THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 216 - Chương 220

Chương 216: Thời Khắc Quyết Chiến (3)

Bên trong cửa truyền tống, Giang Thần còn đang giao thủ cùng hình ảnh trong gương của mình.

Chiến đấu trước đó so với hiện tại có thể dùng hai từ ung dung để hình dung.

Hình ảnh trong gương luôn trưởng thành nhanh hơn so với bản thân của hắn, một kiếm kéo dài chênh lệch theo lại thêm một kiếm mở rộng, một khi bản thân theo không kịp thì sẽ bị hình ảnh của chính mình đào thải.

Lại nói tới việc bản thân có kiên trì được một phút hay không, hiện tại Giang Thần hoàn toàn không có lo lắng, ý nghĩ dư thừa chỉ có thể làm lỡ thời gian mà thôi.

- Trường hồng kiếm pháp: Trường Hồng quán nhật!

Trong nháy mắt, hình ảnh trong gương bắt đầu điều động hai thức tuyệt kiếm cuối cùng, là một trong những kiếm chiêu mà Giang Thần dùng thuận buồm xuôi gió nhất.

So với bản thân, chiêu kiếm này của hình ảnh trong gương đã đạt đến mức tận cùng, cầu vồng óng ánh chói mắt, khiến cho toàn bộ thế giới màu đen trở nên sáng rõ hơn.

- Quyết chí tiến lên, thế không thể đỡ, hóa ra lại có thể làm được tới mức này.

Giang Thần không biết đây là lần thứ mấy hắn có suy nghĩ như vậy, hắn vội nâng kiếm lên nghênh đón.

Bên ngoài, người tính giờ phát hiện ra Giang Thần và Tam hoàng tử phân biệt kiên trì được một phút.

Những người đi vào trước đó cũng đã đi ra, chỉ còn lại hai người bọn họ mà thôi.

Người có thành tích trong đó tốt nhất là một vị thanh niên tên là Trầm Hoan, là hai mươi sáu phút.

Một phút 15 giây, thành tích này hầu như hơn hai lần.

Lúc đi ra thì khí tức trên người Trầm Hoan tăng vọt lên hơn mười lần, tuyệt đối không phải chỉ có võ học tăng lên mới có được biến hóa như vậy.

Mọi người biết cửa truyền tống không chỉ có thể tăng cao võ học mà công pháp cũng sẽ được lợi.

Công pháp tu luyện thì không thể, cho nên chỉ có là công pháp huyền bí mà thôi.

- Nếu là như vậy, đối với Tam hoàng tử mà nói, hắn có ưu thế vượt xa những người khác.

Tiết Nhân Thiên thầm nghĩ.

Người ngoài không hiểu rõ rốt cuộc Tam hoàng tử am hiểu cái gì, thế nhưng hắn lại rất rõ ràng.

Một môn quyền pháp, uy lực được quyết định bởi công pháp huyền bí của bản thân.

Tình huống như vậy thường thường là người có thiên phú võ học không cao được đầu cơ trục lợi, sẽ bị người ta xem thường. Thế nhưng người biết được nội tình của Tam hoàng tử cũng không nhiều.

Có điều công pháp huyền bí mà Tam hoàng tử tu luyện là thứ mà Hoàng gia tìm kiếm trong thiên hạ mới thật vất vả mới có được, dùng để thúc giục quyền pháp, đủ để che đi thiên phú võ học không đủ của hắn.

Nếu như được tăng lên gấp bội ở trong cửa truyền tống thì sẽ rất là đáng sợ.

Vào phút thứ ba mươi bốn sau khi Tam hoàng tử đi vào, hắn từ bên trong cửa truyền tống đi ra.

Giang Thần vẫn còn đang ở bên trong cửa truyền tống, Tam hoàng tử bị thua trong lúc tranh tài không có chút tức giận nào cả, trái lại vẻ mặt còn rất là đắc ý.

- Ha ha ha ha ha ha!

Hắn phát ra tiếng cười lớn vang dội, khiến cho người ta rất hiếu kỳ rốt cuộc hắn đã thu hoạch được cái gì.

- Các ngươi, không phải các ngươi vẫn hiếu kỳ ta am hiểu cái gì đúng không? Muốn biết rốt cuộc ta dùng quyền pháp hay là chưởng pháp đúng không?

Tam hoàng tử thật sự rất hưng phấn, hắn không thể chờ đợi được nữa mà muốn khoe khoang, mặt quay về phía sóng người đang ở trong quảng trường.

Hắn giơ cánh tay phải lên, năm ngón tay nắm lại rồi đánh ra, quyền kình đáng sợ đánh cho bình đà ở phía trước mặt vỡ đôi ra làm hai nửa.

Bộ phận biến mất rộng hai mươi thước, ở dưới một quyền này không chịu đựng nổi, hai bên vỡ ra, đường vỡ thẳng tắp!Một quyền tùy ý mà có được uy lực như vậy, khiến cho người ta sợ hãi.

- Còn nữa, thần huyệt trên người ta đã đạt đến bốn mươi chín cái.

Tam hoàng tử ngạo nghễ nói ra.

Lời vừa nói ra, toàn trường trở nên rối loạn.

Nguyên nhân rất đơn giản, bốn mươi chín cái thần huyệt, trải rộng toàn thân, làm cho chân nguyên của bản thân dưới tình huống không thúc giục, tất cả sẽ biến thành thần nguyên.

Cũng có ý nghĩa Tam hoàng tử bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu thì tình hình cũng đạt đến trình độ như lúc người khác toàn lực ứng phó vậy.

So với những Thần Du cảnh còn không đạt đến được số lượng ấy, khác nhau như là trời và đất vậy.

Còn nữa, đạt đến số lượng bốn mươi chín cái thần huyệt, Tam hoàng tử có thể thử nghiệm xung kích Thông thiên cảnh.

Dựa theo tình huống của Thần Du cảnh bình thường, mỗi một cái cảnh giới nhỏ tăng lên có thể ngưng tụ ra hai cái thần huyệt, đến cuối cùng là đỉnh cao thì sẽ có mười tám cái thần huyệt.

Sau đó, thời gian cần để ngưng tụ ra bốn mươi chín cái thần huyệt sẽ không ít hơn từ sơ kỳ tu luyện tới hậu kỳ.

Vì vậy một ít thiên tài sẽ thả chậm tiến độ cảnh giới, ngưng tụ ra càng nhiều thần huyệt hơn, chuẩn bị sẵn sàng từ trước đó rất lâu.

Đương nhiên, như vậy thời gian cần cũng không ít.

Vì vậy người dưới ba mươi tuổi trở xuống ở trong Hỏa vực, ngưng tụ ra bốn mươi chín thần huyệt có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Không nghĩ tới Tam hoàng tử lại là một người trong số đó.

- Mà thứ này cũng không phải thu hoạch chủ yếu của ta ở cửa truyền tống, thu hoạch lớn hơn nữa thì các ngươi sẽ được nhìn thấy ở trên người nam nhân đeo mặt nạ kia.

Tam hoàng tử nói, lại nhìn về phía cửa truyền tống bên cạnh hắn, khóe miệng nở một nụ cười gằn.

- Nam tử đeo mặt nạ chỉ là trung kỳ nhập môn, đối mặt với Tam hoàng tử hậu kỳ đỉnh cao, chênh lệch này đã đủ để không quan cần quan tâm tới bất kỳ võ học nào nữa rồi.

Tiết Nhân Thiên nghĩ thầm:- Hiện tại Tam hoàng tử ngưng tụ ra bốn mươi chín cái thần huyệt, nhất định công pháp huyền bí sẽ tăng lên rất lớn, nam tử đeo mặt nạ chắc chắn sẽ phải chết!

Nghĩ tới đây, hắn yên tâm.

Hắn không hi vọng Tam hoàng tử vì mình mà chết ở trong tay của người khác.

Cho dù hắn nhìn ra được giữa nam tử đeo mặt nạ và Tam hoàng tử vốn đã kết thù với nhau cũng vậy.

Đương nhiên, Tam hoàng tử đắc tội với rất nhiều người, chỉ bằng vào điểm này cũng không có cách nào đoán ra được nam tử đeo mặt nạ là ai.

Vào lúc này, cửa truyền tống chỉ còn lại một mình nam tử đeo mặt nạ mà thôi.

Vừa nãy trong thời gian Tam hoàng tử khoe khoang, thời gian đã đạt đến bốn mươi phút, vượt xa dự liệu của mọi người.

Lão giả áo xám hiểu rõ nhất thời gian này đại biểu cho điều gì, sắc mặt hắn rất nghiêm túc, vừa nãy Tam hoàng tử khoe khoang hoàn toàn không được hắn chú ý tới, mà hắn chỉ nhìn chằm chằm vào cánh cửa truyền tống còn lại mà thôi.

- Đệ tử kiệt xuất nhất Thánh Viện lần đầu tiên tiến vào Không giới, thành tích chỉ là sáu mươi phút, lẽ nào ngày hôm nay sẽ bị phá vỡ hay sao?

Nếu như đúng là như vậy, như vậy hắn không chọn nhầm người rồi.

Đương nhiên, lão giả áo xám cũng biết, trong vòng mười mấy phút cách ghi chép cuối cùng, nhất định đã gần tới cực hạn của nam tử đeo mặt nạ rồi.

Sự thực quả thực đúng là như vậy, lúc này vết thương trên người Giang Thần đầy rẫy, trái lại hình ảnh trong gương của hắn khí thế ngập trời, ánh mắt vô tình, Xích tiêu kiếm trong tay thể hiện ra phong mang, ánh kiếm chói mắt.

Hình ảnh trong gương này hoàn toàn không nói đạo lý, khi Giang Thần giao thủ với hắn, tâm đắc của bản thân còn chưa dung hợp được, thế nhưng hình ảnh trong gương đã phát huy được đến mức tận cùng rồi.

Thiên Nhân hợp nhất dung hợp với võ học hắn còn mới nhập môn mà thôi, thế nhưng hình ảnh trong gương đã đạt đến thông thạo, hắn căn bản không phải là đối thủ của đối phương.

- Sát na kiếm pháp: Thức thứ nhất!

Hình ảnh trong gương lại ra tay, càng là một trong những kiếm chiêu lá bài tẩy của Giang Thần.

- Không phải chứ?

Kiếm pháp thức thứ nhất, chính Giang Thần mới nắm giữ được hai, ba phần mười hỏa hầu, thế nhưng hình ảnh trong gương lại phát huy ra được sáu phần mười!

Một kiếm đánh ra, người biến mất không còn tăm hơi, không thấy hình bóng đâu nữa.

Nhưng Giang Thần biết, ở chớp mắt sau đó sẽ có lợi kiếm chém vào người hắn.

Cũng ở trong một ý nghĩ này, cả người Giang Thần chấn động, dường như các dòng sông chảy vào trong biển rộng, có vật gì đó bị mở ra, tất cả trước mắt đều trở nên chậm lại.

Hắn tiến vào cảnh giới ngộ đạo vô niệm, vô tướng, vô trụ, thân thể xuất kiếm theo bản năng, ánh mắt trở nên giống hình ảnh trong gương như đúc, như là lưu ly vậy.

Ngay sau đó một giây, âm thanh linh kiếm va chạm không ngừng vang lên, rất là chói tai.

Một kiếm mang theo uy lực đáng sợ, thế nhưng kết quả lại rất bình thản, Giang Thần và hình ảnh trong gương đều thu kiếm lùi về phía sau, đều không có bị thương.

Vẻ mặt Giang Thần lạnh nhạt, khóe miệng có một tia nụ cười không dễ phát hiện ra.

Xích tiêu kiếm trong tay tự động phát ra cầu vồng, cũng chói mắt như là kiếm trong tay của hình ảnh trong gương.

- Hôm nay sẽ là ngày giỗ của ngươi!

Giang Thần nhìn kiếm trong tay, tự tin hơn gấp trăm lần.

Chương 217: Thời Khắc Quyết Chiến (4)

Không giới sẽ không tự mình kết thúc, mãi đến khi người bên trong không chịu được nữa thì mới thôi.

Vì lẽ đó trên lý thuyết mà nói, nếu như Giang Thần vẫn kiên trì được thì nói không chừng hắn sẽ thấy kiếm thuật của hình ảnh trong gương đuổi kịp được Kiếm thần và Kiếm thánh của Thánh vực.

Trên thực tế, sẽ không có cơ hội như vậy.

- Sát na kiếm pháp: Thức thứ hai.

Vừa rồi, Giang Thần tiến triển thần tốc, nhưng mà hình ảnh trong gương càng khuếch trương hơn nữa, trực tiếp thi triển ra thức thứ hai của kiếm pháp.

Kết quả là Giang Thần cảm thấy hoa mắt, bị ánh kiếm càn quét qua.

Mà sau đó, hình ảnh của Giang Thần trong gương biến mất không còn tăm hơi, thế giới màu đen bắt đầu thu nhỏ lại, hình thành một cái cửa truyền tống.

- Cũng được.

Khi đối mặt với thức thứ hai, trong lúc hoảng hốt Giang Thần như đã nắm bắt được cái gì đó. Nếu như phản ứng của hắn nhanh hơn chút nữa thì còn có thể sống qua được một chiêu nữa.

Đương nhiên, nếu như hắn thật sự làm được, như vậy có thể nói thiên phú của hắn đã đạt đến mức độ không phải người nữa.

Sau đó, Giang Thần mang theo mặt nạ, đi ra cửa truyền tống, hắn đã kiên trì được sáu mươi bốn phút.

- Không biết sau khi Thánh Viện biết được tin tức này sẽ có cảm tưởng gì đây?

Lão giả áo xám giật mình, đồng thời lại có chút chờ mong.

Theo nam tử đeo mặt nạ đi ra ngoài, toàn bộ các cửa truyền tống đều biến mất không còn tăm hơi, khoảng cách nghỉ ngơi nửa ngày đã trôi qua được một nửa.

Cũng không biết có phải là ảo giác hay không mà sau khi Giang Thần, hắn phát hiện ra của ánh mắt mọi người nhìn thấy mình mang theo vẻ thương hại và đồng tình.

Dường như đã mất đi hi vọng đối với hắn vậy.

Sở Lạc đi tới bên cạnh hắn, báo cho hắn biết lời vừa rồi của Tam hoàng tử và một quyền khinh khủng kia.

Tam hoàng tử cũng không ngăn cản, hắn muốn nhìn một chút xem nam tử đeo mặt nạ này sẽ có phản ứng gì, đột nhiên hắn nhớ lại người này mang mặt nạ. Hắn hừ lạnh một tiếng, xoay người rời đi.

- Bốn mươi chín cái thần huyệt sao?

Thần Du cảnh thông qua thần huyệt chuyển hóa chân nguyên thành thần nguyên, thần huyệt càng nhiều thì hiệu suất và uy lực chuyển đổi thần nguyên đều được tăng lên rất lớn.

Chờ đến khi đạt tới bốn mươi chín cái thần huyệt, thần huyệt sẽ hình thành một vòng tuần hoàn, một thân chân nguyên tự động hóa thành thần nguyên.

Trạng thái này làm cho Tam hoàng tử ở bên trong Thần Du cảnh hầu như có thể nói là vô địch.

Dù cho kiếm thuật cao siêu đến đâu, nếu như thần huyệt không đạt đến ba mươi cái trở lên thì ngay cả đứng cũng không đứng được, căn bản không có cơ hội xuất kiếm.

Cảnh giới của nam tử đeo mặt nạ là trung kỳ nhập môn, dựa theo tiêu chuẩn bình thường, sẽ có tám cái thần huyệt.

Từ biểu hiện vừa nãy xem ra, tuyệt đối không chỉ là con số này, nhất định sẽ phải đạt đến hai mươi cái trở lên thì mới có thể giao thủ cùng đám người Phi Nguyệt công chúa, Tiết Nhân Thiên.

Thế nhưng cho dù là như vậy thì chênh lệch với Tam hoàng tử vẫn quá to lớn như cũ.

Ai bảo Tam hoàng tử là hậu kỳ đỉnh cao cơ chứ, đây chính là ưu thế cảnh giới, cũng là nhân tố mấu chốt và quan trọng nhất để quyết định thắng bại.

Bây giờ nhìn lại, nam tử đeo mặt nạ khiêu chiến Tam hoàng tử, thực sự là tự mình muốn chết.

- Sư huynh, phải làm sao đây? Bốn mươi chín cái thần huyệt, dù cho vẻn vẹn là phòng ngự thì cũng rất khó công phá đó.

Sở Lạc phương tâm đại loạn, vẻ mặt lo lắng không thôi.

- Hôm nay ta tới đây là để giết hắn, ta đã từng giả định tới thực lực mạnh nhất của hắn, bốn mươi chín cái thần huyệt, điểm ấy ở bên trong phạm vi dự liệu của ta.

Giang Thần nói.

- Sao?

Sở Lạc không có cách nào biết được lời này là an ủi mình, hay là thực sự như vậy.Sau đó, Giang Thần thừa dịp còn có thời gian nửa ngày mà chạy qua một bên ăn linh đan đột phá, tăng cảnh giới lên tới trung kỳ viên mãn.

Điểm đáng nhắc tới chính là, hắn ở trong cửa truyền tống sáu mươi bốn phút, dựa theo lời mà lão giả áo xám từng nói, thực lực của hắn sẽ tăng lên bốn phần mười.

Phong Tâm ý cảnh và Kim tâm ý cảnh trước sau bước vào nửa bước tiểu đạo, hỏa hầu của Sát na kiếm pháp thức thứ nhất đã đạt đến năm phần mười, Thiên Nhân hợp nhất và ý cảnh võ học đều đạt tới mức thông thạo.

Nếu cảnh giới tương đồng, Giang Thần có thể hành hạ Tam hoàng tử đến chết.

Lập tức, Giang Thần lấy ra linh đan rồi bắt đầu đột phá cảnh giới.

- Hắn còn chưa hết mơ tưởng ư?

- Nếu như cảnh giới tăng lên, quả thực có thể ngưng tụ ra mấy cái thần huyệt, thế nhưng dù vậy cũng không làm nên được chuyện gì.

- Dù cho là đạt đến bốn mươi tám cái thần huyệt thì chênh lệch với bốn mươi chín cái vẫn là mấy lần như cũ.

- Đáng tiếc, người duy nhất dám chính diện chống lại Tam hoàng tử lại không gặp may như vậy.

- Tam hoàng tử xuất thân từ thế gia đế hoàng, cũng không biết đã dùng bao nhiêu tài nguyên để khiến cho hắn ở tuổi tác như vậy ngưng tụ ra bốn mươi chín cái thần huyệt.

Trước quyết chiến mà nam tử đeo mặt nạ còn muốn đột phá cảnh giới, để lộ ra mấy phần thê lương, khiến cho vô số người tiếc nuối lắc đầu.

- Buồn cười.

Tam hoàng tử đã lên tới tường thành, ăn trái cây, nhìn tư thế ngồi xếp bằng tu luyện của nam tử đeo mặt nạ, hắn nở nụ cười rất xán lạn.

Đột nhiên, hắn nhìn về phía một bóng người xinh đẹp đang ở cách đó không xa, nói:

- Phi Nguyệt, các ngươi, ta sẽ ra tay xả giận giúp các ngươi, sẽ không để cho tên này dễ dàng chết đi như vậy.

- Ngươi cẩn thận một chút.

Phi Nguyệt công chúa nói.

- Hả?

Tam hoàng tử lập tức không để ý tới lời này của nàng.
- Không nên coi thường hắn, người này không thể khinh thường.

Phi Nguyệt công chúa không nói rõ ra được là tại sao, cho dù tất cả mọi người đều cho rằng nam tử đeo mặt nạ sẽ thua, thế nhưng nàng vẫn cảm thấy không ổn thỏa.

- Ta nói này Phi Nguyệt, thua cũng không tính là gì, thế nhưng nếu như bị người ta đánh cho có bóng ma, như vậy là không được.

Tam hoàng tử buồn cười nói.

- Hừ.

Phi Nguyệt công chúa không nhiều lời với hắn mà tiếp tục nhìn về phía nam tử đeo mặt nạ trên đài kia.

Trong lúc nói chuyện, nam tử đeo mặt nạ đã thuận lợi đột phá, không có bất kỳ trở ngại nào cả.

- Xem ra hắn vốn nằm ở trong ranh giới đột phá, hiện tại có thể nói là nước chảy thành sông.

Có người suy đoán nói.

- Có ích lợi gì chứ? Lúc lên đài thì hắn chỉ có thể cảm giác được sự tuyệt vọng mà thôi.

Tam hoàng tử cười lạnh nói.

Người đứng ở bên cạnh hắn đều cảm thấy hắn quá tự đại, tuy rằng chuyện đã như vậy, thế nhưng quyết chiến sinh tử sắp tới, nên chăm chú đối mặt thì hơn.

Có điều, bọn họ đều không lựa chọn mở miệng.

Bởi vì như vậy sẽ chọc cho Tam hoàng tử giận dữ.

- Sau đó có phải là điên cuồng ăn đồ ăn ngưng tụ thần huyệt hay không? Ta rất chờ mong nhìn thấy tình cảnh này đó.

Tam hoàng tử nói.

Nhưng mà, nam tử đeo mặt nạ không có lấy ra yêu huyết hoặc là thịt thú để ăn rồi ngưng tụ thần huyệt.

Từ lúc Giang Thần ở trong Vạn thú vực đã ăn quá nhiều, những chất dinh dưỡng và tinh hoa kia vẫn ở trong thân thể của hắn, khiến cho hắn dễ dàng ngưng tụ ra từng cái từng cái thần huyệt.

- Tam hoàng tử, ngươi chết chắc rồi.

Không có ai biết trong lúc cảnh giới đột phá, đồng thời cái Thần mạch thứ sáu của hắn đã thức tỉnh!

Hắn vốn đã có mười sáu cái thần huyệt, bởi hiệu quả của Thần mạch cho nên cảnh giới tăng lên thì hắn có thể ngưng tụ ra thêm mười hai cái, cái Thần mạch thứ sáu thức tỉnh thì lại có thêm sáu cái.

Vì lẽ đó sau khi hắn đạt đến trung kỳ viên mãn, số lượng thần huyệt trong cơ thể đã đạt đến ba mươi bốn cái.

Đúng là đã đạt đến yêu cầu mà không ít người đều cho rằng có thể giúp hắn đứng vững ở trên đài.

Nhưng mà, tiêu chuẩn cân nhắc của mọi người lại là tiêu chuẩn không đúng.

Bởi vì theo dự liệu của bọn hắn, nhất định nam tử đeo mặt nạ phải có hai mươi cái thần huyệt trở lên thì mới có thể giao thủ cùng Phi Nguyệt công chúa, Tiết Nhân Thiên.

Nhưng trên thực tế, trước đó số lượng thần huyệt của hắn là mười sáu cái.

Sở dĩ là như vậy tự nhiên là hiệu quả của Thần mạch mang tới.

Bây giờ số lượng đã biến thành ba mươi bốn cái, là bay vọt về chất.

Cũng là thứ khiến cho ngày hôm nay Giang Thần đằng đằng sát khí như vậy.

- Xem ra độ khó sẽ lập tức giảm bớt không ít rồi.

Giang Thần không khỏi tiếc nuối nghĩ như vậy.

Chương 218: Thời Khắc Quyết Chiến (5)

Tại nơi tạm giam trong kinh thành có giam giữ phạm nhân muôn hình muôn vẻ, có người trộm cắp, có người cướp bóc, còn có người uống rượu say rồi gây sự.

Mấy trăm cái ngục sắp chật ních, mà đa số người là ngày hôm nay bị bắt vào trong này.

Mấy ngày nay có thể nói kinh thành người đông như mắc cửi, trị an trở thành chuyện quan trọng hạng nhất, hoàng triều tập trung vào đây hơn vạn binh lính để tiến hành tuần tra.

Cao Hùng thân là đội trưởng của chi binh sĩ này, trách nhiệm trọng đại, quyền lực cũng rất lớn.

- Đội trưởng, quyết đấu thập nhị cường sắp muốn bắt đầu, còn có quyết chiến giữa Tam hoàng tử và nam tử đeo mặt nạ, chúng ta không qua đó xem sao?

Bên tai của Cao Hùng truyền đến âm thanh lấy lòng của thuộc hạ.

- Hừm, ta đang muốn dẫn người tới nhận ca, nơi này giao cho ngươi không thành vấn đề gì đó chứ?

Cao Hùng nói.

- Yên tâm đi, đội trưởng, người cứ việc yên tâm đi đi, nơi này giao cho ta.

Đội phó vỗ ngực bảo đảm, đột nhiên, hắn nhớ tới cái gì đó mà nói:

- Đội trưởng, những dã nhân vừa nãy bắt tới đều nhốt ở trong một cái phòng giam, hiện tại sắp nóng tới ngất đi, có cần… hay không?

Hắn không nói hết lời mà chỉ ngẩng đầu chờ xin chỉ thị.

Cao Hùng hơi sững sờ, nhớ tới lời Văn Tâm đã nói, khóe miệng lộ ra vẻ tươi cười.

- Tiếp tục giam giữ, cũng không cần phải đưa nước cho bọn họ, ta rất muốn nhìn một chút xem bọn chúng sẽ làm cho ta hối hận như thế nào.

Để lại một câu nói, Cao Hùng nghênh ngang đi về phía quảng trường.

Lúc này, nửa ngày nghỉ ngơi đã qua, đừng nói là quần chúng ở ngoài quảng trường, ngay cả người thăng cấp thập nhị cường cũng đứng ngồi không yên.

Sau khi xác định trạng thái của mỗi người đều đạt tới mức tốt nhất, kết thúc nghỉ ngơi từ sớm, bắt đầu tiến hành rút thăm.

Hai người Giang Thần và Tam hoàng tử là ngoại lệ, chỉ chờ lên đài là được.

Rất nhanh, mười người còn lại đã tìm được đối thủ của từng người.

Trận đao kiếm quyết đấu giữa Dịch Thủy Hàn và Lữ Phi này, rốt cuộc đã trở thành đối thủ trên cùng một đài.

Có điều sau khi tiến vào thập nhị cường, tỷ thí cũng không phải là đồng thời được tiến hành, mà là tiến hành từng trận từng trận.

Lại nói tới nguyên nhân, là lão giả áo xám muốn quan sát biểu hiện của mỗi một tuyển thủ, nếu ưu tú, dù cho là bị thua thì vẫn còn có một tia hi vọng.

- Hai người các ngươi, lên trước hay là lên sau đây?

Trước lúc bắt đầu, lão giả áo xám nhìn về phía hai người Tam hoàng tử và nam tử đeo mặt nạ.

- Lên trước!

Tam hoàng tử không chút suy nghĩ, trực tiếp trả lời.

- Không thành vấn đề.

Giang Thần cũng không ngại, thời khắc mà hắn chờ đợi hồi lâu sắp đến, trong lòng mơ hồ có chút kích động.

- Vậy thì, lên đài đi.

Một câu nói vừa dứt, vô số người hoan hô, trận chiến mà bọn họ mong đợi nhất chính là chiến đấu giữa Tam hoàng tử và nam tử đeo mặt nạ, nếu như trận này đặt ở sau cùng thì bọn họ cũng không có tâm quan sát chiến đấu của những người khác.

Tam hoàng tử chọn bình đài ở giữa, hai tay trống trơn, coi trời bằng vung, giống như trận này hắn sẽ nhanh chóng chiến thắng vậy.

Nam tử đeo mặt nạ theo sát ở phía sau, đi lên trên đài.

- Bởi vì các ngươi không chết không thôi cho nên không cần cân nhắc hạn chế của bình đài, ta sẽ bố trí một cái kết giới ở xung quanh người các ngươi, trước khi không phân ra sinh tử thì kết giới sẽ không biến mất.

Lão giả áo xám rất để bụng đối với cuộc chiến đấu này, sau khi nói xong hắn đi lên trên không trung trên đầu hai người, dùng tốc độ cực nhanh vây khốn Tam hoàng tử và nam tử đeo mặt nạ khốn ở trong một cái lồng ánh sáng trong suốt.Sau khi kết giới được bố trí kỹ càng, cuộc chiến đấu này mới xem như là không chết không thôi thật sự.

Không ít người than thở, cho rằng nam tử đeo mặt nạ chắc chắn sẽ phải chết.

Bọn họ kính nể dũng khí của nam tử đeo mặt nạ, thế nhưng lại rất là tiếc nuối đối với kết quả này.

E rằng hôm nay qua đi, không còn có người nào dám trêu chọc Tam hoàng tử nữa, mà gia hỏa hung hăng càn quấy này sẽ tiếp tục gieo vạ ở trong Hỏa vực.

Đồng thời, cũng có người cười ở trên sự đau khổ của người khác, hơn nữa còn không phải là số ít.

Dù sao sự mạnh mẽ của Tam hoàng tử đã thành thói quen trong nhận thức của bọn họ, đột nhiên xuất hiện một người quá ưu tú, bọn họ không thể nào tiếp nhận được chuyện này, rất thích nhìn thấy nam tử đeo mặt nạ kia ngã xuống.

- Trước khi chết, không tháo mặt nạ xuống sao? Bởi vì mấy phút sau đó sẽ là hình tượng cuối cùng mà ngươi để lại trên đời này.

Tam hoàng tử nói.

Hắn rất muốn biết sau khi nam tử đeo mặt nạ này biết sự mạnh mẽ của mình có hối hận và sợ sệt hay không.

- Đáng tiếc, hình tượng gieo vạ của ngươi sẽ vĩnh viễn ở lại trong lòng của mọi người trong Hỏa vực, không có cơ hội thay đổi đâu.

Giang Thần nói.

Cái gì?

Thanh âm vẫn rất trầm thấp không nghe ra ý sợ hãi trong đó, vẫn ra vẻ không quan tâm tất cả khi đối mặt với kẻ địch, không đặt bất luận người nào vào trong mắt.

- Lẽ nào hắn còn không biết chuyện Tam hoàng tử có bốn mươi chín cái thần huyệt hay sao?

- Không đúng chứ, nhất định Sở Lạc sẽ nói cho hắn biết.

- Chẳng lẽ?

Một suy đoán lớn mật hiện lên ở trong lòng của mọi người, chỉ là mọi người lại cảm thấy quá hoang đường cho nên mới đè nén xuống ý nghĩ hoang đường này.

Trong lòng ôm tâm tư mâu thuẫn như vậy, chỉ là lúc này chiến đấu ở bên trong kết giới đã bắt đầu.

Tam hoàng tử lần nữa bị chọc giận, không lãng phí miệng lưỡi nữa mà giơ cánh tay phải lên cao, nắm tay đột nhiên đánh vào trên mặt đất bình đài.
- Ngươi, ngay cả tư cách đứng trước mặt ta cũng không có!

Tiếng nói vừa dứt, quyền kình bạo phát, bình đài do những tảng đá xây thành nhanh chóng nứt toác, từng khối lớn đá vụn nổ tung rồi bay ra.

Dưới chân nam tử đeo mặt nạ xuất hiện một vết nứt, quyền kình cuồng bạo như núi lửa phun trào, uy lực rất là khủng bố.

Nam tử đeo mặt nạ không ngồi chờ chết, động tác nhanh nhẹn, né tránh từng đạo quyền kình.

- Lực lượng không đánh được tới người thì cũng chỉ là món đồ chơi dùng để khoe khoang mà thôi.

Hắn lên tiếng châm biếm.

- Thật sao?

Tam hoàng tử nở nụ cười châm biếm, quyền kình đang phá hủy bình đài lần nữa bạo phát, bóp nát tất cả tảng đá, nguồn lực lượng này cũng cuốn lấy hai chân của nam tử đeo mặt nạ kia.

- Một quyền của ta sẽ dập tắt tất cả hi vọng của ngươi!

Hầu như là đồng thời, Tam hoàng tử bay nhanh tới đó, bàn chân sản sinh ra lực lượng làm cho mặt đất rạn nứt, thanh âm như sấm nổ vang vọng, thân thể như một vệt ánh sáng vọt đến trước người nam tử đeo mặt nạ.

- Xem quyền!

Cánh tay kéo qua vai chứa đầy uy năng kinh thiên động địa, quyền phong trên năm ngón tay ngưng tụ ra một cái vòng tròn nhỏ, trên mặt còn có phù văn nhìn qua không hiểu.

- Thật là lợi hại!

Mọi người kinh ngạc thốt lên.

Toàn thân đều là thần nguyên, không cần quá trình chuyển đổi, động một cái là có lực lượng lôi đình vạn quân, không có cách nào ngăn cản được.

Ầm!

Một tiếng vang thật lớn vang vọng, một quyền đánh vào trên linh kiếm của nam tử đeo mặt nạ.

Đó là một thanh linh kiếm cấp bốn, bị quyền kình đánh thành hình trăng lưỡi liềm, lưỡi kiếm và vỏ kiếm dính vào nhau, đã không có cách nào rút kiếm ra được nữa.

Có điều, khi mọi người còn đang giật mình vì một quyền của Tam hoàng tử đánh nổ linh kiếm cấp bốn thì đột nhiên lại phát hiện ra nam tử đeo mặt nạ tiếp được một quyền này!

Hai tay có bắp thịt nhô lên phân biệt nắm ở chuôi kiếm và đuôi kiếm, hai chân hãm sâu xuống mặt đất, không có bị đánh bay ra ngoài như trong dự liệu.

- Làm sao lại vậy chứ?

Tam hoàng tử rất là bất ngờ, dựa theo ý nghĩ của hắn, nam tử đeo mặt nạ sẽ bị một quyền của mình đánh cho trọng thương, phun ra ba lần máu tươi, mà sau đó, hắn sẽ dằn vặt người này một phen.

Đồng thời còn khiến cho những người bất mãn đối với mình biết, chống cự lại hắn chính là cùng đối nghịch với ông trời!

Ai ngờ nam tử đeo mặt nạ lại ngăn cản được một quyền này.

Cảm giác này giống như là nhìn khôi ngô đại hán đánh một quyền về phía đứa trẻ ba tuổi, kết quả đứa trẻ duỗi cánh tay tinh tế ra ngăn cản lại được.

- Tam hoàng tử, ta đến đây là để giết ngươi.

Bỗng nhiên, Giang Thần không giữ lại tiếng nói của mình, mà âm thanh thuộc về chính hắn từ dưới mặt nạ truyền tới.

- Cái gì?

Lần này, vẻ mặt của Tam hoàng tử mới gọi là đặc sắc, giống như gặp chuyện hãi hùng, theo bản năng lui nhanh về phía sau.

- Ngươi! Ngươi rốt cuộc là ai!

Tam hoàng tử hét lớn.

Chương 219: Thời Khắc Quyết Chiến (6)

Phản ứng của Tam hoàng tử chấn kinh, như gặp chuyện gì đó quái dị vậy.

- Chẳng lẽ nam tử đeo mặt nạ này thực sự là kẻ thù của Tam hoàng tử?

Vừa bắt đầu, mọi người chỉ là cho rằng nam tử đeo mặt nạ cùng Tam hoàng tử lúc trước đó có cừu hận là bởi vì mũi tên lúc trước kia.

Sau đó bọn họ phát hiện nam tử đeo mặt nạ quyết tâm vô cùng kiên định, nếu là vẻn vẹn bởi vì như vậy, có chút không còn gì để nói.

Đáng tiếc Tam hoàng tử đắc tội người thực sự quá nhiều, bọn họ thực sự không rõ ràng manh mối.

Có điều, hầu như có thể xác định hai người có cừu hận ở bên trong, khiến người ta đối với cuộc chiến đấu này chờ mong sâu sắc thêm.

- Không thể.

Tam hoàng tử quan sát thân thể của nam tử đeo mặt nạ một cách tỉ mỉ, hoàn toàn khác với người kia trong ấn tượng của hắn.

Huống hồ, hắn không tin người kia sẽ có thực lực đứng ở trước mặt mình trong vòng nửa năm ngắn ngủi.

- Giả thần giả quỷ, nhất định ta sẽ đánh nát mặt nạ của ngươi!

Tam hoàng tử nhìn linh kiếm cấp bốn đã báo hỏng trong tay của nam tử đeo mặt nạ, chút kinh ngạc nhỏ vừa nãy đã tan thành mây khói, lại trở nên ngang ngược và ngông cuồng như cũ.

- Một quyền vừa nãy là trình độ rất phổ thông, lần này ta muốn nhìn một chút, để xem ngươi lấy cái gì ra chặn quyền của ta!

Nói đoạn Tam hoàng tử giơ hai tay lên, năm ngón tay nắm chặt và súc lực, trong mấy hơi thở, quyền kình gắn kết, song quyền phát sáng, giống như hai cái lò lửa đang cháy hừng hực vậy.

Hắn bước ra một bước, người xông thẳng về phía trước, nhanh như chớp, con mắt không có cách nào thấy rõ được bóng dáng của hắn.

Song quyền như Giao Long, giống như lần trước vậy, vẫn đánh vào trên mặt một thanh linh kiếm như cũ.

Vỏ kiếm trong nháy mắt đã bị cỗ quyền kình này phá hủy, có điều lưỡi kiếm bên trong thì lại hoàn hảo không có chút tổn hại gì cả.

- Kiếm lên!

Giang Thần bớt đi động tác rút kiếm, nín hơi ngưng thần, kiếm cương xuất hiện, cắt nát quyền kình sắp sửa muốn nổ tung.

Hả?

Trên song quyền của Tam hoàng tử mơ hồ có cảm giác đau, có điều thân là cuồng nhân cho nên hắn không có lùi bước mà hai tay lại tiếp tục phát lực.

Một tiếng vang thật lớn vang vọng, nam tử đeo mặt nạ bị đánh bay ra ngoài, linh kiếm trong tay cũng đang run lên bần bật.

Tam hoàng tử đứng bất động tại chỗ, chỉ là mặt đất nơi hai chân đứng lại rạn nứt chìm xuống, song quyền đang chảy máu.

Từ kết quả này xem ra, là nam tử đeo mặt nạ chiếm cứ thế thượng phong, không nói tới việc chịu đựng được một quyền này mà còn đả thương được Tam hoàng tử.

- Điều này có thể sao? Không phải nói ngay cả tư cách đứng ở trước mặt của Tam hoàng tử hắn cũng không có sao?

Tình cảnh này khiến cho người ta không thể nào hiểu được, Tam hoàng tử ngưng tụ được bốn mươi chín cái thần huyệt, uy lực một quyền quả thực rất không tầm thường.

Thế nhưng nam tử đeo mặt nạ mạnh mẽ chống lại hai quyền mà vẫn như người không sao cả, chỉ hỏng một thanh linh kiếm, không chỉ có không nghĩ tới, mà mọi người lại càng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

- Hắn mới chỉ là trung kỳ viên mãn, số lượng thần huyệt ngưng tụ được cao nhất cũng chỉ hơn ba mươi, thân là kiếm khách, không ngờ hắn lại không sợ oai của trọng quyền!

- Xem ra có hi vọng!

Mọi người chấn động, vốn tưởng rằng đây là một trận chiến đấu thực lực cách xa, thế nhưng bây giờ nhìn lại cũng không có sự khác biệt gì quá lớn.

- Thanh kiếm kia?

Một nhóm người chú ý tới thanh kiếm trong tay nam tử đeo mặt nạ, cảm thấy có chút quen mắt, dường như đã nhìn thấy ở đâu đó vậy.

- Hay cho một kiếm sắc bén.

Dịch Thủy Hàn thân là kiếm khách đã nhìn ra chỗ lợi hại của chiêu kiếm vừa nãy, Phong Tâm ý cảnh và Kim tâm ý cảnh dung nhập hoàn mỹ vào bên trong ánh kiếm, phát sinh biến hóa về chất, cắt quyền kình ra.

Nếu không nam tử đeo mặt nạ kia chịu một quyền này sẽ không có bộ dáng giống như hiện tại nữa.

Tam hoàng tử cũng cảm thấy thanh kiếm rất quen mắt, dường như đã gặp qua ở đâu đó rồi, thế nhưng trong khoảng thời gian ngắn hắn lại không nhớ ra được, nghĩ đến mình hai lần ăn quả đắng, trong lòng hắn đã cảm thấy rất không thoải mái.

- Xem ra phải chăm chú hơn nữa.

Tam hoàng tử lắc lắc đầu, lấy ra một đôi găng tay màu đen, quyền phong ngập trời.
Sau khi đeo lên, hắn lần nữa nắm tay, trên găng tay lại có ánh sáng nhảy lên, cùng với âm thanh tí tách.

- Xong rồi.

Hy vọng mà nam tử đeo mặt nạ mang đến vừa nãy lần nữa bị diệt sát, bọn họ suýt chút nữa đã quên từ lúc vừa mới bắt đầu Tam hoàng tử đều dùng tay không chiến đấu.

Hiện giờ hắn mang găng tay linh khí cấp năm, không sợ sự sắc bén của linh kiếm.

- Ngươi sẽ bị chết rất thảm, mà sau khi ngươi chết, ta sẽ điều tra thân phận của ngươi, tất cả người có quan hệ cùng ngươi đều sẽ vì hành động ngày hôm nay của ngươi mà phải trả giá thật lớn.

Hai tay của Tam hoàng tử đụng vào nhau, ánh sáng bị kích thích đến trình độ rất là chói mắt.

- Ngươi không phát hiện ra sao?

Giang Thần nói.

- Cái gì?

Tam hoàng tử sững sờ.

- Đúng là, ngươi đã ngu xuẩn đến mức không biết động não suy nghĩ hay sao?

Giang Thần lại nói.

- Ngươi rốt cuộc có ý gì?

Tam hoàng tử cả giận nói.

- Xem ra Tam hoàng tử chỉ có thể dựa vào thân phận của mình để đại khai sát giới, cũng đã quên chiến đấu là chuyện của hai người. Ta đứng bất động để ngươi ra hai quyền, thế nhưng ngươi lại làm cho ta rất là thất vọng.

Giang Thần khá là tiếc nuối nói.

- Cái gì?

Lời này rơi vào bên tai của mỗi người khiến cho mọi người cảm thấy đầu óc mơ hồ.

Lẽ nào không phải là bởi vì thực lực chênh lệch cho nên nam tử đeo mặt nạ chỉ có thể thấy chiêu đối chiêu, không dám chủ động xuất kích hay sao?

Nếu như không phải biểu hiện trước đó thì người ở chỗ này sẽ nói nam tử đeo mặt nạ này điên rồi.

Có điều cẩn thận ngẫm lại, khi nam tử đeo mặt nạ giao thủ cùng hai người Phi Nguyệt công chúa, Tiết Nhân Thiên, khi nói chuyện cũng có ngữ khí như vậy.

Lời nói hững hờ nhưng lại tràn ngập vẻ tự tin rất mãnh liệt.
- Trước khi chết còn muốn mạnh miệng giả bộ sao? Rất tốt, rất tốt.

- Thiên lôi quyền!

Tam hoàng tử đã bị làm cho tức giận, giống như là thùng thuốc súng bị châm lửa, không tùy ý súc lực ra quyền nữa mà bắt đầu ra chiêu.

Hơn nữa tay đeo linh khí, không ít người đã bắt đầu lo lắng thay cho nam tử đeo mặt nạ kia.

- Đến rồi.

Trong lòng Tiết Nhân Thiên ở ngoài kết giới rùng mình, cho dù có kết giới thế nhưng hắn vẫn không tự chủ được mà về lùi lại về sau mấy bước.

Võ học của Tam hoàng tử thường thường, quyền pháp chỉ có thể tu luyện võ học Hoàng cấp cấp thấp nhất mà thôi.

Chuyện này rõ ràng không phù hợp với thân phận của hoàng tử, mà chỉ cần là người thì đều có biện pháp, hoàng triều căn cứ vào tình huống Tam hoàng tử tu luyện mà đã tìm được công pháp huyền bí và quyền pháp hợp lại tạo ra một loại bí pháp.

Công pháp huyền bí là thiên cực, lại lấy công pháp huyền bí thúc giục quyền pháp, vòng qua hạn chế của võ học.

Làm cho quyền thế của Tam hoàng tử như sấm sét, có thể so với thiên tài võ học nắm giữ quyền ý hoàn chỉnh.

Tam hoàng tử có thiên phú tu luyện cực cao, từ năm hắn chưa tới ba mươi tuổi đã ngưng tụ ra bốn mươi chín cái thần huyệt là đã có thể nhìn ra được chuyện này.

Kết hợp với Thiên lôi quyền, quả thực là như hổ thêm cánh.

Bởi vì Thiên lôi quyền không phải là thứ dựa vào võ học, vì vậy cũng không có chiêu thức, không có biến hóa gì phức tạp cả.

Cho nên phân chia mạnh yếu sẽ quyết định bởi thời điểm ra quyền, khi đó sẽ có mấy lần tiếng sấm sét vang lên mà từ đó suy ra uy lực.

Từ một đến chín, chín lần sấm sét thì quyền có thể đánh nát thiên địa.

Tiết Nhân Thiên biết, trước đó Tam hoàng tử đã đạt đến năm lần tiếng sấm sét, nhất định khi ở bên trong cửa truyền tống lại có tăng lên nữa.

- Cho dù không có võ học, thế nhưng Tam hoàng tử vẫn có thể được xưng là thiên phú dị bẩm như cũ. Nói cho cùng võ học chính là giải thích về lực lượng, nói võ học của hắn bình thường, đó mới là rơi vào khuôn sáo cũ.

Tiết Nhân Thiên thầm nói ở trong lòng.

Rầm rầm rầm!

Hiện giờ Tam hoàng tử ra tay còn có giữ lại, quyền ra mang theo ba tiếng sấm sét, quyền kình và ánh quyền óng ánh loá mắt, vừa xinh đẹp vừa nguy hiểm.

Chỗ quyền đi qua, mặt đất xuất hiện ra một cái hố sâu.

- Một quyền này, để xem ngươi sẽ chặn nó như thế nào!

Tam hoàng tử hét lớn.

- Như vậy!

- Nhất kiếm phá vạn pháp!

Giang Thần nghiêng người đứng đó, cầm kiếm đối mặt, sau khi Tam hoàng tử tới gần trong phạm vi mười thước, hắn đâm ra một kiếm.

Rất nhanh song phương đã va chạm vào nhau, Giang Thần như một ngọn gió thổi vào bên trong hồ sấm sét, nhìn như bị nghiền nát, thế nhưng qua hai, ba giây, hồ sấm sét kia lại đột nhiên nổ tung.

Tam hoàng tử bị bắn trở về, lần này, vẻ mặt của hắn vô cùng sợ hãi, hắn đột nhiên nhớ tới mình đã nhìn thấy thanh kiếm kia ở đâu!

Lần trước đi Thiên Đạo môn xem trò vui, Giang Thần điếc không sợ súng kia đã dùng thanh kiếm này giết chết Lý Thấm!

- Ngươi là... Không thể, chuyện này không thể nào!

Tam hoàng tử hét lớn.

- Ta đã nói rồi, ta sẽ đích thân giết ngươi.

Giang Thần khẽ mỉm cười, sát khí che ngợp bầu trời, hắn đưa tay lấy mặt nạ xuống rồi nói:

- Hiện giờ, ta đã trở về để giết ngươi rồi!

Chương 220: Thời Khắc Quyết Chiến (7)

Tiếng nói vừa dứt, rốt cuộc khuôn mặt dưới mặt nạ tấm khiến cho vô số người hiếu kỳ đã lộ ra.

Phản ứng đầu tiên của mọi người là đánh giá đối với khuôn mặt này, sơ nhìn qua là một thiếu niên thanh tú. Thế nhưng nếu nhìn kỹ thì sẽ phát hiện ra đối phương tuấn dật không thua gì một vị tiền nhiệm ở trên Công tử bảng, để lại một ấn tượng khá tốt trong lòng mọi người, lỗi lạc vô cùng.

Khóe miệng luôn mang theo một nụ cười, con ngươi thâm thúy giống như cất giấu toàn bộ tinh không vậy.

Nhìn qua không có vẻ gì là thô bạo, trái lại còn khiến cho mọi người cảm thấy lời nói ngông cuồng của hắn chỉ là to gan mà thôi.

- Giang Thần!

Người nhận ra Giang Thần chỉ có một số ít, nhưng cái số ít này chỉ là so sánh với mấy trăm ngàn người trên quảng trường mà thôi.

Tin tức này dùng tốc độ nhanh chóng truyền ra khắp toàn bộ quảng trường.

- Giang Thần? Giang Thần của Thiên Đạo môn kia sao?

Bởi vì chuyện Vạn thú vực, rất nhiều người còn không có cách nào liên tưởng tới tin tức này. Khi bọn họ nghĩ về khả năng kia thì lại cảm thấy không dám tin tưởng.

Chẳng lẽ, hắn còn có thể từ Vạn thú vực đi ra ngoài được sao?

Hay là nói, là Thiên Đạo môn bí mật phái người đi cứu sao?

Thứ mà cao tầng của các thế lực khắp nơi cân nhắc rất nhiều, lập tức nhìn về phương hướng của Thiên Đạo môn, kết quả phát hiện ra bốn vị trưởng lão của Thiên Đạo môn cũng đang rất sửng sốt.

Khi quảng trường đang rất ồn ào, Tam hoàng tử trên bình đài rất khó khăn nuốt xuống một ngụm nước miếng, con mắt trợn to đã nói rõ cảm nhận trong lòng hắn lúc này.

Vào giờ phút này, có thể nói là tâm của hắn loạn như ma.

Nếu như không phải là Giang Thần xem thường thừa dịp người khác gặp nguy toàn lực đánh ra một kiếm thì không chừng hắn đã có thể bị mất mạng rồi.

- Ngươi! Đi ra được rồi sao?

Một lúc lâu sau, sau khi đám người ở quảng trường tiêu hóa được tin tức nặng cân này thì Tam hoàng tử mới hít sâu một hơi, làm cho mình tỉnh táo lại.

- Bất ngờ sao?

Giang Thần cười lạnh nói.

Lần này, Tam hoàng tử không có phản bác, trầm mặc thừa nhận.

Hắn là một người sát tâm quả đoán, cho nên sau khi vây Giang Thần ở trong Vạn thú vực đã để mật thám của hoàng triều giám thị Thiên Đạo môn và Vạn thú vực.

Một khi Thiên Đạo môn phái người cứu viện thì hắn sẽ liên hợp với chín đại môn phái khác trừng phạt Thiên Đạo môn.

Vì lẽ đó hắn biết Thiên Đạo môn vẫn không có phái người đi cứu đối phương.

Như vậy chỉ có một cái giải thích, Giang Thần tự mình từ địa phương quỷ quái đi ra!

Chuyện này đã lật đổ nhận thức của bọn họ đối với Vạn thú vực, khiến cho người ta biết kỳ tích có thể xảy ra.

Trên quảng trường, không ít người quen biết Giang Thần đều bị tình cảnh trước mắt này làm cho khiếp sợ.

Những người khác tạm thời không đề cập tới, bốn vị trưởng lão của Thiên Đạo môn đều là nhân vật sống hơn trăm tuổi, giờ khắc này toàn bộ đều bị thất thố.

Đường chủ Hình Pháp đường từ trước đến giờ không chút biến sắc lại có vẻ kinh dị, vẻ mặt của Viên Hồng trưởng lão ở bên cạnh hắn là đặc sắc nhất.

Ở tầng dưới cùng của bảo tháp có hai nữ tử dụi dụi con mắt, không dám tin tưởng, cũng không muốn tin tưởng người ở trên đài kia sẽ là Giang Thần.

Hai người bọn họ phân biệt là Thiên Lan và Hồng Hựu Quân, người sau nghĩ đến lời đã nói lúc trước với Văn Tâm, khuôn mặt biết cười trở nên trắng bệch.

- Không ngờ lại thực sự là hắn.

Thiên Lan chậm rãi nói.

Các đệ tử Thiên Đạo môn còn lại, chín mươi chín phần trăm đều nhận ra Giang Thần, cũng kích động hơn so với những người khác.

Cuối cùng bọn họ đã hiểu rõ tại sao môn phái không cải chính tin tức Giang Thần tử vong, đồng thời còn giữ lại Xích tiêu phong.

Hóa ra vị nhân vật làm cho thế lực một tay che trời của Ninh Hạo Thiên ở môn phái tan rã còn chưa chết.Phải có bản lĩnh lợi hại bao nhiêu thì mới có thể dùng tu vi Thần Du cảnh từ Vạn thú vực đi ra ngoài được cơ chứ?

Cũng cũng khó trách thực lực của hắn lại tăng lên nhiều như vậy.

Bên trong đám người thập nhị cường, Dịch Thủy Hàn cũng rất là bất ngờ.

Nếu như không phải Giang Thần bị vây ở trong Vạn thú vực thì ngày hôm nay người mà hắn muốn khiêu chiến sẽ là Giang Thần.

Một trong những nguyên nhân là Giang Thần giống như hắn, thân là truyền nhân kiếm đạo, đương nhiên phải tranh tài một phen rồi.

Nguyên nhân thứ hai, ở Vạn thú vực Giang Thần đã từng giết chết đệ tử của Quy Nhất kiếm phái, chặt đứt cánh tay của một tên đệ tử. Mà hắn thân là thủ tịch đệ tử cho nên nhất định phải đứng ra đòi lại mặt mũi.

- Ha ha ha ha, ngươi, thực sự là người nực cười nhất mà trần đời ta mới gặp một lần.

- Khổ cực từ Vạn thú vực đi ra, nhưng lúc này vội vã đi tìm cái chết, buồn cười quá đi mất!

Tam hoàng tử bỏ ra thời gian một phút để khôi phục lại như cũ, ôm bụng cười to, không làm ra vẻ một chút nào, nước mắt cũng bởi vì cười mà trào ra.

Bởi vì hắn đã nghĩ tới một việc, nếu như ở dưới tình huống như thế mà lại có thể giết chết được Giang Thần, như vậy sẽ là một chuyện tươi đẹp tới cỡ nào chứ?

E rằng đáng để hắn nhảy múa ca hát cả năm rồi đấy.

Đồng thời hắn cũng có lòng tin làm được chuyện này, hắn nói:

- Thực lực mà ngươi khổ cực có được ở Vạn thú vực vẫn còn thiếu rất nhiều, thực sự là đáng tiếc.

- Giết ngươi cũng đã thừa sức rồi.

Giang Thần nói.

- Ồ?

Tam hoàng tử không những không giận mà còn cười hỏi:

- Chẳng lẽ ngươi cho rằng biểu hiện vừa nãy của ta đã là toàn bộ thực lực sao? Như vậy ta nói cho ngươi biết, chỉ có một nửa mà thôi.

- Thật sao? Ta còn tưởng rằng sẽ ít hơn chứ, không nghĩ tới một nửa cũng chỉ có trình độ như thế này đó.

Ngữ điệu quen thuộc, thế nhưng ở dưới tình huống không mang mặt nạ nói ra lại làm mang đến cho người ta cảm giác không gì sánh kịp.
- Rất là tiêu sái.

Trên thuyền buồm, Hương Hương công chúa nhìn thấy bộ mặt thật của Giang Thần, phương tâm chấn động, kính nể biểu hiện của hắn khi đứng trước mặt của Tam hoàng tử.

Loại tự tin từ trong ra tới ngoài kia khiến cho người ta bị thuyết phục.

Hiện giờ vị công chúa này không chỉ có hối hận vì đã bỏ qua kết bạn với một nhân vật nổi tiếng mà càng hối hận khi mình đã bỏ qua một đoạn tình duyên.

Nghĩ đến đây, khuôn mặt của Hương Hương công chúa ửng hồng, trong lòng bắt đầu nghĩ xem nên làm thế nào để bù đắp thiếu sót trước đó.

Nàng hỏi nha hoàn thiếp thân của mình xem có biện pháp gì hay không.

- Công chúa, dù thế nào thì cũng phải chờ hắn sống sót đi ra chứ?

Nha hoàn nói.

Hương Hương công chúa sững sờ, ý thức được phía dưới là một trận quyết chiến không chết không thôi, người thua, sẽ chết!

- Ngươi cảm thấy ai sẽ thắng đây?

Hương Hương công chúa sốt sắng nói.

- Từ khắp mọi mặt đều thấy ưu thế của Tam hoàng tử rất lớn, có điều trong chiến đấu mới vừa rồi, mỗi người trong chúng ta đều cảm thấy ưu thế của Giang Thần cũng lớn, cũng đã nhìn thấy được kết quả rồi.

Nha hoàn nói.

Hương Hương công chúa gật gật đầu, ánh mắt lần nữa rơi vào trong kết giới.

- Ta sẽ để cho ngươi biết, bốn mươi chín cái thần huyệt, một khi hỏa lực hoàn toàn mở sẽ là loại khái niệm gì!

Sau khi biết được thân phận thực sự của Giang Thần, Tam hoàng tử kinh ngạc, thế nhưng cũng rất hưng phấn, ở trên người những người khác hắn chưa từng có sát ý mạnh mẽ như vậy.

Trong khi nói chuyện, toàn bộ thần huyệt của hắn mở ra, lực lượng có thể lay động núi cao bộc phát ra, mặt đất dưới chân hắn không gánh chịu được cỗ uy năng này, mặt đất bắt đầu rạn nứt rồi khuếch tán ra chung quanh.

Hai nắm tay của hắn dường như không phải là thứ mà nhân loại có thể nắm giữ được, kình khí hoàn toàn bao phủ cánh tay lại.

Ầm!

Song quyền lại chạm vào nhau, từ bên trong bắn ra quyền kình đánh vào trên mặt đất tạo ra một cái hố to.

Oa!

Không ít người nhìn thấy cảnh này sợ đến mức kêu thành tiếng.

Không tự chủ được nghĩ tới, nếu như hai nắm tay kia đánh vào trên người mình thì sẽ như thế nào!

Tam hoàng tử hung hăng càn quấy, nhưng mà tuyệt đối không ngu.

Lần này ra quyền, không còn là dùng va chạm để tấn công mà là muốn cận thân chiến đấu.

Hắn nhanh như tia chớp đi tới bên trái của Giang Thần, một quyền dùng sức đánh ra, vận dụng mỗi một khối bắp thịt trên toàn thân.

Giang Thần vung kiếm nghênh đón, mũi kiếm rơi vào trên ánh quyền, có tiếng kim loại va chạm vang lên.

- Quá chậm!

Hầu như là đồng thời, một quyền khác đã đánh về phía Giang Thần.

Phản ứng của Giang Thần rất nhanh chóng, hai chân luân phiên biến hóa, mượn lực đẩy của quyền kình để tránh thoát đi.

Mà đây chỉ là bắt đầu, Tam hoàng tử trở nên giống như một con ngựa tốt vậy, dùng từng quyền ép sát, tốc độ cực nhanh, tàn ảnh của quyền thứ nhất còn không biến mất thì đã đánh ra quyền thứ mười rồi.

Dù cho là đối mặt với một ngọn núi lớn thì hắn cũng có thể thông qua song quyền mà đánh ra một đường hầm để cho bản thân đi qua.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau