THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 301 - Chương 305

Chương 302: Chiến lược tài nguyên

Xuất Vân đại sư đương nhiên là Giang Thần rồi, có một thân phận hoàn toàn mới sẽ rất có lợi cho hắn làm việc.

- Ta biết trong lòng ngươi có rất nhiều nghi hoặc, nhưng ngươi chỉ cần biết, ta từ Thiên Hà giới mà đến, không phải tới đây là để trêu đùa ngươi.

Hắn nói.

- Thiên Hà giới?

Trong lòng Lâm Vinh cả kinh, thân là một thành viên của Thánh thành, tự nhiên hắn cũng biết tới thế giới vị diện, cũng biết có cường giả có thể chịu đựng được lực lượng của thế giới vị diện xé rách mà lui tới hai cái, thậm chí là càng nhiều thế giới hơn nữa.

Nhưng đây vẫn là lần thứ nhất hắn tiếp xúc với người của dị giới.

- Chẳng trách ta lại chưa từng nghe nói qua, không chừng ở Thiên Hà giới quả thực đã nghiên cứu chế tạo ra loại linh đan nhằm vào kỳ mạch này.

Lâm Vinh thầm nghĩ.

Chợt, hắn nói:

- Khách nhân tôn kính, nếu như là lúc bình thường thì thương hội có thể tìm người đến dùng viên linh đan này để quan sát hiệu quả và di chứng về sau.

- Nhưng mà, đêm nay loại phòng đấu giá cỡ lớn sẽ bắt đầu được khai mạc, một khi bỏ qua thì sẽ phải đợi đến tháng sau, khách mời đường xa mà đến, thời gian quý giá, ta nghĩ bọn họ cũng không muốn chờ.

- Đúng vậy, ta tới đây ngoại trừ bán linh đan ra còn có những chuyện khác nữa.

Vẻ mặt của Giang Thần có chút chần chờ, bỗng nhiên, hắn nghĩ ra được một biện pháp, nói:

- Ngươi đưa tay qua đây cho ta.

- Hả?

Lâm Vinh nửa tin nửa ngờ, đưa tay phải ra.

Giang Thần nắm chặt tay của hắn, thúc giục tám cái kỳ mạch.

Tức thì, Lâm Vinh hoàn toàn biến sắc, như là phát hiện ra một chuyện kinh thế hãi tục vậy, hắn liên tiếp lui về phía sau.

- Tám cái... Tám cái kỳ mạch?

Lâm Vinh lẩm bẩm nói.

- Ta vì muốn tiêu trừ sự lo lắng của ngươi cho nên mới để cho ngươi biết, hi vọng ngươi có thể giữ kín chuyện này.

Giang Thần nói:

- Không biết làm như vậy ngươi đã tin chưa?

Lâm Vinh gian nan gật đầu một cái, đợi đến lúc tâm tình bình phục hắn lập tức mừng như điên.

Nếu như Thiên Mạch đan thật sự có hiệu quả như vậy, như vậy người nắm giữ nó nhất định sẽ phải dùng lên trên người mình.

Vị Xuất Vân đại sư này đã chứng minh điểm ấy với hắn.

Nếu Lâm Vinh còn chần chờ không quyết định như vậy thì cũng không xứng đảm nhiệm chức vị quản sự của thương hội, hắn lập tức nói:

- Đại sư chờ đó, ta sẽ đi sắp xếp, để Thiên Mạch đan tham gia bán đấu giá tối hôm nay.

- Ừm.

Xưng hô của hắn đã từ khách mời biến thành đại sư.

Lâm Vinh đi tới cửa, lại quay đầu lại nói:

- Đại sư yên tâm, chắc chắn Lâm Vinh ta sẽ không tiết lộ ra chuyện kỳ mạch của đại sư.

Khi hắn nhắc tới việc này, ngữ khí vẫn mang theo một loại kinh ngạc khó có thể tin được như cũ.

Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy thì tuyệt đối hắn sẽ không tin tưởng vị đại sư này còn trẻ tuổi mà đã khai phá đến cái kỳ mạch thứ tám.

Tám cái đấy!

Tám mạch cùng mở!

Đối với người của Thánh thành mà nói, chuyện này chỉ là một mộng tưởng mà thôi.
Vì lẽ đó Lâm Vinh rất tích cực đi làm chuyện này, cho dù độ khó khi sắp xếp một đồ vật mới bán đấu giá trong giời gian ngắn như vậy, thế nhưng hắn vẫn hoàn thành được.

Đáng tiếc, bởi thời gian quá gấp cho nên Thiên Mạch đan không thể làm thứ áp trục hoặc là trân phẩm mở màn.

Cho dù Lâm Vinh cho rằng nó tuyệt đối xứng với hai vị trí này.

- Khách mời này, nhất định phải lấy lòng.

Vì lẽ đó Lâm Vinh trở về phòng trước, tự mình đi cầm một bình rượu.

- Khách mời, chuyện của ngươi ta đã làm xong, đêm nay Thiên Mạch đan sẽ làm cho toàn bộ Thánh thành kinh diễm.

Lâm Vinh vừa nói, một mặt lại rót rượu cho vị đại sư trước mắt.

- Đại sư, đây là Phần nguyên tửu, là loại rượu nổi danh nhất của Thánh thành, vô cùng hữu ích đối với tu hành.

Giang Thần khẽ nhấp một cái, nói:

- Quả thật không tệ, uống một ngụm nhỏ đã khiến cho cả người nóng bỏng, nhưng không khó chịu, giống như khí trời khắc nghiệt mùa đông mà lại ngâm mình ở trong nước nóng vậy, rất thoải mái.

Lâm Vinh dùng sức gật đầu, hô to đại sư thật tinh mắt.

Lập tức, Lâm Vinh không chút biến sắc hỏi một câu, đại sư ngoại trừ việc đến bán đấu giá linh đan ra còn có chuyện gì cần thương hội nữa không, có lẽ hắn sẽ giúp được một ít chuyện.

- Ta muốn mua một cân Chú thiên dị thiết.

Giang Thần cũng rất bình tĩnh nói.

Một câu nói suýt chút nữa đã khiến cho Lâm Vinh giơ chân, vẻ mặt so với vừa nãy phát hiện ra Giang Thần tám mạch cùng mở còn khiếp sợ hơn nhiều.

- Quá thất thố.

Đột nhiên, Lâm Vinh ý thức được biểu hiện của mình từ lúc bắt đầu đến bây giờ quá nghiệp dư, không chừng đã để lại ấn tượng xấu với đại sư rồi.

- Đại sư, thần vật như Chú thiên dị thiết không phải nói mua là mua được.

- Ta nghe người khác nói Cửu Thiên Giới có nó, chẳng lẽ thương hội các ngươi không có hay sao?

Lâm Vinh lắc đầu một cái, nghiêm nghị nói:

- Đại sư có chỗ không biết rồi, có thì có Chú thiên dị thiết, nhưng mà Thánh Viện có quy định, không thể tùy tiện bán ra ngoài, đặc biệt là người có lai lịch không rõ.

Hai lạng Chú thiên dị thiết đã có thể chế tạo ra hơn mười món Bảo khí, đương nhiên, tiền đề là ngươi có kỹ thuật như vậy.
Giang Thần muốn mua một cân, cũng khó trách lại làm cho Lâm Vinh kinh ngạc như vậy.

- Tại sao Thánh Viện không cho phép? Lẽ nào Chú thiên dị thiết là của bọn họ hay sao?

Giang Thần rất tò mò.

- Chuyện này cũng không phải, là bởi vì Chú thiên dị thiết quá là quan trọng, đặc biệt là đối với một phe thế lực. Thứ này là tài nguyên chiến lược, bây giờ Tà Vân Điện mắt nhìn chằm chằm vào nó, cho nên Thánh Viện lo lắng bị Tà Vân Điện mua đi.

Lâm Vinh giải thích.

Tài nguyên có rất nhiều loại, bao gồm cả yêu huyết, thịt thú, linh đan, dược thảo vân vân.

Nhưng mà, nếu như động tới tài nguyên chiến lược thì sẽ không phải tùy tùy tiện tiện là có thể động vào được.

Đây cũng là nguyên nhân mà Giang Thần thay hình đổi dạng đến đây, là muốn mua tài nguyên chiến lược, hoàn thành kế hoạch Huyền binh.

- Thật sự không thể mua hay sao?

Giang Thần nghe hắn nói không quá kiên quyết mới cười hỏi một câu.

- Cái này...

Lâm Vinh nhíu chặt mày, trầm ngâm một lúc, nói:

- Khách nhân tôn kính, nếu như Thiên Mạch đan của ngươi đúng như lời ngươi nói, như vậy cũng sẽ là tài nguyên chiến lược.

Lời còn chưa dứt thì ý tứ đã để lộ ra.

- Ta hiểu rồi, ngoại trừ Chú thiên dị thiết ra, ta còn có mấy món đồ muốn mua nữa.

- Mời khách nhân nói.

Lâm Vinh khách khí nói, chợt, hắn lập tức nghe thấy vị đại sư này vừa mở miệng nói ra, tất cả đều là tài nguyên chiến lược làm cho hắn không khỏi gượng cười.

Câu trả lời của hắn rất chắc chắn, cũng giống như vậy, chỉ cần Thiên Mạch đan có thể gây nên náo động, tất cả đều có chỗ để thương lượng.

- Như vậy cứ để chúng ta mỏi mắt mong chờ đi.

Giang Thần cũng không nói thêm nữa, mà chờ mong đêm nay đến.

Trước lúc này, Lâm Vinh phụ trách chiêu đãi, mang theo hắn đi xem xét diện mạo của Thánh thành, cũng dẫn hắn đi tới tửu lâu có tiếng.

Cuối cùng, hắn dùng ngữ khí mà nam nhân đều hiểu ám chỉ một câu, nhưng lại bị đại sư từ chối.

Sau đó Lâm Vinh lập tức ghi nhớ ở trong lòng, vị đại sư này không gần nữ sắc.

Chờ đến khi màn đêm buông xuống, hai người mới trở lại Thánh Phong thương hội.

Lần trước Giang Thần đến đây, thương hội cũng đang đấu giá, thế nhưng quy mô hoàn toàn không thể sánh bằng so với ngày hôm nay.

Điểm ấy, từ khách ngoài cửa là có thể nhìn ra được.

Thế lực khắp nơi tập hợp ở cửa của thương hội, xe ngựa xa hoa chiếc sau nối tiếp chiếc trước, còn có thuyền lái tới từ trên không trung.

Ngày hôm nay thương hội không chỉ lấy những thứ tốt mà bọn họ cất giấu mấy ngày nay ra đấu mà mà thường thường sẽ có đồ vật kinh diễm làm thứ áp trục.

Các gia tộc lớn Thánh thành sẽ không bỏ qua, dù cho tộc trưởng không thể tự mình đến thì cũng sẽ phái ra đại biểu, tránh cho thứ tốt bị những người khác cướp đi.

- Ngày hôm nay, tất cả thế gia truyền thừa của Thánh thành đều đến.

Lâm Vinh phát hiện ra điểm ấy, tâm tình dâng trào, hắn rất muốn biết sau khi bắt đầu giới thiệu Thiên Mạch đan thì những thế lực này sẽ có phản ứng gì.

- Đại sư, chúng ta vào thôi.

Sau đó hắn mang theo đại sư đi lên trên lầu sáu, chuẩn bị mang đại sư đi tới phòng khách tốt nhất. Chỉ là lại xảy ra một chút chuyện ngoài ý muốn.

Phòng khách hắn sắp xếp cho Giang Thần đã bị chiếm.

Chương 303: Đại sư, đại sư!

Lâm Vinh lúng túng không thôi, xác định không tìm lộn, hắn ra hiệu cho Xuất Vân đại sư chờ trong chốc lát, tiếp theo đi vào trong phòng bao.

Không bao lâu sau, bên trong truyền đến âm thanh cãi vã.

Người cãi nhau với Lâm Vinh cũng là quản sự của thương hội, là một nữ nhân, nội dung cãi vã không có gì nằm ngoài phòng bao này.

Lâm Vinh nói ban ngày hắn đã sắp xếp từ trước rồi.

Nữ quản sự này thì lại nói muốn ưu tiên khách mời có thẻ Tử Hổ.

- Lâm Vinh, chẳng lẽ ngươi đã quên quy củ của thương hội? Khách mời của ngươi có thể có thẻ tiền trang hay sao?

Âm thanh của nữ quản sự này rất êm tai, mồm miệng lanh lợi, chiếm đoạt phòng khách, nhưng lý lẽ lại rất lớn.

- Quy củ tự nhiên ta hiểu, nhưng thương hội vẫn có trường hợp đặc biệt...

Lâm Vinh dựa vào lí lẽ để biện luận, mặc kệ có được hay không, hắn phải cho đại sư cảm nhận được thái độ của mình.

- Trường hợp đặc biệt là thứ chuẩn bị cho tôn khách không có thẻ, nhưng lại có bản lĩnh không thể khinh thường.

Nữ quản sự ngắt lời nói của hắn.

- Không sai.

- Thế nhưng khách mời mà ngươi mang đến ngày hôm nay, ta không nhìn ra được điểm ấy, ngươi mạnh mẽ nhét đồ vật vào để bán đấu giá, ngu không thể tả.

Nữ quản sự kia trào phúng.

- Ngươi!

Lâm Vinh tức điên, không thèm đến xỉa đến nàng mà lạnh lùng nói:

- Trường hợp đặc biệt không phải được ngươi tán thành, ngươi cố ý như vậy ta sẽ đi tìm hội trưởng.

Nghe thấy hắn vừa nói như vậy, nữ quản sự ngẩn ra.

- Ngươi thật sự muốn làm như vậy sao? Khách mời ta sắp xếp là Hỏa Diệp đại sư, Linh đan sư bát phẩm.

Một lát sau, âm thanh của nữ quản sự lại vang lên.

Linh đan sư bát phẩm!

Thân phận này ở Thánh thành không thể khinh thường, Lâm Vinh ngẩn ra, có điều rất nhanh hắn lại nói:

- Đúng vậy thì sao chứ, nếu như ngươi không nhường thì ta sẽ đi tìm hội trưởng để nói.

- Lâm Vinh à Lâm Vinh, những ngày qua ngươi làm mấy chuyện làm ăn thành công mà đã hung hăng như vậy thật sao? Ngươi không nên hối hận.

- Tiêu Phong, ngươi cố ý nhằm vào ta đúng không? Hại ta cướp danh tiếng của ngươi đúng không?

Lúc này, từ phía cuối hành lang truyền đến tiếng bước chân.

Giang Thần nhìn lại, một vị lão giả tinh thần sáng láng bước chân mạnh mẽ đi tới, phía sau có hai thiếu niên đi theo, một nam một nữ.

Bọn họ đi tới bên người Giang Thần, dừng bước lại, vẻ mặt có chút không hiểu.

Giang Thần đã đoán ra được vị này chính là Hỏa Diệp đại sư, mình đã chặn cửa phòng bao của bọn họ.

Hắn đang muốn mở miệng thì lại nghe thấy động tĩnh ở phía sau cửa thì đã biết mình không cần nói nhiều.

Cửa được mở ra từ bên trong, nữ quản sự Tiêu Phong và Lâm Vinh đều có sắc mặt bực bội. Khi nhìn thấy Giang Thần và đám người Hỏa Diệp đại sư, cả hai ngẩn ra.

- Đã xảy ra chuyện gì?

Hỏa Diệp đại sư hỏi.

- Đại sư, gian phòng bao này đã bị người ta sắp xếp từ trước rồi.

Tiêu Phong nói.

- Vậy vì sao trước đó ngươi không nói?

Hỏa Diệp đại sư còn chưa mở miệng thì thiếu nữ phía sau đã rất là kiêu ngạo lên tiếng.

- Bởi vì người nhận trước là tình huống đặc biệt, ta vốn tưởng rằng có chỗ để xen vào, bảo đảm đại sư được hưởng thụ đãi ngộ tốt nhất, không nghĩ tới...

Tiêu Phong nói.

Lâm Vinh biến sắc, lời này đã dẫn lửa về phía hắn.

Quả nhiên, sắc mặt của Hỏa Diệp đại sư hơi thay đổi.

Hắn thường xuyên giao thiệp với thương hội, cho nên đương nhiên cũng biết trường hợp đặc biệt là như thế nào.

- Vị tiểu hữu này tuổi còn trẻ mà đã khiến cho thương hội đối xử đặc biệt, thực sự là tuổi trẻ tài cao.
Hỏa Diệp đại sư nhìn về phía Giang Thần, khẽ cười nói.

- Đại sư quá khen, chỉ là chút năng lực bé nhỏ không đáng kể mà thôi.

Giang Thần nói.

- Nếu đã biết bé nhỏ không đáng kể thì mau đưa phòng bao cho chúng ta, đổi đi đổi lại, thực sự là phiền phức!

Thiếu niên quát lên.

- Phi Vân!

Hỏa Diệp đại sư răn dạy một câu, lần nữa nhìn về phía Giang Thần.

- Hắn trẻ tuổi nóng tính, ngươi không cần để ở trong lòng.

Nói xong, khuôn mặt của hắn tươi cười, chờ đợi Giang Thần đáp lại.

Nếu như là một người thông minh thì sẽ làm theo lời nói của hắn nhường phòng bao ra.

- Không sao, ta sẽ không chấp nhặt với hắn.

Giang Thần nói.

Nghe vậy, Hỏa Diệp đại sư nhíu nhíu mày, Phi Vân và thiếu nữ bên người hắn cũng giận dữ.

Tiêu Phong quyết định tưới dầu lên lửa, dùng giọng điệu bất đắc dĩ nói:

- Hỏa Diệp đại sư, ta sẽ mang các ngươi đi phòng bao cấp chữ thiên vậy.

Đẳng cấp phòng bao của Thánh Phong thương hội chia ra làm bốn cấp bậc nhân, địa, thiên, tiên.

Cấp chữ tiên là tốt nhất, cũng là đãi ngộ mà trước đây Hỏa Diệp đại sư thường thường được hưởng dụng.

Hiện giờ lại thấp một cấp, Hỏa Diệp đại sư còn chưa mở miệng, thế nhưng hai vị đồ đệ đã rất bất mãn.

- Trước đây chúng ta đến đều là phòng bao cấp chữ tiên, dựa vào cái gì ngày hôm nay lại là chữ thiên chứ?

Phi Vân quát lên.

- Chính vì như thế cho nên ta mới cố gắng tranh thủ, chỉ là thái độ của đồng liêu rất kiên quyết, làm cho ta không thể ra sức.

Tiêu Phong nói.

Lâm Vinh hừ lạnh một tiếng, hắn không muốn chậm trễ thời gian nữa, cho nên cũng không có bất kỳ lời giải thích nào với Hỏa Diệp đại sư.

- Đại sư, xin mời.

Hắn nhìn về phía Giang Thần, lại đứng ở cửa, tay phải đưa vào bên trong phòng bao.

Lần này đã triệt để nhen lửa giận của Phi Vân và thiếu nữ kia lên.- Bằng vào tuổi tác của hắn mà còn dám xưng là đại sư? Ngươi có ánh mắt hay không thế?

- Hóa ra ở Thánh Phong thương hội đại sư có giá rẻ như vậy.

Nghe một tiếng quái gở này, Giang Thần đã bước một chân vào phòng bao quay đầu lại nói:

- Có đồ đệ như vậy, mới là sỉ nhục đối với hai chữ đại sư.

- Ngươi nói cái gì?

Phi Vân và thiếu nữ giận dữ, dáng vẻ kia giống như muốn cho Giang Thần một chút giáo huấn vậy.

- Ta nói các ngươi không có gia giáo!

Giang Thần nói xong, uy nghiêm của Thông thiên cảnh tản ra, đẩy lui Phi Vân và thiếu nữ này.

Bọn họ chỉ là đồ đệ của đại sư, cảnh giới không cao.

Hiện tại khuôn mặt trắng bệch, lồng ngực nhanh chóng chập trùng, như là không thở nổi vậy.

- Tiểu hữu, ngươi hơi bị quá phận rồi đó, đồ nhi ta còn nhỏ như vậy, ngay cả một chút khí lượng ấy mà ngươi cũng không có sao?

Hỏa Diệp đại sư không nể mặt mũi, lạnh lùng nói.

- Léo nha léo nhéo nửa ngày, cũng không thấy ngươi bảo bọn họ xin lỗi, lại còn được voi đòi tiên, vừa rồi ta không đánh bay bọn họ đã là độ lượng lắm rồi.

Một chút mặt mũi Giang Thần cũng không cho, đi vào phòng bao, lại dùng sức đóng cửa lại.

Trong hai tới ba giây, hành lang hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở của mấy người mà thôi.

- Hỏa Diệp đại sư, ngươi cũng nhìn thấy rồi đó.

Tiêu Phong thấp thỏm bất an, nàng muốn hãm hại Lâm Vinh, thế nhưng không ngờ tới đại sư trẻ tuổi này lại có tính khí nóng nảy như vậy.

Đã thực sự làm cho Hỏa Diệp đại sư tức giận đến mức nổi giận, nàng cũng khó tránh khỏi tội lỗi này.

- Sư phụ, chúng ta đi tìm hội trưởng! Hoặc là đi nói với người của Thánh thành tiền trang.

- Đúng! Tên ghê tởm này sao có thể cao quý bằng sư phụ được chứ?

- Trước tiên cứ dẫn chúng ta đi tới phòng khách.

Sắc mặt Hỏa Diệp đại sư âm trầm, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Tiêu Phong gật gù, một mặt dẫn đường ở phía trước, lại vừa nói:

- Ta cũng cho rằng người kia không thể đánh đồng được với Hỏa Diệp đại sư, đại sư có biết vì sao hắn lại tới đây không?

- Ồ? Vì sao.

- Hắn cầm linh đan đến để tiến hành bán đấu giá.

- Ồ? Linh đan có thể dùng để bán đấu giá là linh đan đột phá mấy phẩm vậy?

- Không có cách nào nhận biết được.

Tiêu Phong cười thần bí, nói:

- Hắn nói linh đan mình mang đến có thể làm cho người tu hành khai phá kỳ mạch, hơn nữa hiệu quả rất rõ ràng, hầu như ăn vào một viên là có thể thuận lợi khai phá một cái.

- Linh đan nhằm vào Thông thiên cảnh hay sao?

Hỏa Diệp đại sư cẩn thận hỏi.

- Không, Thần Du cảnh.

Tức thì, Hỏa Diệp đại sư và hai vị ái đồ của hắn dừng bước lại.

Sau đó, Hỏa Diệp đại sư phát ra tiếng cười sang sảng, Phi Vân và thiếu nữ kia cũng không nhịn được cười.

- Đại sư cũng cảm thấy không thể nào đúng không? Ta cũng thế, thế nhưng Lâm Vinh quá ngu xuẩn, lại coi ngươi tới đây lần đầu là tôn khách, thực sự là làm cho người ta tức giận.

Trong lòng Tiêu Phong liên tục cười lạnh.

Có xung đột với Hỏa Diệp đại sư, chỉ chờ tới lúc bán đấu giá, khi Lâm Vinh ra mặt, như vậy thành tựu Lâm Vinh đạt được ở thương hội những ngày qua sẽ tan thành mây khói.

Thậm chí, Lâm Vinh sẽ mất đi cơ hội vươn mình.

Chương 304: Tiểu bạch kiểm

- Xuất Vân đại sư, thật ngại quá, không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.

Trong phòng bao cấp chữ Tiên, Lâm Vinh tràn ngập áy náy nói.

- Chuyện gì đã qua cứ để cho nó qua đi.

Giang Thần nói.

- Vâng.

Trong lòng Lâm Vinh hiểu rõ Tiêu Phong đang suy nghĩ cái gì, chỉ cần là người, một khi nghe thấy ba chữ Thiên Mạch đan thì đều cho rằng hắn đã phạm vào sai lầm rất lớn.

Nếu như không phải biết được Xuất Vân đại sư đã khai phá ra tám cái kỳ mạch thì Lâm Vinh cũng sẽ không có lòng tin như vậy.

Cho dù, vẫn có độ khả thi phạm vào sai sót như cũ, thế nhưng đặt ở trước mặt nguy hiểm và tiền lời, chuyện này đáng giá để hắn mạo hiểm.

Lúc này, toàn bộ phòng bán đấu giá đột nhiên tối thui, ở trong một mảnh tiếng xì xào bàn tán, trên đài xuất hiện một vệt sáng.

Một nữ tử xinh đẹp thướt tha đi tới, thân mặc vũ phục đơn bạc, để lộ ra một tảng lớn da thịt trắng như tuyết.

Theo âm luật cảm động vang lên, nữ tử uyển chuyển nhảy múa, dáng người rất là nổi bật.

Trong khoảng thời gian ngắn, cả sàn bán đấu giá rơi vào trong yên tĩnh, tất cả mọi người đều chìm đắm vào trong đó.

Sau một phút, múa dừng, âm thanh dừng.

Tiếng vỗ tay vang dội vang lên, ánh sáng trong sàn bán đấu giá khôi phục lại như cũ.

Vũ nữ hướng về phía mọi người khom lưng nói lời cảm ơn, sau đó đi xuống đài.

Sau đó, một nữ tử ôm đàn đi tới giữa đài, nở nụ cười xán lạn.

- Hoan nghênh các vị đến Thánh phong thương hội tham dự lần bán đấu giá đêm nay.

Nữ tử này vừa mở miệng đã giống như tiếng trời, khiến cho mọi người cảm thấy bị mê hoặc.

Âm luật vừa nãy cũng đều xuất phát từ miệng của nàng.

Người thường đến Thánh Phong thương hội hiển nhiên cũng đều biết tới nàng, không ít người bắt chuyện, gọi nàng là Âm Sương cô nương.

Giang Thần ngưng thần nhìn lại, tư sắc của vị Âm Sương cô nương này rất không tầm thường, tuổi còn trẻ mà đối mặt với quá nửa đại nhân vật của Thánh Thành mà vẫn hào phóng khéo léo được như thế.

Đây là nữ nhân được các trưởng bối yêu thích, là ứng cử viên cho vị trí hôn thê rất hoàn mỹ.

Nàng thả tay xuống cái đàn rồi nói:

- Như vậy đi, chúng ta sẽ bắt đầu lần bán đấu giá ngày hôm nay.

Lúc này Giang Thần mới biết nàng là người chủ trì bán đấu giá ngày hôm nay.

Lâm Vinh ở bên cạnh thấy vẻ mặt nghi hoặc của hắn, nói:

- Âm Sương cô nương là người bán đấu giá thủ tịch của chúng ta.

- Ồ? Còn trẻ như vậy sao?

Giang Thần rát bất ngờ nói.

Vẻ mặt của Lâm Vinh rất quái dị, nghĩ thầm ngươi cũng coi như là người trẻ trung nhất bên trong các đại sư mà.

- Nàng là ái nữ của trang chủ Thánh Thành tiền trang.

Lâm Vinh nói.

Trên mặt của Giang Thần vẫn tràn ngập vẻ nghi hoặc như cũ.

Lâm Vinh lập tức nghĩ đến chuyện Xuất Vân đại sư đến từ Thiên Hà giới, chưa từng nghe nói tới Thánh Thành tiền trang cũng là chuyện rất bình thường.

- Thánh Thành tiền trang là một trong các lão bản của thương hội chúng ta, trên con đường của thương hội từng có một nửa tài sản đều là của tiền trang.

Nghe thấy hắn nói như vậy trong lòng Giang Thần cả kinh, con đường này là đường phố phồn hoa nhất trong Thánh Thành, hạn mức giao dịch mỗi ngày cũng đã chiếm cứ 80% tổng số của Thánh Thành.

Cái Thánh Thành tiền trang này, so với tưởng tượng của hắn còn kinh khủng hơn nhiều.

Trong lúc nói chuyện, vật đấu giá thứ nhất đã bị người ta mang lên đến.

Bên trên có một khối vải đỏ che kín, chỉ có thể nhìn ra được là hình chữ nhật.
Động tác của Âm Sương nhẹ nhàng, dường như cố ý khơi gợi lòng hiếu kỳ của mọi người, tay nắm một góc của tấm vải đỏ, nhưng không xốc hẳn lên, lại khẽ mỉm cười với người ở dưới đài.

Nhưng mà, trước khi mọi người hết kiên nhẫn, nàng lại rất là quả đoán xốc tấm vải đỏ lên.

Một thanh kiếm!

Mọi người xem ở chung quanh không nhịn được nhíu mày.

Không phải là Bảo khí, cũng không phải linh khí cấp năm trở lên, lại làm thứ quan trọng để mở màn, chuyện này khiến cho người ta nghị luận sôi nổi.

Thanh kiếm này, rách nát tả tơi, có dấu vết bị năm tháng ăn mòn qua rất rõ ràng.

Cũng là một thanh kiếm rất đơn giản, lưỡi kiếm à chuôi kiếm cùng là một thể, chuôi kiếm chỉ dùng vải trắng quấn quanh lên mà thôi.

Đối mặt với vẻ ngạc nhiên và nghi ngờ của mọi người, Âm Sương cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, bờ môi đỏ nhẹ nhàng khẽ động.

- Đây là một thanh kiếm luyện công.

- Là thanh kiếm luyện công của một vị Kiếm tôn, là thứ lấy được từ một bảo tàng của Kiếm tôn.

Hai câu, đã gây ra sóng lớn mênh mông.

Tôn tàng!

Là bảo tàng sau khi Tôn giả chết đi để lại, bảo vật bên trong đa dạng và phong phú, còn có truyền thừa mà người tu hành tha thiết ước mơ.

- Đây là thanh kiếm của một vị Tôn giả nắm giữ kiếm đạo đã từng dùng qua, ẩn chứa kiếm ý vô cùng vô tận, thậm chí, còn có thể bởi vậy mà trở thành truyền nhân kiếm đạo.

- Hiệu quả của nó, thương hội có thể bảo đảm mỗi người đều có thể thông qua nó mà có thể đạt đến kiếm ý hoàn chỉnh, mà người đạt đến kiếm ý hoàn chỉnh thì cũng có tỷ lệ nhất định tiến vào ngưỡng cửa của kiếm đạo.

Sau khi giới thiệu xong, mọi người cũng không ghét bỏ thanh kiếm rách nát này nữa mà trong ánh mắt để lộ ra vẻ cuồng nhiệt.

- Hiện tại, có vị nào muốn tới kiểm nghiệm hay không?

Âm Sương nói.

Tài nguyên tu hành, khó phân phức tạp, có thể phân chia được cấp bậc như yêu huyết và linh đan thì còn tốt, thế nhưng vật thế này, nhất định phải cẩn thận hơn rất nhiều.

Nếu như ai mua thanh kiếm này về, kết quả không luyện ra được hiệu quả như vậy thì thương hội sẽ có thể nói là thiên tư của ngươi không đủ.

Cho dù danh dự của Thánh Phong thương hội còn đó, thế nhưng danh dự của họ cũng là thông qua phương pháp kia mà có được.

- Để ta tới.

Chỉ thấy một người trung niên khí độ phi phàm đứng ra.
- Vô Tâm kiếm khách.

Nhìn thấy hắn, rất nhiều người nóng lòng muốn thử bỏ đi ý nghĩ trong đầu, bởi vì không ai càng thích hợp hơn so với hắn.

Nhân vật mười vị trí đầu trong bảng chữ Giáp trong Thăng long bảng, am hiểu kiếm pháp, truyền nhân kiếm đạo.

Hắn đi lên trên đài, rất tùy ý cầm lấy luyện công kiếm, vung vẩy mấy lần, lại đặt ở trước ngực, khép hờ hai mắt.

Khoảng chừng mười giây sau, hắn mở hai mắt ra, nói:

- Quả thật có hiệu quả mà thương hội nói tới.

Một câu nói khiến cho người vốn đã động tâm lại càng kiên định hơn.

Có hai tầng đảm bảo của Vô tâm kiếm khách và Thánh Phong thương hội, cứ yên tâm mua đi.

Sau khi Vô tâm kiếm khách xuống đài, Âm Sương trở lại giữa đài bán đấu giá, dùng âm thanh giàu từ tính kia tuyên bố bắt đầu bán đấu giá.

- Giá khởi đầu là năm ngàn vạn nguyên thạch thượng cấp, giá thấp nhất sau cùng là năm mươi ngàn vạn nguyên thạch thượng cấp.

- Ồ?

Giang Thần trong phòng ba thưởng thức rượu ngon, hứng thú đối với thanh kiếm này cũng không lớn, hắn đã là truyền nhân kiếm đạo, không cần thiết phải có vật này.

Chỉ là hắn lại có chút bất ngờ đối với giá tiền này.

Không tới một phút, giá đấu giá đã tăng lên tới mười ngàn vạn, vượt qua hạn mức mỗi tháng Thánh Viện cho hắn.

Hơn nữa, cái giá này rõ ràng chỉ là khởi đầu, nhìn tư thế tranh giá này, muốn vượt qua năm mươi ngàn vạn cũng là chuyện không thành vấn đề.

Ánh mắt của Giang Thần nhìn về phía thanh kiếm kia, nghĩ thầm chủ nhân của nó cũng sẽ không nghĩ tới sẽ có một ngày xảy ra trường hợp như bây giờ.

Hắn bắt đầu đang suy nghĩ nếu như mình cũng chuẩn bị một thanh luyện công kiếm, không biết mấy trăm năm sau có thể cũng giống như vậy hay không.

Cũng không lâu sau, giá đấu giá đã vượt qua năm mươi ngàn vạn, người gọi giá đã ít hơn rất nhiều so với trước đó, thế nhưng vẫn rất nhiều.

- Ồ?

Giang Thần đột nhiên phát hiện ra cách đó không xa, trong một gian phòng bao có hai người mà hắn quen biết đang ngồi.

Là Mộ Dung Diên và Mặc Kiếm Phi.

Khi gặp lại Mặc Kiếm Phi, con mắt của Giang Thần hơi nheo lại.

Nếu không phải là y thuật của mình cao minh thì cánh tay phải đã bị phế đi rồi.

Nếu không phải nơi ở có bày trận pháp, như vậy tay trái của hắn cũng đã bị phế đi.

Sự thù hận của hắn đối với người này đã sắp tới mức so sánh được với Ninh Hạo Thiên.

Có điều thực lực của Mặc Kiếm Phi gấp mấy lần Ninh Hạo Thiên.

Giang Thần không lo lắng, một kế hoạch huyền binh hoàn thành, trước tiên hắn sẽ đi giải quyết Ninh Hạo Thiên kia.

Sau khi trở lại, mối thù một kiếm của Mặc Kiếm Phi hắn cũng sẽ trả lại đối phương!

- Người nợ ta, ai cũng không trốn thoát được.

Dường như Mặc Kiếm Phi cảm thấy rất hứng thú đối với luyện công kiếm, chỉ có điều người ra giá lại là Mộ Dung Diên.

- Hóa ra là một tên tiểu bạch kiểm.

Giang Thần lại nghĩ đến biểu hiện thất bại của người này sau khi theo đuổi Ứng Vô Song, trong lòng tràn ngập vẻ xem thường.

Thế nhưng Mặc Kiếm Phi này lại còn ra vẻ ngông cuồng tự đại, cực kỳ kiêu căng, dù cho là ngồi ở phòng khách thì cũng có thể cảm giác được chuyện này.

- Ồ? Đòi lại chút lợi tức cũng không sao.

Giang Thần hơi suy nghĩ, đằng hắng một cái, nói:

- Ta cũng cảm thấy rất hứng thú đối với thanh kiếm này, thay ta ra giá đi.

Chương 305: Ném đi ngàn kim, hào khí vạn trượng

- Kiếm Phi, chẳng lẽ thanh kiếm nát này còn đẹp mắt hơn so với người ta hay sao?

Mộ Dung Diên ai oán nhìn người bên cạnh.

Bên trong phòng bao xa hoa chỉ có đôi nam nữ đã có hôn ước này, ngay cả người của thương hội cũng bị đuổi ra ngoài.

Bên người Mộ Dung Diên có đặt một cái mũ đơn bạc, mặc một thân y phục màu hồng bó sát người, để lộ ra cái cổ trắng như tuyết, trong lúc khom lưng để lộ ra một đạo đường cong mê người.

Vẻ mặt khi đối mặt với người thương của nàng thực sự là kiều mị không có xương, kiều diễm ba phần.

Nhưng mà, ánh mắt của Mặc Kiếm Phi trước sau vẫn không rời khỏi thanh luyện công kiếm này.

Mãi sau khi nghe nàng nói như thế, hắn mới nhìn về phía vị hôn thê của mình, kéo rèm cửa sổ lên, lại ngồi xuống vào bên cạnh Mộ Dung Diên.

- Kiếm, không bằng một phần vạn của nàng.

Mặc Kiếm Phi rất nghiêm túc nói.

Một câu nói khiến cho Mộ Dung Diên như mở cờ trong bụng, cười đến mức lộng lẫy, thân thể thơm ngát mềm mại ngã vào trong lòng của Mặc Kiếm Phi.

Nàng nhìn khuôn mặt của Mặc Kiếm Phi, nói:

- Nghe nói chàng đã đánh gãy gân tay tay phải của Giang Thần kia sao?

- Chỉ là một tiểu tử vô tri ỷ vào Anh Hùng Điện mà đã coi mình là một đại nhân vật.

Ngón tay của Mặc Kiếm Phi ôn nhu khẽ lướt qua khuôn mặt của vị hôn thê, nói:

- Không giết hắn đã là ta nhân từ rồi.

- Ta không thích chàng nhân từ, người ta thích phải tàn nhẫn! Tìm cơ hội, giết chết hắn.

Mộ Dung Diên vẫn còn đang cười, nhưng mà sát khí đã phân tán ra chung quanh.

- Sẽ.

Mặc Kiếm Phi bình tĩnh nói.

- Như vậy, thanh kiếm này, coi như là khen thưởng của ta dành cho chàng.

Nói đoạn Mộ Dung Diên đứng dậy từ trong ngực của hắn, đi tới phía trước cửa sổ rồi nói:

- Người tẻ nhạt đã từ bỏ, bắt đầu đi.

Nàng ấn một cái nút bấm bên cửa sổ xuống, vẻ mặt rất là kiêu ngạo.

Tức thì, Âm Sương trên đài đấu giá nói:

- Phòng khách số bốn chữ Tiên ra giá tám mươi mốt ngàn vạn.

Đến lúc này, mỗi lần tranh giá đều sẽ dừng lại vài giây.

Bởi vì đây không phải là số lượng nhỏ, phải nghĩ cho rõ ràng mới được.

Gia giá vẫn được tiếp tục như cũ, thế nhưng ngoại trừ Mộ Dung Diên ra, những người ra giá khác đều rất phân tán.

Không khó nhìn ra được Mộ Dung Diên rất quyết tâm có được nó.

Mộ Dung Diên kéo tấm mành, để lộ gương mặt xinh đẹp của nàng ra ở trong ánh mắt của những người hiếu kỳ.

Có thể thấy rõ vẻ kiêu ngạo trên mặt của nàng.

- Mộ Dung gia.

Không ít người đã nhận ra nàng, tạo ra một trận xì xào bàn tán.

- Mộ Dung gia này giàu có thế sao?

Giang Thần hỏi.

- Đại sư, Mộ Dung gia là thế gia truyền thừa, bây giờ bên trong các thế gia truyền thừa của Long vực, bọn họ đứng hàng đầu, tài lực rất hùng hậu.

- Thế gia truyền thừa sao?

- Đúng vậy, bởi vì huyết thống của thế gia truyền thừa không ổn định, thực lực của mỗi một gia tộc truyền thừa đều sẽ lên lên xuống xuống trong vòng mấy chục năm.

- Có lúc thế gia truyền thừa im lặng hơn mười năm lại đột nhiên xuất hiện một người có huyết thống thuần khiết, khi đó có thể lập tức dẫn dắt theo gia tộc quật khởi.

- Mà thế gia truyền thừa vẫn nằm ở trong hàng đầu, không nhiều.

Giang Thần cảm thấy rất hứng thú, hỏi:

- Như vậy ngoại trừ Mộ Dung gia ra còn có thế gia nào vẫn giữ được thực lực mạnh mẽ như trước vậy?

- Huyết Long Mộ Dung, Thiên Phượng Cao gia, Thần Quy Cô Độc. Ba nhà này có thực lực mạnh nhất trong Long vực.

- Không phải thế gia truyền thừa thường liên hôn với nhau sao? Mặc Kiếm Phi này không phải thế gia truyền thừa đúng không?

Nói đến đây, Lâm Vinh chần chờ một lát, sau đó mới nói nếu như bị Mộ Dung Diên nghe thấy, nhất định sẽ có phiền toái không nhỏ.Chỉ là nghĩ đến vị Xuất Vân đại sư này không giống như là người lắm miệng, hắn mới nói:

- Huyết mạch trong cơ thể của Mộ Dung Diên tiểu thư quá mỏng manh, không cần liên hôn cùng các thế gia khác.

Trên thực tế, chỉ có người có huyết thống truyền thừa đủ thuần khiết thì mới tiến hành liên hôn được.

Bằng không mỗi một đệ tử của thế gia truyền thừa được gả đi, không cần mười năm tất cả sẽ trở thành người một nhà.

Năm đó Cao gia phản đối Cao Nguyệt và Giang Thanh Vũ ở cùng nhau cũng là bởi vì độ thuần khiết phượng huyết của Cao Nguyệt là trăm năm khó gặp một lần.

- Vị hôn phu của nàng là Mặc Kiếm Phi công tử, người này là nhân tài hiếm có, sư phụ của hắn chính là một vị Đại tôn giả.

- Đại tôn giả?

Trong lòng Giang Thần rùng mình, không nghĩ tới Mặc Kiếm Phi lại có lai lịch lớn như vậy.

Đừng xem đều là Tôn giả, thế nhưng nếu là Đại tôn giả thì lại không giống bình thường.

Giống như vương và hoàng vậy.

Lúc này, giá cả đã đạt tới chín mươi ngàn vạn, cả sàn bán đấu giá đã hoàn toàn yên tĩnh.

- Chín mươi mốt ngàn vạn.

Khác hẳn với bầu không khí lúc này, Mộ Dung Diên rất quyết đoán ra giá.

Trong một mảnh tiếng xì xào bàn tán, các thế lực lớn đều lắc đầu, Âm Sương bắt đầu gõ búa gỗ xuống.

- Đại sư?

Lâm Vinh ra hiệu nói.

- Ừm.

Giang Thần gật gật đầu.

- Chín mươi hai ngàn vạn.

Thanh âm của Lâm Vinh vang dội phá vỡ sự trầm mặc trong sàn bán đấu giá.

Từng đạo từng đạo ánh mắt tụ tập tới đây, muốn nhìn một chút xem người ra giá từ phòng khách chữ Tiên số một là ai.

Có điều, rèm cửa sổ không được kéo ra, thần thức không thăm dò vào được, không có cách nào biết được là ai.

Có thể xác định được một điểm, lúc ra giá trước đó, phòng khách này vẫn không có động tĩnh.

Mở miệng vào lúc này là tình thế bắt buộc, hay là có ý đùa cợt?

Mộ Dung Diên vẫn dửng dưng như không, hầu như không quan tâm tới chuyện này.

Nhưng mà, phòng khách chữ Tiên số một cũng giống như vậy, vẫn gia giá.
Trong nháy mắt, giá cả đã đạt tới chín mươi lăm ngàn vạn.

Mộ Dung Diên có chút không vui, tay bấm nút, hô:

- Một trăm ngàn vạn!

Trực tiếp tăng giá thêm năm ngàn vạn, nàng muốn đẩy lùi đối thủ.

Nhưng mà, phòng khách chữ Tiên số một vẫn không bị ảnh hưởng, vẫn tăng giá lên một ngàn vạn như cũ.

- Một trăm linh năm ngàn vạn.

Mộ Dung Diên lạnh lùng nói.

- Một trăm linh sáu ngàn vạn.

- Ngươi muốn đối nghịch với ta sao?

Mộ Dung Diên không gia giá mà dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía phòng khách số một chữ Tiên.

Rèm cửa sổ mở ra, một thanh niên anh tuấn đứng ở phía sau, cất cao giọng nói:

- Ra giá công bằng, hà tất phải nói tới hai chữ đối nghịch cơ chứ?

- Như vậy cũng phải nhìn xem ngươi có khả năng này hay không đã.

Mộ Dung Diên cười lạnh nói.

Rất nhanh, ngoài phòng khách của Giang Thần truyền đến tiếng gõ cửa.

Lâm Vinh cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, hắn đi ra mở cửa, sau khi nói với người bên ngoài một phen, hắn trở lại bên người Giang Thần, nói:

- Bọn họ muốn đối chiều tài lực của đại sư, sau khi được ta đảm bảo, bọn họ đã lui rồi.

Muốn xác định có phải là Giang Thần đứng ra quấy rối hay không chỉ cần xác định hắn có được cái tài lực này hay không.

Nhưng nếu không có, giá cả sẽ trở lại con số chín mươi mốt ngàn vạn của Mộ Dung Diên lúc đầu.

- Một trăm mười ngàn vạn.

Giang Thần gật gù, rất thoải mái ra giá, nói:

- Nếu không nỡ thì buông tha kịp lúc đi.

Cái giá này đã vượt qua giới hạn mong muốn trong lòng của rất nhiều người, Mộ Dung Diên cũng không ngoại lệ.

- Một trăm mười một ngàn vạn.

Có điều, Mộ Dung Diên sẽ không để hắn thực hiện được ý đồ một cách dễ dàng như vậy được, nàng cũng ra giá từng một ngàn vạn một.

- Một trăm mười lăm ngàn vạn.

- Một trăm mười sáu ngàn vạn.

Mộ Dung Diên đắc ý nói.

- Ài, nếu tiểu thư đã yêu thích như vậy, cũng được.

Nói đoạn, thân thể của Giang Thần biến mất ở bên cửa sổ, sau đó ngồi xuống.

Bầu không khí ở trong sàn bán đấu giá rất quái dị, từng người từng người nhìn về phía bên này.

Người này có khí thế rất hung hăng, bọn họ vốn tưởng rằng sẽ là một trận chiến kịch liệt, không nghĩ tới nhanh như vậy đối phương đã từ bỏ.

Cho dù lý do từ bỏ giống như lời nói, khiến cho người ta tin phục, thế nhưng vô duyên vô cớ làm cho Mộ Dung Diên ra thêm hơn mười ngàn vạn cũng khiến cho người ta liên tục nghĩ lại hành động của hắn.

- Diên nhi, nàng biết người kia sao?

Mặc Kiếm Phi hỏi.

- Chưa từng thấy, kệ hắn đi.

Nói thì nói thế, thế nhưng vẻ mặt của Mộ Dung Diên vẫn rất là khó chịu.

Ném đi ngàn kim, hào khí vạn trượng là một chuyện.

Thế nhưng bị người khác coi là kẻ ngu si trêu đùa tổn thất lại là một chuyện khác.

Hiện tại, Mộ Dung Diên có cảm giác như vậy.

Mặc Kiếm Phi bĩu môi, Mộ Dung Diên vì hắn cho nên mới mua luyện công kiếm, trong lòng tức giận, đương nhiên hắn cũng rất là không thích.

Chương 306: Phá

Luyện công kiếm được đưa đến phòng khách số bốn chữ Tiên, một bút giao dịch hơn trăm ngàn vạn được tiến hành ở bên trong.

Có Mộ Dung Diên vô cùng bạo tay, Giang Thần đã ý thức được hạn mức mười ngàn vạn của Thánh Viện chỉ là bình thường mà thôi.

Đối với hắn đến từ Hỏa vực mà nói, đây là một món tiền của khổng lồ, nhưng ném lên trên mặt bàn lại chỉ là một bút tiêu dùng tầm thường của nhà giàu mà thôi.

- Năm loại linh dược cần thiết để luyện ra thuốc giải Thôi Mệnh hoa, đối với Cao gia, hoàn toàn không đáng giá được nhắc tới.

Nghĩ tới đây, Giang Thần nắm chặt hai tay, nếu không phải hắn sợ Cao gia biết luyện chế thuốc giải, như vậy không chừng sự phẫn nộ do bất công mang đến sẽ được thể hiện ra ở trên mặt của hắn.

- Anh Hùng Điện lại còn xét duyệt từng khoản ta tiêu dùng, đúng là...

Giang Thần lắc đầu một cái, chuyện này quả thật không phải là lòng tham của hắn không đủ, mà là hắn phát hiện ra, phương pháp khai phá tám cái kỳ mạch thực sự quá rẻ.

- Hiện tại ta mới chỉ nói cho bọn họ biết phương pháp khai phá hai cái kỳ mạch trước, ở trong mắt của Anh Hùng Điện, ta nghèo khó chán nản, mười ngàn vạn đã là ban ân đối với ta rồi.

- Nhưng nếu như là Mộ Dung Diên nắm giữ phương pháp như vậy, cái giá mà Anh Hùng Điện ra chỉ sợ cũng không phải chri có ngần ấy.

Điều bất đắc dĩ nhất chính là, nếu như Giang Thần nói những câu nói này nói cho Anh Hùng Điện nghe, sợ rằng sẽ bị nói là lòng tham không đáy, không biết cảm ơn.

Thậm chí, còn nói hắn có thể trở thành Thông thiên cảnh đều là do công lao của Anh Hùng Điện và Thánh Viện.

Cho dù sự thực gần như là như vậy thì Giang Thần cũng biết mình nợ Anh Hùng Điện.

Nhưng hắn tuyệt đối không phải là người ngu trung, cảm thấy Anh Hùng Điện có ân với mình thì sẽ máu chảy đầu rơi, vô tư kính dâng lên phương pháp.

Ở trong lòng hắn chỉ có một suy nghĩ.

Thứ hôm nay nhìn thấy làm cho tầm mắt của hắn trở nên rộng rãi, biết nên đối xử với Anh Hùng Điện thế nào.

Khi Giang Thần đang suy nghĩ những chuyện này, từng vật đấu giá hiện ra ở trước mắt mọi người.

Mỗi một vật, quả thực xứng đáng với đẳng cấp bán đấu giá ngày hôm nay, có điều thứ có thể khiến cho Giang Thần có hứng thú rất ít.

Ngoại trừ tài nguyên phương diện tu hành hoặc là các loại đồ vật cảm ngộ ý cảnh ra, những đồ khác, chỉ cần đưa cho hắn vật liệu thì hắn đều có thể làm ra được, mà phẩm chất sẽ còn tốt hơn thứ bán đấu giá ở đây.

- Đại sư, sắp đến phiên Thiên Mạch đan ra lò rồi.

Ngữ khí của Lâm Vinh tràn ngập vẻ kích động không nhẫn nhịn được.

- Ừm.

Giang Thần vẫn rất là bình tĩnh.

- Trước khi bán đấu giá ta có thể thông báo cho người khác biết, thông qua loại đan dược này đã có người tám mạch cùng mở hay không? Đại sư yên tâm, chắc chắn ta sẽ không nói người đó là ngươi.

Giọng điệu của Lâm Vinh mang theo vẻ thỉnh cầu nói.

Giang Thần hơi nhướng mày, nhìn thấy cảnh này, hắn cũng biết quy trình của bán đấu giá, cũng hiểu rõ tại sao hắn lại phải làm như vậy.

- Có thể.

Giang Thần nói.

- Đa tạ đại sư!

Nói xong, rốt cục đã đến phiên Thiên Mạch đan ra trận.

Bởi vì là vật đấu giá mới gia nhập phút chót, lại là linh đan, cho nên Âm Sương khá là chần chờ.

Nàng đi lên trên đài rồi khẽ mỉm cười, cầm bình nước đi lên bên trên đài bán đấu giá.

Tiến hành đấu giá lâu như vậy cũng không ai có lời oán hận, dù sao Âm Sương cũng là một vị đại mỹ nhân.

Một tay Âm Sương cầm giới thiệu đáng sợ có liên quan tới Thiên Mạch đan, sau khi xác định giống như trước lúc chuẩn bị đấu giá, nàng không khỏi gượng cười.

Nàng biết một khi nói ra hiệu quả của nó, nhất định sẽ gây ra náo động không nhỏ.

Tiếp đó, sẽ là nghi hoặc! Nàng thân là thủ tịch đấu giá sư, nhất định sẽ phải tìm được từ ngữ và ngữ cảnh thích hợp, bảo đảm cho những chuyện này sẽ không xảy ra.

Chợt, nàng thả bình nước xuống, một lần nữa đi lên trên vị trí sáng nhất trên đài đấu giá, ánh sáng phủ lên người nàng.

- Các vị, đồ vật bán đấu giá tiếp theo, quả thật rất không đơn giản.

Âm Sương nói.

Người ở dưới đài nở nụ cười thiện ý, cách nói này ở trong phòng đấu giá cũng không xa lạ gì cả, vì thế bọn họ cũng không quá để ý.

- Một loại linh đan xuất phát từ đại sư của Thiên Hà giới! Mọi người đều biết, trừ phi là linh đan đột phá quý hiếm, còn bình thường sẽ không mang đến để bán đấu giá.

- Linh đan sắp bán đấu giá cũng như thế, là một loại linh đan có tác dụng trợ giúp người tu hành khai phá kỳ mạch.

Nói tới chỗ này, tiếng bàn luận vang lên, động tĩnh không nhỏ.

Lâm Vinh căng thẳng tới mức trong lòng bàn tay toàn là mồ hôi, hắn nói một câu với đại sư, rời khỏi phòng khách.

Âm Sương cố ý ngừng một chút, đợi tới khi tiếng bàn luận hơi yếu xuống nàng mới lại nói:

- Các vị ở đây có thể nói là người có kiến thức cao nhất trên đại lục, đương nhiên biết linh đan liên quan tới kỳ mạch chỉ có thể tạo ra được hiệu quả gián tiếp mà thôi.

- Tăng cường khí huyết của chính mình, do đó ngưng tụ thần huyệt trên kỳ mạch, tăng tỷ lệ thành công lên, thế nhưng trên thực tế cũng chẳng khác gì không dùng cả.

- Nhưng mà, linh đan sắp bán đấu giá hiện tại không phải là như vậy, nó có thần hiệu dùng một hạt là có thể khai phá được một cái kỳ mạch!

Sau khi nói xong câu cuối cùng, dưới đài đám người sôi sùng sục.

- Có tác dụng đối với Thông thiên cảnh sao?

Có người có phản ứng khá là nhanh, lập tức hỏi một câu.

Cũng chỉ có như vậy mới phù hợp với cực hạn nhận thức của mọi người.

Vô số đạo ánh mắt ngưng tụ ở trên người của Âm Sương, chờ đợi đáp án trong miệng của nàng, chẳng biết vì sao, trong lòng không ít người mơ hồ có sự chờ mong không tên.

Cho dù, lý trí nói cho bọn họ biết chuyện đó là chuyện không thể nào.

- Không, Thần Du cảnh cũng có hiệu quả.
Âm Sương nở nụ cười xán lạn, nói từng chữ từng chữ.

Ầm!

Bạo loạn!

Các nhân vật có máu mặt ở trong Thánh Thành đều đứng ngồi không yên, rất nhiều người không tự kiềm chế được mà phải đứng dậy.

Nếu như hiện giờ không phải đang ở trong sàn bán đấu giá, nếu như không phải là ở trong Thánh Phong thương hội, bọn họ nghe nói như thế thì chỉ có thể nở nụ cười gằn xem thường mà thôi.

- Đây là chuyện không thể nào!

Nhưng mà, vẫn có người không tin, ở đây cũng có không ít Linh đan sư, tất cả đều biểu đạt cái nhìn của mình.

Đó là, trên cõi đời này không thể tồn tại linh đan như vậy được.

Âm Sương thầm cười khổ ở trong lòng, nàng vẫn rất coi thường uy lực của Thiên Mạch đan.

- Các vị.

Âm Sương phất tay ra hiệu cho mọi người yên tĩnh lại.

Đợi đến lúc gần như im lặng, nàng chậm rãi nói:

- Lúc mới bắt đầu, thương hội cũng cảm thấy không thể, thế nhưng trải qua vị quản sự đã tiếp xúc với vị đại sư kia bảo đảm, cho nên chúng ta mới đem ra bán đấu giá, hiện giờ, xin mời vị quản sự này lên đài giảng giải.

Tiếng nói vừa dứt, Lâm Vinh đã đi lên trên đài, đối mặt với từng ánh mắt nóng bỏng, lại nhìn dáng vẻ thản nhiên tự nhiên của Âm Sương, trong lòng hắn không khỏi kính nể.

- Thiên Mạch đan, quả thật có hiệu quả như Âm Sương tiểu thư đã nói, trong lúcởta và vị đại sư kia trò chuyện, ta đã chứng kiến một nhân chứng đã làm được tới mức tám mạch cùng mở.

- Vì lẽ đó, dưới tình huống không tìm người thử nghiệm, ta mới trực tiếp tiến hành bán đấu giá, bởi vì mỗi một viên linh đan đều rất...

- Trên thực tế, là bởi vì ngày hôm nay vị đại sư này vừa mới đến thương hội, không có tinh lực và thời gian kiểm nghiệm cho nên mới như vậy...

Lời còn chưa nói hết, trong một phòng khách chữ Thiên truyền đến âm thanh đã ngắt lời hắn.

Không chút nghi ngờ nào cả, người nói chuyện chính là Nhân Tiêu Phong.

Lâm Vinh biến sắc, nói:

- Quả thực, điểm ấy mọi người đều biết, thế nhưng lời mà vừa nãy ta từng nói, đều là thật.

- Thương hội sẽ bảo đảm lợi ích của mỗi người, vì lẽ đó cần phải báo rõ cho mọi người biết tin tức, vị đại sư này chưa tới ba mươi tuổi.

Tiêu Phong lại nói.

Lần này, người của các phe thế lực một lần nữa ngồi xuống, trên mặt tràn ngập vẻ chần chờ.

Mặc kệ tại sao Tiêu Phong lại đưa chân ra phá hoại, thế nhưng bọn họ được biết những tin tức tình báo quan trọng này, từ đó để cân nhắc Thiên Mạch đan này là thật hay là giả.

- Nếu không phải Thiên Mạch đan có lực xung kích như vậy thì ta cũng sẽ không dùng nghề nghiệp và cuộc đời của ta để đánh cược.

Lâm Vinh nói.

Lời nói của hắn cũng đã đưa đến tác dụng, mọi người tư duy ngược lại, lại cảm thấy có độ tin cậy.

- Tính đặc thù của Thiên Mạch đan ở ngay đây, như vậy, có vị nào đồng ý đến kiểm nghiệm hay không?

Âm Sương nói.

- Ta đến!

Lại là phòng khách chữ Thiên kia, người nói chuyện là Hỏa Diệp đại sư!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau