THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 261 - Chương 265

Chương 262: Cả quãng đời còn lại phải hối hận

Giang Thần đi ra khỏi cửa lớn Cao gia, Cao Thiên Ái đuổi kịp hắn.

- Biểu ca, ta không nghĩ tới sẽ là như vậy, thật là xin lỗi.

Giang Thần hoài nghi là nàng cố ý chỉnh mình cho nên mới sắp xếp như vậy, bây giờ nhìn dáng vẻ của nàng hắn lại cảm thấy không giống, hắn nói:

- Vậy ngươi mời ta đến Cao gia, theo dự liệu sẽ xảy ra chuyện gì chứ?

- Gia gia.

Nước mắt của Cao Thiên Ái chẳng khác nào trân châu rơi xuống trên đất, nàng nói:

- Thân thể của gia gia càng ngày càng không xong, ta có thể cảm nhận được kỳ thực gia gia rất hối hận...

- Thiên Ái!

Nam tử lúc trước nói chuyện thay cho Giang Thần xuất hiện ở cửa lớn, rất là nghiêm túc quát lớn một tiếng.

Bất đắc dĩ, Cao Thiên Ái không nói hết lời mà chạy về phía Cao phủ.

Nam tử kia đứng ở cửa nhìn Giang Thần, ánh mắt rất phức tạp, một lúc sau, hắn bất đắc dĩ thở dài một hơi, không hề nói gì mà lập tức xoay người.

Giang Thần đang suy nghĩ về lời của Cao Thiên Ái.

- Không nên chứ, gia chủ thế gia truyền thừa, ít nhất cũng có thể sống được mấy trăm năm.

Giang Thần rất nghi hoặc, có điều hắn cũng sẽ không ngốc đến mức tiến vào Cao phủ để đi hỏi.

Hắn và Bạch Linh trở lại Thánh Viện, chuyện thứ nhất hắn làm chính là đi hỏi thăm xem nhi tử của Phương Di kia rốt cuộc là ai.

Hắn không có bằng hữu gì cho nên chỉ có thể tìm Phi Nguyệt công chúa, rất nhiều chuyện trước đó đều là đối phương nói cho hắn biết.

Phi Nguyệt công chúa vẫn còn ở Tây viện, khi Giang Thần tìm tới nàng, hắn đã nhìn thấy một người không thể tưởng tượng nổi ở bên người nàng, tiểu đội trưởng Y Tình lớp đặc cấp của Tây viện.

Nàng nhìn thấy Giang Thần, vẻ mặt hết sức phức tạp, không thể dùng ngôn ngữ nào để hình dung được.

Phi Nguyệt công chúa biết Giang Thần đến là để tìm mình, nàng khẽ nói một câu với Y Tình ở bên cạnh.

- Chuyện gì.

Nàng đi tới trước người Giang Thần, rất bình tĩnh hỏi.

- Hỏi thăm một người, có phải là trong Thánh Viện có một vị đệ tử Cao gia, thực lực Thông thiên cảnh hay không?

Giang Thần nói.

- Ngữ khí của ngươi dường như là chắc chắn ta sẽ nói cho ngươi biết vậy?

- Ta sắp chiến với người này.

Giang Thần nói.

Đôi mắt đẹp của Phi Nguyệt công chúa xoay chuyển một cái, nói rất nhanh:

- Người ngươi nói hẳn là Cao Vân Ca, hiện tại vẫn còn ở Thánh Viện. Mà đệ tử Cao gia chỉ có hắn là Thông thiên cảnh, tiểu đội trưởng lớp đặc cấp Bắc viện, khi đột phá Thông thiên cảnh đã khai phá đến cái kỳ mạch thứ tư.

Nói xong, trên mặt nàng tràn ngập vẻ vui vẻ, nói:

- Đông viện Liễu Vô Tâm, Nam viện Tô Lệ, Tây viện Y Tình, hiện tại lại thêm một Bắc viện Cao Vân Ca, ngươi đang tự đào hố chôn mình sao?

- Người này ta biết, Cao Vân Ca còn không thoát khỏi giai đoạn sơ cấp của Thông thiên cảnh.

Hệ thống cảnh giới của Thông thiên cảnh rất khác, không phải vừa đột phá là có thể đi vào được, trước đó bản thân sẽ nằm ở trong một giai đoạn sơ cấp.

Nói thí dụ như Giang Thần hiện tại vậy, hắn khi còn là Thần Du cảnh trung kỳ đỉnh cao đã đột phá lên Thông thiên cảnh, giai đoạn sơ cấp là yếu nhất.

- Đúng vậy, thế nhưng vấn đề là người ta đã khai phá đến cái thứ tư...

- Kỳ mạch đúng không, ta biết.

Phi Nguyệt công chúa cười lạnh một tiếng, hưng phấn nói:- Hiện giờ ta rất chờ mong ngày thi đấu bốn viện đến, ta nghe người ta nói ngươi chỉ trích Y Tình, làm cho ngươi phải rời khỏi Tây viện, nàng đang chờ tìm ngươi gây phiền phức đây.

- Ồ?

Giang Thần liếc mắt nhìn Y Tình, trong lòng thầm nghĩ, những lời này hẳn là do Liễu Vô Tâm kia nói.

- Thực sự là tẻ nhạt.

Đối với chuyện này, hắn cũng không quá quan tâm, đã có được tin tức mà mình muốn, hắn hỏi dò mối nghi ngờ ở trong lòng, lại nói:

- Hiện giờ ngươi sống rất tốt, như hình với bóng với tiểu đội trưởng lớp đặc cấp, có lẽ cũng sống rất tiêu sái ở trong Tây viện.

- Vốn ngươi cũng có thể như vậy, ngươi giống như ta, đều là Thiên Nhân hợp nhất, trạng thái như thế này liên quan tới Thiên Võ ý cảnh, các thiên tài Thánh Viện cũng chưa chắc đã có người người có ngộ tính như thế này.

Giang Thần không tự chủ được gật đầu, quả thực Thiên Võ ý cảnh không phải bình thường, hắn đã thích ứng được chỗ tốt này, nhưng đối với những người còn chưa đột phá kia lại là thứ mà bọn họ rất khát vọng.

- Để ta đoán, khoảng thời gian này các ngươi thường thường hay chơi cờ có đúng không?

Giang Thần cười nói.

- Làm sao ngươi biết được?

Phi Nguyệt công chúa cả kinh, thông qua kỳ thuật đánh cờ dẫn dắt Y Tình lĩnh ngộ Thiên Võ ý cảnh.

Chỗ tốt là Y Tình sẽ chỉ điểm võ học và phương diện tu hành của nàng.

- Thiên Võ ý cảnh và kiếm thuật của ngươi rất hoàn mỹ, nếu như ngươi không hung hăng như vậy, khiêm tốn một chút thì ngươi cũng sẽ trở thành đối tượng được hoan nghênh.

Phi Nguyệt nói.

- Tính cách quyết định, đây là chuyện ta hết cách rồi, đa tạ tình báo của ngươi.

Phi Nguyệt công chúa nghe thấy câu cuối cùng của hắn, phản ứng của nàng rất lớn, nàng cải chính nói:

- Ta lặp lại lần nữa, không phải là ta đang giúp ngươi! Ta muốn nhìn ngươi gặp xui xẻo, muốn nhìn thấy ngươi không sống được nữa ở Thánh Viện mà bị đuổi về đi. Mặt khác, ta còn muốn nói cho ngươi một chuyện.

- Cái gì?

- Bên Anh Hùng đại thính truyền đến tin tức, người xuất sắc trong thi đấu bốn viện lần này sẽ có được một quãng thời gian  đi tới Thời gian chi điện tu luyện!

Tin tức này đúng là chuyện mà Giang Thần rất để ý, cho dù Y Nguyệt Xuyên đã nói, Thời gian chi điện chỉ mở ra đối với đệ tử ưu tú nhất, nhưng rốt cuộc có thể mở ra được hay không thì lại phải do bề trên quyết định.Như hắn đã từng nói, Phi Nguyệt công chúa nói cho hắn biết những tin tức này không phải giúp hắn, chỉ thấy trên khuôn mặt của nàng tràn ngập vẻ tươi cười, nàng nói:

- Nếu như ngươi không đột phá cảnh giới, nhiều lắm ngươi cũng chỉ giao thủ với thành viên trên Thiên giới bảng, mà với năng lực của ngươi, muốn xuất sắc không khó, đáng tiếc, đáng tiếc.

- Công chúa điện hạ, ngươi muốn làm cho cả quãng đời còn lại của ta sống trong sự sám hối hay sao.

Giang Thần buồn cười nói.

- Chúng ta là địch đó!

Phi Nguyệt công chúa trực tiếp thừa nhận, cho rằng đây là chuyện thiên kinh địa nghĩa.

- Được thôi, có điều công chúa này, ngươi sẽ phát hiện ra, ngày hôm nay ngươi nói cho ta biết những tin tức này kỳ thực là đang giúp ta.

Để lại câu nói này, Giang Thần rời khỏi Tây viện.

- Hắn nói cái gì thế?

Y Tình đi lên, hiếu kỳ nói.

- Phí lời, tất cả chỉ là phí lời mà thôi.

Phi Nguyệt không muốn nhiều lời.

Giang Thần đột phá Thông thiên cảnh, khi tỷ thí, đối thủ của hắn cũng sẽ là Thông thiên cảnh.

Hắn không khai phá kỳ mạch, làm sao có thể chống lại đệ tử Thánh Viện được chứ?

Thế nhưng hắn vẫn trước sau như một, như là tất cả mọi người trên thế gian không hiểu ta làm cho Phi Nguyệt công chúa rất muốn ngày thi đấu bốn viện đến nhanh hơn, để co người ta đánh cho Giang Thần tỉnh táo lại.

Có điều, ở sâu trong lòng của Phi Nguyệt công chúa lại có một tia rung động,

Phần tự tin kia của Giang Thần nhiều lần làm cho hắn một tiếng hót lên làm kinh người, lần này có thể cũng như thế hay không?

- Sẽ không, sẽ không! Hắn không khai phá kỳ mạch đã ở thế yếu, đây là chân lý được vô số tổ tiên tổng kết mấy trăm năm qua, không thể sai được!

Phi Nguyệt công chúa thầm nói.

- Thật không biết sau khi những người kia nhìn thấy ta đạt tới Thông thiên cảnh mà vẫn có thể khai phá được kỳ mạch thì sẽ có vẻ mặt ra sao?

Giang Thần rời khỏi đây, chỉ là trong đầu vẫn nghĩ tới điểm này, vẻ mặt tươi cười, khiến cho các đệ tử Thánh Viện qua lại không tìm được manh mối.

Bỗng nhiên, bên tai Bạch Linh vang lên âm thanh của hắn, cười nói:

- Yên tâm đi, chắc thắng, còn nữa, nội dung ta dạy cho ngươi ngươi đã nhớ chưa?

- Điên rồi, điên rồi, tên này điên rồi.

Đệ tử Thánh Viện làm bộ đi ngang qua, kỳ thực mỗi một người đều đang dựng thẳng lỗ tai lên để nghe trộm, thấy hắn lầm bầm với một con chiến sủng, cả đám kinh ngạc không thôi.

Chỉ là nghĩ đến tình cảnh của hắn, đối phương làm như vậy cũng rất bình thường.

- Nhất định là hắn đã biết rõ mình bỏ qua cái gì, cho nên mới không chịu được đả kích!

- Đáng tiếc, đáng thương quá.

- Người đáng thương tất có chỗ đáng trách, nếu không phải hắn hung hăng như vậy thì sẽ có tình cảnh như bây giờ sao?

Tin tức Giang Thần phát điên giống như gió truyền qua bốn viện, dẫn tới vô số người thảo luận.

Cùng lúc đó, ngày thi đấu bốn viện diễn ra cũng theo từng ngày trôi qua mà tới gần.

Tỷ thí như vậy, mỗi mấy tháng Thánh Viện đều bố cáo, cổ vũ tính tích cực của các đệ tử, lần này lại có Thời gian chi điện làm phần thưởng cho nên các đệ tử đều liều toàn lực, muốn thi triển thân thủ vào ngày thi đấu bốn viện.

Chương 263: Tỷ thí bắt đầu!

Tám cái kỳ mạch, mỗi cái có bốn cái thần huyệt.

Số lượng không nhiều, thế nhưng độ khó gấp mấy lần ngưng tụ thần huyệt ở mười hai chính kinh.

Vì vậy đệ tử ưu tú nhất của Thánh Viện cũng chưa chắc đã có thể khai phá toàn bộ trước khi đột phá Thông thiên cảnh.

Hiện tại Giang Thần là Thông thiên cảnh, không chỉ không có loại cảm giác gấp gáp kia mà độ khó cũng hạ thấp, tốc độ tăng lên.

Trong khoảng thời gian bị người khác cười nhạo, Giang Thần đã khai phá xong cái kỳ mạch thứ nhất, từ ngày hắn đánh đập Tô Lệ mà tính toán, còn chưa được một tháng.

- Khai phá cái kỳ mạch thứ hai, có lẽ sẽ không thành vấn đề.

Theo thời gian bốn viện tỷ thí tới gần, đệ tử bên trong Thánh Viện đều gần như giống Giang Thần, tu hành tới mức mất ăn mất ngủ.

Đệ tử tiến tu năm nay mới đến bị bầu không khí cuồng nhiệt như vậy doạ cho kinh hãi.

Đệ tử Thánh Viện cho là mình hơn người một bậc, thế nhưng không có nghĩa là bọn họ không khắc khổ, trong Thánh Viện tụ tập các đệ tử ưu tú nhất ở trên đại lục, ai cũng không cam lòng không rớt lại phía sau mọi người.

Sau mười ba ngày, rốt cục bốn viện tỷ thí đã đến.

Một ngày nọ, Giang Thần từ bên trong phòng đi ra, có thể nhìn ra được tâm tình của hắn rất tốt, đón ánh mặt trời rồi chậm rãi xoay người.

Không chút nghi ngờ nào cả, cái kỳ mạch thứ hai đã được khai phá thành công, đồng thời cũng đã bắt tay vào khai mạch tới cái thứ ba.

Những đệ tử Thánh Viện đi qua trước cửa, khi nhìn thấy Giang Thần ánh mắt trước sau vẫn phức tạp như một, vẻ tiếc hận đồng tình và cười nhạo lạnh lùng đều có cả.

- Người vô tri.

Giang Thần lắc đầu một cái, nỉ non một câu.

Ngưng khí, tụ nguyên, thần du, ba cảnh giới này đều không thể rời bỏ lực lượng ở bên trong kinh mạch.

Nhưng đến Thông thiên cảnh thì lại không giống nữa, toàn thân đều có thể chứa đựng lực lượng thiên địa, kinh mạch sẽ trở thành râu ria không đáng kể.

Mà hiệu quả của tám cái kỳ mạch là làm cho thân thể tăng cao tiến thêm một bước.

Đơn giản mà nói, ở trong cấp độ Thông thiên cảnh, có thêm hiệu quả của một cái kỳ mạch thì sẽ chẳng khác nào như xuất hiện thêm một tay.

Bởi vì bản chất không giống cho nên tốc độ khai phá kỳ mạch của hắn so với những người khác, có thể nói là kinh thế hãi tục.

- Kỳ mạch đã hoàn toàn được khai phá, vượt qua giai đoạn Thông thiên cảnh sơ cấp, đến lúc đó, coi như Ninh Hạo Thiên xuất quan thì cũng không sợ.

Ninh Hạo Thiên đột phá Thông thiên cảnh, thời gian cũng mới chỉ chừng một năm mà thôi. Mà hắn ta đã mất đi Thần mạch, không thể dẫn trước được Giang Thần quá nhiều.

Nếu như nói thời điểm Giang Thần gia nhập Thiên Đạo môn, khi đó chênh lệch giữa hắn và Ninh Hạo Thiên chừng một trăm bước.

Như vậy hiện tại, chỉ còn lại mười bước cuối cùng nữa mà thôi.

- Cứu phụ thân ra, giải trừ độc ở trên người của mẫu thân, như vậy sau đó...

Giang Thần ngẩng đầu lên, trời xanh mây trắng, hùng tráng hùng vĩ, khiến cho người ta có cảm giác mình rất nhỏ bé.

Thông thiên cảnh có thần uy thông qua phía chân trời, đi tới thế giới vị diện khác.

- Thánh vực.

- Nhà của ta!

- Ta phải quay về!

Hai tay Giang Thần nắm chặt, không nhận rõ ra được là kích động hay là phẫn nộ.

- Giang Thần!

Khi Giang Thần đang lẩm bẩm thì một đám người đi tới chỗ của hắn.

Là Phong Kỷ đội, người mang đội là Ứng Vô Song.

Một đội nhân mã thế tới hung hăng, giống như Giang Thần đã phạm vào chuyện gì đó, đám người họ đang muốn tới bắt hắn vậy.

Đệ tử Đông viện xung quanh liên tục nghỉ chân, nhưng cũng không nhìn thấy Phong Kỷ đội có ý muốn ra tay.

- Làm sao vậy?

Đầu óc của Giang Thần cũng có chút mơ hồ, hắn có ấn tượng rất tốt đối với Phong Kỷ đội, hoặc là nói vị đội trưởng này thì đúng hơn.- Ngày hôm nay là ngày bốn viện tỷ thí, ngươi cần phải tham gia, đây là chỉ lệnh của viện trưởng.

Mặt của Ứng Vô Song vẫn mặt không hề có chút cảm xúc nói một câu, nghiêm túc chăm chú.

- Ta biết, ta cũng không có ý định chạy.

Giang Thần không hiểu nói.

- Ngươi có thể cáo ốm, thân thể không khỏe, luyện công xuất hiện chuyện không may, để trốn tỷ thí của mình, nếu như là như vậy thì chúng ta sẽ mời linh y tới để xem bệnh cho ngươi.

Một tên trong Phong Kỷ đội nói, ngữ khí không quá thân mật.

- Đây là chỉ lệnh của viện trưởng sao?

Giang Thần hỏi.

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, đầu óc của Giang Thần có chút mơ hồ, hắn cũng đã từng thấy ba vị trong bốn vị viện trưởng bốn viện. Thế nhưng người của Phong Kỷ đội lại nói rõ là viện trưởng Thánh Viện.

Hắn cũng chưa từng thấy!

- Còn chưa đủ rõ ràng sao? Ngươi không cần có chủ ý gì quỷ quái, ngày hôm nay mọi người sẽ nhìn vào biểu hiện của ngươi, không hài lòng sẽ đưa ngươi trở về, ta khuyên ngươi thu thập hành lý đi thì hơn.

Lại có một đội viên mở miệng, đã không phải là bất thiện mà là có chứa ác ý.

- Được rồi, không cần phải nói lời thừa thãi nữa.

Ứng Vô Song có chút không vui nói.

Nhưng đội viên của nàng không có ý bỏ qua, nhìn thấy vẻ nghi hoặc trên mặt của Giang Thần, hắn bất mãn nói:

- Lần trước bởi vì tên này cho nên đã hại cho cả đội chúng ta bị phạt, đội trưởng...

- Ta nói được rồi, các ngươi không nghe thấy sao?

Ứng Vô Song quát lạnh.

Tức thì, tất cả đội viên cấm khẩu, thân thể đứng thẳng tắp, vẻ mặt trên mặt đều thu lại.

Giang Thần bất ngờ về khí thế của Ứng Vô Song, lại cân nhắc đội viên vừa nãy của Phong Kỷ đội, hắn đã hiểu rõ chuyện gì vừa xảy ra.

- Bởi vì chuyện Tô Lệ cho nên làm hại ngươi bị đuổi đúng không?

Giang Thần hỏi.- Không có quan hệ gì tới ngươi.

Ứng Vô Song lạnh lùng nói.

- Rõ ràng là song phương tự nguyện công bằng động thủ...

- Nhưng dù thế cũng phải phân nặng nhẹ, ngươi một mặt đánh đập Tô Lệ, lại còn phế hắn, hại cho chúng ta không thể ngăn lại được, tới hôm nay Tô Lệ mới xuống được giường, Thánh Viện không xử trí ngươi, cho nên mới chĩa mũi giáo...

Đội viên ngắt lời của Giang Thần lập tức bị Ứng Vô Song dùng ánh mắt ngăn lại.

Ứng Vô Song xoay người, nhìn vào người đội viên kia, không nói một lời, trong con ngươi đẹp đẽ tràn ngập ý lạnh.

Tên đội viên kia cúi đầu, mồ hôi lạnh bốc lên.

- Nếu như ai nhiều lời nữa thì lập tức rời khỏi tiểu đội.

Ứng Vô Song nói.

Sau khi đảm bảo các đội viên đã nghe rõ lời của nàng, Ứng Vô Song mới nhìn về phía Giang Thần, nói:

- Đi thôi.

Cho dù Giang Thần khó chịu, thế nhưng nghĩ tới dù sao bản thân hắn cũng phải đi, cho nên hắn không thể làm gì khác hơn là đi theo nàng.

Có điều còn chưa đi ra khỏi Đông viện thì hắn đã dừng bước.

- Cái gì, ngươi muốn đi nhìn tỷ thí? Ngươi đã quét dọn xong chưa?

Một đạo thanh âm sắc bén vang lên ở cách đó không xa.

Giang Thần nhìn sang, phát hiện ra trên quảng trường tượng đồng của Đông viện có một tên đệ tử tiến tu cầm chổi đang đứng ở đó, vẻ mặt lúng túng, hàm răng cắn chặt.

Ở trước người của hắn có vài tên đệ tử Thánh Viện vênh váo hung hăng đang đứng đó, mà người cầm đầu chính là người vừa mới lên tiếng kia.

Trải qua thời gian nửa năm, quan hệ giữa đệ tử tiến tu và đệ tử Thánh Viện rất là vi diệu, có đệ tử tiến tu gia nhập vào đoàn đội các đệ tử Thánh Viện, cũng có đệ tử tiến tu ôm đồm lại với nhau, hình thành một nguồn lực lượng.

Mặc kệ như thế nào, trải qua thời gian dài như vậy, sẽ có rất ít đệ tử Thánh Viện sẽ đi làm khó dễ đệ tử tiến tu như vậy.

Giang Thần cau mày, nếu như hắn không nhớ lầm, trong khoảng thời hắn hắn ở Đông viện, người quét rác vẫn là vị đệ tử tiến tu kia.

Toàn bộ mặt đất Đông viện đều được hắn quét dọn, bận bịu từ sáng sớm đến buổi trưa.

Mỗi lần nhìn thấy người này, dường như vị đệ tử này đã hoàn toàn tách biệt với thế gian, hoàn thành nhiệm vụ của mình giống như xác chết di động vậy.

Hôm nay hắn muốn đi xem Thánh Viện tỷ thí, nhìn quyết đấu đặc sắc của các thiên tài trên đại lục.

Tuy nhiên lại bị đối phương từ chối một cách vô tình, chuyện này làm cho hắn gần như tan vỡ.

- Sao nào, ngươi còn không phục sao?

Tên đệ tử Thánh Viện kia dùng giọng như giọng của nữ nhân khiêu khích, tay phải không nhẹ không nặng đánh vào trên khuôn mặt của vị đệ tử tiến tu kia.

Giang Thần chú ý tới bờ vai của tên đệ tử tiến tu này đã run rẩy.

- Các ngươi mặc kệ chuyện này hay sao?

Giang Thần hỏi.

- Trừ phi tự hắn phản kháng, nếu không không ai có thể giúp được hắn.

Ứng Vô Song nói.

- Trước đó ta cũng nghĩ như vậy, mà hôm nay hắn đã phản kháng, cần trợ lực.

Giang Thần nói, sau đó hắn đi tới quảng trường.

Ứng Vô Song chần chờ một lúc, không có ngăn cản, cũng không ra tay.

Chương 264: Tốt nghiệp sớm

Theo Giang Thần đến gần, mấy người trên quảng trường đã chú ý tới hắn.

Sắc mặt của đệ tử Thánh Viện có chút quái dị, vẻ mặt kiêng kỵ, mấy ngày nay, đại đa số đệ tử đều cười nhạo Giang Thần ở sau lưng, chỉ có một số cực ít người mới dám kêu gào ở trước mặt hắn.

Ngày đó Tô Lệ bị đánh thành bộ dáng kia, tất cả đệ tử Đông viện vẫn còn nhớ rất rõ ràng.

Phản ứng của đệ tử tiến tu thì lại rất kỳ quái, hiển nhiên hắn đã nhận ra được Giang Thần, trên hai tay nắm chổi bất ngờ nổi lên gân xanh.

- Người ta muốn đi tham gia bốn viện tỷ thí, các ngươi không cho phép sao?

Giang Thần không có dông dài, trực tiếp hỏi.

- Hắn... nhiệm vụ ngày hôm nay của hắn còn chưa xong.

Tên đệ tử cầm đầu ngoài mạnh trong yếu nói, hắn muốn biểu hiện ra việc hắn không sợ Giang Thần, thế nhưng ngữ khí đã bán đứng hắn.

- Quét rác? Nếu như tiếp tục nói phí lời như vậy thì đừng trách ta biến các ngươi thành cái chổi quét đất!

Giang Thần quát lên.

- Dựa vào cái gì? Ngươi dám làm xằng làm bậy sao?

Đệ tử Thánh Viện bị hắn nói như vậy, lửa giận cũng xông lên trên đầu

- Có nhìn thấy người ở bên kia không?

Giang Thần chỉ về phía đám người Ứng Vô Song.

- Phong Kỷ đội sao?

Sau khi mấy đệ tử Thánh Viện này chú ý tới chuyện này, cả đám giật nảy cả mình.

- Bọn họ tới đón ta đi tỷ thí, coi như ta đánh các ngươi gần chết thì bọn họ cũng sẽ không quản.

Giang Thần đắc ý cười nói.

Nghe vậy, phản ứng của các thành viên Phong Kỷ đội không giống nhau, rất là bất mãn, có điều Ứng Vô Song không tỏ thái độ cho nên bọn họ không dám mở miệng.

Giang Thần nói ra lời khiến cho người ta khiếp sợ, Phong Kỷ đội hộ tống hắn?

- Hừ!

Mặc kệ thật giả thế nào, bọn họ không muốn vì đệ tử tiến tu mà gây ra phiền toái cho nên lục tục rời đi.

Giang Thần mỉm cười, cúi đầu nói với tên đệ tử tiến tu kia:

- Chúng ta đi thôi.

Dường như tên đệ tử tiến tu kia không nghe thấy lời hắn nói vậy, vẫn đứng ở đó không nhúc nhích.

- Hả?

- Ngươi rất uy phong đánh đuổi bọn họ, chờ trải qua ngày hôm nay, rất có thể bọn họ sẽ trút tức giận lên trên người ta!

Đệ tử tiến tu gầm nhẹ, trong thanh âm mang theo vẻ bi phẫn.

Giang Thần không hề tức giận, trái lại còn có chút đồng tình, nhìn viền mắt đang ướt át của đối phương, nói:

- Thế thì sao chứ, không phải cuối cùng cũng chỉ là quét rác thôi sao? Người tu hành, con đường võ đạo nếu đi như vậy sẽ không đi tới tận cùng được.

- Đừng tìm ta nói những lời này, xuất thân không giống nhau cũng đã quyết định thành tựu cao thấp khác nhau.

Đệ tử tiến tu nói.

- Quả thực xuất thân không giống thì đãi ngộ không giống, thế nhưng bởi vậy mà chán đời thì có ý nghĩ gì chứ?

Giang Thần nói.

- Ngươi muốn nói người sẽ thắng trời, ngươi nghịch thiên cải mệnh đúng không? Thế nhưng không phải cuối cùng rồi ngươi cũng sẽ giống như ta sao, ngày hôm nay nhất định ngươi sẽ phải thất bại.

- Nếu như ta không thất bại thì sao? Đi với ta, để ta dạy cho ngươi nghịch thiên cải mệnh.

Giang Thần nói.Đệ tử tiến tu sững sờ, do dự trong chốc lát rồi thả chổi xuống, cùng Giang Thần đi về phía Phong Kỷ đội.

- Ngươi tên là A Phi đúng không?

Giang Thần hỏi.

Chân mày của hắn có thể nói là mày kiếm mắt sao, đôi môi rất mỏng khép lại gần giống như một sợi chỉ vậy, giống như hai cái lưỡi đao, sống mũi thẳng tắp khiến cho mặt của hắn nhìn qua lại càng thêm thon gầy.

Trong lúc vô tình Giang Thần đã nghe thấy những đệ tử khác thảo luận qua về người này, lúc vừa mới tới Thánh Viện người này xảy ra xung đột với người khác, cuối cùng lên Anh hùng đài, kết quả thảm bại.

Thế nhưng, thất bại cũng không sao, so với các đệ tử tiến tu sợ hãi rụt rè khác hắn đã rất đáng gờm rồi.

Giang Thần muốn lập lại niềm tin của hắn.

Có điều, A Phi chỉ gật gù, phản ứng không quá lớn, ở trong mắt hắn, Giang Thần cũng là một người thất bại mà thôi.

Bốn viện tỷ thí được cử hành ở trên quảng trường giữa bốn viện, nơi này có thể chứa đựng mấy vạn người.

Một loạt ghế được sắp xếp cao thấp không đồng đều tạo thành một vòng tròn, trên mặt đã có không ít người ngồi.

Phong Kỷ đội đến khiến cho bọn họ chú ý, dù sao y phục của Phong Kỷ đội rất là ưa nhìn, các đội viên anh khí bừng bừng, đặc biệt là Ứng Vô Song, khuôn mặt đẹp đẽ và khí chất của nàng càng hấp dẫn không ít ánh mắt.

Nghiễm nhiên, Giang Thần và A Phi ở trong đó cũng bị quan tâm.

- Sao hai đệ tử tiến tu này lại được Phong Kỷ đội tự mình mang đến vậy chứ?

- Nếu như là phạm tội, sẽ không mang tới nơi này.

- Người kia dường như là Thông thiên cảnh không đáng giá một đồng!

- Ở đâu? Ta xem một chút! Quả nhiên là hắn.

Người tới đây hôm nay không chỉ là đệ tử Thánh Viện mà cũng có không ít người của Thánh thành, trong gồm rất nhiều đệ tử tốt nghiệp từ Thánh Viện, cùng với thế lực khắp nơi đến quan sát.

Đương nhiên, còn có những người đến cổ vũ nữa.

Hiểu biết của bọn họ đối với Giang Thần chỉ từ trên mặt nhật báo mà thôi, Thông thiên cảnh không đáng một văn rốt cuộc có dung mạo ra sao, người biết được cũng không nhiều.

Trải qua đệ tử Thánh Viện nhắc nhở, bọn họ duỗi dài cái cổ ra, muốn chứng kiến hình dáng của hắn.

- Viện trưởng, người đã được mang tới.
Ở giữa có một thính phòng, rất là bắt mắt.

Người có thể ngồi ở chỗ này, đương nhiên đều không đơn giản.

Tổng viện trưởng của Thánh Viện và tổng giáo tập Sử Văn Cung cùng với viện trưởng bốn viện, còn lại chính là giáo viên các viện.

Giang Thần nhìn về phía tổng viện trưởng, đó là một vị lão nhân rất già, có điều, lại không cảm giác được khí tức già nua từ trên người hắn, trái lại còn tỏa ra sự phấn chấn mà người trẻ tuổi không thể có được.

- Giang Thần, biểu hiện của ngươi trong khoảng thời gian này rất ưu tú, kỹ năng ở trên khắp mọi mặt ngươi đều có thể đạt tiêu chuẩn tới mức độ hoàn mỹ, bây giờ cảnh giới của ngươi đã đạt đến Thông thiên cảnh, đạt đến bình cảnh, cho nên hôm nay ta tuyên bố ngươi được tốt nghiệp sớm.

Tổng viện trưởng nói.

Tốt nghiệp sớm?

Hai chữ này nghe rất êm tai, khó nghe chính là khai trừ.

Có điều lời này cũng không phải là không có đạo lý, khoảng thời gian này Thánh Viện cũng không sắp xếp chương trình học cho hắn, nguyên nhân cũng là vì vậy.

Phương diện kỹ năng, hắn không cần dạy nữa.

Trên tu hành, hắn đã là Thông thiên cảnh, quả thực đã đến bình cảnh.

- Đương nhiên, nếu như ngày hôm nay biểu hiện của ngươi ưu tú thì chúng ta sẽ suy xét để ngươi ở lại, gia nhập Anh Hùng đại thính.

Tổng viện trưởng lại nói.

Lời này khiến cho rất nhiều người cho rằng viện trưởng đang làm khó dễ Giang Thần thay đổi cái nhìn.

Bây giờ nhìn lại, dường như là một loại thử thách vậy.

- Không, vẫn là làm khó dễ.

Có điều khi mọi người nghĩ đến đối thủ mà ngày hôm nay Giang Thần phải đối mặt đối thủ như thế nào thì mọi người lại cảm thấy viện trưởng đang làm khó dễ.

Giang Thần hoàn toàn không thắng được, căn bản không thể gia nhập Anh Hùng đại thính.

Chỉ có trong lòng Giang Thần là hiểu rõ, hắn nhìn về phía Thạch Cảm Đương, vẻ mặt của người sau đã khẳng định suy nghĩ của hắn.

Nhất định là Thạch Cảm Đương đã mang lời của mình nói cho cao tầng Thánh Viện, bọn họ nửa tin nửa ngờ, ngày hôm nay bọn họ muốn tới kiểm nghiệm mình.

Ứng Vô Song nhìn Giang Thần một chút, sau đó mang theo đội viên rời đi.

Cũng không biết có phải là ảo giác hay không mà từ trong mắt của nàng Giang Thần đã nhìn thấy hai chữ đồng tình.

- Giang Thần, ngươi nên biểu hiện cho tốt, nếu không Đông viện ta sẽ không đưa ngươi trở về, tự ngươi chậm rãi đi trở về đi!

Giáo viên Đông viện bất mãn nói.

Giang Thần nhíu nhíu mày, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Hắn còn không biết nếu như hôm nay không thể chứng thực lời mà hắn nói, Thạch Cảm Đương sẽ bị cách chức.

Cho dù tính cách của Thạch Cảm Đương táo bạo, một lời không hợp sẽ chửi ầm lên, thế nhưng ở trong lòng người Đông viện lại có địa vị không thể thay thế được.

Bất kể là đệ tử, hay là lão sư, tất cả đều tôn kính Thạch Cảm Đương xuất phát từ nội tâm.

Cũng là may mà đệ tử Đông viện còn không biết chuyện này, nếu không Giang Thần đã sớm bị các đệ tử Đông viện vây công rồi.

- Tìm một nơi ngồi xuống đi, chuẩn bị cẩn thận, khiêu chiến ngày hôm nay của ngươi không nhỏ đâu.

Thạch Cảm Đương nói.

- Đúng vậy, ngày hôm nay ngươi sẽ rất khổ sở đó!

Viện trưởng Nam viện cười lạnh một tiếng, vẻ mặt sung sướng dường như sắp trả được thù vậy.

Bởi vì hôm nay Tô Lệ sẽ báo thù, hắn đã đột phá Thông thiên cảnh!

Chương 265: Đến hơi thở cuối cùng, không ngừng chiến đấu

Cũng không lâu sau, càng ngày càng có nhiều người đến hơn, tất cả ngồi đầy chỗ ngồi, tiếng ồn ào không ngừng vang lên, vô cùng náo nhiệt.

Sau khi tiếng chuông nặng nề vang lên, mọi người yên tĩnh lại, nhìn về phía chỗ ngồi được chú ý nhất.

Lão viện trưởng Thánh Viện đứng dậy, diễn thuyết, giải thích một phen, cảm ơn mỗi người đến đây hôm nay, tiếp theo tuyên bố tỷ thí bắt đầu.

Ở giữa hàng ghế có một khối bình đài rộng rãi, tổng giáo tập Sử Văn Cung nhảy lên trên mặt, giải thích quy củ với các đệ tử Thánh Viện.

Không cần mỗi một vị đệ tử đều ra tay mà dùng phương thức tự nguyện làm đầu.

Đệ tử lên đài có thể khiêu chiến đối thủ của mình, đối thủ cũng có thể từ chối.

Nhưng ở dưới sự chú ý của muôn người, không có người nào muốn bị xem là kẻ nhu nhược.

Đương nhiên, đệ tử địa giới chỉ có thể khiêu chiến đệ tử địa giới mà thôi.

Mà trong quá trình chiến đấu, nếu như biểu hiện đủ sáng, như vậy sẽ được Thánh Viện khen thưởng.

Có điều so với khen thưởng, các đệ tử lại càng để ý tới danh tiếng của mình hơn.

Thánh thành rất lớn, nếu như muốn được đám người trong Thánh thành ghi nhớ là một chuyện rất khó. Mà vào hôm nay, người có lực ảnh hưởng trong Thánh thành hội tụ lại, đây là một cơ hội lộ diện rất tốt.

Không cẩn thận sẽ có thể lên Danh nhân bảng đó.

Tỷ thí bắt đầu từ địa giới trước, sau khi Sử Văn Cung đi xuống đã có mấy tên đệ tử đi lên trên đài.

- Hoàng Bằng, đến chiến một trận với ta!

- Trương Tuấn Kiệt, ta đã sớm nhìn ngươi không hợp mắt, có dám lên đài không?

- Ai tới đánh với ta một trận!

Những đệ tử này lớn tiếng ồn ào, rất giống như những đứa trẻ muốn được người lớn chú ý vậy.

Bình đài đủ lớn, có thể làm cho mấy đôi người đồng thời giao thủ.

Rất nhanh, tỷ thí đã chính thức bắt đầu.

Tiếng ủng hộ không ngừng vang lên, đặc biệt là đệ tử cùng lớp với người ở trên đài đang lớn tiếng hò hét cổ vũ đối phương cố lên.

Đám người Thánh thành biết hiện tại còn chưa tới thời điểm đặc sắc nhất, nhưng trong lòng cũng tràn ngập phấn khởi quan sát.

Rất nhiều thế lực nhìn thấy đệ tử của mình ở Thánh Viện có tiến bộ rất lớn, tất cả đều rất là hài lòng, nghĩ thầm Thánh Viện không hổ là tượng trưng của đại lục.

Từng trận chiến nối tiếp nhau, người thắng trận được viện trưởng biểu dương và khen thưởng.

Có điều người xuất sắc rất ít.

Cái gọi là người xuất sắc cũng không phải thắng lợi là được mà còn phải có biểu hiệu sáng rõ để chiến thắng, khiến cho cao tầng Thánh Viện có tâm ái tài.

Đệ tử xuất sắc của địa giới sẽ không tiến vào Thời gian chi điện, nhưng cũng sẽ được coi trọng.

Nửa giờ sau, đệ tử xuất sắc thứ nhất đã sinh ra.

Chẳng ai nghĩ tới người này sẽ là một vị đệ tử tiến tu.

- Tiến bộ rất nhanh.

Giang Thần thầm nói.

Người đệ tử xuất sắc kia là Phi Nguyệt công chúa, lúc nàng chiến đấu đã mặc chiến y, bàn chân ngọc trơn bóng, ở trên chân thon dài có cột sợi tơ.

Bí thuật của nàng tinh tiến hơn không ít, một chiêu Nguyệt Thần giáng lâm vừa nãy đã đánh bại đối thủ của nàng.

Mà đối thủ của nàng cũng không phải là con mèo con chó nho nhỏ, mà là của tiểu đội trưởng ban thứ ba địa giới Tây viện, nghe nói trước đó hắn có ý với Phi Nguyệt công chúa, sau khi theo đuổi đã thẹn quá hóa giận, vì vậy hôm nay mới chủ động ước chiến.

Kết quả đã rơi vào kết thục thảm bại.

Phi Nguyệt công chúa trở thành đệ tử thứ nhất để lại ấn tượng cho Thánh thành ngày hôm nay.

- Viện trưởng, nàng tên là Phi Nguyệt, công chúa của Đại Hạ vương triều trong Hỏa vực, từ rất lâu trước đây đã đạt đến thiên nhân hợp nhất, Thiên Võ ý cảnh so với đệ tử thiên giới địa giới còn thông thạo hơn.

Viện trưởng Tây viện Y Nguyệt Xuyên nói.- Ừm.

Lão viện trưởng khen ngợi, nói:

- Hài tử, tiến về phía trước.

Nghe vậy, Phi Nguyệt công chúa để trần chân đạp lên trên đất đi tới phía trước.

- Hậu kỳ viên mãn, ngươi có mấy cái thần huyệt?

- Viện trưởng, bốn mươi ba cái.

Phi Nguyệt công chúa nói.

- Không tệ, nếu như không có gì ngoài ý muốn, rất có thể khi đột phá Thông thiên cảnh sẽ khai phá cái kỳ mạch thứ hai. Như vậy đi, vì khen thưởng, ta sẽ để ngươi tiến vào Thánh huyệt cung tu hành một quãng thời gian.

Viện trưởng nói.

- Đa tạ Viện trưởng!

Phi Nguyệt công chúa kích động nói.

- Thánh huyệt cung!

Các đệ tử địa giới rất là ước ao, rõ ràng Thánh Viện đang muốn dùng hết sức để bồi dưỡng Phi Nguyệt công chúa, muốn cho nàng khai phá thần huyệt ở trên kỳ mạch thứ ba, thứ tư, thậm chí là thứ năm.

- Nữ tử này không tệ, vóc người, dung mạo, khí chất đều là nhất lưu.

- Thiên Nhân hợp nhất, thành tựu tương lai cũng sẽ không thấp!

- Nghe nói lại còn là công chúa, rất mê người đó.

Tiếng bàn luận vang lên theo, Phi Nguyệt công chúa trở thành tiêu điểm của toàn trường, không ít đại thiếu Thánh thành đều có hứng thú không nhỏ đối với Phi Nguyệt công chúa.

Bỗng nhiên, Giang Thần phát hiện ra Phi Nguyệt đang nhìn sang phía mình, trong ánh mắt kia tràn ngập kiêu ngạo và đắc ý.

Giang Thần lắc đầu cười khổ, tính cách không chịu thua của Phi Nguyệt công chúa này rất là rõ ràng.

Ở trong những trận chiến đấu tiếp theo, bốn người khác của Hỏa vực cũng không có chiến đấu đặc sắc như Phi Nguyệt công chúa, mà trong đó hai người còn bị thua.

Dù sao, ở trong Thánh Viện, đệ tử có võ học cao có một đám lớn, mà người có thể nắm giữ Thiên Nhân hợp nhất thì lại rất ít.Vì vậy tiến bộ của Phi Nguyệt là nhanh nhất.

Đồng thời mọi người cũng phát hiện ra một chuyện, cũng có đệ tử tiến tu bị người khiêu chiến mà lên đài, rất là bị động, hơn nữa đại đa số đều bị thua.

Xem ra đệ tử tiến tu đã bị xem là quả hồng mềm, đệ tử Thánh Viện muốn biểu hiện không có dễ dàng buông tha cho bọn họ như vậy được.

Chỉ là người Thánh thành rất thích đệ tử tiến tu và đệ tử Thánh Viện giao thủ với nhau, mỗi lần đệ tử tiến tu bị thua đều sẽ có một mảnh tiếng cười cười nói nói rất to vang lên.

Có điều, nhiều đệ tử tiến tu như vậy, vẫn có người có biểu hiện không sai như là Phi Nguyệt công chúa.

Đến cuối cùng, trong mỗi bốn viện đều có một tên đệ tử tiến tu có biểu hiện xuất sắc.

- Hả?

Giang Thần chú ý A Phi ở bên người, sau khi nhìn thấy đệ tử tiến tu của Đông viện, sắc mặt lập tức trở nên âm trầm, trong mắt như muốn phun ra lửa.

- Ngươi và nàng có cừu oán sao?

Giang Thần hiếu kỳ nói.

- Chúng ta cùng đến từ một vực, chúng ta từng là người thương, chỉ là sau khi đi tới Thánh Viện, nàng phát hiện ra nhân ngoại hữu nhân, bỏ ta mà đi, lại chọn tiểu đội trưởng của lớp mà kết bạn.

- Vì đề phòng bị người ta nói bạc tình bạc nghĩa, nàng phân tán lời đồn, nói ta có mới nới cũ, thích Mộ Dung sư tỷ mà ngay cả ta cũng không có ấn tượng kia!

Không ngờ A Phi lại trả lời rất thoải mái, chỉ là càng nói càng nhiều, oán khí càng lớn hơn trước đó.

- Thấy không?

Hắn bỗng nhiên kích động chỉ vào nữ tử đang nở nụ cười đến mức vẻ mặt xán lạn ở trên đài, hắn nói:

- Trên đời này quá bất công, chỉ có như vậy mới có thể phong quang, phương thức của chúng ta sẽ chỉ làm cho chúng ta biến thành phế nhân mà thôi.

- Quả thực đi con đường bình thường rất là khó đi.

Giang Thần nói.

- Hừ, nói nhiều đạo lý như vậy làm gì, ta rất muốn xem xem một lát nữa ngươi định làm thế nào.

- Nhớ kỹ lời của ta, đến hơi thở cuối cùng cũng phải chiến đấu không thôi.

Giang Thần lại nói.

- Đến hơi thở cuối cùng, không ngừng chiến đấu?

A Phi sững sờ, đọc thầm tám chữ này, vẻ mặt rất là phức tạp.

Lúc này, tỷ thí của địa giới đã kết thúc, đến phiên thiên giới.

Tức thì, chiến đấu lập tức trở nên vô cùng đặc sắc, tiếng khen hay không ngừng vang lên, lòng nhiệt tình của toàn trường đều bị nhen nhóm lên.

Đặc biệt là những đệ tử thiên giới trấn áp cảnh giới không đột phá để khai phá kỳ mạch kia, thực lực biểu hiện ra đều sắp đuổi kịp tới Thông thiên cảnh.

Thường thường loại chiến đấu này vừa mới bắt đầu thì bình đài chỉ còn lại hai người, hơn nữa còn không đủ dùng.

Mà thời gian tỷ thí cũng gấp mấy lần của địa giới, bởi vì đây mới là chiến đấu đáng giá để quan tâm nhất.

Một phần Thần Du cảnh của thiên giới chỉ trấn áp cảnh giới, không thể kém hơn so với Thông thiên cảnh, trái lại Thông thiên cảnh còn ước ao bọn họ có thể khai phá càng nhiều kỳ mạch hơn nữa.

Chọn ra người xuất sắc thu được khen thưởng đi tới Thời gian chi điện, số lượng không nhiều, tiểu đội trưởng lớp đặc cấp Đông viện tên là Liễu Vô Tâm là một trong số đó.

Cuối cùng là chiến đấu giữa các đệ tử Thông thiên cảnh, độ nóng không cao bằng đệ tử thiên giới, nhưng vẫn rất đáng xem.

Đặc biệt là một bóng người không thể chờ đợi được nữa mà đáp xuống bình đài.

- Giang Thần! Lên đây nhận lấy cái chết!

Chương 266: Thay phiên thua

Mà người trên đài không ngờ lại là Tô Lệ!

Vừa nãy trong các đệ tử thiên giới không thấy hắn, mọi người còn tưởng rằng hắn đang dưỡng thương, nhưng không ngờ tới hắn đã là Thông thiên cảnh rồi!

Xung đột giữa hắn và Giang Thần có thể nói là lưỡng bại câu thương.

Cho dù Giang Thần đã sớm đột phá Thông thiên cảnh, không khai phá kỳ mạch, thế nhưng ở trước mặt của toàn bộ người Thánh Viện, Tô Lệ đã bị Giang Thần đánh cho tơi bời, cuối cùng trở thành một đống bùn nhão bị người ta mang đi.

Nói là mất mặt cũng đã rất là khách khí rồi.

Tô Lệ không nuốt trôi được cơn giận này, tấn cấp lên Thông thiên cảnh, hắn muốn báo thù ngay lúc này!

Đến hiện tại vẫn còn có thể nhìn thấy vết thương ở trên người hắn, gương mặt có mây đen giăng kín, hai mắt tràn ngập ý lạnh của cừu hận.

- Không tới phiên ngươi! Giang Thần, lăn lên đây cho ta!

Khi mọi người còn đang kinh ngạc thì lại có một vị đệ tử Thông thiên cảnh lên đài, cũng phát ra lời khiêu chiến với Giang Thần.

Sau khi nhìn rõ người kia là ai, mọi người nhìn về phía người của Cao gia.

Ngày hôm nay bên Cao gia có không ít người tới, so với những thế lực khác còn để ý tới tỷ thí ngày hôm nay hơn, thế nhưng đến hiện tại, đệ tử Cao gia mới lên đài.

- Tại sao Cao gia lại để Cao Thiên Ca đấu với Giang Thần chứ?

Mọi người cũng không quá rõ về chuyện này.

Đệ tử ưu tú của Cao gia không chỉ có mình Cao Thiên Ca, ở trước hắn, những đệ tử khác đã tốt nghiệp Thánh Viện, có người gia nhập Anh Hùng đại thính, có kẻ leo lên chữ Giáp trên Thăng long bảng.

Tuổi tác của Cao Vân Ca xấp xỉ với Tô Lệ, cũng là tuấn kiệt số một số hai, hai người đứng ở trên đài, đồng thời khiêu chiến Giang Thần.

- Giang Thần, ngươi có dám chiến hay không?

Như vậy còn chưa tính, tiểu đội trưởng lớp đặc cấp Y Tình của Tây viện leo lên bình đài, phát ra lời khiêu chiến đối với Giang Thần.

Nếu như Giang Thần không phải đệ tử của Đông viện, không chừng bên Đông viện cũng sẽ cũng có đệ tử Thông thiên cảnh đứng ra.

- Tên này làm gì vậy? Cơ hồ đắc tội hết toàn bộ nhân vật đại biểu của ba viện.

- Mỗi người đều mạnh hơn hắn rất nhiều.

- Không biết hắn sẽ động thủ với ai đây?

- Cao Vân Ca và Y Tình đã sớm đột phá Thông thiên cảnh, Tô Lệ gần đây mới đột phá, nhất định hắn sẽ chọn Tô Lệ.

Mọi người sôi nổi nghị luận, lòng nhiệt tình lần nữa bị nhen nhóm lên.

- Hai người các ngươi có ý gì?

Tô Lệ không nghĩ tới Cao Vân Ca và Y Tình sẽ đứng ra gây rối, phá hoại kế hoạch báo thù của hắn.

Cao Vân Ca và Y Tình không hề trả lời mà đều nhìn về phía Giang Thần.

Viện trưởng bốn viện và tổng giáo tập cũng đang kịch liệt thảo luận.

- Giang Thần, ngươi muốn chọn ai đánh với ngươi một trận?

Trong đám người, có người khoe khoang quát to một tiếng.

- Ha ha ha, nhắm mắt lại tùy tiện chọn một người đi, dù sao ngươi cũng không đánh thắng được ai mà.

- Cũng đúng.

Cao Vân Ca, Tô Lệ, Y Tình, ba người này có mạnh có yếu, nhưng đối với Giang Thần mà nói đều là kết quả giống nhau mà thôi.

A Phi nhìn Giang Thần, mắt không nháy mắt lấy một cái, hắn muốn nhìn vẻ mặt của đối phương một chút.

Vừa rồi hắn nói nhiều như vậy, rốt cuộc là dối trá, hay là lời xuất phát từ nội tâm chứ?

Giang Thần không nói gì, chậm rãi đi lên trên đài, nhìn ba người ở trước mắt.

Cao Vân Ca là người lần thứ nhất hắn nhìn thấy, có điều lửa giận của đối phương đối với mình còn cao hơn so với Y Tình, còn nguyên nhân cũng rất đơn giản, Phương Di ngồi ở Cao gia đã thổi gió quạt lửa ở bên tai nhi tử của nàng không ít.

Phương Di không chỉ cay nghiệt mà còn là người thù rất dai, Giang Thần bất kính đối với nàng ở trong Cao gia, nàng muốn thông qua nhi tử của mình để đòi lại món nợ này.

- Giang Thần, món nợ của chúng ta còn chưa tính!

Tô Lệ lạnh lùng nói.

Giang Thần nhún vai một cái, nhìn về phía tổng giáo tập Sử Văn Cung đang đứng ở cách đó không xa, nói ra một câu khiến cho toàn trường ngạc nhiên.

- Có thể để cho ba người cùng tiến lên không?Giang Thần được cho rằng ngay cả một người cũng không thắng được muốn đồng thời đối mặt với ba người, nghe ngữ khí của hắn dường như còn không phải là đang nói đùa.

- Giang Thần!

Cao Vân Ca, Tô Lệ, Y Tình giận dữ, cảm giác bị coi rẻ là thứ mà thiên tài không thể nào chịu đựng được nhất.

- Ngươi xác định chứ?

Sử Văn Cung cũng không ngờ tới, hắn có tâm chí kiên định cũng bị dọa cho phát sợ, sau khi xác định mình không nghe lầm, hắn không từ chối mà vẫn hỏi một câu.

- Giáo tập đại nhân!

Ba người vội vã kêu to, biểu thị sự phản đối.

- Ta chắc chắn.

Giang Thần nói.

- Như vậy đi, bốn người các ngươi cùng chiến đấu ở trên một võ đài đi.

Sử Văn Cung nói.

Lời vừa nói ra, toàn trường ồ lên, chuyện hoang đường như vậy, không ngờ Sử Văn Cung lại đi đồng ý.

- Thật hay giả vậy?

Không ít người không quá tin tưởng chuyện này, Thông thiên cảnh không đáng một văn muốn khiêu chiến ba Thông thiên cảnh kiệt xuất, châu chấu đá xe, không biết tự lượng sức mình nha.

- Xong chưa?

Tô Lệ bất mãn oán giận một câu.

- Ta sẽ không đồng loạt ra tay cùng các ngươi.

Y Tình muốn giáo huấn Giang Thần, thế nhưng hắn cũng không muốn liên thủ cùng người khác.

- Ta muốn tự tay đánh bại hắn!

Cao Vân Ca một bước cũng không nhường, có ý muốn động thủ.

Nói xong, hắn đi đến trước mặt Giang Thần.

- Đứng lại, hắn là của ta!

Tô Lệ không nói hai lời đi lên phía trước ngăn cản hắn, nói:
- Ta muốn dùng máu của hắn để rửa đi khuất nhục mà hắn mang đến cho ta.

- Chuyện này không có quan hệ gì với ta cả.

Cao Vân Ca lạnh nhạt nói.

- Đáng ghét, vậy chúng ta giao thủ trước, xem ai lợi hại hơn, đừng tưởng rằng đột phá trước ta thì ngươi sẽ mạnh hơn ta!

Tô Lệ trầm giọng nói.

- Ồ?

Chuyện này khiến cho Cao Vân Ca có chút động lòng, dù sao Giang Thần cũng chạy không thoát, mà hôm nay hắn cũng không chỉ động thủ với Giang Thần, Tô Lệ sẽ là khối đá thử kiếm rất tốt.

- Có thể.

Cao Vân Ca rút linh kiếm của bản thân ra, lưỡi kiếm như được ngọn lửa hừng hực ngưng tụ mà thành, toả ra khí nóng, nhiệt độ xung quanh nhanh chóng tăng lên.

- Được!

Tô Lệ nắm trường thương của bản thân, vô cùng ác liệt, khí thế như cầu vồng.

Khí thế của hai người tăng vọt, Giang Thần lại trở thành một người không liên quan.

Lúc này, Y Tình ra tay không hề có điềm báo trước, cầm một thanh loan đao trong tay đánh về phía Giang Thần.

Nhìn thanh thế, nàng dự định dùng một đao đánh bại Giang Thần!

- Đáng hận!

Cao Vân Ca và Tô Lệ tức giận đến mức giơ chân, nhưng cũng không kịp ngăn cản.

Y Tình đã đến trước người Giang Thần, người và đao cũng không tỏa ra lực lượng quá mức hùng hồn, thế nhưng dường như lại giống như cự thú ẩn nấp ở dưới mặt biển yên tĩnh, đang nhanh chóng di chuyển, chờ thời khắc toàn lực vọt ra khỏi mặt nước.

- Phi diệp một trảm!

Nói xong bốn chữ, đao thế, ánh đao, đao kính hòa vào làm một thể, như núi lửa phun trào, không có cách nào ngăn cản được.

Phanh!

Kết quả không ngờ xuất hiện, một đao đáng sợ bị ngăn cản, thanh đao màu đen của Giang Thần ra khỏi vỏ chém lên trên lưỡi đao.

Cảm giác này rất giống như nhìn đạn pháo bay tới, nhưng mà lại bị ngăn cản.

- Đánh lén không phải là hành động tốt đẹp gì cho cam.

Thanh đao màu đen của Giang Thần vẫn chưa hoàn toàn ra khỏi vỏ, vẫn còn lại một phần ba, sau khi đẩy lui Y Tình, đao màu đen vào vỏ, hắn xoay người đạp về phía trước một bước, lần nữa rút đao ra.

- Vô Thường nhất trảm!

Một đao, vừa nhanh vừa độc lại vừa chuẩn.

Không có khí thế hùng hổ làm một khúc nhạc dạo mà lạ không có chút dấu vết nào, sau khi một đao này hạ xuống, mới có thể cảm nhận được uy lực của một đao này.

Phanh!

Đầu tiên linh đao trong tay của Y Tình xuất hiện một tia vết rách, tiếp theo biến thành mảnh vỡ rơi xuống mặt đất.

Thân thể của nàng không có chuyện gì, thế nhưng một sợi tóc đen mềm mại lại rơi xuống mặt đất.

- Ngươi thấy đó, như vậy không phải giải quyết được một người rồi sao?

Toàn trường im lặng, nhưng Giang Thần lại nhe răng mỉm cười, thanh đao màu đen lần nữa vào vỏ, khi mặt hắn hướng về phía Cao Thiên Ca và Tô Lệ thì lại làm ra động tác rút đao, hắn nói:

- Hiện tại, hai người các ngươi đồng thời thua, hay là thay phiên thua đây?

Hắn hỏi rất chăm chú giống như vừa nãy vậy, nhưng lần này không có ai cảm thấy buồn cười, trái lại còn có một loại cảm nhận khó có thể dùng lời để diễn tả được lan tràn ra ở trong lòng.

- Lại tới nữa rồi, tên này...

Chẳng biết vì sao, Phi Nguyệt công chúa thấy cảnh này cũng không quá bất ngờ, trái lại nàng còn nở một nụ cười bất đắt dĩ.

Giang Thần, còn lâu mới có thể xem thường được hắn!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau