THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 266 - Chương 270

Chương 267: Mở ra kỳ mạch

Một đao đánh bại Y Tình?

Đám người Phi Nguyệt công chúa, đám người kia kịp phản ứng lại, mà đám người Thánh thành chờ chế giễu lại đang tập thể há hốc mồm.

Chợt, vô số đôi mắt cùng nhìn về phía một phương hướng, rơi vào trên người một trung niên.

Không bởi vì nguyên nhân gì khác mà bởi vì người này là gia chủ Mạc gia, chủ sự của Thánh thành nhật báo.

Thông thiên cảnh không đáng một văn là danh hiệu mà nhật báo ban cho Giang Thần, cũng là nguyên nhân mà người của Thánh thành cười nhạo Giang Thần.

Hiện tại, tất cả mọi người đều bị nhật báo lừa dối cho nên rất là mất mặt, đặc biệt là những người lúc trước đã từng trào phúng Giang Thần.

Gia chủ Mạc gia mím môi, vẻ mặt cũng rất phức tạp.

- Trời ạ! Chẳng lẽ là hắn nói thật hay sao?

Trên ghế ngồi, Y Nguyệt Xuyên của Tây viện biến sắc, miệng thất thanh kêu to một tiếng.

Cao tầng Thánh Viện đều biết chuyện của Giang Thần, cũng biết lời mà ngày đó hắn đã nói.

Đương nhiên, bọn họ không tin, nhưng dù cho có một phần vạn độ khả thi thì bọn họ cũng phải đi kiểm chứng, cho nên mới có chuyện hôm nay Phong Kỷ đội tới mang Giang Thần đến đây tham dự tỷ thí.

- Ha ha ha ha!

Thạch Cảm Đương cười to, tảng đá nặng trong lòng người Đông viện rốt cục cũng đã rớt xuống.

- Đánh bại Y Tình, không có nghĩa là hắn có thể khai phá kỳ mạch ở Thông thiên cảnh.

Viện trưởng Nam viện không muốn tin tưởng cho nên mới nói ra một câu phản đối.

- Khi Y Tình đột phá Thông thiên cảnh chỉ khai phá đến một nửa cái kỳ mạch thứ ba, so với Giang Thần còn trở thành Thông thiên cảnh lâu hơn nhiều, nếu như không phải, ngươi giải thích như thế nào về chuyện vừa nãy?

Y Nguyệt Xuyên bất mãn nói.

Y Tình là đệ tử Tây viện của nàng, kết quả bị thua cũng không phải là chuyện mà nàng muốn thấy, thế nhưng lời này của viện trưởng Nam viện đã hạ thấp đi thực lực của Y Tình.

Nếu Giang Thần ngay cả kỳ mạch cũng không khai phá mà lại dùng một đao đánh bại Y Tình, há không phải nói thực lực của người sau không đủ tư cách để đứng trên đài hay sao?

- Đều là Thông thiên cảnh giai đoạn sơ cấp, trước khi không bước ra được thì dù chênh lệch có to lớn hơn nữa thì cũng không quá lớn, còn nữa, đừng quên Giang Thần có Thần mạch.

Viện trưởng Nam viện phản bác.

Thạch Cảm Đương nghe không lọt tai cho nên nói:

- Coi như là như vậy thì cũng nói dù cho Giang Thần không khai phá kỳ mạch thì cũng có thể dựa vào Thần mạch để bù đắp thiếu sót.

- Kỳ mạch và Thần mạch hỗ trợ lẫn nhau chẳng phải sẽ càng nghịch thiên hơn hay sao?

- Nhưng cũng không có thể phủ nhận Giang Thần đáng giá để bồi dưỡng.

Thạch Cảm Đương nói.

- Hai người các ngươi, yên tĩnh.

Lão viện trưởng giơ tay lên, lập tức làm cho tiếng cãi vã ngừng lại, sau đó chỉ nghe thấy hắn nói:

- Thần mạch của Giang Thần vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, hiện tại chỉ có hiệu quả tu hành, mà một đao vừa nãy lại không có quan hệ với Thần mạch.

- Như vậy chẳng phải là nói?

Y Nguyệt Xuyên không cần nói rõ lời nói vừa rồi, mỗi người đều hiểu ý tứ của nàng.

- Cần phải nhìn thêm đã, chúng ta vừa ý kỳ mạch, nhưng đừng quên phải phân thắng thua, còn có các phương diện khác nữa. Mới chỉ là một đao, không nhận biết ra được quá nhiều chuyện.

Lão viện trưởng nói.

Sau đó, người của bốn viện lần nữa đưa mắt tụ tập lên trên bình đài.

- Ngươi!

Cầm trong tay đoạn kiếm, khuôn mặt cười của Y Tình vặn vẹo, một đao bị thua đã triệt để phá vỡ niềm tin của nàng.
Nàng không phục, lúc ánh mắt nhìn về phía dưới đài thì lập tức có đệ tử Tây viện ném tới một cái linh đao cho nàng dùng.

- Không nên lãng phí thời gian, Y Tình, không nghĩ tới thực lực của ngươi lại yếu như vậy.

Ngay khi nàng muốn động thủ, Tô Lệ mở miệng trào phúng, không cho nàng cơ hội nào nữa.

Y Tình không phục, nhưng lại không có gì để nói.

- Để ta lên đi?

Tô Lệ không để ý tới nàng mà nhìn về phía Cao Thiên Ca.

Cao Thiên Ca cau mày, liếc mắt nhìn Phương Di bên trong Cao gia.

- Như vậy ta không khách khí nữa.

Tô Lệ đạp bước lên phía trước, cầm trường mâu trong tay, cũng không bởi vì Giang Thần dùng một đao đánh bại Y Tình mà sự tự tin của hắn bị dao động.

- Y Tình khai phá đến cái kỳ mạch thứ ba thì mới đột phá, mà ta khai phá đến cái thứ tư, khác nhau những một cái, điểm khác nhau thứ hai là võ học của ta mạnh hơn.

Hắn ngạo nghễ nói.

- Còn có điểm khác biệt thứ ba nữa không?

Giang Thần nói.

- Ồ?

Tô Lệ biết hắn sẽ không có lời gì tốt cho nên cũng đã chuẩn bị tâm lý thật tốt.

- Ngươi phí lời hơi nhiều rồi đó.

Tô Lệ đã có chuẩn bị tâm lý cho nên trên mặt cũng không hiện lên vẻ giận dữ, chỉ là ánh mắt của hắn lại càng thêm lạnh lẽo mà thôi.

Tô Lệ tự tin như vậy không phải là không có đạo lý.

Khi mọi người đều là Thần du cảnh, Y Tình đã không phải là đối thủ của hắn, sau đó Y Tình đạt đến Thông thiên cảnh trước hắn cũng là bởi vì không kìm nén được lực lượng mà đột phá.

Hắn xem thường Y Tình, đương nhiên cũng sẽ xem thường Giang Thần.

- Thiên Ki vạn biến!
Trường mâu bắt đầu múa, đấu đá lung tung, không chút lưu tình, hoàn toàn không có ý định giữ lại thực lực.

- Vô hình nhất đao!

Giang Thần rút đao ra khỏi vỏ, lại là một đường đao khó có thể cân nhắc được, hai người giao chiến với nhau, tiếng kim loại va chạm không ngừng vang lên.

Hai, ba giây sau, Giang Thần đã vọt tới một đầu khác.

- Ồ?

Nhìn Giang Thần thu đao vào trong vỏ, hai hàng lông mày đen của Tô Lệ nhướng lên, đắc ý nói:

- Đao pháp của ngươi là kết hợp từ thuật rút đao, từ lúc rút đao đến thu đao là một chiêu, một đao của ngươi không phá được chiêu thức của ta, trái lại còn kéo dài khoảng cách, đúng là tự mình biết mình!

Giang Thần không thể không thừa nhận đối phương nói không sai, thực lực của đối phương cũng không giống như là Y Tình.

- Nắm giữ Kim chi tiểu đạo, mâu pháp tinh xảo, nhưng mà con đường côn pháp, đạt đến côn ý hoàn chỉnh, có thể luyện binh khí dài đến mức này quả thật không tệ.

Giang Thần không cam lòng yếu thế, cũng nói ra tin tức của đối phương.

- Đó là đương nhiên, mà ta vẫn chưa hoàn toàn dùng tới hiệu quả của kỳ mạch, thế nhưng chẳng lẽ lúc này ngươi đã không xong rồi sao?

Nói tới chỗ này, trường mâu của Tô Lệ ép xuống một chút, không cho Giang Thần cơ hội mở miệng chịu thua.

Sống lưng của Giang Thần thẳng tắp, không duy trì tư thế rút đao bất cứ lúc nào nữa mà tay trái lấy ra Xích tiêu kiếm, hắn nói:

- Như vậy thì ta sẽ không chơi với ngươi nữa.

Đệ tử Thánh Viện bất chợt nhớ tới tay trái của Giang Thần dùng kiếm, chỉ là người của Thánh thành biết được tin tức này rất ít, vì vậy tiếng kinh hô không ngừng vang lên.

- Suýt chút nữa đã quên.

Tô Lệ ngẩn ra, hắn cũng đã từng nghe nói tới điểm ấy, chỉ là trước đó hắn vẫn không để Giang Thần vào trong mắt cho nên cũng không để ý.

- Như vậy ta sẽ để ngươi xem một chút, xem ta khai phá đến cái kỳ mạch thứ tư có chỗ nào không giống với ngươi!

Vừa dứt lời, hắn vận chuyển ba cái kỳ mạch, hắn đột phá khi đang khai phá cái kỳ mạch thứ tư, vì vậy không dùng được cái thứ tư.

Có điều, coi như là ba cái thì cũng không thể khinh thường được.

Trong cơ thể hắn như có ba con hung thú đang gầm thét, lực lượng kinh khủng từ bên trong mỗi một lỗ chân lông tản mát ra ngoài, hình thành một luồng gió mạnh, làm cho mái tóc đen của hắn tung bay.

Khi lần nữa giơ trường mâu lên thì bắp thịt trên cánh tay ẩn chứa lực lượng bàng bạc, trường mâu trong tay hắn cũng phát sáng.

Trước đó đã nói, Thông thiên cảnh là lực lượng toàn thân, mỗi một cái kỳ mạch đều sẽ khiến cho lực lượng của bản thân tăng lên.

Thông thiên cảnh khai phá tám cái kỳ mạch so với người không khai phá kỳ mạch cũng giống như là ba đầu sáu tay đối mặt người phàm vậy.

Tô Lệ còn chưa đạt đến trình độ ba đầu sáu tay, nhưng cũng không kém chút nào.

- Phi long tại thiên!

Tô Lệ bỗng dưng bay lên, chẳng khác nào một con Giao Long, sau khi đạt đến độ cao nhất định, hắn cầm trường mâu trong tay lao xuống, mũi mâu có khí mang màu đỏ đậm phân tán ra, biến ảo thành một đầu thần long vờn quanh ở quanh người hắn.

- Kỳ mạch, nói giống như là chỉ có mình ngươi mới biết khai phá vậy.

Đối mặt với một chiêu đáng sợ như thế mà Giang Thần vẫn mặt không đổi sắc, giống như Tô Lệ vừa nãy vậy, mở ra kỳ mạch, lực lượng điên cuồng tăng lên.

- Cái gì?

Lần này, cao tầng Thánh Viện đã đứng ngồi không yên.

- Thật sự không ngờ lại là thật!

Thạch Cảm Đương đứng ở bên của Giang Thần, thế nhưng sau khi nhìn thấy tình cảnh này hắn vẫn khó có thể tin được, trong lòng vừa mừng vừa sợ.

Chương 268: Người khiêu chiến cuối cùng

Giang Thần không khai phá kỳ mạch, bị xem là trò cười, lại còn được đặt cho biệt hiệu rất khó nghe.

Có khai phá kỳ mạch hay không, dùng mắt thường không có cách nào nhìn ra được, thế nhưng từ trên biểu hiện có thể phán đoán ra được, lực lượng Giang Thần thả ra ngoài hiển nhiên đã có chút trái ngược với tin tức trên nhật báo đã nói.

Ánh mắt của mọi người lần nữa tụ tập lên trên người của Mạc Thương Lưu, sở dĩ Thánh thành nhật báo rất được hoan nghênh và tôn sùng, nguyên nhân lớn nhất chính là tính chân thực, nếu như đăng báo mà lại đưa tin tức sai thì nhất định phải đính chính, đồng thời còn phải đưa ra lời xin lỗi.

Đã mười năm rồi Thánh thành nhật báo không vì phạm vào sai lầm mà xin lỗi.

Chỉ có cao tầng Thánh Viện biết nhật báo không phạm vào sai lầm, bởi vì trước đó đúng là Giang Thần chưa từng khai phá kỳ mạch mà đột phá!

- Trường hồng kiếm pháp: Xích Cầu xuất lung!

Giang Thần dùng sức đạp xuống mặt đất, thanh thế không yếu hơn so với Tô Lệ, Xích tiêu kiếm trên tay trái phát ra ánh sáng vạn trượng, người và kiếm hòa vào làm một thể, hóa thành hung thú màu đỏ thẫm, từ mặt đất bay lên.

Thoạt nhìn thì mọi người sẽ cho rằng là hai con yêu thú đang tranh đấu sinh tử, dùng bầu trời làm chiến trường.

Phi Long của Tô Lệ bá đạo vô tình, Xích Cầu của Giang Thần thì lại ác liệt trí mạng.

Lúc giao chiến bộc phát trên trên không trung, khí lan tràn ra ngàn trượng, hai tiếng nổ vang giống như sấm sét vang vọng.

Song phương không lựa chọn tiếp tục giao chiến mà nhanh chóng tách ra, mỗi người đều đứng ở trên không trung.

Đến lúc này, thương mang và kiếm cương vẫn không tản đi, hình thành phong cảnh kỳ dị mà bao la, dường như toàn bộ bầu trời đang bị đốt cháy vậy.

- Làm sao lại vậy được chứ?

Gương mặt của Tô Lệ vặn vẹo, năm ngón tay nắm chặt đang chảy máu, máu tươi dọc theo thân mâu chảy xuôi xuống phía dưới bình đài.

Tí tách!

Ở dưới tình huống hoàn toàn yên tĩnh, máu tươi rơi xuống đất phát ra tiếng vang rất là chói tai.

Tô Lệ khai phá ba cái kỳ mạch lại bị máu tươi của chính mình nhuộm đỏ bàn tay, trái lại Giang Thần thì lại chẳng có chuyện gì.

Dù cho là võ học chênh lệch, cũng không thể hiện ở trong giao chiến cứng đối cứng như vậy, mà là ở dưới thế tiến công như mưa to gió lớn mà sử dụng kiếm để đánh bại địch.

Hiện giờ chỉ có thể nói rõ lực lượng của Giang Thần mạnh hơn Tô Lệ!

Nhưng chuyện này lại là chuyện không thể nào được!

Trừ phi Giang Thần thật sự còn có thể khai phá thần hiệu của kỳ mạch sau khi đột phá lên Thông thiên cảnh.

Cao tầng Thánh Viện biết lời trước đó Giang Thần đã nói, hiện giờ bọn họ đã có thể xác định, trên khuôn mặt tràn ngập nụ cười vui mừng.

Lại nói tới những người khác, bọn họ vẫn còn dừng lại ở việc coi như là Giang Thần có kỳ mạch thì cũng cố ý dấu dốt, không muốn tin tưởng Giang Thần có thể tiếp tục khai phá kỳ mạch ở Thông thiên cảnh.

Đối với bọn hắn mà nói, là trước đó Giang Thần đã khai phá bao nhiêu cái kỳ mạch!

Rất hiển nhiên còn nhiều hơn so với Tô Lệ.

- Hiện giờ ngươi cảm thấy ngươi còn có cơ hội gì để thắng ta nữa? Nhận thua đi, mục tiêu của ta ngày hôm nay không phải ngươi.

Giang Thần không khách khí nói.

- Không!

Tô Lệ quát to một tiếng, không có cách nào bình tĩnh được, hắn từ bỏ cơ hội tiếp tục khai phá kỳ mạch là bởi vì muốn báo được thù, nhưng lại thu được kết quả này, thực sự là trào phúng.

- Thần long tuyệt thức: Vạn long sát ma!

Hắn muốn thi triển một kích toàn lực, muốn nhận được hy vọng mong manh mà hắn mong ước.

- Chiêu thức này…

Trên mặt của viện trưởng Nam viện hiện lên vẻ lo âu, lẩm bẩm nói:
- Tô Lệ vẫn chưa hoàn toàn nắm giữ được nó, có lẽ sẽ không sao đâu. Hả? Quá tốt rồi, quá tốt rồi!

Hắn đang lo lắng lại phát hiện ra trạng thái phát điên của Tô Lệ không kéo dài quá lâu, mâu thức được hoàn thành giống như nước chảy thành sông.

- Lâm trận ngộ chiêu, điều này cũng có thể sao?

Thạch Cảm Đương bất mãn nói.

Tô Lệ rơi vào tuyệt vọng, võ học lại còn đột phá ở trong thời khắc sống, một mâu mạnh nhất hình thành, đây là chuyện mà tất cả mọi người cũng không nghĩ đến.

Có điều cẩn thận ngẫm lại, điều này cũng không có gì là bất ngờ cả, bởi vì tốt xấu gì Tô Lệ cũng là đệ tử ưu tú của Thánh Viện, thiên phú dị bẩm.

- Ha ha ha ha, Giang Thần, chết đi cho ta!

Tô Lệ đắc ý kêu to, trường mâu giơ lên, phong vân biến sắc, tia sáng trên mũi mâu có thể so được với ánh sáng mặt trời.

Thân mâu theo hắn vung vẩy, toàn bộ bầu trời chẳng khác nào nước bên trong vại, bị dùng sức khuấy lên, hình thành một vòng xoáy rất nhanh.

Trong nháy mắt ra chiêu thì đã kéo tới trước người, trong nháy mắt thân thể của Giang Thần đã ở bên trong bão táp đáng sợ.

Vô số đầu thần long được sinh ra ở bên trong bão táp, tre già măng mọc, bao phủ về phía Giang Thần.

Cho dù là người có võ học không cao thì cũng có thể nhìn ra chiêu này rất đáng sợ, một ngọn núi đá cũng sẽ hóa thành phế tích dưới xu thế này, càng không cần phải nói tới Giang Thần có thân thể máu thịt.

- Ngươi đắc ý là ngươi nông cạn, thế nhưng sao ngươi biết được, chiêu mà ngươi ngộ ra này đối với ta vẫn không đỡ nổi được một đòn như cũ?

Vẻ mặt Giang Thần rất nghiêm túc, vẫn còn có lòng thanh thản trào phúng.

Khi một chữ cuối cùng hạ xuống, kiếm khí hình thành một cái cột, bảo hộ ở quanh thân, đồng thời ở sau lưng hắn xuất hiện lưỡi kiếm không có chuôi kiếm rất lớn, chia ra làm hai, hai phân thành bốn, chẳng khác nào khổng tước xòe đuôi.

- Đây là?

Biến hóa của Giang Thần khiến cho người có võ học hơn người, đặc biệt là người dùng kiếm thuật đều cảm thấy rùng mình.

- Kiếm đạo! Hắn là truyền nhân kiếm đạo!

Có người quát to một tiếng.

Ở trong chớp mắt này, lưỡi kiếm to lớn lại kết hợp một cái, ánh kiếm gấp mấy lần trước đó, cơ hồ đã nhấn chìm thân thể Giang Thần lại.- Nhất kiếm phá vạn pháp!

Giang Thần giơ Xích tiêu kiếm lên, lưỡi kiếm to lớn cũng động theo hắn, thần kiếm xuất thế, mang theo oai thiên địa.

Bão táp như là một khối đậu bị cắt ra, đã đến trước người của Giang Thần. Thần long chạm tới ánh kiếm như tờ giấy trắng gặp phải lửa bị, thiêu đốt hầu như không còn, hóa thành tro tàn.

Phốc!

Ở một đầu khác của bão táp Tô Lệ bị trọng thương, miệng phun ra máu tươi, thân thể như diều đứt dây rơi thẳng xuống dưới.

Ở bên trong Thánh Viện, đương nhiên Tô Lệ sẽ không ngã bị chết, sau khi rơi xuống đất còn chừng mười mấy thước thì thân thể hắn đã được một luồng lực lượng vô hình ngăn cản.

Hắn đã hôn mê bất tỉnh.

Kết cục cũng giống như lần trước đi tìm Giang Thần gây phiền phức vậy, điểm duy nhất không giống chính là lần này Tô Lệ đang giả bộ bất tỉnh!

Có nhiều người nhìn như vậy, hắn không biết nên đối mặt ra sao, còn không bằng nhắm mắt lại giả vờ ngất xỉu thì hơn.

Ba người khiêu chiến, Tô Lệ và Y Tình trước sau bị thua, hơn nữa còn rất rõ ràng, bọn họ đều không bức ra được toàn bộ thực lực của Giang Thần.

- Đáng sợ!

Giang Thần bị xem là trò hề này đã tạo ra một nhận thức hoàn toàn mới cho mọi người của Thánh thành.

- Truyền nhân kiếm đạo, nhất định cũng khai phá kỳ mạch, dễ dàng đánh bại Tô Lệ và Y Tình, đủ để trở thành người xuất sắc.

- Không phải nhật báo nói hắn đột phá Thông thiên cảnh ở Thần Du cảnh trung kỳ đỉnh cao, đồng thời cũng không khai phá kỳ mạch hay sao?

- Hay là nói hắn ở trung kỳ đỉnh cao đã có thể khai phá đầy đủ kỳ mạch rồi?

Mọi người tình nguyện tin tưởng Giang Thần dùng tư chất nghịch thiên ở trung kỳ đỉnh cao đã khai phá ra ba cái kỳ mạch chứ cũng không tin hắn khai phá ở Thông thiên cảnh.

Ngoại trừ cao tầng Thánh Viện ra.

Viện trưởng bốn viện nhìn nhau vừa nhìn, từ trên mặt của song phương nhìn thấy vẻ mặt tương đồng.

Nếu như Thánh Viện nắm giữ được phương pháp có thể khai phá kỳ mạch ở Thông thiên cảnh, như vậy tuyệt đối sẽ thay đổi thế cục của đại lục.

Bọn họ không thể chờ đợi được nữa mà muốn gọi Giang Thần tới, hỏi rõ ràng xem đây rốt cuộc là phương pháp gì, có thể khai phá toàn bộ tám cái kỳ mạch hay không.

Nhưng mà, ở trên đài, vẫn còn có một người khiêu chiến.

Cao Thiên Ca.

Hắn không giống như lúc vừa mới bắt đầu, ra vẻ đã tính trước, thế nhưng chiến ý vẫn rất mãnh liệt như cũ.

Thân là thế gia truyền thừa, hắn có huyết thống Thiên Phượng!

- Coi như trước đó hắn đã khai phá quá kỳ mạch thì cũng không đủ để so sánh với huyết thống Thiên Phượng, nhi tử của ta sẽ làm cho hắn nhận rõ điểm ấy.

Phương Di lạnh lùng nói.

Người của Cao gia không tự chủ được gật đầu, bọn họ đều không hy vọng lời ngày đó Giang Thần nói ở Cao phủ trở thành sự thực.

- Y Tình, ngươi đi xuống đi.

Cao Thiên Ca nói.

Bình đài rất lớn, Y Tình vẫn chờ ở trên đài, đột nhiên nghe hắn nói như thế mới sửng sốt một chút.

Chương 269: Oai huyết thống

Hiện giờ trong đầu Y Tình mới nghĩ tới lời ngày đó Giang Thần đã nói ở Tây viện.

Mình cao cao tại thượng, ngông cuồng tự đại, cho rằng Giang Thần là rác rưởi vọng tưởng muốn gia nhập lớp đặc cấp, cho nên mới xa lánh hắn đến Đông viện.

Sau đó ở cuộc thi lớp đặc cấp, ở mọi phương diện Giang Thần đều biểu hiện ra kỹ năng chói mắt, làm cho nàng không phục.

Ngày hôm nay, biểu hiện của Giang Thần làm cho nàng đã hiểu rõ cái gì gọi là vô tri, cái gì gọi là buồn cười.

Tô Lệ đã bị người ta nhấc đi, sau khi Y Tình đi xuống, trên đài chỉ còn lại hai người Giang Thần và Cao Thiên Ca.

- Giang Thần đã chiến hai trận, dù thế nào cũng cần phải nghỉ ngơi một chút.

Ở dưới ánh mắt chờ mong của mọi người, một đạo thanh âm đột nhiên vang lên, nhắc nhở mọi người.

Người nói chuyện chính là A Phi kia, hắn đã tâm phục khẩu phục đối với Giang Thần, cũng không oán nổi, nội tâm mê man của hắn đã lại có phương hướng, lần này, hắn phải loại trừ muôn vàn khó khăn, tuyệt không cúi đầu!

- Giang Thần, ngươi có thể không biết, ngươi đã trở thành người xuất sắc rồi.

Tổng giáo tập Sử Văn Cung nói.

Giang Thần đã đánh bại hai kẻ địch, hiện tại nếu như hắn lựa chọn dừng tay thì sẽ không có ai nói lời dèm pha gì cả.

- Giáo tập đại nhân.

Cao Thiên Ca thì lại không muốn kết thúc như vậy, sẽ có người vô tri suy đoán rốt cuộc giữa Giang Thần và hắn ai mạnh ai yếu.

Hắn quyết không cho phép tình huống đó xảy ra, không cho phép người khác đặt hắn và Giang Thần ở cùng một chỗ.

- Giang Thần, chẳng lẽ ngươi muốn làm con rùa đen rút đầu sao?

Hắn khiêu khích.

- Ngươi không cần kích ta như vậy, ta còn đang chờ mẫu thân ngươi nhận sai với ta ở trước mặt mọi người.

Giang Thần nói.

Tiếng nói của hắn không phải rất lớn, mà còn truyền khắp toàn trường.

Mẫu thân của Cao Thiên Ca, không phải là Phương Di sao?

Muốn nàng nhận sai ở trước mặt mọi người sao?

Chuyện này là chuyện không thể nào.

Ở giai cấp thượng lưu của Thánh thành đều biết tính cách của Phương Di, kiêu căng tự mãn, lại xảo quyệt cay nghiệt, dùng việc sinh ra Cao Thiên Ca làm vinh quang.

Bởi vì độ thuần khiết của huyết thống Thiên Phượng trong cơ thể của Cao Thiên Ca đã xem như là hơi cao bên trong các đệ tử dòng chính rồi.

- Thiên Ca, làm cho hắn không còn hi vọng hão huyền nữa đi.

Ở dưới ánh mắt nhìn kỹ của mọi người, Phương Di hững hờ nói một câu, vẻ xem thường trong lòng lộ rõ trên nét mặt.

- Vâng.

Cao Thiên Ca gật đầu một cái, đồng ý đơn giản giống như là đi mua trà bánh vậy.

Còn chưa chiến mà ngạo khí của Cao gia đã làm cho mỗi người đều cảm nhận được.

- Không hổ là thế gia truyền thừa!

Có người than thở.

Bọn họ không biết, kỳ thực Giang Thần cũng là một thành viên của Cao gia, đồng thời là nhi tử của người có huyết thống Thiên Phượng thuần chính nhất trong trăm năm qua.

- Ta không giống với bọn họ.

Cao Thiên Ca đưa ánh mắt nhìn về phía Giang Thần, nói:

- Nếu như ngươi cảm thấy đánh bại bọn họ thì đã có thể thắng được ta, đó là hão huyền.

- Thật sao?Giang Thần cười lạnh, tay trái tùy ý múa Xích tiêu kiếm, phong mang không giấu được tuôn ra, khiến cho người ta liên tưởng đến phong thái chiêu kiếm vừa nãy của hắn.

- Truyền nhân kiếm đạo, Cao gia Thiên Phượng, trận chiến này rất đáng để xem.

- Hai người đều là kiếm khách.

- Nếu như Giang Thần còn có thể thắng được trận này, không chừng sẽ leo lên Danh nhân bảng.

Danh nhân bảng của Long vực không giống Công tử bảng của Hỏa vực, không để ý tới việc ngươi là con cháu thế gia, chỉ khi nào ngươi có tài hoa kĩnh diễm, khi đại đa số người nói tới ngươi toát ra vẻ kính nể và ngóng trông thì mới có thể lên bảng.

Kiếm của Cao Thiên Ca dường như được chế thành từ hỏa tinh thạch, có điều hỏa tinh thạch đụng vào đã nát, hiển nhiên thanh kiếm này còn được dùng một loại thủ đoạn rèn đúc nào khác.

Đột nhiên, lưỡi kiếm thiêu đốt, ngay cả cánh tay cầm kiếm cũng bị ngọn lửa hừng hực nuốt chửng.

Cao Thiên Ca không bị ảnh hưởng mà dùng sức vung linh kiếm một cái, ngọn lửa hừng hực giống như mũi tên nhọn bắn ra, cuốn mảnh vỡ linh kiếm của Y Tình lên trên cao.

Chỉ mất một lúc, nước thép nóng bỏng đã rơi xuống mặt đất, sóng nhiệt bốc lên cũng có thể thiêu đốt thân thể người ta.

- Kiếm ý hoàn chỉnh, Hỏa Tâm ý cảnh đã đạt đến nửa bước đại đạo, huyết thống Thiên Phượng.

Cao Thiên Ca lớn tiếng nói, tay tiêu sái cầm kiếm, nói:

- Phóng ngựa đến đây đi!

Bỗng nhiên, Giang Thần thu kiếm vào vỏ, cũng bỏ Xích tiêu kiếm vào trên bình đài, tay phải nắm chặt chuôi đao.

- Ồ?

Động tác này khiến cho người khác không hiểu, đối mặt với Cao Thiên Ca càng lợi hại hơn nữa mà hắn lại đổi kiếm đề đao hay sao?

- Quỷ kiến sầu!

Đao vừa ra, tất cả nghi hoặc đã biến mất không còn tăm hơi.

Một đao thuần túy, không kém hơn so với kiếm.

Đao xé rách bầu trời, hắn muốn dùng một đao này để thăm dò sâu cạn của Cao Thiên Ca.

Cao Thiên Ca không giống Tô Lệ và Y Tình, là một đối thủ để đáng giá coi trọng, đối với đối thủ như vậy, từ xưa tới nay Giang Thần sẽ không bất cẩn.

- Không biết nội tình của Cao Thiên Ca, tùy tiện xuất kiếm sẽ gặp phải nguy hiểm, chỉ là nếu như dùng một đao này, dù cho tình huống không ổn thì hắn cũng sẽ không gặp nguy hiểm.Lão viện trưởng nói.

Đến lúc này, mới là dáng vẻ chiến đấu của Giang Thần, lúc vừa mới bắt đầu chỉ là thể hiện thành quả tu hành mà thôi.

Đối mặt với một đao này của Giang Thần, trong lòng Cao Thiên Ca rùng mình, không dám khinh thường, đề khí ngưng thần.

- Hỏa Phượng triều thiên!

Kiếm lửa đâm ra, từng vòng từng vòng lửa bay ra ngoài.

Đao thế mang theo tiếng gào khóc thảm thiết chạm vào lửa lập tức bị đốt rụi.

Cho dù Giang Thần không đụng vào lửa, vẫn còn cách rất xa, nhưng mà sóng nhiệt vẫn thiêu đốt da dẻ, không để ý tới khí hộ thể của hắn.

- Nửa bước hỏa đại đạo sao? Không, không chỉ có như vậy, hắn còn dùng lực lượng của huyết thống.

Giang Thần thầm nói, tức thì hắn cảm thấy người này cực kỳ vướng tay chân.

- Ngọn lửa hừng hực không chỉ có thể dùng để công kích mà còn có thể hóa giải thế tiến công của kẻ địch, chỉ cần nguyện ý thì ngọn lửa hừng hực sẽ gia thân, hình thành lĩnh vực tuyệt đối.

Phương Di đắc ý nói.

- Hiện tại ngươi đã biết chênh lệch giữa ta và bọn họ chưa? Cho nên lúc này, ngươi đã có thể thất bại được rồi!

Cao Thiên Ca chủ động xuất kích, ánh kiếm kéo theo hỏa hiễm rất khủng bố.

Kiếm pháp không bằng Giang Thần, nhưng mà hắn lập tức đuổi theo Giang Thần không ngừng đánh đối phương.

Ánh kiếm và hỏa diễm dung hợp rất hoàn mỹ, ánh kiếm còn không hại người thì hỏa diễm đã muốn thiêu đốt đối thủ rồi.

Giang Thần không có cơ hội so chiêu với hắn thì đã phải chịu rồng lửa xung kích.

Kiếm cương có thể cắt hỏa diễm ra, nhưng hỏa diễm không sợ sắt, cũng không bị dập tắt.

Giang Thần toàn lực ứng phó thì mới dựa vào kiếm cương cuốn lấy hỏa diễm, để phòng ngừa hỏa diễm làm thương tổn tới bản thân.

- Dù sao cũng là thế gia truyền thừa, hơn nữa Cao Thiên Ca đã trở thành Thông thiên cảnh được một đoạn thời gian, sắp ra khỏi giai đoạn sơ cấp rồi.

- Lần này, e rằng Giang Thần không thể ngồi lên trên đầu chúng ta được nữa.

- Hắn cho rằng thế gia truyền thừa là tồn tại có thể tùy tiện xem thường sao? Huyết thống Thiên Phượng rất mạnh mẽ, người không tự mình trải qua sẽ không hiểu được.

Cao Thiên Ca không cần súc lực phát động kiếm chiêu, chỉ cần dung hợp huyết thống Thiên Phượng và Hỏa Tâm ý cảnh thì đã có thể làm cho Giang Thần chạy trối chết.

- Người của thế gia truyền thừa, nếu như không phải cảnh giới vượt qua quá nhiều, hay là võ học chênh lệch quá lớn thì người bình thường sẽ không kiên trì được lâu như vậy, Giang Thần vẫn rất là tốt.

Thạch Cảm Đương nói.

- Đó là do Cao Thiên Ca không toàn lực ứng phó, nếu không hắn đã sớm thất bại rồi.

Viện trưởng Nam viện nói, cuộc chiến này đã không có quan hệ với Nam viện của hắn nữa, thế nhưng hắn rất tình nguyện nhìn thấy Giang Thần thất bại.

- Ngươi xác định không phải hắn sợ để lộ ra kẽ hở cho nên mới chạy trốn như vậy chứ?

- Hừ.

Viện trưởng Nam viện không nhiều lời, dù sao thì Giang Thần cũng sẽ không dễ chịu.

Giang Thần đã cảm nhận được sự lợi hại của huyết thống Thiên Phượng, Xích tiêu kiếm nóng lên, lưỡi kiếm đỏ chót, không phải là ánh kiếm, mà là bị đốt thành như vậy.

- Nếu muốn thắng hắn, chỉ có thể dùng một kiếm phân thắng bại.

Giang Thần ý thức được điểm ấy, nhưng hắn không biết có nên ra chiêu này hay không.

Chương 270: Cao Thiên Ca, bị thua!

Giang Thần cũng không quá chắc chắn.

Không phải là không nắm chắc đánh bại được địch, mà là không nắm chắc sau khi đánh bại có giết chết Cao Thiên Ca hay không.

Sát na kiếm pháp, thức thứ nhất hắn không đạt đến mười phần hỏa hầu, ở dưới tình huống khó giải quyết như vậy mà lại muốn đánh bại địch, lại muốn làm đến mức không để thương tới tính mạng đối phương, quả thực là vô cùng khó khăn.

Tỷ thí Thánh Viện, đến điểm là dừng, đến hiện tại cũng chưa từng có tiền lệ mất mạng.

Thậm chí Cao Thiên Ca cũng chỉ có chiến ý, không có sát ý.

Nếu là vì thủ thắng mà sử dụng sát chiêu, không chỉ vi phạm với suy nghĩ của hắn mà cũng sẽ rất bất lợi đối với tình thế của hắn hiện tại.

Quan trọng nhất chính là, phương thức như thế coi như là thủ thắng, mà dù thắng cũng không vẻ vang gì.

Trừ phi song phương đã nói trước không hạn sinh tử, nếu không ở dưới tình huống Cao Thiên Ca giữ lại thực lực mà hắn phát lực thì sẽ bị nói thành kẻ đê tiện.

Phương Di cũng sẽ không xin lỗi, mà sẽ bởi vì nhi tử chết mà trở nên điên cuồng.

Nhưng mà, không xuất kiếm, hắn sẽ bị thua!

Kiếm cương hòa vào Phong Tâm ý cảnh và Kim tâm ý cảnh, khi đối phó với ngọn lửa hừng hực, Kim tâm ý cảnh không thể sử dụng được, tất cả đều là dựa vào Phong Tâm ý cảnh mới có thể chống đỡ được tới lúc này.

- Cũng được, toàn lực ứng phó đi!

Giang Thần quyết định mặc kệ nhiều như vậy mà bình tĩnh lại, tiến vào Thiên Võ ý cảnh, toàn bộ tâm niệm vùi đầu vào bên trong chiến đấu.

Biến hóa đột nhiên xuất hiện đạt được hiệu quả không sai, ngọn lửa hừng hực của Cao Thiên Ca đã yếu bớt đi rất nhiều.

- Trường hồng kiếm pháp: Nhất kiếm tam thức!

Giang Thần nắm lấy cơ hội thoáng qua sẽ mất đi mà nâng kiếm xuất kích.

Ba kiếm khiến cho người ta hoa cả mắt dùng góc độ xảo quyệt thăm dò vào trong biển lửa, uy hiếp đến Cao Thiên Ca.

Ở trong Cao gia, Phương Di căng thẳng đứng dậy.

Vào lúc ngàn cân treo sợi tóc, hỏa diễm thu lại, bao phủ ở quanh thân của Cao Thiên Ca.

Cánh tay cầm kiếm của Giang Thần chỉ cảm thấy cực kỳ nóng bỏng, có điều hắn lựa chọn không quan tâm, cố ý xuất kiếm.

Ba tiếng giòn giã vang lên, Cao Thiên Ca trở thành người lửa nhanh chóng lùi tới một góc khác của bình đài, sau khi lửa tản đi, trên cánh tay và gương mặt có hai đạo vết kiếm nhìn thấy mà giật mình.

- Thiên Ca!

Trong lòng Phương Di đau thương không dứt, nếu không phải bởi vì có nhiều người thì nàng đã sớm chửi ầm lên với Giang Thần rồi.

Có điều tay trái của Giang Thần cũng bị bỏng, có một mảnh cháy đen.

Xích tiêu kiếm nóng đến mức hắn chỉ có thể tạm thời vứt lên trên mặt đất mà thôi.

- Được rồi, hai người các ngươi hoà nhau.

Tổng giáo tập Sử Văn Cung đi lên trên đài, tuyên bố kết quả.

Nếu như để hai người Cao Thiên Ca và Giang Thần phân ra thắng bại, bất kể là người thắng hay kẻ thua đều phải trả giá rất lớn, đây không phải là chuyện mà Thánh Viện bằng lòng nhìn thấy.

- Hai người các ngươi đều rất xuất sắc.

Sử Văn Cung lại nói.

- Giáo tập đại nhân, không nên làm như vậy, vừa nãy ta không chăm chú, lần này ta sẽ toàn lực ứng phó, rất nhanh hắn sẽ thất bại.

Cao Thiên Ca lau máu trên mặt, cũng may vết thương không đủ sâu cho nên cũng không ảnh hưởng quá nhiều.

- Ta cũng đang chiến rất thoải mái.

Giang Thần cũng nói.

Hai hàng lông mày rậm của Sử Văn Cung nhăn lại, rất là bất mãn, nghĩ thầm hai người này cũng thật là không hiểu chuyện, dưới ánh mắt của nhiều người nhìn chăm chú như vậy, hắn cũng không tiện tiếp tục ngăn cản mà đành phải nói:

- Một phút, nếu như trong vòng một phút mà còn không phân ra thắng bại thì song phương hoà nhau, mặt khác, trong thời gian này, ai cũng không thể ra sát chiêu.

- Vâng.Cao Thiên Ca thoải mái đồng ý.

Sau đó Sử Văn Cung mới để cho tỷ thí tiếp tục.

- Nhất thời bất cẩn, suýt chút nữa làm cho ngươi đắc thủ, nếu ngươi muốn cậy mạnh thì cũng nên làm cho ngươi nhớ kỹ lần dạy dỗ này!

Linh kiếm của Cao Thiên Ca không ngừng có hỏa diễm dâng lên cao, con ngươi đen kịt càng ngày càng lạnh hơn nữa.

- Hỏa Phượng lăng thiên!

Rốt cuộc hắn không giống như con rối phun lửa đuổi theo Giang Thần nữa mà đã sử dụng tới kiếm chiêu của chính mình.

Hỏa diễm như được giao phó cho linh hồn, từ bốn phương tám hướng đóng kín tất cả đường lui của Giang Thần.

- Đến rất hay!

Đột nhiên tinh thần Giang Thần trở nên phấn chấn, gió mạnh ngưng tụ ở quanh người hắn, sức gió làm cho hỏa diễm thay đổi phương hướng.

Cuối cùng, tất cả gió mạnh tụ tập ở trên đầu ngón tay của hắn.

- Gió đến!

Hắn lấy tay chỉ về phía kiếm, rồi chỉ tay về phía trước, một thanh kiếm bằng gió như chặt đứt dòng sông xé đôi hỏa diễm ra.

Chỉ nghe tiếng ô ô không ngừng vang lên, hỏa diễm biến mất sạch sành sanh.

- Hắn đột phá!

Phong Tâm ý cảnh lại tăng lên một tầng nữa, đạt đến nửa bước phong đại đạo!

- Làm sao lại như vậy được chứ?

Phi Nguyệt công chúa và bốn người khác của Hỏa vực thất thanh kêu to, mấy tháng trước Giang Thần đột phá Phong chi tiểu đạo ở ngay dưới mắt của bọn họ, bây giờ nhanh như vậy đã lại đột phá.

- Chuyện này so với lâm trận ngộ chiêu còn tuyệt vời hơn, ý cảnh võ học tăng lên đều có thể đột phá ở trong chiến đấu, quả thực là majh mẽ!

- Nếu như xóa đi thân phận đệ tử tiến tu này, ở trong Thánh Viện Giang Thần này tuyệt đối là nhất lưu.

Phong đại đạo và Phong chi tiểu đạo hoàn toàn là hai thế giới không giống nhau.

- Hừ!
Cao Thiên Ca không nói hai từ rác rưởi nữa mà lần nữa xuất kiếm.

Giang Thần đưa tay chộp một cái, Xích tiêu kiếm trở lại lòng bàn tay của hắn, nhiệt độ vẫn kinh người như cũ, có điều hắn đã có thể chịu được nhiệt độ nóng bỏng này.

Một kiếm chém ra, gió và lửa đối đầu với nhau.

Trước đó Cao Thiên Ca lấy hỏa diễm phá tan ánh kiếm, bây giờ gió lớn cuồn cuộn không ngừng kéo tới cuốn hỏa diễm lên, dẫn dắt đến những phương hướng khác.

- Hừ, ngươi sẽ không chống đỡ được quá một phút đâu.

Đến hiện tại, Cao Thiên Ca không nghĩ tới mình sẽ thua mà vẫn còn đang lo lắng chính là thế hoà.

Nhưng mà, Phong Tâm ý cảnh tăng lên cũng mang đến ảnh hưởng đối với kiếm đạo của Giang Thần, kiếm chiêu của Cao Thiên Ca vốn đã không bằng hắn, gần như là cầm một thanh kiếm lửa không có quy luật nào mà phun ra, không hề có chút kỹ xảo nào có thể nói.

- Sát na kiếm pháp: Thức thứ nhất!

Điểm quan trọng nhất chính là, hỏa hầu của thức thứ nhất tăng lên khiến cho hắn có lòng tin không làm thương tổn tới tính mạng của Cao Thiên Ca.

Cao Thiên Ca đang toàn lực ứng phó, muốn đánh gục Giang Thần thì lại đột nhiên phát hiện ra Giang Thần biến mất, ở trong nháy mắt kia, kiếm khí ngang dọc, đầy rẫy mỗi một góc.

Nếu như làm cho thời gian chậm lại gấp mấy chục lần thì sẽ thấy tuyệt đại đa số người còn chưa kịp phản ứng lại, chỉ có cường giả có thực lực kinh người thì vẻ mặt mới khẽ biến hóa mà thôi.

- Cái... này...

Cả người Phương Di cả kinh, tim nhẩy lên trên cổ họng.

Đồng thời, có mấy cái bóng xuất hiện.

Khi tất cả những chuyện này xảy ra, kiếm của Giang Thần đã ra xong.

Hai mươi kiếm được hoàn thành ở trong chớp mắt, hỏa diễm đã tắt, Xích tiêu kiếm nóng bỏng gác ở trên cổ của Cao Thiên Ca.

Cao Thiên Ca có huyết thống Thiên Phượng cho nên cũng không sợ nhiệt độ nóng bỏng, nhưng Xích tiêu kiếm bị hỏa diễm nhiều lần đốt cháy lại vẫn để lộ ra sự sắc bén làm cho hắn không dám làm lộn xộn.

- Không cần sốt sắng, đây không phải sát chiêu.

Giang Thần nhìn về phía người chung quanh.

Hiện tại ở trên bình đài, ngoại trừ hắn và Cao Thiên Ca ra còn có vài tên trưởng lão Thánh Viện, bọn họ cho rằng Giang Thần đã động sát chiêu, cho nên mới tới cứu người trước.

Cho dù không có chuyện gì, thế nhưng bọn họ vẫn không có cách nào bình tĩnh được.

Bởi vì, bọn họ đã chậm một nhịp, nếu như không phải Giang Thần tự mình thu kiếm, như vậy hắn đã có thể giết chết Cao Thiên Ca ở ngay dưới mắt của bọn họ.

- Đây là một kiếm ra sao chứ?

Mọi người kinh hô.

- Cao Thiên Ca, đã bị thua.

Sử Văn Cung nói.

Câu nói này khiến cho không ít người tỉnh lại.

Điều thú vị chính là, vừa nãy vốn là thế hoà, thế nhưng Cao Thiên Ca còn không chịu tiếp nhận, ai ngờ trong nháy mắt hắn lại bị thua.

- Ta không phục!

Cao Thiên Ca kêu lên.

Không khó để nhìn ra, Giang Thần chỉ có một kiếm này là có thể thắng được hắn, nếu như hắn có thể tránh thoát khỏi một kiếm này thì cũng có thể đánh bại được Giang Thần.

Thế nhưng kết cục như vậy nếu như lại đòi đấu tiếp, như vậy quá buồn cười.

- Ngươi không phục thì nên tự trách mình lúc bắt đầu không toàn lực ứng phó, cho Giang Thần cơ hội đột phá, ngươi không phục, thì trách chính ngươi không dùng tuyệt thức, ngươi không phục thì nên tự trách mình không thể ra chiêu trước khi hắn đâm ra một kiếm này, ngươi đã quá ỷ lại vào hỏa diễm của mình!

Sử Văn Cung không chút lưu tình khiển trách.

Chương 271: Vô tri

Cao Thiên Ca bị nói cho không khỏi cúi đầu, chỉ cần hơi bình tĩnh lại nghĩ là hắn đã hiểu rõ lời mình nói có bao nhiêu ấu trĩ.

Hắn liếc mắt nhìn Giang Thần, kéo dài khoảng cách giữa hai người, lại nhìn về phía phương hướng Cao gia, vẻ mặt xấu hổ, không dám đối mặt với ánh mắt của bọn họ.

Mọi người cũng nhìn theo hắn, ánh mắt không chút do dự rơi lên trên người của Phương Di.

Nếu không có gì ngoài ý muốn, Phương Di sẽ phải nói lời xin lỗi.

Điều này làm cho không ít người cảm thấy chờ mong, người như Phương Di, người mà nàng đắc tội ở trong Thánh thành cũng không ít, chỉ là bởi vì kiêng kỵ Cao gia cho nên không dám phát tác mà thôi.

Bây giờ, có người hả giận giúp bọn họ, khỏi nói bọn họ thoải mái đến mức nào.

- Chuyện này cũng không thể nói là hắn mạnh hơn ta được!

Phương Di cố gắng duy trì vẻ kiêu ngạo của chính mình, không muốn cúi đầu, vẫn còn mạnh miệng, nói:

- Giao thủ lần nữa, phần thắng của nhi tử ta vẫn rất lớn.

Cũng giống như Cao Thiên Ca, nàng rất không cam tâm đối với kết quả này, càng không chấp nhận lời phán xét của Sử Văn Cung.

Người của Cao gia cũng không thua nổi như nàng, bị người ta dùng ánh mắt khác thường nhìn vào, tất cả đều cảm thấy mất mặt.

Bọn họ lại không dám nói với Phương Di, nếu không sẽ bị mắng cho máu chó xối đầy đầu.

- Nếu nói như vậy, bằng vào sự quan sát của ta, biểu hiện lúc chiến đấu của Giang Thần và nhi tử của ngươi, dù cho là mười lần, trăm lần thì đều là nhi tử của ngươi bị thua.

Có điều, người khác ngoài người Cao gia lại không nhịn được.

Phương Di làm chuyện vi phạm võ đạo như vậy đã làm cho rất nhiều người không vui.

Người ra mặt nói chuyện là một vị nam tử ba mươi tuổi, người mặc một bộ y phục màu trắng, khí vũ hiên ngang, lưng cõng một thanh đao lớn rất không hợp với khí chất của bản thân.

- Vạn Dạ Không, Thăng Long bảng, nhân vật bảng chữ Giáp.

Mọi người nhận ra hắn cho nên không khỏi kinh ngạc thốt lên một tiếng, thân phận đại biểu cho phân lượng khi nói chuyện, một câu nói của hắn đã được không ít người tán đồng.

- Nói hươu nói vượn, nhi tử của ta sẽ không yếu đuối tới mức đó?

Phương Di phản bác.

Vạn Dạ Không khép hờ hai mắt, dường như không muốn chấp nhặt với một phụ nhân như nàng.

- Giang Thần lĩnh ngộ Thiên Nhân hợp nhất, Thiên Võ ý cảnh lại có trình độ cao nhất trong tất cả các đệ tử Thánh Viện ra tay ngày hôm nay.

Thế nhưng, lại có người mở miệng, mọi người lập tức nhìn sang

- Tố Thự Thiên, nhân vật chữ Giáp trên Thăng long bảng và Danh nhân bảng.

Mọi người lại thét lên một tiếng kinh hãi, Tố Thự Thiên không nói rõ Cao Thiên Ca không bằng Giang Thần, nhưng lại chỉ ra Thiên Võ ý cảnh, ý tứ đã rất rõ ràng.

- Thiên Võ ý cảnh?

Giang Thần thân là truyền nhân kiếm đạo, chuyện này đã được rất nhiều người biết, nhưng Thiên Võ ý cảnh, nếu không phải Tố Thự Thiên nói ra thì người có thể nhìn ra được chuyện này sẽ rất ít.

- Như vậy thì tính sao chứ? Nhi tử của ta nắm giữ huyết thống Thiên Phượng, đủ để không quan tâm tới điểm ấy.

Phương Di vẫn rất không phục, cũng càng ngày càng thất thố.

Tố Thự Thiên lắc đầu một cái, không nhiều lời.

- Mẫu thân.

Cao Thiên Ca rất hối hận lời mình vừa nói, còn không bằng trực tiếp chịu thua, nếu cứ tiếp tục nữa, sợ rằng hắn sẽ trở thành trò cười của mọi người.

- Là con thua!

Hắn lớn tiếng nói.

- Nhi tử của ta, con đừng sợ, con không thua, con nắm giữ huyết thống Thiên Phượng, bọn họ chỉ là người vô tri mà thôi!

Phương Di nói.

Sau đó mọi người nhìn thấy Cao Thiên Ca đã sắp khóc lên.

- Như vậy đi, các ngươi đánh ra một chiêu mạnh nhất, để xem kết quả ra sao.Có người có ý đồ xấu khiến cho mọi người khó chịu, sự thực bày ra ở trước mắt rất rõ ràng, căn bản không cần so sánh nữa.

Nếu như có tiền lệ, như vậy tỷ thí sau đó sẽ không phân ra được thắng bại, ai thua cũng có thể nói mình có tuyệt thức chưa dùng.

- Không sai, Giang Thần, có bản lĩnh thì ngươi lại so một lần nữa xem! Nếu như ngươi còn có thể thắng thì ta sẽ xin lỗi ngươi.

Phương Di lập tức nắm lấy cơ hội, nàng khiến cho người chán ghét, nhưng cũng có chút khôn vặt.

- Đây là tỷ thí Thánh Viện, thắng bại đã phân, không phải là nơi mà Cao gia các ngươi nói là có thể tính toán!

Sử Văn Cung bất mãn nói.

Lúc này mọi người mới nhớ tới tuy rằng Phương Di tranh luận với người khác, thế nhưng kết quả đã được Sử Văn Cung tuyên bố từ trước đó.

- Giáo tập đại nhân, vì để tránh cho có người vô tri hoài nghi quyết định của ngươi, cứ để ta so một lần với hắn, để cho bọn họ hết hy vọng đi.

Giang Thần nói.

Nếu như Giang Thần trực tiếp yêu cầu so một lần nữa, Sử Văn Cung vốn đã không thích hắn sẽ rất tức giận.

Nhưng mà, nghệ thuật nói chuyện là ở chỗ này, Giang Thần vừa nói như vậy, vẻ mặt Sử Văn Cung hòa hoãn lại, sau đó gật đầu đồng ý.

- Là do chính ngươi yêu cầu đó!

Kỳ thực ở sâu trong lòng của Cao Thiên Ca cũng muốn chứng minh chính mình, nếu Giang Thần đã chủ động nhắc tới, như vậy không thể tốt hơn được nữa.

Hai người lùi về phía sau, dùng một chiêu quyết thắng bại.

- Giang Thần hoàn toàn không cần thiết phải làm như vậy.

- Người kiêu ngạo tự nhiên sẽ không chịu được sự vô tri của Phương Di kia.

- Chỉ sợ một chiêu không phân ra thắng bại, dù cho là chiếm thế thượng phong thì cũng sẽ bị Phương Di mượn đề tài để nói chuyện của mình.

Trải qua Phương Di này gây ra trò cười như vậy, người ủng hộ Giang Thần cũng không ít, chỉ sợ đây là chuyện mà Phương Di không nghĩ tới mà thôi.

Bây giờ nàng không có thời gian rảnh rỗi nghĩ tới những thứ này, nàng chỉ nhìn chằm chằm vào trên đài không tha mà thôi.

- Hỏa Phượng liệu nguyên.

Cao Thiên Ca rất quý trọng cơ hội lần này, toàn lực ra tay, hỏa diễm phóng lên trời.

- Hỏa kiếm quy nhất!Hắn chém ra một kiếm, hỏa diễm và ánh kiếm dung hợp, hóa thành một thanh kiếm bằng hỏa diễm, xuyên qua phía chân trời.

- Sát na kiếm pháp: Thức thứ nhất!

Giang Thần thì lại điều động kiếm chiêu tương đồng, lần này, tất cả mọi người đều tập trung tinh thần nhìn vào, hy vọng có thể nhìn ra hàm nghĩa của một kiếm này.

Đặc biệt là trưởng lão Thánh Viện vừa nãy muốn ra tay cứu giúp, trong lòng bọn họ đã bắt đầu phỏng đoán kết quả.

Nếu như lần nữa cứu giúp, liệu có thể chạy tới trước khi kiếm của Giang Thần tới hay không?

Nhưng mà, bọn họ vừa mới có suy nghĩ này xong thì kiếm của Giang Thần so với vừa rồi còn nhanh hơn, gió kiếm mênh mông cuồn cuộn thổi tan ngọn lửa hừng hực.

Một giây sau, kiếm của Giang Thần lần nữa khoát lên trên cổ của Cao Thiên Ca.

Ngược lại, một kiếm của Cao Thiên Ca ngay cả y phục của Giang Thần cũng không tìm thấy được.

Cao Thiên Ca, lần nữa thua!

Kết quả này vẫn được coi là nằm ở trong dự liệu, mọi người lần nữa nhìn về phía Phương Di.

- Không tính, hắn không tránh thoát...

Phương Di còn không chịu thừa nhận.

- Có cần người khác đứng ở nơi đó không nhúc nhích để nhi tử của ngươi đâm một kiếm hay không?

Có điều nàng còn chưa nói hết lời thì một thanh âm nổ vang, chẳng khác nào sấm sét, làm cho đám người trong toàn trường giật nảy mình.

Chỉ thấy một bóng người chậm rãi từ trên không trung hạ xuống.

- Là Xuất Vân tôn giả!

Mọi người rối loạn, người của các phe thế lực liên tục đứng dậy, dùng để biểu thị sự tôn kính của mình.

Người của Cao gia cũng không ngoại lệ, Cao Kha lập tức đứng dậy, mà Thiên lão thì oán giận nhìn Phương Di một chút, vội hỏi:

- Tôn giả đừng giận, võ học của Phương Di bình thường, nàng không hiểu quy củ trong thắng bại.

- Vậy các ngươi cũng không hiểu sao? Tại sao lại không ngăn lại chứ?

Xuất Vân tôn giả kia mắng.

- Cao gia chúng ta chịu thua, tâm phục khẩu phục.

Cao Kha nói.

- Hừ.

Sắc mặt của Xuất Vân tôn giả hòa hoãn lại, lại đột nhiên biến mất, không ai có thể bắt được bóng người của hắn.

Đám người trong Thánh thành đều không cảm thấy ngoài ý muốn, Xuất Vân tôn giả ghét ác như cừu, rất thích lo chuyện bao đồng, theo lý mà nói, tính cách như vậy sẽ làm cho người ta căm ghét.

Nhưng mà, thực lực của hắn lại để hắn có được sự tôn trọng của mọi người.

- Cao gia các ngươi đã chịu thua, như vậy có phải nên thực hiện tiền đặt cược hay không?

Giang Thần thu hồi Xích tiêu kiếm, nhìn mọi người trong Cao gia.

Người của Cao gia biến sắc, đều nhìn về phía Phương Di.

Xuất Vân tôn giả đã đứng ra, Phương Di cũng không dám mạnh miệng, nàng đứng dậy, nói:

- Ta sẽ làm theo lời ta từng nói, xin lỗi ngươi.

Giang Thần cũng sẽ không cứ quên đi như vậy, hắn lại hỏi:

- Nói thế nào?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau