THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Cứu Phụ Thân

- Ngươi ngươi ngươi!

Tào Trình Hoa chỉ vào Tiêu Hải không biết nên nói cái gì cho phải, khuôn mặt vặn vẹo.

Nếu như việc này truyền đi, danh tiếng của hắn sẽ bị phá huỷ, sau này còn ai dám tìm hắn luyện đan cơ chứ?

Tiêu Hải hận không thể cho mình hai cái bạt tai, hắn không nghĩ tới bí mật của mình sẽ bị phát hiện, dù sao trước đó hắn bị đánh đập là bởi vì đùa giỡn Cao Nguyệt a.

Không nghĩ tới Giang Thần lại ra đòn từ chỗ này.

- Từ nay về sau, ngươi không còn là đồ đệ của ta nữa. Giữa chúng ta cũng không có bất kỳ liên quan gì nữa.

- Sư phụ!

Tiêu Hải gào lên một tiếng thê thảm, làm như vậy còn không bằng bảo hắn chết đi.

Tào Trình Hoa không để ý tới hắn mà hít sâu một hơi, nhìn về phía Giang Vấn Thiên rồi nói:

- Giang phủ chủ, là ta quản giáo không nghiêm, tổn thất hai năm qua của phủ ta sẽ bồi thường toàn bộ.

- Không cần, không cần.

Giang Vấn Thiên nhìn thấy chuyện đột nhiên xoay chuyển tình thế, hắn chỉ cảm thấy cuộc đời này lên voi xuống chó như vậy quả thực quá kích thích.

- Tào đại sư, ngươi làm như vậy là không được a, đồ đệ ngươi bị người ta đánh thành như vậy.

Xem tới đây, Quy Nhai rất không cao hứng nói.

- Sư phụ của hắn là Linh đan sư lục phẩm!

Chỉ là không nghĩ tới, một câu nói nhẹ nhàng của Tào Trình Hoa lại làm cho Quy Nhai sợ đến mức suýt chút nữa từ trên đài té xuống, nàng kinh hô:

- Sao có thể có chuyện đó được chứ?

- Làm sao không thể? Đây là phỏng đoán bảo thủ của ta, có thể luyện chế ra linh đan thần phẩm trong nhất phẩm. Mà lại có tỷ lệ thành công cao như vậy thì trình độ ít nhất cũng đã đạt đến lục, thất phẩm.

- Cái này, cái này…

Quy Nhai không biết nên nói cái gì cho phải, trên trán tràn ngập mồ hôi.

Giang Thần bỗng nhiên nói:

- Tào đại sư, sư phụ ta đã nói rồi, vấn đề luyện đan của ngươi xuất hiện ở chỗ hỏa hầu, lúc lửa lớn và lửa nhỏ giao nhau đã xảy ra sai lầm.

Nói tới chỗ này, hắn dừng lại một chút, có chút cảnh giác liếc mắt nhìn đám người chung quanh, sau đó lại tiến đến bên tai của đối phương rồi nói thầm một phen.

Tào Trình Hoa sửng sốt một chút, tiếp theo lập tức mừng rỡ như điên, có chút kích động nói:

- Đúng vậy! Tại sao ta lại không nghĩ tới cơ chứ? Cảm ơn, cảm ơn!

Người ngoài không nghĩ tới câu nói đầu tiên của Giang Thần đã khiến cho Tào Trình Hoa kích động và thất thố như vậy, bọn họ lập tức há hốc mồm.

Lần này Quy Nhai đã thật sự tin tưởng, thay đổi vẻ kiêu ngạo vừa nãy, nàng vội vàng hỏi:

- Như vậy, Giang phủ chủ, mới vừa rồi ta nói năng có chút hồ đồ, ngươi không nên trách ta a.

- Thật sao? Vừa nãy không phải ngươi uy hiếp ta rất hăng say hay sao?

Giang Thần cướp lời gia gia hỏi trước.

- Hiểu lầm, tất cả đều là hiểu lầm mà thôi.

- Ta nghe nói Tô Thiến kia đã xé rách hưu thư của ta?

Giang Thần lại nói.

- Đúng thế.

- Được, ngày hôm nay ta sẽ lại viết một phong. Ngươi và đồ đệ của ngươi tự mình đưa tới Tô phủ đi. Như vậy ta sẽ bỏ qua chuyện ngày hôm nay.

Giang Thần nói.

Thật tàn nhẫn!

Mặc dù Mộ Dung Phong và Lý Liệt của Vấn Kiếm môn không biết chuyện đã xảy ra, thế nhưng từ bên trong đoạn đối thoại vừa nãy đã biết được nguyên nhân Mạnh Phi kia đứng ra gây phiền phức. Hiện tại không chỉ có không thành công mà còn phải mang hưu thư về.

Có thể tưởng tượng ra được vẻ mặt của Tô Thiến sẽ ra sao.

- Không thành vấn đề.

Quy Nhai lên tiếng đồng ý, không để ý tới sắc mặt của Mạnh Phi rất là khó coi.

- Vậy chúng ta đi trước.

Quy Nhai kéo Mạnh Phi rời đi, Lưu Phỉ ở bên kia cũng mau mau đi theo.

- Không ngồi một chút nữa sao?

Giang Vấn Thiên cười hỏi.- Không, không.

Quy Nhai cũng không quay đầu lại, đến rất đột nhiên, đi cũng vội vàng như vậy.

- Mạnh Phi, ta có nói để cho ngươi đi chưa?

Giang Thần lạnh lùng nói.

Mạnh Phi đang muốn rời khỏi dừng lại, khuôn mặt dữ tợn xoay lại, nhìn về phía hắn.

Quy Nhai có chút mơ hồ, không hiểu lại xảy ra chuyện gì. Cuối cùng vẫn là đồ đệ Lưu Phỉ nói cho nàng biết nguyên nhân.

- Còn không mau đi xin lỗi!

Quy Nhai quát lên.

Sau đó, Mạnh Phi đi tới trước người Cao Nguyệt, đang định mở miệng nói.

- Không cần, lời xin lỗi của ngươi không đáng giá một đồng.

Cao Nguyệt lạnh lùng đánh gãy lời mà hắn muốn nói.

Chợt, mọi người nhìn thấy ba người sư đồ Quy Nhai im lặng không lên tiếng, lặng lẽ rời đi.

- Ha ha ha.

Giang Vấn Thiên cười lớn một tiếng, tâm tình rất là sảng khoái. Sau đó lại mời Tào Trình Hoa ngồi xuống, mình thì trở lại trên chủ vị.

Đột nhiên, ánh mắt của hắn rơi vào trên người Giang Thiên Hùng, nói:

- Lão nhị, ngươi nên thu tay lại.

- Phụ thân?

Giang Thiên Hùng chưa kịp phản ứng.

- Sau khi Giang Thần kết thúc đông săn thì ngươi nên thu tay lại.

Giang Thiên Hùng bừng tỉnh, khuôn mặt chăm chú, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Giang Vấn Thiên tiếp tục nói:

- Một gia tộc muốn truyền thừa tiếp không thể làm xằng làm bậy. Chỉ cần Giang Thần không phải là phế nhân hoàn toàn, như vậy dù cho không bằng Giang Phong thì cũng phải kế thừa Giang gia.

- Quả thực ta đã nghĩ tới để Tây viện ngươi lên nắm quyền. Thế nhưng nếu làm như vậy, mạch Đông viện phải làm sao đây? Nếu như Giang Thần vẫn là phế nhân, ta sẽ không có ý kiến, nhưng con cháu của nó thì thế nào? Đó sẽ là mầm tai hoạ ẩn giấu trong Giang gia ta.

- Dùng sự hiểu biết của ta đối với ngươi, nhất định ngươi sẽ quyết tâm nhổ cỏ tận gốc.

- Nhưng mà, cùng tộc tương tàn, Giang gia sẽ không thể ngưng tụ thành một nguồn lực lượng. Từ đó sẽ từ từ suy sụp.

Đạo lý này rất nông cạn, kỳ thực Giang Thiên Hùng phải biết từ sớm mới đúng. Thế bởi vì trong lòng có tham niệm, cho nên một lòng muốn hoàn thành một mục tiêu nào đó, vì vậy mới lơ là điểm ấy.
Ngày hôm nay bởi vì mấy câu nói của Giang Vấn Thiên hắn đã hoàn toàn tỉnh ngộ.

- Phụ thân, hài nhi làm vậy chỉ vì Nam phong lĩnh, nếu như đứa nhỏ Giang Thần này có biểu hiện ưu tú như vậy. Như vậy sẽ để hắn tiếp tục, ngày mai con sẽ trả lại tất cả sản nghiệp của Đông viện trở về.

Giang Thiên Hùng nói.

- Hừ, còn phải cho Đông viện đủ nhân lực.

Giang Vấn Thiên thoả mãn gật gật đầu.

- Được rồi.

...

- Ồ? Xem ra gia hỏa Tô gia kia cũng đã chạy rồi a?

Phạm Đồ nhìn quanh, thấy Tô Quần kia cũng biến mất, hắn lập tức mừng rỡ nói.

- Tô gia?

Giang Thần không biết bọn họ có phái người đến, chỉ có điều hắn cũng không để ở trong lòng.

- Thần nhi, gia gia con bảo sau khi kết thúc con tới thư phòng gặp người.

Cao Nguyệt chậm rãi bước tới, trên mặt hiện lên vẻ tự hào về nhi tử của mình, dường như nụ cười mãi mãi không biết mất ở trên mặt của nàng vậy.

Bỗng nhiên, ánh mắt của nàng tối sầm lại.

Giang Thần biết mẫu thân đang suy nghĩ nếu như lúc này phụ thân hắn có mặt ở đây thì thật là tốt.

...

Sau khi ngũ yến kết thúc, Giang Thần đi tới thư phòng của Giang Vấn Thiên.

Mở cửa ra thì đã nhìn thấy Giang Vấn Thiên quay lưng lại với hắn, nói:

- Con có muốn cứu phụ thân mình không?

- Vâng.

- Con có biết Hắc Long thành mạnh mẽ ra sao không? Biết tâm tư trả thù của con sẽ mang đến cho Giang gia tai ương ngập đầu hay không?

Giang Vấn Thiên xoay người lại, vẻ mặt lạnh lùng như sương, lạnh lùng nhìn hắn.

- Con vẫn sẽ đi cứu phụ nhân như cũ.

Giang Thần nói.

- Con phải biết rằng Ninh thị so với chúng ta còn mạnh hơn gấp trăm lần, Hắc Long thành so với Thập vạn đại sơn cũng cường đại hơn. Chứ đừng nói chi là Nam phong lĩnh.

Sắc mặt của Giang Vấn Thiên càng ngày càng lạnh.

- Biết.

- Vậy con còn muốn cứu hay không?

- Phải cứu!

Giang Thần hít sâu một hơi, nói:

- Con thề phải giết về Hắc Long thành, cứu phụ thân ra, bất kể phải bỏ ra cái giá gì cũng vậy.

- Được!

Giang Vấn Thiên đột nhiên cười to, nói:

- Nếu như con nói không cứu, ta sẽ tát cho con tỉnh ra. Thế nhưng xem ra bây giờ đã không cần nữa.

- Một nam nhi, huyết tính là thứ quan trọng nhất.

Kỳ thực Giang Thần đã sớm đoán ra được, từ việc đổi họ trước đó là có thể nhìn ra tác phong của gia gia mình.

- Thế nhưng, báo thù không thể gấp nhất thời. Con cần phải từ từ trưởng thành, ẩn giấu phong mang của chính mình. Người Vấn Kiếm môn muốn thu con làm đệ tử, nhưng ta không hy vọng con đi, bởi vì như vậy chẳng khác nào sẽ truyền ra một tin tức tới cho Hắc Long thành.

- Con biết.

Sau đó, Giang Thần từ chối Mộ Dung Phong và Lý Liệt của Vấn Kiếm môn. Nói trong nhà chỉ còn lại một mình mẫu thân, hắn không đành lòng rời đi.

Mộ Dung Phong và Lý Liệt chỉ là đệ tử Vấn Kiếm môn, vì lẽ đó không thể bắt buộc được hắn, chẳng qua hai người chỉ cảm thấy tiếc hận mà thôi.

Cuối cùng, bọn họ nói cho Giang Thần biết, nếu như đổi ý thì bất cứ lúc nào cũng có thể đi tới Vấn Kiếm môn tìm bọn họ.

Chương 27: Trường Hồng Kiếm Pháp

Năm nay đối với Giang gia, đặc biệt là Đông viện mà nói, là một năm rất là đặc sắc.

Biểu hiện của Giang Thần làm cho tất cả mọi người yên lòng, thậm chí là người của Tây viện cũng vậy.

Dù sao người thông minh đều biết đấu tranh giữa các viện sẽ làm ảnh hưởng đến thực lực tổng hợp của Giang gia, cho nên nếu cứ tranh cường háo thắng sẽ không tốt.

Chỉ có điều. Cho dù Giang Vấn Thiên không cho Giang Thần gia nhập Vấn Kiếm môn, thế nhưng Hắc Long thành vẫn biết tin tức có liên quan tới Giang Thần.

Bí mật của Thập vạn đại sơn, vốn Hắc Long thành không có hứng thú biết, bọn họ cố ý quan tâm tới Nam phong lĩnh.

Dù sao chuyện mà bọn họ làm cũng không được vẻ vang, Hắc Long thành có thể phát triển được tới ngày hôm nay, tất nhiên cũng có chút thủ đoạn đề phòng nguy cơ từ lúc nó chưa xảy ra.

Hắc Long thành, đại viện Ninh phủ.

Một phụ nhân xinh đẹp, chừng ba mươi lăm ba mươi sáu tuổi đang ngồi ở bên cạnh chậu than, người mặc cái quần màu đỏ, trên đầu cắm đầy đồ trang sức.

Nàng lười biếng nằm ở bên trên ghế dựa mềm, nhưng vẫn tao nhã thong dong như cũ, trang trọng mà lại không mất đi vẻ trang nhã.

- Tụ nguyên cảnh sơ kỳ nhập môn, nắm giữ kiếm điểm, có được tư cách gia nhập Vấn Kiếm môn?

Mỹ phụ nỉ non, lại lơ đãng hỏi:

- Vậy hắn có đi tới Vấn Kiếm môn không?

- Không.

Một âm thanh mạnh mẽ nhưng già nua từ chỗ âm u trong phòng truyền đến.

Mỹ phụ cười lạnh một tiếng, nói:

- Xem ra việc chiêu thu đệ tử Vấn Kiếm môn vẫn có yêu cầu nghiêm ngặt trước sau như một, không phải là một hai tên đệ tử là có thể quyết định được.

- Phu nhân, có cần hay không...

Một lão ma ma từ trong bóng tối đi ra.

- Nếu như trực tiếp động thủ, đợi tới khi Thiên Phong đạo nhân trở về, tuyệt đối sẽ là một xung kích cực lớn đối với Ninh phủ chúng ta, cũng không thể làm như vậy! Nhưng có thể mượn đao giết người. Ta nghe nói trong Thập vạn đại sơn có rất nhiều thế lực mắt nhìn chằm chằm vào Nam phong lĩnh a?

Lão ma ma này nói:

- Đúng, bởi vì mười mấy năm qua Nam phong lĩnh đã phát triển quá nhanh, tất cả đều là bởi vì Phong Lý Kiếm. Hiện giờ hắn không có mặt, các thế lực khác đang rục rịch. Chỉ có điều bị vướng bởi dư uy của Phong Lý Kiếm, cho nên không dám làm xằng làm bậy.

- Rất tốt, ngươi đi truyền ra một tin tức. Nói Thiên Phong đạo nhân đã chết trận ở chiến trường Thiên vực. Mà Phong Lý Kiếm bị chém chết ở dưới Hắc Long uyên.

- Phu nhân cao minh, đến lúc đó, coi như Thiên Phong đạo nhân thật sự tìm đến, nhìn thấy Phong Lý Kiếm không chết thì cũng không phát tác được.

Mỹ phụ gật gù, nói:

- Nhi tử của ta đã sớm dựa vào Thần mạch để một bước lên trời, không cần phải để ý tới những nhân vật nhỏ này. Chỉ có điều, vẫn phải đề phòng những chuyện chưa xảy ra a.

...

Bạch Thủy thành, Tô Thiến mang theo tâm tình sung sướng đón một năm mới.

Đêm hôm trước, phụ thân đã nói cho nàng biết, sẽ sắp xếp cho nàng đi tới danh môn chính phái bên ngoài Thập vạn đại sơn để bái sư học nghệ.

Tô Thiến từ nhỏ đã hướng về thế giới bên ngoài nghe được tin tức này lập tức hưng phấn không thôi, bởi vì đây là cơ hội vô cùng hiếm có.

Đại đa số mọi người đều ở trong lĩnh, dù cho là có Thương Nam học phủ tiếng lừng lẫy ở bên ngoài thì cũng không đủ tư cách để đặt lên mặt bàn.

Nàng rất vui mừng khi kích thích ra tiềm năng của mình ở trên nghi thức khai mạch, có được tư cách đi lên sân khấu rộng lớn hơn.

Hiện tại, nàng đang chờ Mạnh Phi mang tin tức tốt về, triệt để đoạn tuyệt quan hệ với Giang Thần. Sau đó, khi nàng lang bạt ở bên ngoài cũng sẽ không bị người ta nói có hôn phu ở trong núi, hoặc là đã từng bị người ta viết hưu thư.

Mạnh Phi cũng không hề thất ước, đang cẩn thận đi tới Tô phủ.

Tô Thiến vui vẻ đi tới trước mặt Mạnh Phi, lộ ra hàm răng trắng nõn mà chỉnh tề, nàng cười nói:

- Mạnh đại ca, huynh đã mang giấy từ hôn về rồi sao?

Không đợi Mạnh Phi trả lời, nàng lại nói:

- Nhất định Mạnh Phi ca đã khiến cho Giang Thần kia nằm sấp, có đúng không?Mạnh Phi không nói gì, vẻ mặt cực kỳ quái dị. Hắn do dự một hồi, cầm phong thư trong tay đưa cho nàng.

- Là nó đây sao?

Tô Thiến kích động tiếp nhận phong thư, mở ra xem. Đột nhiên cả người dại ra.

Nàng ngẩng đầu nhìn về phía trước, có chút chần chờ nói:

- Mạnh Phi, chuyện gì thế này?

Lần đầu tiên ngữ khí của nàng ác liệt như vậy.

- Nàng đừng hỏi!

Mạnh Phi cắn răng, nếu không phải là mệnh lệnh của sư phụ thì chắc chắn hắn sẽ không tự mình tới.

- Mặc kệ, ta sắp đi tới tỉnh Thương Uyên, gia nhập những môn phái khiến cho Nam phong lĩnh hít khói kia.

Tô Thiến vò hưu thư thành một cục, lần này nàng cũng không có xé nát nó.

- Nàng muốn đi tỉnh Thương Uyên?

Mạnh Phi rất là bất ngờ hỏi.

- Đúng vậy, nơi đó có Tử Tiêu sơn trang, Càn Khôn Bang, Chân Không Giáo. Không chừng còn có thể gia nhập Vấn Kiếm môn a?

Tô Thiến ưỡn ngực, liên tiếp nói ra mấy cái tên như sấm đánh bên tai với những người ở trong núi như nàng.

Mạnh Phi nghe được cái tên cuối cùng, vẻ kinh dị trên mặt càng đậm, hắn nói:

- Nàng cũng muốn đi tới Vấn Kiếm môn?

- Cũng? Thập vạn đại sơn này còn có ai có thể đi cơ chứ?

Tô Thiến không biết rõ, lúc bản thân nàng nói tới Vấn Kiếm môn cũng không phải quá là tự tin.

Mạnh Phi nhìn nàng một cái, cười khổ nói:

- Giang Thần đã thu được tư cách đệ tử của Vấn Kiếm môn.

Lời này vừa nói ra, Tô Thiến ngây người như phỗng, sự cao hứng trong mấy ngày qua đã biến mất không còn tăm hơi.
Người cùng có phản ứng như Tô Thiến cũng không có ít, khi biết chuyện đã xảy ra ở trên ngũ yến trong Giang phủ. Bọn họ đã ý thức được Giang Thần đã có thực lực đáng sợ, là một ngôi sao mới sáng chói.

...

Giang Thần không có kiêu ngạo tự mãn, trái lại mỗi ngày đều luyện kiếm, từng bước một cũng cố vững chắc kiếm điểm.

Điều này làm cho Cao Nguyệt có chút yên lòng, dùng thời gian mỗi một ngày để luyện kiếm, cảnh giới sẽ trì trệ không tiến.

Chỉ có điều điểm quý giá của thiên tài võ học thể hiện ở đây.

Giữa võ học và cảnh giới, đại đa số người sẽ chọn thứ sau.

Trình độ võ học cao đến đâu, không có lực lượng cảnh giới thì cũng sẽ bị coi là trò mèo.

Ngược lại, không có trình độ võ học, cảnh giới tăng lên mà vẫn như cũ có thể nắm giữ được lực lượng chí cao.

Thiên tài võ học có thể có được hai thứ khiến cho mọi người đều muốn.

Giang Thần không muốn tự biên tự diễn, nhưng hiện tại tâm tư của hắn đều đặt ở việc tăng tiến cảnh giới về kiếm.

Nguyên nhân là cảnh giới về kiếm nhất định phải đi cảm ngộ, cảnh giới bình thường thì có thể thông qua một ít kỳ ngộ để đột phá.

Quan trọng nhất chính là, một bộ hệ thống cảnh giới cũng có cực hạn, sau khi tất cả mọi người vấn đỉnh cực hạn thì tầm quan trọng của võ học sẽ được thể hiện ra.

Vừa mới bắt đầu đã củng cố tốt cơ sở thì mới có thể dựng lên cái lầu cao vạn trượng.

Giang Thần nắm giữ kiếm điểm bắt đầu cướp đoạt kiếm pháp ở trong ký ức. Thế nhưng tạm thời vẫn không thể trực tiếp mang ra để tu luyện.

Chỉ có điều hắn có thể chọn ra một môn kiếm pháp để khổ luyện, thuận tiện làm cho kiếm ý tăng lên.

Nắm giữ kiếm điểm đã khiến cho hắn tiến vào ngưỡng cửa của kiếm cảnh, sau đó còn có kiếm ý và kiếm đạo.

Sau khi có kiếm điểm sẽ phải sáng tạo ra kiếm ý của chính mình, lại phát triển nó trở thành một đại đạo võ học.

Giang Thần chọn một môn: Trường Hồng kiếm pháp, muốn tu luyện, cần nắm giữ kiếm ý thì mới có thể hiểu rõ kiếm chiêu trong đó được.

Mỗi ngày Giang Thần đều đang suy nghĩ tới ba thức đầu để tăng cường kiếm cảnh của chính mình.

Ba thức này chia ra làm:

Thức thứ nhất: Nhất kiếm tam thức.

Thức thứ hai: Hỏa Vân mãn thiên.

Thức thứ ba: Hồ Trạng hồng nghê.

Cả ngày trôi qua, Giang Thần mệt tới mức đầu đầy mồ hôi, trong lòng thầm nói:

- Kiếm pháp cao thâm quả nhiên không thể dễ dàng nắm giữ được như vậy.

- Ta phải phát huy ra ưu thế của mình!

Giang Thần quyết định đi rèn luyện, khi hắn tiến bộ nhanh nhất là ở trong thực chiến.

Không phải là đi rèn luyện ở hậu sơn, mà là đi tới Thập vạn đại sơn, nơi đó mới là nơi nguy hiểm chân chính.

Nếu không, các Phong hành vệ trong phủ cũng không dám thoải mái buông tay buông chân và động kiếm với hắn.

Biết Giang Thần muốn đi xa, ban đầu Cao Nguyệt cũng không đồng ý, lo lắng Giang Thần xảy ra chuyện.

Giang Vấn Thiên cũng như vậy, sau đó nhất định phải bắt Giang Thần mang theo hộ vệ thì mới đồng ý.

Hiện tại Giang Thần đã được Giang Vấn Thiên coi trọng rất cao. Cho nên người bảo vệ an toàn của hắn chính là Phong Vân nhị vệ trong phủ, thực lực của hai người đã là Tụ nguyên cảnh hậu kỳ.

- Nếu như có hộ vệ bảo vệ ở trong bóng tối, cho dù là ở trước mặt tử vong cũng sẽ không xảy ra chuyện. Sẽ làm ảnh hưởng tới việc phát huy, chỉ có điều so với trong phủ còn tốt hơn một chút.

Nghĩ như vậy, Giang Thần mang theo Phong Vân nhị vệ rời Nam phong lĩnh, tiến vào Thập vạn đại sơn.

Chương 28: Hoàng Kim Chi Huyết

Thập vạn đại sơn rất lớn, phân chia thế lực hết sức hỗn loạn, khu vực nguy hiểm nhất có bộ lạc nguyên thủy, không nói bất kỳ đạo nghĩa và quy củ gì cả. Chỉ cần nhìn thấy người ngoài là sẽ giết.

Chứ đừng nói chi là những mãnh thú bên trong ngọn núi lớn kia, thậm chí ở sâu trong núi lớn còn có yêu thú và hung thú tồn tại.

Đây cũng là nguyên nhân làm cho Giang phủ không dễ dàng đồng ý cho Giang Thần rèn luyện.

Liễu lâm hà là dòng sông dài nhất trong Thập vạn đại sơn, chảy ra núi lớn các nơi, nhánh sông hẹp nhất cũng có năm thước, nước sâu chỉ tới mắt cá chân của người thường.

Chỉ là rộng nhất lại có mấy trăm thước, hình thành một cái thác nước hình thang có diện tích cực lớn.

Giang Thần ngồi xổm ở bên cạnh dòng sông, đặt cái bình sắt vào bên trong nước, sau khi đầy lại đưa lên trên miệng.

Đây là ngày thứ năm sau khi hắn rời khỏi Giang phủ, cách Nam phong lĩnh đã được một khoảng cách khá xa.

Trong nháy mắt khi hắn đứng dậy, đột nhiên có tiếng xé gió vang lên, một mũi tên rơi vào bên chân hắn. Bắn vào trong bùn đất cứng rắn, đuôi tên vẫn đang liên tục run run.

Giang Thần ngẩn ra, hắn lập tức nhìn thấy một chiếc thuyền từ trên thượng lưu nhanh chóng trôi qua, trên thuyền có vài người đang cầm cung tên trong tay.

- Dừng lại! Mau dừng lại, đó không phải là người của Lôi tộc, là Thần thiếu gia!

Trong lúc Giang Thần đang định phản kích thì trên thuyền vang lên một đạo thanh âm quen thuộc ở trong ký ức của hắn.

- Người của Giang phủ?

Giang Thần nhận ra cái thuyền kia là của Giang phủ, người trên thuyền còn vẫy vẫy tay với hắn, ra hiệu đi tới.

Giang Thần do dự một lúc, dọc theo dòng sông đi được mười mấy phút. Lúc này hắn nhìn thấy chiếc thuyền kia ngừng ở bên cạnh nham thạch, người trên thuyền đã lên bờ chờ hắn.

- Thần thiếu gia, người không thể đi lên trên người. Lúc này đám người Lôi tộc đều điên rồi!

Người nhận ra Giang Thần là một vị nam tử chừng bốn mươi tuổi. Nếu hắn nhớ không sai thì người này gọi là Lê trí thúc, lúc này rất là tiều tụy, vừa nhìn đã biết hắn đã đợi một quãng thời gian rất dài ở trong rừng.

Giang Thần chú ý tới trên thân thuyền có cắm đầy mũi tên, những người khác thì dường như đã trải qua một trận ác chiến, còn có một người đang kêu thảm thiết.

Hắn đi tới. Vừa nhìn thì đã phát hiện ra chân trái của tên đáng thương kia hầu như đã đứt rời.

- Giẫm phải cạm bẫy của Lôi tộc.

Lê thúc không đành lòng lắc đầu nói.

Giang Thần nhảy lên thuyền, an ủi tên này, lại nói:

- Cố gắng nhẫn nhịn một chút, ta có thể nối chân giúp ngươi.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của những người khác, Giang Thần trị liệu một phen với chân của đối phương, làm cho đối phương không phát ra tiếng kêu thê thảm nữa.

Sau đó, Giang Thần lại hỏi hắn:

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

- Thần thiếu gia, chúng ta vốn đang săn bắn thượng lưu, xử lý bì thảo, ròng rã mấy chục năm. Kết quả lại bị đám Lôi tộc khốn kiếp kia đến cướp.

- Đã có mười mấy huynh đệ chết, thật vất vả chúng ta mới chạy tới đây được.

- Những người man rợ này đều điên rồi.

Người ở trên thuyền mồm năm miệng mười, thuật lại cảnh ác chiến vừa nãy.

Có một vị hán tử trung niên đi tới trước mặt Giang Thần, vẻ mặt kinh hoảng, có chút bất an nói:

- Thần thiếu gia, ta cho rằng ngươi là người của Lôi tộc, thực sự là đáng chết!

Hắn chính là người vừa nãy suýt chút nữa đã bắn trúng Giang Thần.

- Thần thiếu gia, nhi nữ của hắn bị bắt, người tha thứ cho hắn đi.

Lê thúc nói chuyện giúp hắn.

- Nhi nữ?

Giang Thần biết đội ngũ săn bắn trong phủ đều là hảo thủ trong núi, rất ít khi có nữ nhân.

- Đúng vậy, lột da và đóng gói đều cần nhân thủ, vì lẽ đó hắn mới mang nhi nữ tới, kết quả bị người của Lôi tộc coi trọng.Lê thúc bất đắc dĩ nói.

Giang Thần rất rõ ràng nữ nhân bị Lôi tộc bắt đi sẽ có kết cục gì, hắn hỏi:

- Cách lúc xảy ra chuyện đã là bao lâu rồi?

- Việc xảy ra từ sáng sớm ngày hôm nay.

Giang Thần nhìn bầu trời một chút, lúc này vừa mới qua giữa trưa, vẫn còn có một tia hi vọng.

- Ta đi cứu người.

- Không thể! Thiếu gia chỉ có một người làm sao có thể làm được chứ?

Lê thúc sợ hết hồn, ở trong mắt hắn, Giang Thần vẫn còn là một đứa trẻ còn chưa lớn lên.

- Đúng vậy, tài bắn cung của người Lôi tộc rất là tốt.

- Không nên vọng động!

Người ở trên thuyền vội vã ngăn cản, chỉ lo Giang Thần làm chuyện điên rồ.

- Đừng lo, các ngươi cứ trở lại bẩm báo chuyện này, đề phòng Lôi tộc.

Giang Thần không có nghe vào tai, ý đi của hắn đã quyết.

Thập vạn đại sơn có lịch sử rất lâu đời, cũng không phải vừa mới bắt đầu thì Giang phủ và những thế lực khác đã sinh sống ở đây, mà là dần dần bám trụ, sinh sống ở nơi này.

Trước đó, bên trong ngọn núi lớn có bộ lạc nguyên thủy, tàn bạo khát máu, gặp người là giết.

Lôi tộc chính là một trong số đó.

Đã từng có thế lực trong núi thử định ra thỏa thuận với bộ lạc nguyên thủy, tuân thủ quy củ của nhau.

Ban đầu thì còn tốt, thế nhưng chỉ cần có một chút ngoài ý muốn thì những người man rợ này sẽ không để ý tới tất cả mà đi cướp giật tài nguyên.

Dựa theo lời giải thích của đại đa số người, bọn họ là người man rợ, tuân thủ truyền thống cắt đầu người xuống, uống máu tanh.

Lôi tộc tập kích đội ngũ của Giang phủ ở trên địa bàn không thuộc về mình, cướp giật da thú, là xâm lấn và khai chiến một cách trần trụi.

Giang Thần xác định mục tiêu của mình, lại dựa theo phương hướng Lê thúc nói chạy đi.Đi tới thủy lâm đã gần tới hoàng hôn, cũng còn may người của Lôi tộc còn chưa rời đi.

Thủy lâm vốn là một mảnh rừng rậm bình thường, sau đó bởi vì địa thế cho nên nước sông rót vào, làm cho rừng rậm và dòng sông hợp làm một thể.

Giang Thần ngồi xổm ở bên trong nước suối, chú ý tới vài chỗ lửa trại ở bờ phía bên kia, những thi thể bị thiêu đốt đều là người của Giang phủ.

Lôi tộc còn đang ở lại quét dọn chiến trường!

Một tên nam nhân Lôi tộc lưng cõng da thú đã dùng vải dầu để gói kỹ, chuẩn bị rời đi, ngoài miệng còn phát ra tiếng hừ hừ hưng phấn.

Lôi tộc biết rất ít về chuyện tu hành, công pháp và võ kỹ đều rất lạc hậu, vì lẽ đó thực lực tổng hợp không mạnh. Chỉ có điều tài bắn cung của bọn họ lại rất mạnh.

Giang Thần không dám dễ dàng bại lộ thân thể ra ở ngay trước mắt bọn họ, hắn quan sát chung quanh, tìm kiếm hình bóng của thiếu nữ.

Rất nhanh, hắn đã nhìn thấy một thiếu nữ mười bốn, mười lăm tuổi, bị trói giống như là chiến lợi phẩm ở trong tầm mắt.

Từ tình huống hiện tại xem ra, thiếu nữ này còn chưa phải chịu xâm phạm, chỉ là đã bị dọa cho phát sợ.

Đột nhiên, một tên thanh niên Lôi tộc mang theo hai tên tráng hán Lôi tộc đi tới bên người thiếu nữ, một tên tráng hán trong đó vác thiếu nữ lên trên vai, đi vào trong rừng rậm.

Những người Lôi tộc khác phát ra tiếng kêu ước ao chỉ nam nhân mới hiểu về phía người thanh niên kia.

Tên thanh niên đắc ý cười, không thể chờ đợi được nữa mà nhấc nhấc quần lên.

Giang Thần tìm cơ hội, lặng lẽ đi theo sau.

Hắn từ một mặt khác đi vào bên trong rừng cây, hai tráng hán khôi ngô của Lôi tộc bảo vệ ở trước hai bên trái phải của một thân cây.

Hai tay thiếu nữ này bị trói ở trên cây, quay lưng về phía thanh niên Lôi tộc.

Thanh niên này đã cởi quần của thiếu nữ, bắp đùi trắng toát hiện ra.

Giang Thần trốn trong bóng tối đi tới gần, ngay trong nháy mắt khi thanh niên kia vừa cởi quần ra thì hắn đột nhiên nhảy ra ngoài.

Thanh niên này bị quần làm ảnh hưởng, cho nên hành động bất tiện, bị một kiếm của Giang Thần đâm vào hậu tâm.

- Ô!

Hai tráng hán Lôi tộc xoay người lại, nhìn thấy mũi kiếm nhuốm máu trên ngực của thanh niên, hai người bọn hắn bi phẫn kêu to.

Giang Thần nhanh chóng cởi trói cho thiếu nữ, lôi nàng chạy trốn.

Không nghĩ tới hai tráng hán Lôi tộc kia lại không đuổi theo mà ngồi xổm ở bên người tên thanh niên kia rồi gào khóc.

- Hắn là nhi tử của tộc trưởng Lôi tộc.

Trong lòng thiếu nữ vẫn còn sợ hãi, nàng nhỏ giọng nói một câu.

Tiếp theo nàng dùng ánh mắt không thể tưởng tượng nổi ngẩng đầu liếc mắt nhìn qua Giang Thần, nói:

- Ngươi là Thần thiếu gia?

Giang Thần không trả lời, trong lòng trầm xuống, những người man rợ này chú trọng truyền thừa, cho rằng nhất mạch tộc trưởng nắm giữ hoàng kim chi huyết.

Hiện tại Giang Thần lại giết chết người có hoàng kim chi huyết.

Người Lôi tộc tuyệt đối sẽ không chết không thôi!

Ô ô ô!

Một tên tráng hán lấy kèn lệnh ra, đặt ở bên mép rồi thổi.

Chợt, hai tên tráng hán đằng đằng sát khí đi về phía hắn, trong mắt của bọn họ có lửa giận đang thiêu đốt.

Hai người đều là cao thủ Tụ nguyên cảnh sơ kỳ viên mãn, một người cầm đại đao, trong tay một người cầm búa.

Chương 29: Nhất Kiếm Tam Thức

Nếu như Giang Thần mang theo thiếu nữ thì tuyệt đối sẽ không chạy thoát được. Hắn biết mình không thể bị bắt lại, nếu không chờ đến lúc người Lôi tộc bên ngoài bọc đánh vào, như vậy hắn sẽ không còn đường sống nào nữa.

Hắn nổi lên sát tâm, đồng thời muốn trong khoảng thời gian ngắn nhất giết chết hai người này.

Trước đó hắn đã đánh bại Giang Phong và Mạnh Phi sơ kỳ đỉnh cao, cho nên hắn cho rằng muốn giết hai người Lôi tộc này cũng sẽ rất dễ.

Chỉ có điều, mới vừa ra tay thì hắn đã cảm thấy áp lực vô cùng vô tận cuồn cuộn kéo tới.

Không chỉ bởi vì lấy một địch hai, mà là kinh nghiệm chiến đấu của hai người này rất phong phú, không phải là thứ mà người trẻ tuổi như Mạnh Phi hoặc là Giang Phong có thể so sánh được.

Bọn họ không có võ học hoa lệ, thế nhưng dựa vào kinh nghiệm lại có thể ra tay trí mạng và sắc bén.

Trong nháy mắt Giang Thần đã rơi xuống thế hạ phong, kiếm thức có chút chật vật.

Búa trong tay một người chính là khai sơn phủ, so với kiếm còn dài hơn, là thứ hạn chế to lớn nhất đối với Giang Thần, chiêu thức đơn giản, đều là kiến thức cơ bản như: Bổ, chém, chặt…

Kém xa kiếm pháp tinh diệu khó lường của Giang Thần, thế nhưng lại vô cùng hữu hiệu.

- Nghe đồn Thiên vực đao cuồng bái một vị sư phụ không có tên, vị sư phụ không có tên này không dạy hắn bất kỳ đao chiêu nào mà chỉ bảo hắn bổ củi, bổ ròng rã mười năm đã lĩnh ngộ ra đao đạo vô thượng, xem ra đạo lý chính là như vậy a.

Giang Thần tránh né, không muốn hán tử dùng đao kia chém ra một đao, đao kính kinh người, nếu như né tránh muộn, rất có thể người sẽ bị chặt đứt ngang thân.

- Trốn?

Trong lúc bước ngoặt sinh tử, trong lòng Giang Thần có chút rối loạn.

- Đáng hận, lúc trong nhà sắp xếp Phong Vân nhị vệ thì ta dùng mọi cách không muốn. Kết quả lần thứ nhất ra tay đã như vậy. Sau này về nhất định sẽ bị cười chê!

Giang Thần cắn răng một cái, hắn cũng bị kích thích huyết tính. Cho nên cũng không tiếp tục né tránh và tính toán nữa, hắn muốn đổi bị động thành chủ động.

Kết quả đã đưa đến hiệu quả, hai nam nhân Lôi tộc không nhìn thấu được kiếm pháp hoa lệ của hắn.

Trong lúc ác chiến, Giang Thần chú ý tới bên ngoài rừng rậm có không ít thân ảnh xuất hiện.

Lúc này, Giang Thần phát hiện ra mình hít thở càng ngày càng gấp nhanh hơn, tim đập trở nên không giống như bình thường. Sau đó cả người toả ra nhiệt, dường như kinh mạch cũng bị hòa tan.

Loại cảm giác này Giang Thần rất quen thuộc, lần trước khi Thần mạch khôi phục cũng chính là như vậy!

Đạo Thần mạch thứ hai đang thức tỉnh!

Điều đó cũng có ý nghĩa: uy lực Thái Cực hoàn của Giang Thần sẽ càng thêm kinh người.

- Rống!

Dường như cảnh giới của Giang Thần mạnh mẽ tăng lên một đoạn dài, hắn đâm ra một kiếm, uy năng xoắn ốc đáng sợ trực tiếp chọc ra một lỗ thủng trên búa và ngực của nam nhân cầm búa kia.

Người kia nhìn về phía lưỡi búa của mình, tiếp theo không dám tin tưởng sờ vào bộ ngực của mình, nơi đó cũng có một cái lỗ máu đã bị phá tan.

- A!

Đồng bạn chết khiến cho nam nhân cầm đao nổi giận, giống như là phát điên chém tới.

Chỉ có điều kẽ hở càng nhiều thì Giang Thần lại càng dễ dàng dùng một kiếm chém đầu của hắn xuống.

- Ồ?

Trên cây to, Phong Vân nhị vệ đứng trên cành cây, bọn họ đang dự định ra tay, thế nhưng không nghĩ tới chiến đấu hóa ra lại kết thúc một cách như vậy.

- Vào lúc này cảnh giới lại tăng lên, quả thật làm cho người ta bất ngờ a.

- Đây chính là rèn luyện mị lực đó.

Thứ mà đạo Thần mạch thứ hai mang đến chính là cảnh giới đạt đến sơ kỳ viên mãn!

Giang Thần thở hổn hển, có chút kiệt lực. Lúc này hắn đã có thể nghe được tiếng kêu kì quái của người Lôi tộc, cho nên hắn phải mau chóng mang theo thiếu nữ rời đi.

Chỉ có điều chiến đấu vừa rồi đã làm lỡ quá nhiều thời gian, thêm nữa địa thế một mặt khác của rừng rậm là ở chỗ trũng, đâu đâu cũng có nước. Nếu như đặt chân thì sẽ tạo ra âm thanh rất lớn.

Giang Thần còn chưa mang thiếu nữ chạy ra được bao xa thì đã bị người của Lôi tộc đuổi theo, thứ xuất hiện đầu tiên chính là những mũi tên.

Chỉ có điều có người kêu gào vài tiếng, người Lôi tộc lập tức thu hồi cung tên lại.

Cùng lúc đó, ở bên trong rừng rậm cách đó không xa, vừa vặn có hai người đi qua.

- Ồ?

Một người trong đó là Kim Khiết, nàng nhìn thấy Giang Thần bị Lôi tộc vây quanh, trong lòng rất là kinh ngạc.
Thì ra sau khi bị Giang Thần đánh bại, nàng rất không cam tâm, cho nên mới tiến vào Thập vạn đại sơn rèn luyện, lão giả đi theo phía sau nàng là hộ vệ của nàng.

Vừa mới bắt đầu nàng còn không xác định được đó là Giang Thần, sau khi đến gần mới nhận ra.

Một tên Lôi tộc xuất hiện ở trước mặt nàng, cho rằng nàng là đồng bọn của Giang Thần, cho nên lập tức ra tay không chút lưu tình.

- Cút!

Lão giả kia vỗ một chưởng tới, cách không đánh bay người Lôi tộc này, sinh cơ của đối phương cũng bị một chưởng này đánh nát.

Từ đầu đến cuối Kim Khiết đều không có để ý, vẻ mặt nàng rất là hưng phấn, đặc biệt là sau khi xác định Giang Thần không còn đường nào có thể trốn.

Không nghĩ, lão giả kia liếc mắt lên trên hai cái cây trong khu vực này một cái, nói:

- Tiểu thư, hắn có người bảo vệ trong bóng tối, sẽ không chết.

Kim Khiết nghe xong vô cùng thất vọng, muốn rời khỏi. Chỉ có điều bước chân bước ra lại ngừng lại, trong mắt hiện lên một tia độc ác.

- Ta nói, ngươi có thể ngăn cản được hộ vệ của hắn hay không?

- Ý của tiểu thư là làm cho hắn chết sao?

Lão giả này hỏi, đối với chữ chết không có bất kỳ cấm kỵ nào cả, khi nói tới rất là hời hợt.

- Không có a, ta chỉ muốn làm cho hắn khắc sâu ký ức về lần rèn luyện này. Nếu như chết, cũng là tài nghệ của mình không bằng người, đúng không?

Kim Khiết cười lạnh nói.

- Ta hiểu rồi tiểu thư.

Lão giả kia đang ở bên người nàng đột nhiên biến mất không còn tăm hơi.

Bên kia, Phong Vân nhị vệ trong bóng tối nhìn thấy người của Lôi tộc vây Giang Thần lại, bọn hắn biết đây là lúc nên ra tay.

Chỉ có điều đúng lúc này, sắc mặt hai người đại biến, quát lên:

- Người nào!

Lão giả kia nhảy lên trên mấy cây đại thụ, rất nhanh đã đạt tới độ cao bằng với bọn họ, cả giận nói:

- Các ngươi là ai? Tại sao luôn theo dõi tiểu thư nhà ta?

Phong Vân nhị vệ trao đổi ánh mắt một cái, nói:

- Tiền bối hiểu lầm rồi, chúng ta cũng không có theo dõi tiểu thư nhà ngươi a.
Một tiếng tiền bối này là xem tuổi tác, mà không phải là thực lực, bởi vì cảnh giới của ba người đều là Tụ nguyên cảnh hậu kỳ.

- Còn dám nguỵ biện!

Lão giả này căn bản không nghe lọt tai câu này.

- Lão già, ngươi không nên quấy nhiễu chúng ta. Hiện tại chúng ta không có thời gian dây dưa với ngươi.

Vân hộ vệ tính khí táo bạo, mắt thấy Giang Thần sắp gặp nạn, hắn trực tiếp nhảy xuống dưới.

- Hôm nay không cho ta câu trả lời thì ai cũng đừng muốn đi!

Lão giả kia giống như hùng ưng giương cánh vồ tới Vân hộ vệ.

- Cẩn thận!

Phong hộ vệ vội vã nhắc nhở.

Vân hộ vệ không dừng lại không được, hắn ôm lấy một thân cây, cả giận nói:

- Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?

- Tiền bối, ngươi có cừu oán với Giang phủ chúng ta sao? Muốn muốn hại chết thiếu gia nhà chúng ta sao?

Phong hộ vệ nói chuyện, đồng thời cũng ra hiệu cho Vân hộ vệ một ánh mắt. Ra hiệu đi cứu thiếu gia, hắn sẽ ngăn cản lão giả này.

Chỉ có điều lão giả này không đánh với bọn họ, mà chỉ kéo dài thời gian, cảnh giới so với Phong Vân nhị vệ còn cao hơn một cấp.

- Khà khà, Giang Thần à Giang Thần, ta xem ngươi làm sao bây giờ.

Bên kia, Kim Khiết nhìn thấy Phong Vân nhị vệ không rảnh ra ứng cứu, trong lòng nàng liên tục cười lạnh.

Giang Thần chú ý tới tranh đấu ở trên đầu mình, hắn dở khóc dở cười, đây chính là rèn luyện sinh tử mà ta vẫn luôn chờ mong, nhưng cũng không cần có độ khó lớn như vậy a!

Vây quanh mình có mười hai người của Lôi tộc, tất cả đều là Tụ nguyên cảnh.

Hắn còn phải bảo vệ thiếu nữ.

Tin tức tốt duy nhất đó chính là Lôi tộc không định sử dụng cung tên.

- Chẳng lẽ muốn bắt sống ta, sau đó trở về dằn vặt một phen sao?

Đây là một chút hi vọng sống của Giang Thần, nếu không, chỉ cần có người bắn tên từ xa, chắc chắn hắn sẽ phải chết.

Nương theo chiến sĩ Lôi tộc gầm lên giận dữ, chiến đấu đã bắt đầu.

Trong nháy mắt phải đối mặt với bốn năm người tấn công, Giang Thần chỉ có thể không ngừng lùi lại.

Cũng còn tốt thiếu nữ kia rất nhanh nhẹn, không có làm liên lụy tới hắn, không biết đã trốn tới đâu rồi.

- May mà ta nắm giữ kiếm điểm, nếu không bị nhiều người tấn công như vậy, ngay cả kiếm cũng không chịu được nữa.

Kiếm điểm là nguyên nhân chủ yếu khiến cho Giang Thần vẫn có thể chống đỡ được đến nay, nhưng vẫn cực kỳ vất vả như cũ, rất nhanh hắn đã bị thương.

- Nhất kiếm tam thức!

Giang Thần cắn răng một cái, lần đầu tiên hắn sử dụng Trường Hồng kiếm pháp trong thực chiến, thức thứ nhất.

Tên kiếm thức này là chỉ trong nháy mắt ngắn ngủi nhanh chóng đánh ra ba kiếm, khiến cho người ta đột nhiên không kịp chuẩn bị.

Chỉ có điều, Giang Thần cũng chưa hoàn toàn hiểu rõ được kiếm chiêu này. Hắn bị một tên nam nhân Lôi tộc hai tay cầm cự kiếm hóa giải, đồng thời bụng dưới bị phá, tạo ra một vết thương, máu tươi chảy ròng.

- Ha ha ha, thực sự là ngu xuẩn, ở lúc mấu chốt này lại còn dám sử dụng ra kiếm chiêu không quen!

Kim Khiết mừng lớn, hận không thể vỗ tay khen hay.

- Nhất kiếm tam thức!

Không nghĩ tới Giang Thần không nhớ giáo huấn trước đó, trái lại vẫn còn tiếp tục xuất kiếm.

Ba đạo kiếm khí màu trắng tạo thành hình tam giác bay ra, lần này không có bị người ta hóa giải, nhưng vẫn không có đưa đến được bao nhiêu tác dụng.

Chương 30: Kiếm Ý

Giang Thần bị chiến sĩ Lôi tộc đâm trúng bắp đùi, may mà khi đối phương còn chưa kịp làm gì nữa thì hắn đã dùng hết sức lực lui về phía sau.

Đến đây, Giang Thần từ chỗ vừa mới bắt đầu đứng di chuyển ra gần nghìn thước, mới không bị người của Lôi tộc nhấn chìm.

Chỉ có điều dọc theo đường đi, khắp nơi đều có thể nhìn thấy máu tươi.

Kim Khiết muốn nhìn một chút xem biểu hiện trước khi chết của Giang Thần là cái gì. Chỉ là nàng lại thất vọng phát hiện ra cả khuôn mặt hắn rất căng thẳng, trong mắt có một tia lực lượng chăm chú.

-Vẫn còn chưa từ bỏ hi vọng a.

Kim Khiết chậm rãi nói.

Giang Thần không chỉ không từ bỏ hi vọng, mà cũng không đặt hi vọng lên trên người Phong Vân nhị vệ. Lúc vừa mới bắt đầu, trước khi động thủ hắn còn hy vọng xa vời có thể ngăn cản được chiến sĩ Lôi tộc, đợi tới lúc Phong Vân nhị vệ rảnh tay.

Chỉ có điều tới hiện tại, hắn chỉ có thể dựa vào chính mình mà thôi.

- Nhất kiếm tam thức!

Hắn lại xuất kiếm, trường kiếm trong nháy mắt vẽ ra ba đạo ánh kiếm có góc độ rất xảo quyệt.

- Ngớ ngẩn...

Kim Khiết không nhịn được châm biếm, ăn hai lần thiệt thòi mà Giang Thần vẫn còn không nhớ kỹ giáo huấn trước đó.

Chỉ có điều, nàng đột nhiên nhìn thấy một màn khiến cho nàng kinh ngạc.

Kiếm chiêu này của Giang Thần, trực tiếp chém giết ba người của Lôi tộc!

Nàng cẩn thận suy nghĩ lại, phát hiện ra mỗi lần Giang Thần xuất kiếm, kiếm thế sẽ càng sắc bén hơn nữa.

- Hiện tại đến phiên ta.

Khóe miệng Giang Thần nhếch lên, nở nụ cười lạnh lẽo, thiết kiếm trong tay lần nữa chém ra.

- Hỏa Vân mãn thiên!

Lần này là kiếm chiêu không giống trước đó, mang tới cho chiến sĩ Lôi tộc cảm giác nghẹn thở mạnh hơn.

Ánh kiếm đã biến thành màu đỏ thắm, tàn sát bừa bãi ở trong rừng, kiếm khí kinh người từ kiếm trong tay của Giang Thần bộc phát ra.

Đám người Lôi tộc há hốc mồm, không hiểu Giang Thần sắp bị đánh chết sao lại đột nhiên trở nên lợi hại như vậy.

- Kiếm ý, hắn ta lại nắm giữ kiếm ý!

Kim Khiết trợn mắt há hốc mồm, cuối cùng nàng đã hiểu tại sao Giang Thần lại muốn sử dụng kiếm chiêu tương đồng.

Bởi vì kiếm chiêu kia cần phải đạt đến kiếm ý thì mới có thể thi triển ra được. Hai lần trước đó không thể đạt đến, thế nhưng dưới sự thử nghiệm không sợ chết, ở trong bước ngoặt sinh tử đã kích thích ra được tiềm lực của hắn.

Một kiếm đánh ra, như tinh hỏa liệu nguyên, bao phủ về phía người của Lôi tộc.

Chỉ nghe tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên, lúc này đã có mấy người ngã xuống mặt đất, miệng không ngừng kêu rên.

Lúc này, kiếm khí đã hóa thành cơn gió mạnh, tàn phá khu vực chung quanh.

Giang Thần đứng ở trong gió, mái tóc đen tung bay, gương mặt đường nét rõ ràng có vẻ vô cùng sắc bén.

Hắn đảo tới chỗ nào, người Lôi tộc bị ánh mắt của hắn quét tới sợ đến mức gần chết.

Bọn họ không để ý tới việc bắt sóng Giang Thần mà cởi trường cung sau lưng xuống. Chỉ có điều lúc này đã muộn, một khi có người kéo dây cung, Giang Thần sẽ dùng khí thế như bẻ cành khô giết tới.

Trong nháy mắt, mấy nam nhân Lôi tộc còn lại mắt thấy không có hi vọng, cho nên tất cả đều dùng tốc độ nhanh nhất để chạy trốn.

Giang Thần cũng không hề đuổi theo, trái lại còn nhìn về phía một phương hướng.

- Không được!

Cả người Kim Khiết cả kinh, ý thức được chuyện không ổn, cho nên nàng lập tức xoay người muốn chạy.

- Muốn chạy?

Giang Thần đã sớm chú ý tới Kim Khiết, liên tưởng chiến đấu trên cây, rõ ràng nữ nhân này muốn làm hại hắn a.

Giang Thần đuổi theo, sử dụng kiếm ngăn cản nàng ta lại.

- Ngươi muốn làm gì?

Nhìn ánh mắt âm trầm của Giang Thần, trong lòng Kim Khiết chột dạ, nhưng bởi vì bản tính không coi ai ra gì cho nên nàng vẫn hung hăng quát lớn.

- Ngươi muốn ta chết?

Giang Thần lạnh lùng nói.

- Cái gì chứ? Ai nhớ ngươi chết, ngươi đừng tự yêu bản thân mình như thế aKim Khiết ra vẻ Giang Thần không dám làm gì nàng vậy.

Không ngờ Giang Thần đột nhiên xuất kiếm, lưỡi kiếm kề sát lên trên cổ nàng, cảm xúc lạnh lẽo làm cho nàng sợ tới mức câm nín, không dám lên tiếng.

-Lão già kia, dừng tay!

Giang Thần hô một tiếng với lão giả vẫn còn đang dây dưa với Phong Vân nhị vệ.

Người kia nhìn thấy Kim Khiết rơi vào trong tay Giang Thần, giật nảy cả mình, không để ý tới Phong Vân nhị vệ mà vội vã rơi xuống trên mặt đất.

- Không được làm loạn!

Lão giả kia quát lên.

- Bỏ vũ khí xuống, trói chặt mình lại!

Giang Thần hạ lệnh, không cho đối phương thương lượng.

Lão giả này do dự một lúc, bỏ trong tay trường kiếm lại, tùy ý để cho Phong Vân nhị vệ trói chặt mình.

- Giết hắn!

Giang Thần lại nói.

Nhận được mệnh lệnh, Phong Vân nhị vệ sửng sốt một chút, không do dự mà trực tiếp động thủ.

Lão giả kia muốn phản kháng, kết quả vừa tránh thoát khỏi dây thừng thì đã bị binh khí của Phong Vân nhị vệ xuyên qua tim mà chết.

- A!

Kim Khiết hét lên một tiếng, nhìn thấy người của mình chết ở trước mặt, trên khuôn mặt của nàng tràn ngập vẻ chấn động.

- Mọi việc đều cần phải trả giá thật lớn.

Giang Thần nhìn sắc mặt tái nhợt của nàng, lại khẽ nói ở bên tai nàng một câu. Sau đó cầm theo nàng đi tới phương hướng đám người Lôi tộc chạy trốn.

- Ngươi muốn làm gì?

Trong lòng Kim Khiết chỉ còn lại hoảng sợ và hối hận, cảm thấy không nên trêu chọc vào Giang Thần.

- Ngươi không được làm loạn, phụ thân ta là bang chủ Huyết Thủ Bang!

- Thật sao? Ta rất là sợ hãi đó.

Giang Thần nở nụ cười rất xán lạn.

Kim Khiết sắp khóc lên, nàng nói:
- Giang Thần, ta sai rồi, ngươi tha thứ cho ta lần này đi.

- Tha thứ cho ngươi là chuyện của trời cao, ta chỉ phụ trách dẫn ngươi đi gặp hắn mà thôi.

Giang Thần mang theo Kim Khiết đi về phía trước, trên đường Kim Khiết lúc thì kêu gào, lúc thì xin tha.

Giang Thần không hề nói gì, đợi tới lúc ngừng lại thì đột nhiên đẩy Kim Khiết về phía trước.

Kim Khiết cảm giác dưới chân trống rỗng. Nàng cho rằng là vách núi vạn trượng cho nên bị dọa cho phát sợ, cũng còn may nàng còn chưa lăn mấy lần thì đã bình yên rơi xuống đất, ngoại trừ những bộ vị then chốt đau nhức ra cũng không có gì quá đáng lo.

- Giang Thần! Ngươi chờ đó cho ta, ta sẽ khiến cho Giang phủ các ngươi phải trả giá thật lớn!

Kiếm không còn gác ở trên cổ, Kim Khiết lập tức khôi phục bản tính.

- Tốt nhất ngươi nên lo lắng cho mình thì hơn.

Giang Thần nói.

Kim Khiết ngẩn ra, nhìn qua bốn phía, nàng sợ hãi phát hiện ra trong bóng tối có từng đôi mắt đang nhìn mình chằm chằm.

- Chuyện này... Nơi này là bộ lạc của Lôi tộc?

Thanh âm của nàng trở nên có chút run rẩy.

Giang Thần đang trả thù nàng, làm việc mà lúc trước nàng làm.

Hiện tại Giang Thần đang đứng trên sườn núi quan sát, giống như lúc trước Kim Khiết nhìn hắn bị chiến sĩ Lôi tộc vây quét vậy.

- Không nên như vậy! Giang Thần! Ngươi không nên ác độc như vậy chứ!

Kim Khiết ở phía dưới không ngừng xin tha.

- Ngớ ngẩn.

Giang Thần hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi. Hắn đi ra rất xa mới không nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Kim Khiết nữa.

Lúc này, Phong Vân nhị vệ và thiếu nữ đã đi tới.

- Thần thiếu gia, thuộc hạ tội đáng muôn chết.

Phong Vân nhị vệ quỳ ở trên mặt đất, nhìn Giang Thần cả người đẫm máu, trong lòng có cảm giác không nói ra lời.

Bọn họ không nghĩ tới Giang Thần vẫn còn sống, mà còn giết cho Lôi tộc không còn manh giáp.

Giang Thần nói:

- Chỉ có ở trước mặt sinh tử thì ta mới có thể làm tăng thực lực của mình lên, các ngươi mang nàng trở về đi.

Nếu như lúc bình thường hắn nói lời này thì Phong Vân nhị vệ sẽ không nghe. Chỉ có điều vừa nãy là bọn họ thất trách, Giang Thần lại có biểu hiện xuất sắc như vậy, trong khoảng thời gian ngắn bọn họ không biết nên nói cái gì.

- Thần thiếu gia...

Vân hộ vệ cho rằng Giang Thần đang trách tội bọn họ.

Lời còn chưa nói hết thì Phong hộ vệ đã lắc đầu với hắn.

Chợt, Giang Thần gật đầu một cái với thiếu nữ, lại xoay người rời đi.

Mãi đến khi Giang Thần đi xa, Vân hộ vệ vội vàng la lên:

- Ngươi làm gì? Ngươi thực sự dám để cho Thần thiếu gia đi một mình hay sao?

- Thần thiếu gia muốn rèn luyện ở trước mặt sinh tử. Nếu như chúng ta đi theo sẽ quấy rầy đến hắn, nếu như không đi theo thì lại xảy ra chuyện. Cho nên chúng ta cứ âm thầm theo dõi, không cho hắn biết, không phải sẽ vẹn toàn đôi bên cả hay sao?

- Đúng vậy!

Ánh mắt của Vân hộ vệ sáng lên, bỗng nhiên chỉ vào thiếu nữ, có chút khó khăn nói:

- Thế nhưng nàng thì làm sao bây giờ?

- Ngươi đưa nàng trở lại trước đi, ta sẽ để lại ký hiệu cho ngươi ở ven đường.

- Được.

Vân hộ vệ không có ý kiến, lập tức mang theo thiếu nữ rời đi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau