THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 321 - Chương 325

Chương 322: Thần long vương triều

Hai người đi vào trong tiểu viện.

Giang Thần một mặt pha trà, một mặt nghe Phi Nguyệt giảng giải.

Trước khi nói tới Tôn tàng, Phi Nguyệt hỏi cái nhìn của Giang Thần đối với hoàng quyền trước.

- Hoàng quyền, được xưng là chí cao vô thượng, thống lĩnh thiên hạ, từ trước thời đại anh hùng, hoàng quyền cũng đã tồn tại rồi.

- Sau khi thời đại anh hùng kết thúc, hoàng quyền đã đạt đến trình độ như là mặt trời ban trưa.

- Nhưng mà, hoàng quyền không ngừng được cường hóa, vẫn không chạy thoát khỏi kết quả cực thịnh tất suy. Võ quyền quật khởi, chống lại hoàng quyền.

Ví dụ tốt nhất chính là Thiên Đạo môn và Đại Hạ vương triều.

- Không sai, Đại Hạ vương triều đã từng thống lĩnh toàn bộ Hỏa vực, thập đại tông môn của Hỏa vực hàng năm cũng phải tiến cống, cúi đầu xưng thần.

Phi Nguyệt nói.

Giang Thần hiếu kỳ nói:

- Vì sao công chúa lại nói những chuyện này với ta? Có quan hệ với Tôn tàng sao?

- Đúng, ở thời kì hoàng quyền mạnh mẽ nhất, vương triều các vực đều bị một Vự Vô Phách vương triều thống lĩnh, Đại Hạ vương triều khi đó chỉ có thể coi là Đại Hạ quận quốc mà thôi.

- Cự Vô Phách vương triều chính là Thần Long Vương triều, bởi vì cuối cùng đế vương ngu ngốc, dẫn đến dân chúng lầm than, bị Thánh Viện lật đổ.

- Đến nay ở trong Long vực vẫn còn sót lại lực lượng của Thần Long Vương triều, nghe nói chủ nhân sau lưng của Tà Vân Điện chính là hoàng tử của Thần Long Vương triều.

Sau khi Giang Thần rót nước nóng vào trong ấm trà, một luồng khí nóng bốc lên, mang theo mùi trà nhàn nhạt.

Phi Nguyệt thấy hắn như vậy đã biết mình lệch khỏi chủ đề, nàng lập tức nói:

- Khi Thần Long Vương triều bị diệt, bảy vị thân vệ Vương tộc mang theo vô số bảo vật chôn dấu ở các nơi trong đại lục.

- Các thân vệ Vương tộc đều là cường giả cấp bậc Tôn giả, vì lẽ đó mới được xưng là Tôn tàng, mục đích là che dấu tai mắt người đời.

- Tạo ra một bảo tàng không phải là một chuyện dễ dàng, vì lẽ đó bảy vị thân vệ Vương tộc tìm mấy cái quận quốc trung tâm thời đó trợ giúp.

Vòng tới vòng lui, rốt cục Giang Thần đã hiểu rõ, các loại nghi vấn cũng xuất hiện.

- Đại Hạ vương triều chính là một trong các quận quốc trợ giúp hay sao?

- Đúng.

Giang Thần nhẹ nhàng nở nụ cười, nói:

- Chuyện lớn như vậy, hẳn là chuyện quan trọng hạng nhất của Đại Hạ vương triều mới đúng chứ, nếu như thực sự có bản đồ kho báu, vì sao Đại Hạ vương triều không đi tìm, trái lại còn để công chúa điện hạ tùy ý chủ trì chuyện này cơ chứ?

- Ngươi hiểu nhầm rồi.

Phi Nguyệt cũng không cảm thấy ngoài ý muốn khi hắn đặt câu hỏi, vẻ mặt trở nên thần thánh trang nghiêm, nói:

- Bảo tàng là để cho hoàng thất của Thần Long Vương triều dùng, thứ Đại Hạ vương triều có được chỉ là khen thưởng của trợ giúp và bảo vệ mà thôi.

- Đương nhiên, tuy rằng cũng chỉ là một bộ phận, nhưng đối với hôm nay, vẫn là một số lượng của cải phú khả địch quốc.

Giang Thần đã sớm biết nàng tôn trọng đối với hoàng quyền, cho nên cũng không ngoài ý muốn khi nàng nói như vậy.

- Như vậy, vấn đề của ta vẫn là như vậy, tại sao Đại Hạ vương triều không lấy đi bộ phận khen thưởng này chứ?

- Ta còn chưa nói hết.

Phi Nguyệt có chút chán ghét, dù sao cũng là tính khí công chúa của nàng phát tác.

- Xin mời.
Giang Thần không phản đối, mà lại đưa trà ngon đã pha tới trước mặt của nàng.

- Tôn tàng không phải muốn lấy là có thể lấy được, nhất định phải là chính thống hoàng thất, không chỉ là chính thống của Đại Hạ vương triều, mà còn là chính thống của Thần Long Vương triều.

- Quận quốc các vực sẽ liên hôn cùng với hoàng thất của Thần Long Vương triều.

Nghe thấy câu sau cùng, Giang Thần bỗng nhiên tỉnh ra.

- Cũng giống như thế gia truyền thừa huyết mạch vậy, trình độ thuần khiết không bị khống chế, vì vậy những năm qua, địa đồ mà Đại Hạ vương triều nhận được cũng không hoàn chỉnh.

Phi Nguyệt nói tới chỗ này, nhìn thấy Giang Thần lại muốn mở miệng, nàng giành nói trước:

- Ngươi lại muốn hỏi sự thuần khiết của hoàng huyết và địa đồ hoàn chỉnh có liên quan gì tới nhau đúng không?

Giang Thần nhún vai một cái, biểu thị ý của mình là như vậy, chỉ có biết rõ điểm ấy thì hắn mới đi tin lời giải thích về Tôn tàng của nàng.

- Để ta cho ngươi xem thì ngươi sẽ rõ.

Trong mắt của Phi Nguyệt toát ra một chút do dự, nhưng khi đến nàng đã sớm quyết tâm, vì lẽ đó mới thẳng thắn đứng dậy.

- Ở chỗ của ngươi, có thể xác định sẽ không bị người ngoài nhòm ngó hay không?

Trước khi bắt đầu, Phi Nguyệt hỏi.

Giang Thần cho rằng nàng sợ bị người ta thám thính bí mật, cho nên tự tin nói:

- Ngươi yên tâm đi, tiểu viện của ta có bày trận pháp, người không được ta cho phép sẽ không vào được, thần thức càng không cần phải nghĩ.

- Được.

Phi Nguyệt xoay người, quay lưng về phía hắn, làm một hành động kinh người.

Nàng đưa tay cởi dây buộc trên y phục sau lưng ra, ở bên trong ánh mắt kinh ngạc của Giang Thần, để lộ ra cái lưng trắng nõn, không có một vết sẹo, trắng nõn như ngọc.

Lúc này Giang Thần mới phát hiện ra y phục nàng mặc đã sớm được chuẩn bị, dây buộc mở ra, hai tay ôm ở trước ngực thì sẽ không để lộ ra quá nhiều.

- Ta tin không được sao? Không cần phải cởi y phục mà.

Giang Thần khẽ cười nói. - Nói mò cái gì đó, chú ý nhìn đi.

Phi Nguyệt tức giận nói, tiếng nói vừa dứt thì da thịt đã xảy ra biến hóa, giống như mực nước khuếch tán ở trên giấy vậy, một bức địa đồ chiếm cứ toàn bộ lưng ngọc của nàng xuất hiện.

- Chỉ có người có hoàng huyết thuần khiết thì địa đồ mới sẽ hiện hình toàn bộ, chiếm cứ toàn bộ sau lưng, trước đó, người trong hoàng thất ngay cả một phần ba cũng không tới.

Cho dù đưa lưng về phía hắn, thế nhưng Giang Thần vẫn có thể đoán ra được trên mặt của nàng tràn ngập vẻ tự hào.

Khi hắn muốn nhìn kỹ địa đồ thì địa đồ lại nhanh chóng biến mất, cái gì cũng không còn nữa.

- Hiện giờ, ngươi đã tin chưa?

Phi Nguyệt xoay người lại, hai tay mang theo y phục, đồng thời lại đưa tay đi buộc dây.

Có điều, cũng không biết có phải là quá sốt sắng hay không mà không với được dây để buộc.

- Để ta giúp ngươi đi.

Giang Thần không nhìn nổi mà đi tới phía sau của nàng, lúc này y phục của nàng đã khép lại, chỉ còn lại dây lưng còn chưa buộc, vì lẽ đó cũng không thấy được gì cả.

Vì vậy, Phi Nguyệt không từ chối, chỉ là động tác thân mật này khiến cho khuôn mặt vốn đã ửng đỏ của nàng lại trở nên đỏ bừng bừng hơn nữa.

- Giang Thần...

Trong lúc đang trầm mặc, âm thanh của Ứng Vô Song đột nhiên xuất hiện ở cửa, ánh mắt sáng ngời khi nhìn thấy hai người ở trong tiểu viện nhanh chóng trở nên ảm đạm.

Y phục của Phi Nguyệt xốc xếch, khuôn mặt đỏ bừng, Giang Thần đứng ở sau lưng nàng, đang cột dây buộc.

Là hành động mà mọi người sẽ liên tục suy đoán, mà Ứng Vô Song cũng không ngoại lệ.

Đặc biệt là sau khi Ứng Vô Song chú ý tới lệnh bài của Phi Nguyệt, biết nàng là đệ tử Thánh Viện.

- Vô liêm sỉ! Hạ lưu!

Ứng Vô Song mắng to một tiếng, không cho Giang Thần cơ hội giải thích mà xoay người rời đi.

Ở Anh Hùng Điện, sẽ có một ít đệ tử lợi dụng thân phận và quan hệ để quyến rũ nữ đệ tử Thánh Viện.

Ứng Vô Song đã từng đảm nhiệm chức vị đội trưởng Phong Kỷ đội, cho nên thường thường sẽ gặp phải các nữ đệ tử Thánh Viện khóc sướt mướt chạy đến tìm nàng, nói mình bị người ta lừa dối cảm tình.

Điều mà nàng không nghĩ tới chính là, Giang Thần cũng cũng là người như vậy.

Công cụ trắc nghiệm ba hạng mục làm cho địa vị của Giang Thần ở trong Anh Hùng Điện xảy ra biến hóa xoay vần trời đất.

Lúc đi trên đường đều có đệ tử nhiệt tình chào hỏi hắn.

Trong lòng Ứng Vô Song nghĩ sợ rằng cũng là bởi vì như vậy cho nên Giang Thần mới bắt đầu bành trướng.

Trong lòng nàng rất thất vọng, cho dù khi nàng ý thức được quan hệ của hai người không đủ để đi chỉ trích hành vi như vậy của hắn thì nàng cũng không chịu tha thứ cho Giang Thần.

- Ngươi không phải nói không có sự cho phép của ngươi, người khác sẽ không tiến vào được tiểu viện của ngươi sao?

Phi Nguyệt cũng bị kích thích, nàng tự mình nhanh chóng cột dây buộc, lại còn không quên chất vấn Giang Thần.

- Nàng là trường hợp đặc biệt, có thể tự do tiến vào.

- Ồ, không nghĩ tới mị lực của ngươi lại lớn như vậy, vừa mới đến Anh Hùng Điện được bao lâu chứ?

Phi Nguyệt cười khẩy nói, nhìn dáng vẻ thương tâm của Ứng Vô Song, lại có thể tự do ra vào nơi ở của Giang Thần, nàng không khó để đoán ra được thân phận của hai người.

Chương 323: Ninh hạo thiên xuất quan

- Công chúa.

Vẻ mặt của Giang Vẻ hơi đổi một chút, quát một tiếng, biểu đạt vẻ bất mãn của mình.

Phi Nguyệt kịp phản ứng lại, Giang Thần làm sao không tới phiên nàng nói.

Đương nhiên, nàng sẽ không nói ra lời xin lỗi, vì vậy mới nói:

- Lời ta đã nói xong, ngươi có đồng ý hay không thì mau nói.

- Lời của ngươi không có lỗ thủng, Tôn tàng thật giả ra sao, ta nghĩ cũng không thể đi tìm người khác để hỏi dò đúng không?

- Đương nhiên, đây là bí mật.

- Đã như vậy, trước tiên ta sẽ dạy ngươi phương pháp khai phá cái kỳ mạch thứ nhất, thứ hai, đợi tới khi chúng ta đi thăm dò bảo, sau khi xác định bảo tàng tồn tại, ta sẽ dạy ngươi cái thứ ba, cái thứ tư.

Giang Thần nói.

Nhìn thấy hắn thật sự thừa nhận có biện pháp, trái tim của Phi Nguyệt nhẹ nhàng rơi xuống, cả người vô cùng kích động.

- Như vậy, phương pháp khai phá từ cái thứ năm đến cái thứ tám thì sao?

- Vậy thì phải nhìn xem ở bên trong Tôn tàng kia có bao nhiêu bảo vật, chiếu theo lời ngươi nói, bảo tàng chỉ là một bộ phận của khen thưởng, sau đó còn phải phân phối cho hai người, ngươi cho rằng đáng giá với phương pháp khai phá tám cái kỳ mạch sao?

Giang Thần không chờ nàng mở miệng, lại nói:

- Ta lại hỏi chút, đến lúc đó đi thăm dò bảo tàng sẽ có bao nhiêu người.

- Chỉ có hai chúng ta.

- Thật?

Giang Thần sẽ không dễ dàng tin tưởng như thế.

- Có địa đồ và hoàng huyết là có thể dễ dàng thu được bảo tàng khen thưởng, không phải là việc gì khó. Mà phần khen thưởng này sẽ là trợ lực giúp ta cạnh tranh ngôi vị hoàng đế.

Giang Thần cũng không hoài nghi, tranh đấu vì ngôi vị hoàng đế, xưa nay luôn là như vậy.

- Ta nghĩ, hoàng thất Đại Hạ còn chưa biết độ thuần khiết hoàng huyết của ngươi đúng không?

- Đúng, sau khi đi tới Thánh Viện, địa đồ mới thức tỉnh.

Giang Thần nở nụ cười không tên, nói:

- Như vậy ngươi không sợ đến lúc đó tìm được bảo vật, ta sẽ giết người đoạt bảo sao? Hiện giờ còn lâu ngươi mới là đối thủ của ta.

- Hừ, ta tự có thủ đoạn, cũng khuyên ngươi không nên có ý này, nếu không người hối hận tuyệt đối sẽ là ngươi.

- Vậy lúc nào chúng ta đi?

- Chờ sau khi ta xác định phương pháp khai phá hai cái kỳ mạch là thật đã!

- Chuyện này cũng rất hợp lý.

Sau đó, Giang Thần nói phương pháp khai phá cho Phi Nguyệt, người sau tập trung tinh thần lắng nghe.

Sau khi nói xong, Giang Thần nghĩ đến cái gì đó mà nói:

- Dựa theo tốc độ khai phá, trước khi trở lại chúng ta không thể hành động được, mà sau khi ta trở về, rất có thể ta và Ninh Hạo Thiên sẽ xảy ra quyết chiến, thậm chí là quyết chiến sinh tử, như vậy, ngươi sẽ ủng hộ ai đây?

Ninh Hạo Thiên là vị hôn phu của nàng, nhưng nếu như Giang Thần chết, như vậy cả đời này nàng cũng chỉ có thể khai phá hai cái kỳ mạch mà thôi.

Nhìn dáng vẻ rất hứng thú của Giang Thần, Phi Nguyệt trở nên trầm mặc, không hề tức giận như bình thường.

- Ngươi đừng trở về nữa.

Phi Nguyệt nghiêm túc nói.

- Tại sao?

- Như vậy ngươi sẽ không phải chết.

Nghe vậy, mí mắt của Giang Thần buông xuống, nói:- Ninh Hạo Thiên muốn xuất quan sao?

Nàng thân là vị hôn thê của Ninh Hạo Thiên, đương nhiên cũng có thể nắm giữ tình báo mới nhất.

Ở một trình độ nào đó, trả lời là phản bội vị hôn phu của mình, vì vậy Phi Nguyệt rất vất vả gật gù.

- Ha ha, thông qua Thần mạch của ta mà tu luyện tới hôm nay, thu được thành tựu như vậy, nhưng vừa mới xuất quan đã bị ta đánh chết, ngẫm lại thực sự là khiến cho người ta hưng phấn.

Giang Thần cười lạnh nói.

Phi Nguyệt biến sắc, cho dù Giang Thần nói vậy cũng chẳng có gì lạ, thế nhưng nàng cảm thấy mình nên nói cho rõ ràng.

- Truyền thừa mà Hạo Thiên nhận được là do một vị Đại tôn giả để lại, một bộ bảo điển, tên là Huyền vũ chân công, nghe nói một khi luyện thành, uy lực vô cùng, hơn nữa rất giỏi khắc chế đối thủ có võ học hơn người.

Cái tình báo này, rất là quan trọng.

Giang Thần đọc thầm tên của bảo điển, sắc mặt nghiêm nghị, hiển nhiên cũng có hiểu biết đối với Huyền vũ chân công.

- Có phải vị Đại tôn giả kia tên là Vũ Chí Cực hay không?

Giang Thần hỏi.

- Hả?

Phi Nguyệt không nghĩ tới hắn lại hỏi cái này, nghĩ một hồi, nàng lại gật đầu một cái.

- Không nghĩ tới hắn đã chết, còn chết ở trong Cửu Thiên đại lục.

Giang Thần thầm cảm thán ở trong lòng, vị Võ Chí Cực này 500 năm trước chính là nhân vật nổi danh hiển hách của Thánh vực.

Huyền vũ chân công mà hắn sáng tạo ra là bảo điển kết hợp hoàn mỹ nhất giữa công pháp huyền bí và võ học.

Ẩn chứa mười loại võ đạo, một khi đại thành, người tu luyện sẽ nắm giữ được toàn bộ.

Mọi người đều biết, võ học cần phải bước từng bước, dùng thiên phú của Giang Thần cũng không thể nào làm được chuyện cùng tu mười loại võ học.

Vì lẽ đó Huyền vũ chân công là phương pháp thủ xảo, chỉ cần luyện được Huyền Vũ chân công là có thể phát huy mười loại võ đạo đến mức tận cùng.

Có thể nói đây là một loại bảo điển có thể làm cho người tu hành thoát khỏi hạn chế võ học.

Ngẫm lại mà xem, không cần tôi luyện từng đao từng kiếm, làm lỡ thời gian luyện công, mà là khi luyện công thu được lực lượng vô thượng, đồng thời lại còn tinh thông võ học.Khi Huyền Vũ Chân công hiện thế đã gây ra sóng lớn mênh mông, đại đa số danh gia võ học đều cho rằng này cái này không phải là chính đạo.

Thế nhưng, lúc đó Giang Thần lại cảm thấy môn bảo điển này có thể thay đổi được võ đạo.

Đáng tiếc không chờ hắn đi tìm Võ Chí Cực để nói chuyển, để hiểu rõ điểm ảo diệu của bảo điển thì Võ chí Cực đã bị người ta đuổi giết, biến mất không còn tăm hơi đâu nữa.

Không nghĩ tới, năm trăm năm sau hắn lại lần nữa nghe nói, có lẽ lúc trước Võ Chí Cực bị đuổi giết đã trốn đến Cửu Thiên đại lục này.

- Ngươi chờ ở Anh Hùng Điện, sau khi ta trở về, lại bảo Hạo Thiên không được ra tay với gia tộc ngươi, được chứ?

Giang Thần cười cợt, nói:

- Công chúa điện hạ, không nên tự lừa mình dối người, giữa ta và Ninh Hạo Thiên không có phương pháp nào vẹn toàn, ngươi muốn ta giao tính mạng tộc nhân cho vị hôn thê của kẻ thù sao?

Lần này Phi Nguyệt không phản bác, bởi vì đây là sự thực.

- Ngươi muốn đi về thật sao?

- Đúng.

- Vậy ngươi có thể dạy ta phương pháp khai phá cái kỳ mạch thứ ba, thứ tư cho ta hay không?

Nếu như Giang Thần chết, Thông thiên cảnh khai phá đến cái kỳ mạch thứ tư cũng coi như là thành tích không tệ.

- Không được.

Đây là lần thứ nhất Giang Thần cảm thấy vị công chúa này rất ngây thơ.

Phi Nguyệt còn muốn nói nữa, thế nhưng Giang Thần không cho nàng cơ hội, bắt đầu tiễn khách, nói:

- Vì lẽ đó, công chúa điện hạ, nên cầu khẩn cho ta đi, hi vọng ta đừng chết ở trên tay vị hôn phu của ngươi.

Nhưng mà, nếu hắn không chết, người chết sẽ là Ninh Hạo Thiên.

Trong lòng Phi Nguyệt rất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là rời khỏi đây.

- Đúng rồi, còn có một vấn đề cuối cùng nữa, cảnh giới của Ninh Hạo Thiên còn chưa vượt qua tầng năm đúng không?

Giang Thần bỗng nhiên nói.

Lúc Ninh Hạo Thiên đột phá Thông thiên cảnh, Giang Thần cũng biết, chừng một năm.

Từ giai đoạn sơ cấp của Thông thiên cảnh đạt đến tầng năm, hiển nhiên là chuyện không thể.

Nhưng cân nhắc đến việc hắn có được truyền thừa, Giang Thần không thể không chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

- Không.

Phi Nguyệt trả lời vấn đề của hắn, nhưng không có báo cho hắn biết cảnh giới cụ thể, lời nói của nàng ngày hôm nay đã đủ để làm cho nàng bị phạt khi trở về rồi.

Thậm chí, sau khi Ninh Hạo Thiên biết những chuyện này, không biết có thể tha thứ cho nàng hay không.

- Có thể, đa tạ.

Giang Thần nhìn Phi Nguyệt rời đi, lại đang âm thầm tính toán ở trong lòng, nói:

- Không tới tầng năm, phần thắng vẫn rất lớn.

Nếu vượt qua tầng năm, hơn nữa lại thêm Huyền vũ chân công, Giang Thần rất khó để thủ thắng.

- Thừa dịp thời gian còn nửa tháng, nên tăng cường thực lực lần cuối.

Giang Thần định lần nữa tăng tám cái kỳ mạch lên, tăng cường thực lực, mà ở trong Anh Hùng Điện, vừa vặn có một mảnh vô tận lôi hải, là thứ dùng để cho các đệ tử tu hành.

Hiệu quả do lôi hải mang đến, Giang Thần không có cách nào dùng các công cụ khác để thay thế được, bởi vì sự hình thành của lôi hải là một loại năng lượng, kỹ thuật không có cách nào bù đắp được nó.

Chương 324: Lôi hạch

Vô tận lôi hải không giống với những chỗ tu hành khác, đầu tiên là bên trong vô cùng nguy hiểm, hơi chút bất cẩn sẽ lập tức biến thành tro bụi.

Mặt khác, vô tận lôi hải phải phối hợp với một môn công pháp huyền bí thì mới có thể tạo ra được hiệu quả, nếu không, ngoại trừ bị lôi điện dằn vặt ra cũng sẽ không thu được bất kỳ chút tăng trưởng nào cả.

Mà môn công pháp huyền bí này tên là Thiên lôi quyết, là một trong những công pháp lôi hệ không nhiều lắm.

Tu luyện công pháp này, mượn sấm sét để rèn luyện công thể, đồng thời còn làm tăng lồng khí hộ thể của mình lên.

Có điều, cũng không thể làm cho người ta trực tiếp khống chế được sấm sét.

Sấm sét là lực lượng cuồng bạo nhất trên thế gian, lực phá hoại cực mạnh.

Giang Thần khai phá tám cái kỳ mạch, nhờ vào đó đã luyện thành được thần công, gọi sấm gió.

Lực lượng của gió quyết định bởi trình độ của Phong Tâm ý cảnh.

Lực lượng của sấm sét thì phải nghĩ biện pháp thu thập vào trong khí hải.

Vì lẽ đó, vô tận lôi hải rất thích hợp với Giang Thần.

Giang Thần đưa ra yêu cầu muốn đi vào vô tận lôi hải để tu hành, chư vị Đại trưởng lão Anh Hùng Điện không phản đối, chỉ lo lắng việc hắn có thể chịu đựng được hay không mà thôi.

Căn cứ vào hiểu biết của bọn họ, Giang Thần chưa từng tu luyện qua Thiên lôi quyết.

Truyền thụ cho hắn, không phải là chuyện không thể, thế nhưng Giang Thần đã nói rõ mình không cần, hắn có phương pháp của hắn, giúp hắn tu hành ở trong vô tận lôi hải.

Cuối cùng, Giang Thần có thể tiến vào vô tận lôi hải, đồng thời còn có một tên Đại trưởng lão chăm sóc toàn bộ hành trình của hắn, tránh cho hắn chôn thây ở trong biển sấm sét.

Vô tận lôi hải là một mảnh mây đen liên miên không dứt, biển mây cuồn cuộn thỉnh thoảng, những tia điện màu tím lộ ra ở trước mặt hai người.

Giang Thần xuyên qua trận pháp, tiến vào bên trong mây đen.

Tức thì, cảnh vật trước mắt hoàn toàn biến đổi, bị một mảnh màu tím thay thế, sấm chớp lập lòe, tia chớp nhảy lên ở khắp mọi nơi.

Giang Thần thất thần một cái thì đã cảm thấy thân thể bắt đầu run rẩy, y phục trên người phá nát.

Một màn này đã dọa cho hắn phát sợ, mau chóng vận chuyển Thiên chi hoàn, mở ra lồng khí hộ thể ra.

Chỉ là dần dần, lồng khí hộ thể đã sắp không chịu đựng được nữa.

- Tám mạch cùng mở, phong lôi thụ mệnh!

Giang Thần không chần chừ nữa, hơi suy nghĩ, tám cái kỳ mạch trong cơ thể lần nữa toả sáng.

Tia chớp màu tím và sấm sét không thể nhận ra lấy hắn làm trung tâm mà xoay tròn, lôi điện chi lực không ngừng cuồn cuộn tiến vào trong khí hải.

Khí hải chỉ to bằng lòng bàn tay lại như là một cái động không đáy, điên cuồng hấp thu lôi điện chi lực.

- Hả?

Đại trưởng lão phụ trách chăm nom Giang Thần cũng là người phụ trách vô tận lôi hải, được người ta gọi là Lôi trưởng lão.

Hắn có trình độ hiểu biết cùng với phương pháp tu hành vượt xa tất cả mọi người.

Hắn cũng là một trong những người không nhiều có thể sử dụng sấm sét làm thủ đoạn công kích.

Lôi trưởng lão biết Giang Thần chưa từng tu luyện qua Thiên lôi quyết, hắn rất muốn nhìn một chút xem đối phương sẽ dùng phương pháp gì để ở tu hành lôi hải.

Lúc vừa mới bắt đầu, Lôi trưởng lão đã nhìn thấy thân thể của Giang Thần run rẩy, khi đó hắn đã không nhịn được muốn ra tay cứu viện, cũng không ôm bất kỳ sự chờ mong nào đối với phương pháp của đối phương nữa.

Không nghĩ tới chỉ có mấy giây, trên người Giang Thần đã sinh ra biến hóa làm hắn sửng sốt.

- Chuyện này cũng quá khuếch đại rồi đó?

Chờ sau khi thấy rõ, Lôi trưởng lão không kìm lòng được cảm thán một tiếng.Những đệ tử khác tu hành ở lôi hải cũng sẽ thu lấy lôi điện chi lực, không ngừng rèn luyện công thể.

Thế nhưng người muốn tiêu hao lôi điện chi lực đã ít lại càng ít, đây cũng là bởi vì lực phá hoại của lôi điện chi lực rất lớn.

Người điên cuồng hấp thu giống như Giang Thần, đổi lại là những đệ tử khác thì thân thể đã sớm bắt đầu từ từ bị thiêu đốt từ bên trong đến bên ngoài, cuối cùng sẽ biến mất, không còn sót lại một chút cặn bã nào nữa.

Một phút sau, Giang Thần vẫn không dừng lại, đồng thời còn đi gần vào trung tâm của loi hải.

- Quái vật, tên này quả thật là quái vật.

Lôi trưởng lão thở dài nói, vừa nãy, số lượng lôi điện chi lực Giang Thần hấp thu đã đủ để lấp kín toàn thân đối phương, thế nhưng hắn lại vẫn không thỏa mãn.

Lôi trưởng lão lại không biết, Giang Thần đang ngưng tụ lôi hạch.

Chỉ cần có một viên lôi hạch ở khí hải thì sẽ không cần mỗi lần mở ra tám mạch lại phải một lần nữa ngưng tụ ra lôi điện chi lực.

Thứ mạnh mẽ như vậy, không phải nói có thể ngưng tụ là có thể ngưng tụ ra được.

Ít nhất trước khi Giang Thần đến, lôi điện chỉ là thứ dùng để cường hóa công thể mà thôi.

Thế nhưng sau khi thấy được vô tận lôi hải thì hắn mới sinh ra lòng tham, muốn một lần khổ cực cả đời nhàn nhã.

Đây là chuyện cực kỳ nguy hiểm, bởi vì một khi thất bại, hắn sẽ ở trong trung tâm của lôi hải, sẽ bị giết hết trong khoảnh khắc.

Thế nhưng nếu không tới gần trung tâm của lôi hải, lại khó mà ngưng tụ được lôi hạch thành công.

Lôi trưởng lão đã nhìn ra, hắn không biết lôi hạch, thế nhưng lại biết tình cảnh của Giang Thần rất nguy hiểm.

- Không ngờ lại làm hành động mạo hiểm như vậy, vậy mà cũng không lên tiếng nói sớm, thực sự là khiến cho người ta đau đầu.

Lôi trưởng lão vô cùng căng thẳng, theo Giang Thần thâm nhập vào sâu hơn, độ khó khi cứu viện của hắn cũng rất lớn.

Đặc biệt là sau khi hắn phát hiện ra màu tím xung quanh dần dần ảm đạm, bắt đầu xuất hiện màu trắng thì vẻ mặt đã biến đổi đến mức nghiêm túc.

Phạm vi màu trắng đối với hắn cũng rất là nguy hiểm, muốn cứu một người thì phải liều mạng.

Lôi trưởng lão định hiện thân, ngăn cản Giang Thần tự chịu diệt vong.
Nhưng mà, hắn lại do dự.

Giang Thần đang chủ động liều mạng, thành bại ra sao sẽ là do vận mệnh của chính hắn.

Tự mình ra tay có lẽ sẽ bảo vệ được tính mạng của hắn, cũng có thể làm cho hắn thất bại.

Thân là người từng trải, Lôi trưởng lão biết làm như vậy sẽ phá huỷ đi một thiên tài, cho nên hắn cứ trơ mắt nhìn Giang Thần tiến vào phạm vi của sấm sét màu trắng.

- Cùng lắm thì liều chết cứu hắn.

Lôi trưởng lão nghĩ thầm.

Lôi điện chi lực ở khu vực màu trắng rất là hùng hậu, sau khi Giang Thần tiến vào, thân thể trực tiếp bị nhấn chìm.

Lôi trưởng lão chỉ có thể cảm ứng được đại khái vị trí của hắn.

Cũng không lâu sau, khu vực của Giang Thần đã xảy ra động tĩnh không nhỏ, dường như sóng cuồn cuộn, làn sóng sau cao hơn làn sóng trước.

- Đây rốt cuộc là phương pháp tu hành gì vậy? Sao lại nghịch thiên như vậy chứ?

Lôi trưởng lão kinh ngạc thầm nghĩ.

......

Trước khi Giang Thần tạo ra không nhỏ động tĩnh, đồng thời ở Thiên Đạo môn trong Hỏa vực cách xa nơi này cũng rất không bình tĩnh.

Mấy ngày qua, trong Thiên Đạo môn, không ai cảm giác được tẻ nhạt.

Ánh mắt của bọn họ, thỉnh thoảng nhìn về phía Thiên Vương phong.

Không cần tới gần cỡ nào, dù cho là ở bên ngoài Thiên Đạo môn thì cũng có thể nhìn thấy được một màn kỳ dị.

Một cột sáng màu vàng óng phát ra từ Thiên Vương phong, bắn thẳng tới mây mù.

Cột sáng này cũng không phải là bất động, năng lượng mạnh mẽ liên tục lưu chuyển.

Cột sáng này xuất hiện từ năm ngày trước, lúc vừa mới bắt đầu không có khuếch đại giống như bây giờ, chỉ là theo thời gian trôi qua, cột sáng đã đạt đến độ cao trăm trượng, hơn nữa càng ngày càng thô to hơn nữa.

Lúc vừa mới bắt đầu, mọi người cảm thấy lẫn lộn, mãi đến khi có tin tức truyền ra, là Ninh Hạo Thiên sắp xuất quan mới tạo thành hiện tượng này.

Lực lượng cuộn trào không kìm nén được, tản ra, làm cho trên dưới Thiên Đạo môn khiếp sợ.

Không khó tưởng tượng ra được, sau khi Ninh Hạo Thiên xuất quan sẽ mạnh tới bao nhiêu.

Đối với người của Xích tiêu phong, mỗi khi cột sáng vàng cao hơn một thước thì áp lực của bọn họ lại càng lớn.

Bọn họ sinh sống ở Hỏa vực họ, không rõ Giang Thần đã làm gì ở Long vực.

Nhưng biết, một khi Ninh Hạo Thiên xuất quan là hắn sẽ có thể hành động trắng trợn không kiêng dè gì trả thù Giang Thần, thậm chí là tấn công Thập vạn đại sơn.

Bởi vì Ninh Hạo Thiên đã trở nên mạnh mẽ, cho nên đã đủ để lay động lực uy hiếp do Thiên Phong đạo nhân để lại!

Đám người Giang phủ chỉ có thể chờ mong thiếu chủ của bọn họ lần nữa hoàn thành kỳ tích mà thôi.

Ngay cả hai người người ngoài như Văn Tâm và Mạnh Hạo, cũng cảm thấy áp lực lớn lao.

Đặc biệt là Văn Tâm Quận chúa, nàng khá rõ thế cuộc, biết rõ Giang phủ phải đối mặt với nguy cơ lớn bao nhiêu.

Giang Thần chém giết Tam hoàng tử, đắc tội với hoàng thất, hoàng thất không thể công khai trả thù, thế nhưng sẽ mượn tay của Hắc Long thành, để làm cho Giang gia bị diệt tộc!

Chương 325: Mười ức

Anh Hùng Điện, vô tận lôi hải.

Cách lúc Giang Thần tiến vào khu vực màu trắng chừng một phút, động tĩnh bên trong đã đạt đến trình độ rất là lớn.

Nói là dời sông lấp biển cũng không quá đáng, Lôi trưởng lão nhìn vào hoàn toàn sững sờ.

Oành!

Tiếng nổ vang đột nhiên truyền đến, vượt ra ngoài dự liệu của Lôi trưởng lão, rốt cuộc lôi hải màu trắng đã chậm rãi khôi phục lại tĩnh lặng.

- Không được!

Lôi trưởng lão hoảng sợ phát hiện ra, mình không cảm ứng được khí tức của Giang Thần đâu nữa!

Kết quả như thế cũng có ý nghĩa Giang Thần đã không tồn tại ở trong thiên địa, bị sấm sánh đánh nát thành tro.

Giữa lúc Lôi trưởng lão đang hối hận mình nên xuất thủ thì một bóng người từ bên trong chậm rãi đi ra ngoài.

- Làm sao lại vậy được chứ?

Sau khi Lôi trưởng lão nhận ra đó là Giang Thần, hắn vừa mừng vừa sợ.

Nếu như Giang Thần không chết, thì tại sao hắn lại không cảm ứng được khí tức của đối phương chứ?

- Trời ạ!

Lôi trưởng lão nghĩ đến một khả năng duy nhất, đó là Giang Thần và lôi hải đã hòa vào làm một thể, giấu diếm được cảm ứng của hắn.

Thế nhưng cảnh giới như vậy, ngay cả hắn cũng không đạt đến được, không ngờ Giang Thần mới tiến vào một lần đã có thể làm được như thế này.

- Vị trưởng lão này?

Trong lúc hắn kinh ngạc, Lôi trưởng lão mới phát hiện ra Giang Thần đang đi tới chỗ của mình.

Lần này hắn cũng không cảm thấy bất ngờ, Giang Thần hòa vào làm một thể với lôi hải, hắn không phát hiện ra được cũng là chuyện rất bình thường.

- Trưởng lão đến để bảo hộ ta đúng không? Thực sự đa tạ.

Giang Thần nói.

Lôi trưởng lão đã gặp qua không ít đệ tử thiên tư trác việt ở Anh Hùng Điện, thế nhưng vị Giang Thần trước mắt này lại có thể được coi là một trong những đệ tử hàng đầu.

- Không cần cám ơn, ta cũng không giúp được cái gì, chúc mừng ngươi thành công.

Lôi trưởng lão nói.

Giang Thần gật gù, quả thực hắn đã thành công, bên trong khí hải đã có một viên lôi hạch nho nhỏ, là niềm vui bất ngờ ngày hôm nay.

- Vừa nãy Giang Thần nóng lòng cầu thành, không có chú ý đúng mực, không biết có tạo thành tổn thất gì đối với lôi hải không?

Bên trong khí hải có một viên lôi hạch lớn bằng nắm tay của một đứa bé, là thứ mà Giang Thần hấp thu lực lượng của ngàn vạn lôi hải ngưng tụ mà thành.

- Không sao, vô tận lôi hải tự thành một vòng tuần hoàn, trải qua vô số năm tích lũy, vừa nãy ngươi tiêu hao chỉ là như muối bỏ bể mà thôi.

Lôi trường rất hào phóng nói:

- Sau đó ngươi có thể đến vô tận lôi hải để tu hành bất cứ lúc nào.

- Có thật không?

Giang Thần vui vẻ nói, mặc dù nói có lôi hạch, lôi điện chi lực có thể tự sinh ra, thế nhưng lôi hạch không thể vĩnh viễn phóng thích năng lượng không có điểm dừng, cần phải được bổ sung.

Điểm quan trọng nhất chính là, lôi hạch muốn thăng cấp thì không thể rời khỏi vô tận lôi hải được.

- Một khi Anh Hùng Điện hào phón, thực sự là khiến cho người ta không kịp ứng phó, đáng tiếc thời gian không đủ, nếu như cho ta thời gian nửa năm nữa thì mười Ninh Hạo Thiên cũng không đáng để chú ý.

Nghĩ tới đây, Giang Thần suy nghĩ xem có nên xin Anh Hùng Điện lại để cho mình tiến vào Thời Gian chi điện tu hành một quãng thời gian nữa hay không.Có điều, lá cây, Cửu chuyển đan, vô tận lôi hải, đã là đãi ngộ rất xa xỉ rồi, nếu như lại đi đòi hỏi, chính hắn cũng cảm thấy rất ngại ngùng.

Điểm mà hắn không biết chính là, coi như Anh Hùng Điện đồng ý thì hắn cũng không thể liên tục đi vào Thời Gian chi điện hai lần trong vòng một năm, nếu không chỉ có hại mà không có lợi.

Cáo biệt Lôi trưởng lão, Giang Thần trở lại tiểu viện của mình.

Hắn không muốn nghỉ ngơi mà trực tiếp đi về phía chiếc thuyền buồm đã được cải tạo kia.

Chiếc thuyền này không chỉ được bề ngoài bọc lại mà bên trong đã hoàn toàn biến dạng, trung tâm vận hành bị hắn triệt để sửa lại.

Ở các nơi trên thân thuyền có đặt trận kỳ, làm cho cả chiếc thuyền có trận pháp phòng ngự.

Đây là do hắn căn cứ vào chiến thuyền của Lăng Vân Điện để cải tạo.

Đối với hắn, đây cũng không phải là việc khó gì cả, lúc trước thiết kế chiến thuyền của Lăng Vân Điện chính là do hắn phụ trách.

Cuối cùng chiếc chiến thuyền độc nhất vô nhị trở thành tượng trưng của Lăng Vân Điện, chinh chiến tứ phương, thuận buồm xuôi gió.

Vì lẽ đó mặc dù là cải tạo chiến thuyền, thế nhưng lực lượng tổng hợp đã vượt xa chiến thuyền của Lăng Vân Điện.

Bởi vì năm trăm năm qua đi, rất nhiều phương diện đã được phát triển, rất nhiều tài nguyên hi hữu lúc trước đã trở nên phổ biến.

Điều này làm cho lúc trước Giang Thần phải chịu hoàn cảnh hạn chế, thế nhưng sau năm trăm năm, hắn lại có thể đại triển quyền cước một phen.

Điểm thú vị chính là, ở trong mắt người của Anh Hùng Điện, chiếc chiến thuyền này đã bị Giang Thần phá hoại đến mức báo hỏng.

Đã từng có người đi tìm trưởng lão nói, một chiếc thuyền buồm đã làm ảnh hưởng tới mỹ quan, yêu cầu Giang Thần xử lý nó.

Nếu như bọn họ biết năng lực của chiếc thuyền này, không biết sẽ nghĩ như thế nào.

Giang Thần nhảy lên trên boong thuyền, kích hoạt chiến thuyền.

Theo một tiếng vang trầm thấp vang lên, dường như cự thú trong lúc ngủ mê thức tỉnh, đang dùng sức vặn eo, cả chiến thuyền phát ra động tĩnh càng lúc càng lớn.

Trên thân thuyền xuất hiện ánh sáng giống như lửa, ở dưới đáy thuyền thì lại phát ra ánh sáng màu xanh lam chói mắt.

Một chiếc thuyền khổng lồ dùng tốc độ cực nhanh bay lên, thoát khỏi mặt đất, đi lên trên không trung.
Sau khi đạt đến độ cao nhất định, người của Anh Hùng Điện mới chú ý tới chiếc thuyền này.

- Địch tấn công! Địch tấn công!

Sau khi không ít người nhìn thấy chiến thuyền, da đầu nổ tung, suýt chút nữa đã bị hù chết.

Hết cách rồi, chiến thuyền nằm ở trên đất bất động cũng đã làm cho người ta cảm thấy uy phong lẫm lẫm, lúc này đi lên trên không trung, được ánh sáng gia trì, khí thế ngập trời.

Lại thêm bởi vì đột nhiên xuất hiện, cho nên bọn họ còn tưởng rằng là người của Tà Vân Điện đến đây tấn công.

Mãi đến khi phát hiện ta chiến thuyền đi ra bên ngoài Anh Hùng Điện thì bọn họ mới ý thức được chiếc thuyền này bay lên từ trong Anh Hùng Điện.

- Chiến thuyền này là người nào mua vậy? Thực sự là thô bạo!

- Giống như lửa cháy vậy, làm thế nào mà được như thê vậy?

- Dường như ta đã từng thấy ở đâu đâu đó rồi vậy?

Nếu không phải là kẻ địch tập kích, tiêu điểm của người Anh Hùng Điện rơi vào trên bản thân của chiến thuyền.

Ở trong mắt rất nhiều nam đệ tử, chiến thuyền của Giang Thần tràn ngập lực lượng.

Muốn hình dung cụ thể, đó là nhìn thấy một vị Đại tướng quân toàn thân mặc giáp ở trong vạn quân vậy, vật cưỡi dưới khố có ảnh lửa cuồn cuộn, chỗ hắn đi qua, không ai có thể ngăn cản được.

Không ít đệ tử biết bay đi theo, muốn nhìn một chút xem chủ nhân của chiến thuyền là ai.

Điều mà bọn họ không nghĩ tới chính là, sau khi chiến thuyền rời khỏi phạm vi của Anh Hùng Điện lại đột nhiên tăng tốc, hóa thành một chùm sáng, trong khoảnh khắc đã đi đến cuối tầm mắt, biến mất không còn tăm hơi đâu nữa.

- Không phải chứ! Tốc độ gì thế này?

Các đệ tử đi theo ngây người như phỗng, bọn họ còn có thể nhìn thấy cái đuôi lửa do chiến thuyền để lại, giống như muốn xé bầu trời ra.

Nhưng mà, thứ chân chính giật mình, bọn họ còn chưa có tư cách thấy.

Sau khi chiến thuyền đến chỗ không có người, không ngờ lại biến mất từng chút một.

Một đám chim nhỏ không rõ vì sao, sau khi bay tới bên này, đến nơi chiến thuyền biến mất lại liên tục bị đẩy lùi.

Hóa ra, chiến thuyền chỉ ẩn hình, không phải là thực sự biến mất.

Giang Thần lái chiến thuyền đi tới Chung Linh sơn, lặng lẽ lái vào trong núi, lại khống chế trận pháp, làm cho tất cả mọi thứ xảy ra trong núi, người ở bên ngoài đều không nhìn thấy được.

Thứ Giang Thần muốn làm chính bỏ toàn bộ những vũ khí làm ra trong mấy ngày nay ở Chung Linh sơn đặt lên trên chiến thuyền.

Nòng pháo lần trước khiến cho Âm Sương đã hoàn thành, bề mặt biến thành một tầng ánh kim loại.

Vẫn không có giá pháo, thế nhưng khi Giang Thần chuyển nòng pháo tới chiến thuyền, nòng pháo và rãnh trên boong thuyền hoàn toàn ăn khớp với nhau.

Hóa ra, giá pháo là ở trên thuyền, đồng thời có thể xoay tròn, tự động bổ sung đầy đạn pháo.

Loại pháo này chính là Diệt thế đại pháo của Lăng Vân Điện năm đó!

Uy lực của một pháo đủ để phá vỡ một ngọn núi.

Mà đây, chỉ là một phần của kế hoạch huyền binh mà thôi.

Thứ chân chính lợi hại không phải là nó!

Ánh mắt của Giang Thần nhìn về phía vách núi Chung Linh sơn, bên trong núi mới là thứ quan trọng giúp hắn chống lại Hắc Long thành.

Vào giờ phút này, toàn bộ kế hoạch huyền binh đã hoàn thành, tổng cộng tiêu tốn mười ức.

Chương 326: Sát cục

Sau khi vũ khí và chiến thuyền chỉnh hợp xong xuôi, Giang Thần chuẩn bị trở về Hỏa vực.

Trước đó, hắn dùng thân phận thật sự đi tới Thánh Phong thương hội, thuận lợi thu mua bốn loại linh dược Tinh thần thảo, Vô căn thủy, Quỷ đầu cô, Cửu tinh băng tinh.

Có thể thu thập ở trong khoảng thời gian ngắn như vậy là bởi vì Giang Thần nắm giữ thẻ Kim Long.

Mặc dù nói tấm thẻ kia đã trả lại Anh Hùng Điện, thế nhưng thương hội còn không biết, bởi vì trước đó hắn đã một lần trả hết, vì lẽ đó toàn bộ quá trình rất là thuận lợi.

Đương nhiên, coi như là xuất hiện bất ngờ gì đó thì Giang Thần còn có thẻ Kim Long của Xuất Vân đại sư.

- Mẫu thân, hứa hẹn với ngươi, con đã làm được!

Đặt linh dược vào trong nạp giới, tâm tình của Giang Thần rất kích động, thật lâu không thể lắng lại được.

Mấy ngày sau, thuốc giải đã được thuận lợi luyện chế thành công.

Đến lúc này, đệ tử tiến tu của Thánh Viện đã nghỉ, từng người đều trở về quên nhà, tất cả đều không thể chờ đợi được nữa mà muốn nói cho thân bằng cố hữu, nói thành tích mà mình đạt được ở trong nửa năm này.

Phi Nguyệt và bốn người khác của Hỏa vực đã cưỡi cơ quan chim rời đi.

Giang Thần bắt chuyện một tiếng với Anh Hùng Điện, cũng điều động chiến thuyền rời khỏi đây.

Điều không tưởng tượng nổi chính là, chiến thuyền vừa mới ra khỏi Anh Hùng Điện thì Ứng Vô Song đã đi lên trên thuyền, là cáo biệt với hắn.

Từ lần trước thấy Giang Thần và nữ nhân tên là Phi Nguyệt công chúa kia ở với nhau, hai người vẫn không chạm mặt nhau lần nào.

Có điều, sau khi Ứng Vô Song hiểu rõ Giang Thần và Phi Nguyệt đều đến từ Hỏa vực, nàng đã phủ định suy đoán trước đó.

Có khả năng Giang Thần không phải là người đùa bỡn cảm tình, là người thương bình thường của Phi Nguyệt mà thôi.

Như vậy, Ứng Vô Song cũng ý thức được mình không có lý do gì, thậm chí là tư cách để tức giận hắn.

Hôm nay lại biết được Giang Thần muốn đi, nàng cố ý đến nói một tiếng, dù sao nói thế nào thì hai người cũng là bằng hữu.

- Lần trước ta đã nói một chút lời quá đáng, ta xin lỗi ngươi.

Vẻ mặt của Ứng Vô Song rất hào phóng, nói rất rõ ràng, nàng nói:

- Ở Thánh Viện có rất nhiều công tử ca có thân phận bất phàm, cũng có rất nhiều người thiên tư trác việt, nhưng không có nữ đệ tử có bối cảnh.

- Đặc biệt là nữ đệ tử đến tiến tu năm nay, các nàng muốn nhận được trợ lực, muốn ở lại Long vực. Cho nên mới bị những công tử ca kia lừa dối, không nói tới mưu đồ và tính toán thất bại, thân thể còn bị lừa đi.

Nỗi nghi ngờ trong lòng của Giang Thần được mở ra, hắn cười nói:

- Vì lẽ đó ngươi cho rằng ta cũng là công tử ca như vậy hay sao?

- Đúng, sau đó ta biết các ngươi vốn đến từ một nơi, vì lẽ đó...

- Ta và nàng không có quan hệ gì cả.

Giang Thần đánh gãy nàng, nói:

- Người khác nhìn ta như thế nào, không quan trọng, nhưng nếu như liên lụy đến người thứ ba, vẫn cần phải có lời giải thích.

- Vậy sao?

Vẻ mặt của Ứng Vô Song có chút không rõ, như vậy cảnh tượng mà nàng nhìn thấy là cái gì chứ?

Những lời nói trước đó làm cho Giang Thần cũng không thể giải thích, hắn chỉ lẳng lặng nhìn nàng mà thôi.

- Được rồi.

Ứng Vô Song thấy hắn không muốn nói, nghi ngờ càng nặng hơn hơn, nhưng cũng không có biện pháp gì cả, nàng nói:

- Chúc ngươi thuận buồm xuôi gió, trên đường bình an.- Đa tạ.

Chợt, Ứng Vô Song rời khỏi chiến thuyền, nhìn theo chiến thuyền đang dùng tốc độ không thể tưởng tượng nổi đi xa.

- Nếu đã không chịu nói, tại sao lại nói không liên quan? Muốn trêu đùa ta sao?

Ứng Vô Song chậm rãi nói, bờ môi đỏ chu lại, vẻ mặt hờn dỗi, nếu như người ngoài nhìn thấy cảnh này, tuyệt đối sẽ không tin tưởng con mắt của mình nữa.

Mà lúc Giang Thần nói chuyện với Ứng Vô Song, đám người Phi Nguyệt đã cưỡi cơ quan chim đi tới chỗ giao giới của Long vực và Hỏa vực.

Nửa năm trôi qua, năm người Phi Nguyệt, Dịch Thủy Hàn, Trầm Hoan, Lữ Phi, Lý Hanh Kính đều có tiến triển thần tốc, ngoại trừ Phi Nguyệt ra, tất cả đều đến giai đoạn khai phá kỳ mạch.

Ở Hỏa vực, chuyện liên quan tới khai phá kỳ mạch không quen thuộc giống như ở trong Anh Hùng Điện, chỉ có một số thiên tài rất ít mới có thể làm được chuyện áp chế cảnh giới, là được môn phái của mình hoặc là gia tộc bí mật bồi dưỡng.

Không thể tưởng tượng ra được, sau khi đám người Hỏa vực biết thành tựu hiện tại của bọn họ thì sẽ có bao nhiêu người chấn động.

Cũng bởi vì như vậy cho nên bọn họ không hiểu tại sao Phi Nguyệt công chúa lại trực tiếp đột phá Thông thiên cảnh.

Bọn họ nhớ khi nàng đột phá Thông thiên cảnh cũng đã tạo ra phong ba không nhỏ ở trong Thánh Viện, mặc dù nói không sánh được với lần Giang Thần kia cũng vậy.

Nhắc tới cũng rất kỳ quái, Thánh Viện cũng không có bất kỳ thay đổi gì đối với nàng, nên bồi dưỡng thế nào thì vẫn bồi dưỡng như thế.

Trong lòng hiếu kỳ, nhưng mà thân phận lại có khác biệt, bọn họ cũng không dám hỏi.

Đột nhiên, chẳng biết vì sao cơ quan chim đang nhanh chóng phi hành lại lắc lư kịch liệt, năm người đột nhiên không kịp chuẩn bị suýt chút nữa đã ngã chổng vó.

Sau khi thật vất vả mới đứng vững được, bọn họ phát hiện ra cơ quan điểu đã xông vào trong một tấm lưới lớn vô hình, tốc độ càng ngày càng chậm, mãi đến khi hoàn toàn dừng lại mới thôi.

Thế nhưng cơ quan chim vẫn còn đang vận chuyển như cũ, khói đen từ trong khung máy móc tràn ra.

Phi Nguyệt tay mắt nhanh nhẹn, dừng cơ quan chim lại, mới không làm cho nó nổ tung.

Lập tức, năm người cảm giác được một luồng thần thức mạnh mẽ khóa chặt lên trên người bọn họ.

- Giang Thần, không ở đây sao?

Một đạo thanh âm trầm thấp vang lên, có thể dễ dàng nghe ra được lửa giận ở bên trong.
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên mới phát hiện ra có một bóng người cao to từ trên trời giáng xuống.

Năm người cảm thấy người này nhìn rất quen mắt, tiếp theo đã nghĩ ra, là Thái Thượng trưởng lão của Thiên Đạo môn, không, nghiêm chỉnh mà nói đã từng là Thái Thượng trưởng lão, Viên Hồng.

Khi Thánh Viện tỷ thí, bởi vì Giang Thần cho nên hắn đã bị trục xuất ra khỏi Thiên Đạo môn.

Hiện giờ hắn mang theo khí thế hùng hổ mà đến, thủ đoạn thô bạo, trong mắt để lộ ra sát ý, rõ ràng là đến để trả thù.

Lại nhìn dáng vẻ của hắn, năm người Phi Nguyệt càng vững tin vào điểm ấy hơn nữa.

So với lúc còn là Thái Thượng trưởng lão, có thể nói là Viên Hồng rất sa sút, cho dù bề ngoài ngoại trừ đã đổi y phục ra thì không nhìn ra cái gì nữa, thế nhưng khí chất đã thay đổi.

- Ta hỏi lần nữa, Giang Thần không đồng thời trở về cùng các ngươi sao?

Viên Hồng lần nữa mở miệng, trên người tỏa ra lệ khí không nhẹ.

- Tiền bối, Giang Thần đã gia nhập Anh Hùng Điện, không có đồng thời trở về cùng chúng ta.

Dịch Thủy Hàn nói.

- Anh Hùng Điện? Hừ!

Viên Hồng rất bất ngờ, tiếp theo lại càng tức giận hơn nữa, hắn bị Thiên Đạo môn trục xuất, Giang Thần lại còn nâng cao một bước, gia nhập Anh Hùng Điện, bảo sao hắn không giận cơ chứ.

- Đi qua đi.

Viên Hồng không tiếp tục làm khó dễ bọn họ mà vung tay lên, lực cản phía trước của cơ quan chim biến mất không còn tăm hơi.

Viên Hồng không quan tâm tới bọn họ mà bay đi về phía Long vực, rất nhanh đã biến mất không còn tăm hơi đâu nữa.

- Phải làm sao bây giờ? Hắn làm vậy rõ ràng là muốn giết Giang Thần.

- Ở chỗ giao giới này, bất kể là Thiên Đạo môn hay là Anh Hùng Điện đều rất khó cứu viện được hắn.

- Nhất định Giang Thần sẽ phải đi tới bên này, dùng năng lực của Viên Hồng, dù cho là một con chim cũng không chạy thoát khỏi con mắt của hắn được.

Năm người nhìn nhau, không biết nên làm gì cho tốt.

Quan hệ giữa bọn họ và Giang Thần không được tốt lắm, bởi vì khi đi tới Thánh Viện, Giang Thần đã gây ra phong ba không nhỏ, bọn họ chỉ có thể kính sợ tránh xa mà thôi.

Chờ đến lúc Giang Thần đứng vững bước chân sau, bọn họ mới ý thức được tạo mối quan hệ với Giang Thần vào lúc ấy là cơ hội tốt nhất để đổi đời.

Có điều quan hệ không được tốt lắm, thế nhưng bọn họ vẫn rất là kính nể đối với Giang Thần, Giang Thần cũng là sự kiêu ngạo của Hỏa vực bọn họ.

- Chúng ta cưỡi cơ quan chim, dù là báo tin về hai bên cũng sẽ rất nhanh.

- Hừm, Viên Hồng chặn ở phía trước, không thể quay về Thánh Viện được nữa, chúng ta đi tới Thiên Đạo môn trước đi.

Bốn nam nhân rất nhanh đã đưa ra quyết định, thế nhưng khi bọn họ nhìn về phía Phi Nguyệt, lại sửng sốt.

Quyền khống chế cơ quan chim ở trên tay của Phi Nguyệt, bởi vì nàng là công chúa.

Phi Nguyệt là hôn thê của Ninh Hạo Thiên, Viên Hồng lại là sư phụ của Ninh Hạo Thiên.

Có tầng quan hệ này, Phi Nguyệt sẽ lựa chọn như thế nào?

- Chúng ta không đi tới Thiên Đạo môn.

Phi Nguyệt lạnh lùng nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau