuồng xông ra ngoài, như là thiên thạch va chạm, một quyền lại một chưởng, ai cũng không nhường ai.

Trong nháy mắt, khí lưu sinh ra từ quanh thân hai người nhấc lên sóng to gió lớn, nếu như đứng ở trên mặt đất nhìn lên trên rất giống như vùng trời kia đang bị vặn vẹo.

- Làm sao lại vậy được chứ?

Cao tầng của Thiên Đạo môn cả kinh, bọn họ rất là yên tâm đối với Ninh Hạo Thiên, cho rằng hắn sẽ tất thắng.

Thậm chí khi nhìn thấy hai người phẫn nộ va chạm bọn họ còn cười nhạo Giang Thần ngớ ngẩn, không đi phát huy ưu thế võ học, lại còn cứng đối cứng.

Nhưng mà, hai người ai cũng không có được ưu thế hơn so với đối phương, mà đang giằng co trên không trung, hai tay có bắp thịt nhô lên, đang dùng man lực giằng co.

- Sao rồi? Rất bất ngờ đúng không?

Nhìn khuôn mặt tràn ngập vẻ chấn động của Ninh Hạo Thiên, Giang Thần cười nhạo nói:

- Hôn thê của ngươi nói không sai, quả thực cảnh giới của ngươi không vượt qua tầng năm, chỉ là Thông thiên cảnh tầng bốn.

- Công chúa?

Nghe thấy hắn nhắc tới Phi Nguyệt, Ninh Hạo Thiên ngẩn ra, lại nghe thấy vẻ chế nhạo trong lời nói của hắn, trong đôi mắt tràn ngập tơ máu.

- Lực lượng Huyền Vũ!

Ninh Hạo Thiên hận không thể đánh Giang Thần thành bụi phận, Thiên chi hoàn điên cuồng vận chuyển, mang theo oai của bảo điển, hai tay phát lực, Giang Thần bắt đầu lui về phía sau.

- Ồ? Thông qua Thần mạch của ta tu luyện ra lực lượng, từ đó thu hoạch được truyền thừa lợi hại đó, thế nhưng ngày hôm nay, ngươi vẫn sẽ phải chết!

- Tám mạch cùng mở, phong lôi thụ mệnh!

Tức thì, thân thể của Giang Thần trở nên ổn định, Ninh Hạo Thiên phát hiện ra mình bị một luồng lực lượng dời núi lấp biển bao phủ, tụ tập vào giữa hai tay, đánh bay hắn ra ngoài.

- Sao?

Cao tầng của Thiên Đạo môn hoàn toàn biến sắc, vừa mới là giao chiến vòng thứ nhất, không ngờ lại là Ninh Hạo Thiên bị thua!

- Ha ha ha ha, thú vị, thực sự rất thú vị, người bị Thiên Đạo môn cho rằng là con rơi sắp đánh bại người được bao bọc, cho rằng là thiên tài, dốc sức bồi dưỡng.

Nhìn thấy cảnh này, Phạm Đồ đại hỉ, đồng thời còn dùng thanh âm rõ ràng kia làm cho tất cả mọi người đều có thể nghe thấy được.

Sau khi nghe thấy hắn nói như thế, cảm giác của các đệ tử Thiên Đạo môn cũng rất kỳ quái.

Nếu như thật xảy ra chuyện mà Phạm Đồ vừa nói tới, như vậy quả thực là trào phúng lớn lao đối với Thiên Đạo môn.

- Hừ, chuyện kia sẽ không xảy ra.

- Chỉ là bất cẩn gặp khó mà thôi, cách thắng bại còn xa lắm.

- Ninh sư huynh chăm chú thì có thể đánh Giang Thần thành một con chó chỉ biết chạy trốn!

Các đệ tử của Thiên Vương Phong bắt đầu trợ uy, nhưng ai cũng có thể nghe thấy, khí thế của bọn họ không đầy đủ như lúc mới bắt đầu nữa.

Chương 336: Thiên vũ thần y

Thiên Vương Phong đã bị hủy triệt một cách triệt để, đó là bởi vì chiến thuyền, dù sao cũng là ngoại lực, sau khi mọi người khiếp sợ, cũng không quá kính nể đối với Giang Thần.

Nhưng mà, Giang Thần dựa vào lực lượng của chính mình cứng đối cứng với Ninh Hạo Thiên, không rơi xuống hạ phong, chuyện này đã nằm ngoài dự đoán của mọi người.

Giang Thần còn nhỏ hơn vài tuổi so với Ninh Hạo Thiên, gia thế bối cảnh lại ở thế yếu, chẳng ai nghĩ tới, nhanh như vậy hắn đã đuổi kịp được người sau.

- Lẽ nào Thánh Viện thực sự thần kỳ như vậy sao?

Cao tầng Thiên Đạo môn quy kết chuyện này lên trên người của Thánh Viện, bởi vì nửa năm trước, giữa Ninh Hạo Thiên và Giang Thần, bọn họ sẽ lựa chọn người trước.

Bây giờ, cảm giác cay đắng nhàn nhạt lan tràn ra ở trong lòng của bọn họ, bọn họ tha thiết nhìn về phía Ninh Hạo Thiên.

- Hừ, cho rằng bằng vào lực lượng như vậy là đã có thể báo thù được sao? Còn thiếu rất nhiều.

Sau khi Ninh Hạo Thiên giật mình, hắn cũng quyết định, ngày hôm nay nhất định phải làm cho Giang Thần chết, nếu không vậy nửa năm nữa, người chết sẽ là hắn.

- Một kích vừa nãy cũng chỉ là tiện tay thăm dò mà thôi, mà ngươi, chỉ sợ ngươi đã toàn lực ứng phó.

Ninh Hạo Thiên cười lạnh một tiếng, sau khi nghĩ thông suốt điểm ấy, hắn vẫn tràn ngập tự tin như cũ.

- Chỉ có thể thông qua ngôn ngữ vô tri để tìm về sự tự tin thôi sao? Thực sự là bi ai thay cho ngươi.

Giang Thần lắc đầu một cái, trên mặt tràn ngập vẻ chán ghét.

Ninh Hạo Thiên hừ lạnh một tiếng, hai tay chậm rãi giơ lên, giống như đang nâng lên một vật nặng vậy.

Khi nâng qua đỉnh đầu, quanh thân hiện ra từ trường vô hình, một tầng màn ánh sáng kề sát thân thể của hắn.

- Thiên Vũ Thần Y!

Rất nhiều trưởng lão và đệ tử chân truyền hết sức kinh ngạc, thứ Ninh Hạo Thiên thi triển ra chính là bí mật bất truyền của Thiên Đạo môn.

Cái gọi là Thiên Vũ Thần Y là lồng khí hộ thể, điểm không giống chính là, hạn chế đối với bản thân rất ít, không chỉ có hoạt động như thường mà còn có thể tăng cường mọi mặt công thể của Thông thiên cảnh.

Mặt khác, sức phòng ngự cũng rất cường hãn, không nói tới việc khó có thể xuyên thủng ra mà lại còn có thể phản ngược lực lượng của kẻ địch lại.

Vì lẽ đó ở trong Hỏa vực, Thiên Vũ Thần Y là thứ mà kẻ địch nhức đầu nhất về Thiên Đạo môn.

Thiên Vũ Thần Y cũng được gọi là bảo vật trấn phái của Thiên Đạo môn, chỉ có người được môn phái coi trọng mới sẽ được truyền thụ.

- Đây mới chỉ là bắt đầu mà thôi!

Khóe miệng của Ninh Hạo Thiên nở nụ cười độ cong, hai tay vung vẩy, lực lượng Huyền Vũ màu vàng óng được dẫn ra ngoài thân thể.

Trong vòng một phút ngắn ngủi, khí thế của Ninh Hạo Thiên đã kéo lên gấp mấy chục lần, đám người ngưỡng mộ chỉ cảm thấy hắn như là một ngọn núi lớn đứng trước mặt bọn họ mà thôi.

- Huyền Vũ thần quyền: Huyền Môn đảo hư!

Chợt, ngọn núi lớn này dùng tốc độ như sấm chớp bắn về phía Giang Thần.

- Quá mạnh!

Chỗ nó đi qua, không gian đều bị Ninh Hạo Thiên đánh nát, dù cho là người có khoảng cách xa nhất thì cũng bị nguồn lực lượng này trấn áp.

- Trời ạ, Giang Thần sẽ phải chống lại như thế nào đây?

- Không ngờ trên người Ninh Hạo Thiên còn có Thiên Vũ Thần Y!

Mọi người biết rõ trạng thái của Ninh Hạo Thiên lúc này, tất cả đều hít sâu một hơi, ánh mắt khi nhìn về phía Giang Thần mang theo vẻ thương hại.

Trừ chuyện này ra, cảnh giới của Ninh Hạo Thiên cao hơn hai tầng, khí hải có bốn cái Thiên chi hoàn.

Thế yếu, Giang Thần hoàn toàn nằm ở trong thế yếu.

- Vô cực đao, đao vô cực, vô cực nhất đao!Trước sau Giang Thần vẫn như một, không chịu thua, nhanh chóng rút đao ra.

Ngay khi đao ra khỏi vỏ, gió mạnh gào thét, một con rồng gió quấy nhiễu tới mức long trời lở đất.

Ninh Hạo Thiên thân ở trong đó phải chịu sức gió cuộn trào làm ảnh hưởng, thế công đã bị trì hoãn.

- Phong đại đạo sao? Thì có ích lợi gì chứ, ý cảnh võ học chung quy vẫn cần lực lượng của bản thân để duy trì, huống chi, ta còn có Thiên Vũ Thần Y!

Ninh Hạo Thiên cười cợt, cũng không phát lực mà tùy ý để cơn gió mạnh mang theo lực lượng giết chóc bao phủ bản thân.

Gió mạnh chạm vào cái màn ánh sáng trong suốt này lại càng đọng lại, sau đó phóng thẳng về phía Ninh Hạo Thiên.

Cuối cùng, gió lớn dung nhập vào bên trong quyền thức của Ninh Hạo Thiên, trở thành lực lượng của hắn.

Mặc dù như thế, thế nhưng Giang Thần đã rút đao ra, không có chỗ trống để thu hồi, vẫn phải tiếp tục hướng về phía trước.

Ánh đao lóe lên, nhưng không có lập lòe đến phía sau lưng của Ninh Hạo Thiên giống thường ngày, trái lại, theo một tiếng vang giòn giã vang vọng, lại bị đánh chệch về một hướng khác.

- Thật là vô vị, thông qua phương pháp như vậy để làm tiêu hao quyền lực của ta, chỉ là khôn vặt mà thôi.

Vốn Ninh Hạo Thiên muốn dùng một quyền lấy tính mạng của Giang Thần, cuối cùng lại chỉ có thể đánh bay, hắn rất là không hài lòng.

Nhưng mà, phần lớn quyền lực bị tiêu hao, thế nhưng hắc đao trong tay của Giang Thần vẫn không ngừng run rẩy như cũ.

- Không thể làm được đến mức thu phát như thường, hoàn toàn đánh lực lượng vào trên người kẻ địch, đây là vô năng, nếu như ta là ngươi, ta sẽ không có mặt mũi lớn như vậy để nói ra chuyện này.

Giang Thần châm chọc một tiếng, trong lòng bất đắc dĩ cười khổ.

Cái cảm giác này, hắn không có chút xa lạ nào cả, vượt cấp khiêu chiến, lực lượng ở thế yếu, nhất định phải dựa vào võ học để thủ thắng.

Quan trọng nhất chính là, Huyền vũ chân công này hắn cũng hiểu, là tồn tại lật đổ võ học, một quyền vừa nãy của Ninh Hạo Thiên đã đạt đến cấp độ đại sư.

- Có điều, theo ta dự đoán, hắn còn vướng tay chân hơn so với hiện tại.

Nghĩ tới đây, Giang Thần nở nụ cười hiểu ý, vẫn rất tiêu sái như thường, không có gì lo sợ.

- Mạnh miệng, ta rất muốn xem xem, khi ngươi chết ngươi còn có lời gì muốn nói nữa không.
Ninh Hạo Thiên lắc bả vai, hắn đang có ưu thế cho nên cũng không quá lo lắng, ở trong mắt người ngoài, tấn công như lôi đình vạn quân của hắn chỉ là phát huy rất bình thường mà thôi.

- Huyền Vũ thần quyền: Trực Đảo Hoàng Long!

Ninh Hạo Thiên lần nữa ra chiêu, tiến sát gần người Giang Thần.

- Thần cường chân tuyệt: Nộ Toái Sơn Hà!

Điểm đáng sợ chính là, khi Giang Thần xuất đao để đối phó với quyền thức, Ninh Hạo Thiên đổi quyền thành chân, chân tạo thành công kích hình bán nguyệt.

Quyền chân thay đổi trôi chảy tự nhiên, trình độ Thối pháp vẫn là đại sư.

Chân của hắn đá vào trên lưỡi của hắc đao, hắn có Thiên Vũ Thần Y cho nên không sợ lưỡi đao, hai người va vào nhau, phát sinh ra tiếng kim loại va chạm.

Một cước mang theo lực lượng ngàn quân đá bay hắc đao, thân thể của Giang Thần cũng mất đi khống chế bay ngược về phía sau.

Ninh Hạo Thiên ôm hai tay ở trước ngực, ngạo nghễ nói:

- Một kích àny, ngươi đã thoả mãn chưa?

Giang Thần bay ra gần ngàn thước mới miễn cưỡng ổn định lại được thân thể, lại lăn lộn mấy trăm thước mới dừng lại.

- Phốc!

Một ngụm máu tươi từ trong miệng của Giang Thần phun ra, chỉ có điều ánh mắt vẫn rất bất khuất như cũ.

- Miễn cưỡng, quá miễn cưỡng.

- Không phá được Thiên Vũ Thần Y, không thể thắng được.

- Phá thế nào đây, đây chính là bí mật bất truyền của Thiên Đạo môn, chỉ có người có cảnh giới cao hơn rất nhiều mới có thể không để ý tới nó.

- Người nắm giữ Thiên Vũ Thần Y, ở bên trong đám người cùng cảnh giới hầu như là tồn tại bất tử, càng không cần phải nói tới Giang Thần đang nằm ở thế yếu hơn.

Người của Thiên Đạo môn đã biết vừa nãy đệ tử Thiên Vương Phong không khoác lác, một khi Ninh Hạo Thiên chăm chú lên, quả thực rất là mạnh.

- Phù.

Các cao tầng Thiên Đạo môn thở phào một hơi, chuyện này đã chứng minh ánh mắt của bọn họ không sai.

Có điều, trong bọn họ cũng có người nghĩ, nếu như truyền thụ Thiên Vũ Thần Y cho Giang Thần, liệu có thể sẽ là một kết quả khác hay không.

- Đây là lúc nên kết thúc trận chiến đấu vô vị này.

Ninh Hạo Thiên cười rất xán lạn, Giang Thần vừa chết, hắn sẽ là nhân vật không ai có thể ngăn cản ở trong Hỏa vực.

- Đúng vậy, là lúc nên kết thúc rồi.

Eo của Giang Thần bỗng nhiên thẳng tắp, hắn lau máu tươi ở khóe miệng, cười lạnh nói:

- Nghiên cứu về Huyền vũ chân công, chấm dứt ở đây.

Hắn cũng không cầm hắc đao về mà là cầm Xích tiêu kiếm trong tay.

- Ngươi cho rằng, như vậy là có tác dụng hay sao...

Ninh Hạo Thiên rất xem thường mở miệng, nhưng lời còn chưa nói hết thì đã bị cắt đứt.

- Ngươi cho rằng thứ như lồng khí hộ thể này chỉ có ngươi mới có sao? Thiên Vũ Thần Y? Chỉ là trò trẻ con, ta sẽ để cho ngươi xem một chút, cái gì gọi là lồng khí hộ thể chân chính.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau