THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 256 - Chương 260

Chương 257: Bạch Linh Được Hoan Nghênh

Nghe thấy hắn nói như thế, Giang Thần chỉ nở một nụ cười, nói:

- Chẳng lẽ là bởi vì không phải là đối thủ của đối phương cho nên mới định lợi dụng mười ngày còn sót lại để cố gắng tu luyện hay sao?

Không chờ Liễu Vô Tâm mở miệng, hắn lại nói:

- Bởi vì gặp phải cường địch, từ bỏ thứ có thể làm cho chính mình trở nên mạnh mẽ hơn, sư huynh, lẽ nào võ đạo của các ngươi là như vậy sao?

Liễu Vô Tâm tức giận không thôi, hai mắt tràn ngập vẻ tức giận.

- Thời gian mười ngày, chẳng lẽ ngươi có thể giao thủ cùng với những Thông thiên cảnh của lớp đặc cấp khác sao?

- Thực sự là không có thuốc nào cứu được, bởi vì Tô Lệ mà từ bỏ tương lai, hiện tại có cơ hội đặt ở trước mặt mà còn muốn chạy đi chịu chết?

Các đệ tử đứng phía sau Liễu Vô Tâm chê cười, kiên trì đã được bọn họ dùng hết, cho nên bọn họ cũng không khách khí nữa.

- Giang Thần, ngươi đã mang đến phiền toái không nhỏ cho Đông viện, hiện giờ ngươi còn có thể tự do tự tại như vậy, ngươi không cảm thấy ngươi rất may mắn sao?

Liễu Vô Tâm cũng nói, lời nói của hắn so với những người khác còn cao minh hơn không ít.

- Ồ? Khi Tô Lệ nghênh ngang xông vào Đông viện cũng chưa thấy các vị sư huynh đứng ra đó.

Giang Thần cười lạnh nói.

Phanh!

Liễu Vô Tâm vỗ lên bàn một cái, lập tức đứng dậy, dùng ánh mắt ở trên cao nhìn xuống nhìn Giang Thần rồi nói:

- Xem ra người khác nói ngươi là con nhím đúng là không sai, ngươi cảm thấy không ai có thể trị được ngươi sao?

- Ít nhất, các ngươi không thể.

Giang Thần đứng dậy, trên mặt mang theo vẻ khinh thường.

- Ngươi!

- Ngươi đắc ý cái gì chứ, bất cứ người nào trong chúng ta đột phá Thông thiên cảnh thì sẽ có thể đánh cho ngươi nằm đo ván ở trên mặt đất!

- Thông thiên cảnh không đáng một đồng mà còn hung hăng như vậy.

Giang Thần nhún vai một cái, ra tay không hề có điềm báo trước, như một ngọn gió thổi qua mọi người, lập tức, chỉ nghe thấy tiếng giòn giã không ngừng vang lên, ngoại trừ Liễu Vô Tâm ra, mỗi người đều bị tát.

Sau khi gò má truyền đến cảm giác đau rát thì Giang Thần đã trở lại chỗ cũ.

- Một đám Thần Du cảnh cũng dám đứng kêu gào ở trước mặt ta, có bản lĩnh thì lập tức đột phá đi.

Giang Thần khiêu khích nói.

- Giang Thần!

Liễu Vô Tâm nghiến răng nghiến lợi gọi tên hắn, nói:

- Trước đây không lâu Y Tình của Tây viện không kìm nén được cảnh giới, khi khai phá cái kỳ mạch thứ tư đã đột phá lên Thông thiên cảnh.

- Ồ?

Hắn đột nhiên nói một câu làm cho Giang Thần không rõ ra sao.

- Ngươi bởi vì nàng phản đối cho nên mới đến Đông viện, ở trên thi đấu bốn viện, ta sẽ sắp xếp cho ngươi giao thủ với nàng!

Liễu Vô Tâm nói ra mục đích của bản thân.

- Ha ha ha, uy hiếp như trẻ con này mà cũng đòi dọa ta sao.

Giang Thần không để ở trong lòng mà cười to ầm ĩ, nghênh ngang rời đi.

- Liễu sư huynh, hắn quá càn rỡ, chúng ta đi gọi những sư huynh khác đi.

Đương nhiên Đông viện cũng có đệ tử thành công tấn cấp thành Thông thiên cảnh, chỉ là bình thường cũng sẽ không lăn lộn với bọn họ mà thôi.

- Quên đi, cứ chờ tới lúc thi đấu bốn viện đã sẽ khiến hắn đẹp mặt!

Liễu Vô Tâm suy nghĩ một chút, làm như vậy tất sẽ khiến cho viện trưởng chú ý, không có lợi lộc gì cả.

Giang Thần trở lại nơi ở, đang nghĩ tới chuyện thi đấu bốn viện.
Chuyện kia liên quan đến việc hắn có thể tiến vào Thời gian chi điện hay không.

Với năng lực của Thông thiên cảnh, nhanh chóng thu nạp linh khí thiên địa tu bổ Thần Du cảnh hậu kỳ không khó, quan trọng là khai phá kỳ mạch, cần thời gian.

Nếu như không có chuyện của Ninh Hạo Thiên thì hắn cũng không cần lo lắng như vậy, dù sao Thông thiên cảnh khai phá kỳ mạch so với những thiên tài đè cảnh giới không tấn cấp trong Thánh Viện còn nhanh hơn nhiều.

Thời gian mười ngày đảo mắt đã qua, Giang Thần không thể mỗi ngày đi tới phòng tu luyện, cho nên chỉ có thể mỗi một tuần đi một lần mà thôi.

Cứ như vậy, việc tu luyện của hắn hầu như không có chỗ trống, người của Đông viện cũng không đến sắp xếp gì nữa.

Hoặc là nói, bây giờ hắn không cần sắp xếp cái gì nữa.

Trong khoảng thời gian này, thi tháng lớp đặc cấp hắn cũng thuận lợi thông qua, phương diện cảnh giới cũng đã là Thông thiên cảnh.

- Như vậy, đây là lúc nên bắt đầu rồi.

Ánh mắt Giang Thần nhìn về phía vách tường, nơi đó có ba mục tiêu mà hắn viết, ánh mắt rơi vào trên hàng chữ thứ nhất.

Tìm thuốc giải!

Hắn đổi y phục, mang theo Bạch Linh đi ra cửa lớn của Thánh Viện.

Cùng lúc đó, trong gian phòng của viện trưởng Thạch Cảm Đương đang nghênh đón mấy vị đại nhân vật.

- Viện trưởng, trưởng lão, sao các ngươi lại tới đây?

Thạch Cảm Đương rất bất ngờ, những người này đều ở trong Anh Hùng đại thính, bình thường sẽ không tùy tiện đến Thánh Viện.

- Ngô Khải tới tìm chúng ta.

Người cầm đầu là một vị lão giả tóc trắng xoá, so với Nam Công dường như còn lớn hơn.

Thạch Cảm Đương hừ lạnh một tiếng, đã rõ ý đồ đến của bọn họ.

Ngô Khải chính là viện trưởng Nam viện, đúng như Sử Văn Cung từng nói, hắn đã chạy đến Anh Hùng đại thính đâm thọc.

- Chúng ta có hai mục đích, thứ nhất, bãi miễn chức vụ viện trưởng Đông viện của ngươi.

Viện trưởng nói.

Vừa nghe lời này, Thạch Cảm Đương đã ngồi không yên, kích động nói:

- Không cần phải như vậy chứ?
- Chúng ta bãi miễn ngươi, Tô Lệ và Ngô Khải không phải là nguyên nhân chủ yếu, mà là Đông viện có đệ tử kiệt xuất như Giang Thần mà ngươi lại để cho lãng phí ở ngay trước mắt.

Một tên trưởng lão nói.

Nói đến đây, Thạch Cảm Đương không thể làm gì khác hơn được là bất đắc dĩ ngồi lại trên ghế, nói:

- Ta đã nói với hắn rồi, thế nhưng tiểu tử kia không nói tiếng nào đã đột phá Thông thiên cảnh, nếu không động thủ cũng không ai biết được chuyện này.

- Ngươi nói rồi sao?

Viện trưởng rất bất ngờ.

- Đúng, ta đã nghiêm khắc cảnh cáo hắn, muốn hắn khai phá tám cái kỳ mạch, lại cho hắn các hạng mục cần chú ý. Kết quả hắn tự cho là thông minh, muốn thử khai phá kỳ mạch ở Thông thiên cảnh, ta có biện pháp gì nữa chứ?

Thạch Cảm Đương bất đắc dĩ nói.

- Hắn nói, hắn có phương pháp khai phá kỳ mạch ở Thông thiên cảnh sao?

Viện trưởng và các trưởng lão khác giao lưu ánh mắt một cái, chăm chú hỏi một câu.

- Đúng vậy.

Thạch Cảm Đương sửng sốt một chút, dùng giọng không thể tin tưởng nói:

- Viện trưởng, không phải các ngươi sẽ cảm thấy hắn có thể làm được đó chứ?

- Chúng ta nhìn chút rồi lại nói, thi đấu bốn viện, nếu như biểu hiện của hắn bình thường, chúng ta sẽ triệt ngươi đi, ngược lại, ngươi hiểu rồi đó.

Viện trưởng nói xong lời cuối cùng lại khẽ mỉm cười.

- Hừ, cuối cùng ta vẫn bị trói chung một chỗ với tên tiểu tử kia.

Thạch Cảm Đương rất bất ngờ nói.

Nói đi nói lại, vấn đề thứ nhất của Giang Thần khi đi ở bên trong Thánh thành đó là không có người dẫn đường, hắn không biết đường nào với đường nào cả.

Không phải hắn không nghĩ tới tìm một bằng hữu ở Thánh Viện, nhưng tình cảnh của hắn quá đặc thù, không ai đồng ý thân cận với hắn.

Hắn như là một con ruồi không đầu đi loạn ở trong Thánh thành.

- Bằng hữu, con chiến sủng này của ngươi thực sự là thần tuấn đó, là yêu thú nào vậy?

- Có thể bỏ thứ yêu thích không?

- Nhìn qua rất thông nhân tính.

Bạch Linh thì lại trở thành tiêu điểm, đi đến chỗ nào cũng sẽ có người tới bắt chuyện với Giang Thần, hỏi dò tin tức về Bạch Linh, không ít người còn muốn trực tiếp mua lại.

Mỗi lần Bạch Linh nghe có người muốn mua nó, nó đều dùng ánh mắt tội nghiệp nhìn qua Giang Thần, con mắt màu xanh lam làm cho lòng người nát tan.

Nó làm như vậy là tốn sức, bởi vì Giang Thần sẽ không làm chuyện như thế.

Chỉ là thông qua giao lưu cùng những người tới hỏi kia, rốt cuộc hắn đã hỏi được chỗ cần đến.

Ở Thánh thành có một con đường phồn hoa nhất, bất kể ngươi muốn mua đồ vật gì thì cũng có thể tìm được ở đó, tiền đề là phải có tiền.

Giang Thần đi tới thánh võ nhai, quả nhiên phát hiện ra người ở nơi này mỗi người đều quý khí mười phần, không phải bình thường, cửa hàng hai bên đường phố đều trang trí rất là đường hoàng.

- Oa, một con mèo thật lớn.

Bỗng nhiên, một thiếu nữ đi trên đường nhìn thấy Bạch Linh, nàng khuếch đại quát to một tiếng, ngồi xổm ở trước mặt Bạch Linh đưa tay đi sờ.

Bạch Linh không cảm thấy kinh ngạc, trốn về phía sau.

- Tiểu thư, đây là chiến sủng, không phải sủng vật.

Giang Thần nói.

- Mặc kệ là chiến sủng hay là sủng vật, ta đều muốn, ngươi ra giá đi.

Chương 258: Cao Thiên Ái

- Mặc kệ giá là bao nhiêu, ta đều không bán.

Giang Thần dùng giọng rất khẳng định nói.

Thiếu nữ này có một khuôn mặt trắng như tuyết, đôi môi rất mỏng, lông mày dài miệng nhỏ, thanh tĩnh mà lại tú lệ.

Mãi đến lúc này nàng mới đưa mắt nhìn lên trên người Giang Thần, có chút bất ngờ, lại cảm thấy thú vị.

- Ngươi chắc chắn chứ?

Âm thanh mềm mại êm tai, trong mắt có ý cười không tên.

- Ta xác định.

- Vậy ta ra ngàn vạn nguyên thạch hạ cấp thì sao?

Thiếu nữ này cười tươi như hoa, ánh mắt giảo hoạt, nhìn chằm chằm vào Giang Thần không chớp mắt.

Nàng muốn biết khi nghe được cái giá này, Giang Thần sẽ còn bình tĩnh như vậy nữa hay không.

- Không bán.

Giang Thần nói.

- Hả?

Thiếu nữ sửng sốt, nụ cười cứng ở trên mặt.

Phương pháp thử trăm lần đều được của nàng, không ngờ lần này lại thất bại.

Theo dự liệu, Giang Thần nghe thấy nàng báo giá, vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, sau đó sẽ bởi vì lời từ chối vừa này mà lúng túng, tình thế khó xử, không bỏ mặt mũi được, cuối cùng lại dâng Bạch Linh lên cho nàng.

- Được rồi, xin nhường đường.

Giang Thần nói xong, hắn và Bạch Linh đi qua trước mặt nàng.

Điều đáng giận nhất là chính là, Bạch Linh quay đầu về nhìn nàng một cái, cặp tròng mắt màu xanh lam kia toát ra vẻ trêu tức, giống như một bé trai đang làm ngáo ộp với nàng vậy.

- Ta rất muốn xem xem ngươi là thần thánh phương nào.

Thiếu nữ này không phục lắm, lẫn trong đám người đi theo Giang Thần và Bạch Linh, dưới ánh mắt của nàng, cả hai đi vào một cửa tiệm.

Thiếu nữ ngẩng đầu nhìn về phía bảng hiệu của cửa hàng, phát hiện ra là bán linh dược.

Chẳng bao lâu sau, Giang Thần mang theo Bạch Linh đi ra, trên mặt có mấy phần thất lạc.

Thiếu nữ nhanh chóng bước vào trong điếm, lại hỏi tiểu nhị:

- Ta hỏi ngươi, vừa nãy người mang theo một con hổ kia muốn mua cái gì vậy?

- Cái này?

Vẻ mặt tiểu nhị có chút khó khăn.

- Hóa ra là Cao tiểu thư, thiếu niên kia đã hỏi vài loại linh dược, đều không phải là vật phàm, chỗ chúng ta không có, đã để hắn đi tới Thánh Phong thương hội nhìn một chút.

Chưởng quỹ trong điếm nhận ra thiếu nữ này, hắn vô cùng cung kính, không chút do dự trả lời vấn đề của nàng.

Trên đường trở về, nàng đi tới Thánh Phong thương hội, quả nhiên đã nhìn thấy thiếu niên và con hổ trắng kia.

Bỗng nhiên, bọn họ quẹo vào một cái hẻm nhỏ.

- Đó không phải là phương hướng đi tới Thánh Phong thương hội.

Thiếu nữ này nghi hoặc không thôi, cũng không nghĩ nhiều, theo đối phương tiến vào ngõ nhỏ.

Kết quả bên trong không thấy Giang Thần và Bạch Linh đâu nữa.

- Tiểu thư, có chuyện gì sao?

Âm thanh của Giang Thần từ phía sau nàng truyền đến.

Thiếu nữ này bị dọa cho phát sợ, xoay người nhìn lại thì đã nhìn thấy Giang Thần tùy ý đứng ở đó, trên mặt mang theo nụ cười yếu ớt, ngược lại Bạch Linh trở nên rất bất thiện, con ngươi biến thành màu đỏ rất yêu dị.

- Ngươi phát hiện ra ta từ lúc nào vậy?

Thiếu nữ hỏi.

- Là ta hỏi ngươi trước.

Thiếu nữ này mím mím miệng, con mắt đen kịt hơi chuyển động, nói:

- Ta cũng không có ác ý gì cả, chỉ là hiếu kỳ đối với chiến sủng của ngươi mà thôi.

- Không được theo ta nữa, nếu không đừng trách ta không khách khí.
Giang Thần không muốn dây dưa với nàng nữa, hắn lạnh lùng nói.

- Chờ một chút.

Thấy hắn muốn đi, thiếu nữ này vội vàng đuổi theo đi, nói:

- Từ quan sát vừa nãy của ta, ngươi không quen thuộc Thánh thành, lại muốn mua đồ có đúng không?

- Hả?

- Ta sẽ dẫn đường cho ngươi, mỗi một con đường trong Thánh thành này ta đều quen thuộc.

Không chờ Giang Thần đặt câu hỏi, thiếu nữ này khẽ cười nói:

- Nếu như vậy, chúng ta chính là bằng hữu, đến lúc đó ta có thể sờ chiến sủng của ngươi được không?

Giang Thần trầm ngâm một lúc, nói:

- Bạch Linh có ngạo khí của chính mình, chỉ khi nào có được hảo cảm của nó thì nó mới bằng lòng để ngươi sờ.

- Yên tâm, ta ở trong Thánh vực này người gặp người thích.

Thiếu nữ này ngồi chồm hổm xuống, cũng không biết lấy ra một khối thịt từ đâu mà lắc lư ở trước mặt của Bạch Linh.

- Bạch Linh, có muốn ăn hay không?

Thiếu nữ nói.

Bạch Linh vẫn dửng dưng như không tức thì trợn cả mắt lên, con ngươi khôi phục thành màu xanh lam, một ngụm nước bọt nhỏ xuống mặt đất.

Có điều, nó vẫn khắc chế mình, lắc đầu sang một bên.

Thiếu nữ này thấy rất là thú vị, đưa thịt tới, đầu của Bạch Linh cũng ngoảnh sắp thành chín mươi độ.

- Tiểu thư, chiến sủng đã được huấn luyện nghiêm khắc, sẽ không dễ dàng ăn đồ của người khác, đề phòng bị hạ độc.

Giang Thần có chút không vui nói.

- Được rồi.

Thiếu nữ thu hồi thịt, lại nhìn về phía Giang Thần, nói:

- Dường như ngươi còn không lớn hơn ta, thế nhưng ngữ khí đúng là rất già dặn, đến đây đi, ta sẽ dẫn ngươi đi tới Thánh Phong thương hội.

- Mặt khác ta tự giới thiệu mình một chút, ta tên Cao Thiên Ái, truyền thừa phượng huyết, Cao gia.

Thiếu nữ này dùng giọng thần thánh mà lại tự hào giới thiệu về mình, Giang Thần thì lại ngẩn ra, không nghĩ tới sẽ trùng hợp như vậy.

- Hóa ra là Cao tiểu thư.

Giang Thần nói.- Được rồi, ngươi cũng tự giới thiệu về mình đi.

- Giang Thần.

- Không còn gì nữa hay sao?

Cao Thiên Ái không nghĩ tới Giang Thần chỉ nói ra tên, lai lịch bối cảnh cái gì cũng không nói.

- Được thôi, chúng ta đi.

Lập tức, nàng mang theo Giang Thần đi tới Thánh Phong thương hội.

Sau khi Cao Thiên Ái giới thiệu, Giang Thần biết đây là một trong các thương hội to lớn nhất ở Thánh thành.

- Ta không dám bảo đảm nhất định ngươi có thể mua được thứ ngươi muốn ở đây, thế nhưng, nếu như ngươi không mua được đồ vật đó ở đây, như vậy toàn bộ Cửu Thiên đại lục cũng sẽ không có đồ để ngươi mua.

Cao Thiên Ái nói.

Bên trong thương hội rất là náo nhiệt, người đến người đi.

Quy mô so với trong tưởng tượng của Giang Thần còn lớn hơn nhiều, tổng cộng có sáu tầng, thương phẩm bán ra ở mỗi tầng khiến cho người ta hoa cả mắt.

Số tầng không giống, quyết định giá cả và trình độ quý hiếm của thương phẩm.

- Dược liệu mà ngươi muốn mua bao nhiêu tiền.

Cao Thiên Ái hỏi.

Từ giá cả có thể phán đoán bọn họ phải đi tới tầng nào.

- Trước tiên cứ đi lên tầng cao nhất nhìn đi.

Giang Thần nói.

Cao Thiên Ái không suy nghĩ nhiều mà mang theo hắn đi tới tầng thứ năm, sau đó lại nói:

- Tầng thứ sáu là dùng để bán đấu giá, bình thường không mở ra.

Ở tầng thứ năm, Giang Thần phát hiện ra một màn kỳ quái, nơi này có cửa hàng bán thứ không có quan hệ gì tới tu hành, thế nhưng lại là náo nhiệt nhất.

Một cửa có bảng hiệu là chiến ý lại có khách không ngừng tiến vào, mà thứ bán ra ở bên trong chính là y phục.

Có y phục ra ngoài rèn luyện hoặc là thám hiểm, nam anh tư hiên ngang, nữ xinh xắn lanh lợi, ngoại trừ đẹp đẽ ra còn có hiệu quả linh khí.

Những thứ này có thể xưng là linh y, tương tự như là linh giáp vậy.

Chỉ là cho dù có mua một kiện linh y có giá bằng mười kiện linh giáp thì hiệu quả phòng ngự cũng không bằng linh giáp.

- Chỉ vẻn vẹn vì đẹp thôi sao?

Giang Thần hiếu kỳ nói.

- Đương nhiên không phải, linh y của tiệm này đều trải qua Vân Lam đại sư thiết kế, đại biểu cho thưởng thức!

Cao Thiên Ái nói.

- Thưởng thức sao?

Giang Thần bất đắc dĩ lắc đầu, Thánh thành không hổ là đệ nhất thành của Cửu Thiên đại lục, bởi vì quá giàu có cho nên thứ mọi người theo đuổi đều không giống nhau.

- Từ lúc nào Cao Thiên Ái trở nên có nhã hứng như vậy, bắt đầu bao nuôi tiểu bạch kiểm cơ chứ?

Lúc này, một giọng nữ chói tai vang lên.

Từ trong cửa hàng linh y kia có mấy vị nữ tử quý khí đi ra, trong lúc vô tình các nàng phát hiện ra Cao Thiên Ái, lại thấy Giang Thần ở bên người nàng cho nên mới châm chọc.

Ánh mắt giống như châm đánh giá trên dưới Giang Thần một lần, tiếp theo lại nở nụ cười rất là ý vị.

Giang Thần hiểu rõ, ở Thánh thành này, y phục của một người quyết định thân phận của mình.

Hắn và Cao Thiên Ái đi chung với nhau, hắn không cảm thấy cái gì cả, thế nhưng đám người Thánh thành thì lại khác.

Hơn nữa Giang Thần tuổi trẻ anh tuấn, cho nên mới bị lầm tưởng là tiểu bạch kiểm của Cao Thiên Ái.

- Chẳng trách lại đi cùng nhau, nhiều người như vậy ánh mắt cũng quái lạ không nói ra được.

Nghĩ tới đây, Giang Thần dở khóc dở cười.

Chương 259: Thu Thập Linh Dược

- Âu Dương Na, ngươi nói nhăng nói cuội gì đó, ngươi cho rằng ta là ngươi sao? Nam nhân nào cũng tùy tiện dây dưa không rõ ấy hả?

Cao Thiên Ái không phải nữ tử nhu nhược, nàng lập tức hung hăng phản kích.

Kẻ ngu si cũng có thể nhìn ra được nàng và Âu Dương Na kia có quan hệ không tốt.

- Vậy vị này là bằng hữu của ngươi sao?

Nữ nhân tranh tài, ai tức nổ phổi trước thì là người thua, Âu Dương Na không nhìn nàng, vẫn đem đầu thương nhắm ngay vào Giang Thần như cũ.

- Đường đường là Cao gia huyết thống Thiên Phượng lại kết bạn với một người không có thường thức như vậy.

Nữ tử bên người nàng dùng giọng quái gở nói một câu.

- Không phải chỉ có người của thế gia truyền thừa thì mới có thể làm bằng hữu, chỉ cần chơi thân được, ai cũng có thể làm bằng hữu được.

Cao Thiên Ái nói.

Giang Thần sáng mắt lên, lời này cũng là một trong các quan niệm của hắn.

- Ha ha, chỉ tiếc ta không nhìn ra được có điểm gì sáng mắt ở trên người của hắn, ngươi có thể chơi thân với hắn cũng đã nói trình độ của ngươi ra sao.

Âu Dương Na cười lạnh nói.

Lời này rất là xảo quyệt, rõ ràng Cao Thiên Ái đã bị tức giận, thế nhưng nàng cũng không biết nên phản bác ra sao.

- Vị tiểu thư này, không biết nơi mắt sáng là chỉ cái gì vậy?

Giang Thần mở miệng nói.

- Ồ?

Từ lúc bắt đầu đến hiện tại, đều là Âu Dương Na và Cao Thiên Ái giao chiến, Giang Thần bị ném ra bên ngoài, dường như không cùng một đẳng cấp vậy.

Lời nói của hắn khiến cho Âu Dương Na và các nữ tử bên người nàng khá là bất ngờ, tiếp theo khóe miệng nhếch lên, tạo thành một độ cong kiêu ngạo.

- Vậy ngươi cảm giác mình có chỗ nào đáng để kiêu ngạo cơ chứ?

Âu Dương Na hỏi ngược lại.

Giang Thần khẽ mỉm cười, không hề nói gì, khí tức Thông thiên cảnh tản mát ra, người ở bên cạnh lập tức biến sắc.

Ở Thánh thành, Thông thiên cảnh không ít, thế nhưng còn chưa nát tới mức xuất hiện đầy ở trong phố lớn.

Linh y quý báu, thế nhưng ở trước mặt cảnh giới như vậy đều có vẻ bé nhỏ không đáng kể.

Lại càng không cần phải nói Giang Thần trẻ tuổi như vậy, không tới đôi mươi mà đã đạt đến Thông thiên cảnh, có thể tưởng tượng ra được chấn động thế nào.

Âu Dương Na xem thường hắn hoàn toàn biến sắc, dùng ánh mắt như nhìn kẻ quái dị nhìn hắn.

- Âu Dương Na, bằng hữu này của ta được chứ?

Cao Thiên Ái cũng rất bất ngờ, tiếp theo nàng mừng như điên, tức thì dương dương tự đắc.

Được tu vi Thông thiên cảnh tôn lên, cho dù trên người Giang Thần vẫn mặc y phục giá rẻ như cũ, thế nhưng trái lại còn làm cho người ta có một loại cảm giác siêu phàm, khách mời Thần Du cảnh của linh y điếm lại có vẻ dung tục.

- Hừ.

Khí diễm của Âu Dương Na lập tức bị dập tắt, nàng không cam lòng khó chịu, xoay người rời đi.

- Đi rồi sao, đi tìm tiểu bạch kiểm của ngươi sao?

Cao Thiên Ái nói.

Thân thể của Âu Dương Na cứng đờ, tiếp theo bước chân tăng nhanh, nhanh chóng chạy đi.

- Ha ha ha ha.

Âu Dương Na đi xa, Cao Thiên Ái phát ra tiếng cười như chuông bạc, rất là thoải mái.

Sau đó, nàng nhìn về phía Giang Thần, ánh mắt có biến hóa, nở nụ cười không tên.

- Biểu ca.

Nàng quát to một tiếng, nằm ngoài dự liệu của Giang Thần.

Giang Thần nhíu nhíu mày, tâm niệm nhanh chóng chuyển động.

Hắn có thể khẳng định được lúc vừa bắt đầu Cao Thiên Ái không biết mình, sau khi nghe thấy tên hắn cũng không phản ứng lại.

Mãi sau khi cảnh giới bại lộ, lại có họ tên, khoảng thời gian này hắn lên nhật báo nhiều lần như vậy, Cao Thiên Ái đã liên tưởng đến hắn chính là Thông thiên cảnh không đáng giá một đồng của Thánh Viện kia.Thế nhưng một tiếng biểu ca này cũng đã nói rõ Cao gia đã sớm biết sự tồn tại của hắn.

- Cao gia đã biết ta sao?

- Đừng nói đến khí như vậy mà, Cao gia cũng là nhà của biểu ca đó.

Hai mắt của Cao Thiên Ái híp lại thành hình trăng lưỡi liềm, oán trách nói:

- Biểu ca biết thân phận của ta, nhưng lại ra vẻ không quen biết, nếu không phải ta liên tưởng tới các loại tin tức thì nhất định sẽ bị lừa rồi.

- Không nghĩ tới Cao gia lại biết sự tồn tại của ta, những người quen biết ngươi sẽ lại cho rằng ta là tên lừa đảo thì phải làm sao bây giờ?

Giang Thần bất đắc dĩ nói.

Biết thân phận của Giang Thần, Cao Thiên Ái càng nhiệt tình hơn nữa, nàng cũng không tị hiềm, kéo cánh tay của hắn, hỏi hết đông tới tây.

Tâm tình của Giang Thần phức tạp, hắn nghĩ mình không đi Cao gia thì Cao gia sẽ không biết chính mình.

Có điều nói đi nói lại, đến hiện tại Cao gia cũng không có bất kỳ động tĩnh gì cả.

- Thái độ của Cao gia đối với ta là gì?

Giang Thần hỏi một tiếng, gọn gàng dứt khoát.

Cao Thiên Ái sửng sốt một chút, vẻ mặt có mấy phần quái lạ, không biết nên hình dung như thế nào.

- Rất phức tạp.

Một lúc sau, nàng nói ra ba chữ.

- Hả?

Cao Thiên Ái cau mày, không nói ra được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

- Trước tiên đi làm chính sự đã.

Giang Thần tỉnh táo lại, bất kể như thế nào, phải đặt tinh lực lên trên việc tìm thuốc giải thì hơn.

Chợt, Cao Thiên Ái mang hắn tới một cửa hàng đan dược.

Giang Thần nói dược liệu mà mình muốn tìm, lại có Cao Thiên Ái đi cùng cho nên được một tên quản sự thương hội phụ trách tiếp đón.

- Tinh Thần thảo, Vô Căn thủy, Quỷ Đầu cô, Cửu Tinh băng tinh. Bốn loại linh dược này đều là linh dược cấp quý hiếm và hiếm thấy.

- Quý hiếm và hiếm thấy?

Giang Thần có chút không rõ hỏi.- Đúng, thương hội chúng ta chia linh dược ra làm các cấp độ không đồng nhất, có thông thường, ít có, hi hữu, quý hiếm, hiếm thấy.

- Tinh Thần thảo và Quỷ đầu cô là cấp quý hiếm, hai loại khác là cấp hiếm thấy.

- Như vậy, thương hội có hay không?

Chuyện mà Giang Thần quan tâm nhất chính là cái này.

- Nếu như khách nhân muốn ngay, đương nhiên sẽ không có.

Quản sự có chút ý tứ sâu xa nói.

Làm ăn là phải kiếm tiền, đương nhiên phải sử dụng lợi ích một cách tốt nhất mới được.

Giang Thần đã hiểu rõ, hắn không chút biến sắc, hỏi:

- Vậy nếu như thu thập tất cả, dùng năng lực của Thánh Phong thương hội sẽ cần bao lâu?

Quản sự nghĩ một hồi lâu, nói:

- Nửa năm đến một năm rưỡi, còn phí dụng, năm ngàn vạn đến một ức nguyên thạch.

Hắn liếc mắt nhìn Giang Thần, nói bổ sung:

- Là nguyên thạch trung cấp.

Cao Thiên Ái vốn còn muốn nói giá tiền này không tính là quá đắt lập tức sửng sốt, dựa vào nét mặt của nàng là có thể nhìn ra được giá tiền này khủng bố đến mức nào.

Tỉ lệ đổi giữa nguyên thạch hạ cấp và nguyên thạch trung cấp là năm mươi lần.

Giang Thần có một ngàn vạn nguyên thạch hạ cấp, đổi thành nguyên thạch trung cấp chính là năm mươi vạn, còn thiếu rất nhiều.

Số tiền lại là Hắc Long thành bồi thường, không tính là tiền của Giang Thần.

- Làm như vậy cũng quá là gian thương đó, linh dược chưa trải qua xử lý mà đã có giá cao như vậy, vậy nếu như luyện chế ra thành phẩm sẽ còn cao đến đâu chứ?

Cao Thiên Ái nói.

- Cao tiểu thư, cái giá này ngoại trừ giá trị của bản thân linh dược ra, còn có các phí dụng khác nữa. Nếu như vị khách này có thể cung cấp vị trí của mỗi một loại linh dược, giá cả sẽ giảm đi bốn phần mười, ngược lại, nếu như chúng ta chỉ bán ra tin tức về linh dược, để khách tự mình đi thu thập thì giá trị của phần tình báo này cũng chỉ chừng hai phần mười mà thôi.

Nói nhiều như vậy, quản sự cảm thấy đã gần đủ rồi, hắn nói:

- Nếu như khách nhân có ý định thì thanh toán tiền đặt cọc, chúng ta sẽ nhận cuộc trao đổi này, bảo đảm trong vòng hai năm sẽ tìm đủ.

Kết quả này đã vượt qua dự liệu của Giang Thần, là đi về phương diện tốt hơn.

500 năm trước, nếu muốn lấy nguyên thạch trung cấp để mua những linh dược này, đó là nằm mơ!

Tiền, xưa nay không phải là chuyện mà hắn cân nhắc, cho dù hiện tại hắn đang không có.

- Có lẽ Thánh Phong thương hội có một trong bốn loại linh dược đúng không?

Giang Thần hỏi.

- Đúng, Quỷ đầu cô chúng ta có, khách nhân muốn mua mình nó thôi sao?

Quản sự hỏi.

- Đúng vậy, bao nhiêu?

- Ba ngàn vạn nguyên thạch trung cấp.

- Không đúng, đồng thời lấy hết là năm ngàn vạn đến một ức, làm sao một gốc lại có giá cao như vậy chứ?

- Đó là nể mặt của Cao tiểu thư thì mới bớt, hai ngàn năm, đây là điểm mấu chốt của ta.

Quản sự không giải thích, lùi một bước để tiến hai bước, quyết định giá cả cuối cùng.

- Có thể, chỉ là ta không có tiền.

Giang Thần nói.

Quản sự sửng sốt, không tiền mà lại đứng đó nói hơn nửa ngày hay sao?

Chương 260: Huyết Thống Thiên Phượng!

Nếu không có Cao Thiên Ái cùng đi, có lẽ Giang Thần sẽ bị vị quản sự kia gọi người đuổi ra ngoài.

Chỉ là mục đích hôm nay đã đạt đến, hắn cũng quan tâm người khác sẽ nghĩ như thế nào.

Tin tức nhận được vừa nãy khiến cho hắn rất vui vẻ, độ khó luyện chế thuốc giải so với trong dự liệu còn nhỏ hơn rất nhiều, hắn hoàn toàn có lòng tin hoàn thành.

- Biểu ca, đi cùng ta về gia tộc đi.

Rời khỏi Thánh Phong thương hội, Cao Thiên Ái nói với hắn.

- Được.

Giang Thần nghĩ đến lá thư trong nạp giới, hắn nghĩ thầm Cao gia vẫn phải đi, không bằng thừa dịp ngày hôm nay đi tới đó một phen xem thế nào.

Dường như không ngờ tới hắn sẽ thoải mái đồng ý như vậy, Cao Thiên Ái vừa mừng vừa sợ.

Có điều trước khi đi tới Cao gia, ở bên ngoài thương hội hai người đã gặp phải Âu Dương Na lúc trước kia.

- Ta còn tưởng rằng là vị thiên tài còn trẻ ghê gớm nào đó, hóa ra là Thông thiên cảnh không đáng giá một đồng.

Trong khoảng thời gian này Âu Dương Na đã hỏi thăm ra tin tức của Giang Thần, cho nên cố ý trở lại để nói móc.

- Nhưng chuyện này không thể thay đổi sự thực Giang Thần chính là Thông thiên cảnh trẻ tuổi.

Cao Thiên Ái phản bác.

- Ha ha ha, một cái kỳ mạch cũng không khai phá, như vậy sẽ là người yếu nhất ở bên trong Thông thiên cảnh, Thánh Viện sắp tổ chức thi đấu bốn viện, hắn sẽ trở thành chuyện cười trong miệng của mọi người!

Âu Dương Na cười nhạo nói:

- Khi đó, thế lực khắp nơi trong Thánh thành đều sẽ đi vào trong Thánh Viện quan sát, ta sẽ lớn tiếng nói cho người khác biết hắn là bằng hữu của ngươi!

Làm bằng hữu với người bị xem là trò cười, cũng sẽ có ảnh hưởng đối với mình, người khác sẽ xa lánh cô lập nàng.

- Chờ xem!

Cao Thiên Ái không muốn suy nghĩ nhiều mà lôi kéo Giang Thần rời đi.

Bởi vì đây là sự thực không có cách nào dùng ngôn ngữ để thay đổi được, bất kể nói cái gì thì cũng không chiếm được thượng phong.

- Khi thi đấu bốn viện, ngươi sẽ không thất vọng.

Dọc trên đường đi, Giang Thần nhìn thấy tâm tình của Cao Thiên Ái thất lạc, hắn không đành lòng, an ủi một câu.

Đổi lại là những người khác, hắn sẽ không nói nhiều như vậy.

- Không phải vậy, ta đang tiếc hận.

Cao Thiên Ái lắc lắc đầu, nói:

- Biểu ca à, ngươi có kỳ ngộ tốt như vậy, có thể khai phá ra bát mạch đột phá Thông thiên cảnh, đến lúc đó Cao gia cũng sẽ một lần nữa tiếp nhận ngươi.

- Thật sao? Người bình thường không có huyết thống như ta, Cao gia cũng sẽ coi trọng sao?

Lời này của Giang Thần là đang không cam lòng vì cảnh ngộ của phụ mẫu mình.

Bất kể Cao Nguyệt nói thế nào, chung quy hắn vẫn không có cách nào tiêu tan được chuyện Cao gia buộc mẫu thân uống độc dược.

Chợt, Giang Thần đi tới Cao phủ, diện tích trăm mẫu, tường viện cao vót, ngoài cửa lớn đỏ thắm có một đôi tượng đá Thiên Phượng cao bằng ba người, dùng tinh thạch quý báu để xây thành.

Ngoài cửa có hai tên hộ viện trung khí mười phần đang đứng đps, ánh mắt sắc bén, cảnh giới đã đạt đến Thần Du cảnh.

Bọn họ nhìn thấy Giang Thần và Cao Thiên Ái, không có ngăn cản, chỉ là Bạch Linh lại làm cho bọn họ có chút chần chờ.

Cao Thiên Ái dẫn hắn vào bên trong một cung điện, để hắn chờ đợi ở đây, sau đó hưng phấn rời đi.

- Thế gia truyền thừa, quả nhiên nội tình không cạn.

Vừa nãy trên đường tới đây, tin tức nghe được cũng làm cho Giang Thần kinh ngạc, bởi vì đây là thế lực lớn sắp được 500 năm ở Thánh vực rồi.

Chợt, hắn cầm thư tín của mẫu thân trong tay, chờ đợi người hắn muốn gặp.

Cũng không lâu sau, tiếng bước chân từ ngoài cửa truyền đến, nghe qua dường như có không ít người.

Hắn nhìn về phía cửa, lập tức nhìn thấy từng khuôn mặt xa lạ, đồng thời cũng không có ý tốt gì.

Bọn họ nhìn Giang Thần, không nói một lời, từng người ngồi ở trên ghế trong điện, tùy ý để Giang Thần đứng đó.
- Biểu ca...

Trên người Cao Thiên Ái không thấy được vẻ kích động vừa nãy nữa, dường như đã làm sai chuyện, khi nhìn hắn trong mắt toát ra vẻ áy náy.

- Thật đúng là không có gia giáo. Lại còn dám mang một con súc sinh vào đây, không ra thể thống gì.

Người đánh vỡ trầm mặc trước chính là một vị phu nhân cao quý, nàng cau mày, dùng tay che mũi, dùng vẻ mặt ghét bỏ nói không hết ra được.

Bạch Linh nghe hiểu lời này, có chút oan ức, chăm chú dựa vào ở một bên chân của Giang Thần.

Có điều, Bạch Linh không nghe ra được nàng đang chỉ cây dâu mà mắng cây hòe.

Sắc mặt của Cao Thiên Ái đỏ lên, hai bàn tay ngọc nắm chặt.

- Ngươi chính là nhi tử của Cao Nguyệt sao?

- Quả thực rất giống, mặt mày giống Cao Nguyệt như đúc.

- Quả thực Cao Nguyệt đã sinh ra một nhi tử rất tốt, có thể trẻ tuổi như vậy đạt đến Thông thiên cảnh, đáng tiếc lại tự mình hủy hoại mình.

Có người ngẩng đầu lên, những người khác mồm năm miệng mười nói.

Giang Thần như không nghe thấy mà nhìn một người trung niên đnag ngồi ở phía chủ vị, từ tuổi tác có thể phán đoán ra đối phương không phải là người mà hắn muốn tìm.

- Được rồi.

Người trung niên này nhẹ nhàng mở miệng, đại điện lập tức yên tĩnh lại, có thể thấy được hắn rất lực uy hiếp ở trong Cao gia.

- Ngươi đến Cao gia là có chuyện gì?

Người trung niên hỏi.

- Tới gặp gia chủ Cao gia.

Giang Thần rất đúng mức, cất cao giọng nói.

Lời nói của hắn đã gây ra phong ba không nhỏ, là do bốn chữ gia chủ Cao gia này.

Những người này cho rằng Giang Thần đến để nhận thân, sẽ cật lực rút ngắn quan hệ.

Nhưng mà, hắn lại xưng hô với ngoại công của mình như vậy, rõ ràng là xa lánh.

- Lấy thân phận gì?

Người trung niên hỏi.
- Hiếu tử.

Giang Thần nói.

Người ở bên trong điện nhìn nhau, châu đầu ghé tai, lại trở nên ồn ào.

- Như vậy, ngươi không xứng để gặp mặt gia chủ Cao gia.

Người trung niên nói.

Lời này lại khiến cho đại điện rơi vào yên tĩnh.

- Bằng vào ngươi nói sao?

Giang Thần hỏi.

- Ngươi và phụ thân ngươi, thực sự là cùng một dáng vẻ.

Khuôn mặt của người trung niên này có chút biến hóa, đó là một loại phẫn nộ khi nhẫn nhịn đến cực điểm.

- Bằng vào ta là đại bá của ngươi, bằng vào ta là gia chủ đời này, bằng vào việc mẫu thân ngươi bị trục xuất ra khỏi Cao gia, đủ chưa?

Hắn quát lạnh.

Tiếng nói vẫn chưa hoàn toàn hạ xuống, một luồng khí thế có thể làm cho thần quỷ biến sắc bộc phát ra, dường như thiên quân vạn mã nhằm về phía Giang Thần.

Giang Thần nhíu mày một cái, khí tức giết chóc giống như đến từ Cửu U trong cơ thể hắn chống lại, cũng không rơi xuống hạ phong.

- Được rồi.

Giang Thần mặt không biến sắc, thu hồi tin tức, lại cùng Bạch Linh đi ra ngoài cửa.

- Đứng lại!

Người trung niên kia quát lên.

- Còn có việc gì nữa không?

Giang Thần xoay người lại, hỏi hắn.

Người trung niên này hít sâu một hơi, hắn sẽ không để cho Giang Thần gặp mặt gia chủ, lại không muốn để cho hắn cứ thế mà đi như vậy.

- Cao Kha, nói thế nào hắn cũng là nhi tử của Cao Nguyệt, yêu cầu của hắn không quá phận.

Lúc này, một tên nam tử ngồi ở trên cái ghế bên phải mở miệng nói.

Người trung niên kia còn chưa nói thì phu nhân cao quý lúc trước ghét bỏ Bạch Linh có vẻ không thích, nói:

- Cao Nguyệt là do gia chủ tự mình xoá tên ở trên gia phả, Cao gia đã không còn người nào tên là Cao Nguyệt, chỉ là không biết nữ nhi nhà ngươi mang người này từ đâu về nhà, không biết nó làm vậy là có ý gì chứ?

Nam tử này không nói mà nhìn về phía Cao Thiên Ái, người sau cúi đầu.

Giang Thần biết người Cao gia sẽ không hoan nghênh mình giống như Cao Thiên Ái, cho nên hắn cũng không quá bất ngờ.

- Gia chủ hiện tại không thích hợp biết chuyện của hắn.

Cao Kha nhìn Giang Thần, sắc mặt rất lạnh, ánh mắt rất phức tạp.

- Bên trong cơ thể của ngươi không có một chút huyết thống Thiên Phượng nào cả, thế nhưng huyết thống Thiên Phượng trong cơ thể của mẫu thân ngươi là thuần chính nhất trăm năm qua của Cao gia! Ngươi và phụ thân ngươi, đều đáng chết!

Cao Kha nói.

So với những người khác trong Cao gia, hắn càng để ý tới chuyện này hơn.

- Vốn là, ngươi nắm giữ Thần mạch, đúng là có thể để bù đắp được một ít, thế nhưng ngươi lại ngu xuẩn đến mức không khai phá Thần mạch mà đã đột phá Thông thiên cảnh!

- Hôm nay ngươi lại mang ngạo khí tới nơi này muốn gặp gia chủ, ngươi dựa vào cái gì chứ?

Nghe thấy mấy câu này, Giang Thần nhún vai một cái, nói:

- Ta không có bất kỳ ngạo khí gì cả, là các ngươi cảm thấy ta thấp kém, ta chỉ không phù hợp với kỳ vọng của các ngươi mà thôi. Nếu như ngươi gọi ta lại chỉ để nói những chuyện này, như vậy thứ cho ta không bồi tiếp.

Chương 261: Mắng Ngươi Là Để Mắt Tới Ngươi

- Ngươi coi Cao gia là nơi nào chứ? Muốn tới thì tới, muốn đi thì đi sao?

Cao Kha cả giận nói.

Giang Thần đã nghe thấy, người này có oán niệm rất lớn đối với phụ thân hắn, cho nên trong lòng kìm nén rất nhiều lời nói muốn phát tiết.

Hôm nay hắn tìm tới cửa, tương đương với việc đánh vào trên lưỡi thương.

- Ta tới gặp gia chủ Cao gia, không thấy thì ta đi, lẽ nào Cao gia còn muốn bắt giết ta hay sao?

Có điều, mặc kệ có lý do gì thì Giang Thần sẽ không nghe những lời phí lời này.

- Ngươi và phụ thân ngươi đều như nhau, rất dẻo miệng. Lại lừa gạt muội muội của ta đi, truyền thống vô liêm sỉ này ngươi kế thừa rất hoàn mỹ!

Cao Kha nói.

Cho dù là phật thì cũng biết giật, cho dù tâm tính của Giang Thần tốt tới mấy cũng không chịu được hắn hùng hổ doạ người như vậy.

- Ngươi nói ta thì có thể, thế nhưng nói phụ thân ta, ngươi không đủ tư cách.

- Ta không đủ tư cách?

Cao Kha liên tục cười lạnh, xem thường tranh luận với hắn.

Hắn chỉ mắng:

- Giống như ngươi bây giờ, so với nhi tử của ta khác một trời một vực, bởi vì trong cơ thể của phụ thân ngươi chảy dòng máu đen đê tiện, kết hợp với huyết thống Thiên Phượng của Cao gia cho nên mới sinh ra phế vật như ngươi!

Tất cả mọi người trong đại điện đều choáng váng.

Những năm này Cao Kha đảm nhiệm chức vị gia chủ tạm quyền, nội liễm thành thục, năng lực rất mạnh, từ trên xuống dưới Cao gia đều phục.

Thế nhưng Cao Kha hiện giờ đã làm cho bọn họ cảm thấy xa lạ.

- Xem ra oán khí của Cao Kha vẫn không tiêu tan.

Những thành viên già đời của Cao gia còn nhớ hơn mười năm trước, Cao Kha rất sủng nịch muội muội của mình, coi nàng là trân bảo.

Sau đó xảy ra chuyện khiến cho tính cách của hắn đại biến, một người hiền lành rộng rãi trở nên ít lời hơn.

- Đừng có gây huyên náo ở đây! Hành động ngu ngốc của các ngươi đã hại phụ mẫu ta thống khổ, ta cũng không buồn nói tới chuyện này. Từ 500 năm trước, chuyện liên quan tới kéo dài huyết thống ở Thánh vực đã được chứng thực, chuyện thuần khiết căn bản không phải liên hôn là có thể khống chế được!

Vẻ mặt Giang Thần rất kích động, âm thanh mạnh mẽ, trấn áp khí thế của Cao Kha xuống.

Có điều rất ngắn ngủi, Cao Kha lập tức cười khẩy nói:

- Chuyện Thánh vực 500 năm trước, ngươi biết được bao nhiêu chứ?

- Ngươi luôn miệng nói phụ thân ta ra sao, như vậy ta sẽ cho ngươi biết, Cao gia các ngươi đã bỏ qua cái gì!

Giang Thần nói.

- Chỉ bằng vào ngươi bây giờ sao?

Ý trào phúng trong lời nói của Cao Kha càng thêm nồng nặc.

- Không sai, ngươi dám đánh cuộc với ta không? Ở trên thi đấu bốn viện, ta sẽ thu được kết quả xuất sắc!

- Ồ? Muốn dùng cái này để chứng minh ngươi sánh vai được với đệ tử ưu tú trong gia tộc sao?

- Không phải là chứng minh, chỉ là để cho các ngươi biết rõ sự thực mà thôi.

Giang Thần nói.

- Làm càn!

Vị phu nhân cao quý kia không có cách nào nhịn được khi thái độ của Giang Thần như vậy, nàng đặt chén trà lên trên bàn rồi trách mắng:

- Ngươi cho rằng nơi này là đâu chứ, đến phiên ngươi hô to gọi nhỏ hay sao?

- Ha ha, ta muốn đi các ngươi không cho, còn hi vọng ta ngoan ngoãn ở đây bị mắng sao?

Giang Thần hỏi ngược lại.

- Mắng là để mắt tới ngươi rồi!

Phu nhân cao quý lạnh lùng nói.

- Hay cho một câu mắng là để mắt tới ta, thế gia truyền thừa quả nhiên ghê gớm, hôm nay đã khiến cho ta mở mang tầm mắt.

Giang Thần vừa nói, một mặt lấy ra một quyển trục, nói:- Đây là sách truyền lại hình ảnh của Thánh Viện, ta rất tình nguyện đưa tới Thánh thành nhật báo, để tất cả mọi người trong Thánh thành thấy thấy được sắc mặt của các ngươi!

Nghe vậy, bầu không khí trong đại điện như bị đóng băng, chẳng ai nghĩ tới Giang Thần sẽ có thủ đoạn này.

- Ngươi có thể mang ra khỏi đây được sao?

Phu nhân cao quý bĩu môi, nhìn chằm chằm vào quyển sách trong tay Giang Thần.

Giang Thần trực tiếp vứt quyển sách lên trên mặt đất, nói:

- Đây chỉ là bản sao, bộ phận chính của hình ảnh ở Thánh Viện, các ngươi có bản lĩnh thì đi mà lấy.

Nghe thấy hai chữ Thánh Viện, sắc mặt của mọi người bên trong điện lập tức biến đổi.

Cao Kha không kìm chế được nỗi nòng, lại thêm lời nói của phu nhân cao quý nữa, cho nên nếu lên nhật báo, chuyện này đối với Cao gia rất có thể sẽ là đả kích không nhỏ.

- Phụ thân ngươi gây chuyện còn chưa đủ, ngươi còn muốn khiến cho chuyện xấu trong nhà lan truyền ra ngoài sao?

Cao Kha quát lạnh.

- Chuyện xấu trong nhà? Từ lúc nào ta được ngươi coi là người Cao gia cơ chứ? Ta không cần thân phận này.

Để lại câu nói này, Giang Thần và Bạch Linh đi ra cửa, nếu Cao gia muốn giữ hắn, chỉ có thể động thủ mà thôi.

- Giang Thần, không nên vọng động, ngươi làm như vậy đối với chúng ta đều không có lợi, ngươi cũng không muốn Cao Nguyệt và phụ thân ngươi bị người ta nghị luận đúng không?

Chỉ là ngoài cửa xuất hiện một vị lão giả tóc trắng xoá, ngăn cản đường đi của hắn.

- Thiên lão.

Người Cao gia bên trong điện cùng kêu lên, ngay cả Cao Kha cũng không ngoại lệ.

- Vai phản diện đến rồi.

Giang Thần thầm cười gằn ở trong lòng.

Có điều thực lực của người này vẫn khiến cho hắn để ý, hơi thở dài lâu, giống như không có cùng cực vậy.

- Vị tiền bối này, từ đầu đến cuối đều là người của Cao gia các ngươi buộc ta, bắt nạt ta nhục mạ ta, nếu như không phải ta có quyển trục kia thì có lẽ tiền bối sẽ không xuất hiện.

Giang Thần nói.

Nghe thấy hắn nói như thế, lão giả kia khẽ nhíu mày.

Giang Thần lùi một bước để tiến hai bước, khiến cho hắn không biết nên nói cái gì cho phải.

- Quyển sách kia, ai biết có phải là thật hay không chứ?Phu nhân cao quý nói, có điều nghe ngữ khí của nàng cũng không chắc chắn cho lắm.

- Có hay không, trên nhật báo sẽ thấy rõ.

Giang Thần nói.

- Được rồi.

Thiên lão quát một tiếng, có chút không vui nhìn về phía phu nhân cao quý kia.

- Giang Thần, bất kể nói thế nào thì trên người ngươi chảy máu của Cao gia, cho dù ngoại công của ngươi không đồng ý. Thế nhưng nếu như chuyện này lên nhật báo, người khác sẽ coi ngươi là thành đệ tử của Cao gia, thế nhưng ngươi lại không có đãi ngộ của đệ tử Cao gia, những năm này kẻ thù ở bên ngoài của Cao gia, cũng không ít.

Gừng càng già càng cay.

Lời nói áp chế đến mức không để lộ ra dấu vết, cũng đã làm cho người ta cảm giác được sự nguy hiểm.

Tiếp đó, Thiên lão lại nói:

- Như vậy đi, không phải ngươi muốn biểu hiện xuất sắc ở trên thi đấu bốn viện sao? Vừa vặn nhi tử của Phương Di cũng học tập ở Thánh Viện, đến lúc đó các ngươi sẽ có cơ hội gặp gỡ, không bằng cứ đánh một trận để đánh cược đi.

Người Cao gia nghe thấy hắn nói như thế lại khen không dứt miệng đối với lời này của Thiên lão.

Dùng lời nói mới rồi của Giang Thần để giải quyết vấn đề, khiến cho hắn không có cách nào từ chối được.

Giang Thần không khai phá kỳ mạch mà đã đột phá Thông thiên cảnh thì làm sao có khả năng là đối thủ của nhi tử Phương Di được chứ?

Cao Thiên Ái lo lắng nháy mắt cho Giang Thần, nàng biết có khả năng Giang Thần còn không biết nhi tử của Phương Di là ai, cho nên rất có thể hắn sẽ tùy tiện đồng ý.

- Không phải ngươi sợ đó chứ?

Phu nhân cao quý cũng rất tình nguyện làm như vậy.

- Tiền đặt cược là cái gì?

Giang Thần hỏi.

Thiên lão cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, bởi vì Giang Thần chỉ có thể hỏi như vậy mà thôi, hắn nói:

- Ngươi thua, quyển sách kia sẽ phải xử lý xong, dưới tình huống không được Cao gia cho phép thì sẽ không được bại lộ quan hệ giữa ngươi và Cao gia.

Giang Thần nở nụ cười rất xem thường, tiền đặt cược này đối với hắn mà nói chẳng khác gì không có cả.

- Nàng ta thua thì sao?

Giang Thần chỉ vào phu nhân cao quý kia.

Bị hắn chỉ vào, phu nhân cao quý rất là bất mãn, nhưng cũng không dám xen vào lời của Thiên lão.

- Phương Di sẽ vì hành vi ngày hôm nay mà xin lỗi ngươi, cầu ngươi tha thứ.

Thiên lão nói.

Phu nhân cao quý sửng sốt một chút, sắc mặt rất khó nhìn, chuyện này so với giết nàng còn khó chịu hơn, có điều cũng còn tốt, chuyện này sẽ không xảy ra được.

- Trước mặt mọi người xin lỗi ta! Ngay khi ta đánh bại nhi tử của nàng ở trên đài.

Giang Thần phụ họa một câu.

- Không thành vấn đề.

Thiên lão thoải mái đồng ý, đây cũng không phải là chuyện không thể nào.

Nói xong, hắn tránh khỏi cửa, cười ha hả nhìn Giang Thần.

Giang Thần không vội vã đi mà xoay người nhìn về phía Cao Kha, nói:

- Nhi tử của ngươi và nhi tử của nàng, là một người sao?

- Không phải.

Cao Kha tức giận nói.

- Vậy thì thật là đáng tiếc, có điều không sao, ta sẽ đánh cho nhi tử các ngươi thảm bại, biến lời nói ngày hôm nay của các ngươi thành chó má!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau