THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 296 - Chương 300

Chương 297: Huyết thống cao quý

Mộ Dung Diên rất kiêng kỵ Giang Thần, bởi vì hắn giống như người điên, gặp ai trên đường cũng đè ra mà đánh vậy.

Đương nhiên, nàng sẽ không để một người điên vào trong mắt, cho rằng đối phương sẽ tạo thành uy hiếp đối với mình.

Nếu như Giang Thần đánh mình một cái tát, nàng có hơn trăm loại phương pháp để trả thù.

Nhưng mà, trước mặt mọi người bị người ta bạt tai sỉ nhục, coi như là Giang Thần chết đi thì nàng cũng sẽ cảm thấy không đáng.

Không nghĩ tới Giang Thần bởi vậy lại được voi đòi tiên, nói năng lỗ mãng.

Mộ Dung Diên cảm thấy phải cho hắn biết mình là ai.

- Ngươi dùng lời khó nghe để sỉ nhục người khác, nhưng không để cho người khác nói ngươi hay sao?

Giang Thần nói.

- Ta chỉ đang nói sự thực mà thôi, ngươi nhìn nàng mà xem, từ đầu tới cuối có phản bác lại không?

Mộ Dung Diên cười lạnh, nhìn về phía Ứng Vô Song được Giang Thần bảo hộ ở phía sau, lại nói:

- Ta thực sự cảm thấy không đáng thay cho ngươi, bị nữ nhân như vậy mê hoặc, chôn vùi tiền đồ tốt đẹp của chính mình.

- Câm miệng!

Đột nhiên, Ứng Vô Song vẫn trầm mặc không nói hét lớn một tiếng.

Ở trong một mảnh ánh mắt không thể tưởng tượng được nổi, nàng đi ra, nói:

- Mộ Dung Diên, ngươi nghĩ mình rất có năng lực sao? Ngay cả nam nhân của mình cũng không nhìn rõ mà chỉ biết ỷ vào thế lực trong nhà để hoành hành bá đạo, thân là nữ nhân, ta cũng cảm thấy xấu hổ thay cho ngươi!

Khiếp sợ! Tuyệt đối là khiếp sợ!

Từ khi hai nữ nhân này mâu thuẫn với nhau, khi Ứng Vô Song đối mặt với Mộ Dung Diên vẫn luôn nhẫn nhịn.

Điều này cũng làm cho Mộ Dung Diên càng ngày càng quá đáng.

Không nghĩ tới hôm nay, Ứng Vô Song lại dám nói như vậy.

Vừa rồi Mộ Dung Diên vẫn còn đang kêu gào Ứng Vô Song không dám phản bác, sau đó, sắc mặt của nàng cực kỳ khó coi, triệt để mất đi vẻ xinh đẹp.

- Đồ đê tiện! Ngươi nói cái gì...

Phanh!

Một màn càng kinh người hơn nữa xảy ra, ở trong tiếng kêu to của Mộ Dung Diên, Giang Thần vọt đến trước người của nàng, rất thẳng thắn tát nàng một cái tát.

Chỉ nghe một tiếng vang giòn vang lên, Mộ Dung Diên ngoẹo cổ, trên mặt xuất hiện dấu bàn tay màu đỏ.

- Ta nói rồi, ngươi nói một câu, ta sẽ đánh một bạt tai.

Giang Thần nói.

- Ngươi!

Chuyện Mộ Dung Diên lo lắng nhất vẫn xảy ra, bị người điên đánh ở bên đường.

Như vậy tiếp đó chính là nàng phải giết người điên này như thế nào!

- Ngươi dám đánh ta thật sao? Ngươi chết chắc rồi, ngươi chết chắc rồi!

Mộ Dung Diên kêu to.

Đúng như nàng nói, mấy đệ tử có khí tức cường đại trước sau xuất hiện.

- Mộ Dung tiểu thư có thân thể thiên kim, ngươi dám xuống tay hay sao?

- Đánh nữ nhân, thực sự là buồn nôn.

- Người như vậy, làm sao có thể gia nhập Anh Hùng điện được chứ?

Từng người từng người của Anh Hùng điện bao vây Giang Thần, căm phẫn sục sôi, muốn giữ gìn lẽ phải.

Cũng không trách bọn họ lại làm như vậy, Mộ Dung Diên chính là vị hôn thê của Minh chủ Kiếm minh, lại là thiên kim tiểu thư của Mộ Dung gia.

Bọn họ đứng ra hỗ trợ, làm cho Mộ Dung Diên ghi nợ ân tình, như vậy cũng là kiếm lời rất lớn.

Có chuyện Giang Thần đánh bại Thủy Thuần trước đó mà bọn họ còn dám đứng ra, đương nhiên là có chút thực lực.

Hoặc là đơn đả độc đấu không phải là đối thủ của Giang Thần, nhưng nếu như cùng tiến lên, vậy sẽ lại là chuyện khác.- Hay cho một đám vệ sĩ chính nghĩa, vừa nãy các nàng lấy nhiều bắt nạt ít, các ngươi đang ở đâu chứ?

Giang Thần nói ra một câu khiến cho khí thế của bọn họ bị dập tắt, tiếp theo từ từ tắt hẳn.

- Tiện...

Mộ Dung Diên bật thốt lên, đang muốn mắng Ứng Vô Song, nhưng lập tức chú ý tới ánh mắt của Giang Thần, nàng sửa lời nói:

- Nữ nhân này, có thể so sánh được với ta sao?

- Đúng thế, hơn nữa Mộ Dung tiểu thư còn chưa có ra tay.

- Ngươi đánh nữ nhân đã là không đúng rồi.

Nghe thấy Mộ Dung Diên nói, đám người đến giúp đỡ lại bắt đầu đi lên trước.

- Như vậy, các ngươi muốn động thủ đúng không?

Tay trái của Giang Thần đặt ở trên chuôi đao.

Tức thì, bước chân của người đến lập tức dừng lại, không tự chủ được lùi về phía sau vài bước.

Mấy người này, coi như không đến xem Giang Thần đánh bại Thủy Thuần thế nào thì cũng đã tận mắt thấy qua tình cảnh Giang Thần giết chết Triệu Á Quân ở trước mặt Đại trưởng lão.

- Trưởng lão đến rồi.

Bỗng nhiên, không biết là ai nói một câu mà người ở bên cạnh Giang Thần nhanh chóng tản ra.

- Xảy ra chuyện gì?

Chỉ thấy Đô Nguyệt trưởng lão nhanh chân đi đến, khi hắn nhìn thấy Giang Thần lập tức biến sắc.

Đặc biệt là sau khi nhận ra người trước mặt Giang Thần là Mộ Dung Diên, hắn không khỏi có chút hối hận khi tới bên này.

Mặc kệ là vì nguyên nhân gì, cao tầng Anh Hùng điện không động vào Giang Thần, điểm ấy Đô Nguyệt có thể khẳng định được.

Nhưng Mộ Dung Diên cũng rất không đơn giản.

- Trưởng lão, người này sỉ nhục Mộ Dung sư tỷ, còn vung tay tát Mộ Dung sư tỷ, không có cách nào tha thứ được!

- Xin trưởng lão giữ gìn tôn nghiêm của Mộ Dung gia!

Nữ đệ tử bên người Mộ Dung Diên liên tục mở miệng, ở trong miệng của các nàng, Giang Thần trở thành người có tội ác tày trời.

- Ồ?Lúc này Đô Nguyệt mới chú ý tới dấu bàn tay trên mặt của Mộ Dung Diên, đối với hắn mà nói chính là chuyện làm cho hắn nhìn thấy mà giật mình.

Lại nhìn Giang Thần như chẳng có chuyện gì, trong lòng hắn đã có quyết định.

- Ngươi có giải thích gì không? Ngươi cho rằng có Đại trưởng lão bảo vệ ngươi là ngươi có thể tùy ý làm bậy sao?

Đô Nguyệt quát lên.

- Chuyện thế nào, trưởng lão mở ra trận pháp hình ảnh chẳng phải sẽ biết hay sao?

Giang Thần hỏi.

- Ngươi cho rằng trận pháp khắp nơi đều có hay sao, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị cho ngươi thật sao?

Đô Nguyệt không chút suy nghĩ đã nói.

Bất kể như thế nào, trước khi bắt đầu hắn phải dùng khí thế ngăn chặn Giang Thần trước đã.

Nhưng hiển nhiên hắn đã vọng tưởng, Giang Thần hoàn toàn không bị ảnh hưởng, hắn đi mấy bước về phía chòi nghỉ mát, nói:

- Ngay cả ta cũng có thể nhìn ra nơi này có trận pháp hình ảnh.

Nói đoạn, tay của hắn nhanh chóng điểm mấy lần vào trong hư không.

Chợt, tất cả những chuyện vừa nãy xuất hiện ở trước mắt mọi người.

Từ lúc Ứng Vô Song bị ngăn cản bắt đầu, lại tới lúc Đô Nguyệt chạy tới.

Ở trong quá trình này, toàn trường yên tĩnh không hề có một tiếng động nào cả.

Sau khi xem xong, Đô Nguyệt trầm ngâm một lúc, nói:

- Ngươi muốn cho ta nhìn cái gì? Nhìn ngươi giở uy phong đánh người sao?

- Ồ? Vậy vị Mộ Dung tiểu thư này ra tay thì không tính sao?

Giang Thần buồn cười nói.

- Đừng có nói lời quái gở đó với ta, sao Mộ Dung Diên lại đánh người được chứ?

- Hóa ra người khác múa đao chém tới chỗ mình thì nhất định phải chủ động đi ra đỡ một đao, nếu không dù có tới nha môn cũng vô dụng, là đạo lý này sao?

Giang Thần hỏi.

Luận tài ăn nói, tự nhiên Đô Nguyệt không phải là đối thủ của Giang Thần.

Trước đây ở Thánh vực, hắn không có cách nào tu hành, dù có bản lĩnh thì cũng phải giao thiệp với người ta, sẽ khó tránh khỏi xảy ra xung đột.

Thường thường, hắn có thể nói cho người khác đến mức thương tích đầy mình, xấu hổ không muốn làm người nữa.

- Còn có, những câu mà nàng ta mắng, trưởng lão cũng cảm thấy không có gì là không phải hay sao?

Giang Thần hỏi.

- Mộ Dung Diên có thân thể thiên kim, nhất thời thất thố, nhất định là có nguyên do, nhưng ngươi lại trực tiếp động thủ đánh người, coi như ngươi có nói gì thì cũng không thay đổi được sự thực này.

Nghe thấy Đô Nguyệt trưởng lão nói vậy, Giang Thần lại nghĩ tới lời mà Mộ Dung Hành lần trước đã nói với hắn.

- Xem ra Đô Nguyệt trưởng lão vẫn cho rằng Mộ Dung gia cao quý hơn, cao quý đến độ mắng người cũng có lý sao?

- Phí lời, chẳng lẽ ngươi muốn phủ nhận huyết mạch của thế gia truyền thừa cao quý hay sao? Muốn phủ nhận dị linh tộc mạnh mẽ sao? Một người xuất thân thường thường như ngươi mà còn muốn nói thế nhân bình đẳng hay sao?

Đô Nguyệt như nghe thấy chuyện cười lớn nhất trần đời, miệng hắn để lộ ra một nụ cười rất trào phúng.

- Thế nhưng ta cũng không thấy nàng cao quý hơn so với Ứng Vô Song chỗ nào, ngoại trừ một thân y phục quý báu ra.

Giang Thần nói.

- Ngươi nói ta không bằng tiện nhân này hay sao?

Mộ Dung Diên chờ Đô Nguyệt ra mặt giúp mình lại phát hiện ra vị trưởng lão này sắp bị Giang Thần nói cho á khẩu không trả lời được, nàng quyết định tự mình ra trận.

Chương 298: Tỷ thí giữa cao quý và thấp hèn

- Nơi này không có nữ nhân thấp hèn, muốn dùng nữ nhân thấp hèn so với ngươi, quả thực Vô Song không so.

Giang Thần nói.

Mộ Dung Diên tức giận đến mức thân thể run lên, ánh mắt lạnh lẽo rơi vào trên người Đô Nguyệt.

- Nhanh mồm nhanh miệng!

Đô Nguyệt nắm chặt năm ngón tay lại, phát ra âm thanh đùng đùng.

- Như vậy đi, trắc nghiệm tháng này sắp tới, ngươi và Vô Song so một lần đi.

Giang Thần nói.

- Ồ?

Mộ Dung Diên lập tức có chút hứng thú, nói:

- So sánh thế nào đây?

- Đô Nguyệt trưởng lão cho rằng xuất thân quyết định tất cả, chuyện này có thể thông qua kết quả trắc nghiệm để phán đoán ra lời này là thật hay là giả.

- Đường đường là Đại tiểu thư Mộ Dung gia, hưởng thụ tài nguyên bất tận, đãi ngộ càng không phải là thứ mà người thường có thể so sánh được. Thế nhưng nếu như thua thì đã nói rõ Đô Nguyệt trưởng lão vô tri buồn cười ra sao.

Giang Thần không nhanh không chậm nói hết lời, mọi người cũng hiểu rõ ý của Giang Thần.

Hắn dùng lời nói mới rồi của Đô Nguyệt đánh cược.

Ý thì đã nghe rõ, thế nhưng bọn họ lại không chắc chắn lắm.

Bởi vì Giang Thần hoàn toàn không có phần thắng.

Ứng Vô Song và Mộ Dung Diên đồng thời gia nhập vào Anh Hùng điện, gần một năm này, người trước ngoại trừ lệnh bài thân phận ra căn bản không giống như là người của Anh Hùng điện vậy.

Thế nhưng người sau, bởi vì sức ảnh hưởng của vị hôn phu ở Anh Hùng điện cho nên cái gì cũng được ưu tiên, thiết bị tu hành của Anh Hùng điện đối với nàng mà nói, dường như là miễn phí vậy.

Kết quả Giang Thần nói muốn hai người thi đấu sau nửa tháng, đây không phải là chịu thua hay sao?

- Ngươi chắc chắn chứ?

Chính Mộ Dung Diên cũng rất bất ngờ.

Trắc nghiệm, không sẽ động thủ, mà là căn cứ vào thành quả tu hành thành của cá nhân để phân cao thấp.

Đây là một trận đánh cược không có biến cố lớn lắm, nếu như nói là để hai người phân thắng thua thì Mộ Dung Diên vẫn còn có chút do dự.

Cho dù hiện tại cảnh giới của các nàng tương đồng, lại có ưu thế một năm, nhưng khi đó ở trong Anh Hùng điện, nàng đã biết Ứng Vô Song ưu tú thế nào.

Hiện tại, nàng đánh giá dáng vẻ của Ứng Vô Song từ trên xuống dưới, một năm qua nàng đã chỉnh nữ nhân này bao nhiêu thảm, trong lòng nàng nhớ rất rõ ràng.

Chỉ còn lại nửa tháng, coi như nàng không can thiệp, cứ để Ứng Vô Song hưởng thụ tất cả thiết bị tu hành thì nàng cũng không lo lắng.

- Đánh cuộc gì?

Mộ Dung Diên hỏi.

- Đô Nguyệt trưởng lão đứng ở trước mặt mọi người, nói lời xin lỗi vì hành động vô tri của mình với các đệ tử.

Giang Thần nhìn Đô Nguyệt, nói:

- Đây là đánh cuộc giữa chúng ta.

- Vậy nếu các ngươi thua?

Đô Nguyệt hỏi.

Giang Thần nhìn sang chỗ Mộ Dung Diên.

Mộ Dung Diên nói:

- Lúc trắc nghiệm kết thúc, ngươi quỳ trên mặt đất xin ta tha tội, như vậy ta sẽ bỏ qua chuyện ngày hôm nay.

Nghe thấy tiền đặt cược này, Đô Nguyệt có cảm giác kỳ quái, nhưng lại không nói ra được.

- Đô Nguyệt trưởng lão, người nói chuyện thay cho Mộ Dung, Mộ Dung ghi nhớ trong lòng.

Mộ Dung Diên nói.

Đô Nguyệt hiểu ra, tốt xấu gì hắn cũng là trưởng lão, nhưng mà lại đứng ở phía Mộ Dung Diên.

Quan trọng nhất chính là, cho dù xem như là thắng thì hắn cũng không vớt được chỗ tốt gì cả.

Mãi đến khi Mộ Dung Diên nói lời này, mới tiêu trừ sự xoắn xuýt trong lòng của Đô Nguyệt.

- Ngươi sẽ hiểu sự thực mình thấp hèn ra sao.

Đô Nguyệt lạnh lùng nói.

- Ngươi cũng sẽ phát hiện ra, ngươi thân là trưởng lão lại buồn cười tới dường nào.

Giang Thần nói.- Hừ.

Đô Nguyệt không tranh giành miệng lưỡi được với hắn cho nên phất tay áo rời đi.

- Chúng ta đi.

Mộ Dung Diên mang theo người của mình rời đi, lúc gần đi, nàng nhìn Ứng Vô Song một chút, nói:

- Không nghĩ tới bản lĩnh câu dẫn nam nhân của ngươi lại lợi hại như vậy, trong thời gian ngắn ngủi đã làm cho người ta vì ngươi mà bất chấp như vậy.

- Ngươi!

Ứng Vô Song đã loại bỏ được tâm ma, muốn tranh luận với nàng, thế nhưng lại bị Giang Thần ngăn cản.

- Nửa tháng sau, lời xin lỗi của ngươi chỉ là lợi tức của một bạt tai này, khi ngươi rời khỏi Anh Hùng điện thì sẽ hiểu cái gì mới gọi là bi ai.

Nói xong, nàng cũng không quay đầu lại mà nhanh chóng biến mất.

Giang Thần cũng mang theo Ứng Vô Song đi tới chỗ ở của mình.

Nếu đổi lại là trước đây, nhất định Ứng Vô Song sẽ chất vấn Giang Thần một phen, có điều lần này nàng lại rất trầm mặc.

- Còn có nửa tháng, ta sẽ giúp ngươi.

Giang Thần nói.

Ứng Vô Song không tự chủ được gật đầu một cái, tiếp theo vội hỏi:

- Ngươi không nên bắt ta đánh cược.

- Thật sao? Vậy ngươi nói thật cho ta, ngày hôm nay làm cho nàng ta ăn quả đắng như vậy, có phải là trong lòng ngươi rất thoải mái hay không? Đặc biệt là nghĩ đến chuyện nửa tháng sau hãnh diện, còn có chút chờ mong đúng chứ?

Giang Thần hỏi.

Ứng Vô Song đang muốn nói không có chuyện này, thế nhưng lời chưa kịp ra khỏi miệng thì lại không có sức lực nữa.

- Nửa tháng, ngươi có thể làm được không?

Ứng Vô Song hỏi.

- Đương nhiên, có điều tiền đề là ngươi phải nói cho ta, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Nói tới chuyện này, Ứng Vô Song vẫn rất do dự, nàng nói qua loa lấy lệ:

- Không phải trước đó ngươi đã nghe nói qua sao?

- Nhưng còn chưa nghe người trong cuộc nói.

Thấy hắn không chịu bỏ qua, Ứng Vô Song rất bất đắc dĩ, nói:

- Ta và nàng ở Thánh Viện là người cùng một giới, một lớp đặc cấp, quan hệ của chúng ta rất tốt, mãi đến khi đi tới Anh Hùng điện.
- Bởi vì vị hôn phu của nàng cho nên chúng ta thuận lợi gia nhập Kiếm minh, nàng giới thiệu vị hôn phu của mình cho ta biết.

- Cũng chính là Minh chủ Mặc Kiếm Phi của Kiếm minh, là một người...

Ứng Vô Song cau mày, không biết nên hình dung như thế nào, sau đó nhìn chăm chú vào Giang Thần, nói:

- Là một người không kém hơn so với ngươi.

Giang Thần ngẩn ra, mỉm cười nói:

- Cảm tạ lời khen của ngươi.

- Nói chung…

Ứng Vô Song mím mím miệng, nói vào đề tài chính, nói:

- Mặc Kiếm Phi bắt đầu lén lút tiếp xúc với ta, lúc mới bắt đầu ta không để ý, sau đó càng ngày càng nhiều lần, sau khi ta ý thức được ám muội thì hắn chạy tới nói với ta. Giữa hắn và Mộ Dung Diên là hôn nhân chính trị, giữa song phương không có cảm tình, hắn vừa gặp đã chung tình với ta.

- Ồ?

Giang Thần cảm thấy rất hứng thú, hỏi:

- Vậy ngươi trả lời ra sao?

Đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để suy nghĩ, Mặc Kiếm Phi này đối với nữ nhân mà nói, chính là mỹ nam tử trong mắt nữ nhân.

Hắn muốn biết Ứng Vô Song trả lời ra sao.

- Ta thừa nhận, ta đã từng động lòng qua, giãy dụa, nhưng Mộ Dung Diên là bằng hữu tốt của ta, ta không thể phản bội nàng, cho nên mới...

- Vốn là, ta cho rằng chỉ cần không nói ra là có thể xem như là chưa từng xảy ra.

- Nhưng mà một ngày nọ, Mộ Dung Diên đột nhiên dẫn người vọt tới phòng ta, cầm kéo cắt nát y phục của ta, đá ta ra ngoài Kiếm minh, sau đó, chính là chuyện mà ngươi đã biết rồi đó.

Nói xong, nhìn biểu hiện của Ứng Vô Song, Giang Thần đột nhiên cảm thấy mình rất tàn nhẫn.

- Khóc đi.

- Ta đã sớm khóc rồi.

Ứng Vô Song nở nụ cười gượng ép, âm thanh khàn khàn.

- Ta đoán ngày hôm nay ngươi hẳn phải biết là ai đã nói cho Mộ Dung Diên biết chứ?

Giang Thần nói.

- Biết.

Ứng Vô Song gật gật đầu.

- Hắn sợ ngươi nói cho Mộ Dung Diên biết chân tướng của mọi chuyện trước, vì lẽ đó trước tiên mới nói như vậy, mặc dù là không có cảm tình, nhưng dường như hắn vẫn rất để ý tới cái hôn ước này.

Giang Thần nhún vai một cái, nói:

- Ta phải thu hồi lời cảm ơn của ngươi vừa nãy.

- Tại sao?

- Người như vậy, bảo ta so sánh với hắn, không phải là khen ngợi.

Giang Thần nói.

Ứng Vô Song không có biểu đạt cảm tưởng của mình đối với lời này, vẫn là vẻ mặt và ánh mắt khó có thể đoán ra được.

- Chúng ta bắt đầu đi.

Ứng Vô Song không muốn làm chậm trễ thời gian, ngày hôm nay nàng đã thay đổi, làm cho nàng dấy lên sự tự tin.

- Đúng rồi, ngươi biết hạng mục trắc nghiệm chứ?

Nàng đột nhiên nghĩ đến cái gì đó mà chăm chú nhìn về phía Giang Thần.

Nếu đánh cược thì nhất định sẽ biết, nhưng chuyện này chỉ là đối với những người khác mà thôi.

Giang Thần, làm cho nàng cảm thấy không ổn...

Quả nhiên, Giang Thần nở nụ cười ngượng ngùng, nói:

- Bây giờ ngươi nói với ta, ta sẽ giúp ngươi làm ra thứ tương ứng.

-...

Ứng Vô Song.

Chương 299: Mặc Kiếm Phi

Mỗi tháng Anh Hùng điện đều tiến hành trắc nghiệm, người ưu tú sẽ được thưởng, người không đủ tư cách cũng sẽ không bị trừng phạt.

Mục đích trắc nghiệm, chỉ là kích phát lòng cầu tiến của các đệ tử mà thôi.

Người có thể gia nhập Anh Hùng điện, thiên phú đã không cần phải hoài nghi, thứ cần xem chính là nỗ lực của cá nhân.

Ứng Vô Song chỉ tham gia một lần trắc nghiệm, là khi vừa mới gia nhập Anh Hùng điện.

Sau đó, cho tới hôm nay, Ứng Vô Song chưa từng tham gia lấy một lần.

- Hạng mục trắc nghiệm thứ nhất, trong nháy mắt vận chuyển vài vòng. Ý tứ là, trong nháy mắt, có thể vận chuyển được Thiên chi hoàn bao nhiêu vòng.

- Cảnh giới không giống nhau thì số lượng Thiên chi hoàn sẽ không giống nhau, độ khó vận chuyển cũng không giống nhau.

- Ví dụ như ta, có hai cái Thiên chi hoàn, Thiên chi hoàn ở bên ngoài so với bên trong càng dễ dàng khống chế hơn nữa.

- Tiêu chuẩn phán đoán của trắc nghiệm là dùng giá trị bình quân để phán đoán.

Ứng Vô Song nói cho Giang Thần nội dung trắc nghiệm thứ nhất, là cội nguồn lòng tin của nàng.

Ngày hôm qua Thiên Hoàn Châu mang đến thay đổi, làm cho nàng vững tin thứ mà Giang Thần rèn ra so với đồ của Anh Hùng điện còn tốt hơn.

Tiếp đó, nàng giảng giải nội dung hai hạng mục trắc nghiệm còn lại.

Hạng thứ nhất là lực bộc phát, cũng chính là Thông thiên cảnh ở trong thời gian ngắn nhất bùng nổ ra lực lượng mạnh nhất.

Hạng mục thứ hai là lồng khí hộ thể, tên như ý nghĩa, là ngưng tụ công lực thành một cái lồng khí để bảo vệ ở quanh thân.

Thông thiên cảnh chiến đấu rất là kịch liệt, lúc giao thủ rung động trong lúc vô tình sẽ đả thương đến nội tạng.

Vì vậy lồng khí hộ thể rất là quan trọng.

Trên thực tế, ba điểm mà Anh Hùng điện trắc nghiệm đều là điểm quan trọng để quyết định Thông thiên cảnh mạnh yếu ra sao.

Giang Thần rất rõ chuyện này, vì lẽ đó hắn mới làm ra Thiên Hoàn Châu.

Không cần Ứng Vô Song nói, thiết bị tu hành của hai hạng mục khác cũng đã sắp hoàn thành.

Biết được điểm ấy, Ứng Vô Song thở phào một hơi.

Lại nhìn nụ cười như có như không trên mặt của Giang Thần, Ứng Vô Song đột nhiên phát hiện ra nam nhân này rất đáng tin cậy, khiến cho người ta cảm thấy an tâm.

Đột nhiên, Giang Thần và Ứng Vô Song hoàn toàn biến sắc.

Hai người đều cảm nhận được ngoài cửa có một luồng khí tức cường hãn từ trên trời giáng xuống, thế tới rất hung hăng.

Khi hai người nhìn nhau, ngoài cửa viện phát ra một tiếng vang rất lớn, tiếp theo chia năm xẻ bảy, mảnh vỡ bay tán loạn, uy lực kinh người. Một khối mảnh vỡ của ván cửa không có góc nhọn trực tiếp cắm sâu vào trong tường viện.

Đình viện mấy ngày nay Giang Thần bố trí tỉ mỉ đã bị hủy đến mức hoàn toàn thay đổi.

Một khối mảnh vỡ bay về phía hai người, còn cần Giang Thần rút đao mới có thể hóa giải được.

Ngoài cửa có một bóng người đang đứng, chỉ có thể miễn cưỡng nhìn thấy góc cạnh, nhưng có thể cảm nhận được rõ ràng có một luồng phong mang không ai địch nổi ở đó.

Ứng Vô Song biến sắc, nói:

- Là Mặc Kiếm Phi.

Đọc cái tên này lên, nàng và Giang Thần đều hiểu.

Một cái tát kia của Giang Thần, Đô Nguyệt trưởng lão không làm gì được hắn, thế nhưng Mặc Kiếm Phi là vị hôn phu cho nên đương nhiên phải ra tay.

Nếu không, mặt mũi Minh chủ Kiếm minh để ở đâu chứ?

Vấn đề hiện tại là, sự trả thù của Mặc Kiếm Phi sẽ đạt tới trình độ nào!

Vẻ mặt của Ứng Vô Song rất phức tạp, kể từ khi cắt đứt với Mộ Dung Diên nàng cũng không còn gặp Mặc Kiếm Phi nữa.

- Giang Thần, ngươi tuyệt không phải là đối thủ của hắn, nhẫn nại một chút đi.

Ứng Vô Song lo lắng nói.

Mặc Kiếm Phi, một trong mười vị trí đầu của Chiến lực bảng.

Chỉ riêng điểm ấy đã đủ để đánh cho Giang Thần lăn lộn không biết bao nhiêu đường.

- Yên tâm đi.
Giang Thần không có một chút căng thẳng nào cả mà nhanh chân đi ra ngoài cửa.

Sưu một tiếng, hắn còn chưa kịp nói chuyện thì một vệt sáng đã nhanh như chớp kéo tới.

Quá nhanh, Giang Thần nắm giữ nửa bước phong đại đạo cũng không kịp phản ứng lại thì lồng ngực đã bị đánh trúng.

Một thanh kiếm!

Một thanh kiếm còn chưa ra khỏi vỏ, nặng nề đánh lên trên ngực của Giang Thần.

Lực lượng rất lớn, làm cho thân thể của Giang Thần bay lên, ngã chổng vó xuống phía dưới.

Trước khi rơi xuống đất, Giang Thần cố nén đau đớn, một cái tay chống vào mặt đất, mượn lực một lần nữa đứng lên.

- Giang Thần.

Ứng Vô Song vội vã chạy đến, đưa tay đỡ lấy hắn.

Giang Thần thoát khỏi tay của nàng, sống lưng đứng thẳng, sự thống khổ ở lồng ngực cũng thuận theo đó mà lan tràn ra.

Kiếm đã trở lại trong tay của chủ nhân, vỏ kiếm giản dị tự nhiên, không hề có chút bắt mắt nào.

Nhưng vỏ kiếm lại dùng trăm phần trăm huyền thiết chế tạo mà thành, rất là dày nặng.

Kiếm không ra khỏi vỏ như là cự long ngủ say, một khi thức tỉnh sẽ không thể tưởng tượng được nổi.

Điều Giang Thần giật mình nhất chính là đối phương có thể làm cho vật nặng có được tốc độ khủng khiếp như vậy.

Còn nữa, nếu như đối phương muốn giết hắn thì lại là một chuyện rất dễ dàng.

Nghĩ tới đây, nụ cười trên mặt của Giang Thần thu lại, tràn ngập vẻ nghiêm nghị.

Mặc Kiếm Phi từng bước đi tới, dáng người kiên cường càng ngày càng rõ ràng, vẻ mặt lẫm liệt.

Người mặc một bộ y phục màu trắng, siêu phàm thoát tục, cũng có phong vận độc đáo.

Ánh mắt rất lạnh, bễ nghễ chúng sinh.

Tay trái nâng kiếm, tay phải rút kiếm.

Tiếng bảo kiếm tuyệt thế ra khỏi vỏ, là âm luật tươi đẹp nhất trong tai của kiếm giả.

Ánh kiếm chẳng khác nào ánh trăng, trong sáng sáng sủa, có mặt ở khắp mọi nơi.

Con ngươi của Ứng Vô Song co rụt lại, quát lớn:
- Mặc Kiếm Phi, ngươi muốn...

Còn chưa dứt lời thì Mặc Kiếm Phi đã xuất kiếm.

Một kiếm nhanh đến cực hạn, không ai có thể thấy rõ.

Thậm chí ngay khi hắn thu kiếm vào vỏ, xoay người đi thì Ứng Vô Song mới phát hiện ra tay phải của Giang Thần đã máu me đầm đìa.

A!

Một tiếng kêu thống khổ từ trong miệng của Giang Thần phát ra, đến lúc này hắn mới phát hiện ra mình đã bị thương.

Toàn bộ tay phải vô lực buông xuống, gân tay đã bị chém đứt!

Chính là cái tay này đã đánh Mộ Dung Diên một cái tát.

- Người yếu không trốn ở một góc suy nghĩ làm sao để mạnh lên, cũng không biết dựa dẫm vào cái gì mà hoành hành không cố kỵ, ngươi không hỏi một chút xem mình xứng đáng không?

Mặc Kiếm Phi dừng bước, lấy ra vải trắng, lau máu tươi trên lưỡi kiếm, động tác hững hờ, lại như là vừa làm một chuyện nhỏ vậy.

- Sát na kiếm pháp: Thức thứ nhất!

Mí mắt của Giang Thần buông xuống, đột nhiên rút kiếm.

Vạn vật bị làm chậm lại vô số lần, lá rụng phấp phới đọng lại ở trên không trung, chỉ có kiếm khí kinh người mà thôi.

Ánh kiếm lập lòe, thân thể Giang Thần bắn qua.

- Ồ?

Vẻ mặt của Mặc Kiếm Phi khẽ biến, cũng không tùy ý nữa, tâm niệm khẽ động, một đạo vô lồng khí hình bao phủ quanh người của hắn.

Mũi kiếm dày đặc ở trong một giây liên tục chém vào, nhưng đều bị lồng khí ngăn cản.

- Một kiếm này không tệ, đáng tiếc bản thân quá yếu, ngay cả lồng khí của ta cũng không phá được.

Mặc Kiếm Phi vẫn không xoay người như cũ mà vung quyền đánh tới phía sau.

Trọng quyền đánh vào trên Xích tiêu kiếm, Giang Thần lui về tại chỗ, một tay không đủ để chịu đựng được lực lượng của một quyền này, linh kiếm tuột tay bắn ra.

- Ha ha ha ha.

Nhưng mà, Giang Thần lại phát ra tiếng cười lớn chói tai, cho dù giờ phút này nhìn qua hắn vô cùng chật vật.

- Ngươi cười cái gì?

Mặc Kiếm Phi xoay người lại, cau mày.

- Tranh tài giữa kiếm và kiếm, ngươi vận dụng lồng khí đã thua rồi, chờ ta cảnh giới đuổi kịp ngươi thì sỉ nhục hôm nay ta sẽ dùng máu của ngươi để rửa sạch.

Giang Thần nói.

- Vô tri.

Mặc Kiếm Phi nhẹ nhàng lắc đầu, nhìn về phía Ứng Vô Song, nói:

- Hóa ra, ánh mắt của ngươi lại như thế, ta đã hiểu rồi.

Lúc trước Ứng Vô Song từ chối hắn, hiện tại lại đi cùng Giang Thần.

Nếu như Giang Thần đủ ưu tú, hắn còn sẽ để ý, nhưng hiện tại, chỉ có xem thường mà thôi.

- Ngươi cảm giác mình có thể trưởng thành để đuổi theo ta, như vậy hiện giờ ta sẽ chấm dứt nó, để ngươi tỉnh lại.

Mặc Kiếm Phi lại muốn rút kiếm, phế bỏ cánh tay trái của Giang Thần, để hắn trở thành phế nhân.

Coi như gân tay phục hồi thì ảnh hưởng tạo thành vẫn rất lớn.

- Dối trá tới mức khiến cho người ta buồn nôn, diệt trừ uy hiếp còn nói dễ nghe như vậy, có bản lĩnh thì ngươi cứ đến đi!

Giang Thần khiêu khích nói.

Chương 300: Kế hoạch huyền binh

Mặc Kiếm Phi không phải là người tùy tiện đã bị doạ dẫm.

Tiếng nói của Giang Thần vừa dứt, kiếm của hắn đã theo sát tới.

Có điều, Giang Thần đã lùi tới cửa mới nói ra lời này.

Lúc này, tiểu viện của hắn như sống lại, lực lượng sôi trào mãnh liệt ở dưới lòng đất phun ra ngoài.

Mắt thấy kiếm của Mặc Kiếm Phi sắp đắc thủ, thân thể hắn bỗng dưng bay lên, nương theo một tiếng vang rất lớn, giống như là bị nổ bay vậy.

Giang Thần cười lạnh một tiếng, hắn có ngàn vạn nguyên thạch thượng cấp, đương nhiên sẽ bố trí trận pháp ở nơi ở của mình.

Đáng tiếc Anh Hùng điện không thể so sánh được với ở Thiên Đạo môn, có rất nhiều hạn chế đối với trận pháp, thứ ở trong Anh Hùng Diện chỉ có thể là trận pháp phòng ngự mà thôi.

Nếu không, Giang Thần sẽ chân chính đưa Mặc Kiếm Phi này tới chỗ chết.

Mặc Kiếm Phi không hổ là Mặc Kiếm Phi, hắn ổn định lại thân thể của mình khi còn ở trên không trung, ngoại trừ mái tóc đen ngổn ngang ra cũng không có gì quá đáng lo.

Thế nhưng, từ vẻ mặt của Mặc Kiếm Phi đã thấy, chỉ riêng điểm ấy đã khiến cho hắn không thể nào tiếp nhận được.

Nếu không phải đang ở trong Anh Hùng điện, nhất định hắn sẽ lao xuống.

- Ài, người yếu cũng chỉ có thể làm rùa rụt cổ như vậy mà thôi.

Một lúc lâu, Mặc Kiếm Phi lắc đầu một cái, thu kiếm vào vỏ, nghênh ngang rời đi.

Chuyện vừa nãy đã đạt tới mục đích ngày hôm nay của hắn.

- Giang Thần, tay của ngươi...

Ứng Vô Song phát hiện ra máu đâu đâu cũng có, nàng vội vàng lấy ra linh đan chữa thương.

- Không có chuyện gì.

Giang Thần cầm máu, lấy ra một bộ công cụ từ trong nạp giới, bắt đầu nối gân.

Trong lúc lơ đãng, hắn chú ý tới vẻ tự trách rất hiếm có ở trên mặt của Ứng Vô Song, đây chính là chuyện trước đây chưa từng có.

- Coi như ngươi nối lại gân tay thì cũng sẽ không bằng trước đây, đều là ta sai.

Ứng Vô Song nói.

Nghiêm trọng một chút thì sẽ tới mức cầm đũa cũng sẽ không tự nhiên, cũng khó lòng mà thi triển được võ học.

Mặc dù nói công thể của Thông thiên cảnh mạnh mẽ, thế nhưng người hại người cũng là Thông thiên cảnh, hơn nữa cảnh giới còn vượt ra xa xa.

- Yên tâm đi, ta không giống y sư bình thường.

Giang Thần cũng không để ý, hắn có lòng tin khôi phục lại được như thường.

- Mặc Kiếm Phi này...

Vừa nãy thông qua tiếp xúc, so với thông qua lời kể của Ứng Vô Song hắn lại càng hiểu rõ Mặc Kiếm Phi là người như thế nào hơn.

Kiêu ngạo, ưu tú, quả thực không sai, thế nhưng ngôn ngữ và cử chỉ đều để lộ ra sự dối trá.

Một kiếm của Giang Thần khiến cho hắn cảm giác được sự uy hiếp, cho nên rất muốn phế đi tay trái tay phải của hắn, mà lại còn nói kiêu ngạo như vậy.

Giang Thần xem thường từ tận trong lòng.

- Ài.

Cho tới hôm nay Ứng Vô Song tới mới chính thức nhìn thấy rõ Mặc Kiếm Phi, lúc trước, nàng đều chỉ cho rằng là do cảm tình sai lầm dẫn đến mà thôi.

- Xem ra, ta phải nhanh chóng thực thi kế hoạch Huyền binh một chút.

Giang Thần nghĩ thầm.

Kế hoạch Huyền binh là sau khi Giang Thần thu được hạn mức ngàn vạn nguyên thạch thượng cấp từ Anh Hùng điện mới nghĩ đến.
Là đòn sát thủ để hắn tự mình cứu phụ thân, đối kháng với Hắc Long thành.

Vốn, trước khi hắn đến Long vực đã muốn thông báo tới Thiên Phong đạo nhân, tiếp quản thế lực do chưởng giáo sư huynh sáng lập ra.

Thế nhưng dù là Thánh Viện cũng không thể truyền tin tức ra tới chiến trường thiên ngoại, mà thời gian quá ngắn ngủi, thực lực bây giờ của hắn còn chưa đủ để đi tiếp quản.

Như vậy, nhất định phải nghĩ biện pháp khác.

Sau khi xác định Giang Thần không có chuyện gì, tay phải đã khôi phục lại như lúc ban đầu, vẻ âu sầu trên mặt của Ứng Vô Song mới biến mất.

- Ngươi còn biết y thuật sao?

Ứng Vô Song rất bất ngờ, suýt chút nữa nàng đã cho rằng không gì là Giang Thần không làm được.

Sau đó, Ứng Vô Song nghiêm túc nói:

- Bắt đầu đi.

Mộ Dung Diên hùng hổ doạ người, Mặc Kiếm Phi giả dối khiến cho Ứng Vô Song đã quyết định.

Giang Thần giúp mình như vậy, nhất định nàng phải không chịu thua kém khi trắc nghiệm mới được.

- Ừm.

Giang Thần không dài dòng mà đưa viên bi cho nàng, lại đi chuẩn bị hai loại đồ vật khác.

Anh Hùng điện rèn luyện lực bộc phát ở dưới thác nước ngàn trượng.

Người ở dưới thác nước, dùng toàn lực, nghịch chuyển thế nước của thác nước.

Phương pháp của Giang Thần thì đơn giản hơn rất nhiều, mặc một bộ khôi giáp lên người, tiến hành huấn luyện đặc biệt, bất tri bất giác, không chỉ có là lực bộc phát, khắp mọi mặt cũng có thể tăng lên.

Lại nói tới lồng khí hộ thể, sự quan trọng của nó hai người đã từng thấy ở trên người của Mặc Kiếm Phi.

Khi đối mặt với võ học không có cách nào chống đỡ được, lồng khí hộ thể chính là phương pháp cuối cùng.

Hình thành lồng khí hộ thể là thúc giục công lực của bản thân, hình thành một tầng bảo vệ không có khe hở ở bên ngoài thân thể.

Nghe thì rất dễ, thế nhưng nếu muốn làm được tới mức lồng khí hộ thể thu phát như thường, kiên cố thì lại là một kỹ xảo rất là phức tạp.

Nhưng đối với Giang Thần mà nói, không phải vấn đề nan giải gì cả.Khi đang trợ giúp Ứng Vô Song, đồng thời hắn cũng không quên tạo thêm một phần cho mình dùng.

Bởi vì cảnh giới của hắn chỉ là tầng một cho nên hắn chỉ bỏ ra thời gian mười ngày đã luyện tới mức tận cùng của trắc nghiệm giai đoạn này.

Nếu như đi tham gia trắc nghiệm, nhất định sẽ có biểu hiện tốt nhất.

Chỉ là sau khi hắn biết khen thưởng là gì, hắn cũng chẳng muốn đi.

Bởi vì hiện tại hắn là người có thẻ Kim Long.

Tới đầu tháng, Giang Thần lại đi tới Thánh Phong thương hội, trắng trợn mua sắm, ngay cả nạp giới cũng không nhét đủ.

Bởi vì hắn đã mua một chiếc thuyền buồm.

Chính là chiếc thuyền phi hành mà lần trước hắn đi ra khỏi Vạn thú vực, ở giữa đường đụng phải chiếc thuyền phi hành của Hương Hương công chúa kia.

Sau khi mua, Giang Thần đặt ở bầu trời trên nơi ở trong Anh Hùng điện, bắt đầu mua bán lại.

Không ai biết hắn đang làm gì, cũng lười đi biết.

Cũng không lâu sau, thuyền buồm không có cách nào trôi nổi được nữa mà đáp xuống mặt đất, một đám con rối và các loại công cụ đang bận bịu làm việc.

Nhìn qua rất giống như Giang Thần đã làm hỏng thuyền buồm, bắt đầu tu bổ.

Ngoài ra, Giang Thần còn mua lại không ít linh đan và tài liệu quý hiếm dùng cho linh khí.

Xích tiêu kiếm, từ linh khí cấp bốn trực tiếp tấn cấp đến cấp chín, chỉ kém một bước ngoặt đã có thể trở thành Bảo khí.

- Sớm nên như vậy.

Xích tiêu kiếm rất thỏa mãn, từ khi Giang Thần trở thành truyền nhân kiếm đạo, kiếm ý cuồn cuộn không ngừng đã tu bổ chỗ thiếu thốn của linh kiếm.

Chỉ là bởi vì vật liệu phần cứng theo không kịp cho nên mới trì hoãn tới ngày hôm nay.

Còn có Bát bộ thiên long đã bị Ninh Hạo Thiên xém chút phá nát, Giang Thần cũng chưa quên.

Trước kia, linh vật của Bát bộ thiên long là thứ lúc trước Giang Thần dùng các loại trang sách ghi chép về Hoàng lăng mà chế thành.

Trang sách tràn ngập giới thiệu về Hoàng lăng, Giang Thần nói là phật ở trong lòng, viết kinh văn xuống.

Cho dù không có ảnh hưởng lớn bao nhiêu, nhưng nói là linh vật cũng không đủ tư cách.

Vì lẽ đó lần này Giang Thần đã dùng giá cao mua lại linh vật cấp bậc Bảo khí, cũng là một quyển sách.

Điểm đáng tiếc duy nhất chính là, Giang Thần không phải là cao tăng, kinh văn Phật học viết xuống không đủ cao thâm, nếu không Bát bộ thiên long sẽ là tồn tại đỉnh cấp bên trong đám Bảo khí.

Võ giả sử dụng vũ khí, căn cứ vào uy lực sẽ chia ra làm linh khí, Bảo khí, Pháp khí, Tiên khí, Thần khí.

Thần khí, Tiên khí ở năm trăm năm trước cũng đã chỉ tồn tại ở trong truyền thuyết mà htooi.

Pháp khí ở Thánh vực cũng rất hiếm có, vì vậy ở trên Cửu Thiên đại lục năm trăm năm sau, từ Thông thiên cảnh trở xuống, đều nắm giữ linh khí.

Lúc trước Giang Thần nắm giữ Bảo khí, ở bên trong Thần Du cảnh hầu như vô địch, có thể thấy được uy lực của nó lớn bao nhiêu.

Đa số Thông thiên cảnh cũng chỉ có thể sử dụng linh khí cấp sáu trở lên, trừ phi là người lai lịch rất lớn thì trong tay mới có Bảo khí mà thôi.

- Đợi tới khi Thanh Ma khôi phục lại như cũ, Bát bộ thiên long sẽ là cực phẩm bên trong đám Bảo khí!

- Mà trước đó, ta còn có rất nhiều chuyện cần phải làm.

Những việc này, đều cần tiền để hoàn thành, Giang Thần xài tiền như nước, trong mấy ngày ngắn ngủi đã dùng hết hạn mức một ngàn vạn.

Cũng là may mà Ứng Vô Song đang bận bịu tu hành, không bẩm báo đúng lúc, nếu không chỉ bằng vào những thứ hắn mua đã đủ để dẫn Đại trưởng lão tới đây rồi.

Chương 301: Xuất Vân Đại Sư

Nhưng mà, Giang Thần dùng nhiều tiền như vậy vẫn chỉ nằm trong giai đoạn trù bị của kế hoạch Huyền binh mà thôi.

Sau đó tới giai đoạn Giang Thần muốn làm mới thật sự là bạo tay.

Cũng chính vì như thế cho nên Giang Thần mới có chút lo lắng.

Vận dụng những bảo khố trong ký ức của hắn, có thể làm lộ bí mật của mình ra ngoài ánh sáng, do đó mà mang đến phiền phức.

Trùng hợp lúc này, Bát bộ thiên long đã có động tĩnh.

Giang Thần vừa lấy sách từ trong nạp giới ra thì nó đã tự mình đi lên trên không trung.

Trong tia sáng chói mắt, Giang Thần phát hiện ra có một đạo ý thức đang lưu chuyển.

- Thanh Ma?

Hắn kêu lên.

Tức thì, ánh sáng của sách không chói mắt nữa mà chậm rãi bình tĩnh lại.

- Ta đã ngủ say bao lâu?

Âm thanh của Thanh Ma từ bên trong truyền đến.

- Hơn một năm.

Giang Thần nói.

- Ồ.

Thanh Ma đáp một tiếng, đối với nhân vật như hắn, thời gian một năm chỉ là trong nháy mắt mà thôi.

- Thiếu chủ, không ngờ ngươi đã trở thành Thông thiên cảnh?

Một lát sau, Thanh Ma lập tức lại bị tu vi của Giang Thần làm cho khiếp sợ.

- Đúng thế.

Giang Thần đột phá khi còn là trung kỳ đỉnh cao, đổi lại là những người khác, chút thời gian này dùng để khai phá kỳ mạch cũng không đủ.

- Thiếu chủ, ngươi đã từng khai phá kỳ mạch chưa?

Thanh Ma hỏi thăm dò.

- Ta biết ý của ngươi, tám mạch của ta đã toàn mở.

- Cái gì?

Nếu như nói Giang Thần trở thành Thông thiên cảnh làm hắn khiếp sợ, như vậy tám mạch cùng mở đã vượt qua phạm trù nhận thức của hắn.

- Này, làm sao có thể làm được chuyện này chứ?

- Dường như ngươi đã quên quan hệ giữa chúng ta.

Giang Thần lạnh lùng nói.

- Vâng, là ta mạo phạm, không nên truy hỏi thiếu chủ.

Thanh Ma cả kinh, vội vàng nói.

Lần này, hắn không chỉ làm vậy là xuất phát từ sự kiêng kỵ do bị Giang Thần quản chế mà là xuất phát từ nội tâm.

Với biểu hiện của Giang Thần, không cần mấy năm đã có thể vượt qua thực lực thời điểm toàn thịnh của hắn.

Tới khi ước hẹn hai mươi năm tới, e rằng chính hắn cũng không nỡ lòng rời khỏi Giang Thần.

- Bát bộ chúng chỉ còn mình ta sao? Linh vật thay đổi, chẳng trách vừa mới khôi phục đã thấy là lạ.

Thanh Ma nói thầm ở trong lòng.

- Ngươi tỉnh lại rất đúng lúc, cũng giải quyết một vấn đề khó khăn không nhỏ cho ta.

Giang Thần bỗng nhiên nói.

- Hả?

Thanh Ma không rõ vì sao, lẽ nào vừa tỉnh lại đã phải chiến đấu rồi sao?

Với tính cách yêu gây rắc rối của thiếu chủ, đây cũng không phải là chuyện không thể.

Không phải Giang Thần muốn đi chiến đấu, Thanh Ma thức tỉnh làm sức chiến đấu của hắn tăng lên nhiều, thế nhưng kẻ địch hôm nay cũng đã vượt xa quá khứ, không thể giống như khi ở trong Thiên Đạo môn trắng trợn không kiêng dè gì nữa.

Thứ hắn cần là một thân phận.

...

Thiên Phong thương hội, trong phòng của một tên quản sự.Mấy ngày nay, khi không có ai, thường thường Lâm Vinh sẽ không nhịn được cười lên.

Hắn chưa từng nghĩ tới Giang Thần sẽ có thẻ Kim Long, dù cho là lần thứ nhất Giang Thần và tiểu thư Cao gia cùng tới đây hắn cũng không nghĩ tới.

Lâm Vinh vui mừng vì lúc trước Giang Thần nói mình không tiền, hắn vẫn không nói lời ác độc.

Xung đột lần trước hắn đắc tội với Sử Huyền Văn, nhưng thương hội cũng không trách tội.

Mấy ngày nay, bởi vì đã để lại cho Giang Thần ấn tượng không tồi cho nên khi Giang Thần điên cuồng tìm mua đều trực tiếp tìm hắn.

Làm cho phần trăm tháng này của hắn đã vượt qua tổng số mấy năm gần đây, địa vị ở trong thương hội cũng thuận theo mà tăng lên.

- Có điều, hắn muốn mua nhiều Long Viêm tinh như vậy để làm gì chứ?

Lâm Vinh vẫn không biết rõ, đồ vật mà Giang Thần mua đều là do hắn tự tay xử lý, nhưng hắn lại nhìn mà không hiểu.

Vật liệu, đủ loại vật liệu, chỉ cần là vật liệu quý giá, Giang Thần đều mua, nếu không thương lượng thì sẽ thể hiện thực lực, đều chỉ là vẫn không thỏa mãn được nhu cầu như vậy của hắn.

- Lâm quản sự.

Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, một nữ tử xinh đẹp đẩy cửa đi vào, dùng âm thanh yểu điệu kia nói:

- Bên ngoài có một vị khách, muốn ủy thác chúng ta bán đấu giá một loại linh đan.

- Ồ?

Ở trong thế giới của võ giả, linh đan là đồ vật dễ bán nhất, nhưng cũng không thích hợp dùng để bán đấu giá.

Trừ phi là linh đan đột phá cực kỳ đặc biệt.

Lâm Vinh vốn không muốn đi, thế nhưng tưởng tượng đến Giang Thần, hắn cảm thấy không thể xem thường bất kỳ một khách hàng nào cả, vì vậy hắn mới gật gù.

- Lâm quản sự, tháng này ngươi đã đè xuống toàn bộ những quản sự khác mà vẫn còn cố gắng như vậy, quả thực khiến cho mọi người khâm phục.

Nữ tử này không hề rời đi, trái lại còn ôn nhu nói.

Lâm Vinh mừng lớn, nữ nhân này tên là Khỉ Mộng, là nữ tiểu nhị xinh đẹp nhất trong thương hội, cũng là ứng cử viên đứng đầu để trở thành quản sự tiếp theo.

Ngày thường đối phương không để ý tới hắn, nhưng hiện tại lại mơ hồ liếc mắt đưa tình.

Hắn đưa tay dùng sức vỗ một cái vào cái mông đầy đặn kia, thế nhưng Khỉ Mộng cũng chỉ hờn dỗi một tiếng, không hề có chút tức giận nào cả.

Điều này làm cho Lâm Vinh cảm thán mị lực của quyền thế.

Đến đại sảnh, Lâm Vinh đã nhìn thấy người muốn nhờ thương hội bán linh đan.

- Chuyện này...

Lâm Vinh đã có chút hối hận, người trước mắt rất trẻ trung, trẻ tuổi là nói so sánh với những vị Linh đan sư râu tóc trắng xóa.
Người này chỉ có hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, khuôn mặt cương nghị, ngũ quan đoan chính, khí khái anh hùng hừng hực.

Nếu như muốn để Thánh Phong thương hội bán đấu giá linh đan, nhất định phải là linh đan xuất phát từ tay của đại sư.

Đại sư, không biết trẻ tuổi như vậy...

Bất kể ra sao, Lâm Vinh tiến lên phía trước nói:

- Các hạ, ta là quản sự Lâm Vinh của thương hội, xin hỏi ta có thể trợ giúp gì cho ngươi?

Người này tuổi tác gần như bằng Khỉ Mộng, tự xưng là Xuất Vân đại sư.

- Đại sư?

Lâm Vinh không thể tin tưởng được, sau đó hai người nói tới chuyện linh đan.

- Thứ này tên là Thiên Mạch đan, có thể trợ giúp người ta khai phá kỳ mạch.

- Ồ?

Lâm Vinh càng thất vọng, linh đan có thể nhằm vào kỳ mạch đều chỉ có tác dụng an ủi mà thôi, cũng không thể trực tiếp trợ giúp được, đây là nhận thức chung của mọi người.

- Thiên Mạch đan không giống như linh đan bình thường, giống như linh đan có thể trợ giúp người ta tẩy tủy vậy, có thể thật sự trợ giúp người ta khai phá kỳ mạch, vì vậy mới có thể mang ra bán đấu giá được.

Vừa nghe lời này, Lâm Vinh thu hồi sự coi thường của mình, thay đổi thái độ.

- Cái trợ giúp này, đại sư có thể nói cụ thể một chút được không?

- Ăn vào một viên là có thể thành công khai phá một cái kỳ mạch.

Người đến nói.

- Cái gì?

Lâm Vinh giật nảy cả mình, như đang nghe thấy lời nói mớ giữa ban ngày vậy.

Có điều, hắn lập tức tỉnh táo lại, cẩn thận từng li từng tí một hỏi:

- Là chỉ ở Thông thiên cảnh hay sao?

Đạt đến Thông thiên cảnh, kỳ mạch sẽ không khép kín, vẫn có thể khai phá như cũ, chỉ là sẽ không đưa đến hiệu quả gì mà thôi.

Có khả năng người này đang nói đùa.

- Không, là Thần Du cảnh.

Nhưng mà, đối phương trả lời rất khẳng định.

Lâm Vinh hít sâu một hơi, nói:

- Xuất Vân đại sư, mời sang bên này, chúng ta đi vào trong nói chuyện một chút.

Một phút sau, Lâm Vinh từ trong phòng đi ra, tâm tình thấp thỏm và kích động.

Nếu như là thật sự, Thiên Mạch đan không chỉ có thể dùng để bán đấu giá, thậm chí còn coi là trân phẩm được.

Kế tiếp Lâm Vinh đi tìm hội trưởng.

Sau khi hiểu rõ tình huống, hội trưởng chỉ nói:

- Tự ngươi làm chủ đi.

Lâm Vinh hiểu rõ, nếu như là giả, Thánh Phong thương hội sẽ bị người ta chỉ trích, tất nhiên sẽ phải có người đi ra chịu oan ức.

Hắn phụ trách, đương nhiên là hắn đứng ra rồi.

Nhưng nếu như là thật, địa vị của Lâm Vinh ở thương hội sẽ lại tăng lên một tầng nữa.

Giãy dụa một hồi lâu, Lâm Vinh cảm thấy mình nên nắm chắc cơ hội lần này, đi tìm Linh đan sư của thương hội.

Nhưng mà, bởi vì linh đan đột phá chỉ dựa vào mắt thường sẽ không có cách nào nhìn ra được cái gì, nhất định phải tìm người ăn vào để thử.

Nhưng mà, linh đan tổng cộng chỉ có mười một viên, trong khoảng thời gian ngắn cũng không tìm được người nào đồng ý thử nghiệm cả.

Vẫn là Xuất Vân đại sư nói một câu để hắn quyết định.

- Ta sẽ chi tiền để bảo đảm.

Xuất Vân đại sư nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau