THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 276 - Chương 280

Chương 277: Đô Nguyệt

Hàng năm khi tốt nghiệp Thánh Viện thì Anh Hùng điện mới sẽ chiêu thu nhóm thiên tài ưu tú nhất vào trong điện.

Năm nay thời gian tốt nghiệp Thánh Viện còn có hai tháng, nói cách khác, hiện tại người trong Anh Hùng điện ít nhất đã gia nhập được chừng mười tháng.

Khoảng thời gian này đã đủ để làm cho bọn họ thoát thai hoán cốt, thực lực tinh tiến.

Mộ Dung Hành là minh chứng rõ nhất, hắn đã sớm thoát khỏi giai đoạn sơ cấp của Thông thiên cảnh, lên tới giai đoạn mới.

Một kiếm này, người mới như Giang Thần tuyệt đối không thể ngăn cản được.

Sự thực quả thực cũng như vậy, Giang Thần không xuất kiếm, cũng không rút đao, từ bỏ chống lại, không nhúc nhích.

Một kiếm trí mạng đã đến trước người của hắn.

Đột nhiên, một đạo thân ảnh màu trắng hăng hái bắn ra, trong từng đạo từng đạo ánh mắt chấn động, đón nhận mũi kiếm của Mộ Dung Hành.

Linh kiếm của Mộ Dung Hành tuột tay, bị đánh bay ngã xuống đất, thân thể ma sát với mặt đất tạo thành những vết ngấn rất dài.

Rống!

Trong lúc mọi người ngạc nhiên nghi ngờ, tiếng hổ gầm chấn động trời đất, tất cả mọi người che lỗ tai, vẻ mặt hiện lên vẻ thống khổ.

Bạch Linh đột nhiên giết ra đã tiến vào trạng thái giết chóc, con mắt màu đỏ yêu dị tỏa ra sát ý đáng sợ, khiến cho người ta cảm thấy như thân đang ở trong A Tu La địa ngục, linh hồn run rẩy.

- Bạch Linh.

Giang Thần nhẹ nhàng kêu một tiếng, ngăn cản Bạch Linh đang muốn vồ chết Mộ Dung Hành.

Bộ lông đang dựng đứng của Bạch Linh thu lại, con ngươi khôi phục thành màu xanh lam, hăng hái chạy về vách núi ở bên cạnh, như giẫm trên đất bằng chạy lên trên cao, sau đó lại mềm mại rơi xuống phía dưới, trở lại bên người Giang Thần, ôm bắp đùi hắn, sau đó lại chạy sang một bên khác chơi đùa.

Giống như khi đến vậy, Bạch Linh trở thành chiến sủng hiền lành.

Nhưng mà, Mộ Dung Hành ngã trên mặt đất lại đang phun ra từng ngụm từng ngụm máu, thương thế không nhẹ.

- Chiến sủng thật là đáng sợ!

- Ngay cả một chiêu Mộ Dung Hành cũng không tiếp nổi.

- Trưởng lão đến rồi.

Mọi người kịp phản ứng lại, lúc này bên phương hướng Thời gian chi điện có hai tên trưởng lão đi tới.

Các đệ tử theo bản năng lùi về phía sau, mấy người của Đao Long Minh nhìn thấy chuyện này nháo thành như vậy, kinh ngạc, đồng thời trong mắt của bọn họ đều có vẻ hưng phấn giống nhau.

Bởi vì, người bị xử phạt sẽ không phải là bọn họ.

Một tên trưởng lão nâng Mộ Dung Hành dậy, một người trưởng lão khác thì đi về phía Giang Thần, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Bạch Linh.

- Bảo chiến sủng của ngươi không được chống cự, đi vào thú quyển tùy thân.

Người trưởng lão này có tuổi tác không lớn, vóc người tầm trung, dung mạo phổ thông, ánh mắt sắc bén hiện ra khí thế bức người của Thông thiên cảnh.

- Ta không có thú quyển.

Giang Thần nói.

- Ồ?

Trưởng lão sầm mặt lại, vẻ giận dữ dần dần đậm hơn, hắn nói:

- Chiến sủng hung ác như thế, ngay cả thú quyển mà ngươi cũng không chuẩn bị, nó phạm vào làm ác hại người, là do ngươi dung túng.

- Trưởng lão, ngươi tới đây rất nhanh, có lẽ cũng đã nhìn thấy chuyện này sao lại xảy ra, không nói tới thú quyển, ngươi cảm thấy ta có lỗi sao?

Giang Thần hỏi.

- Ngươi không sai sao?

Trưởng lão hỏi ngược lại, âm thanh vừa lại lẽo vừa hung hăng.

- Ta nên đứng đó nhận lấy cái chết?

Trưởng lão phất ống tay áo, nói:

- Ngươi khiêu khích trước, tâm tính của Mộ Dung Hành kiêu ngạo, đương nhiên không cho phép ngươi ăn nói linh tinh, không nhịn được ra tay là chuyện hợp tình hợp lí.

- Hợp tình hợp lý, thực sự là hợp tình hợp lý.Giang Thần giận dữ mà cười, hắn nhớ tới trưởng lão đối nghịch với mình ở Thiên Đạo môn, đối phương cũng đổi trắng thay đen như vậy, không phân thị phi.

Nơi được xưng là Anh Hùng điện, cũng không ngoại lệ.

- Giang Thần, ngươi ít nói vài câu sẽ không chết đâu.

Ứng Vô Song lạnh lùng nói.

- Ồ?

Giang Thần có chút bất ngờ, nữ nhân lại có lòng tốt nhắc nhở hắn sao?

- Đô Nguyệt, thương thế của Mộ Dung Hành quá nặng, e rằng không có mấy tháng sẽ không xuống giường được.

Lúc này, trưởng lão trợ giúp Mộ Dung Hành chữa thương nói.

- Ngươi mang Mộ Dung Hành xuống chữa thương trước đi.

Vị Đô Nguyệt trưởng lão kia cũng không quay đầu lại, ánh mắt lạnh như băng khóa chặt bóng người của Giang Thần.

- Nếu như ngươi là đệ tử Thánh Viện, phạt ngươi phải chịu hình phạt rút hồn tiên. Nếu là người của Anh Hùng điện, phạt ngươi tu hành một năm ở xích sắt.

- Nếu không, chết!

Khi Đô Nguyệt nói ra một chữ chết, ở ngoài Thời gian chi điện yên lặng không hề có một tiếng động nào cả.

- Người của Anh Hùng điện.

Giang Thần nói, điểm kỳ quái chính là, âm thanh của hắn không nghe ra được vẻ căng thẳng một chút nào cả.

- Rất tốt.

Đô Nguyệt nói xong, tay phải không biết từ đâu lấy ra được xích sắt nặng trình trịch, đặt ở trước mặt của Giang Thần.

- Đeo vào đi.

Vẻ mặt của Đô Nguyệt rất lãnh đạm, ngữ khí không thể nghi ngờ.

Giang Thần ngồi xổm người xuống, giống như thật sự muốn mang xích sát vậy. Thấy cảnh này, mặt của người chung quanh hiện lên vẻ châm chọc, càng có người tiếc hận lắc đầu.

- Xích sắt này dĩ nặng mấy ngàn cân đó, thực sự là thủ đoạn cao cường.

Giang Thần thở dài nói.

- Nặng không phải là chủ yếu.Người chung quanh toát ra nụ cười hiểu ý, mang theo ý xem thường nồng đậm.

Mang xích sắt ở trong Anh Hùng điện một năm sẽ trở thành trò cười, không ai đồng ý làm quen với hắn, khi đó chân chính nửa bước khó đi.

Càng không cần phải nói tới việc rời khỏi Anh Hùng điện đi hoàn thành rất nhiều nhiệm vụ.

- Có điều, vị Đô Nguyệt trưởng lão này, nếu như ta mặc vào nó, e rằng ngươi không phụ trách được đâu.

Giang Thần đứng dậy, không thèm nhìn xích sắt lấy một chút.

- Ngươi nói cái gì?

Đô Nguyệt hoài nghi có phải mình đã nghe lầm rồi hay không, gia hỏa lạ mặt này, không ngờ lại dám nói với hắn như vậy?

Người của Đao Long Minh vừa nghe lời này đều bật cười.

- Một đệ tử tiến tu gia nhập Anh Hùng điện sớm mà còn thật sự coi mình không thể thiếu hay sao?

Sau khi bọn họ rời khỏi đã đi tìm hiểu qua về Giang Thần.

Vừa nói ra, người chung quanh không kinh ngạc, coi Giang Thần là một thằng hề.

Trong lòng Đô Nguyệt cũng đã nắm chắc, một đệ tử tiến tu, sẽ không có bất kỳ thế lực nào chống lưng ở Long vực cả.

- Xem ra ngươi cho rằng ta sẽ không xuất thủ? Hoặc là, ta sẽ để con súc sinh này vào trong mắt hay sao?

Đô Nguyệt nói.

- Lời ta đã nói rồi, nếu như trưởng lão cố ý, ngươi cứ tiếp túc xử phạt công chính của ngươi đi! Chỉ hy vọng ngươi đừng hối hận.

Giang Thần nhún vai một cái, hai chân luồn vào bên trong xích sắt, đi đường tạo ra tiếng vang đinh đang.

- Không chỉ nặng mà còn có thể gây ra thống khổ, xem ra ta tiến vào Thời gian chi điện cũng là lãng phí nha, đi thôi, Vô Song, chúng ta trở về thôi.

Giang Thần lắc lắc đầu, nói.

- Đây chỉ là một trong các xử phạt, nếu như Mộ Dung Hành có chuyện, ngươi sẽ không tránh khỏi có quan hệ đâu!

Đô Nguyệt còn chưa hết giận, nếu không phải ở chung quanh có quá nhiều người thì hắn đã sớm bạt tai đối phương rồi.

- Được rồi, chúng ta ngồi một chút.

Ứng Vô Song đã hiểu rõ dự định của Giang Thần, con ngươi đen nhánh chuyển động, lôi kéo Giang Thần ở bên cạnh chờ đợi.

Chuyện này khiến cho người ta hiếu kỳ không thôi, liên tưởng tới lời vừa nãy Giang Thần đã nói, chẳng lẽ thật sự sẽ có việc xảy ra hay sao?

- Vốn ta không có ý định để cho các ngươi đi, nếu như Mộ Dung Hành có bất kỳ chuyện gì, con súc sinh này của ngươi sẽ trực tiếp bị xử tử!

Đô Nguyệt rất khó chịu, chỉ tay vào Bạch Linh đang vui vẻ ở bên cạnh, quát một tiếng.

- Đáng tiếc.

Hình dáng và thực lực biểu hiện ra của Bạch Linh, đều là chiến sủng hiếm có, bởi vậy chết đi sẽ làm người ta rất là đau lòng.

Muốn trách, chỉ có thể trách chủ nhân của nó quá ngu xuẩn, tự mình gây ra phiền phức.

- Đã xảy ra chuyện gì?

Đột nhiên, mấy đạo tia sáng từ trên trời giáng xuống, từng bóng người xuất hiện ở bên ngoài Thời gian chi điện.

- Oa!

Nhìn thấy người đến, mọi người giật nảy cả mình, những người đều là trưởng lão có quyền lên tiếng không nhỏ của Anh Hùng điện.

- Các vị trưởng lão.

Ngay cả Đô Nguyệt cũng phải tôn kính kêu lên, giờ phút này, trong lòng hắn đã cảm thấy không ổn, thế nhưng lại không muốn đi tin tưởng chuyện này.

- Nhất định là trùng hợp, nhất định là như thế.

Chương 278: Xin Lỗi Bạch Linh

Mấy vị Đại trưởng lão vừa nhìn nhau, khi nhìn thấy xích sắt trên chân của Giang Thần, sắc mặt tức thì biến hóa bất định.

- Đã xảy ra chuyện gì?

- Đại trưởng lão, người này mang theo chiến sủng không mang theo thú quyển, chiến sủng mất khống chế hại người, khiến cho Mộ Dung Hành trọng thương, ta phạt hắn tu hành xích sắt một năm.

Đô Nguyệt nói.

- Một năm sao?

Đại trưởng lão cố ý cường điệu hỏi một câu.

Cũng không biết có phải là ảo giác hay không mà Đô Nguyệt cảm thấy cả người lạnh lẽo.

Chợt, Đại trưởng lão thi triển trận pháp hình ảnh, muốn tận mắt kiểm tra chuyện đã xảy ra vừa nãy.

Thấy cảnh này, trong lòng Đô Nguyệt trầm xuống, Đại trưởng lão không muốn nghe mình nói, là bởi vì coi trọng đối với Giang Thần.

Đổi lại là những người khác, Đại trưởng lão tuyệt đối sẽ không hỏi đến, mà đây cũng là nguyên nhân làm cho hắn trắng trợn không kiêng dè gì như thế.

Rất nhanh, chuyện đã xảy ra ở ngoài Thời gian chi điện vừa nãy đã hiện ra rất rõ ràng.

Người chung quanh lại nhìn một lần, tâm tình rất là vi diệu, đặc biệt là còn có thể quan sát vẻ mặt biến hóa của bọn họ.

Chẳng biết vì sao, bọn họ hoặc nhiều hoặc ít có chút lúng túng.

- Đô Nguyệt, ngươi thực sự là tài tình đó, chuyện này mà cũng có thể được ngươi nói thành tình huống như vừa rồi, quả thực khiến cho ta phải nhìn với cặp mắt khác xưa.

Một tên Đại trưởng lão liên tục cười lạnh, ánh mắt lạnh lẽo.

- Đại trưởng lão, thương thế của Mộ Dung Hành rất nặng.

Đô Nguyệt vội nói.

- Hắn gieo gió gặt bão!

Đại trưởng lão nói một câu làm cho Đô Nguyệt tuyệt vọng, nếu như hắn không nghe thấy cái gì nữa thì hắn chính là kẻ ngu si.

Người đứng xem cũng phát hiện ra bầu không khí có chút không đúng, lại nhìn Giang Thần và Ứng Vô Song nhàn nhã đứng đó, cả đám vô cùng kinh dị.

- Giang Thần, không phải chỗ nào trong Anh Hùng điện cũng u ám như vậy, chuyện giống vậy, chúng ta bảo đảm sẽ không xảy ra lần nữa.

Một tên Đại trưởng lão đi tới trước mặt Giang Thần nói ra lời kinh người, đám người không rõ chân tướng bị dọa cho phát sợ.

Đại trưởng lão có thân phận gì mà lại ăn nói khách khí đối với một tên đệ tử mới như vậy, Giang Thần này thật sự chỉ là đệ tử tiến tu phổ thông hay sao?

Hai chân Đô Nguyệt run lên, đầu gối như nhũn ra, suýt chút nữa đã quỳ xuống trên mặt đất.

Cuối cùng hắn đã hiểu rõ sức lực khiến cho Giang Thần nói ra lời kia đến từ nơi nào.

- Đương nhiên, ta tin Anh Hùng điện không phải nơi nào cũng như thế này.

Giang Thần đứng dậy, lúc này, ánh mắt của nhìn về phía hắn đã triệt để thay đổi, nụ cười vốn như là kẻ ngu si, bây giờ đã trở nên cao thâm khó dò.

Giang Thần vừa đứng lên, xích sắt phát ra tiếng vang giòn giã, Đại trưởng lão nghe thấy vậy lập tức nhíu chặt mày.

- Đô Nguyệt!

Quát một tiếng, Đô Nguyệt cũng không dám nói gì mà chạy đến trước mặt Giang Thần đưa chìa khoá xích sắt cho hắn.

Thế nhưng, Giang Thần không tiếp nhận mà chỉ là yên lặng nhìn hắn.

Đô Nguyệt sững sờ, sau khi hiểu rõ ý của Giang Thần, hắn không kìm nén được tức giận thở ra một hơi.

Có điều sau khi hắn cảm nhận được phía sau lưng mình có từng đạo từng đạo ánh mắt giống như châm thì không thể làm gì khác hơn là ngồi xổm xuống ở trước mặt của Giang Thần, nắm chìa khoá mở xích sắt ra giúp hắn.

Tình cảnh này khiến cho người ta không thể tin tưởng được, trưởng lão Anh Hùng điện làm ra động tác khuất nhục như vậy với người mới, làm cho bọn họ cảm thấy rất không chân thực.

Thật vất vả mới mở xích sắt ra được, Đô Nguyệt liên tiếp lui về phía sau, gương mặt đã gần như vặn vẹo.

- Còn nữa, xin lỗi Bạch Linh.

Giang Thần nói.

- Bạch Linh?Đô Nguyệt sững sờ, ánh mắt chần chờ rơi lên trên người đầu chiến sủng kia, hắn cũng không khống chế được nữa mà nói:

- Ngươi không nên khinh người quá đáng!

Muốn hắn xin lỗi một con súc sinh? Còn không bằng giết chết hắn thì hơn.

Hắn quát một tiếng lại vội vã quay đầu nhìn lại, kỳ vọng các Đại trưởng lão cũng cảm thấy yêu cầu này quá đáng, sẽ đứng bên phía hắn.

Có điều, Đại trưởng lão lại đang do dự!

- Bạch Linh, vừa nãy ngươi nghe hắn mắng ngươi, ngươi có cảm nhận gì?

Giang Thần hỏi.

Đuôi của Bạch Linh buông xuống, cau mày, tròng mắt màu xanh lam sắp chảy ra nước.

Điều này làm cho người ở chỗ này, bao gồm cả Đô Nguyệt đều sững sờ.

- Các vị trưởng lão, trí tuệ của Bạch Linh cực kỳ cao, nghe hiểu tiếng người, bị người ta nhục mạ như vậy, nếu như có khúc mắc, đối với chiến sủng mà, sẽ hoàn toàn thất bại nha.

Giang Thần nói.

Các Đại trưởng lão gật gù, trong hiểu biết không nhiều của bọn họ đối chiến sủng, quả thật có cách nói này.

Tâm linh của chiến sủng yếu đuối hơn rất nhiều so với nhân loại.

- Đô Nguyệt, hiện giờ ngươi chỉ vì hành vi của mình mà xin lỗi, còn vì hành động hôm nay của ngươi mà phải chịu trừng phạt gì thì còn chưa xác định được.

Đại trưởng lão nói.

Lửa giận của Đô Nguyệt trong nháy mắt bị dập tắt, ở trong lòng hắn chỉ còn lại nghi hoặc vô cùng tận mà thôi.

Giang Thần này rốt cuộc là ai?

Tại sao có thể làm cho Đại trưởng lão cố ý tới giúp, ra mặt giúp hắn cơ chứ?

Đãi ngộ này, người có thể hưởng thụ được trong Anh Hùng điện không vượt qua hai chữ số.

Đô Nguyệt đi tới trước mặt Bạch Linh, nhìn đôi mắt màu xanh lam kia, tâm tình của hắn rất phức tạp, tu hành nhiều năm như vậy rồi, hắn chưa từng xin lỗi qua một con chiến sủng.

- Ta vì lời nói mới rồi của mình mà tạ lỗi với ngươi, hi vọng ngươi có thể tha thứ cho ta.

Hắn làm bộ trước mắt hắn chính là một người, lại dùng lời lẽ khách khí nhất để nói ra lời xin lỗi.Có điều nói xong, hắn lại rơi vào trong nghi hoặc, con chiến sủng này sẽ biểu đạt mình tha thứ hay không tha thứ như thế nào đây?

Bạch Linh chỉ liếc mắt nhìn hắn một chút, cho hắn một ánh mắt tràn ngập vẻ bắt nạt, sau đó phe phẩy đuôi rời đi.

Đô Nguyệt sững sờ đứng ở đó, không biết làm sao, cũng may hắn đã xin lỗi Giang Thần và Bạch Linh, việc này đã coi như qua đi.

- Đi xuống đi, chờ đợi xử phạt của ngươi.

Các Đại trưởng lão nói.

Đô Nguyệt thở phào một hơi, trước khi đi hắn dùng ánh mắt phức tạp nhìn Giang Thần một chút.

- Giang Thần, cố gắng nỗ lực, Anh Hùng điện là nơi công bằng liêm chính.

Đại trưởng lão nói.

- Vâng, chư vị trưởng lão, Giang Thần sẽ không để cho Anh Hùng điện thất vọng.

Giang Thần nói ra một lời hai ý nghĩa, khai phá kỳ mạch, là nguyên nhân Anh Hùng điện coi trọng mình như vậy.

Anh Hùng điện so với hắn còn lo lắng hơn nhiều, cho nên sao có thể để hắn làm lỡ thời gian một năm này cơ chứ.

- Hừm, đi đi, Thời gian chi điện đang chờ các ngươi.

Đại trưởng lão đến giúp Giang Thần, thái độ ôn hòa, bình dị gần gũi, lấy lòng như chưa từng có.

Lúc rời đi, bọn họ cũng rất thẳng thắn, gật gù với Giang Thần, sau đó biến mất không còn tăm hơi.

Tất cả trưởng lão rời đi, những người còn lại cũng ung dung hơn nhiều. Có điều sau khi phát hiện ra ánh mắt của Giang Thần đang nhìn sang thì thân thể của bọn họ đều trở nên căng thẳng.

- Vừa nãy, là ai ra tay với ta?

Giang Thần nói.

Mọi người cả kinh, lập tức nghĩ đến trước khi Mộ Dung Hành đứng ra đã có mấy người muốn cho Giang Thần một chút giáo huấn.

Người ở chỗ này nhìn chung quanh, có người nói:

- Cái đó, Giang Thần, bọn họ chạy hết rồi.

Đám người động thủ lúc Đô Nguyệt rời đi, cũng rất giảo hoạt chạy mất khỏi nơi này.

- Được rồi, chúng ta vào đi thôi.

Dường như Ứng Vô Song đang chờ tới mức thiếu kiên nhẫn, nàng trực tiếp đi tới Thời gian chi điện.

- Ngươi ngoại trừ bị gọi tới để ta giải quyết vấn đề ra thì cũng có thể báo cáo tiến độ của ngươi bất cứ lúc nào.

Giang Thần đi theo nàng, nhỏ giọng nói.

Đại trưởng lão đến nhanh như vậy, hiển nhiên không giống bình thường.

Ứng Vô Song dừng bước lại, bĩu môi, gật đầu đồng ý, lại nói:

- Đồng thời ta còn có nhiệm vụ giám sát ngươi, đề phòng ngươi dùng phương pháp không hợp lý rút lấy hạn mức một ngàn vạn kia bỏ vào trong túi.

- Ngươi rất là trực tiếp đó.

Giang Thần nói.

Ứng Vô Song hừ lạnh một tiếng, đi vào trong Thời gian chi điện, Giang Thần lắc lắc đầu, theo sát phía sau.

Cùng lúc đó, chuyện xảy ra bên ngoài Thời gian chi điện, rất nhanh đã trở thành một chuyện lý thú truyền ra ở trong Anh Hùng điện.

Mà điểm thú vị nhất đương nhiên là sau khi Đại trưởng lão xuất hiện, biểu hiện của Đô Nguyệt ra sao.

Có điều cũng có người biết chuyện Mộ Dung Hành bị trọng thương, cho nên chuyện này còn xa mới có thể kết thúc được, trái lại cũng chỉ là vừa mới bắt đầu mà thôi.

Chương 279: Nguy Cơ Của Bạch Linh

Thời gian chi điện, từ bên ngoài nhìn qua là một toà cung điện hùng vĩ, nhưng mà bên trong lại có động thiên khác.

Một cái trang viên phong kín, có hoa viên, có gian phòng, còn có quảng trường.

Ở trên bầu trời và cuối tầm mắt đều là sương mù, như nhắc nhở mọi người về các điểm thần kỳ của nơi này.

Trên quảng trường của trang viên có bày một cái đồng hồ cát tính giờ rất lớn.

Sau khi Ứng Vô Song đi vào, nàng phục dụng thêm một viên linh đan đột phá tiếp theo, lấy ra đệm để xuống dưới đất, bắt đầu tu hành.

Giang Thần muốn khai phá kỳ mạch của bản thân trước tiên, sau đó mới giải quyết cản trở mà các Thông thiên cảnh khác gặp phải khi khai phá kỳ mạch, vì vậy bây giờ không có quan hệ gì tới nàng cả.

Giang Thần không lãng phí thời gian, Thời gian chi điện chính là thứ giúp hắn đuổi kịp được Ninh Hạo Thiên.

Đầu tiên, hắn không vội đột phá giai đoạn sơ cấp của Thông thiên cảnh mà là khai phá kỳ mạch.

Cũng giống như khi còn là Thần Du cảnh vậy, có nhiều thêm một cái kỳ mạch thì sẽ có ưu thế mười cái thần huyệt so với người khác.

Tám mạch toàn mở chẳng khác nào điểm viên mãn bốn mươi chín cái thần huyệt, có thể nghênh ngang một đường chém giết tất cả với đối thủ cùng ở trong cấp bậc Thông thiên cảnh.

Khi thời gian mất đi một phần ba, Giang Thần đã khai phá được đến cái kỳ mạch thứ tư.

Đây là trình độ tiêu chuẩn của đại đa số thiên tài Thánh Viện, đại đa số lúc này đều không ép được lực lượng của bản thân mà đột phá.

Điều đáng nhắc tới chính là, khai phá đến và khai phá thành công là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Khi khai phá đến một nửa đột phá cũng được gọi là không hoàn toàn được khai phá kỳ mạch, khi đó cũng sẽ không mang đến bất kỳ hiệu quả nào.

Tô Lệ được xưng là Thông thiên cảnh khai phá đến cái kỳ mạch thứ tư mới đột phá, trên thực tế là ba cái.

Cao Thiên Ca là người thành công khai phá cái thứ tư, lại cộng thêm huyết thống Thiên Phượng, suýt chút nữa đã đánh bại được Giang Thần.

Khi đồng hồ cát còn còn lại một phần ba, Giang Thần khai phá đến cái thứ sáu.

Vào lúc này, rõ ràng tốc độ khai phá đã giảm bớt đi rất nhiều, Giang Thần không muốn lãng phí hiệu quả của Thời gian chi điện, chuyện khai phá kỳ mạch tạm thời để qua một bên.

Theo thời gian trôi qua, cản trở mà hắn phải chịu sẽ tự động hạ thấp, hiện tại lại cố khai phá thì sẽ là gặp phải ngõ cụt, tự tìm đau khổ.

- Đây là lúc trở thành Thông thiên cảnh chân chính!

Là thời điểm để đột phá giai đoạn sơ cấp rồi.

Sở dĩ Thông thiên cảnh có giai đoạn sơ cấp là bởi vì tính đặc thù của cảnh giới.

Không giống các cảnh giới trước đó, chỉ riêng lực lượng biến hóa và tăng lên trong kinh mạch đã đạt đến Thông thiên cảnh, bản thân chính là lực lượng.

Sau khi thân thể không ngừng rèn luyện và tẩy tủy đã không còn là phàm thể mà được gọi là công thể.

Công thể, phá vỡ các loại gông xiềng của nhân loại, ví dụ như Thông thiên cảnh có thể bay lượn vậy.

Giai đoạn sơ cấp là người vừa đột phá, không có cách nào dung hợp tinh, khí, thần của công thể một cách hoàn mỹ.

Phải cần có một khoảng thời gian thông thạo, có đủ sức khống chế, làm được tới chuyện hồn xác hợp nhất, như vậy mới có thể đột phá ra khỏi giai đoạn sơ cấp.

Lúc vừa mới bắt đầu cũng không quá thuận lợi, ngay cả phương hướng chính xác Giang Thần cũng không tìm được.

- Chuyện liên quan với việc phải làm sao mới có thể đột phá giai đoạn sơ cấp sẽ được giảng bài ở trong lớp đặc cấp. Mà khi đó sẽ mời Đại trưởng lão Anh Hùng điện tới giảng bài, giảng giải rất nhiều yếu điểm và tâm đắc.

- Mà ta nhớ, khi ngươi thông qua sát hạch lớp đặc cấp Đông viện, ngay cả một tiết khóa ngươi cũng không tham dự.

Qua mấy ngày, Ứng Vô Song bỗng nhiên nói, hiển nhiên nàng đã nhìn ra phiền phức mà Giang Thần gặp phải.

- Làm sao ngươi biết ngay cả một tiết khóa ta cũng không tham dự vậy?

- Phong Kỷ đội có một tấm bảng biểu nghỉ học, ngươi gia nhập Thánh Viện không tới nửa năm, thế nhưng đã lên đứng đầu danh sách.

Ứng Vô Song liếc nhìn hắn một cái, lạnh lùng nói.

Giang Thần nở nụ cười ngượng ngùng, không ngờ chuyện đột phá giai đoạn sơ cấp lại ở trên chương trình học.- Hiện giờ ngươi đã biết hậu quả của việc tự đại là gì chưa?

Ứng Vô Song không lên tiếng nói như ý nguyện của hắn mà trái lại còn trào phúng một tiếng.

- Cái này, chỉ có thể nói là hiểu lầm mà thôi.

Nếu như Giang Thần không đột phá Thông thiên cảnh sớm, mà là dựa theo kế hoạch Thánh Viện sắp xếp cho hắn, đợi tới sau khi đột phá Thông thiên cảnh, tự nhiên sẽ có người dạy cho hắn biết.

Chỉ là, dựa theo sắp xếp của Thánh Viện, hiện tại nhiều lắm hắn cũng mới chỉ khai phá cái kỳ mạch thứ hai, mà cảnh giới vẫn là Thần du cảnh.

- Ngươi đánh Mộ Dung Hành bị thương thành như vậy, tỷ tỷ và tỷ phu của hắn sẽ không bỏ qua cho ngươi, ngươi được Thánh Viện coi trọng, nhưng bọn họ vẫn có biện pháp để ngươi bước đi gian nan ở trong Thánh Viện này.

Ứng Vô Song lại nói.

- Vì lẽ đó?

- Sợ là sau khi chúng ta rời khỏi đây, phiền phức sẽ tìm tới cửa, ngươi không thể ỷ vào chiến sủng của mình được.

Mí mắt của Giang Thần buông xuống, nếu không phải là lập trường nhất trí thì hắn cũng cho rằng nữ nhân này đang cười ở trên sự đau khổ của người khác.

- Như tình cảnh của ngươi ở Anh Hùng điện sao?

Giang Thần quyết định trêu chọc nàng một chút.

Vừa nghe thấy lời này, thân thể của Ứng Vô Song cứng đờ, ánh mắt trống rỗng, một lúc lâu đi mới quay mặt đi được.

- Nếu như tính cách của ngươi vốn cay nghiệt như vậy thì ngươi sẽ không thống khổ, là bởi vì nỗi thống khổ của ngươi cho nên mới sẽ làm cho ngươi trở thành người vậy.

Giang Thần nhìn mái tóc dài màu đen giống như thác nước kia, miệng chậm rãi nói.

- Người khác hại ngươi, làm nhục ngươi, đánh ngươi, ngươi hoàn toàn có tư cách tức giận phẫn nộ, nhưng không nên hại chính mình như vậy...

- Được rồi! Ngươi cho rằng ngươi đã hiểu rất rõ về ta sao? Ta vốn là người cay nghiệt như vậy đó.

Ứng Vô Song thô bạo ngắt lời nói của hắn.

Giang Thần bất đắc dĩ lắc đầu, suy đoán nàng là một cô nhi, nếu không để những lời này cho phụ mẫu của nàng nói thì sẽ không thể thích hợp hơn được nữa.

Trong lúc trầm mặc lúng túng, Ứng Vô Song đột nhiên ném về phía hắn một thứ.
Giang Thần đưa tay tiếp lấy, rất là tức giận, cố tình gây sự cũng có một mức độ, nhìn xem quan hệ song phương có sâu đậm hay không.

Có điều, khi hắn phát hiện ra trong tay là một quyển sách, hắn không khỏi ngẩn ra.

Sau khi mở ra xem, trên mặt có từng hàng chữ nhỏ xinh đẹp, cùng rất nhiều hình vẽ.

- Đây là?

Giang Thần phát hiện ra nội dung có liên quan tới việc đột phá giai đoạn sơ cấp, hắn vô cùng bất ngờ, ngẩng đầu nhìn lại phía nàng.

- Đây là bút ký khi ta đi học.

Ứng Vô Song nói.

- Đa tạ.

Giang Thần lần thứ nhất cảm giác được việc mang theo Ứng Vô Song vẫn có chỗ tốt.

- Nếu như ngươi bị đánh chết, người khác lại sẽ nói là do ta làm hại, ta cũng không muốn bị đổ oan như thế.

Ứng Vô Song nói.

Giang Thần làm như không nghe thấy, ánh mắt rơi vào bên trong bút ký kia.

Thông qua chữ ở trên tờ thứ nhất, Giang Thần ngẩng đầu nhìn về phía Ứng Vô Song, ánh mắt tràn ngập vẻ rung động.

Hắn phát hiện ra thiên phú của Ứng Vô Song vô cùng tốt, bút ký không chỉ tỉ mỉ mà còn có tổng kết của nàng, có thể nói là lập luận sắc sảo, khiến cho hắn cảm thấy mọi thứ trở nên rộng rãi sáng sủa.

- Chẳng trách Nam Công cũng không đành lòng.

Giang Thần hiểu rõ cảm giác của Nam Công.

Cùng lúc đó, ở bên ngoài Thời gian chi điện, Bạch Linh đang chờ đợi trong tẻ nhạt.

Thời gian chi điện, không thể để cho Giang Thần mang Bạch Linh đi vào bên trong, bởi vì mỗi một sinh linh đều sẽ tiêu hao năng lượng của Thời gian chi điện.

Nếu như Anh Hùng điện để cho Bạch Linh đi vào trong, ngày thứ hai sẽ lên trên Thánh thành nhật báo, tiếp theo sẽ gây nên sóng to gió lớn, sẽ tạo thành xung kích không nhỏ đối với Anh Hùng điện.

Vì vậy, Bạch Linh phải chờ ở bên ngoài mười ngày.

Hiện tại đã qua sáu ngày, đuôi của Bạch Linh đã rất lâu rồi không vểnh lên nữa.

Người của Anh Hùng điện cũng đều biết đặc thù của con chiến sủng này.

Mọi người phát hiện ra, trí tuệ của Bạch Linh cực kỳ cao, thậm chí còn biết cầm nguyên thạch đi mua đồ ăn, nguyên thạch giấu ở chỗ nào, ai cũng không biết được.

Một ngày nọ, ở bên ngoài Thời gian chi điện có mấy người thu liễm khí tức của mình đi tới, trong tay cầm cung nỏ và trường mâu.

- Giang Thần kia cho rằng Anh Hùng điện là nơi nào chứ? Chiến sủng của hắn làm tổn thương Mộ Dung Hành, đó là hành động đánh vào mặt mũi của Kiếm minh chúng ta.

- Ngày hôm nay, chúng ta phải lấy đầu con chiến sủng kia để nấu canh uống.

- Đầu chiến sủng kia không đơn giản, khí huyết dồi dào, nếu như làm thành thuốc, như vậy tuyệt đối có thể làm cho thực lực tăng nhanh như gió.

- Mà yêu huyết của nó cũng đáng giá ngàn vàng.

Không ngờ bọn họ lại muốn ra tay đối với Bạch Linh!

Hơn nữa còn chuẩn bị rất đầy đủ, cung tên trong tay đều là linh khí, có ba người còn mang theo một cái lưới lớn.

Bọn họ không dám động vào Giang Thần, nhưng chiến sủng thì lại là một chuyện khác.

Chẳng lẽ Giang Thần còn muốn vì một đầu súc sinh mà giết bọn họ hay sao?

Chương 280: Võ đạo đại thống

Bên ngoài Thời gian chi điện, đầu của Bạch Linh gác lên trên chân trước, thân thể thẳng tắp, cái đuôi uể oải lung lay, con mắt màu xanh lam có chút tẻ nhạt nhìn ra chung quanh.

Bỗng nhiên, đuôi của Bạch Linh dừng lại, đầu giơ lên, nhìn chăm chú về một phương hướng khác không tha, một giây sau nó đã hóa thành một tia chớp bắn về phía xa.

Sáu mũi tên không hề có một tiếng động bắn vào nơi nó vừa mới nằm, sau khi thất bại, trực tiếp cắm vào trên mặt đất hoặc là vào bên trong nham thạch, sắc bén trí mạng.

Rống!

Lông của Bạch Linh dựng lên, trong miệng phát ra tiếng gầm nhẹ, con ngươi trong nháy mắt đã chuyển đổi thành màu đỏ như màu máu.

- Không được gây sự.

Ngay khi Bạch Linh muốn ra tay, trong nháy mắt này bên tai nó vang lên lời trước đó Giang Thần đã nói trước khi tiến vào Thời gian chi điện.

Trong lúc thất thần, một cái lưới lớn từ trên trời giáng xuống, nhốt nó lại.

Móng vuốt của Bạch Linh vung lên, cũng không thể xé rách tấm lưới này.

Sáu cái trường mâu như sao phóng tới.

Bạch Linh đành toàn lực mang theo lưới nhảy sang một bên để né tránh.

Bên trong tấm lưới lớn có những cái móc câu, theo di chuyển nó đâm vào bên trong da thịt, máu tươi chảy ròng ròng.

Trường mâu trí mạng liên tục thất bại, cái cuối cùng thì nhằm thẳng về phía trán!

Cũng may là xẹt qua sát trán, không phải là chính diện bắn trúng.

Coi như là như vậy thì cũng mất một lớp da, máu tươi nhuộm bộ lông của nó thành màu sắc giống với con mắt của nó.

- Oa oa oa, con súc sinh này thật là lợi hại, Truy tinh tiễn bắn không trúng, bị Kim la đại võng bọc mà còn có thể di chuyển được.

- Chỉ là làm như vậy chỉ tự tăng cho bản thân mình thống khổ mà thôi, còn không bằng được chết một cách thống khoái.

- Chà chà, ta có thể ngửi được hương vị bên trong máu, đại bổ, tuyệt đối là đại bổ.

Sáu người của Kiếm minh lục tục xuất hiện, trên mặt hiện lên nụ cười lạnh lẽo vô tình, vừa nói, một mặt một lần nữa lắp mũi tên lên.

- Khà khà, cái gì mới gọi là không gây sự chứ?

- Không giết người là được.

Bạch Linh ở trong lưới mất công cắn xé, rốt cục đã tạo ra được một lỗ hổng, đồng thời nó còn nhớ tới lời đối thoại sáu ngày trước.

Không chờ Bạch Linh nghĩ xong thì mũi tên lần nữa bắn ra, muốn bắn trúng nó.

Rống!

Tiếng rống giận dữ vừa vang lên thì đã biến thành tiếng kêu thảm thiết khàn giọng chói tai, Bạch Linh ầm ầm ngã xuống.

- Khà khà, thú chính là thú, dù có lợi hại đến đâu thì cũng không có trí tuệ.

- Một khi bị Kim la đại võng bọc lại, vận mệnh đã được quyết định rồi.

Người của Kiếm minh bỗng cảm thấy phấn chấn, nhanh chóng tiến lên phía trước, muốn thu hoạch thành quả.

Bạch Linh né người sang một bên, cuối cùng lại ngã vào trong vũng máu của chính mình.

- Thực sự là lãng phí! Nhiều yêu huyết như vậy!

Bạch Linh nhìn thấy mấy đôi chân đi tới trước người của nó, hô hấp dồn dập, mắt trừng lớn.

Trong đầu nó hiện ra câu nói sau cùng ngày đó Giang Thần đã nói với nó.

- Đương nhiên.

Lúc đó, Giang Thần thần bí cười cười, nhìn khắp bốn phía, ngồi xổm người xuống, ghé vào lỗ tai nó rồi nói:

- Nếu như có người muốn giết ngươi, như vậy cứ giết cho bọn chúng không còn manh giáp thì hơn!

Đột nhiên xảy ra dị biến, trên người Bạch Linh vốn bị máu tươi nhuộm thành màu đỏ hiện ra ánh sáng màu hồng chói mắt.

Sáu người Kiếm minh nghĩ mình đã nhìn lầm, mãi đến khi nhìn thấy sáu cái Truy tinh tiễn trên người Bạch Linh lại bị ép ra ngoài, sáu cái lỗ máu dùng tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được lập tức khép lại.

Theo Bạch Linh đứng dậy, Kim la đại võng bị chia ra làm hai, bị một nguồn lực lượng xé rách.

Máu tươi bên trong lông giống như giọt mưa rơi xuống.

- Tại sao lại như vậy cơ chứ?

Sáu người sợ hãi ra phát hiện Bạch Linh đã hoàn toàn thay đổi dáng vẻ trước đó.
Hổ văn màu vàng đã trở thành màu đen, bộ lông trắng như tuyết.

Ở đầu, tứ chi, đuôi có tia điện bộc phát ra, như ánh lửa chập chờn.

Một đôi mắt hổ, không thấy mắt đâu mà giống như một đôi bảo thạch đang toả sáng!

- Dị biến! Con súc sinh này đã xảy ra dị biến!

- Nhanh!

Sáu người Kiếm minh hoảng sợ nhảy dựng lên, lập tức kéo dài khoảng cách, liên tục lấy ra Truy tinh tiễn.

- Chết!

Đột nhiên, một thanh âm vang lên ở bên tai của bọn hắn.

Mũi tên trong tay rơi xuống mặt đất, từng người há hốc miệng, trong mắt tràn ngập vẻ không thể tin tưởng được.

Biết nói?

Con yêu thú này đang nói chuyện sao?

Rống!

Tiếng hổ gầm dài lâu mà lại vang dội nổ vang ở trong Anh Hùng điện, núi đá nổ tung, cây cối sụp đổ.

- Chạy!

Sáu người bị chấn động đến mức phun ra máu, sau đó bỏ chạy về các phương hướng khác nhau.

- Chết! Chết! Chết! Chết! Chết!

Nhưng mà, âm thanh lạnh lẽo vô tình vẫn đi theo sát đằng sau bọn họ như cũ.

Mỗi một chữ hạ xuống thì sẽ có người chết.

...

Thời gian chi điện, có bút ký của Ứng Vô Song, Giang Thần thuận lợi đột phá giai đoạn sơ cấp, chính thức trở thành cường giả Thông thiên cảnh, công thể đại thành.

Bên trong khí hải của hắn hiện ra một vầng sáng, sát cạnh biên giới của khí hải.

Đây là Thiên chi hoàn.

Thiên chi hoàn xoay một cái, oai của Thông thiên cảnh tức thì bạo phát.

Số lượng của Thiên chi hoàn, quyết định cảnh giới cao thấp.
Thông thiên cảnh không phân ra làm sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, mà là từ một đến chín, tương ứng với số lượng của Thiên chi hoàn.

Mãi đến khi chín chín quy nhất thì mới có thể đột phá Thông thiên cảnh, trở thành chí tôn.

Hiện tại, cảnh giới của Giang Thần là Thông thiên cảnh tầng một.

Thiên chi hoàn lượn một vòng, cũng là quá trình từ súc lực đến phát lực.

Mà thần hiệu của kỳ mạch chính là hiệu suất có thể vận chuyển Thiên chi hoàn.

Thông thiên cảnh giống nhau ở một điểm, tích trữ càng nhiều lực lượng thì vẫn là lực lượng tương đồng, sẽ dùng thời gian càng nhanh hơn để đi hoàn thành.

Lúc chiến đấu, những chênh lệch đều sẽ là những chênh lệch trí mạng.

Lúc còn chưa tiến vào Thời gian chi điện, Giang Thần không phải là đối thủ của Ứng Vô Song đã đột phá giai đoạn sơ cấp.

Thế nhưng hiện tại, hắn đã khai phá cái kỳ mạch thứ sáu, có thể toàn thắng Ứng Vô Song.

Mà điểm quan trọng nhất chính là, đối với người ngoài mà nói, mới trải qua không tới mười ngày, thực lực của Giang Thần đã tăng lên không chỉ gấp mười lần.

Đây chính là uy lực của Thời gian chi điện.

- Trong quãng thời gian còn lại, chờ ta khai phá toàn bộ kỳ mạch, khi đó Thần mạch sẽ hoàn toàn khôi phục, thực lực sẽ lại tăng lên rất lớn, đến lúc đó, Ninh Hạo Thiên, ta có thể tiện tay đánh bại được hắn!

- Có điều, tại sao ta lại có chút bất an cơ chứ?

Lẽ ra Giang Thần nên cao hứng, thế nhưng hắn lại cảm nhận được trong lòng có một đám mây đen, trực giác nói cho hắn đã có việc không tốt xảy ra.

Loại cảm giác này rất vi diệu, Giang Thần không nghĩ ra được chút manh mối nào cả.

Giang Thần nhìn về phía đồng hồ cát, nó vẫn còn sót lại một phần nhỏ.

- Dùng làm cái gì đây?

Kỳ mạch tạm thời không vội khai phá, cảnh giới cũng vừa đột phá, như vậy hắn sẽ tập trung vào phương diện võ học.

- Trong khoảng thời gian này cũng không giao thủ với kiếm giả lợi hại, Bất hủ kiếm đạo chỉ là được lợi vì Phong Tâm ý cảnh tăng lên mà thôi.

- Chỉ là đao pháp của ta có thể tăng nhanh như gió na.

Giang Thần cởi đai lưng xuống, cầm đại đao màu đen vào trong tay.

Cây đao này là thứ mà chưởng giáo sư huynh cho hắn, chuôi đao, vỏ đao, lưỡi dao đều là màu đen, so với Xích tiêu kiếm còn dài hơn 5 tấc.

Độ cong của lưỡi đao không lớn, coi như sống đao cũng có thể dùng như là lưỡi kiếm được.

Màu sắc của đao là vì ẩn giấu diện mạo chân thật, bởi vì cây đao này là một kiện tín vật.

Đi cùng đao còn có Vô cực đao pháp mà chưởng môn sư huynh truyền thụ cho hắn.

Không phải võ học phổ thông, dùng ánh mắt của Giang Thần cũng không thể xác định được cấp bậc của môn đao pháp này một cách chuẩn xác.

Bởi vì môn đao pháp này ẩn chứa Thiên Võ ý cảnh mà năm trăm năm trước không có.

Bảy thức đao chiêu, vừa ra tay là có thể thi triển ra hết mức.

Ở trong tay người khác nhau thì uy lực của thức cuối cùng có lẽ còn không bằng thức thứ nhất.

Sau đó, trong khoảng thời gian còn lại, Giang Thần bắt đầu luyện đao.

- Giang Thần, kiếm trên tay trái của ngươi không đánh bại được kẻ địch, tay phải dùng đao thì có ích lợi gì cơ chứ?

Không được mấy ngày, Ứng Vô Song mở miệng nói.

Đao ý hoàn chỉnh, kiếm ý hoàn chỉnh.

Hai thứ này sẽ không hỗ trợ lẫn nhau mà là độc lập, vì vậy, đao ý hoàn chỉnh không đánh bại được kẻ địch, kiếm ý hoàn chỉnh cũng không giúp được cái gì.

Giang Thần luyện kiếm lại luyện đao, đó là hành động lãng phí thời gian, đao có thể bại được kẻ địch, kiếm cũng có thể.

Kiếm không thể đánh bại kẻ địch, đao cũng không thể.

- Ài, Thiên Võ ý cảnh khiến cho ta kinh diễm, thế nhưng ở vài phương diện khác, sao người ở đây càng càng lại càng thụt lùi như vậy chứ?

- Chuyện khai phá kỳ mạch không biết cũng thôi đi, thế nhưng võ đạo đại thống cũng không biết sao?

Chương 281: Đưa huynh đệ các ngươi đi đoàng tụ

- Đối với ta mà nói, luyện đao cũng là luyện kiếm, luyện kiếm cũng là luyện đao.

Giang Thần không giải thích thêm mà chỉ tùy ý nói.

Ứng Vô Song cân nhắc nửa ngày, sau khi hiểu rõ ý của hắn, nàng bĩu môi.

Nếu như ví dụ sức chiến đấu của võ học thành một vại nước.

Như vậy kiếm đạo, đao đạo, thương đạo vân vân chính là thùng nước, người tu hành khác cầm một thùng nước cũng đã khó khăn rồi mà Giang Thần lại nói hai bên cầm hai thùng.

Ở trong mắt của Ứng Vô Song, lời nói vừa tự đại lại vô tri như thế.

Bởi vì nàng có cái nhìn không giống đối với võ học.

Giang Thần cũng mơ hồ hiểu ra vì sao lại như vậy, những tri thức quý giá hắn biết được đều đến từ Thánh vực năm trăm năm trước.

Khi đó, Cửu Thiên đại lục ở khu vực biên giới, lạc hậu với các vị diện thế giới khác.

Mà sau khi Thánh vực đóng đường nối vị diện lại càng mất đi cơ hội giao lưu và tiến bộ. Trong năm trăm năm qua, người ở nơi này thăm dò trong mù quáng, vì vậy mới tạo thành kết quả như hiện tại.

Cái nhìn không giống, ý kiến không giống nhau, Giang Thần và Ứng Vô Song tự mình làm chuyện của mình, không liên quan tới nhau.

Mãi đến tận ngày cuối cùng thì Giang Thần mới dừng tu hành, cố gắng bình phục tâm tình.

Hai người ở trong Thời gian chi điện đã được vài tháng, thế nhưng bên ngoài mới trải qua được mười ngày, bất luận người nào tự mình trải qua chuyện này cũng sẽ không thích ứng, đặc biệt là người lần thứ nhất tiến vào nơi này.

- Phải làm như thế nào mới có thể giải quyết được vấn đề gặp phải khi Thông thiên cảnh đã từng khai phá kỳ mạch, ngươi định sắp xếp như thế nào, chờ ngươi khai phá xong tám cái kỳ mạch trước rồi mới lại bắt tay vào làm chuyện này sao?

Ứng Vô Song chủ động tìm hắn để nói chuyện, đây là chuyện công.

- Sao vậy, ngươi lo lắng sao?

- Không, ta cần phải báo cáo tiến triển.

Ứng Vô Song bình tĩnh nói.

- Anh Hùng điện có biết ngươi trực tiếp hỏi ta câu như vậy không? Hoặc là nói, bọn họ cho phép sao?

- Ta không thích quanh co lòng vòng.

Ứng Vô Song nói.

- Được rồi, sau khi rời khỏi đây, ngươi cứ nói với Anh Hùng điện, nhất định ta phải khai phá ra tám cái kỳ mạch của chính mình trước.

Ứng Vô Song gật gù, không có bất kỳ lời đánh giá nào, chỉ lặng lẽ nhớ kỹ lời hắn mà thôi.

Lúc này, đồng hồ cát đã chảy xong, tất cả mọi thứ xung quanh hai người đã hóa thành hư vô, trong thiên địa chỉ còn lại một mảnh mù sương.

Chờ đến khi cảnh tượng trước mắt khôi phục lại bình thường, Giang Thần và Ứng Vô Song đi ra bên ngoài Thời gian chi điện.

Hả?

Con ngươi còn không thích ứng được với hình ảnh đột nhiên chuyển biến, vì vậy sau khi ra thế giới bên ngoài sẽ là một mảnh trống không. Chỉ có điều, hai người lại có cảm giác không đúng.

Giống như có vô số con mắt nhìn mình vậy.

Mà sự thực quả thực cũng như vậy, bên ngoài Thời gian chi điện có hơn mười tên Đại trưởng lão đứng ở đó, loại trưởng lão cấp bậc như Đô Nguyệt còn nhiều hơn nữa.

Phía trong núi xa xa cũng có bóng người, trên không trung cũng có không ít.

Tính toán sơ qua, ước chừng có hơn một nghìn người, đều là người của Anh Hùng điện.

Bọn họ đang chờ, chờ đợi Giang Thần xuất hiện.

- Ồ?

Giang Thần đột nhiên chú ý tới một chỗ không đúng, ngọn núi nơi Thời gian chi điện tọa lạc đã hoàn toàn biến dạng, ngọn núi tú lệ trước đây tràn ngập dấu vết vừa trải qua đại chiến, hoàn toàn bị thay đổi, không có một chút vẻ đẹp nào cả, đặc biệt là đỉnh núi đã bị tước mất một phần, rất chói mắt.

Quan trọng nhất chính là, Giang Thần phát hiện ra không ít vết cào Bạch Linh để lại!

Lại nhìn sắc mặt của Đại trưởng lão, hắn đã ý thức được vấn đề đã xảy ra.

- Giang Thần, chiến sủng của ngươi mất đi khống chế, đại náo Anh Hùng điện, đả thương vô số người, nhờ có Thủy Nguyên Đại trưởng lão ra tay cho nên mới ngăn cản được nó hành hung, bây giờ nó đã chạy mất! Ngươi cần phải đưa ra lời giải thích!
Đô Nguyệt là người thứ nhất đứng ra nói chuyện, xảy ra chuyện như vậy, hôm nay Đại trưởng lão cũng không thể thiên vị Giang Thần được.

Giang Thần đảo qua trên người từng trưởng lão đang có vẻ mặt nghiêm túc, tiếp theo ánh mắt rơi lên trên người của Nam Công.

- Ta muốn xem hình ảnh đã trải qua của toàn bộ mọi chuyện.

Giang Thần nói.

Hắn không giải thích, cũng không cầu xin, chuyện này đã vượt ra ngoài dự liệu của mọi người.

Có điều nghĩ lại, sợ rằng hắn còn chưa biết rõ mức độ nghiêm trọng của sự việc.

- Chiến sủng của ngươi giết chết năm người của Anh Hùng điện, đả trọng thương quá nửa đội viên đội chấp pháp, làm hại Thủy trưởng lão bị thương, vô số nơi trong Anh Hùng điện đã bị hủy!

Đô Nguyệt nói.

- Ta muốn xem hình ảnh đã trải qua của toàn bộ mọi chuyện!

Giang Thần cường điệu nói.

- Cho hắn thấy!

Một vị Đại trưởng lão tương đối tuổi trẻ nói, trên tay hắn có thương tích, chính là Thủy Nguyên Đại trưởng lão trong miệng của Đô Nguyệt.

Rất nhanh, một đoạn hình ảnh xuất thiện ở trên không trung.

Là bắt đầu từ sau khi Bạch Linh tránh thoát Kim la đại võng, sáu tên đệ tử Kiếm minh chết mất năm người, sau đó rốt cục có Đại trưởng lão tới đây, cùng với đội chấp pháp đồng thời đối phó với Bạch Linh thức tỉnh huyết thống.

Bạch Linh hung mãnh khó chặn, nhưng chung quy vẫn không địch lại được các loại thủ đoạn của Anh Hùng điện, cuối cùng nó trốn về phía chân trời.

Trận chiến này, kinh thiên động địa, trên dưới Anh Hùng điện vì thế mà chấn động.

Nơi bị ảnh hưởng rất nhiều, ngọn núi hiện tại này, chỉ là một trong số đó.

- Ta muốn xem phần trước đó nữa.

Giang Thần lẳng lặng xem xong, vẫn không có biểu hiện gì mà đưa ra yêu cầu.

Bạch Linh không thể vô duyên vô cớ biến thành như vậy, chuyện này ai cũng rõ ràng, chứ đừng nói chi là Giang Thần lại hiểu rất rõ về nó.

- Ngươi cảm thấy, còn có bất kỳ lý do gì để bù đắp được chuyện nó đã làm ra hay sao?

Thủy Nguyên trưởng lão hỏi.
Giang Thần không phản ứng mà nhìn về phía Nam Công đang ở một bên không nói lời nào.

Nam Công do dự trong chốc lát, gật đầu một cái.

Rất nhanh, hình ảnh lần nữa xuất hiện, trục thời gian quay lại mấy phút trước đó.

Bạch Linh bị Truy tinh tiễn đánh lén, lại bị Kim la đại võng nhốt lại, Truy tinh tiễn bắn trúng thân thể, lúc này rốt cuộc đã nối liền với đoạn hình ảnh trước đó.

Giang Thần đã hiểu rõ đống máu ở trên đất kia là như thế nào, đồng thời tại sao Bạch Linh lại bị kích phát huyết thống.

- Ngươi mang theo một con chiến sủng nguy hiểm như vậy tiến vào Anh Hùng điện, còn không chịu mang theo thú quyển, gây ra thảm kịch như thế, ngươi còn cảm giác mình có lý hay sao?

Đô Nguyệt hỏi.

- Nếu như Bạch Linh thật sự mất khống chế, như vậy người chết không chỉ có năm người thôi đâu.

Giang Thần lạnh lùng nói.

Nghe vậy, sắc mặt của mọi người biến đổi, giật mình vì thái độ của Giang Thần.

- Ta muốn gặp người cuối cùng không chết kia.

Giang Thần lại nói.

- Người kia là ta!

Lập tức có người xuất hiện, là một trong sáu người Kiếm minh bốn ngày trước, cũng là người sống sót duy nhất.

Mặt vàng như nghệ, rất là suy yếu, trên người có vô số vải trắng.

Hắn trừng mắt mắt lạnh, khí thế ngập trời, nói:

- Ngươi muốn nói lời xin lỗi sao?

Giang Thần chăm chú đánh giá hắn vài lần, nói:

- Người này và đồng bạn của hắn, mới là đầu xỏ dẫn đến chuyện này, nhưng bây giờ lại tới lui tự nhiên, coi như chẳng có chuyện gì, mà các ngươi thì lại vây quanh ta.

- Hừ, tất cả huynh đệ của ta đều chết hết, còn chưa đủ thảm sao? Tất cả chuyện này là do ai ban tặng, chính là do ngươi và đầu súc sinh kia mà ra!

Trưởng lão còn chưa nói thì vị người Kiếm minh này đã mở miệng nói trước.

- Ngươi tên là gì?

Giang Thần thấy trưởng lão giữ yên lặng, trong lòng hắn đã hiểu rõ.

- Triệu Á Quân, sao? Không phục sao?

- Không, ta sẽ đưa ngươi đi đoàn tụ với huynh đệ của ngươi.

- Sát na kiếm pháp: Thức thứ nhất!

Đám người vốn đang hưng binh vấn tội trong chớp mắt này trở nên choáng váng.

Chợt, trên mặt của từng người hiện lên vẻ ngạc nhiên và nghi ngờ.

Cũng trong giây lát khi bọn hắn kinh ngạc thì Giang Thần đã xuất kiếm, thu kiếm, lại trở lại chỗ cũ.

Lại nhìn Triệu Á Quân, hắn ta vẫn đứng ở nơi đó như chẳng có chuyện gì, vẻ mặt cũng rất nghi hoặc như những người khác.

Đột nhiên, vẻ mặt của hắn cứng đờ, đưa tay đi che yết hầu của mình.

Thế nhưng tay vừa giơ lên, máu tươi phun ra, dính đầy hai tay của hắn.

- Ngươi...

Hắn dùng một chút khí lực cuối cùng liếc mắt nhìn Giang Thần, người đổ ập xuống dưới đất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau