THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 281 - Chương 285

Chương 282: Một kiếm đứt cổ

Một kiếm đứt cổ!

Dù Triệu Á Quân có nằm mơ cũng sẽ không nghĩ tới, ở trong Anh Hùng điện, ở trước mặt nhiều Đại trưởng lão như vậy hắn lại bị người ta giết chết.

Khi mọi người đang khiếp sợ, Giang Thần bị một nguồn lực lượng đánh bay, đánh vào vách núi, nham thạch cứng rắn lập tức rạn nứt, vết nứt dài nhất dài chừng mười thước.

Sau khi Giang Thần rơi xuống không ngừng nôn ra máu, gân cốt đứt đoạn từng khúc.

Mà người ra tay chính là Thủy Nguyên Đại trưởng lão, hắn nhìn thấy Giang Thần đứng ở trước mặt mọi người mà lại còn giết người cho nên mới phẫn nộ xuất chưởng, không để ý tới việc có thể đập chết hắn hay không.

Nam Công và vài vị Đại trưởng lão khác vừa nhìn nhau, muốn giúp thế nhưng cũng không biết nên mở miệng ra sao.

Giang Thần ăn vào linh đan chữa thương tự luyện chế, sau đó mới gian nan đứng lên.

- Đây chính là câu trả lời cho các ngươi.

Giang Thần không hối hận một chút nào, ở trong con ngươi đen nhánh đang toả sáng.

Chẳng khác nào một thanh bảo kiếm ra khỏi vỏ, phong mang dần dần lộ ra.

- Nếu như Bạch Linh có chuyện gì, ngươi, ta cũng sẽ không bỏ qua.

Mà hướng của lợi kiếm là Thủy Nguyên Đại trưởng lão, Giang Thần lần nữa nói ra lời kinh người.

Thủy Nguyên hừ lạnh một tiếng, xem thường đáp lại, hắn kiểm tra tình huống của Triệu Á Quân, không có cách nào cứu được nữa. Hắn nhíu mày đứng lên, lửa giận đang nhanh chóng tích tụ.

- Đến lúc này mà ngươi còn không biết hối cải, nhìn hành động của ngươi, chiến sủng của ngươi làm ra chuyện như vậy, quả thực cũng không có gì là bất ngờ cả.

- Có chủ nhân ra sao thì sẽ có chiến sủng dạng đó!

Đô Nguyệt rất tích cực nói.

- Ha ha ha ha ha.

- Bạch Linh nhà ta đang yên đang lành ngủ nghỉ, sáu người bọn họ trực tiếp đánh tới, suýt nữa đã làm cho nó chết.

- Làm sao? Ta nên làm sao đây? Bó tay chịu trói sao? Gặp phải người có sát tâm, trực tiếp giơ tay đầu hàng sao?

Giang Thần cũng rất phẫn nộ, cũng rất không cam lòng.

Lời nói của hắn không phải là không có lý, nói rất đúng.

Sáu người Triệu Á Quân đã bức Bạch Linh thành như vậy, cho nên có kết cục như vậy là tự mình tìm chết.

Thế nhưng, người khác sẽ không nghĩ như vậy.

Người ở chỗ này, có tám phần mười đều có quan niệm là: So với sáu người Triệu Quân, một con chiến sủng lại nhỏ bé không đáng kể.

Tính mạng của súc sinh, há có thể so với nhân loại được chứ?

Nếu như Bạch Linh chết đi thì bọn họ cũng sẽ không tới làm khó dễ Giang Thần, mục đích là Bạch Linh chạy trốn, cho nên bọn họ chỉ có thể tìm đến chủ nhân trách hỏi mà thôi.

Hiện tại Giang Thần bởi vì Bạch Linh mà phẫn nộ giết Triệu Á Quân, không thể tha thứ, đã phạm vào kiêng kỵ lớn nhất.

Nam Công rất là hối hận vì để Giang Thần gặp mặt Triệu Á Quân.

Vốn hắn tưởng rằng Giang Thần sẽ đi cầu tình và xin lỗi.

Người sai không phải là bên Giang Thần, nếu thật sự làm như vậy, việc này vẫn còn có chỗ nói lý.

Đáng tiếc theo một kiếm của Giang Thần, dưới con mắt của mọi người, chuyện này đã trở nên vô cùng nghiêm trọng.

- Ngươi phạm rất nhiều tội, vì vậy tội ngươi đáng chết.

Thủy Nguyên Đại trưởng lão nói.

- Anh Hùng điện có quy củ, người giết người, đền mạng!

Đô Nguyệt hưng phấn nói.

Nam Công không có cách nào tiếp tục trầm mặc được nữa, hắn nói:

- Chậm đã, chuyện này đúng sai thế nào trong lòng chúng ta đều hiểu rất rõ.

- Chiến sủng của Giang Thần mất đi khống chế nổi khùng là trách nhiệm của sáu người Triệu Á Quân.

- Giang Thần chẳng làm gì cả, yêu sủng không biết tung tích, bi phẫn cho nên mới mất đi lý trí, có thể thông cảm được, tội không đáng chết.

Vài tên Đại trưởng lão lần trước đến giúp Giang Thần và Nam Công đồng thời nói.

- Nam Công tiền bối, Quy Thanh tiền bối, Phi Tuyền tiền bối, tại sao các ngươi lại che chở hắn như vậy chứ?

Thủy Nguyên Đại trưởng lão không biết cho nên mới hỏi.

Đô Nguyệt suy nghĩ, hỏi:

- Rốt cuộc Giang Thần này có thân phận gì, xảy ra chuyện lớn như vậy mà còn phải giữ gìn cho hắn chứ?Sau khi đám người Nam Công dứt lời đã khiến cho toàn trường ồ lên.

Đúng sai, không quan trọng, đặc biệt là Giang Thần còn xuất kiếm giết người, còn nói đúng sai, khiến cho người ta có chút không hiểu rõ.

- Chúng ta chỉ cho rằng không nên bởi vì phẫn nộ mà mất đi tiêu chuẩn, trước khi Giang Thần xuất kiếm, hoàn toàn là người bị hại.

Nam Công nói.

Thủy Nguyên Đại trưởng lão không thể nào tiếp nhận được lời này, hắn nói:

- Vậy hắn sát hại Triệu Á Quân thì sao? Ở trong mắt hắn, một cái mạng còn không sánh bằng một con súc sinh!

- Đúng thế, nuông chiều chiến sủng thành như vậy, không biết phụ mẫu chết người ta có hiếu thuận được như vậy không?

Đô Nguyệt dùng giọng quái gở nói.

Người ở chỗ này cũng chia thành hai phái, phái đúng sai, phái quý tiện.

Nhưng không có tranh luận được bao lâu thì phái đúng sai đã hoàn toàn ở dưới thế hạ phong.

Chỉ cần câu nói đầu tiên đã đủ để khiến cho bọn họ á khẩu không trả lời được: Mạng người so sánh với một con súc sinh, thứ nào quan trọng cơ chứ?

Nói tới trọng điểm, nắm chặt không tha một chút nào cả. Lại mượn đề tài để nói chuyện của mình, lại có việc Giang Thần giết người ở mọi người trước mặt, rất nhanh, khắp nơi đã xuất hiện tiếng phê phán.

- Thủy Nguyên, ngươi nói xem nên xử trí như thế nào?

Nam Công nói.

Thủy Nguyên không biết chuyện, thế nhưng thực sự Giang Thần đối với Anh Hùng điện quá quan trọng.

Hắn hi vọng trải qua lần đối thoại vừa nãy Thủy Nguyên có thể hiểu rõ hơn một chút, cho nhau một bậc thang xuống đài.

Nói tóm lại, Giang Thần không thể chết được.

Nhưng mà, Thủy Nguyên đã bị Bạch Linh gây thương tích.

Bạch Linh lại chạy trốn ở ngay trước mắt hắn, không ít người đều nói thực lực của Thủy Nguyên quá yếu mới sẽ như vậy.

Lửa giận ngày hôm nay cũng có một phần là bởi vì nguyên nhân này.

Sau khi Giang Thần giết chết Triệu Á Quân, nó lại đạt đến cực điểm.

- Hành vi của người này hầu như không thể tha thứ, một khi có tiền lệ này, Anh Hùng điện còn có quy tắc gì đáng nói nữa chứ?

- Giết!

Thủy Nguyên phất ống tay áo một cái, nói:

- Mạnh mẽ giết!
Đám người Nam Công bất đắc dĩ lắc đầu, Anh Hùng điện không lựa chọn nói cho một nhóm người chính là vì cân nhắc đến tính cách của bọn họ.

- Giang Thần bị người ta hãm hại, phẫn nộ giết người, Triệu Á Quân có lỗi trước, dẫn đến tình cảnh của Anh Hùng điện mới như vậy, ta không cho là hắn đáng bị giết!

Nam Công đưa ra lời phản đối.

Rất nhanh, phái đúng sai và phái quý tiện đã biến thành phái giết và không giết.

Vẫn là phái giết chiếm thượng phong như cũ.

Không giết Giang Thần, khó có thể lắng lại lửa giận của chúng nhân.

- Ha ha ha ha, ta ở trong Thời gian chi điện, tận tâm tận lực cố gắng vì Anh Hùng điện nỗ lực, cố gắng không ngủ nghỉ, rốt cuộc mới có chút thành tích.

- Nhưng mà, ngay cả sự an toàn Bạch Linh nhà ta mà Anh Hùng điện cũng không bảo đảm được.

Giang Thần ầm ĩ cười to, bởi thương thế cho nên mới ho khan kịch liệt, nhưng hắn không để ý mà nói tiếp.

- Tốt nhất ngươi nên giết ta!

Hắn nhìn chằm chằm vào Thủy Nguyên, nói:

- Nếu không, ta sẽ giết ngươi! Còn có ngươi nữa.

Ba chữ cuối cùng là nói với Đô Nguyệt, kiếm của hắn lại rục rà rục rịch, nếu như không phải đang bị thương thì hắn đã xuất kiếm rồi.

- Giang Thần!

Nam Công rất là lo lắng, bây giờ nói ra lời này thực sự rất không lý trí.

- Làm càn!

Thủy Nguyên phẫn nộ, muốn đích thân ra tay, chém giết Giang Thần!

- Chậm đã.

Bỗng nhiên, một đạo thanh âm vang lên, nhưng không thấy có người đâu cả, chỉ có thanh âm hùng hồn vang vọng ở trong thiên địa.

- Điện Chủ!

Bất kể là ai, cả đám lập tức biến sắc, cung kính kêu to.

Điện Chủ của Anh Hùng điện?

Giang Thần nhìn ra chung quanh, nhưng không thấy người đâu cả.

- Thủy Nguyên, Giang Thần làm sai ở chỗ nào?

Nhưng mà, âm thanh của Điện Chủ lại vang lên, dường như có mặt ở khắp mọi nơi vậy.

Sao?

Chỉ là, lời nói của Điện Chủ khiến cho người ta sửng sốt.

Cho dù đã đoán được Điện Chủ xuất hiện, Giang Thần sẽ không có nguy hiểm đến tính mạng.

Thế nhưng nhìn dáng vẻ này, dường như còn không định trừng phạt Giang Thần.

- Chiến sủng của hắn...

Thủy Nguyên vội vàng nói.

- Chiến sủng của hắn làm sao? Ngươi hi vọng một con yêu thú ở trên bề vực tử vong không đi phản kháng hay sao?

Điện Chủ ngắt lời của hắn.

Giang Thần đã nói qua lời này, mà hiệu quả, đương nhiên là nhỏ bé không đáng kể.

Điện Chủ tự mình mở miệng, mỗi người cũng bắt đầu suy nghĩ sâu sắc, cảm thấy rất có đạo lý.

Đám người phái quý tiện bắt đầu trầm mặc, kiểm điểm nghiêm khắc từ bản thân mình.

- Sáu người Triệu Á Quân, bởi vì bọn họ ngu xuẩn làm hại Anh Hùng điện tổn thất nặng nề, ngươi không trừng phạt mà lại còn tìm đến Giang Thần, ta rất không hiểu.

- Ta lại hỏi ngươi, sau đó, chiến sủng của hắn ngoại trừ giao thủ với ngươi ra thì có đả thương những người khác không?

- Không có.

Thủy Nguyên suy nghĩ một chút, lắc đầu một cái.

Chương 283: Vi phạm thiên pháp

Thủy Nguyên lập tức lại nói:

- Viện trưởng, dù là do bất kể lý do gì, Giang Thần đều không có quyền giết chết Triệu Á Quân! Điểm ấy không có cách nào tha thứ được.

- Nhìn cái này rồi lại nói.

Sau khi âm thanh của Điện Chủ hạ xuống, trên không trung lần nữa xuất hiện hình ảnh.

Nội dung lần này khác với vừa rồi, là trước khi động thủ, sáu người Triệu Á Quân võ trang đầy đủ, đang trên đường đi săn giết Bạch Linh.

- Ta nghe nói, Giang Thần này rất thương tiếc chiến sủng của mình, nhất định sẽ tới tìm chúng ta gây phiền phức.

- Hắn dám sao?

- Nếu như con người mất đi khống chế thì sẽ làm ra chuyện ngu xuẩn khiến cho mình hối hận.

- Vậy hãy để cho sự ngu xuẩn của hắn đưa hắn quy thiên đi!

Câu nói sau cùng là Triệu Á Quân nói, lập tức hấp dẫn ánh mắt của năm tên đồng bạn khác.

- Chỗ của ta còn có chút Thất Tâm Phấn, đến lúc đó Giang Thần đến gây phiền phức thì chúng ta sẽ dùng tới.

- Vốn hắn đã lửa giận công tâm, một khi lại trúng Thất Tâm Phấn, không biết hắn sẽ như thế nào đây?

- Đương nhiên sẽ mất đi lý trí, liều lĩnh ra tay.

Triệu Á Quân cười lạnh, nói:

- Khi đó, chúng ta có thể chém giết được hắn.

- Coi như môn phái tra xem hình ảnh thì cũng sẽ thấy là hắn chủ động ra sát chiêu, chết không hết tội!

- Một đệ tử tiến tu đến từ Hỏa vực, chết thì cũng sẽ như cục đá bị ném vào trong nước, khôi phục lại vẻ lặng lẽ, không ai nhớ tới hắn nữa.

Lời nói chuyện đến đây là kết thúc, hình ảnh cũng biến mất theo.

Sau khi xem xong, toàn trường yên tĩnh.

Sáu người Triệu Á Quân không chỉ muốn giết hại Bạch Linh dùng để nấu mà còn muốn nhờ vào đó để sát hại Giang Thần.

Nhìn biểu hiện khi nói chuyện của bọn họ cũng không giống như là giả vờ, tuyệt đối sẽ làm như vậy!

- Điện Chủ! Những chuyện này đều là chuyện không thể xảy ra, có thể thay đổi bằng một suy nghĩ, chỉ cần có một suy nghĩ khác thì bọn họ sẽ bỏ qua.

- Dùng phương thức như thế để định tội, vi phạm Thiên Pháp, cũng sẽ khiến cho người ta không phục!

Thủy Nguyên không hề từ bỏ ý định mà còn dựa vào lí lẽ để biện luận.

- Vậy vì sao ngươi lại bởi vì Giang Thần nói muốn giết ngươi mà tức giận phẫn nộ, hắn có hành vi giết ngươi sao?

Âm thanh của Điện Chủ cơ hồ không có khoảng cách.

Nghe vậy, Thủy Nguyên hoàn toàn biến sắc, giống như vô hình trung phải trúng một đòn nghiêm trọng.

Hắn vẫn cho rằng mình không sai, lúc này hắn mới ý thức được động cơ của mình không đơn thuần.

- Tất cả hậu quả xấu, là do sáu người Triệu Quân tự tay gieo xuống, kết quả như vậy mà lại bắt Giang Thần phải đền mạng sao?

- Điện Chủ, nhưng chúng ta nên nói sao với người nhà của đám người Triệu Á Quân đây?

Đô Nguyệt hỏi.

- Cái này sao? Đưa một phần giấy ghi tổn thất của Anh Hùng điện tới đó đi.

Điện Chủ nói.

- Sao?

Đô Nguyệt hoài nghi có phải mình đã nghe lầm rồi hay không, điều hắn muốn chính là làm sao ăn nói với người nhà của đám người Triệu Á Quân, không phải là cái này chứ!

- Không thể bởi vì nặng nhẹ, quý tiện mà lơ là đúng sai, đây mới là quy củ Anh Hùng điện nên có.

Điện Chủ lại nói.

Mọi người không kìm lòng được gật đầu, đều có cảm giác bị thuyết phục.

- Đương nhiên, Giang Thần, dưới hàng trăm cặp mắt nhìn vào mà giết người, dù cho có thể thông cảm được, thế nhưng cũng không thể dễ dàng tha thứ được.

Điện Chủ lại nói.
Đến lúc này, mọi người đã hiểu ra.

Điện Chủ nói vậy rõ ràng không phải là không muốn trách phạt Giang Thần.

Là cố ý nói dối bọn họ, để cho đám người Thủy Nguyên cho rằng Giang Thần sẽ chẳng có chuyện gì cả.

Bọn họ sẽ từ việc Giang Thần có nên hay không chết mà biến thành có bị phạt hay không.

- Vâng, Giang Thần không đáng chết, nhưng lại khó thoát chuyện mang vạ.

Thủy Nguyên đã nói như vậy rồi, không ai muốn lấy tính mạng của Giang Thần nữa.

- Ta tán thành, hành vi của Giang Thần có ảnh hưởng rất ác liệt. Nam Công, dẫn Giang Thần trước đi, chờ đợi kết quả xử phạt.

...

- Nam Công, có tin tức gì của Bạch Linh không?

Khi bốn bề vắng lặng, Giang Thần có chút lo lắng nói.

Nam Công có rất nhiều lời muốn nói lại bất đắc dĩ thở dài một hơi, nói:

- Ngươi thực sự là, không lo lắng cho mình một chút nào sao? Ngươi ỷ vào việc Anh Hùng điện cần mình sao?

- Đúng là ỷ vào chuyện này, không sai!

Giang Thần nói.

Nam Công sửng sốt một chút, nói:

- Tốc độ chiến sủng của ngươi cực kỳ nhanh, sau khi rời khỏi Anh Hùng điện đã biến mất, cũng không tìm được nó nữa.

- Lúc Bạch Linh rời khỏi nơi này có bị thương hay không, liệu có khả năng là bởi vì thương thế nghiêm trọng cho nên...

- Lúc nó rời khỏi đây không có bị thương, chỉ là trước khi trở nên mạnh mẽ như vậy đã phải chịu thương thế trí mạng, ta nghĩ sẽ tạo thành ảnh hưởng không nhỏ.

Nghe thấy đối phương nói như thế, Giang Thần cắn răng một cái, nói:

- Nam Công, ta muốn đi tìm Bạch Linh.

- Không được, cứ thả ngươi rời khỏi nơi này như vậy. Ngươi còn chưa ra khỏi Anh Hùng điện thì sẽ bị Thủy Nguyên ngăn cản, không chừng sẽ bị hắn dùng một lý do nào đó để chém giết.

- Chuyện này đã qua bốn ngày, nếu như có chuyện gì thì ngươi có lo lắng cũng đã không còn kịp nữa, nếu như không có chuyện gì, ngươi cũng không cần lo lắng nữa.

- Chiến sủng là của ngươi, ngươi không thể cảm ứng được tình trạng của nó sao?

Nam Công nói.- Đúng đúng đúng, ta thực sự là phẫn nộ cho nên quên hết tất cả, ngay cả điểm ấy cũng không nghĩ tới!

Quan tâm quá sẽ bị loạn, suýt chút nữa Giang Thần đã quên nó và Giang Thần đã tiến hành dung hợp linh hồn, có cảm ứng với đối phương.

Chỉ là sau khi hắn bình tĩnh lại cảm ứng lại chỉ có thể xác định Bạch Linh không chết, nhưng phương vị ở đâu thì hắn lại không biết.

Điều này làm cho Giang Thần tạm thời yên lòng, ở gian phòng chờ đợi kết quả xử lý.

Bỗng nhiên, hắn lại nở một nụ cười vui mừng.

Bạch Linh còn có huyết mạch ẩn giấu, hắn biết, cũng đang suy nghĩ làm sao mới có thể kích phát, không nghĩ tới nó lại dùng phương thức như thế để hoàn thành.

Đối với Bạch Linh mà nói, không chết, đương nhiên là một chuyện rất tốt.

Cũng không lâu sau, Ứng Vô Song đã mang đến kết quả xử phạt của Anh Hùng điện.

Trước khi nói cho Giang Thần biết, nàng đứng ở cửa nói:

- Nếu như ngươi không động thủ giết người thì hiện tại có khả năng sẽ chẳng có chuyện gì cả.

- Ngươi muốn hỏi ta có hối hận hay không đúng không?

Giang Thần nhíu nhíu mày, nói.

- Đúng thế, Bạch Linh sẽ bị nhìn chằm chằm vào bởi vì xung đột của ngươi và Mộ Dung Hành, ngươi không động vào Mộ Dung Hành, tất cả những chuyện này sẽ không xảy ra.

Nghe thấy nàng nói như thế, vốn tâm tình Giang Thần đã không tốt lại cười lạnh một tiếng.

- Ta hỏi ngươi, nếu như ta không phải là đệ tử tiến tu đến từ Hỏa vực, thân phận là một Đại thiếu gia của thế lực hung hăng nào đó. Khi đó tất cả những hành vi này, ngươi sẽ đối xử thế nào đây?

Nếu là như vậy...

Ứng Vô Song vừa ngẫm nghĩ đã hiểu rõ ý của hắn.

- Nhìn vẻ mặt của ngươi đã có đáp án rồi đúng không, vì lẽ đó ngươi không cảm thấy hoang đường hay sao?

- Chuyện đúng sai rất rõ ràng như thế, kết quả bởi vì gánh chịu hậu quả cho nên mới bị người ta nói thành ngu xuẩn.

- Chỉ trích và bắt nạt người khác như vậy, nơi như vậy, tu hành làm gì nữa chứ? Về nhà bán đậu hũ đi thôi!

Sau khi nói xong câu cuối cùng, Giang Thần đóng cửa lại.

Hắn đang lo lắng tới Bạch Linh, thực sự không có tâm tình để ý tới Ứng Vô Song.

Ứng Vô Song nhìn cánh cửa gỗ đã chiếm cứ toàn bộ tầm mắt mình, không nhúc nhích.

Sau mấy giây, vẻ giận dữ hiện lên ở trên khuôn mặt của nàng.

Nàng cố ý chạy tới nói những chuyện này, ngoại trừ báo cho hắn biết kết quả xử phạt còn muốn nói Giang Thần không nên gây phiền phức cho chính mình nữa.

Buổi chiều, Giang Thần đã thông qua những phương thức khác biết được kết quả xử phạt.

Hắn giết một người của Anh Hùng điện, vì lẽ đó phải đi giết một người của Tà Vân điện.

Người này nhất định phải là người ở bên trên Trừ Ma bảng.

So với nói là trừng phạt, dường như là muốn yêu cầu hơn.

Không đạt tới được yêu cầu thì mới thật sự là trừng phạt.

Trục xuất ra khỏi Anh Hùng điện!

Thời hạn, trong vòng nửa năm.

Cái trừng phạt này, nói nặng cũng không nặng, bởi vì trong thời gian ngắn Giang Thần sẽ không có bất cứ chuyện gì cả.

Nhưng cũng không nhẹ, bị trục xuất ra khỏi Anh Hùng điện, nhưng mà không phải đơn giản như là trở lại Long vực vậy.

Năm người chết dưới tay Bạch Linh và Triệu Á Quân chết ở dưới kiếm của Giang Thần.

Gia tộc của bọn họ sẽ không bỏ qua cho một Giang Thần không có bối cảnh như vậy.

Chương 284: Bạch Linh Lạc Đường

Kết quả xử phạt ở Anh Hùng điện đã tạo ra làn sóng bàn tán sôi nổi, cũng không hề ngoại lệ mà được lên Thánh thành nhật báo.

Xử phạt có nghiêm trọng hay không là điều mà mỗi người đều quan tâm.

Muốn biết thì phải cân nhắc xem trong vòng nửa năm Giang Thần có năng lực hoàn thành nhiệm vụ này hay không.

Trước đây không lâu Hoàng Phủ Kỳ chém giết Sở Nam đứng thứ chín Trừ Ma bảng đã được trắng trợn tuyên dương, nhận được vô số lời tán dương.

Thực lực của Hoàng Phủ Kỳ là Thông thiên cảnh tầng bốn, là người khai phá xong cái kỳ mạch thứ tư mới tấn cấp.

Chỉ riêng hai điểm này cũng đã đủ để chứng minh hắn bất phàm.

Nói cách khác, ít nhất trong vòng nửa năm Giang Thần phải tăng cảnh giới lên tới Thông thiên cảnh tầng bốn.

Đây cơ hồ là chuyện không thể.

Hơn nữa, dù có hoàn thành cũng không nhất định biểu hiện hắn có thể thành công được.

Bởi vì người của Trừ Ma bảng trong vòng nửa năm này cũng sẽ không dừng lại chờ đợi Giang Thần tăng thực lực lên, trở lại giết mình.

Nói không chừng, trong vòng nửa năm bọn họ còn tăng lên nhiều hơn so với Giang Thần.

Nói như vậy, kết quả xử phạt này rất là nghiêm trọng!

Có điều Giang Thần không có để ý tới chuyện này một chút nào, sau khi kết quả đưa xuống, hắn đã bắt đầu tìm kiếm Bạch Linh.

Hắn có thể cảm ứng được Bạch Linh vẫn còn sống sót, Bạch Linh cũng có thể cảm ứng được hắn.

Dùng trí tuệ của Bạch Linh, biết trước khi Giang Thần không từ Thời gian chi điện đi ra ngoài, nếu nó còn ở trong Anh Hùng điện sẽ rất nguy hiểm.

- Hiện tại Bạch Linh cũng đã biết ta đi ra ngoài, cho nên cũng nghĩ muốn gặp mặt ta.

Sau đó Giang Thần rời khỏi Anh Hùng điện, đi tìm kiếm khắp nơi.

Nhưng mà mấy ngày liên tiếp trôi qua, Giang Thần tràn ngập chờ mong đã phải thất vọng, Bạch Linh vẫn không trở về.

- Lẽ nào là huyết thống ẩn giấu bị kích hoạt, dẫn đến linh trí chịu ảnh hưởng, không nhớ tới ta hay sao?

Đây là chuyện rất có thể, trong khoảng thời gian ngắn tâm tình của Giang Thần rất là phức tạp.

- Bất kể ra sao, không có chuyện gì là được rồi.

Sau một lúc lâu, Giang Thần thở dài một hơi, cũng đã tiếp nhận sự thực này.

Trong cảm ứng của hắn, có thể nhận biết được sức sống dồi dào của nó.

Sức sống của Bạch Linh, không có gì quá đáng lo.

Giang Thần cũng yên lòng.

Không phải nhất định phải để Bạch Linh ở bên cạnh mình mới là tốt.

Dù sao Bạch Linh cũng không phải là nhân loại, phải có rèn luyện thuộc về mình, lần này cũng như là ông trời cho nó một cơ hội.

Trên tầng chín, ở đường nối vị diện vặn vẹo, đi về phía một thế giới hoàn toàn đỏ ngầu.

Hoang dã mênh mông vô bờ, không có lấy một ngọn cỏ, những ngọn gió kỳ quái không ngừng thổi.

- Ô ô ô ô, đây là nơi nào chứ?

Một cái bóng màu trắng đột nhiên xuất hiện, cất bước ở trong cấm địa của sinh linh này.

Một con hổ, là Bạch Linh, thể tích đã nhỏ hơn một chút, bộ lông trắng muốt, tròng mắt màu lam hoàn mỹ giống như bảo thạch vậy.

- Ô ô ô, phải làm sao mới có thể đi ra ngoài đây?

- Ô ô, ba ba đã từ trong Thời gian chi điện đi ra, nhất định sẽ lo lắng cho bảo bảo.

- Ô, nhất định ba ba sẽ cho rằng bảo bảo không cần ba ba nữa, không được, bảo bảo không muốn!

Rống!

Bạch Linh càng ngày càng nóng ruột, ngửa đầu lên hét dài một tiếng, mặt đất rung chuyển, gió ngừng thổi.

Trời đất như rơi vào trong bất động, mãi đến khi phương xa xuất hiện bóng đen vô cùng vô tận, giống như thủy triều kéo tới.Nhìn kỹ, không ngờ lại là từng con yêu ma cấp thấp đang giương nanh múa vuốt!

- Ai da, thật là dọa người!

Bạch Linh quay đầu bỏ chạy, kết quả phía sau cũng có, trái phải cũng có.

Trong chớp mắt nó đã bị vô số yêu ma nuốt hết, ở bên ngoài cũng không nhìn thấy bóng người của nó.

Đột nhiên, ở trong đám yêu ma có ánh sáng màu lam hiện ra, nhanh chóng đạt đến mức độ óng ánh, lại còn nhấn chìm đám yêu ma này.

Phanh!

Một tiếng vang giòn vang vọng, ngàn vạn yêu ma ở sấm sét dưới bị nghiền nát, không còn sót lại một chút cặn bã nào cả, giống như một điểm đen ở trên giấy bị lau đi vậy.

Cả người Bạch Linh hiện ra, theo trong cơ thể có tiếng gân cốt nổ vang, không ngờ thân thể nó đã đứng lên, đứng lên giống như người, như một đứa trẻ bảy, tám tuổi vậy.

Bên trong vành mắt vẫn còn có ánh xanh tràn ra.

Móng vuốt nắm chặt, sấm sét ngưng tụ.

Ngàn vạn yêu ma để lại năng lượng ở trong không khí, dùng Bạch Linh làm trung tâm, hình thành một vòng xoáy, cuồn cuộn không ngừng tràn vào trong cơ thể của nó.

Trong quá trình này, sấm sét trên người của Bạch Linh càng ngày càng thịnh, trong cơ thể phát ra động tĩnh như dời sông lấp biển.

Ở trên đỉnh đầu của nó có hai vầng trăng sáng, hơn nữa đều là trăng máu.

Yêu ma, trăng máu, nơi này là chiến trường thiên ngoại.

Ngày đó Bạch Linh bộc phát thần uy kinh thế, thế nhưng ở trong Anh Hùng điện lại bị chịu thiệt, bị trận pháp ngăn cản.

Cùng lúc đó, chấp niệm giết chóc điên cuồng ăn mòn nội tâm của nó.

Trước khi nó triệt để mất đi khống chế, Bạch Linh nghĩ đến lời mà Giang Thần đã nói, cố gắng khống chế chính mình, không phân rõ phương hướng mà dùng hết tốc lực xông về phía trước.

Kết quả trong lúc vô tình lại đi tới chiến trường thiên ngoại, muốn đi về, dùng trí tuệ của Bạch Linh còn chưa đủ, cho nên mới bị vây ở chỗ này.

Đây cũng là nguyên nhân tại sao Giang Thần không có cách nào biết được phương vị của nó, bởi vì ngay cả người đã không còn ở cùng một vị diện nữa.

- Ồ? Sức sống của Bạch Linh lại trở nên mạnh mẽ, nó đang tu luyện ở nơi nào đó hay sao?

Giang Thần ở trong Anh Hùng điện, mỗi ngày đều sẽ kiểm tra trạng thái của Bạch Linh, một ngày nọ rốt cuộc hắn đã có phát hiện.

Ngoại trừ mừng rỡ ra còn có chút thất lạc nho nhỏ.- Không thể để cho Bạch Linh cho vượt qua được, ta phải cố gắng tu luyện.

Ở Anh Hùng điện, đãi ngộ của Giang Thần và Ứng Vô Song gần như nhau, đều bị cô lập.

Trong Anh Hùng điện, mỗi người đều có tổ chức của chính mình.

Kiếm minh, Đao Long Minh, Bách Vũ Hội vân vân.

Rất nhiều nhiệm vụ của Anh Hùng điện cần nhân số rất lớn, nếu như đơn độc hành động sẽ phải chịu thiệt.

Anh Hùng điện có hai bảng, một là Trừ Yêu bảng, một là Trừ Ma bảng.

Tần suất lên bảng của Trừ Yêu bảng khá là nhanh, mà lên bảng đều là hung thú đoạn thời gian gần đây gieo vạ một phương, đệ tử chém giết sẽ thu được không ít khen thưởng.

Trừ Ma bảng chính là thiên tài của Tà Vân Điện.

Người trên bảng rất ít khi đổi mới, hầu như phải cách một đoạn rất dài mới sẽ có người biến mất khỏi phía trên.

Có người, từ sau khi lên bảng cũng chưa từng xuống bảng!

Ngoài ra, Anh Hùng điện còn có một lượng lớn nhiệm vụ phải hoàn thành.

Những nhiệm vụ này rất đa dạng, bao trùm toàn bộ Long vực.

Bởi vì những nguyên nhân này cho nên không có bất kỳ một liên minh nào đi mời Giang Thần.

- Nếu không tự chúng ta thành lập một đội đi.

Giang Thần đề nghị.

- Nếu muốn thành lập một liên minh cần người khai sáng leo lên Chiến lực bảng.

Ứng Vô Song nói.

Hai người nhìn nhau không hợp mắt, nhưng mỗi ngày đều phải như hình với bóng, bởi vì có nhiệm vụ.

- Chiến lực bảng sao?

- Chính là một số người mạnh nhất trong Anh Hùng điện, thông qua công thức tính toán của Anh Hùng điện, tiến hành xếp hạng sức chiến đấu.

- Chiến lực bảng không đổi mới, tích lũy chồng chất, vì lẽ đó người trên bảng hiện tại đều là đám người có tuổi tác khá lớn.

- Như vậy sao?

Giang Thần không nghĩ tới cái bảng này lại có nhiều người như vậy, hắn lại nói:

- Ngoài ra, Anh Hùng điện còn có các bảng nào khác nữa không?

- Rất nhiều, nhưng không giống như là Chiến lực bảng, là ghi chép của người tu hành.

Ứng Vô Song mang hắn tới bên cạnh một hồ nước, nói:

- Đây là Tĩnh Tâm hồ, ghi chép thời gian tu luyện dưới mặt nước, sẽ tiến hành xếp hạng các đệ tử.

- Có điều loại bảng này rất dễ dàng bị thay đổi, bởi vì thứ thử thách chính là thiên phú cá nhân, không có nổi danh như là Chiến lực bảng.

- Cần cởi y phục rồi xuống đó không?

Giang Thần nóng lòng muốn thử, muốn xuống tu luyện một chút.

- Bên kia có nơi chuyên môn bán y phục tu hành dưới nước.

Ứng Vô Song nghĩ đến cái gì đó rồi lại nói:

- Người mới có thể tu luyện miễn phí một lần, sau đó muốn trắc thí tu hành cần phải đi hoàn thành nhiệm vụ mới có thể xuống kiểm tra.

Giang Thần gật đầu biểu thị mình đã hiểu rõ, y phục tu hành là cái gì hắn cũng chẳng muốn mua. Hắn nhảy vào trong hồ, nhanh chóng lặn xuống.

Chương 285: Thủy Thuần

Tĩnh Tâm hồ không phải là loại hồ nhỏ có thể thu hết vào trong đáy mắt, trái lại diện tích còn rất lớn.

Dưới mặt hồ không phải là nước bùn, càng không có rong rêu, mà là mặt đá rộng rãi bằng phẳng.

Giang Thần lẻn vào đáy nước, phát hiện đã có người đang tu luyện, không nhúc nhích, lúc vừa mới bắt đầu hắn còn tưởng rằng là tượng đá.

Hắn khống chế phạm vi động tác của mình, tránh cho quấy rối người khác.

Bơi tới chỗ không người, Giang Thần phát hiện ra hắn đã quên hỏi Ứng Vô Song công hiệu tu hành dưới đáy nước.

Có điều thông qua quan sát, hắn phát hiện ra tuy rằng người khác bất động, thế nhưng cũng đang không ngừng vận chuyển Thiên chi hoàn bên trong khí hải.

Mỗi lần vận chuyển, xung quanh hồ nước đều sẽ hơi rung động một chút, xuất hiện từng tia một gợn sóng.

Người khác nhau, số lượng gợn sóng quanh thân cũng không giống nhau.

Người có số lượng gợn sóng càng ít thì khí tức càng cường đại.

Giang Thần thử vận chuyển Thiên chi hoàn, lần thứ nhất hắn không làm được xuất hiện gợn sóng, mà là sóng nước lăn lộn, khiến cho người ta lúng túng.

Thứ quan trọng nhất của Thông thiên cảnh chính là Thiên chi hoàn trong khí hải, là thứ quan trọng để thúc đẩy một thân lực lượng.

Làm sao mới có thể vận chuyển một cách hữu hiệu là mục đích tu hành.

Tĩnh Tâm hồ, có thể làm cho Thông thiên cảnh vận chuyển Thiên chi hoàn thu phát như thường.

- Đã xảy ra chuyện gì?

Khi Giang Thần muốn bắt đầu tu hành thì phía xa xa lại có một đàn cá bơi tới, ở bên cạnh hắn không đi.

Giang Thần sửng sốt một chút, mới ý thức được những con cá này đang quấy rầy mình.

Bởi vì cá, mà hắn lại không quá chắc chắn về suy đoán này của mình.

Những người khác dưới đáy nước mở mắt ra, nhìn cá ở bên người Giang Thần, có chút bất ngờ, lại có chút đồng tình nhìn về phía Giang Thần.

- Hắn là ai vậy? Sao lại bị nhằm vào như vậy chứ?

Bất kể Giang Thần đi đâu, đám cá này vẫn theo hắn, cũng không có lực công kích gì cả, chỉ là quấy rầy hắn tu hành mà thôi.

Giang Thần rút kiếm chém một cái, thế nhưng làm như vậy không chỉ không đưa đến được tác dụng, ngược lại còn vì cá chết đi mà dẫn tới phiền phức lớn hơn.

Một con ngư vương khổng lồ bơi tới đây, tốc độ cực nhanh, trong chốc lát đã tới trước người Giang Thần.

Bởi vì ở dưới nước cho nên Giang Thần cũng không muốn giao thủ, mà vọt ra khỏi mặt nước, trở lại bên bờ.

Ứng Vô Song đang ở nơi hắn nhảy xuống nước vừa nãy chờ hắn, thấy hắn đi ra cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, ánh mắt nghiêm nghị.

Giang Thần còn phát hiện ra có mấy người đang đứng cách đó không xa, trên mặt có nở một nụ cười không tên, lẫm lẫm liệt liệt nhìn về phía hắn.

Một người trong đó vứt thứ gì đó vào trong nước, làm cho Giang Thần chú ý.

- Chúc mừng ngươi được hưởng thụ đãi ngộ giống như ta.

Ứng Vô Song tự giễu nói.

- Người của Kiếm minh hay sao?

Giang Thần đã mơ hồ đoán ra được cái gì đó, khóe mắt chú ý tới mấy người đang nhìn về phía bên này.

- Đúng, bọn họ có thể khống chế cá ở Tĩnh Tâm hồ đến quấy rầy người tu hành ở phía dưới.

- Anh Hùng điện mặc kệ hay sao?

- Tĩnh Tâm hồ là thứ muốn làm cho ngươi tĩnh tâm, cá xuất hiện, vừa là quấy rầy, cũng là tôi luyện.

Nụ cười trên mặt của Ứng Vô Song càng ngày càng đậm, nhưng mà càng ngày càng cay đắng, nói:

- Đây là nguyên văn lời của Thủy Nguyên Đại trưởng lão.

- Thủy Nguyên Đại trưởng lão? Thực sự là bám dai như đỉa.

Giang Thần cắn răng, lần trước lúc Nam Công rời đi đã mấy lần cường điệu nói hắn không nên gây chuyện nữa. Tranh thủ hoàn thành nhiệm vụ trước nửa năm.

Nhưng mà, hắn nuốt vào cục tức này, kết quả vẫn bị đối phương hùng hổ doạ người như vậy.
- Bọn họ cho rằng ta không bị trừng phạt mang tính thực chất cho nên cảm thấy chuyện này là ban ân đối với ta hay sao?

- Làm hại ta và Bạch Linh phân ly mà còn là may mắn của ta, bởi vì Bạch Linh không bị giết chết tại chỗ hay sao?

Lửa giận ngột ngạt trong lòng hắn lần nữa bốc lên.

Trước mặt mọi người hắn giết chết Triệu Á Quân, làm khó Anh Hùng điện, hắn hiểu rõ, cũng tiếp nhận xử phạt hiện tại.

Thế nhưng, không có nghĩa là hắn không thèm để ý tới ý đồ của Thủy Nguyên trưởng lão là bắt giết Bạch Linh, còn muốn đưa mình vào chỗ chết.

Không có nghĩa là hắn có thể tha thứ cho hành động của người Kiếm minh.

Sáu người Triệu Á Quân ra tay đối với Bạch Linh, động cơ không là ham muốn máu của huyền thú như Bạch Linh, mà còn có hả giận giúp Mộ Dung Hành.

Hay hoặc là, chính là do vị tỷ tỷ hoặc là tỷ phi của Mộ Dung Hành sai khiến.

Bởi vì không có chứng cứ cho nên hắn không nói.

Nhưng hôm nay hành vi của mấy người Kiếm minh này đã chứng minh, nhất định đã nhận được chỉ thị.

Ở trong ánh mắt bất an của Ứng Vô Song, Giang Thần đi về phía những người kia.

Bọn họ rất bất ngờ, nhưng không quá căng thẳng, trái lại còn cười cười.

- Từ khi các ngươi tu luyện đến nay, trở thành Thông thiên cảnh là vì nuôi cá giúp người khác hay sao?

Giang Thần trào phúng nói.

- Ngươi nói cái gì?

Một người trong đó giận dữ, nhưng ngay lúc đó đã bị người cầm đầu ngăn cản.

- Ngươi đang cố ý kích thích chúng ta, để chúng ta xuất thủ trước đúng không?

Hắn nói.

- Ngươi cũng không ngốc.

- Vậy ngươi nghe rõ đây, ngươi không xứng để chúng ta ra tay, sẽ bị chúng ta đánh bại. Trong thời gian nửa năm, chúng ta muốn làm cho ngươi không hưởng thụ được bất kỳ đãi ngộ nào của Anh Hùng điện.

- Triệu Á Quân là người của Kiếm minh các ngươi, không nên quên kết cục của hắn.

Giang Thần lạnh lùng nói.
Nghe thấy hắn nhắc tới cái tên này, phản ứng của mấy người này rất lớn.

Giang Thần đứng ở trước mặt mọi người giết chết Triệu Á Quân, chỉ vẻn vẹn là hả giận giúp một đầu yêu thú, chuyện này rất ngu xuẩn, nhưng đồng thời cũng làm cho người ta thấy được sự điên cuồng của hắn.

Có nhiều Đại trưởng lão ở đó như vậy, đổi lại là bọn họ ngay cả thở mạnh cũng không dám thở chứ đừng nói là xuất kiếm giết người.

- Vô duyên vô cớ, ngươi dám giết chúng ta hay sao?

- Ta sẽ làm cho các ngươi giống như Mộ Dung Hành vậy, nằm trên giường không dậy nổi.

Vào giờ phút này, Giang Thần lại muốn thể hiện ra loại điên cuồng kia, tay hắn đặt ở bên trên chuôi đao.

Tức thì, mấy người Kiếm minh này nuốt một ngụm nước miếng vào bụng.

Bọn họ có thực lực tương đương với Triệu Á Quân, thế nhưng người sau bị một kiếm chém giết, cho nên đương nhiên bọn hắn sẽ không phải là đối thủ của Giang Thần.

- Dừng tay! Ngươi đang làm gì vậy?

Giang Thần muốn rút đao, nhưng mà đã có người phá hoại chuyện tốt này của hắn.

Một thanh niên không lớn hơn so với Giang Thần vài tuổi, mặt như ngọc, da dẻ còn trắng nõn nhẵn nhụi hơn so với nữ nhân, đôi môi đỏ tươi no đủ, là một thanh niên rất là suất khí.

- Thủy sư huynh.

Người của Kiếm minh cung kính kêu lên, mặc dù tuổi tác của bọn hắn còn lớn hơn người vừa đến rất nhiều.

- Thủy Thuần, nhi tử của Thủy Nguyên trưởng lão, phụ trách quản lý Tĩnh Tâm hồ.

Âm thanh của Ứng Vô Song thông qua thần thức truyền đến, báo cho hắn biết nội tình của người đến, cho hắn biết là địch hay là bằng hữu.

Kỳ thực không cần phiền phức như vậy, vẻ mặt của Thủy Thuần nhìn về phía Giang Thần đã nói rõ tất cả.

Oán hận!

Oán hận không hề che giấu!

- Tên bại hoại của Anh Hùng điện như ngươi lại muốn gây sự ở trong Tĩnh Tâm hồ của ta sao?

Thủy Thuần hận hắn vì hắn làm phụ thân mình mất mặt ở trước mặt mọi người, càng hận Bạch Linh đả thương tới phụ thân, làm cho phụ thân hắn bị người ta nói ngay cả một con yêu thú cũng không ngăn được.

- Nếu như ngươi quản lý Tĩnh Tâm hồ thì hẳn phải biết ai mới là kẻ gây sự, phá hoại quy củ.

Giang Thần nói.

- Có sao? Sao ta chỉ thấy một tên bại hoại đang hô đánh hô giết, lại muốn tàn sát đồng môn cơ chứ?

Thủy Thuần cười lạnh nói.

- Bại hoại mắng ai?

- Bại hoại mắng ngươi!

- Biết mình là bại hoại là tốt rồi.

Giang Thần cười nói.

Thủy Thuần bị cho vào tròng tức giận đến không nhẹ, nhưng trò trẻ con này hắn càng xem thường hơn nữa.

- Vì để cho ngươi nhớ mình là bại hoại, ta sẽ cho ngươi một chút dạy dỗ!

Chỉ là hắn không nghĩ tới Giang Thần còn có động tác nữa, vừa nói xong thì một cái tát đã đánh lên trên gương mặt của hắn.

Một cái tát để lại một dấu tay đỏ chót, đặc biệt là ở trên một khuôn mặt tuấn lãng trắng nõn trở nên rất dễ thấy.

Tất cả xảy ra quá nhanh, Ứng Vô Song cũng không ngờ tới hắn sẽ trực tiếp ra tay như vậy, càng không cần phải nói tới mấy người của Kiếm minh kia.

- Món nợ của phụ thân ngươi, ta sẽ thu từ trên người ngươi trước vậy!

Như vậy còn chưa tính, lúc này đao của Giang Thần đã ra khỏi vỏ.

Chương 286: Thắng mà không vẻ vang gì

Người bất ngờ nhất vẫn là Ứng Vô Song, nàng vẫn không quá hiểu về Giang Thần, nhưng cũng biết một ít.

Giang Thần rất mạnh, gặp chuyện không lui bước, chỉ là hắn lại có một đặc điểm, có thể khắc chế được mình, sẽ không mất đi lý trí, thường thường đều là chờ kẻ địch xuất thủ trước, sau đó hắn mới hậu phát chế nhân.

Giống như bây giờ lại chủ động rút đao, đây là lần thứ nhất nàng thấy hắn như vậy.

Thủy Thuần vốn muốn ra tay đáp lại một cái tát của Giang Thần cũng có phản ứng rất nhanh.

- Phi Lưu nộ chưởng!

Hai tay đánh ra, chưởng lực liên miên không dứt bộc phát ra, tụ nước trong hồ vào bên trong chưởng kình.

Một chưởng vỗ về phía lưỡi dao, một chưởng vỗ về phía ngực của Giang Thần.

Hồ nước yên tĩnh ở dưới chưởng kình thúc giục lại có vô số làn sóng như thao thao bất tuyệt, như bẻ cành khô, lưỡi dao của Giang Thần xoay một cái, đi rất vội vã.

Ánh đao lóe lên, chưởng kình bạo phát, bọt nước bắn tung toé.

Giang Thần đi tới phía sau lưng của Thủy Thuần, chậm rãi thu đao.

- Sự ngu xuẩn của ngươi đã vượt ra ngoài dự liệu của ta.

Thủy Thuần không có việc gì, chỉ là đã nổi giận lôi đình.

- Cuồng Đào Nộ triều!

Hắn thúc giục lực lượng toàn thân, kình khí tản mát ra chung quanh, mặt hồ cũng không còn bình tĩnh nữa.

Chủ động ra chiêu, chưởng kình hùng hồn hơn mấy lần, như biển gầm đột kích, không chỗ nào có thể trốn được.

- Tên này đúng là muốn chết, lại còn dám động thủ với Thủy Thuần sư huynh.

- Không biết Thủy Thuần sư huynh là người ở trên Chiến lực bảng hay sao? Là người mà một người mới như hắn có thể kêu gào được sao?

- Ỷ vào một con chiến sủng đả thương được Mộ Dung Hành mà đã cho rằng là thực lực của mình hay sao?

Mấy người Kiếm minh kịp phản ứng lại, không có kinh ngạc, chỉ có trào phúng mà thôi.

Người mà bọn họ phải cung kính gọi một tiếng sư huynh, há lại là nhân vật tầm thường cơ chứ?

Thủy Thuần, đứng thứ bốn mươi ba Chiến lực bảng, Thông thiên cảnh tầng ba, khai phá đến cái kỳ mạch thứ tư.

Võ học không yếu, đặc biệt là thủy tâm ý cảnh, càng đạt đến đại đạo.

Cho dù chỉ cao hơn bọn họ một tầng, thế nhưng sức chiến đấu lại chênh lệch gấp mấy chục lần.

Một chiêu Cuồng Đào Nộ triều, nén giận mà xuất chưởng, có một lượng lớn nước hồ đã bị hút vào trong lòng bàn tay của hắn.

Chưởng vừa ra, giống như có một con rồng nước thề phải giết chết Giang Thần vậy.

Bước chân của Giang Thần trầm xuống, che đao ở trước ngực, lưỡi đao chìa ra ngoài, đón nhận rồng nước, muốn chia nó ra làm hai.

Có điều, khi lưỡi đao cắt rồng nước ra thì thân thể của hắn cũng bị một đạo lực lượng đẩy lui về phía sau, hai chân từ từ rơi vào trong đất bùn.

Sau khi rồng nước hoàn toàn sượt qua người, hai tay Giang Thần đã tê dại, toàn thân ướt đẫm.

- Ồ? Có thể ngăn cản được sao?

Thủy Thuần khá là bất ngờ, Thông thiên cảnh tầng một trúng một chưởng này của mình sẽ bị trực tiếp đánh gục, chịu rồng nước va chạm với thân thể.

- Còn tưởng rằng ngươi có bao nhiêu lợi hại chứ?

Giang Thần nói.

- Cho dù là con gián cũng phải đánh mấy lần mới chết, nhưng không có nghĩa là con gián có thực lực.

Thủy Thuần lạnh lùng nói.

- Phi lưu diệt thiên!

Chưởng pháp lại lên, lần này trên mặt hồ xuất hiện cột nước đang điên cuồng chuyển động.

- Ngừng tay.

Cũng đúng lúc này, mấy vệt sáng từ trên trời giáng xuống, rơi vào giữa hắn và Giang Thần.

Là Nam Công dẫn đầu mấy vị Đại trưởng lão.

- Các ngươi tranh đấu ở đây sẽ ảnh hưởng đến người tu hành ở phía dưới Tĩnh Tâm hồ.

Một vị Đại trưởng lão nói.

- Không phải là ta động thủ trước.

Thủy Thuần nói.

- Mặc kệ như thế nào, ngừng tay đi.

Nam Công nói, ánh mắt nhìn về phía Giang Thần mang theo vẻ bất đắc dĩ, tên này cũng thật là, một khắc cũng không yên tĩnh.

- Trưởng lão, người động thủ không phải là ta, người rơi vào thế hạ phong không phải là ta, dừng tay thì có thể, thế nhưng phải bảo hắn xin lỗi ta!Thủy Thuần nói.

Yêu cầu này cũng không tính là quá đáng, có điều mỗi người đều biết, Giang Thần không thể làm như vậy.

- Ngươi chiếm thượng phong? Thực sự là chuyện cười lớn.

Quả nhiên, Giang Thần nói lời châm chọc.

- Vậy thì tiếp tục đến đây đi.

Thủy Thuần nhướng nhướng mày, lại muốn vận chưởng.

- Thủy Thuần, coi như ngươi đánh bại hắn thì cũng thắng mà không vẻ vang gì.

Ứng Vô Song vẫn giữ yên lặng mở miệng.

- Lời này có ý gì?

- Trên người Giang Thần còn có thương thế, mà còn không phải là vết thương nhỏ.

Ứng Vô Song nói.

- Ồ?

Nghe vậy, người ở chỗ này đều nhớ tới ngày đó khi Giang Thần giết chết Triệu Á Quân, bị một chưởng của Thủy Nguyên vỗ vào trên vách núi.

Một chưởng của Đại trưởng lão, làm cho Giang Thần bị trọng thương tại chỗ.

Lúc này mới trôi qua mấy ngày chứ, không thể hoàn toàn khỏi hẳn được.

Chỉ là Giang Thần vẫn không biểu hiện ra điểm ấy, nếu như không phải Ứng Vô Song nhắc nhở thì mọi người cũng sẽ không nhớ lại.

Lại nhìn Giang Thần, hắn lại đang ngẩng đầu lên không nói lời nào cả.

- Không ngờ ta lại giao thủ với người đang có thương thế trong người.

Thủy Thuần đã hiểu rõ Ứng Vô Song nói thắng mà không vẻ vang gì là có ý gì, sắc mặt hắn rất phức tạp.

- Như vậy đi, chờ thương thế của Giang Thần tốt thì các ngươi sẽ tiếp tục tranh tài.

Nam Công nói.

- Ai biết phải chờ bao lâu chứ?

Thủy Thuần nói.

Nam Công nhìn về phía Giang Thần, hắn suy nghĩ một chút, nói:

- Ba ngày, sau ba ngày chúng ta lại đấu.

- Được, thế nhưng hiện tại là ta nhường ngươi, vì lẽ đó ta có một yêu cầu, sau ba ngày, quyết đấu sinh tử, ngươi dám không?
Thủy Thuần vừa nói, một mặt vuốt dấu bàn tay trên gương mặt của mình, ánh mắt lạnh lẽo.

Không chờ Nam Công nói chuyện, hắn lại nói:

- Không dám thì hiện giờ lập tức quỳ xuống nhận sai, đừng làm mất thời gian của ta.

Nhất định Nam Công sẽ không muốn quyết đấu sinh tử, vì lẽ đó Thủy Thuần giao lựa chọn cho Giang Thần.

Là hắn ta động thủ trước, cho nên cũng có thể lựa chọn không tiến hành quyết đấu sinh tử.

Lùi một bước để tiến hai bước, dùng rất nhuần nhuyễn, nếu như Nam Công còn muốn ngăn cản thì hắn sẽ đi tìm phụ thân mình.

- Đang chán sống sao?

Vẻ mặt của Giang Thần rất là bất ngờ, tiếp theo cười lạnh một tiếng, nói:

- Ta đồng ý với ngươi, sau ba ngày, quyết đấu sinh tử.

- Được.

Thủy Thuần nhìn về phía người của Kiếm ninh, nói:

- Các ngươi truyền tin tức ra đi, để cho toàn bộ người của Anh Hùng điện biết được chuyện này.

- Không thành vấn đề, cứ giao cho chúng ta.

Bọn họ rất tích cực, lúc gần đi nhìn Giang Thần một chút, là ánh mắt cười trên sự đau khổ của người khác.

- Các vị trưởng lão cứ tự tiện.

Thủy Thuần cũng rời khỏi nơi này rất nhanh.

- Giang Thần...

Nam Công đang muốn nói vài câu với Giang Thần thì đã bị các Đại trưởng lão khác kéo.

- Cứ kệ hắn đi.

Đại trưởng lão nói.

Giang Thần ba ngày gây ra phiền toái khiến cho bọn họ thất vọng, quyết chiến sinh tử, bọn họ không muốn quản nữa, giao cho viện trưởng đi xử lý.

- Tự lo lấy mình đi.

Nam Công ném cho Giang Thần một ánh mắt, sau đó cùng với các Đại trưởng lão rời khỏi nơi này.

Ở bên cạnh Tĩnh Tâm hồ chỉ còn lại hai người Giang Thần và Ứng Vô Song.

- Vừa nãy ngươi không cần nhiều lời, ta cũng có thể đánh bại hắn.

Giang Thần nói.

- Ngươi biết bao nhiêu về Thủy Thuần cơ chứ, không ngờ lại tự tin nói ra lời này như vậy, ngươi có còn lý trí không?

Ứng Vô Song hỏi.

Giang Thần ngẩn ra, hai mắt nhắm lại, lồng ngực chập trùng bất định.

Bạch Linh chỉ có trí tuệ như trẻ con, lúc này không biết ở đâu, cho dù sức sống tăng cường, thế nhưng ai biết đã sẽ gặp thống khổ ra sao cơ chứ?

Nghĩ đến những thứ này, hắn rất đau lòng, do đó mà phẫn nộ.

Có điều Ứng Vô Song không có nói sai, nếu cứ tiếp tục như vậy thì hắn sẽ chỉ về phía diệt vong mà thôi.

Sau một hồi, hắn hít sâu một hơi, lại chậm rãi thở ra một hơi.

- Việc đã đến nước này, toàn lực chiến một trận, hắn muốn quyết chiến sinh tử thì ta sẽ tác thành cho hắn.

Giang Thần nói.

- Tùy ngươi vậy.

Ứng Vô Song cũng không cảm thấy ngoài ý muốn khi hắn nói như vậy, bất đắc dĩ, đồng thời ở sâu trong lòng lại có tâm tình rất phức tạp.

Thông qua so sánh với Giang Thần, biểu hiện của nàng thực sự quá nhu nhược.

Có điều, nàng không có Nam Công làm chỗ dựa, không được Anh Hùng điện coi trọng, nếu không nàng đã làm vậy rồi.

- Chúc ngươi may mắn.

Ứng Vô Song lại nói.

Bốn chữ được nói ra từ trong miệng nàng, có thể nói là chuyện khiến cho Giang Thần kinh ngạc nhất trong ngày hôm nay.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau