THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 271 - Chương 275

Chương 272: Biệt hiệu êm tai một chút

- Ta sỉ nhục ngươi là rác rưởi!

Phương Di biết hắn muốn sỉ nhục mình, nàng cũng không khách khí, tuy là nhận sai, nhưng còn cường điệu hơn trước.

Giang Thần thu hồi Xích tiêu kiếm, nói:

- Như vậy hiện tại, nhi tử của ngươi đã bại trong tay ta, ngươi đã biết ai mới là rác rưởi chưa?

- Ngươi!

Phương Di không nghĩ tới hắn lại nhanh mồm nhanh miệng như vậy, mượn lực đả lực, dùng lời của nàng để phản kích lại nàng.

- Xem ra ngươi không thật tâm nhận sai, như vậy ta sẽ để cho mọi người xem xem, thế gia truyền thừa Cao gia có bộ dạng thực sự như thế nào!

Giang Thần vừa nói, một mặt lấy quyển sách kia ra.

Đây là chuyện làm cho không ít người hiếu kỳ, sao Giang Thần lại có dính líu quan hệ với Cao gia cơ chứ? Tại sao lại có cừu hận lớn như vậy?

Nhìn thấy quyển sách này, người của Cao gia hoàn toàn biến sắc, Thiên lão quát lạnh:

- Phương Di, ngươi muốn để cho Cao gia mất hết thể diện mới cam tâm sao?

Phương Di cắn răng một cái, rất là không muốn, thế nhưng tưởng tượng đến việc một khi Giang Thần mở quyển sách ra, nàng không chỉ mất mặt mà còn sẽ chịu trách phạt.

- Là ta không nên coi khinh ngươi, dù cho ngươi không phải đệ tử của thế gia truyền thừa thế nhưng cũng vô cùng ưu tú.

Phương Di nói.

Không ít người hét lên kinh ngạc, với tâm tính của Phương Di, tình nguyện xin lỗi cũng phải làm cho Giang Thần không mở quyển sách kia ra, không khó để đoán ra được nội dung trong đó sẽ kinh người bao nhiêu.

- Có đúng như vậy không?

Giang Thần không bỏ qua mà chắp tay đứng đó, mí mắt buông xuống.

- Ta nói phụ thân ngươi, là bởi vì ngu xuẩn, nói mẫu thân ngươi, là bởi vì vô tri, ngươi không cần huyết thống Thiên Phượng thì cũng có thể sánh vai được với đệ tử mạnh mẽ trong gia tộc.

Phương Di lại nói, lần này nàng cũng không quá do dự, nói rất nhanh nhẹn, chỉ là vẻ mất mát đã bộc lộ suy nghĩ trong lòng của nàng.

- Vậy hiện tại ngươi hi vọng ta tha thứ cho sự vô tri của ngươi, hay là muốn ta đồng tình với sự ngu xuẩn của ngươi?

Giang Thần hỏi.

- Giang Thần, ngươi không nên quá phận!

Cao Thiên Ca cả giận nói.

Phương Di là mẫu thân hắn, Giang Thần hùng hổ doạ người, khiến cho hắn không nhịn được.

- Đúng vậy, hi vọng ngươi có thể tha thứ.

Mặt của Phương Di không có chút máu, âm thanh lạnh lẽo, ngực nhanh chóng phập phồng, nhìn vào cũng khiến cho người ta lo lắng.

- Ha ha ha ha, hi vọng ta tha thứ? Ngươi căn bản không xứng!

Giang Thần nói ra lời kinh người, cũng không bởi vì Phương Di chịu thua mà thay đổi.

Người của Cao gia cùng biến sắc, nghĩ thầm chẳng lẽ Giang Thần cố ý muốn mở quyển sách kia ra sao?

Trong lúc bọn họ lo lắng, Giang Thần ném quyển sách lên trên không trung, phát ra tia sáng, thế nhưng cảnh tượng tia sáng ngưng tụ ra lại là một mảnh hư vô.

- Ngày đó, ta không có hình chiếu lại, Cao gia các ngươi có thể an tâm rồi.

Giang Thần nói.

Người của Cao gia thở phào một hơi, tiếp theo ảo não không thôi, tất cả mọi người đều bị Giang Thần lừa gạt.

Gương mặt của Phương Di đỏ lên, thân thể đột nhiên run rẩy mấy lần, hai mắt biến thành màu đen, sau đó đổ ập xuống.

- Mẫu thân!

Cao Thiên Ca kinh hãi, nhanh chóng chạy tới.

- Giang Thần, khuất nhục mà ngươi mang đến cho Cao gia hôm nay, hi vọng sẽ không trở thành sự hối hận của ngươi trong tương lai!

Thiên lão đứng dậy nói một câu, khuôn mặt tái nhợt đã chứng minh rõ lửa giận trong lòng của hắn.- Khuất nhục của Cao gia các ngươi đều là do tự mình đổi về, cố ý tự rước lấy nhục, ta rất tình nguyện hỗ trợ.

Giang Thần cười lạnh nói.

- Chúng ta đi.

Cao Kha muốn dẫn người rời đi, lúc gần đi, ánh mắt hắn nhìn về phía Giang Thần lạnh đến mức khiến cho người ta quên hắn là người Cao gia nắm giữ huyết thống Thiên Phượng.

Người Cao gia rời đi, tỷ thí Thánh Viện còn không kết thúc, còn có các đệ tử Thông thiên cảnh khác cần phải lên đài.

Có điều, ai cũng hiểu, sẽ không có thêm người nào có biểu hiện chói mắt hơn so với Giang Thần được nữa.

- Các vị, Thánh thành nhật báo vì không muốn xảy ra chuyện này cho nên sau này nhất định sẽ xét duyệt nghiêm ngặt, bảo đảm sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa.

Mạc Thương Lưu thừa dịp nhiệt độ còn chưa giảm xuống lập tức tỏ vẻ áy náy với mọi người.

Ngày hôm nay Giang Thần đã mang đến tương phản quá to lớn. Đây cũng là do có Thánh thành nhật khuếch trương sai sự thực, nếu như lúc vừa mới bắt đầu bọn họ nói Giang Thần là thiên tài trăm năm mới có, như vậy các loại biểu hiện vừa nãy sẽ là chuyện đương nhiên.

- Hi vọng lần sau nhật báo có thể lấy cho ta cái biệt hiệu êm tai hơn một chút.

Giang Thần nói một câu làm cho toàn trường yên tĩnh trong mấy giây, tiếp theo bùng nổ ra một trận cười to.

- Nhất định, nhất định.

Mạc Thương Lưu cười nói, hắn thân là nhân vật một phương mà lại bị một vãn bối như Giang Thần trêu chọc, đương nhiên hắn rất là tức giận.

Nhưng nghĩ đến việc ngay cả Cao gia Giang Thần cũng không đặt vào trong tầm mắt, mà hắn lại có lỗi trước, cho nên lại càng không thể nói gì được.

Giang Thần đi xuống đài, đi tới chỗ ngồi của đệ tử Tây viện, ở trong một mảnh ánh mắt có chút không rõ, hắn nói với một người trong đó:

- Công chúa điện hạ, đa tạ tin tức của ngươi.

- Hừ.

Đương nhiên Phi Nguyệt rất không cảm kích, hai tay ôm ở trước ngực, căm tức nhìn hắn.

Giang Thần cũng không thèm để ý mà trở lại chỗ ngồi của chính mình.

Vừa ngồi xuống, tiểu đội trưởng lớp đặc cấp Liễu Vô Tâm đã tới đây, nói:

- Giang Thần, hóa ra ngươi lợi hại như vậy, nếu nói sớm thì ta sẽ không coi thường ngươi, bảo ngươi nhường phòng tu luyện, là ta sai.

Trình độ của hắn ngay cả Tô Lệ cũng không bằng, càng không cần phải nói tới Cao Thiên Ca, hắn lo lắng Giang Thần trả thù cho nên mới chạy tới nhận sai.Người này miệng nam mô bụng một bồ dao găm, chỉ biết bắt nạt kẻ yếu, Giang Thần rất xem thường cho nên cũng chỉ tùy tiện đáp một tiếng.

Bỗng nhiên hắn nghĩ đến A Phi ở bên người, nói:

- Là ngươi bảo hắn mỗi ngày quét rác sao?

Liễu Vô Tâm sững sờ, đối với A Phi này hắn hoàn toàn không có ấn tượng gì cả, một hồi lâu hắn mới nhớ đến, vội nói:

- Ta chỉ là tiểu đội trưởng của lớp đặc cấp, toàn bộ Đông viện rất lớn, hắn đắc tội với Mộ Dung tiểu thư cho nên mới bị các đệ tử Đông viện ức hiếp.

- Mộ Dung tiểu thư?

Cái tên này A Phi đã nói, chỉ là ngay cả Liễu Vô Tâm cũng phải nói như vậy, hiển nhiên đây không phải là một nữ nhân đơn giản.

- Giang Thần, tốt nhất ngươi không nên tranh chấp với nàng, nàng... Nàng... Nói như thế nào nhỉ, nói chung là đừng tới gần nàng là được rồi.

Liễu Vô Tâm nói.

- Ồ?

Giang Thần rất tò mò, có điều Liễu Vô Tâm không muốn nhiều lời, hắn ta đến lấy lòng là bởi vì Giang Thần biểu hiện ra thực lực của mình. Thế nhưng đối với Mộ Dung tiểu thư kia đối phương vẫn rất có kiêng kỵ.

Sau khi Liễu Vô Tâm rời đi, A Phi nói:

- Mộ Dung tiểu thư kia rất tự yêu mình, là người kiến tập của Đông viện.

- Kiến tập?

Giang Thần sửng sốt một chút, điều này nói rõ Mộ Dung tiểu thư kia đã tốt nghiệp từ Thánh Viện, gia nhập Anh Hùng đại thính, đảm nhiệm chức vụ ở Đông viện.

Lúc này, tỷ thí Thánh Viện đã kết thúc.

Sử Văn Cung đi tới, nói:

- Giang Thần, đi theo ta.

- Ừm.

Giang Thần cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, nhất định Thánh Viện sẽ tìm hắn đến để hỏi cho ra lẽ.

Những người khác nhìn thấy Giang Thần theo giáo tập đại nhân rời đi, lão viện trưởng và các trưởng lão Thánh Viện cũng đồng thời rời khỏi đây, cả đám như đã đoán ra được cái gì đó, trong lòng vô cùng ước ao.

Không nghi ngờ chút nào, dựa vào biểu hiện hôm nay, Giang Thần sẽ nhận được khen thưởng, mà đây hoàn toàn không phải là cùng một đẳng cấp với các đệ tử xuất sắc khác.

- Phi Nguyệt, ngươi và Giang Thần kia có quan hệ rất tốt sao?

Sau khi kết thúc, Y Tình không hề rời đi mà nhìn về phía bình đài, lúc Phi Nguyệt tới gần thì nàng mới hỏi Phi Nguyệt.

- Không tốt.

Phi Nguyệt trả lời rất dứt khoát.

- Vậy vừa nãy hắn đến cảm ơn ngươi?

Y Tình hiếu kỳ nói.

- Hắn đến là để khoe khoang mà thôi!

Phi Nguyệt bĩu môi, nhìn Y Tình một chút, an ủi:

- Y Tình, Giang Thần kia rất đáng ghét...

- Ta cũng không để ý tới quan hệ của các ngươi, ta muốn biết qua chuyện của hắn, ngươi biết có nhiều không?

- Cũng coi như là kha khá, hắn khá là có tiếng ở Hỏa vực.

- Nói với ta một chút đi, thất bại hôm nay, nhất định ta phải đòi lại!

Chương 273: Tà Vân Điện

Trong một mật thất nào đó ở Thánh Viện.

Cao tầng Thánh Viện tụ hội, vây quanh Giang Thần vào chính giữa.

Từng con mắt sáng như đuốc, như đang nhìn thấy trân bảo tuyệt thế vậy.

- Giang Thần, ngươi thật sự tìm được biện pháp khai phá kỳ mạch ở Thông thiên cảnh sao?

Thạch Cảm Đương là người thứ nhất mở miệng, cũng là người thích hợp hỏi lời này nhất.

- Đúng.

Giang Thần không phủ nhận.

Tức thì, các cao tầng Thánh Viện trước mắt không khắc chế được sự vui sướng của chính mình, muốn nói lại thôi, đang suy nghĩ lời nói thích hợp để nói.

- Ngươi làm thế nào vậy?

Thạch Cảm Đương hỏi.

Giang Thần nói khi hắn còn ở Thần Du cảnh đã nhận ra được kỳ mạch vốn nên khai phá sau khi đạt tới Thông thiên cảnh. Khi đi tới Thánh Viện, nhìn thấy nhiều đệ tử trấn áp cảnh giới của mình như vậy, hắn càng khẳng định điểm ấy.

Hắn biết ý tứ của Thánh Viện, cho nên mới nói ra phương pháp và suy nghĩ khai phá.

Mỗi người đều đang lắng nghe, không muốn bỏ qua mỗi một chữ, dần dần, bọn họ kinh ngạc vì tài hoa của Giang Thần, lại cảm thấy hưng phấn vì đây là một loại lý luận tu hành hoàn toàn mới.

Nhưng cuối cùng, mỗi người đều có vẻ thất vọng.

Căn cứ vào lời của Giang Thần từng nói, trước mắt hắn mới chỉ biết phương pháp khai phá hai cái kỳ mạch, sau đó còn cần tổng kết kinh nghiệm sau khi thành công thì mới được.

Quan trọng nhất chính là, biện pháp này của Giang Thần chỉ có Thông thiên cảnh ngay cả một cái kỳ mạch cũng không khai phá ra thì mới hữu hiệu.

Ngược lại, Thông thiên cảnh đã khai phá kỳ mạch không có cách nào dùng tới được.

Các cường giả Thánh Viện ở đây, đại đa số người chỉ khai phá chừng năm cái kỳ mạch, sáu cái cũng đã rất hiếm thấy, vốn bọn họ định thông qua phương pháp của Giang Thần mở ra toàn bộ kỳ mạch.

- Đó là bởi vì khi Giang Thần tự mình đột phá không khai phá kỳ mạch, nhưng nếu như nghiên cứu các Thông thiên cảnh khác khai phá kỳ mạch, có lẽ sẽ có thể tìm được biện pháp.

Giữa lúc mọi người thất vọng, Giang Thần nói ra một câu.

- Ồ?

Câu nói này khiến cho những Thông thiên cảnh này một lần nữa dấy lên hi vọng, Giang Thần đã chứng minh quá bản thân mình, cho nên đương nhiên bọn họ sẽ đồng ý tin tưởng hắn.

- Giang Thần, đây là may mắn của người tu hành, vô số Thông thiên cảnh âu sầu mà chết, có lẽ chuyện này sẽ bởi vì ngươi mà thay đổi vận mệnh.

Lão viện trưởng nói.

- Đúng vậy, một khi thành công, cái tên Giang Thần sẽ được khắc ghi vào sử sách của Thánh Viện, ngươi sẽ trở thành vĩ nhân.

Y Nguyệt Xuyên cũng nói.

Giang Thần gật gật đầu, nói:

- Ta chắc chắn sẽ không phụ lòng kỳ vọng của Thánh Viện.

- Giang Thần, chuyện này ngươi tuyệt đối không nên nói với người khác, trước khi không thành công, nhất định phải bảo mật!

Lão viện trưởng nghiêm nghị nói.

- Ồ?

- Bởi vì nếu như thế nhân biết được, nhất định sẽ vì đó mà điên cuồng, Thánh Viện có thể bảo đảm cho ngươi không bị những thế lực khác quấy rầy, nhưng mà, Tà Vân điện không sẽ bỏ qua.

Lão viện trưởng nói.

Tà Vân điện, nói ra cái tên này, sắc mặt của cao tầng Thánh Viện ở đây hơi thay đổi, bầu không khí trong nháy mắt đã trở nên nặng nề.- Tà Vân điện?

Giang Thần không hiểu, với địa vị của Thánh Viện mà còn có thế lực bọn họ phải kiêng kỵ hay sao?

- Có ánh sáng thì sẽ có bóng đêm, có đen thì sẽ có trắng.

- Sức ảnh hưởng của Tà Vân điện ở Long vực đã không kém hơn Thánh Viện, là chúa tể một phương, bọn họ coi Thánh Viện là kẻ địch lớn nhất.

- Tà Vân điện theo đuổi đối với võ đạo, vì là theo đuổi thực lực cho nên rất dễ dàng đi theo hướng cực đoan.

- Ngươi đến từ Hỏa vực cho nên mới không biết, thế nhưng ở trong Long vực, Tà Vân điện là cái tên mà người người nghe thấy biến sắc.

- Một khi bọn họ biết ngươi có phương pháp thay đổi chuyện khai phá kỳ mạch của Thông thiên cảnh, nhất định sẽ không tiếc bất cứ giá nào bắt ngươi về.

Sau khi cao tầng Thánh Viện giảng giải, Giang Thần đã hiểu rõ đại khái về Tà Vân điện.

Một thế lực cường đại đến mức làm cho Thánh Viện kiêng kỵ, đồng thời còn là kẻ thù.

Lại nói tới các loại việc ác của Tà Vân điện, hắn muốn đích thân đi xác nhận thì mới tin tưởng.

- Đệ tử biết rồi.

Giang Thần nói.

Hắn cũng không muốn bại lộ bản lĩnh của mình, tránh cho bị người có tâm ghi nhớ.

- Giang Thần, ngươi có thể viết phương pháp sắp thành công ra không? Bởi vì có rất nhiều Thông thiên cảnh không khai phá kỳ mạch.

Một tên trưởng lão Thánh Viện nói.

- Giang Thần, ngươi đến Thánh Viện tiến tu, không có thua thiệt đối với Thánh Viện, nhưng nếu như phương pháp như vậy không được lợi dụng thì thực sự là đáng tiếc.

- Ngươi báo cho Thánh Viện, Thánh Viện sẽ không bạc đãi ngươi, từ ngày hôm nay trở đi, ngươi sẽ trở thành một thành viên canh gác Đại Thính.

Những câu nói này đều ở trong dự liệu của Giang Thần, trái lại nếu như những người này không nói, hắn sẽ bất an.

Thậm chí hắn đã nghĩ tới Thánh Viện sẽ ép buộc mình giao đồ ra.
- Các vị tiền bối, chuyện như vậy không có tiền lệ, Giang Thần không biết nên nói ra điều kiện gì.

Giang Thần nói.

- Ồ?

Thái độ của Giang Thần rất thành khẩn, khi nói cũng rất chăm chú.

Có điều người ở đây đều là cáo già, đương nhiên bọn họ đều biết sẽ không đơn giản như vậy.

Phương pháp có thể làm cho Thông thiên cảnh nghịch thiên cải mệnh nên ra giá ra sao? Chuyện này rất khó nói.

Nếu như Giang Thần tự mình nói, đối với thân phận của hắn mà nói, tuyệt đối sẽ là mở cái miệng rộng.

Vì lẽ đó hắn giao vấn đề khó này cho Thánh Viện.

Trước tiên không nói tới phương pháp của Giang Thần rất thần kỳ mà chỉ nói Giang Thần vẫn đang tiếp tục khai phá các kỳ mạch khác nữa. Cùng với việc hắn đã giải quyết được vấn đề Thông thiên cảnh khai phá kỳ mạch, nếu khen thưởng không đủ để khích lệ, tạo ra động lực cho Giang Thần thì sẽ là một vấn đề rất lớn.

Thậm chí, những cao tầng này của Thánh Viện đã bắt đầu suy nghĩ, có phải từ lúc bắt đầu Giang Thần đã chuẩn bị kế hoạch này hay không.

Trước tiên chỉ nói mới khai phá đến cái thứ hai, lại nói còn cần thời gian để giải quyết vấn đề khó, lấy chuyện này để làm cho Thánh Viện coi trọng.

Nếu như đúng là như vậy, như vậy Giang Thần quá đáng sợ, cho dù những thứ này đều là quyền lợi thuộc về hắn, thế nhưng tuổi còn trẻ mà đã có tâm tư như thế, không khỏi quá kinh thế hãi tục.

- Giang Thần, mỗi tháng Thánh Viện sẽ cho ngươi hạn mức sử dụng một ngàn vạn nguyên thạch thượng cấp.

Lão viện trưởng trầm ngâm một lúc, đột nhiên nói.

Có thể thấy, hắn vừa nói ra, người ở chỗ này so với Giang Thần còn kích động hơn, cả đám liên tục nhìn về phía lão viện trưởng.

Lão viện trưởng rất chắc chắn, hắn đã quyết định thì sẽ không thay đổi.

- Chuyện này...

Giang Thần không nghĩ tới Thánh Viện lại quyết đoán như vậy, hắn hưng phấn nói:

- Nhất định Giang Thần sẽ toàn lực ứng phó, sớm ngày giải quyết vấn đề khó khi tu hành.

Kỳ thực vấn đề nan giải gì gì đó, đều là Giang Thần nói bừa.

Phương pháp khai phá tám cái kỳ mạch, hắn đã thuộc làu trong lòng.

Nhưng đúng như lão viện trưởng từng nói, phương pháp như vậy quá kinh người, không dễ định giá, còn có thể bộc lộ ra bí mật của chính mình.

Không nghĩ tới Thánh Viện bạo tay như thế, mỗi tháng một ngàn vạn nguyên thạch thượng cấp, đó là một ức nguyên thạch trung cấp đó.

Dược liệu cần thiết của giải dược, tiện tay là có thể mua được.

Đương nhiên, Giang Thần cũng biết, một khi tiếp nhận, sử dụng những nguyên thạch thượng cấp này thì hắn sẽ nợ ân tình của Thánh Viện, đứng chung một chỗ cùng với Thánh Viện.

Có điều, Thánh Viện không có chỗ bẩn gì cả, người khác tha thiết ước mơ muốn đứng chung một chỗ với Thánh Viện, vì lẽ đó Giang Thần rất thoải mái đồng ý.

Chờ đến khi Giang Thần rời khỏi mật thất, những người khác đứng ngồi không yên, mồm năm miệng mười, đều nói phần thuởng này quá kinh người, đặc biệt là đối với thân phận của Giang Thần.

- Nghe nói thì nhiều, thế nhưng một năm mười hai tháng, gộp lại cũng chỉ là chừng một ức vạn nguyên thạch thượng cấp, nếu như trong vòng một năm Giang Thần không bỏ ra nổi thành quả thì lại nói Anh Hùng đại thính phản đối, thủ tiêu ban thưởng mà lão viện trưởng nói.

- Đúng vậy.

Hơn một ức vạn nguyên thạch thượng cấp, so với phương pháp có thể làm cho Thông thiên cảnh nghịch thiên cải mệnh, không quý giá một chút nào.

- Hơn nữa, nếu như mỗi tháng hắn có thể sử dụng một ngàn vạn nguyên thạch thượng cấp, đây cũng là bản lĩnh của hắn.

Chương 274: Thẳng thắn đối đầu

Ngày thứ hai Thánh Viện tỷ thí, Giang Thần đã tốt nghiệp từ sớm, gia nhập Anh Hùng đại thính.

Anh Hùng đại thính được xưng là Anh Hùng điện, lịch sử lâu đời, chính là thế lực hàng đầu trên Cửu Thiên đại lục, lãnh tụ chính đạo, coi việc cứu lấy muôn dân thiên hạ làm nhiệm vụ của mình.

Sau khi tin tức truyền ra sau, vô số đệ tử ước ao đố kỵ.

Cũng bởi vậy mà mấy ngày nay Giang Thần đã hiểu rõ nghi vấn ở trong lòng đã lâu.

Nói thí dụ như năm trăm năm sau Thánh vực ra sao.

Căn cứ vào lời của Thạch Cảm Đương từng nói, ở năm trăm năm trước Thánh vực đã đóng kín đường nối vị diện, ngăn cách với hậu thế ở bên trong cửu giới.

Cũng bởi vì như thế cho nên Thánh vực chỉ tồn tại ở trên ghi chép mà thôi.

Hiện nay, người biết Thánh vực đã ít lại càng ít, người hiểu rõ đối với Thánh vực càng có thể đếm được trên đầu ngón tay, càng không cần phải nói tới người trả lời vấn đề mà Giang Thần muốn biết.

- Năm trăm năm trước sao? Lẽ nào trong chuyện này có mối liên hệ gì đó hay sao?

Chính lúc này Giang Thần đã bị vô tình sát hại, sau đó đường nối thế giới vị diện cũng bị đóng.

- Tiểu Nặc, rốt cuộc ngươi có âm mưu gì?

- Giữa ngươi và ta, tất cả đều là diễn trò sao?

- Đáng ghét, nếu như ngươi dám làm tổn thương tới người thân của ta, coi như ngươi chết thì ta cũng sẽ khiến cho hậu nhân của ngươi trả nợ!

Giang Thần tâm loạn như ma, thật lâu không thể bình phục lại được.

Ngoại trừ tìm hiểu những chuyện này ra còn thông báo chuyện Thiên Phong đạo nhân ở chiến trường thiên ngoại.

Nếu như Thánh Viện đồng ý giúp hắn, đây sẽ là một việc nhỏ không đáng kể.

Có điều sau khi Giang Thần nói ra điểm ấy, vẻ mặt của Thạch Cảm Đương rất quái lạ, chỉ nói sẽ cố gắng giúp hắn, nhưng không bảo đảm có thể làm được.

- Chiến trường thiên ngoại tồn tại ở cửu giới là để trục xuất yêu ma, là nơi Thông thiên cảnh rèn luyện, Tôn giả của Thánh Viện cũng có không ít, vì sao lại làm khó dễ như vậy chứ?

- Năm nay Thánh Viện chiêu thu đệ tử tiến tu quy mô lớn, liệu có quan hệ với chuyện này hay không?

- Mặc kệ chân tướng ra làm sao, nhất định sẽ có bão táp kéo tới, phải mau chóng tăng cao thực lực mới là quan trọng.

Nếu như người bên ngoài ở trong phòng của Giang Thần thì sẽ phát hiện ra hắn giống như một người bị bệnh thần kinh đang làu bà làu bàu vậy.

Trên thực tế, lúc này hắn đang suy nghĩ phương thức, làm rõ tất cả mọi chuyện mà hắn phải đối mặt, phân ra nặng nhẹ thì mới có thể thong dong đối mặt được.

Một ngày nọ, Giang Thần và những đệ tử thiên giới xuất sắc khác đi tới Anh Hùng điện.

Giữa Thánh Viện và Anh Hùng điện, ở trong mắt của người không biết, Thánh Viện mới là chủ yếu, Anh Hùng điện là thứ yếu.

Thế nhưng chỉ cần là người đã tới Anh Hùng điện đều biết, Thánh Viện chỉ là một phần rất nhỏ, tương đương với một cái thư viện để bồi dưỡng nhân tài mà thôi.

Tài nguyên và nhân lực tập trung đều đến từ chính Anh Hùng điện.

Vị trí của Anh Hùng điện rất là phù hợp với chờ mong của các đệ tử tiến tu vừa tới Long vực, ở bên trong nguy nga quần sơn.

Tùy ý có thể thấy được những cây tùng cổ ngàn năm và cung điện ngói xanh gạch hồng, nếu đứng trên không trung quan sát, kiến trúc linh khí mười phần lại có vẻ nhỏ bé không đáng kể, mây mù mờ ảo, sóng núi phong đào, tầng tầng lớp lớp.

Anh Hùng điện và Thánh Viện cách nhau không xa, cưỡi cơ quan chim lớn, mấy phút đã đi đến được.

Sử Văn Cung và Nam Công mang đội, sau khi tới, Sử Văn Cung mang theo các đệ tử xuất sắc khác rời đi.

Nam Công thì lại mang theo Giang Thần đi vào Anh Hùng điện.

- Ngươi có nhớ khi ngươi vừa tới đây ta đã nói, biểu hiện ưu tú thì sẽ được gia nhập Anh Hùng điện, không nghĩ tới còn chưa tới nửa năm ngươi đã làm được.Giang Thần là người do Nam Công mang đến Thánh Viện, lúc đó cũng bởi vì đệ tử tiến tu đạt tới tiêu chuẩn loại ưu cho nên đã dẫn tới không nhỏ tranh luận.

Mà nương theo biểu hiện của Giang Thần, những thanh âm này biến mất, thay vào đó chính là ánh mắt tán thưởng đối với hắn.

- Nam Công quá khen, xin hỏi ở trong Anh Hùng điện ta cần phải làm gì?

Giang Thần nói.

- Rất đơn giản, có trả giá thì có báo đáp lại, ở Thánh Viện, ngươi chỉ cần điên cuồng tiếp nhận tri thức, nhưng ở Anh Hùng điện thì phải biến đổi trở thành chủ động.

Nam Công nói.

Đương nhiên Giang Thần cũng biết, bất luận một thế lực có danh hiệu và vinh quang ra sao, tất cả đều không thể rời bỏ cơ bản, đó là dùng lợi ích để điều động.

Thánh Viện dạy dỗ các thiên tài ưu tú nhất trên đại lục miễn phí, nhưng cũng có được những thiên tài trưởng thành này.

Vì tránh khỏi thế lực khắp nơi có ý kiến, người gia nhập Anh Hùng điện sẽ không thoát khỏi quan hệ với thế lực vốn có.

Trên thực tế đây là một loại thủ đoạn rất là cao minh, dễ dàng tụ tập thế lực khắp nơi vào một chỗ.

Đương nhiên, hình thức như vậy không phải ai cũng có thể phục chế được, vầng sáng quanh thân của Anh Hùng điện là yếu tố quan trọng nhất.

Lại nói tới ngày nay, yêu ma bị xua đuổi đến chiến trường thiên ngoại, yêu thú được khống chế ở bên trong phạm vi có thể khống chế, cho nên kẻ địch của nhân loại chỉ còn lại nhân loại mà thôi.

Kẻ địch hiện tại của Anh Hùng điện chính là Tà Vân điện.

- Giang Thần, có thể nói ngươi là đệ tử ưu tú nhất của Thánh Viện năm nay, thế nhưng hàng năm Thánh Viện đều sẽ có đệ tử ưu tú nhất gia nhập Anh Hùng điện, ngươi có hiểu ý của ta không?

Nam Công nói.

- Tiểu tử hiểu.

Hàng năm Thánh Viện đều sẽ có một lượng lớn đệ tử tốt nghiệp rời đi, lại có dòng máu mới gia nhập.

Vì vậy, biểu hiện của Giang Thần ở Thánh Viện không thể đại biểu cho địa vị của hắn ở Thánh Viện, chỉ nói hắn là người trẻ tuổi lợi hại nhất của Long vực hiện tại mà thôi.
Đặc biệt là Anh Hùng điện, nơi này hấp thu đệ tử ưu tú nhất của Thánh Viện, ngọa hổ tàng long, cao thủ như mây.

Nam Công hi vọng hắn không nên giống như ở trong Thánh Viện, trắng trợn không kiêng dè gì như vậy, nếu không phải kết quả sẽ hoàn toàn khác biệt.

- Ngươi cứ ở đây chờ đi, ta sẽ đi giúp ngươi hoàn thiện tin tức.

Sau khi đi tới bên ngoài một quần thể cung điện, Nam Công ra hiệu cho hắn chờ ở bên ngoài.

- Làm phiền Nam Công rồi.

Nhìn theo Nam Công đi vào bên trong điện, ánh mắt của Giang Thần rơi xuống hoàn cảnh chung quanh, so với nơi ở trong Thánh Viện, Bạch Linh càng yêu thích nơi này hơn.

- Hả?

Giang Thần đột nhiên phát hiện ra cách đó không xa có một tảng đá có dị động, hắn đi tới, vừa nhìn ra thì đã phát hiện ra từng hàng chữ xuất hiện.

- Hoàng Phủ Kỳ thuận lợi chém giết Sở Nam xếp hạng thứ chín trên Trừ Ma bảng, thưởng trăm vạn nguyên thạch thượng cấp, một khối Thiên hỏa linh tinh, cơ hội tu hành Thần Lôi hải.

Giang Thần sửng sốt một lúc, tiếp theo hắn đã hiểu rõ những chữ này không phải là để cho mình nhìn thấy, nhưng tảng đá như vậy trong Anh Hùng điện đều có, dùng để tuyên bố chuyện giống như vậy.

Hoàng Phủ Kỳ là ai hắn không biết, Sở Nam lại càng không biết, thế nhưng khen thưởng ở phía sau đã khiến cho tim hắn đập thình thịch.

- Giết người cũng có khen thưởng phong phú như vậy, chẳng phải chỉ cần giết người là có thể làm giàu hay sao?

Giang Thần âm thầm nói.

- Trừ Ma bảng là chỉ thanh niên tuấn kiệt lợi hại của Tà Vân điện, sự trưởng thành của bọn họ là mối uy hiếp rất lớn, ngược lại, ở Tà Vân điện cũng có một cái bảng, trên mặt là thiên tài cần phải giết của Anh Hùng điện.

Một đạo thanh âm quen thuộc vang lên ở bên tai, Giang Thần nhìn sang, phát hiện ra là Ứng Vô Song của Phong Kỷ đội.

Nàng đã đổi một thân chế phục, mặc một bộ y phục hoa mỹ, triệt để bộc lộ ra tư thái xinh đẹp của nàng.

Cũng không biết là bởi vì như vậy hay không mà khi nàng không mang đội thì cũng không dính khói bụi trần gian, so với lúc đó, nàng càng giống như một người bình thường hơn.

- Không cần nhìn ta như vậy, trong một đoạn thời gian rất dài ta sẽ ở cùng với ngươi.

Nhìn sắc mặt chần chờ của Giang Thần, Ứng Vô Song lại nói.

Lần này, Giang Thần càng thêm nghi hoặc.

- Không phải ngươi nói muốn giải quyết vấn đề Thông thiên cảnh đã khai phá kỳ mạch muốn tiếp tục khai phá kỳ mạch hay sao?

Ứng Vô Song lại nói.

Bỗng nhiên Giang Thần tỉnh ngộ, lại có chút không rõ, nói:

- Tại sao không tìm một nam nhân tới chứ?

- Ngươi xem thường nữ nhân sao?

Mày liễu tinh tế của Ứng Vô Song nhíu một cái, trên mặt hiện lên sát khí, lại khôi phục thành dáng vẻ của đội trưởng Phong Kỷ đội.

- Cũng không phải, ta nói là, phương pháp của ta nhất định sẽ phải tiếp xúc thân thể, thậm chí còn phải đứng ở trước mặt nhau.

- Đối mặt với nhau? Không phải chỉ nghiên cứu thôi sao?

Ứng Vô Song ngẩn ra, chờ sau khi nàng hiểu rõ lời này là có ý gì, gương mặt nàng trở nên đỏ bừng như sắp chảy ra máu.

Chương 275: Đao Long Minh

Lúc này, Nam Công từ đại điện đi ra, trên tay có thêm hai đồ vật, một cái lệnh bài, một bộ y phục.

- Giang Thần, lệnh bài thân phận rất là quan trọng, tất cả tin tức của ngươi đều ở bên trong, chờ tới lúc ngươi từ Thời gian chi điện đi ra sẽ phải dùng đến nó.

Nam Công nói.

- Vâng.

Giang Thần đưa tay tiếp nhận, lệnh bài khéo léo so với trong tưởng tượng của hắn còn nặng hơn, như được chế thành từ huyền thiết cứng rắn, nhìn là vật chết, kì thực bên trong lại giấu diếm huyền cơ.

- Chuyện có liên quan tới Anh Hùng điện, Vô Song sẽ dẫn ngươi đi làm quen, hiện tại hai người các ngươi đồng thời tiến vào Thời gian chi điện đi.

Nam Công lại nói.

Ứng Vô Song không tham gia tỷ thí bốn viện, khen thưởng Thời gian chi điện là bởi vì nàng trở thành vật hi sinh cho thí nghiệm của Giang Thần.

- Giang Thần, mục tiêu chủ yếu của ngươi vẫn là tiếp tục khai phá kỳ mạch của bản thân, đối với ngươi cũng có rất nhiều chỗ tốt, còn giải quyết vấn đề khó là thứ yếu, không nên lẫn lộn đầu đuôi, rơi vào bên trong vũng bùn, làm lỡ thời gian quý báu.

Nam Công lại nói.

Giang Thần vừa nghe thấy vậy đã cảm động không thôi, lời nói của Nam Công đáng giá để hắn xưng hô một tiếng tiền bối xuất phát từ nội tâm.

Sau đó, Nam Công vì những chuyện khác cho nên đã đi tới một chỗ khác trong Anh Hùng điện.

Giang Thần được Ứng Vô Song dẫn dắt đi về Thời gian chi điện.

- Thời gian chi điện có hai toà, một toà là cho đệ tử Thánh Viện, một toà là của người Anh Hùng điện, hai toà Thời gian chi điện, hiệu quả không đồng đều, vận khí của ngươi cũng không tệ.

Vì giảm bớt lúng túng, Ứng Vô Song nói với hắn.

- Chúng ta có thể chờ bao lâu ở bên trong vậy?

Giang Thần hiếu kỳ nói.

- Mười ngày.

- Cái gì?

Giang Thần cả kinh, hiển nhiên hắn cũng không nghĩ tới chuyện này.

- Là chỉ bên ngoài mười ngày, nhưng ở trong Thời gian chi điện là mấy tháng.

- Ta biết, thế nhưng mười ngày có phải là quá ngắn hay không?

Giang Thần không nghĩ tới Anh Hùng điện sẽ lại hẹp hòi như vậy, chỉ có mười ngày, có điều sau khi hắn nói xong đã nhìn thấy vẻ mặt của Ứng Vô Song rất là quái dị.

- Mười ngày được coi như là rất lâu sao?

Giang Thần suy đoán nói.

- Đúng thế, thời gian của Thời gian chi điện, chia làm ba ngày, bảy ngày, mười ngày, chúng ta xem như là hai người lâu nhất rồi.

- Cái gì vậy chứ?

Giang Thần vô cùng thất vọng, chuyện này so với hiểu rõ của hắn về Thời gian chi điện năm trăm năm trước ở Thánh vực, quả thực là keo kiệt.

- Vậy ngươi cảm thấy bao lâu mới coi như là bình thường chứ?

Ứng Vô Song hỏi.

- Một tháng, nửa tháng, một năm còn vừa vặn.

Giang Thần nói.

Tức thì, ánh mắt Ứng Vô Song nhìn hắn rất khuếch đại, nàng không tin có người sẽ nói ra lời nói như vậy.

- Như vậy căn cứ vào hiệu quả của Thời gian chi điện, há không phải có người có thể tu hành ở bên trong mấy chục năm hay sao? Sau khi ra ngoài trực tiếp trở thành cường giả sao?

Ứng Vô Song mang theo vẻ châm chọc hỏi ngược lại.

- Tác dụng tồn tại của Thời gian chi điện chính là như vậy.

Giang Thần nói.

- Như vậy rất xin lỗi, không có Thời gian chi điện nào như vậy cả.

- Vậy ta hỏi ngươi, mấy tháng này đối với Thông thiên cảnh như chúng ta còn có chút hiệu quả, thế nhưng cấp bậc Tôn giả, thời gian ngắn ngủi như thế đủ sao?Giang Thần suy đoán, nếu không phải là Thánh Viện hẹp hòi thì do năm trăm năm qua đã xảy ra một ít chuyện, dẫn đến Thời gian chi điện không có cách nào nghịch thiên giống như trước đây được nữa.

- Mười ngày, chỉ có mười ngày.

Ứng Vô Song không trả lời vấn đề của hắn mà lại cường điệu nói một câu, lông mi tràn ngập vẻ thiếu kiên nhẫn.

- Được được được, mười ngày thì mười ngày.

Giang Thần nhún vai một cái, nói:

- Tiểu nữu, sự kiên nhẫn của nàng quá kém rồi đó.

- Là ngươi làm cho cả Anh Hùng điện tràn ngập khí tức ngu xuẩn.

Ứng Vô Song tức giận nói.

Giang Thần nở một nụ cười, trong lòng mặc niệm thay cho phu quân tương lai của nàng mấy giây.

Lúc này, trước mặt hai người có một đám người đi tới, khoảng chừng hơn mười người, tất cả đều là Thông thiên cảnh, hơn nữa cả đám còn phấn chấn bừng bừng.

Song phương gặp nhau, hai người Giang Thần và Ứng Vô Song sóng vai mà đi cũng thừa sức, nhưng mười mấy người này đồng thời đi qua cho nên Giang Thần và Ứng Vô Song hầu như không có đường có thể đi.

Ứng Vô Song đứng ở bên cạnh, Giang Thần nhớ tới lời dặn dò của Nam Công, sau khi suy nghĩ một chút hắn mới nhường đường.

Đám người đi tới từ phía đối diện không có một chút kinh dị nào cả, bọn hắn cảm thấy Ứng Vô Song và Giang Thần nên làm như vậy.

- Hoàng Phủ Kỳ sư huynh thực là lợi hại nha, đã làm cho Đao Long Minh chúng ta nở mày nở mặt.

- Nghe người ta nói, trước khi động thủ Sở Nam kia còn nói lời trào phúng, kết quả bị đao pháp liên miên không dứt của Hoàng Phủ Kỳ sư huynh ép cho không thở nổi.

- Ta rất muốn nhìn vẻ mặt trước khi chết của hắn một chút, ha ha ha!

Những người này thảo luận chuyện đã xảy ra vừa nãy làm cho ít nhiều Giang Thần cũng hiểu rõ một chút.

- Đây không phải là Ứng Vô Song hay sao? Sao, hôm nay không cần đi tới Thánh Viện tuần tra sao?

- Ồ? Người kia là ai, đệ tử Thánh Viện sao?

- Ứng Vô Song, ngươi không nên tùy tiện dẫn người tiến vào nơi này!

Sau khi đến gần, bọn họ nhận ra Ứng Vô Song, cả đám trước sau bước lại.

Tức thì Giang Thần đã biết phiền phức tìm đến cửa, hắn thầm nói:

- Nam Công à Nam Công, người cũng không nên trách ta.- Ta làm sao không có quan hệ với các ngươi, ta mang ai tới, các ngươi càng không quản được!

Ứng Vô Song không khách khí nói.

- Ngươi ăn nói kiểu gì vậy, không lớn không nhỏ!

- Chúng ta thân là sư huynh của ngươi, làm sao lại không quản được chứ? Người này lai lịch không rõ, vạn nhất là gian tế của Tà Vân điện thì phải làm sao bây giờ?

- Đúng vậy đúng vậy.

Vốn bọn họ đã muốn tìm lỗi nghe thấy lời này của Ứng Vô Song cho nên lại càng không dự định quên đi như thế.

- Các vị, ta là người mới của Anh Hùng điện, Ứng Vô Song dẫn ta đi làm quen Anh Hùng điện.

Giang Thần lấy ra lệnh bài thân phận của chính mình, nói.

- Ồ?

Lời này khiến cho bầu không khí sốt sắng hoà hoãn lại, bọn họ nhìn lệnh bài của Giang Thần, lại nhìn tướng mạo của Giang Thần.

- Kỳ quái, không phải còn có mấy tháng nữa mới tốt nghiệp sao?

- Trong tân sinh có thể gia nhập Anh Hùng điện khóa này, ta không nhớ rõ có khuôn mặt này.

- Này, báo lai lịch của ngươi ra đây!

Sự quan tâm của bọn họ đối với Ứng Vô Song rơi lên trên người Giang Thần, cũng càng vô lễ hơn nữa.

Ai bảo bây giờ Giang Thần nhìn qua rất ôn văn nho nhã, khuôn mặt tươi cười, còn chủ động giải thích, đương nhiên rất dễ khiến cho người ta được voi đòi tiên.

Khi nghe thấy bọn họ hô to gọi nhỏ, nụ cười trên mặt của hắn cũng không có biến mất.

Chỉ là, lời hắn nói ra hoàn toàn khiến cho những người này không nghĩ tới.

- Các ngươi, muốn chết có phải không?

- Cái gì?

Hắn cười nói ra lời này khiến cho người ta không phản ứng kịp, ngay cả Ứng Vô Song cũng giống như vậy.

- Muốn chết, ta sẽ tác thành cho các ngươi, nếu không muốn chết, cút ngay!

Giang Thần đứng ở giữa đường, tay phải khoát lên trên chuôi đao, ánh mắt như lợi kiếm, nhìn thẳng vào mấy người trước mắt.

Cũng không biết sau khi Nam Công thấy cảnh này, sẽ nghĩ như thế nào.

Sau khi trầm mặc mấy giây, rốt cục những người này đã kịp phản ứng lại, sau khi thấy Giang Thần kêu gào với bọn họ, cả đám giận dữ không thôi.

Một gia hỏa mới tới mà lại dám kêu gào với được bọn họ hay sao?

Dám uy hiếp Đao Long Minh bọn họ?

Tức thì, từng thanh linh đao xuất hiện ở trong tay của bọn họ.

Không thể so sánh với Thánh Viện, quy củ của Anh Hùng điện không nghiêm ngặt như vậy, bọn họ không ngại giáo huấn cho Giang Thần biết cái gì gọi là tôn trọng, cái gì gọi là khiêm tốn.

- Xem ra, các ngươi thực sự muốn tìm chết.

Giang Thần khẽ cười nói.

- Các ngươi thật sự muốn gây phiền phức sao?

Tính khí táo bạo của Ứng Vô Song bộc phát, khí thế so với Giang Thần ở trước mặt còn mạnh mẽ hơn.

Điểm bất ngờ chính là, những người muốn động thủ này trước sau dừng tay lại vừa, nhìn nhau, lập tức thu hồi đao trong tay.

- Vô Song, xem ra ngươi đã quên giáo huấn, ngươi sẽ phải một lần nữa nhớ kỹ giáo huấn.

Thả lại một câu hung ác, bọn họ xoay người rời đi.

Chương 276: Ngông cuồng nói như vậy

- Nam Công không nói cho ngươi biết, Anh Hùng điện không phải là Thánh Viện hay sao?

Quát lui kẻ đáng ghét, Ứng Vô Song lại đưa mắt nhìn về phía Giang Thần, vẻ mặt không chỉ có không có giảm bớt mà trái lại còn càng ngày càng ác liệt.

Giang Thần còn chưa nói thì lúc này Ứng Vô Song lại nói:

- Những người vừa nãy từng có bước nửa bước ra khỏi giai đoạn Thông thiên cảnh sơ cấp, một khi động thủ, ngươi có thể thắng sao?

- Ta tự có chuẩn bị.

Giang Thần vừa nói, một mặt đưa tay sờ về phía đầu của Bạch Linh.

- Ta chán ghét những nam nhân mạnh miệng.

Ứng Vô Song nói.

- Không nên quên, phiền phức này là ngươi gây ra.

Giang Thần cường điệu điểm ấy.

- Hừ.

Ứng Vô Song không muốn nhiều lời nữa mà vùi đầu đi nhanh về phía trước.

Giang Thần đi theo ở phía sau, chờ bước chân của nàng chậm lại, nói:

- Không khó phát hiện ra, tính cách ngươi và ta không hợp, không thích hợp để hợp tác, đến lúc đó thật sự giải quyết vấn đề cũng có rất nhiều điểm bất tiện.

Tiếng nói vừa dứt, hai người đều dừng bước lại.

- Tốt, ngươi chờ ở đây, ta sẽ đi tìm Nam Công.

Một lát sau, Ứng Vô Song mang theo khuôn mặt không hề có chút cảm xúc xoay người lại, lạnh lùng nói một câu, cũng không đi theo đường cũ mà nhảy mấy lần, sau đó nhanh chóng biến mất không còn tăm hơi đâu nữa.

Giang Thần lắc đầu một cái, thưởng thức cảnh sắc trong núi.

Không bao lâu sau, hai vệt ánh sáng hạ xuống ở trước người hắn, phân biệt là Nam Công và Ứng Vô Song.

Nam Công nhấc theo bả vai của Ứng Vô Song, sau khi hạ xuống mới thả nàng ra.

- Vô Song, để ta và Giang Thần một mình tâm sự một chút.

- Được.

Ứng Vô Song quyết đoán rời đi, trên khuôn mặt cười vẫn là sát khí dày đặc như cũ.

- Giang Thần, tính khí của Vô Song trở thành như vậy cũng là do có nguyên nhân, kỳ thực nàng rất đáng thương, người của Đao Kiếm minh vừa nãy ngươi cũng đã nhìn thấy rồi đó.

Nam Công vừa mở miệng, không ngờ lại đang cầu xin giúp Ứng Vô Song.

- Ừm.

- Anh Hùng điện có rất nhiều người kết minh lại với nhau, mà Đao Kiếm minh chính là một trong số đó, Ứng Vô Song từng là một thành viên của Kiếm minh, lọt vào mắt xanh của Minh chủ Kiếm minh Lăng Vân Kiếm.

- Có điều, Lăng Vân Kiếm có một vị hôn thê, sau khi nàng phát hiện ra việc này, nàng công kích Ứng Vô Song ở Anh Hùng điện, làm cho nàng rút khỏi Kiếm minh, trở thành nhân vật ở ngoài rìa Anh Hùng điện, cho nên ta mới để cho nàng đi tới Thánh Viện đảm nhiệm chức vị đội trưởng Phong Kỷ đội.

- Mà nàng trải qua việc này tự nhiên trở nên cực đoan, ở trong Phong Kỷ đội quen dần, dần dần cũng làm cho có một thân sát khí như vậy.

- Mắt thấy nếu nàng cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là một biện pháp, lúc này ta mới coi như ngươi là cơ hội, hy vọng ngươi có thể giúp nàng thoát khỏi bóng ma. Vì vậy lúc này ta mới không để ý tới nam nữ khác biệt, sắp xếp nàng ở bên cạnh ngươi.

- Nếu như ngươi đổi người, nàng sẽ lại đi đảm nhiệm chức vị đội trưởng Phong Kỷ đội, không có ngày nổi danh.

Nghe Nam Công nói xong, Giang Thần cũng không nghĩ tới lại có nguyên nhân này, hoặc là nói, hắn không muốn đi suy xét xem trên người Ứng Vô Song đã xảy ra chuyện gì.

Hắn không phải là loại người thấy nữ nhân xinh đẹp là xúm lại.

Nhưng nếu Nam Công đã mở miệng thì hắn cũng không thể cự tuyệt được.

- Được rồi, ta biết rồi.

- Ừm, đi đi! Đúng rồi, không nên biểu hiện ra vẻ ngươi thương xót nàng ở trước mặt nàng.

Nam Công phân phó nói.

- Biết.

Giang Thần cười khổ một tiếng, đã hiểu rõ tại sao lại như vậy.

Nam Công rời đi, Giang Thần đi tới cuối lối ra, lúc này Ứng Vô Song vẫn còn ở nơi này chờ kết quả.

Vẫn là hai hàng lông mi nhíu chặt, mím môi lại.

- Nam Công đâu rồi?
- Đi rồi.

- Như vậy?

- Nam Công nói không ai đồng ý trở thành vật thí nghiệm của ta, hết cách rồi, chúng ta vẫn phải ở cùng nhau vậy.

- Phiền phức!

Sắc mặt Ứng Vô Song cứng đờ, dứt khoát xoay người, nói:

- Vậy thì đừng có làm lỡ thời gian, đi tới Thời gian chi điện đi.

Một đường không hề có một tiếng động, cũng gặp phải không ít người của Anh Hùng điện, bọn họ đều ôm ánh mắt khác thường đối với hai người, thế nhưng cũng không có người nào đứng ra gây khó dễ.

Mãi đến khi đi tới Thời gian chi điện, nơi này đã có một đám người tụ tập.

Mà đám người vừa rồi bị quát lui cũng ở đó, nhưng quyền lên tiếng đã không ở trên người bọn họ mà bọn họ đã vây quanh bên người thanh niên đeo bội kiếm.

Trong đó, một thanh niên tuấn lãng được mọi người chen chúc vờn quanh, môi hồng răng trắng, nhìn qua chỉ chừng hai mươi tuổi mà thôi.

Đôi mắt hẹp dài buông xuống, nhìn thấy Ứng Vô Song đi tới, đột nhiên hắn mở mắt ra, quát lạnh nói:

- Tiện tỳ nhà ngươi! Lẽ nào ngươi đã quên chuyện ngày đó rồi sao?

- Ta có mệnh lệnh của trưởng lão.

Ứng Vô Song nói, có thể nhìn ra được nàng rất kiêng kỵ đối với người trước mắt này.

- Vậy ngươi cũng có thể từ chối mà!

Thanh niên này quát lạnh một tiếng, phất phất tay, nói:

- Đi đi, nói cho trưởng lão biết, ngươi tự nguyện từ bỏ, cho dù ta không biết đó là cái gì, thế nhưng không cho phép người sỉ nhục Kiếm minh như ngươi cất bước ở trong Anh Hùng điện.

- Nếu như ta nói không thì sao?

Thanh âm của Ứng Vô Song khàn khàn, lửa giận công tâm, thiêu đốt cổ họng của nàng.

- Tiện tỳ, ngươi thật là to gan!

Thanh niên này lại càng phẫn nộ, tiến lên trước một bước, khí thế ngập trời theo đó lan tràn ra, như một đạo ánh kiếm sắc bén.

Ứng Vô Song theo bản năng lùi về phía sau, thế nhưng kiếm khí lại theo sát mà tới, làm cho nàng không có đường để đi.

Trong nháy mắt khi nàng từ bỏ, một bóng người che ở trước mặt của nàng.

- Nhìn dáng vẻ của ngươi cũng không tệ, nhưng lại dùng lời nói ác độc như vậy nhằm vào một nữ nhân, thực sự là chán sống.

Theo một tiếng trêu chọc hững hờ, kiếm khí bị chia ra làm hai, chia lìa sang hai bên trái phải.Người nói chuyện, đương nhiên là Giang Thần.

- Lớn mật!

Người ở bên cạnh tên thanh niên này giận dữ, còn bản thân của hắn thì vẫn còn đang kinh ngạc vì lại có người dám nói chuyện như vậy với hắn.

Sau khi kịp phản ứng lại, ánh mắt của hắn sắc bén đến mức có thể hại người, hắn nói:

- Ngươi sẽ phải trả giá thật nặng vì lời này!

- Ngươi là Minh chủ của Kiếm minh?

Giang Thần hỏi.

- Không phải, Minh chủ Kiếm minh là tỷ phu của ta.

Thanh niên nói.

- Thế mới đúng chứ.

Giang Thần cười nói.

- Cái gì mới đúng vậy?

Thanh niên cau mày, nhìn chằm chằm vào hắn không tha.

- Nếu như một Minh chủ Kiếm minh mà lại như thế, như vậy sẽ khiến cho ta rất thất vọng.

Giang Thần nói.

Một viên đá rơi xuống mặt nước làm dấy lên sóng lớn ngập trời.

Ngay cả người xem náo nhiệt cũng bị lời nói ngông cuồng như vậy của Giang Thần làm cho phát sợ.

- Cuồng đồ vô tri từ đâu tới mà lại dám nói ra lời nói như vậy!

- Chẳng lẽ hắn không biết mình đang đứng ở nơi nào sao?

- Tuổi còn trẻ, im lặng mà sống không tốt hơn sao?

Mọi người sôi nổi nghị luận, không hề che giấu âm thanh của chính mình một chút nào, không sợ Giang Thần nghe thấy.

- Các ngươi nói ta sao? Để tên này sỉ nhục một nữ nhân như vậy, các ngươi lại coi như không thấy, ta chỉ nói một câu công đạo mà lại trở thành lời nói ngông cuồng. Ta không biết nên nói các ngươi nhu nhược, hay là ngu xuẩn đây?

Giang Thần lại nói.

- Lớn mật!

- Làm càn!

Mọi người giận dữ, mấy cỗ khí thế đồng thời bạo phát, rung chuyển đất trời, mấy bóng người như lưu tinh đánh úp về phía Giang Thần.

- Chậm đã!

Đột nhiên, một đạo kiếm khí phát ra, phóng thích ra ở trước người Giang Thần, ngăn mọi người lại.

Sau khi nhìn thấy rõ người xuất kiếm là ai, những người đang giận dữ muốn ra tay kia cũng không dám chấp vấn nữa.

- Hắn, là của ta!

Kiếm của người thanh niên kia đã ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ về phía Giang Thần, lời nói lạnh như băng từ trong miệng hắn vang lên.

- Mộ Dung Hành, ta sẽ làm ngươi trở thành tên hề vì lời ngông cuồng của ngươi.

- Đánh bại ngươi, chỉ cần một chiêu!

Dứt lời, kiếm ra.

Mặc kệ tên thanh niên này làm người ra sao, quả thực kiếm của hắn không thể xoi mói, đã đột phá cảnh giới Thông thiên cảnh giai đoạn sơ cấp, khiến cho người ta nghẹt thở.

Mộ Dung Hành hắn không phải là những người mà Giang Thần đánh bại ở Thánh Viện có thể so sánh được.

- Tên này...

Ứng Vô Song cắn chặt răng, sắc mặt biến hóa bất định.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau