THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 251 - Chương 255

Chương 251: Tô Lệ

Giang Thần không bị bên ngoài ảnh hưởng, toàn tâm toàn ý hoàn thành mục tiêu khi đến Thánh Viện, trở thành một Thông thiên cảnh.

Đương nhiên hắn cũng có chỗ khác biệt so với Thông thiên cảnh chân chính.

Giang Thần đột phá, vẫn chưa thể trở về tìm Ninh Hạo Thiên gây phiền phức, bởi vì hắn dùng tu vi Thần Du cảnh trung kỳ đỉnh cao để đột phá.

Mặt khác, ngay cả kỳ một cái thần huyệt trên kinh bát mạch cũng không khai phá được.

Ở trong loại trạng thái này mà trở thành Thông thiên cảnh, chỉ có thể coi là một nửa Thông thiên cảnh mà thôi.

Có điều sau đó, Giang Thần dùng điều kiện Thông thiên cảnh để hoàn thành ngưng tụ thần huyệt, thu nạp linh khí thiên địa, quá trình còn nhanh hơn xa so với hiện tại.

Mà tai hại duy nhất là sẽ dẫn tới tiếng ồ lên không nhỏ.

Trên đời, ở trong mắt của mọi người, hắn chính là một tên ngốc, ánh mắt thiển cận.

Nhưng mà, chẳng lẽ Giang Thần sẽ bởi vì những lời này mà từ bỏ điều kiện tu hành tốt hơn so với hiện tại gấp trăm lần hay sao?

Chuyện kia tuyệt đối không thể.

Giang Thần cũng không nói cho Thạch Cảm Đương biết mình đang len lén chuẩn bị xung kích Thông thiên cảnh, giải thích không rõ, không chừng Thánh Viện sẽ dừng bồi dưỡng đối với hắn.

Thời gian từ từ trôi qua, trong nháy mắt, hắn đã đến Thánh Viện tiến tu được hai tháng.

Đệ tử tiến tu của bốn viện cũng có không ít người bị đào thải đi, khóc sướt mướt bị đuổi về, thế nhưng đệ tử tiến tu ở lại đều giống như Giang Thần, thực lực tăng lên một đoạn dài.

Hơn nữa theo thời gian đi qua, đệ tử tiến tu từ từ thích ứng hoàn cảnh của Thánh Viện, đã có thể thản nhiên đối mặt xem thường.

- Nếu còn tiếp tục như vậy, Thánh Viện sẽ trở thành của những người này mất!

Một phần đệ tử Thánh Viện không thể nào tiếp nhận được điểm ấy.

- Đều là tại tên Giang Thần kia.

Hiện tại Giang Thần là linh hồn của đệ tử tiến tu, bởi vì hắn, các đệ tử tiến tu mới sẽ có lại sự tự tin, muốn tranh phong cùng đệ tử Thánh Viện.

Chuyện này đối với không ít đệ tử Thánh Viện kiêu căng tự mãn mà nói, là chuyện không thể tiếp nhận được.

Bởi vì Thánh Viện coi trọng Giang Thần cho nên đệ tử trên một trăm vị trí đầu trong tổng bảng cũng không chịu đi tìm Giang Thần gây phiền phức.

Một là vì thân phận của bọn họ, không thể làm người đi đầu, nếu không Thánh Viện sẽ nghiêm trị.

Cũng còn may mấy ngày qua, mọi chuyện đã có khả năng chuyển biến.

Một tin tức từ trong lớp đặc cấp của Nam viện truyền đến, nói là tiểu đội trưởng của bọn họ sẽ hoàn thành thử luyện của Thánh Viện trở về, đến lúc đó sẽ tìm Giang Thần gây phiền phức!

Tức thì, một cái tên hiện lên ở trong đầu của các đệ tử Thánh Viện.

Tô Lệ!

Tiểu đội trưởng lớp đặc cấp của Nam viện, là nhân vật đứng trên một trăm vị trí đầu trong tổng bảng của bốn viện, ngưng tụ ra bốn mươi chín cái thần huyệt, đã khai phá đến cái kỳ mạch thứ ba, Kim tâm ý cảnh đại thành, đạt đến tiểu đạo, cảnh giới hậu kỳ đỉnh cao, võ học công pháp đều là nhất lưu.

Chỉ riêng những thứ này đã biết được người này đáng sợ ra sao.

Trước đó Giang Thần đánh bại Lâm Vũ và Trang Thiên, hai người này hoàn toàn không cùng một đẳng cấp với Tô Lệ.

Hơn nữa hắn không chỉ muốn tìm Giang Thần gây phiền phức mà còn muốn phế bỏ cánh tay của hắn!

Nguyên nhân, dường như là bởi vì khi Giang Thần còn ở Hỏa vực đã đắc tội qua với Tô gia nhà hắn.

Lại nói rốt cuộc là chuyện gì, không có ai để ý, bọn họ chỉ biết là Tô Lệ sẽ đứng ra, như vậy đã đủ rồi.

Những đệ tử Thánh Viện khó chịu lúc trước cũng như là đổi thành một người vậy, nhìn các đệ tử tiến tu kết bè kết lũ đi tới Thánh Viện, trên khóe miệng đều nở một nụ cười không tên.

Điểm này, ngay cả Giang Thần cũng nhận ra được.

Mỗi khi gặp được đệ tử Thánh Viện, bọn họ đều dùng một loại ánh mắt làm người ta chán ghét đánh giá hắn, giống như đại họa sắp rơi xuống đầu hắn vậy.

Giang Thần đang chuyên tâm chuẩn bị vì đột phá Thông thiên cảnh còn không biết chuyện gì đang xảy ra, đầu óc mơ hồ, mãi đến tận khi Phi Nguyệt công chúa chạy tới nói cho hắn thì hắn mới biết được.

- Tô Lệ? Không quen biết.

Giang Thần lần đầu tiên tới Long vực, đương nhiên hắn sẽ không quen biết người nào, có điều nghe thấy người kia muốn phế đi một cánh tay của mình, hắn đã hiểu chuyện gì xảy ra.
Ngày đó hắn đánh Đại phu nhân Hắc Long thành một bạt tai, đối phương đã nói sẽ làm cho cái tay này của hắn bị phế.

Xem ra, là người nói được là làm được.

- Ngươi thực sự là, một khắc cũng không chịu ở yên, ở người bên cạnh ngươi, nhất định sẽ rất xui xẻo.

Phi Nguyệt công chúa nói.

- Phiền phức tự mình tìm đến cửa, ta có biện pháp gì chứ? Hơn nữa công chúa điện hạ, ngươi chạy tới nói cho ta biết những thứ này là quan tâm tới ta sao?

Giang Thần nói.

Nghe vậy, Phi Nguyệt công chúa như đang nghe thấy chuyện cười lớn gì đó, nàng nói:

- Hừ đừng có nghĩ ta quan tâm ngươi, ta muốn xem ngươi xui xẻo, lần này coi như ngươi ra tay nhẹ như mây gió, lại có thêm lá bài tẩy thì cũng không thể đánh được Tô Lệ kia.

- Quả thực, dùng những tin tức mà ngươi mới vừa nói kia, Tô Lệ này rất là lợi hại.

Lần này Giang Thần hào phóng thừa nhận.

- Ồ?

Chuyện này đã vượt ra ngoài dự liệu của Phi Nguyệt công chúa, mà nàng nghe hắn nói như thế lại không có hài lòng như dự liệu của hắn.

- Người như ngươi, bị dạy dỗ một chút cũng tốt.

Phi Nguyệt công chúa nói.

Giang Thần rất đau đầu, cười khổ nói:

- Công chúa, ta rất cảm ơn ngươi nói cho ta biết những chuyện này, nhưng ngươi cười như vậy, lại đang ở trong phòng của ta, ngươi không sợ ta làm cái gì đối với ngươi hay sao?

Trong phòng, chỉ có hai người Giang Thần và nàng, Bạch Linh đang ngủ thì không tính.

- Ngươi dám không?

Phi Nguyệt công chúa không để ý một chút nào, cũng không có vẻ quẫn bách gì cả, trái lại còn mang theo vẻ xem thường.

Thân là công chúa, ngạo khí của nàng sẽ không vì đang ở trước mặt của Giang Thần mà dễ dàng yếu thế được.

Bỗng nhiên, Bạch Linh bị đánh thức, vì cảm thấy tẻ nhạt cho nên nó bắt đầu chơi đùa một cái dây lưng màu đỏ.

Đầu tiên Phi Nguyệt công chúa cảm thấy thứ này nhìn rất quen mắt, sau khi nhìn rõ là cái gì, vẻ mặt của nàng tức thì thay đổi.
- Bạch Linh!

Trước khi Bạch Linh làm cho nước bọt của mình dây vào trên cái dây lưng màu đỏ này, Giang Thần vội vã đoạt lại.

Phi Nguyệt lại nghĩ tới chuyện đã xảy ra trong lúc tỷ thí ngày đó.

- Khục khục.

Giang Thần cũng có chút lúng túng, hắn đặt dây lưng màu đỏ ở trên bình phong.

- Ném đi!

Phi Nguyệt lạnh lùng nói.

- Công chúa, không phải lần trước ngươi bảo ta giữ lại sao?

Giang Thần nói.

Mắt hạnh của Phi Nguyệt công chúa trừng lớn, đúng là nàng đã nói lời này, nhưng khi đó là nổi nóng, hiện tại nhìn thấy đồ vật thiếp thân của mình đặt ở trong phòng của Giang Thần, phương tâm của nàng lập tức đại loạn.

- Lại nói, ta chọc vào Tô Lệ cũng có quan hệ với công chúa.

Giang Thần bắt đầu nói sang chuyện khác.

- Có quan hệ gì tới ta chứ?

Phi Nguyệt cười lạnh nói.

Giang Thần nói chuyện trên bảo tháp ra, nói:

- Mẫu thân của Ninh Hạo Thiên, chính là chuẩn người nhà ngươi, sao lại không liên quan cơ chứ?

- Đúng rồi, Tô gia, Tô Lệ.

Phi Nguyệt công chúa kịp phản ứng lại, mở ra mối nghi ngờ ở trong lòng, sau đó nàng khinh thường nói:

- Đây là ngươi tự tìm phiền phức, Tô gia là thế gia truyền thừa, không chừng hắn sẽ thực sự chặt đứt cánh tay đánh người của ngươi.

- Có thể đi...

Giang Thần nói, lúc này bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào không nhỏ.

Hắn và Phi Nguyệt công chúa vừa nhìn nhau đã hiểu ngầm đi ra ngoài phòng.

Nhìn thấy mọi người đều ngẩng đầu nhìn lên trên không trung, bên tai còn vang lên âm thanh như giọt nước mưa rơi xuống mặt đất.

- Trời mưa?

Giang Thần đưa tay ra, có một giọt mưa rơi vào trong tay, là máu tươi!

Phi Nguyệt công chúa ngẩng đầu nhìn lên, cũng giống như những người khác, nàng không tự chủ được kinh ngạc thốt lên một tiếng.

- Yêu thú thần cấp sao?

Trên không trung, một con yêu thú thần cấp khổng lồ chẳng khác nào một đóa mây đen xuất hiện, chỉ là nó đã mất mạng.

Một thanh trường mâu đâm thủng thi thể của nó, thanh niên cầm trường mâu trong tay bay ngang qua bầu trời, máu tươi yêu thú rớt xuống Thánh Viện tạo thành một cơn mưa.

- Tô Lệ!

- Hắn đã hoàn thành nhiệm vụ tập luyện của Thánh Viện rồi trở về!

Sau khi hết khiếp sợ, người ở bên cạnh Giang Thần, bao gồm cả Phi Nguyệt công chúa đều nhìn sang phía hắn.

Ánh mắt của mỗi người đều cười trên sự đau khổ của người khác, đồng tình và thương hại, ánh mắt rất là quen thuộc.

Tô Lệ trở về, muốn chặt đứt cánh tay của hắn!

Chương 252: Phong Kỷ Đội

Rất nhanh tin tức Tô Lệ thí luyện trở về đã truyền khắp Thánh Viện, cho dù trước đó mọi người đã thu được phong thanh cũng vậy.

Nhưng mà, trường mâu phá thân thể yêu thú, máu tươi nhuộm Thánh Viện, một màn này vẫn gây ra không nhỏ động tĩnh như cũ.

Không chút nghi ngờ nào cả, Tô Lệ thuận lợi thông qua thí luyện thực lực đã được nâng cao thêm một bước.

Nhưng đây không phải là trọng điểm, chuyện đệ tử Thánh Viện quan tâm nhất chính là Giang Thần.

Tô Lệ trở về cũng không có giống như trong trong nghe đồn vậy, tìm tới cửa, chặt đứt cánh tay của Giang Thần.

Giữa lúc mọi người đều cho rằng lời nói lúc trước là lời đồn thì bên Nam viện truyền đến tin tức, Tô Lệ đã trở về được mấy ngày, vẫn đang khai phá kỳ mạch thứ ba, bây giờ đã thuận lợi hoàn thành.

Tám cái kỳ mạch, đã bắt đầu đầu khai phá tới cái thứ tư.

Đồng thời, ở trong vòng một ngày, một đội ngũ từ Nam viện xuất phát, mênh mông cuồn cuộn đi tới Đông viện, mà người cầm đầu chính là Tô Lệ.

Các đệ tử Thánh Viện đã kiên nhẫn như dùng xuân dược vậy, lục tục đi theo ở phía sau, đợi khi tới Đông viện đội ngũ đã có chừng mấy trăm người.

Lúc mới đầu đệ tử Đông viện còn không biết đã xảy ra chuyện gì, cho rằng người của Tây viện kéo bè kéo lũ đến là để đánh nhau, mỗi người đều rất là gấp gáp.

Sau khi biết được nguyên nhân, bọn họ rất là tình nguyện chỉ đường cho Tô Lệ, dẫn tới cửa phòng của Giang Thần.

- Chính là nơi này sao?

Tô Lệ mặc một thân y sam màu trắng của đệ tử thiên giới, có chừng hai mươi tuổi, khuôn mặt tuấn dật, khí khái anh hùng hừng hực, chỉ là vẻ mặt lại rất lạnh lùng và nghiêm nghị.

- Đúng thế.

Đệ tử Đông viện của Thánh Viện lập tức nói.

- Ừm!

Tô Lệ dùng ánh mắt ra hiệu một cái đã có bốn tên đệ tử Nam viện nhanh chóng bước lên phía trước, nhìn tư thế kia dường như không phải gõ cửa, mà là phá cửa.

Có điều, cửa đã mở ra trước, đệ tử Nam viện đột nhiên không kịp chuẩn bị, suýt nữa đã ngã chổng vó.

Giang Thần xuất hiện ở trong mắt của mọi người, hình thành so sánh rõ ràng với Tô Lệ, cũng là nam tử tuấn lãng, khí chất thì lại ngược lại.

Đối mặt với ánh mắt của vô số người, biểu hiện của Giang Thần rất là tự nhiên, khuôn mặt mỉm cười.

- Có rất nhiều người nhỉ.

Vừa nói, một mặt hắn đi ra khỏi phòng, bốn tên đệ tử Nam viện vây quanh hắn, ánh mắt tràn ngập địch ý.

Hắn đi tới trước mặt Tô Lệ rồi dừng lại, nói:

- Ngươi vì một cái tát kia mà đến hay sao?

- Đúng thế.

Tô Lệ rơi vào bị động, hắn cau mày, người động một cái sẽ lập tức bùng nổ.

- Ngươi muốn như thế nào? Đánh ta một trận, chặt đứt cánh tay của ta sao?

Giang Thần lại nói.

Người chung quanh trừng mắt nhìn vào hắn, đều cảm thấy có cái gì đó không đúng, nhưng lại không nói ra được thành lời.

- Đúng thế...

- Có phải là ngươi muốn nói Tô gia các ngươi là thế gia truyền thừa, cao quý bao nhiêu cỡ nào hay không? Cho nên một cái tát của ta là bất kính cỡ nào... Đúng rồi, nữ nhân kia có quan hệ gì với ngươi?

- Cô cô ta...

Tô Lệ theo bản năng trả lời một câu, tiếp theo hai mắt hắn lập tức phun ra lửa giận.

- Ồ, ta thấy ngươi mang nhiều người như vậy, dường như không dự định dễ dàng bỏ qua đấy nhỉ.

Giang Thần lại nói.

Tất cả những thứ nên nói thì Giang Thần đã nói rồi, nhưng lời hắn nói đều là nói ra tình cảnh của chính bản thân mình.

Chẳng biết vì sao Phi Nguyệt công chúa lại nhớ tới tình cảnh từ khi gặp mặt tới nay, dường như Giang Thần vẫn luôn là người như vậy, toả ra sự tự tin vô hạn.

- Nếu ngươi đã biết, hiểu rõ, như vậy ta nghĩ ta không cần thiết phải tự mình động thủ.

Tô Lệ không để ý tới việc duy trì vẻ lãnh khốc mà dùng thanh âm không quá thân thiện nói.
- Muốn ta biểu diễn cảnh tự chặt cánh tay sao?

Giang Thần cười nói.

- Ngươi!

Tô Lệ tức điên lên, hắn chỉ cảm thấy sau khi Giang Thần mở cửa, tất cả đều trở nên không giống như hắn dự đoán.

- Ngươi thật lớn mật!

Đệ tử Nam viện vẫn vây quanh ở bên người Giang Thần không cho phép Giang Thần trắng trợn như vậy, bọn họ hiểu ngầm với nhau, nhấc chân đá về phía hắn.

Bọn họ đều là thành viên lớp đặc cấp của Nam viện, thực lực rất mạnh, mỗi người đều mạnh hơn so với Trang Thiên.

Đương nhiên, bọn họ chỉ giống như là lưu manh đầu đường đánh nhau, một cước trực tiếp được súc lực, không có thế tấn công của võ học chút nào.

- Rống!

Giang Thần không nhúc nhích, chỉ là trong phòng lại vang lên một tiếng hổ gầm, tiếp theo một đạo tàn ảnh bay ra.

Khi mọi người còn không hiểu được đã xảy ra chuyện gì, thì các đệ tử Nam viện muốn động thủ với Giang Thần kêu thảm một tiếng rồi bay ra ngoài.

Vừa định thần nhìn lại, bên người Giang Thần đã xuất hiện một con hổ màu trắng, thể tích vẫn không lớn bằng con nghé, thế nhưng so với những yêu thú thì lại có điểm khác biệt rất lớn.

- Chiến sủng!

Mọi người lập tức nghĩ đến bên người Giang Thần quả thật còn có một con chiến sủng, chỉ là nó rất nghe lời và an phận, cho nên cũng không để lại ấn tượng quá sâu sắc.

Hiện tại nó lại đột nhiên ra tay, trực tiếp đánh bay bốn đệ tử Thần Du cảnh điểm viên mãn bốn mươi chín cái thần huyệt, ung dung thoải mái, có thể nói là một tiếng hót lên làm kinh người.

- Chẳng trách hắn lại dám không sợ hãi như vậy.

Dường như mọi người đã tìm được nguyên nhân làm cho Giang Thần có thể thản nhiên đối mặt với Tô Lệ như vậy.

Đầu yêu thú này, không đơn giản, nghĩ đến việc Tô Lệ sẽ không động thủ cùng chiến sủng, không ngờ lại có điểm sai lầm như vậy.

- Các ngươi vây quanh ở đây làm gì vậy?

Lúc này, một đạo thanh âm vang lên, mọi người tự động tránh ra, nhường ra một con đường, một đám Phong Kỷ đội mặc chế phục màu đen đang long hành hổ bộ đi tới.

Người mang đội chính là đội trưởng Ứng Vô Song, khuôn mặt cười âm trầm, mày liễu dài nhỏ nhíu chặt, hai mắt óng ánh long lanh để lộ ra sát khí.

Nàng đến đây làm cho tất cả mọi người đều thu liễm lại mấy phần, Tô Lệ cũng không phải là ngoại lệ.

- Đã xảy ra chuyện gì?
Nhìn thấy không có người nào trả lời, Ứng Vô Song khí thế mười phần hét lớn một tiếng.

- Ứng sư tỷ! Hắn, hắn dung túng cho chiến sủng hành hung mọi người, mau xử tử con súc sinh này đi!

Bốn tên đệ tử Nam viện bị Bạch Linh đánh bay bò lên, vẻ mặt thống khổ, lên án Giang Thần.

Nghe thấy bọn họ nói như thế, sắc mặt của không ít người trở nên quái dị.

Lời này của đệ tử Nam viện dường như không đủ tư cách, khiến cho bản chất của trận giáo huấn đệ tử tiến tu ngày hôm nay đã thay đổi.

- Hả?

Ứng Vô Song nhìn Bạch Linh, lại nhìn Giang Thần một chút, nhớ tới mình đã từng gặp đối phương, nàng nói:

- Khi ngươi vừa tới Thánh Viện, ta đã nói như thế nào với ngươi chứ?

- Cái này gọi là tự vệ, chẳng lẽ ngươi muốn ta đứng chịu đòn hay sao?

Giang Thần buồn cười nói.

- Ồ? Là bọn họ động thủ trước sao?

Ứng Vô Song hỏi.

Giang Thần nhún vai một cái, chỉ chỉ vào mấy trăm người ở ngoài phòng mình rồi nói:

- Đội trưởng, nếu như không phải bọn họ đến đây để gây phiền phức thì chẳng lẽ là đến thăm ta sao?

Lời này đã khiến cho không ít người cười, dường như cũng cảm thấy Phong Kỷ đội biết rõ mà còn hỏi.

- Đừng có phí lời, đội trưởng hỏi ngươi cái gì, ngươi phải trả lời cái đó!

Thành viên của Phong Kỷ đội bất mãn quát lên.

- Có người nào làm chứng là đệ tử Nam viện ra tay không?

Ứng Vô Song lớn tiếng hỏi.

Không ai lên tiếng, ánh mắt của mọi người đều nhìn về Tô Lệ.

- Hừ.

Ứng Vô Song rất bất mãn, đưa tay lên trên hư không một chút, tất cả hình ảnh vừa nãy xuất hiện ở trước mắt của mọi người.

Có thể thấy rõ là đệ tử Nam viện có ý đồ động thủ, chiến sủng thì lại hộ chủ.

- Giang Thần không có liên quan tới chuyện này, bốn người các ngươi gieo gió gặt bão, phạt...

Ứng Vô Song nói.

- Vô Song, không cần dùng quy củ Thánh Viện để quyết định, ta và người này có thù riêng!

Tô Lệ nói.

Ứng Vô Song sửng sốt một chút, vẫn cứng rắn như cũ, nàng nói:

- Thù riêng thì cứ lên Anh hùng đài giải quyết, nếu không lý do ngươi tụ tập nhiều người như vậy là gì? Còn nữa, mời gọi tên đầy đủ của ta.

- Ồ?

Đối với phản ứng của Ứng Vô Song, những người khác cũng không quá bất ngờ, chỉ là Giang Thần không nghĩ tới nàng sẽ công chính vô tư như vậy.

- Anh hùng đài, ngươi dám không?

Ánh mắt của Tô Lệ nhìn về phía hắn, âm thanh lạnh lẽo như băng.

Phép khích tướng như vậy rất đơn giản, nhưng thường thường càng là đơn giản thì sẽ càng hữu hiệu.

- Không đi.

Chỉ tiếc Giang Thần cũng không phải là người bình thường.

Chương 253: Đánh Cho Tô Lệ Tơi Bời

Tô Lệ khí thế hùng hổ tìm đến Giang Thần gây phiền phức, nếu như Giang Thần thật sự đồng ý, người khác sẽ không nói hắn có dũng khí, sẽ chỉ cho rằng hắn ngu xuẩn.

Ngược lại, hiện tại hắn mang theo nụ cười châm chọc, khiến cho một quyền của Tô Lệ đánh vào chỗ trống, khỏi nói cũng cần biết khiến cho người ta khó chịu bao nhiêu.

Tô Lệ nhìn chằm chằm vào Giang Thần, có Bạch Linh ở đây đã phá hoại kế hoạch tiền trảm hậu tấu của hắn, hiện tại lại có Ứng Vô Song, Giang Thần không lên Anh hùng đài, hắn cũng không có biện pháp nào cả.

- Nhát gan!

Tô Lệ bĩu môi, đá một cước về phía đầu của Bạch Linh.

Bạch Linh đã ngồi xổm dưới đất, con ngươi khôi phục lại thành màu xanh lam, coi như là như vậy thì chỉ cần lắc mình cũng có thể tránh đi được.

Thế nhưng nếu Bạch Linh né tránh, cước này sẽ rơi vào trên người của Giang Thần.

Sau đó, chỉ nghe Bạch Linh thống khổ quát to một tiếng, bay ra ngoài.

- Cả đời này tốt nhất ngươi cứ ở trong Thánh Viện thì hơn!

Tô Lệ còn chưa hết giận, thả lại một câu hung ác rồi mới xoay người rời đi.

Đệ tử Thánh Viện hoàn toàn thất vọng, thế nhưng có người của Phong Kỷ đội ở đây, bọn họ cũng không có biện pháp gì cả.

- Đứng lại.

Ngay khi Tô Lệ và đệ tử Nam viện muốn lúc rời đi, Giang Thần đã mở miệng.

Nụ cười khuôn mặt hắn đã biến mất không còn tăm hơi.

Bạch Linh chịu một cước này của Tô Lệ đau đến mức rống lên, lăn mấy lần ở trên đất.

Hắn đi qua động viên tâm tình của Bạch Linh, nhìn thấy Tô Lệ cứ như vậy định rời đi, chính hắn cũng sửng sốt một chút.

- Không ngờ hắn lại cho rằng một cước này vẫn coi như là khách khí với ta, buông tha cho ta.

Ý thức được điểm ấy, Giang Thần vừa bực mình vừa buồn cười.

- Không phải ngươi muốn đánh sao?

Ngay khi Tô Lệ và đệ tử Nam viện xoay người lại, Giang Thần lạnh lùng nói.

- Ồ?

Mọi người vốn tưởng rằng ngày hôm nay đã hết trò vui nhìn nhau.

Cũng không ngờ tới Tô Lệ đá chiến sủng của đối phương một cước thì đã giải quyết được vấn đề.

- A, rất thú vị.

Tô Lệ nhún vai một cái, mặt mỉm cười, nói:

- Nhìn dáng vẻ này của ngươi, dường như là muốn làm cho chúng ta trả giá thật lớn vì một cước này hay sao?

Lần này đến phiên hắn đặt câu hỏi, mà đây cũng là ngữ khí mà ban đầu Giang Thần nói chuyện với hắn.

- Đúng.

Giang Thần nói.

Không có người nào hiểu được hắn, thông qua vẻ mặt âm trầm của Giang Thần thì chỉ biết là hắn rất tức giận.

Có điều đám người Phi Nguyệt công chúa lại biết biểu cảm này có bao nhiêu đáng sợ.

Khi đối mặt với Tam hoàng tử, Giang Thần cũng không tức giận như thế!

- Tốt lắm, lên Anh hùng đài đi.

Tô Lệ nói.

- Không cần, cứ ở ngay đây đi.

Giang Thần nói.

- Ồ?

Tô Lệ rất bất ngờ, nhìn sang chỗ Ứng Vô Song.

- Các ngươi chiến đấu ở đây sẽ phá hỏng Thánh Viện, trừ phi định ra quy củ, không được ác chiến.

Ứng Vô Song nói.

- Ha ha ha, chắc chắn ta sẽ không ác chiến, ta chỉ cần một thời cơ để động thủ mà thôi.Tô Lệ cười to nói.

Tiếng cười cũng không ngừng vang lên, Tô Lệ và Giang Thần, có độ khả thi ác chiến sao?

- Nếu như ta phát hiện ra manh mối thì sẽ khởi động trận pháp ngăn cản.

Ứng Vô Song sẽ không can thiệp vào ý nguyện của Giang Thần, cũng không có ý làm chủ thay Bạch Linh, dù sao chỉ là một con chiến sủng mà thôi.

Sau đó, mọi người rất tự giác lui về phía sau, nhường ra đủ không gian để cho hai người chiến đấu.

- Ta sẽ bẻ gẫy cánh tay của ngươi, phế bỏ thần huyệt của ngươi, trong một năm tương lai, ngươi ngưng tụ ra bao nhiêu thần huyệt thì ta sẽ phế bỏ bấy nhiêu.

Tô Lệ nói.

Giang Thần không để ý tới hắn mà trái lại còn để Bạch Linh trở về phòng.

- Khốn kiếp!

Tô Lệ không nhịn được mà xông lên trên, ngay cả linh khí cũng không dùng, từ đó có thể thấy được hắn tự tin bao nhiêu.

Tô Lệ đã khai phá kỳ mạch thứ tư, lại là hậu kỳ đỉnh cao, chỉ riêng hai điểm này cũng đã đủ để làm cho Giang Thần ăn thiệt thòi, không cần phải nói tới phương diện võ học.

Tô Lệ đánh một quyền về phía ngực của Giang Thần.

Giang Thần không né không tránh, đưa tay ra, bàn tay tiếp lấy một quyền này.

Bộp một tiếng, quyền kình đáng sợ của Tô Lệ như là bị thứ gì đó cắn nuốt không còn một mống.

- Hả?

- Ngươi sẽ phải nếm trải cảm giác hối hận.

Âm thanh của Giang Thần rất lạnh lẽo, năm ngón tay nắm chặt nắm đấm của Tô Lệ, nhẹ nhàng dùng sức, lập tức vặn bung cánh tay của hắn ra, thân thể lập tức nghiêng ngả.

Phanh!

Ở trong ánh mắt không thể tin tưởng được của Tô Lệ, Giang Thần đánh một quyền vào trên khuôn mặt của hắn.

Lực lượng mạnh mẽ đánh bay Tô Lệ ra ngoài, rơi vào trong đám người, làm cho hơn trăm đệ tử cũng bởi vậy mà ngã chổng vó.

- Vừa nãy không phải là ta hoa mắt đó chứ, sao người bay ra ngoài lại là Tô Lệ sư huynh được chứ?

Chuyện đã xảy ra trong vòng ba giây khiến cho các đệ tử há hốc mồm.

Nhưng mà, Giang Thần thì lại mặc kệ.

Thân thể của hắn lóe lên đã đi đến trước người Tô Lệ, nắm lấy vạt áo của đối phương, dễ dàng nhấc đối phương lên.- Ỷ vào thực lực mình mạnh mà giả vờ giả vịt, sao ngươi không hỏi một chút xem mình có xứng đáng không chứ?

Nói xong Giang Thần ném thân thể hắn ra ngoài, khi mới được nửa đường thì lại vọt đến phía trước người hắn, khuỷu tay đánh mạnh vào trên lưng của hắn.

A!

Tô Lệ kêu thảm một tiếng, thân thể khom đến cực hạn, khiến cho người ta lo lắng liệu hắn có thể bởi vậy mà bị đánh cho tàn phế hay không.

Bỗng nhiên, Tô Lệ lấy trường mâu ra, mù quáng quét qua, bức lui Giang Thần, đổi lấy cơ hội thở một hơi cho mình.

Mà lúc này những người tới xem áo nhiệt cũng có thời gian để phản ứng.

Bọn họ nhìn thấy Tô Lệ đang quỳ ở trên mặt đất, tay dụi dụi mắt, sau khi xác định không nhìn lầm, miệng của từng người khô khốc, tim đập nhanh hơn, không chỉ có não không chịu chấp nhận sự thực này mà ngay cả thân thể cũng giống như vậy.

- Lên, lên Anh hùng đài đi.

Giang Thần nói.

- Ha ha ha ha.

Tô Lệ phát ra một tiếng cười lớn, thân thể bỗng dưng bay lên, cố định ở trên không trung.

Ở dưới bầu không khí hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có tiếng cười mang theo tiếng ho khan của hắn, cho dù cười ra máu, nhưng đúng là đang cười.

- Không ngờ, không ngờ ngươi lại đột phá Thông thiên cảnh sớm! Ngu xuẩn, thực sự là ngu xuẩn! Ngươi đang phá huỷ chính mình!

Sau khi cười xong, Tô Lệ hét lớn.

Chuyện này đã giải mối nghi hoặc cho mọi người, hóa ra trong mấy ngày nay Giang Thần đã đột phá Thông thiên cảnh.

Như vậy chuyện đã xảy ra vừa nãy cũng trở nên hợp lý.

Chỉ tiêu của Thánh Viện là khai phá kỳ kinh bát mạch trước khi đột phá, mà rõ ràng Giang Thần có điều kiện tốt như vậy, thế nhưng lại không đi phát huy, trái lại còn trực tiếp trở thành Thông thiên cảnh!

- Tầm nhìn hạn hẹp, tầm nhìn hạn hẹp, ngươi cho rằng Thông thiên cảnh chính là cực hạn sao? Nói cho ngươi biết, còn xa lắm.

- Ngươi nghe nói ta muốn tới chặt đứt cánh tay của ngươi cho nên ngươi mới làm như vậy đúng không? Thoải mái, thực sự quá thoải mái, hiện tại ta có thể tha cho cánh tay của ngươi, thế nhưng vì chuyện này mà ngươi đã bỏ qua rất nhiều thứ rồi.

Tô Lệ liên tục trào phúng, ỷ vào mình đang ở trên không trung mà càn rỡ cười lớn.

- Ngươi cho rằng, chuyện ngày hôm nay đã kết thúc rồi sao?

Giang Thần hỏi.

- Đúng đúng đúng.

Tô Lệ giang rộng hai tay ra, đắc ý nói:

- Hiện giờ ngươi là Thông thiên cảnh, rất ghê gớm, rất đáng gờm, ta không đánh lại ngươi, nhưng mà ngươi không nên quên, dù cho ngươi tu luyện mấy năm ở Thông thiên cảnh, thế nhưng ta chỉ cần vừa đột phá thì đã có thể đánh bại được ngươi.

Nói xong, Tô Lệ định rời đi, ở lại nơi này cũng không thể nào là đối thủ của Giang Thần được, thế nhưng hắn vô cùng cao hứng, cũng là bởi vì đặc tính của kỳ kinh bát mạch.

Có điều, hắn còn chưa xoay người được mấy thước thì đã ngẩn người đứng tại đó.

Giang Thần đi tới không trung, ngăn ở trước người của hắn, nói:

- Ngươi không muốn bẻ gãy cánh tay của ta sao? Rất đáng tiếc, hiện tại là ta phế bỏ ngươi.

- Ngươi cũng biết bay sao?

Tô Lệ rất là kinh ngạc, Thông thiên cảnh biết bay không sai, tuy nhiên phải để ý tới kỹ xảo, cần thời gian để làm quen.

Phanh!

Thứ trả lời hắn, là nắm đấm.

Trên không trung không có chướng ngại vật, thân thể hắn bay ra cực xa, trước khi hoàn toàn dừng lại thì lại bị Giang Thần chạy tới đánh trúng.

Giang Thần đang tức giận không phải dễ trêu, hiện tại không chỉ là người phía dưới mà ngay cả người của bốn viện cũng có thể nhìn thấy được.

Bởi vì Giang Thần đã đánh Tô Lệ từ Đông viện tới Tây viện, lại từ Tây viện đánh tới Nam viện, cuối cùng lại trở về Đông viện.

Lúc này, Tô Lệ đã thoi thóp, gân cốt đứt đoạn từng khúc.

Chương 254: Tầm Nhìn Hạn Hẹp

Cuối cùng Tô Lệ được mang về, đám người bên ngoài phòng ở của Giang Thần nhanh chóng tản đi.

Người của Phong Kỷ đội bảo Giang Thần không nên rời khỏi phòng, Ứng Vô Song vội vội vàng vàng chạy đi về một hướng khác.

Giang Thần trở về phòng, ngâm hai bàn tay dính đầy máu tươi vào trong nước, ở trong quá trình này, tâm tình của hắn cũng đã bình phục lại.

Bạch Linh cẩn thận từng li từng tí một đi tới, nằm nhoài ở bên cạnh bàn, dùng chân trước đập vào vai của Giang Thần, con mắt màu xanh lam có vẻ lo lắng.

- Không trách được ngươi, không thể bởi vì người khác mạnh mẽ mà tiếp nhận tất cả hành động của người khác đối với ngươi, huống chi hắn cũng không được tính là người mạnh mẽ gì cả.

Giang Thần sờ sờ đầu của Bạch Linh, quan tâm nói:

- Sao rồi, còn đau không?

Bạch Linh đã sớm khôi phục, nhìn thấy Giang Thần không hề tức giận, lúc này nó mới nheo mắt lại hưởng thụ hắn xoa xoa đầu mình.

Cũng không lâu sau, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa, khí lực rất lớn, có người đang dùng nắm tay để đập cửa.

Cửa mở ra, nhìn thấy Thạch Cảm Đương đang nổi giận đùng đùng, Giang Thần cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.

- Xem ra là thật, không ngờ ngươi đã thật sự tấn cấp lên Thông thiên cảnh!

Trong giọng nói của Thạch Cảm Đương có một cơn lửa giận.

- Là một nửa Thông thiên cảnh, thực lực bây giờ ở giữa Thần Du cảnh và Thông thiên cảnh, bởi vì ta đột phá khi còn là trung kỳ viên mãn...

Giang Thần nói.

- Ta đang nói chuyện này với ngươi sao? Ta đã nói với ngươi như thế nào chứ? Nhất định phải đợi tới khi điểm viên mãn thần huyệt ở trên kỳ kinh bát mạch kia mà!

Thạch Cảm Đương quát.

- Ta biết.

- Ngươi biết mà còn làm như vậy? Bởi vì Tô Lệ buộc ngươi? Ngươi không thể để cho hắn đánh một trận được sao?

- Không thể.

- Vậy ngươi tự tay hủy diệt cả đời của ngươi sao?

Lửa giận của Thạch Cảm Đương bộc phát ra, mang theo sự bất đắc dĩ rất sâu sắc.

- Viện trưởng, kỳ kinh bát mạch khi đạt tới Thông thiên cảnh cũng có thể điểm tiếp được...

- Trời! Lẽ nào ngươi cho là như vậy sao? Chết tiệt, trọng điểm không phải là thần huyệt trên kỳ kinh bát mạch, trọng điểm là khi đột phá Thông thiên cảnh có bao nhiêu thần huyệt trên kỳ kinh bát mạch! Hiện giờ ngươi có ngưng tụ cũng không có bất kỳ tác dụng gì cả!

Thạch Cảm Đương ngắt lời hắn, tức giận đến mức sắp phát điên, lý do của Giang Thần thực sự là khiến cho người ta cảm thấy im lặng.

- Viện trưởng, phương thức mà thế nhân cho rằng là đúng chỉ vẻn vẹn là bởi vì kiến thức không đủ dẫn đến, mới sẽ để cho từng Thần Du cảnh lãng phí thời gian đi điểm thần huyệt.

- Năm đó đại năng quy hoạch hệ thống cảnh giới đã cân nhắc rất chu toàn.

- Bốn mươi chín cái thần huyệt, đối với người bình thường mới vừa vặn đạt đến Thần Du cảnh hậu kỳ đỉnh cao, sau khi một lần đột phá tới Thông thiên cảnh thì sẽ lại đi ngưng tụ thần huyệt trên kỳ kinh bát mạch.

- Chỉ vẻn vẹn là bởi vì mất đi phương pháp mang đến hiệu quả thần kỳ có thể ngưng tụ kỳ kinh bát mạch khi đạt tới Thông thiên cảnh, cho nên mọi người đều đầu cơ trục lợi, ngưng tụ sớm khi còn ở Thần Du cảnh, như vậy sẽ làm tốn thời gian và tinh lực của bản thân mình.

Nghe Giang Thần nói xong câu này, Thạch Cảm Đương sửng sốt.

Hắn dùng một loại ánh mắt không tên nhìn Giang Thần, hỏi:

- Vì lẽ đó ngươi đang nói, trong mấy trăm năm qua, phương pháp của vô số người đều sai, thậm chí là người thông qua phương pháp kia trở thành cường giả tuyệt thế cũng đã sai?

- Không phải là sai, là phương pháp không đúng.

Giải thích của Giang Thần đã đủ rõ ràng, hiện tại không phải vấn đề của hắn, là Thạch Cảm Đương có tin hay không mà thôi.

Coi như không tin thì hắn có thể dùng sự thực để chứng minh, vì lẽ đó hắn cũng không quá lo lắng.

Lúc này, Thạch Cảm Đương trầm mặc một lúc, dường như đang ngưng thần lắng nghe cái gì đó.

- Ài, vấn đề hiện tại không phải ta có tin hay không, mà là những người khác có tin hay không, ngươi đã tự hủy tương lai của mình đó.

Thạch Cảm Đương nói.Chẳng được bao lâu, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân.

- Tô Lệ bị ngươi đánh cho gần chết, tay chân tàn phế, tuy rằng các ngươi đã nói cẩn thận động thủ, thế nhưng chuyện này vẫn không nhỏ, nhớ kỹ, một lát nữa ngươi nên cường điệu hiệu quả của Cửu Tiêu Thần mạch, như vậy ngươi mới còn có cơ hội ở lại Thánh Viện!

Thạch Cảm Đương nhỏ giọng nói một câu, đi ra mở cửa.

Bên ngoài có tổng giáo tập Sử Văn Cung, Nam Công cùng một hán tử trung niên đang rất tức giận đứng đó.

- Có thật không?

Đầu tiên bọn họ hỏi Thạch Cảm Đương một câu.

Sau khi Thạch Cảm Đương gật đầu, bọn họ đi vào.

Nhìn Giang Thần ở trong phòng, vẻ mặt của bọn họ rất phức tạp, phản ứng gần như giống với Thạch Cảm Đương.

- Giang Thần, ở Hỏa vực, không có ai dạy ngươi sao?

Nam Công hỏi, vẻ mặt tràn ngập vẻ tiếc hận.

- Đây là ta thất trách.

Thạch Cảm Đương trở nên nghiêm túc hiếm thấy.

- Khi còn là Thần Du cảnh, khai phá được hai cái kỳ mạch thì đã có không nhỏ ưu thế ở Thông thiên cảnh, khi khai phá được ba đến năm cái kỳ mạch, bên trong Thông thiên cảnh sẽ vô địch với những người cùng cảnh giới khác. Mà khai phá sáu cái kỳ mạch trở lên, tất sẽ thành tôn giả.

Sử Văn Cung nói.

Hắn muốn để cho Giang Thần biết mình đã bỏ qua cái gì.

- Tốt nhất ngươi nên chờ chờ mong Tô Lệ không có chuyện gì xảy ra thì hơn!

Người hán tử trung niên kia là viện trưởng của Nam viện, Tô Lệ bị đánh thành dáng vẻ kia, hắn tới đây là để hỏi tội.

- Ta biết ý của các vị tiền bối.

Giang Thần nói.

- Ngươi biết sao?

Bọn họ ngạc nhiên không thôi, Giang Thần thật sự biết mình đã bỏ qua cái gì sao?
Thạch Cảm Đương nói những lời mà Giang Thần vừa nói lại một lần, nghe thấy lý do như vậy, ba người càng thương tiếc hơn nữa.

- Giang Thần, ngươi biết có bao nhiêu người đã vĩnh viễn dừng lại ở Thông thiên cảnh không?

- Hầu như là tám phần mười Thông thiên cảnh, bọn họ cũng nghĩ tới việc bù đắp, bỏ công sức ở trên kỳ mạch, những người kia, có vô số tinh lực, vô số thời gian và vô số tài nguyên.

- Mấy trăm năm trôi qua, không người nào có thể bù đắp thứ mà mình đã bỏ qua.

- Ở Thánh Viện, cái này cũng là một trong các vấn đề lớn nhất khi tu hành, đến nay không có cách nào giải quyết được.

Nam Công nói.

- Ta có lòng tin.

Giang Thần nói.

- Ài.

Năm người lắc đầu thở dài, một người thiếu niên có lý lẽ cứng nhắc như vậy, cho dù có lôi lại cũng không được.

Người như thế, tám con ngựa cũng không kéo về được.

Giang Thần không có cơ hội quay đầu lại, đương nhiên hắn cũng không muốn nghe bọn họ nói những lời này, hắn vẫn cho là mình vẫn có thể nghịch thiên cải mệnh.

Nhưng mà, bọn họ kết luận Giang Thần sẽ hối hận tới mức phát điên ở trong mấy chục năm tương lai sau này.

Sau đó, bốn người đi ra bên ngoài phòng, bày kết giới, phòng ngừa lời nói của mình bị người khác nghe thấy, kế đó mới thảo luận việc này.

- Vốn là Giang Thần không có ở trong kế hoạch, đột nhiên xuất hiện, hiện tại đã mất cơ hội, chúng ta coi như hắn từ đầu đến cuối chưa từng xuất hiện đi.

Sử Văn Cung nói.

- Chỉ có thể như vậy mà thôi, hắn cũng đã như vậy rồi.

- Nam Công, giáo tập đại nhân, lẽ nào chuyện hắn đả thương Tô Lệ không truy cứu sao?

Viện trưởng Nam viện không muốn thảo luận tình huống của Giang Thần mà chỉ muốn tới hưng binh vấn tội.

- Truy cứu? Ngươi còn muốn truy cứu nữa sao? Ngươi quản giáo không nghiêm, Tô Lệ dẫn người xông tới Đông viện ta, tuyên bố muốn phế cánh tay của đệ tử Đông viện ta, rơi vào kết cục như thế là đáng đời, ngươi còn nói truy cứu với ta sao?

Thạch Cảm Đương cả giận nói.

- Nếu không phải có Tô Lệ cưỡng bức, hắn cũng sẽ không làm xằng làm bậy như vậy.

Nam Công nói.

Viện trưởng Nam viện không phục lắm, nói:

- Là do chính hắn ngu xuẩn, không trách được người khác!

- Tuy rằng Giang Thần không có khai phá kỳ kinh bát mạch, nhưng hắn còn có Cửu Tiêu Thần mạch, hắn lại dựa vào bản lĩnh của mình để thi được lớp đặc cấp, vẫn ưu tú hơn so với những đệ tử tiến tu khác.

Thạch Cảm Đương nói.

Sử Văn Cung và Nam Công nhìn nhau, bọn họ mới có quyền quyết định việc này ra sao.

- Ta sẽ coi như chưa từng có kỳ vọng đối với Giang Thần, nên làm thế nào thì cứ làm như thế đi.

Sử Văn Cung nói.

- Chuyện Tô Lệ cứ coi như thôi đi, Giang Thần cũng đã trả giá không ít.

Nam Công nói.

- Hừ!

Viện trưởng Nam viện không phục lắm, phất tay áo rời đi.

Chương 256: Thông Thiên Cảnh Không Đáng Một Văn

- Nhất định hắn sẽ kháng nghị lên phía trên.

Sử Văn Cung nhìn bóng người rời đi của viện trưởng Nam viện, bất đắc dĩ lắc đầu.

- Vậy cứ để cho hắn đi đi.

Thạch Cảm Đương cũng rất khó chịu.

- Được rồi, để ta tới xem Tô Lệ, chuyện Giang Thần sẽ giao cho ngươi phụ trách.

Để lại một câu nói, tổng giáo tập Sử Văn Cung cũng rời đi.

Nam Công và Thạch Cảm Đương vừa nhìn nhau, không hẹn mà cùng thở dài, trở lại gian phòng của Giang Thần.

- Giang Thần, thiên phú kiếm đạo của ngươi rất cao, cố gắng nỗ lực, tương lai cũng sẽ có một phen thành tựu.

Lời nói an ủi, giống như Nam Công đã nhìn thấy cái gì đó vậy.

Có khả năng ở trong mắt của Giang Thần, Thông thiên cảnh đã là cực hạn rất cao, cho nên mới phải việc nghĩa chẳng từ nan tấn cấp, có thể làm được hay không cũng không đáng kể.

Thông thiên cảnh, vẫn có thể xưng bá một phương.

- Nhưng mà, thế giới này rất lớn, ngươi nên đi lang bạt thì hơn.

Nam Công thầm thở dài ở trong lòng.

Nếu như Giang Thần biết ý nghĩ của hắn, không biết sẽ có cảm tưởng gì.

- Giang Thần, hiện tại ngươi đã là Thông thiên cảnh, đến khi bốn viện tỷ thí, đối thủ mà ngươi phải đối mặt cũng là tầng thứ này, khoảng thời gian này ngươi bù đắp lại chỗ còn thiếu là Thần Du cảnh hậu kỳ, khi đó sẽ trở thành một Thông thiên cảnh chân chính.

Thạch Cảm Đương nói.

Giang Thần biết có giải thích thêm cũng là công toi.

Ngươi cho rằng chân lý mà bọn họ tán đồng là sai lầm thì bọn họ cũng sẽ cho rằng ngươi còn trẻ vô tri, không biết phải trái.

Chỉ có thể chờ đợi hắn dùng chỗ tốt của Thông thiên cảnh khai phá kỳ kinh bát mạch, dùng sự thực để nói cho bọn họ biết ai đúng ai sai.

Đương nhiên, ý tốt của Nam Công và Thạch Cảm Đương, hắn vẫn chân thành ghi nhớ.

- Phòng tu luyện, ngươi còn có thể tiếp tục dùng một quãng thời gian nữa.

Thạch Cảm Đương lại nói.

- Nghỉ ngơi cho tốt đi.

Sau đó, Nam Công và Thạch Cảm Đương rời đi.

Chạng vạng, có tin tức của Tô Lệ truyền ra.

Đã không có nguy hiểm đến tính mạng, nhưng đã bị trọng thương, dù cho có linh đan diệu dược thì cũng phải tu dưỡng hơn một tháng, không có cách nào xuống giường được.

Nghĩ đến khi kết thúc thí luyện trở về uy phong lẫm liệt, hiện tại đi tìm người ta gây phiền phức lại bị đánh thành như vậy, quả thực khiến cho người ta thổn thức.

Chuyện Giang Thần từ bỏ khai phá kỳ kinh bát mạch cũng bị người ta biết được, kết cục so với Tô Lệ còn đáng để nghị luận hơn nữa.

Không chút nghi ngờ nào cả, Giang Thần đã bỏ qua rất nhiều thứ, còn không có cơ hội hối hận nữa.

Còn nguyên nhân tại sao hắn lại làm như vậy, đại đa số người cho rằng là áp lực đến từ Tô Lệ.

Bởi vì Tô Lệ trở về Thánh Viện được mấy ngày, đoạn thời gian đó, tất cả Thánh Viện đều bàn luận về chuyện Giang Thần sẽ gặp vận rủi lớn.

Cũng là bởi vì như vậy cho nên Giang Thần mới sẽ đột phá Thông thiên cảnh, đánh Tô Lệ thành như vậy.

- Tên này thật là tàn nhẫn, đối với người khác đối với mình cũng như vậy.

- Cũng quá ngốc, nhiều lắm sẽ bị đánh thành kết cục như Tô Lệ hiện tại, thế nhưng như vậy thì sao chứ? Tĩnh dưỡng mấy ngày là khỏe rồi.

Có người kính nể sự ngông nghênh của Giang Thần, có người cười nhạo hắn vô tri.

Chuyện này, ở ngày thứ hai đã leo lên đầu đề của Thánh thành nhật báo!

Nếu như nói khoảng thời gian này người có tần suất lên nhật báo nhiều nhất, Giang Thần tuyệt đối là một người trong đó.

Đi tới Thánh Viện được ba ngày, nhanh chóng tạo ra tiếng tăm, dựa vào tài hoa hơn người để gia nhập lớp đặc cấp.

Sau đó, Thánh Viện đã biểu hiện ra thái độ của mình, là dùng hết sức để bồi dưỡng, không để ý tới việc hắn có phải là đệ tử tiến tu hay không.Thế nhưng tất cả những thứ này đều bởi vì Giang Thần đột phá sớm Thông thiên cảnh mà kết thúc.

Trên tiêu đề mà nhật báo dùng, từ ngữ xuất hiện nhiều nhất là tầm nhìn hạn hẹp và tự hủy bản thân.

Đồng thời còn cho hắn một danh hiệu bất đắc dĩ: Thông thiên cảnh không đáng một văn.

Người như Giang Thần có bốn mươi chín cái thần huyệt đạt đến Thông thiên cảnh có rất nhiều rất nhiều, điểm không giống chính là, bọn họ không có lựa chọn nào cả.

Giang Thần không chỉ có lựa chọn mà hơn nữa còn có thể lựa chọn tốt nhất.

Đây mới là nguyên nhân làm cho hắn trở thành tiêu điểm.

Sau khi nhật báo phát ra ngoài, Giang Thần cũng có thêm một cái biệt hiệu.

Cũng có không ít người tiến vào Thánh Viện muốn nhìn một chút xem dung mạo của Giang Thần ra sao.

Căn cứ vào lời của đệ tử Đông viện từng nói, Giang Thần vẫn nằm ở biên giới, cho dù là một thành viên của lớp đặc cấp, thế nhưng các thành viên khác trong lớp học cũng chưa từng nhìn thấy hắn.

Nếu không có gì ngoài ý muốn, một năm tiến tu sẽ trôi qua như vậy.

Mặt khác, mỗi ngày Giang Thần đều tiến vào phòng tu luyện, điểm này khiến cho người ta khó chịu.

Dù cho là biết chuyện này sẽ không duy trì quá lâu, thế nhưng bọn họ cũng hy vọng nó có thể nhanh chóng kết thúc.

Một ngày nọ, Giang Thần từ trong phòng tu luyện đi ra, đang ra sức cố gắng vì khai phá kỳ mạch và trở thành một Thông thiên cảnh hoàn chỉnh.

Sự thực đã chứng minh, hắn không làm sai.

Sau khi trở thành Thông thiên cảnh, hiệu suất thu nạp linh khí mỗi ngày của hắn gấp mấy chục lần Thần Du cảnh.

Toàn bộ lực lượng cần thiết của Thần Du cảnh hậu kỳ đều có thể dùng tốc độ cực nhanh để bù đắp.

- Thế nhân cười ta điên, ta cười thế nhân không nhìn thấu.

Giang Thần nghĩ tới ánh mắt người khác nhìn về hắn trong mấy ngày gần đây, hắn không khỏi buồn cười.

- Giang Thần sao?

Đột nhiên, mấy người có khí tức hùng hồn xuất hiện ở trước người của hắn.

Nam tử cầm đầu có thân thể gầy gò, dung mạo rất phổ thông, cười híp mắt nói:

- Để ta tự giới thiệu mình, ta tên là Liễu Vô Tâm, tiểu đội trưởng lớp đặc cấp của Đông viện.- Ồ?

Cũng chính là tiểu đội trưởng của Giang Thần!

Giang Thần có chút không rõ, tiểu đội trưởng vẫn không lộ diện lại xuất hiện vào lúc này, nhất định sẽ không đơn giản.

- Đây là lớp đặc cấp, nói cách khác, chúng ta là cùng trường!

Vẻ mặt Liễu Vô Tâm tươi cười, không có bất kỳ cái giá nào cả, càng không giống như là đến để gây phiền phức vậy.

Chỉ là ngoại trừ hắn ra, trong mắt của mấy người khác đều có không giấu được vẻ châm biếm, cũng giống như những người khác vậy.

- Nói chuyện một chút được chứ?

Nhìn thấy vẻ nghi hoặc trên mặt của Giang Thần, Liễu Vô Tâm nói.

- Được.

Mọi người tùy tiện tìm một cái bàn đá ngồi xuống, Liễu Vô Tâm nói rõ ý đồ đến của mình, là vì thi đấu bốn viện mà tới.

- Thi đấu bốn viện cách mỗi mấy tháng sẽ được tổ chức một lần.

- Chia làm ba cấp độ tỷ thí thượng trung hạ.

- Thứ nhất là thành viên tên bảng trong địa giới của bốn viện tỷ thí, thứ hai là bốn viện thành viên bảng trên thiên giới.

- Nghe ra thì dài dòng, quan trọng là bảng ở thiên giới, kỳ thực rất nhiều người trên bảng cũng đã nắm giữ tư cách đột phá Thông thiên cảnh, nhưng vì khai phá kỳ kinh bát mạch cho nên mới trấn áp cảnh giới.

Giang Thần cau mày nói:

- Những chuyện này thật ra ta biết, nhưng ý của tiểu đội trưởng là?

- Thông thiên cảnh và Thần Du cảnh là hai tầng thứ khác biệt, cho dù có người đè cảnh giới lên để ngưng tụ ra càng nhiều thần huyệt hơn, thế nhưng chuyện gì phải đến thì cũng sẽ đến.

- Ở bốn trong viện, có không ít đệ tử Thông thiên cảnh, tỷ thí giữa bọn họ là thi đấu cao nhất trong bốn viện.

- Cho nên nói?

Giang Thần lại hỏi.

Liễu Vô Tâm nhíu nhíu mày, hắn đã nói như vậy rồi mà đối phương còn không rõ, là cố ý hay là ngu dốt chứ?

- Ngươi trở thành Thông thiên cảnh thì sẽ phải động thủ với Thông thiên cảnh của viện khác, bởi ngươi là người của lớp đặc cấp cho nên sẽ giao thủ với những người khác trong lớp đặc cấp.

- Hả?

Giang Thần vẫn ra vẻ không hiểu.

Đệ tử đi Liễu Vô Tâm không nhịn được, nói:

- Bọn họ không làm xằng làm bậy giống như ngươi, tất cả đều đột phá ở hậu kỳ đỉnh cao, khai phá kỳ kinh bát mạch, Thông thiên cảnh như ngươi và Thông thiên cảnh như bọn họ hoàn toàn không phải là cùng một tầng thứ!

Liễu Vô Tâm cười ha hả nhìn Giang Thần, nghĩ thầm đã nói ra lời này rồi, đối phương không thể không rõ được.

- Ý của tiểu đội trưởng là?

Giang Thần hỏi, như cố ý muốn làm cho hắn tức giận vậy.

- Tình huống của ngươi khá đặc thù, ta thân là tiểu đội trưởng, có thể làm cho ngươi bớt một cuộc ác chiến, giúp ngươi đỡ mất mặt.

- Vậy thì đa tạ ý tốt của tiểu đội trưởng.

Giang Thần nói.

- Dễ nói dễ nói, như vậy trước khi tỷ thí, tốt nhất ngươi không nên tiến vào phòng tu luyện nữa, để tránh cho cảnh giới tiến bộ, dẫn đến ta không thể giúp ngươi được.

Vị đệ tử vừa nãy lại nói:

- Viện trưởng đã nói rồi, ngươi còn có thể sử dụng phòng tu luyện mười ngày, tiểu đội trưởng giúp ngươi như vậy, ngươi phải tặng mười ngày này cho tiểu đội trưởng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau