THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 221 - Chương 225

Chương 221: Thời Khắc Quyết Chiến (8)

Ầm ầm ầm!

Mỗi quyền mà Tam hoàng tử đánh ra đều có chứa tiếng sấm gió.

Giang Thần chỉ luôn phòng thủ, không ngừng bị bức lui, Xích tiêu kiếm sặc sỡ loá mắt, để lại ánh kiếm chằng chịt khắp nơi ở quanh thân, bảo vệ bản thân.

- Thật là mạnh mẽ!

Phi Nguyệt công chúa nhìn thấy không ngờ Giang Thần lại có thể chịu đựng được Tam hoàng tử ở trong trạng thái dốc toàn lực như thế, nàng giật nảy cả mình.

Gần như giống với Tiết Nhân Thiên, nàng cũng vô cùng hiểu rõ về Tam hoàng tử.

Phương thức tấn công lúc này của Tam hoàng tử không nói bất kì đạo lí gì cả, dùng lực lượng nhanh nhất mạnh nhất, mang theo xu thế như bẻ cành khô phá hủy kẻ địch.

Bất kể kẻ địch có chiêu thức tuyệt vời cỡ nào, đao pháp kiếm thuật tinh diệu cỡ nào thì đều bị đánh cho ngay cả phụ mẫu cũng không thể nhận ra được ở dưới thế công như thế.

Thế nhưng phòng ngự của Giang Thần lại rất hoàn mỹ, cho dù bị lực lượng mạnh mẽ bức lui, thế nhưng cũng không thể hơn được quy luật vạn vật bình thường, bản thân vẫn không phải chịu ảnh hưởng.

- Mũi kiếm của hắn cực kỳ sắc bén, có thể cắt ánh quyền ra, ngay cả Tam hoàng tử đi tới cận chiến thì cũng có thể nghênh ngang tránh đi, cho dù có tấn công như cẩu điên thì Giang Thần cũng vẫn có thể vận kiếm như thường, ba thước thanh phong dường như là cánh tay thứ ba của chính hắn vậy!

Chỉ có loại thực lực cấp bậc này như Dịch Thủy Hàn thì mới có thể nhìn ra được chỗ đặc sắc trong trận chiến đấu này.

Tam hoàng tử hung hăng công kích như vậy, đối với người bình thường mà nói, nếu cầm kiếm sẽ trở thành gánh nặng của chính mình.

Nếu như là bản thân Dịch Thủy Hàn thì hắn sẽ không làm được chuyện tiêu sái như thường như Giang Thần, trái lại kiếm thế sẽ bị quản chế, tiếp theo bộc lộ ra lỗ thủng, bị loạn quyền của Tam hoàng tử đánh chết.

- Ta không bằng hắn. Thế nhưng đây không phải là nguyên nhân tới từ kiếm đạo.

Dịch Thủy Hàn muốn tìm thấy vị trí đã gặp sự cố.

- Là thiên võ ý cảnh!

Phi Nguyệt công chúa trên tường thành đã nhìn ra nguyên nhân, cả người nàng ngây người ra như phỗng.

Thiên võ ý cảnh, chính là trạng thái gọi chung của Thiên Nhân hợp nhất và dung hợp võ học.

Nàng biết Giang Thần cũng đã nắm giữ Thiên Nhân hợp nhất, nhưng nàng có thể khẳng định trình độ vẫn không cao bằng nàng.

Nhưng mà hiện tại, hầu như đã vượt qua được nàng.

Trước sau chỉ có thời gian nửa ngày, mà nàng lại bỏ ra ròng rã nửa năm.

- Có thể nghỉ ngơi ở trong cửa truyền tống sáu mươi bốn phút, dùng biểu hiện bây giờ của hắn, quả thực đã tăng lên bốn phần mười thực lực, một phút mạnh thêm một thành, lời giải thích này tuyệt đối không khuếch đại!

Phi Nguyệt công chúa kinh ngạc, đồng thời lại một lần nữa cảm thấy tiếc nuối vì mình không thể đi vào bên trong cửa truyền tống.

- Đúng là công lao của thiên võ cảnh, Tam hoàng tử rất thông minh, là thiên tài hiếm có, nghênh dài tránh ngắn, dùng phương thức tuyệt nhiên không giống để cố gắng đối địch.

- Điên cuồng tấn công như vậy, mặc kệ là nắm giữ kiếm ý hoàn chỉnh, đao ý, thương ý hay là cái gì, dù cho là truyền nhân võ đạo thì cũng sẽ bị loạn quyền đánh chết.

- Nhưng mà, người hắn gặp phải là Giang Thần có thể đi vào thiên võ ý cảnh, như vậy hắn đã gặp phải khắc tinh rồi.

- Chuyện này không thể dự đoán được, quyền nhanh như chớp giật, con mắt của người ngoài nhìn vào cũng không theo kịp, chưa chắc Giang Thần đã có thể chống đỡ được.

Lão giả áo xám vẫn biểu hiện lạnh nhạt bởi vì cuộc chiến đấu này mà kích động theo, biểu hiện của Giang Thần đã vượt xa dự liệu của hắn.

Nếu như người trên đài không phải là Tam hoàng tử thì nhất định hoàng đế Đại Hạ sẽ rất cao hứng.

Hoàng đế Đại Hạ chần chờ một lúc, nói:

- Tôn giả, bất kể là nhi tử của ta hay là Giang Thần đều là nhân tài hiếm có, ai chết đi cũng là chuyện rất đáng tiếc, không bằng triệt kết giới đi, một khi song phương có ai gặp nguy hiểm đến tính mạng, chúng ta đều ra tay cứu giúp...- Không được.

Lão giả áo xám không chờ hắn nói hết lời thì đã lấy ra một quyển sách phát sáng, nói:

- Đây là nhiếp quang quyển, các loại tình hình xảy ra ngày hôm nay đã được ghi chép xuống, sau khi trở về Thánh Viện, sẽ phải giao lên trên.

- Thế nhưng chuyện này...

Đại Hạ hoàng đế muốn nói chuyện này thì có quan hệ gì cơ chứ, quy củ là chết, người là sống, có điều chú ý tới trên mặt Tôn giả hiện lên vẻ nghiêm túc, câu nói phía sau hắn không dám nói ra nữa.

- Quy củ của Thánh Viện, không có cách nào dễ dàng thay đổi được. Nhi tử của ngươi ý đồ giết người phá hoại tỷ thí của người khác, ta chỉ thủ tiêu tư cách của hắn đã là nể mặt chiêu đãi nhiệt tình mấy ngày nay rồi.

- Giang Thần đưa ra quyết đấu sinh tử, cũng chỉ có người trong cuộc như hắn đưa ra yêu cầu này thì mới có thể để cho nhi tử của ngươi tiếp tục tỷ thí mà thôi.

- Hiện giờ đang tiến hành sinh tử quyết đấu, ngươi lại muốn ta thay đổi, ngươi coi ta là cái gì?

Sau khi nói xong lời cuối cùng, lão giả áo xám từ trước đến nay thường thường không để lộ ra bất cứ ý tứ gì mà nay khí thế ác liệt, làm kinh động toàn bộ người ở trên tường thành.

Tiết Kính Thiên xoay người lại, nhìn thấy hoàng đế Đại Hạ đang hoang mang.

- Tôn giả, không phải ta có ý này.

- Được rồi, trước khi Giang Thần đề ra quyết đấu sinh tử, không phải ngươi cũng không tỏ thái độ sao? Không thể bởi vì hiện tại thế cuộc không tốt mà muốn thay đổi, ngươi không tôn trọng Thánh Viện, như vậy, Thánh Viện cũng sẽ không tôn trọng ngươi.

Lão giả áo xám thu khí tức lại, không mặn không nhạt nói.

- Ta đã hiểu rõ.

Trong lòng hoàng đế Đại Hạ rùng mình, không dám mở miệng tiếp nữa.

Hắn chỉ có thể chờ mong Tam hoàng tử có thể đánh bại được Giang Thần mà thôi.

Nhưng mà, Tam hoàng tử bên trong kết giới từ điên cuồng lúc đầu đã bắt đầu uể oải, hắn có thể cảm giác được rõ ràng lực lượng và tốc độ của mình đang giảm xuống.

- Ngươi nói xem, Phụ Hoàng ngươi có thể lo lắng cho ngươi, sợ sệt việc ngày hôm nay ngươi sẽ phải chết ở chỗ này hay không?Áp lực của Giang Thần giảm lớn, lại mở miệng nói một câu trêu tức đối phương.

- Ngươi làm càn...

Tam hoàng tử đỏ mặt lên, khuôn mặt bắt đầu vặn vẹo, có điều lời vừa nói ra khỏi miệng thì hắn đã hối hận, Giang Thần đang cố ý kích thích hắn, ở trong chớp mắt này, kiếm thế đã đổi từ thủ sang công, phá tan quyền kình của hắn.

- Ta rất hiếu kì, ngươi hoành hành không cố kỵ như vậy, có lẽ ngươi chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày ngươi bị như thế này đúng không?

Giang Thần lại hỏi.

- Ta...

Tam hoàng tử mở miệng ra muốn mắng, thế nhưng Xích tiêu kiếm của Giang Thần hoàn toàn không cho hắn bất kỳ cơ hội nào cả.

Nếu như nói vừa nãy hắn tấn công là một người điên không cho kẻ địch cơ hội thở lấy hơi, như vậy sự phản công của Giang Thần là một tấm lưới tử vong đang dần dần thu hẹp lại.

Một khi rơi vào trong đó, chắc chắn sẽ phải chết, võ học của hắn không cao cho nên không có quyền lên tiếng, chỉ có thể lấy man lực phá đi mà thôi.

- Ngày hôm nay ngươi chết ở trước mặt nhiều người như vậy, ngươi cảm thấy sẽ có bao nhiêu người hoan hô kêu to khi ta cắt yết hầu của ngươi chứ?

Giang Thần nói.

Tam hoàng tử tức giận đến độ phổi sắp nổ tung, nếu như ánh mắt có thể giết người thì hắn đã sớm xé nát Giang Thần vô số lần rồi.

- Hắn đang làm dao động ta, muốn tìm cơ hội.

Tam hoàng tử nhắc nhở chính mình, có điều nhược điểm của hắn đã bạo lộ ra, võ học yếu đuối cho nên hắn chỉ có thể cảm giác được nguy hiểm, nhưng lại không biết phá giải ra sao.

Hắn chỉ có thể mỗi lần ngay khi trực giác nguy hiểm đến thì dùng hết toàn lực đánh ra một quyền mà thôi.

Thế nhưng cảm giác nguy hiểm lần sau so với lần trước còn mãnh liệt hơn nhiều.

- Song lôi cùng vang!

Tam Hoàng tử không hóa giải được kiếm thức tinh diệu của Giang Thần, nếu cứ tiếp tục nữa hắn sẽ khiến cho mình rơi vào tuyệt cảnh.

Kết quả là hắn điều động lực lượng toàn thân, song quyền đánh vào trên mặt đất.

Nương theo chấn động, quyền kình không chỉ làm cho hai người tách ra mà càng bổ ra một cái hố sâu ở trên mặt đất.

Xích tiêu kiếm trong tay của Giang Thần không ngừng run rẩy, mãi mà không chịu dừng lại, còn có tiếng kiếm reo vang vọng rất lâu.

Tam hoàng tử cũng không dễ chịu, hắn mạnh mẽ dùng một chiêu này, cả người khó chịu không nói nên được thành lời.

- Lúc trước ở Thiên Đạo môn ta nên liều lĩnh giết chết hắn!

Tam hoàng tử cảm thấy hối hận, nếu như lúc trước làm như vậy thì hắn sẽ không cần vất vả giống như bây giờ nữa.

- Ta là hậu kỳ đỉnh cao, bốn mươi chín cái thần huyệt, dù cho hắn có bốn mươi cái, chỉ cần không đạt đến số lượng bốn mươi chín thì cũng không phải cùng một cấp bậc với ta.

- Là ta, là ta cho hắn giãy dụa, có được cơ hội như hiện tại.

Ở trong khoảng thời gian ngắn Tam hoàng tử đã tỉnh táo lại, xem kỹ thế cuộc, nhìn Xích tiêu kiếm còn đang rung động trong tay của Giang Thần, hắn đã tìm về sự tự tin của mình.

Ít nhất, một thân lực lượng này vẫn có thể đưa đến tác dụng cho hắn.

Chương 222: Thời Khắc Quyết Chiến (9)

- Kiếm của hắn rất lợi hại, có thể cắt quyền kình ra, lại là thiên võ ý cảnh, ta ngạnh kháng sẽ không chiếm được chỗ tốt.

- Nhưng, chủ yếu nhất vẫn là ta không coi hắn là chuyện đáng kể gì cả, dẫn đến chịu thiệt.

- Ánh kiếm của hắn sắc bén, cũng có cực hạn, thiên võ ý cảnh cao đến đâu thì cũng không thể nghịch thiên được.

- Như vậy ta sẽ bày ra toàn bộ thực lực, để cho hắn biết mình nhỏ bé yếu đuối tới mức nào!

Tam hoàng tử không ngừng suy nghĩ, rốt cục đã bình tâm lại, hít thở từ từ trở nên vững vàng.

- Vừa nãy ngươi đã dùng toàn lực đúng không? Không cần phủ nhận, ta có thể cảm ứng được.

Tam hoàng tử nói.

Giang Thần nhún vai một cái, chẳng muốn nhiều lời.

Trên thực tế, đúng là hắn đã bị Tam hoàng tử nói đúng, kiếm cương của hắn hầu như đã được mở đến mức tận cùng, thiên võ ý cảnh cũng vậy, có thể nói là hắn đã thi triển ra tất cả bản lĩnh của mình.

Dù sao, Tam hoàng tử công kích giống như mưa to gió lớn vậy, có thể trực tiếp đánh chết bất kỳ một ai bên trong thập nhị cường, trừ Giang Thần hắn là ngoại lệ ra mà thôi.

- Hắn tuy rằng càn rỡ, thế nhưng cũng không phải là gia hỏa có đầu óc đơn giản đâu, cũng có chút bản lĩnh.

Vốn là Giang Thần còn nghĩ xem liệu có thể như lần trước đối mặt với Mặc Ly hay không, khi đó có thể tiết kiệm không cần dùng tới công pháp huyền bí.

Hiện nay xem ra, nhất định phải dùng tới, kết hợp với Sát na kiếm pháp thì mới có cơ hội thắng lợi.

- Nếu như một kiếm thất bại, cảnh giới chênh lệch sẽ khiến cho ta mất mạng ở nơi đây!

Ý thức được điểm ấy, nụ cười trên mặt Giang Thần thu lại, vẻ mặt trở nên nghiêm nghị.

Hai người đều bất ngờ về thực lực của lẫn nhau, mà các khán giả ở đây thì không chỉ có là bất ngờ, mà toàn bộ đều há hốc mồm.

Từ một góc độ khác mà xem, Tam hoàng tử có thể làm cho Giang Thần từ cửa truyền tống đi ra toàn lực ứng phó, đây là chuyện mà các đối thủ trước đó đều không làm được.

Thế nhưng vấn đề là, Tam hoàng tử chính là hậu kỳ đỉnh cao, có bốn mươi chín cái thần huyệt, là nhân vật có tư cách đi đột phá Thông thiên cảnh.

Mặc dù nói võ học thường thường, nhưng mà có công pháp huyền bí, một quyền có thể phá tan núi nhỏ, võ học hay là không có võ học đã không đáng kể nữa rồi.

Đối mặt với một đối thủ như vậy thế nhưng lại giống như một đứa bé bị đưa tới trước mặt gấu đen rồi lao vào cắn xé vậy.

Điểm có thể hồi hộp duy nhất là có thể chống đỡ được bao lâu, sẽ chết ra sao mà thôi.

Ai nghĩ đến Giang Thần lại có thể chống đỡ được đến hiện tại, thậm chí trong quá trình giao chiến còn chiếm cứ thượng phong.

Đối mặt với quyền ấn mà ai nhìn cũng phải hoảng sợ thì Xích tiêu kiếm trong tay hắn thiên biến vạn hóa, chằng nhịt khắp nơi, dùng tiết tấu của chính mình để hóa giải nguy cơ.

- Nếu như cảnh giới tương đồng, chẳng phải hắn chỉ cần dùng một kiếm đã có thể giết chết Tam Hoàng tử rồi hay sao?

- Trên đời này không có nếu như.

- Tam hoàng tử còn có giữ lại đó, không biết Giang Thần có thể chống đỡ được nữa hay không.

- Khó nói, mới vừa rồi khi so chiêu cùng Tam hoàng tử, rõ ràng hắn đã vận dụng toàn lực, từ biểu hiện có thể thấy được rất rõ.

Trong tiếng bàn luận, người sốt sắng nhất không ai ngoài người của Thiên Đạo môn.

Viên Hồng trưởng lão, đường chủ Hình Pháp đường, Truyền Công trưởng lão và Dược trưởng lão, bốn vị nhân vật then chốt đều đang nhìn xuống bên dưới.

Mãi đến khi Giang Thần và Tam hoàng tử tách ra thì mới tạm thời yên tĩnh lại.

Lúc này, bốn người phát hiện ra lòng bàn tay của mình đều là mồ hôi.

- Từ biểu hiện của Giang Thần, thu được tiêu chuẩn tiến tu không phải là việc khó, nếu như không quyết chiến sinh tử cùng với Tam hoàng tử thì tốt.

Đường chủ Hình Pháp đường nói.

- Đúng vậy, Giang Thần này thật đúng là, nếu đã từ Vạn thú vực đi ra, vì sao còn phải mang mặt nạ cơ chứ?

Truyền Công trưởng lão rất không hiểu nói.

- Lẽ nào là trách chúng ta không đi cứu viện hắn hay sao?Dược trưởng lão suy đoán nói.

- Hừ, nếu như chúng ta tiến vào Vạn thú vực thì sẽ lập tức trở thành cái đích cho chúng nhân chỉ trích, trở thành nguy cơ lớn lao của Thiên Đạo môn, một tên đệ tử như hắn còn dám trách chúng ta chỉ nhìn mà không đi cứu hay sao?

Viên Hồng trưởng lão hừ lạnh một tiếng, hắn là người đứng bên Ninh Hạo Thiên, vì lẽ đó vừa nãy hắn căng thẳng, sợ Giang Thần đạt được thắng lợi.

Lúc này, một bóng người bay về phía bảo tháp, là Chấp Kiếm trưởng lão của Quy Nhất kiếm phái.

- Ta nói tại sao Thiên Đạo môn lại phái ra bốn vị trưởng lão, hóa ra là có sắp xếp như thế, chỉ là không biết tại sao phải để đệ tử trong môn mang mặt nạ chứ? Lẽ nào là làm ác, cho nên sợ người ta trả thù sao?

- Trước đó các ngươi đã tới Thiên Đạo môn trách hỏi, hành động của Giang Thần đối với đệ tử của các ngươi ở Vạn thú vực, không có trái với bất kỳ một môn quy nào hết.

Đã không nể mặt mũi thì bốn vị trưởng lão cũng không cho bọn họ sắc mặt tốt.

- Không sai, đệ tử của Thiên Đạo môn không có quy củ đứng nhìn người ta giết người.

Dược trưởng lão cứng rắn nói.

- Hừ, không phải là ta đến để truy cứu trách nhiệm, sẽ có người nói cho hắn biết, kẻ ác tự có kẻ ác trị.

Chấp Kiếm trưởng lão cười lạnh nói:

- Đáng tiếc, một thiên tài kiếm khách ưu tú như vậy lại sắp phải chết, đối với Thiên Đạo môn các ngươi mà nói, đây cũng là đả kích không nhỏ đúng không?

Mặc dù là một câu câu hỏi, có điều hắn không đợi đám người trả lời thì đã để lại một bóng lưng rồi rời đi.

- Đáng ghét! Giang Thần này thắng thì còn tốt, thế nhưng nếu thua…

Viên Hồng trưởng lão không chịu được phần uất ức này, cho nên lập tức đổ lên trên người của Giang Thần.

- Bất kể nói thế nào, thông báo chuyện này cho môn phái đi.

Truyền Công trưởng lão nói.

Người ở đây giống như Chấp Kiếm trưởng lão cũng không phải là con số ít, bởi vì thế lực ở Vạn thú vực đã từng ăn qua thiệt thòi từ tay Giang Thần cũng không chỉ có một mình Quy Nhất kiếm phái mà thôi.

Nói thí dụ như Mặc gia, Mặc Cuồng trong thập nhị cường chính là Đại thiếu gia của Mặc gia.

Tam đệ của hắn và một biểu muội đã chết ở trong tay của Giang Thần.

Chỉ là bởi vì Giang Thần có thể mạnh mẽ chống lại lửa giận của Tam hoàng tử cho nên Mặc Cuồng cũng không tốn sức đi bộc phát lửa giận của mình mà thôi.Còn có Bách Lý Ly của Bách Lý gia nữa, nàng vốn đang cao hứng vì Giang Thần chết ở Vạn thú vực.

So với những người này thì còn có người chờ mong Giang Thần thắng lợi.

Nói thí dụ như Thủy Sanh, từ khi phát hiện nam tử đeo mặt nạ chính là Giang Thần, kinh hỉ tràn ngập phương tâm, làm cho những đệ tử khác trong Linh Lung môn lơ ngơ.

Sư tỷ Chỉ Như của nàng thì lại tỉnh táo hơn rất nhiều, biết hiện tại không phải là thời điểm để cao hứng, Giang Thần sống sót mới là chuyện quan trọng nhất.

Nếu không, trải qua thiên sơn vạn thủy, vạn dặm độc hành, đi tới trước mặt người khác chịu chết, như vậy cũng coi như là trò khôi hài.

Tam hoàng tử có đủ thực lực biến Giang Thần thành chuyện cười.

Sau khi hai người điều tức, hắn vung nắm đấm lên đánh lên lồng ngực của chính mình, mỗi một quyền hạ xuống, trong cơ thể sẽ truyền đến tiếng sấm minh, lực lượng lập tức tăng vọt theo.

Ba quyền đánh xuống, thân thể của hắn trở nên khỏe mạnh hơn nữa, bắp thịt đột nhiên xuất lên, như đá hoa cương vậy, rất là cứng rắn.

Quanh thân ngưng tụ ra từ trường vô hình, kéo mái tóc màu đen và tay áo.

- Ngươi có thể chết ở trạng thái toàn lực của ta là vinh hạnh của ngươi.

Sau khi làm xong tất cả những thứ này, Tam hoàng tử mở miệng lần nữa, âm thanh từ tính mười phần, mang theo tiếng vang.

Còn chưa ra quyền, chỉ riêng phần khí diễm này cũng đã khiến cho vô số người giật mình.

Khi năm ngón tay của Tam hoàng tử nắm lại, có thể cảm nhận được gió tự động tụ lại ở bên trong quyền, hình thành một cái vòng xoáy lấy nắm đấm của hắn làm trung tâm.

Phanh!

Tam hoàng tử hơi suy nghĩ, ánh sáng nhảy lên, dọc theo vòng xoáy mà tỏa ra, hình thành một cái điện lưu cường độ cao.

Tam hoàng tử muốn gây ra áp lực cho Giang Thần, một nắm đấm khác cũng ngưng tụ quyền kình điện lưu giống như bên còn lại.

- A!

Nương theo tiếng gầm lên giận dữ, từ trường quanh người hắn cũng thả ra một lượng lớn ánh sáng, hình thành một vòng phòng ngự tuyệt đối, một kiện khôi giá bằng sấm sét mà kẻ địch không thể chạm vào được.

Rầm!

Những người còn lại trong thập nhị cường không còn một chút ngạo khí gì nữa, bất kể là Dịch Thủy Hàn hay là Lữ Phi cũng vậy.

Bọn họ chỉ có một ý nghĩ, vui mừng vì người trên đài không phải là mình.

Nếu như không phải Tam hoàng tử muốn ẩn giấu thực lực của chính mình thì tuyệt đối có thể đứng vào ba vị trí đầu của Tân hỏa bảng.

Cũng khó trách khi hắn đối mặt với Giang Thần khiêu chiến lại xem thường như vậy.

- Phù!

Mặt của hoàng đế Đại Hạ giãn ra, cười cười, tảng đá lớn trong lòng hạ xuống, thầm nói:

- Hóa ra đã nắm giữ đến tuyệt thức, đúng là, không ngờ tiểu tử này cũng không nói với ta.

Thiên lôi quyền, không có chiêu thức, tuyệt thức cũng chỉ là vận dụng lực lượng thuần túy mà thôi, nhưng mà có thể xưng là tuyệt thức, tự nhiên sẽ có chỗ độc đáo của nó.

Tam hoàng tử lúc này, dù cho không ra quyền thì cũng có thể dựa vào trạng thái hiện tại đâm chết người ta.

Khắp toàn thân hắn từ trên xuống dưới đều trở thành vũ khí trí mạng.

- Nếm thử lửa giận của ta đi.

Tam hoàng tử bước lên phía trước, mặt đất dưới chân vỡ tan, hai nắm tay khủng bố đánh ra, quyền kình thao thao bất tuyệt, hủy thiên diệt địa.

- Trường hồng kiếm pháp: Trường hồng quán nhật!

Chương 223: Thời Khắc Quyết Chiến

Giang Thần biết tránh không thoát cho nên liều mạng toàn lực nghênh đón.

- Ngu xuẩn!

Tam hoàng tử hét lớn một tiếng, trên song quyền bùng nổ ra chín lần tiếng vang sấm sét.

- Vang chín lần?

Chuyện này đã vượt xa ra khỏi dự liệu của Tiết Nhân Thiên, lúc này hắn đã bắt đầu đồng tình với kẻ đáng thương như Giang Thần này.

Sau khi một tiếng sét cuối cùng vừa dứt, Xích tiêu kiếm và song quyền va chạm, hư không giữa hai người như sắp bị phá vỡ vậy.

Xích tiêu kiếm thoát tay bắn ra, người của Giang Thần như diều đứt dây bay ra ngoài.

Tam hoàng tử thì trái lại, vẫn vững vàng đứng ở nơi đó, cũng không lui lại nửa bước nào cả.

Hơn nữa điện lưu trên song quyền còn chưa biến mất, vẫn đang nhanh chóng khôi phục lại.

Giang Thần mạnh mẽ đập vào trên vách của kết giới trong suốt, phát ra tiếng vang trầm không thua gì sấm sét, khiến cho người ta không khỏi lo lắng việc nội tạng của hắn có thể bị phá nát hay không.

Cũng may, sau khi đập vào vách tường kết giới thì Giang Thần đã khống chế lại thân thể, vững vàng đáp xuống trên mặt đất.

Đột nhiên, trên mặt hắn hiện lên vẻ thống khổ, nửa quỳ ở trên mặt đất, phun ra một ngụm máu lớn.

Nhìn thấy tình cảnh này, mọi người đồng thời ồ lên, đối với kết quả đã sớm được dự đoán này, có người đồng tình, có người thương hại.

- Giang Thần sư huynh!

Vẻ vui sướng trên khuôn mặt của Thủy Sanh biến mất không còn tăm hơi, gấp đến độ sắp muốn khóc lên.

- Quá miễn cưỡng.

Chỉ Như không đành lòng, đưa tay vỗ vào trên bả vai của Thủy Sanh, an ủi:

- Dũng khí ngày hôm nay của Giang Thần sẽ được người ta vĩnh viễn ghi nhớ trong lòng.

- Đáng đời!

Cũng có người rất là thoải mái, Bách Lý Ly của Bách Lý gia hoan hô kêu to.

Văn Tâm hoảng hồn, chạy đến bên người Sở Lạc, hỏi dò sau khi Giang Thần lên đài đã từng nói cái gì.

Thế nhưng Sở Lạc còn lo lắng hơn so với nàng, cho nên không nói ra được cái gì cả.

Trong lúc hỗn loạn, vẻ mặt Tam hoàng tử kiêu căng, từng bước một đi về phía Giang Thần.

- Ngạo khí của ngươi đâu rồi?

- Sự tự tin nói muốn giết ta khi ngươi ở Thiên Đạo môn đi đâu rồi? Ngươi vì trả thù mà đến, kết quả này ngươi đã thỏa mãn chưa.

Tam hoàng tử nói từng câu từng câu, khiến cho người ta tiếc hận không ngớt.

Đội trưởng Cao Hùng của binh sĩ Thành phòng nở nụ cười, thầm nói:

- Nếu như hắn không gặp phải Tam hoàng tử, thu được tiêu chuẩn tiến tu thì quả thực ta sẽ hối hận, thế nhưng hiện giờ…

Lúc này, Giang Thần chống thân thể đứng lên đến, nói:

- Ta còn tưởng rằng một quyền toàn lực của ngươi còn có thể mạnh mẽ hơn một chút kia.

Hắn lau vết máu ở khóe miệng, lại khôi phục lại vẻ không có gì phải lo sợ trước kia.

- Ngu xuẩn!

Tam hoàng tử bĩu môi, thân thể biến mất không còn tăm hơi ở tại chỗ, sau một giây đã xuất hiện ở phía sau lưng của Giang Thần, một quyền được đánh ra, thân thể của Giang Thần từ bên này kết giới bay đến đầu bên kia, còn thảm hơn hồi nãy.

Lúc rơi xuống đất hắn trực tiếp nửa quỳ xuống, lần nữa phun ra một ngụm máu tươi.

Sưu!

Tam hoàng tử ở trạng thái đỉnh cao đi tới trước người của hắn, lạnh lùng nói:
- Kiếm thuật của ngươi đâu rồi? Ngươi thân là truyền nhân kiếm đạo, phong thái của ngươi đâu? Tại sao ta chỉ thấy, ngươi chỉ là một con giun dế mà ta có thể tùy ý giẫm đạm cơ chứ?

- Giun dế mà cũng có thể tiếp hai quyền của ngươi sao? Xem ra ngươi cũng không ra sao cả rồi đấy.

Giang Thần cười nhạo nói.

Đến chết, hắn vẫn mạnh miệng như thế.

- Không có thực lực mà mạnh miệng thì ngươi chỉ là một chuyện cười mà thôi.

Tam hoàng tử cười lạnh một tiếng, lại phóng lên, song quyền không ngừng đánh ra, xem Giang Thần là một đống cát, nắm đấm đáng sợ như giọt mưa hạ xuống, tàn nhẫn khiến cho người ta không đành lòng nhìn thẳng.

- Đây chính là kết cục của ngươi dám đắc tội Tam hoàng tử ta.

Sắp sửa bị thua mà còn gặp trọng kích như vậy, chuyện này cũng phù hợp với tác phong của Tam hoàng tử.

Giang Thần bị đánh cho thần trí không rõ cố gắng chống thân thể không để ngã xuống, bi ai thê lương. Đặc biệt là khuôn mặt trúng quyền, khiến cho người ta hoài nghi liệu hắn có thể bị đánh chết tươi hay không.

- Một người là hậu kỳ đỉnh cao, một là trung kỳ viên mãn, chênh lệch thực sự quá lớn.

- Lúc trước Giang Thần đánh đều là dùng võ học tranh tài, Tam hoàng tử thì lại là lực lượng thuần túy.

- Oai của sấm sét lại được vận dụng thành thạo như vậy, như vậy cũng được coi là một loại võ học đó.

- Đáng thương cho Giang Thần, nếu như ngày hôm nay hắn không tìm đến Tam hoàng tử gây phiền phức thì sẽ không như vậy rồi.

Mọi người cùng nhau thảo luận, nguyên nhân Giang Thần bị thua đúng như lúc vừa mới bắt đầu mọi người đã suy nghĩ vậy, chênh lệch cảnh giới quá to lớn.

Xích tiêu kiếm bị đánh bay đến góc, ánh sáng nhanh chóng ảm đạm đi, như là đang mặc niệm cho chủ nhân vậy.

Trên thành tường, lão giả áo xám có chút đứng ngồi không yên.

- Tôn giả, biểu hiện của tiểu nhi được chứ?

Hoàng đế Đại Hạ nói.

Lão giả áo xám trầm mặc không nói, như là không nghe thấy lời này của hắn vậy.

Trong lòng hoàng đế Đại Hạ vui sướng, cho dù không dám đắc tội với Tôn giả Thánh Viện, thế nhưng có thể đắc ý một lần như vậy cũng là một việc vui trong nhân sinh của hắn rồi.

Phanh!
Lại là một trọng quyền đánh tới, lúc này Giang Thần lần nữa bị đánh bay, lần này là trực tiếp lăn xuống mặt đất.

Nhưng mà, ngay khi tất cả mọi người nghĩ mình đã là một đống bùn nhão thì Giang Thần đã lần nữa đứng lên.

- Không cần phải lên nữa!

Sở Lạc và Văn Tâm khóc nức nở kêu lên.

- Đúng như ta suy nghĩ, quyền của ngươi cũng chỉ như nữ nhân mà thôi.

Lúc Giang Thần nói chuyện không thèm ngẩng đầu lên nhìn về phía phương hướng Tam hoàng tử, dường như vẻ ngông cuồng tới từ tận trong xương, không có gì có thể dập tắt được.

- Hiện giờ ngươi đã trở thành chuyện cười, để cho ta tới kết liễu tính mạng của ngươi đi.

Tam hoàng tử nhìn chung quanh, đại đa số người đều có phản ứng như suy nghĩ của hắn vậy.

- Đây chính là kết cục khi dám đối nghịch với bổn hoàng tử!

Hắn chỉ tay về phía Giang Thần, tiếp theo bùng nổ ra khí thế kinh người, giơ nắm đấm lên rồi phóng đi.

Một quyền này là muốn triệt chấm dứt tính mạng của Giang Thần.

Có điều, Giang Thần cúi thấp đầu như đang đọc thầm cái gì đó.

- Khí ngũ hành điều âm dương, tổn thương lòng phổi thúc gan ruột. Giấu đi cách tinh thất ý hoảng hốt, tam tiêu tề nghịch hề hồn phách tung bay.

- Tiên thuật: Nghịch vô cực!

Giang Thần đang ở gần tử vong, ngay khi Tam hoàng tử tới gần thì dường như hồi quang phản chiếu vậy, thân thể lần nữa thẳng tắp, khí thế không gì sánh kịp bộc phát ra.

Tóc đen tung bay, thương thế trên người nhanh chóng khôi phục, máu tươi ứ đọng trên mặt cũng đã biến mất không còn tăm hơi.

Lúc ngẩng đầu lên, gương mặt kia để lộ ra vẻ quật cường, kiên định, lạnh lùng.

Hai mắt đen kịt như bầu trời đêm, trong đó có một luồng sắc bén và lạnh lẽo giống như dao cạo vậy.

Phanh!

Hắn giơ tay lên, một tay đón nhận nắm đấm của Tam hoàng tử, quyền chưởng đụng nhau, ai cũng không lui lại, hai chân bị hãm sâu vào bên trong mặt đất.

- Cái gì?

Biến hóa kịch tính khiến cho người ta không kịp phản ứng, đặc biệt là Tam hoàng tử.

Giang Thần không hiểu chưởng pháp, nói cách khác, hắn đang dựa vào lực lượng của bản thân mà tiếp được một quyền của mình.

Hắn không dám tin tưởng khi nhìn về phía quyền của mình, nhìn lên trên bàn tay đánh vào Giang Thần, nếu nhìn kỹ thì sẽ phát hiện ra trên bề mặt da có ánh sáng óng ánh.

Không đúng, là khắp toàn thân từ trên xuống dưới đều là như vậy. Nếu như nhìn sơ qua sẽ không phát hiện ra, thế nhưng chỉ cần chăm chú thì sẽ phát hiện ra trạng thái của Giang Thần hiện tại không phải là người.

- Quyền của ngươi, thực sự là không hề có một chút khí lực nào cả.

Giang Thần uốn vai một cái, mượn lực đẩy về phía trước, đánh bay Tam hoàng tử ra ngoài.

Tuy rằng không thảm giống như Giang Thần vừa nãy, thế nhưng hai mũi chân của Tam hoàng tử vẫn dính mặt đất rồi trượt ra hơn mười thước về phía sau.

Hơn mười thước, khoảng cách rất là ngắn.

Nhưng mà đã vượt qua cực hạn suy nghĩ của vô số người ở đây.

Giống như ban ngày nhìn thấy mặt trăng ở trên trời vậy, tảng đá mở miệng nói chuyện vậy, cảm giác rất là hoang đường.

Lại nhìn Giang Thần, nào còn giống như vừa nãy nữa chứ, khí thế so với lúc vừa mới bắt đầu còn mạnh hơn, cả người để lộ ra vẻ thần bí không cân nhắc ra được.

Thương thế vừa nãy hoàn toàn biến mất, giống như chưa từng xảy ra vậy.

Chương 224: Tam Hoàng Tử, Chết!

Đây chính là lá bài tẩy to lớn nhất khiến cho hôm nay Giang Thần muốn giết Tam hoàng tử.

Một môn công pháp huyền bí, bởi vì hiệu quả thần kỳ cho nên có thể xưng tụng là tiên thuật.

Khi chiến đấu, vận chuyển môn công pháp huyền bí này, như vậy sau khi bị thương, tất cả sẽ hóa thành lực lượng của bản thân.

Thương thế càng nghiêm trọng thì uy lực sẽ càng khủng bố hơn.

Từ việc hắn có thể tiếp được trọng quyền của Tam hoàng tử là có thể nhìn ra được nó mạnh mẽ đến đâu.

Có điều, trạng thái như vậy cũng chỉ có thể duy trì được mấy phút mà thôi.

Giang Thần không dự định chơi tiếp cùng Tam hoàng tử, hắn phải hoàn thành mục tiêu hôm nay.

- Đệ nhị tuyệt thức: Lôi Minh Cửu Châu!

Tam hoàng tử còn lo lắng hơn so với hắn, sau khi nhìn thấy Giang Thần lại một lần nữa hành động vượt quá dự đoán của mọi người, hắn chỉ cảm thấy như là ác mộng mà thôi.

Hắn muốn dùng đòn mạnh nhất để phá hủy đi tất cả tất cả, mặc kệ đó là cái gì.

Quyền thế đánh ra, đồng thời Tam hoàng tử cũng biến thành trạng thái không phải người, khắp toàn thân có ánh sáng bạo phát, sau đó quyền kình cũng xuất hiện tàn phá khắp nơi.

Bên trong kết giới, mặt đất lần nữa bị gây vạ, giống như đậu hũ bị cắt ra vậy, đang hạ xuống.

Hống!

Song quyền của Tam hoàng tử đánh vào trên mặt đất, điện lưu thông qua mặt đất phá hủy tất cả, sấm sét phẫn nộ phun trào, đầy rẫy mỗi một góc ở trong kết giới.

Chợt, Tam hoàng tử như một cái vòng nhanh chóng bay ra ngoài.

- Kiếm đến.

Giang Thần không có gì lo sợ, dường như ngày tận thế tới thì cũng không có quan hệ gì tới hắn vậy, hắn vung tay lên, Xích tiêu kiếm tự động bay đến tay trái của hắn.

- Sát na kiếm pháp: Thức thứ nhất!

Giang Thần ném đi tất cả tạp niệm, chìm đắm ở bên trong thế giới của kiếm.

Trong giây lát này, bên trong kết giới tràn ngập sấm sét phẫn nộ, ánh kiếm tỏa ra, muốn chống lại với nó.

Sau đó trong hai đến ba giây, mọi người không có cách nào nhìn thấy rõ được chiến đấu ở bên trong kết giới, chỉ cảm thấy quyền kình và ánh kiếm như hung thú đang tranh đấu vậy.

Chiến đấu lần này đã vượt xa chiến đấu của cấp bậc Thần Du cảnh.

Cũng may mà có kết giới, nếu không toàn bộ quảng trường sẽ gặp xui xẻo theo.

Phốc!

Mắt thường không có cách nào thấy rõ tình hình chiến đấu, thế nhưng lỗ tai lại nghe thấy một tiếng vang giòn.

Sau đó, giống như một thứ gì đó bay hơi, ánh sáng bên trong kết giới đang nhanh chóng biến mất.

Tức thì, hai mắt của mọi người không dám nháy lấy một cái, chỉ lo bỏ qua bất kỳ một chi tiết nhỏ nào đó.

Vào lúc ánh sáng tản đi, mặt đất bên trong kết giới trầm xuống mấy chục thước, như là một cái bát tô chụp lên trên mặt đất vậy.

Ở nơi sâu xa nhất kia, Giang Thần cầm kiếm đứng lặng ở đó, thời gian như đã bất động.

Ầm!

Ngay khi mọi người tìm kiếm bóng người của Tam hoàng tử khắp nơi thì hắn từ chỗ cao nhất của kết giới rơi xuống, mặt úp sấp về phía mặt đất.

- Trời ạ!

Sau khi nhìn rõ tình hình của Tam hoàng tử, không ít người như sắp phát điên.

Lúc này Tam hoàng tử đã trở thành một người máu, trên người đâu đâu cũng có vết thương từ kiếm, máu còn đang không ngừng chảy ra.

Đám binh sĩ hoàng triều trên quảng trường xông tới, nhưng lại bị kết giới chặn ở bên ngoài.

Sau đó, bọn họ đưa ánh mắt nhìn về phía Tiết Kính Thiên trên tường thành.

Tiết Kính Thiên nhìn về phía hoàng đế Đại Hạ.

Hoàng đế Đại Hạ mau mau đứng dậy, lớn tiếng nói:

- Giang Thần, kính xin hạ thủ lưu tình, cho dù ngươi đưa ra bất kỳ yêu cầu gì thì ta cũng có thể đồng ý.Hắn bắt lấy trọng điểm, biết không thể nghĩ biện pháp từ trên người của Tôn giả Thánh Viện cho nên mới đặt hi vọng ở trên người của Giang Thần.

Hồi hộp rất nhanh đã từ thắng bại biến thành lo lắng liệu Giang Thần có thể sẽ giết chết Tam hoàng tử hay không.

Tất cả xảy ra quá nhanh, kích thích làm cho trái tim của không ít người sắp không chịu đựng nổi nữa.

- Sẽ giết sao? Thật sự sẽ giết sao?

- Khó nói, dù sao cũng là hoàng tử, là người của hoàng thất.

- Nói không chừng Giang Thần sẽ nhờ vào đó để làm cho Hắc Long thành thả phụ thân hắn.

- Vấn đề là hiện tại sinh tử của Tam hoàng tử đang ở trong một ý nghĩ của Giang Thần, một khi kết giới bị thu hồi, vậy thì không phải rồi.

Mọi người nghị luận sôi nổi, trong lòng bàn tay của tất cả mọi người đều là mồ hôi, căng thẳng đến cực điểm.

Nhưng mà, Giang Thần quay lưng về phía Tam hoàng tử mà đứng, mắt hơi lim dim, không nhúc nhích, không biết đang suy nghĩ cái gì.

- Ha ha ha ha, ngươi dám giết ta sao?

Tam hoàng tử phát ra tiếng cười khiêu khích, tuy rằng người quỳ trên mặt đất, máu me khắp người, nhưng vẫn khó dấu khí thế hung hăng, hắn kêu gào lên:

- Ngươi chỉ là một tiện dân, gia tộc của ngươi ở trong cảnh nội của hoàng triều, giết ta? Ngươi muốn bị diệt tộc sao?

Giang Thần vẫn không có động tĩnh, giống như đã bị lời này làm cho sợ hãi.

- Đến đây đi, dìu ta lên, ngươi đánh bại ta, ân oán xóa bỏ, đây là ban thưởng của ta.

Tam hoàng tử lại nói.

Đột nhiên, Giang Thần mở mắt ra, kiếm khí phóng lên trời, chân trái xoay nửa vòng, xoay người.

Tam hoàng tử không thấy rõ chuyện gì đã xảy ra thì đã phát hiện ra mình bay lên, xoay tròn ở trên không trung.

Hắn dùng một loại góc độ mới mẻ nhìn thấy một bộ thi thể không đầu đang quỳ ở dưới mặt đất.

- Thật quen thuộc...

Một ý nghĩ vừa xuất hiện thì lại như ánh lửa bị dập tắt, tất cả quay về bóng tối.

Tam hoàng tử, chết!

Toàn trường điên cuồng, tiếng thét chói tai xông thẳng lên trời, giờ phút này đã không ai có thể ngồi được nữa. Tất cả đều đứng dậy, cái cổ duỗi dài ra để quan sát, muốn xác định tất cả những thứ này có phải là thật hay không.

Tam hoàng tử chết, cho dù là đại la kim tiên cũng không cứu được.Sau khi tiếng ồn ào trên quảng trường đạt tới đỉnh điểm thì lại đột nhiên rơi vào im lặng.

Bởi vì kết giới biến mất, những binh lính người mặc khôi giáp đã vây quanh Giang Thần.

Sắc mặt của hoàng đế Đại Hạ trên tường thành rất âm trầm, dù là ai cũng có thể nhìn ra hắn rất oán hận.

Giang Thần không để ý tới hắn, giết chết nhi tử của hắn ở trước mặt mọi người, không để ý tới tôn nghiêm của Hoàng gia, những chuyện này đều sẽ mang đến hủy diệt cho đối phương.

Càng quang trọng hơn là ngay khi các binh sĩ từng bước ép sát tới thì Giang Thần lại rất suy yếu, có thể cảm nhận được rõ ràng từ khí thế của hắn đang biến hóa.

Phanh!

Đúng lúc này, Bạch Linh từ trên trời giáng xuống, rơi xuống trước người Giang Thần, nổi giận gầm lên một tiếng với những binh sĩ đang tiến lên này.

Tiếng hổ gầm dọa cho các binh sĩ phát sợ, cũng làm cho đám người trên quảng trường tỉnh lại.

- Lẽ nào, quyết chiến sinh tử chỉ có Giang Thần chết trận thì mới coi như bình thường sao?

Trong bầu không khí đang trầm mặc và ngột ngạt đột nhiên có người hô to một tiếng.

Chính là người lúc trước đã giao hi vọng giết chết Tam hoàng tử cho Giang Thần, vào lúc này, hắn không có lùi bước mà là người thứ nhất đứng ra.

- Không sai, đưa ra yêu cầu quyết chiến sinh tử rồi bố trí kết giới, cũng không thấy hoàng thất đứng ra, hiện tại lại muốn trả thù sao?

Thủy Sanh của Linh Lung môn quát to một tiếng.

- Thủy Sanh!

Sư huynh, sư tỷ và trưởng lão bên người nàng lập tức nghiêm nghị nhìn về phía nàng.

Không chờ Linh Lung môn răn dạy Thủy Sanh, bởi vì hai câu này đã nhóm lên lửa giận trong lòng của tất cả mọi người ở đây.

Bọn họ nghĩ đến biểu hiện của Giang Thần ở trên đài, sự kiên trì không buông tha và phong thái không sợ cường quyền đều là thứ khiến cho bọn họ bị cảm hoá.

Hơn nữa bọn họ tích oán đã lâu đối với Tam hoàng tử, lúc này rốt cục đã không nhịn được nữa.

- Đúng vậy, thân là hoàng triều Đại Hạ duy nhất trong Hỏa vực mà lại không coi tính mạng con dân của mình ra gì sao?

- Tam Hoàng tử đã từng giết chết qua vô số người, không để luật pháp vào trong mắt, thế nhưng hoàng thất đã đứng ra được lần nào chưa?

- Hôm nay công bằng quyết đấu, Giang Thần vì dân trừ hại, dựa vào cái gì mà lại dám bao vây hắn?

- Không sai! Thả người! Thả người!

- Thả người! Thả người!

Trên quảng trường, vạn người hò hét, thiên địa biến sắc.

Trong lòng bàn tay của các binh sĩ Hoàng gia vây quanh Giang Thần đều là mồ hôi, bọn họ nhìn nhau, ngay cả trường thương trong tay cũng cầm không vững.

- Chuyện này...

Đầu tiên hoàng đế Đại Hạ tức giận, tiếp theo nghĩ đến Tôn giả Thánh Viện đang ở bên người cho nên mới lập tức hoảng hồn.

Hắn nhìn sang bên cạnh, quả nhiên Tôn giả Thánh Viện đang dùng ánh mắt không tên nhìn về phía hắn.

- Mất đi dân tâm, hoàng triều duy nhất của Hỏa vực sẽ đổi chủ.

Tôn giả Thánh Viện tùy ý nói một câu.

Một câu nói khiến cho Đại Hạ hoàng đế hoàn toàn biến sắc, vội vàng ra hiệu cho Tiết Kính Thiên.

Tiết Kính Thiên vung tay lên, binh lính trên quảng trường như trút được gánh nặng, dùng tốc độ nhanh nhất tản đi.

- Vạn tuế!

- Võ quyền chí thượng!

Nhất thời, như là đánh thắng trận, vô số người vung tay hô to, dù cho không phải là người đứng bên Giang Thần cũng đều cảm thấy tâm tình bị khuấy động.

Chương 225: Nguyên Quán Và Quốc Tịch

Trên bầu trời xuất hiện ba đạo khí mang màu sắc không giống nhau, kéo theo cái đuôi ánh sáng thật dài, đi tới bên trên bảo tháp của Thiên Đạo môn.

Chuyện này khiến cho các thế lực khắp nơi chú ý, sau khi nhìn rõ đó là ba lão giả trên người mặc vũ y.

Khí độ phi phàm, tuy rằng tóc trắng phơ, thế nhưng sẽ không khiến cho người ta cảm thấy già nua mà như cổ thụ ngàn năm, cứng cáp hùng vĩ, đứng vững sừng sững ở đó.

- Là Thiên đạo Tam Thanh!

Những trưởng lão lâu năm lập tức nhận ra ba người này, là ba vị nhân vật tiếng tăm lừng lẫy của Thiên Đạo môn.

- Ba vị sư huynh!

Viên Hồng, đường chủ Hình Pháp đường, Truyền Công trưởng lão, Dược trưởng lão lục tục đứng dậy, cung kính kêu lên.

Trong các Thái Thượng trưởng lão cũng có bối phận và thân phận khác nhau.

Thiên đạo Tam Thanh, địa vị cao cả, Viên Hồng cũng không nghĩ tới sẽ gọi được ba người bọn họ tới.

- Các ngươi thiêu đốt Thiên đạo phù là vì chuyện gì?

Phó Hồng Tuyết một trong Thiên đạo Tam Thanh hỏi.

Truyền Công trưởng lão nói chuyện đã xảy ra một lần, trong quá trình, vẻ mặt lãnh đạm của Thiên đạo Tam Thanh dần lộ ra vẻ dị dạng, cuối cùng trong con ngươi sáng sủa tràn ngập vẻ kinh hỉ.

- Là hắn sao? Là Giang Thần kia sao?

Thiên đạo Tam Thanh nhìn về phía Giang Thần đứng ở trên quảng trường, như là đang thấy một khối bảo vật.

Lúc này, Sở Lạc và Văn Tâm lập tức xông lên, đỡ lấy Giang Thần đang lảo đà lảo đảo.

- Bạch Linh.

Trong tiếng kêu của Giang Thần, con ngươi của Bạch Linh khôi phục thành màu xanh lam, trở lại bên cạnh hắn, rất quan tâm ngửi tới ngửi lui ở trên người hắn.

- Không có chuyện gì.

Sử dụng Tiên thuật cần trả một cái giá không nhỏ, lúc này hắn còn không bằng so với người bình thường.

- Công bằng quyết đấu, sống chết có số, hoàng triều sẽ không bởi vì Tam hoàng tử chết mà giận dữ bất luận người nào.

Sau khi tiếng hoan hô yếu xuống, hoàng đế Đại Hạ khá là bất đắc dĩ nói.

Kỳ thực hắn cũng rất bất ngờ, hắn chỉ biết nhi tử này của mình ngày thường không có làm theo quy củ gì cả, hung hăng càn quấy, thế nhưng lại không nghĩ rằng đã đến mức độ mọi người bi phẫn, khiến cho hắn giật mình và phẫn nộ.

- Giang Thần từ mười hai tiến vào sáu, có điều biểu hiện ưu tú, đã sớm thu được tiêu chuẩn tiến tu, được phân là loại ưu.

Tôn giả Thánh Viện đứng dậy nói.

Hoàng đế Đại Hạ đang bi thương nghe nói như thế, hai mắt tức thì toả sáng.

Tiêu chuẩn tiến tu có ba đẳng cấp, loại ưu, tốt, đạt.

Nếu như không có gì ngoài ý muốn, phân chia đẳng cấp này là sẽ không được dùng tới, tất cả đều là ngầm thừa nhận là đạt.

Nếu có địa vực nào xuất hiện loại ưu, đây tuyệt đối là một chuyện rất phong quang, cũng có ý nghĩa đại biểu cho tiềm lực và thực lực của vực này.

Đương nhiên, nếu như chỉ vẻn vẹn là như vậy thì còn đủ để bù đắp nỗi đau mất con.

Nếu như trong một quốc gia xuất hiện một người đạt được tiêu chuẩn tiến tu loại ưu, như vậy quốc gia này sẽ được Thánh Viện coi trọng, được khen thưởng.

Khen thưởng cụ thể là cái gì, không ai biết được, có điều từ phản ứng trước sau của hoàng đế Đại Hạ này mà thấy, hiển nhiên không phải là phàm vật.

Từ xưa Hoàng gia vô tình, lời này đúng là không sai, từ đầu đến cuối ngay cả một giọt nước mắt hoàng đế Đại Hạ cũng không đổ ra.

Vô số ánh mắt ước ao và đố kỵ rơi vào trên người của Giang Thần.

Không ai có dị nghị đối với việc Giang Thần thu được tư cách này, biểu hiện khi ác chiến Tam hoàng tử đã rất rõ ràng trước mắt, tuyệt đối là danh xứng với thực.

Những người còn lại trong thập nhị cường nhìn Giang Thần, biểu hiện rất phức tạp, theo lý mà nói, bọn họ kiêu căng tự mãn gặp phải đối thủ như vậy đều phải luận bàn một chút, nhìn ai mạnh ai yếu mới đúng.Nhưng mà, không có một người nào trong bọn họ muốn giao thủ cùng Giang Thần, bởi vì không có bất kỳ độ khả thi thắng lợi nào cả.

Kiếm khách Lữ Phi tuyên bố muốn đánh bại tất cả mọi người ngày hôm nay lúng túng nở nụ cười, không nhắc lại chuyện này.

Dịch Thủy Hàn cũng không dám tranh tài kiếm đạo cùng Giang Thần nữa.

Tâm tư muốn muốn báo thù của Mặc Cuồng tan thành mây khói.

Bọn họ trái lại còn vui mừng vì Giang Thần đã sớm thu được tiêu chuẩn, như vậy bọn họ có thể thở phào một hơi, không cần lo lắng gặp phải tên biến thái này nữa.

- Giang Thần, hiện tại nói tuổi tác, nguyên quán và quốc tịch của ngươi cho ta.

Tôn giả Thánh Viện từ tường thành hạ xuống, cầm trong tay một cái bút lông.

- Là đệ tử Thiên Đạo môn của ta.

Thiên đạo Tam Thanh đi tới mặt đất, vẻ mặt tràn ngập vẻ vui mừng.

- Con dân của Đại Hạ vương triều.

Tể tướng của Hoàng triều cũng tới đây theo, vốn nên là hoàng đế Đại Hạ, nhưng hắn không đối mặt được với Giang Thần cho nên mới để tể tướng làm giúp.

- Không, ta không phải là đệ tử của Thiên Đạo môn, cũng không phải là con dân của Đại Hạ vương triều.

Chẳng ai nghĩ tới, Giang Thần lại nói ra một câu nói như vậy.

Văn Tâm đã nói chuyện vừa xảy ra cho hắn.

- Giang Thần, đây là ý gì? Tuy rằng ngươi bị vây ở trong Vạn thú vực, thế nhưng môn phái vẫn lo lắng ngươi, mỗi một quãng thời gian chưởng giáo đều suy tính sự sống chết của ngươi.

Hồng Vũ - một trong Thiên đạo Tam Thanh mở miệng nói.

Giờ đám người Viên Hồng mới hiểu được, hóa ra cao tầng Thiên Đạo môn đã sớm biết Giang Thần sống sót, cũng khó trách tin tức đệ tử của Giang Thần lại không có thay đổi.

- Thập vạn đại sơn của ngươi ở trong cảnh nội của vương triều, ngươi lớn lên ở đó, cho nên là con dân của Đại Hạ chứ còn gì.

Tể tướng lo lắng nói.

Nếu như Giang Thần này không viết quốc tịch thành Đại Hạ vương triều, như vậy cái chết của Tam hoàng tử sẽ là vô ích, một chút chỗ tốt cũng không vớt được.- Ta không phải vì chuyện của Vạn thú vực mà tức giận, mà là một vị trưởng lão của Thiên Đạo môn không ủng hộ ta là đệ tử trong môn.

Giang Thần nói.

- Ồ? Ngươi nói vậy là có ý gì?

Hồng Vũ hỏi.

Giang Thần nói chuyện bảo tháp lúc trước, tộc nhân mình ngay cả tư cách kết nối với tháp cũng không có.

Viên Hồng trên bảo tháp ý thức được chuyện không đúng, vội vàng chạy xuống, biết Giang Thần muốn hưng binh vấn tội, trong lòng hắn không coi là chuyện to tát gì cả, thế nhưng ở trước mặt Thiên đạo Tam Thanh, hắn vẫn biểu hiện rất là cung kính.

Hắn giải thích bảo tháp đông đúc, không thể để cho nhiều người như vậy cùng ở, gia thuộc của những đệ tử khác cũng chỉ có một số ít người có thể ở lại bảo tháp mà thôi.

- Rõ ràng ngươi đã nói chúng ta là dã nhân, không xứng ở bên trên bảo tháp.

Nha hoàn Tuyết Nhi vô tri không sợ, không biết sự lợi hại của Viên Hồng, cho nên càng mở miệng chỉ trích.

Viên Hồng rất không thích, hắn cau mày, nhưng lại không biết nên phản bác ra sao.

Thiên đạo Tam Thanh đã hiểu rõ chuyện gì xảy ra, ba người biết trong lòng Giang Thần có oan ức.

Phó Hồng Tuyết nói:

- Giang Thần, Viên Hồng làm không đúng, thế nhưng ngươi cũng không nên ghi hận toàn bộ Thiên Đạo môn đúng không?

- Chúng ta sẽ trừng phạt hắn...

Giang Thần ngắt lời nói:

- Trưởng lão, ta còn có lời chưa nói.

- Còn có nữa sao?

Thiên đạo Tam Thanh khá là bất ngờ, dùng ánh mắt oán giận nhìn về phía Viên Hồng.

Tôn giả Thánh Viện cũng không lo lắng mà rất hứng thú nhìn qua, cảm thấy Giang Thần càng ngày càng hợp mắt.

- Tộc nhân ta bị hãm hại bắt vào đại lao, Viên Hồng trưởng lão nói là bọn họ đáng đời, chỉ trích tộc nhân ta làm mất mặt mũi của Thiên Đạo môn, hôm nay tỷ thí kết thúc, hắn sẽ loại bỏ tin tức đệ tử của ta trong môn.

Giang Thần nói.

Trong lòng Viên Hồng vốn không coi là chuyện to tát lập tức âm trầm, chỉ trích vừa nãy có thể nói là không đến nơi đến chốn, vậy bây giờ thì lại có chút nghiêm trọng.

Quyền lợi của đệ tử không được giữ gìn, Giang Thần hoàn toàn có lý do trong cơn tức giận thoát ly khỏi Thiên Đạo môn, vậy tội lỗi của hắn sẽ không nhẹ.

- Giang Thần, ngươi cẩn thận nói một chút, hiện tại tộc nhân của ngươi đang ở đâu?

Phó Hồng Tuyết trong Thiên đạo Tam Thanh nghiêm nghị nói.

- Hoàng triều bởi vì Hắc Long thành cho nên đã sai người bắt tộc nhân của ta vào đại lao, Văn Tâm Quận chúa giúp ta tìm đội trưởng Cao Hùng, kết quả lại bị làm khó dễ, hắn lại còn sỉ nhục tộc nhân ta là dã nhân, muốn quản giáo chặt chẽ.

Giang Thần lại nói.

Tể tướng rốt cục đã nghe ra được đại khái, hắn hét lớn một tiếng:

- Cao Hùng!

Cao Hùng ở ngay gần đó nhìn thấy Tam hoàng tử bỏ mình vẫn không cảm giác được cái gì, cho rằng đại họa của Giang Thần sắp rơi xuống đầu, mãi đến khi Tể tướng mở miệng thì hắn mới giật mình.

Hắn nhắm mắt đi tới, ánh mắt nhìn về phía Văn Tâm Quận chúa, rốt cuộc hắn đã biết trước đó nữ nhân này không khuếch đại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau