THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 306 - Chương 310

Chương 307: Đan tháp

Ở lĩnh vực linh đan, quyền uy của Hỏa Diệp đại sư không nhỏ, khi hắn đi tới, tiếng ồn ào dần dần biến mất, chờ đợi đại sư giám định.

Hỏa Diệp đại sư đi lên trên đài, tiếp nhận Thiên Mạch đan do Lâm Vinh đưa tới.

Ở trong ống tay áo rộng rãi của hắn, một con rắn nhỏ màu xanh chui ra, đi xung quanh Thiên Mạch đan ở trong lòng bàn tay của hắn, cái lưỡi rắn đỏ như máu mang theo tần suất cực nhanh phun ra nuốt vào.

Đây là dược linh, mỗi vị linh đan đại sư đều có nó, người ở chỗ này cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.

Sau một lúc lâu, Hỏa Diệp đại sư mở mắt ra, con rắn xanh lui lại.

Mọi người biết đã có kết quả, trên mặt hiện lên vẻ chờ mong.

- Viên linh đan này, hiệu quả sau khi dùng ra sao, tạm thời không biết, thế nhưng bên trong đan có mười hai loại dược liệu, bằng vào cảm nhận của ta, không có thứ gì có liên quan tới kỳ mạch.

Hỏa Diệp đại sư nói xong, cầm Thiên Mạch đan trong tay vứt lên trên mặt đất.

Đồ đệ Phi Vân của hắn tay mắt lanh lẹ, lại đạp một cước giẫm nát linh đan, lập tức có mùi thơm ngát từ dưới chân bay ra ngoài.

- Đại sư, ngươi...

Lâm Vinh giật nảy cả mình, vừa nãy xảy ra xung đột cho nên hắn đã cảm thấy không ổn, thế nhưng lại không nghĩ rằng đối phương sẽ làm như vậy.

- Sư phụ ta có quy củ, một khi phân biệt ra linh đan giả, ngụy, nát, tất cả đều bị tiêu hủy tại chỗ!

Phi Vân ngát lời hắn, rất là kiêu ngạo, lại dùng ánh mắt khiêu khích nhìn về phía phòng khách số một chữ Tiên.

Nhìn linh đan đã trở thành bùn nhão, mọi người ngạc nhiên, quả thật Hỏa Diệp đại sư có quy củ này, thế nhưng dù sao hiện tại cũng là bán đấu giá mà.

Chủ nhân linh đan cũng ở hiện trường, Hỏa Diệp đại sư làm như vậy e rằng không phải chỉ đơn giản là vấn đề nguyên tắc.

- Nếu đại sư đã không có cách nào khẳng định được Thiên Mạch đan là thật hay là giả, làm như vậy cũng đã không đặt Thánh Phong thương hội chúng ta vào trong mắt!

Lâm Vinh tức giận nói.

- Làm càn!

Nhưng mà, quản sự thương hội Tiêu Phong đi lên trên đài, vô cùng phẫn nộ, quát lên:

- Lâm Vinh, ngươi điên rồi sao? Dám nói chuyện như vậy với Hỏa Diệp đại sư!

Lâm Vinh cắn răng, rất không cam tâm, nhưng chú ý tới vẻ mặt lạnh lùng của Hỏa Diệp đại sư, hắn không mở miệng được.

Thế nhưng, Tiêu Phong sẽ không quên đi như vậy, hắn nói:

- Không biết ngươi tìm được một người đại sư như vậy từ đâu, lại không chịu trách nhiệm mang linh đan ra bán đấu giá như vậy, Hỏa Diệp đại sư đưa ra ý kiến, ngươi lại dám nghi ngờ hay sao?

Đối mặt Tiêu Phong với hùng hổ doạ người, Lâm Vinh không thèm đến xỉa, nói:

- Dương nhiên ta có tiêu chuẩn và ánh mắt phán đoán của chính mình, không cần ngươi phải nhiều lời!

- Nếu nói tới đây, ta cũng rất muốn thỉnh giáo tính chuyên nghiệp của Thánh Phong thương hội, ngươi nói vị đại sư này đến từ Thiên Hà giới, có gì có thể làm bằng chứng hay không?

Hỏa Diệp đại sư hỏi.

Nhìn dáng vẻ của hắn, xung đột ở ngoài phòng khách vừa nãy, hắn rất là để ý.

Lâm Vinh không trả lời được, ánh mắt nhìn về phía phòng khách số một chữ Tiên.

Mọi người nhìn lại theo ánh mắt của hắn, chờ đợi vị đại sư hai mươi lăm tuổi này tỏ thái độ.

- Không biết là tên lừa đảo từ đâu tới.

Mộ Dung Diên thù dai lại tưới dầu lên lửa, không kiêng kị nói ra lời nói trong lòng của mọi người.

- Người nghi ngờ, trước tiên nên đưa ra điểm hoài nghi và đáng ngờ hoặc là chứng cứ, sau đó người bị nghi ngờ mới sẽ giải thích.

- Nếu như không, Hỏa Diệp đại sư, ta hoài nghi ngươi là một người nam không ra nam, nữ không ra nữ, liệu ngươi có thể cởi quần của ngươi ra để chứng minh thuần khiết hay không?

Ngay khi từng đạo từng đạo ánh mắt muốn xuyên thấu phòng khách chữ Tiên thì đại sư đến từ Thiên Hà giới mở miệng.
Sự hững hờ của hắn đã dẫn tới chấn động không nhỏ.

Rất hiển nhiên, hành động vừa nãy của Hỏa Diệp đại sư cũng đã chọc giận vị đại sư này.

Hơn nữa công phu mắng người rất sâu, nói cũng rất có đạo lý, trào phúng lòng dạ của Hỏa Diệp đại sư chật hẹp.

Sắc mặt của Hỏa Diệp đại sư lúc thì xanh, lúc thì trắng, vẻ giận dữ thể hiện trên nét mặt.

- Ngươi dám sỉ nhục sư phụ! Loại người thấp hèn như ngươi mà cũng xứng sao?

Phi Vân phẫn nộ, tất cả vinh dự của hắn đều đến từ Hỏa Diệp đại sư, lời này đương nhiên đã khiến cho hắn đứng ngồi không yên.

Ở đây cũng có không ít người muốn làm quen với Hỏa Diệp đại sư.

Trong một mảnh tiếng nghị luận, một võ giả khôi ngô hơn năm mươi tuổi đứng lên, nói:

- Ta đã từng đi qua Thiên Hà giới, cũng có chút hiểu biết đối với thế lực trong Thiên Hà giới, không biết đại sư xuất phát từ nơi nào?

- Là Bách Vũ chân nhân.

Mọi người nhận ra đạo bào trên thân thể người nói chuyện này, lại phát hiện ra thực lực của hắn, cho nên tin tưởng không chút nghi ngờ với lời này, bọn họ đều chờ đợi câu trả lời từ bên trong phòng bao.

- Đây mới gọi là hoài nghi hợp lý.

Âm thanh bên trong phòng bao vẫn ung dung không vội, đáp lại:

- Đan Tháp.

Lông mày rậm của Bách Vũ chân nhân nhíu lại, hỏi:

- Là Đan Tháp vực nào?

- Vị bằng hữu này cần gì phải đào cạm bẫy cho ta nhảy vào chứ, Thiên Hà đại lục không có vực nào cả, mà Đan Tháp là tồn tại độc nhất vô nhị.

- Đan Tháp, không phải là một phe thế lực, nó là nhà của tất cả Linh đan sư.

Nghe thấy mấy câu này, Bách Vũ chân nhân gật đầu với mọi người, cho thấy lời này không sai.

Qua lại vị diện thế giới, xưa nay cũng không phải là một chuyện dễ dàng, các đại nhân vật ở đây, người có thể hiểu rõ một thế giới khác đã ít lại càng ít.

Có Bách Vũ chân nhân thăm dò đã khiến cho bầu không khí hòa hoãn hơn không ít. Nếu không, nếu như Giang Thần không chứng minh được mình, e rằng ngay cả bán đấu giá cũng không tiến hành được.

Bên trong phòng bao, Giang Thần nở nụ cười hiểu ý, những tin tức mà Thanh Ma nói cho của hắn, quả nhiên có tác dụng.

Mấy trăm năm qua Thanh Ma không về Thiên Hà giới, nhưng bảo đảm đến hôm nay nhất định Đan Tháp vẫn còn tồn tại.

Bởi vì tính chất của Đan Tháp, chỉ cần Linh đan sư còn tồn tại thì Đan Tháp sẽ không tiêu vong.

Ở bên trong lịch sử của Thiên Hà giới, đại bản doanh của Đan Tháp đã bị người ta phá huỷ mấy lần, nhưng rất nhanh lại được trùng kiến.

Hơn nữa Đan Tháp không phải là một phe thế lực, mà là nơi ngưng tụ toàn bộ Linh đan sư trên đại lục.

Giang Thần nói hắn đến từ Đan Tháp, dù cho có người tự mình đi tra xét, không có mấy tháng, e rằng cũng sẽ không điều tra ra được kết quả.

- Một chút phong ba nho nhỏ, hãy để cho nó qua đi, Hỏa Diệp đại sư đã đưa ra phán đoán chuyên nghiệp của bản thân, nhưng mà, bán đấu giá vẫn cần phải tiếp tục.

Âm Sương cũng không muốn lần bán đấu giá này bị hủy, nàng đứng ra nói.

Bởi vì Giang Thần đã chứng minh mình đến từ Thiên Hà giới, cho nên Hỏa Diệp đại sư cũng không làm khó dễ thêm nữa.

Hắn liếc mắt nhìn xuống dưới đài, nói:

- Nếu như loại linh đan này thật sự có hiệu quả, ta đồng ý bồi thường giá cả gấp mười lần giá cuối cùng ngày hôm nay.

Nói đoạn hắn mang theo đồ đệ mình đi xuống đài.

Lâm Vinh và Âm Sương giao lưu ánh mắt một cái, cũng nhanh chóng trở lại trong phòng bao.

- Mười một viên linh đan, hiện tại còn lại mười viên, sẽ bán đấu giá một lần, giá khởi đầu là mười ngàn vạn nguyên thạch thượng cấp, giá sau cùng thấp nhất là một ức nguyên thạch thượng cấp.

Âm Sương đọc cái giá này lên, nụ cười cũng có chút cứng ngắc.

Đối với linh đan tiêu hao phẩm mà nói, giá tiền này có thể nói là cái giá trên trời.

Vì lẽ đó sau khi Âm Sương báo giá xong, không ngờ trong sàn bán đấu giá lại không có ai lên tiếng.

Nếu giá cả thấp một chút, có lẽ sẽ có người ôm hiếu kỳ trong lòng mà ra giá.

Thế nhưng là mười ngàn vạn, hơn nữa làm như vậy cũng đại diện việc bản thân cho không ủng hộ ánh mắt của Hỏa Diệp đại sư, sẽ đắc tội với người này.

Bầu không khí lúng túng trầm mặc khiến cho Âm Sương không biết làm sao, loại buổi đấu giá cỡ lớn như thế này, xưa nay chưa từng xuất hiện qua tình huống không ai ra giá vật đấu giá.

- Ha ha.

Tiêu Phong liên tục cười lạnh, mục đích của nàng đã đạt đến, qua hôm nay, Lâm Vinh sẽ bị đá ra khỏi thương hội, đến lúc đó, nàng có thể phụ trách chuyện làm ăn của vị Giang Thần kia.

- Đại sư, thực sự xin lỗi.

Bên trong phòng bao, sắc mặt của Lâm Vinh xám như tro tàn, chỉ cảm thấy thẹn với Giang Thần.

- Không sao, là vàng, chung quy sẽ phát sáng.

Giang Thần cũng không ôm kỳ vọng gì cả.

Bỗng nhiên, có người trong sàn bán đấu giá đứng lên, nói:

- Âm Sương tiểu thư, xin hỏi hiệu quả của Thiên Mạch đan nhanh bao nhiêu?

- Lập tức.

Âm Sương vẫn nhớ tới giới thiệu về nó.

- Vừa vặn, ta chính là người đã khai phá đến cái kỳ mạch thứ năm, đã không ép được lực lượng cảnh giới, sắp đột phá, để ta tự mình thử nghiệm, được chứ?

Chương 308: Không xứng với linh đan của ta

Trong khi nói chuyện, người kia đã đi tới đài bán đấu giá, dưới ánh đèn chiếu rọi, là một vị thanh niên khí vũ hiên ngang.

Dáng người kiên cường, mặt như ngọc, thân mặc một bộ linh y quý báu, cả người nhìn qua rất là siêu phàm thoát tục.

- Là Tô công tử!

- Nhân vật trên Danh nhân bảng, quả nhiên siêu nhiên.

- Lại có thể khai phá đến cái kỳ mạch thứ năm, nếu như thành công, quả thật không đơn giản.

Người đứng ra này không bình thường, nếu như đổi lại là người bình thường, đã sớm bị coi là người có ý đồ quấy rối, bị đá xuống đài rồi.

Nhưng nếu như là Tô công tử, bọn họ lại ôm hy vọng.

Một mặt Âm Sương tính toán thời gian đấu giá còn lại, một bên ngẩng đầu nhìn về phía phòng khách cấp chữ Tiên.

- Đại sư...

Lâm Vinh một lần nữa dấy lên hi vọng, kích động nói.

- Ừm.

Giang Thần gật đầu cho phép.

- Có thể!

Lâm Vinh không thể chờ đợi được nữa mà lên tiếng.

Chuyện này cũng không làm cho người ta bất ngờ, bởi vì hắn đã không có lựa chọn nào khác.

Sau đó, Tô công tử tiếp nhận một viên Thiên Mạch đan, không vội ăn vào mà ở nhìn kỹ trong tay.

- Lại nói, không biết có tai hại gì không.

Vốn Tô công tử muốn tự mình thử nghiệm, nhưng mà vẫn có chút lo lắng, có điều thẳng thắn nói ra như vậy lại khiến cho người ta sinh ra hảo cảm trong lòng, một mảnh tiếng cười thiện ý vang lên.

- Tô công tử không cần phải lo lắng, không có thành phần có hại, không phải là độc đan.

Hỏa Diệp đại sư mở miệng, dù sao vừa nãy hắn đã phân biệt qua một chút.

Đương nhiên, hắn không có ý tốt như vậy, lại bỏ thêm một câu:

- Có khả năng ăn vào cũng không có tác dụng như loại linh đan khác, chỉ có chút tác dụng ủng hộ trên tâm lý mà thôi.

- Được.

Tô công tử rất thoải mái ăn linh đan vào bụng, mắt của mọi người không nháy lấy một cái, nhìn chằm chằm vào hắn không chớp mắt.

Đột nhiên, vẻ mặt Tô công tử thống khổ, trực tiếp quỳ một chân xuống trên đất, lại ngồi dưới đất kêu thảm thiết.

Cảnh này làm cho tất cả mọi người sợ hết hồn, Âm Sương trên đài cũng bị doạ.

- Không thể nào.

Bên trong phòng bao, Lâm Vinh biến sắc, kết quả mà hắn khổ sở chờ lại là như vậy sao?

Sau đó có một loạt âm thanh ghế ma sát với mặt đất, người của Tô công tử nhanh chóng chạy về đài bán đấu giá.

Còn có người đang muốn vọt tới phòng khách bắt Xuất Vân đại sư ra ngoài.

- Dừng tay!

Tô công tử đột nhiên hét lớn một tiếng, không để ý tới vẻ nhã nhặn của mình mà ngồi xếp bằng trên mặt đất.

Mọi người lập tức nhìn rõ sắc mặt của Tô công tử biến hóa bất định, hàm răng cắn chặt, rõ ràng đang phải chịu đựng một loại thống khổ nào đó.

- Chẳng lẽ là độc đan?

Mọi người nghĩ thầm ở trong lòng.

Nếu không phải sư phụ đã nói không phải là độc đan thì đảm bảo Phi Vân sẽ lớn tiếng trào phúng.

- Linh đan đến từ Thiên Hà giới quả nhiên không tầm thường.

Chỉ là Mộ Dung Diên kia lại không kiêng dè chút nào, trào phúng nói một câu.

Không ít người cười lớn, thế nhưng nhìn dáng vẻ của Tô công tử, lại không tiện để bật cười.

Một trận bán đấu giá sắp trở thành trò khôi hài, mồ hôi lạnh trên người Lâm Vinh đầm đìa.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, rất có khả năng sẽ không đơn giản là hắn bị thương hội sa thải nữa.

Cũng còn may Xuất Vân đại sư vẫn nhàn nhã ngồi ở chỗ đó, nếu không hắn cũng sẽ tan vỡ.

Sau mười phút, vẻ thống khổ trên mặt của Tô công tử biến mất không còn tăm hơi, thay vào đó là vẻ vui mừng.Chờ đến khi mở mắt ra, ai cũng có thể phát hiện ra được ánh sáng cực nóng trong mắt hắn.

- Ha ha ha ha, quả nhiên là linh đan diệu dược, không ngờ ở dưới tình huống không đột phá cảnh giới ta lại khai phá đến cái kỳ mạch thứ sáu.

Lời này có ý là, hắn đã khai phá thành công cái kỳ mạch thứ năm.

- Tô nhi, con xác định chứ?

Một người trung niên uy nghiêm mười phần đi tới bên cạnh hắn, đưa tay đặt lên trên bả vai của hắn.

Rất nhanh, trên vẻ mặt nghiêm túc của hắn cũng hiện ra vẻ kinh hỉ.

- Phụ thân, không sai chứ?

Tô công tử đắc ý nói.

- Tô công tử, đắc tội rồi.

Đại lão của các thế lực đã không ngồi yên được nữa, cả đám liên tục đứng dậy đi tới bên cạnh hắn, đưa tay đặt lên trên vai.

Từng khuôn mặt khiếp sợ xuất hiện ở trước mắt của mọi người, hơn nữa đều là nhân vật có máu mặt trong Thánh Thành.

- Thật sao?

Những người khác nhìn thấy vậy, lục tục đứng dậy.

Hỏa Diệp đại sư thô lỗ đẩy người đứng ở trước người hắn ra, lại vội vàng bước chân đi tới đài bán đấu giá.

- Các vị tiền bối, nếu cứ như vậy, bộ y phục này của ta sẽ bị phá huỷ.

Tô công tử đứng dậy, không tùy tiện để cho người ta sờ vào người mình nữa mà nhìn về phía Âm Sương, nói:

- Âm Sương cô nương, ta thấy những người khác không muốn linh đan này, vì vậy ta sẽ cố hết sức, dùng một ức mua hết nó vậy.

- Không được!

Sau khi hắn vừa nói xong, trong sàn bán đấu giá vang lên một mảnh âm thanh phản đối.

Bọn họ đã quên lời vừa nói, từng người hưng phấn, nhìn chằm chằm vào bình đan dược trong tay của Âm Sương.

Phản ứng của Âm Sương nhanh nhất, khẽ mỉm cười, nói:

- Như vậy đi, các vị trở về chỗ cũ chuẩn bị đấu giá đi.

Giống như là trẻ con nghe lờn, người của các thế lực đàng hoàng trở về chỗ ngồi cũ.

- Trước khi đấu giá, ta muốn hỏi thăm, hiệu suất ra đan là bao nhiêu.

Mọi người nhìn phòng khách, chờ đợi câu trả lời. - Vấn đề này, ta không muốn trả lời.

Bên trong phòng bao truyền đến âm thanh ngoài dự đoán của mọi người.

- Bởi vì, ta không định tiếp tục bán đấu giá Thiên Mạch đan nữa.

Lời này đã đưa tới chấn động không nhỏ, mỗi một người đều không cam lòng, sao nói không bán đấu giá là không đấu giá nữa chứ?

Có điều lời nói sau đó của vị đại sư này đã làm cho bọn họ không có lời gì để nói.

- Ta từ Thiên Hà giới mà tới, mang đến linh đan mới nhất, thế nhưng lại nhận được sự xem thường và vô lễ của đám người vô tri, còn làm cho quản sự phụ trách ta phải chịu nhục.

- Cửu Thiên Giới, Thánh Phong thương hội, không xứng với linh đan của ta.

Cuồng!

Một câu nói tùy ý cơ hồ đã đắc tội với tất cả người ở chỗ này.

Nhưng mà, không có một người nào dám tức giận.

Tôn nghiêm của Linh đan sư, trong lòng mỗi người đều rất rõ ràng.

Đại sư có thể luyện chế ra Thiên Mạch đan alji càng không thể xem thường.

Nhưng mà, nhìn xem bọn họ đã làm gì chứ? Cũng khó trách Linh đan đại sư người ta tức giận!

- Xuất Vân đại sư, chúng ta cũng không biết, xin đại sư bớt giận.

- Đúng vậy, những chuyện này không có liên quan gì tới chúng ta.

- Ta đại biểu cho những người vô tri của Thánh Thành xin lỗi ngươi.

Từng đạo âm thanh vang lên ở trong sàn bán đấu giá.

Nhưng mà, trong phòng khách vẫn không có động tĩnh gì cả.

Âm Sương ở trên đài dùng âm thanh êm tai nói:

- Vị đại sư này, lần này là thương hội thất trách, xin đại sư đừng vì vậy mà ảnh hưởng tới phán đoán của đại sư đối với Cửu Thiên đại lục, đại sư đại nhân đại lượng, tha thứ cho chúng ta lần này được chứ?

- Âm Sương cô nương, nhìn vị trí cách chân trái ngươi ba tấc đi.

Giang Thần nói.

Mọi người đều nhìn về phía chỗ đó, sắc mặt lập tức biến đổi, sắc mặt của không ít người đều rất lúng túng.

Một viên Thiên Mạch đan bị Phi Vân giẫm nát còn chưa được dọn đi, mảnh vỡ dính trên đất, rất là chói mắt.

Từng đạo từng đạo ánh mắt mang theo oán niệm nhìn về phía sư đồ Hỏa Diệp đại sư.

Gương mặt của Hỏa Diệp đại sư đỏ lên, nhưng không có chút tức giận nào cả, chỉ có lúng túng mà thôi.

- Quỳ xuống!

Hắn đột nhiên quát lên với Phi Vân đứng ở bên cạnh.

- Sư phụ?

Phi Vân ngẩn người, sư phụ vẫn rất thương yêu đối với hắn, điều này cũng dẫn đến việc tính cách của hắn rất là hung hăng.

Phanh!

Hỏa Diệp đại sư đánh một bạt tai vào trên má của hắn, lại quát lên:

- Quỳ xuống!

Phi Vân như nằm mơ, đầu gối mềm nhũn, ngã quỵ xuống mặt đất.

- Xuất Vân đại sư, ta vì sai lầm vừa nãy mà xin lỗi ngươi, vì sự vô tri và ngông cuồng của đồ đệ ta mà xin lỗi ngươi.

Hỏa Diệp đại sư kiêu căng tự mãn cũng phải xin lỗi, làm cho Tiêu Phong phụ trách đạo diễn tất cả những thứ này run lẩy bẩy.

Sự hoảng sợ vừa này của Lâm Vinh đã đổ lên trên người nàng.

Lời đã nói đến mức này, tất cả mọi người đang đợi Giang Thần tỏ thái độ.

- Nếu Âm Sương cô nương đã mở miệng, vậy cũng được.

Chương 309: Ba mươi sáu ức

Xuất Vân đại sư đồng ý tiếp tục bán đấu giá, tất cả mọi người đều thở phào một hơi.

Tiếp đó, lại nghe thấy vị đại sư này giới thiệu.

- Dược liệu cần thiết của Thiên Mạch đan khan hiếm, nửa năm một bình, một bình mười hai viên. Người có thiên tư tốt, lần thứ nhất dùng thì sẽ thuận lợi khai phá cái kỳ mạch thứ nhất, sau đó hiệu quả giảm dần, nhưng không có cực hạn, trên lý thuyết mà nói, từ một đến tám sẽ tốn mấy trăm viên linh đan loại này.

- Có điều, từ xưa tới nay chưa từng có ai chỉ dựa vào việc dùng linh đan mà trở thành cường giả, vẫn phải dựa vào chính mình.

Có Tô công tử thử hiệu quả trước, mọi người không để những lời khiêm tốn của Xuất Vân đại sư đối với linh đan ở trong lòng.

Thứ bọn họ để ý là ra hiệu suất ra đan quá thấp.

Nửa năm mười hai viên? Muốn bồi dưỡng ra một người tám mạch cùng mở phải dùng tới mấy trăm viên, chẳng phải sẽ đợi mấy chục năm hay sao?

Có điều nghĩ vừa nghĩ lại, chuyện này rất là bình thường, nếu đồ vật nghịch thiên bực này mà cũng có thể tùy tiện lấy ra được, như vậy mới là chuyện không bình thường.

- Đã như vậy, bán đấu một bình hoàn toàn không hợp lý, phải chia ra mà bán chứ.

- Đúng vậy!

Suy nghĩ mọi người rất đơn giản, linh đan quan trọng như vậy phải dùng ở trong tay tinh anh của gia tộc, cũng giống như Tô công tử vậy.

Vì lẽ đó một viên và hai viên cũng đã khiến cho bọn họ hài lòng rồi.

- Các vị, các vị thực sự muốn bán đấu giá từng viên từng viên sao? Giá tiền này không dễ định giá, e rằng trong thời gian ngắn không có cách nào tiếp tục bán đấu giá được nữa.

Âm Sương có chút khổ sở nói.

- Không cần phải nói nữa, giá khởi của một bình là mười ngàn vạn, như vậy thì mười ngàn vạn một viên đi.

- Đúng, hàng có hạn, mỗi một thế lực chỉ có thể có được một viên, vừa nãy Tô công tử đã dùng một viên, coi như bọn họ đã hết phần.

- Dựa vào cái gì chứ, không được!

Khi tiếng tranh luận đang vang lên không ngớt, bên trong phòng bao, Lâm Vinh nói:

- Đại sư, ngươi định bán đấu giá ra sao?

- Ngươi nói xem?

- Nếu như bán cả một bình, nhất định sẽ dẫn tới con số rất lớn. Tách ra, giá cả một viên chính là mười ngàn vạn, nhưng giá cả càng về sau lại bắt đầu tăng lên, thế lực khắp nơi ra giá đều sẽ không vượt qua một ức.

- Như vậy, tại sao ta phải tách ra bán đấu giá cơ chứ?

Lâm Vinh gật gù, hô to với phía dưới:

- Đại sư đã nói, bán ra một bình, đồng thời bảo đảm, trong vòng nửa năm còn có một nhóm nữa, thương hội sẽ cố gắng phối hợp với đại sư, thu thập dược liệu, bảo đảm số lượng ra đầy đủ.

Bây giờ hắn không hoảng sợ như trước nữa mà, sức lực mười phần, đặc biệt là khi nhìn thấy Tiêu Phong đang run lẩy bẩy ở phía dưới, hắn nở nụ cười đắc ý.

Lời nói này khiến cho tiếng cãi vã phía dưới dừng lại.

- Đúng, mua một bình, bằng vào bản lĩnh của mình mà tranh đoạt đi.

- Vậy cũng tốt.

- Đúng vậy, tranh đoạt từng viên cũng mệt mỏi.

Đại sư đã mở miệng, người của những thế lực này đều thu lại tính toán nhỏ của bản thân.

- Như vậy, chúng ta bắt đầu đi.

Âm Sương rất là tình nguyện về tình huống như thế.

Không chút nghi ngờ nào cả, không tới một phút, giá cả đã phá tan giá sau cùng thấp nhất, mà vẫn còn đang nhanh chóng kéo lên.

Đại sư đã nói, nửa năm nữa mới có dưới một nhóm linh đan khác.

Nửa năm đó!

Những Thần Du cảnh đang chịu áp lực của cảnh giới không chờ nổi, không chừng sẽ đột phá Thông thiên cảnh ở ngay trong quá trình này, như vậy cũng sẽ phải khóc thét lên.
Mà chín viên Thiên Mạch đan còn lại lại làm cho người khai phá được bốn, năm cái kinh mạch dễ dàng như ăn cháo đạt đến sáu, bảy thậm chí là tám mạch cùng mở trong truyền thuyết.

Một bình linh đan, giá trị so với luyện công kiếm lúc mới bắt đầu còn cao hơn.

- Đáng ghét.

Những người đã trở thành Thông thiên cảnh như Mặc Kiếm Phi cảm thấy rất là phức tạp.

Bọn họ đều là đột phá từ Thần Du cảnh, chịu áp lực cảnh giới không đột phá tới Thông thiên cảnh, thế nhưng khi đó, không có Thiên Mạch đan.

Nếu như có, thành tựu của bọn họ sẽ càng cao hơn nữa.

Không khó tưởng tượng ra được, một nhóm người có Thiên Mạch đan sẽ dễ dàng vượt qua những thiên tài hàng đầu như bọn họ ở phương diện kỳ mạch.

Cũng còn may, số lượng và giá cả của Thiên Mạch đan đã quyết định chỉ có một số ít người có thể hưởng dụng được nó.

Coi như là như vậy thì Mặc Kiếm Phi vẫn rất là không thích.

Đột nhiên, Mặc Kiếm Phi phát hiện ra Mộ Dung Diên cũng đang tranh giá.

- Mộ Dung, nàng mang nhiều tiền như vậy sao?

- Không có, nhưng trước tiên cứ mua về rồi lại nói, chỉ cần gia tộc biết chỗ kỳ diệu của linh đan, nhất định sẽ thoải mái trả tiền.

Mộ Dung Diên nói.

Mặc Kiếm Phi gật gật đầu, lúc này, giá cả đã tăng lên tới đến bảy trăm ngàn vạn, nhìn khí thế, ước chừng sẽ còn tăng lên nữa.

- Xuất Vân đại sư, ta có thể hỏi một chút không, loại linh đan này độc nhất vô nhị chứ?

Một người tranh giá đột nhiên hỏi một câu.

Mọi người sững sờ, cũng đều hiếu kỳ nhìn sang.

Nếu như bỏ ra giá cao để mua xuống, ngày mai lại có người của Thiên Hà giới mang theo một lượng lớn Thiên Mạch đan đến, như vậy chẳng phải sẽ trở thành chuyện cười hay sao?

- Nếu như xảy ra tình huống ngươi lo lắng, ta sẽ lấy ra đan puhowng, bồi thường cho người đã mua linh đan của ta.

Xuất Vân đại sư nói ra lời kinh người, một câu nói kiên định đã làm cho mọi người tự tin, giá cả một đường hát vang, trực tiếp đột phá mười ức.

Âm Sương không cần dẫn dắt, tùy ý để người phía dưới ra giá.
Đôi mắt đẹp của nàng nhìn về phía phòng khách số một chữ Tiên.

Cho dù vừa nãy đã làm lỡ không ít thời gian, thế nhưng bây giờ nhìn lại, tất cả đều là đáng giá.

- Đây chính là mị lực của Linh đan sư sao? Dựa vào một loại linh đan đã có thể tích lũy được của cải mà người khác tích lũy mấy chục năm.

- Người như vậy, nhất định phải kết bạn.

Âm Sương nghĩ đến lời đại sư nói vừa nãy, đối phương nói nể mặt của nàng mới đồng ý tiếp tục bán đấu giá linh đan.

Chuyện này làm cho nàng rất cao hứng, nàng vẫn rất có tự tin đối với mị lực của mình.

- Xong, xong.

- Đừng kêu, đừng kêu nữa.

Lúc này trong lòng của Hỏa Diệp đại sư là khổ nhất.

Vừa nãy hắn giẫm nát một viên linh đan, đã nói nếu như Thiên Mạch đan thật sự có hiệu quả, hắn sẽ bồi thường gấp mười lần.

Một viên gấp mười lần, so với tổng giá trị của một bình hiện tại còn cao hơn.

Nói cách khác, mỗi người ra giá chính là số tiền mà hắn phải bồi thường!

Cho dù thân là Linh đan sư bát phẩm, hắn cũng có tài lực của mình, thế nhưng đó là thứ mà hắn nhọc nhằn khổ sở kiếm về!

Ngày hôm nay sẽ phải mất đi hơn một nửa, trái tim ccc hắn đang chảy máu.

- Ai bảo ngươi giẫm chứ?

Hỏa Diệp đại sư tức giận nói.

- Sư phụ...

Ngạo khí của Phi Vân hoàn toàn không còn nữa, trong lòng hắn oan ức không nói ra được.

Hỏa Diệp đại sư muốn đi, thế nhưng lại phát hiện ra lại có người của thương hội theo hắn.

Bồi thường gấp mười lần, nếu như hắn không đưa ra, danh tiếng sẽ xuống dốc không phanh. Tiền mất đi có thể kiếm lại, nhưng danh dự mất đi, đây mới thực sự là chuyện phiền phức.

Giá đấu giá đã lên cao hơn, đã qua hai mươi ức.

Lúc này, người đấu giá đã ít đi rất nhiều.

Bởi vì không phải mỗi một thế lực đều có người có cảnh giới như Tô công tử.

Vẫn có không ít Thần Du cảnh cũng có thể chờ đợi được khoảng thời gian nửa năm này.

Khi giá cả gần tới ba mươi ức, lúc này cảnh tranh giá kịch liệt mới giảm bớt.

Cuối cùng, không ngờ Mộ Dung Diên lại dùng con số ba mươi sáu ức để thành giao.

- Rốt cục ta đã phát hiện ra uy lực của mình thế nào!

Giang Thần thầm nghĩ.

Lấy mười ngàn vạn của Anh Hùng Điện làm quỹ khởi động, rốt cục đã làm cho hắn thể hiện ra tài năng của đệ nhất công tử Thánh vực, thứ đổi được về là núi vàng núi bạc.

Điểm đáng tiếc chính là, Thiên Mạch đan đúng như hắn nói, điều kiện luyện chế hà khắc, nửa năm mới có thể ra đan một lần.

Cũng còn may, Giang Thần cũng không có ý định chỉ dựa vào Thiên Mạch đan mà thôi.

- Đại sư, Mộ Dung Diên đã đi thông báo với người của Mộ Dung gia, một lát nữ mới có thể hoàn thành được giao dịch.

- Mặt khác, nếu như đại sư không định rời khỏi đây ngay thì có thể bỏ tiền vào trong Thánh Thành tiền trang, bảo đảm sẽ không có sơ hở nào, một khi người còn ở trên Long vực thì đều có thể sử dụng được nó bất kỳ lúc nào.

Chương 310: Mũ

Trong phòng bao cấp chữ Thiên, Mộ Dung Diên kiên trì chờ đợi, nàng đã dùng bí pháp của Mộ Dung gia thông báo cho gia tộc, chẳng mấy chốc sẽ có người đến.

Quả nhiên, tiếng gõ cửa vang lên, Mặc Kiếm Phi đi mở cửa thì đã nghe thấy hắn kêu lên:

- Bá phụ.

- Phụ thân!

Mộ Dung Diên kinh hỉ quay đầu lại, nàng không nghĩ tới sẽ là phụ thân nàng tự mình tới đây.

- Diên nhi, ba mươi sáu ức nguyên thạch thượng cấp, con mua cái gì vậy?

Mộ Dung Hùng tùy ý đáp lại Mặc Kiếm Phi, đi vào trong phòng khách, trong ánh mắt tràn ngập vẻ bất đắc dĩ và cưng chiều.

- Nếu không được trưởng lão trong tộc tán thành thì sẽ phải lấy tiền của ta đó.

Mộ Dung Diên nhe răng nở nụ cười, nói ra chuyện Thiên Mạch đan, quả nhiên nàng đã nhìn thấy vẻ chấn động ở ngay trên mặt của phụ thân.

- Không ngờ lại có linh đan như thế, quá tốt! Diên nhi, con làm rất đúng!

Nghe thấy phụ thân khích lệ mình, Mộ Dung Diên lén lút nhìn về phía vị hôn phu, toát ra vẻ đắc ý.

- Vị linh đan đại sư này không đơn giản, có năng lực khuấy đảo Long vực, Diên nhi, con nhân cơ hội này, đi kết bạn với vị đại sư này đi.

Mộ Dung Hùng lại nói.

Hắn còn có tầm nhìn xa hơn nữ nhi mình.

Thiên Mạch đan là đồ vật có thể thay đổi thế lực khắp nơi, lại chỉ có thể xuất phát từ tay của vị Xuất Vân đại sư này.

Như vậy, trong một quãng thời gianv, Xuất Vân đại sư sẽ trở thành nhân vật nóng bỏng tay trong Thánh Thành.

- Có thể...

Mộ Dung Diên có chút do dự, lại nói ra chuyện luyện công kiếm vừa nãy.

- Ài.

Nghe thấy con gái đã đắc tội với vị đại sư này, đầu của Mộ Dung Hùng lớn như cái đấu.

Sau khi biết được luyện công kiếm lại là mua cho Mặc Kiếm Phi, hắn cũng không cho tiểu tế của mình sắc mặt tốt lành gì cả.

Mặc Kiếm Phi lúng túng đứng ở đó, sư phụ của hắn là Đại tôn giả, thân phận này rất đáng gờm, thế nhưng đồ đệ của sư phụ hắn có hơn hai trăm người.

Như vậy, Mộ Dung gia không để hắn vào trong mắt cũng là chuyện rất bình thường.

- Bất kể ra sao, con phải đi qua biểu thị sự áy náy của mình.

......

......

- Đại sư, đây là thẻ Kim Long của ngươi, rất thông dụng trong Long vực. Giá sau cùng là ba mươi sáu ức, sau khi khấu trừ đi phí thủ tục và trích phần trăm, trong thẻ còn lại ba mươi ức một trăm bốn mươi ba ngàn vạn.

Tô công tử ăn vào viên linh đan kia, là chuyện của Tô công tử và Mộ Dung gia, không có quan hệ với Giang Thần.

Lại nói tới Hỏa Diệp đại sư giẫm nát Thiên Mạch đan, thương hội đang nói chuyện với Hỏa Diệp đại sư.

Dù sao cũng xảy ra chuyện này ở trong lúc bán đấu giá, cho nên thương hội sẽ không chút do dự bồi thường.

Nhưng hiện tại vấn đề là Hỏa Diệp đại sư đã hứa hẹn bồi thường gấp mười lần.

Hỏa Diệp đại sư đau lòng xót tiền, lại để ý tới danh tiếng.

Cuối cùng, Hỏa Diệp đại sư đã ý thức được việc trong vòng nửa năm sau đó, sức ảnh hưởng của Xuất Vân đại sư sẽ đạt tới trình độ như là mặt trời ban trưa.

Kết quả là, Hỏa Diệp đại sư tuyên bố bồi thường cho Giang Thần ba mươi lăm ức ở trước mặt mọi người.

Nhưng không phóng khoáng lấy ra giống như Mộ Dung gia, mà cần thời gian chuẩn bị.

Thánh Phong thương hội đứng ra đảm bảo, vấn đề không lớn.

- Đại sư, Mộ Dung tiểu thư và Mặc Kiếm Phi muốn gặp ngươi.

Lâm Vinh lại nói.

- Ồ?

Trải qua phong ba Thiên Mạch đan, bán đấu giá đã bắt đầu lại từ đầu, nhưng Mộ Dung Diên đã vội vã không nhịn nổi được tới đây, có thể thấy được nàng coi trọng hắn thế nào.

- Ừm. Giang Thần suy nghĩ một chút, nhẹ nhàng gật đầu.

Chợt, Lâm Vinh đi tới ngoài cửa, mời Mộ Dung Diên và Mặc Kiếm Phi đi vào trong.

- Xuất Vân đại sư, vừa nãy Mộ Dung Diên có chỗ nào đắc tội, kính xin đại sư tha thứ.

Mộ Dung Diên đi vào bên trong phòng bao, lại hơi khom lưng với đại sư.

Giang Thần xoay người lại, đang muốn nói cái gì đó thì ánh mắt lại nhìn về vùng trắng như tuyết trước ngực của Mộ Dung Diên.

Cũng không biết là cố ý hay là vô tình, Mộ Dung Diên không mặc áo khoác vào, vẫn là bộ y phục khiêu gợi này.

Giang Thần cũng không đến nỗi bởi vậy mà thất thố, chỉ là hắn rất bất ngờ vì nàng lại lớn mật như vậy ở trước mặt vị hôn phu của mình.

Đột nhiên, trong lòng Giang Thần xuất hiện một ý nghĩ, miệng để lộ ra nụ cười tà mị, như là bị hấp dẫn vậy, ánh mắt rất không thành thật.

Mộ Dung Diên ngẩng đầu lên chỉ cảm thấy ánh mắt của đại sư rất là nóng, gò má của nàng ửng đỏ.

- Ngươi đang nhìn chỗ nào thế?

Chỉ là Mặc Kiếm Phi lại chú ý tới chuyện này, hắn tức giận không thôi, lớn tiếng quát.

Lần này, bầu không khí bên trong phòng bao rất là lúng túng.

- Kiếm Phi!

Mộ Dung Diên khẽ cau mày, nàng đến đây là để hóa giải mâu thuẫn.

- Diên nhi, nàng có biết vừa nãy con mắt của hắn đã nhìn tới chỗ nào không?

Mặc Kiếm Phi nói.

Mộ Dung Diên liếc mắt nhìn Xuất Vân đại sư, nói:

- Ngươi đi ra ngoài trước đi.

- Nàng... Nàng bảo ta đi ra ngoài?

Mặc Kiếm Phi sững sờ, vừa nãy bởi vì cha vợ xem thường mà bất mãn làm cho hắn suýt chút nữa bạo phát.

Khi hắn lần nữa căm giận nhìn Xuất Vân đại sư thì lại phát hiện ra ánh mắt hạ lưu của vị đại sư này đang di chuyển ở trên cái mông và chân dài của vị hôn thê mình.

Trước khi Mộ Dung Diên nhận ra được, đối phương đã tranh thủ thời gian thu hồi lại.

- Đáng ghét!
Mặc Kiếm Phi không thể nhịn được nữa, muốn ra tay.

Đại sư thì là đại sư, nhưng thực lực lại là một chuyện khác, Mặc Kiếm Phi có thể cảm nhận được vị đại sư này yếu hơn so với mình.

- Mặc công tử, xin tự trọng.

Lâm Vinh đứng ở trước người của Giang Thần, khí tức không kém hắn phân tán ra.

Chuyện này đã nhắc nhở Mặc Kiếm Phi hắn đang ở nơi nào, biết rút kiếm là chuyện không có kết quả tốt.

- Kiếm Phi, nghe ta, ngươi đi ra ngoài trước đi!

Mộ Dung Diên nói.

- Được, ta đi!

Mặc Kiếm Phi nghiến răng nghiến lợi, vung tay rời đi.

Mộ Dung Diên rất lo lắng, nhưng lại lấy gia tộc làm trọng, ôm ánh mắt áy náy nhìn về phía Xuất Vân đại sư.

- Mộ Dung cô nương, thực sự xin lỗi, tư sắc của ngươi ở trong Thiên Hà giới cũng là hiếm thấy, là ta vô lễ.

Mặc Kiếm Phi đi rồi, Giang Thần mới dùng vẻ mặt chân thành nói.

- Chuyện này...

Mộ Dung Diên rất bất ngờ, cũng rất vui vẻ, nàng quan sát tỉ mỉ dáng vẻ của vị đại sư này, anh khí bừng bừng, nhã nhặn nho nhã.

- Kiếm Phi thật là.

Chuyện này làm cho nàng không tin lời nói của Mặc Kiếm Phi. Huống chi dùng cách ăn mặc hiện tại của nàng, lôi kéo sự chú ý của người ta cũng là chuyện rất bình thường.

Nàng gảy lọn tóc, ôn nhu nói:

- Đại sư quá khen, dùng tuổi tác của đại sư, trong Cửu Thiên giới cũng là tồn tại gần như không có.

- Ha ha ha, Mộ Dung cô nương thật biết nói chuyện.

Giang Thần ra hiệu cho nàng ngồi xuống nói chuyện, lại rót một chén rượu cho nàng, nói:

- Ngồi đi, xuất phát từ trách nhiệm nghề nghiệp, nếu như Mộ Dung cô nương có gì nghi hoặc đối với Thiên Mạch đan, ta sẽ biết gì nói nấy.

Mộ Dung Diên đang do dự có nên đuổi theo vị hôn phu của mình hay không, vừa nghe lời này nàng lập tức ngồi xuống.

- Lâm quản sự, làm phiền ngươi đi chuẩn bị chút điểm tâm mang đến đây.

Giang Thần nói.

Đã như thế, trong phòng khách chỉ còn lại hai người hắn và Mộ Dung Diên, không khỏi khiến cho người ta có ý nghĩ kỳ quái.

Mộ Dung Diên cảm thấy không dễ chịu, hối hận khi không mang đấu bồng tới.

- Kỳ quái.

Lâm Vinh không rõ vì sao, hắn nhớ vị đại sư này không gần nữ sắc, nhưng vì sao sau khi nhìn thấy Mộ Dung Diên lại trở nên không bình thường như vậy chứ?

Vừa nãy hắn và Mặc Kiếm Phi đều chú ý tới ánh mắt không thành thật của đại sư.

- Lẽ nào?

Lâm Vinh đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, vẻ mặt bừng tỉnh.

Hắn biết có chút nam nhân có ham muốn tương đối đặc biệt, yêu thích mỹ nhân danh hoa đã có chủ, lại thích vung đao đoạt ái.

Lâm Vinh nghĩ đến dáng vẻ tức đến nổ phổi vừa nãy của Mặc Kiếm Phi, trong lòng hắn càng thêm xác định suy nghĩ trong lòng của mình.

Nhắc tới cũng khéo, khi lấy điểm tâm Lâm Vinh nhìn thấy Mặc Kiếm Phi đang đi tới đi lui ở phòng khách dưới lầu, có lẽ là đang đợi Mộ Dung Diên đi xuống.

Chỉ là qua một đoạn thời gian, rõ ràng Mặc Kiếm Phi đã cuống lên.

Đặc biệt là sau khi nhìn thấy Lâm Vinh đi ra ngoài, vẻ mặt của hắn vô cùng đặc sắc.

Trong lúc hoảng hốt, dường như Lâm Vinh đã nhìn thấy trnee đỉnh đầu của Mặc Kiếm Phi có một cái mũ màu xanh.

Chương 311: Nhặt được bảo

Bên trong phòng bao, Giang Thần và Mộ Dung Diên trò chuyện rất vui.

Xuất Vân đại sư, ăn nói khôi hài, kiến thức uyên bác, rất dễ dàng kéo bầu không khí lên.

Cho dù chỉ có hai người, nhưng cũng không xấu hổ và tẻ nhạt chút nào.

Bỗng nhiên, ngoài cửa có một đạo kiếm khí lẫm liệt đang áp sát.

Trong nháy mắt khi Giang Thần và Mộ Dung Diên nhận ra được, cửa đã bị man lực mở ra, Mặc Kiếm Phi mang theo sắc mặt âm trầm đứng ở ngoài cửa.

- Kiếm Phi...

Không cho Mộ Dung Diên cơ hội nói chuyện, Mặc Kiếm Phi bước lên phía trước, ôm lấy Mộ Dung Diên, đi ra ngoài cửa.

Từ đầu đến cuối, không nhìn Giang Thần một chút, cũng không nói một câu với hắn.

- Ha ha.

Giang Thần cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, mục đích đã đạt đến, hắn cảm thấy rất là thú vị.

Ở ngoài phòng đấu giá, trên nóc nhà của thương hội, Mặc Kiếm Phi thả vị hôn thê của mình xuống.

Dưới ánh trăng trong sáng chiếu xuống, Mộ Dung Diên nhìn khuôn mặt lạnh lẽo của vị hôn phu mình, vẫn rất là anh tuấn.

- Ta không cho phép nàng trò chuyện vui vẻ với nam nhân khác.

Vẻ mặt của Mặc Kiếm Phi nghiêm nghị, âm thanh trầm thấp, con ngươi để lộ ra vẻ bá đạo và nhu tình.

Mộ Dung Diên sững sờ, chẳng biết vì sao, tâm tình của nàng trở nên rất tốt, dần dần nở một nụ cười, ngã vào trong lồng ngực của hắn, gắt giọng nói:

- Được rồi được rồi, chàng cũng không phải là không biết, đây là mệnh lệnh của phụ thân, chàng cũng thật là, sao không nhịn chút chứ.

Một luồng khí thế hùng hồn phá cảnh hai người đang tình tứ ở trên nóc nhà.

- Diên nhi, đã xảy ra chuyện gì?

Mộ Dung Hùng từ trên trời giáng xuống, có chút không rõ hỏi.

Lúc này Mộ Dung Diên mới nghĩ đến phụ thân vẫn còn đang đợi kết quả, nàng thất kinh, không biết nên trả lời ra sao.

Chỉ là Mặc Kiếm Phi rất trực tiếp, rất kiên cường nói chuyện vừa nãy ra.

Phanh!

Nghe xong, Mộ Dung Hùng cách không đánh ra một quyền, lập tức khiến cho Mặc Kiếm Phi nửa quỳ ở trên mặt đất.

- Kiếm Phi!

Mộ Dung Diên chạy tới, nói:

- Phụ thân, Kiếm Phi cũng vì muốn tốt cho con mà, sao người lại có thể động thủ được chứ?

- Mặc Kiếm Phi, nếu như tương lai ngươi muốn ở rể trong Mộ Dung gia thì nên nghĩ thay cho Mộ Dung gia.

- Ngươi giữ gìn nữ nhi của ta, vị hôn thê của ngươi, ta không có ý kiến, thế nhưng phương pháp của ngươi thực sự quá thấp kém.

- Ngươi tùy tiện tìm một cái cớ, vừa bắt đầu đã nói muốn rời khỏi, cho dù đại sư không tình nguyện thì cũng không thể làm khó dễ được.

- Thế nhưng ngươi thì sao? Đi mà quay lại, phá cửa vào trong! Ngươi lấy uy phong từ đâu tới vậy? Một thanh kiếm nát mà cũng phải để nữ nhi của ta ra tiền mua cho ngươi!

Mộ Dung Hùng không để ý đến nữ nhi của mình, không chút lưu tình mắng mỏ đối phương.

Thiên tài, đối với thân phận và thực lực của hắn mà nói, không đáng để được nhắc tới.

Mặc Kiếm Phi bị nói cho cúi đầu, đặc biệt là câu cuối cùng, càng đâm nhói vào sự tự ái trong lòng của hắn.

Hắn nghĩ thầm Mộ Dung gia bỏ ra ba mươi sáu ức cũng không nháy mắt lấy một cái thì một ức này lại đáng là gì cơ chứ?

- Hiện giờ ngươi muốn ta tự mình đi chịu nhận lỗi với người ta, hay là đây là chuyện mà ngươi rất muốn nhìn thấy?

Mộ Dung Hùng hỏi.

Mộ Dung Diên cũng từ trong tình yêu mù quáng phục hồi lại tinh thần, nàng thấp giọng nói:- Kiếm Phi, xin lỗi phụ thân đi.

- Ta không làm sai chỗ nào cả!

Mặc Kiếm Phi đứng dậy, hét lớn một tiếng, không ngờ lại nghênh ngang rời đi.

- Hừ.

Mộ Dung Hùng rất là bất mãn hừ lạnh.

- Phụ thân!

- Hôn sự của các ngươi, vốn ta đã không đồng ý, sư phụ hắn là Đại tôn giả, không sai. Thế nhưng vị Đại tôn giả kia khi khai tông lập phái, môn đồ đã gần tới ba trăm, đệ tử ký danh lại nhiều vô số kể.

- Thế nhưng Kiếm Phi có tiềm lực mà!

Mộ Dung Diên nói.

- Diên nhi à! Tiềm lực, thiên tư, đều là phù vân, chỉ có của cải mới là vĩnh hằng.

- Thiên phú của con không tính là quá tốt, nhưng không phải gia tộc vẫn có thể ung dung bồi dưỡng con trở thành Thông thiên cảnh hay sao?

- Các thiên tài bần cùng kia, cửu tử nhất sinh, trải qua nguy hiểm sinh tử mới thu được bảo vật và kỳ ngộ, ở trước mặt tài lực của Mộ Dung gia ta, không đáng để được nhắc tới!

Mộ Dung Diên không lên tiếng, bởi vì nàng rất tán đồng lời này.

- Được rồi, ngày hôm nay con cũng đã làm được một chuyện lớn thay cho Mộ Dung gia rồi, đi về nghỉ ngơi đi.

Mộ Dung Hùng nói.

Trong sàn bán đấu giá, bán đấu giá đã tiến hành đến đồ vật cuối cùng.

Một thanh linh kiếm cấp bậc Bảo khí.

- Bảo kiếm xuất phát từ tay của Vô Nhai đại sư Chú Thần phong, cấp bậc là Bảo khí cấp năm.

Bảo khí rất dễ để nhận biết ra, không cần lên đài, các kiếm khách ở đây đều có thể cảm nhận được uy lực của thanh bảo kiếm này.

Lại nghe thấy là thứ xuất phát từ Chú Thần phong, kiếm giả hoàn toàn biến sắc.

Trải qua một phen ra giá kịch liệt, cuối cùng lại dùng cái giá tám trăm ngàn vạn nguyên thạch thượng cấp để thành giao.Cho dù là vật áp trục hay là vật mở màn đấu giá, đều không bằng một nửa của Thiên Mạch đan.

Điều này làm cho Lâm Vinh cảm thấy rất tự hào.

Đến lúc này, có người trong sàn bán đấu giá lục tục rời đi.

Đồ vật bán đấu giá cuối cùng cũng không khơi gợi hứng thú của quá nhiều người.

Một cái bình khéo léo như la liễu, có thể sử dụng tay ngăn cản, màu trắng nhũ, không có một tia tạp chất nào cả, ngoài ra, cũng không có chỗ nào đáng để ngạc nhiên.

- Cái bình ngọc này, căn cứ vào người mang tới thương hội từng nói, là thứ đến từ bên trong một cái di tích, thương hội đã mời không ít đại sư giám thưởng qua. Thế những cũng chỉ biết là không phải là phàm vật phổ thông, thế nhưng công dụng cụ thể lại không biết được.

- Mãi đến tận ngày gần đây mới biết được đây là nửa linh vật.

Âm thanh của Âm Sương cũng có chút uể oải, nhưng nàng vẫn cố gắng duy trì nụ cười của mình.

- Nửa linh vật?

Có mấy người cảm thấy không hiểu.

- Đó là nhất định phải có thủ pháp tương ứng thì mới có thể khiến cho cái nửa linh vật này phát huy ra được tác dụng của nó.

- Ví dụ như trận bàn của trận pháp đại sư, phải kết hợp với tài nghệ của trận pháp đại sư thì mới có thể phát huy ra được tác dụng.

- Bình ngọc, cũng giống như vậy, thế nhưng phương pháp vận chuyển tương ứng và công hiệu cụ thể không ai biết được.

- Thế nhưng, chất liệu của bình ngọc thật không đơn giản, nước lửa bất xâm, cứng rắn như sắt, coi như ném vỡ thì nó cũng có thể tự động tu bổ, vì vậy mới đáng giá để lấy ra bán đấu giá.

- Vì vậy, các vị có hứng thú thì có thể đấu giá, không chừng một ngày nào đó sẽ phát hiện ra nó công hiệu, nhặt được bảo cũng khó mà nói rõ được.

Nghe lời của Âm Sương, mọi người đã hiểu rõ ra.

Giá cả của bình ngọc, cũng rất thấp, người ra giá rất ít, ngoại trừ những người của thế lực lớn có tiền kia, người bình thường không có tinh lực thu gom cái này.

- Lâm quản sự, ra giá giúp ta.

Bên trong phòng bao cấp chữ Tiên, Giang Thần hít sâu một hơi, bình phục sự chấn động trong nội tâm, không chút biến sắc nói.

- Ồ?

Cho đến bây giờ, ngoại trừ luyện công kiếm là Xuất Vân đại sư từng đấu giá ra, mãi cho đến hiện tại cũng không cảm thấy hứng thú với vật gì cả.

- Chẳng lẽ đại sư biết tác dụng của bình ngọc này sao?

Lâm Vinh vừa nói, một bên ấn nút bấm xuống.

Hỏi xong, hắn mới ý thức tới được mình quá đường đột, câu nói như thế này không nên hỏi ra thành lời.

Thương hội không biết giá trị của bình ngọc, chỉ là căn cứ vào chất liệu để định giá, nếu như Xuất Vân đại sư biết, chẳng phải là chiếm tiện nghi của thương hội hay sao?

Giang Thần không mở miệng, Lâm Vinh cũng không tiếp tục hỏi dò nữa.

Người phía dưới phát hiện ra Xuất Vân đại sư tranh giá, bất ngờ, đồng thời cũng có có ý tưởng giống như Lâm Vinh.

Sau một phen tranh giá hợp lý, giá cả đã tăng lên ngàn vạn.

Dùng tiền mua một đồ vật không biết giá trị, là chuyện rất nhiều người không muốn, lại thấy Xuất Vân đại sư ra giá, không có người nào là không thức thời.

Cuối cùng, bình ngọc bị Giang Thần dùng cái giá mười một ngàn vạn mua lại.

- Không nghĩ tới lại có thể nhặt được bảo ở trong đấu giá.

Ở trong lòng Giang Thần đã nở nụ cười, đương nhiên hắn biết cái bình ngọc này là gì.

Nếu như hắn không nhìn nhầm, giá cả của cái bình ngọc này trên mười ức cũng không thành vấn đề.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau