THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 326 - Chương 330

Chương 327: Bộ mặt thật của ninh hạo thiên

- Hiện giờ đi tới Thiên Đạo môn, dùng thời gian từ khi bọn họ nhận được tin tức tới khi tới cứu viện. Chúng ta trực tiếp trở về, thông báo cho Giang Thần thì hơn.

Bốn người kinh ngạc, Phi Nguyệt lại nói.

Lần này, đến phiên bốn người Dịch Thủy Hàn nói không ra lời.

Trở về sao?

Một khi bị Viên Hồng phát hiện ra, có trời mới biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Giang Thần là đệ tử đắc ý nhất của Thiên Đạo môn, lại là người của Anh Hùng Điện, Viên Hồng còn muốn giết, huống chi bọn họ.

Đi Thiên Đạo môn mật báo, không có nguy hiểm, bọn họ sẽ không chút do dự làm như vậy.

Thế nhưng nếu liều lĩnh chịu nguy hiểm đến tính mạng đi cứu Giang Thần, như vậy lại là một chuyện khác.

Đặc biệt là lời này xuất từ trong miệng hôn thê của Ninh Hạo Thiên, thực sự là nằm ngoài dự liệu của bọn họ.

- Công chúa, chuyện này quá nguy hiểm, ta thấy tên Viên Hồng kia đã mất đi lý trí, nếu như bị kích thích, hắn sẽ làm ra hành động không thể tưởng tượng được nổi đó.

- Mặc dù nói thấy chết mà không cứu cũng không vẻ vang gì cả, tuy nhiên vẫn phải làm theo khả năng của chúng ta.

- Từ nửa năm trước leo lên thuyền phi hành, Trầm Hoan và Giang Thần đã nói qua mấy câu, nửa năm qua, hắn không hề có quen biết gì với chúng ta.

Ngoại trừ Lý Hanh Kính ra, ba người kia đều biểu thị mình từ chối.

- Ta sẽ không miễn cưỡng các ngươi, ta sẽ thả các ngươi xuống.

Mày liễu dài nhỏ của Phi Nguyệt nhíu lại, cũng không miễn cưỡng bọn họ, nàng phải cứu Giang Thần, là xuất phát từ tư tâm của nàng.

Không đợi bốn người nói chuyện, cơ quan chim đã rơi vào trong núi.

Ba người Dịch Thủy Hàn, Lữ Phi, Trầm Hoan quyết đoán nhảy xuống, Lý Hanh Kính vẫn do dự không quyết định lại đưa ra lựa chọn, nói:

- Công chúa, ta cùng đi với ngươi.

Lời này khiến cho ba người kia bất ngờ, cũng rất lúng túng.

- Được.

Phi Nguyệt không có chần chờ, điều khiển thuyền phi hành quay đầu, cố gắng tránh đi phương hướng Viên Hồng đi vừa nãy.

- Các ngươi nói xem, tại sao Phi Nguyệt công chúa lại để ý tới Giang Thần như vậy chứ?

- Lúc trước tỷ thí Thánh Viện, nàng đã thua ở trong tay của Giang Thần.

- Nàng lại còn là hôn thê của Ninh Hạo Thiên đó.

Ba người ở lại tại chỗ nhìn theo cơ quan chim rời đi, bắt đầu thảo luận với nhau, tuy rằng đều là người có nhiệt huyết nam nhi, cũng bị điểm kỳ quái ở trong chuyện này hấp dẫn.

Trong ấn tượng của bọn họ, sau khi đến Thánh Viện, Giang Thần và Phi Nguyệt công chúa cũng không ngừng xảy ra xung đột.

Có thể bởi vì như vậy cho nên đã ma sát ra lửa hay không?

- Xong.

Bỗng nhiên, Dịch Thủy Hàn phát hiện ra cái gì đó, chỉ vào cơ quan chim còn chưa biến mất ở cuối tầm mắt.

Lại một lần nữa bị chặn lại, đậu ở chỗ đó bất động, cho dù cách rất xa, thế nhưng bọn họ vẫn nhìn thấy trên bầu trời của cơ quan chim có một điểm đen, ngưng mắt nhìn lại thì có thể thấy rõ là một người đang đứng.

Không chút nghi ngờ nào cả, đó là Viên Hồng.

Phi Nguyệt vừa mới hành động thì đã bị Viên Hồng phát hiện ra.

- Dù sao cũng là Thông thiên cảnh.

- Là tồn tại trên Thông thiên cảnh tầng năm, không giống như người vẫn dừng lại ở trong giai đoạn sơ cấp như Phi Nguyệt công chúa.

- Cũng may mà chúng ta không đi.

Ba người vui mừng vì quyết định của mình, cũng không cảm thấy xấu hổ, dù sao chuyện như vậy giúp là ân tình, không giúp là đạo lý.

Chính là đáng tiếc Lý Hanh Kính, Phi Nguyệt sẽ không chết, thế nhưng vị đứng đầu công tử bảng này thì lại không nhất định.- Công chúa, không phải ta bảo các ngươi đi rồi sao?

Cả khuôn mặt của Viên Hồng cực kỳ âm trầm, chất chứa lửa giận đáng sợ, bất cứ lúc nào cũng sẽ phát tác ra.

- Tiền bối, chúng ta nhớ ra có đồ vật quên ở Thánh Viện, muốn đi về lấy.

Lý Hanh Kính nhắm mắt nói.

- Sao?

Trên khuôn mặt chữ điền của Viên Hồng để lộ ra một tia lạnh lẽo, cũng không thấy hắn có động tác gì mà thân thể Lý Hanh Kính chấn động, mặt như tờ giấy vàng, một ngụm máu tươi đột nhiên phun ra.

- Lý gia, ngươi thật sự cho rằng Viên mỗ ta đến đây còn phải kiêng kỵ Lý gia các ngươi, hoặc là thế lực gì đó sao?

- Đều là do tên Giang Thần chết tiệt kia bức ta đến tuyệt cảnh, khiến cho ta trở thành chuột chạy qua đường.

- Trước đây những gia hỏa nực cười kia nhìn thấy ta đều phải cung kính, hiện tại mỗi một người đều dám nói mát ở trước mặt của ta.

- Dù là người từng ra vẻ đáng thương ở trước mặt ta cũng dám tuyên bố báo thù!

Viên Hồng nói từng câu, bầu trời vốn trong xanh lại trở nên mây đen dày đặc, tiếng sấm cuồn cuộn vang vọng.

Viên Hồng là Thông thiên cảnh, coi như không phải là Thái Thượng trưởng lão thì cũng là cường giả Thông thiên cảnh.

Nhưng mà, Thông thiên cảnh cũng có giang hồ của chính mình.

Kẻ thù của hắn cũng là Thông thiên cảnh, mất đi Thiên Đạo môn che chở, có thù báo thù, có oán báo oán.

- Phụt!

Khi Viên Hồng nổi giận, Lý Hanh Kính càng thống khổ hơn nữa, máu phun ra như là không cần tiền vậy.

Phi Nguyệt đã trở thành Thông thiên cảnh biết hắn phải chịu đựng uy thế của Viên Hồng, thân thể giống như bị một ngọn núi lớn đè lên vậy.

- Tiền bối, xin thu tay lại!

Phi Nguyệt lớn tiếng nói.

Lời của nàng đã đưa đến tác dụng, rốt cục Lý Hanh Kính đã có thể thở dốc, nhưng cũng chỉ còn lại một hơi mà thôi.

- Công chúa.
Haim ắt Viên Hồng híp thành một cái khe hẹp, lông mày rậm nhướng lên, nói:

- Ngươi là hôn thê của đồ nhi ta, tại sao phải trợ giúp Giang Thần chứ?

- Ta không muốn giúp hắn.

Phi Nguyệt giải thích.

- Ngươi không nên gạt ta, những lời vừa rồi của ngươi, ta cũng nghe thấy.

Một câu nói của Viên Hồng làm cho Phi Nguyệt hoàn toàn biến sắc, không thể giải thích được.

- Dường như ngươi rất để ý tới sự chết sống của Giang Thần? Thậm chí không tiếc đặt mình vào trong nguy hiểm?

Viên Hồng từng bước ép sát, chậm rãi hạ xuống.

- Mặc dù ngươi là hôn thê của Hạo Thiên, ta sẽ không giết ngươi. Thế nhưng nếu như ngươi phản bội Hạo Thiên, ta sẽ dùng thủ đoạn tàn nhẫn nhất để dằn vặt ngươi đến chết!

Sắc mặt của Phi Nguyệt dần dần trắng bệch, ngực nhanh chóng phập phồng, nhưng vẫn cảm thấy khó thở như cũ.

- Tiền bối!

Phi Nguyệt cắn đầu lưỡi, mùi máu tanh tràn ngập miệng mũi, hóa giải một bộ phận áp lực, nàng nhân cơ hội nói:

- Sao ngươi biết được ngày hôm nay chúng ta sẽ trở về, hơn nữa sẽ đi qua nơi này chứ?

Trời đất bao la, ai cũng biết bay, cho nên không cần cân nhắc tới địa hình.

Thế nhưng nếu như không có người chỉ điểm, bay loạn khắp nơi thì có trời mới biết sẽ lệch khỏi chỗ cần đến bao nhiêu xa.

Vì vậy, con đường ngày hôm nay chính là con đường nửa năm trước bọn họ đến.

Con đường và ngày tháng đều là bí mật, là chuyện mà nàng và bốn người khác quyết định, chỉ thông báo với người trong nhà mà thôi.

Vì lẽ đó rất có thể Viên Hồng là người do Đại Hạ vương triều phái tới.

Càng có thể là sát chiêu do Ninh Hạo Thiên sắp xếp.

Điểm ấy, từ lúc vừa mới bắt đầu nàng đã nghĩ đến, cũng là nguyên nhân nàng muốn liều chết cứu giúp.

- Hoàng thất đã biết Giang Thần là người của Anh Hùng Điện, sẽ không làm như vậy.

- Chỉ là dù sao cũng đã sớm có cừu hận và ân oán, coi như Giang Thần chết thì Anh Hùng Điện cũng không thể nói cái gì cả.

- Huống chi, Hắc Long thành không biết điểm ấy.

Tuy rằng Phi Nguyệt kiêu ngạo, có tính khí của một công chúa, thế nhưng cũng không ngốc, trải qua cân nhắc phỏng đoán, nàng đã khẳng định là do Hắc Long thành phái Viên Hồng đến.

Rất có khả năng, là Ninh Hạo Thiên tự mình sắp xếp.

- Không biết.

Phi Nguyệt không muốn tiếp nhận khả năng như vậy.

Trong lòng nàng, Ninh Hạo Thiên là một thiên tài đỉnh thiên lập địa, tuy rằng xảy ra chuyện Thần mạch, nhưng nàng cũng cho rằng là quyết định của Hắc Long thành, Ninh Hạo Thiên bị ép tiếp nhận mà thôi.

Chặn giết giữa đường như vậy không hợp với ấn tượng trong lòng của nàng.

Dù cho là quyết chiến sinh tử, Giang Thần chết ở trong tay của Ninh Hạo Thiên thì nàng cũng sẽ không bởi vì mất đi phương pháp khai phá kỳ mạch mà đi trách tội vị hôn phu của mình.

Nhưng mà, như vậy...

- Hạo Thiên, lẽ nào ngươi trong miệng Giang Thần mới thật sự là ngươi sao?

Đột nhiên, một câu nói của Viên Hồng làm con ngươi của nàng mở rộng.

- Công chúa, xem ra ngươi đã phát hiện ra cái gì đó, như vậy đi, ta không thể giữ lại ngươi được nữa rồi.

Chương 328: Chém giết viên hồng

- Ngươi dám giết ta sao?

Vẻ mặt của Phi Nguyệt rất kinh hãi, nàng không nghĩ tới Viên Hồng đã điên cuồng đến trình độ như thế này.

Hơn nữa nghe hắn nói, Phi Nguyệt càng khẳng định suy đoán ở trong lòng của mình.

Cho dù Viên Hồng đã rời khỏi Thiên Đạo môn, thế nhưng vẫn là sư đồ với Ninh Hạo Thiên, hắn sẽ cân nhắc vì đồ đệ của mình.

Nếu như để cho người ta biết Ninh Hạo Thiên có quan hệ với chuyện ám sát đệ tử Anh Hùng Điện, mặc dù nói đã sớm có ân oán, thế nhưng cũng sẽ có phiền phức không nhỏ.

Đương nhiên, Ninh Hạo Thiên còn không biết Giang Thần là người của Anh Hùng Điện, cũng không biết Phi Nguyệt muốn đánh bạc tính mạng để bảo vệ Giang Thần.

Vì lẽ đó sát tâm hiện tại của Viên Hồng là do tự mình phán đoán ra.

Không phải là phán đoán sáng suốt!

- Viên Hồng, nếu như ngươi giết chết ta, hôn ước giữa Ninh Hạo Thiên và hoàng thất sẽ bị giải trừ, Hắc Long thành sẽ mất đi lực lượng bảo vệ mạnh mẽ nhất!

Nghe vậy, Viên Hồng do dự một lúc, cũng không phản đối mà chỉ cười một tiếng.

- Dù sao cũng tốt hơn là trợ lực của hoàng thất chạy đến bên Giang Thần thân thiết!

Phi Nguyệt muốn giải thích, thế nhưng nàng lại biết hiện tại Viên Hồng không nghe lọt vào bất kỳ lời nào.

Nàng lo lắng muốn điều khiển cơ quan chim, thế nhưng dù có điều khiển như thế nào thì cơ quan chim cũng không thể động đậy, khói đen phả ra mang theo nhiệt độ nóng rực.

Đối với việc Phi Nguyệt giãy dụa trước khi sắp chết, Viên Hồng rất xem thường, hắn muốn giết chết một Thông thiên cảnh giai đoạn sơ cấp, dễ như ăn cháo vậy.

Nhưng trước khi động thủ, ánh mắt của không khỏi bị thân thể lồi lõm của Phi Nguyệt hấp dẫn.

Ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị của hắn dần dần trở nên hạ lưu.

- Đằng nào cũng giết, không bằng...

Nghĩ đến là làm, hiện tại Viên Hồng không có nhiều do dự như trước nữa.

Hắn chỉ tay một cái, thân thể của Phi Nguyệt như rơi vào bên trong từ trường vô hình, y phục trên người roét một tiếng tan nát.

Phi Nguyệt hét lên một tiếng, lúc này nàng chỉ còn lại nội y, để lộ ra một tảng lớn da thịt trắng như tuyết, như là một khối ngọc hoàn mỹ vậy.

- Công chúa!

Lý Hanh Kính bị thương không nhẹ chống thân thể, chụp áo khoác lên trên người của Phi Nguyệt, bảo vệ ở trước người của nàng, cả giận nói:

- Ngươi dám vô lễ đối với công chúa sao?

Hóa ra, hắn và Phi Nguyệt đồng thời mạo hiểm, cũng không phải là vì Giang Thần, mà là công chúa xinh đẹp.

- Vướng bận!

Viên Hồng đang nhìn cảnh đẹp thấy vậy quát lạnh một tiếng, ngón tay búng một chút, chỉ mang như một dải lụa, như muốn xuyên thấu thân thể, lấy đi tính mạng của Lý Hanh Kính.

Lý Hanh Kính không thể tránh khỏi, không có sức chống cự, chỉ có thể nhắm mắt chờ chết.

Trong lúc hoảng hốt, hắn cảm giác được một trận trời đất quay cuồng, hắn lại còn tưởng rằng đây chính là cảm giác của cái chết, đợi sau khi dừng lại, hắn lại phát hiện ra hóa ra là không phải.

Hắn mở mắt ra, phát hiện mình bị kéo đi, vẫn còn có thể nhìn thấy Viên Hồng, và chỉ mang thất bại ở phía xa.

Không chỉ có hắn, hắn và Phi Nguyệt cùng cơ quan chim đều như vậy.

- Công chúa...

Lý Hanh Kính quay đầu lại, đang muốn nói một lời thì lại sửng sốt.

Chỉ thấy thân thể của Phi Nguyệt cứng đờ, mắt trừng lớn, giống như đã nhìn thấy cái gì không thể tưởng tượng được vậy.

Hắn nhìn sang, tiếp theo cũng có cùng một dáng vẻ như là Phi Nguyệt.

Một chiếc thuyền phi hành, một chiếc thuyền phi hành uy phong nhất mà hắn nhìn thấy từ trước đến nay, cũng thô bạo nhất chậm rãi hiện ra.

Thuyền không hề lớn, nhưng cả chỉnh thể lại làm cho người ta có cảm giác coi như là lâu thuyền cũng sẽ bị nó dễ dàng đụng vào mà vỡ thành hai nửa.

Viên Hồng cũng bị doạ, tiếp theo lại nâng cao vị trí của mình, quan sát boong tàu, rất nhanh hắn đã nhìn thấy một bóng người.- Là ngươi!

Đột nhiên, Viên Hồng rống lên một tiếng, khí tức khủng bố từ trên người hắn bộc phát ra.

- Nghe nói ngươi tìm ta đúng không?

Giang Thần khẽ mỉm cười, không có chút sợ sệt nào cả.

- Không, là giết ngươi!

Âm thanh của Viên Hồng uy nghiêm tới đáng sợ, cả người chẳng khác nào ác quỷ, có thể thấy được sự thù hận của hắn đối với Giang Thần ra sao.

- Trưởng lão à, tâm tình của ngươi xuất hiện vấn đề rất lớn, nếu như không kịp điều chỉnh, nhập ma là nhỏ, chết là chuyện lớn.

Thế nhưng Giang Thần còn cố ý kích thích hắn, gọi hắn là trưởng lão.

- Giết ngươi, tâm của ta sẽ bình tĩnh.

Nói xong, Viên Hồng lần nữa thi triển chỉ pháp, chỉ mang giống như mũi tên nhọn màu xanh bay ra.

- Đáng tiếc, ngươi không làm được.

Giang Thần không né không tránh, chủ động tiến lên nghênh đón, dùng một kiếm chém nát đạo chỉ mang này.

- Hả?

Viên Hồng cả kinh, không ngờ tới Giang Thần lại có được thực lực như thế, hắn lên cơn giận dữ, sắc mặt càng ngày càng âm trầm hơn nữa.

- Học thành tài trở về, bản lĩnh đã tăng lên một chút, có điều ngươi cho rằng như vậy đãcó thể chống lại được ta sao?

Viên Hồng nói.

Lúc nãy hắn ra tay cũng chỉ là tiện tay, không có chăm chú, vốn hắn tưởng rằng như vậy là có thể lấy đi tính mạng của Giang Thần.

- Ngươi đã là người chết rồi.

Giang Thần nói.

- Ha ha ha, thực sự là buồn cười!

Đương nhiên Viên Hồng không tin, khí thế lan tràn ra toàn thân, lực lượng hùng hồn khuấy động mây gió, trong phạm vi trăm thước quanh thân hắn trở thành lĩnh vực của hắn.- Giang Thần.

Lúc này, Phi Nguyệt và Lý Hanh Kính kéo theo cơ quan chim, la lớn:

- Viên Hồng là Thông thiên cảnh tầng bảy, không nên cậy mạnh, đi mau!

Hai người đều thấy Giang Thần tạo ra không ít kỳ tích, thế nhưng đó đều là ở trên tỷ thí.

Tình huống bây giờ, hoàn toàn khác trước.

Viên Hồng là cường giả rung chuyển thiên địa đó.

- Diệt ma chỉ!

Giang Thần không đáp lại hai người, nhưng Viên Hồng đã có động tĩnh, ngón trỏ và ngón giữa bắn ra chỉ mang xán lạn chói mắt, làm cho ánh mặt trời cũng bị hạ thấp đi.

- Công chúa!

Lý Hanh Kính vội nói, đạo chỉ mang này không chỉ riêng đánh vào trên người Giang Thần mà cả chiếc thuyền cũng sẽ bị hủy, cơ quan chim có thể bị liên lụy.

Phi Nguyệt biết điểm ấy cho nên lập tức điều khiển cơ quan chim sắp hỏng lui về phía sau.

Chỉ mang hạ xuống, như ngôi sao rơi xuống, như muốn xuyên qua mặt đất.

Rất nhanh, chỉ mang đã đánh vào trên thân thuyền, chỉ mang như lửa, muốn nuốt hết thuyền vào bên trong.

Không cần nghĩ, chắc chắn Giang Thần trên thuyền sẽ phải chết.

Nhưng mà, đợi tới khi chỉ mang tản đi, Phi Nguyệt và Lý Hanh Kính sợ hãi phát hiện ra, chiếc chiến thuyền đặc biệt kia không bị sao cả.

Chỉ mang đánh tới vị trí cách thân thuyền mấy chục thước đã bị ngăn cản, không chỉ không có tổn thất mà thậm chí ngay cả lùi về phía sau cũng không.

- Làm sao có khả năng được chứ?

Lúc Viên Hồng ra tay cũng đã nghĩ tới các loại tình huống, ví dụ như Giang Thần sẽ tiếp tục sống, nhưng mặc kệ là dự đoán nào thì chiến thuyền tất sẽ bị hủy.

- Ta đã nói rồi, ngày hôm nay ngươi sẽ chết.

Giang Thần nhảy lên giữa không trung, đứng lơ lửng ở trên không.

Cũng không phải hắn muốn công kích, thậm chí ngay cả kiếm hắn cũng thu lại, ở trong ánh mắt không rõ của mọi người, chiếc chiến thuyền kia lại có động tĩnh.

Trên thân thuyền có một cái cửa mở ra, từ bên trong có từng khối từng khối thép hình dạng khác nhau xuất hiện.

Những khối thép này giống như linh kiện, ở biên giới đều là chỗ lồi lõm không đồng đều, khi rơi vào trên người Giang Thần đã hợp lại, trở thành một kiện linh giáp.

Đồng thời, đây là một kiện linh giáp thần kỳ nhất mà người ở chỗ này từng thấy trong kiếp này.

Rất là dày nặng, sau khi Giang Thần mặc vào đã biến thành tráng hán cao năm thước, đây cũng là nguyên nhân cần phải tổ hợp, không thể trực tiếp mặc vào.

Bề ngoài của linh giáp không quá là đẹp đẽ, cũng không có bất kỳ hoa văn gì cả. Thế nhưng nếu nhìn kỹ thì cũng có thể cảm nhận được vẻ đẹp của kim loại, đường nét trôi chảy kia khiến cho lòng người dâng trào.

Sau đó, Giang Thần giơ tay trái lên, không ngờ lại có một thanh kiếm lớn mọc ra từng đoạn từng đoạn.

- Chết đi.

Giang Thần không có bất kỳ lời dông dài nào cả, thân thể hơi động, bắn thẳng đến chỗ Viên Hồng, tốc độ cực kỳ nhanh.

A!

Phi Nguyệt và Lý Hanh Kính không thấy rõ đã xảy ra chuyện gì thì đã nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Viên Hồng vang lên.

Trong chớp mắt, bọn họ đã mơ hồ nhìn thấy Viên Hồng giơ tay lên phản kích, một giây sau, một cái tay gãy đã xoay tròn ở trên không trung.

- Bắt ngươi làm mục tiêu đầu tiên của kế hoạch huyền binh, quả thực là hoàn mỹ.

Chương 329: Mưa gió nổi lên

Giang Thần người mặc trọng giáp, cầm trọng kiếm trong tay, dùng tốc độ không thể tưởng tượng được nổi mạnh mẽ đả thương Viên Hồng.

Đây chính là uy lực của kế hoạch huyền binh.

Là thứ mà Giang Thần dùng để đối phó với toàn bộ Hắc Long thành.

Viên Hồng vô tri chạy tới, quả thực là tự mình muốn chết.

Một cánh tay bị chém đứt, thần uy của Thông thiên cảnh tầng bảy biến mất không còn sót lại chút gì.

- Đáng ghét!

Viên Hồng cũng là nhân vật hung ác thân kinh bách chiến, người đã trúng một chiêu kiếm, thế nhưng cái tay còn lại vẫn còn dùng sức điểm ra, bắn trúng ngực của Giang Thần.

Đạo chỉ mang này, lực xuyên thấu cực mạnh, có thể đâm thủng bất kỳ một ngọn núi nào.

Đầu ngón tay rơi vào vị trí trái tim của Giang Thần, chỉ lực sắc bén hùng hậu tập trung một chút rồi phun trào.

Phanh.

Tiếng vang không giống như trong dự liệu truyền đến, Viên Hồng phát hiện ra một chỉ này của hắn tay trắng trở về.

Hai ngón tay cực kỳ đau đớn, suýt nữa đã đứt rời, nhưng cũng chỉ để lại một dấu vết nhợt nhạt trên bề mặt mà thôi.

- Chỉ có như vậy thôi sao?

Nhìn dáng vẻ vừa sợ lại vừa kinh hãi của Viên Hồng, Giang Thần cười lạnh nói.

- Trốn!

Viên Hồng không nói hai lời, xoay người chạy, tốc độ cực nhanh, thân thể hóa thành một đạo ánh sáng.

Có điều, rất nhanh Phi Nguyệt đã nhìn thấy tình cảnh như bốn người phải chịu trước đây, bị một cái bình phong vô hình ngăn cản, cho dù tư thế vẫn là cật lực phi hành như cũ, thế nhưng vẫn đứng lại ở tại chỗ.

- Như vậy mà đã muốn đi rồi sao?

Giang Thần rất khinh thường nói.

- Trận pháp? Sao trên không trung lại có trận pháp chứ?

Đầu của Viên Hồng đổ đầy mồ hôi, triệt để hoảng hốt, hắn vì giết Giang Thần mà đến, kết quả lại nhìn thấy chỉ có thể để Giang Thần giết mình mà thôi.

Đột nhiên, Viên Hồng xoay người lại, nhìn chằm chằm vào chiến thuyền.

Trận pháp ngăn cản hắn, chính là do chiến thuyền này phát ra.

- Chiếc thuyền này... Chiếc thuyền này ngươi lấy được từ đâu?

Viên Hồng không cam lòng rít gào.

Binh khí có thể dễ dàng giết chết Thông thiên cảnh, không phải là phàm vật mà con mèo con chó nào cũng có thể có được.

- Ta tạo ra.

Giang Thần đi tới trước người của hắn, thanh kiếm lớn đã giơ lên.

Nghe thấy hắn nói như thế, phản ứng của Viên Hồng rất lớn, vẻ mặt phức tạp, đáng tiếc không chờ hắn nói ra cảm nhận trong lòng thì thanh kiếm lớn đã hạ xuống.

Một tên Thông thiên cảnh tầng bảy, chết thảm!

Thi thể rơi rụng xuống dưới, máu tươi vãi ra đầy trời.

Hai người Phi Nguyệt và Lý Hanh Kính trợn mắt há hốc mồm, không thể tin tưởng được chuyện mình đang nhìn thấy.

Lúc này, trọng giáp trên người của Giang Thần lần nữa chia lìa, trở thành từng khối linh kiện trở về bên trong chiến thuyền.

Trọng giáp là một phần của kế hoạch huyền binh, cũng là nguyên do của cái tên.

Tên là huyền vũ khí, binh lính trên người mặc trọng giáp được gọi là Huyền Binh vệ.

Ở Lăng Vân Điện, thế lực có thể thành lập Huyền Binh vệ chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Không nói tới kỹ thuật rèn đúc không muốn để cho người ta biết, chỉ riêng vật liệu phải dùng cũng cực kỳ quý giá.

Một bộ còn nói được, nhưng mà trăm bộ, ngàn bộ thì sao?

Ở Thánh vực, một nhánh Huyền Binh vệ có quy mô lớn nhất cũng chỉ có 362 người mà thôi.

Chiến thuyền của Giang Thần huyền vũ khí, là mười hai bộ.

Thứ vừa nãy hắn mặc là huyền vũ khí cấp bậc tướng lĩnh duy nhất. Sau đó, Giang Thần tiếp lấy thi thể của Viên Hồng trước khi nó rơi xuống đất, lại ném lên trên chiến thuyền.

Sau khi làm xong tất cả những thứ này, hắn mới nhìn về phía hai người trên cơ quan chim.

- Cơ quan điểu đã sắp hỏng rồi, lên thuyền đi.

Giang Thần nói.

Phi Nguyệt và Lý Hanh Kính không do dự, đi lên trên chiến thuyền.

- Giang Thần...

Phi Nguyệt đang muốn nói chuyện thì lại phát hiện ra trên người có mấy tờ giấy bay ra, rơi vào trong tay Giang Thần.

- Ngươi làm vậy là có ý gì?

Phi Nguyệt không vui nói.

Giấy là công cụ liên lạc của Đại Hạ vương triều, trên giấy viết nội dung xong, lại đốt đi thì một bên khác sẽ thu được.

- Công chúa, ngươi đã thấy được sự lợi hại của chiến thuyền, trước khi ta hoàn thành chuyện ta cần làm trước, đành phải làm phiền ngươi nghỉ ngơi một đoạn thời gian ở bên trong chiến thuyền.

Giang Thần nói.

- Giang Thần, công chúa vừa giúp ngươi đó!

Lý Hanh Kính nói.

Giang Thần nhún vai một cái, nói:

- Nguyên nhân nàng giúp ta, ta biết, ta cũng biết lý do của ngươi, lại nói, các ngươi cũng không giúp được ta, lại còn được ta cứu.

- Thế nhưng...

Lý Hanh Kính vẫn còn muốn tranh luận.

- Ta nói chuyện không phải là đang thương lượng với các ngươi, các ngươi không có lựa chọn.

Giang Thần ngắt lời của hắn.

Con ngươi của Phi Nguyệt xoay một cái, dường như đã nghĩ tới điều gì đó, nàng nói:

- Ngươi muốn tấn công Hắc Long thành, cứu phụ thân ngươi sao?

Nếu chưa thấy sự lợi hại của chiếc chiến thuyền này, Phi Nguyệt sẽ không tin tưởng lời mà nàng tự mình nói ra.
- Đúng, nếu như Hắc Long thành nhận được tin tức, có đề phòng, như vậy sẽ gây bất lợi cho ta.

Giang Thần nói.

Giờ Lý Hanh Kính mới hiểu được nguyên nhân làm cho Giang Thần muốn giam lỏng hắn và Phi Nguyệt công chúa.

- Hắc Long thành không giống như Viên Hồng, công thành cũng không giống như là giết người, ngươi làm được không?

Phi Nguyệt hỏi.

- Chuyện này không làm phiền công chúa lo lắng.

Phi Nguyệt thấy hắn không chịu nói, còn hoài nghi mình đang tìm hiểu tình báo, nàng rất là tức tối.

- Nếu như ngươi tấn công Hắc Long thành, Hạo Thiên cũng sẽ ra tay đối với tộc nhân của ngươi.

Phi Nguyệt nói.

- Vì lẽ đó ta muốn trở về Thiên Đạo môn trước, giải quyết hắn trước rồi làm tiếp.

Ngữ khí đương nhiên của Giang Thần làm cho Phi Nguyệt bất ngờ, nàng nói:

- Thiên Đạo môn sẽ không để cho ngươi dùng chiến thuyền động thủ.

- Ta đã từng nói ta dùng chiến thuyền chưa? Ngươi cứ ở trên thuyền cẩn thận ngắm nghía đi, nhìn xem hôn phu của ngươi chết ở trong tay ta như thế nào.

Giang Thần nói xong, chiến thuyền bắt đầu tăng tốc, trong vài giây ngắn ngủi đã dùng tốc độ gấp mấy lần cơ quan chim bay đi.

Vào giờ phút này, ở trong Thiên Đạo môn.

Tất cả mọi người đều kinh ngạc phát hiện ra cột sáng màu vàng trên Thiên Vương phong đã đột nhiên biến mất, thu hồi vào đỉnh núi.

Trong lúc vắng lặng, Thiên Vương phong lại phát ra tiếng nổ vang như sấm, một luồng sóng khí mạnh mẽ khuếch tán về phía bốn phương tám hướng.

Xuất quan!

Người phản ứng của Thiên Đạo môn kịp lại, không ít đệ tử phấn chấn và kích động.

Cùng lúc đó, Xích tiêu phong cũng rất không bình tĩnh, từng chiếc từng chiếc thuyền phi hành phóng đến.

- Bọn chuột nhắt Giang phủ, lăn ra đây!

- Giang Phong, ngươi bắt nạt sư đệ của ta, đi ra đánh một trận với ta!

- Người Giang phủ đều là người man rợ đến từ Thập vạn đại sơn, từ sau khi các ngươi đến, Thiên Đạo môn đã nhiều lần xảy ra việc trộm cướp, hôm nay ta chuyên tới để tra xét.

Những đệ tử này đến vượt quá dự đoán của mọi người, hưng binh vấn tội, chửi cho cả Xích tiêu phong và người Giang phủ máu chó đầy đầu.

Ở trong miệng của bọn hắn, người của Giang phủ đều là hạng người tội ác tày trời, không thể tha thứ.

Lại một lát sau, bọn họ đã thống nhất với nhau, đưa ra yêu cầu.

Đó là Xích tiêu phong triệt đi trận pháp, để bọn họ tiến vào, nói rõ ân oán.

Người của Xích tiêu phong cũng không phải người ngu, một khi mất đi trận pháp bảo vệ, như vậy bọn họ sẽ như cừu non để mặc cho người ta xâu xé.

Tuy rằng ở trong môn phái sẽ không xảy ra chuyện tàn sát, thế nhưng nhìn thanh thế này, rõ ràng là muốn đả thương bọn họ, lại đuổi ra khỏi Thiên Đạo môn.

Sau đó, chính là tai ương ngập đầu.

Điều làm cho người ta tuyệt vọng chính là, động tĩnh như vậy lại không thấy các trưởng lão trong môn phái xuất hiện.

- Cũng may trước đó đã đuổi một số người về Nam Phong lĩnh rồi.

Trên Xích tiêu phong, Phạm Đồ vui mừng nghĩ vậy, sau khi cột sáng xuất hiện, hắn đã nhận ra được chuyện không ổn, cho nên đã đuổi đệ tử Giang phủ về, đồng thời còn điều đến đây không ít Phong hành vệ.

- Một khi bị đuổi ra khỏi Thiên Đạo môn, quan hệ giữa Nam Phong lĩnh và Thiên Đạo môn sẽ gián đoạn, đến lúc đó, Nam Phong lĩnh cũng đối mặt với tai ương ngập đầu.

Nghĩ tới đây, Phạm Đồ rất là bi ai.

Hắn chỉ có thể chờ mong thiếu chủ không nên trở về vào lúc này mà thôi.

Bởi vì trở về cũng không thể thay đổi tất cả những thứ này, chỉ có thiếu chủ còn sống thì Nam Phong lĩnh mới sẽ không bị diệt vong, sẽ có ngày đông sơn tái khởi.

Chương 330: Dùng mọi cách để làm nhục

- Xích tiêu phong, các ngươi cho rằng không triệt hồi trận pháp thì sẽ không có chuyện gì sao? Quá ngây thơ!

- Ta cho các ngươi thời gian một nén nhang, nếu không chúng ta sẽ đi mời Ninh Hạo Thiên sư huynh vừa mới xuất quan ra tay.

- Không sai, Xích tiêu phong các ngươi đã phạm vào nhiều sai lầm như vậy, hôm nay chúng ta sẽ cùng tính một lượt!

Mắt thấy không ai trong Xích tiêu phong đáp lại, người bên ngoài càng ảo não hơn nữa, lại truyền tối hậu thư vào trong.

Khi ở Thiên Vương Phong xuất hiện dị động thì Ninh Hạo Thiên cũng đã bắt đầu sắp xếp.

Tiêu diệt Giang Thần, tiêu diệt Nam Phong lĩnh là mục tiêu của hắn, như vậy mới có thể rửa sạch sỉ nhục mà Giang Thần mang tới cho hắn.

Thế nhưng, dù sao Xích tiêu phong cũng là một phong ở bên trong Thiên Đạo môn, không thể vô duyên vô cớ ra tay được.

Mặc dù nói bây giờ có lý do thì cũng vô cùng buồn cười, thế nhưng ít nhất cũng không phải là không có lửa có khói.

Bên trong Xích tiêu phong, đám người Mạnh Hạo, Phạm Đồ, Giang Phong tụ tập lại cùng một chỗ, thương lượng xem nên làm thế nào cho phải.

- Chống đỡ đi, có thể chống đỡ được bao lâu thì hay bấy lâu.

Phạm Đồ bất đắc dĩ nói.

- Hừ, cố gắng chống đỡ đợi Giang Thần trở về!

Mạnh Hạo vẫn còn ôm hi vọng, sáng mắt lên, nói:

- Lúc trước ngay cả trưởng lão Thông thiên cảnh cũng không phá được đại trận, Ninh Hạo Thiên cũng không nhất định đã có thể phá được trận pháp.

- Ta cũng đồng ýchống đỡ, nhưng không phải chống đỡ tới lúc thiếu chủ trở về, là chống đỡ tới khi Nam Phong lĩnh có đầy đủ thời gian để rút đi.

Phạm Đồ liếc mắt nhìn hắn, trầm giọng nói.

Mạnh Hạo và Văn Tâm vô cùng bất ngờ, nhìn vẻ mặt của đám người Giang gia, đã không ôm bất cứ hy vọng nào nữa.

- Giang Phong, vậy tại sao ngươi không đi?

Mạnh Hạo hiếu kỳ nói, bởi đều sinh sống ở trong Xích tiêu phong, cho nên giữa hai người cũng bồi dưỡng được tình bằng hữu.

- Nếu ta đi sẽ làm cho Hắc Long thành nhận ra được ý đồ, sẽ vây quanh Nam Phong lĩnh từ sớm.

Giang Phong nghiêm túc nói.

Mạnh Hạo hít vào một hơi, khâm phục hắn không thôi.

- Tại sao các ngươi không ôm ấp kỳ vọng đối với Giang Thần cơ chứ?

Văn Tâm không nhịn được nói.

- Quận chúa, không phải chúng ta không có lòng tự tin đối với thiếu chủ, là thời gian nửa năm thực sự quá ngắn.

- Ta tin rằng, thiếu chủ sẽ có khả năng trở thành Thông thiên cảnh, nhưng Thông thiên cảnh còn có giai đoạn sơ cấp, lại là tầng một đó.

- Ninh Hạo Thiên đã sớm đột phá giai đoạn sơ cấp, cảnh giới tăng lên, lại đạt được truyền thừa.

- Cho nên coi như chúng ta ôm ấp kỳ vọng cao nhất đối với thiếu chủ, lại có kỳ vọng thấp nhất đối với Ninh Hạo Thiên thì hiện tại hai người cũng không cùng một đẳng cấp.

Văn Tâm không có gì để nói, cẩn thận nghĩ lại lời này, nàng cũng phát hiện ra không có chỗ nào là không đúng cả.

- Có điều, nhất định Giang Thần sẽ trở về.

Văn Tâm nói.

Mặc kệ có bao nhiêu chênh lệch, Giang Thần cũng sẽ bỏ mặc không để ý tới tộc nhân của mình, đây là hiểu biết của Văn Tâm đối với hắn.

Phạm Đồ đang muốn nói cái gì đó thì sắc mặt đột nhiên biến đổi, những người khác cũng như vậy.

Mặt đất dưới chân đang run lên bần bật, mọi người chạy ra bên ngoài thì lại phát hiện ra cả tòa Xích tiêu phong cũng như vậy, đất rung núi chuyển, núi đá lăn xuống.

Nhìn người của Xích tiêu phong vô cùng chật vật, các đệ tử Thiên Đạo môn trên không trung phát ra tiếng cười lớn chói tai.

Những kiến trúc đã từng được Giang Thần bố trí bị hủy, không ít người của Giang phủ bị thương.

Trên đỉnh núi, đang có một bóng người vĩ đại, hai tay vung lên, động tĩnh của Xích tiêu phong càng lúc càng lớn.
Nhìn khuôn mặt, chính là Ninh Hạo Thiên vừa mới xuất quan!

Khí chất không có biến hóa quá lớn, vẫn là vẻ kiêu căng khinh người như cũ, theo Thiên chi hoàn trong khí hải vận chuyển, lực lượng mạnh mẽ làm cho không gian quanh thân hắn vặn vẹo.

- Hắn đang dùng man lực phá trận!

Phạm Đồ ý thức được điểm ấy, lập tức phát động trận pháp.

Nhưng mà, Ma thần ở trong trận pháp vừa mới được ngưng tụ thành hình, còn chưa kịp bày ra uy lực thì đã bị đạp nát.

Đến cuối cùng, trận pháp bị đè ép đến cực hạn, lại bị xé ra một cái miệng nhỏ, trong nháy mắt đã tan vỡ toàn diện.

Theo một tiếng hoan hô của các đệ tử Thiên Đạo môn, bọn họ trắng trợn không kiêng dè xông vào Xích tiêu phong.

- Thân là đệ tử trong môn, không ngờ lại bày ra sát trận như vậy, lòng muông dạ thú, liếc mắt một cái đã rõ mồn một.

- Lại lấy cái này bảo hộ tộc nhân mình, làm cho Xích tiêu phong trở thành khối u ác tính của Thiên Đạo môn, làm cho chúng nhân phẫn nộ.

- Hôm nay, Xích tiêu phong sẽ bị xoá tên ở Thiên Đạo môn, người được Giang Thần mang tới Thiên Đạo môn, trục xuất tất cả.

- Ở trước đó, tất cả tội danh, phải tính toán rõ từng cái một.

Sau khi phá trận, Ninh Hạo Thiên tuyên bố vận mệnh của Xích tiêu phong, hắn không tự mình động thủ mà là trở về Thiên Vương Phong.

Những đệ tử xông vào Xích tiêu phong, liên tục cười lạnh, vây người của Giang gia lại.

- Các ngươi muốn làm gì?

Mạnh Hạo phẫn nộ quát.

- Mạnh Hạo, mấy ngày trước đó ngươi dùng thủ đoạn hèn hạ đoạt đi mấy viên linh đan từ tay ta, ta nghĩ ngươi còn nhớ chứ?

Trong đám người lập tức có người nhảy ra, ngữ khí rất bất thiện, ánh mắt âm độc.

- Rõ ràng là ngươi tài nghệ không bằng người...

Mạnh Hạo không chút suy nghĩ phản bác, thế nhưng đột nhiên một người đi tới trước người của hắn, tiếng xé gió vang lên.

Mạnh Hạo chỉ có thể miễn cưỡng giơ cánh tay lên để chống lại, tiếp theo đã bị đánh ngã xuống đất, cánh tay đã mất đi tri giác.

- Sư đệ ta hỏi ngươi có hay không, ngươi chỉ cần trả lời có hay không là được.

Người xuất thủ lạnh lùng nói.
Một màn tương tự cũng xảy ra ở trên người của Giang Phong, các loại lý do và cớ đều được dùng tới.

- Dừng tay!

Phạm Đồ tiến lên phía trước, giận dữ hét:

- Không pải các ngươi muốn đuổi chúng ta ra sao, chúng ta đi là được! Dù là chuyện mà các ngươi chỉ trích, chỉ cần đi tới Hình Pháp đường nói là được.

- Làm càn! Đã đến lúc này rồi mà ngươi còn dám thô bạo như vậy, quả nhiên đúng như Ninh Hạo Thiên sư huynh từng nói, là người man rợ từ đại sơn đến.

- Để ta giáo huấn hắn!

Hai tên đệ tử không nói hai lời ra tay, không nói bất kì đạo lí gì cả.

May mà quyền pháp của Phạm Đồ không yếu, lấy một địch hai, không rơi xuống thế hạ phong.

- Đồ vô dụng, để cho ta tới!

Lại có một tên đệ tử mở miệng, mà tiếng tăm của hắn hoàn toàn khác với đám người chung quanh.

Cảnh giới là hậu kỳ đỉnh cao, trực tiếp vỗ một chưởng về phía Phạm Đồ.

Cảnh giới của Phạm Đồ chỉ là trung kỳ viên mãn, lập tức bị đập bay ra ngoài.

- Phạm thúc!

- Phạm quản sự!

Giang Phong và Phong hành vệ chạy tới, kiểm tra thương thế của Phạm Đồ.

Bên này, người đến gây phiền phức bắt đầu hoan hô, khen hay người mới xuất thủ.

- Lưu Vĩnh Lượng sư huynh không hổ là người đứng thứ tư trên Thiên tử bảng!

- Một chưởng đã khiến cho dã nhân của Giang phủ ngã xuống.

Hóa ra vị đệ tử hậu kỳ đỉnh cao này là người đứng trong mười vị trí đầu của Công tử bảng, trước đó vẫn luôn bế quan, mãi đến gần đây mới xuất hiện ở trong tầm mắt của đệ tử Thiên Đạo môn.

Hơn nữa còn đã trở thành nanh vuốt của Ninh Hạo Thiên.

- Được rồi, người của Giang phủ rời khỏi Thiên Đạo môn là được, còn tổn thất và ân oán mà các ngươi nói, cũng có thể tìm ta để tính tonas!

Văn Tâm cũng không nghĩ tới những người này lại quá đáng như vậy, làm nhục người Giang phủ như thế, nàng lập tức đứng ra.

Trải qua mấy ngày này, tốc độ tu hành của nàng tăng nhanh như gió, đã là Thần Du cảnh hậu kỳ.

Mặt khác, nàng lại là Quận chúa, đã dọa cho không ít người phát sợ.

Đương nhiên, cũng chỉ là Quận chúa mà thôi, một số ít người không phản đối cười cười, ví dụ như Lưu Vĩnh Lượng là một trong số đó.

- Quận chúa mở miệng, đương nhiên không thành vấn đề, chỉ cần bảo những dã nhân này quỳ xuống mặt đất xin tha nhận sai thì chúng ta sẽ để bọn họ đi.

Lưu Vĩnh Lượng nói.

- Ha ha ha, không sai, quỳ trên mặt đất sám hối, chúng ta sẽ thả bọn họ đi.

- Đây là sự khoan dung lớn nhất của chúng ta đối với dã nhân rồi!

Lời của Lưu Vĩnh Lượng được không ít đệ tử tán thành, cả đám liên tục kêu gào.

- Không thể!

Phạm Đồ đứng dậy, nổi giận gầm lên một tiếng, các Phong hành vệ khác lục tục xuất ra vũ khí của mình.

- Quận chúa ngươi nhìn xem, những dã nhân này muốn tìm chết!

Lưu Vĩnh Lượng cười lạnh nói.

Chương 331: Mạnh bao nhiêu thì lý bấy nhiêu

Văn Tâm nhìn về phía Phạm Đồ, vẻ mặt của người sau đã nói cho nàng biết, quỳ xuống là chuyện tuyệt đối không thể.

Trải qua mấy ngày nay, nàng đã có hiểu rõ nhất định đối với đám người đến từ đại sơn này.

Không có khát máu và điên cuồng như trong lời đồn, trong tính cách cũng có một phần cứng cỏi khó có thể dao động.

- Lưu Vĩnh Lượng, ngươi thật muốn như vậy quá đáng sao?

Văn Tâm che ở trước mặt Phạm Đồ và những người khác của Giang phủ, căm tức Lưu Vĩnh Lượng.

- Như vậy đi, Quận chúa, nếu như ngươi có thể đỡ được một chưởng của ta, ta sẽ thả cho những người này đi, được chứ?

Lưu Vĩnh Lượng nói.

- Ồ?

Văn Tâm sững sờ, đối phương nói lời này rất tùy ý, thế nhưng nàng có thể cảm giác được ở trong cặp mắt nhỏ kia của đối phương giấu diếm hàn ý.

Mọi người vừa nhìn nhau, cũng rất là chờ mong.

Lưu Vĩnh Lượng là hậu kỳ đỉnh cao, Văn Tâm là hậu kỳ nhập môn, thực lực chênh lệch rất lớn, thế nhưng nếu chỉ là ngăn cản một chưởng, rất có thể sẽ làm được.

- Được.

Văn Tâm nghĩ thầm cùng lắm là bị thương, nhịn một chút là qua được ải.

- Quận chúa!

Đám người Giang Phong cảm động kêu to, lại cảm thấy xấu hổ vì để một nữ tử ra mặt thay cho mình.

Văn Tâm khẽ cắn răng, đứng ở trước người của Lưu Vĩnh Lượng, nói:

- Đến đây đi!

- Được.

Lưu Vĩnh Lượng cũng không dài dòng, lúc hắn ra tay, ý cười càng đậm hơn, mà khi bước chân ra, trong lòng Văn Tâm trầm xuống, nàng biết hắn muốn ra tay thật.

Văn Tâm không nhớ rõ giữa hai người có quan hệ gì, đáng để Lưu Vĩnh Lượng phải toàn lực ứng phó như vậy.

Lưu Vĩnh Lượng đã điểm đầy bốn mươi chín cái thần huyệt, hầu như đã tái hiện sự điên cuồng của Tam hoàng tử ở trong tỷ thí Thánh Viện ngày đó.

Một chưởng, giống như dời núi lấp biển, muốn đánh vỡ Văn Tâm.

- Trong mấy tháng sau đó, e rằng sẽ không xuống giường được.

Văn Tâm vừa nghĩ, một mặt điều động lực lượng toàn thân.

- Quận chúa, nếu trách thì nên trách từ lúc bắt đầu ngươi lại ở bên người Giang Thần rồi giúp hắn, đây là chuyện mà Ninh sư huynh cố ý dặn dò!

Đột nhiên, âm thanh của Lưu Vĩnh Lượng truyền đến.

- Hừ!

Văn Tâm nghe thấy vậy cũng không hối hận, chỉ là nàng không nghĩ tới Ninh Hạo Thiên thù dai như vậy mà thôi.

- Đến rồi!

Đợi khi đến trước người của Văn Tâm, hai tay Lưu Vĩnh Lượng biến hóa, lực lượng lần nữa tăng vọt.

Kình khí trên tay trái biến ảo thành một con voi lớn, tay phải thì lại là một con mãnh hổ.

Long tượng cùng đánh, mục tiêu chính là Văn Tâm.

- Thật mạnh!

- Không hổ là người đứng thứ tư trên Thiên tử bảng!

Lưu Vĩnh Lượng cảm thấy rất là đắc ý, đắc ý nói:

- Quận chúa, ngươi đã cảm nhận được cái gì gọi là mạnh mẽ chưa?

Văn Tâm cắn chặt hàm răng, giơ hai tay lên nghênh đón.

Chỉ là chênh lệch khí thế cũng đã cách nhau gấp mấy lần.

Ở trong mắt của người ngoài, đây thực sự là châu chấu đá xe, không biết tự lượng sức mình.

Phanh!

Hai tay va chạm, mặt đất giữa hai người nứt ra một đạo vết nứt, dư uy hóa thành kình phong bao phủ bốn phương.

- Hả?
Đột nhiên, chung quanh rơi vào trong yên lặng, chỉ thấy Văn Tâm chịu một chưởng này lại chẳng có chuyện gì, vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích.

Điều thú vị nhất chính là, bản thân nàng cũng vô cùng bất ngờ.

- Mạnh? Mạnh bao nhiêu thì lý bấy nhiêu sao?

Âm thanh làm cho Văn Tâm bất ngờ từ phía sau lưng truyền đến, lúc này mọi người mới chú ý tới có người đứng ở sau lưng nàng, cũng dùng hai tay chống vào sau lưng nàng.

- Giang Thần!

Khuôn mặt kia không thể quen thuộc hơn được nữa, người Thiên Đạo môn sẽ không biết nhận sai được.

Văn Tâm nhận ra được cái gì đó, rất muốn quay đầu lại, không ngờ hai tay trên lưng lại đẩy về phía trước, lập tức cảm thấy có một luồng lực lượng hùng hồn tiến vào trong cơ thể của nàng, dọc theo cánh tay xông ra ngoài.

Lưu Vĩnh Lượng kêu thảm một tiếng, người bị chấn động bay lên trên không trung, phun ra máu tươi, tiếp theo khi té xuống lại chịu lực xung kích, trực tiếp hôn mê.

- Trời ạ!

Vô số người hít vào một ngụm khí lạnh, mạnh như vậy mới gọi là mạnh!

- Giang Thần!

- Thiếu chủ!

- Thiếu gia!

Người của Xích tiêu phong kinh hỉ vây quanh, từng đôi mắt đều toả sáng, Giang Thần đến thực sự quá đúng lúc.

Ngay cả Phạm Đồ không hy vọng Giang Thần đến cũng cực kỳ kích động.

- Không được, đi mau.

Đám người đến gây phiền phức rất là kiêng kỵ đối với Giang Thần, người này, không phải là người hiền lành gì cả.

- Ta đã nói, các ngươi có thể đi chưa?

Giang Thần vừa trở về quát lạnh một tiếng.

Một nhóm người do dự không quyết định, một nhóm người khác thì lại mặc kệ nhiều như vậy, thầm nghĩ nhiều người tới như thế, Giang Thần cũng không thể ngăn cản hết được.

- Hừ.

Tay trái của Giang Thần nắm lấy chuôi đao màu đen, Nghịch nhận đao tái hiện.

- Nhất kiếm vô cực!

Trong chớp mắt, đầu gối của tất cả đệ tử ở đây hoặc là ở lại tại chỗ bất động, hay là các đệ tử nhảy về phía thuyền phi hành đều bị trọng thương, cùng lúc quỳ xuống mặt đất.

- Nên sám hối sự sai lầm của các ngươi đi.Sau khi làm xong tất cả những thứ này, Giang Thần lại trở về chỗ cũ, hắc đao một lần nữa vào vỏ.

Không ít người muốn đứng dậy, kết quả lại phát hiện ra đầu gối tê dại, hai chân không dùng được nữa, không đề được một chút khí lực nào nữa.

- Thiếu gia uy vũ!

Phong hành vệ nhìn thấy tình cảnh này, vung tay hô to, cảm thấy như xả được cơn giận.

- Ngươi thực sự là không thay đổi một chút nào, bằng vào tính cách này của ngươi làm sao lại có thể sống từ Thánh Viện trở về được chứ?

Văn Tâm hài lòng trêu ghẹo nói.

- Mị lực nhân cách quá lớn, hết cách, có thể nói ta rất được hoan nghênh ở trong Thánh Viện.

Giang Thần nói.

Nếu như Văn Tâm có cơ hội đi tới Thánh Viện tận mắt nhìn tình huống ở đó, không biết nàng sẽ có cảm tưởng gì.

- Chậm đã, làm sao Xích tiêu phong của ta lại biến thành như vậy chứ?

Đến lúc này, Giang Thần mới phát hiện ra Xích tiêu phong của mình đã hoàn toàn thay đổi.

Lời này khiến cho mọi người phản ứng lại, biết không phải là lúc nên cao hứng, Phạm Đồ nghiêm nghị nói:

- Thiếu chủ, là do ta không mở ra trận pháp nghênh địch đúng lúc, bởi vì bên ngoài có quá nhiều người kêu gào, ta sợ ngộ thương mọi người, sau đó lại bị Ninh Hạo Thiên nhân cơ hội phá tan.

- Ninh Hạo Thiên? Thì ra là như vậy, các ngươi có sao không, có bị thương không?

Giang Thần lo lắng nói.

- Thiếu gia, có chân của hai huynh đệ đã bị đá đập gãy.

Một tên Phong hành vệ nói.

Chợt, Giang Thần tự mình đi xử lý vết thương giúp tộc nhân.

- Chẳng trách những người này lại trung tâm như vậy.

Văn Tâm lại thấy được một mặt khác của Giang Thần, trong lòng thầm nghĩ.

Sau đó, ánh mắt Giang Thần nhìn về phía Thiên Vương Phong, nói:

- Nếu như dám hủy Xích tiêu phong của ta, như vậy Thiên Vương Phong của hắn cũng đừng mong được yên ổn!

- Thiếu chủ, không nên vọng động, ngày hôm nay Ninh Hạo Thiên đã xuất quan, trước lúc đó...

Phạm Đồ nói ra động tĩnh trước đó của Thiên Vương Phong.

- Khí trụ màu vàng óng sao? Ha ha ha, đây là biểu hiện sau khi tu thành lực lượng Huyền Vũ, hắn bỏ ra mấy ngày mấy đêm mới có thể hấp thu được, xem ra không có Thần mạch của ta, hắn ta thực sự là một tên rác rưởi.

Giang Thần không phản đối mà nhìn về phía mấy người đang căng thẳng ở phía xung quanh, nói:

- Các ngươi không cần lo lắng, hiện tại ta cũng đã là Thông thiên cảnh, hơn nữa còn đã đạt đến tầng hai.

- Cái gì?

- Sao tốc độ tu luyện của ngươi lại nhanh vậy chứ?

Đám người Mạnh Hạo và Văn Tâm khiếp sợ không thôi.

Đặc biệt là Phạm Đồ, trước đó hắn đã nói, dù cho hắn ôm kỳ vọng rất cao đối với Giang Thần, cũng là Thông thiên cảnh giai đoạn sơ cấp.

Kết quả thì tốt rồi, trực tiếp đạt đến tầng hai.

Giang Thần còn chưa nói cho bọn họ biết, kỳ mạch của mình đx khai phá đến cái thứ tám, Thần mạch đã hoàn toàn khôi phục, lôi hạch đã ngưng tụ ở trong khí hải.

Nói ra, có khả năng đầu của bọn họ cũng không kịp vận chuyển.

- Vì lẽ đó, lần này ta trở về là giải quyết ân oán với Ninh Hạo Thiên, nếu hắn chủ động xuất kích, như vậy, ta cũng không thể khách khí.

Giang Thần nhìn lướt qua những người quỳ trên mặt đất ở đây, nói:

- Không có mệnh lệnh của ta, nếu như ai trong các ngươi ai dám đứng lên thì tự gánh lấy hậu quả.

Nói xong, hắn bay lên, đi về phía Thiên Vương Phong.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau