THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 231 - Chương 235

Chương 231: Băng Tâm Quyết

- Giang Thần, tâm ý của Quận chúa, ngươi hẳn phải biết chứ.

Mạnh Hạo cách đó không xa đi tới.

- Theo ta, nàng sẽ bị oan ức, cô nương như nàng, không nên như vậy.

Giang Thần lắc đầu một cái, làm sao hắn không biết tâm tư của nàng cơ chứ.

Ở trên tu hành và kiếm thuật, Mạnh Hạo kính nể không có lời nào để nói đối với Giang Thần, thế nhưng về mặt tình cảm, hắn có cái nhìn rất khác.

Giang Thần lý tính quá mức, e rằng đã cân nhắc chuyện mấy chục năm tương lai vào trong đầu lúc này.

Có thể lúc còn trẻ không có mất đi lý trí, rơi vào trong tình yêu, thế nhưng như vậy chẳng phải là sống uổng phí nửa đời người hay sao?

Hắn muốn khuyên Giang Thần, lại phát hiện ra Giang Thần đang nhìn về phương xa.

Nếu như hắn nhớ không lầm, đó là phương hướng Ngọc Nữ phong.

- Thì ra là như vậy.

Mạnh Hạo bỗng nhiên tỉnh ngộ, hắn đã hiểu rõ oan ức Giang Thần nói tới là chỉ cái gì, hắn cũng không khuyên bảo nữa.

Ngày thứ hai sau khi trở về Thiên Đạo môn, trạng thái của Giang Thần đã hoàn toàn khôi phục, những tinh hoa yêu thú được hắn ăn vào ở Vạn thú vực bởi vì dưỡng thương đã triệt để hao hết.

Sau một trận chiến với Tam hoàng tử, thực lực của hắn không có tiến bộ rõ ràng, bởi vì trước lúc động thủ hắn đã có được tăng lên chừng bốn phần mười.

Trong một khoảng thời gian rất dài sau đó, nếu không đi tu luyện thì hắn cảm ngộ được nhiều thứ hơn từ trong võ học khô khan và tối nghĩa.

Đồng thời, hắn lại nghĩ đến một chuyện.

Bởi nắm giữ Thần mạch cho nên mỗi lần cảnh giới tăng lên, thần huyệt ngưng tụ ra đều tăng lên gấp đôi, ở trung kỳ đỉnh cao, thần huyệt ngưng tụ ra sẽ là hai mươi bốn.

Thêm vào ba mươi bốn cái hiện tại, như vậy hắn có tổng cộng năm mươi tám cái.

Sau đó còn có ba cảnh giới hậu kỳ nhập môn, hậu kỳ viên mãn, hậu kỳ đỉnh cao, vẫn không tính là tăng trưởng do Thần mạch thức tỉnh mang đến.

Đến cuối cùng, chẳng phải khắp toàn thân từ trên xuống dưới sẽ có mấy trăm cái Thần mạch hay sao?

Ngẫm lại Tam hoàng tử có bốn mươi chín cái thần huyệt cũng khủng bố như vậy, nếu như có mấy trăm cái, chẳng phải sẽ hủy thiên diệt địa hay sao?

Rất nhanh, Giang Thần đã phát hiện ra mình đã quá cả nghĩ.

Số lượng Thần huyệt, có hạn mức tối đa.

Không phải nói có thể ngưng tụ không ngừng nghỉ, dù sao diện tích trên thân thể tổng cộng cũng chỉ có một chút như vậy mà thôi.

Ở trong mắt của người bình thường, số lượng thần huyệt nhiều nhất tự nhiên là bốn mươi chín cái.

Giang Thần ghét bỏ con số này quá ít, nhưng đối với những người khác, trong một cảnh giới chỉ có thể ngưng tụ ra hai cái thần huyệt mà nói, bốn mươi chín cái thần huyệt là một loại khiêu chiến.

Từ điểm này cũng có thể cảm nhận được chỗ cường đại của Thần mạch, người khác lo lắng, đau khổ, thế nhưng đối với người nắm giữ Thần mạch, hoàn toàn không thành vấn đề.

Cũng khó trách sau khi Đại phu nhân phát hiện ra Thần mạch trong cơ thể Giang Thần đã phát điên cướp đoạt.

Có điều, thân thể con người, số lượng thần huyệt có thể ngưng tụ kỳ thực cũng không phải là bốn mươi chín.

Chỉ là người đạt đến số lượng ấy mới xung kích Thông thiên cảnh, cũng có rất ít người theo đuổi con số này.

Căn cứ vào sự hiểu biết của bản thân Giang Thần, trong Thần Du cảnh người ngưng tụ ra thần huyệt nhiều nhất là chín chín tám mươi mốt.
So với bảy bảy bốn mươi chín còn nhiều hơn gần gấp đôi.

Theo lý mà nói, dùng năng lực hiện tại của Giang Thần, chỉ cần đạt tới hậu kỳ nhập môn là có thể đạt đến, trên thực tế cũng không phải là như vậy.

Sau khi hắn ngưng tụ ra bốn mươi chín cái thần huyệt, nếu muốn ngưng tụ thần huyệt nữa, độ khó tuyệt nhiên không giống trước đó.

Chuyện này phải nói tới từ nguyên lý của thần huyệt, vờn quanh ở trong kinh mạch quanh thân.

Bốn mươi chín cái thần huyệt, vờn quanh mười hai chính kinh quanh thân, điểm viên mãn toàn bộ thì sẽ có thể nắm giữ thần huyệt cuồn cuộn không ngừng.

Ba mươi hai cái thần huyệt sau đó là điểm tám cái kinh mạch ở ngoài mười hai chính kinh.

Tám cái kinh mạch này khá đặc thù, được gọi là kỳ kinh, vì lẽ đó mới được gọi là kỳ kinh bát mạch.

Tám cái kinh mạch, không đi qua ngũ tạng lục phủ, lại không có phối hợp trong ngoài.

Vì vậy, người tu hành có thể không cần để ý tới tám cái kinh mạch này là có thể tấn cấp lên Thông thiên cảnh.

Nhưng nếu như điểm đủ ba mươi hai cái thần huyệt trên tám kỳ kinh này, như vậy có thể nói là đánh khắp cả Thần Du cảnh không có địch thủ, sau khi tấn cấp lên Thông thiên cảnh càng có hiệu quả thần diệu.

Giang Thần nắm giữ ưu thế ở phương diện này, cho nên đương nhiên hắn sẽ không bỏ qua.

Kết quả là, trước tiên Giang Thần đi tới một chuyến Hóa long trì, sau khi từ Vạn thú vực đi ra, công hiệu của Hóa long trì so với hai lần trước đó còn tốt hơn một chút.

Lần này không ai dám tới quấy rầy, ở dưới sự cho phép của trưởng lão, hắn để Bạch Linh cũng ngâm mình xuống dưới đó.

Có điều Bạch Linh không kiên trì được mấy giây đã trực tiếp bay đi.

Giang Thần mừng lớn, chợt nhớ tình hình tới lần đầu tiên tới Hóa long trì, trong đầu hắn hiện ra một bóng người xinh đẹp.

Sau khi từ Hóa long trì ra ngoài, Giang Thần không trở về Xích tiêu phong mà đi tới Ngọc Nữ phong.

Một ngọn núi rất là xinh đẹp xuất hiện trước mắt hắn, cũng như những đệ tử xinh đẹp trên ngọn núi này vậy.

Cũng bởi vì là nữ đệ tử cho nên Ngọc Nữ phong không tùy tiện mở ra đối với người ngoài, còn được bày hai tầng trận pháp.Tầng trận pháp thứ nhất là đề phòng người khác dùng thần thức tra xét.

Tầng trận pháp thứ hai là dùng cho phòng ngự.

Ở trong mắt của Giang Thần, hai cái trận pháp này hắn có thể tùy tùy tiện tiện phá giải, nhưng hắn không phải đến để đánh nhau, vì lẽ đó hắn rất quy củ đứng ở trước cửa.

Ở dưới một cái cổng vòm có một cái chuông, mà bên cạnh có bày một cái chùy sắt.

Giang Thần dùng sức rung một cái, cũng không lâu sau, sau cổng vòm có một nữ đệ tử đi tới, thanh xuân mỹ lệ, khoảng chừng trên dưới hai mươi tuổi.

- Có chuyện gì?

Trên mặt nàng có thể nhìn ra được vẻ khó chịu khi bị người khác quấy rối, thế nhưng lại che giấu rất tốt.

- Ta là Giang Thần, nghe nói Lý sư tỷ tẩu hỏa nhập ma, không biết tình huống ra sao rồi?

Giang Thần nói.

- Ta nói ngươi cũng tới quá chậm đi, trong khoảng thời gian sư tỷ nhập ma, người đến quan tâm đều xếp hàng ở dưới chân núi, hiện tại sư tỷ đã đột phá tâm ma, đã trở thành cường giả Thông thiên cảnh rồi.

Nói xong, trên mặt nữ đệ tử này tràn ngập vẻ kiêu ngạo.

- Đột phá tâm ma sao?

Giang Thần ngẩn ra, trong lòng đau nhói một hồi, điều này đại biểu cho việc Băng tâm quyết của Lý Tuyết Nhi đã thành, từ đây tim như băng, sẽ không còn lại bao nhiêu tình cảm nữa.

Giang Thần không ôm hy vọng xa vời, cho là cảm tình của mình và sư tỷ có thể đánh vỡ được Băng tâm quyết, ma chú.

Không phải là hắn tự ti, mà là một loại kiên cường không muốn tự mình lừa dối bản thân mình.

Hắn biết rõ Băng tâm quyết là công pháp ra sao, chuyện xảy ra của người tu luyện công pháp này, hắn khá là rõ ràng.

Một nữ nhân, vì theo đuổi lực lượng to lớn cho nên tu luyện Băng tâm quyết, trở thành một đại cường giả, nhưng mà lục thân không nhận.

Khi thân nhân của nàng gặp phải suy cơ sống còn, nàng không đi cứu giúp, nguyên nhân chỉ là lúc đó nàng đang trong lúc mấu chốt khi tu luyện.

Sau đó, nàng báo thù thay cho người thân.

Nhưng căn cứ vào người chứng kiến từng nói, lúc nàng báo thù giết người thì không hề có cừu hận và lửa giận, giống như là một cỗ máy đang hoàn thành chỉ thị của mình vậy.

Cũng là một nữ nhân khác, cũng tu luyện Băng tâm quyết, thực lực tăng nhanh như gió, bởi cảm thấy người thương làm lỡ tu hành cho nên muốn một đao cắt đứt, chặt đứt tơ tình.

Kết quả người thương của nàng không chịu từ bỏ, cho rằng dựa vào mình thành tâm là có thể cảm động được nữ tử này, dính chặt lấy nàng.

Kết quả quấy nhiễu cho nữ nhân kia khổ không thể tả, làm nàng giết chết hắn, nguyên nhân là bị dây dưa làm lỡ nàng tu luyện.

Ngoại trừ nữ nhân ra cũng có nam nhân tu luyện qua Băng tâm quyết, mà làm việc còn tuyệt tình hơn so với nữ nhân.

Người tu luyện công pháp này sẽ không trở thành ma đầu điên cuồng thích giết chóc, chỉ là sẽ biến thành một cỗ máy không có tình cảm mà thôi.

Ngươi giết thân bằng cố hữu của hắn, nếu như không ngại thì hắn sẽ không xuất thủ ngăn cản.

Nhưng nếu như ngươi làm lỡ việc tu hành của hắn, hắn sẽ không chút lưu tình giết chết ngươi.

Chương 232: Băng Linh Tộc

Giang Thần đã từng nghiên cứu qua Băng tâm quyết, coi nó là một cái khiêu chiến, muốn phá giải tác dụng phụ của công pháp này.

Kết quả cuối cùng là làm người bi ai, không có cách nào thay đổi được công pháp.

Bởi vì Băng tâm quyết không phải là thứ để cho nhân loại tu luyện, là công pháp của Băng Linh tộc.

Băng Linh tộc, một trong các chủng tộc viễn cổ, cho dù ngoại hình và kết cấu thân thể giống như đúc với nhân loại, có điều lực lượng thần bí ở bên trong lại làm cho những chủng tộc viễn cổ này có thể giống yêu thú vậy, nhanh chóng trưởng thành, vì vậy được cho rằng cao quý hơn nhân loại.

Nói một cách đơn giản, nhân loại không điều động được Băng tâm quyết, gượng ép tu luyện sẽ trở thành nô lệ của công pháp.

Năm đó Giang Thần công bố thành quả mà hắn nghiên cứu ra cho chúng nhân, hi vọng mọi người không nên mù quáng tu luyện công pháp này.

Bởi vì người tu luyện, không phải tâm tính xảy ra thay đổi, mà là thất tình lục dục bị chém đứt!

Khi biết công pháp tu luyện của Lý Tuyết Nhi là Băng tâm quyết, Giang Thần đã vô cùng lo lắng, hận không thể chạy về Thiên Đạo môn, ngăn cản tất cả những chuyện này.

Nhưng mà, sư tỷ nhập ma, đã hầu như không có lựa chọn nào khác.

Nếu không có cách nào chém tâm ma, một thân tu vi của sư tỷ sẽ bị phế, kinh mạch đóng băng lại, từ đây sẽ biến thành phế nhân.

Một khi chém tâm ma thành công, Băng tâm quyết sẽ đại thành, từ đây trở thành người băng.

Khi đó, Giang Thần không biết nên đi kỳ vọng nàng thất bại hay là thành công.

Hắn chỉ biết là, bây giờ nghe tin tức sư tỷ thành công, trong lòng hắn như băng, không có nửa điểm cao hứng nào cả.

- Không biết ngươi có thể thông báo giúp ta một tiếng hay không, ta muốn gặp gỡ sư tỷ.

Giang Thần nói.

- Hả?

Người muốn gặp Lý Tuyết Nhi có rất nhiều, đây cũng không phải là lần đầu tiên nữ đệ tử này nghe thấy lời thỉnh cầu như vậy, nàng có rất nhiều lý do để từ chối.

Chỉ là, nàng nhìn vẻ mặt của Giang Thần, lời đến bên miệng lại không nói ra được.

Thanh âm khàn khàn và ánh mắt vô thần, thương cảm đến mức làm cho người ta đau lòng.

Có điều, sư tỷ không phải ai cũng có thể gặp được, nàng vẫn phải từ chối.

- Mời hắn vào.

Chính vào lúc này, một âm thanh quạnh quẽ từ trên núi truyền đến, cách xa nhau ngàn thước, tuy rằng không phải rất to rõ ràng, thế nhưng cũng có thể coi như là vang vọng ở bên tai.

Nữ đệ tử này cả kinh, đây là lần đầu tiên nàng nghe thấy Lý Tuyết Nhi chủ động mời người vào núi.

- Hắn là ai? Giang Thần? Xích tiêu phong Giang Thần? Không phải hắn đã chết ở Vạn thú vực rồi sao? Làm sao có khả năng!

Tin tức của nữ đệ tử này không đủ linh thông, còn không biết chuyện đã xảy ra ở tỷ thí, lúc này nàng dẫn Giang Thần đi tới cung điện ở sườn núi, mở cửa để hắn đi vào.

Chợt, nàng lập tức đi tìm người khác hỏi dò, xem rốt cuộc lai lịch của Giang Thần này ra sao.

- Ta nói này, ngươi cũng thật là, sao lại không để ý đến chuyện bên ngoài như vậy chứ. Đến Giang Thần cũng không biết, hiện tại hắn là nhân vật nổi danh nhất trong toàn bộ Hỏa vực đó.

- Không ngờ ngươi lại có cơ hội nói chuyện với Giang Thần sư huynh, mà hắn là ai cũng không biết, trời ạ, ta thực sự là phục ngươi rồi!

Lúc này nữ đệ tử kia mới ý thức được thiếu niên nho nhã lễ độ kia là nhân vật kinh khủng như vậy.

Nàng có một loại ý nghĩ rất hoang đường, nếu Giang Thần hung hăng một chút, có lẽ nàng sẽ liên tưởng đến việc người này không đơn giản.

Trong cung điện, u tĩnh mà tối tăm, những vật dụng bên trong không có, chỉ có vài chiếc đèn băng điêu khắc hoa sen gác ở trên cột, toả ra ánh sáng màu lam.

Lý Tuyết Nhi đang ngồi ở trên bồ đoàn, ở trung tâm cung điện, mắt hơi lim dim.

Dung mạo nghiêng nước nghiêng thành.

Khí chất, lạnh như băng.

Giang Thần do dự trong chốc lát, đi tới.

- Sư tỷ.

- Ừm.Lý Tuyết Nhi chậm rãi mở đôi mắt ra, nếu như nói trước đó Giang Thần còn ôm ấp hy vọng xa vời, thế nhưng khi nhìn vào đôi mắt này, hắn đã triệt để tuyệt vọng.

Ánh mắt này không có bất kỳ rung động gì cả, đối diện với hắn là uy nghiêm của Thông thiên cảnh.

- Chúc mừng sư tỷ đã đạt đến Thông thiên cảnh.

Giang Thần vừa mở miệng, đồng thời cũng hoài nghi có phải túi mật của mình vỡ rồi hay không mà miệng đầy cay đắng.

- Ừm.

Lý Tuyết Nhi khẽ gật đầu, lấy ra một viên linh đan đột phá lục phẩm, nói:

- Ở Vạn thú vực, ta đã được ngươi chăm sóc, đây là thứ ta cho ngươi.

- Báo ân sao?

Giang Thần sững sờ, đây không phải là việc làm của người tu luyện Băng tâm quyết.

- Từ nay về sau, chúng ta sẽ thanh toán xong tất cả, sau này không được tới quấy rầy ta tu hành nữa.

Lý Tuyết Nhi nói.

Giang Thần cười khổ không thôi, hóa ra không phải báo đáp, là phân rõ giới hạn.

- Sư tỷ không cần phải lo lắng, ta sắp đi tới Thánh Viện rồi.

Giang Thần nói.

- Ừm.

Lý Tuyết Nhi rất bình thản, không có lời nào thừa thãi.

- Linh đan, ta cũng không thiếu, ta tới là để nhìn tình huống của sư tỷ, nếu không còn chuyện gì, như vậy ta cáo từ.

Giang Thần nói xong lập tức xoay người rời đi.

Nhưng mà, viên linh đan lục phẩm này bay đến ngực của hắn.

- Cầm lấy.

Lý Tuyết Nhi chỉ nói ra hai chữ.Giang Thần khẽ cắn răng, cầm lấy linh đan đột phá lục phẩm, không nhịn được, kích động nói:

- Sư tỷ, tại sao ngươi lại muốn tu luyện Băng tâm quyết, nếu như ngươi cần công pháp có uy lực mạnh mẽ, ta có ngàn bản vạn bản! Ngươi không cần phải như vậy mà!

Tiếng nói của hắn vang vọng ở bên trong cung điện trống rỗng, lập tức, chỉ có tiếng hít thở của một mình hắn mà thôi.

Lý Tuyết Nhi như tượng băng, lồng ngực không có phập phồng như bình thường.

- Đây là lựa chọn của ta, cuộc đời của ta, ta làm chủ, lời của ngươi ta không muốn tiếp tục nghe nữa.

Lý Tuyết Nhi lạnh lùng nói.

- Được! Ta cầm, linh đan đột phá lục phẩm, quả thực đáng giá thay cho những việc ta làm ở Vạn thú vực!

Giang Thần nắm chặt linh đan lục phẩm, nhanh chân đi về cửa.

Khi đi qua một chiếc đèn bằng băng khắc hoa sen, theo bản năng hắn vừa nhìn một cái, phản chiếu khuôn mặt của Lý Tuyết Nhi, làm cho hắn đột nhiên quay đầu lại.

Nhưng hắn nhìn thấy sư tỷ đã nhắm hai mắt lại.

- Ảo giác sao?

Vừa nãy ở bên trong phản chiếu, Giang Thần như đã nhìn thấy trên mặt của sư tỷ xuất hiện vẻ biến hóa.

Nhưng bông tuyết không phải là gương, tất cả mọi thứ nó phản chiếu đều có thể vặn vẹo, Giang Thần không có cách nào xác định được.

Vừa ra khỏi cung điện, hắn không nói hai lời bay ra khỏi Ngọc Nữ phong.

Sau khi bay ra rất xa, hắn quay đầu lại liếc mắt nhìn Ngọc Nữ phong.

- Cũng được, ta cũng không có thời gian quan tâm tới tư tình nhi nữ.

Cảm tình với sư tỷ, Giang Thần biết từ đây đã đứt đoạn mất, không thể nối lại được nữa.

...

Ngày cuối cùng trước khi Giang Thần khởi hành tới Thánh Viện, Giang Thần đã được thông báo đi gặp chưởng giáo.

Hắn đi tới Thiên Đạo điện, đẩy cửa đi vào, phát hiện ra bên trong không phải có bố trí như hắn suy nghĩ, chỉ có một cái tiền thính nho nhỏ, hai bên trái phải đều có một cánh cửa nhỏ.

- Đi về cửa bên trái, theo thần thức của ta đi vào bên trong.

Âm thanh của Tô Tú Y xuất hiện ở bên tai.

Giang Thần không suy nghĩ nhiều, hắn đi vào trong, đi tới một cái đường nối đóng kín, quanh co khúc khuỷu, đi không được bao lâu mà hắn còn có thể nghe thấy âm thanh bánh răng vận chuyển.

- Mỗi một đoạn trên lối đi này đều biết biến hóa, nếu như không có ai chỉ dẫn, chỉ sợ cả đời sẽ vòng tới vòng lui ở chỗ này mà thôi.

Giang Thần lấy làm kinh hãi, cũng còn tốt không lâu lắm, trước mắt hắn đã xuất hiện một cánh cửa.

Hắn dùng sức đẩy ra, tia sáng đột nhiên xuất hiện làm cho hắn không thích ứng kịp.

Một lát sau, hắn mới thu lại bàn tay che ở trước mắt, hắn nhìn thấy một màn khiến cho hắn rất kinh ngạc.

Bên ngoài cửa là vách núi, phương xa là cảnh sắc núi sông bao la, biển mây liên miên không dứt, ánh trời chiều ở một mặt khác trong thiên địa, dường như có độ cao gần như bằng hắn vậy.

Ở bên cạnh vách núi có xây dựng một cái chòi nghỉ mát.

Tô Tú Y ngồi ở bên cạnh bàn đá, đang vẫy tay với hắn.

Giang Thần đi tới, phát hiện ra trên bàn có bày mấy vò rượu và một thanh đao bất phàm.

- Ngươi là người có sinh mạng mạnh mẽ nhất mà ta thấy, có thể đi ra từ Vạn thú vực, thực sự là lợi hại.

Tô Tú Y nói.

Chương 233: Đệ Nhất Nhân Đao Pháp

Chưởng giáo chính là chưởng giáo, các trưởng lão khác ở trước mặt Giang Thần nhắc tới Vạn thú vực đều rất là kiêng kỵ, chỉ lo Giang Thần trách tội môn phái không có cứu viện.

- Hóa ra chưởng giáo không ôm lòng tin đối với ta.

Giang Thần tùy ý nói.

Tô Tú Y nhẹ nhàng nở nụ cười, hỏi:

- Có trách môn phái không cứu ngươi hay không?

- Ta không thể trở về đúng lúc, không phải là lỗi của môn phái, môn phái cứu ta là ân tình, không cứu ta là đạo lý.

Giang Thần nói.

Tô Tú Y rất bất ngờ đối với những lời này, hắn ra hiệu cho Giang Thần ngồi xuống nói chuyện.

- Biết tại sao ta gọi ngươi tới không?

Tô Tú Y lại nói.

- Ta đoán là muốn truyền cho ta võ học hoặc là công pháp trấn phái của Thiên Đạo môn?

Giang Thần nói đùa.

- Không phải, không có võ học và công pháp, tới là để hỏi mà thôi.

Nói tới chỗ này, Tô Tú Y nghiêm mặt, nghiêm nghị nói:

- Thiên Đạo môn và Đại Hạ hoàng triều cùng tồn tại một chỗ, năm đó hoàng triều dời đô cũng là bởi vì Thiên Đạo môn.

- Hôn ước của Ninh Hạo Thiên và Phi Nguyệt công chúa chính là do Thiên Đạo môn và hoàng triều kết minh.

- Ninh Hạo Thiên là chưởng giáo do trưởng lão đoàn nội định, ngươi muốn tranh với hắn cũng không thành vấn đề. Thế nhưng ngươi đã giết chết Tam hoàng tử, ngươi làm chưởng giáo, chẳng phải sẽ lập tức khai chiến cùng hoàng triều hay sao?

Đột nhiên làm khó dễ khiến cho người ta không kịp ứng phó, Giang Thần bưng chén rượu lên cũng quên đặt xuống.

Hắn không nghĩ tới Thiên Đạo môn đã nội định chưởng giáo, càng không nghĩ đến Tô Tú Y sẽ nói ra lời này.

Có ý gì? Để cho mình biết khó mà lui, chủ động lui ra hay sao?

Hay là Thiên Đạo môn thông đồng cùng Hắc Long thành, muốn trước khi mình đi tới Thánh Viện xoá bỏ mình trước?

Với tâm trí của Giang Thần cũng không biết nên làm thế nào cho phải, không biết nên làm gì.

- Ha ha ha ha ha.

Nhìn thấy phản ứng của Giang Thần, Tô Tú Y đột nhiên cười to, tiếng cười không hiểu ra sao, mang theo vài phần thê lương.

- Được rồi, không cần sốt sắng, ngươi sẽ không sao cả, nhưng chức vị chưởng giáo, quả thực đừng hy vọng.

Tô Tú Y nói.

Giang Thần suy nghĩ một chút, hỏi:

- Ninh Hạo Thiên biết ta không có hi vọng sao?

- Ngươi rất biết nắm bắt trọng điểm, hắn còn không xác định được chuyện này.

Tô Tú Y nói.

Giang Thần uống một hớp rượu, nói:

- Ngày hôm nay chưởng giáo gọi ta đến, rốt cuộc là có ý gì?

- Trưởng lão đoàn ủng hộ Ninh Hạo Thiên, ta ủng hộ ngươi, nếu không tại sao ta lại phải nói chuyện quan trọng đó ra cho ngươi nghe chứ?

Tô Tú Y dùng giọng đương nhiên nói.

- Vậy tại sao chưởng giáo ủng hộ ta?

Giang Thần không dễ tin như vậy.

- Ngươi hoài nghi là âm mưu hay sao?
Tô Tú Y híp mắt, hắn luôn luôn phong lưu phóng khoáng, thế nhưng một khi chăm chú lại giấu diếm phong mang, mang đến áp lực không nhỏ cho người ta.

- Đúng vậy, ta có cái gì đáng để chưởng giáo ủng hộ sao?

Giang Thần nói.

- Bởi vì chúng ta có cùng một mục tiêu.

- Là cái gì?

Tô Tú Y không lo lắng, ung dung thong thả uống một hớp rượu, trong ánh mắt không kiên nhẫn của Giang Thần, hắn nói:

- Ngươi nhất định phải cứu phụ thân ngươi hay sao?

- Đương nhiên.

- Vậy ngươi có biết, chuyện của phụ thân ngươi không chỉ có liên quan đến Nam phong lĩnh và Hắc Long thành, mà còn có Hoàng triều nữa. Bọn họ cũng xem phụ thân ngươi là thẻ đánh bạc để áp chế Thiên Phong đạo nhân.

- Chuyện này...

Giang Thần lấy làm kinh hãi, tin tức nặng ký như vậy, nếu không phải tư duy của hắn nhanh nhẹn thì đã sớm không phản ứng kịp nữa rồi.

Chợt, hắn không xoắn xuýt là thật hay là giả nữa, hắn không muốn bị động, hỏi:

- Như vậy ý tứ của chưởng giáo là, kẻ địch của ngươi cũng là vương triều?

- Ngươi rất thông minh.

Tô Tú Y hào phóng thừa nhận, nói:

- Ngươi muốn đối phó với Hắc Long thành, Hoàng triều sẽ đối phó với ngươi, sau khi ngươi giết chết Tam hoàng tử, lý do của bọn họ sẽ càng đầy đủ.

- Ta biết.

Giang Thần gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào hắn như cũ, đây không phải là đáp án mà hắn muốn.

- Ngươi biết Thanh Phong sơn trang và Quốc Cữu phủ không?

Tô Tú Y cũng hiểu rõ, hắn định nói cho đối phương biết tất cả.

Giang Thần nhíu nhíu mày, thật vất vả mới từ trong một ít ký ức tìm được tin tức tương quan.

Thanh Phong sơn trang đã từng là một phe thế lực trong Đại Hạ vương triều, dùng kiếm, đệ tử trong môn có thể tranh tài cùng Quy Nhất kiếm phái.
Quốc Cữu phủ đương nhiên càng dễ hiểu hơn, là cữu cữu của hoàng đế Đại Hạ.

Hai việc này kết nối với nhau, Giang Thần không nhịn được hít vào một ngụm khí lạnh.

Mấy chục năm trước, Thanh Phong sơn trang và Quốc Cữu phủ bị người ta diệt!

Một đao khách, một người một ngựa, diệt sạch cao thủ của hai thế lực lớn.

Tên của vị đao khách này, đến nay vẫn là người đứng đầu bảng truy nã bảng của Đại Hạ vương triều, tiền thưởng cao nhất, thế nhưng thân phận thực sự của đao khách, đến nay không ai được biết.

Ánh mắt của Giang Thần rơi vào cây đao trên bàn đá, vốn hắn không coi là chuyện gì đáng kể, bây giờ nhìn lại, lại có một tầng thâm ý.

- Không sai, đao khách kia là ta, ta đứng đầu bảng truy nã bảng của Đại Hạ vương triều, hiện giờ, ngươi có tin không?

Tô Tú Y nói.

- Tin là một chuyện, rõ lại là một chuyện khác, kính xin chưởng giáo giải thích ngọn nguồn chuyện này.

Giang Thần nói.

- Được rồi.

Tô Tú Y bất đắc dĩ nhún vai một cái, lại uống một ngụm lớn rượu mạnh, nói:

- Vậy thì phải nói tới một cố sự, ngươi có đồng ý nghe không?

- Đồng ý.

Giang Thần gật đầu nói.

Sau đó, Tô Tú Y bắt đầu giảng giải chuyện xưa của chính mình.

Trước khi Tô Tú Y còn không phải là chưởng giáo của Thiên Đạo môn, hắn là Đại thiếu gia của một thế gia.

- Khi đó ta còn không biết gia tộc của mình là một thành viên của trưởng lão đoàn, cũng chính là tổ tông của ta sáng tạo ra.

- Vì lẽ đó, khi ta còn trẻ không hiểu tại sao phụ thân lại buộc ta tu luyện, ta biết thực lực mạnh mẽ rất quan trọng, thế nhưng trừ lúc ăn cơm ngủ nghỉ ra, tại sao một khắc thanh nhàn ta cũng không có chứ?

Lúc nói chuyện, Tô Tú Y như đang hồi tưởng lại những năm tháng đã từng thuộc về mình kia, khóe miệng hiện lên nụ cười ngóng trông mê muội.

Mặc kệ lúc trước ra sao, đoạn thời gian thanh xuân kia buồn phiền ra sao, khi quay đầu lại thì mới biết đó mới là đoạn ký ức tốt đẹp nhất.

- Sau khi cảnh giới của ta đại thành, còn chưa kịp lấy hơi thì phụ thân lại buộc ta bái Hỏa vực Đao Thánh làm sư phụ, khi đó ta không chịu được chuyện vận mệnh của mình bị điều khiển và chi phối như vậy. Ta bắt đầu chống lại không hề có một chút tiếng động nào cả, ta dùng tay trái để thay thế cho tay phải, luyện đao cùng Đao Thánh.

Hắn liếc mắt nhìn tay trái của Giang Thần, hiển nhiên đã nhớ ra Giang Thần là kiếm khách tay trái.

- Sư phụ ta ấy, nói là Đao Thánh, kỳ thực là một lão già tính khí rất kém cỏi, ta đây là đồ đệ thứ nhất của hắn.

- Không lâu sau đó, sư đệ ngốc của ta xuất hiện, là một người thiếu niên bướng bỉnh và mạnh mẽ tới cực điểm.

- Hắn muốn bái lão già làm sư phụ, lão già nói thiên phú của hắn không đủ, bảo hắn trở về, thế nhưng ta biết, là bởi vì người sư đệ này của ta nghèo, mặc y phục toàn là mảnh vá.

- Sau đó chính là kiểu cũ, quỳ mãi không đứng lên, hi vọng dùng thành ý để đánh động lão già.

- Đương nhiên, hành động này là vô dụng, một lần quỳ của hắn chính là nửa năm, dựng lên một cái ổ chó, mỗi ngày trừ ăn cơm và ngủ ra thì chính là quỳ xuống.

- Ta biết thành ý đối với lão già kia mà nói, chỉ là một đống phân, vô dụng.

- Sau đó ta khuyên hắn trở về, hắn không chịu.

- Ta thấy khuôn mặt chấp nhất của hắn cho nên mới nói với hắn, ta sẽ dạy đao pháp cho hắn. Đến hiện tại, ta vẫn còn nhớ phản ứng lúc đó của sư đệ ngốc.

- Lúc đó ngẫm lại, ta còn tưởng rằng lão già kia không biết, kỳ thực từ đó trở đi, hắn đã ngầm đồng ý rồi.

- Ta bắt đầu chăm chú luyện đao, bởi vì thiên phú của ngốc sư đệ cực cao, đao chiêu ta không luyện được, hắn còn để vào trong mắt đó. Cũng không lâu lắm, trình độ của hắn đã đuổi kịp ta, bằng trình độ tay trái dùng đao của ta.

- Ta hỏi hắn tại sao lại say mê như vậy, hắn nói muốn trở thành đệ nhất nhân đao pháp.

Chương 234: Huyền Vũ Chân Công

- Ta nở một nụ cười, bởi vì ngay lúc đó đệ nhất nhân đao pháp chính là lão già kia.

- Hắn lại hỏi ta, tại sao ta không chăm chú luyện đao, ta nói trời sinh ta thuận tay trái, không thích hợp đường đao của lão già kia.

- Ngốc sư đệ sửng sốt một chút, nói với ta tương lai khi hắn trở thành đệ nhất nhân đao pháp, hắn sẽ dùng mạng để bảo vệ ta.

- Khi đó có một quy củ, không dùng tới lực lượng cảnh giới, dùng võ học thuần túy để tranh tài, vì đoạt được tên tuổi Đao Thánh cho nên mỗi ngày đều có người tới khiêu chiến lão già kia.

- Mà tuy tính khí của lão già kia không tốt, thế nhưng quả thực đao pháp rất kinh người, mỗi người tới khiêu chiến đều để lại tính mạng của mình.

- Cứ như vậy năm này qua năm khác, rốt cục đã có một ngày, lão già nghênh đón một đối thủ mạnh nhất, ngươi đoán xem là ai?

Giang Thần nghe thấy say mê, không chút suy nghĩ, bật thốt lên:

- Sư đệ của ngươi.

- Nói chuyện với người quá thông minh thực sự là vô vị quá.

Tô Tú Y cười khổ một tiếng, uống một hớp rượu, ngữ khí có chút chập trùng.

- Ngốc sư đệ luyện đao được mấy năm, xưa nay không nói câu nào với lão già kia, đến khi kết thúc động thủ cũng giống như vậy, mà lúc lão già kia chết cũng giống như vậy.

- Lão già chết ở trên tay của ngốc sư đệ, trước khi chết lại đưa bội đao của chính mình cho hắn.

- Một trận chiến sinh tử, không có oán hận, là số mệnh của đệ nhất đao khách.

- Lão già này tự nguyện chết ở trong tay của ngốc sư đệ, hoàn thành một đao mạnh nhất của hắn.

- Có điều thế nhân đều cười lão già, nói hắn thu hai đồ đệ, một tên rác rưởi, một người giết sư phụ. Một đời Đao Thánh chết đi thì chẳng là cái thá gì nữa.

- Sau đó, ta và ngốc sư đệ ở riêng.

- Ngốc sư đệ cất bước khắp nơi, tạo ra danh tiếng, mà đại đồ đệ của Đao Thánh như ta, về đến nhà là bắt đầu có những tháng ngày thảnh thơi mà ta tha thiết ước mơ.

- Không được mấy năm, ngốc sư đệ của ta đã trở thành Đao Thánh tuổi trẻ, đánh bại vô số cao thủ võ học Hỏa vực, đương nhiên, người mà hắn đắc tội cũng có rất nhiều.

- Có điều cũng còn may, mọi người đều cho là chúng ta có thâm cừu đại hận, cũng không trút giận lên người ta, không ít người trở về tìm ta thanh lý môn hộ, có điều sau khi thấy được đao pháp trên tay trái của ta, tất cả đều rất trực tiếp rời đi.

- Không ai biết được, mỗi lần thắng lợi, ngốc sư đệ sẽ tìm đến ta, nói chuyện với ta.

- Bình thường đều là hắn nói, nói đã đánh bại cường địch nào đó, lại nói đao của mình còn chưa đủ nhanh, nếu như là sư phụ thì người sẽ làm thế nào.

- Một lần cuối cùng, hắn đến nói cho ta biết, hắn sắp sửa tỷ thí cùng đại đệ tử của Thanh Phong sơn trang. Lúc đó ta chỉ cho rằng là một lần rất bình thường, hắn sẽ thủ thắng, trở lại oán giận sao đối thủ này lại kém cỏi như vậy.

- Cũng không ngờ được, đó là một lần cuối cùng.

- Ngốc sư đệ thắng, thắng rất dễ dàng, chỉ là Thanh Phong sơn trang lại không thua nổi.

- Bọn họ kết hợp với Quốc Cữu phủ, nói với Đại Hạ hoàng đế, đao trong tay ngốc sư đệ là Đao Thánh đao, đệ nhất đao của Hỏa vực, vì vậy hoàng đế mới muốn xem xét.

- Ngốc sư đệ rất ngốc, nếu như là lão già thì đã sớm đưa đao đi, lại yêu cầu một khoản tiền là được rồi.

- Thế nhưng ngốc sư đệ cố ý không giao đao, nói đây là đao của sư phụ, có thể giết chết tất cả những đao khách khác.

- Sau đó chính là vây giết, truy sát, giết chóc.

- Liên tục nhiều lần, cuối cùng hắn bị vạn tiễn xuyên tâm, đao bị hoàng đế cầm đi, buồn cười, hoàng đế không nhìn vài lần đã vứt đao qua một bên.

- Như vậy cái mạng này của ngốc sư đệ ta cũng đã không còn.

Tô Tú Y lại mở một bình rượu ra, sắc mặt đỏ lên, ngữ khí kích động.

- Ta cầm lại đao của sư phụ, tay phải dùng đao, trước hết giết Thanh Phong sơn trang! Sau lại giết Quốc Cữu phủ!

Hắn đứng dậy, hai tay chống đỡ lên trên bàn, nói:

- Ta còn muốn giết về Kim Loan điện, chém đầu của tên cẩu hoàng đế kia xuống!

Lời vừa nói ra, phong vân biến sắc.

Mặt của Giang Thần không hề có chút cảm xúc nào cả, sau một lúc lâu, hắn nói:

- Không ai biết đúng không?
- Đúng, mọi người đều cho rằng ta giống như ngươi, là thuận tay trái, ngốc sư đệ giết chết sư phụ, lúc trước thi thể của hắn còn được người có ý tốt đưa tới phủ của ta.

- Giang Thần, ta hỏi ngươi, nếu như hoàng đế muốn xem kiếm của ngươi, ngươi sẽ làm sao?

Tô Tú Y đột nhiên nhìn hắn.

Giang Thần còn chưa nói, Tô Tú Y lại nói:

- Có phải ngốc sư đệ của ta rất ngu ngốc hay không?.

- Không, ta kính nể hắn, dũng khí như vậy không phải là ai cũng có thể có được.

Giang Thần nói.

- Ví dụ như ngươi chém giết Tam hoàng tử trước mặt mọi người vậy.

Tô Tú Y nói.

- Cái kia không phải là dũng khí, là có Tôn giả Thánh Viện làm chỗ dựa, sư đệ của ngươi mới là người có dũng khí.

Giang Thần nói.

- Hiện giờ, ngươi đã hiểu chưa.

- Đã hiểu.

Giang Thần gật gật đầu, sở dĩ ngày hôm nay Tô Tú Y nói những chuyện này là bởi vì hắn giết chết Tam hoàng tử.

- Lực lượng của Thiên Đạo môn không trông cậy nổi đâu, một khi trưởng lão đoàn biết dụng ý của ta cũng sẽ bãi miễn chức vị chưởng giáo của ta.

- Chúng ta nên làm như thế nào đây?

Giang Thần hỏi.

- Những năm này, ta đã thành lập một thế lực ở Long vực, phát triển tới hôm nay đã được mấy chục năm, hiện tại có lẽ cũng có chút quy mô.

- Hả?

- Ngươi đi tới Long vực, tiếp quản bọn họ, lúc trở lại, tấn công Hắc Long thành, động vào chỗ mấu chốt của Đại Hạ vương triều.

Lời nói tới chỗ này, đã rất rõ ràng rồi.

Hiện tại chỉ chờ Giang Thần tỏ thái độ nữa mà thôi.
Giang Thần không có suy nghĩ nhiều, nói:

- Chưởng giáo đã nói rõ ràng như vậy, ta không có lựa chọn nào khác, không có chưởng giáo trợ lực, ta đi cứu phụ thân sẽ bị Đại Hạ vương triều ngăn cản. Chuyện này, người nào cản trở ta, ta giết kẻ đó.

- Được!

Tô Tú Y đưa đao trên bàn cho hắn, nói:

- Đây là đao của lão già kia, sau khi ta dùng đã rèn thêm một lần, thế lực ở Long vực, thấy đao như thấy ta.

- Chưởng giáo hi vọng ta cầm đao này đi hiệu triệu bọn họ sao?

Giang Thần hỏi.

- Không đơn giản như vậy đâu, thế lực mà ta sáng lập, chỉ trung với đao, không trung với người. Lúc ta rời đi đã ủy thác cho đại đông chủ, mấy năm qua, ta phát hiện hắn đã có ý tứ thay ta, nếu như ngươi cầm đao đi qua, nhất định sẽ bị giết.

Giang Thần sửng sốt, không nghĩ tới lại còn có việc này.

- Cái này cũng là khiêu chiến đối với ngươi, cũng không thể dễ dàng thu được một thế lực mạnh mẽ đấy chứ? Mặt khác, ta sẽ dạy ngươi đao pháp, cứ như vậy, ngươi sẽ trở thành sư đệ của ta.

Giang Thần còn đang kinh ngạc với thân phận biến hóa thì lại nghe thấy Tô Tú Y nói:

- Hi vọng ngươi đừng rơi vào kết cục giống như ngốc sư đệ kia của ta.

-...

Giang Thần không biết nên nói cái gì, nửa ngày sau mới nói ra một câu thô tục.

- Ha ha ha ha.

Tô Tú Y cũng không tức giận, thoải mái cười to.

Buổi tối sau đó, Giang Thần tiếp nhận thanh đao tên là Hắc nguyệt, thu được: Vô cực đao pháp,.

- Nếu như ngươi có thể luyện đao pháp đến một chiêu cuối cùng, như vậy sẽ có thể cầm cái đao này thống lĩnh được thế lực của ta.

Tô Tú Y nói.

- Ồ?

Giang Thần rất tò mò, võ học cao đến đâu cũng phải chịu hạn chế cảnh giới, không chừng khi nắm giữ thức cuối cùng vẫn còn là Thần Du cảnh, như vậy hắn lấy đâu thực lực đi thống lĩnh thế lực kia cơ chứ.

Có điều hắn cũng không hỏi, đáp án hắn sẽ tìm được ở bên trong đao pháp.

- Đi đi, với tuổi tác của ngươi, đi nơi như Long vực, quả thực thích hợp với ngươi. Mặt khác, còn có một việc ta cần nói cho ngươi biết.

Âm thanh của Tô Tú Y trầm thấp, ánh mắt nghiêm nghị, không nghe đã biết là chuyện rất nghiêm trọng.

- Trước đó Ninh Hạo Thiên tu luyện Bát hoang lục hợp trở thành Thông thiên cảnh, truyền thừa mà hắn thu được lần này không phải là chuyện nhỏ, không phải là do tiểu nhân vật để lại.

- Ở trong truyền thừa hắn thu được Huyền Vũ chân công, là công pháp huyền bí và võ học kết hợp lại với nhau, phối hợp với Bát hoang lục hợp, một khi thành công, có tỷ lệ rất lớn leo lên Thanh vân bảng.

- Đến lúc đó, nếu như ngươi vẫn không phải là đối thủ của Ninh Hạo Thiên như cũ, như vậy hắn sẽ ra tay đối với Xích tiêu phong và Nam phong lĩnh của ngươi.

- Ta đã hiểu rõ.

Giang Thần cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.

Ninh Hạo Thiên sẽ không để cho tất cả chín cái Thần mạch của hắn khôi phục, đồng thời để cho cảnh giới của hắn đuổi kịp mình.

Sở dĩ đối phương nhẫn nhịn đến hiện tại mà không động thủ, là bởi vì hắn ta phải tăng thực lực lên tới mức khi ra tay đối phó với hắn mà sẽ không phải chịu lực cản, nói đúng ra, là không cần lo lắng tới hậu quả.

Một khi leo lên Thanh vân bảng, hắn sẽ có thể tùy ý động thủ.

- Lần sau, lúc ngươi trở lại, rất có thể sẽ là thời khắc cuối cùng trong số mệnh của các ngươi.

Tô Tú Y nói.

Chương 235: Đi Tới Thánh Viện

Thiên Vương phong, bên trên đỉnh núi có một toà lầu cao bằng gỗ, đỉnh như chui vào trong mây.

Trên mái nhà, Ninh Hạo Thiên đi xa trở về đứng ở ngoài cửa sổ, ở bên trên độ cao ngàn trượng này, tầm mắt của hắn bao quát non sông, không khỏi khiến cho hắn sinh ra hào khí ngập trời.

Đặc biệt là nghĩ đến thu hoạch của chuyến này, tâm tình của hắn trở nên kích động, hận không thể lập tức bế quan tu luyện.

Nhưng trước đó, hắn còn muốn gặp một người, mẫu thân Tô Thuyên của hắn.

Rời khỏi bảo tháp, Tô Thuyên bỏ ra mấy ngày mới đến được Thiên Đạo môn, dựa vào thân phận mẫu thân của Ninh Hạo Thiên, nàng một đường thông suốt đi tới Thiên Vương phong, leo lên trên lầu cao.

- Mẫu thân đại nhân... Hả? Đã xảy ra chuyện gì?

Ninh Hạo Thiên nhìn thấy dấu bàn tay còn không biến mất trên mặt Tô Thuyên, hắn vừa áy náy lại vừa giận dữ.

- Còn không phải do tiểu súc sinh kia hay sao?

Nói tới chỗ này, Tô Thuyên cũng tràn ngập lửa giận.

- Giang Thần? Ta muốn giết hắn!

Ninh Hạo Thiên nói xong muốn đi Xích tiêu phong tìm Giang Thần tính sổ, có điều hắn lại bị Tô Thuyên ngăn cản.

- Con một mực nhường nhịn Giang Thần, thế nhưng mẫu thân lại phải chịu sỉ nhục như vậy, con há có thể thờ ơ không quan tâm hay sao? Huống chi Giang Thần yêu thích dựa thế lừa gạt người khác như vậy, đánh đuổi sư phụ, chỉ trích sư phụ không bảo vệ tộc nhân của đệ tử, mẫu thân cũng là người thân của con, lần này Thiên Đạo môn không bảo vệ được hắn nữa!

Ninh Hạo Thiên lạnh lùng nói.

- Vô dụng, khi ta tới đây, ta nghe người ta nói hắn đã khởi hành, hiện tại hẳn là đang trên đường đi tới Thánh Viện.

Tô Thuyên nói.

- Vậy con sẽ bắt người thân của hắn để tiết hận, coi như làm lợi tức!

Ninh Hạo Thiên nói gì cũng không thể cứ quên đi như vậy.

Nhìn dáng vẻ của hắn dường như là muốn đi tìm Cao Nguyệt gây phiền phức, Tô Thuyên lại nghĩ đến tình báo của Thiên Cơ các, trong lòng nổi lên vẻ bất an không tên.

- Hắn có thân phận gì, con có thân phận gì cơ chứ? Đối phó với mẫu thân của người khác chỉ là chuyện mà tiểu súc sinh kia có thể làm ra mà thôi, Hạo Thiên, con không thể tự cam đoạ lạc như vậy.

Tô Thuyên nói.

- Hả?

Lời này đã khiến cho Ninh Hạo Thiên sửng sốt, hắn trầm ngâm hồi lâu mới không cam lòng vung tay lên.

- Mẫu thân đại nhân, người cứ yên tâm đi, chờ sau khi con luyện thành Huyền vũ chân công, đến lúc đó, Giang Thần và tộc nhân của hắn sẽ không đáng để nhắc tới, coi như là động thủ ở Thiên Đạo môn thì cũng không có vấn đề gì cả.

Ninh Hạo Thiên tự tin nói.

Tô Thuyên vui mừng gật gù, chợt nhớ tới cái gì đó, khóe miệng nàng lộ ra một nụ cười tàn nhẫn, nói:

- Hạo Thiên, Hoàng gia từng nói, chỉ cần con có thể leo lên Thanh vân bảng thì sẽ cho phép chúng ta đối phó với Nam phong lĩnh, lửa giận của Thiên Phong đạo nhân cũng sẽ được bọn họ gánh chịu.

Nói xong, nàng lại bỏ thêm một câu:

- Chém giết Tam hoàng tử ở trước mặt mọi người, tiểu tử kia thực sự coi Hoàng thất là quả hồng mềm hay sao?

- Đây chính là chỗ tốt của thực lực, người mạnh mẽ, giá trị cũng sẽ càng lớn, con thân là Phò mã, vốn hoàng triều đã vừa ý rồi.

- Hừm, Hạo Thiên, con muốn bế quan bao lâu?

Tô Thuyên nói.

- Nếu như Cửu Tiêu Thần mạch còn ở đây thì ba, bốn tháng là có thể. Thế nhưng bây giờ Thần mạch chỉ còn lại ba cái, ít nhất cần thời gian gấp đôi trở lên, nếu như trong lúc đó Thần mạch lại biến mất thì còn chưa chắc chắn.

Nói đến đây, Ninh Hạo Thiên rất là không cam lòng và tức giận.

- Dư sức rồi, Giang Thần cũng chỉ đi Thánh Viện một năm mà thôi.

Tô Thuyên khích lệ nói.

- Vâng.

Tô Thuyên bỗng nhiên nghiêm túc quan sát Ninh Hạo Thiên mạo, vẻ vui mừng càng ngày càng đậm, nói:- Hạo Thiên, Giang Thần, Nam phong lĩnh đều là vấn đề nhỏ, tâm nguyện lớn nhất cả đời này của mẫu thân chính là trở lại Long vực, trở lại Thánh thành, mà không phải sống uổng ở nơi nhỏ bé này.

Năm đó nàng được gả tới Hỏa vực, rời khỏi khu vực trung tâm của Cửu Thiên đại lục, đây là nỗi khúc mắc của nàng, những năm này dù có nằm mơ thì cũng muốn trở về.

- Mẫu thân đại nhân, cứ giao cho con đi!

Ninh Hạo Thiên biết tâm nguyện của nàng cho nên càng muốn liều toàn lực để hoàn thành.

...

Như Tô Thuyên từng nói, Giang Thần đã xuất phát, rời khỏi Thiên Đạo môn.

Không có người đưa tiễn, bởi vì hắn không thích cảm giác ly biệt.

Tất cả hành lý được bỏ vào trong nạp giới, bên hông chỉ buộc một cây đao, Bạch Linh vẫn rất hoạt bát, lúc thì chạy đến phía trước, lúc thì vòng tới phía sau hắn.

Một người một hổ vui đùa với nhau.

Trên quảng trường ở kinh thành, hố to ba ngày trước bởi vì trận chiến của Giang Thần và Tam hoàng tử để lại đã được lấp đầy, bày ra một đống tảng đá chỉnh tề.

Một cơ quan giống như con chim lớn đang đứng ở chỗ kia, mỗi một linh kiện đều rất là vuông vức, chắp vá thành một con chim, không có chân thực như cơ quan thú mà trước đó Giang Thần từng thấy.

Thế nhưng, cơ quan giống con chim lớn hiện tại hoàn toàn không phải là thứ mà những cơ quan thú khác có thể so sánh được.

Giang Thần có thể cảm nhận được tư thế như công bằng, nghĩ tới tình cảnh khi giương cánh bay lượn, tuyệt đối sẽ rất là đồ sộ.

Sau khi tới gần, Giang Thần phát hiện ra trên lưng chim có người, hơn nữa còn không ít, làm cho hắn đến sớm có cảm giác như mình đã tới muộn.

Tôn giả Thánh Viện và năm người kia đã ở phía trên.

Nhìn thấy hắn đến, cũng không có ai oán giận, ngoại trừ Tôn giả Thánh Viện ra, năm người khác có chút sốt sắng và bứt rứt.

- Lên đây đi.

Tôn giả Thánh Viện nói.

Giang Thần gật gật đầu, mang theo Bạch Linh đi tới.

- Ngươi còn mang theo chiến sủng sao?

Lữ Phi kinh ngạc nói.- Hừm, Bạch Linh biết bay, có thể đi theo phía sau chúng ta.

Giang Thần nói.

- Không phải ta nói không được mang theo chiến sủng sao?

Lữ Phi vội vã giải thích, nhưng lại không tiện nói lời ra khỏi miệng.

Trong lòng những người khác rất rõ, điều mà bọn họ kinh ngạc chính là Giang Thần đi Thánh Viện còn mang theo Bạch Linh tới, chỗ kia vừa thần thánh vừa xa lạ, một con chiến sủng không nói tới việc phiền phức mà còn rất dễ dàng gặp phải phiền phức không đáng có.

- Không sao.

Thánh Viện Tôn giả nói.

Sáu người đã đến đông đủ, cánh của cơ quan giống con chim lớn bắt đầu vung lên, sức gió đáng sợ ở trong thời gian cực ngắn được ngưng tụ.

Cánh chim vỗ, cơ quan giống con chim lớn bay lên từ bình địa, đi thẳng lên trên bầu trời, quảng trường đã được chữa trị lại bởi vậy mà xuất hiện không ít vết rách.

Đi lên trên không trung, cơ quan giống chim lớn dùng một loại tốc độ kinh người phi hành.

- Không nên nhìn ra chung quanh, chung quanh chim có trận pháp bảo vệ, các ngươi sẽ không bị tốc độ như vậy xé rách, có điều con mắt của các ngươi sẽ không theo kịp tốc độ này.

Tôn giả Thánh Viện nói.

Một câu nói khiến cho sáu người giật nảy cả mình, tốc độ có thể xé rách được người sẽ kinh người thế nào chứ?

- Thừa dịp trong khoảng thời gian này, các ngươi có cái gì muốn biết thì cũng có thể hỏi ta.

Tôn giả Thánh Viện nói.

Sáu người nhìn nhau, nóng lòng muốn thử, nhưng ai cũng không tiện là người thứ nhất mở miệng.

- Tiền bối, chúng ta nên xưng hô người như thế nào đây, cũng không thể gọi tiền bối hay là Tôn giả được.

Lữ Phi là người thứ nhất nói chuyện, trước sau vẫn liều lĩnh như một.

Tôn giả Thánh Viện cười cợt, nói:

- Các ngươi gọi ta là Nam Công đi.

Nhìn thấy Tôn giả hiền hoà như vậy, bọn họ yên lòng, Trầm Hoan hỏi một vấn đề rất không rõ ràng, nói:

- Nam Công tiền bối, đi tới Thánh Viện, chúng ta phải chú ý tới cái gì vậy?

- Tuân thủ quy củ của Thánh Viện, chỉ đơn giản như vậy thôi, mặt khác không cần phải nói thêm hai chữ tiền bối nữa, nghe rất khó chịu.

Nam Công nói.

- Nam Công, chúng ta đi tới Thánh Viện một năm, thật sự có thể trở thành Thông thiên cảnh sao?

Trầm Hoan lại nói.

Hai vấn đề của hắn để lại ấn tượng trực tiếp hàm hậu cho những người khác.

- Chỉ cần cố gắng các ngươi sẽ phát hiện ra ở Thánh Viện, Thông thiên cảnh không phải là mục tiêu cao nhất để theo đuổi.

Nam Công nói.

Thông thiên cảnh cũng không phải là mục tiêu cao nhất theo đuổi? Như vậy thế nào mới là cao?

Trong lòng Trầm Hoan ngứa ngáy khó nhịn, còn muốn tiếp tục hỏi, thế nhưng hắn cũng cảm thấy không quá thỏa đáng cho nên mới giữ yên lặng.

- Nam Công, chúng ta phải chờ ở trong Thánh Viện một năm, trong lúc đó có sát hạch không?

Phi Nguyệt công chúa nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau