THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 211 - Chương 215

Chương 211: Sẽ Không Để Cho Ngươi Thất Vọng

Cảm giác quen thuộc lần nữa kéo tới, trong mắt Giang Thần loé ra một tia ý lạnh, ngừng lại rồi lùi về phía sau.

Huyền thiết tiễn bay qua trước người hắn, cũng mang theo một luồng kình phong, một lát sau tiếng xé gió mới vang lên.

Đột nhiên xuất hiện một mũi tên khiến cho người ta không tưởng tượng được nổi.

Theo bản năng mọi người đều cho rằng là Tiết Kính Thiên đại tướng quân ra tay, thế nhưng lại lập tức nghĩ đến hắn đã đứt một cánh tay, cho nên không thể giương cung cài tên được nữa.

- Tam hoàng tử!

Sau khi nhìn thấy rõ người bắn tên kia, mọi người hít vào một ngụm khí lạnh.

Sự ngông cuồng của Tam hoàng tử lại gia tăng thêm ấn tượng ở trong lòng của bọn họ, lại dám ra tay quấy rầy tỷ thí ở trước mắt của tất cả mọi người.

- Tiết Nhân Thiên đã chịu thua, cũng đã nói ra khỏi miệng, ngươi còn cố ý muốn giết người hay sao?

Tam hoàng tử nhảy lên bình đài, làm kẻ ác cáo trạng trước, khuôn mặt rất là đáng ghét.

Tiết Nhân Thiên thở phào một hơi, cảm kích nhìn về phía Tam hoàng tử.

- Tam hoàng tử thực sự là trước sau vẫn càn rỡ như một nhỉ, ta nhớ người thứ nhất giết người chính là ngươi đó.

Giang Thần lạnh lùng nói.

- Hừ, tên kia chưa mở miệng chịu thua, làm sao ta biết có phải là hắn đang bày mưu hay không chứ? Cho nên đương nhiên phải giết chết để trừ uy hiếp, tình huống của ngươi giống như thế sao?

Nhìn thấy nam tử đeo mặt nạ còn muốn tranh luận cùng mình, Tam hoàng tử rất là tức giận.

- Vậy theo lời giải thích của Tam hoàng tử, hắn mới chỉ nói ra hai chữ, ta phải thu kiếm, chữ cuối cùng còn không nói, như vậy ta nên làm gì đây?

Giang Thần hỏi.

Hắn không bởi vì tức giận mà bị làm cho đầu óc choáng váng, lúc mở miệng nói có lý có chứng.

- Ngươi cho rằng tất cả mọi người đều đê tiện vô liêm sỉ giống như ngươi hay sao?

Nhưng mà Tam hoàng tử căn bản không định nói lý, hắn hừ lạnh một tiếng rồi nói.

Giang Thần không những không giận mà còn cười, nói:

- Ngày hôm nay, xem như ta đã biết cái gì gọi là không có giới hạn rồi đó.

Nghe vậy, hai mắt hẹp dài của Tam hoàng tử nheo lại, sắc mặt âm trầm, khắp toàn thân tỏa ra lệ khí rất là đáng sợ.

Người phía dưới nhìn thấy nam tử đeo mặt nạ dựa vào lí lẽ để tranh luận với Tam hoàng tử, không khỏi yên lặng. Chuyện này ở trong Hỏa vực chỉ có kẻ ngớ ngẩn mới sẽ làm mà thôi.

Gặp phải Tam hoàng tử, tốt nhất nên tránh đi cho rất xa, không nên chọc hắn tức giận, bằng không hậu quả sau đó sẽ rất nghiêm trọng.

Mặc dù nói ngày hôm nay có chuyện lớn như vậy cho nên hắn sẽ không giết người lung tung. Thế nhưng Tam hoàng tử là người thường thù dai, chuyện sau đó tính sổ cũng không phải là chưa từng xảy ra.

Ví dụ như Giang Thần đã chết đi của Thiên Đạo môn, ở Thiên Đạo môn đắc tội với Tam hoàng tử, có môn phái bảo vệ không có chuyện gì. Thế nhưng không lâu sau đã bị hại chết ở Vạn thú vực.

Đến nay Thiên Đạo môn còn không đứng ra hỏi tội hắn kia kìa.

- Các ngươi nói xem?

Giang Thần không muốn phí lời với Tam hoàng tử mà đi hỏi trọng tài trên quảng trường.

Những người này đều là người do Hoàng gia sắp xếp, không dám đắc tội Tam hoàng tử, một người trong đó cười nói:

- Ngươi thắng thi đấu, thế nào?

- Vậy hắn không có chuyện gì sao? Nếu như không phải ta thu phát được tự nhiên thì đã bị hắn bắt chết rồi.

Giang Thần rất không vui nói.

- Chuyện này!

Các trọng tài nhìn nhau, tiếp theo đưa mắt tìm đến phía trên tường thành.

Vẻ mặt Đại Hạ hoàng đế có chút khó coi, hắn đang nghĩ nên mở miệng ra sao thì không ngờ lão giả áo xám đã nói thẳng:

- Người can thiệp vào công bằng, thủ tiêu tư cách.

Lời vừa nói ra, toàn trường khiếp sợ.

Tam hoàng tử thân là sát tinh vừa mới trở thành thập nhị cường thì hiện tại đã bị thủ tiêu tư cách.- Tiền bối, ta không phục!

Tam hoàng tử cũng không ngờ tới hậu quả lại nghiêm trọng như vậy, hắn la lớn:

- Rõ ràng là hắn phá hoại quy củ, làm sao có thể như vậy được chứ?

Hắn vô lý quen rồi, hiện giờ lại biện hộ cho mình, dáng vẻ kia khiến cho người ta rất là bất ngờ.

- Không nên nói lời dư thừa, ngươi không có tư cách can thiệp vào tỷ thí, đó là chuyện của trọng tài, ngươi tham gia đó chính là phá hoại quy củ.

Lão giả áo xám nói.

Lời này khiến cho không ít người gật đầu, cảm thấy lý ra nên vậy.

Tam hoàng tử nghiến răng nghiến lợi, hai mắt phun ra lửa.

Tiết Nhân Thiên được cứu âm thầm kêu không tốt, nếu như vì mình làm hại Tam hoàng tử bị đào thải, hoàng tử sẽ không dễ chịu một chút nào.

- Tiền bối, không nên đào thải Tam hoàng tử.

Người thứ nhất cầu xin, không ngờ lại là nam tử đeo mặt nạ, đây là chuyện mà chẳng ai nghĩ tới, nếu như hắn mở miệng, quả thật có tỷ lệ rất lớn để thay đổi quyết định đào thải của lão giả kia.

Tam hoàng tử sững sờ, tiếp theo vẻ mặt hiện lên nụ cười đắc ý, liếc nhìn nam tử đeo mặt nạ một chút, như là đang nói:

- Như vậy mới coi như thức thời.

- Ài.

Có người tiếc hận, bọn họ vẫn căm hận hành động của Tam hoàng tử, thế nhưng cũng không dám nói rõ.

Vừa nãy nam tử đeo mặt nạ chống lại Tam hoàng tử, khiến cho bọn họ sáng mắt lên, không nghĩ tới nhanh như vậy đã nhận thua rồi.

Trên tường thành, Đại Hạ hoàng đế nhân cơ hội này nói:

- Tiền bối, nhi tử của ta và Tiết Nhân Thiên từ nhỏ đã lớn lên ở trong hoàng cung, tình cảm thâm hậu, thực sự là bởi vì nóng ruột cho nên mới ra tay như vậy.

- Được thôi.

Lão giả áo xám cau mày, có chút không vui nói.

Chợt, xử phạt của Tam hoàng tử bị thủ tiêu, Giang Thần thắng lợi, thăng cấp vào vòng kế tiếp.

- Ta còn có một điều thỉnh cầu.

Trước khi Tiết Nhân Thiên đi xuống bên dưới, Giang Thần nói một câu, hấp dẫn ánh mắt của mọi người.- Nói đi, bổn hoàng tử sẽ thỏa mãn cho ngươi.

Tam hoàng tử nhe răng nở nụ cười, rất hào phóng đồng ý.

Mọi người cũng muốn nghe một chút xem nam tử đeo mặt nạ sẽ nói ra cái gì.

Giang Thần không có để ý đến hắn mà nhìn về phía tường thành, nói ra từng chữ từng chữ:

- Tiền bối, ở trong vòng kế tiếp, ta không rút thăm, muốn trực tiếp giao thủ với Tam hoàng tử, đồng thời, không chết không thôi.

Nhiệt độ giống như lập tức hạ xuống tới mức đóng băng, bầu không khí trong toàn trường đóng băng lại, không người nào lên tiếng.

Trên bình đài, vẻ mặt của Tam hoàng tử và Tiết Nhân Thiên là người đặc sắc nhất, đặc biệt là người sau còn mở miệng và trợn to mắt lên.

Từ trước cho tới nay, hắn đều cho là mình rất hung hăng, thế nhưng khi đối mặt với Tam hoàng tử lại không thể không phục được.

Lại không nghĩ rằng hôm nay lại có người nói ra lời nói như vậy.

Mọi người kịp phản ứng lại, hoá ra không phải nam tử đeo mặt nạ không muốn đào thải Tam hoàng tử mà là muốn giết hắn!

Không ít người kích động tới mức sắc mặt đỏ lên, giơ cánh tay lên cao rồi vung vẩy.

Tam hoàng tử ỷ vào thân phận diễu võ dương oai, đã làm cho không ít người ở Hỏa vực tức giận, thế nhưng bởi vì Đại Hạ vương triều cho nên mọi người không dám động vào hắn.

Nam tử đeo mặt nạ nói một câu đã kéo tâm tình của bọn họ, khiến cho bọn họ bắt đầu chờ mong.

Tam hoàng tử nắm chặt nắm tay, sắc mặt rất khó coi.

Hóa ra, không phải là người này sợ hắn, là không coi hắn là chuyện gì to tát cả.

Loại phẫn nộ này, hắn chỉ cảm nhận qua ở trên người của Giang Thần kia mà thôi.

Trên tường thành, Phi Nguyệt công chúa đã bó lại chân cũng không ngờ tới người này sẽ nói như vậy. Nàng chú ý tới sắc mặt của phụ hoàng nàng, vị lão giả áo xám kia thì lại đang nhíu mày.

- Chỉ cần những tuyển thủ khác không cảm thấy có vấn đề gì là được.

Không rút thăm, người ảnh hưởng không chỉ là hai người mà thôi.

Những người thăng cấp thập nhị cường khác vội vã biểu đạt mình không có ý kiến, tất cả đều hận không thể cách ra xa xa tên sát tinh như Tam hoàng tử này một chút.

- Như vậy đi, nếu như ngươi lại đánh bại một đối thủ, thăng cấp thập nhị cường, như vậy ngươi sẽ giao thủ với Tam hoàng tử.

Lão giả áo xám nói.

- Ngươi, rất lớn mật!

Tam hoàng tử nhìn chằm chằm vào Giang Thần, nói ra một câu, sau đó nhảy xuống bình đài.

Nhìn bóng lưng của hắn, gương mặt dưới mặt nạ của Giang Thần lộ ra ý cười rất lạnh lẽo.

Mặt khác, đối thủ kế tiếp của hắn không ở trong danh sách của Sở Lạc.

- Ta không phải là đối thủ của ngươi, ta chịu thua, ngươi giữ vững tinh lực, đừng để cho chúng ta thất vọng.

Người này vừa lên đài đã trực tiếp chịu thua, nhưng không phải là xuất phát từ e ngại.

Ầm!

Lời này vừa xuất hiện đã khiến cho mọi người chấn động, mà sắc mặt của Tam hoàng tử đã trở nên vặn vẹo.

Sau khi dâm uy của Tam hoàng tử bị nam tử đeo mặt nạ làm dao động, lửa giận ngột ngạt ở trong lòng không ít người cũng đã bắt đầu thả ra ngoài.

Có người nhận ra, vị tuyển thủ chủ động chịu thua này chính là bằng hữu của người thứ nhất chết ở trong tay của Tam hoàng tử.

- Ta sẽ không để cho ngươi thất vọng.

Giang Thần nói.

Sau đó, nam tử đeo mặt nạ thăng cấp vào vòng thập nhị cường, sẽ tử chiến cùng Tam hoàng tử!

Chương 212: Một Phút

Sau khi nam tử đeo mặt nạ thăng cấp thành thập nhị cường, toàn bộ tỷ thí vòng này đã kết thúc.

Trải qua tỷ thí giống như đào cát trong biển rộng, cuối cùng người ở trong thập nhị cường đều là kẻ mạnh bên trong kẻ mạnh.

Sáu người Cao Tiệm Ly, Dịch Thủy Hàn, Mặc Cuồng, Lữ Phi, Tam hoàng tử, Lý Hanh Kính đã sớm là thiên tài còn trẻ mà đã thành danh từ lâu.

Ba người còn lại không muốn người biết, không đứng ở bên trên Tân hỏa bảng. Cho dù xa lạ, thế nhưng biểu hiện lại rất tuyệt vời, trở thành hắc mã, cũng khiến cho mọi người biết rõ hàm nghĩa của câu nói ngoài trời có trời, ngoài người có người.

Đương nhiên, nếu nói hắc mã to lớn nhất chính là nam tử đeo mặt nạ sẽ quyết chiến sinh tử cùng với Tam hoàng tử.

Không giống như những người khác, trải qua mấy vòng, đối thủ mà hắn đánh bại người sau mạnh hơn người trước, có mấy người thậm chí còn có thể sánh ngang được với người trong thập nhị cường hiện tại.

Ví dụ như Phi Nguyệt công chúa và Tiết Nhân Thiên.

Điểm đáng sợ nhất chính là, tới hiện nay nam tử đeo mặt nạ chưa từng bộc lộ ra hết, kể cả chiến với Tiết Nhân Thiên cũng vậy, từ đó đã chứng minh rõ hắn ẩn giấu thực lực.

Trước đó khiến cho lão giả áo xám, sau đó ước chiến Tam hoàng tử.

Những chuyện này đều làm cho hắn trở thành tồn tại chói mắt nhất.

Vô số người muốn biết gương mặt dưới mặt nạ đó sẽ ra sao, nhìn xem người thần bí mà lại mạnh mẽ này rốt cuộc là ai!

Thập đại tông môn của Hỏa vực thấp thỏm bất an, nguyên nhân đều rất giống nhau.

Lo lắng nam tử đeo mặt nạ là đệ tử của những môn phái khác, đệ tử như vậy đã đủ để làm cho danh tiếng của môn phái này dần dần lên cao, che danh tiếng của tông môn mình lại.

Bởi Sở Lạc cho nên khả năng là đệ tử của Phù Không đảo có độ khả thi lớn nhất.

Vì vậy, đám người Phù Không đảo nhận được không ít ánh mắt ước ao thậm chí là đố kỵ của mọi người.

Đối với chuyện này, đầu óc trưởng lão của Phù Không đảo mơ hồ, rất muốn gọi Sở Lạc tới, muốn hỏi cho rõ ràng.

Thậm chí một ít người của Phù Không đảo còn thật sự cho rằng nam tử đeo mặt nạ là đệ tử mà môn phái bí mật bồi dưỡng.

Vào lúc này, hoàng triều tuyên bố quy củ.

Thập nhị cường tiếp tục phân tổ chiến đấu, mười hai người sẽ chọn sáu người tiến vào vòng trong, lại từ sáu chọ ba.

Ba người cuối cùng sẽ thu được tiêu chuẩn tiến tu Thánh Viện.

Mặt khác, lão giả áo xám tuyên bố, Phi Nguyệt công chúa bởi vì vì là kỳ tài đạt đến thiên nhân hợp nhất không nhiều cho nên tuy rằng bị thua nhưng cũng thu được tiêu chuẩn tiến tu.

Tin tức này ngoại trừ làm cho người ta kinh ngạc ra cũng khiến cho rất nhiều người ôm hy vọng.

Chuyện tốt trên đời này sẽ không bỗng dưng rơi vào trên người mình được.

Không khó đoán ra được, bởi vì tiêu chuẩn tiến tu này mà Đại Hạ hoàng đế sẽ phải bỏ ra cái vốn lớn tới bao nhiêu.

- Nghỉ ngơi nửa ngày, trong lúc này, người thăng cấp thập nhị cường sẽ nhận được khen thưởng từ Thánh Viện, dù sao, ngày hôm nay mọi người đều khổ cực rồi.

Lão giả áo xám đứng lơ lửng ở trên không, nhìn xuống người trong thập nhị cường đứng trên bình đài.

Tiếng nói vừa dứt, hắn nhẹ nhàng phất tay, mười hai đạo ánh sáng xuất hiện, phân biệt rơi vào các nơi trống trải ở trên quảng trường.

Khi ánh sáng tản đi, mười hai cánh cửa truyền tống tương tự với khung cửa xuất hiện.

Không khác gì cửa truyền tống dùng cho Vạn thú vực, lớn như là một cánh cửa phổ thông vậy.

- Tiến vào trong đó, nếu như có thể kiên trì được một phút thì thực lực của các ngươi có thể tăng lên một thành, cứ thế mà suy ra, đương nhiên, thời gian càng dài thì độ khó sẽ càng cao.

Lão giả áo xám không nói bên trong sẽ có cái gì mà chỉ mỉm cười thần bí.

Lời này khiến cho mọi người phấn khởi, đặc biệt là đám người thập nhị cường.

Hiệu quả thần kỳ như vậy, bọn họ chưa từng nghe thấy, chỉ có thể thán phục sự mạnh mẽ của Thánh Viện mà thôi.- Trước khi tiến vào, tốt nhất nên điều chỉnh trạng thái đến mức tốt nhất, không cần quá lo lắng, chúng ta sẽ được nghỉ ngơi nửa ngày.

Lão giả áo xám nhắc nhở một câu.

Tức thì, người tiếp viện của thập nhị cường đưa tới các loại linh đan, thậm chí còn có linh đan đột phá.

So sánh với bên kia, người tiếp viện nam tử đeo mặt nạ chỉ có Sở Lạc và Mộng Phi Phỉ, người sau lại còn không biết có được tính là người tiếp viện hay không nữa.

- Sư huynh, ta còn có một viên linh đan đột phá...

Sở Lạc không có suy nghĩ nhiều, nàng chỉ muốn được giúp đỡ thiếu chủ mà thôi.

- Linh đan là thứ mà ta không bao giờ thiếu.

Giang Thần ngắt lời nàng.

- Sư huynh, nếu không đi tìm Thiên Đạo môn đi, nhất định sẽ bọn họ cho sư huynh tài nguyên tốt nhất.

Sở Lạc dùng thanh âm nhỏ đến mức không nghe thấy được ghé vào lỗ tai của hắn rồi nói.

Giang Thần liếc mắt nhìn cửa truyền tống, nói:

- Bên trong có cái gì còn không biết, mù quáng chuẩn bị không nhất định có thể dùng tới được. Củng cố trạng thái tới mức tốt nhất, có lẽ chỉ là chiến đấu từng trận ở bên trong rồi lĩnh ngộ, thu hoạch mà thôi.

Thánh Viện cử hành loại tỷ thí cỡ lớn như vậy, xem ra cũng không chỉ là vì công bằng, mà là một loại mài giũa.

- Nếu không, cũng sẽ không cho chúng ta thời gian nửa ngày để nghỉ ngơi.

Giang Thần rất khẳng định suy nghĩ của mình, vì lẽ đó hắn chỉ ăn vào một viên Hoàn linh đan, sau đó lại tìm một nơi để ngồi xuống.

Phản ứng của những người khác chậm một nhịp, nhìn thấy hành động của Giang Thần, như bị dẫn dắt, bọn hắn bừng tỉnh. Đều tự tìm nơi để điều tức và quy nạp tổng kết tâm đắc qua từng trận chiến đấu một.

Đám người ở trên quảng trường cũng đang cảm thấy căng thẳng thần kinh, các thế lực trên đạo cụ phi hành bắt đầu pha trà, lấy ra điểm tâm đã được chuẩn bị kỹ càng.

- Nói như thế, trải qua từng trận tỷ thí, nếu như đối mặt với càng nhiều cường địch thì trái lại chỗ tốt sẽ càng to lớn hơn đó.
Trải qua thảo luận, mọi người đã suy đoán ra lời nói mới rồi của lão giả áo xám, ánh mắt của tất cả mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía nam tử đeo mặt nạ.

Không nghi ngờ chút nào, người đối mặt với nhiều kẻ địch mạnh mẽ nhất là hắn.

Trước đó còn có người nói hắn không gặp may, bây giờ nhìn lại, dường như lại là một chuyện rất tốt.

- Này! Ta nói ngươi nghỉ ngơi gần đủ rồi, mau vào đi chứ.

Đột nhiên, âm thanh thiếu kiên nhẫn của Tam hoàng tử truyền đến.

Hóa ra là Cao Tiệm Ly từ lúc bắt đầu đến hiện tại đều rất dễ dàng, số của hắn rất may, không có đối thủ khó dây dưa cho nên đương nhiên cũng không cần tìm hiểu gì cả.

Hắn đang đứng ở trước một cái cửa truyền tống do dự không quyết định, đã khiến cho Tam hoàng tử chú ý.

Rốt cuộc bên trong là cái gì hắn còn không rõ ràng lắm, nếu như có người đi vào trước đánh trận đầu, như vậy sẽ không thể tốt hơn được nữa.

Nguyên nhân Cao Tiệm Ly do dự cũng là điểm ấy, hắn cũng không muốn làm chim đầu đàn.

Hiện tại lại bị Tam hoàng tử giục, hắn không có cách nào, không thể làm gì khác hơn là đi vào bên trong.

Ngay khi thân thể tiếp xúc với cửa truyền tống thì thân thể đã bị hút vào.

Bao gồm cả Giang Thần ở bên trong, không ít người đều nhìn về phía cánh cửa truyền tống này, muốn nhìn một chút xem biến hóa sau khi ra ngoài của Cao Tiệm Ly ra sao, còn có chút người đã bắt đầu tính giờ.

Kiên trì được một phút, thực lực bản thân có thể tăng lên một phần, hiệu quả mạnh mẽ như vậy cũng khiến cho không ít người chú ý.

Ước chừng ở khoảng mười phút sau, Cao Tiệm Ly từ cửa truyền tống đi ra, mà cánh cửa truyền tống này cũng đồng thời biến mất.

Không ai để ý tới cửa truyền tống mà nhìn chằm chằm không chớp mắt về phía Cao Tiệm Ly.

Mọi người giật mình phát hiện ra Cao Tiệm Ly vẫn đang duy trì trạng thái chiến đấu, kiếm khí bức người, khí tức hỗn loạn, lồng ngực nhanh chóng phập phồng.

Sư phụ của hắn và trưởng lão môn phái cùng nhau tiến lên, ổn định tình hình của hắn.

- Sư phụ, ta đã nắm giữ Thánh linh kiếm pháp, tuyệt thức đệ nhất kiếm.

Cao Tiệm Ly nói, không nhìn ra sắc mặt vui mừng mà trái lại còn để lộ ra vẻ bất đắc dĩ.

Không chờ sư phụ hắn đặt câu hỏi, hắn lại nói:

- Ba kiếm tuyệt thức, vừa nãy trên cơ bản đã nắm giữ toàn bộ một cách máy móc, đáng tiếc...

Nói còn chưa dứt lời thì ai cũng có thể cảm nhận được sự tiếc nuối và không cam lòng của hắn. Đồng thời còn có chấn động đối với tình hình bên trong cánh cửa truyền tống kia.

- Bên trong có cái gì?

Tam hoàng tử tức giận nói.

- Sau khi ngươi tiến vào sẽ biết.

Cao Tiệm Ly nói.

- Ngươi!

Tam hoàng tử phẫn nộ, lúc bình thường, những người này nào dám làm càn như vậy cơ chứ!

Nguyên nhân của tất cả những thứ này đều là nam tử đeo mặt nạ làm ra, làm dao động tới uy nghiêm của hắn.

- Chờ đó, ta sẽ chém ngươi thành muôn mảnh!

Chương 213: Âm Mưu Của Hắc Long Thành

- Chủ mẫu, chúng ta đi tìm một nơi nghỉ ngơi một lúc đi.

Lúc mọi người nghỉ ngơi, Phạm Đồ trong đám người phát hiện ra từ lúc bắt đầu đến hiện tại đã chiến đấu được hai canh giờ.

Từ sau lần trước chủ mẫu độc phát, thân thể suy yếu, đứng ở trong đám người chen chúc có vẻ uể oải không thể tả nổi.

Hắn nhiều lần nói chủ mẫu về khách điếm trước, có tin tức của thiếu chủ hắn sẽ đi thông báo.

Có điều Cao Nguyệt không chịu, cố ý muốn ở lại nơi này.

Mãi cho đến lúc này nàng mới đồng ý tạm thời rời đi, kẻ thô lỗ như Phạm Đồ nhìn thấy Cao Nguyệt từ trong đám người đi ra mới dùng sức thở ra một ngụm trọc khí.

- Phu nhân, người mang mặt nạ kia thực sự là thiếu gia sao?

Nha hoàn thiếp thân Tuyết Nhi của nàng nhỏ giọng nói.

- Đương nhiên.

Cao Nguyệt rất khẳng định, trên mặt nở nụ cười hiểu ý, nói:

- Xem ra trong khoảng thời gian này nó ở Vạn thú vực đã phải chịu không ít khổ sở.

Nói xong, trong nụ cười của nàng để lộ ra vẻ thương tiếc.

Tuyết Nhi và Phạm Đồ vừa nhìn nhau, hai người không có trực giác của một người mẫu thân như Cao Nguyệt, có điều sau khi được Cao Nguyệt báo, tìm đúng chỗ, bọn họ đã phát hiện ra nam tử đeo mặt nạ chính là thiếu gia nhà mình.

Chuyện duy nhất khiến cho bọn họ nghi hoặc và không xác định đó là nam tử đeo mặt nạ quá mạnh mẽ!

Vượt xa khỏi sự tưởng tượng của người đến từ Nam phong lĩnh như bọn họ.

- Trước khi lấy mặt nạ xuống, không nên nói lung tung.

Cao Nguyệt phân phó một tiếng.

- Vâng.

Tuyết Nhi và Phạm Đồ gật đầu, Giang Lộ, Giang Phong và các đệ tử Nam phong lĩnh ở phía sau còn không biết, chiến đấu ngày hôm nay đặc sắc như vậy khiến cho bọn họ kích động mà lại rất ngóng trông.

Mọi người đi vào một trà lâu.

Lúc đi vào thì trùng hợp có một nữ tử mặc y phục nha hoàn đi ra, trong lúc vô tình ngẩng đầu lên, khi ánh mắt chạm đến khuôn mặt của Phạm Đồ thì vẻ mặt khẽ biến.

Có điều rất nhanh nàng đã khôi phục lại vẻ bình thường, cúi đầu đi ra ngoài.

Cao Nguyệt chú ý tới chuyện này có chút nghi hoặc không rõ, nhưng cũng không đặt ở trong lòng.

Vị nha hoàn xinh đẹp kia rời khỏi trà lâu, không đi ra hẳn mà ở bên ngoài vểnh tai lên nghe trộm.

Chẳng được bao lâu, trên mặt nàng hiện lên nụ cười đắc ý, cưỡi thuyền phi hành loại nhỏ đi lên trên thuyền rồng cỡ lớn ở trên không trung.

- Thu Hạ, sao lại đi lâu như vậy chứ?

Đại phu nhân Hắc Long thành ưu nhã ngồi ở bên trên ghế dựa mềm, biểu hiện rất lười biếng, nhưng không che giấu được vẻ quý khí của bản thân.

- Phu nhân.

Nha hoàn tên là Thu Hạ nói chuyện vừa nãy gặp phải ra một lần, Phạm Đồ đã từng đi qua Hắc Long thành, nàng từng nhìn thấy mấy lần, cho nên hôm nay mới nhận ra được đối phương.

- Ồ?

Đại phu nhân vẫn hững hờ như cũ, trong con ngươi xuất hiện một tia lạnh lùng, nói:

- Ngươi xác định chứ?

- Đúng, phu nhân, ta còn ở bên ngoài trà lâu để nghe trộm, xác định là người của Nam phong lĩnh, mẫu thân Cao Nguyệt của Giang Thần.

Thu Hạ nói.

- Trong lúc mấu chốt này mà còn dám đi ra khỏi Thiên Đạo môn, tới nơi này tham gia trò vui, thực sự là điếc không sợ súng.

Đại phu nhân cười lạnh nói.

Chợt, nàng liếc mắt nhìn bảo tháp của Thiên Đạo môn, nhún vai một cái nói, lại nói:

- Không lâu nữa Hạo Thiên sẽ cùng với sư phụ Viên Hồng trưởng lão của nó cải chính tin tức về rác rưởi kia. Nói hắn đã chết, đến lúc đó, hừ hừ.

Nàng như đang tự lẩm bẩm, vừa giống như là đang nói chuyện với người ta vậy.

Thu Hạ không cảm thấy kinh ngạc, duy trì sự trầm mặc.

- Có điều, không thể để cho bọn họ dễ chịu được, Thu Hạ, ngươi đi sắp xếp đi, nếu như ta thoả mãn, nhất định sẽ có thưởng.

Đại phu nhân nói.- Vâng!

Thu Hạ đang chờ câu này, nàng lập tức đi chuẩn bị.

Trong trà lâu, khí sắc của Cao Nguyệt đã khôi phục được không ít, đang nói chuyện phiếm với mọi người.

- Lại nói Viên Hồng trưởng lão cũng quá đáng, bảo tháp kia có thể chứa được ngàn người, còn nói với chúng ta không chen vào được, bằng không phu nhân sẽ không khổ cực như vậy nữa.

Tuyết Nhi nói.

- Đúng vậy, nói chúng ta là mặt dày mày dạn gặm xương của Thiên Đạo môn, nên biết xấu hổ mà về nhà!

Nói tới chuyện này, Phạm Đồ hết sức tức giận.

- Không có chuyện gì, sau đó người ta sẽ biết rõ mọi chuyện.

Cao Nguyệt cũng không quá quan tâm.

Nàng nhìn về phía đám người Giang Lộ và Giang Phong, ôn nhu nói:

- Điều khiến cho chúng ta vui mừng chính là, biểu hiện của các ngươi rất lý trí, không có oán giận.

- Chúng ta có thể đi tới Thiên Đạo môn cũng là bởi vì Giang Thần, một khi trở lại Thập vạn đại sơn thì sẽ không giống như trước đây nữa.

- Không sai, ở Thiên Đạo môn chúng ta đã được lợi không nhỏ.

Giang Lộ và Giang Phong trước sau đều nói.

Phạm Đồ ở bên cạnh cười cười, trong lòng nghĩ những người trẻ tuổi này thực sự là ngây thơ, nếu như thật sự trở về Thập vạn đại sơn thì sẽ lập tức đối mặt với nguy hiểm diệt tộc.

- Yên tâm đi, các ngươi không cần trở lại đó đâu.

Cao Nguyệt nói.

Giang Lộ ngẩn ra, lập tức mừng rỡ như điên, nói:

- Ý tứ của bá mẫu chính là Giang Thần ở bên trong đám người thập nhị cường? Lẽ nào là nam tử đeo mặt nạ kia...

Nàng còn chưa nói hết lời thì từ bên ngoài trà lâu có ba tên lưu manh đi tới.

Ba người liếc mắt đã nhìn thấy Cao Nguyệt đang ngồi ở đó.

- Ồ. Được lắm, nương tử này thật là xinh đẹp.

- Nếu như trẻ tuổi hơn chút thì cũng có thể leo lên Mỹ Nhân bảng đó.

- Chà chà, so với Mỹ Nhân bảng thanh xuân mỹ lệ thì vị tiểu nương tử này cũng có một phen phong tình đặc biệt đấy.
Ba nam nhân mỗi người nói một câu, trực tiếp đi tới, vây quanh Cao Nguyệt.

Cao Nguyệt nhíu mày, rất là khó chịu.

- Làm càn!

Phạm Đồ giận dữ, đứng dậy bảo hộ ở bên người Cao Nguyệt, tách ba tên này ra.

- Đây là ý gì vậy? Chúng ta chỉ muốn kết giao bằng hữu mà thôi!

Nhìn thấy Phạm Đồ như vậy, ba tên lưu manh không có chút bất ngờ nào cả.

- Ta nói, ta chỉ muốn mời vị tiểu nương tử này uống một chén trà, nói chuyện phiếm mà thôi.

Một người lưu manh trong đó cười nói.

- Các ngươi làm vậy là mạo phạm người khác!

Tuyết Nhi tức giận nói.

- Khà khà khà, nói nghiêm trọng như vậy làm gì chứ? Hôm nay trong kinh thành có người đến từ các nơi, không quen biết, nếu như có thể kết giao thêm chút bằng hữu, như vậy chẳng phải sẽ tốt hơn sao?

- Đúng vậy, giả vờ thanh cao cũng vô vị quá.

Răng rắc!

Năm ngón tay của Phạm Đồ nắm chặt, quát lạnh:

- Nếu các ngươi không lăn thì tự gánh lấy hậu quả!

Không nghĩ tới ba người này được voi đòi tiên, không có để ý đến hắn mà đi tới gần Cao Nguyệt, một người trong đó đưa tay về phía vai nàng, nói:

- Tiểu nương tử tại sao không nói chuyện vậy?

- Muốn chết!

Phạm Đồ không thể nhịn được nữa, lập tức đánh ra một quyền.

Không nghĩ tới tên này đã sớm có đề phòng, né tránh rất nhanh nhẹn.

- Thần Du cảnh?

Phạm Đồ rất bất ngờ, không nghĩ tới Thần Du cảnh sẽ lại là du côn lưu manh như vậy.

Có điều, hắn không sợ, bởi vì cảnh giới của hắn cũng đã tăng lên tới Thần Du cảnh.

- Hôm nay kinh thành nghiêm khắc cấm mọi người ẩu đả, ngươi lại dám ra tay với chúng ta?

- Ngươi muốn chết, ta sẽ đưa ngươi đưa đến thành phòng đội!

Đám lưu manh như đã bị Phạm Đồ chọc giận, đồng loạt ra tay, không chút lưu tình, tất cả đều là chiêu thức rất hung hiểm.

- Không ổn!

Vốn Cao Nguyệt đã cảm thấy không đúng, nghe thấy một người trong đó nói kinh thành nghiêm cấm ẩu đả nàng đã phản ứng lại kịp, muốn gọi Phạm Đồ trở về.

Nhưng mà đã chậm, Phạm Đồ lấy một địch ba, chủ động xuất kích.

- Kim cương phục ma quyền: Quyền diệt yêu tà!

Trong lúc tức giận quyền kình của Phạm Đồ rất mãnh liệt, quyền pháp có được từ chỗ của Giang Thần, trình độ cao thâm là thứ mà ba tên lưu manh kia không thể nghĩ tới được.

Ba người đều chỉ là Thần Du cảnh sơ kỳ, vốn bọn hắn muốn giáo huấn Phạm Đồ một trận, sau đó lại chỉ trích người của Nam phong lĩnh gây chuyện.

Kết quả nhìn nhầm thực lực của Phạm Đồ, không được mấy quyền đã bị đánh ngã xuống đất.

- Không ngờ tên này lại trở nên lợi hại như vậy, xem ra Nam phong lĩnh phát triển càng ngày càng tốt đó!

Thu Hạ ở bên ngoài khá là bất ngờ nhìn kết cục của ba tên lưu manh, thế nhưng miệng lại để lộ ra nụ cười lạnh như băng.

Kết quả này, càng có lợi đối với kế hoạch của nàng.

- Dừng tay!

Một đám binh lính võ trang đầy đủ dùng hiệu suất kinh người xuất hiện ở cửa trà lâu, vây quanh đám người của Nam phong lĩnh lại.

Chương 214: Thời Khắc Quyết Chiến

Văn Tâm đi ăn xong trở về mới phát hiện ra ngoại trừ Cao Tiệm Ly ra thì những người khác không có tùy tiện tiến vào cửa truyền tống.

Nàng nhìn bóng người mang mặt nạ, nhớ tới đối phương sắp quyết chiến sinh tử, nàng không yên lòng, rất là lo lắng.

Bỗng nhiên, nàng nghe thấy có người gọi mình, xoay người nhìn lại thì lại phát hiện ra là nha hoàn bên cạnh mẫu thân của Giang Thần, dường như tên là Tuyết Nhi vậy.

- Cái gì? Phu nhân ngươi và những người khác đều bị binh sĩ thành phòng nhốt lại hay sao?

Hóa ra sau khi Phạm Đồ đánh người, đám binh lính xuất hiện không nói hai lời, lập tức mang người của Nam phong lĩnh đi.

Tuyết Nhi thừa dịp hỗn loạn chạy đi, vội vã tìm đến Sở Lạc cầu viện.

Từ trong miệng của Tuyết Nhi nàng đã hiểu được đã xảy ra chuyện gì, Sở Lạc cũng rất lo lắng.

Vào lúc này, tuyệt đối không thể đi quấy rối Giang Thần.

- Dẫn ta đi gặp vị đội trưởng kia.

Văn Tâm nói.

Dưới sự dẫn đường của Tuyết Nhi, Văn Tâm nhìn thấy phụ trách đội trưởng binh sĩ tuần tra thành phòng.

Binh sĩ thành phòng là đạo phòng tuyến thứ nhất của kinh thành, chức đội trưởng không phải là thứ mà người bình thường có thể đảm nhiệm được.

- Là Văn Tâm Quận chúa sao?

Đội trưởng binh sĩ Cao Hùng nhìn thấy nàng đến lại nở nụ cười sang sảng.

Có điều sau khi biết tại sao nàng tới đây, sắc mặt hắn biến đổi, biểu thị vào ngày quan trọng như hôm nay, những dã nhân từ đại sơn tới kia không hiểu quy củ ẩu đả, nhất định phải nghiêm trị.

Bất kể Văn Tâm nói ra sao cũng đều vô dụng.

- Cao Hùng đội trưởng, ngươi thân là đội trưởng binh sĩ thành phòng, lợi dụng chức vụ để lấy lòng Hắc Long thành, chuyện này rất không sáng suốt đó.

Văn Tâm lạnh lùng nói.

Cao Hùng biến sắc, tiếp theo nhún vai một cái, lại nói:

- Nếu như công chúa có ý kiến gì đó đối với chức vụ của ta thì có thể đi tìm Hoàng thượng, được rồi, ta phải tiếp tục tuần tra, đề phòng lại có thêm dã nhân tới gây sự.

- Đáng ghét.

Văn Tâm cắn chặt răng, nàng chỉ là Quận chúa, lực uy hiếp ở kinh thành không lớn, Cao Hùng có thể ngồi vào vị trí hôm nay, nhất định sau lưng sẽ có chỗ dựa, cho nên hắn mới dám vô lễ như vậy đối với nàng.

Nàng không định từ bỏ, cưỡi thuyền phi hành đi tới bảo tháp của Thiên Đạo môn.

- Ai ui, đây không phải Văn Tâm hay sao? Không đợi ở bên dưới nữa sao?

Bên trong rất nhiều đệ tử trong tháp, Thiên Lan nhìn thấy nàng xuất hiện lại lên tiếng châm chọc một tiếng.

Lúc vừa mới bắt đầu, Viên Hồng trưởng lão lấy lý do không gian của bảo tháp không đủ cho nên mới đuổi người của Nam phong lĩnh xuống được.

Văn Tâm và Mạnh Hạo đi tới biện hộ cho bọn họ, kết quả bị Viên Hồng trưởng lão nói một câu:

- Nếu như các ngươi thân thiết như vậy thì đồng thời đi xuống đi.

Cho dù Viên Hồng trưởng lão nói xong lời này không có công khai mời người xuống, thế nhưng nàng và Mạnh Hạo vẫn rời đi.

Bây giờ lại trở về, ngoại trừ ánh mắt khác thường và nụ cười trên sự đau khổ của người khác ra cũng sẽ không có người nào xua đuổi nàng.

Văn Tâm cúi đầu đi tới tầng cao nhất trên bảo tháp.

Lần này nàng đã học thông minh, không tìm Viên Hồng trưởng lão mà đi tới trước người đường chủ Hình Pháp đường, nói:

- Trưởng lão, ta có một chuyện bẩm báo.

- Nói.
Đường chủ lạnh nhạt nói.

Truyền Công trưởng lão và Viên Hồng trưởng lão ở bên cạnh tò mò nhìn sang.

Văn Tâm sắp xếp từ ngữ, nói chuyện xảy ra ở trên người Cao Nguyệt một lần.

Nghe xong, đường chủ Hình Pháp đường cau mày.

Gia quyến của đệ tử chân truyền bị binh sĩ thành phòng bắt về, chuyện này rất vướng tay chân.

Đặc biệt là vị này đệ tử chân truyền sống chết không rõ, càng làm cho hắn khó làm.

- Hồ đồ!

Lông mày rậm của Viên Hồng trưởng lão nhếch lên, tức giận nói:

- Văn Tâm, rốt cuộc ngươi có biết cái gì gọi là đúng mực hay không? Ngươi còn ngại ngày hôm nay không đủ mất mặt sao? Lại nói tới Giang Thần, những gia thuộc kia của hắn đến từ Thập vạn đại sơn, dã man vô lý, ta nhìn cũng cảm thấy phiền lòng, hiện tại lại còn gây sự đánh người nữa!

- Nhưng chung quy bọn họ vẫn là gia thuộc của đệ tử chân truyền, hơn nữa là người khác khiêu khích trước.

Văn Tâm nhắm mắt nói.

- Làm càn! Ngươi nói chuyện như vậy đối với Thái Thượng trưởng lão sao? Chuyện này, không nên nhắc lại nữa, muốn ta vì việc này mà mất mặt đi tìm hoàng triều can thiệp là không thể! Nên xử lý như thế nào thì cứ xử lý như thế đi, bị bắt bao lâu thì nên chịu bấy lâu đi!

Viên Hồng trưởng lão quát lên.

Đường chủ Hình Pháp đường trầm ngâm không nói, Truyền Công trưởng lão và Dược trưởng lão vừa nhìn nhau, người sau nói:

- Chuyện này liên quan tới mặt mũi của Thiên Đạo môn, vẫn nên can thiệp thì hơn.

- Dược trưởng lão, ta biết quan hệ của ngươi và Giang Thần không tệ, thế nhưng sự thật rất mất mặt! Coi như ngày hôm nay Giang Thần ở đây, thậm chí trở thành một trong thập nhị cường thì ta cũng sẽ không đi quản, càng đừng nói tới hiện tại nữa.

Viên Hồng trưởng lão nói.

Lời này đã làm cho Dược trưởng lão tức giận không nhẹ, lần này người mang đội là Viên Hồng. Người nắm giữ quyền lên tiếng là Viên Hồng, vi phạm lệnh hắn chính là vi phạm ý tứ của chưởng giáo.

Đường chủ Hình Pháp đường đã có quyết định, Văn Tâm dựa vào nét mặt của hắn đã nhận được kết quả.

Truyền Công trưởng lão cũng không thể hi vọng được.Dưới tình huống bất đắc dĩ, Văn Tâm không thể làm gì khác hơn là rời đi, lại nhận được lời cay nghiệt của Thiên Lan:

- Sao vừa tới lại đi rồi vậy?

- Không nên đắc ý! Sẽ có lúc ngươi hối hận!

Văn Tâm nhìn nàng quát một tiếng, liếc mắt nhìn Viên Hồng trưởng lão một chút.

Trở lại trên đất, Văn Tâm lắc đầu một cái với Tuyết Nhi đang rất chờ mong, biểu thị Thiên Đạo môn không chịu ra tay.

Nhìn dáng vẻ thất vọng và khổ sở của Tuyết Nhi, Văn Tâm quyết định thử lại một lần, lại đi tìm Cao Hùng.

- Văn Tâm Quận chúa, còn có chuyện gì nữa không?

Cao Hùng ngoài cười nhưng trong không cười, ánh mắt mang theo vẻ trêu tức, rất hưởng thụ cảm giác một vị Quận chúa không làm gì được hắn.

- Cao Hùng đội trưởng, ta khuyên ngươi một câu, không nên làm chuyện khiến cho mình hối hận, thả những người kia, như vậy còn có khả năng cứu vãn được tình thế.

Văn Tâm cứng rắn nói.

Hai tay Cao Hùng ôm ở trước ngực, khẽ cười nói:

- Tại sao lại như vậy chứ? Chẳng lẽ những dã nhân này còn có bối cảnh gì đặc biệt hay sao? Để ta nghĩ xem nào, Giang Thanh Vũ bị giam ở Hắc Long uyên, Giang Thần chết ở Vạn thú vực, còn có chuyện gì mà ta không biết sao?

- Xem ra ngươi hiểu rất rõ thế cuộc, vậy ta hỏi ngươi, nếu như Giang Thần không chết, cuối cùng còn nhận được tiêu chuẩn tiến tu, lúc đó ngươi sẽ cảm thấy ra sao chứ?

Văn Tâm nói.

Nụ cười của Cao Hùng cứng đờ, nếu là như vậy, như vậy phiền phức của hắn cũng không nhỏ.

Có điều, điều này có thể xảy ra được sao?

Nụ cười lại xuất hiện ở trên mặt của hắn, nói:

- Văn Tâm Quận chúa, quả thực ngươi đã nói đến trọng điểm, nhưng vấn đề là, chuyện này không thể nào xảy ra được.

- Như vậy, chúng ta cứ chờ mong đi, hiện giờ tốt nhất ngươi nên đối xử tốt với những người kia một chút, nếu không. Cho dù lời của ta nói chỉ có một chút khả năng nhỏ nhoi xảy ra thì ngươi cũng sẽ rất thảm.

Văn Tâm nói xong lời này lập tức xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng của nàng, Cao Hùng đăm chiêu, lập tức bĩu môi khinh thường, không coi lời của nàng ra gì.

Văn Tâm trở lại quảng trường, nhìn thấy người trong thập nhị cường đã lục tục tiến vào cửa truyền tống, không còn lại mấy người nữa.

- Giang Thần, ta đã cố gắng rồi.

Ở trong lòng Văn Tâm thầm áy náy nói.

Nàng rất muốn đi vào báo cho Giang Thần biết chuyện này.

Nhưng mà, quyết chiến sinh tử sắp tới, tin tức này rất có khả năng tạo thành kết quả bất lợi cho hắn.

Lúc này, Giang Thần đột nhiên đứng dậy, đi vào cửa truyền tống.

Điều thú vị chính là, dường như Tam hoàng tử đang chờ đợi hắn, ngay khi chân trước của Giang Thần mới vừa đi vào thì chân sau của hắn cũng tiến vào cửa truyền tống ở bên cạnh, dường như muốn bắt đầu tranh phong trước khi bước vào trận chiến sinh tử vậy.

Văn Tâm đã bỏ qua cơ hội biết bên trong cửa truyền tống là cái gì, nàng chỉ nghe thấy người bên cạnh đang nói ảnh trong gương, phục chế và những từ ngữ làm cho nàng không hiểu ra sao.

- Nếu như thắng được Tam hoàng tử thì tiêu chuẩn tiến tu sẽ nằm trong tầm tay, đến lúc đó cũng sẽ có năng lực to lớn hơn.

Văn Tâm thầm nói.

Chương 215: Thời Khắc Quyết Chiến (2)

Bảy trận chiến đấu trôi qua, thu hoạch lớn nhất của Giang Thần thể hiện ở trên hai phương diện Thiên Nhân hợp nhất và Phong Tâm ý cảnh.

Theo kiếm thuật tinh tiến, Phong Tâm ý cảnh không tự chủ được lại tăng lên, lại được Sở Lạc đưa cho một bình Phong hoàn, đã cho nên đã tới gần nửa bước Phong chi tiểu đạo.

Đồng thời, hắn đã từ từ mò thấy yếu điểm và phương pháp để ứng dụng Thiên Nhân hợp nhất vào võ học.

Đó là lợi dụng trạng thái Thiên Nhân hợp nhất để làm cho võ học của bản thân thăng hoa.

Nói một câu thì rất dễ dàng, nếu muốn làm được chuyện này, cũng đạt đến trình độ của Phi Nguyệt công chúa, không phải là chuyện một sớm một chiều có thể hoàn thành được.

Nếu như muốn phân chia độ thuần thục của quá trình này, như vậy ít nhất cũng là nhập môn, thông thạo, tinh thông, đại thành.

Hiện tại Giang Thần còn mới nhập môn, Phi Nguyệt công chúa đã đạt đến thông thạo.

Mặt khác, Giang Thần cảm giác được cảnh giới của bản thân xuất hiện dấu hiệu buông lỏng, có dấu hiệu đột phá.

Đối với chuyện này hắn cũng không quá bất ngờ, ở Vạn thú vực nửa năm, đánh nhau với vô số yêu thú đẳng cấp khác nhau, chỗ tốt sẽ nương theo thời gian mà thể hiện ra từng chút một.

- Đến đây đi!

Sau khi Giang Thần chuẩn bị kỹ càng, hắn nhìn cửa truyền tống trước mắt, không chút chùn bước đi vào.

Căn cứ vào quá trình từ lúc đi vào cho tới đi ra mà Lý Hanh Kính từng nói, ở bên trong cửa truyền tống sẽ xuất hiện hình ảnh giống mình như đúc trong gương, giao thủ cùng với chính mình, từ đó sẽ phát hiện ra chỗ không đủ đồng thời cũng sẽ tiến bộ.

Lý Hanh Kính là người đứng đầu bảng Công tử bảng hiện tại, trơn bóng như ngọc, quân tử khiêm tốn, lời nói của hắn không ai không tin.

Những người khác tìm đúng phương hướng, bắt đầu xem kỹ võ học của chính mình.

Có điều hiện tại người kiên trì được một phút cũng không nhiều, chỉ có Lữ Phi, Dịch Thủy Hàn và Mặc Cuồng là làm được điểm này.

Không khó để nhìn ra được, tác dụng của cửa truyền tống đối với người ưu tú càng to lớn hơn.

Giang Thần bước vào cửa truyền tống, trải qua cảm giác không trọng lượng ngắn ngủi thì hắn đã đi tới một mảnh thế giới màu đen, mặt đất dưới chân đen sì chẳng khác nào là vực sâu không đáy.

Cũng không lâu sau, ở trước người hắn, cách đó không xa, mặt đất xuất hiện một đám ánh sáng xanh, đầu tiên là biến ảo thành một bóng người, tiếp theo bắt đầu thực chất hóa.

- Hả?

Người này giống như Giang Thần đúc, điểm bất ngờ chính là, lại không mang mặt nạ.

- Bị mưu hại rồi.

Giang Thần cười khổ một tiếng, xem ra mọi người rất là hiếu kỳ, ngay cả Tôn giả Thánh Viện cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.

Bên ngoài, trên tường thành lão giả áo xám còn bất ngờ hơn so với hắn, hai mắt vẩn đục dần dần trở nên trong suốt, giấu diếm phong mang.

- Người này rõ ràng không tới hai mươi tuổi.

Tôn giả Thánh Viện nghĩ thầm.

Nếu như vậy, tại sao lại còn cự tuyệt tiêu chuẩn của hắn chứ?

Vô số ý nghĩ xuất hiện ở trong đầu của lão giả áo xám, bỗng nhiên hắn nhận ra được cái gì đó mà không chút biến sắc nhìn sang bên cạnh, nói:

- Vị Giang Thần mà ngươi vừa nói, đã xác định là chết thật rồi sao?

- Vì sao Tôn giả lại hỏi cái này?

Hoàng đế Đại Hạ thầm nói không tốt, lập tức cau mày.

- Ta chỉ hiếu kỳ hỏi một chút, dù sao cũng là một kẻ nắm giữ Thần mạch, nếu như bị vây ở trong Vạn thú vực kia mà không chết, thật ra ta có thể đi cứu hắn một chút.

Lão giả áo xám nói.

- Hóa ra là như vậy.

Hoàng đế Đại Hạ thở phào một hơi, nói:

- Nói như thế, Giang Thần kia thực sự đã không gặp may, nếu là sớm mấy tháng thì còn có hi vọng, thế nhưng hiện giờ đã lâu như vậy rồi, nhất định không có khả năng sinh tồn được nữa.- Như vậy liệu có khả năng hắn dựa vào chính bản thân mình đi ra hay không?

Lão giả áo xám nói.

Hoàng đế Đại Hạ cố nén cười, nói:

- Tôn giả, nơi hắn bị nhốt lúc trước được xem như là khu vực an toàn của Vạn thú vực, nhưng hi vọng sống sót rất xa vời, càng không cần phải nói tới việc đi ra.

- Có thể đi đó.

Lão giả áo xám nói.

Bên trong cửa truyền tống, Giang Thần xuất hiện trong gương không cho Giang Thần bất kỳ thời gian phản ứng nào, hắn rút ra một thanh linh kiếm, là Xích tiêu kiếm!

- Trường hồng kiếm pháp: Nhất kiếm tam thức.

Giang Thần trong gương sử dụng một trong những kiếm nhuần nhuyễn nhất của bản thân của hắn.

Nhất kiếm tam thức phân hóa bắn tới, chợt trái chợt phải, lấy góc độ không tưởng tượng được nổi chém ra ánh kiếm hình tam giác.

Giang Thần cũng lấy ra Xích tiêu kiếm, xuất toàn lực đỡ lấy ba kiếm.

- Thì ra là như vậy.

Lúc vừa mới bắt đầu, Giang Thần đã cảm nhận được chỗ lợi hại của hình ảnh trong gương.

Một loại hiệu quả có thể nhận ra chính bản thân mình rõ ràng hơn chính bản thân mình.

Dùng góc độ của người thứ ba để nhìn mình, như vậy sẽ phát hiện ra tư thế tập mãi đã thành quen ngày thường có chỗ khác biệt gì, cho nên nhìn bản thân mình toàn diện hơn trước đó.

Thân thể có chỗ gì không thích hợp thì cũng có thể liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy rõ mồn một.

Hoàn toàn không phải thứ có thể lĩnh ngộ được từ trong miệng của người khác.

Đương nhiên, kiếm thức cũng giống như vậy.

Hóa ra lúc xuất kiếm, động tác còn có thể mỹ quan hơn một chút.

Hóa ra nhất kiếm tam thức mà địch nhân không thể chống lại có bao nhiêu chỗ thủng.Hóa ra trạng thái nhân kiếm hợp nhất còn có chút đông cứng.

Những thứ này cũng làm cho Giang Thần rất là kinh hỉ, hơn nữa còn có thể thay đổi, kiếm thuật sẽ có tăng lên vô cùng lớn.

Những suy nghĩ này đều chỉ trong một ý nghĩ, hình ảnh trong gương không cho Giang Thần thời gian để suy nghĩ dư thừa, một kiếm chưa thành công thì một kiếm khác đã lại tới.

- Trường hồng kiếm pháp: Hồ trạng hồng nghê!

- Cái gì?

Giang Thần sợ hết hồn, không ngờ hình ảnh của chính mình trong gương xuất kiếm, không ngờ lại còn ác liệt vượt qua chính bản thân hắn.

Vừa nãy hắn đã hiểu ra, thế nhưng hắn còn chưa tiêu hóa hấp thu được, chỉ là hình ảnh trong gương đã tiến bộ trước hắn rồi.

- Chẳng trách nói thời gian càng lâu thì độ khó sẽ càng cao!

- Trường hồng kiếm pháp: Hồ trạng hồng nghê!

Giang Thần không dám khinh thường, lập tức thay đổi kiếm pháp của chính mình, chủ động tiến lên nghênh đón.

Song kiếm giao chiến, mu bàn tay của Giang Thần bị ánh kiếm vẽ ra một đạo vết máu.

- Hóa ra một kiếm này còn có thể làm được tới cực hạn như vậy, hững hờ, không hề có thể tìm ra vết kiếm có thể giết địch được.

Giang Thần như có điều ngộ ra, vừa mừng vừa sợ.

- Trường hồng kiếm pháp: Hỏa vân mãn thiên!

Lúc này, hình ảnh của Giang Thần trong gương đã sử dụng thức thứ ba, chênh lệch với hắn lại kéo dài hơn không ít.

- Nếu như vậy, chẳng phải là người có thiên phú càng cao thì càng khó kiên trì được một phút hay sao?

Giang Thần biết đây là nguyên nhân do mình lĩnh ngộ quá nhanh, cũng biết hình ảnh trong gương muốn thi triển tất cả Trường hồng kiếm pháp qua một lần.

Uy lực của mỗi một kiếm đều tăng lên gấp bội, kiếm thứ ba này đã khiến cho hắn hoàn toàn phải đề cao tinh thần.

- Cũng còn tốt, thiên phú chiến đấu của ta có thể theo được tiết tấu này.

Giang Thần vui mừng nghĩ vậy, thế nhưng hắn cũng không để bị động nữa mà sử dụng kiếm thức khác để tiếp chiêu, để cho thứ mình thấy càng toàn diện thêm nữa.

Mà thời gian, mới trôi qua không đầy ba phút.

Phía trên tường thành, lão giả áo xám nói với Phi Nguyệt công chúa:

- Tiến vào cửa truyền tống, ảnh xuất hiện trong gương là căn cứ vào võ học mà ngươi am hiểu, kiếm khách, thứ tăng lên sẽ là kiếm thuật.

Bởi vì Phi Nguyệt công chúa không thể đi vào trong cửa truyền tống cho nên rất là hiếu kỳ đối với thứ này, nàng nói:

- Vậy theo tiền bối nói, người có thiên phú càng cao thì trái lại càng khó kiên trì lâu hơn hay sao?

- Đúng là như vậy, nhưng nếu như tiếp tục kiên trì, biên độ tăng lên cũng rất là lớn, hơn nữa, người có thiên phú bình thường, thường thường sẽ biết bởi vì bản thân mình hoài nghi mà không kiên trì được tới một phút.

Nghe vậy, hàm răng trắng bóc của Phi Nguyệt công chúa cắn môi, đãi ngộ tu luyện huyền diệu bực này lại bởi vì nàng không thể tiến vào vào thập nhị cường mà bị bỏ qua.

- Đến Thánh Viện thì sẽ có cơ hội, phương pháp này không phải bất cứ lúc nào cũng có thể dùng được, cần một quãng thời gian rất dài tích lũy tâm đắc, mê hoặc, hoài nghi thì mới có thể tạo ra được tác dụng lớn, vì lẽ đó không cần phải lo lắng.

Lão giả áo xám nói.

Lúc này Phi Nguyệt công chúa mới yên tâm lại, nhưng nàng biết, mười hai người phía dưới tiến vào trong cửa truyền tống là được khen thưởng.

Nàng đi tới Thánh Viện tiến hành tu luyện như vậy sẽ cần không ít phí dụng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau