THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Vấn Thiên Kiếm

Hai hàng lông mày của Giang Vấn Thiên giật giật, cho dù trong khoảng thời gian này hắn không gặp người khác, nhưng mà chuyện xảy ra trong Nam phong lĩnh hắn đều biết rõ như lòng bàn tay.

- Tên tiểu tử này muốn biểu hiện ra thiên phú của mình a. Thế nhưng làm như vậy có phải đã quá miễn cưỡng rồi hay không?

Giang Vấn Thiên rất yêu thích tên tôn tử này, chỉ là trước đó vì cân nhắc đến đại cục, Đông viện không có người để gánh trách nhiệm nặng nề. Nếu như mạnh mẽ giao phó chức Phủ chủ thì sẽ chỉ khiến cho Giang gia đi về phía hủy diệt.

Đây cũng là nguyên nhân mà hắn không có ngăn cản Tây viện nuốt chửng Đông viện.

Ngày hôm nay, chính là ngày hắn đưa ra quyết định.

Lúc này, ngón tay nắm đuôi tên của Giang Thần đã lặng lẽ buông ra.

Trong nháy mắt khi mũi tên rời dây cung, lực lượng lớn làm cho Ly hồn cung vặn vẹo.

Phanh!

Mũi tên vừa bắn ra được không lâu thì âm thanh ấm sứ vỡ tan truyền đến, bởi vì cách quá xa, cho nên mọi người đều không xác định được có phải ấm sứ đã bị phá nát hay không. Cuối cùng vẫn do các Tụ nguyên cảnh hậu kỳ ở đây xác định thành tích của hắn.

Không chỉ có phá vỡ ghi chép mà còn dùng chênh lệch tuyệt đối vượt qua Giang Phong và Kim Khiết.

- Trời ạ! Giang Thần, sao ngươi lại làm được chuyện này?

Giang Lộ kích động chạy tới, cực kỳ khâm phục.

- Rất đơn giản.

Giang Thần trả lời một câu, nhìn Giang Phong và Kim Khiết đang không nói ra lời ở trước mắt.

Cách đó không xa, Mạnh Phi tìm đến Giang Thần gây phiền phức sửng sốt một chút. Chỉ có điều hắn tuyệt đối không dễ dàng thừa nhận ưu tú hơn Giang Thần so với mình, hắn cười lạnh nói:

- Đồ vật mà Nam phong lĩnh tự làm ra này, ai biết độ chuẩn xác ra sao chứ?

- Đúng vậy, nếu như sư huynh đi lên, nhất định có thể đạt đến được ba ngàn bước.

Sư muội Lưu Phỉ của hắn nói.

- Đương nhiên.

Mạnh Phi không chút do dự gật đầu, hắn cũng đang suy nghĩ có nên thử một lần hay không. Chỉ có điều hắn lại cảm thấy không chắc chắn lắm, không đáng để mạo hiểm.

- Cũng chỉ có hai ngàn bước, nói rõ độ khó căn bản không lớn, ta cũng làm được. Nếu như ngươi có bản lĩnh thì bắn mục tiêu xa nhất, ở ngoài ba ngàn bước kia đi.

Kim Khiết vẫn còn mạnh miệng, ỷ vào việc vừa rồi nàng không thất thủ mà gây hấn với hắn.

Giang Thần liếc nhìn ấm sứ cách đó ba ngàn bước, nhất định phải nheo mắt thì mới có thể phát hiện ra được điểm đen kia.

- Ngươi nói xem.

Thế nhưng Giang Thần lại bắn ra một mũi tên, nhắm ngay ấm sứ ở cách đó ba ngàn bước.

Khi kéo Ly hồn cung, lực lượng tụ tập đến cũng không phải là chân nguyên của bản thân, mà là cái gọi là cường độ linh hồn, giống như dùng ý thức tưởng tượng thành nước, không ngừng cuồn cuộn đi lấp đầy hố vậy.

Lấp vào càng nhiều, cường độ càng lớn, tầm bắn càng xa.

Vừa nãy khi Giang Thần bắn ấm sứ cách đó hai ngàn bước cũng không có cảm thấy vất vả, điều này đã nói rõ hắn có thể lựa chọn mục tiêu càng xa hơn.

Lại một lần nữa buông lỏng ngón tay ra, mũi tên như ngựa hoang mất cương, nhanh chóng vút đi.

Không ít người đứng dậy, đều không thể tin mũi tên này sẽ bắn trúng mục tiêu.

Phanh!

Nhưng mà, thanh âm vỡ nát quen thuộc lại một lần nữa truyền đến.

Lần này, Mạnh Phi đã triệt để bỏ qua suy nghĩ đi lên thử một lần.

Giang Thần nở nụ cười hiểu ý, đưa Ly hồn cung cho Kim Khiết, nói:

- Không phải ngươi cũng muốn thử lần hai sao? Hiện tại có thể thử được rồi.

- Hừ, đồ chơi của trẻ con như vậy, ngươi thật sự cho rằng nó có tính tham khảo sao?

Nửa ngày sau Kim Khiết mới nghẹn khuất nói ra câu này.
Nàng đã khiến cho không ít đệ tử Giang phủ bất mãn, ngay cả Giang Phong cũng không thể nói chuyện giúp nàng.

Ly hồn cung có dùng được hay không là tổng kết kinh nghiệm qua mấy chục năm của Giang phủ. Đám người có thành tích tốt nhất hàng năm đều có thành tựu khả quan trong những năm sau đó.

Rõ ràng Kim Khiết đã mạnh miệng, khiến cho mọi người rất là chán ghét.

Đột nhiên, Mộ Dung Phong của Vấn Kiếm môn đứng dậy, nói:

- Giang phủ chủ, đến phủ làm khách, mạo muội quấy rầy phủ chủ. Như vậy đi, chỗ của ta có một thanh kiếm sát, là Vấn thiên kiếm của Vấn Kiếm môn chúng ta, bên trong có phong cấm, dùng để thử thách thiên phú kiếm đạo của một người, cũng có thể nói là thiên phú võ học. Nếu như rút kiếm ra càng nhiều thì thiên phú càng tốt. Có thể dùng để xem thiên tư của người trẻ tuổi trong Giang phủ một chút.

- Thứ này không tồi a, có thể hiệu quả còn tốt hơn Ly hồn cung nha.

Kim Khiết nghe nói là đồ vật của Vấn Kiếm môn, thái độ hoàn toàn trở nên khác biệt.

- Vậy thì đa tạ.

Giang Vấn Thiên suy nghĩ một chút, xác định Vấn Kiếm môn có ý tốt, cho nên hắn cũng tiếp nhận.

- Phủ chủ khách khí rồi, Vấn Kiếm môn có thể sử dụng nhiều lần, cũng không có gì cả.

Lúc nói chuyện Mộ Dung Phong liếc mắt nhìn Giang Thần một cái, nói:

- Huống hồ ta cũng muốn biết tiềm lực các thanh niên tuấn kiệt của Giang phủ, nếu như rút ra được hai phần ba Vấn thiên kiếm, coi như đã đạt đến một trong các yêu cầu để làm đệ tử của Vấn Kiếm môn.

- Cái gì?

Lần này ngay cả Mạnh Phi cũng đi tới, muốn thử Vấn thiên kiếm một lần.

Chứ đừng nói là các đệ tử Giang phủ khác.

Đáng tiếc chính là chỉ có hai cái Vấn thiên kiếm, so với Ly hồn cung còn ít hơn.

- Đây là công cụ kiểm tra của Vấn Kiếm môn, ngươi có gan thì lên thử một lần đi.

Kim Khiết lại xoay người lại, nhìn về phía Giang Thần, vẻ mặt tràn ngập vẻ khiêu khích.

- Ấu trĩ, lần này ngươi lại muốn mất mặt sao? Ngươi định tự bào chữa thế nào đây?

- Đó là chuyện tuyệt đối không thể!

Kim Khiết cũng trợn mắt nhìn hắn một cái, tức giận kêu to.

- Thật sao?
Giang Thần không phủ nhận mà chỉ cười cười.

Thái độ của hắn đã chọc giận Kim Khiết, nữ nhân này thô bạo đi lên phía trước, chen lên đẩy đệ tử Giang gia ra, muốn làm người thứ nhất rút Vấn Thiên kiếm. Lại đặt tay ngọc lên trên chuôi kiếm.

Không để ý tới sự oán giận của người khác, Kim Khiết đã bắt đầu phát lực.

Vấn thiên kiếm nhìn qua giống như là kiếm sắt bình thường, thân kiếm dính liền vào vỏ, nói là rút, còn không bằng nói là nhổ ra một chút.

Khi khuôn mặt của Kim Khiết đỏ bừng, lưỡi kiếm mới bị rút ra, chỉ có điều tốc độ càng ngày càng chậm, sau khi lưỡi kiếm đi ra được một nửa thì triệt để dừng lại.

Kim Khiết hú lên một tiéng quái dị, thả ra hai tay, lưỡi kiếm nhanh chóng chui vào trong bao.

- Vừa nãy có hai phần ba thôi sao?

Kim Khiết không thể chờ đợi được nữa mà hỏi.

- Đúng, ngươi đã hoàn thành một trong các yêu cầu để làm đệ tử của Vấn Kiếm môn. Nếu như cảm thấy hứng thú, có thể đi tới Vấn Kiếm môn tiến hành kiểm tra thứ khác. Nếu như rút ra toàn bộ Vấn thiên kiếm, như vậy có thể trực tiếp gia nhập.

Mộ Dung Phong cười nói.

Kết quả này Kim Khiết là có thể tiếp nhận được. Nếu như dễ dàng gia nhập Vấn Kiếm môn như vậy thì cũng sẽ không là Vấn Kiếm môn nữa.

Vẻ mặt nàng lần nữa trở nên đắc ý, nhìn về phía Giang Thần rồi kêu lên:

- Hiện giờ ngươi còn dám so sánh với ta nữa không?

- Có gì không dám chứ?

Giang Thần khẽ cười một tiếng, bước nhanh tới trước, duỗi tay về phía chuôi kiếm của kiếm sắt.

Lúc này, tất cả mọi người đều kích động.

Đặc biệt là người của Giang phủ, vừa nãy biểu hiện của Giang Thần ở trên Ly hồn cung kinh người như vậy. Nếu như mất mặt ở trên, như vậy đã nói rõ độ chính xác khi kiểm tra của Ly hồn cung có vấn đề rất lớn.

Ở đây, giữa người của Giang phủ và Vấn Kiếm môn, đương nhiên bọn họ sẽ nghiêng về công cụ kiểm tra của Vấn Kiếm môn hơn.

Giang Thần không dám thất lễ, hắn dùng tay trái nắm chặt chuôi kiếm, lặng lẽ phát lực.

Vấn thiên kiếm có lực lượng nghìn cân trong tay những người khác ở trên tay hắn lại có biến hóa hoàn toàn khác biệt, cực kỳ trôi chảy, nhanh chóng bị rút ra khỏi vỏ.

Toàn bộ quá trình từ đầu đến cuối không có một chút lực cản nào. Tất cả xảy ra rất nhanh, đợi tới lúc mọi người phản ứng lại thì Vấn thiên kiếm đã ở trên tay của Giang Thần.

- Cái gì, đây là tình huống gì thế này?

Đương nhiên Giang Thần cũng không nghĩ tới chuyện này.

- Đã bị rút ra?

Lưỡi kiếm của Vấn thiên kiếm, đây là lần thứ nhất người ở chỗ này nhìn thấy, không chỉ có người chung quanh, ngay cả hai người của Vấn Kiếm môn cũng trợn mắt há hốc mồm.

- Có phải các ngươi mới vừa nói, nếu như hoàn toàn rút Vấn thiên kiếm ra được thì có thể trở thành đệ tử của Vấn Kiếm môn đúng không?

Giang Lộ hỏi.

- Đúng thế.

Mộ Dung Phong gật gù, ánh mắt vẫn không hề rời khỏi người của Giang Thần.

- Giang Thần, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi.

Lý Liệt cũng hỏi ra vấn đề làm cho người ta nghẹt thở.

- Mười sáu tuổi.

- Ngươi có thể trở thành đệ tử của Vấn Kiếm môn, không biết ngươi có hứng thú gia nhập hay không?

Mộ Dung Phong tung cành ô-liu ra, khẽ mỉm cười nói.

Chương 22: Tỷ Thí Phân Đoạn

Khúc nhạc đệm đột nhiên xuất hiện khiến cho toàn trường điên cuồng, không ít người đố kỵ đến mức đỏ cả mắt.

Mạnh Phi vốn dự định tranh tài cùng Giang Thần thì lại trở lại bàn của mình, hắn cũng không có hứng thú với Vấn Kiếm môn a.

Kim Khiết ở bên cạnh Giang Thần không biết nên nói cái gì, hận không thể tìm một khe nứt để chui xuống.

- Để cho ta suy nghĩ một chút, chuyện này quá đột nhiên.

Giang Thần nghĩ ngợi, đáp lại một câu rất đơn giản.

- Không thành vấn đề.

Mộ Dung Phong vì phản ứng này của hắn mà đánh giá đối với hắn lại cao thêm mấy phần.

- Hiện tại, ngươi còn muốn so gì với ta nữa?

Giang Thần nhìn về phía Kim Khiết đã không thể lên tiếng được nữa.

- Ngươi đừng có đắc ý!

- Sao vậy? Chẳng lẽ công cụ kiểm tra của Vấn Kiếm môn ngươi cũng cho rằng có vấn đề sao?

Giang Thần cười nói.

Một câu hỏi khiến cho Kim Khiết không có gì để nói, nàng không dám nói lời gì quá đáng với đệ tử Vấn Kiếm môn.

Sau đó, chính là tỷ thí phân đoạn mà tất cả mọi người trên đại lục thích xem xét.

Ly hồn cung kiểm tra thiên phú, tỷ thí thì lại có thể nhìn ra sự trưởng thành qua mỗi một năm của một đệ tử.

Mạnh Phi không thể chờ đợi được nữa mà đứng ra, nhìn về phía các đệ tử Giang phủ rồi nói:

- Ta cùng tuổi với chư vị, ta có thể tham dự không?

- Tết đến quan trọng là náo nhiệt, đương nhiên không có vấn đề.

Kim Khiết đang rầu rĩ khôn vui đột nhiên sáng mắt lên, lập tức đứng ra, nói:

- Ta cũng tới tham gia.

Nàng trước sau đều vô lễ như một, không quan tâm tới bất kỳ người nào, có đồng ý hay không thì người đã đứng ở trong đám đệ tử Giang phủ.

Không ít người đã quen với hành động này của nàng, cho nên cũng không nói gì.

Chỉ có điều, làm cho Kim Khiết thất vọng chính là, tỷ thí giữa các đệ tử Giang phủ chỉ kiểm tra độ trưởng thành, không nhất định phải phân ra cao thấp, vì lẽ đó quy củ rất đơn giản.

Võ đài chỉ có một, người thắng cần thủ lôi đài ba vòng, thành công thì sẽ được thưởng.

Điều này làm cho nguyện vọng muốn khiêu chiến Giang Thần của Kim Khiết thất bại, mà những người khác lúc này đã không thể chờ đợi được nữa.

Người đi lên đầu tiên chính là Giang Kiến, trước sau vẫn thích lộ liễu như một.

Sau khi đánh bại một đối thủ cùng tuổi, hắn càng không nhịn được kêu to.

Giang Lộ nhìn hắn không hợp mắt, nhảy lên võ đài, Tụ nguyên cảnh đối chiến với Ngưng khí cảnh.

- Ngươi đang bắt nạt người khác đó!

Giang Kiến hét lớn.

- Vừa nãy không phải ngươi trào phúng thời gian ta đột phá Tụ nguyên cảnh lâu hay sa? Huống chi ta đánh bại ngươi, ca ca ngươi cũng sẽ xuất thủ, hắn là sơ kỳ đỉnh cao, còn không phải đang bắt nạt ta hay sao?

Giang Lộ cười lạnh nói.

- Vậy ta không so nữa, chịu thua!

Giang Kiến tức giận nói.

Ngưng khí cảnh khiêu chiến Tụ nguyên cảnh, chuyện này không thể nghi ngờ là muốn chết.

- Để ta tới.

Kim Khiết nghĩ quan hệ giữa Giang Thần và Giang Lộ không tệ, cho nên muốn giáo huấn nữ nhân này một chút.

- Ồ?

Giang Lộ cũng nhìn nàng không hợp mắt.

Chỉ có điều Kim Khiết là Tụ nguyên cảnh sơ kỳ viên mãn, cảnh giới so với nàng còn cao hơn.Giang Lộ không định chịu thua, bởi vì nàng có sức đánh một trận.

- Để cho ta dạy dỗ đám nhà quê như các ngươi cái gì mới gọi là thiên tài!

Kim Khiết cực kỳ bất mãn đối với kết quả của hai lần kiểm tra thiên phú, lửa giận trong lòng đang bị trong lòng.

Nàng rút kiếm của mình ra, là một thanh bảo kiếm, lưỡi kiếm được đúc từ tinh thiết tốt nhất, trải qua vô số công đoạn để lại hoa văn, vô cùng có mị lực, trên chuôi kiếm có khảm nạm một viên hồng bảo thạch.

- Tử Trúc phi tiên!

Ánh kiếm của nàng màu tím, hơn nữa còn sinh trưởng từng đoạn từng đoạn, đúng như gậy trúc vậy, theo động tác trong tay mà quấn về phía Giang Lộ.

Cũng giống như lần trước nhìn Lý Hoành và Phạm Đồ chiến đấu, Giang Thần lập tức nhìn ra Giang Lộ sẽ thất bại.

Chỉ có điều đây là võ đài luận võ, hắn không thể đi tới trước rồi nói cái gì cả.

Biểu hiện của Giang Lộ rất xuất sắc, không hoang mang, trong tay cầm một thanh loan đao, đao kình hùng hồn, hung mãnh chém ra.

- Ấu trĩ.

Nhìn thấy Giang Lộ xuất đao, trong lòng Kim Khiết vui vẻ. Bởi vì nàng biết kiếm pháp của mình vừa vặn khắc chế loại đao pháp mãnh liệt này.

Bảo kiếm trong tay nhẹ nhàng vung lên, kiếm khí màu tím phóng lên trời.

- Đáng chết.

Giang Thần thấy rõ ý đồ của Kim Khiết này, nàng ta muốn trêu đùa Giang Lộ, làm cho nàng mệt chết.

Quả nhiên, từng đao từng đao của Giang Lộ dường như chém vào trên cục bông, căn bản không tới gần được Kim Khiết.

- Ngốc chết rồi, ngốc chết rồi.

Ngoài miệng Kim Khiết còn đang lớn tiếng trào phúng, khi Giang Lộ kiệt lực, bảo kiếm không hề có dấu hiệu báo trước đánh vào trên mặt của Giang Lộ, như một cái bạt tai.

Lần này, hầu như đã khiến cho tất cả mọi người giận dữ, đặc biệt là đệ tử của Giang phủ.

Rõ ràng kiếm pháp của Kim Khiết này cao minh như vậy, nhưng còn cố ý muốn chỉnh người.

Ngay cả các trưởng bối cũng rất tức giận, nhưng lại không tiện ra mặt giáo huấn Kim Khiết, dù sao đều là người trẻ tuổi, nếu như ra tay trừng phạt Kim Khiết, chuyện này truyền đi sẽ làm cho người ta chê cười.

Nhưng mà, nếu như không có người nào có thể ép được Kim Khiết, như vậy mặt mũi của đệ tử Giang phủ sẽ mất hết.

- Đáng chết!

Giang Lộ là người tức giận nhất, hận không thể xé rách nữ nhân này.- Ngươi đến đây.

Kim Khiết kêu gào nói.

Giang Thần ở phía dưới lôi đài vội nói:

- Giang Lộ tỷ, đao pháp của tỷ bị kiếm pháp của nàng ta khắc chế, cảnh giới lại không bằng, không đủ để chiến thắng.

- Được.

Giang Lộ cắn răng, chủ động chịu thua nhảy xuống lôi đài.

- Thực sự là rác rưởi a.

Kim Khiết khinh thường mắng.

Lần này, ngay cả Giang Phong mang người đến cũng không nhịn được nói:

- Kim Khiết, ngươi như vậy không tốt lắm đâu...

- Tỷ thí luận bàn, cường giả không có nghĩa vụ phải chăm sóc người yếu. Nếu như ngươi không phục thì cũng có thể tới tỷ thí một chút với ta nha.

Cảnh giới của Giang Phong là sơ kỳ đỉnh cao, chỉ có điều hắn không muốn đắc tội với đối phương.

- Ta đến!

Nhưng mà Giang Thần đã nhảy lên võ đài.

Mọi người cả kinh, Kim Khiết đã biểu hiện ra thực lực như vậy. Rõ ràng chỉ có tuổi tác như Giang Phong thì mới có thể chiến thắng được, bởi vì hắn đại diện cho cảnh giới đạt đến sơ kỳ đỉnh cao.

Giang Thần mới mười sáu tuổi, vừa mới trở thành Tụ nguyên cảnh không được bao lâu. Không lớn bằng Giang Lộ thì làm sao có thể là đối thủ của Kim Khiết được chứ?

Ngay cả Mộ Dung Phong và Lý Liệt cũng có vẻ không hiểu.

- Ha ha ha, vốn ta còn đang tiếc nuối, dùng phương thức này chỉ cần ngươi không lên đài thì ta không thể đối phó được ngươi. Chỉ có điều, nếu như ngươi chủ động muốn chết thì tốt quá.

Nhìn thấy Giang Thần lên đài, Kim Khiết cực kỳ hưng phấn.

- Thiên phú tốt thì có ích lợi gì chứ? Nếu như không trưởng thành được thì vẫn là một phế vật như cũ. Nếu thiếu tài nguyên và kỳ ngộ, chung quy ngươi vẫn không bằng ta.

Kim Khiết lại nói.

- Ngươi đã bị đánh hai lần, không sợ bị đánh thêm lần nữa sao? Lần này nếu như ngươi lại thua, ngươi định nói gì nữa?

Kim giận dữ cười, nói:

- Hai lần trước là bất ngờ, hiện giờ ta sẽ dạy cho ngươi cái gì là chênh lệch.

- Tử Vân trùng thiên!

Sau khi Kim Khiết xuất kiếm, quả nhiên mọi người thấy kết quả hoàn toàn tương tự như vừa nãy.

Dựa vào kiếm pháp cao siêu, Kim Khiết cơ hồ đùa bỡn Giang Thần ở trong lòng bàn tay của mình.

Kiếm của Giang Thần bị khắc chế khắp nơi, kiếm thuật biểu hiện ra cũng không quá cao minh.

- Bằng vào trình độ như ngươi mà còn muốn đánh bại ta, ngươi không cảm thấy ngây thơ sao?

Kim Khiết đùa cợt nói.

Dưới đài, trong lòng Phạm Đồ không khỏi sinh lòng nghi hoặc, nói:

- Tại sao thiếu chủ lại muốn dùng kiếm ở tay phải chứ?

Hắn chú ý tới sắc mặt lo lắng của chủ mẫu cho nên muốn tiến lên nói rõ mọi việc. Chỉ là không nghĩ tới hán tử trung niên tên là Tô Quần của Tô gia lại phát ra tiếng cười chói tai.

- Trải qua ròng rã một năm, Giang Thần đã trở thành kẻ bình thường, năng lực trình độ thực chiến kém như vậy, coi như được Vấn Kiếm môn thu làm đệ tử, ai biết được trong lúc hắn trưởng thành sẽ gặp phải chuyện gì chứ?

Tô Quần nói xong, lại nhìn về phía Cao Nguyệt:

- Phu nhân, ngươi vẫn nên kí giấy từ hôn đi, nếu không sẽ xé rách mặt mũi giữa hai nhà, khi đó cũng không dễ nhìn mặt nhau a.

Chương 23: Kiếm Điểm

- Câm miệng!

Phạm Đồ cũng không khách khí, quát lớn:

- Ngươi nếu như còn dám nói năng lỗ mãng, ta sẽ ném ra ngoài!

Tô Quần liếc mắt nhìn hắn một cái, mắng:

- Đạo đãi khách của Giang phủ như vậy sao? Một hạ nhân đã dám lớn tiếng ồn ào như vậy? Ta cũng muốn nghe lão gia tử sẽ nói thế nào một chút.

- Đối xử với khách mời, tự nhiên Giang phủ sẽ có phương pháp đối xử với khách mời. Thế nhưng, đối xử với người cố tình gây sự thì chúng ta cũng có biện pháp.

Cao Nguyệt từ tốn nói.

Lời này khiến cho Tô Quần không bộc phát được, chỉ có điều hắn cũng là người có miệng lưỡi sắc bén, nếu không cũng không được phái đi làm người hối hôn.

Hắn chỉ vào Kim Khiết, nói:

- Nữ oa này đang cố tình gây sự ra, sao không thấy người của các ngươi bắt nàng ta đi? Giang Thần sắp thảm bại rồi!

- Vậy cũng chưa chắc.

Phạm Đồ không chút suy nghĩ trả lời.

- Ồ?

Tô Quần nở nụ cười không tin tưởng, hắn muốn đợi tới lúc Giang Thần bị thua, để xem người này còn mạnh miệng được nữa không.

Trên võ đài, kiếm thế của Kim Khiết còn sắc bén hơn hồi nãy, có thể thấy được sự thù hận của nàng đối với Giang Thần sâu bao nhiêu.

- Được rồi, không đùa với ngươi nữa.

Chỉ có điều, ngay khi Kim Khiết ở cho rằng mình sẽ thắng lợi thì Giang Thần đã lùi lại phía sau, đổi trường kiếm trong tay sang tay trái.

Cũng không biết có phải là ảo giác hay không, ngay khi tay trái của Giang Thần cầm kiếm, trong nháy mắt đó kiếm khí bàng bạc càn quét mỗi một góc của võ đài.

- Ngươi thuận tay trái?

Kim Khiết sửng sốt, nàng cảm giác mình phải chịu vũ nhục rất lớn, hoá ra mình đắc ý nửa ngày, người ta còn chưa thật tình giao thủ với nàng.

- Thì ra là như vậy, ta nói tại sao người rút ra Vấn thiên kiếm lại kém như vậy.

Mộ Dung Phong và Lý Liệt thở phào một hơi, biểu hiện vừa nãy của Giang Thần khiến cho bọn họ cho rằng Vấn thiên kiếm đã xảy ra vấn đề gì đó.

- Đã như vậy, là ngươi tự tìm!

Kim Khiết không muốn chơi tiếp, nàng muốn phân ra thắng bại.

- Tử quang vạn đạo!

Một thức kiếm chiêu, sắc bén khó chặn, tinh diệu tuyệt luân được đánh ra.

Kiếm khí và ánh kiếm hóa thành trường kiếm hư hư thật thật, nương theo động tác của Kim Khiết mà phát động thế công kích. Thân thể Giang Thần như đang ở trong bão táp, tràn ngập nguy cơ, không có chỗ nào có thể trốn.

- Rác rưởi!

Ai biết Giang Thần lại hét lớn một tiếng, đâm ra một kiếm chiêu, tất cả kiếm thế đều biến mất, ánh sáng màu tím biến mất không còn tăm hơi.

- Làm sao lại vậy? Làm sao ngươi biết kẽ hở trong kiếm chiêu này của ta?

Kim Khiết giật nảy cả mình, sắc mặt tái nhợt tới mức không có một chút máu nào.

- Bởi vì nó quá rõ ràng.

- Đáng chết!

Kim Khiết không tin, cho nên lại xuất kiếm.

Giang Thần thản nhiên nghênh đón, trình độ kiếm pháp hoa lệ không bằng Kim Khiết, nhưng kiếm của hắn vừa nhanh vừa chuẩn, trong nháy mắt đã thay đổi, từ đơn giản hóa thành phức tạp, lại từ phức tạp hóa đơn giản.

Cũng không lâu sau, Kim Khiết đã xuất hiện dấu hiệu thất bại.

Giang Thần không có nóng lòng đánh bại nàng, kiếm đưa đến trước người đối phương, không ngừng đánh vào gò má của nàng.

- Cái này là giáo huấn cho ngươi cái gì gọi là lễ nghi.

- Cái này là giáo huấn ngươi cái gì gọi là tôn trọng.

- Lần này là thay cho Giang Lộ!

Giang Thần không giống như Giang Phong, kiêng kỵ nữ nhân này. Cho nên hắn ra tay không chút lưu tình, hai lần đã đánh cho gò má của nàng sưng lên.

Ngay khi vẻ mặt Kim Khiết có chút hung tợn thì kiếm của Giang Thần đột nhiên vạch về mặt nàng, ngay khi tất cả mọi người đều cho rằng sẽ đâm trúng thì mũi kiếm đột nhiên dừng lại.
Cách cái cổ trắng ngần của nàng chỉ còn một chút, làm cho Kim Khiết sợ đến mức không dám tiến lên nửa bước nữa.

- Ngươi lại thất bại, lần này ngươi định nói cái gì nữa?

Giang Thần khẽ cười nói.

- Ngươi! Ngươi! Ngươi!

Kim Khiết không nói ra được lời nào, khuôn mặt cực kỳ khó coi, nhảy xuống lôi đài nghênh ngang rời đi. Ngay cả bắt chuyện cũng không, chỉ có điều cũng không ai đi ngăn cản nàng.

Giang Phong muốn tới khuyên, nhưng mà cảm nhận được sự phẫn nộ của đệ tử Giang phủ cho nên không dám manh động.

- Giang Thần, để ta tới tiếp ngươi!

Giang Phong nổi giận gầm lên một tiếng, nhảy lên võ đài, cảnh giới của hắn là sơ kỳ đỉnh cao, so với Kim Khiết còn cao hơn.

Người ủng hộ Giang Thần không khỏi cảm thấy lo lắng thay cho hắn.

- Ngươi thân là đệ tử Giang phủ, sao lại có biểu hiện như tên phản đồ vậy?

Giang Thần hỏi.

- Ngươi có biết phụ mẫu của nàng là ai không? Ngươi làm như vậy là hại ta!

Giang Phong cả giận nói.

- Đường đường là nam nhi bảy thước, lại muốn leo lên thông qua người nữ nhân, thật là buồn cười a.

Từ tận đáy lòng, Giang Thần rất khinh bỉ người này.

- Được! Ngày hôm nay ta sẽ tính toán cả một quyền ngươi đánh đệ đệ ta!

Giang Phong giống như Giang Lộ, đều dùng loan đao, đao và kiếm không giống nhau, đi theo con đường hùng hồn bá đạo, ở dưới tình huống chiếm ưu thế cảnh giới hầu như vô địch.

Vì lẽ đó Giang Phong không có tốn tâm tư mà nghênh ngang bổ một đao xuống.

Chỉ có điều, Giang Thần lại nâng kiếm đón đỡ, mà không phải là né tránh.

- Dù cho cảnh giới tương đồng, đối mặt với một đao này cũng nên tránh đi.

Mộ Dung Phong nhỏ giọng nói.

Không ngoài dự liệu, kiếm của Giang Thần bị đánh bay ra ngoài, người ngã xuống đất không dậy nổi.

Nhưng mà, đám người có ánh mắt sắc bén chú ý tới trên lưỡi kiếm của Giang Thần xuất hiện ánh kiếm đang không ngừng ngưng tụ và cuồn cuộn.

Bộp một tiếng!

Loan đao chém tới phía trên, trường kiếm vẫn không nhúc nhích, chỉ là Giang Phong lại bị chấn bay ra ngoài.- Sao có thể có chuyện đó?

Không có ai thấy rõ đã xảy ra chuyện gì.

Chỉ có bản thân Giang Thần là rõ ràng, chân khí hóa thành chân nguyên, vẫn có thể thi triển Loa toàn thức như cũ.

Lần này Giang Thần không so đấu kiếm pháp tinh diệu với đối phương, mà là lấy kiếm đề lực, vận chuyển lực lượng của bản thân để cứng đối cứng.

Hắn muốn triệt để đánh bại tên lớn lối này, đồng thời dùng ưu thế của Giang Phong, như vậy mới có thể tạo ra một màn kinh diễm cho mọi người xem.

- Ngươi không phải là sơ kỳ nhập môn hay sao?

Giang Phong ngàn vạn lần không nghĩ tới biểu hiện của mình lại còn không bằng Kim Khiết. Hắn không thể nào chấp nhận được việc này là thật, cho nên càng ngày càng ra sức, càng thêm điên cuồng.

Đao kiếm như hai người điên, uống rượu say va chạm với nhau.

Phanh!

Cuối cùng, loan đao của Giang Phong hóa thành mảnh vỡ, người lùi tới bên cạnh lôi đài, cái miệng lớn thở hổn hển.

- Kiếm pháp của ngươi còn không bằng Kim Khiết, chẳng trách nàng dám khiêu chiến ngươi a.

Giang Thần cười trêu nói.

- Đáng ghét!

Giang Phong không cam lòng, muốn đánh tiếp.

Giang Thần lắc lắc đầu, cười lạnh nói:

- Đi xuống đi, nếu đánh tiếp nữa, có thể ngươi sẽ thua càng khó coi hơn so với Kim Khiết.

Giang Phong nhớ tới dáng vẻ bị đánh thành đầu heo của Kim Khiết, trong lòng rùng mình, hắn nhanh chóng nhảy xuống lôi đài.

Giang Thần liên tiếp thắng hai trận, hơn nữa lại thêm biểu hiện ở Ly hồn cung và Vấn thiên kiếm, người Đông viện cực kỳ hưng phấn.

- Tô gia chủ, tiểu thư nhà các ngươi có thể làm được như vậy không?

Bên kia Phạm Đồ cười lạnh nói.

Vẻ mặt Tô Quần không hề có cảm xúc, trong lòng tức giận mắng Kim Khiết và Giang Phong vô dụng.

Bề ngoài, hắn không phản đối mà nở một nụ cười, nói:

- Nào có đạo lý nam nhân so với nữ nhân, ta vẫn luôn nói, Tô Thiến có lựa chọn tốt hơn a.

- Ngươi xem.

Tô Quần chỉ chỉ lên trên đài, nở nụ cười thần bí.

Cao Nguyệt và Phạm Đồ nhìn sang, chỉ thấy rốt cục Mạnh Phi cũng đã không kiềm chế nổi mà lên đài.

- Cũng chỉ là sơ kỳ đỉnh cao a.

- Các ngươi không biết rồi, Mạnh Phi là thiên tài đã nắm giữ kiếm điểm.

- Cái gì?

Mạnh Phi trên võ đài rút kiếm ra khỏi vỏ, tiếng kiếm reo vang thật lâu không tiêu tan, cực kỳ to rõ, làm cho tất cả mọi người đều há hốc mồm.

- Ở trong độ tuổi này mà có thể nắm giữ kiếm điểm, Mạnh Phi này thật sự có tài.

Lý Liệt nói.

Thân là đệ tử Vấn Kiếm môn, đương nhiên bọn họ biết rõ ràng kiếm điểm là cái gì. Bọn họ cũng nắm giữ kiếm điểm, chỉ là tuổi tác so với Mạnh Phi còn lớn hơn nhiều.

- Giang Thần, ngươi có thể lựa chọn không chiến, cảnh giới của ngươi so với hắn thấp hơn. Hơn nữa đã thắng liên tiếp hai trận, như vậy là được rồi.

Giang Lộ nói.

- Ngươi muốn không đánh mà chạy sao?

Mạnh Phi đùa cợt nói:

- Cũng được, chỉ có điều ngươi phải đồng ý một chuyện, ký tên lên giấy từ hôn.

Chương 24: Mạnh Phi Khuất Nhục

- Giấy từ hôn? Ngươi nói tới Tô Thiến? Hưu thư ta đã viết, giữa ta và nàng đã không có một chút quan hệ nào nữa.

- Chỉ bằng vào ngươi cũng xứng viết hưu thư hay sao?

Mạnh Phi lạnh lùng nói.

- Lời nói vừa rồi của ta không phải yếu thế giải thích với ngươi, mà là đang nói ra sự thực. Mặt khác, ngươi nói năng lỗ mãng với mẫu thân ta, món nợ này ta còn chưa tính rõ ràng với ngươi a.

Mạnh Phi sững sờ, đột nhiên bật cười, nói:

- Ý của ngươi còn muốn đánh với ta sao?

- Ngươi cảm thấy ngươi đã mạnh đến mức vô địch hay sao? Nếu thắng ngươi sẽ là thắng liên tiếp ba trận, sẽ có khen thưởng đó.

- Ta vô địch hay không ta không biết, thế nhưng đánh bại ngươi thì lại thừa sức. Ngươi không viết giấy từ bỏ hôn ước thì ngày hôm nay ta sẽ mạnh mẽ đánh ngươi một trận.

Chỉ có hạ thấp Giang Thần như vậy thì mới không có ai nói Mạnh Phi hắn lấy nữ nhân người khác không muốn, mà là Giang Thần không xứng với Tô Thiến.

- Những lời phí lời thật là nhiều a.

Giang Thần nói.

- Vậy thì xem kiếm của ta!

Chỗ khác biệt của Mạnh Phi so với Giang Phong là không chỉ có cảnh giới cao hơn so với Kim Khiết, kiếm pháp cũng càng lợi hại hơn người trước.

Từ động tác hắn xuất kiếm đã có thể nhìn ra được.

- Thanh quang phổ chiếu!

Hắn dám đến gây phiền phức vào hôm nay, đương nhiên thực lực sẽ rất mạnh, bản thân lại nắm giữ kiếm điểm, cho nên hắn vừa ra kiếm thì trên võ đài thì đã có một luồng áp lực vô hình.

Kiếm thế dùng tốc độ cực nhanh tạo thành hình, một đạo kiếm khí màu xanh lóng lánh đánh ra, bao phủ trên không trung của võ đài, khiến cho người ta không mở mắt ra được.

Chứ đừng nói là Giang Thần còn đang phải đối mặt với kiếm chiêu này ở trên lôi đài, lúc này hắn bất lực thế nào cơ chứ?

- Xem ra hắn có một vị sư phụ không tồi.

Mộ Dung Phong bình luận kiếm chiêu này của Mạnh Phi, kiếm pháp cao thâm như vậy ở trong Thập vạn đại sơn rất là hiếm thấy.

Mạnh Phi không có đi rút Vấn thiên kiếm, có lẽ thiên phú sẽ thua kém hơn so với Giang Thần, nhưng hắn đã trưởng thành, một thân tu vi ở bên trong đám người cùng tuổi có thể nói là tài năng xuất chúng.

Thế nhưng biểu hiện của Giang Thần lại không kinh sợ một chút nào, mắt không thể nhìn thấy gì thì hắn nhắm mắt lại, tay trái cầm kiếm nhấc lên.

Đột nhiên, dường như hắn có cảm ứng cho nên lập tức xuất kiếm.

Một tiếng keng giòn giã vang lên, ánh sáng màu xanh biến mất không còn tăm hơi.

- Hắn lại có thể hóa giải được chiêu kiếm này sao?

Lưu Phỉ có vẻ rất kinh ngạc, nàng hiểu rất rõ về Mạnh Phi, vì lẽ đó cho nên mới biết kỳ thực kiếm chiêu này của đối phương là dối trá.

Đặc tính của Thanh quang phổ chiếu là bao phủ một khu vực, phương thức ứng phó tốt nhất là nhanh chóng lùi về phía sau, cách ra xa xa.

Thế nhưng tỷ thí ở trên võ đài, Giang Thần không có chỗ để lùi lại a.

Điều bất ngờ chính là, dưới tình huống như vậy mà Giang Thần vẫn có thể ngăn cản.

Không có ai chú ý tới, trên khóe miệng của Giang Thần hiện ra một nụ cười tà.

Lúc chiến đấu với Mạnh Phi, ở chung quanh hắn như xuất hiện vô số trái cây, bị thân thể hắn không ngừng hấp thu, mà những trái cây này chính là kiếm ý!

Hắn ở thông qua so chiêu cùng với Mạnh Phi để tăng bản thân mình lên, xung kích đến kiếm điểm ở cách đó không xa!

Đây chính là chỗ lợi hại của thiên tài chiến đấu.

Một khi địch nhân không thể lấy thế tiến công giống như bão tố để đánh bại Giang Thần. Nếu để cho hắn có cơ hội chống đỡ thì hắn sẽ nhanh chóng trưởng thành.

- Thanh Vân trực thượng!

Một kiếm chiêu không thể giải quyết được Giang Thần, chuyện này cũng nằm trong dự đoán của Mạnh Phi, theo sát đó là kiếm thứ hai lập tức được đâm ra.

Ánh sáng màu xanh hóa thành một đạo ánh kiếm gần như thực chất, giống như sóng dữ xông tới phía trước.
Chỉ có điều vẫn bị Giang Thần né đi như cũ, hơn nữa còn né rất là hoàn mỹ.

Tránh né chiêu thức của kẻ địch không phải là chuyện dễ dàng, cần phải nhìn thấy rõ ý đồ của kẻ địch từ trước, trong nháy mắt đối phương ra tay rồi đưa ra phản ứng.

Nếu không, không chỉ có không tránh thoát được mà còn có thể bị trọng thương.

Nói cách khác, Giang Thần nhận ra được quỹ tích kiếm chiêu của Mạnh Phi nắm giữ kiếm điểm, làm cho kiếm chiêu này triệt để thất bại.

Đồng thời, Giang Thần cũng chém ra một kiếm chiêu.

Vẫn như cũ là kiếm thế đơn giản nhưng lại mãnh liệt, ba thước thanh phong có ánh kiếm phừng phực, sắc bén tới mức trí mạng.

- Thanh Quang vạn trượng!

Chắc chắn Mạnh Phi sẽ không trốn công kích của Giang Thần có cảnh giới thấp hơn mình, hắn vận chuyển kiếm chiêu để cứng đối cứng.

Kiếm này có chỗ tương tự với kiếm chiêu ban đầu, Thanh quang vạn trượng đột nhiên bạo phát, làm cho người ta không mở mắt ra được, mũi kiếm như rắn độc ẩn núp ở trong bụi cỏ, thủ thế chờ đợi, chờ đợi đánh ra một đòn trí mạng.

Keng!

Nhưng mà, kiếm của Giang Thần vẫn ngăn cản được mũi kiếm của hắn.

- Đáng ghét, làm sao ngươi thấy được!

Liên tiếp hai lần, đặc biệt là lần này ánh sáng màu xanh càng chói mắt hơn nữa. Thế nhưng vẫn không làm gì được Giang Thần.

- Nhắm mắt lại ta cũng có thể nhận ra được a.

Giang Thần cười lạnh nói.

- Đáng chết!

Mạnh Phi hét lớn một tiếng, lúc động thủ hắn đã có thể cảm giác được Giang Thần rất yếu, cho nên hắn tự tin kiếm chiêu này có thể đánh bại được đối phương.

Thế nhưng dường như Giang Thần có thần linh giúp đỡ, mỗi lần đều có thể dùng phương thức không thể tưởng tượng được nổi để hóa giải kiếm chiêu của mình.

Càng quan trọng hơn là, hắn phát hiện ra trải qua ác chiến, trình độ kiếm thuật của Giang Thần lại đang tăng lên!

Ban đầu hắn còn tưởng rằng là ảo giác, thế nhưng một lát sau, cảm nhận khi Giang Thần xuất kiếm kiếm reo như có như không thì trong lòng hắn đã kinh hãi.

- Hắn đang thông qua ta để xung kích kiếm điểm!

Ý thức được việc mình bị coi là đá đặt chân, Mạnh Phi thẹn quá hóa ra.
- Ngươi chết đi cho ta...

Thế nhưng Mạnh Phi còn chưa hoàn toàn đánh xuống thì trường kiếm trong tay Giang Thần đã phát ra tiếng hí dài.

Kiếm điểm!

- Xem ra chiến đấu sắp kết thúc.

Giang Thần nở nụ cười không tên, kiếm trong tay hóa thành một đạo lưu tinh, xông tới phía trước.

- Kiếm uy thật là đáng sợ! Có lẽ phải dùng kiếm chiêu kia!

Mạnh Phi hít vào một ngụm khí lạnh, không cam lòng vung trường kiếm trong tay lên.

- Thanh Long hàng ma!

Kiếm chiêu này vừa ra, Mạnh Phi lập tức làm cho người ta có một loại cảm giác miễn cưỡng, giống như đang kìm nén một luồng khí.

- Gay go rồi, sư huynh vẫn chưa hoàn toàn nắm giữ kiếm chiêu này, làm sao có thể thi triển ra trong thực chiến cơ chứ?

Lưu Phỉ ở bên dưới có vẻ lo lắng, làm người hiểu rõ Mạnh Phi nhất trong toàn trường, nàng biết sư huynh mình đã bị bức ép tới mức cuống lên.

Không chỉ có nàng, nhiều cường giả có kinh nghiệm chiến đấu phong phú ở đây cũng cảm giác được Mạnh Phi hiện tại rất nguy hiểm.

Bất kể là đối với Giang Thần hay là với chính hắn cũng vậy.

Mạnh mẽ thi triển kiếm chiêu không khống chế được, có lẽ có khả năng đạt được kỳ tích, nhưng cũng sẽ tạo thành hậu quả rất đáng sợ.

Chỉ có điều, Giang Thần không chờ hai loại kết quả này xảy ra, đột nhiên hắn xuất kiếm.

Mũi kiếm bắn trúng lưỡi kiếm trên tay của Mạnh Phi, Mạnh Phi còn đang súc thế lại giống như quả bóng cao su bị đâm thủng, thân thể mạnh mẽ bắn ra sau, ngã xuống đất, miệng phun ra máu tươi.

Trong lúc tỷ thí đánh người ta thành như vậy là có chút quá đáng, nhưng đây là Mạnh Phi tự mình tìm lấy.

- Xem ra thiên tài Thập vạn đại sơn như ngươi cũng chỉ đến như thế mà thôi.

Giang Thần đùa cợt nói.

- Hiện giờ ta cho ngươi cơ hội, nhận sai với mẫu thân ta, nếu không...

Lúc nói chuyện, trường kiếm của Giang Thần gác ở trên cổ của đối phương.

Mạnh Phi quật cường ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn hắn, ngạo nghễ nói:

- Có bản lĩnh thì cứ đâm chết ta! Không cần phải xem thường ta như vậy!

- Ngươi cho rằng ta không dám sao?

Rất nhanh Mạnh Phi đã hối hận vì câu nói của mình, Giang Thần chẳng khác nào một người bị bệnh thần kinh, sau khi nghe được lời nói của hắn, trong mắt hiện lên sát ý vô tận, trường kiếm đâm về phía trước.

- Đừng đừng đừng!

Mạnh Phi sợ mức đến hồn vía bay lên mây, trực tiếp quỳ xuống trên mặt đất, không phải là xin tha Giang Thần, mà là trốn một kiếm này của Giang Thần.

Trường kiếm xẹt qua đỉnh đầu của hắn, cắt đứt không ít tóc đen.

- Ha ha, xem ra ngươi cũng rất sợ chết a.

Giang Thần lên tiếng, dường như dáng vẻ hung thần ác sát vừa nãy chỉ là một ảo giác, lúc này hắn vui vẻ nhìn Mạnh Phi rồi cười nói.

- Hừ!

Mạnh Phi đứng dậy, muốn rời đi.

- Ta nói rồi, xin lỗi mẫu thân ta!

Lần này Giang Thần không chỉ nói mà kiếm lại đâm về phía sau lưng của Mạnh Phi.

Chương 25: Xoay Chuyển Tình Thế

- Dừng tay!

Lúc này, một đạo âm thanh nặng nề vang vọng ở bên tai mỗi người, chẳng khác nào sấm sét.

Giang Thần biến sắc, dùng tốc độ nhanh nhất rời khỏi võ đài.

Hầu như cùng lúc, tại chỗ hắn vừa mới đứng nổ tung, một cái hố to xuất hiện.

Lúc mọi người đang ồ lên, một nữ tử trung niên xuất hiện ở đây, ăn mặc y phục của đạo cô, hai lông mày rũ xuống, nhìn qua có mấy phần đáng sợ.

- Quy Nhai!

Người ở chỗ này lập tức nhận ra nàng.

Quy Nhai đứng chắp tay, nhìn xuống mọi người, đang muốn mở miệng nói chuyện thì Cao Nguyệt đột nhiên chạy ra, khiển trách:

- Ngươi muốn làm gì? Dám làm tổn thương nhi tử ta, ta muốn ngươi chết!

Vừa nãy nếu không phải Giang Thần né tránh đúng lúc thì tuyệt đối sẽ bị trọng thương.

Quy Nhai không nghĩ tới Cao Nguyệt mặc y phục phụ nhân cũng dám răn dạy mình. Trong lúc nàng đang nổi giận thì đã cảm giác được một khí tức uy nghiêm hủy thiên diệt địa từ trên người của Cao Nguyệt, cặp mắt hạnh kia để lộ ra phong mang như bảo kiếm tuyệt thế.

Khí thế này làm cho nàng thất thần trong chốc lát, cũng còn may khí thế của Cao Nguyệt rất nhanh đã biến mất không còn tăm hơi, làm cho nàng cho rằng đây là ảo giác.

Chỉ có điều, lúc này nàng cũng đã không có cơ hội mở miệng với Cao Nguyệt, Giang Vấn Thiên và trưởng lão Giang gia đã chạy tới rồi.

- Quy Nhai, tại sao ngươi lại ra tay với Thần nhi nặng như vậy?

- Nếu ta không ra tay thì hắn sẽ đâm thủng lưng của đồ đệ ta, sẽ làm cho nó tàn phế.

Quy Nhai nói.

Nghe vậy, Mạnh Phi sợ hết hồn, ánh mắt khi nhìn về phía Giang Thần mang theo vẻ kiêng kỵ sâu sắc.

Giang Thần muốn giết mình, một kiếm muốn phế mình, hoàn toàn bất chấp hậu quả, hắn chỉ cần nghĩ lại cũng đã cảm thấy sợ hãi.

- Có chúng ta xem, làm sao có khả năng xảy ra chuyện như vậy được chứ?

Giang Vấn Thiên lạnh lùng nói.

- Còn nữa, ngươi để đồ đệ của ngươi tới tham gia ngũ yến nhà chúng ta, mình thì núp trong bóng tối, ngươi muốn làm gì?

Khi Giang Thiên Hùng đối mặt với người ngoài không có tính toán tới việc hai viện tranh chấp.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía Quy Nhai, chờ đợi nàng trả lời.

- Vậy ta nói thẳng a, đồ đệ của ta và Tô Thiến của Tô gia hai bên tình nguyện, kết thành bạn lữ. Thế nhưng Tô Thiến và Giang Thần lại có hôn ước, vì lẽ đó ta muốn giải trừ vụ hôn nhân này.

Quy Nhai đi thẳng vào vấn đề, không hề có một chút dông dài nào cả, rất là hung hăng.

Chuyện này, Giang Vấn Thiên cũng có nghe thấy, nhưng không ngờ lại dính dáng đến Quy Nhai, hắn có chút không rõ nhìn về phía Cao Nguyệt và Giang Thần.

Cao Nguyệt không biết làm sao, vẻ mặt hoảng sợ.

- Gia gia, việc kết hôn này đã sớm giải trừ, hưu thư đã cầm tới Tô gia.

Giang Thần nói.

- Ồ?

- Hừ, ngươi biết hưu thư sẽ có hậu quả gì với một nữ nhân không? Bằng tình trạng của Đông viện hiện tại, quả thực không thức thời!

- Đúng vậy, ngươi có tư cách gì bỏ Tô Thiến.

Mạnh Phi lập tức nói.

Giang Thần cười lạnh nói:

- Thứ nhất, khi đang có hôn ước với ta lại vụng trộm với nam nhân khác, hơn nữa lại còn trắng trợn như vậy, không biết xấu hổ! Thứ hai, nói năng lỗ mãng đối với mẫu thân ta, không coi bề trên ra gì, hai điểm này cộng lại chính là không tuân thủ nữ tắc, ta bỏ thì có gì mà không đúng cơ chứ?

- Tư cách ở đây không phải là do ai làm cái gì, mà là thực lực.

Quy Nhai nở nụ cười nói, cảm thấy Giang Thần trịnh trọng nói  ra nhiều chuyện như vậy thực sự là buồn cười.

- Ngươi đang uy hiếp Giang gia chúng ta? Ngươi chắc chắn chứ?

Giang Vấn Thiên hướng về nàng nói.

- Giang lão gia tử, Giang phủ không có Phong Lý Kiếm, thực lực đã mất đi rất nhiều. Mgươi không cần trừng mắt nhìn ta, những năm qua Phong Lý Kiếm ở đây thì Nam phong lĩnh mới đánh ra được một mảnh giang sơn. Hiện giờ hắn không có mặt, không ít người nhìn chằm chằm vào, Giang gia các ngươi sẽ không yên ổn được đâu. Ngươi xác định vì một chuyện hôn nhân mà đắc tội với ta chứ?

Quy Nhai rất kiêu ngạo nói:- Dù sao, rất nhiều thế lực đều muốn mời ta tới.

Nghe thấy nàng nói như thế, sắc mặt của người Giang gia rất khó coi, đương nhiên cũng có người cười trên sự đau khổ của người khác, ví dụ như hai huynh đệ. Giang Phong và Giang Kiến

Trong đám người ngoài, đệ tử Vấn Kiếm môn luôn duy trì thái độ quan sát.

Tiêu Hải kia đột nhiên nhìn thấy cái gì đó mà đứng dậy.

- Tiền bối, người muốn gây phiền phức cho Giang Thần không chỉ có mình ngươi, còn có ta!

Quy Nhai kiêu căng tự mãn, liếc mắt nhìn hắn, đang muốn nói ngươi là thứ gì thì chợt phát hiện ra hắn có chút quen mặt, nói:

- Ngươi là đồ đệ của Tào đại sư?

- Đúng thế.

- Ồ? Xảy ra chuyện gì sao?

Quy Nhai hiếu kỳ nói.

- Trước đây không lâu Giang Thần này đã bẻ gẫy hai tay của ta, hôm nay sư phụ ta sẽ trút cơn giận này cho ta.

Tiêu Hải trầm mặc một hồi lâu rốt cục không nhịn được mà bạo phát.

Bởi vì hắn đã nhìn thấy sư phụ đang đi tới bên này.

- Lẽ nào, chỉ là phù dung chớm nở?

Sau khi Đông viện trải qua thất vọng vô tận, biểu hiện hôm nay của Giang Thần làm cho tất cả mọi người đã nhìn thấy hi vọng, nhưng không nghĩ tới lại có phiền phức như vậy tới cửa.

Lúc này mọi người mới chú ý tới Tào Trình Hoa đang đi về phía bên này.

- Tào đại sư.

Quy Nhai lập tức đổi khuôn mặt tươi cười.

Ở trên đại lục, mỗi người đều có một nhận thức chung, đắc tội ai chứ đừng đắc tội với Linh đan sư, những người này không chỉ nắm giữ linh đan mà còn có nhân mạch đáng sợ.

- Ha ha ha, Giang Thần, xem ra ngày hôm nay ngươi sẽ không được bình yên rồi, không biết sẽ là kết quả gì đây?

Mạnh Phi cười trên sự đau khổ của người khác.

Tào Trình Hoa đến đây để gây phiền phức, không cho bất kỳ một người nào sắc mặt tốt cả.

Phạm Đồ nói:

- Là đồ đệ ngươi nói năng lỗ mãng, đùa giỡn chủ mẫu...- Phạm Đồ!

Giang Vấn Thiên phẫn nộ quát một tiếng.

Hắn đi lên phía trước, nói:

- Đại sư, trong chuyện này có khả năng có hiểu nhầm.

Tào Trình Hoa không để ý tới hắn, nhìn Phạm Đồ, nói:

- Ta hỏi ngươi, có phải khi đồ đệ ta nói mình là Linh đan sư thì vẫn bị ngươi vả miệng hay không?

- Không sai.

Phạm Đồ hào phóng thừa nhận.

- Là chủ nhân hắn ra lệnh.

Tiêu Hải chỉ về Giang Thần.

- Khi nó nói nó là đồ đệ của ta mà các ngươi còn bẻ gẫy cánh tay của nó! Xem ra, Giang phủ các ngươi không cần Linh đan sư nữa rồi.

Một câu nói của Tào Trình Hoa khiến cho sắc mặt của tất cả người Giang gia như tro tàn, bầu không khí vui sướng biến mất không còn sót lại một chút gì.

- Không sai, Giang gia không cần Linh đan sư rác rưởi.

Chỉ là, điều mọi người không nghĩ tới chính là, vào lúc này Giang Thần lại mở miệng nói.

- Sư phụ, chính là hắn, chính là hắn!

Tiêu Hải kích động chỉ vào hắn.

Tào Trình Hoa nhìn sang, đột nhiên sửng sốt, đây không phải là người mà hắn gặp ở trong Phi mã thương hội vài ngày trước đó sao?

- Không nghĩ tới nhanh như vậy lại gặp mặt, tiền bối.

Trên mặt Giang Thần mang theo nụ cười không tên.

- Chuyện này... Chuyện này... Tiểu hữu, là ngươi sao?

- Là ta, Tào đại sư, sư phụ ta đã biết vấn đề của ngươi ở chỗ nào. Ta còn định lần sau sẽ đến nói cho ngươi biết, xem ra, ngươi định không cần nữa rồi.

Giang Thần nói.

- Sao lại thế chứ! Sao lại thế chứ!

Biến cố đột nhiên xuất hiện khiến cho Tào Trình Hoa không biết làm gì, hắn vội vã nói:

- Ta có thể hỏi thăm được không, tại sao ngươi lại đánh đồ đệ của ta?

Giang Thần lấy ra một viên Tụ khí đan, đưa tới rồi nói:

- Đây là Tụ khí đan mà đồ đệ ngươi luyện chế, ngươi xem một chút đi, xem nó có vấn đề gì.

Tào Trình Hoa nhận lấy, đánh giá trên dưới một phen. Hắn cho rằng đồ đệ mình đã luyện đan phạm sai, thế nhưng rất nhanh hắn đã nhíu mày.

- Tiểu hữu, Tụ khí đan không có vấn đề a, trái lại rất thuần khiết.

Tiêu Hải ở bên cạnh hắn ưỡn ngực, nói:

- Sư phụ, đây là chuyện đương nhiên rồi.

- Đương nhiên Linh đan không thành vấn đề, nhưng mà dược liệu dùng thì không hề giống.

Nghe vậy, sắc mặt của Tiêu Hải như tro tàn, Tào Trình Hoa sầm mặt lại, bóp nát linh đan, đặt ở chóp mũi ngửi một cái.

- Tại sao lại có...

Tào Trình Hoa phát hiện ra dược liệu dùng cho linh đan nhị phẩm, lông mày chậm rãi nhíu lại.

Giang Thần nói:

- Bởi vì trình độ luyện đan của đồ đệ ngươi có vấn đề, dùng tài liệu như vậy để bảo đảm tỷ lệ thành công, người trả giá là Giang gia chúng ta. Trong hai năm qua đã lãng phí rất nhiều tài liệu tốt, lại còn không biết gì, thanh toán phí dụng đắt đỏ cho hắn, Tào đại sư, ngươi nói ta có nên đánh gãy hai tay hắn hay không đây?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau