THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 286 - Chương 290

Chương 287: Phòng đấu giá

- Giang Thần này ấy...

Sau khi người trong Anh Hùng điện nghe nói Giang Thần và Thủy Thuần sắp sửa quyết chiến sinh tử, tất cả đều cảm thán một tiếng.

Nếu không phải mỗi lần đều là người khác tìm Giang Thần gây phiền phức thì bọn họ sẽ lầm tưởng là Giang Thần muốn làm náo động, cố ý làm ra nhiều chuyện như vậy để thu hút sự chú ý lên trên người mình.

Giang Thần dùng một kiếm đã giết chết được Triệu Á Quân, thực lực không yếu, thế nhưng so sánh với Thủy Thuần, vẫn còn kém một đoạn dài.

Triệu Á Quân là Thông thiên cảnh tầng hai, Thủy Thuần là Thông thiên cảnh tầng ba.

Trước tiên không nói một tầng có bao nhiêu chênh lệch, Thủy Thuần là người đè nén lực lượng rồi mới đột phá Thông thiên cảnh.

Triệu Á Quân là Thần Du cảnh hậu kỳ đỉnh cao, vừa điểm đầy bốn mươi chín cái thần huyệt, còn chưa khai phá được tới cái kỳ mạch thứ nhất đã đột phá rồi.

Nói cách khác, một cái kỳ mạch cũng không khai phá ra.

Hai người, khác biệt một trời một vực.

- Có điều nghe người ta nói, khi còn ở Thánh Viện, Giang Thần đã có thể dùng lực tạo ra sóng to gió lớn, khi người khác cho rằng hắn đang ở trong tuyệt cảnh thì hắn lại đánh bại kẻ địch.

Khi biết biểu hiện trước đó của Giang Thần, có người đã ôm ấp kỳ vọng khá cao đối với hắn.

Còn có một việc nữa, phụ thân Thủy Thuần là Thủy Nguyên Đại trưởng lão.

Ngày đó cũng là hắn ra tay đối phó với Bạch Linh, kết quả không chỉ có không bắt giết được Bạch Linh mà trái lại còn để cho bản thân mình bị thương.

Sau khi Giang Thần từ Thời gian chi điện đi ra ngoài, hắn bất chấp hậu quả xuất chưởng, suýt nữa đã lấy đi tính mạng của Giang Thần, cuối cùng nếu không có viện trưởng xuất hiện, có khả năng Giang Thần đã vì hắn mà chết rồi.

Bây giờ, Giang Thần và nhi tử của hắn tiến hành quyết đấu sinh tử, quả thực có cảm giác báo thù.

- Sau ba ngày quyết chiến sinh tử, ngươi ra ngoài làm gì chứ?

Tin tức ngay buổi tối hôm đó đã được truyền ra, Giang Thần và Ứng Vô Song rời khỏi Anh Hùng điện, trở lại Thánh thành.

- Đám người Kiếm minh kia sẽ không để cho ta an tâm tu hành, ta ở lại Anh Hùng điện thì có ích lợi gì chứ? Còn không bằng đi ra ngoài một chút.

Giang Thần nói.

Ứng Vô Song vừa nghĩ, cũng cảm thấy có lý, cho nên cũng không nói thêm gì nữa.

Buổi tối Thánh thành so với ban ngày còn náo nhiệt hơn, vô số đèn đuốc nổi lên, ngựa xe như nước.

Ở cửa Thánh Phong thương hội có một người của thương hội đang đứng kích động giới thiệu, hóa ra là đêm nay lầu sáu sẽ mở ra, sẽ tiến hành một lần bán đấu giá.

Giang Thần cảm thấy rất hứng thú cho nên mới đi lên dò hỏi kỹ càng.

Người này chần chờ, đánh giá Giang Thần từ trên xuống dưới, tuổi còn trẻ, cũng không giống như là người có tiền.

Giang Thần tỏa ra khí thế Thông thiên cảnh mới làm cho thái độ của người này đại biến, cung cung kính kính dẫn hắn vào trong thương hội.

Thông thiên cảnh, tùy tiện đưa ra một chút thứ cũng có thu hoạch không ít.

Một Thông thiên cảnh, giá trị của bản thân đã là một ức nguyên thạch thượng cấp rồi.

Người này kinh ngạc vì một thanh niên chỉ có mười bảy mười tám tuổi làm sao có khả năng đạt đến Thông thiên cảnh được chứ, như vậy cũng quá biến thái đi rồi.

Lúc này, Ứng Vô Song đã biết Giang Thần muốn làm gì, nàng không chút biến sắc hỏi:

- Ngươi muốn mua thứ gì sao?

- Cái gọi là Anh Hùng điện đề phòng ta chuyển đổi hạn mức thành của cải của mình có hạn chế nào cụ thể hay không?

Giang Thần hiếu kỳ nói.

Ứng Vô Song rất tình nguyện khi hắn nói trực tiếp như vậy, nàng nói:

- Không có hạn chế gì cụ thể cả, thứ mà ngươi mua ta sẽ báo cáo lại, nếu như Anh Hùng điện cảm thấy không hợp lý thì sẽ có trưởng lão tìm ngươi, nhưng trước đó, ngươi vẫn có thể lấy đồ vật tới tay được.

- Ồ.

- Một lát nữa khi ngươi mua ta sẽ căn cứ vào quan sát của chính mình để nhắc nhở ngươi, có nghe hay không thì tùy ngươi.
- Được rồi.

- Có thể nói cho ta biết ngươi muốn mua cái gì không?

Ứng Vô Song hiếu kỳ nói.

- Tài nguyên tu hành của Anh Hùng điện ta cũng không dùng tới, cho nên không thể làm gì khác hơn là tự mình bắt tay chuẩn bị. Sau đó ta còn muốn nói chuyện làm ăn với thương hội nữa.

Lúc này, hai người đã đi tới lầu sáu, người ra vào nơi này không giàu sang thì cũng là người cao quý, ăn mặc linh y quý báu, hình thành so sánh rất rõ ràng với hai người Giang Thần và Ứng Vô Song.

- Giang Thần công tử, chúng ta lại gặp mặt rồi.

Vị quản sự thương hội Cao Thiên Ái lần trước tiếp đón Giang Thần và Doanh Doanh khuôn mặt tươi cười kia đi tới, nói:

- Hôm nay ta có thể giúp được gì không? Biết gì ta sẽ nói đó, nhất định sẽ không dấu diếm.

Hắn nói rất khách khí, không tìm ra được bất kỳ chỗ hở nào.

Có điều Giang Thần vẫn nghe ra ý trào phúng vì lần trước hắn hỏi mà không mua, hắn cũng không tức giận, nói:

- Ta chỉ tới xem một chút, bán đấu giá, đây là lần thứ nhất ta gặp.

- Không sao, lầu sáu cũng rất rộng rãi, có thể chứa rất nhiều người, Giang Thần công tử và bằng hữu của ngươi hoàn toàn có thể trải nghiệm quá trình bán đấu giá.

Tiếp đó, quản sự dẫn hai người vào bên trong.

Đúng như hắn từng nói, quả thực bên trong rất lớn, có thể ngồi được hơn ngàn người.

Chỗ ngồi cũng có phân đẳng cấp, phần lớn đều là ở phía dưới sảnh, nhưng ở lầu hai lại có từng căn phòng độc lập, thông qua cửa sổ có thể nhìn thấy người ở bên trong.

Phòng khách thì không thể hi vọng vào được, cho nên Giang Thần và Ứng Vô Song tùy tiện tìm một nơi rồi ngồi xuống.

Bán đấu giá còn chưa bắt đầu, Giang Thần dùng thêm một viên dược hoàn chữa thương, tiếp theo lại chú ý tới Ứng Vô Song ở bên cạnh đang nhìn mình chăm chú, hắn hiếu kỳ nói:

- Sao vậy?

- Ngươi còn nói thương thế của mình không nghiêm trọng?

Ứng Vô Song nói.

- Ta không có nói thương thế không nghiêm trọng, ta chỉ nói là vẫn có thể đánh bại được Thủy Thuần, dù cho là ở trong trạng thái bị thương như vậy.
Giang Thần cười nói.

- Loại trạng thái bị thương này, coi như đánh bại được Thủy Thuần thì cũng sẽ làm cho ngươi vô cùng chật vật.

Nụ cười của Giang Thần cứng đờ, hắn không thể không thừa nhận nàng không nói sai.

Bởi vì không phải bị thương trong lúc lúc chiến đấu cho nên sẽ không dùng được tiên thuật, nhưng Giang Thần vẫn có biện pháp khác, đánh đổi rất lớn, có khả năng cần một quãng thời gian rất dài mới có thể bù đắp được tổn thất đã tạo thành.

- Phòng khách bên kia có một nữ nhân đang nhìn ngươi.

Ứng Vô Song đột nhiên nói.

Giang Thần theo phương hướng nàng chỉ nhìn lại, nhìn thấy một khuôn mặt khá quen thuộc, hắn khá là bất ngờ.

Khi hắn mỉm cười, rất là hữu hảo với đối phương thì đối phương thở phì phò quay mặt đi.

Trong phòng bao, Phi Nguyệt không nghĩ tới lại gặp phải Giang Thần ở chỗ này, bên người hắn còn có một nữ tử xinh đẹp, tâm tình bình tĩnh của nàng có chút giận dữ.

- Phi Nguyệt công chúa, sao thế?

Ở trước mặt nàng có một vị công tử văn nhã đang ôn hòa cười cười, hắn chú ý tới phản ứng của nàng, giọng điệu rất quan tâm.

- Không có gì, chỉ là một người cùng ta đồng thời đến Thánh Viện mà thôi.

- Như vậy thì cũng coi như là đồng hương, mời đến đây ngồi một chút đi.

Công tử văn nhã nói.

- Không cần, ở với hắn cũng không vui vẻ gì.

Phi Nguyệt nói.

- Là Giang Thần đúng không?

Y Tình ngồi ở bên cạnh nàng nhìn ra phía ngoài cửa sổ, quả nhiên đã nhìn thấy Giang Thần.

Trong phòng khách không chỉ có Phi Nguyệt và công tử văn nhã, ngoại trừ Y Tình ra còn có mấy người trẻ tuổi, cùng với người của thương hội.

- Giang Thần? Là Giang Thần đến từ Hỏa vực kia sao? Nghe nói ba ngày sau hắn sẽ quyết chiến sinh tử với Thủy Thuần, lúc này mà hắn còn có lòng thanh thản xuất hiện ở đây sao?

Công tử văn nhã rất bất ngờ nói.

- Quyết chiến sinh tử?

- Thủy Thuần?

Phi Nguyệt và Y Tình trước sau cả kinh, bọn họ còn không nghe nói tới chuyện của Anh Hùng điện.

- Đúng vậy, ngày hôm nay mới xảy ra, ngày mai rất có thể sẽ nhìn thấy ở trên nhật báo, nghe người ta nói...

Công tử văn nhã nói chuyện đã xảy ra mấy ngày nay trong Anh Hùng điện cho mọi người biết.

- Người này, thực sự là đi đâu cũng không an phận.

Phi Nguyệt nói.

Ở trong lòng, nàng lại nói:

- Có điều mỗi lần đều có thể chuyển nguy thành an, ở bên trong nghịch cảnh bạo phát, bỏ qua ta rất xa, hắn làm như vậy, rốt cuộc là đúng hay sai?

- Đối với người này, ta cảm thấy rất hứng thú, muốn kết bạn một chút. Công chúa, ngươi có thể làm mai một chút, mời hắn tới đây hay không?

Công tử văn nhã lại nói.

- Được rồi.

Chương 288: Thẻ Kim Long

- Thực lực mà Thủy Thuần biểu hiện ra không yếu, ba ngày, cảnh giới và võ học không thể tăng lên, chỉ có khai phá ra tám cái kỳ mạch, luyện thành kỳ pháp thì mới được.

Không giống vẻ tự tin như khi đối mặt với Ứng Vô Song, Giang Thần rất trọng thị quyết chiến ba ngày sau.

Bởi vì như vậy cho nên hắn mới đến Thánh Phong thương hội, định mua sắm một phen.

Trước lúc này, rất nhiều bí pháp và bảo điển của hắn đều vì hắn quá nghèo mà không thể dùng tới, hiện tại Thánh Viện cấp cho hạn mức một ngàn vạn nguyên thạch thượng cấp, rốt cục đã có thể làm cho hắn hơi bày ra được một bộ phận thực lực của đệ nhất công tử Thánh vực rồi.

- Vị công tử này, thiếu gia của chúng ta mời ngươi qua đó, bằng hữu của ngươi cũng ở đó.

Bỗng nhiên, ở phía sau lưng hắn truyền tới một âm thanh.

Giang Thần và Ứng Vô Song quay đầu nhìn lại, một người trung niên mặc y phục quản gia đang mỉm cười nói.

Nếu không phải vì y phục và thái độ trên người hắn thì rất khó khiến cho người ta tin tưởng được một người khí độ phi phàm như vậy sẽ là một vị quản gia.

Nguyên nhân chính là như vậy, cho nên gia tộc có quản gia như vậy, tuyệt không đơn giản.

Giang Thần nhìn về phía phòng bao vừa này, một đôi con mắt đẹp đẽ đang nhìn về phía mình.

- Dẫn đường đi.

Giang Thần nói.

Quản gia có chút bất ngờ, bởi vì nghề nghiệp cho nên hắn đã dưỡng thành một loại phán đoán trực giác đối với phẩm chất của người khác.

Hắn có thể nhìn ra người nào là người trong dân gian không được thế gia bồi dưỡng, còn có đám công tử bột, hay là đệ tử tinh anh đã được dạy dỗ cẩn thận kia nữa.

Nhưng mà, hắn không nhìn thấu được Giang Thần.

Bởi vì khí chất mà Giang Thần biểu hiện ra, trong lúc vung tay nhấc chân, hắn chưa từng thấy được ở trên người của bất kỳ một công tử nào ở trong Thánh thành.

- Hả?

Mãi đến khi Giang Thần nghi hoặc nhìn hắn, vị quản gia này mới phản ứng kịp, hắn áy náy nở nụ cười, dẫn đường ở phía trước.

Đi tới phòng khách, bên trong so với tưởng tượng còn náo nhiệt hơn, vốn hắn tưởng rằng là Phi Nguyệt quen biết với một vị công tử nào đó ở trong Thánh thành, bây giờ nhìn lại, càng giống như là một lần tụ hội thì đúng hơn.

- Giang Thần, vị này chính là Sử Văn Huyền, công tử Sử gia.

Phi Nguyệt nói.

Sau khi nàng giới thiệu, một vị công tử văn nhã bên trong phòng bao đứng dậy bắt chuyện một tiếng với Giang Thần.

- Ứng cô nương, đã lâu không gặp.

Giang Thần đang muốn mở miệng đáp lễ thì vị Sử Văn Huyền này đã dời ánh mắt tìm về phía Ứng Vô Song.

Người ở trong phòng khách nở một nụ cười trào phúng, Sử Văn Huyền vừa ý Ứng Vô Song cho nên mới gọi Giang Thần tới.

Phi Nguyệt không biết điểm ấy cho nên mới bị người ta lợi dụng.

Ứng Vô Song cũng không có ý thức được việc này, nàng tùy ý gật gật đầu.

- Đi vào ngồi đi.

Sử Văn Huyền nói.

Ứng Vô Song đang muốn đi vào, thế nhưng Giang Thần lại đưa tay ngăn cản, chỉ nghe thấy hắn nói:

- Ta thấy Sử công tử không có lời gì muốn nói với ta, cáo từ.

- Ồ, vậy ta cũng không bắt buộc, Ứng cô nương ở lại đi.

Sử Văn Huyền sửng sốt một chút, cười lạnh nói.

- Nếu như nàng đồng ý.

Giang Thần nói.

Ứng Vô Song không cần mở miệng cũng đã hiểu rõ chuyện gì xảy ra nàng trực tiếp xoay người rời đi.

Lần này, nụ cười trên mặt Sử Văn Huyền cứng đờ.

Ngay khi Giang Thần muốn đi, bên trong phòng bao có một tên thanh niên đứng ra, hắn nói:

- Sử công tử mời ngươi như vậy mà cũng không tiến vào uống chén rượu sao, quá không nể mặt mũi rồi!

- Không cho, làm sao?
Giang Thần hỏi ngược lại một câu, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Phi Nguyệt.

Phi Nguyệt không dám nhìn thẳng vào ánh mắt kia mà quay đầu đi.

Những người khác trong phòng bao đều bởi vì lời này của Giang Thần mà căm phẫn sục sôi.

- Có thể kết bạn với Sử công tử là vinh hạnh của ngươi, không ngờ ngươi lại không biết quý trọng!

- Ta biết, hắn sợ sệt bằng hữu của mình ghét bỏ hắn, ở chỗ này sẽ tự ti mặc cảm.

- Phòng bao này không phải ai cũng có tư cách tiến vào, người ở chỗ này có thể hưởng thụ được rượu ngon nhất và chiêu đãi tốt nhất. Khi bán đấu giá cũng sẽ có người của thương hội giảng giải về các vật phẩm.

Khi bọn hắn nói chuyện, Sử Văn Huyền giữ yên lặng, con mắt híp thành một sợi tơ, có hàn quang lập lòe.

Sự hiếu kỳ của hắn đối với Giang Thần còn chưa tới mức mời đến phòng khách của mình, khi biết có mỹ nhân như Ứng Vô Song ở đây thì hắn mới mời.

Giang Thần chỉ là vật tặng kèm mà thôi.

Hắn không sợ Giang Thần nhìn thấu, cho rằng đối phương sẽ không bỏ qua cơ hội kết bạn với hắn, thế nhưng lại không nghĩ rằng tính khí của đối phương lại lớn như vậy.

Vốn Giang Thần đã không muốn để ý tới, kết quả những người này lại còn đứng ra ngăn cản Giang Thần.

- Đi xin lỗi với Sử công tử!

Bọn họ đưa ra yêu cầu.

- Nếu như không thì sao?

Giang Thần cười lạnh nói.

- Sử công tử.

Phi Nguyệt đi tới, nói:

- Ngươi làm như vậy là làm khó ta, xin hãy cho bọn họ đi đi.

- Ồ?

Con mắt của Sử Văn Huyền đột nhiên trợn to, vung tay ra đánh một cái tát.

Cũng còn may Y Tình phản ứng đúng lúc, bảo vệ được Phi Nguyệt, đồng thời còn tiếp được một chưởng của Sử Văn Huyền.

- Một công chúa từ nông thôn tới, cho ngươi mấy phần mặt mũi mà còn muốn mở miệng đòi hỏi hay sao?

Sử Văn Huyền đối mặt với lửa giận của nhị nữ cũng không có ý giải thích, trái lại còn trào phúng một tiếng.

- Ngươi!Phi Nguyệt tức điên lên, từ sau tỷ thí Thánh Viện, tiếng tăm của nàng ở trong Thánh thành cũng không nhỏ, hôm nay đi dạo phố với Y Tình lại được vị công tử Sử Văn Huyền nho nhã lễ độ này mời, tới xem đồ vật bán đấu giá trong Thánh thành cao bao nhiêu.

Thế nhưng lại không nghĩ rằng vị Sử Văn Huyền này nhìn qua phong độ ngập trời, thế nhưng khí độ lại nhỏ như thế.

- Phi Nguyệt, chúng ta đi thôi!

Y Tình lôi tay Phi Nguyệt đi tới cửa, thế nhưng người ngăn cản Giang Thần cũng chặn cửa lại.

Trong lúc giằng co, rốt cục Thánh Phong thương hội đã đứng ra, quản sự mà Giang Thần gặp trước đó dẫn người tới đây.

- Sử công tử, đã xảy ra chuyện gì?

Quản sự hỏi.

- Người này vô lễ với ta.

Sử Văn Huyền nói.

Quản sự nhận ra Giang Thần, sắc mặt hắn có chút khác thường, nói:

- Sử công tử, vậy chúng ta sẽ dẫn hắn xuống.

- Đuổi hắn ra ngoài đi, có hắn ở đây sẽ ảnh hưởng tới sự hăng hái của ta.

Sử Văn Huyền nói.

- Chuyện này... tôn chỉ của Thánh Phong thương hội là người tới là khách...

- Lời như vậy ta không muốn nghe, ngươi không làm nổi thì là do năng lực của ngươi có vấn đề, như vậy, ta sẽ bảo Thánh Phong thương hội thương lượng đổi lại một người khác.

Sử Văn Huyền ngắt lời hắn, vẻ mặt rất chán ghét.

Hắn đã tùy hứng quen rồi, từ việc đánh Phi Nguyệt một tát là có thể nhìn ra được.

Ứng Vô Song từ chối làm cho hắn mất mặt, Giang Thần không biết cân nhắc đã làm hắn tức giận.

- Chúng ta vô lễ với ngươi sao? Ta cũng muốn hỏi một chút, là ai mời chúng ta tới? Ngươi có tư cách gì bảo Thánh Phong thương hội đuổi chúng ta đi chứ?

Ứng Vô Song đã nhịn đủ lâu ở trong Anh Hùng điện, ở bên ngoài cũng không muốn tiếp tục nhịn nữa.

- Chỉ bằng vào cái này.

Sử Văn Huyền cười lạnh một tiếng, lấy ra một tờ tấm thẻ màu tím, rất là tinh tế, trên mặt thẻ toả ra ánh sáng lộng lẫy, trên mặt có đồ văn một con mãnh hổ.

- Thẻ Tử Hổ!

Đây là một loại thẻ cao cấp từ Thánh thành tiền trang, chỉ có thế lực lớn mới có thể nắm giữ được.

Lão bản lớn nhất của Thánh Phong thương hội chính là Thánh thành tiền trang, đám người quản sự đắc tội với người cầm thẻ Tử Hổ, hắn biết mình đang động phải phiền phức không nhỏ.

Quản sự còn đang do dự.

- Vì lẽ đó ngươi cho là mình có tấm thẻ này cho nên cao quý hơn so với chúng ta hay sao? Như vậy Thánh Phong thương hội sẽ nghe lời ngươi sao?

Ứng Vô Song cười lạnh nói.

- Không phải vậy sao?

Sử Văn Huyền không để ý đến vẻ châm chọc trong lời nói của nàng, trái lại còn rất là đắc ý.

- Vậy ta rất muốn biết, ngươi cầm một tấm thẻ Tử Hổ đã nghĩ tới việc thương hội sẽ giúp ngươi đối phó với người cầm thẻ Kim Long chưa?

Ứng Vô Song nói, cũng lấy ra một tấm thẻ tương đương, là màu vàng, toả ra ánh sáng nhàn nhạt, trên mặt thẻ có một con rồng.

- Thẻ Kim Long?

Đây là thẻ có cấp bậc cao nhất của Thánh thành tiền trang, ngay cả gia tộc của Sử Văn Huyền cũng không có tư cách thu được.

- Khách quý!

Quản sự hít vào một ngụm khí lạnh, nhìn về phía Ứng Vô Song ánh mắt vô cùng kích động.

Chương 289: Có lời muốn nói

Sử Văn Huyền không muốn tin tưởng, nhìn chằm chằm vào tấm thẻ Kim Long kia không tha, đột nhiên hắn đã nhìn ra đầu mối.

- Tấm thẻ này không phải của ngươi!

Sử Văn Huyền cảm thấy hưng phấn vì sự phát hiện này, hắn nói:

- Mặc dù thẻ là thật, thế nhưng cũng không biết là ngươi trộm hay là kiếm đi, thẻ là của tiền trang có nghiệm chứng thân phận, chỉ có chủ nhân chân chính cầm thẻ thì rồng trên mặt thẻ mới sinh động được.

Nghe thấy hắn vừa nói như vậy, quả nhiên người ở chỗ này đã phát hiện ra thẻ Kim Long ngoại trừ phát ra ánh sáng nhàn nhạt ra thì con rồng ở trên mặt cũng không nhúc nhích.

Lại nhìn tấm thẻ Tử Hổ của Sử Văn Huyền, mãnh hổ không ngừng lặp lại làm ra động tác rít gào.

Quản sự ngẩn ra, hắn không chú ý tới chi tiết này, bị thẻ Kim Long làm cho chấn động.

- Cũng không biết là kiếm được hay là trộm đến mà đã cho rằng có thể đến Thánh Phong thương hội ra vẻ hay sao?

Tuỳ tùng của Sử Văn Huyền giễu cợt nói.

Đối với chuyện này, Ứng Vô Song không phản đối, nói:

- Thứ này vốn không phải là thẻ của ta, mà là của hắn.

Nói đoạn nàng ném thẻ Kim Long thẻ sang bên cạnh.

Giang Thần đưa tay tiếp nhận, năm ngón tay kẹp lấy thẻ, lập tức đầu Kim long trên mặt sống lại, đang gầm thét, bay lượn trên bầu trời.

- Cái này!

Sử Văn Huyền đang đắc ý bỗng sửng sốt, sự giật mình của Phi Nguyệt và Y Tình vượt xa việc Ứng Vô Song lấy ra thẻ Kim Long.

Thẻ Kim Long là tượng trưng cho thân phận, đại diện cho của cải vô cùng vô tận.

Đối với Phi Nguyệt đã biết sơ lược về Giang Thần cho nên nàng không thể tin tưởng được, thế nhưng sự thực đang bày ra ở trước mắt, không thể không tin được.

- Các ngươi, tránh ra!

Quản sự giật mình vì lần trước người hỏi xong lại không mua kia lại có thẻ Kim Long, lần này xác định không sai, hắn đã bắt đầu có hành động.

Đầu tiên hắn ngăn cản người đánh đuổi Giang Thần, để hắn và Ứng Vô Song lui tới tự nhiên.

Tuỳ tùng của Sử Văn Huyền thì trở lại phòng khách, chờ đợi Sử Văn Huyền mở miệng.

- Hừ.

Sử Văn Huyền biết nếu muốn nhằm vào Giang Thần ở trong Thánh Phong thương hội sẽ là hành động không sáng suốt, hắn rất không cam lòng từ bỏ.

Phi Nguyệt và Y Tình nhân cơ hội đi ra phòng khách, có điều bọn họ cũng không hề rời đi.

- Mấy người này, nói năng lỗ mãng, cản đường của ta, có phải đã phá hoại quy củ của thương hội đúng không?

Giang Thần nói.

Lời nói của hắn làm cho mọi người tưởng chuyện này đã kết thúc sững sờ, Sử Văn Huyền là người có phản ứng kịch liệt nhất, hắn nổi giận đùng đùng nhìn sang.

- Hả?

Quản sự nhíu nhíu mày, Thánh Phong thương hội không có trận pháp ghi lại hình ảnh, cho nên rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, rất khó để biết rõ được.

Cũng may trong phòng khách vốn có một người của thương hội, cho nên người này nhanh chóng nói ra chuyện vừa rồi.

Sau khi nghe xong, quản sự đã quyết định, nói:

- Sử công tử, kính xin bằng hữu của ngươi rời khỏi đây.

Nghe vậy, cái gọi là bằng hữu của Sử Văn Huyền nhìn nhau, khi bọn họ ngăn cản Giang Thần cũng không ngờ tới lại có kết quả này.

- Đáng ghét, ngươi muốn phải đắc tội với ta sao?

Sử Văn Huyền lòng dạ chật hẹp, lại sĩ diện sao chịu đồng ý cơ chứ?

- Đây là quy củ của thương hội!

Nhưng mà thái độ của quản sự rất kiên quyết, một cái thẻ Tử Hổ, một cái thẻ Kim Long, kẻ ngu si cũng sẽ biết phải đứng về phía ai.
- Được! Chúng ta đi!

Sử Văn Huyền muốn ỷ thế hiếp lại rơi vào kết cục như thế, gương mặt đang vặn vẹo.

Phi Nguyệt và Y Tình cố ý chờ bọn hắn đi trước, sau đó mới bước chân đi.

- Giang Thần, ta không biết hắn ta lại như vậy, hắn chỉ nói là muốn kết giao bằng hữu với ngươi mà thôi.

Trước khi đi, Phi Nguyệt giải thích một câu thay cho mình.

Lúc vừa mới bắt đầu nàng đã biết mình sai rồi, vấn đề là có nên xin lỗi hay không mà thôi. Không phải là mất mặt, mà là dùng quan hệ của nàng và Giang Thần, có thêm chút mâu thuẫn, bớt một ít ân oán thì cũng không có gì khác nhau cả.

Thế nhưng, nghĩ đến lời nói của Sử Văn Huyền, nàng cho rằng vẫn cần phải giải thích một câu, tránh để lại cho Giang Thần một ấn tượng không thể tả.

Nàng còn chưa ý thức được, để ý tới cái nhìn của một người về mình là chuyện vô cùng nguy hiểm.

- Ta có thể làm chứng.

Y Tình cũng nói.

- Ta nhìn ra rồi.

Vừa nãy Sử Văn Huyền đã đánh một tát kia, khi đó Giang Thần cũng đã hiểu ra, hắn nói:

- Các ngươi muốn đi sao? Không bằng ở lại đi.

Phi Nguyệt và Y Tình nhìn lẫn nhau, cũng không từ chối.

Quản sự thương hội sắp xếp cho bọn họ một gian phòng khách sang trọng nhất, bốn người ngồi ở bên trong cũng có chút thoáng đãng.

- Sao các ngươi lại quen biết với Sử Văn Huyền kia vậy?

Sau khi ngồi xuống, Giang Thần hiếu kỳ nói.

- Gặp ở trên đường, không quen.

Phi Nguyệt nói.

- Xem ra nếu như là người quá tham lam thì cái gì cũng không ăn nổi.

Giang Thần cảm thán một câu.

Ba nữ nhân nghĩ một hồi lâu mới biết được Giang Thần đang nói tới Sử Văn Huyền.

End of dialog window.

Sử Văn Huyền mời Phi Nguyệt và Y Tình tới, lại coi trọng Ứng Vô Song, muốn thể hiện của cải và thế lực của mình để chinh phục những mỹ nữ này.

Phi Nguyệt đến từ Hỏa vực, Y Tình cũng không giống như là người có thế lực lớn làm chỗ dựa, mà Ứng Vô Song càng không cần phải nói.

Sử Văn Huyền chuyên chọn những nữ nhân này để ra tay, hắn ta nghĩ nếu dùng tài lực của mình để đoạt những người này thì sẽ đắc thủ.

Thế nhưng hắn lại không nghĩ rằng Ứng Vô Song không ăn trò này, Phi Nguyệt và Y Tình cũng là nữ tử có sự ngông nghênh của mình.

Cùng lúc đó, trải qua trò khôi hài vừa nãy, bán đấu giá phía dưới đã tiến hành, bọn họ cũng đã bỏ qua lời dạo đầu.

Nhìn thấy bốn người ném ánh mắt nhìn về phía dưới lầu, người của thương hội giới thiệu.

- Đồ vật bán đấu giá thứ nhất là Ly Hỏa tinh thạch, là linh vật được cho rằng là hữu hiệu nhất để lĩnh ngộ Hỏa Tâm ý cảnh, giá khởi đầu là ba trăm vạn nguyên thạch trung cấp.

Trong nháy mắt giá cả đã cao lên tới chín trăm vạn, người nhấc tay tranh giá càng ngày càng ít.

Cuối cùng, thứ này vọt lên tới một ngàn mốt, bị Cao gia thu về.

- Cao gia nắm giữ huyết thống Thiên Phượng, Hỏa Tâm ý cảnh tăng lên vô cùng hữu ích đối với bọn họ.

Nghe thấy hắn nói như thế, ba nữ nhân nhìn về phía Giang Thần, tất cả đều còn nhớ trận chiến ngày đó giữa Giang Thần và Cao Thiên Ca.

Giữa hắn và Cao gia rốt cuộc có ân oán gì, đây là chuyện làm cho không ít người hiếu kỳ.

Có điều quan hệ của các nàng và hắn còn không tốt đến mức có thể tán gẫu đề tài này với Giang Thần.

Thương phẩm bán đấu giá thứ hai xuất hiện, rõ ràng đẳng cấp đã giảm xuống đi rất nhiều, cũng đồng nghĩa không quá quan trọng, những thương phẩm bán đấu giá khác đều không vượt qua được Ly Hỏa tinh thạch.

- Chỗ ta có một phần danh sách, xem thương hội của các ngươi có bao nhiêu, lại mang theo giá cả đến tìm ta.

Giang Thần lấy ra một cuộn giấy bằng da dê, trên mặt viết đồ vật ngày hôm nay hắn muốn mua, tất cả đều là thứ không thể thiếu giúp hắn đánh bại Thủy Thuần ba ngày sau.

Sau khi người của thương hội nhận lấy mới cung kính lùi ra.

Ánh mắt của Ứng Vô Song có chút nghi hoặc.

- Ta sẽ viết lại một phần danh sách rồi giao cho ngươi.

Giang Thần nói.

- Ừm.

Lúc này Ứng Vô Song mới yên lòng lại.

Phi Nguyệt và Y Tình rất tò mò, không biết quan hệ của Giang Thần và Ứng Vô Song là gì.

Ứng Vô Song đảm nhiệm chức vị đội trưởng Phong Kỷ đội của Thánh Viện, các nàng đều biết chuyện này. Nữ nhân này đối với người nào cũng không có sắc mặt và tính khí tốt. Thế nhưng xinh đẹp động lòng người ra đã kiếm về cho nàng không ít nhân khí.

Nghe nói nàng có quan hệ với Minh chủ Kiếm minh trong Anh Hùng điện, Giang Thần và Kiếm minh xảy ra xung đột, lẽ nào là bởi vì nàng ta hay sao?

Có điều nhìn qua, hai người này không giống như là tình nhân.

- Giang Thần, ta có việc muốn nói chuyện với ngươi.

Phi Nguyệt bỗng nhiên nói.

- Cái gì?

Phi Nguyệt không nhiều lời, đứng dậy đi ra ngoài cửa.

Giang Thần lắc lắc đầu, từ nhỏ đến lớn nuôi thành tính khí của công chúa, e rằng ngay cả bản thân nàng cũng không ý thức được có cái gì không thích hợp trong hành động của mình.

Có điều hắn rất muốn biết rốt cuộc đối phương muốn nói gì với mình, như vậy cũng tốt hơn là đấu giá tẻ nhạt.

- Ta mới từ trong Thánh Huyệt điện đi ra, thần huyệt đã điểm đầy, đang khai phá cái kỳ mạch thứ nhất, ta muốn hỏi ngươi, ta có cần khai phá tiếp không?

Phi Nguyệt nói.

Chương 290: Kỹ thuật mới là thứ đáng tiền nhất

- Vấn đề này của ngươi làm cho ta rất không hiểu.

Giang Thần nói.

Phi Nguyệt mím mím môi, cũng không vòng vèo mà nói rõ:

- Người khác đều nói ngươi ẩn giấu chuyện mình đã khai phá kỳ mạch, khiến cho người ta xem thường, nhưng ta lại biết, không phải như vậy.

Vừa dứt lời, con ngươi sáng sủa của nàng trở nên sắc bén hơn.

- Ngươi đang ám chỉ ta có năng lực khai phá kỳ mạch ở Thông thiên cảnh hay sao, điều này có thể sao?

Giang Thần khẽ cười nói.

- Có, nếu như là ngươi thì nhất định sẽ có.

Phi Nguyệt kiên định nói.

- Như vậy, nếu như có, ngươi muốn như thế nào?

Phi Nguyệt trầm mặc mấy giây, đi thẳng vào vấn đề nói:

- Dạy ta đi.

- Nếu ta thật sự có thể xoay chuyển càn khôn, khai phá kỳ mạch ở Thông thiên cảnh, tại sao ta phải giúp ngươi, chúng ta ngay cả bằng hữu cũng không bằng mà.

Giang Thần giơ thẻ Kim Long trong tay lên, lại nói:

- Nếu như là giao dịch, ngươi cũng không có đủ tiền đấy.

- Mọi việc cũng có thể thương lượng được mà.

Phi Nguyệt nói.

- Thật sao?

Giang Thần bỗng nhiên nghĩ đến cái gì đó, nụ cười có mấy phần gian trá, nói:

- Vậy ta hi vọng ngươi và Ninh Hạo Thiên giải trừ hôn ước, làm hôn thê của ta.

Nói xong, vốn hắn tưởng rằng sẽ nhìn thấy vẻ tức giận và kinh ngạc ở trên mặt của Phi Nguyệt, kết quả đối phương lại trầm mặc.

- Không được, phụ hoàng ta sẽ không đồng ý.

- Ồ?

Mặc dù là bị cự tuyệt, Giang Thần lại nghe ra cái gì đó, hắn nói:

- Nói cách khác, nếu như phụ hoàng ngươi đồng ý, ngươi sẽ không chút do dự giải trừ hôn ước với Ninh Hạo Thiên đúng không? Vậy cảm tình giữa các ngươi?

- Số lần gặp mặt giữa ta và hắn có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Phi Nguyệt nói.

- Thế nhưng lần trước ngươi rất giữ gìn thanh danh cho hắn mà.

- Hắn là vị hôn phu ta, phẩm chất của hắn được Hoàng gia thừa nhận, cho dù ta là một vị hôn thê, hay là công chúa điện hạ, đều phải giữ gìn thanh danh cho hắn!

Giang Thần càng ngày càng biết rõ hơn về vị công chúa này.

- Như vậy, chúng ta không có gì để nói, tại sao ta phải giúp hôn thê của kẻ thù ta chứ?

Giang Thần nói.

Phi Nguyệt không trả lời được, thế nhưng nàng thật sự rất muốn có được phương pháp của Giang Thần.

Nếu như tất cả những chuyện này là thật, nàng không cần ức chế cảnh giới của mình, trực tiếp trở thành Thông thiên cảnh, lại dùng chỗ tốt của Thông thiên cảnh để nhanh chóng hoàn thành quá trình khai phá.

Chuyện này so với bất kỳ linh đan diệu dược còn hữu hiệu hơn nhiều.

- Ngươi muốn cái gì, trừ chuyện ngươi vừa nhắc ra là được.

Phi Nguyệt nói.
- Ta không có ý định giao dịch với ngươi, hiện giờ ngươi phải đưa ra thứ ta cảm thấy hứng thú mới được, công chúa điện hạ.

Giang Thần mang theo sự trào phúng nói ra bốn chữ cuối cùng.

Phi Nguyệt cau mày, đang suy nghĩ sâu sắc, một lúc lâu sau, nàng quyết định, nói:

- Ta có một tấm bản đồ kho báu, chờ sau khi ta trở thành Thông thiên cảnh, ta có thể cùng đi với ngươi để thăm dò bảo tàng.

- Bản đồ kho báu? Là thủ đoạn tốt nhất để há mồm chờ sung rụng, không nghĩ tới công chúa điện hạ cũng sẽ dùng tới thủ đoạn này đó.

Giang Thần cười cười, rất xem thường nói.

- Ta dùng danh nghĩa công chúa xin thề, chuyện này không phải dùng để lừa gạt ngươi.

Phi Nguyệt nghe hắn nói như vậy rất là kích động.

- Được, ngươi muốn ta tin ngươi, như vậy ngươi cũng phải tin ta, phương pháp của ta là ngay cả một cái kỳ mạch cũng không khai phá đột phá lên thẳng Thông thiên cảnh.

Giang Thần nói tới chỗ này, hắn phát hiện ra sắc mặt của Phi Nguyệt có biến hóa, hắn nói:

- Cũng có ý nghĩa, nếu như ta lừa ngươi, ngươi chính là Thông thiên cảnh ngay cả một cái kỳ mạch cũng không khai phá.

Chính mồm nói ra tình huống Phi Nguyệt lo lắng nhất, Giang Thần nhìn thấy nàng đứng ở đó không nói, hắn nhún vai một cái.

- Suy nghĩ kỹ đi, nếu như tín nhiệm lẫn nhau, đột phá Thông thiên cảnh thì trở lại nói chuyện với ta, đương nhiên, ta không có nghĩa vụ phải thề thốt gì cả.

Giang Thần trở lại phòng khách, Ứng Vô Song và Y Tình đều rất trầm mặc ngồi ở chỗ đó, hai người đều không phải là người giỏi nói chuyện, cho nên bầu không khí có chút lúng túng.

Hắn cũng không thèm để ý tới chuyện này mà trở lại bên người Ứng Vô Song, nói:

- Có thương phẩm gì thú vị không?

- Không có vật gì tốt, bởi vì thương hội sẽ thu thập trân phẩm, đợi tới khi đạt tới nhất định thì sẽ mời các thế lực lớn của Thánh thành, sau đó cử hành hội đấu giá không phải ai cũng vào được.

Ứng Vô Song nói.

Nàng không nói sai, mãi đến khi thương phẩm quan trọng nhất được lấy ra thì nó cũng không làm cho Giang Thần cảm thấy hứng thú.

Sau khi bán đấu giá kết thúc, Phi Nguyệt và Y Tình đi trước.

Giang Thần và Ứng Vô Song thì lại ở trong phòng khách chờ đợi.

- Đồ vật ngươi mua có tác dụng gì?
- Không phải là không vào được Tĩnh Tâm hồ? Hiệu quả tu hành ở nơi đó chỉ đơn giản là để cho Thiên chi hoàn của mình vận chuyển như thường, ta có thể chế tạo ra thiết bị tu hành càng hữu hiệu hơn nữa. Thế nhưng chủ yếu vẫn là luyện chế linh đan, khai phá kỳ mạch.

- Ngươi còn biết luyện đan sao?

Ứng Vô Song rất là bất ngờ.

- Biết một chút thôi.

Giang Thần cười nói.

Lúc này, quản sự lúc trước dẫn người đi vào trong phòng khách, thái độ rất là nhiệt tình, lần này hắn vững tin Giang Thần không chỉ có hỏi, nhất định sẽ mua.

Thứ mà Giang Thần muốn, thương hội đều có, tổng giá trị là hai ngàn vạn nguyên thạch trung cấp.

Tất cả đều là vật liệu, trải qua tay của Giang Thần, giá trị của thành phẩm trải qua rèn đúc và luyện chế ra sẽ tăng lên mấy chục lần, mặc dù nói Giang Thần dự định để cho chính mình dùng cũng thế.

Giang Thần rất thoải mái lấy ra thẻ Kim Long trả tiền.

- Khách quý, những linh dược ngươi muốn lần trước, còn cần nữa không?

- Cần thì cần, có điều không phải nói cần có hai năm các ngươi mới có thể tìm được sao?

Giang Thần hiếu kỳ nói.

- Tôn khách, lúc đó ta không biết thân phận của ngươi, vì lẽ đó giá cả và thời gian đều có chút sai lệch, nếu như tôn khách còn muốn, năm ngàn vạn nguyên thạch trung cấp, trong vòng ba tháng sẽ có thể tập hợp lại đủ.

- Ba tháng? Ngươi xác định chứ?

Giang Thần rất là động lòng.

- Năm ngàn vạn, ngươi muốn mua cái gì vậy?

Ứng Vô Song giật mình nhìn cái giá này.

Nói là linh dược, chỉ là linh dược đã quý giá như thế, nếu luyện chế ra đan dược sẽ có giá bao nhiêu cơ chứ?

Phải biết rằng giá trị của linh dược là một phần, thế nhưng, kỹ thuật của Linh đan sư mới là quan trọng nhất.

Linh đan sư có thể luyện chế linh dược năm ngàn vạn, tuyệt đối sẽ là cấp bậc đại sư, linh đan cấp độ này ngay cả Tôn giả cũng cần, giá cả tăng lên mấy trăm lần cũng là chuyện rất có thể.

- Ta sẽ đưa danh sách cho ngươi.

Giang Thần nói, ngữ khí rất kiên định, coi như là Anh Hùng điện tìm đến mình thì hắn cũng cần phải mua về.

Chuyện liên quan tới thuốc giải Thôi Mệnh hoa, dù thế nào hắn cũng phải có được nó.

Ứng Vô Song không nói thêm cái gì nữa mà nhìn Giang Thần thanh toán toàn bộ.

Coi như là như vậy thì hạn mức một ngàn vạn nguyên thạch thượng giai tháng này vẫn không dùng hết được, đổi thành nguyên thạch trung cấp, đó là một ức đó.

- Anh Hùng điện không biết trình độ khác của ta, cho nên mới đề phòng ta mua đồ, tiêu hết hạn mức chuyển thành của cải của mình.

- Một ngàn vạn, cho ta thời gian mấy tháng mua nguyên liệu, tùy tiện luyện chế ra cái gì cũng có thể tích lũy ra được của cải kinh người.

Ăn chia linh đan của Thiên Đạo môn đặt ở đây cũng không thể so sánh được.

Sau khi bỏ vật liệu vào nạp giới, Giang Thần và Ứng Vô Song trở về Anh Hùng điện.

Ngày thứ hai, chuyện Giang Thần và Thủy Thuần đã lên Thánh thành nhật báo, hơn nữa còn là đầu đề, hai vị đệ tử Anh Hùng điện tiến hành chiến đấu không chết không thôi, rất là đáng xem.

Đáng tiếc Anh Hùng điện không thể tùy tiện đi vào được, mà kết quả cũng chỉ có thể nhìn thấy ở trên nhật báo mà thôi.

Cái tên Giang Thần này, đám người Thánh thành cũng không xa lạ gì cả. Nếu như lần này đối thủ của hắn không phải là Thủy Thuần mà là một nhân vật phổ thông nào đó của Anh Hùng điện thì còn có chút hồi hộp.

Mà khi mọi người nhìn thấy cái tên Thủy Thuần, tất cả đều bắt đầu mặc niệm thay cho hắn.

Thành viên trên Chiến lực bảng, cũng là tinh nhuệ bên trong tinh nhuệ của Anh Hùng điện đó!

Chương 291: Phong Lôi Thụ Mệnh

Quá trình khai phá kỳ mạch cũng chính là điểm đầy toàn bộ thần huyệt bên trong kỳ mạch.

Không có phương pháp nào để đầu cơ trục lợi, nhất định phải bước từng bước, cho dù là dùng linh đan thì cũng chỉ là thông qua linh đan để tăng cường khí huyết của bản thân, do đó tăng tỷ lệ thành công khi ngưng tụ thần huyệt lên mà thôi.

Hiệu quả rất kém cỏi, Thánh Viện đã từng làm thí nghiệm, một người dùng linh đan khai phá kỳ mạch, một người khác không dùng linh đan, kết quả phát hiện ra đều không khác nhau là mấy.

Nhưng ở trong mắt của Giang Thần, đây chỉ là do Linh đan sư của Cửu Thiên đại lục vô năng mà thôi.

Nếu như nói linh đan của bọn họ chỉ là thứ kiềm hãm, như vậy linh đan hắn tự tay luyện chế, chính là thuốc đặc hiệu.

Hắn đang muốn trước khi đối chiến với Thủy Thuần, mở ra tám cái kỳ mạch.

Cho dù dùng lần giao thủ ở Tĩnh Tâm hồ mà xem, coi như không khai phá thì cũng không cần phải sợ hãi, nhưng khi đó cũng không chiến đấu đến mức kịch liệt nhất, vì vậy hắn không biết Thủy Thuần có lá bài tẩy gì cả.

Thời gian nửa ngày, Giang Thần đã luyện chế ra linh đan, là linh đan đột phá thất phẩm, lấy ra để bán đấu giá sẽ làm cho toàn bộ Thánh thành vì đó mà điên cuồng.

So với dưới, giá cả của dược liệu linh đan trở nên nhỏ bé không đáng kể.

Tên của linh đan gọi là Thiên Mạch đan.

Tổng cộng có mười ba viên ra lò, Giang Thần dùng bình ngọc để đựng, mà bản thân hắn thì ăn vào một hạt.

- Lấy ra để bán đấu giá cũng không tính là di dời của cải vào túi riêng nhỉ.

Giang Thần đang nghĩ ngợi thì dược tính của linh đan đã bắt đầu phát huy, đang khai phá tới cái kỳ mạch thứ sáu, kỳ mạch thứ bảy, thứ tám cũng trở nên cực kỳ cực nóng.

Giống như bụng có một thanh đao đang cắt tới cắt đi vậy, Giang Thần đau tới mức sắc mặt tái nhợt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Đây là phản ứng bình thường khi ăn vào Thiên Mạch đan, Giang Thần đã từng thấy người khác sau khi uống vào đã lăn lộn ở trên mặt đất, bây giờ thân thể của hắn rất nóng, lúc này hắn mới biết biểu hiện kia cũng không khuếch đại chút nào.

Nhưng hắn không thể lăn lộn, nhất định phải điểm đầy toàn bộ thần huyệt ở trong quá trình này.

Tuy rằng rất đau, thế nhưng ở bên trong trạng thái này, khai phá mỗi một thần huyệt sẽ chẳng khác nào đâm thủng khí cầu vậy, rất dễ dàng.

Một phút trôi qua, Giang Thần lại lấy ra một viên Thiên Mạch đan rồi ăn vào, thống khổ tăng lên, bụng như muốn nát.

Có điều đến cuối cùng, hắn đã thuận lợi khai phá tám cái kỳ mạch.

Thân thể của Giang Thần sắp tan vỡ, nằm ở trên giường, đau đớn vẫn vẫn còn tiếp tục như cũ, chỉ là không có mãnh liệt như trước nữa mà thôi.

Trải qua một quãng thời gian rất dài, vẻ mặt của Giang Vẻ mới hoà hoãn lại, đứng dậy rồi xuống giường.

- Hả?

Hơi động đậy, hắn đã cảm nhận được chỗ tốt của việc khai phá toàn bộ tám cái kỳ mạch, khí hải như bị mở ra tám cái đường nối, chỉ cần một ý nghĩ thì khí hải sẽ sôi trào, lại thúc giục Thiên chi hoàn, một thân lực lượng Thông thiên cảnh tạo ra thanh âm như tiếng sấm nổ ì ùng.

Mà đây còn là do Giang Thần chưa bắt đầu tu luyện công pháp huyền bí dựa vào kỳ mạch, nếu không lực lượng sẽ tăng lên thêm một đoạn dài.

Đi ra cửa, tùy ý đánh ra một quyền, không khí rung động, nơi quyền phong đánh trúng, gió đang cuồn cuộn.

- Dưới trạng thái như vậy, dù cho là quyền chưởng cũng có thể có lực lượng mạnh mẽ.

Giang Thần rút hắc đao ra, kiếm pháp ác liệt, đao pháp bá đạo, vừa vặn có thể phát huy ra sở trường của hắn.

Chợt, Giang Thần lại thu đao, thứ hiện giờ hắn muốn chính là tu luyện công pháp huyền bí chuẩn bị cho kỳ mạch.

Phong lôi quyết!

- Tám mạch cùng mở, phong lôi thụ mệnh, thiên địa nghịch luân!

Công pháp huyền bí không cần ngồi xuống, Giang Thần đứng ở đó không nhúc nhích, chẳng khác nào tượng đá.

Lúc này Ứng Vô Song vừa vặn đi tới đó, nàng mới từ chỗ của Đại trưởng lão trở về, nghe thấy Giang Thần một buổi tối bỏ ra mấy ngàn vạn, nàng đã nhìn thấy vẻ dị dạng trên mặt của Đại trưởng lão, cùng với một tia cười khổ bất đắc dĩ.
Chợt, mấy vị Đại trưởng lão tụ tập lại cùng nhau nhìn danh sách mà Giang Thần mua sắm.

- Hắn đang tích trữ linh dược sao?

- Còn có nhiều linh vật quý giá và vật liệu như vậy nữa, đã xảy ra chuyện gì?

- Chẳng lẽ hắn còn biết luyện đan sao?

Bọn họ cho rằng Giang Thần sẽ mua bảo khí hoặc là linh đan tu hành thì mới sẽ dùng nhiều nguyên thạch như vậy, nào có biết được tất cả đều là vật liệu.

- Hắn muốn làm ăn sao? Có điều nhất định sẽ chịu thiệt.

- Tiền vốn không phải là của hắn, đương nhiên hắn sẽ không để ý rồi.

Nghe đến đó, Ứng Vô Song cảm thấy phải mở miệng, nàng thuật lại một lần lời giải thích của Giang Thần.

- Muốn luyện chế linh đan? Hắn còn muốn dùng những tài liệu này để rèn đúc ra thiết bị tu hành còn tốt hơn so với Anh Hùng điện hay sao?

Đại trưởng lão nghe nàng nói như thế rất là bất ngờ.

Ứng Vô Song còn nhìn thấy sự xem thường xuất phát từ nội tâm.

Mỗi một thiết bị tu hành của Anh Hùng điện đều nổi danh trong Long vực, Thời gian chi điện thì không nói, chỉ nói hiệu quả của Tĩnh Tâm hồ đã không biết có bao nhiêu người vừa đột phá Thông thiên cảnh muốn tu hành ở dưới hồ.

Cái gì mà Thiên trượng lưu, Kiếm ngục… Tất cả đều là tâm huyết vô số năm của Anh Hùng điện.

Giang Thần này mua đầy một phen rồi nói muốn thay đổi tất cả những thứ này hay sao?

- Vô Song, ngươi cứ tiếp tục quan sát, nhìn xem hắn sẽ xử lý đám vật liệu này như thế nào, báo cho chúng ta biết bất cứ lúc nào.

Sau đó Đại trưởng lão mệnh lệnh nàng đến tìm Giang Thần.

Lúc này nàng nhìn thấy hắn đang đứng trên đất trống, vẻ mặt của nàng không khỏi có chút nghi hoặc.

Chợt, nàng nhìn thấy hai tay của Giang Thần một trên một dưới, vung lên rất có quy luật, ở trong quá trình này, phạm vi mười thước quanh thân Giang Thần đã xảy ra dị biến.

Gió lớn gào thét, trong nháy mắt thân thể Giang Thần đã ở trong gió lớn.Điều đáng kinh ngạc chính là, bên trong gió có tia điện màu tím to bằng cánh tay lóe lên.

Ứng Vô Song còn lo lắng Giang Thần đang có chuyện thì kết quả nàng phát hiện ra những thứ này đột nhiên lập tức thu vào trong cơ thể của Giang Thần.

Khi Giang Thần xoay người lại, mái tóc đen phấp phới vẫn chưa hoàn toàn hạ xuống, đôi con ngươi có ánh xanh nhàn nhạt đang chậm rãi tản đi.

- Ngươi đang tu luyện sao?

Ứng Vô Song ngạc nhiên nói.

- Đúng vậy.

- Ngươi hấp thu phong lôi, cũng tích trữ vào trong người như linh khí sao?

- Chứa đựng ở bên trong kỳ mạch, thông qua kỳ mạch đến khí hải, vận chuyển Thiên chi hoàn, trải rộng toàn thân.

Giang Thần nói xong, nụ cười đắc ý không tự chủ được toát ra, có thể thấy được hắn thoả mãn bao nhiêu.

- Rất lợi hại đúng không?

Ứng Vô Song chỉ quan tâm tới điểm ấy mà thôi.

- Khi ta giao thủ với Thủy Thuần thì ngươi sẽ biết. Sao, Anh Hùng điện nói thế nào? Muốn gõ ta sao?

Giang Thần hỏi.

- Bọn họ cho rằng ngươi mua nhiều linh dược và vật liệu như vậy là định trở về Hỏa vực làm ăn.

Ứng Vô Song nói.

- Ngươi giải thích giúp ta sao?

Giang Thần hỏi, nếu như không phải như vậy thì e rằng người tìm đến mình chính là Đại trưởng lão.

- Đúng, bọn họ nửa tin nửa ngờ, muốn xem thành quả.

Ứng Vô Song đáp.

- Thực sự là không rộng rãi một chút nào, trước đó ta đã đưa phương pháp có thể làm cho Thông thiên cảnh không khai phá kỳ mạch có thể khai phá được hai cái kỳ mạch, phương pháp này cũng đã đáng giá như vậy rồi.

Bởi vì đi tới Anh Hùng điện gặp một loại chuyện không vui cho nên Giang Thần có chút bất mãn đối với điểm ấy.

Ứng Vô Song không nói gì, vì đây không phải là chuyện nàng nên quan tâm.

- Ngươi thật sự định dùng lực lượng phong lôi khi lên đài sao? Đây không phải là phân thắng bại, mà là phân sinh tử, ngươi chưa quen thuộc lực lượng của mình, sẽ chết đó.

Ứng Vô Song nói.

- Ý của ngươi là?

Ứng Vô Song nắm bội kiếm của bản thân, dùng giọng điệu lành lạnh nói:

- Tất cả nguyên nhân đều là ngươi vì ta mà đắc tội với Mộ Dung Hành, ta không muốn ngươi chết.

- Ta sẽ không dễ chết như vậy đâu. Được rồi, để ta xem đội trưởng Phong Kỷ đội có lợi hại không.

Giang Thần rất tình nguyện có người so chiêu với hắn, cũng bởi vì lời nói mới rồi cho nên cái nhìn của hắn đối với Ứng Vô Song đã có một chút thay đổi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau