THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 236 - Chương 240

Chương 236: Thánh Viện, Đã Đến!

Vấn đề này làm cho người ta rất là hiếu kỳ, ngay cả Giang Thần cũng không ngoại lệ.

- Có, đồng thời sẽ rất nghiêm ngặt, sẽ có chương trình học sắp xếp và các cuộc thi xen kẽ.

Nam Công liếc mắt nhìn sáu người trẻ tuổi bên người, từ từ nói:

- Xem ra các ngươi còn chưa hiểu quá nhiều về Thánh Viện, vậy ta sẽ nói đại khái một chút, các ngươi có nghi hoặc thì cứ hỏi lại đi.

Như vậy không thể tốt hơn, sáu người vểnh tai lắng nghe.

Nam Công bắt đầu giảng giải.

Thánh Viện, trên tính chất là thế lực cùng loại với tông môn, bang phái, gia tộc, có thể nói Thánh Viện là tập hợp đủ loại ưu điểm của những thế lực này, bồi dưỡng được các thiên tài ưu tú.

Đệ tử Thánh Viện một tháng một kiểm tra nhỏ, ba tháng một thi lớn, sáu tháng một sát hạch, quan tâm tới sự trưởng thành của đệ tử trên toàn phương diện.

Không thể như Giang Thần ở Thiên Đạo môn vậy, rất lười nhác, muốn tu luyện lúc nào thì tu luyện lúc đó.

- Trong một năm tiến tu này, bảo ngắn cũng không ngắn lắm, nói dài cũng không dài lắm, Thánh Viện sẽ căn cứ vào tình huống của mỗi người các ngươi mà sắp xếp chương trình học tương ứng để hoàn thành.

- Vì lẽ đó, các ngươi ở Thánh Viện, Thông thiên cảnh chỉ là kết quả rất bình thường, các ngươi rất có thể đạt được thành tựu bất phàm ở trên trận pháp, luyện đan hoặc là trên võ học.

Nam Công vạch trần bí ẩn sau khăn che mặt của Thánh Viện, sáu người cũng không cảm thấy mờ mịt giống như trước đây nữa.

- Có phải là nếu không đạt đến yêu cầu của chương trình học thì sẽ bị đuổi về hay không?

Trầm Hoan hỏi.

Vấn đề này rõ ràng là hỏi không, Nam Công cười ha hả, xem như là đã trả lời.

- Nam Công, ta có một vấn đề, đệ tử tiến tu của Thánh Viện thường thường chỉ có nguyên nhân đặc thù mới sẽ được chiêu thu, lần này là tại sao vậy?

Giang Thần đột nhiên nói.

So với những người khác, vấn đề này của hắn rất là sắc bén.

Đám người Trầm Hoan chìm đắm ở bên trong vui sướng, hưng phấn vì được đi tới Thánh Viện, chưa hề nghĩ tới vấn đề này.

Bây giờ nghe Giang Thần nhắc tới, cả đám kịp phản ứng lại.

Thánh Viện cử hành tiến tu ở các vực, mỗi một vực ít nhất sẽ có ba đệ tử, nhân số sẽ đạt tới mấy trăm, nhiều người như vậy tới Thánh Viện, Thánh Viện bồi dưỡng bọn họ thành tài vô điều kiện, như vậy tại sao?

Bởi vì Thánh Viện vốn là tượng trưng cho thế lực bảo vệ đại lục hay sao?

Có lẽ có khả năng, nhưng nếu như chỉ tin lý do này, vậy tuyệt đối sẽ là kẻ ngu ngốc.

Nam Công khẽ cau mày, lần này hắn không thoải mái trả lời nghi hoặc mà chỉ nói:

- Các ngươi sẽ biết được, cố gắng lên.

Sau đó là một quãng thời gian rất dài và trầm mặc, Nam Công nhắm mắt dưỡng thần, sáu người khác không dám ồn ào, mọi người tẻ nhạt ngồi ở trên lưng chim.

- Hả?

Sau nửa canh giờ, Nam Công mở mắt ra, ngạc nhiên nhìn về phía Giang Thần.

Năm người kia nhìn lại theo, tức thì cả kinh.

Chẳng biết từ lúc nào, Giang Thần đã ngồi ở đó không nhúc nhích, hô hấp đều đều, nhìn như không có chỗ nào là không bình thường cả.

Thế nhưng chỉ cần dùng thần thức tra xét thì sẽ phát hiện ra thân thể của hắn và gió lớn bên ngoài có một loại rung động đặc biệt.

Nam Công thì không nói, năm người ở đây đều là thiên tài kiệt xuất nhất của Hỏa vực, đương nhiên đã nhìn ra được Giang Thần đang cảm ngộ Phong Tâm ý cảnh ở trong thiên địa.Sức gió do tốc độ phi hành của chim lớn này tạo ra có thể xé rách người, trong hoàn cảnh này, quả thực là thời cơ tuyệt hảo để lĩnh ngộ Phong Tâm ý cảnh.

Chỉ có điều, hiện tại đang ở trên đường đi tới Thánh Viện, tâm tình của mỗi người đều đang kích động và thấp thỏm, ai có thể làm cho tâm tình bình tĩnh lại nghĩ những thứ này cơ chứ?

Dịch Thủy Hàn cũng có nhu cầu đối với Phong Tâm ý cảnh giống như Giang Thần, từ lúc lên thuyền vẫn đang len lén đánh giá, muốn nhìn một chút xem là cái gì đã tạo ra chênh lệch lớn tới như vậy giữa hai người.

Hiện tại, xem như hắn đã biết rồi.

Cũng không phải Giang Thần chỉ làm dáng một chút, sau khi hắn mở mắt ra, có thể nhìn thấy được vẻ vui sướng sau khi có thu hoạch rất rõ ràng.

- Chúc mừng ngươi đã đạt đến Phong chi tiểu đạo hoàn chỉnh.

Nam Công nói.

Vừa nãy, Giang Thần từ nửa bước Phong chi tiểu đạo đạt đến Phong chi tiểu đạo, bước ra được một bước dài.

- Cảm ơn.

Giang Thần khẽ mỉm cười, đưa tay ra ngoài, theo lý mà nói, đầu tiên máu thịt trên tay của hắn sẽ bị xé rách, lộ ra xương trắng, tiếp theo xương trắng sẽ lại bị sức gió nghiền nát.

Nhưng mà, tay của Giang Thần lại chẳng có chuyện gì.

- Chủ yếu là tốc độ thực sự quá nhanh, khiến cho ta cảm nhận được rõ ràng tinh túy của Phong Tâm ý cảnh.

Giang Thần nói.

- Vậy thì tốt.

Nam Công nói.

Có biểu hiện trước đó của Giang Thần, những người khác cũng không lãng phí thời gian, nắm lấy cơ hội này, phàm là người có võ học và lợi khí tương quan đều không thể bỏ qua Phong Tâm ý cảnh.

Tự mình lĩnh ngộ thì mới có thể hiểu rõ ở trong tình huống này muốn lĩnh ngộ có bao nhiêu khó khăn, căn bản không tiến vào được trạng thái kia.

- Đã tiến vào Long vực.
Bỗng nhiên, Nam Công nói một câu, tốc độ của cơ quan giống con chim lớn bắt đầu chậm lại.

Rốt cuộc sáu người đã có thể nhìn thấy cảnh sắc của Long vực, cả đám liên tục ló đầu ra.

Long vực cũng chỉ có Phi Nguyệt công chúa là tới một lần, năm người còn lại vẫn là lần thứ nhất.

Bởi vì khoảng cách giữa hai vực cách nhau quá xa, nếu như không phải cơ quan chim lớn thần tốc thì coi như là cưỡi thuyền buồm thì cũng phải mất thời gian chừng ba tháng.

Hiện tại thời gian mới không tới nửa ngày đã đến, có thể thấy được cơ quan giống con chim lớn thần tốc ra sao.

Phong cảnh ở phía dưới rất xinh đẹp, núi non sông suối liên miên không dứt cùng với rừng rậm tươi tốt hình thành một hình ảnh hài hòa, lúc vừa mới bắt đầu đám người Giang Thần cho rằng đã đi tới phong cảnh danh thắng của Long vực, thế nhưng sau đó mới phát hiện ra phong cảnh ở trong Long vực đều là như thế.

Dù cho là sa mạc thì cát cũng đều giống như vàng vậy, quan sát từ trên không trung có một phen vẻ đẹp khá là đặc biệt.

Có điều, chuyện khiến cho người ta giật mình nhất là không ngờ lại xuất hiện thành thị.

Chỉ cần là thành thị hơi lớn một chút cũng không có tường thành, hoặc là tường thành lại ở giữa thành, đây là do mọi người xây dựng thêm thành thị dẫn đến tình huống như thế này.

Cũng có ý nghĩa ở dưới thời gian thúc đẩy, thành trì đã không cần tường thành bảo vệ nữa.

Ở bên ngoài thành thị, có rất nhiều con đường bằng đá, dài mấy trăm dặm thậm chí ngàn dặm, đi về phía một tòa thành trì khác, xe ngựa trên đường không ngừng lui tới.

So sánh với nơi này, cho dù là Đại Hạ hoàng triều cường thịnh nhất Hỏa vực cũng không có được quang cảnh như vậy.

- Long vực, quả nhiên không hổ là tồn tại mạnh nhất đại lục!

Lữ Phi không kìm lòng được nói, lập tức nhận được sự tán thành của những người khác.

Lại bay được mấy mười phút, tốc độ của cơ quan chim lớn lần nữa chậm lại, nói rõ đã sắp tới Thánh Viện.

Mỗi người đều rất kích động, liên tục đứng dậy nhìn xuống xung quanh.

Điểm bất ngờ chính là, Thánh Viện ở trong một tòa thành trì.

Theo suy nghĩ của đám người Lữ Phi, thế lực như Thánh Viện hẳn phải ở một phương độc lập, nếu như nói cả tòa thành trì phía dưới là Thánh Viện, như vậy bọn họ sẽ không kinh ngạc.

Thế nhưng Nam Công đã nói rõ, thành trì phía dưới gọi là Thánh thành, mà Thánh Viện thì ở giữa thành.

Thánh thành có diện tích không nhỏ, tất cả thành trấn của Đại Hạ hoàng triều, thậm chí cả thôn trang gộp lại cũng không sánh nổi được với nơi này.

Cũng bởi vì quan hệ như vậy cho nên người sinh sống ở trong tòa thành này, có thể cả đời cũng không chạm mặt được nhau một lần.

Trừ phi là loại việc trọng đại cỡ lớn, nếu không người của Thánh thành sẽ chỉ sống ở khu vực của riêng mình, tất cả công việc to nhỏ xảy ra trong thành đều phải thông qua nhật báo chuyên trách thì mới có thể hiểu rõ được.

Nhắc tới cũng khéo, một tấm nhật báo bị vứt bỏ theo gió bay tới không trung, bị Trầm Hoan kia bắt lấy, vừa dài vừa rối, cần dùng hai cái tay mới có thể hoàn toàn mở ra được.

Những người khác rất tò mò nội dung bên trong là gì, cho nên cả đám lập tức chau đầu ghé tai nghị luận.

Rất nhanh, trên mặt bọn họ hiện lên vẻ khó xử, văn tự trên mặt báo bọn họ xem không hiểu!

Văn tự phía trên không giống Hỏa vực, tuy rằng kết cấu của rất nhiều chữ viết trên cơ bản giống nhau, một chữ không khó để đoán ra ý tứ, thế nhưng nếu ghép lại vào nhau thì lại vô cùng xa lạ.

- Ồ?

Giang Thần phát hiện đây là văn tự của Thánh vực 500 năm trước, hắn muốn đọc không có bất kỳ cản trở gì cả.

Trên nhật báo được chia làm rất nhiều khu vực, viết tất cả các chuyện xảy ra ở trong Thánh thành.

Chương 237: Tổng Giáo Tập Đại Nhân

Giang Thần chú ý tới những chữ lớn chuyên đề được viết lớn nhất, bắt mắt nhất kia.

- Có thể để cho ta xem một chút được không?

Giang Thần nói.

Đám người Trầm Hoan sững sờ, đưa tấm nhật báo Thánh thành cho hắn.

- Ngươi biết những văn tự này hay sao?

Lữ Phi hiếu kỳ nói.

Giang Thần đến từ Thập vạn đại sơn, đó là nơi cằn cỗi nhất trong Đại Hạ vương triều, người xuất phát ở nơi đó làm sao có khả năng có học thức mà bọn họ cũng không sánh nổi được chứ?

Giang Thần không hề trả lời, sau khi xem xong nội dung dưới tiêu đề, hắn cười khổ một tiếng, nói:

- Xem ra có rất nhiều người bất mãn đó.

- Đúng vậy.

Nam Công có chút bất ngờ, cũng không che giấu cái gì cả.

- Giang Thần, đã xảy ra chuyện gì?

Năm người kia đứng ngồi không yên, mở miệng dò hỏi.

- Nội dung dưới tiêu đề này chính là cái nhìn đối với những người tiến tu mà đến như chúng ta, nói đơn giản, Thánh thành thậm chí cả Long vực không quá xem trọng chúng ta, cho là chúng ta sẽ lãng phí tài nguyên của Thánh viện.

Chuyện này đã được đăng báo, cho nên Nam Công cũng sẽ không chú ý nếu như Giang Thần nói ra chuyện này.

Trên thực tế, bây giờ Giang Thần nói cũng còn tốt, chờ tới khi những người khác tự mình đi tới Thánh Viện mới biết được thì cũng không tốt. Cho nên nói ra bây giờ cũng tiện để chuẩn bị tâm lý.

Có điều cũng phải nên giải thích một chút mới được.

Nam Công nói:

- Thánh Viện là một nơi mà tất cả mọi người đều ngóng trông, Thánh Viện cũng sẽ tích cực chiêu thu đệ tử từ tông môn, gia tộc hoặc là thư viện, tự nhiên yêu cầu cũng là cao nhất. Vì lẽ đó rất nhiều người đều bị cự tuyệt ở ngoài cửa.

- Bây giờ các ngươi tiến vào Thánh Viện tiến tu, rất nhiều người cho rằng đệ tử đến từ các vực không đạt tới tiêu chuẩn chiêu thu phổ thông của Thánh Viện, so với việc lãng phí tài nguyên, không bằng chiêu thu từ Long vực thì hơn.

- Đây là chuyện thường của con người, các ngươi không cần để ý, trừ một chút phiến diện và ánh mắt lạnh lùng ra, Thánh Viện đối xử với tất cả đều bình đẳng như nhau.

Nam Công thừa nhận lời nói của Giang Thần, an ủi bọn họ.

Có điều sau khi hiểu được chuyện gì xảy ra, tâm tình của mấy người đã không có rộng rãi như lúc vừa mới bắt đầu nữa, bọn họ đã biết trong vòng một năm sau mình sẽ sẽ đối mặt với khiêu chiến ra sao.

Lúc này, cơ quan giống chim lớn đã hoàn toàn dừng lại, đám người Giang Thần phát hiện ra đã đến Thánh Viện.

Là quần thể kiến trúc to lớn nhất trong toàn bộ Thánh thành, khí thế rộng rãi, chẳng khác nào hoàng cung trong kinh thành vậy.

So với hoàng cung tráng lệ, Thánh Viện tao nhã hơn, mỗi một kiến trúc đều nhìn thấy dấu vết của năm tháng, nhưng mà lại không có chút cũ nát nào cả.

Dù cho là đang ở trên không trung thì cũng có thể cảm nhận được nội tình thâm hậu của Thánh Viện, như một con cự thú ngủ say không thể quấy nhiễu vậy.

Cơ quan giống con chim lớn đáp xuống trên bãi cỏ trống trải, nơi này còn có không ít cơ quan giống như thế đang ở đó, chỗ khác nhau chỉ là màu không giống nhau mà thôi.

Dường như Thánh Viện đã sớm biết sẽ có người đến, cho nên ngay sau khi sáu người Giang Thần và Nam Công hạ xuống đã có mấy người tới đây.

Phân biệt là một vị trung niên thái dương trắng toát, mím môi, khóe miệng hơi nhếch lên, vẻ mặt hiện lên một loại cương nghị khá rõ ràng.

Ở bên cạnh hắn có đứng một nữ tử trên người mặc y sam màu vàng, trên dưới ba mươi tuổi, bề ngoài tú lệ thoát tục, phong hoa tuyệt đại.

Mặt khác, còn có một vị hán tử trung niên vóc người phát tướng, và một thiếu nữ trên người mặc y phục đặc chế, da thịt trắng hơn tuyết, mỹ lệ làm rung động lòng người.

Đó là một kiện y phục màu đen, rất dễ dàng khiến cho người ta liên tưởng tới bộ khoái nha môn, cũng làm cho thiếu nữ này trở nên anh khí anh khí bừng bừng.

- Nam Công, cực khổ rồi.

Tiếng nói của người trung niên kia rất trầm thấp, tràn ngập từ tính.
- Không thể nói là khổ cực được, đi sắp xếp cho bọn họ trước đi.

Nam Công nói.

- Sáu người sao? Xem ra những năm này Hỏa vực phát triển không tệ đó nhỉ.

Thiếu phụ xinh đẹp nói, thanh âm rất nhu hòa.

- Đúng vậy, đều là những đứa trẻ không tồi.

Nam Công nói.

Lúc này, người trung niên kia bước lên trước, sự uy nghiêm vô hình tản mát ra, đám người Lữ Phi không tự chủ được ưỡn ngực, thân thể trở nên căng thẳng.

Giang Thần cũng không bị ảnh hưởng, ánh mắt rơi vào trên người của nữ tử kia.

Nhận ra được ánh mắt của hắn, thiếu nữ kia sửng sốt một chút, mạnh mẽ lườm hắn một cái.

Người trung niên nói:

- Các ngươi sắp sửa tiến tu một năm ở trong Thánh Viện, trong khoảng thời gian này không cho phép lười nhác và thư giãn một chút nào. Ta không quan tâm các ngươi đến từ nơi nào, đã từng tu luyện như thế nào, ở Thánh Viện, nhất định phải nghe theo sắp xếp và chỉ đạo, người thất bại sẽ được đưa trở về cùng ngày, ta nghĩ các ngươi cũng đã thấy được tốc độ của cơ quan rồi đó.

Những câu nói này trước đó Nam Công cũng đã nói, chỉ là không có nghiêm khắc vô tình như hắn mà thôi.

- Một năm tiến tu kết thúc, nếu như biểu hiện của các ngươi ưu tú thì có thể tranh thủ tư cách ở lại Thánh Viện.

Người trung niên lại nói.

Một câu nói khiến cho sáu người Giang Thần vừa mừng vừa sợ, đồng thời lại có chút không rõ, Thánh Viện làm như vậy, không phải là cướp người sao?

- Thánh Viện không phải là môn phái, cũng không phải gia tộc, làm việc cho Thánh Viện giống như là thuê vậy, tới lui tự nhiên, nếu như tương lai các ngươi ở lại không phải làm đệ tử của Thánh Viện mà là làm người đến từ thế lực nào đó đến Thánh Viện làm việc.

Thiếu phụ xinh đẹp kia nhìn ra bọn họ nghi hoặc, cho nên mới mở miệng nói.

Sáu người bỗng nhiên tỉnh ngộ, hóa ra là như vậy.

- Các ngươi được phân đến Tây viện của ta, ta là viện trưởng Tây viện của các ngươi, Y Nguyệt Xuyên, vị này chính là tổng giáo tập đại nhân Sử Văn Cung của Thánh Viện, các ngươi rất may mắn, hôm nay giáo tập đại nhân tới Tây viện chơi cho nên mới được mời tới, bình thường sẽ không gặp mặt được.

Y Nguyệt Xuyên nói.

- Giáo tập đại nhân!Phi Nguyệt công chúa là người có phản ứng nhanh nhất, nàng cung kính kêu một tiếng.

Những người khác chậm một nhịp, vội vã mở miệng.

Y Nguyệt Xuyên nói một ít chuyện của Thánh Viện, so với Nam Công còn tỉ mỉ hơn nhiều.

Giang Thần nghĩ vậy trong lòng nghi hoặc, rõ ràng không phải Thánh Viện ứng phó chuyện gì cho nên mới phải chiêu thu đệ tử tiến tu, thế nhưng lại đối xử rất là chăm chú.

Hắn đang muốn chờ đến lúc tiến tu kết thúc, khi đó Thánh Viện thật sự sẽ để cho bọn họ rời đi sao?

Có điều, bởi vì là Thánh Viện cho nên hắn cũng chẳng có gì đáng để lo lắng cả.

Đổi thành những thế lực khác, vô duyên vô cớ tốn tinh lực để bồi dưỡng mình, nhất định Giang Thần sẽ từ chối, vạn nhất đối phương để hắn đi làm chuyện trái với lương tâm thì phải làm sao bây giờ?

Thánh Viện thì lại không cần phải lo lắng, bởi vì đây là thế lực tượng trưng cho quang minh ở trong lòng của mọi người.

Đối với rất nhiều người mà nói, có năng lực làm việc cho Thánh Viện là một loại vinh quang vô thượng.

Vì lẽ đó những người khác rất lo lắng việc mình ở giữa đường bị đào thải.

Y Nguyệt Xuyên giới thiệu gần đủ, lúc này thiếu nữ mặt lạnh kia mới đi tới.

- Ta là đội trưởng Ứng Vô Song của Phong Kỷ đội, các ngươi là đệ tử tiến tu thì cũng phải giống những đệ tử khác, đều phải tuân thủ quy củ của Thánh Viện, một khi bị ta bắt được, mặc kệ là biết chuyện hay không, hay là lần đầu phạm tội thì ta đều sẽ nghiêm trị không tha!

Nàng nhìn qua tuổi tác gần như bằng với Giang Thần, so với năm người kia còn nhỏ hơn, nhưng khi nói chuyện lại không có chút khách khí nào cả, rất là thẳng thắn.

Bỗng nhiên, nàng nhìn về phía Giang Thần, nói:

- Thánh Viện cho phép có chiến sủng, nhưng tất cả sai lầm chiến sủng phạm vào, toàn bộ đều để chủ nhân gánh chịu, nếu như vô cớ hại người thì sẽ bị chúng ta bắt giết!

Khi nói xong câu cuối cùng, con ngươi của Bạch Linh bắt đầu trở nên đỏ hồng, có điều rất nhanh nó đã biến hóa, không quan tâm ngồi ở chỗ đó, dùng móng vuốt gãi gãi chỗ ngứa của nó.

Bạch Linh đã hoàn toàn mở ra linh trí, sẽ không dễ dàng bị làm tức giận như vậy.

Giang Thần nhún vai một cái, xem như là đáp lại.

Điều này cũng làm cho ấn tượng của vị Ứng Vô Song này đối với hắn càng ngày càng kém.

- Được rồi, ta sẽ đưa các ngươi đi tới nơi ở của từng người.

Hán tử trung niên vẫn giữ yên lặng nở nụ cười, một thân thịt mỡ khiến cho mọi người nhìn qua cảm thấy hắn rất giống Phật Di Lặc vậy.

- Hắn thu được tiêu chuẩn tiến tu loại ưu, cho hắn một nơi ở riêng đi.

Nam Công chỉ tay Giang Thần.

Lời vừa nói ra, ba người Ứng Vô Song, Y Nguyệt Xuyên cùng Sử Văn Cung rất là kinh ngạc, ánh mắt rơi vào trên người Giang Thần.

Trong đôi mắt hạnh hẹp dài của Ứng Vô Song để lộ ra vẻ nghi hoặc, bởi vì tiêu chuẩn tiến tu loại ưu cũng có ý nghĩa Giang Thần đã có tư cách trực tiếp ở lại Thánh Viện.

- Như vậy quả thực là may mắn của Tây viện chúng ta rồi.

Y Nguyệt Xuyên nói.

Có thể nhìn ra được rất rõ ràng, nàng và Sử Văn Cung đều có vẻ hoài nghi, chỉ là không dám nghi hoặc lời của Nam Công, cho nên mới giấu lời này ở trong lòng.

- Được rồi, sáu vị tiểu hữu, cố gắng lên.

Nam Công chắp tay nở nụ cười, dường như muốn rời khỏi.

- Đa tạ ở dọc đường Nam Công đã chăm sóc cho chúng ta.

Sáu người Giang Thần lên tiếng nói cám ơn, nhìn theo bóng lưng rời đi của Nam Công.

Chương 238: Đặt Chân Tới Thánh Viện

- Các ngươi đi tới chỗ ở đi, sau đó sẽ có người gọi các ngươi.

Y Nguyệt Xuyên nói.

Lúc này, sáu người Giang Thần đã chính thức đặt chân vào Thánh Viện.

Thế lực lớn trong Hỏa vực hùng cứ một phương, sơn môn càng nguy nga thì lại càng tốt.

Thế nhưng bỗng nhiên sáu người cảm thấy hiểu ra, một đống lầu cao đứng lặng mấy trăm năm mà không đổ mới là cảnh tượng ghê gớm nhất.

- Năm đó trong chiến dịch trừ ma cuối cùng, những anh hùng đã thương nghị ở đây trước khi quyết chiến.

Đặc biệt sau khi nghĩ tới chuyện này, đi ở bên trong Thánh Viện bọn họ đều cảm nhận được sự trang nghiêm và thần thánh không tên.

Sau đó, Giang Thần nhận được một gian tĩnh thất, so với Xích tiêu phong của hắn ở trong Thiên Đạo môn hoàn toàn không thể sánh bằng.

Có điều khi biết chỗ của năm người khác là ở trong ký túc xá thì hắn đã hiểu rõ đãi ngộ của mình ở Thánh Viện khá là tốt rồi.

- Thu thập dược liệu, tinh luyện thuốc giải.

- Đi tìm ngoại công, hy vọng có thể truyền tin tức cho Thiên Phong đạo nhân.

- Tiếp quản thế lực chưởng giáo sáng lập ra.

Nằm trong căn phòng mà mình phải ở đây trong vòng một năm, Giang Thần xác định mục tiêu của mình, đề ra kế hoạch.

Ba mục tiêu, độ khó không đồng đều.

Ngoại trừ tìm kiếm dược liệu, hai cái khác có thể thư thả một chút.

- Như vậy thì đi tới Thánh thành đi.

Khi Giang Thần đi tới cửa thì lại dừng lại, Thánh thành rất lớn, dựa vào hai chân cất bước, mấy ngày mấy đêm cũng không nhất định đã đi hết được.

Không có một người dẫn đường, hoàn toàn là hai mắt dò đường đó.

Tiếng gõ cửa vang lên, Giang Thần mở cửa, vừa nhìn ra thì đã phát hiện ra ngoài cửa có Phi Nguyệt công chúa đứng đó.

- Đi thôi, phải đi tập hợp, người khác bảo ta đến thông báo ngươi.

Phi Nguyệt công chúa nói.

Lúc nói chuyện, nàng đánh giá gian phòng của Giang Thần, trong mắt toát ra vẻ hâm mộ, nghĩ đến nơi ở hiện tại, đối với thân thể thiên kim của nàng mà nói, càng khó có thể tiếp nhận được hơn nữa.

- Đa tạ.

- Không cần, cũng không phải ta muốn tới đây.

Phi Nguyệt công chúa không có sắc mặt tốt mấy đối với việc nhìn thấy hắn, một là bị hắn đánh bại, hai là Tam hoàng tử chết.

Giang Thần nhún nhún vai, không nhiều lời mà khoá cửa, sau đó đi theo nàng đi tới quảng trường tượng đồng của Thánh Viện.

Ở trung tâm của quảng trường này có mấy cái tượng đồng về người, đều là đại anh hùng có tiếng ở trong thời đại anh hùng.

Ở xung quanh tượng đồng đã có không ít người tụ tập, không khó để nhìn ra đều là các đệ tử tiến tu đến từ các vực.

Bởi vì y phục của đệ tử Thánh Viện đều là thống nhất mà những người này đều không có.

Không được bao lâu, khoảng chừng có khoảng bốn năm mươi người xuất hiện.

Ở ngay phía trên của quảng trường, có đệ tử Thánh Viện mặc chế phục áo lam, khoảng chừng hơn mười người, nhìn các đệ tử tiến tu trước mắt, vẻ mặt lãnh đạm, khóe miệng nhếch lên, khó nén vẻ kiêu ngạo.

Tuổi tác bình quân của những đệ tử này so với các đệ tử tiến tu còn nhỏ vài tuổi, nhưng khí tức tản mát ra từ trong cơ thể lại còn mạnh mẽ hơn nhiều.

- Nhìn cái gì? Để thưa thớt trống như vậy thành hình dáng gì cơ chứ? Không ai dạy các ngươi quy củ đúng không? Xếp thành hàng cho ta.

Đột nhiên, một thanh niên hình thể cao to nhanh chân đi đến, hét lớn một tiếng với đám người ở phía quảng trường.
Các đệ tử tiến tu đều sửng sốt một chút, nhìn nhau, không rõ lai lịch của người này ra sao.

- Đám người các ngươi điếc rồi sao?

Thanh niên kia lại nghiêm mặt rống to.

Tức thì, bên trong các đệ tử tiến tu có người vội vội vàng vàng đứng phía trước, xếp hàng với nhau.

Ngay khi những người khác chần chờ bước chân thì vẻ tức giận trên mặt của thanh niên này đột nhiên biến mất không còn tăm hơi, mà thay vào đó là một nụ cười xán lạn.

Ha ha ha ha ha!

Các đệ tử Thánh Viện khác đều không nhịn được, cười đến mức nghiêng nghiêng ngửa ngửa.

- Ta nói này Trang Phàm, ngươi cũng thực sự là thích đùa giỡn nha.

- Nhìn vẻ mặt bối rối của đám người này không, thực sự là buồn cười quá đi mất!

Thanh niên tên là Trang Phàm kia nhún vai một cái với mọi người, nói:

- Không cần để ở trong lòng, ta chỉ đùa một chút với các ngươi mà thôi.

Lập tức, hắn nhanh chóng đứng vào trong hàng ngũ các đệ tử của Thánh Viện.

Các đệ tử tiến tu biết mình bị trêu chọc tức giận ngập trời, những đệ tử tiến tu này so với sáu người Giang Thần mới đến còn hiểu tình cảnh của mình hơn, hiện tại bị xem là trò cười để trêu đùa, thực sự là không nhịn được nữa.

Dù sao, người ở nơi này đều là thiên tài hàng đầu ở các vực, ngạo khí là thứ không thể thiếu được.

Có người muốn xông lên, thế nhưng đều bị đồng bạn ngăn cản, có mấy người dùng âm thanh không mạnh để chỉ trích.

- Xảy ra chuyện gì?

Lại có một khuôn mặt mới đi tới, là một vị trung niên gầy gò, da dẻ trắng nõn, trên mặt lại không có một chút râu nào cả, bóng loáng gần như giống thiếu niên vậy.

Đôi mắt như lõm vào bên trong khuôn mặt, ánh mắt sắc bén.

Hắn vừa đi đến thì tiếng ồn ào trên quảng trường bình tĩnh lại.

- Mạc Sư!Đệ tử Thánh Viện hét lớn, Trang Phàm vừa nãy tiến lên phía trước nói:

- Vừa rồi ta chỉ đùa một chút với bọn họ, có khả năng là địa vực không giống nhau cho nên bọn họ không thể nào tiếp nhận được.

Nghe ngữ khí hờ hững của hắn, các đệ tử tiến tu tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, các đệ tử Thánh Viện thì lén lút cười.

- Được rồi.

Mạc Sư không muốn làm mất thời gian vì chuyện này, đôi mắt có thể bắn thủng mọi thứ nhìn về phía các đệ tử tiến tu trên quảng trường.

Sau khi bảo đảm không có người nào nói chuyện thì hắn mới nói:

- Thánh Viện chia ra làm bốn viện đông tây nam bắc, phân viện có hai giới thiên địa, mỗi giới có mười hai ban.

- Các ngươi sẽ được phân phối vào bên trong mười hai ban địa giới, bắt đầu chân chính tiến tu.

- Đồng thời vào hôm nay, các ngươi sẽ thu được y phục và lệnh bài thân phận, có thể đi ra ngoài đi lại.

Nghe đến đó, Giang Thần mới biết hóa ra là không thể tùy tiện ra vào, cũng còn may khi hắn vừa định đi thì đã tập hợp nhân số, nếu không chờ ở trong Thánh Viện thì cũng buồn chán tới chết.

- Hiện tại rút thăm để quyết định, mười hai người này là người đứng đầu các ban, rút được ai thì mau đứng về phía sau người đó.

Mạc Sư lại nói.

- Phương thức làm việc của Thánh Viện này quả nhiên không giống tông môn!

Nghe thấy câu này, các đệ tử tiến tu quên đi phẫn nộ, cảm thấy vô cùng mới mẻ, chỉ là nghĩ tới những tiểu đội trưởng làm cho người ta chán ghét kia, trong lòng bọn họ không khỏi cảm thấy bất an.

- Rút thăm đi.

Theo Mạc Sư nói xong, có người ôm một cái rương lớn, trên đỉnh có một cái lỗ tròn.

Người thứ nhất đi tới, lấy ra một tờ giấy ở bên trong, trên mặt viết một số bốn.

- Đến đây đi, bên này.

Bên trong đệ tử Thánh Viện, một thanh niên vẫy vẫy tay với hắn.

Trong mười hai vị đệ tử Thánh Viện, vừa nãy hắn không giống những người khác, cười to khuếch đại như thế.

Người kia thở phào một hơi, rất vui mừng đi tới.

Tiếp đó, lại một người khác rút thăm, năm người của Hỏa vực bị phân vào lớp không giống nhau, lúc đến phiên Giang Thần, hắn rút được con số mười một.

- Làm cái gì vậy chứ? Một gia hỏa mới trung kỳ viên mãn mà cũng trở thành đệ tử tiến tu sao? Mạc Sư, ta có thể không lấy hay không?

Nhắc tới cũng khéo, tiểu đội trưởng ban số mười một chính là Trang Phàm kia.

Sau khi hắn phát hiện ra cảnh giới của Giang Thần, gương mặt hắn lập tức thay đổi, cũng không kiêng kỵ cảm nhận của người khác mà oán giận nói một câu với Mạc Sư.

Mạc Sư phát hiện ra cảnh giới của Giang Thần, ánh mắt có chút biến hóa.

Trong đông đảo đệ tử tiến tu, tối thiểu nhất cũng là hậu kỳ, làm sao lại có một người trung kỳ trà trộn vào đây cơ chứ?

- Cảnh giới thấp như thế cũng có thể đến Thánh Viện tiến tu hay sao?

- Chuyện này không phải sẽ càng khiến cho người ta cười trình độ của đệ tử tiến tu chúng ta rất thấp hay sao?

Nhắc tới cũng rất là trào phúng, người lên tiếng đầu tiên là các đệ tử tiến tu, so với các đệ tử Thánh Viện trên mặt mang theo vẻ châm biếm, bọn họ còn căm ghét hơn.

Vẻ mặt đám người Lữ Phi, Dịch Thủy Hàn rất quái dị, Giang Thần bị xem thường là người mạnh nhất ở trong đám người bọn họ đó.

Chương 239: Rửa Sạch Sỉ Nhục

Đối mặt với sự xem thường của Trang Phàm, Giang Thần có vẻ rất bình tĩnh, không phải hắn đang cật lực khắc chế làm cho mình bình tĩnh, mà là một loại bình tĩnh không coi chuyện này ra gì cả.

Dường như tính khí của Mạc Sư cũng không hề tốt đẹp gì, hắn rất không vui nói:

- Vậy ngươi nói phải làm sao bây giờ? Cho hắn trực tiếp vào ban nào đây?

- Mười một ban còn lại như chúng ta sẽ không nhận một rác rưởi như vậy, lớp chúng ta mỗi người đều là Thần Du cảnh hậu kỳ, để hắn tới để kéo chân sau của chúng ta hay sao?

Trang Phàm cũng không dám cứng đối cứng với Mạc Sư, hắn dùng một loại ngữ khí rất bất đắc dĩ rất tức giận và oán giận, dường như đã phải chịu sự đối xử rất không công bằng.

- Vị sư huynh này.

Giang Thần mở miệng, khóe miệng mang theo nụ cười nhạt.

- Sao?

Trang Phàm tức giận đáp, cho rằng Giang Thần muốn nịnh bợ mình.

Những người khác cũng cho là như vậy, nghĩ đến lời quá đáng của Trang Phàm, bọn họ không khỏi cảm thấy người này cũng quá không có cốt khí.

Chỉ có đám người Phi Nguyệt công chúa là hiểu rõ, ở dưới nụ cười ôn hoà như gió xuân của Giang Thần giấu diếm phong mang ra sao.

- Ngươi nói xem, trên cõi đời này tại sao lại có nhiều ruồi như vậy chứ?

Giang Thần rất chăm chú hỏi.

- Cái gì?

Trang Phàm và những người khác đều có cảm giác đầu óc mơ hồ.

- Miệng đầy lời nói thối hoắc, giống như con ruồi trong hầm cầu đang vo ve vậy, ngươi không để ý tới thì con ruồi này lại còn được voi đòi tiên, bay tới bay lui ở trước mặt ngươi, ngươi nói xem, hành động như vậy không phải là muốn bị đập chết hay sao?

Giang Thần nói.

Vừa nói ra lời này, phản ứng của đám người chung quanh đều rất giống nhau, đầu tiên là kinh ngạc trợn mắt lên, sau khi xác định ý tứ trong lời của Giang Thần, trong lòng khiếp sợ không gì sánh nổi.

Bản thân của Trang Phàm cũng không ngoại lệ, hắn nắm chặt tay mình, lạnh lùng nói:

- Ngươi nói cái gì?

- Ta nói ngươi là rác rưởi, ngươi có tức giận hay không?

Giang Thần hỏi.

- Ngươi lặp lại lần nữa thử xem?

Trang Phàm cả giận nói.

- Ngươi thấy đó, nếu ngươi biết đây là lời nói thô tục, ta nói ngươi là con ruồi thì có gì sai cơ chứ?

Giang Thần cười lạnh nói.

- Ngươi muốn chết!

Trang Phàm không thể nhịn được nữa, thần nguyên trên người vận chuyển, nhằm về phía Giang Thần.

- Được rồi.

Mạc Sư không cho phép chuyện các đệ tử xung đột xảy ra ở trước mặt của mình, hắn cản người ở giữa, mặt hướng về phía Giang Thần, nói:

- Miễng lưỡi của ngươi sắc bén như vậy rất không được hoan nghênh ở Thánh Viện đâu.

- Mạc Sư đang giáo huấn ta sao?

Giang Thần rất bất ngờ, giống như hắn cảm thấy sư trưởng trong Thánh Viện sẽ không phân trắng đen như vậy.

- Không đủ rõ ràng sao?

Giang Thần khiến cho Mạc Sư rất bất mãn, sắc mặt hắn âm trầm lại, phối hợp với ánh mắt sắc bén, làm cho trong lòng người ta rất là sợ hãi.
Trang Phàm và chúng đệ tử Thánh Viện nhìn thấy Giang Thần có ý tứ muốn chống lại Mạc Sư, trong lòng rất là kinh ngạc, tiếp theo lại cười trên sự đau khổ của người khác.

- Con người ấy, bất kể thân ở nơi nào, có thành tựu gì thì bản tính cũng sẽ không thay đổi.

Giang Thần nói:

- Ta vốn cho là, Thánh Viện sẽ là một nơi hoàn toàn khác với những nơi khác, thế nhưng không nghĩ tới cũng phàm tục như vậy.

- Lớn mật! Nói năng lỗ mãng, không tôn trọng sư trưởng! Ngươi có biết đây là lỗi lớn hay không?

Mạc Sư rất là tức giận, không chỉ dùng lời nói mà dường như hắn cũng sẽ cho Giang Thần cảm nhận được sự lợi hại của Thông thiên cảnh bất cứ lúc nào.

- Nếu như ta không phải đệ tử của Thánh Viện thì sẽ không được tính là lỗi lớn, ta nghĩ vị Mạc Sư này sẽ không bởi vì vài câu phê bình của người khác mà muốn động thủ chứ?

Giang Thần lần nữa nói ra lời kinh người, các đệ tử tiến tu khác há mồm trợn mắt.

Thứ bọn họ sợ nhất chính là bị Thánh Viện đưa trở về, kết quả Giang Thần thì lại tốt, hoàn toàn không quan tâm, thấy tư thế kia, dường như Thánh Viện còn không lọt được vào mắt hắn.

Sắc mặt của Mạc Sư ngày càng khó coi, ý tứ của Giang Thần rất rõ ràng, ngươi muốn ỷ vào tu vi Thông thiên cảnh bắt nạt ta sao? Qua cắn ta đi.

Điều làm cho người ta tức giận nhất chính là, Thánh Viện khai trừ ai thì nhất định phải được viện trưởng các viện và tổng giáo tập thương nghị quyết định, hắn vẫn không có được quyền lợi khai trừ này.

- Được lắm, sẽ như ngươi mong muốn.

Có điều, không có nghĩa là Mạc Sư không thể cố gắng ở trên chuyện khai trừ này, một tên đệ tử tiến tu, hắn không tin không bắt được đối phương.

Nói xong, hắn xoay người rời đi, đi tìm viện trưởng.

Chuyện đã phát triển đến một bước này, sau khi xác định Giang Thần không có hối hận, các đệ tử xung quanh thực sự không hiểu nổi hắn đang suy nghĩ cái gì nữa.

- Ở lại Thánh Viện này không tốt hay sao?

Đệ tử tiến tu không khỏi nghĩ vậy.

- Ta biết rồi.

Trang Phàm không những không giận mà còn cười, nói:

- Ngươi đi tới Thánh Viện, sau đó phát hiện ra mình yếu đuối không thể tả, không có lòng tin tiếp tục chờ đợi, cho nên muốn tìm một lý do để trở lại đúng không? Ta có thể hiểu được mà.

Lờ này của hắn khiến cho người ta cảm thấy mới mẻ, nhưng cũng rất có sức thuyết phục.- Ngươi cho rằng ta được tiến tu đến chỉ vẻn vẹn là trung kỳ viên mãn, thế nhưng trước đó ta đã gặp qua không ít đệ tử Thánh Viện cũng mới chỉ có cảnh giới này, tuổi tác cũng không lớn hơn so với ta bao nhiêu.

Lời này đã nhắc nhở mọi người một chút, tuổi tác của Giang Thần là ít nhất ở bên trong các đệ tử tiến tu.

- Ha ha ha ha, vừa nghe lời này đã biết là người từ nơi lạc hậu đến rồi.

- Đầu tiên, hiện tại rất ít người mang tuổi tác ra làm tiêu chuẩn để cân nhắc, bởi vì tuổi thọ của người tu hành dài lâu như vậy, đại đa số người không sống được tới tận cùng, thành tựu cao thấp của một người hoàn toàn không phải là vì ngươi nhỏ hơn hai mươi tuổi là có thể quyết định được. Vì lẽ đó, hai người đứng chung một chỗ, mặc kệ tuổi tác hơn kém bao nhiêu, yếu chính là yếu!

- Thêm nữa, chẳng lẽ ngươi cho rằng cảnh giới tương đồng thì ngươi sẽ rất ghê gớm hay sao? Lẽ nào ngươi không biết cùng một cảnh giới, công pháp huyền bí, số lượng thần huyệt, võ học cao thấp và một chút nhân tố không giống nhau, có lúc sẽ làm cho thực lực khác nhau một trời một vực hay sao?

Trang Phàm nghe Giang Thần nói xong không nhịn được cười, cười nhạo hắn vô tri.

Nói xong những lời này, hắn rất là hứng thú nhìn về phía Giang Thần, nói:

- Xem ra mới vừa rồi ngươi còn thực sự dùng điểm ấy để tự hào, thực sự là buồn cười, có điều ngẫm lại cũng chẳng trách, đệ tử tiến tu khác đều bị chỉnh như vậy đó, có điều cảnh giới của ngươi còn yếu hơn bọn họ đó...

Giang Thần trầm mặc không nói, không biết đang suy nghĩ cái gì.

- Sao, sao ngươi lại không nói lời nào chứ?

Trang Phàm khôi phục lại vẻ vênh váo tự đắc, ngông cuồng tự đại.

- Ta đang đợi.

Giang Thần nói.

- Chờ cái gì?

Trang Phàm theo bản năng hỏi một câu.

- Chờ ngươi động thủ trước, khi đó ta sẽ đánh ngươi thành đầu heo, tiếp theo sẽ về nhà, không phải vậy sao, quy củ của Thánh Viện các ngươi nghiêm ngặt, ta động thủ trước sẽ phải chịu thiệt mà.

Giang Thần nói.

Hiện giờ Mạc Sư đi rồi, không ai ngăn được Trang Phàm, tính khí của hắn táo bạo lại thấy Giang Thần còn dám nói như vậy, là không biết trời cao đất rộng, hay là có chỗ dựa dẫm?

- Được được được, ngươi có thể đi tới Thánh Viện đã nói rõ ngươi là thiên tài hàng đầu, cho nên ngươi cảm giác mình rất đáng gờm! Như vậy ta sẽ dạy dỗ ngươi cái gì gọi là vô tri, cái gì gọi là nhỏ bé.

Vừa dứt lời, thần nguyên của hắn vận chuyển, lần này không ai ngăn cản, rất nhanh đã tăng vọt đến trình độ rất đáng sợ.

- Nộ Mã lâm quan!

Hai tay trùng điệp, âm dương chuyển đổi, chưởng kình là hai cỗ kình khí hai màu hồng lam, khi xuất chưởng thì hợp hai làm một, đánh mạnh về phía trước.

Giang Thần lùi lại phía sau, rút bội đao ra, một cái đao màu đen lôi kéo sự chú ý của người ta, va chạm với chưởng kình đang đánh tới.

Hai đạo lực lượng mạnh mẽ va chạm ở trên không trung, tạo ra một trận cuồng phong, Giang Thần và Trang Phàm lùi về phía sau mấy bước.

- Ồ? Không ngờ lại có thể ngăn cản được một chưởng của Trang Phàm sao?

Mười một tên đệ tử Thánh Viện khác ngạc nhiên không thôi, đệ tử tiến tu cũng bất ngờ Giang Thần không rơi xuống thế hạ phong.

Chỉ có năm người Hỏa vực là biết rõ, Giang Thần dùng đao, căn bản không chăm chú đối đầu với người này.

Nghĩ đến việc ở đây ai cũng không nghĩ tới Giang Thần còn có thể dùng kiếm tay trái, năm người của Hỏa vực không nói, bọn họ muốn nhìn thấy phản ứng kinh ngạc của những người kia, có phải cũng buồn cười như mình lúc trước hay không.

- Đáng hận.

Trang Phàm không thể tiếp nhận, hắn có cảnh giới hậu kỳ viên mãn, dựa theo lời giải thích vừa nãy của hắn, cũng có ý nghĩa ở những phương diện khác hắn đã bại trong tay của Giang Thần.

Có điều, thua một chiêu này, còn muốn thua trận chiến sau đó thì còn chưa chắc chắn được.

Một chưởng không thể làm gì được Giang Thần đã là sỉ nhục của Trang Phàm, hắn phải rửa sạch sỉ nhục đi.

Chương 240: Đệ Tử Tiến Tu

- Dừng tay!

Giữa lúc Trang Phàm lại đang muốn động thủ thì Mạc Sư rời đi mang theo viện trưởng Y Nguyệt Xuyên và tổng giáo tập Sử Văn Cung đi tới đây.

- Sao lại đánh nhau rồi?

Hai người đã ngừng tay, thế nhưng vẫn còn có khí tức mà ánh đao và chưởng kình để lại trong không khí.

- Mạc Sư, tiểu tử này thực sự là hung hăng ngông cuồng tự đại, ta thấy ngứa mắt cho nên mới ra tay.

Người động thủ trước là Trang Phàm, vì lẽ đó hắn rất tích cực giải thích cho mình.

- Viện trưởng, giáo tập đại nhân, đúng như ta từng nói, vị đệ tử tiến tu này không coi ai ra gì, không tôn trọng sư trưởng, giữ lại hắn rất bất lợi đối với Thánh Viện.

Mạc Sư lạnh lùng nói.

Hai người Y Nguyệt Xuyên và Sử Văn Cung vừa gặp Giang Thần, thế nên không nghĩ tới người Mạc Sư nói sẽ là hắn, cho nên hai người đều rất bất ngờ.

Hai người không nói gì, trên mặt của Sử Văn Cung vẫn hiện lên vẻ lạnh lùng trước, đưa tay điểm mấy lần ở trong hư không.

Tức thì, trong hư không xuất hiện cảnh tượng đã xảy ra vừa nãy, bắt đầu từ lúc Giang Thần được xếp vào ban thứ mười một.

Có Trang Phàm chê cười, có Giang Thần phản kích, cùng với Giang Thần và Mạc Sư xảy ra tranh luận.

Trong quá trình này, sắc mặt của Trang Phàm và Mạc Sư như thường, không cảm giác mình đã làm sai.

Các đệ tử Thánh Viện khác có vẻ đồng tình, chỉ là xung đột ngôn ngữ như vậy, nào có thể phân ra đúng sai được chứ, quan trọng là thái độ.

Giang Thần là một người mới tới, lại là đệ tử tiến tu, lại còn dám hung hăng như vậy, thái độ này đã là không đúng rồi!

- Chỉ xảy ra cãi và mà thôi, còn không nghiêm trọng đến mức độ phải khai trừ ai, Thánh Viện không phải là thế lực tam lưu, mà là biểu tượng trong lòng của mọi người.

- Giang Thần, ngươi là đệ tử tiến tu loại ưu do Nam Công nhận định, không cần nói những lời vô ích này, tài hoa của ngươi sẽ được phát huy ở trong Thánh Viện.

- Trang Phàm, ngươi thân là sư huynh, nên có phong độ của một người sư huynh.

Y Nguyệt Xuyên không xử phạt bất luận người nào, ba câu nói cương và nhu cùng tồn tại, điều khiến cho người ta ngạc nhiên nhất chính là, nhu là đối với Giang Thần, ngược lại Mạc Sư và Trang Phàm lại còn bị giáo huấn một câu.

Tới nguyên nhân, cũng đã nói rồi, Giang Thần là đệ tử tiến tu loại ưu, lại được Nam Công có địa vị không thấp ở Thánh Viện tán thành.

Mạc Sư biết muốn dựa vào mình khai trừ Giang Thần là chuyện không thể nào.

- Viện trưởng, hắn sỉ nhục ta như vậy, không coi người sư huynh như ta vào trong mắt, như vậy sau này sao ta có thể đặt chân ở trong Thánh Viện!

Trang Phàm hét lớn, Giang Thần có thể bị khai trừ hay không không đáng kể, quan trọng là mặt mũi của hắn.

Lời này của hắn rơi vào trong tai của các đệ tử tiến tu, bọn họ đều cảm thấy buồn cười.

Vừa nãy Trang Phàm xuất hiện đã đùa cợt tất cả đệ tử tiến tu, lại sỉ nhục Giang Thần trước, hiện tại lại nói như là tất cả đều là Giang Thần sai vậy.

Mặc dù bọn hắn không tán đồng Giang Thần, thế nhưng cũng không có nghĩa là đứng bên Trang Phàm, bọn họ chỉ là xuất phát từ sợ hãi cho nên mới giữ yên lặng mà thôi.

- Ngươi muốn như thế nào?

Y Nguyệt Xuyên hỏi.
- Lên Anh hùng đài.

Trang Phàm đã sớm có chủ ý, không chút suy nghĩ nói.

Không chờ Y Nguyệt Xuyên mở miệng, hắn lại nói:

- Hắn thua, ta cũng không cần hắn nói xin lỗi cái gì cả, ta chỉ muốn cho hắn biết, để các đệ tử tiến tu nhìn vào. Sự kiêu ngạo của bọn họ ở các vực, ở trong Thánh Viện không đáng nhắc tới!

Y Nguyệt Xuyên nhíu mày liễu, lại nhìn về phía tổng giáo tập Sử Văn Cung bên người, người sau khẽ gật đầu, không có ý kiến gì.

- Giang Thần, ngươi có bằng lòng hay không?

Y Nguyệt Xuyên hỏi.

- Có thể.

Phương thức xử sự của vị viện trưởng này làm cho hắn quyết định ở lại, còn tỷ thí ở trên anh hùng đài, hắn không quá quan tâm.

Khi các đệ tử tiến tu khác nghe đến anh hùng đài, từ phản ứng có thể nhìn ra đó là một nơi ra sao.

Đám người Lữ Phi đầu óc mơ hồ, hỏi dò người bên cạnh.

- Anh hùng đài là võ đài tỷ thí, Thánh Viện không cho phép tư đấu. Thế nhưng nếu lên anh hùng đài thì lại có thể, hơn nữa điểm quan trọng nhất chính là, chiến đấu ở anh hùng đài sẽ được Thánh Viện truyền phát tin ra bốn viện, là một thủ đoạn giống như viện trưởng kiểm tra tình huống vừa rồi vậy.

- Trước lúc này, chúng ta đã thấy tỷ thí trên anh hùng đài của ba viện khác, đều là các đệ tử Thánh Viện cùng đệ tử tiến tu vừa tới động thủ, nguyên nhân đều không khác nhau là mấy.

- Luôn có chút đệ tử tiến tu đánh bại tất cả mọi người ở địa vực của mình cho nên cảm thấy ngông cuồng tự đại, cứng đầu, lại bị mạnh mẽ giáo huấn. Vốn ta cho là Tây viện chúng ta sẽ không có, không nghĩ tới ở ngày cuối cùng lại xuất hiện tên ngốc này.

Nghe thấy hắn nói vậy, các đệ tử tiến tu Tây viện đã không có ngạo khí gì nữa, coi như là có thì cũng phải cố gắng đè nén xuống.

- Các ngươi cùng đi với tên Giang Thần này hay sao? Các ngươi có biết tình huống thế nào không? Trung kỳ viên mãn mà lại thu được tiêu chuẩn tiến tu loại ưu, năm người các ngươi đều là hậu kỳ, không giống như là trình độ của địa vực thấp dẫn đến.
Chợt, đệ tử tiến tu đưa ánh mắt nhìn về phía năm người Hỏa vực ở trước mắt.

Năm người nhìn nhau, giao tình của bọn họ và Giang Thần chỉ giới hạn ở trên lôi đài mà thôi.

- Tên này vẫn luôn là như vậy, không sợ cường quyền, kiêu căng tự mãn.

Phi Nguyệt công chúa nghĩ đến tình cảnh Giang Thần chặt đầu của Tam hoàng tử, lúc đó cả người nàng đều choáng váng.

Nàng vẫn cho rằng hoàng quyền chưa từng bị người ta đạp lên như vậy, cho dù nàng không ưa hành động của Tam hoàng tử, thế nhưng cũng quyết không cho phép người ngoài đến chém giết hắn.

- A, vậy thì đúng rồi, các đệ tử tiến tu bị giáo huấn của ba viện khác đều có tính cách này, trên anh hùng đài không chỉ có thể nhìn thấy cảnh tượng bên trong mà còn có âm thanh, lời nói của bọn họ, chúng ta đều nghe thấy rõ rõ ràng ràng.

- Kết quả, bọn họ đều bị đệ tử Thánh Viện đánh bại.

- Điều kinh khủng nhất chính là cái gì các ngươi có biết không?

Nghe thấy vấn đề của đám người chung quanh, năm người Phi Nguyệt công chúa cảm thấy đầu óc mơ hồ.

Nói đến đây, đệ tử tiến tu dùng vẻ mặt phức tạp, có không cam lòng, nhưng càng nhiều hơn chính là bất đắc dĩ.

- Mỗi một đệ tử Thánh Viện đánh bại đệ tử tiến tu đều chỉ là một người rất bình thường bên trong Thánh Viện. Nói cách khác, mỗi một thiên tài ưu tú nhất ở trong địa vực, ở Thánh Viện này tùy tiện tìm ra một người cũng không đánh lại được.

Trong lúc nói chuyện, hai người Giang Thần và Trang Phàm đã theo Sử Văn Cung đi về phía anh hùng đài.

Mỗi viện đều có anh hùng đài, bất kể là anh hùng đài của viện nào mở ra thì ba viện khác đều sẽ thấy.

Khi Giang Thần nhìn thấy anh hùng đài, hắn phát hiện ra võ đài giống như bình đài tỷ thí Thánh Viện trăm thước lúc trước như đúc.

Hoặc là nói, bình đài tỷ thí lúc đó là căn cứ vào anh hùng đài phỏng chế mà ra.

Điểm không giống chính là, những tảng đá tạo thành anh hùng đài đều được dùng phương pháp đặc thù gia cố, làm cho anh hùng đài rất là kiên cố, sẽ không xuất hiện tình huống bị Giang Thần và Tam hoàng tử động thủ tạo thành phá hoại.

Trang Phàm không thể chờ đợi được nữa mà đi tới anh hùng đài, cùng lúc đó, anh hùng đài và lệnh bài trên người hắn sinh ra một loại kỳ diệu liên hệ.

Ở trên bia đá bên cạnh anh hùng đài xuất hiện một hàng chữ: Trang Phàm, đứng 151 địa giới Tây viện.

Đám người Phi Nguyệt công chúa không hiểu thứ hạng này đại biểu cái gì, cho nên lại hỏi người bên cạnh.

- Không ngờ lại xếp hạng thứ 151!

Người kia đầu tiên kinh ngạc thốt lên một tiếng, sau đó mới bắt đầu giải thích:

- Mỗi một quãng thời gian Thánh Viện sẽ tổ chức một cuộc thi, căn cứ vào biểu hiện tổng hợp để xếp hạng, mười hai ban của địa giới, tổng cộng có bảy, tám trăm đệ tử, 300 người đứng đầu mới có thứ hạng.

- Trước đó ba viện khác xảy ra tỷ thí, đệ tử tiến tu đối mặt với đệ tử Thánh Viện đều là người xếp thứ hai, ba trăm.

Trang Phàm tốt xấu gì cũng là tiểu đội trưởng, thứ tự cao một chút cũng rất là bình thường, Giang Thần thực sự không nên đi đắc tội với hắn.

Giang Thần cũng đi lên Anh hùng đài, ở phía dưới hai chữ Trang Phàm xuất hiện bốn chữ: Đệ tử tiến tu.

Tiếp đó đệ tử Thánh Viện như đã nhìn thấy chuyện thú vị gì đó, có người bật cười, châu đầu ghé tai.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau