THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 206 - Chương 210

Chương 206: Thần Nguyệt Tuyệt Thức!

Lúc chiến đấu, Phi Nguyệt công chúa sẽ cởi giày ra, để hai chân trần, cột sợi tơ màu đỏ lên trên hai chân.

Không có ai biết là tại sao, từ khi công chúa bắt đầu cạnh tranh Tân hỏa bảng thì đã bắt đầu làm như vậy, để lại ấn tượng sâu sắc cho người ta.

Nam tử đeo mặt nạ đổi đao thành cầm kiếm, đối mặt với một kích toàn lực của Phi Nguyệt công chúa dưới trạng thái chăm chú mà vẫn nhẹ như mây gió, không bị bất luận một chút ảnh hưởng gì cả.

Thế nhưng bí thuật bị phá, sợi tơ trên chân trái rơi vào trong tay của hắn.

Dù cho không thể tận mắt nhìn thấy quá trình này thế nhưng mọi người cũng phải hoảng sợ vì sự mạnh mẽ của nam tử đeo mặt nạ này.

Có người tư duy nhanh nhẹn, đã chú ý tới sợi tơ màu đỏ là từ mắt cá chân buộc vào bên trong váy.

Sao nam nhân đeo mặt nạ này lại làm được cơ chứ?

Trên đùi bóng loáng, không thấy bất kỳ dấu vết bị thương nào cả, khiến cho người ta liên tục hồi tưởng.

Nữ tử mập mạp lẫn ở trong đám người lần này đi thật, cũng không dám quay đầu lại, chỉ lo có người bởi vì lời ngu xuẩn trước đó của nàng mà tới gây phiền phức cho nàng.

Quả thật có người rất muốn làm như vậy, dù cho là thắng bại còn chưa phân, thế nhưng thực lực mà nam tử đeo mặt nạ biểu hiện ra không chỉ phù hợp với lời Sở Lạc từng nói mà càng vượt qua tưởng tượng của tất cả mọi người.

- Sở Lạc, nhất định ngươi phải nói cho ta biết, sư huynh của ngươi rốt cuộc là ai, từ lúc nào Hỏa vực lại xuất hiện nhân vật như vậy cơ chứ?

Mộng Phi Phỉ kích động không thôi, nàng đã quên tình cảnh ngày hôm qua, hiện tại nàng đã bị vị sư huynh thần bí này của Sở Lạc thuyết phục.

Sở Lạc vẫn chỉ mỉm cười không nói như cũ, thế nhưng hai hàng lông mày lại không che giấu nổi vẻ kiêu ngạo.

- Sở Lạc, là hắn đúng không, nhất định là hắn đúng chứ?

Đột nhiên, Văn Tâm xuất hiện ở trước người của nàng, rất kích động nói.

Sở Lạc ngẩn ra, đây là chuyện mà nàng không nghĩ tới, vốn nàng không muốn trả lời, thế nhưng lại nghĩ đến việc quan hệ của thiếu và nữ nhân này không tầm thường, đặc biệt là vẻ mặt kia khiến cho nàng không đành lòng từ chối.

Do dự trong chốc lát, nàng giữ yên lặng một lúc lâu rồi mới trả lời.

- Ừm! Đa tạ!

Văn Tâm cảm kích gật gật đầu với nàng.

Sở Lạc muốn bảo nàng không nên nói lung tung, nhưng nghĩ tới việc tay trái của Giang Thần xuất kiếm, nàng nghĩ rất nhanh thân phận của hắn sẽ lập tức bị vạch trần, cho nên có nói ra hay không cũng không có gì cả.

Bên kia, người giật mình nhất về thân phận của nam tử đeo mặt nạ lại là kiếm khách đó là Dịch Thủy Hàn và Cao Tiệm Ly.

Bằng hữu bị một đao đánh bại, bọn họ vẫn đang quan sát nam tử đeo mặt nạ, cân nhắc con đường đao pháp của hắn, không nghĩ tới quay đầu lại đối phương lại là kiếm khách.

- Được! Ngày hôm nay muốn đánh bại kiếm khách, lúc này lại có thêm một người nữa rồi!

Lữ Phi dùng đao nhìn thấy suy đoán trước đó của mình được chứng thực, hắn vô cùng đắc ý. Hắn đã nhận ra được nam tử đeo mặt nạ này rất mạnh mẽ, cho nên không thể chờ đợi được nữa mà muốn chiến một trận.

Có điều, người đứng bên cạnh hắn thì lại cảm thấy rất kỳ quái.

Thắng bại còn chưa phân, tại sao Lữ Phi lại nhận định chắc chắn trận sau hắn sẽ gặp phải đối phương chứ?

Lẽ nào Phi Nguyệt công chúa sẽ thua sao?

Lữ Phi chỉ nở một nụ cười, không có giải thích gì thêm.

Hắn là người thứ nhất nhìn ra nam tử đeo mặt nạ trong đao mang kiếm, hiện tại hắn cũng có thể nhìn ra chuyện mà người khác không biết.

Trên thuyền buồm, Hương Hương công chúa nghiêm mặt, vẻ mặt rất âm trầm.

Ở sau lưng nàng, Vân Hiểu và Lưu Bằng đang phát run.

Dưới từng lần từng lần biểu hiện đặc sắc của nam tử đeo mặt nạ, bọn họ không thể tiếp tục lừa Hương Hương công chúa được nữa, người sau kiến thức nông cạn, thế nhưng không có nghĩa là nàng ngốc.

Cùng với những biểu hiện của nam tử đeo mặt nạ càng ngày càng chói mắt, những lời hắn đã nói trước đó càng ngày càng có trọng lượng nặng hơn.- Lưu Bằng, ngươi đã nghĩ ra tên của vị bằng hữu kia chưa? Có người của Thiên Cơ các ở phía dưới, ta có thể đi mua một tin tình báo giúp ngươi.

Hương Hương công chúa chất vấn.

Lưu Bằng muốn thuận miệng nói ra một cái tên, thế nhưng sau khi nghe đến câu nói phía sau, cái miệng đang mở ra lại khép lại.

- Vân Hiểu sư huynh, Truy phong kiếm ngươi ném đi đâu rồi?

Hương Hương công chúa lại đưa ánh mắt nhìn về phía Vân Hiểu đang bất an.

Vân Hiểu đang muốn mở miệng, thế nhưng khi nhìn thấy sắc mặt của Hương Hương công chúa, hắn lựa chọn sáng suốt câm miệng.

- Lấy ra đồ vật ta ban tặng các ngươi, sau đó, lăn xuống thuyền!

Hương Hương công chúa hít sâu một hơi, quát lớn.

Thỏ cuống lên cũng sẽ cắn người, chứ đừng nói chi là Hương Hương công chúa đã bị lừa dối như vậy.

Không phải là nàng tức vì mình bị lừa gạt đồ, bởi vì ở trong mắt nàng những thứ này không đáng giá để được nhắc tới.

Càng không phải nàng tức vì mình nông cạn, mà bị người khác giở trò lừa vòng quanh.

Thứ khiến cho nàng chân chính tức giận là bởi vì những đám đạo chích trước mắt này mà bỏ qua cơ hội kết bạn với nhân vật như nam tử đeo mặt nạ này.

Thực lực của hắn ít nhất là hai mươi vị trí đầu trên Tân hỏa bảng, thậm chí còn lớn hơn.

Nàng đã mời đối phương lên thuyền, kết quả... Kết quả là bởi vì những người trước mắt như những thằng hề này quấy nhiễu mà đã làm cho nàng mất đi khả năng kết giao!

Vân Hiểu và Lưu Bằng thở dài một hơi, rất không muốn giao ra tất cả những chỗ tốt mà từ đầu kiếm được.

Sau đó, bọn họ liếc mắt nhìn Hương Hương công chúa, đi tới bên cạnh boong tàu, muốn thông qua thuyền nhỏ mà đi xuống dưới.

- Ta bảo các ngươi lăn xuống, các ngươi cảm thấy mình còn có cơ hội có thuyền nhỏ sao?

Âm thanh vô tình của Hương Hương công chúa truyền tới.
Sắc mặt đám người Vân Hiểu và Lưu Bằng biến đổi, lúc này bọn họ cách phía dưới mặt đất trên trăm thước, không có thuyền nhỏ đưa đón thì làm sao có thể xuống được chứ?

Dù cho Vân Hiểu là Thần Du cảnh, từ trên cao như thế nhảy xuống thì hai chân cũng bị phế bỏ, chứ đừng nói chi là đám người Lưu Bằng.

Điểm này, Hương Hương công chúa cũng đã nghĩ đến, nàng sai người hạ thuyền xuống chừng năm mươi thước rồi mới dừng lại.

Chợt, nàng tạo ra một cái thủ thế, các binh lính mặc giáp áp sát về phía đám người bọn họ.

Mọi người vừa nhìn nhau, đều từ trên mặt của song phương nhìn thấy vẻ vô lực và giãy dụa.

Khoảng cách năm mươi thước cũng sẽ không ngã chết, nhưng chắc chắn sẽ không dễ chịu.

Vân Hiểu là Thần Du cảnh, hắn tìm một cái nóc nhà, thả người nhảy một cái.

Đám người Tụ Nguyên cảnh vội vã thò đầu ra, nhìn thấy Vân Hiểu giống như đạn pháo nện vào trên nóc nhà của người khác, trên mặt đất xuất hiện vết rách, người bị phản chấn làm cho mất đi cân bằng, lại từ trên nóc nhà ngã vào trong nhà của người khác.

Có thể nghe thấy rõ tiếng chửi của chủ nhân gian nhà và dáng vẻ khập khễnh chật vật rời đi của Vân Hiểu.

- Công chúa, ngươi thương xót chúng ta một chút, hạ xuống thấp một chút nữa đi.

Lưu Bằng dùng vẻ mặt đau khổ cầu xin, khoảng cách này vận khí không tốt thì bọn hắn sẽ chết rất thảm đó.

Cân nhắc tới việc bọn hắn đều là Tụ Nguyên cảnh, Hương Hương công chúa lại hạ xuống tiếp, khi còn chừng hai mươi thước thì dừng lại.

Lần này, đám người Lưu Bằng không muốn nhảy cũng không được, các binh sĩ đã nhấc theo trường mâu áp sát bọn họ rồi.

Kết quả là, người phía dưới lập tức nhìn thấy lần này một màn rất là buồn cười này.

Có điều người nhìn thấy chuyện này cũng không nhiều, bởi vì trên đài nam nhân đeo mặt nạ và Phi Nguyệt công chúa còn chưa phân thắng bại.

- Ngươi không nhận thua sao?

Giang Thần gỡ sợi tơ hồng xuống, mục đích chính là làm cho nàng biết mình lợi hại thế nào.

Nhưng mà, nguyệt đồng trong đôi mắt của Phi Nguyệt công chúa vẫn không tản đi, trái lại so với trước đó còn càng yêu dị hơn nữa.

- Chịu thua sao?

Khắp toàn thân của Phi Nguyệt công chúa bùng nổ ra uy thế đáng sợ, cái quần màu đỏ không gió tự phấp phới, mỗi một cái lông chim trên quần cũng giống như là có sinh mệnh vậy.

- Vốn ta nghĩ, đây là trận đầu vòng hai của ta, ta không muốn vận dụng toàn lực, nhưng ngươi đã khinh người quá đáng.

- Không phải ngươi muốn lĩnh giáo đòn mạnh nhất của ta sao?

- Được lắm, hiện giờ ta sẽ thỏa mãn cho ngươi!

Phi Nguyệt công chúa lần nữa giơ hai cái loan đao lên cao.

- Bí thuật: Nguyệt Thần giáng lâm!

- Thần nguyệt tuyệt thức: Vô sinh!

Toàn lực ứng phó, quanh thân Phi Nguyệt công chúa có ánh sáng màu hồng bay lượn, tóc dài tung bay, ánh mắt lạnh lùng mà lại nghiêm nghị.

Đao kính của súc thế giống như một ngọn núi lớn bất cứ lúc nào cũng sẽ đổ nát, ánh đao của hai cái loan đao hóa thành vầng trăng máu bị nàng nắm vào trong tay.

Sau một khắc, ánh sáng màu hồng lần nữa bay lên, âm thanh đao kính bạo phát như là sóng dữ vỗ bờ vang lên.

Tất cả mọi người quên đi việt hô hấp mà chờ đợi kết quả cuối cùng.

Chương 207: Lần Nữa Thăng Cấp

Trên tường thành, năm ngón tay của Đại Hạ hoàng đế nắm chặt, hiếm khi thể hiện suy nghĩ trong lòng của hắn.

Phi Nguyệt công chúa là sự kiêu ngạo của hắn, được hắn ký thác sự chờ mong rất sâu.

Không nghĩ tới trong một trận chiến ở vòng hai đã bị bức ép đến nước này, khiến cho niềm tin của hắn đã bị lay động.

- Hoàng thượng, không cần lo lắng, Phi Nguyệt công chúa sử dụng Nguyệt Thần giáng lâm, nhất định sẽ thắng.

Đại tướng quân Tiết Kính Thiên nói.

- Nói thì nói thế không sai, thế nhưng...

Đại Hạ hoàng đế nghĩ đến các loại thần bí của nam tử đeo mặt nạ, trong lòng hắn cũng không quá chắc chắn.

Lúc này, ánh sáng hồng biến mất, vô số người duỗi dài cái cổ ra để nhìn ra xung quanh.

Phi Nguyệt công chúa toàn lực đánh ra một kích, phản ứng đầu tiên của mọi người là muốn xem tình hình của nam tử đeo mặt nạ ra sao.

Kết quả phát hiện ra bình đài đã được sửa tốt lần nữa hoàn toàn thay đổi, thế nhưng nam tử đeo mặt nạ lại chẳng có chuyện gì, chỉ là trong tay lại có thêm một cái sợi tơ màu đỏ nữa mà thôi.

Lại nhìn Phi Nguyệt công chúa, đôi chân trơn bóng, ngoại trừ vẻ uể oải sau khi phát động chiêu thức thì vẫn không bị thương.

- Bí thuật chết tiệt này, rốt cuộc trong quá trình này đã xảy ra cái gì vậy?

Không ít người đều có lời oán hận, giống như có con kiến bò đi bò lại ở trong ngực vậy, đối với việc tại sao Giang Thần lại làm được chuyện này, bọn họ cực kỳ hiếu kỳ.

Phi Nguyệt công chúa không có bất kỳ ngoại thương nào, thế nhưng sợi tơ lại bị cởi ra khiến cho người ta liên tục hồi tưởng lại.

- Chẳng lẽ hai người quen biết nhau? Bí thuật vừa mở, Phi Nguyệt công chúa đã chủ động giơ chân lên để hắn cởi hay sao?

- Hay là nói thực lực của hắn quá mạnh, có thể đè Phi Nguyệt công chúa xuống đất, lại cởi sợi tơ ở chân nàng xuống chứ?

Bất kể là loại tình huống nào, chỉ tưởng tượng cũng đã cảm thấy hương diễm rồi.

Trận này vừa mới bắt đầu thì đã chiến đấu kịch liệt như nước với lửa, thế nhưng phát triển đến nước này lại là chuyện mà tất cả mọi người cũng không nghĩ đến.

Có điều trong lòng mọi người đều rất rõ ràng, chuyện này không thể bỏ qua thực lực mạnh mẽ của nam tử đeo mặt nạ, nếu không phải vậy thì hắn đã sớm bị mất mạng rồi.

Trên đài diện, thấy trong tay Giang Thần còn mang theo sợi tơ có nhiệt độ thân thể của mình, gò má của Phi Nguyệt công chúa ửng hồng, cũng may người khác đang cho rằng là do nàng tấn công mạnh mẽ mà tạo thành.

- Ngươi đang làm nhục ta!

Phi Nguyệt công chúa cắn chặt hàm răng một cái, nghĩ lại tình cảnh một kiếm vừa nãy của Giang Thần, tim nàng vẫn cảm thấy hoảng sợ mà nhảy dựng lên.

Chiêu kiếm đó có thể lấy được tính mạng của nàng!

- Đúng vậy.

Giang Thần cũng không phủ nhận.

- Ngươi và ta có quan hệ gì sao?

Phi Nguyệt công chúa cẩn thận nghĩ lại, từ lúc vừa mới bắt đầu đến hiện tại, trong giọng nói của người này đều mang theo địch ý.

Bỗng nhiên, nàng nghĩ tới lời mà người này nói lần đầu, nàng lại lên tiếng, nói tiếp:

- Ngươi là kẻ thù của Hạo Thiên sao?

- Đúng vậy.

Giang Thần trực tiếp thừa nhận.

- Ngươi rốt cuộc là ai?

Lần này, rốt cục Phi Nguyệt công chúa đã sinh ra sự hiếu kỳ đối với thân phận của hắn.

- Muốn biết sao? Không phải ngươi hỏi ta có tư cách gì chỉ trích Ninh Hạo Thiên cướp đoạt Thần mạch của người khác sao?

Giang Thần hỏi.

- Phải! Đó là chuyện của Ninh gia, một người ngoài như ngươi không biết tận tình trong đó mà lại còn ác ý hãm hại, phẩm hạnh như vậy thực sự là hạ đẳng.

Phi Nguyệt công chúa nói.

- Phải không? Vậy thì ngươi biết cái gì chứ? Ngươi nói chuyện cho Ninh Hạo Thiên như vậy là ngươi được lợi từ bọn chúng, hay là bởi vì mình vô tri chứ?

Giang Thần nói.
- Ta là hôn thê của Hạo Thiên, ta tin tưởng phẩm hạnh của hắn, còn ngươi, mang mặt nạ mà còn muốn làm cho người ta tin tưởng sao?

Phi Nguyệt công chúa lạnh lùng nói.

- Ồ?

Giang Thần vừa nói lại vừa đưa tay nắm lấy cạnh của mặt nạ.

Tức thì, mọi người cảm thấy chờ mong và sốt sắng hơn so với lúc chờ kết quả, tất cả đều nhìn chằm chằm vào cái tay đang định gỡ mặt nạ xuống.

Điều làm cho bọn họ thất vọng chính là, cuối cùng nam tử đeo mặt nạ này lại thả tay xuống.

- Ngươi sẽ biết.

Giang Thần nói.

Phi Nguyệt công chúa thấy hắn không nói, nàng kiêu ngạo cho nên cũng không muốn hỏi nhiều, chỉ nói:

- Chênh lệch giữa chúng ta lớn tới bao nhiêu?

Ở điểm này, nàng vẫn không nhìn ra được.

Hiện giờ nàng muốn hiểu rõ đại khái, như vậy mới có mục tiêu tiến lên được.

- Hả?

Giang Thần do dự một lúc, cầm một sợi tơ trong đó, buộc ra sau gáy, che khuất con mắt ở trên mặt nạ.

- Đây là?

Đám người bên dưới hiểu rõ hắn có ý gì lần nữa chấn động.

Có điều phản ứng đầu tiên của Phi Nguyệt công chúa khi bị xem thường như vậy không phải là tức giận, nhìn sợi tơ trước đó còn ở trên chân của mình, vui mừng vì người này mang mặt nạ.

- Được!

Chợt, Phi Nguyệt công chúa triệt đi nguyệt đồng, không sử dụng bí thuật nữa mà dùng trạng thái bình thường để xuất đao.

Loan đao ở trong tay nàng như hai con hung thú, giương nanh múa vuốt, điên cuồng nhào về phía con mồi của mình.

Ai biết, con mồi này lại là thợ săn khôn khéo, công kích bị nhìn thấy rất rõ, đã bị hóa giải từ rất sớm.

Mười đao bị nam tử đeo mặt nạ che mặt kia hóa giải hết, thậm chí bước chân của hắn cũng chưa từng di chuyển qua một chút nào.

Sau khi xác định Giang Thần không dùng thần thức để thay thế mắt, khí diễm trên người của Phi Nguyệt công chúa triệt để bị dập tắt, nàng xoay người đi xuống dưới đài.
Từng bước một tới gần biên giới, sự kinh ngạc trong lòng mọi người cũng đang từ từ khuếch đại.

Nam tử đeo mặt nạ sắp thăng cấp!

- Chờ một chút.

Lúc này, nam tử đeo mặt nạ mở miệng gọi Phi Nguyệt công chúa lại, trả lại hai sợi tơ màu đỏ cho nàng.

Một trước một sau, Phi Nguyệt công chúa theo bản năng tiếp lấy sợi tơ đầu tiên, tiếp theo nàng tức giận phất tay đẩy sợi tơ màu đỏ phía sau lại, mở miệng tức giận nói:

- Nếu như ngươi yêu thích nó như vậy ta sẽ cho ngươi!

Tiếng nói vừa dứt, nàng nhảy xuống bình đài, Giang Thần thuận lợi thăng cấp.

Bởi vì có đầy đủ thời gian làm bước đệm cho nên trên quảng trường cũng không có tiếng kinh ngạc thốt lên ầm ĩ, nhưng cũng gây ra thảo luận rất náo nhiệt. Mọi người giật mình với thực lực của nam tử đeo mặt nạ, rồi lại chê cười đám người trước đó ủng hộ Phong Chi Ngân.

Nụ cười trên mặt của Sở Lạc càng thêm mê người, đặc biệt là biểu hiện của bằng hữu tốt bên người là Mộng Phi Phỉ lại càng làm cho nàng rất hài lòng.

Giang Thần đánh bại ba kẻ địch, vung sợi tơ màu đỏ một cái, tùy ý quấn ở trên bàn tay, sau đó nhảy xuống dưới đài.

Làm người thủ lôi thứ nhất, mặc dù mình chiến đấu kết thúc, thế nhưng những người khác còn chưa tiến hành được một nửa vòng thứ hai kìa.

Hắn có một lượng lớn thời gian dùng để khôi phục và thu nạp đồ vật mà hắn lĩnh ngộ được từ ba trận chiến đấu trước đó.

Đại Hạ hoàng đế mắt thấy kết quả mà hắn lo lắng xảy ra, hắn hoàn toàn biến sắc, liếc mắt nhìn lão giả áo xám, đang định nói chút gì đó.

Không nghĩ tới lão giả áo xám đột nhiên đứng dậy, bay lơ lửng lên trên trời, đi tới trên quảng trường.

- Tiểu hữu.

Hắn gọi nam tử đeo mặt nạ lại, khuôn mặt mỉm cười.

Đột nhiên xuất hiện một màn khiến cho người ta không phản ứng kịp. Có điều khi nhìn thấy có người dám trắng trợn tham gia vào như vậy, thế nhưng bên hoàng cung lại không có ai ngăn cản, không khó để đoán ra thân phận của lão giả mặc áo bào tro này.

Tức thì, có không ít ánh mắt cuồng nhiệt rơi trên người nam tử đeo mặt nạ kia.

- Tiền bối, có việc gì sao?

Thanh âm của nam tử đeo mặt nạ nghe qua rất là bình tĩnh.

- Ta chỉ có một vấn đề, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi rồi?

Lão giả áo xám hỏi.

Chuyện này chứng thực suy đoán của không ít người, hô hấp của rất nhiều người cũng đã dừng lại.

- Ba mươi tuổi trở xuống, phù hợp tiêu chuẩn để dự thi.

Nam tử đeo mặt nạ vẫn nghe không hiểu như cũ.

- Ha ha.

Lão giả áo xám cười cười, nói:

- Nếu như tuổi tác của ngươi thấp hơn hai mươi, hiện tại ngươi sẽ nhận được tiêu chuẩn tiến tu của Thánh Viện.

Mọi người sôi trào, đặc biệt là người dự thi, người chiến đấu trên đài đều ngừng lại quan sát chuyện kế tiếp.

Tuổi tác của nam tử đeo mặt nạ sẽ là bao nhiêu đây?

Nếu như hai mươi tuổi trở xuống mà đã có được thực lực đáng sợ như vậy, nhận được tiêu chuẩn tiến tu của Thánh Viện cũng là chuyện nên làm.

- Tiền bối, ta muốn thông qua chiến đấu mà thu được tiêu chuẩn cho mình.

Câu trả lời của nam tử đeo mặt nạ khiến cho không ít người tiếc hận thở dài.

Đương nhiên mọi người đều cho rằng nam tử đeo mặt nạ đã nghe rõ ý, tuổi tác của hắn đã vượt qua hơn hai mươi.

Có điều, không ai chú ý tới hắn liếc mắt nhìn hướng về phương hướng của Tam hoàng tử.

- Nếu như kết thúc lúc này, ta phải làm như thế nào mới có thể giết ngươi được đây?

Chương 208: Đệ Tử Như Vậy

- Như vậy thì cố gắng lên.

Lão giả áo xám không có suy nghĩ nhiều, hắn tin tưởng đối diện với cơ hội đi Thánh Viện tiến tu, sẽ không có ai từ chối cơ hội lớn như vậy.

Sau khi để lại một câu nói, hắn trở lại tường thành.

Đáng tiếc!

Người ở chỗ này hoàn toàn lắc đầu, ánh mắt tụ tập ở trên người nam tử đeo mặt nạ, đều muốn biết dưới mặt nạ là vẻ mặt gì.

Có điều nếu để cho bọn họ biết được chân tướng, không biết bọn họ sẽ có cảm tưởng gì nữa.

- Tại sao chứ?

Văn Tâm rất là không hiểu, ngay khi lão giả áo xám nói ra lời kia thì nàng cũng cảm thấy cao hứng thay cho Giang Thần.

Có điều, nàng chú ý tới Giang Thần liếc mắt nhìn về phương hướng Tam hoàng tử thì nàng đã biết được đáp án của hắn lúc này.

Chỉ cần thăng cấp thì sẽ có một phần ba tỷ lệ đụng phải Tam hoàng tử, ở dưới quy củ không giới hạn sinh tử. Đây là thời cơ tốt nhất để chém giết vị hoàng tử coi trời bằng vung này.

Nhìn Giang Thần đi về phía Sở Lạc, Văn Tâm rất muốn đi tới chỗ của hắn.

Thế nhưng nàng nghĩ đến Giang Thần đang che dấu thân phận, nhất định là có nguyên nhân của mình, cho nên hiện giờ nàng đang phải cố nén sự kích động trong lòng.

- Vận khí của sư huynh thực sự là không tốt, ta còn tưởng rằng ở hiệp hai này sẽ không bị bức ép tới mức phải sử dụng kiếm đó.

Sở Lạc nói.

Mộng Phi Phỉ ở bên cạnh trợn tròn mắt, không biết nên bình luận lời này ra sao.

- Cũng giống nhau cả thôi, không chừng hai đối thủ vòng kế tiếp đều không mạnh như vậy thì sao.

Giang Thần nói.

- Nhất định sẽ là vậy.

Sở Lạc nói.

Mộng Phi Phỉ gật gù, từ xác suất mà nói, đây quả thật là chuyện rất có thể sẽ xảy ra.

Chợt, Giang Thần tìm một nơi yên tĩnh để tìm hiểu, không giống những người khác quan sát những trận chiến đấu khác, tìm hiểu người đáng để quan tâm, để phòng ngừa gặp phải đối thủ trong lúc tỷ thí sau đó.

Có điều Sở Lạc đang giúp hắn làm những chuyện này, đôi mắt đẹp lưu chuyển ở trên bình đài, yên lặng nhớ kỹ những tình báo có thể uy hiếp được tới thiếu chủ.

Bây giờ một lượng lớn tuyển thủ trải qua một vòng rồi lại một vòng đào thải đã giảm mạnh đến mấy trăm người. Hầu như đều là tuấn tài có máu mặt ở Hỏa vực.

Sau khi vòng thứ kết thúc, trong đám người còn sót lại, Sở Lạc cường điệu ghi nhớ mấy người này.

Lý Hanh Kính, đứng đầu bảng Công tử bảng, ngọc thụ lâm phong, hạo nhiên chính khí, ở trên đài dùng chưởng pháp xuất thần nhập hóa đánh bại đối thủ.

Tiếp đó là Dịch Thủy Hàn của Quy Nhất kiếm phái, tin đồn không nói sai, tiến bộ của hắn trên Quy nhất kiếm đạo đã lớn hơn trước đó rất nhiều, hơn nữa vận khí vô cùng tốt, lại gặp phải đối thủ không mạnh, khi ra tay rõ ràng đã có chỗ giữ lại.

Tương đương với Dịch Thủy Hàn đương nhiên là cuồng nhân đao khách Lữ Phi.

Đánh bại địch chỉ cần một đao, không thấy hắn rút ra đao thứ hai, lực lượng rất mạnh.

Tam hoàng tử thì không cần nhiều lời, là mục tiêu cuối cùng của thiếu chủ, cũng là người có thực lực mạnh nhất ở bên trong tất cả mọi người.

Còn có hai người phân biệt là Tiết Nhân Thiên và Mặc Cuồng.

Người trước là nhi tử của Đại tướng quân Tiết Kính Thiên trong hoàng triều, người sau là người của Mặc gia, là Mặc gia ở Vạn thú vực đã bởi vì Giang Thần mà bị tổn thất nặng nề.- Chỉ cần thiếu chủ không gặp được mấy người này là có thể ung dung thăng cấp đến thập nhị cường.

- Nghe nói thập nhị cường cũng sẽ có khen thưởng, tuy rằng không phải là tiêu chuẩn tiến tu, thế nhưng cũng có chỗ tốt vô cùng lớn.

Sở Lạc đột nhiên nghĩ đến mình còn có một bình Phong hoàn, nàng lập tức cầm tới cho Giang Thần, cũng nói cho hắn đây là thứ thông qua đánh cược mà có được.

Biết được điểm ấy, Giang Thần mới nhận lấy.

Mới vừa rồi hắn chiến một trận với Phi Nguyệt công chúa, khiến cho hắn đã có lý giải và cái nhìn hoàn toàn mới đối với Thiên Nhân hợp nhất, khiến cho đao pháp của hắn tinh tiến, kiếm đạo tự nhiên cũng được nâng cao một bước.

Bình Phong hoàn này tới rất đúng lúc.

- Sư huynh của Sở Lạc, không phải ngươi định dùng vào lúc này đó chứ? Vạn nhất ngươi lại là người thứ nhất thượng đài, như vậy sẽ không đủ thời gian đó.

Mộng Phi Phỉ nói.

- Không sao.

Giang Thần mở nắp bình ra, đi tới một nơi rộng rãi, quanh thân lập tức bị gió lớn bao phủ, rõ ràng là ngồi dưới đất, nhưng mà thân thể lại không tự chủ được bay lên trên không.

Không ít người nhìn thấy trong lúc mấu chốt này mà hắn còn dám đi lĩnh ngộ ý cảnh võ học, trong lòng chỉ có thể nói hắn quá mạnh mẽ mà thôi.

Cũng may vòng sau, trong nhóm người đầu tiên lên sân khấu không có cái tên Giang Thần nữa.

Bên trong nhóm người này có Dịch Thủy Hàn mà Sở Lạc đã âm thầm nhớ kỹ, thực lực đối thủ thứ nhất của hắn chênh lệch quá lớn, một kiếm đã có thể đánh bại được đối phương.

Người đối thủ thứ hai đứng thứ mười sáu trên Tân hỏa bảng, khiến cho hắn toàn lực ứng phó, ánh kiếm óng ánh mà lại rất chói mắt.

Trận chiến đấu này có thể nói là một trong những trận chiến đấu đặc sắc nhất hiện tại.

Kết quả cuối cùng là Dịch Thủy Hàn thủ thắng, làm cho lòng người chấn động.

Bởi vì trước hôm nay, Dịch Thủy Hàn vẫn đứng ở thứ hai mươi mốt trên Tân hỏa bảng, hiện tại đánh bại đối thủ đứng thứ mười sáu đã nói rõ tiến bộ của hắn không chỉ nhỏ tí tẹo như lời đồn được.
Điểm quan trọng nhất đó là, Dịch Thủy Hàn chưa toàn lực ứng phó, nhất định còn có tuyệt chiêu còn chưa dùng.

Đánh bại hai đối thủ, Dịch Thủy Hàn thuận lợi thăng cấp, là một trong những người trở thành thập nhị cường trước tiên.

Điều này làm cho người của Quy Nhất kiếm phái mừng như điên không thôi, thập nhị cường, hi vọng cách đích đến không còn xa.

Trên lâu thuyền của Quy Nhất kiếm phái, các thế lực giao hảo với bọn họ đi tới chúc mừng, bao gồm cả người của Thiên Đạo môn.

Sư phụ của Ninh Hạo Thiên, Thái Thượng trưởng lão Viên Hồng và Truyền Công trưởng lão của Thiên Đạo môn đều leo lên lâu thuyền.

Bọn họ nói một phen lời khách sáo đối với Chấp Kiếm trưởng lão của Quy Nhất kiếm phái.

Điều không tưởng tượng được nổi chính là, vẻ mặt của Chấp Kiếm trưởng lão rất kiêu căng, vẻ mặt khá là vô lễ, sau khi nhận lấy lời chúc mừng của bọn họ, hắn lại cay nghiệt nói:

- Nói đi cũng phải nói lại, ngày hôm nay Thiên Đạo môn không có đệ tử nào đáng giá để quan tâm mà lại còn hưng sư động chúng như vậy. Còn điều động mấy vị Thái Thượng trưởng lão nha.

Vẻ mặt của người những thế lực khác có vẻ quái dị, quan hệ của Quy Nhất kiếm phái và Thiên Đạo môn khá xoàng, người ta có lòng tốt tới chúc mừng, vì sao lại phải đối chọi gay gắt như vậy cơ chứ?

Viên Hồng và Truyền Công trưởng lão cau mày, cũng không rõ vì sao đối phương lại làm như thế.

- Đúng rồi, vị gì gì đó tới chưa? Giang Thần? Đúng, là cái tên này, các ngươi còn chưa đi cứu hắn sao?

Chấp Kiếm trưởng lão lại nói.

Mọi người như bừng tỉnh, bọn họ nhớ tới khi còn ở Vạn thú vực, Giang Thần đã sát hại một tên đệ tử Thần Du cảnh của Quy Nhất kiếm phái, lại chặt đứt tay phải của đệ tử Thần Du cảnh!

Chấp Kiếm trưởng lão của Quy Nhất kiếm phái rất hay bao che cho các đệ tử, cho nên hắn không thể nào tiếp nhận được chuyện như vậy. Thế nhưng Giang Thần chưa đi ra ngoài được, cho nên hắn không thể làm gì khác hơn là phát tiết lửa giận lên trên người hai vị trưởng lão Thiên Đạo môn ở trước mắt mà thôi.

- Chuyện của Thiên Đạo môn, không thể trả lời.

Viên Hồng tức giận nói, hắn và Truyền Công trưởng lão rời khỏi lâu thuyền.

Không ngờ Chấp Kiếm trưởng lão của Quy Nhất kiếm phái lại không chịu bỏ qua, lại nói:

- Thực sự là đáng tiếc, không phải Giang Thần kia cũng là truyền nhân kiếm đạo sao? Gây ra sóng gió ở trong Vạn thú vực, ta còn muốn nhìn xem so với Quy nhất kiếm đạo của chúng ta ai mạnh ai yếu hơn kia đấy.

Những người của các thế lực khác trên lâu thuyền cười trộm, nghĩ thầm Chấp Kiếm trưởng lão này cũng thật là độc miệng, tình cảnh hiện tại của Thiên Đạo môn vốn đã rất lúng túng mà hiện tại lại còn bị Quy nhất kiếm đạo dựa vào Dịch Thủy Hàn để chê cười, khiến cho bọn họ trở thành trò hề.

Viên Hồng và Truyền Công trưởng lão trở lại bảo tháp, sắc mặt rất khó coi, đường chủ Hình Pháp đường và Dược trưởng lão nhìn thấy cho nên mới hiếu kỳ hỏi dò.

- Còn không phải là do Giang Thần kia hay sao, làm hại ta mất mặt xấu hổ. Sau khi trở về ta sẽ cải chính tin tức, Giang Thần đã chết! Tránh cho có người hỏi về hắn nữa!

Viên Hồng tức giận nói.

Cũng rất lâu rồi Truyền Công trưởng lão chưa từng mất mặt qua như vậy, thế nhưng hắn không giống Viên Hồng, trút oán khí lên trên thân một người đáng thương, không rõ sống chết như là Giang Thần.

- Được rồi được rồi, xin bớt giận, gia hỏa đeo mặt nạ kia lại lên sân khấu nữa rồi.

Truyền Công trưởng lão nói.

Nam tử đeo mặt nạ đã khiến cho lão giả áo xám của Thánh Viện đứng ra, cho dù cuối cùng không thể được toại nguyện, thế nhưng cũng đã rất là ghê gớm rồi.

- Hôm nay nếu như Thiên Đạo môn ta có đệ tử như nam tử đeo mặt nạ này thì cũng không cần phải chịu những lời trào phúng như thế!

Viên Hồng mắng.

Chương 209: Dài Thêm Một Tấc Thì Mạnh Thêm Một Tấc

Nam tử đeo mặt nạ bắt đầu tỷ thí vòng thứ ba, đánh bại hai tên đối thủ sẽ thăng cấp vào trong thập nhị cường.

Bởi vì hắn là người thứ nhất khiến cho lão giả áo xám chú ý, vì vậy khi hắn lên đài đã tụ tập được hơn một nửa ánh mắt, nhân khí rất là khủng bố.

Hắn có thể ung dung đánh bại được Phi Nguyệt công chúa, như vậy xếp hạng ở trên Tân hỏa bảng sẽ phải ở trước top mười chín.

Trong những người còn chưa lên đài ở đây, không có mấy người là người trong danh sách top mười chín này.

Khi đối thủ của nam tử đeo mặt nạ còn chưa xuất hiện thì đa số tuyển thủ đều rất hồi hộp, chỉ cần lệnh bài gỗ của bọn họ sáng lên thì hầu như sẽ giống như bị đào thải vậy, không có sự khác biệt nào khác.

Rất nhanh, bên trong tuyển thủ ở bên trong quảng trường đã có lệnh bài gỗ sáng lên.

Hắn không oán giận hoặc là sợ hãi, vẻ mặt hiện lên vẻ không hề có chút cảm xúc nào cả. Ngay khi lệnh bài bằng gỗ ở trong tay có phản ứng thì trong mắt hắn bùng nổ ra chiến ý mãnh liệt.

Không có bất cứ người nào có chiến ý đạt tới mức độ như hắn, có thể nói rất là đáng sợ.

Dù cho mọi người nhận ra được thân phận của hắn, biết tính cách hiếu chiến của hắn thì vẫn không khỏi kinh ngạc một phen.

- Ài, vận khí của sư huynh ngươi thực sự là kém tới cực điểm đó.

Mộng Phi Phỉ nói.

Sở Lạc bất đắc dĩ lắc đầu, đối thủ của thiếu chủ chính là một trong những người mà nàng âm thầm chú ý, là người không thể không để ý, Tiết Nhân Thiên.

- Ngươi sỉ nhục công chúa, đáng bị tội chết.

Tiết Nhân Thiên nhảy lên trên đài, con ngươi dưới hàng lông mày rậm đen kịt, sắc bén giống như lợi kiếm vậy.

- Ngươi nói tới chuyện Hắc Long thành, đáng tội chết.

Hắn không nhìn thấy vẻ mặt dưới mặt nạ của Giang Thần, có điều coi như nhìn thấy thì hắn cũng không để ý, hắn dùng một loại tư thế có thể xưng là tự đại để mở miệng nói chuyện.

Mọi người cũng hiểu rõ nguyên nhân vì sao hắn lại có dáng vẻ như vậy.

Tiết Nhân Thiên, nhi tử của Tiết Kình Thiên đại tướng quân, đã từng làm phó tướng của phụ thân đi tới chiến trường.

Hắn có thứ mà những người khác trên Tân hỏa bảng không có, đó là quân công!

Bởi thân phận cho nên Tiết Nhân Thiên đã coi mình vì là người bảo vệ Hoàng gia.

Vừa nãy Giang Thần cởi sợi tơ trên chân của Phi Nguyệt công chúa, khiến cho hắn cực kỳ bất mãn.

Nghe người ta nói ngày mà Phi Nguyệt công chúa và Ninh Hạo Thiên lập hôn ước, Tiết Nhân Thiên từ trước tới nay không uống rượu lại uống rượu tới mức say mèm.

Vì vậy khi người kinh thành nghe thấy hắn nói câu này đầu tiên thì vẻ mặt đã như bừng tỉnh.

Lại nói tới Hắc Long thành, càng là vết sẹo của Tiết Nhân Thiên, không thể chạm vào, nếu không sẽ đưa tới lửa giận vô tình của hắn.

Phụ thân Tiết Kính Thiên của hắn trước kia là cường giả trên Thanh vân bảng, hơn một năm trước, phụng mệnh đi tới Hắc Long thành trấn ép cuồng đồ Giang Thanh Vũ.

Cuối cùng thông qua hợp lực đã trấn áp được đối phương, thế nhưng cũng bất hạnh làm cho cánh tay phải của Đại tướng quân bị chém đứt, thực lực giảm mạnh, rớt xuống khỏi Thanh vân bảng.

Tiết Nhân Thiên không chỉ một lần thỉnh cầu với Đại Hạ hoàng đế, nói muốn xử tử Giang Thanh Vũ, hoặc biến đối phương thành kẻ tàn phế.

Tất cả tất cả, không khó để nhìn ra hắn là hạng người gì.

Trong tay nắm một thanh trường thương, mũi thương màu vàng, báng thương cũng là màu vàng, dài một trượng ba thước tám tấc bốn phân.

Trường thương đứng thẳng, tự có một luồng áp lực vô hình.

Một cây thương nhỏ bé thế nhưng lại rất nặng, thân cao và độ dài của hai tay đều không giống nhau, giống như trường thương đúc với số lượng lớn vậy, chỉ thích hợp với các binh sĩ mà thôi.

Cao thủ Thương thuật đều tự làm ra cái thương thích hợp với mình.

Đối mặt với khí thế hung hăng của người này, Giang Thần chỉ tay một cái, nói:

- Ngươi, giả vờ giả vịt, khoe khoang, đáng tội chết.Hắn ra sức mô phỏng theo ngữ khí của Tiết Nhân Thiên làm hỏng bầu không khí ngột ngạt, làm cho không ít người nhịn không được cười ra thành tiếng.

- Người không thấy rõ thực lực của bản thân mà lại ngông cuồng, là một loại bi ai đấy!

Chiến ý của Tiết Nhân Thiên cuồn cuộn, khuôn mặt thì lại trầm tĩnh nhã nhặn, trong tiếng nói tràn ngập vẻ xem thường, cũng thể hiện ra sự tự tin của hắn.

- Lôi Chấn cửu tiêu!

Thương vung lên, như muốn xuyên phá tất cả, thế không thể đỡ.

Một thương rất thuần túy, đánh tới đánh lui, có thần uy đâm xuyên tất cả.

Sắc mặt của Giang Thần hơi thay đổi, thực lực của người này không yếu, chẳng trách lại dám càn rỡ như vậy.

- Trường hồng kiếm pháp: Trường hồng quán nhật!

Hít sâu một hơi, hai chân của Giang Thần vừa bước, đi tới trên không trung, người và kiếm hóa thành một vệt cầu vồng màu trắng, bắn về phía trước.

Chiến đấu vừa bắt đầu đã đạt tới mức độ cực kỳ kịch liệt.

Thương kiếm giao chiến, hai người đều không chiếm được một chút tiện nghi nào cả.

Phản ứng của hai người Tiết Nhân Thiên, Giang Thần cực nhanh, đồng thời biến chiêu, không tới mười giây đã ra chiêu được mấy chục lần.

- Thật là lợi hại, không ngờ lại có thể làm cho Giang Thần sử dụng: Trường hồng kiếm pháp!

Trong lòng Văn Tâm rùng mình, người chung quanh phản ứng vẫn là không đem nam tử đeo mặt nạ cùng Giang Thần liên tưởng cùng nhau.

- Dài một tấc, mạnh một tấc, đây là đạo lý bất biến. Ở trên chiến trường bình thường rất coi trọng phương pháp giết địch trực quan nhất, vì lẽ đó vũ khí của các binh sĩ không phải là trường mâu thì sẽ là trường thương.

- Không sai, chỉ là độ khó của vũ khí dài cũng không nhỏ, thiên phú là thứ yếu, nếu như có người trời sinh tay ngắn thì cũng sẽ không dùng được trường thương.

- Tiết Nhân Thiên xếp hạng thứ mười lăm trên Tân hỏa bảng chính là dựa vào thanh trường thương này.

- Trước đây rất lâu, Tiết Nhân Thiên và Dịch Thủy Hàn từng giao thủ với nhau, đối mặt với truyền nhân kiếm đạo mà hắn vẫn thắng lợi được như cũ.

Tiết Nhân Thiên nắm trường thương trong tay chẳng khác nào hổ tướng trên sa trường, nhảy vào trận địa của địch, đại khai sát giới.
Thương pháp tinh diệu, mãnh liệt khó lường.

So sánh với hắn, ba thước thanh phong bị quản chế khắp nơi, hầu như là bị đè lên mà đánh.

- Thương côn mới là thứ mạnh nhất trong võ học, đao kiếm thì là thứ rác rươi mà người rác rưởi chọn để dùng mà thôi.

Tiết Nhân Thiên vẫn còn có lòng thanh thản nói chuyện, nhưng uy lực của thương không giảm mà lại còn tăng lên.

Hắn đâm ra một thương, người vọt về phía trước một cái rồi xoay một cái, thương dán vào thân thể tiếp tục vọt về phía trước.

- Thật mạnh!

Một thương này đã dẫn tới không ít người khen hay.

Đao kiếm, không thể rời bỏ biến hóa của hai tay.

Thương côn là vận dụng cả người chống lên thương, đại sư chân chính có thể làm cho trường thương còn biến hóa vượt hơn xa đao kiếm.

Phanh!

Một thương điểm lên trên mặt linh kiếm của Giang Thần, lưỡi kiếm bị uốn cong, lực lượng phản chấn truyền tới hai tay của hắn làm cho người bị hất bay lên khỏi mặt đất.

- Hiện tại ngươi đã biết ngươi nhỏ yếu thế nào hay chưa?

Tiết Nhân Thiên không có thừa thắng xông lên mà dùng ánh mắt miệt thị nhìn sang phía đối thủ.

- Vì sao lại như vậy? Biểu hiện của nam tử đeo mặt nạ này cũng không được bằng lúc trước kìa.

Trước đó, mọi người đều không đặt nam tử đeo mặt nạ ở trong mắt, mỗi lần bọn họ đều cho rằng chẳng mấy chốc hắn sẽ bị thua, thế nhưng mỗi lần đều làm cho mọi người kinh diễm.

Lần này, bọn họ tràn ngập chờ mong với nam tử đeo mặt nạ này, thế nhưng không nghĩ tới tình huống lại biến thành như vậy.

- Lẽ nào hắn nhường hay sao?

Mọi người không khỏi nghĩ đến một khả năng.

- Không phải nhường.

Bên trong quảng trường, Dịch Thủy Hàn đã trở thành một trong thập nhị cường lắc lắc đầu.

Hắn và Tiết Nhân Thiên từng có một trận chiến, hắn có thể có thể cảm nhận được rõ ràng lúc này nam tử đeo mặt nạ kia phải chịu bao nhiêu khó chịu.

- Sao ngươi lại nói vậy?

Người ở bên cạnh hi vọng vị truyền nhân kiếm đạo này giải bỏ nghi hoặc thay cho bọn họ.

- Đối thủ ở ba vòng vừa nãy, cảnh giới của mỗi người đều cao hơn so với nam tử đeo mặt nạ, hơn nữa còn không phải chỉ cao hơn một chút nhỏ.

- Nhưng mà không ngờ ưu thế này lại không phát huy ra được tác dụng, tuy rằng có thể là do thần huyệt của nam tử đeo mặt nạ nhiều hơn. Thế nhưng mà cảnh giới vẫn rất kém, bao gồm cả khí huyết và lực lượng của bản thân cũng vậy, không phải chỉ cần số lượng thần huyệt không thôi là đủ.

- Nghiên cứu ra rõ nguyên nhân, là võ học của bọn họ không bằng nam tử đeo mặt nạ, không có cách nào phát huy ra được ưu thế ấy mà thôi.

- Ở trên hai lĩnh vực thương thuật và kiếm thuật, nam tử đeo mặt nạ còn cao hơn Tiết Nhân Thiên nhiều.

Nói tới chỗ này, trên mặt Dịch Thủy Hàn hiện lên vẻ bất đắc dĩ, nói:

- Nhưng mà trường thương có ưu thế quá lớn, ngươi sử dụng kiếm tới gần người ta thì thương của người ta đã đủ để đâm xuyên thân thể của hắn. Kiếm thức tinh diệu có uy lực tới đâu thì cũng không có cách nào đánh ra được toàn bộ.

- Trường thương dài là người lá chắn của người cầm thường, cũng là người lợi khí của người cầm thương!

- Người có thể tinh tiến ở trên thương côn có thể xem thường đại đa số đao và kiếm phổ thông.

Chương 210: Kiếm Khách Cấp Thứ Tư

- Như vậy chẳng phải là người luyện thương có thể hoàn toàn nghiền ép chúng ta hay sao?

Nghe Dịch Thủy Hàn phân tích xong, có người không thể nào tiếp nhận được chuyện này. Nếu như lợi hại như thế thì tại sao người luyện thương lại không nhiều cơ chứ?

Coi như là độ khó hơi cao, nhưng mà so với binh khí ngắn lại có ưu thế như vậy, nhất định sẽ có rất nhiều người đi luyện.

- Bởi vì đây chỉ là một trong số đó mà thôi, các ngươi không biết được điểm thứ hai đâu.

Dịch Thủy Hàn tiếp tục nói:

- Lại nói tới hai lĩnh vực thương thuật và kiếm thuật để mà nói, phân chia từ một đến mười, kiếm thuật tới cấp viên mãn là mười, cấp viên mãn của thương thuật chỉ có ba mà thôi.

- Ở ba cấp độ đầu, thương thuật lợi hại và mạnh mẽ hơn so với kiếm thuật, thế nhưng kiếm thuật có thể lên tới cấp bốn, cấp năm... Mãi đến tận cấp mười mới thôi.

Mọi người bỗng nhiên tỉnh ngộ ra, hóa ra là như vậy, chẳng trách người luyện thương lại ít như vậy. Một môn võ học không có cách nào theo cảnh giới đi tới cuối cùng, như vậy chỉ có thể nói là vô bổ mà thôi.

Huống chi vũ khí dài còn có rất nhiều yêu cầu nữa.

- Đương nhiên, cấp một tới cấp ba của thương thuật mà ta nói tới, ở phạm vi cảnh giới sẽ là Ngưng khí cảnh đến Thông thiên cảnh, rất nhiều người không có cách nào nhảy ra khỏi phạm vi này, kiếm thuật thì lại có thể tăng lên trên ba cấp.

- Vì vậy, người có thể luyện thương đều sẽ chọn luyện thương, người không thể luyện thì cũng sẽ không cưỡng cầu.

Dịch Thủy Hàn lại nói.

- Nói cách khác, nếu nam tử đeo mặt nạ muốn thắng được Tiết Nhân Thiên, như vậy dựa theo đẳng cấp mà Dịch sư huynh phân chia, ít nhất cũng phải đạt đến cấp thứ tư hay sao?

Rốt cuộc đã có người nghe hiểu lời của hắn.

- Đúng, bởi vì phương diện cảnh giới cho nên nam tử đeo mặt nạ đang ở thế yếu.

Dịch Thủy Hàn nói.

Chỉ có điều, lời giải thích về đẳng cấp này chỉ là ví dụ mà Dịch Thủy Hàn nêu lên để giảng giải cho quan điểm của chính mình, cũng không rõ lắm đối với thực lực của nó.

- Dịch sư huynh, kiếm thuật của ngươi xếp hạng thứ mấy vậy?

Có người rất thông minh, dùng Dịch Thủy Hàn làm tiêu chuẩn để tham khảo, từ đó muốn có được đáp án.

- Cấp bốn đi.

Dịch Thủy Hàn cười cợt, làm cho người ta có cảm giác hắn vô cùng tự tin.

Hắn thua ở trong tay Tiết Nhân Thiên, kết hợp với lý luận trước đó của hắn là nói bây giờ hắn đã tiến bộ thần tốc, có thực lực rửa sạch sỉ nhục.

- Dịch sư huynh, ngươi cảm thấy cái nam tử đeo mặt nạ này có thể đạt đến cấp bốn hay không?

Có người hiếu kỳ nói.

Lần này không chờ Dịch Thủy Hàn nói chuyện thì người bên cạnh đã không chút nghĩ ngợi lên tiếng phản bác.

- Dịch sư huynh chính là thủ tịch đệ tử của Quy Nhất kiếm phái, truyền nhân của Quy nhất kiếm đạo đó!

- Đúng vậy, nếu như ai cũng là cấp bốn, há không phải ai cũng là truyền nhân kiếm đạo hay sao?

- Ngươi ấy, không nên ôm hi vọng, nam tử đeo mặt nạ đã đụng phải khắc tinh của hắn rồi.

Dịch Thủy Hàn cười không nói, hiển nhiên cũng tán đồng lời giải thích của những người này.

Trên bình đài, thương của Tiết Nhân Thiên như du long, quét ngang ngàn quân, cực kỳ hung hăng.

- Ngươi cũng không xứng để ta chăm chú ra tay, quá đáng thương, lại đáng tiếc.

Tiết Nhân Thiên nói.

- Có điều ngươi cũng đã khiến cho ta làm nóng người rồi đó.

Giang Thần khẽ cười nói.

- Mạnh miệng!

Tiết Nhân Thiên thấy hắn còn cậy mạnh, hai tay nắm chặt thân thương luân phiên thay đổi vị trí, chân trái bước ra về phía trước.

Trong quá trình, thương uy đáng sợ đang súc thế, thân thương dường như cháy lên, phát ra khí mang màu cam.

Mái tóc đen và ống quần của hắn không gió phấp phới.

- Du Long phá nhật!Gầm lên một tiếng, lời nói lạnh lùng trước đó thay đổi, chiến ý vốn đã nồng nặc giống như dầu hỏa tích lũy đột nhiên thiêu đốt lên vậy, khí thế ngập trời.

Thân thể khẽ động, trường thương múa một cái, giống như là biến ảo ra một con thần long màu vàng.

Cái đầu rồng rít gào kéo theo thân rồng dài chừng mười trượng, theo bước chân của Tiết Nhân Thiên giết về phía nam tử đeo mặt nạ kia.

Một thương này, không có chỗ để trốn, cũng không có cách nào chống đối được.

Tất cả mọi người trừng mắt nhìn về phía nam tử đeo mặt nạ, đều xem xem liệu hắn còn có thể xoay chuyển được thế cuộc nữa không?

- Ta đã nói rồi, làm nóng người đã kết thúc, thương của ngươi không đáng được nhắc tới.

Đối mặt với thần long xung kích, Giang Thần vẫn rất bình tĩnh như cũ.

Linh kiếm được giơ lên, hơi suy nghĩ một chút.

Trong chiến đấu vừa rồi, hắn không ngưng tụ kiếm cương, cũng không thúc giục Bất hủ kiếm đạo.

Trước khi không thăm dò rõ ràng toàn bộ thực lực của kẻ địch, hắn sẽ cố gắng không bại lộ ra lá bài tẩy của mình, đây là thường thức trong những trận chiến đấu bình thường.

- Phong Tâm ý cảnh, lên!

- Kim tâm ý cảnh, ngưng!

- Bất hủ kiếm đạo, lên!

- Trường hồng kiếm pháp: Xích Cầu xuất lung!

Một khi hắn chăm chú, kiếm khí lẫm liệt bao phủ về phía trước, che lấp đi thương uy đang tàn phá chung quanh.

Một kiếm được đâm ra, người kiếm bắn mạnh về phía trước, khí mang giống như một con hung thú tiền sử ẩn hiện ở trước mũi kiếm.

- Cái gì?

Dịch Thủy Hàn giật nảy cả mình, hắn thân là kiếm khách, hắn có thể cảm nhận được rõ ràng một kiếm này có bao nhiêu sắc bén.

Hắn đã bắt đầu dao động, rất có thể nam tử đeo mặt nạ cũng giống như hắn, là kiếm khách cấp thứ tư.

Phản ứng của những người khác chậm một nhịp, khi bọn họ đang giật mình với một kiếm của nam tử đeo mặt nạ này thì hai người trên đài đã giao chiến cùng với nhau rồi.

Keng!

Chiêu thức va chạm, cái đầu rồng màu vàng bị hung thú màu đỏ thắm trên lưỡi kiếm của Giang Thần xé rách, thân rồng chia ra làm hai nửa.- Làm sao lại vậy được chứ?

Tiết Nhân Thiên giật nảy cả mình, hắn hoàn toàn không nghĩ tới sẽ là như vậy, hắn lập tức thu thương đón đỡ, che ở trước người.

Keng!

Linh kiếm rơi lên trên thân thương, để lại một dấu vết nhợt nhạt.

- Phù.

Tiết Nhân Thiên thở phào một hơi, nghĩ thầm xem như hắn đã chặn lại được kiếm này.

Không nghĩ tới Giang Thần lại chém ra một cái linh kiếm, sử dụng quán tính của kiếm để đảo quanh thân thương, hung thú khí mang màu đỏ nhờ vào đó mà bổ nhào lên trên người hắn.

Bộp một tiếng, đến phiên hắn bị đánh bay ra ngoài.

- Võ học chi đạo, không có phân cao thấp quý tiện, chỉ có ai giải thích được đến cực hạn hơn hay không mà thôi.

- Ngươi, tầm nhìn hạn hẹp, trời cao cho ngươi tư cách luyện thương, thế nhưng bởi vậy mà ngươi lại tùy tiện, không coi ai ra gì.

- Vì lẽ đó thương pháp của ngươi không đáng để nhắc tới, không đỡ nổi một đòn!

Giang Thần nói một câu, lại đánh ra một kiếm, đánh cho Tiết Nhân Thiên liên tục lui về phía sau, không thể chống đỡ được.

Thương ảnh ngang dọc, thương kính mạnh mẽ còn chưa đánh ra thì đã bị ánh kiếm chém nát.

Kiếm dùng phong mang của nó để khắc chế thương dài.

Đặc biệt là trải qua giao thủ vừa nãy, Giang Thần đã thăm dò rõ ràng con đường thương pháp của hắn, liệu địch tiên cơ, hoàn toàn không cho Tiết Nhân Thiên cơ hội chống trả.

Đúng như người khác suy nghĩ, chiến đấu không có hình thức gì bất biến, chỉ có mấy người mới có võ học tương khắc mà thôi.

Chỉ là hiện tại, người bị khắc chế chính là Tiết Nhân Thiên.

Thứ tự của hắn ở trên Tân hỏa bảng so với Phi Nguyệt công chúa còn cao hơn, thế nhưng tới lúc này, biểu hiện khi giao thủ còn không bằng Phi Nguyệt công chúa.

- Ngươi muốn giết ta? Muốn định ta vào tội chết? Chỉ bằng vào ngươi cũng có tư cách này sao?

Giang Thần theo sát, không chỉ là thắng lợi, mà bên trong kiếm còn mang theo sát ý.

Mọi người đều có chút bất ngờ, nhưng cũng không quá kinh ngạc, bởi vì trước khi Tiết Nhân Thiên ra tay đã nói muốn giết người, hiện tại tài nghệ không bằng người, bị giết ngược lại cũng là gieo gió gặt bão.

- Thần Xuyên linh thai!

Tiết Nhân Thiên không cam lòng nhận lấy cái chết, liều mạng toàn lực muốn phản công, để cho mình không đến nỗi bị động đến mức ngay cả hai từ chịu thua cũng không nói ra được.

- Ngươi quỳ xuống đất cầu xin thì ngươi mới còn có đường sống.

- Dùng thương pháp khó coi này của ngươi để phản kích, thực sự là bi ai quá đó!

Giang Thần dùng giọng điệu trước đó của hắn để trào phúng lại chính hắn, tâm thần khẽ động, trạng thái thiên nhân hợp nhất đã dung nhập vào bên trong kiếm pháp.

- Trường hồng kiếm pháp: Nhất kiếm tam thức!

Một chiêu kiếm đánh ra, ba chiêu cùng xuất hiện.

Phân biệt chém vào đầu thương, thân thương, đuôi thương, chiêu thức của Tiết Nhân Thiên còn không đánh ra được thì năm ngón tay đã bị chấn động đến mức tê rần, thương còn rơi xuống dưới đất.

- Chết đi!

Chợt, Giang Thần chém ra một kiếm.

- Ta nhận...

Tiết Nhân Thiên cả kinh tơi mức chảy mồ hôi lạnh ướt sũng cả người, đã muốn chịu thua, thế nhưng lúc này hắn chỉ kịp nói ra hai chữ...

- Dừng tay!

Ngay khi Giang Thần đang muốn lấy đi tính mạng của hắn thì đột nhiên có một mũi tên phóng tới.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau