THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 311 - Chương 315

Chương 312: Đại sư toàn năng

Âm Sương tự mình đưa bình ngọc tới trong tay của Xuất Vân đại sư, đối với người có thể luyện chế ra Thiên Mạch đan, đương nhiên nàng phải có tâm muốn kết giao rồi.

Xuất Vân đại sư nhìn qua rất thận trọng, thế nhưng cũng không có cái giá gì cả, mở miệng nói chuyện rất bất phàm.

- Đại sư, lẽ nào ngươi biết công dụng của cái bình ngọc này sao?

Âm Sương suy nghĩ một chút, hỏi rất gọn gàng dứt khoát.

Nhưng mà chuyện này lại làm cho Lâm Vinh sợ hết hồn.

Có điều Âm Sương lại nở nụ cười nhợt nhạt, mắt ngọc mày ngài, ngữ khí ôn nhu, rất giống như muội muội hàng xóm xinh đẹp, dù là ai cũng không tức giận được nàng.

- Còn cần phải nghiên cứu sâu hơn chút nữa.

Giang Thần nói.

- Đại sư trẻ tuổi như vậy đã có thể nghiên cứu chế tạo ra Thiên Mạch đan, có thể nói là tài năng kinh thiên động địa, một cái bình ngọc nhỏ, nhất định sẽ không làm khó được đại sư.

- Ha ha ha ha, Âm Sương cô nương thật biết nói chuyện, không hổ là thủ tịch đấu giá sư.

- Đại sư khách khí rồi, không cần khách khí như vậy, cư gọi ta là Âm Sương đi.

- Được.

Lâm Vinh ở bên cạnh cười khổ lắc đầu, nghĩ thầm thân là mỹ nhân, ưu thế thực sự là mạnh mẽ.

Giang Thần tiếp nhận bình ngọc, trực tiếp ném vào trong nạp giới.

- Đại sư đã có chỗ đặt chân chưa?

Âm Sương hỏi.

- Không có, ta mới tới, còn đang muốn tìm một nơi.

- Bất kể nói thế nào thì đại sư cũng phải ở đây nửa năm, không biết đại sư có yêu cầu gì đối với nơi ở không? Âm Sương sẽ sắp xếp thay đại sư.

Giang Thần tỉ mỉ ngẫm nghĩ, nói:

- Tốt nhất là một ngọn núi không người ở, dù sao chờ ở trong thành, luyện đan cũng có rất nhiều chỗ bất tiện.

- Quả thực, vậy đại sư cứ nghỉ ngơi trước một đêm, ta sẽ đi sắp xếp, nhanh nhất là ngày mai có thể làm được chuyện này.

- Vậy thì làm phiền Âm Sương cô nương.

- Đại sư, đã nói không cần phải khách khí như vậy rồi mà.

Con ngươi đen nhánh của Âm Sương nhìn về phía hắn, để lộ ra một mảng lớn lòng trắng mắt.

Tâm thần của Giang Thần rung động, một ánh mắt cũng có thể gợi cảm như vậy, vị Âm Sương cô nương này thực sự không đơn giản.

Sau đó lại là một phen trò chuyện, Âm Sương không nỡ rời khỏi đây.

Giang Thần thì lại vào ở trong phòng khách thương hội, vừa vào cửa hắn đã bày cấm chế ngăn cách thần thức xuống, lại lấy ra bình ngọc.

- Quả nhiên!

Nhìn ở khoảng cách gần, Giang Thần vui mừng ra mặt, bình ngọc này chính là bảo vật mà lúc mới nhìn thấy hắn đã nghĩ tới.

Ngọc Tịnh bình!

Có thể dùng để đựng nước.

Đương nhiên, nếu chỉ là như vậy thì Giang Thần cũng sẽ không tốn ngàn vạn mua lại.

Trên lý thuyết mà nói, dung lượng của bình ngọc là vô cùng tận.

Có thần hiệu như vậy là bởi vì bình ngọc là pháp khí!

Pháp khí, pháp lực vô biên.

Người nắm giữ pháp khí, có thể không để ý tới võ học ở một mức độ nào đó, dù là Thần Du cảnh đánh giết Thông thiên cảnh cũng không tính là chuyện đáng ngạc nhiên gì cả.

Điểm đáng tiếc chính là, món pháp khí trên tay của Giang Thần không phải là loại hình công kích.

Chỉ dựa vào nước cũng có thể làm cho Thông thiên cảnh ngập chết.

Ngọc Tịnh bình còn có một cái hiệu quả đó là ngưng tụ ra linh thủy, có hiệu quả như là cây khô gặp mùa xuân vậy.Giang Thần cẩn thận từng li từng tí một cẩn thận thu lại, hắn có thể tưởng tượng ra được trong tương lai, Ngọc Tịnh bình sẽ mang đến trợ lực lớn bao nhiêu cho hắn.

Ngày thứ hai, Âm Sương đi tới thương hội, nói cho Giang Thần biết nàng đã tìm được một ngọn núi.

Khi hắn đi tới ngọn núi, chỉ thấy núi quang nước sắc, linh khí nồng nặc.

Đồng thời hắn cũng tâm phục khẩu phục đối với hiệu suất làm việc của Âm Sương.

- Nơi này gọi là Chung Linh sơn, là tài sản của Thánh Thành tiền trang, hiện tại tặng cho đại sư, kính xin đại sư không nên ghét bỏ.

Giang Thần gật gật đầu, lấy ra một viên linh đan rồi đưa tới, nói:

- Đây là Trú Nhan đan, tuy rằng không thể nói là vĩnh trú thanh xuân, nhưng trước năm mươi tuổi, dung mạo của nàng sẽ không có dấu vết già yếu rõ ràng.

Nhìn thấy đại sư lấy ra linh đan, Âm Sương muốn cự tuyệt, thế nhưng sau khi nghe thấy hiệu quả của Trú Nhan đan, nàng hít thở dồn dập, hai mắt sáng lên.

Bất kỳ nữ nhân nào cũng không chống cự được linh đan như vậy dụ hoặc.

Trú Nhan đan, không phải là Thánh Thành không có.

Nhưng mà Âm Sương biết, mặc dù nói những linh đan kia có thể làm cho da thịt thay đổi, thế nhưng vẫn khó nén dấu vết của năm tháng.

Hiện tại đại sư lại nói Trú Nhan đan của hắn có thể làm cho dung mạo của nàng không biết đổi trước năm mươi tuổi, điều này sao có thể làm cho nàng không kinh hãi được chứ?

Có Thiên Mạch đan làm chứng, đương nhiên nàng sẽ không hoài nghi về tính xác thực của nó.

- Đại sư, thứ này quá quý giá.

Cho dù hận không thể ăn linh đan tại chỗ, thế nhưng Âm Sương vẫn duy trì vẻ rụt rè.

- Dùng ở trên người ngươi, cái Trú Nhan đan này mới có thể phát huy ra giá trị của nó, dù sao, thứ xinh đẹp, lẽ ra nên trường tồn mới đúng.

Giang Thần nói.

Âm Sương sững sờ, vẻ mặt thành thật của đại sư như nói ra tiếng lòng vậy. Làm cho người thường thường giao thiệp với người khác như nàng, gò má cũng không khỏi ửng hồng.

- Đại sư thật biết nói chuyện.

Sau một lát, Âm Sương đắc ý nhận lấy Trú Nhan đan.

Sau đó chính là tạo nhà, có con rối thuê từ thương hội, quá trình này rất nhanh.

Mặt khác, Giang Thần còn muốn bày trận pháp ở xung quanh ngọn núi, chế tạo Chung Linh sơn thành một cái thùng sắt.Sau khi hoàn thành tất cả những thứ này, Giang Thần để Âm Sương hỗ trợ phân tán tin tức, nói trong một quãng thời gian sau đó hắn sẽ hành y tế thế, có bệnh trạng vướng tay chân gì thì có thể tìm tới hắn.

Thu phí, đương nhiên sẽ không thấp.

Linh đan sư hiểu y thuật, Âm Sương cũng không quá ngạc nhiên, nàng chỉ bất ngờ là dường như Xuất Vân đại sư rất thiếu tiền vậy.

- Không phải hôm qua mới thu vài vài chục ức sao?

Âm Sương thầm nghĩ ở trong lòng.

Rất nhanh, nàng đã biết Xuất Vân đại sư đã chọn mua rất nhiều khí tài đắt giá ở trong Thánh Phong thương hội.

Lò luyện đan thì không nói, cái khí tài khác nàng phát hiện ra đều không có quan hệ gì với linh đan cả.

Nàng tìm người dò hỏi, từ trong miệng của một đại sư con rối mới biết được, các khí tài mà Xuất Vân đại sư mua lại là thứ mà bất kỳ thế lực con rối nào cũng muốn dùng đến, đồng thời tất cả đều là siêu nhất lưu.

Lúc đại sư con rối nói lời này, ngữ khí chấn động, điều này làm cho Âm Sương có chút không rõ, vì vậy mới hiếu kỳ hỏi:

- Khí tài siêu nhất lưu có cái gì đó không đúng sao?

- Âm Sương tiểu thư, thuật điều khiển con rối, cấp độ khí tài là kỹ thuật móc nối, phần danh sách mà ngươi cho ta xem, coi như là đại sư con rối đứng đầu Long vực dùng cũng là lãng phí.

- Sao?

Đây là chuyện mà Âm Sương ngàn vạn lần không nghĩ tới, chẳng lẽ vị linh đan đại sư này cò là đại sư về con rối hay sao?

Qua mấy ngày, Âm Sương lại đi tới Chung Linh sơn.

Cả ngọn núi đã xảy ra biến hóa long trời lở đất, thảm thực vật màu xanh lục đã biến mất quá nửa, bị dòng lũ bằng sắt thép thay thế.

Các loại con rối loại hình kiến trúc bận bịu không nghỉ, tiếng vang không ngừng vang lên.

Âm Sương xuất phát từ sự hiếu kỳ, muốn lén lút lên tìm tòi hư thực, kết quả nàng lại phát hiện ra cả ngọn núi đã bị trận pháp bao phủ.

Sau đó, Âm Sương lại đi tới tiền trang nhà mình, mời đại sư trận pháp đứng đầu tới đây.

Đại sư trận pháp cầm trận bàn đi vòng quanh Chung Linh sơn một vòng, sau đó như bị sét đánh, miệng không tự chủ được mở lớn ra.

- Lưu đại sư, sao thế?

Âm Sương như đã dự liệu được cái gì đó, thế nhưng lại không dám khẳng định.

- Tiểu thư, người vừa mới nói với ta, trận pháp này được bố trí từ mấy ngày trước thật sao?

Lưu đại sư hỏi.

- Đúng vậy, có vấn đề gì sao?

- Đáng sợ, thật đáng sợ, có thể nói người bày trận là đại sư! Không! Hẳn là tông sư!

Lưu đại sư nói năng lộn xộn, kích động không thôi.

- Lưu đại sư?

Âm Sương tăng thêm ngữ khí hỏi.

- Tiểu thư à, coi như mang tất cả trận pháp đại sư của Long vực tới đây thì cũng không có cách nào phá giải được trận này! Nếu như dựa vào man lực, phải điều động đến Đại tôn giả thì mới được.

Lưu đại sư nói.

- Chuyện này...

Âm Sương ngây người như phỗng, nàng có thể xác định được trận pháp là do Xuất Vân đại sư tự mình bố trí.

Bởi vì khi bố trí, nàng cũng ở đây, nhìn đại sư cầm trận bàn ở trong tay, đi tới đi lui ở trong núi.

Thế nhưng nàng lại không nghĩ rằng, một môn trận pháp nghịch thiên lại được hoàn thành ở ngay dưới mắt của nàng.

- Linh đan, con rối, trận pháp, hắn còn có cái gì không biết nữa không?

Chương 313: Binh khí chiến tranh

Âm Sương giật mình với tài năng của Xuất Vân đại sư, lại hiếu kỳ vì rốt cuộc hắn đang làm gì.

Sau khi cố ý tìm hiểu, Âm Sương lại biết được Xuất Vân đại sư đã mua rất nhiều tài liệu quý giá từ Thánh Phong thương hội.

Trong đó có Chú thiên dị thiết, Hỗn Nguyên thổ, Diệt Thế diễm hạch, Ngũ hành sa, Thiên Huyền cương, tất cả đều là tài nguyên chiến lược rất là quan trọng.

Hơn nữa lại thêm động tĩnh từ Chung Linh sơn, Âm Sương không khó để đoán ra được Xuất Vân đại sư đang làm động tác gì.

Nhưng mục đích và nguyên nhân là cái gì?

Âm Sương cảm thấy cần phải báo cho tiền trang, cho dù nàng có hảo cảm đối với Xuất Vân đại sư cũng thế.

Lập tức, Âm Sương phát hiện ra trong nhà nàng đã sớm biết những việc này, vẫn duy trì thái độ quan sát.

- Từ tình huống hiện nay xem ra, chuyện có khả năng nhất chính là hắn đã coi Chung Linh sơn là nhà, để chế tạo ra binh khí chiến tranh.

Đây là nguyên văn lời của phụ thân nàng.

Âm Sương cũng cảm thấy có đạo lý.

- Chúng ta không xử lý chuyện này sao?

Âm Sương hỏi.

- Thứ hắn mang đến, là lợi nhuận chân thật, chỉ cần không mang ngọn lửa chiến tranh tới thì sẽ không sao.

Lúc đó phụ thân của nàng nở nụ cười thần bí, nói:

- Mặc kệ chiến tranh xảy ra ở đâu, những người buôn bán như chúng ta chính là người được lợi lớn nhất.

Kết quả là Âm Sương yên lòng, lần nữa đi tới Chung Linh sơn, bên ngoài ở trận pháp hô to một tiếng.

Cũng không lâu sau, Xuất Vân đại sư đã từ trong trận pháp đi ra ngoài.

Ngày hôm nay đại sư đang mặc y phục luyện công bó sát người, bắp thịt tràn ngập lực bộc phát ở dưới y phục nhô lên rất rõ ràng.

- Đại sư, quấy rầy rồi.

Âm Sương chú ý tới mồ hôi trên người của đại sư thì đã biết vừa nãy hắn đang bận rèn đúc.

- Không sao, có thể nhìn thấy Âm Sương tiểu thư là niềm sung sướng hiếm có trong đời của ta.

Giang Thần cười nói.

- Đại sư.

Âm Sương oán trách một tiếng, lời khen thẳng thắn như vậy khiến cho người vẫn hào phóng khéo léo như nàng cũng cảm thấy ngại ngùng.

Giang Thần cười cợt, hỏi dò ý đồ nàng đến.

- Đại sư, từ khi đại sư vào ở Chung Linh sơn vẫn không có ra ngoài, ta không yên lòng, cho nên mới tới nhìn một chút.

Âm Sương nói, nhìn cảnh sắc trên núi xung quanh, lại mởm iệng kinh hô:

- Chung Linh sơn đã hoàn toàn biến dạng rồi.

- Nếu như ngươi cảm thấy hứng thú, có thể đi vào tham quan một chút.

- Ồ? Có thể không?

Đây là chuyện mà Âm Sương không tưởng tượng ra nổi, Giang Thần đã bảo vệ Chung Linh sơn rất chặt chẽ, lại để cho nàng đi vào thăm quan sao?

- Người khác không được, nhưng ngươi thì lại khác.

Giang Thần nói.

Âm Sương bất đắc dĩ cười khổ, trong lòng lại rất là đắc ý.

Nàng đã sớm hiếu kỳ cho nên đương nhiên cũng không từ chối, đi theo đại sư vào núi.

Tiến vào bên trong phạm vi trận pháp, Âm Sương lập tức cảm giác được có một luồng sóng nhiệt xông tới mặt.

- Ồ?

Âm Sương còn nghĩ mình đã vào trong núi lửa, mà ngọn nguồn của sóng nhiệt là ở trong mặt vách núi.

- Đại sư đang dùng Diệt Thế diễm hạch sao?

Âm Sương theo bản năng hỏi một câu.

Lời vừa ra khỏi miệng, nàng đã ý thức được rất không thích hợp, cũng còn may Xuất Vân đại sư không để ý tới chuyện này.

- Đúng, ta đã bố trí hạ nhiệt độ của trận pháp, thế nhưng năng lượng của Diệt Thế diễm hạch quá lớn.

Nghe vậy, Âm Sương có chút bận tâm, Diệt Thế diễm hạch là loại khó có thể khống chế được, lại là loại năng lượng thể rất không ổn định.

Một khi sử dụng không cẩn thận, để bạo phát, Chung Linh sơn sẽ bị san thành bình địa.

- Đại sư! Ngươi ở đây, như vậy Diệt Thế diễm hạch...Đột nhiên Âm Sương ý thức được cái gì đó mà kinh hãi đến biến sắc.

- Không sao, tất cả đều đang tự động vận chuyển.

Giang Thần nói.

- Ồ?

Âm Sương nghĩ đến người giỏi nhất trong Long vực khi vận dụng Diệt Thế diễm hạch cũng sẽ cẩn thận từng li từng tí một, kết quả vị Xuất Vân đại sư này lại chạy tới nói chuyện với nàng.

Trong khoảng thời gian ngắn, nàng cũng không biết nên vui hay nên buồn.

- Đại sư muốn dùng Diệt Thế diễm hạch để làm cái gì?

Âm Sương hiếu kỳ nói.

- Chạm trổ.

Giang Thần cười nói.

Âm Sương chỉ cho là hắn không muốn nói cho nên mới đùa giỡn như vậy, vì thế nàng cũng không bắt buộc hắn trả lời nữa.

Khi đi tới sườn núi, Âm Sương đã nhìn thấy một đồ vật kỳ quái, một cái cái ống dài mấy chục thước rỗng ruột.

Khi nàng đi tới phía trước cái ống thì lại phát hiện ra bên trong có từng vòng hoa văn, nàng đã ý thức được đây là nòng pháo.

Còn chưa hoàn thành, bề mặt ngoài rất thô ráp, ánh sáng lộng lẫy ảm đạm, Âm Sương đưa tay sờ vào phía trên, lập tức sợ đến mức lùi liền mấy bước.

- Đại sư, đây là thứ dùng Ngũ hành sa và Thiên Huyền cương để chế thành sao?

Khi nàng nói chuyện mang theo vẻ run rẩy, ánh mắt tràn ngập sợ hãi.

Nàng biết rõ Ngũ hành sa và Thiên Huyền cương là tồn tại ra sao, dùng hai loại vật liệu này làm thành nòng pháo, xưa nay chưa từng nghe nói qua.

Nàng đã tưởng tượng ra oai của pháo sau khi hoàn thành, chẳng phải là sẽ bắn thủng cả mặt trời sao?

- Đại sư, Âm Sương cả gan hỏi một câu, đại sư định dùng thứ này để làm gì?

Những thứ này đều là binh khí chiến tranh rất đáng sợ, Âm Sương biết, nhưng vấn đề là đối với người nào!

Nếu như Xuất Vân đại sư có âm mưu gì, phát động công kích nhằm vào Thánh Thành, như vậy cả tiền trang trong thánh thành sẽ gặp phải phiền phức lớn.

Bởi vì những tài liệu này đều là do bọn họ cung cấp.

- Qua hai tháng nữa, quê hương của ta sẽ bạo phát một trận chiến tranh.

Giang Thần nghiêm nghị nói.

Âm Sương gật gù, quê hương của Xuất Vân đại sư tự nhiên là Thiên Hà giới, ngọn lửa chiến tranh cách nơi này rất xa.

- Đại sư có thể nói tỉ mỉ được không?
Âm Sương hỏi một cái vấn đề sâu hơn nữa.

- Rất xin lỗi, tạm thời không thể nói cho ngươi biết.

Đại sư khéo léo từ chối không có chút ngạc nhiên nào cả, lại bắt đầu nói sang chuyện khác, nói:

- Chỗ ta có một bộ đồ vật, muốn giao cho Âm Sương cô nương, tiến hành bán đấu giá giúp ta.

- Ồ? Loại bán đấu giá cỡ lớn vừa kết thúc, còn cần phải chờ một tháng nữa.

Âm Sương nói.

- Không sao, hiện tại tiền trên thẻ Kim Long có thể kéo dài đến lúc đó.

Âm Sương hít vào một ngụm khí lạnh, ba mươi mấy ức chỉ có thể chống đỡ được một tháng, chiến tranh quả nhiên là nơi đốt tiền.

- Cũng là linh đan sao?

Âm Sương hiếu kỳ nói.

- Không phải.

Giang Thần vừa nói, một mặt lấy ra thứ bản thân muốn bán đấu giá.

Mười hai thanh kiếm, bỗng dưng bay lượn, xếp thành hàng ngang.

Âm Sương thân là thủ tịch đấu giá sư, nàng đã lập tức nhìn ra điểm không bình thường, so với linh kiếm bình thường, mười hai thanh kiếm này càng sắc bén hơn nữa.

- Bảo khí sao?

Âm Sương cảm giác mình đã sắp mất cảm giác, hóa ra Xuất Vân đại sư lại còn là một linh khí đại sư.

- Bảo khí cấp một, mười hai thanh...

Âm Sương tính toán giúp hắn xem có thể đổi được bao nhiêu tiền.

- Đây không chỉ là Bảo khí cấp một, mười hai thanh kiếm này cùng một nhịp thở, là một bộ, có thể tạo thành kiếm trận.

Giang Thần ngắt lời nàng, cười nói.

- Ồ?

Âm Sương nghe không hiểu.

- Nói như vậy đi, mười hai thanh kiếm gộp lại, uy lực chồng chất lenen hau.

Âm Sương cả kinh, há không phải nói những thanh kiếm này có uy lực của pháp khí hay sao?

Nàng không dễ dàng đưa ra câu hỏi, thế nhưng thích hợp để biểu thị vẻ kinh ngạc.

- Hơn nữa phải xem trình độ kiếm thuật của cá nhân ra sao, người có kiếm thuật càng cao thì sẽ phát huy ra được uy lực càng lớn hơn nữa.

- Nếu như đúng là như vậy, mười hai thanh kiếm này không kém hơn so với Thiên Mạch đan.

Âm Sương chấn động nói.

- Lần này thời gian rất dồi dào, thương hội có thể kiểm tra được.

Giang Thần cười nói.

- Như vậy cũng đúng.

Âm Sương biết hắn đang chỉ phong ba lần đấu giá trước, nàng nở nụ cười, nói:

- Đại sư yên tâm giao cho ta như vậy hay sao?

- Có cái gì cần phải không yên lòng sao?

- Không sợ ta làm mất sao? Thứ quý trọng như vậy, ta không đền nổi được.

Âm Sương nói đùa.

- Một trăm thanh kiếm cũng không sánh nổi được với Âm Sương cô nương.

Âm Sương triệt để thua trận, Xuất Vân đại sư đang ám chỉ mình làm mất thì lấy bản thân ra đền.

Nếu như nói thẳng ra, đương nhiên sẽ khiến cho người ta không thích, coi là vô lễ mạo phạm.

Thế nhưng nói thế này, Âm Sương chỉ cảm thấy phương tâm của mình không ngừng đập nhanh hơn.

Nàng lập tức thu hồi bảo kiếm, như một làn khói rời khỏi Chung Linh sơn.

Chương 314: Hai tấm thẻ kim long

Lại qua mấy ngày, rốt cục Giang Thần đã hết bận về kế hoạch huyền binh, sau đó chỉ cần chờ đợi Chung Linh sơn tự mình cuồn cuộn không ngừng sinh ra binh khí chiến tranh mà thôi.

Tất cả đều là tự động, mỗi mấy ngày qua nhìn một lần là được.

Hắn tính toán hôm nay chính là ngày Anh Hùng Điện trắc nghiệm, cho nên hắn khôi phục hình dáng cũ, mượn trận pháp, rời khỏi Chung Linh sơn không để lại dấu vết.

Cùng lúc đó, ở Anh Hùng Điện.

Mấy vị Đại trưởng lão đi tới nơi ở của Giang Thần, nhìn vẻ mặt của bọn họ, dường như là đến hưng binh vấn tội.

- Có trận pháp?

Vốn bọn họ định trực tiếp xông vào, lại bị trận pháp ngăn cản, cho nên bọn họ không khỏi chần chờ.

Lúc này, Ứng Vô Song từ bên trong đi ra, có chút không hiểu nói:

- Các vị trưởng lão, có chuyện gì vậy?

- Vô Song, sao ngươi lại ở nơi ở của Giang Thần vậy?

Các Đại trưởng lão rất là bất ngờ, mặc dù nói Ứng Vô Song có nhiệm vụ trên người, nhưng cũng không làm cho cho hai người ở cùng một chỗ như vậy được.

Bọn họ nghĩ đến một nguyên nhân, không khỏi nghĩ đến một chuyện rất có khả năng.

Một vị Đại trưởng lão hỏi:

- Vô Song, Giang Thần không ở đây sao?

- Hừm, mấy ngày qua không biết hắn đã đi nơi nào rồi.

Ứng Vô Song đáp.

Lần này, vẻ mặt của mấy Đại trưởng lão có chút quái lạ.

Bản thân Giang Thần không ở nhà, Ứng Vô Song lại ở trong nơi ở của hắn, rõ ràng quan hệ của hai người này không đơn giản.

- Vô Song, ta hỏi ngươi, tại sao ngươi không tới báo cáo chi tiêu của Giang Thần đúng lúc chứ?

Một vị Đại trưởng lão là nữ nhân hỏi, ngữ khí hùng hổ doạ người.

Ứng Vô Song đã đại khái đoán ra được cái gì đó, nàng thành thật trả lời:

- Những ngày qua ta bận bịu tu hành, không có đi theo bên người Giang Thần.

- Có thật không? Ứng Vô Song, ngươi vì Giang Thần mà thậm chí ngay cả trưởng lão cũng dám lừa gạt!

Không nghĩ tới vị trưởng lão này đột nhiên làm khó dễ, lớn tiếng quát hỏi.

- Tuyết Mi trưởng lão, lời này của ngươi là có ý gì?

Tuyết Mi Đại trưởng lão hơn năm mươi tuổi, nhưng vẫn chú trọng tới y phục như cũ, vật trang sức được chọn cẩn thận tỉ mỉ, tinh xảo mà lại hào phóng.

Thế nhưng trên mặt vẫn khó nén nổi dấu vết của năm tháng, vết chân chim ở khóe mắt khi nói chuyện cau mày hết sức rõ ràng.

Thân là nữ tử, nàng rất là căm ghét đối với việc Ứng Vô Song vào ở trong nơi ở của Giang Thần.

Tuyết Mi trưởng lão cười lạnh một tiếng, chỉ vào tiểu viện cách đó không xa, nói:

- Ngươi chưa từng gặp Giang Thần, thế nhưng ngươi ở bên cạnh Giang Thần, lẽ nào cái này cũng không nhìn thấy sao?

Ứng Vô Song nhìn sang, lập tức sợ hết hồn.

Một chiếc thuyền buồm đậu ở chỗ đó, trải qua con rối cải tạo, đã có biến hóa không giống trước đó nữa.

Giống như một người mặc vào khôi giáp võ trang đầy đủ, uy vũ bất phàm vậy.

Ở trong mắt của Đại trưởng lão và Ứng Vô Song, tất cả đều là tiền.

Ứng Vô Song thực sự không biết Giang Thần đã mua lại một chiếc thuyền từ lúc nào, trong khoảng thời gian này, nàng đang chuẩn bị vì trắc nghiệm khắp tới.

- Ứng Vô Song, ngươi còn lời gì để nói nữa không?

Tuyết Mi trưởng lão quát lên.

- Trưởng lão, ta không có gì để nói nhiều, Giang Thần mua cái gì là chuyện của hắn, đúng là ta không báo cáo đúng lúc, thế nhưng còn chưa hết tháng này mà.

Ứng Vô Song nói.

Nếu như chỉ là chỉ trích thất trách, như vậy Ứng Vô Song cũng không còn lời nào để nói, thế nhưng nàng đã nghe thấy vẻ châm chọc trong lời nói của Tuyết Mi Đại trưởng lão, giống như là mình cố ý che giấu, làm cho nàng rất là khó chịu.

- Lớn mật! Ứng Vô Song à Ứng Vô Song, trước đó ngươi rơi vào kết cục như vậy chính là có quan hệ với nam nhân, bây giờ lại là như vậy với Giang Thần, ngươi không thể rời bỏ nam nhân hay sao? Không biết giữ mình trong sạch sao? Tuyết Mi trưởng lão nói.

- Ngươi!

Đây là vết sẹo chưa hoàn toàn khỏi hẳn của Ứng Vô Song, bây giờ lại bị nàng vô tình xé ra.

- Vô Song, trong mấy ngày nay Giang Thần đã tiêu hết hạn mức mười ngàn vạn, đồng thời tất cả đều là mua vật liệu.

- Ngươi còn nói mấy ngày nay hắn không ở trong Anh Hùng Điện, chúng ta hoài nghi hắn đã đi tới những nơi khác buôn bán những vật liệu này.

Các Đại trưởng lão khác lục tục mở miệng.

Ứng Vô Song không biết chuyện này, chỉ là nghĩ đến Thiên Hoàn Châu và các thiết bị tu hành khác, nàng lắc đầu nói:

- Giang Thần sẽ không làm như vậy.

- Hừ.

Tuyết Mi Đại trưởng lão bĩu môi, cười nhạo nói:

- Ứng Vô Song, xem ra quan hệ của ngươi và Giang Thần cũng rất là không bình thường, lại tín nhiệm đối với hắn như vậy.

- Trưởng lão, mong rằng ngươi không nên ngậm máu phun người.

Ứng Vô Song cả giận nói.

- Chẳng lẽ không đúng sao? Giang Thần không có ở nhà, ngươi lại ở trong tiểu viện của hắn, điều này nói rõ cái gì?

Ứng Vô Song nói:

- Ta ở đây chỉ là bởi vì tu hành, làm chuẩn bị vì trắc nghiệm.

- Ồ!

Tuyết Mi Đại trưởng lão cười quái dị một tiếng, nói:

- Ta nhớ ra rồi, lần trước ngươi đã nói Giang Thần mua một lượng lớn vật liệu là vì chế tạo thiết bị tu hành. Bây giờ nhìn lại, đây là chuyện mà ngươi đã nghĩ kỹ, phối hợp tới Giang Thần tư thông tiền tài của Anh Hùng Điện.

Ứng Vô Song tức giận, đồng thời cũng nghĩ thầm đồ vật mà Giang Thần làm ra, dù là cộng hạn mức một năm lại cũng không đủ.

Nghĩ vậy, Đại trưởng lão thường ngày cao không thể với tới ở trong mắt nàng lại không bằng được Giang Thần.

- Ta chỉ có thể nói, trưởng lão ngươi đã cả nghĩ quá rồi.

Ứng Vô Song nói.
- Còn chống chế! Nói thật đi, hiện tại Giang Thần ở đâu?

- Ta không biết, trưởng lão, sắp tới trắc nghiệm rồi, xin hãy cho ta đi qua đó.

Ứng Vô Song nói.

- Một năm qua ngươi cũng không đi tham dự trắc nghiệm một lần nòa, lần này nhất định phải đi sao? Ta thấy ngươi có tật giật mình!

Tuyết Mi trưởng lão lạnh lùng nói.

Ứng Vô Song cảm nhận được cảm giác lửa cháy đến nơi là cái gì, nàng khổ cực lâu như vậy là vì đã từng hứa hẹn qua với Giang Thần.

- Không nói ra hiện tại Giang Thần đang ở đâu, không cho phép ngươi đi!

Tuyết Mi Đại trưởng lão quát lên.

Các Đại trưởng lão khác không lên tiếng.

- Không cho phép đi? Thực sự là uy phong rất lớn.

Đột nhiên, âm thanh của Giang Thần truyền đến, chỉ thấy hắn chậm rãi đi tới.

Nhìn thấy hắn, chính Ứng Vô Song cũng không nhận ra được trên mặt mình lại lộ ra nụ cười nhạt, giống như một đạo ánh mặt trời sáng rực xuyên thủng mây đen vậy.

- Giang Thần!

Các Đại trưởng lão nhìn nhau, không nghĩ tới hắn lại chủ động xuất hiện.

- Những ngày qua ngươi đi đâu vậy? Những tài liệu mua được kia đâu?

Một vị Đại trưởng lão hỏi.

- Trưởng lão có chuyện cứ việc nói thẳng đi.

Giang Thần nhún vai một cái, nói:

- Không phải các ngươi muốn biết có phải ta dùng hạn mức đi buôn vật liệu hay sao?

Thấy hắn thẳng thắn như vậy, chư vị Đại trưởng lão khá là bất ngờ.

- Giang Thần, mười ngàn vạn nguyên thạch thượng cấp này là phần thưởng Anh Hùng Điện cho ngươi...

- Nghiêm ngặt mà nói, quả thực ta đã biến những tài liệu này thành tiền.

Giang Thần ngắt lời của Đại trưởng lão, trả lời gọn gàng mà dứt khoát.

- Ha ha, những người nghèo như các ngươi, một có cơ hội sẽ bại lộ thói hư tật xấu của các ngươi. Ta vẫn không đồng ý đưa cho ngươi hạn mức lớn như vậy, không thể tùy tiện cho ngươi, bây giờ nhìn lại quả thực không sai.

Tuyết Mi Đại trưởng lão châm chọc nói.

- Trưởng lão, hạn mức này ta dùng cũng rất bất mãn, không bằng thủ tiêu đi thì hơn.

Giang Thần nói:

- Có thể làm cho Thông thiên cảnh không khai phá qua kinh mạch khai phá ra được hai cái kỳ mạch, hai mươi ngàn vạn là hạn mức rất lớn sao?

- Như vậy trước kia ngươi không có tiền tại sao lại không nói chứ? Hiện tại đã kiếm lời được ít tiền, lưng đã cứng rồi sao?

Tuyết Mi Đại trưởng lão nói.

- Đã như vậy, ta trả lại là được.

- Ha ha ha, hạn mức hai mươi ngàn vạn đã bị ngươi dùng hết sạch rồi...

- Ta không chỉ trả lại, mặt khác còn cảm ơn Anh Hùng Điện hào phóng hùng hồn, ta trả lại gấp mười lần, không, ta sẽ trả lại gấp trăm lần.

Nói xong, Giang Thần lấy ra hai tấm thẻ Kim Long.

- Làm sao lại vậy chứ?

Mọi người giật nảy cả mình, nửa ngày cũng không phản ứng lại được.

Hạn mức của thẻ Kim Long này không phải là mười ngàn vạn, mà là hơn trăm ngàn vạn mới có thể nắm giữ được.

Chương 315: Trắc nghiệm bắt đầu

- Giang Thần, bất kể như thế nào, ngươi đã dùng hai mươi ngàn vạn kiếm lấy bao nhiêu, nhưng không có hạn mức của Anh Hùng Điện, tất cả những thứ này cũng không thể có được, không phải sao?

Một tên Đại trưởng lão cố gắng nói lý.

- Đúng, điểm ấy ta thừa nhận, vì lẽ đó ta đồng ý trả lại gấp trăm lần, trước đó ta đã cho Anh Hùng Điện phương pháp khai phá kỳ mạch, ta đã cống hiến cho Anh Hùng Điện.

- Hai điểm này, ta nghĩ có thể trả được hết nợ rồi chứ?

Nhưng mà, Tuyết Mi Đại trưởng lão cười lạnh nói:

- Ngươi nói trả hết nợ là trả hết nợ sao? Ngươi cho rằng khai phá kỳ mạch thì rất đáng gờm sao? Không giải quyết được chuyện Thông thiên cảnh đã khai phá qua kỳ mạch, hai mươi ngàn vạn nguyên thạch thượng cấp là con số mà loại người nghèo hèn như ngươi nằm mơ cũng không nghĩ tới được!

- Ồ? Như vậy phải không?

Đến lúc này, những Đại trưởng lão này vẫn còn nghĩ hắn là tiểu tử nghèo vô tri, tùy ý bắt bớ.

Giang Thần quyết định để cho bọn họ một chút màu sắc.

- Được, ta đã khai phá đến cái kỳ mạch thứ năm, sau đó ta sẽ mang phương pháp khai phá cái thứ ba, thứ tư đi bán đấu giá, đến lúc đó, để ta xem xem hai cái này sẽ đáng giá bao nhiêu tiền.

- Cái gì? Giang Thần ngươi lại thành công khai phá sao?

- Bán đấu giá? Ngươi không được làm loạn!

Những Đại trưởng lão này rất thực tế, theo thời gian trôi qua, Giang Thần không lấy ra được thành quả, đương nhiên địa vị của hắn ở trong lòng bọn họ cũng giảm xuống.

Cộng thêm bản thân đã biết được phương pháp khai phá hai cái kỳ mạch trước đó, cho nên hôm nay mới tới cửa.

Cũng không ngờ đến Giang Thần đã khai phá đến cái thứ năm, mà hắn lại không nói thành quả như vậy!

Cũng không biết sau khi bọn họ biết Giang Thần đã tám mạch cùng mở thì sẽ ra sao.

- Giang Thần, ngươi không được làm loạn...

Tuyết Mi Đại trưởng lão lập tức chịu thua, không có hung hăng nữa.

- Sao nào? Không phải Tuyết Mi trưởng lão cho rằng hai cái kỳ mạch không đáng giá hai mươi ngàn vạn sao, ta có thể kiếm được một tấm thẻ Kim Long đều là do công lao của Anh Hùng Điện sao?

- Không, không.

Tuyết Mi Đại trưởng lão nói.

- Ồ? Vậy ý của trưởng lão là Anh Hùng Điện chiếm tiện nghi của ta sao?

Giang Thần hỏi nàng tới mức á khẩu không trả lời được, các Đại trưởng lão khác cũng không nói ra lời.

Giang Thần hừ lạnh một tiếng, lúc này mới nói:

- Hợp tác lẫn nhau thì phải nói tới hai chữ thành tín, ta rất là cảm kích đối với Anh Hùng Điện và Thánh Viện, nhưng nếu như nghĩ đan ban ơn cho ta, thậm chí còn sỉ nhục bằng hữu của ta, không được!

- Ta sẽ đi tìm Nam Công để thương lượng, trước lúc này, ta muốn đi trắc nghiệm, xin nhường đường một chút.

Nói xong, Giang Thần mang theo Ứng Vô Song rời đi.

Sau khi hai người đi được một khoảng cách rất xa, các Đại trưởng lão nhìn nhau, yên lặng đi theo sau lưng.

Ứng Vô Song nói:

- Nếu như nói cho trưởng lão biết về Thiên Hoàn châu...

- Nói như vậy, trưởng lão sẽ lại mừng rỡ như điên, tiếp theo trải qua một quãng thời gian nữa sẽ cho rằng là thứ ta nên cống hiến, sau đó lại bắt nạt tới cửa.

Giang Thần ngắt lời nàng.

Tiếp đó, hắn nhìn Ứng Vô Song một chút rồi nói:

- Vô Song, ngươi không cần để cho mình bị oan như vậy, tất cả đã có ta ở đây.

- Hả?

Ứng Vô Song nghe thấy hắn nói như thế rất bất ngờ, cũng rất không quen.

Giang Thần cười một tiếng, đột nhiên ngộ ra mình đã không phải là Xuất Vân đại sư, thân phận khác nhau, nếu nói ra lời nói tương tự thì sẽ không có tác dụng.

- Mấy ngày nay ngươi đi đâu vậy?

Ứng Vô Song cũng lúng túng, nói lảng sang chuyện khác.

- Kiếm tiền.

- Tấm thẻ Kim Long kia là thật sao?

- Đương nhiên.

- Ngươi dùng mấy ngày đã kiếm được một tấm thẻ Kim Long hay sao?

- Đúng vậy.

- Có quỷ mới tin ngươi.Ứng Vô Song chép miệng, bước xa về phía trước.

Lần này đến phiên Giang Thần bất ngờ, xem ra mỗi một nữ nhân đều có mặt rất đáng yêu, chỉ là phải nhìn xem nàng có biểu hiện ra ở trước mặt mình hay không mà thôi.

......

Nơi trắc nghiệm của Anh Hùng Điện ở quảng trường bên cạnh vách núi, lúc này nơi này đã có không ít đệ tử tụ tập.

Bởi vì trắc nghiệm không phải là cưỡng chế vì vậy các đệ tử đến đây không tới một nửa, hơn nữa đều là dưới Thông thiên cảnh tầng năm.

- Ồ, ta còn tưởng rằng ngươi sẽ không tới chứ.

Nhìn thấy Ứng Vô Song, Mộ Dung Diên lập tức tới đây trào phúng.

Biểu hiện của nàng khi đối mặt với Giang Thần và đối mặt với Xuất Vân đại sư hoàn toàn khác nhau, ăn mặc cũng không giống nhau, cái cảm giác này rất kỳ diệu.

- Nghe nói hai người các ngươi đã ở cùng một chỗ, đúng là không biết xấu hổ.

Mộ Dung Diên đón nhận ánh mắt của Giang Thần, nói một cách cay nghiệt.

- Mộ Dung Diên, nếu như ngươi không quản lý tốt nam nhân của mình thì cũng đừng trút giận lên trên người khác.

Ứng Vô Song không khách khí nói.

- Ngươi!

Hóa ra, ngày đó sau khi Mặc Kiếm Phi bị Mộ Dung Hùng giáo huấn một phen mới nổi giận rời đi, nhưng lại tìm đến Ứng Vô Song, nói một tràng lời nói thật lòng ngoài cửa, bị các đệ tử qua lại phát hiện ra.

Cũng bởi vì như vậy, Mộ Dung Diên và Mặc Kiếm Phi mới bị gièm pha.

Đương nhiên, Ứng Vô Song không mở cửa, không gặp mặt, nếu không, sẽ không phải đơn giản là hai người cãi nhau như vậy.

- Đang làm gì vậy?

Trưởng lão Đô Nguyệt mang theo vẻ mặt âm trầm đi tới, không nói lời gì mà có chút căm giận nhìn Giang Thần, nói:

- Ngươi vừa đến đã muốn gây chuyện sao?

- Rõ ràng là nàng chủ động tới đây khiêu khích.

Ứng Vô Song nói.

Giang Thần đưa tay ngăn cản nàng, nói:

- Vô Song, dù sao ở trong đôi mắt già nua kia, thân phận của Mộ Dung Diên như vậy, nói láo cũng rất là thơm đó.

- Ngươi!

Câu nói đầu tiên đã làm cho Đô Nguyệt và Mộ Dung Diên tức giận.

- Ngươi còn muốn gãy tay nữa sao? - Ngươi thật sự cho rằng, ta không dám làm gì ngươi sao?

Giang Thần không đáp lại Mộ Dung Diên, mà nhìn Đô Nguyệt, nói:

- Ngươi thật dám động thủ sao? Nhìn phía sau đi.

Đô Nguyệt nhìn lại theo phương hướng hắn chỉ, lập tức đã nhìn thấy các Đại trưởng lão đi theo tới.

Điều đáng sợ nhất chính là, sắc mặt của những Đại trưởng lão này rất khó coi, dọa cho hắn chảy mồ hôi lạnh ướt sũng cả người.

Đặc biệt là Tuyết Mi Đại trưởng lão, như là người khác nợ nàng tiền vậy.

Đô Nguyệt không biết tất cả những chuyện này là bởi vì Giang Thần, không có quan hệ gì tới hắn.

Có điều, hắn cũng không dám làm càn thật.

- Trưởng lão, ngươi không cần tức giận, sẽ lập tức có người quỳ xuống mặt đất rồi xin lỗi.

Mộ Dung Diên nói.

Nàng đi đôi giày xinh đẹp, có thể nhìn thấy năm ngón chân chỉnh tề như dây nhỏ, đường vòng cung trên mu bàn chân trắng nõn rất hoàn mỹ.

Nếu như Ứng Vô Song thua thì sẽ phải quỳ xuống để hôn giày nàng xin lỗi.

Hôm nay nàng cố ý đi giày như thế, không biết có phải là cố ý hay không.

- Ứng Vô Song, ta đã kết thúc trắc nghiệm, hiện tại tới phiên ngươi, còn thành tích của ta, tự ngươi xem đi.

Mộ Dung Diên chỉ về một khối giá gỗ ở bên cạnh quảng trường, trên mặt là thành tích trắc nghiệm ngày hôm nay.

Ba hạng mục trắc nghiệm, thành tích của Mộ Dung Diên đã phá đánh ghi chép trước đây, lại là người đứng thứ nhất của lần này, ngay cả người đạt tới Thông thiên cảnh tầng ba cũng bị nàng làm hạ thấp đi.

Ứng Vô Song sắp một năm không trắc nghiệm, phải làm như thế nào mới có thể thắng được chứ?

Mộ Dung Diên có thể xác định mấy ngày nay Ứng Vô Song chưa từng dùng qua thiết bị tu hành.

Vừa nãy, nàng nhìn thấy Ứng Vô Song chưa từng xuất hiện, vẫn còn cho rằng đối phương lâm trận bỏ chạy, cũng không cảm thấy quá bất ngờ.

- Đi thôi.

Dưới sự cổ vũ của Giang Thần, Ứng Vô Song đi tới trung tâm quảng trường, bày ra ba loại công cụ trắc nghiệm này.

Gần như lúc ở Thánh Viện, cấp bậc chia ra làm tốt, ưu, đạt, hợp lệ.

Thành tích vừa nãy của Mộ Dung Diên là tốt, tốt, ưu.

Còn thiếu một hạng cuối cùng thì tất cả đều là đứng đầu.

Mộ Dung Diên có chút không cam lòng, nhưng đại đa số ngay cả nhận định tốt cũng không đạt tới, điều này làm cho nàng cảm giác được sự ưu việt rất sâu.

Hạng mục trắc nghiệm thứ nhất là thử thách hiệu suất vận chuyển Thiên chi hoàn của đệ tử.

Trong một cái lu lớn đựng nước, mặt nước bất động, dù cho là gió thổi qua cũng giống như vậy, giống như đã rơi vào trong bất động.

Ứng Vô Song hít sâu một hơi, chậm rãi đưa tay phải ra.

Nước bên trong không phải là nước bình thường, tương tự như thủy ngân, nhưng so với thủy ngân lại còn kỳ lạ hơn nữa.

Chỉ riêng trọng lượng của nó đã gần ngàn cân.

Người trắc nghiệm đưa bàn tay sát lên trên mặt nước, vận chuyển Thiên chi hoàn, căn cứ vào cường độ khuấy lên để tiến hành phán xét.

Mặc kệ cảnh giới cao thấp ra sao, số lượng Thiên chi hoàn trong cơ thể, như vậy độ khó của vại nước và tiêu chuẩn phán xét cũng sẽ tự động tăng lên.

Cộng thêm cảnh giới của Ứng Vô Song và Mộ Dung Diên tương tự với nhau, cho nên cũng rất dễ phân ra được cao thấp.

Mộ Dung Diên nhớ khi lần đầu tiên tới, nàng hợp lệ, thành tích mà Ứng Vô Song đạt được cũng là như vậy.

Một năm trôi qua, Ứng Vô Song không nhận được bất kỳ trợ lực nào của Anh Hùng Điện, hôm nay, không chừng cũng sẽ là hợp lệ, thậm chí còn là thất bại.

Ứng Vô Song rất kích động, tay khẽ run, điều này làm cho các đệ tử phát hiện ra chuyện này cảm thấy rất là buồn cười.

- Nhanh lên một chút đi, đừng có kéo dài thời gian, mặc kệ như thế nào, kết quả cũng sẽ như nhau mà thôi.

Mộ Dung Diên thúc giục.

Lời này rơi vào trong tai của Ứng Vô Song, trái lại còn làm cho nàng bình tĩnh lại, trong mắt để lộ ra vẻ kiên định, Thiên chi hoàn lặng lẽ vận chuyển.

Mặt nước bất động chậm rãi xuất hiện gợn sóng.

Chương 316: Thành tích trắc nghiệm

Thân thể của Ứng Vô Song chìm xuống, hai gò má tinh xảo không hiện lên biểu hiện gì, hết sức chăm chú.

Một khi Thiên chi hoàn trong khí hải vận chuyển, mái tóc bay phấp phới, gió lớn phun trào, vờn quanh thân, từ dưới lên trên, cuốn lên trên đỉnh.

Vại nước như rơi vào trong bất động đã có động tĩnh, sóng gợn khuếch tán ra từng vòng, mãi khi tới biên giới mới thôi.

- Hả?

Vẻ mặt của người ở chỗ này khẽ biến, thu hồi sự coi thường.

Sóng gợn khuếch tán rất có quy luật và tiết tấu, đã nói rõ sức khống chế của Ứng Vô Song đối với Thiên chi hoàn không phải là bình thường.

- Ồ.

Mộ Dung Diên cũng khá là bất ngờ, nhưng mà biểu hiện của nàng vẫn duy trì vẻ khinh bỉ như cũ, đây chỉ là bắt đầu mà thôi.

Lập tức, nước bên trong vại bắt đầu xoay tròn thuận theo kim đồng hồ, từng vòng gợn sóng hóa thành rồng trắng, bắt đầu liên tục cuồn cuộn.

Ứng Vô Song thở ra một hơi, bàn tay ép xuống một chút.

Nước như là tuấn mã chịu roi vọt, súc lực chạy băng băng, càng lúc càng nhanh, rất nhanh dưới bàn tay đã hình thành một cái vòng xoáy.

Lúc này, nếu như nhìn vào dòng nước vận chuyển thì sẽ cảm thấy hoa cả mắt.

Ở trong vô số ánh mắt chấn động, Ứng Vô Song đột nhiên thu tay lại, dòng nước vẫn còn đang vận chuyển dựa theo quán tính.

Một vòng.

Hai vòng.

Ba vòng.

......

Ba mươi bốn vòng!

Sau khi mỗi người thầm đếm xong lại liên tục nhìn về phía người chung quanh, khi nhìn thấy từng ánh mắt chấn động, bọn họ biết mình không có đếm sai.

Nước trong vại nước không phải là nước bình thường, so với sắt thép còn nặng nề hơn, chỉ là lại dẻo dai mười phần.

Nếu như người trắc nghiệm thu lực, mặc kệ dòng nước trước đó mãnh liệt tới cỡ nào thì sẽ dùng tốc độ cực nhanh dừng lại, bất động.

Vì vậy trước khi Anh Hùng Điện phán đoán ra thành tích, mỗi người đều thầm đếm ở trong lòng trước.

Mười vòng, thành tích bình thường.

Hai mươi vòng, ưu tú.

Giống như Mộ Dung Diên vừa nãy, cũng chỉ có hai mươi mốt vòng mà thôi.

Kết quả Ứng Vô Song thì tốt rồi, hoàn thành thành tích như là nước chảy vậy.

Mọi người nhìn về phía bảng thông báo bên cạnh, ở trên khối bảng hiệu này lại có thêm cái tên Ứng Vô Song.

Thành tích trắc nghiệm của nàng đứng thứ nhất, là: Loại ưu.

Cũng giống như Thánh Viện, bên trong đẳng cấp tiêu chuẩn có thành tích ẩn giấu.

Trên tốt là loại ưu.

Có thành tích ba mươi bốn vòng, gợn sóng trong lòng mọi người không phải là quá lớn, bọn họ chỉ đồng loạt đưa ánh mắt nhìn về phía Mộ Dung Diên mà thôi.

Vẻ khinh bỉ đã biến mất từ trên mặt của nàng, thay vào đó là vẻ khó có thể tin được.

Phản ứng này hiện lên ở trước mặt của mọi người, giống như sinh vật âm u trong bóng tối đột nhiên bại lộ ra ở dưới ánh nắng chói chang, không có chỗ che thân vậy.

Cho dù Mộ Dung Diên cố gắng che giấu phản ứng, thế nhưng vẫn chật vật như cũ.

- Nhất định là khoảng thời gian này nàng ta chăm chú vào một hạng mục! Trắc nghiệm sẽ nhìn vào biểu hiện tổng hợp của đệ tử, mà không phải là một hạng mục.

Nữ đệ tử bên người Mộ Dung Diên mở miệng, cố gắng cứu danh dự cho nàng.

Lời này rất được Mộ Dung Diên tán thành, để cho nàng tiếp tục ở lại chỗ này.Đối với chuyện, Ứng Vô Song không đáp lại, trực tiếp bắt đầu hạng mục thứ hai, nàng muốn dùng sự thực để làm cho những người này câm miệng.

- Trưởng lão, đã nghĩ ra lời xin lỗi chưa?

Giang Thần đi tới bên người Đô Nguyệt cũng đang trợn mắt há hốc mồm, khẽ cười nói.

- Hừ.

Đô Nguyệt hiểu rõ hắn có ý gì cắn răng, còn chưa hết mơ mộng, hắn vẫn đang chờ đợi hạng mục thứ hai.

Mạng mục trắc nghiệm thứ hai là lực bộc phát.

Thuyên chuyển lực lượng ở trong công thể Thông thiên cảnh trong một khoảnh khắc!

Công cụ trắc nghiệm vô cùng đơn giản, là một cái trụ ở trên quảng trường, cao mười trượng, một người có thể ôm hết được.

Bề ngoài trụ đồng rất bóng loáng, có thể chiếu ra hình ảnh trong gương mơ hồ.

Người trắc nghiệm toàn lực đánh vào trên trụ đồng, có thể từ đó mà tra ra được kết quả.

Ở chung quanh trụ đồng có vẽ ra một vòng tròn, đường kính một thước, đệ tử trắc nghiệm nhất định phải đứng ở bên trong, để bảo đảm công bằng.

Nếu không, một ít đệ tử từ bên ngoài ngàn dặm chạy tới đây, động năng sinh ra không thuộc về lực bộc phát.

Trải qua hạng mục thứ nhất, Ứng Vô Song đã tìm được tự tin, cũng không sốt sắng, chỉ cần toàn lực phát huy là được rồi.

- Hắn, rốt cuộc là ai?

Trước khi bắt đầu, Ứng Vô Song nhìn về phía Giang Thần, khóe miệng của người sau mang theo nụ cười theo thói quen, đây là lần thứ nhất nàng cảm thấy hắn rất có mị lực.

Nghĩ tới đây, Ứng Vô Song mím mím miệng, đè xuống tình cảm quái lạ trong lòng.

Khi lần nữa giương mắt, khuôn mặt của nàng chỉ có chăm chú mà thôi.

Lực bộc phát, có rất nhiều điểm cần chú ý, có quan hệ với tâm tình.

Vì lẽ đó, trụ đồng ở trong mắt của nàng đã biến thành Mặc Kiếm Phi, sau khi bị mình cự tuyệt, sau đó là tình cảnh ngày xưa chơi đùa cùng Mộ Dung Diên.

Sau đó sóng gió nổi lên, Mặc Kiếm Phi nói với Mộ Dung Diên mình vô liêm sỉ cỡ nào, chủ động câu dẫn hắn.

Bằng hữu tốt ngày xưa không mình giải thích, thậm chí, cho dù biết là mình vô tội thì cũng không thể nào tiếp nhận được vị hôn phu coi trọng bằng hữu của mình, từ đó bộc phát ra vẻ mặt độc ác nhất của mình, dồn mình vào chỗ chết.Bỗng nhiên, Ứng Vô Song ra tay, như một con ngựa phẫn nộ va về phía trụ đồng.

Rầm một tiếng, hai tay của nàng vỗ vào bên trên trụ đồng, kình khí bạo động, lập tức chấn động.

Người không thấy rõ còn tưởng rằng trụ đồng đột nhiên bị sét đánh, tro bụi cuồn cuộn làm cho không ít người ho khan.

- Ha ha.

Trong sự yên tĩnh, tiếng cười như chuông bạc vang lên, làm cho tất cả mọi người không tìm được manh mối.

Tiếp đó, bọn họ đã nhìn thấy vẻ mặt của Ứng Vô Song hoàn toàn khác với trước đây, trên khuôn mặt cười đang có nụ cười xán lạn, để lộ ra một loạt hàm răng chỉnh tề.

Mọi người sửng sốt, hai ý nghĩ trước sau hiện lên ở trong đầu của mọi người.

- Hóa ra, Ứng Vô Song biết cười.

- Trời ạ, nàng cười lên thật là đẹp mắt.

Trong ấn tượng của bọn họ, Ứng Vô Song vĩnh viễn luôn nghiêm mặt, như là có cừu oán với nàng vậy, đối với ai cũng sẽ không có sắc mặt tốt.

Thế nhưng hiện tại, dưới ánh mặt trời long lanh như vậy, tất cả mọi người đều có một loại cảm xúc như phát hiện ra phong cảnh tuyệt mỹ.

Ứng Vô Song bị nhìn vào ngại ngùng, nụ cười thu lại, không biết làm sao, lại theo bản năng nhìn về phía Giang Thần.

Giang Thần rất cao hứng, chuyện vừa nãy đã triệt để làm cho Ứng Vô Song phát tiết ra, khôi phục lại diện mạo như cũ.

- Oa! Lại là loại ưu!

Mọi người kinh ngạc, đã quên nhìn thành tích.

Ở trên bảng thành tích, hạng mục trắc nghiệm thứ hai của Ứng Vô Song cũng là loại ưu.

Lần này, đã không cần hạng mục thứ ba thì cũng đã hạ thấp Mộ Dung Diên đi, dù cho hạng mục thứ ba của nàng chỉ là hợp lệ cũng thế.

Giờ phút này, tâm tình của Mộ Dung Diên rất là phức tạp, đặc biệt là biến hóa vừa nãy của Ứng Vô Song.

Nàng phất ống tay áo, xoay người rời đi, không muốn tiếp tục nhìn nữa.

Lại nói tới khen thưởng trắc nghiệm, nàng chưa từng để nó vào trong lòng.

- Đi sao? Không chờ ta xin lỗi ngươi, quỳ xuống hôn mu bàn chân của ngươi sao?

Nhưng mà, âm thanh chán ghét kia của Giang Thần theo sát tới, không chịu buông tha cho nàng.

- Ngươi muốn hôn thì cứ tới đi.

Mộ Dung Diên tức giận đến mức không thể làm gì được, không để ý tới hình tượng mà xoay người giơ chân phải lên.

Đây là chuyện mà Giang Thần không nghĩ tới, hắn nhún vai một cái, nói:

- Đáng tiếc, đặt cược không có quan hệ gì tới ngươi.

Đặc cược của hắn là do Đô Nguyệt tự mình thừa nhận sai lầm của mình.

Mộ Dung Diên không cần làm cái gì cả.

Vì vậy, nữ đệ tử ở bên người của Mộ Dung Diên khuyên, nghênh ngang rời đi.

Đô Nguyệt làm tiền đặt cược của nàng, đương nhiên nàng sẽ không để ý.

Ý thức được điểm ấy, trong lòng Đô Nguyệt tràn ngập cảm xúc.

Hắn rất là hối hận khi mình làm tiền đặt cược.

Nhưng mà, hắn không có cơ hội hối hận, Giang Thần đã mở thẻ ngọc ra, truyền phát ra tin tức ngày đó hắn đã nói ở chòi nghỉ mát, những lời nói cao quý và thấp hèn kia.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau