THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 316 - Chương 320

Chương 317: Chịu thua mà không nhận sai

Nếu như Đô Nguyệt nói vậy, người ở chỗ này cũng không cảm thấy bất ngờ.

Ghét nghèo yêu giàu, đại đa số người đều có tâm tư này, ở trong suy nghĩ của một người tu hành, trong thế giới chú trọng tài nguyên, điểm ấy càng quan trọng hơn.

Thế nhưng, bốn chữ này lại theo nghĩa xấu, mặc kệ có bao nhiêu người tán đồng, thế nhưng sẽ không được phép nói ra ở trước mặt mọi người.

Đặc biệt là lời nói cực đoan như của Đô Nguyệt, đã dẫn tới tiếng ồ lên không nhỏ.

Rất nhiều đệ tử cũng không phải là đến từ thế gia truyền thừa, cũng không thuộc về thế lực nhất lưu tức giận không thôi.

Tuyết Mi và các Đại trưởng lão theo tới không khỏi lắc đầu, cho dù Đô Nguyệt là viện trưởng Thánh Viện, hay là gia chủ thế gia truyền thừa thì cũng không dám nói rõ, làm như vậy sẽ mất đi dân tâm.

Hình ảnh trôi tới cuối cùng, chính là đánh cược giữa Đô Nguyệt và Giang Thần.

Mọi người phát hiện ra sau khi Mộ Dung Diên rời khỏi đây, Giang Thần đã thắng.

Trong quá trình này, Ứng Vô Song đã hoàn thành hạng mục trắc nghiệm thứ ba, cũng là thành tích loại ưu.

Ba hạng loại ưu!

Giống như ba cái bạt tai đánh vào trên mặt của Đô Nguyệt.

- Đô Nguyệt trưởng lão, hiện giờ ngươi có muốn nói gì không?

Nhìn Đô Nguyệt không nói một lời, Giang Thần cũng không có nhẹ dạ mà ép thêm một bước, hỏi.

- Ta thua.

Đô Nguyệt như đang lầm bà lầu bầu, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, vẫn là sắc mặt làm cho người ta chán ghét, hắn nói:

- Nhưng dù như thế cũng không có cách nào chứng minh được cái gì, tài nguyên của thế gia truyền thừa...

- Hóa ra Đô Nguyệt trưởng lão là người nói không giữ lời như vậy, như vậy thì ta cũng không muốn phí lời với ngươi nữa.

Giang Thần ngắt lời của hắn.

Đô Nguyệt chịu thua mà không nhận sai, không sao, dù sao Giang Thần cũng đã để lời nói của hắn lộ ra trước mặt công chúng, hơn nữa từ biểu hiện của Ứng Vô Song, từ ánh mắt của các đệ tử chung quanh không khó phát hiện ra, sự uy nghiêm của vị trưởng lão này đã còn lại bao nhiêu.

Sau đó, Giang Thần và Ứng Vô Song nhìn nhau, lập tức xoay người rời đi.

- Ngươi có bản lĩnh thì cũng tiến hành trắc nghiệm đi, nếu như ngươi cũng có thể đạt tới thành tích ba hạng loại ưu, ta sẽ thừa nhận mình có lỗi!

Đô Nguyệt vẫn còn đang mạnh miệng, cố gắng cứu vãn một ít bộ mặt của mình.

Nhưng mà, Giang Thần và Ứng Vô Song đồng thời dừng lại.

Ứng Vô Song rất hứng thú cười cười, lời này của Đô Nguyệt là tự đào hố chôn mình.

Thiết bị tu hành trong sân của Giang Thần, mỗi lần sử dụng đều sẽ ghi chép thành tích.

Bây giờ chỉ có tên của nàng và Giang Thần ở phía trên.

Trước khi nàng bắt đầu tu hành, đương nhiên tên của Giang Thần ở trên vị trí cao nhất, sau đó Giang Thần ra ngoài một quãng thời gian rất dài, nàng không ngừng có gắng đạt tới độ cao đó và vượt qua.

Kết quả tới hôm nay, tên của Giang Thần vẫn ở bên trên nàng.

Ngày hôm nay Giang Thần không định tiến hành trắc nghiệm, chuyện này làm cho Đô Nguyệt cho rằng hắn không dám trắc nghiệm.

Dù sao, thời gian hắn gia nhập Anh Hùng Điện còn không được bao lâu, mà dựa vào biểu hiện hôm nay của Ứng Vô Song, rất có thể là trong năm qua đã giấu tài, lén lút sử dụng thiết bị tu hành của Anh Hùng Điện.

- Ngươi chắc chắn chứ?

Dường như Giang Thần không nghĩ tới sẽ có người tích cực muốn chết như vậy, vẻ mặt hắn hiện lên ý cười không tên.

- Dùng tính cách yêu làm náo động của hắn, hôm nay không tiến hành trắc nghiệm, nhất định là lòng tin không đủ.

Đô Nguyệt thầm tính toán ở trong lòng, gật đầu nói:

- Không sai, nếu như ngươi cũng có thể đạt tới ba hạng loại ưu.

Hắn còn đưa ra điều kiện ba hạng đều loại ưu, vô cùng nham hiểm.Bởi vì trước khi Ứng Vô Song trắc nghiệm, từ xưa tới nay chưa từng có ai làm được chuyện này.

- Vậy nếu như ta làm được, Đô Nguyệt trưởng lão có thể thu lại lời giải thích vừa rồi hay không? Dùng sự vô liêm sỉ của ngươi, có lẽ thu lại cũng không sao cả.

Giang Thần nói.

- Hừ, nếu như ba hạng mục của ngươi đều là loại ưu, ta sẽ vả miệng mười lần! Ta nói được là làm được!

Đô Nguyệt quát lên.

Ồ!

Đám người còn không tản đi vừa nghe thấy lời này kinh ngạc không thôi, không nghĩ tới Đô Nguyệt trưởng lão lại chơi lớn như vậy.

- Hay, các vị làm chứng giúp ta!

Nói đoạn Giang Thần sải bước đi tới vại nước, không có chút sốt sắng nào cả, dáng vẻ so với Ứng Vô Song đánh vỡ ghi chép vừa nãy còn ung dung hơn nhiều.

- Hắn còn chưa gia nhập Anh Hùng Điện được hai tháng, nếu như nói trong năm qua Ứng Vô Song có thể lén lén lút lút tiến hành tu hành, nhưng hắn tuyệt đối không có cái điều kiện này.

- Thiết bị tu hành của Anh Hùng Điện kiêu ngạo cả Long vực, yêu cầu trắc nghiệm cũng coi đây là cơ sở, hắn không tiến hành tu hành theo trình độ của Anh Hùng Điện, nhất định không thể đạt được loại ưu.

Trong lòng Đô Nguyệt thầm nghĩ vậy, hắn suy đoán như vậy cũng không sai một chút nào.

Nếu như người trước mắt không phải là Giang Thần.

Đám người Tuyết Mi Đại trưởng lão giật mình với biểu hiện của Ứng Vô Song, trong lòng lại đang phỏng đoán có phải là có quan hệ tới thiết bị tu hành mà Giang Thần làm ra hay không.

Nếu như đúng là như vậy, xung kích mang đến sẽ không nhỏ hơn so với phương pháp kỳ mạch khai phá.

Cũng chính là bởi vì quá kinh người cho nên bọn họ không muốn tin tưởng Ứng Vô Song mới tu hành được nửa tháng lại đạt được loại ưu ở ba hạng mục.

Hiện tại Giang Thần trắc nghiệm, rất có thể sẽ đưa ra đáp án cho bọn họ.

- Kỳ thực Giang Thần không cần trắc nghiệm, vừa nãy Đô Nguyệt trưởng lão rất mất mặt, mục đích của hắn đã đạt đến.

- Đúng vậy, loại ưu ở ba hạng mục không phải là chuyện dễ dàng.

- Một khi không làm được, Đô Nguyệt trưởng lão sẽ lấy chuyện này để làm cho Giang Thần khó xử, cứu vãn tôn nghiêm của mình.

Các đệ tử Kiếm Minh ở đây rất ít, vì vậy ác ý đối với Giang Thần cũng không nhiều, hơn nữa những câu nói kia của Đô Nguyệt đã làm cho bọn họ khó chịu, vì lẽ đó tất cả đều tiếc hận thay cho Giang Thần.Giang Thần đứng ở bên cạnh vại nước, lòng bàn tay đặt sát lên trên mặt nước, động tác giống như Ứng Vô Song vừa nãy.

Chỉ là vẻ mặt của hắn rấ tlaf trấn định, tay cũng rất là vững vàng.

Nghĩ đến việc đây là lần thứ nhất hắn trắc nghiệm, trong lòng Ứng Vô Song rất hắn mạnh mẽ.

- Lên.

Thiên chi hoàn vận chuyển, sóng gợn lập tức xuất hiện, tốc độ cực nhanh, khuếch tán từng vòng từng vòng, tiếp theo từ từ xoay tròn.

Ô ô!

Không tới một giây, nước đã sôi trào mãnh liệt, động tĩnh không nhỏ.

Đương nhiên, mọi người đã bắt đầu lo lắng liệu nước có thể bắn ra hay không, một khi như vậy sẽ là thất bại.

Nước dâng lên cao, chỉ thiếu một chút đã làm cho tất cả mọi người đều căng thẳng không thôi.

Có điều rất nhanh bọn họ đã phát hiện ra mình bị Giang Thần chơi đùa, bất kể mạo hiểm như thế nào thì nước cũng không tung ra, tất cả tất cả đều nằm trong lòng bàn tay của hắn.

Chờ đến khi Giang Thần thu tay lại, dòng nước đã xoay chuyển được bốn mươi chín vòng, lần nữa phá vỡ ghi chép.

Không chút nghi ngờ nào cả, thành tích đã được liệt vào loại ưu.

Không cho người khác thời gian phản ứng, Giang Thần đi tới trụ đồng, tiến vào trong phạm vi năm thước.

Ứng Vô Song lại nhìn thấy tâm tình của Giang Thần không chút biến đổi, trái lại sắc mặt còn rất bình tĩnh, trực tiếp vung tay lên.

Một chưởng nhìn như thường thường không có gì lạ, thế nhưng động tĩnh lại không nhỏ hơn so với nàng.

- Thiên nhân hợp nhất.

Ứng Vô Song nhớ tới điểm này, người nắm giữ trạng thái như thế này quả thực không cần bức bản thân phẫn nộ thì mới có thể bạo phát.

- Lại là loại ưu!

Đám người mới phục hồi tinh thần lại từ trong kết quả hạng mục trắc nghiệm thứ nhất cùng nhau há hốc mồm.

Không chút nghi ngờ nào cả, biểu hiện của Giang Thần so với Ứng Vô Song còn chói mắt hơn nữa.

Kết quả hạng mục trắc nghiệm cũng đã không có gì bất ngờ nữa.

Lập tức, tất cả mọi người đều nhìn về phía Đô Nguyệt.

Hắn, đã giải thích hoàn mỹ cái gì gọi là nâng tảng đá lên tự đập vào chân của mình.

Rõ ràng đã đủ mất mặt rồi mà còn ngại không đủ, gọi Giang Thần lại, còn muốn vả miệng ở trước mặt mọi người.

Sau khi kết quả hạng mục cuối cùng xuất hiện, mặt của Đô Nguyệt đã tái mét, bờ vai khẽ run.

- Đô Nguyệt trưởng lão, mời.

Giang Thần đi về phía hắn, cười nói.

- Ta, giết ngươi!

Đô Nguyệt đã triệt để mất đi lý trí, rốt cục đã không nhịn được nữa mà muốn dùng thực lực để bộc phá ra sự uy phong trưởng lão của mình.

Nhưng hắn đã quên, ở cách đó không xa lại có một đám Đại trưởng lão đang đứng đó. Sau khi bọn họ chứng thực suy đoán trong lòng, ánh mắt nhìn Giang Thần đã giống như là đang quan sát một khối vàng vậy.

- Dừng tay!

Mấy vị Đại trưởng lão cùng kêu lên, tiếng hét lớn chẳng khác nào sấm sét.

Chương 318: Tét tét tét tét tét

Mấy vị Đại trưởng lão rơi xuống trước người của Giang Thần, hình thành một bức tường cứng rắn như sắt, Đô Nguyệt đang xông lên trực tiếp bị đẩy lùi ra ngoài.

Lúc rơi xuống đất, toàn thân hắn đau nhức, tới mức bò cũng không nổi.

- Đô Nguyệt, ngươi thân là trưởng lão, thực sự quá thất thố.

- Nói không giữ lời, thẹn quá thành giận ra tay với đệ tử, ngươi, còn có mặt mũi của một người trưởng lão nữa không?

- Ta thấy, nên thu hồi chức trưởng lão của hắn đi thì hơn.

Những câu nói này của các Đại trưởng lão khiến cho Đô Nguyệt tỉnh táo lại, vẻ mặt kinh hoảng, cố nén đau đớn đứng dậy, đang muốn giải thích cho mình vài câu thì đột nhiên nghĩ đến việc những trưởng lão này đều đứng ở bên phía Giang Thần, cho dù hắn có nhiều lời thì cũng vô dụng.

- Lẽ nào? Thực sự phải vả miệng mình sao?

Tôn nghiêm của người thân là Thông thiên cảnh khiến cho hắn do dự không quyết định được.

Có điều hắn nghĩ tới mình đang ở trong Anh Hùng Điện, không phải nơi lạc hậu gì cả, Thông thiên cảnh chẳng có gì lạ cả.

Giữa lúc này lại có vài vị Đại trưởng lão hiện ra, đều là Đại trưởng lão có địa vị không thấp ở trong Anh Hùng Điện.

Thủy Nguyên cũng ở trong đó.

Hắn nhìn lướt qua, khi nhìn thấy Giang Thần, hai hàng lông mày không khỏi nhíu lại.

Từ lần trước nhi tử thua ở trên tay của Giang Thần, hắn cảm kích Điện Chủ, đồng thời cũng định quên đi cái tên Giang Thần này.

Không nghĩ tới hiện tại lại gặp được đối phương ở đây.

- Đã xảy ra chuyện gì?

- Các ngươi tới đây làm gì?

Người của hai bên Thủy Nguyên và Tuyết Mi đồng thời hỏi, đầu óc đều có chút mơ hồ.

Nhạc đệm đột nhiên xuất hiện khiến cho Đô Nguyệt vui vẻ, không chừng có thể lừa dối qua ải.

- Thủy Nguyên Đại trưởng lão, là như vậy.

Sau đó Đô Nguyệt tránh nặng tìm nhẹ, giảng giải chuyện vừa nãy, không thể không nói, tài ăn nói của hắn vẫn rất tốt.

Ở trong miệng của hắn, giữa hắn và Giang Thần chỉ là xung đột ngôn ngữ mà thôi.

Dù cho là người biết chuyện muốn phản bác thì cũng sẽ phát hiện ra hắn không nói sai, chỉ là đã lệch khỏi trọng điểm mà thôi.

Quả nhiên, Thủy Nguyên không đặt chuyện nhỏ này ở trong lòng, nói:

- Trong trắc nghiệm liên tục xuất hiện hai người đạt tới loại ưu ba hạng mục, chúng ta cố ý tới xem một chút, xem có phải là trắc nghiệm sai, hay là... Thực sự có đệ tử làm được chuyện này.

Từng Đại trưởng lão đều có chức trách của riêng mình, đám người Tuyết Mi Đại trưởng lão ý thức được mình ở đây mới là không hợp lý.

- Xem ra, trình độ vô liêm sỉ của Đô Nguyệt trưởng lão đã vượt qua tưởng tượng của ta.

Giang Thần thở dài nói.

Đô Nguyệt bĩu môi, không lên tiếng.

- Yên tĩnh, chẳng lẽ ngươi thực sự muốn để cho một vị trưởng lão vả miệng ở trước mặt mọi người sao?

Thủy Nguyên nói.

- Ha ha, nếu như Đô Nguyệt trưởng lão không chịu tự nguyện, ta cũng không ép buộc được, cáo từ.

Giang Thần nói.

- Không tiễn.

Thủy Nguyên nói.

- Chờ một chút.

Tuyết Mi Đại trưởng lão bị kẹp ở giữa vội nói:

- Thủy Nguyên trưởng lão, người sáng tạo ra ba hạng mục loại ưu chính là hai người bọn họ.

Đây là chuyện mà Thủy Nguyên không nghĩ tới, sau đó hắn nhìn về phía Đô Nguyệt, người sau gật gật đầu.

- Xem ra, công cụ trắc nghiệm hỏng rồi.

Thủy Nguyên liếc mắt nhìn Giang Thần và Ứng Vô Song một cái, không tiếp tục để ý mà đi về phía công cụ trắc nghiệm.

Đám người mắt thấy toàn bộ quá trình âm thầm lo lắng, thế nhưng thấy Thủy Nguyên chắc chắc như vậy, bọn họ cũng không tiện mở miệng.
Chờ đến lúc Thủy Nguyên kiểm tra xong công cụ trắc nghiệm, Giang Thần và Ứng Vô Song đã đi xa.

- Chờ một chút!

Sắc mặt của Thủy Nguyên biến đổi, sau khi hắn kiểm tra, tất cả công cụ trắc nghiệm đều rất bình thường, chẳng phải là…

Nghe thấy tiếng kêu của hắn, Giang Thần cũng không quay đầu lại, mà nâng tay cánh tay lên vẫy vẫy.

Bất đắc dĩ, Thủy Nguyên thả người nhảy một cái, xuất hiện ở trước người của Giang Thần và Ứng Vô Song.

- Hai người các ngươi?

Hắn đang muốn nói ra nỗi nghi hoặc trong lòng, rồi lại dừng lại.

- Sao vậy? Có phải trưởng lão muốn nói ta và Vô Song bị người ta nhằm vào, không có cách nào sử dụng được thiết bị tu hành, tại sao còn có thể đạt được loại ưu đúng không?

Giang Thần nói hết lời giúp hắn.

Trong mắt của Thủy Nguyên hiện lên vẻ lúng túng, thân là Đại trưởng lão, hắn biết rõ có việc này xảy ra, thế nhưng không ngăn cản, là không xứng với chức!

Hắn biết muốn ôn hòa nhã nhặn nói chuyện với Giang Thần là chuyện không thể nào, hắn thò bàn tay vào trong ống tay áo, thúc giục một đạo phù.

Cũng không lâu sau, quảng trường bị một luồng khí thế bao phủ, ép ở trên đỉnh đầu của mọi người.

- Chuyện gì vậy?

Âm thanh của Điện Chủ vang lên ở trong thiên địa.

Hai mắt của Thủy Nguyên khép hờ, dùng thần thức nói đầu đuôi mọi chuyện.

- Lần trước, không phải ta đã nói không được tiếp tục gây cản trở cho Giang Thần và Ứng Vô Song sao?

Âm thanh của Điện Chủ mang theo vẻ bất mãn.

Tất cả Đại trưởng lão ở đây đều không nói lời nào, giữ yên lặng.

- Ài.

Điện Chủ thở dài một tiếng, nói:

- Giang Thần, Vô Song, chúc mừng các ngươi đã đạt được thành tích loại ưu, có thể nói cho ta biết sao các ngươi lại làm được hay không?

Giang Thần và Ứng Vô Song vừa nhìn nhau, sau khi người sau được ánh mắt của Giang Thần cho phép, nàng nói:

- Điện Chủ, là như vậy...

Dưới sự giảng giải của Ứng Vô Song, nghi ngờ trong lòng của chúng nhân được mở ra.
Rốt cuộc Đô Nguyệt đã biết tại sao Ứng Vô Song và Giang Thần có thể đạt được loại ưu, bỗng nhiên tỉnh ngộ, đồng thời lại sững sờ đứng ở tại chỗ.

Những người khác cũng có cùng ý nghĩ giống như hắn.

- Vô Song, ý của ngươi là, trong hơn nửa tháng, ngươi dựa vào ba cái dụng cụ tu hành mà Giang Thần làm ra, đã đạt được loại ưu hay sao?

Điện Chủ đã nói ra ý nghĩ của mọi người ở đây.

Trước đó Ứng Vô Song ra sao, mỗi người đều rất rõ ràng.

Hiện tại chỉ mới tu hành được hơn nửa tháng, không chỉ bù đắp được chỗ thiếu hụt, thậm chí còn vượt qua được tất cả mọi người.

Nếu như là thật, như vậy khí tài tu hành của Anh Hùng Điện ở trước mặt đồ của hắn, quả thực chính là rác rưởi.

Tuyết Mi Đại trưởng lão đã đoán được là như vậy, lập tức thông qua thần thức nói chuyện Giang Thần tiêu dùng mua vật liệu báo cho Điện Chủ mà không để lại dấu vết.

- Giang Thần, ngươi thực sự là mỗi lần đều làm cho người ta kinh hỉ! Thần vật như vậy, có thể để cho chúng ta xem xét được không?

Điện Chủ nói.

Giang Thần cũng không do dự mà lấy ra Thiên Hoàn Châu.

- Ồ? Quả cầu sắt đơn giản này mà có được hiệu quả so với với Tĩnh Tâm hồ hay sao? Thực sự là ghê gớm.

Điện Chủ tán dương.

- Đúng, ta còn có thể ra chế tạo càng nhiều hơn nữa.

Giang Thần nói.

Ý tứ của hắn là, Thiên hoàn châu này có thể chế tạo ra nhiều, để cho mỗi một đệ tử đều có thể dùng.

Haim ắt của các đệ tử đều phát sáng, thành tích của Ứng Vô Song và Giang Thần còn ở đó, đương nhiên bọn họ rất là khát vọng.

Nhưng mà, Giang Thần lại nói:

- Vốn, ta định chia sẻ cho Anh Hùng Điện, thế nhưng một ít hành vi của Anh Hùng Điện làm cho ta cảm thấy nhất định phải thận trọng cân nhắc.

Nghe vậy, chúng đệ tử nhìn nhau, rất là lo lắng, sao lại cần thận trọng cân nhắc cơ chứ?

Tuyết Mi Đại trưởng lão rất hoang mang, nói:

- Là ta kiến thức nông cạn, mới dẫn đến xung đột như vậy.

Không nói tới khí tài tu hành, còn có phương pháp kỳ mạch khai phá.

Địa vị của Giang Thần ở trong lòng bọn họ đã tăng lên đến cực điểm.

- Ngươi không cần nói với ta những thứ này.

Giang Thần lạnh lùng nói.

Tuyết Mi Đại trưởng lão ngẩn ra, đi tới trước mặt Ứng Vô Song, nói:

- Vô Song, vừa rồi lời nói của ta rất quá đáng, xin ngươi tha thứ cho ta.

- Ta không chấp nhận lời xin lỗi của ngươi, cũng sẽ không tha thứ, nhưng cũng sẽ không tính toán với ngươi chuyện này.

Ứng Vô Song đưa ra đáp án của bản thân.

- Giang Thần, ta không có chuyện gì.

Ứng Vô Song lại nói.

Tuyết Mi Đại trưởng lão vốn lo lắng yên lòng lại, vừa nghĩ đã cảm thấy sợ hãi, lại hối hận.

Giang Thần không đáp lại, chỉ nhìn sang phía Đô Nguyệt mà thôi.

Tất cả mọi người nhìn sang theo hắn.

Tét tét tét tét!

Dưới ánh mắt của mọi người, hai mắt của Đô Nguyệt nhắm chặt, tay phải dùng lực mạnh mẽ đánh vào ngoài miệng của chính mình.

Hắn là người thông minh, vừa nghe đến đó đã biết đây là biện pháp duy nhất.

Chương 319: Độc nhất vô nhị

Đi tới chỗ không người, Mộ Dung Diên cũng không nhịn được nữa mà nổi trận lôi đình, phát tiết lửa giận trong lòng.

Các nữ đệ tử bên người cách nàng khá xa, không dám tới gần, không dám nói ra lời nào.

- Lẽ nào, lẽ nào là Kiếm Phi vẫn đang lén lút trợ giúp tiện nhân kia tu hành hay sao?

Chuyện này không phải là chuyện không thể nào, người phá hoại Ứng Vô Song tu hành là đệ tử của Kiếm Minh, mà Mặc Kiếm Phi lại là Minh chủ Kiếm Minh.

Chỉ có như vậy thì mới có thể giải thích được chuyện đã xảy ra hôm nay.

- Đáng ghét, Ứng Vô Song à Ứng Vô Song, ngươi tự mình tìm chết thì đừng trách ta lòng dạ độc ác!

Mộ Dung Diên đã quyết định, muốn cho Ứng Vô Song đẹp mặt.

Các nữ đệ tử xung quanh nhìn nhau, biết Mộ Dung Diên đã muốn dùng thủ đoạn cực đoan, dùng năng lực của nàng, quả thật nàng có thể làm được chuyện này.

Các nàng rất đồng tình đối với Ứng Vô Song.

Đột nhiên, một luồng ánh kiếm đột nhiên đi tới, là Mặc Kiếm Phi.

Hắn đến làm cho Mộ Dung Diên ngẩn ra, lập tức lại dùng mặt lạnh đối diện với hắn.

- Các ngươi lui xuống trước đi.

Mặc Kiếm Phi nói.

Bốn nữ đệ tử kia cũng không do dự, xoay người rời đi.

- Đừng đi, các ngươi không cần phải nghe lời của hắn.

Nhưng mà, Mộ Dung Diên lại gọi các nàng lại.

- Diên nhi...

Mặc Kiếm Phi nhíu nhíu mày, có chút không vui.

- Ngươi tới đây để làm gì? Không đi tìm Ứng Vô Song tâm sự sao? Đúng rồi, hôm nay nàng thu được loại ưu ba hạng mục, ngươi không đi chúc mừng sao? Hay là, ngươi đã biết được chuyện này rồi?

Mộ Dung Diên liên tục cười lạnh, trong lời nói mang theo sự châm chọc.

- Chính là vì thế cho nên ta mới tới.

Mặc Kiếm Phi nói.

- Thật sao?

Mộ Dung Diên cũng muốn nghe một chút xem hắn sẽ nói cái gì.

- Ta đã từng khuyên nàng, không nên làm tuyệt như vậy, một lần cơ hội tu hành cũng không cho người ta...

Mặc Kiếm Phi nói ra lời khiến cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn, không ngờ không phải là hắn đến xin lỗi, trái lại là chỉ trích.

- Mặc Kiếm Phi, rốt cuộc ngươi có ý gì!

Mộ Dung Diên quát lạnh.

- Mộ Dung sư tỷ, chúng ta đi trước.

Tứ nữ khác nhận ra được chuyện không đúng, muốn rời khỏi để tránh hiềm nghi.

- Không cần, các ngươi cứ chờ ở chỗ này cho ta!

Mộ Dung Diên ra lệnh một tiếng, làm cho các nàng không dám lộn xộn.

Điều này cũng làm cho Mặc Kiếm Phi mất đi chút kiên trì cuối cùng, hắn nói:

- Ngươi cho rằng ta tới đây là để làm gì chứ? Nhận sai với ngươi sao? Nói cho ngươi biết, những người bị ngươi phái đi quấy rối người khác, toàn bộ đã bị trục xuất ra khỏi Anh Hùng Điện rồi.

Mộ Dung Diên rất bất ngờ, nhưng cũng không quan tâm mà chỉ cười khẩy nói:

- Tiện nhân kia đạt được loại ưu ba hạng mà đã nhân cơ hội cáo trạng sao?

Mặc Kiếm Phi thấy nàng như vậy không nhịn được lắc đầu, bất đắc dĩ nói:

- Mộ Dung Diên, ngươi cũng bị trục xuất ra khỏi Anh Hùng Điện.

- Cái gì? Không thể nào?

Mộ Dung Diên hoàn toàn không tin, tâm tình kích động, nói:

- Một tiện nhân mà thôi, không ngờ cũng muốn đá ta ra ngoài Anh Hùng Điện sao?

Nhưng mà, sự trầm mặc của Mặc Kiếm Phi dần dần làm cho nàng dao động, không khỏi hoảng hồn, nhìn về phía bốn nữ tử khác.Bốn nữ cũng lắc đầu, cùng nàng cũng rất chấn động.

- Là do thông báo vừa nãy, Giang Thần đã làm ra dụng cụ tu hành hàng đầu, đã được Điện Chủ coi trọng.

Mặc Kiếm Phi nói.

- Dụng cụ tu hành hàng đầu?

Mộ Dung Diên có chút không hiểu nói.

- Không sai, Tĩnh Tâm hồ của Anh Hùng Điện, Thiên Trượng phi bộc so sánh với nó lại giống như món đồ chơi của trẻ con vậy.

- Như vậy cũng không thể trục xuất ta, mua lại dụng cụ là được, dựa vào cái gì mà bị Giang Thần áp chế cơ chứ?

Mộ Dung Diên hiểu rõ nguyên nhân biểu hiện ngày hôm nay của Ứng Vô Song, thế nhưng nàng vẫn rất không cam lòng.

- Giang Thần không bán, cũng không cống hiến cho Anh Hùng Điện, nhưng lại cho đệ tử Anh Hùng Điện mượn, thế nhưng, người Kiếm Minh không được mượn.

Mặc Kiếm Phi nghiêm nghị nói.

- Dụng cụ của hắn có thật sự lợi hại như vậy sao?

- Không sai, hơn nữa hắn có quyền khống chế tuyệt đối đối với dụng cụ, người khác sử dụng còn cần phải xem hắn có tình nguyện hay không, lúc này đã có không ít người rút lui Kiếm Minh.

Mặc Kiếm Phi nói.

Nghe đến đó, Mộ Dung Diên mới ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc.

- Có cái gì quá mức cơ chứ? Anh Hùng Điện muốn trục xuất ta? Không thể, ta chủ động rút lui!

Mộ Dung Diên nói.

- Ngươi gặp phải phiền phức như vậy mà đã muốn rời khỏi như vậy sao?

Mặc Kiếm Phi tức giận không nhẹ, cho dù hắn biết vị hôn thê của mình rất không có trách nhiệm, mọi việc đều lấy mình là trung tâm cũng thế.

- Ha ha, Giang Thần là thứ gì cơ chứ? Là người đến từ địa vực lạc hậu, đồ vật làm ra có lẽ sẽ có ít tác dụng, nhưng hắn có thể nắm giữ mãi được sao? Coi như Anh Hùng Điện đồng ý thì ta cũng sẽ mời đại sư của gia tộc tới phá giiar.

Mặc Kiếm Phi nghĩ thầm, đến lúc đó Kiếm Minh của hắn cũng đã giải tán rồi.

Nhưng mà, hiện nay cũng không biện pháp nào khác.

......

Giang Thần cũng không lo lắng đồ vật của mình bị người khác phá giải, bởi vì, hắn tin tưởng không ai có thể làm được ra nó.

Sau khi Đô Nguyệt đánh sưng miệng mình lên, Giang Thần và Đại trưởng lão cùng với Điện Chủ đã tiến hành trao đổi rất nghiêm túc.
Đầu tiên, Giang Thần trả lại thẻ Kim Long mà Anh Hùng Điện cấp cho mình.

Điện Chủ hỏi hắn còn có những điều kiện gì khác nữa không, khi Giang Thần đưa ra yêu cầu hắn trở về Hỏa vực, khi đó hắn hi vọng có thể có một vị cường giả cấp bậc Tôn giả hỗ trợ cứu phụ thân ra ngoài.

Nhưng lại bị Điện Chủ khéo léo từ chối, nói mặc dù Anh Hùng Điện được tôn sùng, thế nhưng đó là bởi vì không can dự vào trong ân oán cá nhân.

Khi nói tới đây tình tình đã rơi vào bế tắc.

Sau đó, Điện Chủ nói:

- Giang Thần, ngươi nghĩ Anh Hùng Điện để ý tới phương pháp khai phá kỳ mạch là vì nguyên nhân gì?

- Ồ?

Giang Thần ra vẻ không hiểu.

- Có thể thay đổi nhược điểm của Thông thiên cảnh, chuyện này rất quan trọng, sẽ làm cho người của cả đại lục điên cuồng. Thế nhưng, xưa nay Anh Hùng Điện không nghĩ tới chuyện này quá nhiều.

- Mà chuyện Anh Hùng Điện muốn làm chính là, tụ tập một nguồn lực lượng, chống đỡ Tà Vân Điện.

Nghe đến đó, Giang Thần đã rõ đối phương muốn dùng đại nghĩa để thuyết phục mình.

Hắn suy nghĩ một chút, lớn mật nói:

- Điện Chủ, của cải, chỉ là vật phụ thuộc của quyền lợi mà thôi.

Lời này vừa nói ra, các Đại trưởng lão xung quanh hoàn toàn biến sắc, bởi vì lời này của Giang Thần như sấm sét vậy.

- Làm càn!

Thủy Nguyên hét lớn một tiếng, trong mắt toát ra lửa giận.

- Chậm đã.

Điện Chủ gọi hắn lại, bởi vì rõ ràng Giang Thần còn có lời khác muốn nói nữa.

- Giang Thần ta không phải là người đặt lợi ích lên hàng đầu, cũng không phải là không biết cảm ơn người khác.

Giang Thần hít sâu một hơi, nói:

- Ta chỉ không hài lòng vè thái độ trước đó của Tuyết Mi Đại trưởng lão, giống như nên làm như vậy, thậm chí còn chiếm tiện nghi của Anh Hùng Điện vậy.

- Đại nghĩa, ân tình, trong lòng ta tự nắm chắc, không thích người khác thông qua hai thứ này để chèn ép ta.

- Có lúc, vốn là chuyện mà ta muốn làm, thế nhưng bởi vì một ít nguyên nhân mà có khả năng sẽ không đi làm.

- Ví dụ như, ta định chia sẽ miễn phí phương pháp khai phá kỳ mạch cho Anh Hùng Điện, vừa nãy đưa ra yêu cầu chỉ là bất đắc dĩ mà thôi.

- Nhận ân một giọt nước, báo đáp cả một dòng suối, thế nhưng ta không hy vọng có người nào đó cho rằng xuất thân của ta thấp hèn thì cho rằng cái gì ta cũng không hiểu.

Nói tới chỗ này, Tuyết Mi và mấy vị Đại trưởng lão phụ trách chi tiêu thẻ Kim Long của Giang Thần rất là lúng túng.

- Trong non nửa năm này, tiến triển của ta thần tốc là nhờ có Thánh Viện và Anh Hùng Điện, phương pháp khai phá tám cái kỳ mạch, ta sẽ chia sẻ từng cái cho Anh Hùng Điện, thế nhưng kỹ thuật khí tài ba hạng mục tu hành lại là một chuyện khác, có điều khí tài của ba hạng mục ta có thể cho Anh Hùng Điện sử dụng miễn phí.

- Sở dĩ nhằm vào Kiếm Minh là bởi vì ta là một nam nhân, nên có thủ đoạn phản kích ccm ình.

Tiếng nói vừa dứt, Đại trưởng lão và Điện Chủ không biết nên đáp lại ra sao.

Giác ngộ của Giang Thần vượt ra xa ngoài dự đoán của bọn họ.

- Phương pháp khai phá kỳ mạch, chia sẻ cho Anh Hùng Điện, khí tài tu hành, chỉ cần ta vẫn còn là một thành viên của Anh Hùng Điện, như vậy Anh Hùng Điện sẽ được sử dụng miễn phí.

- Đây là báo đáp của ta.

Sau khi Giang Thần đi rồi, Điện Chủ và các Đại trưởng lão nhìn nhau không nói gì.

Sau một lúc lâu, Thủy Nguyên thở dài nói:

- Cách làm người của Giang Thần này, độc nhất vô nhị.

Ngay cả hắn cũng nói lời này, các Đại trưởng lão khác đều bị dọa cho phát sợ.

- Là chúng ta tính toán quá mức ở trên hạng mục mười ngàn vạn, đã tạo thành hiểu lầm, lại sỉ nhục hắn, ta có lỗi.

Tuyết Mi cảm thán một tiếng, xấu hổ cúi đầu.

Chương 320: Đồng quy vu tận

Cáo biệt viện trưởng và Đại trưởng lão, Giang Thần trở lại nơi ở của mình.

Sau khi quyết định các loại chuyện phiền phức, chuyện sau đó hắn phải làm chính là chuẩn bị thật đầy đủ, nghênh đón khiêu chiến do Ninh Hạo Thiên mang đến.

Kế hoạch huyền binh đã đi vào quỹ đạo, hắn muốn trước khi trở về Hỏa vực, cố gắng làm tăng thực lực mình lên.

Có điều cũng không lâu sau, ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ cửa.

Giang Thần đi ra ngoài, vừa nhìn đã phát hiện ra là Nam Công.

Ngày thường, Nam Công đều tọa trấn ở trong Thánh Viện, hôm nay xảy ra nhiều chuyện như vậy cũng không có mặt.

Lúc này đối phương tìm đến hắn, Giang Thần đã mơ hồ đoán ra được cái gì đó.

Sau khi đi vào tiểu viện của hắn, Nam Công nói:

- Giang Thần, ngươi thực sự là nhiều lần vượt ra ngoài dự liệu của ta đó.

- Nam Công phải tin, đây không phải là do Giang Thần ta muốn như vậy, người người đều ra vẻ muốn tốt cho ta mà bắt nạt ta, ta không thể không phản kích được.

Giang Thần cười khổ nói.

- Ta tới đây là vì hai việc, thứ nhất, truyền đạt ý tứ của Điện Chủ.

Điện Chủ có thể xuất hiện ở bất kỳ nơi nào vào bất cứ lúc nào và bất cứ nơi đâu, lại để cho Nam Công đến đây, đó là bởi vì Nam Công và Giang Thần có giao tình không cạn.

Ở bên trong ánh mắt tò mò của Giang Thần, Nam Công lấy ra hai cái hộp gỗ hình vuông.

Trước tiên mở một cái hộp gỗ ra, một chiếc lá hiện ra trước mắt, màu xanh biếc dạt dào, giống như một tác phẩm nghệ thuật vậy, nhìn kỹ thì sẽ phát hiện ra hoa văn bên trong phiến lá có ánh sao lấp lánh, ẩn chứa sức sống mãnh liệt.

Tuy rằng chỉ là một chiếc lá, thế nhưng Giang Thần có cảm giác như đang nhìn vào một gốc đại thụ sinh cơ bừng bừng vậy.

- Đây là một chiếc lá trên Thần linh thụ ở thời đại anh hùng.

Khi giới thiệu, vẻ mặt của Nam Công nghiêm nghị, ngay cả hít thở cũng trở nên ồ ồ.

Chợt, hắn liếc mắt nhìn Giang Thần, nói:

- Ngươi ngậm lấy cái lá cây này, đến khi nó tận tiêu hao hết tất cả năng lượng thì Thần mạch bên trong cơ thể ngươi sẽ khôi phục.

Vừa nghe lời này, Giang Thần vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, thế nhưng ngàn vạn lần không nghĩ tới Anh Hùng Điện sẽ hào phóng như thế.

- Vậy cái này là?

Giang Thần vừa nhìn về phía một cái hộp gỗ khác, trong lòng đang suy đoán xem bên trong sẽ là cái gì.

Nam Công khẽ mỉm cười, ở trong ánh mắt chờ mong của Giang Thần, hắn mở hộp gỗ ra.

Khi mới mở ra được một cái khe thì mũi của Giang Thần đã giật giật, con ngươi đen nhánh lập tức mở rộng.

Thông qua mùi hương mà phán đoán ra, bên trong là một viên linh đan, linh đan đột phá thập phẩm!

- Cửu chuyển đan, thoát thai hoán cốt chân chính về mặt ý nghĩa, không phải chỉ có hư danh. Thứ này sẽ đánh vào trái tim của ngươi, dưới tình huống máu tươi không ngừng lưu chuyển, tác dụng của dược lực sẽ đi khắp toàn thân.

- Còn có một cái hiệu quả khác nữa, chính là ngươi phải chịu gánh nặng chiến đấu cũng không có chuyện gì cả, không ngừng tiếp cận cực hạn, dù cho là vận chuyển lực lượng bản nguyên thì cũng có Cửu chuyển đan chống đỡ. Như vậy còn làm cho linh đan phát huy nhanh hơn nữa.

Không cần Nam Công giới thiệu, Giang Thần đã hiểu rất rõ công hiệu của Cửu chuyển đan, chính là thứ mà trước mắt hắn cần.

- Ý của Điện Chủ là, hai thứ đồ này không phải là mua phương pháp khai phá kỳ mạch hoặc là khí tài tu hành của ngươi, mà là khen thưởng cho một tên đệ tử ưu tú.

Nam Công lại nói.

Nghe xong, Giang Thần đã biết là bởi vì những lời vừa nói của mình.

- Xin Nam Công cảm ơn Điện Chủ giúp ta.

Giang Thần nói.

- Ừm.

Nam Công gật gù, nhìn thấy ở trước mặt bảo vật như vậy mà Giang Thần vẫn còn có thể trấn định được như thế, hắn kinh ngạc, đồng thời ở trong lòng lại còn tán thưởng không thôi.

- Nam Công, chuyện thứ hai là gì vậy?
Giang Thần hỏi.

Lời này đã nhắc nhở Nam Công, chuyện phải nói sau đó khá là phức tạp, hắn trầm ngâm một lúc, mới bắt đầu giảng giải.

- Trải qua một đoạn thời gian nữa, tất cả đệ tử tiến tu đều được trở về một chuyến, ta nghĩ ngươi cũng như thế đúng không? Cho dù ngươi đã gia nhập Anh Hùng Điện cũng vậy.

- Đương nhiên.

Giang Thần gật gù, hắn đang cố gắng vì chuyện này.

- Tiến tu chung quy vẫn phải có cội nguồn, mỗi người chung quy đều phải trở lại quê hương của mình, ngươi gia nhập Anh Hùng Điện cũng có quyền lợi lựa chọn này.

- Có điều, chúng ta hi vọng ngươi có thể ở lại.

Nghe đến đó, Giang Thần có chút không hiểu nói:

- Nam Công lo lắng sau khi ta trở về sẽ không đến nữa sao?

- Dù sao, thiết bị tu hành hiện tại của Anh Hùng Điện đều xuất phát từ tay của ngươi, phương diện tài nguyên, ngươi có thẻ Kim Long, ta nghĩ cũng không thiếu, huống chi còn cần ngươi đi giết chết một người trên Trừ Ma bảng, nếu như không xong, sẽ bị trục xuất ra khỏi Anh Hùng Điện.

Nam Công khẽ cười nói.

Giang Thần hiểu rõ, bị Anh Hùng Điện khai trừ, cái trừng phạt này đối với hắn đã trở nên nhỏ bé không đáng kể.

Đến lúc đó ở Hỏa vực, gia tộc của đám người Triệu Á Quân cũng hết cách, dù sao cường long không ép được địa đầu xà.

- Sau khi ngươi trở về, có lẽ sẽ vì địa vực của mình mà trở thành nhân vật một phương, thế nhưng, Long vực mới là sân khấu mà loại thiên tài như ngươi nên đứng, mới có thể làm cho ngươi đại triển được thân thủ.

- Anh Hùng Điện còn có ý định để ngươi trở thành đệ tử truyền thừa.

- Đệ tử truyền thừa?

Giang Thần cả kinh, phương diện này hắn cũng chưa từng suy nghĩ qua.

Anh Hùng Điện nắm giữ vinh quang vô thượng, lịch sử lâu đời, nội tình thâm hậu.

Thế nhưng trong khoảng thời gian này Giang Thần cũng không có cảm nhận quá lớn, đó là bởi vì hắn không có dính đến cấp bậc kia.

Chỉ có trở thành đệ tử truyền thừa thì mới có thể cảm nhận được Anh Hùng Điện mạnh mẽ ra sao.

Số lượng đệ tửruyền thừa cũng cực nhỏ.

Cũng như Mặc Kiếm Phi vậy, hiện tại cũng chỉ là người dự bị của đệ tử truyền thừa mà thôi.
- Tuấn kiệt và cường địch trong Long vực, ngay cả một phần mười ngươi cũng chưa tiếp xúc được.

Nam Công nói.

- Nam Công, ngươi yên tâm đi, ta sẽ trở về.

Người thường đi chỗ cao, đạo lý này rất là đơn giản.

- Ừm.

Nam Công thấy hắn nói như vậy cũng yên lòng, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì đó, hắn muốn nói lại thôi.

- Nam Công, còn có chuyện gì nữa sao?

- Trước đó không phải ngươi nhờ Thạch Cảm Đương để ý tin tức của một vị tên là Thiên Phong đạo nhân ở Thiên vực chiến trường hay sao?

Nam Công hỏi trước.

- Đúng, có tin tức rồi sao?

- Trong vòng mười năm này, Thiên vực chiến trường rất là không bình tĩnh, đường nối cũng rất bất ổn, vì vậy rất nhiều tin tức đều bị gián đọa.

Nam Công chậm rãi nói ra câu làm nền, đến lúc gần như chín muồi, hắn nói ra chân tướng, nói:

- Thiên Phong đạo nhân, ba tháng trước đã chết trận.

- Cái gì?

Kết quả như thế không phải là, Giang Thần không nghĩ tới, bởi vì đã hơn ba năm rồi không có tin tức gì của Thiên Phong đạo nhân cả.

Tự tai nghe thấy tin tức này, Giang Thần vẫn cực kỳ chấn động.

Sư phụ của phụ thân, hắn không có ấn tượng gì cả, không thể nói là cảm tình, thứ hắn để ý chính là lực ảnh hưởng do tin tức này mang đến.

- Nam Công, tin tức này là thật sao? Còn có người nào nữa biết không?

Giang Thần lo lắng nói.

- Là thật, hiện nay Anh Hùng Điện nắm giữ tin tức tình báo trực tiếp, còn những thế lực khác, căn cứ vào các con đường khác nhau, sẽ lục tục nhận được tin tức trong vòng mấy tháng sau đó.

- Nam Công, có thể phong tỏa được tin tức này không? Dựa vào năng lực của Anh Hùng Điện thì thế nào?

Giang Thần lo lắng nói.

- Hả?

Nam Công ngẩn ra, không trực tiếp đưa ra đáp án, nói rõ là có thể.

- Ba tháng, đây là cực hạn mà Anh Hùng Điện có thể làm được, bảo đảm tin tức không lộ ra ngoài.

Nam Công nói.

Lại nói tới phương pháp và thủ đoạn, đương nhiên không phải là thứ mà Giang Thần cần phải biết.

- Ba tháng sao?

Chuyện này cũng có ý nghĩa là, hắn chỉ còn lại thời gian ba tháng, nếu không, lần này Hắc Long thành sẽ thật sự xử tử cho Giang Thanh Vũ!

- Liều mạng.

Không ai có thể giúp được hắn, Giang Thần chỉ có thể dựa vào chính mình mà thôi.

- Coi như không thể cứu ra phụ thân thì cũng phải đồng quy vu tận với Hắc Long thành!

Lúc trước Hắc Long thành bồi thường cho hắn ba mươi ngàn vạn nguyên thạch hạ cấp cũng đã đủ để cho hắn tiêu mấy tháng.

Hiện tại, Giang Thần dùng vài ức nguyên thạch thượng cấp, hoàn thành kế hoạch huyền binh, dù cho cứu không được người, thế nhưng cũng phải làm cho Hắc Long thành trả giá thật lớn.

Chương 321: Xuất thánh nhập thần

Giang Thần lòng như lửa đốt, nhưng biết không thể rối loạn được.

Càng là lúc như thế này thì càng phải tỉnh táo.

Sau khi tiễn Nam Công đi, Giang Thần lập ra kế hoạch, kết quả hắn phát hiện ra trước đó hắn đã sớm nghĩ kỹ, đó là kế hoạch huyền binh.

Chỉ có điều, Thiên Phong đạo nhân chết, không chỉ làm cho kế hoạch của hắn nhất định phải thực thi, hơn nữa chỉ có thể thành công mà không thể thất bại.

Quyết tâm chịu chết, Giang Thần có, sau đó hắn phát hiện ra mình không cần phải gấp gì cả.

Giang Thần nhìn về phía hai cái hộp gỗ ở trên bàn, lại lấy ra cái lá cây kia, không nói hai lời ngậm vào trong miệng.

Bỗng dưng, miệng của hắn như biến thành suối phun, lực lượng sinh mệnh cuồn cuộn không ngừng tràn vào trong thân thể.

Toàn bộ quá trình không chỉ không thống khổ mà lại còn rất là thoải mái, lỗ chân lông trên cả người đều giãn ra.

Không được bao lâu, các vị trí trên cơ thể có cảm giác yếu ớt tê dại, tần suất rất cao, thế nhưng lại không đau đớn gì cả.

Giang Thần đã ý thức được đây là dấu hiệu dược lực đang tu bổ vết thương trên thân thể.

Bất kể là thứ gì thì cũng sẽ có tình huống tiêu hao, thân thể người cũng giống như vậy, dù cho là Thông thiên cảnh cũng thế.

Mỗi lần ra tay, mỗi lần cứng đối cứng va chạm với người khác, thân thể đều bị thương, cho dù năng lực tự lành hay là thủ đoạn chữa trị thương thế do cảnh giới mang đến thì tất cả đều để lại vết thương rất nhỏ.

Giống như vết rách trên vách tường vậy, tuy rằng sẽ không ảnh hưởng đến vách tường, thế nhưng dù sao vẫn tồn tại.

Cái lá cây trong miệng của Giang Thần làm cho những vết rách này biến mất toàn bộ, làm cho thân thể khôi phục lại trạng thái như ban đầu.

Từ từ, lực lượng sinh mệnh chảy vào nơi sâu xa trong thân thể, hai cái Thần mạch còn chưa khôi phục giống như hai hạt giống được chôn dưới đất, đang dùng tốc độ cực kỳ nhanh chóng mọc rễ nẩy mầm.

Khi thần mạch khôi phục, loại cảm giác thân thể như bị được ra lần nữa kéo tới, hơn nữa lần này còn mãnh liệt hơn nữa.

- A!

Chín cái Thần mạch, rốt cục đã hoàn toàn khôi phục, trở thành Cửu Tiêu Thần mạch chân chính.

Thần mạch hoàn chỉnh mang đến cảm giác cả người đang thăng hoa, một loại cảm giác mạnh mẽ khó có thể dùng lời để diễn tả được lan tràn ở trong lòng của hắn.

Trời cao đến đâu cũng không cao bằng trái tim của hắn.

Thiên hạ, đều dưới ánh mắt của hắn.

Cửu tiêu, cửu tiêu, cửu trùng.

Người mang Cửu Tiêu Thần mạch cũng giống như Thiên Đế vậy.

- Mặc kệ trước đây ta tưởng tượng thế nào thì cũng không thể nghĩ đến cảm giác của việc Thần mạch hoàn toàn khôi phục, bởi vì quá mạnh mẽ, thực sự quá mạnh mẽ!

Giang Thần nhấc tay giơ lên trước mắt, năm ngón tay nắm chặt tạo thành quyền, sinh ra hào khí chấp chưởng thiên địa.

Sự nguy hiểm của Hắc Long thành không đáng được nhắc tới nữa.

- Tám mạch cùng mở, Thần mạch cửu toàn!

- Bất kỳ thiên tài nào, trong nháy mắt đều biến thành tro bụi.

Loại cảm giác làm cho lòng ngươi mê say, sau một phút sau mới chậm rãi biến mất.

Nhưng sự vui sướng trong nội tâm lại không có giảm bớt một chút nào cả.

Cửu Tiêu Thần mạch hoàn chỉnh, tốc độ tăng trưởng khi tu hành thì tạm không nói tới nữa. Thần mạch, không chỉ dùng để tu hành không thôi.

Người tu hành đạt đến Thông thiên cảnh, công thể đại thành, mười hai chính kinh trong cơ thể như thùng rỗng kêu to, lực lượng đến từ chính bản thân, trải qua Thiên chi hoàn mà đẩy mạnh.

Thần mạch hoàn chỉnh tự thành một bộ hệ thống, đồng thời còn vượt xa hoàn toàn không phải là thứ mà mười hai chính kinh, kỳ kinh bát mạch có thể so sánh được.
Đơn giản mà nói, hiện tại Giang Thần không chỉ có thể thông qua Thiên chi hoàn mà phát lực, mà còn có chín cái Thần mạch nữa.

Thiên chi hoàn và Thần mạch, hai thứ này là độc lập với nhau.

So với các Thông thiên cảnh khác, tương đương với việc Giang Thần có thần lực giúp đỡ.

Lực lượng thiên địa bị hấp thu vào trong Thần mạch, hóa thành thần lực, có uy lực xuất thần nhập thánh.

Đương nhiên, tu hành là một chuyện, không có chuyện tu hành một lần đã xong, muốn mượn thần lực của Thần mạch thì cũng phải có quá trình học tập, nhập môn, thông thạo lại tới tinh thông.

Bởi vì kẻ nắm giữ Thần mạch rất ít, kiến thức về phương diện này rất là ít ỏi, đặc biệt là các Thần mạch cũng có sự khác biệt, phần lớn đều cần tự mình tìm hiểu.

Giang Thần chỉ có thời gian không tới ba tháng, hắn không muốn bỏ thời gian vào trong chuyện tìm hiểu không có giới hạn này.

Hắn mở cái hộp thứ hai ra, định sử dụng Cửu chuyển đan, thông qua Thần mạch để tu luyện.

Phương pháp dùng Cửu chuyển đan, Giang Thần hiểu rất rõ, hắn dùng lưỡi dao sắc bén vẽ ra một vết thương ở vị trí ngực, lại nhét linh đan vào.

Linh đan chạm vào máu tươi, hóa thành chất lỏng lưu chuyển, rót vào bên trong trái tim.

Trong lúc xử lý vết thương, máu dọc theo toàn thân mà vận chuyển, lượn một vòng, dược hiệu bá đạo bắt đầu phát huy ra tác dụng của mình.

- Thật là mạnh!

Giang Thần bỗng cảm thấy phấn chấn, linh đan đột phá thập phẩm quả nhiên bất phàm, mỗi giây mỗi giây hắn đều cảm giác được mình đang biến hóa.

Lúc tu luyện, cảm giác này lại càng mạnh mẽ hơn nữa.

Hơn nữa loại trạng thái lĩnh ngộ này duy trì trong một quãng thời gian rất dài, mãi đến khi dược hiệu của Cửu chuyển đan hoàn toàn bị hấp thu mới dừng lại.

Tới đây, Giang Thần đã chuẩn bị cho tất cả, chỉ cần tu luyện theo thời gian là được rồi.

Mà hắn cũng làm như vậy thật, trong vòng một tháng sau đó hắn đều điên cuồng tu luyện, chỉ là cách mấy ngày hắn sẽ trở lại Chung Linh sơn kiểm tra tiến độ của kế hoạch huyền binh.

Những tháng ngày nhàn nhã nhanh chóng trôi qua, hai tháng sau, cảnh giới của Giang Thần đã đạt đến Thông thiên cảnh tầng hai.

Tốc độ đột phá không thể chậm hơn so với lúc hắn còn là Thần Du cảnh, mà tốc độ này ở trong Thông thiên cảnh thì lại rất là khủng bố.

Cũng may trong khoảng thời gian này Giang Thần đóng cửa không ra, ngay cả Ứng Vô Song cũng rất ít khi đến đây, cho nên người biết cũng không nhiều. Mọt ngày nọ, trong tiểu viện của Giang Thần có một vị khách tới.

Là một trong những người quen biết không nhiều của hắn ở Long vực, là Phi Nguyệt công chúa.

Nàng từ Thánh Viện đi tới Anh Hùng Điện, trên người mang theo lệnh bài mới có, đây cũng là lần thứ nhất hai người gặp mặt ở Anh Hùng Điện.

- Sắp được nghỉ rồi, chúng ta muốn về Long vực, ngươi có muốn cùng về hay không?

Phi Nguyệt không khách sáo, cũng không cho Giang Thần cơ hội khách sáo mà đi thẳng vào vấn đề.

Thánh Viện có cơ quan chim đưa đón đệ tử tiến tu, Anh Hùng Điện thì lại không có, Phi Nguyệt cố ý chạy tới hỏi, chuyện này đã vượt ra ngoài dự liệu của Giang Thần.

Giang Thần liếc mắt nhìn thuyền phi hành được cải trang ở cách đó không xa, nói:

- Đa tạ ý tốt của công chúa, ta muốn tự mình trở về.

- Ồ?

Phi Nguyệt không biết mình có nên bất ngờ hay không, nhận được đáp án nàng không rời khỏi đây, hiển nhiên mục đích hôm nay tới đây của nàng không chỉ như vậy.

- Ta đã là Thông thiên cảnh rồi.

Phi Nguyệt đột nhiên nói.

- Vậy thì chúc mừng...

Giang Thần theo bản năng nói, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì đó, trên mặt hắn tràn ngập vẻ khiếp sợ.

- Ta tín nhiệm ngươi, ngươi cũng có thể tín nhiệm ta.

Phi Nguyệt nói.

Giang Thần nghĩ đến lần đối thoại trước đó, vốn hắn tưởng rằng Phi Nguyệt sẽ hết hy vọng. Thế nhưng hắn lại không nghĩ rằng nàng lại thật sự dám đột phá Thông thiên cảnh dưới tình huống không khai phá kỳ mạch.

Đối với nàng mà nói, nói cho cùng có phải là Giang Thần nói thật hay không thì tạm thời không nói, nếu như là thật, thì hắn có tình nguyện truyền thụ hay không mới là trọng điểm.

- Ngươi hẳn phải biết ta và vị hôn phu của ngươi là kẻ thù sống còn chứ?

Giang Thần hỏi.

- Biết.

- Ngươi cũng biết mâu thuẫn của ta và hắn đã sắp bạo phát, lần này trở về là ngày ta thanh toán chứ?

Giang Thần lại nói.

Phi Nguyệt nở nụ cười bất đắc dĩ, nói:

- Lần trước khi chúng ta nói chuyện, ta đã điểm đầy bốn mươi chín cái thần huyệt, hiện nay đã sắp trôi qua ba tháng, ta cân nhắc ròng rã hai tháng, ở dưới ánh mắt khác thường, cuối cùng không đi mở mang kỳ mạch.

Nói xong, Phi Nguyệt nhìn vào hai mắt của Giang Thần, nói từng chữ từng chữ:

- Hiện giờ, có phải là lúc tới phiên ngươi thể hiện thành ý của mình không?

Giang Thần kịp phản ứng lại, giao dịch giữa hai người không liên quan đến Ninh Hạo Thiên.

Giang Thần dạy nàng phương pháp khai phá kỳ mạch, nàng sẽ nói với mình bí mật của Tôn tàng.

- Nói một chút với ta về Tôn tàng này đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau