THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 246 - Chương 250

Chương 246: Ban Đặc Cấp

Đây là một trong các mục tiêu chủ yếu khi Giang Thần đến Thánh Viện, ở trong Thời gian chi điện một tháng, bên ngoài mới qua được một ngày.

Nếu như có thể, hiện tại Giang Thần rất muốn đi vào, tăng cảnh giới lên tới Thông thiên cảnh.

- Thời gian chi điện chỉ có thể mở ra đối với đệ tử ưu tú nhất, mà đây không phải là nơi mà ta có thể quyết định ngươi có đi được vào đó hay không. Hiện giờ ta đã hiểu được ý đại khái của ngươi, theo như lời ngươi nói, ngươi có thể thử gia nhập ban đặc cấp.

- Ban đặc cấp?

- Đúng, là lớp do các đệ tử kiệt xuất nhất của Thánh Viện tạo thành, hiệu suất tăng lên của bọn họ cũng là cao nhất, sẽ có trợ giúp đối với ngươi, đồng thời cũng có thể thông qua ban đặc cấp để thu được tiêu chuẩn đệ tử ưu tú nhất, tiến vào Thời gian chi điện!

- Nếu đúng là như vậy, ban đặc cấp này ta muốn đi.

Giang Thần nói.

Thủy Nguyệt Xuyên nói:

- Ngươi phải suy nghĩ cho kỹ, gia nhập ban đặc cấp không dễ dàng, điều kiện của ban đặc cấp cũng cao hơn rất nhiều, ngươi không đạt tới thì sẽ phải trở về.

- Nếu như ở lại Thánh Viện mà không có cách nào đạt đến tiến độ dự đoán, vậy ta không ở lại thì hơn.

Giang Thần nói.

- Được thôi, lúc xế chiều ngươi trở lại đây.

Sau khi Giang Thần rời đi, Thủy Nguyệt Xuyên cười khổ lắc đầu một cái, nói:

- Lòng kiêu ngạo của thiếu niên kìa.

Nàng dự định để cho Giang Thần gặp ngăn cản, mài đi nhuệ khí của hắn.

Thử thách của ban đặc cấp, không thể thích hợp hơn với hắn.

...

Buổi chiều, khi hoàng hôn tới Giang Thần lần nữa đi tới phòng viện trưởng của Thủy Nguyệt Xuyên.

Điểm bất ngờ chính là, bên trong có tiếng của nữ tử trẻ tuổi, sau đó có nữ tử xinh đẹp tuyệt trần, băng cơ ngọc cốt, giống như là từ bên trong bức tranh đi ra ngoài.

- Ngươi không nên mơ hão.

Nàng nhìn thấy Giang Thần, hai mày liễu dài nhỏ giật giật, âm thanh lanh lảnh mà lại rất êm tai, đáng tiếc ngữ khí của nàng lại quá ác liệt.

- Ban đặc cấp là kiêu ngạo của mỗi viện, cũng là lực lượng trung kiên để các viện cạnh tranh, ta không cho phép một đệ tử tiến tu đi vào bên trong.

Nàng nói rất chăm chú, giống như đang nói một chuyện rất xác đáng vậy.

- Ngươi là ai?

Giang Thần hiếu kỳ nói.

- Ban đặc cấp Tây viện Trường Y Tình.

Nữ tử nói.

- Ta vào ban đặc cấp là bởi vì đãi ngộ và tài nguyên, không phải làm bạn với ngươi, không hiểu ý sao.

Y Tình không ngờ tới hắn sẽ nói như vậy, không chỉ không bị thuyết phục mà trái lại còn tức giận hơn nữa.

Cái tên này, coi mình là cái gì cơ chứ?

- Còn nữa, ngươi lấy quyền lợi gì để từ chối ta gia nhập? Nghe khẩu khí của ngươi, dường như ngươi còn trâu bò hơn so với viện trưởng thì phải.

Giang Thần cười lạnh một tiếng, bên trong câu hỏi mang theo vẻ châm chọc.

- Ta đang cảnh cáo ngươi, không phải là ngăn cản ngươi, không cần nói giống như ngươi có thể đi vào trong ban đặc cấp vậy.

Y Tình không sẽ tranh giành miệng lưỡi với hắn mà tránh ra.

Giang Thần không để ý đến nàng mà lại đẩy cửa đi vào.

Trong phòng ngoại trừ Y Nguyệt Xuyên ra còn có Mễ Pháp và giáo viên Mạc Sư của Tây viện, hai người kia nhìn thấy Giang Thần, ngoại trừ khinh bỉ ra còn có cười nhạo.

Y Nguyệt Xuyên nói:
- Giang Thần, thực sự ngại quá, ta không có cách nào để cho ngươi gia nhập ban đặc cấp của Tây viện được.

- Thật sao? Như vậy ta không cần thiết ở lại Thánh Viện nữa.

Giang Thần nói.

- Sao?

Y Nguyệt Xuyên quan sát Giang Thần, nàng muốn biết Giang Thần là không để ý thật, hay là giả bộ.

Rất nhanh, nàng đã xác định Giang Thần thật sự không để ý, chỉ có một loại tiếc nuối mà thôi.

Sự tiếc nuối này không phải là bởi vì tình cảnh của mình mà là đối với Thánh Viện.

- Ngươi...

Mạc Sư không chịu được thái độ của Giang Thần, nàng hận không thể làm cho hắn lập tức cút khỏi Thánh Viện.

- Lời còn chưa nói hết, số người của ban đặc cấp Tây viện đã đủ, ban đặc cấp Đông viện còn có tiêu chuẩn, chỉ cần ngươi thông qua sát hạch là có thể gia nhập, được chứ?

Y Nguyệt Xuyên nói.

Giang Thần cười nói:

- Viện trưởng, lần sau ngươi không cần nói nửa vời như vậy, bởi vì như thế sẽ làm cho người ta điên đấy.

- Vậy ngươi đồng ý sao?

Y Nguyệt Xuyên nở nụ cười hiểu ý, không biết bao lâu rồi nàng chưa từng nở nụ cười xuất phát từ nội tâm.

Nguyên nhân vô cùng đơn giản, nghĩ đến chuyện kia, bất cứ người nào trong Thánh Viện cũng không ung dung nổi.

Ở Thánh Viện nàng đã gặp qua rất nhiều đệ tử ưu tú, nhưng tính cách như Giang Thần cũng là lần đầu tiên nàng gặp phải.

- Đương nhiên đồng ý, ta không có lý do để từ chối, Thánh Viện là nơi mà Cửu Thiên đại lục ngóng trông, Thánh Viện từ chối ta, ta chỉ có thể rời đi, nhưng không từ chối ta, đương nhiên ta sẽ không đi.

Giang Thần nói.

- Hừm, đi Đông viện đi.

Y Nguyệt Xuyên đứng dậy, mang theo hai người Mễ Pháp và Mạc Sư, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì đó, nàng nói:

- Bởi vì chưa từng có đệ tử tiến tu tiến vào ban đặc cấp, đối với sắp xếp này Đông viện cũng rất không hài lòng, đương nhiên, chỉ cần ngươi hợp lệ, Thánh Viện sẽ duy trì công bằng công chính, nhưng trước đó, sẽ có người làm khó dễ, tính tình của ngươi cần phải thu liễm một chút.
Nàng xuất phát từ ý tốt, vốn không nên nói ra chuyện này mới đúng.

- Tính khí của ta rất tốt đó chứ.

Phản ứng của Giang Thần làm cho người ta im lặng, dáng vẻ kia như là rất bất ngờ khi bị người ta nói tính khí không tốt, oan uổng hắn vậy.

Y Nguyệt Xuyên lắc đầu một cái, nói:

- Như vậy ta tin sẽ không có vấn đề gì cả.

...

- Rác rưởi của Tây viện cũng đòi đưa đến Đông viện ta sao?

Đi tới Thánh Viện, viện trưởng Đông viện Thạch Cảm Đương rất không khách khí mắng.

Như Giang Thần từng nói, tính tình của hắn rất tốt, sau khi nghe đối phương nói như thế hắn chỉ khẽ mỉm cười, nói:

- Trước có người nói ta rác rưởi, suýt chút nữa đã chết đó.

Mễ Pháp và Mạc Sư ở bên cạnh bĩu môi, ở trước mặt người của Đông viện, bọn họ rất là lúng túng.

Y Nguyệt Xuyên có vẻ đau đầu, lúng túng dùng tay lau trán.

- Ha ha ha ha, người trẻ tuổi này thật là hung hăng!

Thạch Cảm Đương cười to, đi tới trước người của Giang Thần, bàn tay lớn dùng sức đập vào trên vai hắn, như là rất khen ngợi đối với hắn vậy.

Có điều, nụ cười của hắn xuất hiện ý vị không tên, năm ngón tay nắm lấy vai của Giang Thần phát ra tiếng vang thanh thúy.

- Sẽ có rất nhiều người đến xem, ngươi không thông qua được thử thách, người mất mặt sẽ chính là ngươi.

Thạch Cảm Đương nói.

Đệ tử tiến tu muốn gia nhập ban đặc cấp, chuyện này đã gây ra náo động không nhỏ.

Không ai đồng ý, thế nhưng Thánh Viện đã nói đối xử bình đẳng, không thể cự tuyệt thỉnh cầu của Giang Thần được.

Y Nguyệt Xuyên muốn thông qua chuyện như vậy để làm cho Giang Thần biết trời cao đất rộng, hiện tại nàng lại có chút hối hận, dưới con mắt của mọi người, sự tự tin của Giang Thần sẽ hoàn toàn bị đánh nát, như vậy sẽ không tốt.

- Sẽ không khiến cho viện trưởng thất vọng.

Giang Thần nói.

- Như vậy, bắt đầu đi.

Giang Thần đi tới nơi thử thách, người ở trên đường quả thực không ít.

Coi như là đệ tử Thánh Viện phổ thông muốn tiến vào ban đặc cấp cũng sẽ được quan tâm, càng không cần phải nói tới một đệ tử tiến tu.

Y Tình kia từ đầu đến cuối đều đi theo, trên mặt của nàng tràn ngập sự xem thường đối với Giang Thần.

Hạng mục sát hạch thứ nhất của ban đặc cấp chính là trận pháp.

Mọi người dừng lại ở đất trống, phía trước cách đó không xa có mảnh bãi đá, trên bầu trời của cánh rừng có sương mù bảy màu, nhìn qua rất không đơn giản.

- Trước mặt ngươi là một mảnh bãi đá, có bày Kỳ Môn Độn Giáp, ngươi phải dùng thời gian ngắn nhất để đi qua, coi như là hợp lệ. Nếu như bị nhốt ở bên trong, không ai cứu ngươi đi ra ngoài được đâu.

Thạch Cảm Đương nói.

- Thời gian ngắn nhất là bao lâu?

Thạch Cảm Đương chỉ vào một cái đồng hồ cát ở cách đó không xa, có mấy tầng cát màu sắc khác nhau, màu đỏ ít nhất, màu vàng nhiều nhất.

- Sát hạch mỗi tháng, đệ tử phải đi ra trước khi màu xanh lam chảy xuống, ngươi muốn gia nhập ban đặc cấp thì phải hoàn thành xong trước khi hạt cát màu đỏ rơi xuống.

Lão sư trận pháp Đông viện đứng ra nói.

Chương 247: Thử Thách Của Lớp Đặc Cấp

- Cũng là thời gian uống cạn một chén trà đó.

Giang Thần nói.

- Làm sao, ngươi sợ rồi sao? Một đệ tử tiến tu như ngươi gây ra động tĩnh lớn như vậy, bỏ dở nửa chừng, không chỉ có trở thành chuyện cười mà chúng ta cũng sẽ đưa ngươi trở về.

Mạc Sư châm chọc nói.

- Ý tứ của ta đó là thời gian này quá lâu, ở bên ngoài ta có thể nhìn ra được đường lối trận pháp ở trong rừng rậm này.

Giang Thần nói:

- Nếu không thế này đi, ta bố trí một trận pháp, để xem các ngươi có thể đi ra được hay không?

- Đừng nói phí lời, không tỷ thí thì trở về cho ta!

Thạch Cảm Đương quát lên.

- Ha ha ha.

Giang Thần đi tới ngoài bãi đá, đổ cát xuống, có điều hắn không lo lắng mà đi vào, chỉ đứng ở nơi đó không nhúc nhích, tùy ý để hạt cát chảy xuống.

- Thực sự là hung hăng.

Làm chuyện này là có ý gì, người của Thánh Viện không khỏi nghĩ đến.

Đệ tử tiến tu như vậy, quả thực là có chút ý tứ.

- Giả vờ giả vịt.

Y Tình tức giận nói.

Khi hạt cát màu đỏ chỉ còn dư lại một nửa, Giang Thần mới đi vào, biến mất ở trước mắt của mọi người.

Cũng không lâu sau, bãi đá xảy ra biến dị, động tĩnh không ngừng xuất hiện.

- Không phải hắn ở bên trong, muốn dựa vào man lực để thoát ra ngoài đó chứ?

Có người không khỏi nghĩ đến.

Chỉ trong chốc lát dường như rừng rậm đã mất đi một loại linh tính nào đó, sương mù bảy màu đã biến mất không còn tăm hơi.

Giang Thần không xuất hiện từ lối ra của rừng rậm mà trái lại còn trở về từ lối vào.

- Chuyện gì thế này?

Đông đảo đệ tử đến đây vây xem không rõ vì sao, có mấy người không chịu được khi Giang Thần cố làm ra vẻ bí ẩn, bọn họ lớn tiếng quát lên.

Lão sư trận pháp Đông viện và Mễ Pháp đi lên kiểm tra.

Chẳng bao lâu sau, hai người giao lưu ánh mắt một cái, xác định song phương nhất trí với nhau, trên mặt tràn ngập vẻ khiếp sợ.

Xoay người lại, hai người nói ra kết quả:

- Hắn... Hắn phá giải tất cả trận pháp trong rừng rậm hay sao?

- Cái gì?

Mọi người khiếp sợ, tiếng ồn ào phóng lên trời.

Đi ra khỏi trận pháp là tìm kiếm lỗ thủng của trận pháp, Thánh Viện còn có thể cố ý bố trí trận pháp gần như với nội dung mà các lão sư dậy dỗ, để cho các đệ tử tích lũy kinh nghiệm.

Nhưng mà hoàn toàn phá giải trận pháp, vậy thì phải có trình độ có thể tranh tài cùng người bày trận.

Muốn làm được tới trình độ như thế này thì phải dùng đến trận bàn, mà kiến thức sử dụng trận bàn là nội dung mà đệ tử thiên giới mới tiếp xúc được!

Lúc trước bọn họ thấy xem thường kiến thức Giang Thần, thế nhưng lúc này mới hiểu không phải thái độ của Giang Thần không đoan chính, mà là nội dung của nàng giảng căn bản không lọt vào được mắt hắn. Thế nhưng nàng còn muốn người khác cung cung kính kính, đi tới làm khó dễ hắn.

- Làm cái gì vậy? Ta bảo ngươi đi vào, không bảo ngươi phá trận, không hợp cách! Không hợp cách! Đi về nhà!

Thạch Cảm Đương hét lớn.Người của hai viện nhìn nhau, thực sự phải như vậy hay sao?

- Nhìn cái gì, ngươi thật sự cho rằng ta sẽ không thua nổi sao? Cửa kế tiếp.

Thạch Cảm Đương bị mọi người nhìn vào, hắn không nhịn được phất phất tay.

Đối với tính cách táo bạo của hắn, mọi người chung quanh đều không cảm thấy kỳ quái.

Lúc này Giang Thần cũng biết không phải đối phương cố ý châm chọc mình.

Thử thách thứ hai, độc dược.

Ngay ở trên quảng trường ngoài bãi đá, lão sư độc lý đưa đến một cái bàn, ở phía trên bày ra sáu cái bình ngọc, cùng một đống lớn dược liệu đã được xử lý qua.

- Sáu bình độc dược dựa theo trình tự không giống nhau mà ăn vào, độ khó cũng sẽ không giống nhau, nếu muốn gia nhập ban đặc cấp, nhất định phải sử dụng đồng thời ba loại, ba loại còn lại thì tùy tiện ngươi. Sau đó sẽ căn cứ vào sự hiểu rõ đối với độc của ngươi mà dùng dược liệu trước mặt để điều phối ra thuốc giải.

Lão sư độc lý nói.

Không chút nghi ngờ nào cả, thử thách này vô cùng nguy hiểm, hơn nữa cố ý không nói cho Giang Thần biết thất bại thì sẽ như thế nào, tăng cường tâm lý áp lực của hắn.

Các đệ tử tới xem trò vui hoặc nhiều hoặc ít sẽ có chút sốt sắng, thử thách độc lý luôn là thứ khiến cho bọn họ e ngại nhất, biết rõ là độc dược, thế nhưng vẫn phải ăn vào.

Tuy rằng có lão sư ở bên cạnh chăm nom, sẽ không có nguy hiểm đến tính mạng, thế nhưng cũng sẽ bị dằn vặt không nhẹ.

Giang Thần muốn gia nhập ban đặc cấp, sử dụng đồng thời ba loại độc dược, độc tính trộn lẫn lại với nhau, rất là vướng tay chân.

- Ban đặc cấp chính là như vậy, không phải là con mèo con chó nhỏ gì cũng có thể gia nhập được.

Y Tình bình phục tâm tình kích động bởi vì hành động vừa nãy của Giang Thần, lại khôi phục lại vẻ kiêu ngạo của nàng.

Nàng rất muốn xem xem Giang Thần sẽ xông qua cửa ải này như thế nào.

Một tiết cũng không đi học, e rằng độc dược trong bình ngọc có đặc tính gì cũng không biết.

Không chỉ có nàng, những người khác cũng có suy nghĩ gần như là vậy.

Trận pháp và độc là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Ba loại độc dược đồng thời vào bụng, đến lúc đó có thể sẽ đau tới mức lăn lộn dưới đất.

Năm người Hỏa vực cũng đều xuất hiện, đối với chuyện của Giang Thần, bọn họ còn để ý hơn so với những người khác.Phi Nguyệt công chúa lúc sáng còn cười nhạo Giang Thần sẽ gặp xui xẻo biết được tên này lại muốn gia nhập ban đặc cấp, nàng không kìm lòng được nói:

- Tên này không thể yên tĩnh được một ngày sao?

Vừa tới Thánh Viện được một ngày thì đã đánh bại Trang Phàm, ngày thứ nhất đi học thì đã muốn gia nhập ban đặc cấp.

Đây không phải là chuyện mà đệ tử tiến tu có thể làm được.

Đột nhiên, Giang Thần làm ra một hành động kinh người, hắn đổ sáu bình độc dược vào nhau, sau khi lắc đều đều rồi trực tiếp uống vào bụng.

Đồng thời trực tiếp dùng sáu bình!

- Ngươi muốn chết sao?

Lão sư độc lý hét lớn.

Sáu loại độc dược hỗn hợp lại với nhau, độ khó không phải đơn giản là gia tăng gấp đôi, là sẽ biến thành tới tình hình không có cách nào giải quyết được!

Nếu như Giang Thần chết đi như vậy, có thể nói là hắn đáng đời, nhưng ảnh hưởng đối với Thánh Viện vẫn có.

Giang Thần không để ý đến chuyện này, hắn bắt đầu điều phối thuốc giải, hai tay chụp vào linh dược, không chậm trễ chút nào, động tác vừa nhanh lại vừa chuẩn.

Toàn bộ quá trình hoàn thành như là nước chảy mây trôi, khoảng chừng sau một phút, môi của Giang Thần đã biến thành màu đen, sắp không ép được độc tính nữa.

Có điều vào lúc này thuốc giải đã được điều phối thành công, sau khi Giang Thần uống vào, đôi môi đã biến thành màu đen khôi phục lại, sắc mặt cũng giống như vậy.

Lão sư độc lý không dám tin tưởng nắm tay của Giang Thần, sau khi xác định độc tính bị hóa giải toàn bộ, gương mặt của hắn vô cùng đặc sắc.

- Lại qua hay sao?

Thạch Cảm Đương hỏi.

Lão sư độc lý dùng ánh mắt không tên nhìn về phía Giang Thần, dùng sức gật đầu một cái.

- Không cần phải sát hạch kỹ năng về những phương diện này, trực tiếp đi vào chủ đề, thành công thì để hắn gia nhập vào ban đặc cấp của Đông viện đi.

Thạch Cảm Đương nói.

Lời này vừa nói ra đã dẫn tới tiếng ồ lên không nhỏ.

Chẳng phải là, Giang Thần thông qua cửa ải cuối cùng thì sẽ có thể thuận lợi gia nhập ban đặc cấp hay sao?

Đầu tiên Y Tình kia cảm thấy mờ mịt, lẽ nào quá trình thử thách không phải là vì khiến cho gia hỏa ngông cuồng này ngã nhào hay sao?

Làm sao trong nháy mắt đã sắp thành công rồi?

Cho dù không phải Giang Thần gia nhập ban đặc cấp Tây viện của nàng, thế nhưng nàng vừa mới nói những lời kia, nếu như lúc này Giang Thần thành công thì nàng sẽ rất không dễ chịu.

Hạng mục thử thách cuối cùng của ban đặc cấp là vận dụng thập nhị chính kinh và thần huyệt.

- Thần huyệt điểm ở trên kinh mạch, mười hai chính kinh có quy luật tuần hành, vì vậy, lúc tấn công sẽ phải thông qua thần huyệt phát lực, chuyện này cũng cần chú trọng.

- Đây là chương trình học quan trọng nhất của địa giới, sau khi nắm giữ tri thức này, cảnh giới, võ học và khắp mọi mặt đều có thể tăng lên, đồng thời còn có thể tăng lên sức chiến đấu của chính mình.

Lần này Thạch Cảm Đương giảng giải quy củ với hắn, cũng đắc ý nói:

- Ta nghĩ, cái này ngươi không am hiểu.

Người bình thường đánh ra một quyền, chú ý tới kỹ xảo phát lực, eo lưng hợp nhất, lực lượng toàn thân ngưng tụ ở bên trên quyền phong.

Thúc giục thần huyệt, vận chuyển thần nguyên cũng giống như vậy.

Cho dù võ học đều dạy người ta phát lực thế nào, thế nhưng đó chỉ là bị động tiếp nhận, nếu như hiểu rõ nguyên lý trong đó, hiểu rõ phải làm sao mới có thể phát lực tốt nhất thì có thể thu phát tự nhiên.

Chương 248: Thần Du Hoàn Mỹ

Loại kiến thức này, những thế lực khác không có tư cách truyền thụ.

Có điều Giang Thần cũng không quan tâm, trước đây hắn đã xem qua bên trong thư tịch, có một bản Dịch cân kinh, có lẽ cũng không phải là thứ mà Thánh Viện có thể có được.

Vẫn không đổi địa điểm, người của Đông viện vẽ một cái đồ án hình vòng tròn ở trên đất, bên trong có bao nhiêu hình tam giác đối xứng, còn có phù văn kỳ diệu.

- Ngươi đứng ở bên trong, tiếp nhận mệnh lệnh, sau đó sẽ tự động phán đoán trình độ vận dụng thần huyệt khi ngươi phát lực.

- Chia làm ưu, tốt, trung đẳng, kém.

- Muốn gia nhập ban đặc cấp, toàn bộ hạng mục nhất định đều phải là ưu mới được.

Thạch Cảm Đương nói xong, Giang Thần đứng ở trung tâm của đồ án.

Tức thì, đồ án phát ra ánh vàng nhàn nhạt, cực kỳ huyền diệu.

Đám người chung quanh ngừng thở, thời khắc căng thẳng đã đến, Giang Thần có thể dựa vào thân phận đệ tử tiến tu gia nhập ban đặc cấp hay không, tất cả sắp có hồi kết.

- Lẽ nào sẽ thật sự thành công sao?

Tất cả những chuyện này, ngay cả người chủ đạo như Y Nguyệt Xuyên cũng không phải rất tin tưởng.

- Ra quyền!

Thạch Cảm Đương nhìn chằm chằm vào Giang Thần không tha, lớn tiếng quát.

Giang Thần lập tức đánh ra một quyền.

Tiếng xé gió gào thét nổ tung sau khi một quyền hạ xuống, mặc dù là đánh vào không khí, thế nhưng người bên ngoài lại cảm thấy như là có món đồ gì đó bị đánh xuyên qua.

- Loại ưu!

Một âm thanh cơ giới hóa từ dưới chân của Giang Thần vang lên.

Không chút nghi ngờ nào cả, Giang Thần lần nữa làm cho mọi người kinh diễm, vượt qua yêu cầu của lớp đặc cấp.

- Súc lực tấn công!

Dường như Thạch Cảm Đương đã có chút hứng thú, lại kêu lên một tiếng.

Chỉ thấy đùi phải của Giang Thần di chuyển về phía sau, thân thể bắt đầu căng thẳng, đột nhiên bạo phát, tiếng như sấm sét.

Một quyền đánh ra, quyền phong làm cho không khí vặn vẹo, kéo dài ra xa hơn mười thước.

- Loại ưu!

Âm thanh lại vang lên.

- Nhanh chóng tấn công!

Thạch Cảm Đương không cho người khác thời gian phản ứng, lại hạ lệnh một cái.

Giang Thần lập tức làm ra động tác tương ứng, càng ngày càng phức tạp, độ khó càng lúc càng lớn.

- Loại ưu!

Có điều, hắn vẫn làm đến mức tận cùng như cũ.

- Đánh mạnh rồi phòng ngự!

Thạch Cảm Đương lập tức nói.

Động tác của Giang Thần cũng theo đó mà phát ra.

- Loại ưu!

- Dùng thân pháp nhanh nhất tránh né mũi tên nhọn xuyên không!

Giang Thần hít sâu một hơi, bắt đầu nhiều lần nhảy ở tại chỗ, để lại vô số tàn ảnh, đến cuối cùng cũng không nhận rõ cái nào mới là bản thể.

- Loại ưu!

Sau khi dừng lại, âm thanh bình phẩm lại vang lên.

Dường như trong trời đất chỉ có hai chữ này mà thôi.

Toàn bộ những người khác đều há hốc mồm, không biết nên nói cái gì cho phải.

- Tiểu tử này là quái vật từ đâu tới vậy?Cuối cùng, Thạch Cảm Đương nói ra tiếng lòng của mọi người.

- Hắn ta không có một chút khuếch đại nào cả!

Thủy Nguyệt Xuyên nghĩ đến lời mà Giang Thần đã nói trước đó, lần này nàng đã tin.

- Bề trên yêu cầu đối xử bình đẳng, quả thực tiểu tử này đã thông qua tất cả thử thách, tiêu chuẩn cũng là cao nhất, gia nhập lớp đặc cấp của Đông viện, các ngươi có ý kiến gì hay không?

Thạch Cảm Đương nhìn về phía đám người lão sư, trợ lý, giám sát của Đông viện.

Những người này, lý do duy nhất có thể cự tuyệt Giang Thần là thân phận của hắn là đệ tử tiến tu.

Thế nhưng, cho dù không làm được chuện đối xử bình đẳng với đệ tử tiến tu, thế nhưng ở trước mặt công chúng, bọn họ không thể biểu hiện ra được.

- Tốt lắm, từ giờ trở đi, ngươi chính là một thành viên của Đông viện.

Thạch Cảm Đương thấy không có người nào nói chuyện mà nở một nụ cười hiếm thấy, hắn nhìn về phía Thủy Nguyệt Xuyên, nói:

- Thủy viện trưởng, hạt giống tốt như Giang Thần này, không ngờ ngươi lại cam lòng đưa tới, thực sự là ngạc nhiên, ta còn tưởng rằng các ngươi đưa tới một quả pháo kia đấy.

Thủy Nguyệt Xuyên liếc nhìn Y Tình, trên mặt hiện lên vẻ bất đắc dĩ vẻ, nói:

- Ta đột nhiên nhớ tới, dường như lớp đặc cấp của Tây viện còn trống...

- Thiếu đến, đủ đi, trên đời không có chuyện như vậy đâu.

Thạch Cảm Đương ngắt lời nàng, đi tới trước người của Giang Thần, nói:

- Nam nhân, phải nhờ vào thực lực để chứng minh chính mình, ngươi đã thành công, ngươi cứ coi như những lời trước đó của ta là không đi.

- Không dám...

Giang Thần nhìn bàn tay lớn của đối phương sắp rơi vào trên vai mình, hắn lui về phía sau, khí lực của vị viện trưởng này gần như tính khí của hắn vậy.

Có điều so với những người khác của Thánh Viện mà Giang Thần từng thấy, không biết đã tốt hơn bao nhiêu lần rồi.

Mọi người cũng tận mắt chứng kiến đệ tử tiến tu thi được vào lớp đặc cấp.

Có người không phục, cũng không có lý do gì để không phục.

Bởi vì kết quả thử thách của Giang Thần hầu như là hoàn mỹ.

- Đáng ghét!

Y Tình là người không chịu được nhất, đặc biệt là lời đối thoại vừa nãy của Thạch Cảm Đương và Thủy Nguyệt Xuyên giống như chuyện bỏ tên thiên tài như Giang Thần là lỗi lầm của nàng vậy.Cho dù đúng là nàng cật lực phản đối, thế nhưng nàng không cho Giang Thần là một thiên tài!

- Khi bốn viện thi đấu, ngươi cứ chờ đó cho ta!

Y Tình nói thầm.

Cuối cùng, Giang Thần từ Tây viện chuyển tới Đông viện, điều kiện dừng chân không biến đổi.

Hắn ở Tây viện một ngày cho nên cũng không cảm giác được có cái gì khác nhau.

Chỉ là hắn nghĩ tới hiển nhiên Nam Công là người của Tây viện, lại có ân chỉ dẫn đối với hắn, cho nên hắn không khỏi cảm thấy băn khoăn.

Đương nhiên, với sự hiểu biết của hắn đối với Nam Công, biết đối phương sẽ không đặt chuyện này để ở trong lòng.

Ngày thứ hai, Giang Thần làm một thành viên của lớp đặc cấp Đông viện, bắt đầu tu hành.

Bởi vì khi khảo nghiệm có biểu hiện hơn người, cho nên Thánh Viện không dự định lãng phí thời gian của hắn.

- Ngươi không giống các đệ tử tiến tu khác, bồi dưỡng và yêu cầu đối với ngươi cũng sẽ không giống, như ngươi mong muốn, chăm chú vào cảnh giới và võ học của ngươi, ta sẽ tự mình giám sát.

Viện trưởng Thạch Cảm Đương chuyên môn phụ trách một mình hắn, cho hắn đưa ra yêu cầu.

- Đầu tiên, bắt đầu từ ngày đầu tiên ngươi tiến vào Thánh Viện, trong vòng một tháng, điểm đầy toàn bộ mười hai chính kinh thần huyệt của ngươi, cũng chính là bốn mươi chín cái.

- Nhưng ta mới là trung kỳ viên mãn.

Yêu cầu này đối với Giang Thần không tính là gì cả, hắn đạt đến trung kỳ đỉnh cao thì đã có thể làm được rồi.

Nhưng ở trong mắt người thường, đây là chuyện không thể.

- Ngươi cho rằng không ai biết chuyện ngươi có Thần mạch sao? Cửu Tiêu Thần mạch, là nguyên nhân mà dù ngươi có làm mưa làm gió trong mấy ngày qua ở Thánh Viện mà cũng không bị khai trừ.

Thạch Cảm Đương bĩu môi, rất xem thường Giang Thần.

Giang Thần cười một tiếng, nói:

- Ý của viện trưởng là muốn cho ta trong vòng một tháng đột phá tới trung kỳ viên mãn sao?

- Đúng thế.

- Nhưng sáu ngày trước ta mới đột phá trung kỳ viên mãn, làm sao có thể tăng lên ở trong thời gian ngắn như vậy chứ?

- Đổi lại là những nơi khác, đương nhiên sẽ không có hi vọng, nhưng ở Thánh Viện, đó chỉ là một việc nhỏ mà thôi.

Thạch Cảm Đương không coi đó là chuyện đáng kể, lại nói:

- Sau khi điểm được bốn mươi chín cái thần huyệt, ngươi không thể thoả mãn mà còn phải điểm đầy ba mươi hai cái thần huyệt ở trong kỳ kinh bát mạch, dùng thể trạng như vậy để đột phá Thông thiên cảnh.

- Đây là yêu cầu một năm tiến tu của ngươi, hoàn thành, ngươi sẽ có thể ở lại Thánh Viện, tiến vào Anh Hùng đại thính.

- Ồ?

Lời này đối với đệ tử tiến tu mà nói, có sức mê hoặc không nhỏ, đại diện cho cá vượt long môn, từ đây đứng vững bước chân ở trên sân khấu được chú ý nhất của Cửu Thiên đại lục.

Đệ tử Thánh Viện sẽ chỉ nghỉ ngơi ba năm ở trong Thánh Viện mà thôi.

Trong ba năm học tập, người có biểu hiện ưu tú sẽ gia nhập Anh Hùng đại thính, chính thức trở thành một thành viên của Thánh Viện.

Tương lai không chừng sẽ có thể trở thành giáo viên của Thánh Viện, thậm chí là viện trưởng.

Đơn giản một chút, Thánh Viện được chia ra làm hai bộ phân.

Học phủ, Thánh Viện sẽ bồi dưỡng các thiên tài kiệt xuất nhất trên Cửu Thiên đại lục vô điều kiện.

Anh Hùng đại thính của Thánh Viện mới là Thánh Viện chân chính, bảo vệ đại lục.

- Liệu có thể làm cho người khác khó chịu hay không?

Giang Thần không quá cao hứng, bởi vì yêu cầu không thấp một chút nào.

Mười hai chính kinh, kỳ kinh bát mạch, tám mươi mốt cái thần huyệt, đạt đến toàn bộ thì mới tấn cấp Thông thiên cảnh, chỗ tốt vô cùng, tương lai chắc chắn sẽ không dừng lại ở Thông thiên cảnh.

Chương 249: Bốn Mươi Chín Cái Thần Huyệt

Vấn đề là, người người đều muốn đạt đến trạng thái như vậy, thế nhưng người có thể làm được đã ít lại càng ít.

Kỳ kinh bát mạch sẽ không đàng hoàng chờ ngươi đi điểm thần huyệt, mà ở trong quá trình này nó sẽ ngăn chặn lực lượng của mình, tránh cho đạt tới Thông thiên cảnh trước.

Nhưng mà, người bình thường thường thường sẽ ở cái kỳ mạch thứ hai, cái thứ ba, không khống chế được lực lượng trong cơ thể mà tấn cấp lên Thông thiên cảnh.

Nếu muốn thuận lợi điểm đầy đủ thì phải trước khi cảnh giới đạt đến hậu kỳ đỉnh cao điểm được nhiều thần huyệt hơn.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao các thiên tài nhiều thần huyệt hơn so với người khác.

- Chỉ cần ngươi nghe theo sắp xếp, toàn lực ứng phó thì sẽ không thành vấn đề.

Thạch Cảm Đương nói rất chắc chắn, tự tin gấp trăm lần.

Đột nhiên Giang Thần sáng mắt lên, thời gian một năm tiến tu quả thực rất ngắn ngủi, thế nhưng Thánh Viện có Thời gian chi điện!

Nếu như hắn có thể đi vào, thời gian một năm thừa sức.

- Đừng có suy nghĩ lung tung, đi theo ta.

Thạch Cảm Đương tức giận răn dạy một tiếng, mang theo Giang Thần đi tới một mảnh lầu tháp.

- Đây là phòng tu luyện, lầu tháp càng cao thì hiệu quả càng tốt, ngươi thân là một thành viên của lớp đặc cấp, mỗi ngày có thể tu luyện một canh giờ.

Thạch Cảm Đương nói.

- Một canh giờ liệu có quá hẹp hòi hay không?

Giang Thần cảm thấy thời gian này không đủ tận hứng, ở trong trạng thái tu luyện một canh giờ, chớp mắt đã đi qua.

- Ngươi đi vào thì sẽ biết tại sao?

Thạch Cảm Đương kiên trì không được, có thể không có tâm tình giải thích với hắn.

Giang Thần nửa tin nửa ngờ tiến vào phòng tu luyện, sau đó hắn cũng lập tức biết được là tại sao.

Bởi vì phòng tu luyện không chỉ có linh khí dồi dào mà càng quan trọng hơn chính là có linh khí ngũ hành.

Là do Thánh Viện tập hợp đủ thiên tài địa bảo ngũ hành kim, mộc, thủy, hỏa, thổ làm phòng tu luyện, dung hợp cùng linh khí, lại ngưng tụ thăng hoa.

Thần Du cảnh tu luyện ở trong đó có thể làm chơi ăn thật, cũng không cần dùng một lượng lớn máu thịt của yêu thú làm gì.

Bởi vì linh khí ngũ hành, mộc sinh can, hỏa sinh tâm, thổ sinh tỳ, kim sinh phổi, thủy sinh thận.

Can chủ gân, tâm chủ mạch, tỳ chủ thịt, phổi chủ da lông, thận chủ cốt.

Vì vậy, tốc độ cường tráng của thân thể sẽ thăng tiến cùng với tốc độ thu nạp linh khí.

Phòng tu luyện như vậy, Giang Thần cũng biết kiến tạo, nhưng vấn đề là tiêu hao mất tài nguyên, thiên tài địa bảo ngũ hành, hắn không có thời gian và tinh lực thu thập.

Coi như là làm thì có khả năng sẽ bận rộn hơn nửa năm, mà số lượng thu thập được cũng chỉ có thể giúp hắn tu luyện nửa ngày.

Đây chính là chỗ tốt khi sinh ra ở một thế lực lớn, dù cho là thiên phú bình thường thì cũng có thể sử dụng tài nguyên cuồn cuộn không ngừng để bồi dưỡng thành cường giả.

Nhiều người như vậy tha thiết ước mơ đi tới Thánh Viện tiến tu, nguyên nhân cũng là như vậy.

Tuy rằng mỗi ngày chỉ có thể tu luyện một canh giờ, thế nhưng nửa tháng sau cảnh giới của Giang Thần lần nữa đột phá, trở thành trung kỳ đỉnh cao.

- Lúc này mới coi như là lời lớn.

Giang Thần rất hài lòng, rốt cục Thánh Viện vẫn không làm cho hắn thất vọng.

Bây giờ, hắn có thể ngưng tụ ra hai mươi bốn cái thần huyệt, vượt xa bốn mươi chín cái thần huyệt.

Có điều bởi vì hạn mức tối đa của mười hai chính kinh là bốn mươi chín cái, vì lẽ đó số thêm ra không cần phải đếm.- Hiện giờ số lượng thần huyệt của ngươi đã là bốn mươi chín, có thể vọt thẳng tới Thông thiên cảnh.

- Đúng vậy.

Cho dù cảnh giới chỉ là trung kỳ đỉnh cao, thế nhưng số lượng thần huyệt đạt đến bốn mươi chín cái, phù hợp với điều kiện của Thông thiên cảnh.

Cũng không phải là không có người đạt tới hậu kỳ đỉnh cao đã tấn cấp lên Thông thiên cảnh.

Dưới điều kiện cho phép, ai cũng muốn đánh tốt cơ sở, tăng cường tỷ lệ đột phá thành công, ngưng tụ ra càng nhiều thần huyệt hơn nữa.

- Nếu như ngươi làm như vậy thì sẽ là đốt cháy giai đoạn, là hành vi ngu xuẩn nhất, phải nhớ kỹ! Điểm viên mãn toàn bộ thần huyệt ở kỳ kinh bát mạch thì tốt hơn.

Thạch Cảm Đương nói ra những này là không muốn để cho Giang Thần hủy diệt mình.

Thần mạch của hắn, thiên phú của hắn đã che đi tầng thân phận đệ tử tiến tu, được Thánh Viện coi trọng.

- Đi thôi, ước chiến của ngươi và Trang Thiên sắp bắt đầu, đi ngưng tụ thần huyệt, đánh bại hắn đi.

Thạch Cảm Đương nói.

- Suýt chút nữa ta đã quên.

Giang Thần nói thật, nếu như không phải có Thạch Cảm Đương nhắc nhở thì hắn đã quên đến sạch sành sanh rồi.

Giang Thần đi rồi, bên cạnh Thạch Cảm Đương xuất hiện một người, là tổng giáo tập Sử Văn Cung của Thánh Viện.

- Xem ra bề trên quyết định chiêu thu đệ tử tiến tu là đúng, sẽ có một hai đại kỳ tài như vậy.

Sử Văn Cung nói.

- Hừm, tiểu tử này trưởng thành sẽ rất là đáng sợ, phần thắng của Thánh Viện chúng ta cũng nhiều hơn.

Nghe vậy, trên gương mặt của Sử Văn Cung lộ ra nụ cười hiếm thấy, nói:

- Ngươi để bụng như vậy là muốn phong quang khi bốn viện thi đấu đúng không?
- Nào có, ta làm vậy là yêu quý nhân tài, tuân thủ tôn chỉ của Thánh Viện.

Thạch Cảm Đương bị vạch trần tâm sự, lớn tiếng giải thích.

- Được thôi, sau khi hắn điểm xong thần huyệt trên mười hai chính kinh cũng mới trung kỳ đỉnh cao, kỳ kinh bát mạch hoàn toàn có thể điểm viên mãn được. Ta đã xin với bề trên, để hắn tiến vào Kiếm ngục, đến lúc đó khi võ học và cảnh giới đồng thời đột phá Thông thiên cảnh sẽ thăng hoa.

- Được.

...

Giang Thần rời khỏi nơi này, đang suy nghĩ lời của Thạch Cảm Đương.

Ngưng tụ ra bốn mươi chín cái thần huyệt không nên gấp, cố gắng bỏ công sức ở kỳ kinh bát mạch là chuyện mà Thần Du cảnh thường làm.

Có điều, làm như vậy sẽ rất lãng phí thời gian.

Rõ ràng đã sắp trở thành Thông thiên cảnh, thế nhưng còn bởi vì kỳ kinh bát mạch mà bồi hồi, như vậy vẻn vẹn là bởi vì tác dụng đối với bản thân mà thôi.

Vậy tại sao không thể tấn chức Thông thiên cảnh sau đó lại đi ngưng tụ thần huyệt ở kỳ kinh bát mạch cơ chứ?

Chuyện này mọi người đều biết, bởi vì phương thức đột phá Thông thiên cảnh của đa số người, dẫn đến sau khi trở thành Thông thiên cảnh sẽ không có cách nào thay đổi.

Coi như khi đó lại đi ngưng tụ thần huyệt ở trên kỳ kinh bát mạch thì cũng không có hiệu quả thần kỳ như khi ngưng tụ thần huyệt trước khi đột phá.

- Chuyện này bản thân nó đã là một chuyện đầu đuôi lẫn lộn nha.

Giang Thần thở dài nói.

Thần hiệu của kỳ kinh bát mạch, tự nhiên có thể khai quật sau khi đột phá Thông thiên cảnh.

Chỉ vẻn vẹn bởi vì công pháp tu luyện của đại đa số người không đủ, dẫn đến muốn làm như vậy vừa vất vả lại không có kết quả gì tốt.

Hôm nay lại còn trở thành chân lý, khiến cho Giang Thần không biết nên khóc hay nên cười.

Thế lực hàng đầu ở Thánh vực đều có công pháp thần kỳ có thể khiến cho người ta trở thành Thông thiên cảnh trước, sau đó mới đi khai quật kỳ kinh bát mạch.

Lăng Vân Điện cũng không ngoại lệ.

Vì vậy, Giang Thần đã có suy nghĩ đột phá trở thành Thông thiên cảnh.

Cho dù dùng trạng thái trung kỳ đỉnh cao hiện tại để đột phá Thông thiên cảnh không sánh được với những người khác, nhưng lại có khả năng dùng trạng thái Thông thiên cảnh tăng số lượng thần huyệt lên.

Mà trước đó, Giang Thần muốn ngưng tụ toàn bộ thần huyệt trên mười hai chính kinh trước, đánh bại Trang Thiên rồi lại nói sau.

Về thời gian, còn có bảy, tám ngày, thừa sức, mà tài nguyên thì có Thánh Viện cung cấp.

Sau khi bốn mươi chín cái thần huyệt ngưng tụ thành công, Giang Thần mang theo tâm tình kích động vận chuyển thần nguyên.

Mười hai chính kinh như được đổ đầy dầu cháy, vứt một cây đuốc xuống, tức thì cháy hừng hực.

Thế lửa nhanh chóng đạt đến đỉnh phong, tiếp theo vẫn duy trì không đổi, bởi vì lửa này sẽ vĩnh viễn không tắt.

- Ha ha ha ha ha! Cảm giác này thực sự là thoải mái! Giống như một tay che trời, chẳng trách lúc trước Tam hoàng tử lại càn rỡ như vậy, loại lực lượng này thật sự là khiến cho người ta lạc lối!

Giang Thần đứng dậy, chỉ cảm thấy thân thể mình như sắp bị thiêu đốt tới mức hầu như không còn, ở trong bốn mươi chín cái thần huyệt thần nguyên tuần hoàn không dứt, trong lúc vung tay nhấc chân đã đạt đến trình độ cần phải súc lực như trước đây.

Càng bởi vì lực lượng biến hóa quá lớn cho nên Giang Thần phải luyện đao một buổi tối mới thích ứng được.

- Cái gì Thăng Long bảng, đánh cho ngươi thành sâu?

Chương 250: Một Đao Kết Thúc

Giang Thần đã sắp quên đi thư khiêu chiến, có điều người của Thánh thành không quên, trái lại vẫn khắc ghi ở trong lòng, chờ đợi ngày đó đến.

Rốt cục, ngày ước chiến đã đến.

Trang Thiên không phải đến một mình mà còn có một đám người theo hắn đi vào Thánh Viện.

Cuộc chiến này, chỗ làm cho người khác chú ý là thân phận.

Đệ tử tiến tu của Thánh Viện sỉ nhục Trang Phàm Trang gia, suýt nữa dẫn đến cái chết của Trang Phàm, chuyện này đã lên Thánh thành nhật báo, cho dù chỉ là ở chỗ tầm thường trên tờ thứ hai, nhưng cũng đã dẫn tới không ít người quan tâm.

Hôm nay Trang Thiên ước chiến Giang Thần, không ít kẻ tò mò, thân bằng hảo hữu của Trang Thiên đến trợ trận.

- Trang Thiên, ta nói rõ trước, ngươi đánh bại Giang Thần kia không có nghĩa là ngươi đánh bại đệ tử Thánh Viện, hắn chỉ là đệ tử đến tiến tu mà thôi.

Lâm Vũ lần trước còn để chuyện này ở trong lòng hơn so với Giang Thần, Giang Thần còn chưa tới thì hắn đã mang theo mấy người thiên giới của Tây viện xuất hiện.

- Nói thật hay, giống như mỗi người Thánh Viện các ngươi đều có thể tùy tiện thắng được ta vậy.

Trang Thiên cười lạnh nói.

Thân thể của hắn cao lớn, thân mặc áo trắng, nhìn qua anh khí bừng bừng, ánh mắt như đao như kiếm, rất là sắc bén.

- Ít nhất là trong đám người cùng tuổi, cùng cảnh giới, không ai kém hơn so với ngươi.

Lâm Vũ trầm giọng nói.

- Thật sao? Vậy tại sao ngay cả đệ tử tiến tu cũng không bắt được, nghe nói trong mấy ngày nay hắn đã làm náo động rất lớn, đã sắp che khuất đám người các ngươi rồi.

Trang Thiên cười nhạo nói.

- Chỉ là lấy lòng mọi người mà thôi.

Lâm Vũ biến sắc, Giang Thần gia nhập lớp đặc cấp, chuyện này hắn cũng không biết, nhưng không có nghĩa là được hắn và những người khác tán đồng.

- Tùy tiện, Thánh Viện các ngươi không giáo huấn được hắn thì cứ để cho ta tới, còn có phải là đánh bại đệ tử Thánh Viện hay không, ta không để ý.

- Như vậy không thể tốt hơn.

Lâm Vũ hừ lạnh nói.

Khi Giang Thần đi tới quảng trường, nơi này đã tụ tập hai nhóm người, một mình hắn có vẻ rất là lẻ loi cô quạnh.

- Ngươi chính là Giang Thần?

Tới hôm nay, Trang Thiên mới tận mắt nhìn thấy hắn, thư khiêu chiến lần trước là người khác đưa tới.

- Là ta.

- Ngươi cũng có chút dũng khí! Có biết đệ đệ ta vì ngươi mà phải chịu khổ ra sao không?

Trang Thiên lạnh lùng nói.

- Ta chỉ trả lại lời nói của hắn, hắn không chịu được, người khác phải chấp nhận hay sao?

- Hừ, một tiểu tử không biết từ thâm sơn cùng cốc nào đến, không biết rõ bản thân mình! Mạng người thấp kém như ngươi có thể so sánh với người Trang gia chúng ta hay sao?

- Lại là cái giọng như vậy, người nói với ta giọng này có rất nhiều, thế nhưng kết cục đều không ra sao cả.

Lời nói của hai người ẩn giấu sự châm chọc, bên kia Lâm Vũ đã thiếu kiên nhẫn, thúc giục:

- Hai người các ngươi muốn nói tới khi nào nữa, mau nhanh đánh đi.

- Còn nữa Giang Thần, Thánh Viện không có một nơi nào là nơi mà ngươi có thể dùng để tỷ thí với người ngoài, muốn đánh thì ra bên ngoài đánh.

Giang Thần nói:

- Quy củ của Thánh Viện, hóa ra đều là ngươi định ra, thực sự là lợi hại.

- Không nên nói linh tinh, coi như ngươi đã gia nhập lớp đặc cấp thì danh hiệu của ngươi vẫn là đệ tử tiến tu như cũ!

Lúc nói lời này thì ngữ khí của Lâm Vũ càng cực đoan hơn, bởi vì đố kỵ.

- A, đừng nóng vội, ngươi nhiều lần kêu gào ở trước mặt ta, ta rất không ưa, thừa dịp ngày hôm nay đồng thời giải quyết đi.Những người khác cảm thấy đầu óc mơ hồ, không hiểu Giang Thần nói đồng thời giải quyết là có ý gì.

Cho dù ý tứ trên mặt chữ rất rõ ràng, thế nhưng loại khả năng kia nhỏ bé không đáng kể, bọn họ sẽ không tin tưởng.

- Hai người các ngươi, cùng tiến lên.

Ai ngờ Giang Thần lại có ý này, hắn chỉ tay về phía Trang Thiên, lại chỉ Lâm Vũ, nói:

- Hôm nay ta muốn tỷ thí ở trên quảng trường này, ngươi muốn đại biểu Thánh Viện không phục thì cứ phóng ngựa đến đây đi!

Trước sau vẫn hung hăng như một!

Trong đám người, năm người Hỏa vực cũng ở đây, bọn họ đều không hẹn mà cùng nghĩ đến một nhận định như một.

Hung hăng thì phải có tiền vốn, trong mắt người ngoài, Giang Thần chỉ là đệ tử tiến tu, nói như vậy hầu như đã khiến cho chúng nhân phẫn nộ.

Đệ tử thiên giới Tây viện kéo tay áo, bảo Lâm Vũ đi tới cho hắn một chút giáo huấn.

- Một đệ tử tiến tu, cũng thật là hung hăng đó.

- Một người khiêu chiến hai người, hắn nghĩ mình rất lợi hại hay sao?

- Chết đi!

Trang Thiên là người không thể chịu đựng được nữa, bởi vì người đưa thư khiêu chiến là hắn, Giang Thần làm như vậy là xem thường hắn.

Vũ khí hắn dùng là đao.

Một thanh linh đao cấp sáu, ánh đao rực rỡ.

Người đao cùng tiến lên, đao kính đầy đặn, sóng bạc ngập trời, vô biên vô hạn.

- Ta nói rồi, các ngươi không có tư cách động thủ ở Thánh Viện!

Lâm Vũ nhìn thấy hai người động thủ tức giận không ngớt, hắn nhấc theo một thanh linh kiếm đâm tới, nhanh đến cực hạn, kiếm thế mang theo gió nổi mây phun.

Một người ở trên Thiên giới bảng của Tây viện, một người trên Thăng Long bảng, quả thực rấ bất phàm, một đao một kiếm, đã có trình độ của đại sư.

Chỉ tiếc bọn họ lại gặp phải Giang Thần.

Đao màu đen ép xuống một chút, vỏ đao rất cao, người và đao ẩn chứa uy năng đáng sợ.
- Đừng có xem thường người khác!

Trang Thiên và Lâm Vũ nhìn thấy tình cảnh này giận dữ, ánh đao bóng kiếm càng thêm bức người.

Hiện tại bí mật tay trái Giang Thần dùng kiếm đã không giấu được nữa, đối mặt với hai người bọn họ, đối phương vẫn cố ý muốn xuất đao.

Là tự kiêu, hay là ngu ngốc?

- Vô hình, vô tướng, vô thường, vô định, vô dụng, vô cùng, vô hạn, gọi là ma ha vô lượng.

- Một đao vô hình!

Trước khi rút kiếm, Giang Thần đọc thầm một tiếng, tiếng chưa dứt thì đao đã ra khỏi vỏ.

Một đao, không ai nhìn thấu được.

Bởi vì một đao này rất đơn giản, đơn giản đến mức câu nói đầu tiên có thể hình dung ra được.

Nhưng mà, chính là một đao này, không chỉ ngăn cản được công kích của Trang Thiên và Lâm Vũ mà trái lại còn đánh bay hai người ra ngoài.

Một đao này không dùng hết sức đi hóa giải đao và kiếm, mà là trực tiếp phá diệt nó.

- Thực sự là vô vị, trở về luyện nữa đi.

Giang Thần lắc lắc đầu, thu đao vào vỏ, xoay người rời đi, cũng không quay đầu lại.

- Ngươi đứng lại đó cho ta!

Lâm Vũ tức giận đến mức mặt đỏ lên, hắn cũng sẽ không bởi vậy mà chịu phục.

- Thất bại.

Có điều, Trang Thiên đã thu đao.

- Ngươi!

- Không nên quên, hắn là kiếm khách.

Trang Thiên mở miệng trước khi hắn nói tiếp.

Câu nói đầu tiên đã lắng lại lửa giận của Lâm Vũ, khiến cho cả người hắn ngẩn người đứng ở nơi đó.

Tất cả xảy ra quá nhanh, đám người tụ tập về bên này không ngờ nhanh như vậy đã kết thúc, lại là Giang Thần thắng lợi, làm cho bọn họ khiếp sợ không thôi.

Trang Thiên, mười vị trí đầu trên Thăng Long bảng, võ học thượng thừa, cảnh giới không yếu, hậu kỳ đỉnh cao.

Lâm Vũ, một trăm vị trí đầu trong Thiên giới bảng của Tây viện, lực lượng ngang với Trang Thiên.

Thực lực của hai người ở Thánh thành có thể nói là có chút danh tiếng.

Kết quả bị một đao của Giang Thần đánh bại!

Đặc biệt là sau khi biết tình huống kiếm ở tay trái của hắn, mọi người không khỏi suy nghĩ về thực lực của vị đệ tử tiến tu này mạnh như thế nào.

Đồng thời, ảnh hưởng do Giang Thần mang đến hoàn toàn không phải như vậy.

Theo Giang Thần quật khởi, đệ tử tiến tu bốn viện cũng không nuốt giận vào bụng giống như trước đây, bị người ta khinh bỉ, tất cả đều là do Giang Thần tạo ra.

Đệ tử Thánh Viện rất là bất mãn, nếu cứ tiếp tục như vậy, chẳng phải là thật sự muốn đứng ngang hàng cùng đệ tử tiến tu hay sao?

Không ít đệ tử Thánh Viện hi vọng có người có thể đứng ra, cho Giang Thần một chút giáo huấn.

Quan trọng nhất chính là, thực lực của người này phải đủ mạnh, không thể bị Giang Thần mang ra làm hòn đá kê chân nữa.

Nhân vật như vậy, Thánh Viện không phải là không có, còn không ít.

Một trăm vị trí đầu trong tổng bảng bốn viện, có một nửa người có thể trừng phạt được Giang Thần.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau