THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Huyết Thủ Đồ Tể

Kiếm ý mà Giang Thần nắm giữ chỉ là mô hình, chỉ có điều đã đủ để khiến cho kiếm pháp của hắn có được lực sát thương cực mạnh.

Trong quãng thời gian sau đó, hắn vừa đối phó mãnh thú, một bên lại nhằm vào Lôi tộc.

Pháp tắc trong rừng rậm là không có cừu hận, chỉ cần là kẻ địch thì phải tiêu diệt mối uy hiếp từ sớm.

Một ngày nọ, ở trong núi Giang Thần gặp phải một nam nhân máu me khắp người, ngã ở trên mặt đất không dậy nổi.

Nghe thấy tiếng bước chân của Giang Thần, hắn gắng sức ngẩng đầu lên, lại đưa tay phải ra, vô cùng suy yếu nói:

- Cứu ta... van ngươi.

Giang Thần không nhúc nhích mà híp mắt đánh giá đối phương, hắn nói:

- Không cần giả ngu, ngươi vốn không hề bị thương.

Người máu đang nằm trên mặt đất không ngờ tới hắn sẽ nói như vậy, hắn trầm mặc trong chốc lát, lại nhanh nhẹn từ dưới mặt đất đứng lên.

- Làm sao ngươi biết được?

Người này lệ khí ngập trời, hung thần ác sát, phối hợp với một thân đầy máu, khiến cho hắn trở nên rất là đáng sợ.

- Nhìn ra.

Giang Thần nói.

Nam tử này cười mà không nói, dùng ánh mắt không tên đánh giá Giang Thần.

- Ngươi định làm gì?

Giang Thần hỏi.

- Không có gì, giết chết ngươi, lấy thứ đồ gì đó trên người của ngươi. Chỉ đến thế mà thôi.

- Chỉ như vậy thôi sao?

- Đúng thế.

- Như vậy, để xem ai chết đi.

Giang Thần chậm rãi rút thanh kiếm ra, cảnh giới của đối phương là Tụ nguyên cảnh trung kỳ nhập môn.

- Ồ?

Nam tử này quan sát xung quanh, Giang Thần tự tin như vậy khiến cho hắn hoài nghi có phải trong bóng tối còn có người khác ẩn nấp hay không.

Chỉ có điều, cảnh giới trung kỳ của hắn không đủ để phát hiện ra Phong hộ vệ có tu vi hậu kỳ.

- Ngươi muốn doạ lão tử sao?

Nam tử này cười rất thâm trầm, hắn cho rằng Giang Thần đang cố làm ra vẻ bí ẩn.

- Có thể là vậy nha.

Giang Thần nói.

- Chỗ ngu xuẩn nhất của ngươi ở chỗ, phương pháp như vậy chỉ cần thử một lần là có thể nhìn ra.

Nói xong, nam tử hung hăng một chưởng vỗ tới đây.

Trong quá trình xuất chưởng, người cũng dùng tốc độ cực kỳ nhanh chóng vọt tới trước người Giang Thần, tới vị trí vừa vặn có thể vung tay ra.

Ở trong nháy mắt đó, chưởng kình sinh ra uy năng cực lớn khiến cho hoa cỏ nơi Giang Thần đứng bị thổi đến mức bị nhổ tận gốc, ngay cả một thân cây ở phía sau cũng phải nghiêng ngả.

- Một chưởng rất mạnh.

Giang Thần có chút bất ngờ, lực lượng chưởng pháp của người này cũng không phải bắt nguồn từ võ học, mà là thông qua phương pháp đặc thù mà điên cuồng vận chuyển chân nguyên ở trong cơ thể.

Có mấy người tự biết khuyết điểm của mình, cho nên không tốn tâm tư nghiên cứu vào phương diện võ học.

Thế nhưng như vậy, khi chiến đấu cùng người ta sẽ bị rất nhiều thiệt thòi.

Nhưng mà mọi người đều là người thông minh, có thể nghĩ ra được đủ loại biện pháp để giải quyết vấn đề này.

Như Phạm Đồ vậy, hắn lựa chọn quyền pháp có độ khó khá nhỏ, không chạm vào binh khí dài chính là một trong những biện pháp đó.

Còn có biện pháp nữa giống như nam tử trước mắt này, đặt tinh lực vào việc vận dụng lực lượng của bản thân, không quan tâm tới kỹ xảo võ học để cứng đối cứng cùng với người khác.

Hiện giờ hắn vung chưởng đánh tới, thế nhưng trên thực tế coi như là dùng quyền, thậm chí là chân thì cũng có thể có được lực phá hoại như vậy.

Nhưng như vậy vẫn không phải là chính đạo, nếu như ở trong Thánh vực sẽ bị người người khinh thường.
- Hỏa Vân mãn thiên!

Giang Thần không cam lòng yếu thế, lấy cứng chọi cứng, mũi kiếm giống như chiến xa xông tới.

- Cái này?

Phong mang sắc bén xé rách mọi thứ, phá hủy chưởng kình như sắt đát, làm cho nam tử kia tay trắng trở về.

Nam tử này bắt đầu hoài nghi cảnh giới của Giang Thần. Chỉ có điều ngay khi Giang Thần động thủ đã biểu hiện ra cường độ chân nguyên của hắn. Vẫn là Tụ nguyên cảnh sơ kỳ viên mãn như cũ.

- Vì sao lại có uy lực đáng sợ như vậy chứ? Thiên tài võ học? Ngươi đã nắm giữ mô hình của kiếm ý sao?

Nam tử này giật nảy cả mình, hắn đã tìm ra nguyên nhân tại sao Giang Thần lại tự tin như vậy.

- Đây mới chỉ là bắt đầu mà thôi!

Giang Thần lặng lẽ vận chuyển chân nguyên tao thành hình xoắn ốc, kiếm thế lập tức như tưới dầu lên lửa, cực kỳ mãnh liệt.

- Nhất kiếm tam thức!

Ba đạo quang mang như sao sáng lập loè, dùng tốc độ mắt thường cũng không theo kịp bắn ra.

- Chờ một chút...

Nam tử còn chưa nói dứt lời thì yết hầu đã bị cắt ra, máu tươi chảy ròng.

- Nếu như ta không địch lại ngươi, ngươi sẽ chờ ta sao?

Giang Thần đi lên phía trước, người này còn chưa tuyệt khí. Chỉ có điều xem vết thương ở trên cổ, hắn đã cách cái chết không xa.

- Ngươi! Ngươi! Ngươi!

Hắn trừng mắt, gắng sức giơ tay chỉ chỉ về phía Giang Thần, cuối cùng mới không cam lòng chết đi.

Phong hộ vệ ở trong bóng tối trợn mắt há hốc mồm, nghĩ thầm:

- Trời ạ, nếu như đợi thêm một quãng thời gian nữa thì Thần thiếu gia sẽ không cần ta bảo vệ nữa a!

Bỗng nhiên, sắc mặt Phong hộ vệ trở nên nghiêm túc nhìn về phía trước.

- Hả? Có người tới gần!

Rất nhanh Giang Thần cũng đã nhận ra được động tĩnh này. Hắn đã sớm quen thuộc phiến rừng rậm này, trong nháy mắt hắn đã ẩn thân ở sau một thân cây.

Chờ người đến tới gần, hắn lại vòng ra sau lưng người nọ.

Người đến phát giác ra, cho nên lập tức xoay người lại. Khi song phương nhìn thấy khuôn mặt của nhau, đều kinh ngạc phát ra thành tiếng.
- Giang Thần?

Người đến chính là đệ tử Vấn Kiếm môn, Mộ Dung Phong và Lý Liệt, hắn đã gặp lúc Ngũ yến.

Bọn họ nhìn thấy Giang Thần ở đây cũng cực kỳ kinh ngạc. Mà Lý Liệt chỉ vào thi thể của nam tử lúc trước, nói:

- Là ngươi giết hắn sao?

- Đúng vậy.

Giang Thần nói.

Mộ Dung Phong ngồi xổm ở bên cạnh thi thể rồi kiểm tra vết thương. Tiếp theo ánh mắt rơi vào thanh kiếm còn đang chảy máu ở trong tay của Giang Thần.

- Sao ngươi lại làm được? Coi như cảnh giới của ngươi tăng lên tới viên mãn thì cũng không thể đánh bại được Huyết Thủ đồ tể trung kỳ a.

Lý Liệt kinh hô.

- Bởi vì ta đã nắm giữ được mô hình của kiếm ý.

Giang Thần khẽ cười nói.

- Cái này…

Mộ Dung Phong và Lý Liệt nhìn nhau, lập tức cười gượng. Trong lòng đều cảm thán chênh lệch giữa người và người thực sự rất lớn a.

Nếu như bọn họ không nhớ nhầm thì trước đây không lâu Giang Thần mới nắm giữ được kiếm điểm. Thế nhưng nhanh như vậy đã lĩnh ngộ được mô hình kiếm ý, thực sự là người so với người tức chết người nha.

Lý Liệt kích động nói:

- Giang Thần, nhất định ngươi phải gia nhập Vấn Kiếm môn chúng ta! Ngươi quả thực là thiên tài luyện kiếm, hơn nữa tên đồ tể này chính là hung đồ mà trúng ta vẫn luôn truy sát. Hiện tại lại bị ngươi giết chết, nếu như ngươi trở thành đệ tử Vấn Kiếm môn, như vậy cũng là một công lao lớn.

- Quả thực không dám giấu giếm, câu trả lời của ta vẫn như cũ, vẫn phải xem chỉ thị ở trong nhà a.

Giang Thần uyển chuyển cự tuyệt, tạm thời hắn không có dự định đi tới Vấn Kiếm môn.

Mộ Dung Phong và Lý Liệt cũng không bắt buộc, vẫn nói bất cứ lúc nào Vấn Kiếm môn vẫn luôn chào đón hắn.

Sau đó, đề tài của bọn họ rơi vào trên người kẻ được gọi là đồ tể này.

Nguyên nhân mà Mộ Dung Phong và Lý Liệt tới năm mới mà không trở về chính là đi truy sát người này.

- Cũng không biết tại sao tên này lại diệt cả nhà người khác, xú danh lan ra. Ở trong tỉnh Thương Uyên hầu như là đối tượng mà người người đều đánh, ngươi giết hắn là vì dân trừ hại a.

Lý Liệt nói.

- Ngươi định xử trí hắn như thế nào?

Mộ Dung Phong hỏi hắn.

- Ta giết người này là bởi vì hắn muốn giết ta, không phải là có mưu đồ gì cả.

- Như vậy đồ trên người hắn thuộc về ngươi, đầu người thì là của chúng ta, có được không?

Lý Liệt nói.

Hai người này là đệ tử của Vấn Kiếm môn, quang minh chính đại, không hổ là đệ tử của danh môn chính phái.

- Chuyện này đương nhiên không thành vấn đề.

Đương nhiên Giang Thần sẽ không muốn đầu người để làm gì.

Lý Liệt sử dụng kiếm cắt đầu đi, chuẩn bị cất vào trong hộp gỗ.

- Giang Thần. Chúng ta phải trở về rồi, nhiệm vụ lần này đã tốn không ít thời gian. Nếu như không quay lại, môn phái sẽ cho rằng chúng ta đã xảy ra vấn đề.

Lúc nói chuyện Lý Liệt có vẻ ngượng ngùng, bởi vì người là do Giang Thần giết, khen thưởng thì là hắn và Mộ Dung Phong nhận được.

Mộ Dung Phong thì trầm ngâm, dùng sự hiểu rõ hắn về Lý Liệt, nhất định nàng đang suy nghĩ xem phải bù đắp thế nào cho Giang Thần.

Quả nhiên, Mộ Dung Phong lấy ra một viên linh đan ở trong lòng.

- Giang Thần, đây là một viên linh đan nhị phẩm, coi như là khen thưởng vì ngươi đã giết chết đồ tể.

Tuy rằng ngoài dự liệu của Lý Liệt, thế nhưng hắn cũng không nghĩ tới nàng sẽ lấy ra linh đan nhị phẩm. Vì vậy mới không khỏi cảm thấy bất ngờ.

Chương 32: Linh Kiếm

- Đa tạ.

Phản ứng của Giang Thần rất bình thường, không có vẻ gì là kích động.

Lý Liệt rất muốn hỏi xem hắn có biết ý nghĩa của linh đan nhị phẩm là gì hay không.

Chỉ có điều, nếu như để cho hắn biết Giang Thần đã từng cầm linh đan cửu phẩm để ném chơi, không biết hắn sẽ có cảm tưởng như thế nào.

Nhìn đệ tử Vấn Kiếm môn rời đi, Giang Thần cẩn thận thu linh đan lại, bắt đầu lục lọi bao y phục của tên đồ tể này.

Sau khi tìm kiếm một phen, thu hoạch so với trong tưởng tượng của Giang Thần còn phong phú hơn. Tên đồ tể này lưu vong ở bên ngoài, trên người mang theo tất cả gia sản của hắn.

Trong đó cũng có thứ khiến cho Giang Thần thấy hợp mắt, một cây cung tiễn, cùng lá cờ nhỏ hình tam giác bốn phía là màu vàng.

Trường cung là thứ nằm trong tiêu chuẩn, dài một thước rưỡi, chỗ khác biệt là trên mặt có đồ án kỳ lạ, trên dưới đối xứng với nhau.

Như vậy đồng nghĩa với việc cái cung này không phải là phàm vật phổ thông, là khí văn!

Khí văn không phải đơn giản chỉ là hoa văn trên mặt đồ đồng, mà nó là một loại phương pháp thần kỳ có thể làm cho lực lượng của thiên địa phụ vào trên binh khí.

Nó cũng được gọi là linh văn, có thể làm cho binh khí có được lực sát thương rất đáng sợ.

Ví dụ như cái cung này có khắc cung chi văn, có thể làm cho tầm bắn của cung đạt đến khoảng cách cực hạn không tưởng tượng nổi, hơn nữa vẫn còn có thể duy trì được lực xuyên thấu mạnh mẽ.

Đương nhiên, điều kiện được khắc khí văn lên cũng rất cao, bản thân tài liệu phải chắn chắn mới được.

Ví dụ như cái cung trong tay Giang Thần này, chỉ sợ cũng phải dùng huyết mộc ngàn năm tạo thành, dây cung là hỗn hợp của một loại gân yêu thú mạnh mẽ nào đó.

Điều đáng tiếc chính là, khí văn của cây cung này đã ảm đạm đến mức không nhìn thấy. Điều này đã nói rõ năng lượng của cái cung này đã bị tiêu hao hết, hoặc là bị phá hoại.

- Nếu như không hỏng thì tên kia đã sớm núp trong bóng tối, dùng một mũi tên bắn chết ta rồi.

Giang Thần cảm thấy vui mừng, lại có chút nghĩ mà sợ. Sau này khi rèn luyện ở bên ngoài nhất định phải cẩn thận.

Ngoại trừ cung ra còn có ba mũi tên.

- Trên mũi tên có khắc hỏa chi văn, phối hợp với cung chi văn, là phối hợp rất tiêu chuẩn, xem ra không biết tên này đã nhặt được nó ở đâu đó.

Sở dĩ hắn suy đoán như vậy là bởi vì khí văn trên mặt mũi tên cũng sắp biến mất không còn tăm hơi như ở trên cung.

Bỏ qua lâu, không được bảo dưỡng thì sẽ trở nên hỏng giống như đồ ăn vậy.

- Chỉ có điều, cũng không có bị phá hoại.

Thứ khiến cho Giang Thần kinh hỉ chính là điểm ấy, hắn có thể dễ dàng chữa trị như ăn cháo vậy!

Ngoại trừ cung tên ra, cái cờ nhỏ bốn phía màu vàng cũng làm cho hắn mừng rỡ không thôi.

- Trận kỳ!

Trận pháp không phải bỗng dưng mà có, nó cần hai loại tài liệu.

Một loại là cơ thạch của trận pháp, giống như xây nhà cần tài liệu vậy, trận kỳ chính là cơ sở của trận pháp.

Một loại khác là năng lượng, trận pháp có thể bắn ra một loại lực lượng đáng sợ, nhưng những lực lượng này phải có năng lượng để khởi động.

Thông thường chính là nguyên thạch, chỉ có điều ở bên trong bọc quần áo kia hắn cũng không nhìn thấy.

- Tên này nhặt được những thứ này ở bên trong Thập vạn đại sơn, chuyện này không thể là trùng hợp được.

Giang Thần nghĩ đến việc hắn bị người ta đuổi giết, lại ẩn thân trong Thập vạn đại sơn, cho dù trong này là nơi tốt. Thế nhưng không thể an toàn hơn so với khi ở bên ngoài a.

Nơi này có bộ lạc nguyên thủy và vô số mãnh thú rất là khó chơi.

Giang Thần trở lại bên cạnh thi thể không đầu, hắn lại một lần nữa tìm kiếm ở trên thi thể, chỉ có điều cũng không tìm được những vật khác.

Đột nhiên, Giang Thần cởi y phục thi thể ra, hắn lập tức có phát hiện ở dưới nội y của đối phương.
Trên y phục có vẽ một tấm địa đồ thô sơ, là một thành viên của Thập vạn đại sơn, Giang Thần lập tức nhận ra được vị trí đại khái.

- Đây chẳng lẽ chính là đồ vật mà hắn diệt cả nhà người ta có được? Đi xem xem.

Cho dù đã bị người ta nhanh chân đến trước cũng được, chỉ có điều Giang Thần vẫn cảm giác mình đã có phát hiện không tầm thường một chút nào.

Giống như người khác không có cách nào khôi phục được cung tên, thế nhưng hắn lại có thể làm được.

Hai ngày sau hắn đã chạy tới địa điểm đánh dấu trên địa đồ, Giang Thần há hốc mồm. Bởi vì nơi lẽ ra nên có một cái sơn động thì đã sụp đổ, hắn nhìn ra được là do có người phá.

- Tên kia cũng thật là tuyệt a.

Giang Thần không khỏi tiếc nuối, khi hắn hết đường xoay xở thì Phong Vân nhị vệ đột nhiên từ trong bóng tối xuất hiện.

Kỳ thực hắn vẫn đoán hai người này vẫn còn ở trong bóng tối bảo vệ mình, chỉ là không có hiện thân mà thôi.

- Thần thiếu gia, trong phủ có chuyện, chúng ta nhất định phải lập tức trở về!

Thì ra lúc Vân hộ vệ đưa thiếu nữ trở về thì biết được một tin tức. Nam phong lĩnh đang bị ba thế lực lớn trong núi vây quét.

- Đã xảy ra chuyện gì!

Giang Thần nhíu mày, tâm tình bất an lan tràn ở trong lòng của hắn.

- Thần thiếu gia, có tin tức nói Thiên Phong đạo nhân chết trận ở chiến trường Thiên vực, Hắc Long thành...

Phong hộ vệ không đành lòng nói tiếp, trong mắt hiện lên vẻ đồng tình.

- Hắc Long thành xử tử phụ thân ta?

Phong Vân nhị vệ gật gù.

Rất nhiều lần Giang Thần đã từng hoài nghi có phải mình đã tiếp nhận thân phận này hay không. Mãi đến lúc nghe được tin tức này hắn mới xác định.

Rõ ràng chân đang giẫm lên trên đất, thế nhưng thân thể lại giống như rơi xuống vậy, trước mắt biến thành màu đen, sự bi phẫn làm cho cả khuôn mặt hắn trở nên vặn vẹo.

- A!

Giang Thần rít lên một tiếng, vung kiếm chém lung tung.Vốn hắn nghĩ mình còn có thời gian, có thể đợi được tới lúc mạnh mẽ rồi đi tới Hắc Long thành cứu phụ thân.

Hắn còn chính mồm hứa hẹn với Cao Nguyệt.

Nhưng mà, hiện tại lại bị những lời này xuyên thủng. Tới lúc này hắn mới ý thức được mình yếu đuối tới cỡ nào.

Phong Vân nhị vệ đứng ở một bên cúi đầu, cũng không nói giả cả.

- Không thể loạn, không thể loạn, còn có mẫu thân!

Giang Thần đột nhiên cả kinh, nghĩ đến độc ở trên người của Cao Nguyệt. Nếu như động thủ với người khác, như vậy rất có thể ngay cả thời gian giải độc hắn cũng không có.

- Cảnh giới của các ngươi cao hơn ta, đi về trước đi. Có thể có tác dụng lớn, ta sẽ chạy tới sau!

Giang Thần nói.

Phong Vân nhị vệ chần chờ không quyết được.

- Đây là mệnh lệnh, nếu như ta phát hiện các ngươi vẫn bảo vệ ta ở trong bóng tối! Như vậy Giang gia xảy ra chuyện gì ta sẽ bắt các ngươi hỏi tội!

Nghe vậy, lúc này Phong Vân nhị vệ mới rời khỏi.

Giang Thần cũng không bỏ lỡ thời gian, định lên đường đi về. Chỉ có điều vừa đi được vài bước thì hắn đã dừng lại, cau mày đi tới trước cửa sơn động.

Nơi này đã bị đá vụn phá hỏng, chẳng có gì cả. Chỉ có điều Giang Thần vẫn vểnh tai lắng nghe.

Ngay vừa nãy, khi Giang Thần phẫn nộ xuất kiếm đã mơ hồ nghe được bên trong hang núi sụp đổ có tiếng gì đó truyền vào trong đầu.

Hiện tại tỉnh táo lắng nghe thì hắn mới ý thức được đó là tiếng kiếm reo.

- Bên trong có kiếm, hơn nữa là kiếm đã có linh tính!

Rất nhiều thần binh lợi khí đều có linh tính của mình, khi cảm ứng được thiên tài có trình độ võ học hơn người thì sẽ xảy ra sự cộng hưởng.

Giang Thần đã nắm giữ mô hình kiếm ý, là tồn tại gần như không thể có ở trong Thập vạn đại sơn cho nên đã hấp dẫn linh kiếm ở bên trong hang núi.

Nhưng mà núi đã sụp đổ, dựa vào bản thân mình xử lý đá vụn không chỉ có gian nan mà còn rất nguy hiểm.

- Lúc này nên ngưng tụ thần thức vậy.

Người bình thường, chỉ có sau khi đạt đến Thần du cảnh, linh hồn mới có thể cường đại đến mức ngưng tụ thần thức, nhưng mà hiện tại Giang Thần đã có thể làm được chuyện này.

Đây là một trong những chỗ tốt của việc lực lượng tinh thần mạnh mẽ.

Tác dụng của thần thức là có thể nhận ra được bất kỳ một chút gió thổi cỏ lay nào ở trong phạm vi nhất định, càng có thể thông qua ý thức để nhìn thấy đồ mà dùng mắt thường không có cách nào xuyên thấu qua được.

Giang Thần ngồi ở dưới đất, hai mắt khép hờ.

Ngưng tụ thần thức có rất nhiều phương pháp, đã được biên soạn thành sách, nhưng không được gọi là công pháp, tất cả đều được gọi là kinh văn.

Ở trong đầu Giang Thần hiện ra nội dung của Phật tháp phi thăng kinh, xếp hạng thứ ba trong các loại kinh văn ngưng tụ thần thức.

Hắn tưởng tượng linh hồn của mình trở thành một đứa trẻ, thân ở trong một toà bảo tháp chín tầng, trên mỗi một tầng tháp, linh hồn sẽ càng ngày càng mạnh mẽ và thuần khiết hơn.

Tầng sau tiếp nối tầng trước, kéo dài tới tận đỉnh tháp mới thôi.

Giang Thần không có chút do dự, thả người nhảy một cái, cả người lập tức có cảm giác sung sướng như hùng ưng bay lượn trên phía chân trời, cá bơi trong nước vậy.

Tất cả mọi thứ mơ hồ chugn quanh dần dần trở nên rõ ràng, cũng không lâu sau Giang Thần đã có thể nhìn thấy thân thể của mình đang ngồi ở dưới đất.

Tiếp đó, hắn đi về phía sơn động, thân thể không bị ngăn cản mà đi xuyên qua đống đất đá vụn.

Chương 33: Chủ Nhân Của Xích Tiêu Kiếm

Sơn động đã bị hủy rất triệt để, đường nối rất dài, căn bản không thể đi qua được. Giang Thần cảm thấy vui mừng vì mình không có ý định dọn dẹp. Nếu không sẽ bị mệt chết.

Một lát sau, ở phía trước mới xuất hiện một cái không gian tương đối rộng lớn.

Một thanh kiếm đang phát sáng, rọi sáng bên trong sơn động.

Một mặt đặc thù khác của thần binh lợi khí chính là có ánh sáng.

Thân kiếm hình chữ nhật, đầu kiếm hình tam giác, màu sắc bốn phía của kiếm là màu trắng, ở giữa là màu đỏ, chuôi kiếm là màu đỏ sẫm.

Khi phát sáng chẳng khác nào một đạo cầu vồng trong không gian vạn dặm.

Nhìn thấy thanh kiếm này, Giang Thần triệt để động lòng, giống như nữ nhân nhìn thấy châu báu xinh đẹp, không dời mắt nổi vậy.

Linh kiếm như có cảm ứng, run rẩy kịch liệt, nương theo một tiếng hí dài, nó phá tan từng tầng đất đá, bắn ra ngoài sơn động.

Giang Thần nhớ tới cái gì đó, nhanh chóng thu hồi thần thức, tránh sang một bên.

Linh kiếm lao ra tới nơi mà hắn ngồi, mang theo đá vụn bắn tứ tung khắp nơi.

Linh kiếm cắm vào trên mặt đất, giống như đang đợi Giang Thần cầm lấy vậy.

Giang Thần đi lên, tay phải cầm kiếm, lại phát hiện ra nó vẫn không nhúc nhích, thậm chí ánh sáng trên thân kiếm còn nhanh chóng ảm đạm đi, như ánh lửa sắp tắt.

Hắn nghĩ đến cái gì đó mà nhanh chóng đổi sang tay trái, hào quang rực rỡ của linh kiếm hiện lên, có vẻ đặc biệt hưng phấn.

Ở sâu trong lòng hắn xuất hiện một đạo thanh âm.

- Thì ra ngươi thuận tay trái, ta còn tưởng rằng ngươi là người bình thường a.

Âm thanh không qua lỗ tai, không nhận ra được là nam hay nữ.

- Ngươi là khí linh?

Giang Thần cực kỳ kinh ngạc, trong lòng nói:

- Ở trong Cửu Thiên đại lục này lại có kiếm sinh ra khí linh. Lại còn bị ta dễ dàng thu được.

- Dường như ngươi biết rõ rất nhiều thứ nhỉ.

Khí linh nghe thấy vậy, có vẻ rất bất ngờ.

- Ngươi là khí linh do thiên địa sinh ra, hay là bị bắt vào?

Giang Thần không trả lời nó mà hỏi lại.

Một ít Chú khí sư vì muốn làm cho thần binh có khí linh cho nên không chừa thủ đoạn nào, cướp đoạt linh hồn của một ít yêu thú có trí thông minh bằng người, lại ấn vào bên trong thần binh.

Càng có người phát điên trực tiếp dùng linh hồn của nhân loại.

Loại khí linh này linh tính kém xa khí linh chính thống do thiên địa sinh ra, thậm chí có lúc còn có thể hủy diệt thần binh.

- Xem ra quả thực ngươi biết không ít. Chỉ có điều hiện tại ngươi còn chưa xứng để ta trả lời bất cứ vấn đề gì.

- Ý ngươi là nhận chủ?

- Đúng, ngươi cần phải biểu hiện ra đủ thiên phú thì ta mới nhận ngươi là chủ nhân, bằng không ta sẽ lập tức bay đi.

- Ngươi từ sơn động đi ra, còn chưa vừa ý thiên phú của ta?

- Còn chưa đủ.

Khí linh đáp.

Giang Thần suy nghĩ một chút, dùng giọng điệu rất bình tĩnh nói.

- Ta người mang Thần mạch, cho dù trước đó bị cướp đoạt, thế nhưng hiện đang chậm rãi khôi phục lại đạo thứ hai.

- Luyện kiếm ba tháng đã nắm giữ mô hình kiếm ý.

- Nếu như ngươi nhận ta làm chủ, chắc chắn ta sẽ mang ngươi vấn đỉnh thiên hạ, trở thành chúa tể các vực. Thậm chí còn khiến cho ngươi có tư cách trở thành danh kiếm của kiếm trì.

Giang Thần nói ra chuyện mà bất kỳ một thanh kiếm có khí linh nào đều không thể từ chối.

Kiếm trì, đó là Thánh địa của Thánh vực, là nơi mà tất cả kiếm linh ngóng trông.

Thanh kiếm này cũng bị Giang Thần nói cho khiếp sợ, nó trầm ngâm một hồi lâu rồi mới nói:

- Xem ra quả thực ngươi biết rất nhiều. Chỉ có điều, không chừng ta đã là danh kiếm trong kiếm trì thì sao?
- Sáu mươi ba danh kiếm trong kiếm trì ta đều thuộc làu trong lòng, trong đó không có ngươi.

Giang Thần nói.

- Tin tức của ngươi cũ rồi, hiện tại trong kiếm trì tổng cộng có bảy mươi bốn thanh.

- Thật sao? Dường như chúng ta đã lạc đề rồi.

Giang Thần nghĩ thầm, năm trăm năm qua đi, thêm mười một thanh danh kiếm cũng là chuyện rất bình thường.

Linh kiếm không chút do dự, nói:

- Ta nhận ngươi làm chủ.

Lời vừa nói ra, thái độ của linh kiếm lập tức không giống như lúc trước, nó nói:

- Trước đó có một đứa ngốc tới, thiên tư bình thường, nhưng còn không chịu nhận mạng, không mang đi linh kiếm được cho nên mới hủy diệt động phủ. Nếu như không phải ngươi dùng thần thức thì không biết ta sẽ bị nhốt ở bên trong bao lâu nữa.

Giang Thần không có nói tiếp mà hỏi:

- Tự giới thiệu mình trước đi.

- Hiện giờ ta không có cách nào tỉnh lại được ký ức, không biết gì cả về chủ nhân trước đây. Bởi vì năng lượng của kiếm đã bị năm tháng ăn mòn quá nghiêm trọng.

Giang Thần nhíu mày, nói:

- Vậy ngay cả tên thanh kiếm này gọi là gì ngươi cũng không biết sao?

- Đúng thế.

Giang Thần có chút thất vọng, loại kiếm cấp bậc này, người bắt được kiếm sẽ đặt cho nó một cái tên.

Tên gọi của chủ kiếm!

Tên của chủ nhân thần binh.

Ví dụ như Trường Hồng kiếm, chính là Trường Hồng kiếm chủ, còn có Phi Tuyết kiếm chủ vân vân.

Đáng tiếc, hắn không biết tên của thanh kiếm này.

- Vậy ta gọi ngươi là Xích tiêu, sau này ngươi sẽ chính là Xích tiêu kiếm.

Giang Thần nói ra một cái tên.

- Ta là người mở màn hai chữ Xích tiêu, sẽ trở thành là Xích tiêu kiếm chủ thứ nhất a.

Nghĩ tới đây, Giang Thần có một loại kích động không tên.Ai ngờ Xích tiêu kiếm chỉ nói một câu:

- Bên trong động phủ còn có một chút bảo bối, ngươi có muốn hay không?

- Đương nhiên.

Giang Thần sửng sốt một chút, tiếp theo hắn dùng giọng khẳng định gật đầu.

Giang Thần đi vào trong sơn động bất cứ lúc nào cũng sẽ đổ nát lần thứ hai, trải qua Xích tiêu kiếm khơi thông, người đã có thể khom người đi vào bên trong.

Chỉ có điều, trên đỉnh đầu thỉnh thoảng vẫn có bụi bặm rơi xuống và tiếng vang làm cho người ta bất an.

Ở dưới sự giúp đỡ của Xích tiêu kiếm, Giang Thần đã tìm thấy một chiếc nhẫn.

- Nạp giới? Lại là nạp giới cao cấp.

Cái tên nạp giới bắt nguồn từ Nạp tu di với giới tử của phật gia, là không gian chứa bảo vật.

Nạp giới cao cấp không chỉ có diện tích lớn mà còn có hiệu quả thần kỳ chống phân huỷ, thả linh đan vào bên trong, chỉ cần nạp giới không bị phá hoại thì linh đan sẽ được bảo tồn vĩnh viễn.

Vì lẽ đó Giang Thần rất kích động, mở ra nạp giới rồi nhìn vào trong.

Kết quả bên trong rỗng tuếch, không có thứ gì cả. Chỉ có một không gian một trăm thước vuông, cao bốn thước.

- Có thể dùng để bỏ Xích tiêu kiếm vào trong.

Xích tiêu kiếm là linh kiếm, sẽ khiến cho người khác nhòm ngó, để vào trong nạp giới thì sẽ không bị người ta phát hiện ra.

Cấp bậc của Linh bảo căn cứ vào đẳng cấp của khí văn mà định đoạt.

Ví dụ như cung tên mà Giang Thần có được, trên mặt mũi tên có hỏa chi khí văn cấp một, như vậy sẽ là linh bảo một cấp.

Linh bảo có thể sinh ra khí linh, ít nhất cũng có khí văn cấp bảy trở lên, hơn nữa còn không chỉ có một loại, tùy theo khí văn thuộc tính khác nhau mà kết hợp lại thành một loại.

Khi Giang Thần còn ở Thánh vực, trình độ khí văn dừng lại ở kết hợp ba loại khí văn cấp bảy.

Vì lẽ đó hắn có thể nhìn ra được chỗ thâm ảo của Xích tiêu kiếm, tổng cộng có năm loại khí văn, tất cả đều là cấp bảy trở lên, kỹ xảo kết hợp đặc biệt cao thâm, khiến cho hắn nhìn vào có chút si mê.

Điều đáng tiếc chính là, Xích tiêu kiếm bị hủy hoại, cho nên vốn là linh kiếm linh bảo cấp tám hiện tại chỉ còn lại là cấp một.

Không giống như lúc khôi phục cung tên, linh bảo đạt đến loại cấp bậc này, không phải tùy tiện là có thể chữa trị được nó.

Hắn cần phải thu thập tài liệu, lại tốn tâm tư đi suy xét.

- Ngươi còn nhớ vì sao Xích tiêu kiếm lại tổn hại nghiêm trọng như vậy không?

Giang Thần hỏi.

- Trong một trận chiến đấu, loại cấp bậc trời long đất lở a.

Giang Thần gật gật đầu, nghĩ đến chủ nhân trước đó của Xích tiêu kiếm đã trải qua trận ác chiến kia cho nên mới chết đi, vì thế mới để lại Xích tiêu kiếm bởi vì chiến đấu mà đã bị hư hao.

- Từ từ vậy, nương theo Xích tiêu kiếm khôi phục, trí nhớ của ngươi cũng sẽ thức tỉnh.

Giang Thần nói.

Hắn nhớ tới tình cảnh của Nam phong lĩnh hiện tại, lại mau chóng đứng dậy.

Nam phong lĩnh bị phái Thanh Thành, Hỏa Sư bang và Huyết Thủ Môn trong Thập vạn đại sơn xâm lấn, bọn họ rất là hung hăng, ý đồ muốn chia cắt toàn bộ Giang gia.

Giang gia ở Nam phong lĩnh có ba sản nghiệp chủ yếu liên quan tới mạch máu chính của bọn họ.

Một là mỏ quặng, là nguyên nhân chủ yếu mà Giang phủ lựa chọn mọc rễ ở trong Nam phong lĩnh. Tài nguyên khoáng sản phong phú. Từ lúc khai thác đến nay, vẫn có một lượng lớn khoáng thạch ở dưới đất như cũ.

Thứ hai là dược sơn, trải qua Giang phủ nỗ lực kiến thiết, dược liệu năm sau so với năm trước còn phong phú hơn.

Dược liệu Tụ khí đan mà Giang Thần luyện chế chính là thứ xuất phát từ dược sơn.

Còn có một điểm nữa chính là hậu sơn nơi Giang Thần đông săn trước đó, có một lượng lớn mãnh thú bảo đảm cho mỗi gia đình đều có thịt thú để ăn.

Bây giờ ba thế lực đã lén lút thương lượng nên chia cắt ra sao, phái Thanh Thành có thực lực mạnh nhất, chiếm cứ vùng mỏ của Giang phủ.

Chương 34: Vùng Mỏ

Con đường trở về của Giang Thần vừa vặn có đi qua vùng mỏ.

Không cần tìm kiếm thì từ khắp nơi trên mỏ cũng có thể nhìn thấy được dấu vết đã từng chiến đấu, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy được tử thi.

Trên đỉnh núi thỉnh thoảng truyền đến nổ vang đã nói rõ vùng mỏ còn chưa hoàn toàn thất thủ, vẫn còn đang cố gắng chống đỡ.

Giang Thần không chút do dự đi lên trên núi.

Trên đường đi tới, ở ven đường truyền đến tiếng kêu rất nhỏ:

- Thần thiếu gia, là người sao?

Giang Thần nhìn lại, trong bụi cỏ bên cạnh có một bé trai khoẻ mạnh kháu khỉnh, cả người rất bẩn thỉu, chỉ có một đôi mắt đen nhánh đang toả sáng.

Giang Thần hỏi hắn:

- Ngươi tên là gì?

- Ta tên là Tiểu Hổ.

-  Những người khác còn có ở đây không?

Tiểu Hổ do dự một lúc, gật gù, có lẽ là phụ thân mẫu thân đã dạy hắn khi nhìn thấy Giang Thần không được đắc tội, cho nên hắn rất nghe lời Giang Thần.

Giang Thần đi theo nó tới một cái động đào quáng, nhìn thấy mười mấy thợ mỏ và thân nhân của bọn họ đang tị nạn ở nơi âm u.

- Hổ Tử, ngươi chạy đi đâu vậy? Sao lại còn mang người ngoài đi vào đây chứ?

Những người này nhìn thấy Giang Thần, sợ đến mức lui về phía sau, các nam tử cầm vũ khí hung ác nhìn về phía hắn.

- Giang Thần!

Chỉ có điều đợi Giang Thần đến gần, đã có người nhận ra hắn.

- Thần thiếu gia! Tốt rồi, chúng ta được cứu rồi! Thần thiếu gia, ngươi dẫn theo bao nhiêu người vậy? Chúng ta sẽ theo người lên trên đỉnh núi, liều mạng với đám súc sinh phái Thanh Thành.

- Chỉ có một mình ta thôi.

Giang Thần nói.

Giang Thần nói vậy khiến cho tâm tình hưng phấn của bọn họ bị dập tắt, người nói muốn chiến đấu với hắn cũng không lên tiếng nữa.

Những người này chỉ là thợ mỏ, không phải là chiến sĩ.

Giang Thần không có để chuyện này vào trong lòng, chỉ hỏi:

- Ta chỉ cần các ngươi nói tình huống trên núi cho ta biết. Có thể phân biệt ra cảnh giới của đám người tới không?

- Thần thiếu gia, chúng ta chưa từng tu luyện qua, cho nên cũng không biết cảnh giới phân chia ra sao. Chỉ có điều nghe những người khác nói, tất cả đệ tử phái Thanh Thành đến đây đều là Tụ nguyên cảnh, có hơn ba mươi người, trong đó có cả Tụ nguyên cảnh trung kỳ.

- Trung kỳ nhập môn hay là trung kỳ đỉnh cao?

Giang Thần hỏi một câu, hai chữ phía sau này tạo ra khác biệt rất lớn.

Nhưng những người thợ mỏ này chỉ lắc lắc đầu, không đáp lại được hắn.

- Như vậy đi, các ngươi cứ đợi ở chỗ này đừng nhúc nhích.

Giang Thần tiếp tục đi lên trên đỉnh ngọn núi.

...

Trên đỉnh núi, tiếng nổ vang lại một lần nữa vang lên, nương theo chấn động như đất rung núi chuyển, quáng động sụp đổ tạo thành khói bụi giống như muốn nuốt hết tất cả mọi người.

Một đám nam nữ thân mặc áo xanh đứng ở đằng xa, được võ trang đầy đủ, người mặc giáp.

- Giang gia hiện tại chỉ còn lại cái quáng động cuối cùng! Nếu như các ngươi không ra thì cũng chỉ có thể chờ chết ở bên trong mà thôi!

Bọn họ hò hét vọng vào trong quáng động cuối cùng.

- Sư huynh, nếu như bọn họ không ra, chúng ta sẽ cho nổ thật hay sao?

Ở phía sau đội ngũ có tiếng của nữ đệ tử xinh đẹp không nhìn rõ mặt, đang nói với một nam tử đứng đầu.

Nam tử này chừng hai mươi tuổi, anh khí bừng bừng, đôi mắt sắc bén giống như dao cạo.

Hắn chính là đại sư huynh Tào Tùng của phái Thanh Thành.

- Không thì phải làm sao đây? Trong hầm mỏ thông ra bốn phía, người Giang gia không thể quen thuộc nơi đó hơn được nữa. Khi đó chúng ta đi vào sẽ phải trả một cái giá không nhỏ.

- Nhưng sau đó chúng ta muốn một lần nữa khai thác mỏ thì sẽ rất tốn thời gian và công sức a.

Nữ đệ tử kia nói.
- Sư muội, mọi việc đều cần phải trả giá rất lớn, không nên nghĩ tới việc vẹn toàn đôi bên. Huống chi đến lúc đó người khai thác mỏ cũng không phải là chúng ta, mà là tất cả nô lệ Giang gia của Nam phong lĩnh.

Tào Tùng đột nhiên nở nụ cười, phong mang trong mắt càng thêm bức người, hắn trầm giọng nói:

- Sau một nén nhang, cho nổ quáng động cuối cùng cho ta!

- Vâng!

Những đệ tử khác của phái Thanh Thành cùng hò hét kêu lên.

Quáng động vẫn không có chút phản ứng nào như cũ, là một mảnh đen kịt.

Tào Tùng không có một chút lo lắng nào, vẫn ung dung chờ đợi.

- Khoan đã!

Tới khi thời gian gần hết, rốt cục đã có âm thanh từ bên trong truyền đến.

- Không được nổ!

Một đội người chậm rãi từ trong quáng động đi ra.

- Xem ra người của Giang gia này rất cũng sợ chết a.

Một tên đệ tử phái Thanh Thành lớn tiếng trào phúng.

Trong tiếng cười lớn chói tai này, các chiến sĩ Giang gia không nói gì, chỉ đi về phía bên này mà thôi.

Khi các đệ tử thư giãn, Tào Tùng quát lên một tiếng:

- Đứng lại, trước tiên phải vứt tất cả vũ khí ở trên người xuống cho ta!

- Rống!

Phản ứng của các chiến sĩ Giang gia rất nhanh, phẫn nộ quát một tiếng, thân thể chẳng khác nào sói đói đánh tới.

- Người Giang gia không có ai chết quỳ!

Một tên chiến sĩ Giang gia nhào tới trước mặt đệ tử phái Thanh Thành đã nói ra lời trào phúng lúc trước, loan đao trong tay đâm vào lồng ngực của đối phương.

Sưu!

Đồng thời cũng có một mũi tên bắn thủng đầu của hắn.

- Giết không tha!

Tào Tùng quát lạnh một tiếng, lại bắn ra một mũi tên.

Các chiến sĩ Giang gia bị bức đến quáng động vốn đã ở thế yếu, bọn họ đang muốn ra sức lần cuối cùng trước khi chết đi.Chỉ là đệ tử phái Thanh Thành không có huyết tính như vậy, thế nhưng trước mặt ưu thế tuyệt đối, sự tàn nhẫn mà bọn họ biểu hiện ra cũng rất đáng sợ.

Từng chiến sĩ Giang gia ngã xuống.

Từng tiếng xé gió sắc bén không ngừng truyền ra.

Từng mũi tên nối tiếp nhau, nhanh như chớp giật, rơi vào trong đám người, chuẩn xác, không có sai sót bắn chết các đệ tử của phái Thanh Thành.

- Ai đang bắn cung vậy?

Tào Tùng có thể xác định chiến sĩ Giang gia không có vũ khí như cung tên, bởi vì đối phương đã bị tước vũ khí. Cho nên vì lẽ đó hắn còn tưởng rằng là do người mình ngộ thương người mình.

Nhưng mà rất nhanh, một mũi tên đã phóng tới về phía hắn.

- Tên thật nhanh! Làm sao có khả năng cơ chứ?

Tốc độ của mũi tên đã vượt xa tưởng tượng của hắn, hắn trốn không kịp, theo bản năng hắn đưa tay chộp một cái, kết quả lại thất bại, mũi tên đã đâm vào lồng ngực của hắn.

Cũng còn may nó kẹt ở bên trong khôi giáp, chỉ làm thương tổn da thịt mà thôi.

- Mau tìm chỗ trốn!

Tào Tùng lập tức kêu to.

Các chiến sĩ Giang gia cũng kịp phản ứng lại, chạy tới phương hướng mũi tên bắn ra.

Nơi đó có Giang Thần đang đứng, trong tay cầm trường cung bắn tên ra.

Thắng lợi duy nhất trong chiến tranh là giết chết kẻ địch, không chừa bất kỳ một thủ đoạn nào, không nhất định phải phân ra cao thấp mới được.

Cung tên lại là binh khí chi vương, vào lúc này có thể phát huy ra được hiệu quả kỳ diệu.

Hơn nữa thứ trong tay Giang Thần chính là linh cung, uy lực cực kỳ mạnh mẽ.

- Thần thiếu gia? Chỉ có một mình người thôi sao?

Chiến sĩ Giang gia chạy tới lập tức sững sờ.

- Đúng, các ngươi thì sao? Chỉ còn lại một chút người này thôi sao?

Giang Thần quét mắt qua, chiến sĩ trước mắt hắn lúc này chỉ có không tới hai mươi người.

Cầm đầu là một vị tráng hán đầu trọc, hắn nói:

- Thần thiếu gia, những gia hỏa phái Thanh Thành này đánh lén, chiếm kho vũ khí trước, khiến cho chúng ta thương vong nặng nề, đã có không ít huynh đệ chết đi.

- Ngươi tên là gì?

Giang Thần hỏi.

- Thần thiếu gia có thể gọi ta là Hỏa Ngưu.

- Nói cho ta một chút tin tức về bọn họ.

Giang Thần nhìn những đệ tử phái Thanh Thành đang trốn ở phía sau nham thạch, cũng thả linh cung xuống rồi nghỉ ngơi.

Hỏa Ngưu gật gù, nói:

- Bọn họ có chừng ba mươi người, đại đa số đều là Tụ nguyên cảnh sơ kỳ, có hai trung kỳ, một nam một nữ, nam chính là đại sư huynh của bọn họ, tên là Tào Tùng.

Tào Tùng?

Giang Thần nghe ra cái tên này, Thập vạn đại sơn là một thế giới, tên của một ít người có thực lực sẽ truyền ra khắp núi lớn.

Thân là đại đệ tử phái Thanh Thành cho nên Tào Tùng chính là một người trong số đó, nguyên nhân hắn nổi danh ở chỗ tuổi hắn còn trẻ mà cảnh giới đã đạt đến Tụ nguyên cảnh trung kỳ nhập môn.

- Người tới là người phương nào!

Lúc này, Tào Tùng ở phía sau nham thạch kêu to, hắn biết người tới không phải là cứu binh. Mà cho dù là cứu binh thì số lượng cũng không nhiều.

Bởi vì sơn thành của Giang phủ đã hoàn toàn bị vây quanh, chờ hắn xử lý xong chuyện mỏ thì hắn sẽ quay về phối hợp với mọi người.

- Là người giết các ngươi.

Giang Thần lạnh lùng đáp lại.

Chương 35: Dược Sơn

- Ngươi ỷ vào một cái linh cung thì có thể chống đỡ được bao lâu cơ chứ? Còn sót lại mấy mũi tên đây?

- Không đủ để giết toàn bộ các ngươi, vấn đề là ai trong các ngươi sẽ dùng tính mạng để tiêu hao tên của ta đây?

Giang Thần hỏi.

Các đệ tử phái Thanh Thành ở phía sau nham thạch trầm mặc, bọn họ muốn bắn tên phản kích, thế nhưng lại phát hiện ra khoảng cách của Giang Thần đã vượt qua tầm bắn.

Chỉ là linh cung của Giang Thần lại có thể bắn tới chỗ của bọn họ.

- Nếu cứ giằng co như vậy nữa, đối với bên nào cũng không có chỗ tốt.

Một lát sau, Tào Tùng kia lại nói.

- Cho nên ngươi định làm gì?

- Tốc chiến tốc thắng, không dùng cung, ngươi thấy thế nào?

Giang Thần có chút khinh thường nói:

- Sau đó để cho các ngươi phát huy ra ưu thế nhiều người hay sao?

- Cũng không thể bởi vì các ngươi ít người mà để người bên ta tự sát chứ?

Giang Thần suy nghĩ một chút rồi hỏi:

- Như vậy phải làm sao mà không dùng cung đây?

- Rất dễ.

Tào Tùng gọi người ném ra tất cả tên, đồng thời còn gọi một tên đệ tử phái Thanh Thành đứng ra bên ngoài nham thạch.

- Hiện giờ ngươi có thể gọi người tới kiểm tra xem chúng ta có còn tên nữa hay không, nếu như có lừa gạt thì ngươi cứ bắn chết vị đệ tử này.

Tên đệ tử phái Thanh Thành kia không nghĩ tới mình bị gọi ra là dùng để làm chuyện này. Làm cho hắn sợ đến mức hai chân như nhũn ra, chỉ có điều kiêng kỵ Tào Tùng cho nên hắn không dám trở về.

- Ngay cả một cây cung các ngươi cũng không có sao?

Nhìn mũi tên ở trên đất, Giang Thần hỏi đám người Hỏa Ngưu.

- Trước tiên bọn họ công chiếm kho vũ khí, ngoại trừ người canh gác ra chúng ta đều không có cung.

- Khó trách bọn hắn lại dám vứt tên ra ngoài.

Hơn nữa khoảng cách ném ra rất có huyền cơ, không thể để cho Giang Thần dễ dàng nhặt được.

Một tên chiến sĩ Giang gia được Hỏa Ngưu ra hiệu, lập tức chạy đến phía đối diện, cẩn thận kiểm tra một phen, sau đó hô về phía bên này:

- Không có mũi tên.

Người này rất cơ linh, không có gọi tên của Giang Thần, không có xưng hô gì khác, như vậy sẽ không bại lộ thân phận của hắn.

- Hiện tại chúng ta sẽ làm thế nào đây?

- Sau đó thì sao?

Giang Thần hỏi.

- Tới phiên ngươi ném tên của ngươi ra!

Hỏa Ngưu lập tức lắc đầu, nói:

- Thiếu gia, làm như vậy chúng ta sẽ chết.

- Không, ngày hôm nay ai trong các ngươi cũng sẽ không chết.

Giang Thần giao trường cung cho Hỏa Ngưu rồi đi tới.

- Đã như vậy, chúng ta đến quyết đấu một cách công bằng đi, nếu như các ngươi bắt được ta thì sẽ thu được vùng mỏ này.

- Tại sao?

- Bởi vì ta là Giang Thần.

Các đệ tử phái Thanh Thành nhìn nhau, Tào Tùng từ phía sau nham thạch đứng dậy, nói:

- Hóa ra là Thần thiếu gia, thật không nghĩ tới bằng vào tuổi tác như ngươi lại chạy tới đây làm việc.

- Ít nói nhảm đi.

- Ngươi muốn quyết đấu? Vậy ta sẽ đến quyết đấu với ngươi.

Tào Tùng không cho hắn cơ hội để lựa chọn mà đứng ra trước mặt Giang Thần.

- Ngươi là Tụ nguyên cảnh trung kỳ, thiếu gia nhà ta là Tụ nguyên cảnh sơ kỳ, có người bắt nạt người khác như ngươi sao?

Hỏa Ngưu bất mãn kêu to.

- Ai bảo các ngươi nằm ở thế yếu tuyệt đối cơ chứ? Còn có thể có một trận quyết đấu một chọi một đã là ta nhân từ rồi.

Tào Tùng nói.

- Ngươi nghĩ mình chiếm ưu thế hay sao?Giang Thần hỏi.

- Không phải vậy sao? Người của ngươi cũng đã nói rồi, cảnh giới của ngươi chỉ là Tụ nguyên cảnh sơ kỳ, bọn họ cũng không thể ra mặt. Xem ra ngươi định hi sinh chính mình, thực sự là hành động vĩ đại a.

- Ta không định hi sinh mình.

Giang Thần khẽ cười nói.

- Ồ?

Tào Tùng không nhìn ra được hắn còn có thể làm được cái gì nên hồn.

- Ta muốn giết sạch đám người các ngươi.

Giang Thần nói.

Các đệ tử phái Thanh Thành lớn tiếng cười nhạo, một tên đệ tử trong đó cũng có cảnh giới là Tụ nguyên cảnh sơ kỳ viên mãn đứng ra.

Hắn nghênh ngang đứng ở trước mặt Giang Thần, nói:

- Ngươi sẽ giết ta thế nào? Ta cũng có thể bắt được ngươi đó.

- Như vậy!

Giang Thần phun ra hai chữ, nhanh chóng chém ra Xích tiêu kiếm.

Một đạo quang mang lóe lên, tên đệ tử phái Thanh Thành này đã thống khổ che lấy cổ mình, thân thể ngã xuống mặt đất.

- Là linh kiếm, hắn có một thanh linh kiếm, nhanh, cùng tiến lên!

Tào Tùng di chuyển, trong mắt bắn ra ánh sáng cực nóng, hận không thể nắm thanh kiếm này vào trong tay.

Sưu! Sưu! Sưu!

Hỏa Ngưu liên tục bắn ra ba mũi tên, khiến cho đám đệ tử phái Thanh Thành đang kích động này tỉnh táo lại.

Nhìn thi thể trên đất, Tào Tùng khẽ cắn răng, ra hiệu cho những người khác lùi về phía sau.

- Sau khi ngươi chết ta sẽ mang thi thể ngươi về trong phủ các ngươi, để cho người nhà ngươi cẩn thận ngắm nghía một chút.

Tào Tùng đằng đằng sát khí, hoàn toàn không còn vẻ trêu tức như vừa nãy nữa.

- Thật sao?

Giang Thần cười lạnh một tiếng, kiếm khí sắc bén khiến cho hắn giống như pho tượng chiến thần đứng ở đó, không thể lay động.

- Xem kiếm!

Tào Tùng rút kiếm ra khỏi vỏ, trường kiếm rất nhanh, vô cùng mau lẹ.

Không giống như tên Huyết Thủ đồ tể kia, kiếm pháp của Tào Tùng rất tuyệt, dưới ưu thế cảnh giới, kiếm của hắn trong chớp mắt đã chỉ đến yết hầu của Giang Thần.

Giang Thần nhanh chóng lui ra, ở trên tốc độ, bởi vì chịu cảnh giới hạn chế cho nên hắn đã rơi xuống thế hạ phong.Hắn nhanh chóng vận chuyển chân nguyên tạo thành Loa tòa thức, tay trái cầm kiếm. Lại thêm Xích tiêu kiếm, hai kiếm va chạm vào nhau, kiếm của Tào Tùng không chịu nổi gánh nặng cho nên lập tức vang lên một tiếng giòn giã.

- Ồ?

Tào Tùng thấy có vẻ không đúng, tinh quang trong mắt tức thì lập lòe.

- Kiếm của hắn rất nhanh, nếu như đấu tốc độ sẽ rất nguy hiểm, nhân cơ hội hắn chưa hoàn toàn phản ứng lại, phải giết chết hắn trước!

Trận chiến với Lôi tộc đã giúp Giang Thần tích lũy không ít kinh nghiệm.

Vừa nhìn ánh mắt của Tào Tùng thì Giang Thần đã biết đây là một cơ hội.

- Trường Hồng kiếm pháp thức thứ ba: Hồ trạng hồng nghê!

Chiêu thức này dưới sự phối hợp của Xích tiêu kiếm, ở dưới ánh kiếm chói mắt, một đạo quang mang như trăng lưỡi liềm bay lên, phạm vi bao trùm cực lớn.

- Sao hắn có thể sử dụng được một kiếm chiêu kinh người như vậy chứ?

Tào Tùng hoàn toàn biến sắc, hắn có thể cảm nhận được uy năng của kiếm chiêu này.

Hắn liếc mắt nhìn chằm chằm vào Giang Thần, đột nhiên trừng mắt, miệng hét lớn:

- Không được! Hắn nắm giữ mô hình kiếm ý, nhanh! Tất cả mọi người nhặt tên về cho ta!

Cuối cùng hắn đã hiểu rõ lời nói của Giang Thần, mình đã tính sai!

Không trách được hắn, ai có thể nghĩ đến ở trong Thập vạn đại sơn sẽ xuất hiện thiếu niên đáng sợ như Giang Thần cơ chứ?

Bây giờ nói cái gì cũng đã muộn, mũi tên trên đất đã bị ánh kiếm đảo qua, tất cả đều bị hỏng.

Tào Tùng quay đầu nhìn lại, chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, tiếp theo hắn phát hiện ra đây không chỉ là đả kích trên phương diện tinh thần mà còn là ở phương diện thân thể.

Ngực hắn cơ hồ đã bị chém đứt, một kiếm kia của Giang Thần chỉ là tiện thể hủy diệt mũi tên, hắn mới là mục tiêu chính.

- Ta không cam lòng a...

Chết ở trên tay của Tụ nguyên cảnh sơ kỳ viên mãn, có thể nói là Tào Tùng chết một cách không rõ ràng.

- Sư huynh!

Một vị đệ tử phái Thanh Thành có tu vi Tụ nguyên cảnh trung kỳ khác là một vị nữ tử, nhìn thấy Tào Tùng chết thảm, nàng lập tức tức giận nhảy ra!

Chỉ có điều lại bị Hỏa Ngưu tìm đúng cơ hội, dùng một mũi tên bắn thủng lồng ngực của nàng.

Lần này, đệ tử phái Thanh Thành không biết làm sao, không biết nên làm gì bây giờ.

Chợt, có một phần người không quá thông minh lựa chọn chạy trốn. Chỉ có điều đều bị Giang Thần ngăn cản, vung kiếm lên giết chết.

Hành động này của hắn làm cho những người khác nhanh chóng ném vũ khí đi, quỳ trên mặt đất xin tha.

Đám người Hỏa Ngưu ý thức được bên mình đã thắng lợi, tất cả đều rất hưng phấn chạy tới.

- Thần thiếu gia, thì ra ngươi mạnh như vậy a.

Hỏa Ngưu trả lại linh cung, vẻ mặt tràn ngập sự kính nể.

Giang Thần gật đầu ra hiệu, lại phân phó xuống dưới:

- Trói những người này lại cho ta.

Sau khi giải giáp hết vũ trang của các đệ tử phái Thanh Thành, Giang Thần đi tới trước mặt một tên đệ tử.

- Ta chỉ cần một người trả lời vấn đề của ta. Nếu như có bất kỳ một chút do dự và chần chờ nào thì thanh kiếm này của ta sẽ chém xuống dưới.

Giang Thần nói.

Các đệ tử phái Thanh Thành gật đầu một cái.

- Sau khi chiếm cứ vùng mỏ, đám người các ngươi định làm gì nữa?

Một tên đệ tử không chút do dự, lập tức nói:

- Đi vào sơn thành, thừa thế xông lên phá tan Giang phủ.

- Ba thế lực khác cũng chỉ có đám người như các ngươi thôi sao?

- Không, Hỏa Sư Bang và Huyết Thủ Môn phụ trách chiếm lĩnh Dược sơn.

- Dự tính rất hay! Ta lại hỏi ngươi, bên Dược sơn có bao nhiêu người?

- Ít nhất cũng gấp đôi bên chúng ta, hơn nữa Nhị đương gia của Huyết Thủ Môn cũng ở đó, hắn là Tụ nguyên cảnh hậu kỳ.

Giang Thần lại hỏi mấy tin tức quan trọng, sau đó mới sai người giam đám người này lại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau