THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 201 - Chương 205

Chương 201: Thắng Mà Không Vẻ Vang Gì

- Lần này, các ngươi cảm thấy hắn có thể thắng được không?

Trên thuyền buồm, Hương Hương công chúa hỏi.

Hai người Vân Hiểu và Lưu Bằng ngẩn người, lúc nãy Hoàng Phủ Hoa bị thua đã mạnh mẽ cho bọn hắn một cái bạt tai, thái độ của công chúa đối với bọn họ đã lạnh nhạt đi không ít.

Vân Hiểu biết nếu không làm gì, không chừng hắn sẽ bị đuổi xuống thuyền.

- Công chúa!

Hắn kích động nói:

- Người này cố ý giấu dốt, khiến cho người ta khinh địch bất cẩn, nhân cơ hội thủ thắng, đây là âm mưu, nhưng mà hiện tại đối thủ của hắn đã không phải là người mà dùng loại phương pháp đê tiện này có thể thủ thắng được. Phong Chi Ngân kia là người đứng ở vị trí thứ hai mươi chín trên Tân hỏa bảng đó.

Hương Hương công chúa gật gù, Hoàng Phủ Hoa đứng tám mươi ba, Phong Chi Ngân đứng thứ hai mươi chín tên, cách biệt hơn năm mươi vị trí.

Cân nhắc đến việc xếp hạng càng là gần đầu thì chênh lệch của mỗi người sẽ càng rõ ràng, mười Hoàng Phủ Hoa cũng không phải là đối thủ của Phong Chi Ngân.

Có điều, rất khó để Hương Hương công chúa không nghĩ tới khả năng vạn nhất được.

Vạn nhất Giang Thần thắng lợi thì sao chứ?

Kết quả như vậy, không nghi ngờ chút nào sẽ làm cho người mang mặt nạ này trở thành hắc mã, thay đổi cái nhìn của tất cả mọi người đối với hắn.

Lại nghĩ tới mình bởi vì tin sai người mà bỏ lỡ cơ hội kết giao với nhân vật như vậy, ngẫm lại trong lòng nàng cũng có chút lo lắng.

Lúc này, tay phải của Phong Chi Ngân cầm kiếm, tay trái đặt ở phía sau lưng, lạnh nhạt nói:

- Động thủ đi, ta sẽ cho ngươi ba chiêu.

- Ồ?

Giang Thần thấy người này tự phụ đến mức này, trong lòng khó chịu, trong mắt người ngoài, Phong Chi Ngân phong độ vô cùng, như đã định liệu trước, thế nhưng dáng vẻ kia đối với hắn lại khiến cho hắn có cảm nhận rất không thoải mái.

- Không, ngươi không có cơ hội để ra tay nữa đâu.

Giang Thần biết đối phó với người như vậy phải dùng hành động thực tế mới là hữu hiệu nhất.

Hắn âm thầm đề khí, vận chuyển Thái cực hoàn, trên linh đao tức thì xuất hiện một vòng tia sáng màu đỏ thẫm từ trên mũi vờn quanh tới chuôi linh đao.

- Hả?

Linh đao biến hóa đã dẫn tới không ít người chú ý, làm cho nụ cười của Phong Chi Ngân ở gần phải hơi thu liễm lại.

- Kim tâm ý cảnh!

Mày kiếm của Giang Thần giương lên, ánh đao trên linh đao tăng vọt không chỉ gấp mười lần.

Nhìn qua, linh đao trong tay của hắn như khí mang ngưng tụ mà thành, không nhìn thấy bản thân linh đao đâu cả.

Lần này, nụ cười của Phong Chi Ngân hoàn toàn bị thu liễm lại.

- Quỷ kiến sầu!

Điều đáng sợ nhất chính là, Giang Thần đã sử dụng một đao đáng sợ nhất, cũng là đao chiêu duy nhất trước khi hắn luyện Sát Sinh quỷ trảm.

Đương nhiên, Giang Thần không có nói ra tên của đao pháp. Hắn có ý định thay đổi đao thế, lại thêm trước đây hắn đều lấy Xích tiêu kiếm để vận chuyển một đao này, vì vậy người có thể nhìn ra được cũng không nhiều.

Nếu như Thập ngôn hợp nhất vừa nãy rất mạnh, như vậy uy lực của một đao này ít nhất tăng lên được mấy chục lần.

Vừa vặn vượt qua đối thủ của hắn từ vị trí thứ tám mươi ba trên Tân hỏa bảng nhảy lên trên vị trí thứ hai mươi chín.

- Vừa rồi hắn đánh với ta cũng không dùng toàn lực sao?

Hoàng Phủ Hoa đang ở phía dưới khôi phục nguyên khí lần nữa bị đả kích, chân tướng này so với một đao vừa nãy còn tàn khốc hơn nhiều.

Không chỉ không xuất toàn lực, e rằng ngay cả một nửa lực lượng cũng không xuất ra!

Một đao được xuất ra, chỗ đi qua, trên mặt đất bình đài xuất hiện một vệt nứt thẳng tắp, kéo dài về phía Phong Chi Ngân.

- Không được!

Phong thái nhẹ như mây gió của Phong Chi Ngân biến mất không còn tăm hơi, luống cuống tay chân giơ tay lên xuất kiếm.
Đao kiếm đụng nhau, kình khí phun ra, không gian lập tức bị phá nát.

Bình đài thủng trăm ngàn lỗ rốt cuộc đã bị vỡ ra làm đôi.

Thân thể của hai người cũng hóa thành tàn ảnh bay về phía sau.

- Trời ạ!

Khi mọi người còn đang giật mình vì uy lực một đao của Giang Thần này thì một ít người khác ôm đầu, vẻ mặt sợ hãi, miệng há hốc.

- Tại sao lại như vậy...

Chờ đến khi những người khác cũng phản ứng lại thì đều không thể nào tiếp nhận được sự thực đang xảy ra ở trước mắt.

Phong Chi Ngân bị đánh bay ra ngoài, người nằm ở trên đất.

Mà đây không phải là chuyện quan trọng nhất, quan trọng là hắn đã bay ra phạm vi của bình đài, rơi xuống trên mặt đất.

Dựa theo quy củ, Giang Thần đã thắng.

Một đao đã đánh bại được Phong Chi Ngân.

Tất cả mọi người cùng nhau ngây ngốc, đặc biệt là mấy người dùng ánh mắt thương hại nhìn Giang Thần, tới lúc này còn chưa thu hồi ánh mắt được.

Toàn bộ tình cảnh nhìn qua rất là buồn cười.

Bản thân của Phong Chi Ngân vừa mới bắt đầu cũng không ý thức được, mãi đến khi phát hiện ra độ cao chỗ đứng của Giang Thần không đúng thì hắn mới hoàn toàn biến sắc.

- Ta nói rồi, không cần ba chiêu, ngay cả một đao ngươi cũng không tiếp được.

Giang Thần ở trên cao nhìn xuống, dùng ngữ khí vừa nãy của Phong Chi Ngân để nói chuyện, lại còn chỉ tay một cái.

Tức thì, thân thể của Phong Chi Ngân cứng đờ.

Lời này và động tác của Giang Thần trước với nhau để lộ ra sự thô bạo, so với ngạo khí của Phong Chi Ngân lúc vừa mới bắt đầu cũng không kém chút nào.

Hai người, kiếm khách và đao khách, là so sánh rất hoàn mỹ.

- Ta đã thay đổi cái nhìn mình, hắn là một tên đao khách, một đao vừa nãy, rất là thuần túy.

Lữ Phi nói.

- Tên của ngươi là gì?
Rất lâu sau, Phong Chi Ngân vẫn không thể nào tiếp nhận được sự thực này, chỉ có điều hắn vẫn đứng lên, nói một câu với Giang Thần.

- Khi ta lấy mặt nạ xuống thì tự nhiên ngươi sẽ biết.

Giang Thần nói.

Phong Chi Ngân cắn răng, cũng không quay đầu lại mà đi ra quảng trường.

Có điều, thắng bại của trận này đã dẫn tới tranh luận không nhỏ.

Có người cho rằng Giang Thần thắng mà không vẻ vang gì, cố ý giấu dốt, thừa dịp Phong Chi Ngân không có đề phòng mà phát động đao chiêu hung mãnh.

Cho dù là Phong Chi Ngân khinh địch và kiêu ngạo dẫn đến tất cả những chuyện này, thế nhưng những nữ nhân coi hắn là thần lại không dễ dàng chấp nhận sự thực này.

Giang Thần lại mang theo mặt nạ, cho nên càng trở thành công địch của các nàng.

- Người này thực sự là nham hiểm đó.

- Nếu như không phải Phong Chi Ngân bất cẩn thì làm sao có khả năng thất bại được chứ?

- Mang mặt nạ, không dám lấy bộ mặt thật ra để gặp người khác, nhất định là đám chuột nhắt!

Đương nhiên, ở đây vẫn có người biết lý lẽ, không nghe vô những câu nói này, cho nên song phương lại bắt đầu tranh luận.

- Người mang mặt nạ này từ trước tới giờ chưa ra vẻ là mình yếu, mà trước khi động thủ trước còn nói lời hung ác với Phong Chi Ngân đó.

- Không sai, Phong Chi Ngân không coi ai ra gì, không đặt người khác vào trong mắt, chẳng lẽ còn muốn người khác khoe khoang một hồi, cho hắn biết sự lợi hại của mình hay sao?

- Đám nữ nhân như các ngươi, mù quáng khiến cho người ta buồn nôn.

Hiện trường lúc này đã chia làm hai phái, một bên vì Giang Thần mà nói chuyện, một bên là nói chuyện thay cho Phong Chi Ngân.

- Tại sao không thể để cho Phong Chi Ngân biết mình lợi hại cơ chứ? Phải nói rõ thực lực của mình, như vậy mới được coi là đối thủ đáng kính. Như hắn có thắng cũng không vẻ vang gì.

Một nữ nhân mập, mặt rỗ rất là kích động lên án.

Đây cũng là cách nói của đại đa số chống đỡ cho Phong Chi Ngân.

- Nhưng không thể phủ nhận thực lực của hắn được, nếu như quyết đấu sinh tử, Phong Chi Ngân sẽ vì sự ngu xuẩn của mình mà chết không biết bao nhiêu lần rồi!

- Đây không phải là quyết đấu sinh tử nhé!

Song phương cãi lộn không dứt, thậm chí còn có người muốn động thủ.

- Được rồi!

Sở Lạc không thể nhịn được nữa, đứng dậy mà nhìn về phía người bên ngoài quảng trường, nói ra một câu khiến cho người ta kinh ngạc.

- Phong Chi Ngân không đủ để làm cho sư huynh ta chăm chú đối địch thì làm sao cần phải giấu dốt cơ chứ?

Lời này quả thật có thể mạnh mẽ phản bác những người ủng hộ cho Phong Chi Ngân.

Ý tứ rất rõ ràng, Phong Chi Ngân hoàn toàn không phải là đối thủ của Giang Thần, thực lực của hai người không cùng một đẳng cấp, đương nhiên sẽ không tồn tại vấn đề vì muốn âm người khác một vố mà che giấu thực lực.

Vấn đề là ở chỗ, Giang Thần thật sự có thực lực như vậy sao?

- Một chiêu vừa nãy không phải là tuyệt chiêu mạnh nhất của người mang mặt nạ kia sao?

Mọi người không tự chủ được nghĩ đến khả năng này.

- Sở Lạc, lời này của ngươi cũng quá khuếch đại quá rồi đó, ngươi nói Phong Chi Ngân căn bản không phải là đối thủ của sư huynh ngươi, nếu như cách nói này không thể chinh phục những người kia, như vậy sẽ chỉ làm cho các nàng càng kích động hơn mà thôi!

Mộng Phi Phỉ lo lắng nói.

Quả thực, tranh luận trên quảng trường không bởi vì Sở Lạc lên tiếng mà dừng lại, trái lại còn càng nóng bỏng hơn nữa.

- Đến sau đó, bọn họ sẽ biết sự lợi hại của sư huynh.

Chương 202: Đối Thủ Mới Đã Xuất Hiện

Tất cả tranh luận, đều phải chờ chiến đấu phía sau mới có kết quả.

Nếu như Giang Thần đối mặt với đối thủ sau đó, thực lực biểu hiện ra không đủ kinh diễm, dù cho hắn dựa vào bản lĩnh thật sự để đạt được thắng lợi thì vẫn không được người hâm mộ của Phong Chi Ngân tán thành.

Đây cũng là cái lý của mọi người, dùng tiền mua về một đồ vật, sẽ mong muốn rằng đồ vật này rất giá trị, do đó mới có thể chứng minh được ánh mắt của mình tốt.

Đối với người sùng bái và kính nể thì cũng giống như vậy.

Đặc biệt là một ít nữ nhân mê trai, nhìn bóng lưng Phong Chi Ngân rời đi, các nàng hận không thể phun một ngụm nước bọt lên trên người của Giang Thần.

Một khi Giang Thần bị thua, mà đối thủ lại có thực lực không cách biệt mấy với Phong Chi Ngân, nói không chừng các nàng sẽ xông lên chửi ầm lên.

- Hả?

Trong đám người, Văn Tâm nhìn thấy Sở Lạc nói chuyện vì nam nhân đeo mặt nạ này, mày liễu dựng thẳng lên, bắt đầu cân nhắc ở trong lòng.

Chuyện Phệ tâm chú, nàng và Mạnh Hạo đều biết.

Căn cứ vào tin tức mà Giang Thần lơ đãng để lộ ra, Sở Lạc trúng chú thuật không thể giữ gìn nam nhân khác được như vậy.

- Lẽ nào?

Trong mắt của Văn Tâm lóe lên tinh quang, nhìn chăm chú vào Giang Thần đang ở trên đài, rất nhanh, trên mặt nàng đã tràn ngập vẻ nghi hoặc.

- Hình thể không giống, Giang Thần cũng không dùng đao.

Mới vừa rồi hắn chiến một trận với Hoàng Phủ Hoa, Văn Tâm cũng đã nhìn thấy, điểm ấy đã phủ định suy đoán của nàng.

- Hay là hắn tử vong, hiệu quả của Phệ tâm chú sẽ mất đi hiệu lực sao?

Phản ứng này là do Giang Thần gặp nạn ở Vạn thú vực hay sao?

Nhưng mà, Văn Tâm nhìn về phía người của Nam phong lĩnh, biểu hiện rất là quái dị.

Môn phái giữ lại Xích tiêu phong, lại không thay đổi trạng thái tin tức của Giang Thần, chuyện này làm cho mọi người nghị luận sôi nổi.

Lúc vừa mới bắt đầu, mọi người đều cho rằng môn phái sẽ đi tới Vạn thú vực cứu người.

Thế nhưng chờ đến mấy tháng trôi qua thì mới phát hiện ra không phải như vậy.

Sau đó có người nói đây là Thiên Đạo môn vì che giấu sự vô năng khi không thể cứu vớt được đệ tử, cho nên mới có ý định che chở Nam phong lĩnh.

Ai cũng biết, một khi mất đi Thiên Đạo môn, Nam phong lĩnh sẽ bị Hắc Long thành diệt sát.

Cái che chở này sẽ kéo dài bao lâu, không ai biết, nhưng có lẽ sẽ không quá lâu, phải xem chuyện Giang Thần này bao lâu mới bị lãng quên.

- Có điều, hôm nay mẫu thân của Giang Thần cũng đi tới nơi này, nhất định là có nguyên nhân.

Văn Tâm nghĩ tới người trúng chú không chỉ có riêng Sở Lạc, còn có hai nữ đệ tử Phù Không đảo khác nữa.

Nếu các nàng cũng có biểu hiện như của Sở Lạc, che chở nam tử ở trên đài, như vậy đã nói rõ tất cả.

Giữa lúc nàng muốn đi tìm bọn họ thì trước mắt xuất hiện hai bóng người quen thuộc, khiến cho nàng hoàn toàn biến sắc.

Thiên Lan, Quận chúa của Đại Hạ vương triều, là nữ đệ tử nương nhờ vào Thiên Vương phong, là đối thủ một mất một còn của nàng.

Có điều người ở bên cạnh Thiên Lan mới là nguyên nhân khiến cho nàng thay đổi sắc mặt.

Hồng Hựu Quân!

Là bằng hữu khuê phòng của nàng, đến từ Cửu Long thành, không ngờ lại đi cùng đối thủ một mất một còn của nàng.

Từ sau khi vì chuyện của Giang Thần mà phân ly, hai người càng đi càng xa, tuy rằng không tính là bằng hữu, thế nhưng cũng không nghĩ tới nàng sẽ kết giao cùng Thiên Lan này.

- Đây không phải là Văn Tâm sao?

Thiên Lan hú lên một tiếng quái dị.

Văn Tâm không để ý tới nàng mà nhìn Hồng Hựu Quân, vẻ mặt của người sau biến đổi, cúi đầu, thế nhưng rất nhanh lại ngẩng đầu lên, ánh mắt đối mắt với nàng.

- Văn Tâm.

Nàng kêu lên.- Hiện giờ ngươi là người của Thiên Vương phong hay sao?

Văn Tâm hỏi.

- Đúng thế.

Hồng Hựu Quân gật đầu.

- Không phải ngươi đã quên, ngươi có thể đi vào Thiên Đạo môn có một nửa là công lao của Giang Thần đó chứ?

Mỗi người đều có thể tự do lựa chọn, thế nhưng tình huống của Hồng Hựu Quân đặc thù, biết rõ Giang Thần và Ninh Hạo Thiên kết thù với nhau mà còn làm như vậy, quả thực là tiểu nhân chân chính!

Hồng Hựu Quân cắn chặt hàm răng, lương tâm hiếm hoi còn sót lại làm cho nàng xấu hổ, một lát sau, nàng lạnh lùng nói:

- Giang Thần đã chết!

Nghe vậy, con ngươi của Văn Tâm đột nhiên co rút lại.

- Nói thật hay, Giang Thần đã chết, đây chính là kết cục chống lại vận mệnh.

Thiên Lan vỗ vỗ tay, cực kỳ đắc ý.

Từ khi Giang Thần bị nguy ở trong Vạn thú vực, uy tín mà Xích tiêu phong vừa xây dựng đã sụp đổ, nếu không phải có đường chủ Hình Pháp đường thiết diện vô tư thì trong khoảng thời gian này có thể sẽ xảy ra rất nhiều chuyện rồi.

- Còn nữa, Văn Tâm, trước đó ngươi nói rất êm tai, cái gì mà Giang Thần đúng, Ninh sư huynh đã sai, hóa ra đơn giản là lựa chọn lợi ích mà thôi! Ngươi đặt cược trên người hắn, nhưng mà ngươi sai rồi!

Hồng Hựu Quân lại nói, chê cười, ánh mắt căm hận khiến cho người ta cảm thấy xa lạ.

Nàng không cho Văn Tâm cơ hội nói chuyện, lại nói:

- Ngươi thấy ngươi không, đã là Thần du cảnh, có lẽ đã lấy được không ít chỗ tốt từ phía Giang Thần đúng không? Lẽ nào đúng như người khác từng nói, bị Giang Thần chiếm đoạt hay sao?

Lời nói ác độc lại mang theo một tia đố kỵ.

Nàng hiện tại vẫn là Tụ Nguyên cảnh, cách Thần Du cảnh còn một khoảng cách rất dài.

Văn Tâm híp mắt lại, mặt không hề có chút cảm xúc nào, chỉ có điều lồng ngực nhanh chóng phập phồng đã để lộ ra trong lòng nàng đang nổi lên sóng gió.

Ở Thiên Đạo môn, đệ tử chống đỡ Giang Thần không nhiều, nữ đệ tử chỉ có một mình Văn Tâm.

Thêm vào lúc vừa bắt đầu Xích tiêu phong chỉ có nàng và hai người Giang Thần, Mạnh Hạo.Mạnh Hạo chỉ là người hầu của Giang Thần.

Như vậy quan hệ của Giang Thần và Văn Tâm không khỏi khiến cho người ta liên tục hồi tưởng lại.

Sau khi Văn Tâm thuận lợi trở thành Thần Du cảnh, người đố kỵ đã đến hãm hại, nói quan hệ của nàn và cùng Giang Thần không bình thường.

- Thiên Lan, ngươi được lắm.

Lần tranh tài miệng lưỡi này, bởi vì Hồng Hựu Quân cho nên Văn Tâm hoàn toàn thất bại.

Thiên Lan nhe răng cười nói:

- Chỉ trách ngươi quá tự tin, tiền lời, nguy hiểm không biết tự định giá, hiện tại ngươi đã thấy chưa, thân là đệ tử Thiên Đạo môn, nhưng tư cách ở trên tháp cũng không có.

Nàng giả vờ giả vịt lắc lắc đầu, nói:

- Ài, Hựu Quân, chúng ta đi thôi.

Nhị nữ không tiếp tục để ý tới Văn Tâm mà đi qua từ trước người của nàng.

Văn Tâm như bị rút khô tất cả khí lực, cũng vô tâm đi tìm hai nữ đệ tử của Phù Không đảo, người như xác chết di động đứng ở đó.

Cùng lúc đó, ở trên thuyền buồm, Vân Hiểu và Lưu Bằng đổ mồ hôi lạnh đầm đìa.

Bởi vì Hương Hương công chúa đã nói một câu:

- Bất kể như thế nào, thực lực của hắn cũng có thể xếp vào năm mươi vị trí đầu của Tân hỏa bảng chứ?

Vân Hiểu nhanh trí, vội nói:

- Công chúa, hiện tại cho thấy, quả thực ta không phải là đối thủ của hắn. Ta đây thừa nhận, nhưng mà, cũng như người phía dưới từng nói, tâm cơ và lòng dạ của người này đều quá sâu, còn không lộ ra bộ mặt thật, từ đó cũng có thể thấy được một ít thứ.

- Hoặc là như vị cô nương kia vừa nói, biểu hiện vừa nãy chỉ là một bộ phận thực lực của hắn thì sao?

Hương Hương công chúa liếc mắt nhìn Sở Lạc, sâu xa nói.

- Sao có thể có chuyện đó được chứ? Một đao vừa nãy tuyệt đối là nguyên nhân giấu dốt trước đó, muốn để cho người khác đột nhiên không kịp chuẩn bị, công chúa ngươi thấy rồi đó, Phong Chi Ngân bị thua chỉ là khí tức rung động, nếu như không phải hạn chế bởi bình đài thì cũng không tính là bị thua được.

Lưu Bằng cũng rất cơ linh, lập tức nói.

Cũng không trách bọn họ lại muốn hãm hại Giang Thần như vậy, bởi vì ở trên boong thuyền đã xuất hiện một đội binh sĩ, yên lặng đứng ở nơi đó, khí tức rất cường đại.

Hương Hương công chúa bỗng nhiên nói:

- Lưu Bằng, trước đó ngươi nói sẽ dẫn ra gặp tuấn kiệt năm mươi vị trí đầu của Tân hỏa bảng, người đó là ai?

- Cái này... Cái này, ta cũng không thấy hắn, có khả năng có việc nên không tới được rồi.

Lưu Bằng hoảng loạn không ngớt, nói chuyện nói lắp.

- Thật sao? Hắn tên là gì, chuyện lớn như ngày hôm nay mà cũng không thể đến được sao?

Hương Hương công chúa cười lạnh nói.

Lưu Bằng tức thì cảm giác được những binh sĩ kia đang gây ra áp lực cho hắn.

Cũng may vào lúc này, đám người phía dưới bùng nổ ra một tiếng thét kinh hãi.

Nguyên nhân là thời gian nghỉ ngơi của Giang Thần đã qua, đối thủ mới đã xuất hiện.

Mà thực lực của đối thủ mới có thể nghiệm chứng lời nói của Sở Lạc là thật hay là giả!

- Là nàng!

Hương Hương công chúa không tiếp tục để ý tới Lưu Bằng, kinh ngạc nhìn xuống phía dưới, điều này làm cho người sau nặng nề thở phào một hơi.

Chương 203: Phi Nguyệt Công Chúa

Nhân vật mà ngay cả Hương Hương công chúa cũng quen biết, đương nhiên không phải chuyện nhỏ.

Vào thời khắc mà nàng lên đài, toàn trường kinh ngạc thốt lên.

Một là bởi vì thân phận của nàng, thứ hai là cảm thấy nam nhân trên đài cũng không đi xa được, đối thủ của ba vòng, người sau còn mạnh hơn người trước, vận khí của hắn kém đến cực điểm.

- Sở Lạc, ngươi còn có lòng tin nữa không?

Mộng Phi Phỉ hiếu kỳ nói.

Sở Lạc nhìn bóng người màu đỏ trên đài, mím chặt môi.

- Cũng đúng nhỉ.

Mộng Phi Phỉ gật gật đầu, cảm thấy phản ứng này của Sở Lạc mới đúng.

- Có khả năng nàng sẽ làm cho sư huynh bại lộ thân phận của mình.

Đột nhiên, Sở Lạc nói một câu làm cho nàng sửng sốt.

Xác định không phải là nói chuyện cười, Mộng Phi Phỉ không tìm được lời nói thích hợp để diễn tả sự kinh ngạc trong nội tâm của nàng.

- Đây là Phi Nguyệt công chúa đó.

Một lúc sau, Mộng Phi Phỉ mới nói ra một câu.

Phi Nguyệt công chúa, công chúa điện hạ của Đại Hạ vương triều, vị hôn thê của Ninh Hạo Thiên.

Xếp hạng thứ mười chín trên Tân hỏa bảng, đứng thứ ba Mỹ Nhân bảng.

Có thể nói, nàng là một trong những người có nhân khí cao nhất trong những người ở đây.

Cũng là người được cho rằng có hy vọng nhất đạt được một trong ba tiêu chuẩn tiến tu.

Kỳ nữ như vậy tuyệt đối không thể ngã xuống ở vòng thứ hai được.

Như vậy người ngã xuống đương nhiên sẽ là nam nhân đeo mặt nạ kia.

- Hừ hừ hừ, vừa nãy Sở Lạc nói khoác, không nghĩ tới hiện tại báo ứng lại tới nhanh như vậy, không phải có thực lực chân chính sao? Để chúng ta mở mang tầm mắt chút xem sao!

Trong đám nữ nhân lúc trước ủng hộ Phong Chi Ngân, lúc mọi người còn không phản ứng lại thì nữ nhân béo mập kia đã lớn tiếng khiêu khích một câu.

Lập tức đã dẫn tới thanh âm tán thành và phản đối.

- Còn chưa đánh sao, ngươi gấp làm gì? Sắc mặt này thực sự là đáng ghét quá đi mất.

- Phong Chi Ngân và người ủng hộ của hắn dường như không thua nổi kìa.

- Ta nhổ vào! Rõ ràng là nam nhân mang mặt nạ kia giở trò lừa bịp, nếu không Phong Chi Ngân của chúng ta sao sẽ thua được chứ?

- Nếu không phải vì quy củ của bình đài, Phong Chi Ngân sẽ làm cho đám chuột nhắt kia biết thế nào là phong thái của kiếm khách rồi!

Trong lúc ồn ào, khí thế mạnh mẽ ở trên đài bạo phát, tức thì toàn trường yên tĩnh, dùng ánh mắt khó có thể tin nhìn bóng người tinh tế kia.

- Khí thế này? Công lực của Phi Nguyệt công chúa lại có tiến bộ rồi!

- Phi Nguyệt công chúa là một trong những kỳ tài hiếm thấy lĩnh ngộ được thiên nhân hợp nhất trong Thần Du cảnh, luyện thành thần công vô thượng.

- Dẫn trước Phong Chi Ngân mười bậc, ở trong năm mươi vị trí đầu của Tân hỏa bảng, phần chênh lệch này là khác biệt một trời một vực.

Mặc kệ là người ủng hộ Giang Thần hay là Phong Chi Ngân, đều bị nữ tử ở trên đài thuyết phục.

Lúc này, bình đài chia năm xẻ bảy trong lúc Giang Thần lúc nghỉ ngơi đã khôi phục lại dáng vẻ trước đó, một đôi chân trần trắng nõn như ngọc giẫm lên trên mặt đất, chân nhỏ thon dài quấn quanh sợi tơ màu đỏ, trên người là y phục màu đỏ, người mặc giáp nhẹ, hoàn mỹ dán vào thân thể.

Gương mặt xinh đẹp đó làm cho người ta nghẹt thở, khiến cho người ta không dám nhìn gần, phối hợp với dáng người mê người, đứng thứ ba Mỹ Nhân bảng, hoàn toàn xứng đáng!

Có điều, vũ khí của Phi Nguyệt công chúa lại là hai cái liêm đao tương tự như là loan đao vậy.

- Sử dụng một đao vừa nãy của ngươi đi.

Phi Nguyệt công chúa nói.
- Ồ?

Phi Nguyệt công chúa lại nói:

- Ta muốn tự mình lĩnh giáo sự lợi hại của đao này.

Trong lời nói của nàng mang theo một loại mệnh lệnh khiến cho người ta không thể chống cự, Lời nàng nói giống như là thánh chỉ, Giang Thần phải làm như nàng mong muốn.

Dù sao nàng cũng là công chúa điện hạ, tâm tính như vậy cũng không có gì đáng trách cả.

- Mỗi một trận chiến đấu đều là đánh cờ, khi công chúa và người khác chơi cờ sẽ bảo người khác đánh xuống nơi mà ngươi muốn sao?

Giang Thần không mắc bẫy, từ chối rất quả đoán.

Khóe miệng của Phi Nguyệt công chúa hiện ra một đường vòng cung lạnh lẽo, rất khinh thường nói:

- Ngươi không dám sao? Ngươi sợ một kích mạnh nhất của ngươi tay trắng trở về sao?

Lời này làm cho những người ủng hộ Phong Chi Ngân cảm thấy rất hay, quảng trường đã yên tĩnh lại lần nữa trở nên náo nhiệt, điểm không giống chính là, lần này rất ít người mở miệng thay cho Giang Thần.

Bởi vì người đứng trên đài là Phi Nguyệt công chúa.

Đối mặt với phép khích tướng như vậy, Giang Thần nhún nhún vai, tay trái giơ lên, chỉ vào Phi Nguyệt công chúa, trầm giọng nói:

- Nếu như ngươi đã cho rằng như vậy, như vậy đi, công chúa sử dụng một kích mạnh nhất của ngươi đi!

Lời này vừa nói ra thì quảng trường lần nữa rơi vào trong yên tĩnh.

Đối mặt với Phi Nguyệt công chúa, hắn còn dám cuồng ngạo bất kham như vậy!

- Chẳng lẽ hắn cho rằng một kích toàn lực của Phi Nguyệt công chúa sẽ như là một đao kia của hắn sao? Hắn không biết sự mạnh mẽ của công chúa sao?

Đây là ý nghĩ của không ít người.

Phi Nguyệt công chúa cũng không ngờ tới, nàng nói:

- Chẳng lẽ ngươi không biết ta là ai?

- Phi Nguyệt công chúa, đứng thứ ba Mỹ Nhân bảng, đứng thứ mười chín Tân hỏa bảng, vị hôn phu của ngươi là Ninh Hạo Thiên cướp giật Thần mạch của người khác kia.

Câu nói cuối cùng của Giang Thần, tràn ngập vẻ châm chọc.
Sắc mặt của không ít người biến đổi, lại có một ấn tượng hoàn toàn mới với nam nhân đeo mặt nạ này.

Không chỉ là cuồng, mà còn cuồng đến vô biên.

Ninh Hạo Thiên cướp đoạt Thần mạch, chuyện này coi như muốn thảo luận thì cũng chỉ dám nói dưới tình huống không có ai mà thôi.

Tên này thì tốt rồi, không ngờ lại ở trong ngày Hỏa vực náo nhiệt nhất, nói ra ở trước mặt mọi người, còn lấy giọng điệu như vậy để nói.

Không ít người ngẩng đầu nhìn lên trên không trung, nơi đó có một kiện linh khí phi hành là một chiếc thuyền rồng to lớn, là thuyền của Hắc Long thành.

Mỗi người trên thuyền như vậy, sắc mặt hầu như đều thay đổi.

- Ồ, Thần mạch?

Trên tường thành, lão giả áo xám đến từ Thánh Viện cảm thấy rất hứng thú.

- Đúng vậy, Thập vạn đại sơn ở trong cảnh nội vương triều xuất hiện một người thiếu niên lúc ở khai mạch nghi thức đã bị phát hiện ra nắm giữ Thần mạch.

Trong lòng Đại Hạ hoàng đế rùng mình, bên ngoài thì không biến sắc, rất bình thản nói một câu.

- Sau đó bị vị hôn phu Ninh Hạo Thiên của nữ nhi ngươi đoạt đi hay sao?

Lão giả áo xám lại nói.

Đại Hạ hoàng đế trầm mặc không nói, phỏng đoán lời này là hiếu kỳ, hay là trách móc.

- Tôn giả, từ trước khi có Thần mạch, Ninh Hạo Thiên và Phi Nguyệt cũng đã được định ra hôn ước, tuy rằng xảy ra việc Thần mạch bị đoạt, thế nhưng người bị đoạt là Giang Thần, tên vốn gọi là Ninh Thần, là tộc nhân của Ninh Hạo Thiên, là tranh đấu trong nội bộ của bọn họ, vương triều không tiện nhúng tay vào.

Đại Hạ vương triều nói.

- Giang Thần kia, ở nơi nào?

- Có người nói đã chết ở trong Vạn thú vực.

Đại Hạ hoàng đế lại nói tới tình huống của Vạn thú vực một lần, biểu thị người bị nhốt ở bên trong cửu tử nhất sinh, Thần Du cảnh tuyệt đối không thể đi ra ngoài được.

- Đáng tiếc.

Lão giả áo xám chỉ nói ra ba chữ.

Đại Hạ hoàng đế lén lút thở phào một hơi, lần nữa đưa mắt nhìn về phía bình đài, nhìn nam nhân đeo mặt nạ, mí mắt rũ xuống.

Trên đài, khi Phi Nguyệt công chúa nghe đến chuyện Giang Thần nói, nàng cũng hoàn toàn biến sắc.

- Ngươi thì biết cái gì? Ẩn tình trong đó, ngươi có tư cách gì nói tới cơ chứ?

Phi Nguyệt công chúa quát lên.

- Tư cách sao?

Giang Thần cười cợt, ngón tay xẹt qua ở trên mặt nạ, lại nói tiếp:

- Không nhiều lời nữa, ra chiêu đi.

- Vừa nãy ngươi mạo phạm ta, đây là nguyên nhân cái chết của ngươi kế tiếp.

Phi Nguyệt công chúa đã không thể chờ đợi được nữa, hai cái loan đao trong tay có ánh sáng màu hồng yêu dị bốc lên.

- Ngươi chờ mong ta đánh ra một kích toàn lực thật sao? Thế nhưng ngươi không đủ trọng lượng, trước tiên cứ tiếp một đao này của ta đi.

Phi Nguyệt công chúa nâng hai đao lên quá đầu, lưỡi dao ma sát lẫn nhau, trải qua quá trình súc thế ngắn ngủi, lại mạnh mẽ chém xuống.

- Bí thuật: Phi hồng chi nguyệt!

Đao không phải đi về phía Giang Thần, mà là hai bên thân thể, khi lưỡi đao hạ xuống thì đột nhiên xảy ra dị biến, toàn bộ bình đài bị ánh sáng màu hồng bao phủ.

Chương 204: Sư Huynh Của Ta, Sử Dụng Kiếm

- Xem ra tên này đã làm Phi Nguyệt công chúa tức giận rồi!

Người bên ngoài nhìn bình đài bị ánh sáng màu hồng bao phủ, cũng không ngờ tới Phi Nguyệt công chúa vừa đến đã dùng chiêu này, có lẽ nàng muốn đánh bại Giang Thần trong nháy mắt đây mà.

- Đây là bí thuật mà chỉ có người nắm giữ thiên nhân hợp nhất mới có thể tu luyện được.

- Người ở trong đó như đặt mình vào bên trong ngôi sao, thân thể không bị khống chế, tầm nhìn chịu ảnh hưởng!

- Các ngươi nói xem nam nhân đeo mặt nạ kia thất bại hay là chết đây?

Ở trong mắt người ngoài, Phi Nguyệt công chúa nhất định sẽ thắng, điểm hồi hộp duy nhất là Giang Thần có thể còn sống hay không mà thôi.

Trên bình đài, nhìn dị tượng trước mắt, Giang Thần kinh ngạc không thôi, như đưa thân vào trong thế giới màu đỏ, cảnh vật chung quanh không biến đổi, nhưng mọi người đã biến mất không còn tăm hơi, trên đầu hắn có một vầng trăng máu.

- Ảo thuật sao? Không giống!

Ở trong hoàn cảnh quỷ dị này, hắn cảm giác hai chân như đang đạp ở bên trong biển cát, không ngừng sụt xuống, nhưng mà cúi đầu vừa nhìn, rõ ràng cái gì cũng không xảy ra cả.

Ong ong ong!

Bên tai không ngừng vang lên tiếng vang kỳ quái, tầm mắt bắt đầu vặn vẹo, cảm giác hoa mắt đã khiến cho hắn cảm giác rất buồn nôn.

- Vân Đoạn thanh thiên!

Loan đao của Phi Nguyệt công chúa nhân cơ hội đột kích, đao khí hùng hồn, như gió bão bình định mặt đất, ánh đao làm cho mây mù nứt vỡ.

Một đao này, dưới trạng thái bình thường Giang Thần cũng không nhất định có thể tiếp được, chứ đừng nói chi là hiện giờ thân hắn đang ở trong bí thuật.

- Sát thần quỷ trảm: Phá!

Thời khắc mấu chốt, Giang Thần đột nhiên xuất đao, khí thế lẫm liệt, ẩn chứa ý cảnh kiếm đạo.

Hai đao đụng vào nhau, dưới chân của Phi Nguyệt công chúa và Giang Thần chìm xuống, cũng không ai chiếm được ưu thế.

Đôi mắt đẹp của Phi Nguyệt công chúa híp thành một sợi tơ, không chờ sự kinh ngạc trong lòng lan tràn thì loan đao trong tay trái của nàng đã vung ra, loan đao trên tay phải bắt đầu biến chiêu.

Hai loan đao có hiệu quả tuyệt diệu như là Nhật nguyệt kiếm của Mặc Ly vậy, nhưng Phi Nguyệt công chúa nắm giữ thiên nhân hợp nhất lại càng thông thạo hơn hắn, hai đao đồng thời phát động, quần anh tụ hội, khó lòng đề phòng.

Có điều vẫn bị Giang Thần đỡ được, nhân đao hợp nhất, biến hóa ngàn vạn.

So chiêu đặc sắc không có người nào nhìn thấy, đám người chờ đợi kết quả ở bên ngoài phát hiện ra thời gian đã trôi qua được mấy phút.

Trong mấy phút này, đừng nói một đao, muốn chém ra mười đao cũng vẫn thừa sức.

- Chẳng lẽ có biến cố gì sao?

Mọi người không dám suy nghĩ về hướng kia, không muốn thừa nhận nam nhân đeo mặt nạ kia mạnh mẽ như thế.

Trên thực tế, hắn mạnh như vậy.

Ánh sáng màu hồng trên bình đài như vỏ trứng xuất hiện vết nứt, bộp một tiếng đã tản đi, hóa thành vô số ánh sao lấp lánh.

Hai người Giang Thần và Phi Nguyệt công chúa xuất hiện ở trong tầm mắt của mọi người, mỗi người đều đứng ở một góc của bình đài, không nhìn ra ra được ai chiếm cứ thượng phong cả.

- Không ngờ lại không phân ra kết quả được sao?

Mọi người khiếp sợ, không thể tin tưởng được.

- Không ngờ ngươi cũng nắm giữ thiên nhân hợp nhất sao?

Phi Nguyệt công chúa rất là kinh ngạc, ánh mắt nhìn Giang Thần đã có chút không giống trước đây nữa.

Nếu không phải là như vậy thì sẽ không thể phá giải bí thuật của nàng được.

Giang Thần không phủ nhận, nói:

- Nếu như ngươi dựa vào bí thuật như vậy mà dẫn trước Phong Chi Ngân mười vị trí, như vậy đã không cần thiết tiếp tục đánh nữa rồi.

Ý tứ rất rõ ràng, cùng là thiên nhân hợp nhất, có thể phá giải bí thuật của nàng cũng đã hóa giải mất ưu thế lớn nhất của nàng.

- Ồ, hơi hơi nếm được một chút ngon ngọt đã tự cho là mạnh mẽ, vô tri, buồn cười.

Phi Nguyệt công chúa cười lạnh một tiếng, ánh sáng màu hồng trên loan đao như liệt diễm, soi sáng gương mặt xinh đẹp của nàng, vẻ mặt vẫn rất là kiêu ngạo.

- Sát Sinh quỷ trảm: Khốn!

Giang Thần bĩu môi một cái, không nói hai lời, rút đao đối mặt với nàng.

- Thật thông minh!Phi Nguyệt công chúa thầm nói.

Bí thuật của nàng có khoảng cách thời gian, thất bại một lần cần mấy phút để khôi phục, nàng bảo lưu thực lực mà thi triển, vì vậy chỉ cần khoảng một phút mà thôi.

Thế nhưng nàng không nghĩ rằng sẽ bị Giang Thần nhìn thấu.

Có điều, nàng cũng không quá để ý.

- Ngu xuẩn, uy lực của thiên nhân hợp nhất không phải chỉ có ở trên bí thuật mà thôi.

- Thần nguyệt tứ thức: Thiên kinh!

Phi Nguyệt công chúa cũng có đao ý hoàn chỉnh, phối hợp với thiên nhân hợp nhất, loan đao vung ra, đao thế như sóng lớn sóng dữ, mãnh liệt và đáng sợ.

Bàn chân trắng nõn đáp xuống đất không hề có một tiếng động, nhẹ nhàng nhanh chóng, càng hậu phát chế nhân, một đao chặn đao của Giang Thần lại, một đao khác thì đẩy lùi ra.

Sau khi thế đi đã hết, một cước của nàng đá vào ngực của Giang Thần.

Giang Thần lùi liền mấy bước, mãi cho đến khi nửa bước chân đạp vào biên giới của bình đài mới dừng lại.

- Hiện tại, ngươi đã biết chênh lệch của chúng ta chưa?

Phi Nguyệt công chúa đắc ý nói.

- Thiên nhân hợp nhất dung nhập vào bên trong võ học, xem ra ta hơi có chút lạc hậu rồi.

Giang Thần nói ra một câu khiến cho người ta không cân nhắc ra được.

Năm trăm năm qua đi, có vô số thứ đã thất truyền, nhưng cũng có nhiều thứ tiến bộ và phát triển hơn trước đó.

Thiên nhân hợp nhất, Giang Thần chỉ biết dùng cho tu luyện ý cảnh mà thôi.

Không nghĩ tới năm trăm năm sau đã phát triển tới mức có thể dung hợp với võ học, không chỉ có thể khiến cho Phi Nguyệt thi triển bí thuật mà còn có thể tăng lên đao pháp.

- Hay, hay!

Giang Thần bỗng nhiên khen hay, biết chỗ thiếu sót thì mới có thể tiến bộ được.

Hắn nắm bắt lĩnh ngộ chợt lóe lên vừa nãy, cũng bắt đầu thử dung nhập thiên nhân hợp nhất vào bên trong đao pháp.

- Sát Sinh quỷ trảm: Diệt!

Giang Thần lần nữa xuất đao, chủ động công kích.

- Kẻ ngu xuẩn, thực sự khiến cho người ta chán ghét!- Thần nguyệt tứ thức: Địa nộ!

Trên lông mi của Phi Nguyệt công chúa toát ra vẻ không kiên nhẫn, đao thế càng kinh người hơn, song đao trùng điệp, bình đài chấn động, dường như mặt đất không chịu nổi được oai của đao này vậy.

- Thật đáng sợ! Thực lực của Phi Nguyệt công chúa tiến bộ nhiều như vậy sao?

- Tuy rằng thứ tự không hề tăng lên, thế nhưng nhất định có thể dựa vào tỷ thí ngày hôm nay mà tăng vị trí của nàng lên.

- Thần nguyệt tứ thức, thiên kinh, địa nộ, lôi đình, bất diệt. Không ngờ nam tử đeo mặt nạ này lại khiến cho nàng sử dụng chiêu thứ hai.

- Đúng vậy, bí thuật vừa nãy cũng bị phá, các ngươi đã nghe thấy rồi chứ, nam nhân đeo mặt nạ này cũng đã đạt đến thiên nhân hợp nhất.

Lúc này Giang Thần vẫn có thể đứng vững, dường như đã chứng minh lời giải thích vừa nãy của Sở Lạc.

Đương nhiên, người hâm mộ của Phong Chi Ngân lại rất không ủng hộ.

- Công chúa không xuất toàn lực, nam tử đeo mặt nạ kia bị thua chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Hắn có thể kiên trì đến hiện tại, chẳng lẽ Phong Chi Ngân không thể sao?

Nếu muốn thắng hắn Phi Nguyệt công chúa cũng có chút khó khăn, thế nhưng nếu muốn kéo dài chút thời gian trước khi thua, quả thực Phong Chi Ngân cũng có thể làm được.

- Hắn chậm chạp không đánh ra một đao đã đánh bại Phong Chi Ngân đã nói rõ ở dưới tình huống có đề phòng, uy lực của một đao kia sẽ dường như rất yếu đuối đó.

Nữ tử mập mạp kia lại nói, trong lời nói cố gắng hạ thấp đi Giang Thần.

- Các ngươi không nên quên, cảnh giới của công chúa điện hạ là hậu kỳ, nam nhân đeo mặt nạ chỉ là trung kỳ, nếu cảnh giới đổi lại thì sẽ làm sao?

Có người tinh mắt đã nhìn ra then chốt, lại lên tiếng nhắc nhở điểm này.

Đúng vậy, so chiêu đao pháp quá đặc sắc, làm cho mọi người lơ là thứ quan trọng nhất quyết định phần thắng vẫn là phân chia cảnh giới.

Giống như Phong Chi Ngân vậy, Phi Nguyệt công chúa là hậu kỳ viên mãn, Giang Thần lại là trung kỳ nhập môn.

Không nói tới võ học, kình khí của hai người va chạm, ai cũng không thua ai.

- Sao có thể có chuyện đó được chứ? Chuyện này đã vi phạm lẽ thường rồi đó.

- Có một khả năng, thần huyệt trong cơ thể của nam tử đeo mặt nạ này không thể ít hơn so với công chúa.

- Tích lũy thần huyệt sao?

Đây là chuyện mà thiên tài bình thường đều biết làm, thế nhưng như vậy cũng có cực hạn chứ.

Khi tranh luận, trên đài lại có kình khí nổi lên, song phương so chiêu đã phân ra kết quả, Giang Thần đã rơi xuống hạ phong.

- Ồ?

Không ít người mắt sắc đã phát hiện ra khi Phi Nguyệt công chúa điều động thức thứ hai thì Giang Thần đã ung dung hơn rất nhiều so với thức đầu tiên.

Chuyện này cũng có ý nghĩa, hắn đang tiến bộ!

Có điều phần lớn người đều không thấy được, liên tục hai chiêu chịu thiệt, đã là điềm báo bị thua.

- Thấy không, hắn nào có thực lực như Sở Lạc nói chứ?

Nữ tử mập mạp kia đắc ý nói.

- Sở Lạc, rốt cuộc sư huynh ngươi có lá bài tẩy gì thì mới có thể ngăn chặn được miệng của nữ nhân miệng tiện này? Ít nhiều ngươi cũng phải để lộ ra một chút chứ.

Trong lúc bất tri bất giác, Mộng Phi Phỉ đã đứng bên Giang Thần, không có một chút hảo cảm nào với nữ tử mập mạp kia.

- Ngươi đưa lỗ tai ra đây.

Sở Lạc do dự một lúc, cảm thấy cái này có thể nói ra được.

- Hả?

Mộng Phi Phỉ vui vẻ, lập tức đưa thân thể đến gần bằng hữu mình.

- Sư huynh của ta sử dụng kiếm.

Một câu nói khiến cho Mộng Phi Phỉ ngây người như phỗng.

Chương 205: Kiếm Đến!

- Như vậy chẳng phải nói sư huynh của ngươi vẫn đang đùa giỡn hay sao?

Mộng Phi Phỉ khó có thể tin được, nàng nhìn đám người chung quanh, tất cả đều đang nằm ở trong một loại trạng thái kích động và chờ mong, nếu như bọn họ biết được điểm ấy, chỉ sợ cũng sẽ không có bộ dáng như thế này.

- Đây là lúc nên kết thúc trò tẻ nhạt khôi hài này.

Lúc này, bí thuật của Phi Nguyệt công chúa đã có thể lần nữa thi triển ra.

- Bí thuật: Song nguyệt lăng không!

- Thần nguyệt thức thứ ba: Lôi đình!

Trước khi ánh sáng màu hồng lần nữa xuất hiện, đao chiêu thức thứ ba của Phi Nguyệt công chúa đã đánh tới, phối hợp với oai của bí thuật, chỉ là vừa nghĩ đã khiến cho người ta cảm thấy da đầu tê dại.

- Khi ánh sáng màu hồng lần nữa biến mất, nam nhân đeo mặt nạ kia sẽ là một bộ thi thể.

Tất cả mọi người đều hiểu ngầm, nghĩ tới nhận định này.

Trên bình đài, thân Giang Thần đang ở trong thế giới màu đỏ, so với vừa nãy còn quỷ quyệt hơn nữa, trên bầu trời có hai vầng trăng màu đỏ như máu đang treo ở trên cao.

Ánh trăng chiếu rọi xuống, loại cảm giác khó chịu kia lần nữa kéo tới.

Không chờ Giang Thần thích ứng và hóa giải, loan đao của Phi Nguyệt công chúa đã đến trước người của hắn.

- Quỷ kiến sầu!

Có điều Giang Thần đã có kinh nghiệm, trước khi rơi vào bí thuật thì hắn đã súc thế đao chiêu, chỉ chờ thi triển ra mà thôi.

Thế giới màu đỏ tràn ngập tiếng gào khóc thảm thiết, rất là khủng bố.

Một đao thuần túy được chém ra, lộ hết ra sự bá đạo của đao, giống như bẻ cành khô, không gì không xuyên thủng được.

Thức thứ ba của Phi Nguyệt công chúa cũng không yếu, song đao như hai đạo sấm sét bỗng dưng hạ xuống, chiếm cứ thế thượng phong, lại bức lùi Giang Thần về phía sau mấy bước.

- Bí thuật, nguyệt đồng!

Lần này, thế giới màu đỏ chủ động biến mất, hai vầng trăng màu đỏ như máu ở bầu trời bay vào trong mắt của Phi Nguyệt công chúa, đôi mắt biến thành hình trăng lưỡi liềm, đỏ sẫm như máu.

Người ngoài phát hiện ra Giang Thần không chết, rất là kinh ngạc, có điều bọn họ cũng biết trạng thái của hắn rất không tốt.

Mặc dù nói bởi vì mang mặt nạ cho nên không nhìn thấy sắc mặt của hắn, thế nhưng vẫn còn có thể thấy được vẻ kiên cường như trước.

Trái lại Phi Nguyệt công chúa nhìn qua uy phong lẫm liệt, con mắt yêu dị kinh người.

- Không phải nói nam nhân đeo mặt nạ này có thực lực kinh thiên hay sao? Sao nhanh như vậy đã bị thua rồi vậy?

Thấy cảnh này, nữ tử mập mạp ủng hộ Phong Chi Ngân hét lớn một tiếng quái gở.

Vẻ mặt của mọi người rất quái dị, không hẹn mà cùng nhìn về phía Sở Lạc.

Trên thực tế, Giang Thần có thể sống qua được hai lần bí thuật đã rất là đáng gờm rồi. Thế nhưng không nhìn thấy biểu hiện của hắn trong quá trình này thì khó có thể phục chúng được.

- Ngươi thua rồi, ta không giết ngươi, nhưng ngươi phải lấy mặt nạ xuống.

Phi Nguyệt công chúa nói:

- Không nên hoài nghi ta, trước khi ngươi nói ra hai từ chịu thua hoặc là chạy ra khỏi bình đài thì ta có thể giết chết ngươi.

Nàng không để ý tới việc Giang Thần là ai, nàng sẽ đánh tan lớp ngụy trang của người này, làm tan rã tôn nghiêm của hắn, khiến cho những lời mà đối phương nói ban đầu trở thành chó má.

- Từ đầu đến cuối, ta còn chưa dùng đòn mạnh nhất mà ngươi chờ mong đó.

Phi Nguyệt công chúa cười lạnh nói.

- Muốn nhìn bộ mặt thật của ta sao? Trước tiên cứ đánh bại ta rồi lại nói sau đi.

Giang Thần nói.

- Nực cười, mạnh miệng, ngươi cảm thấy mình không thua hay sao?

Phi Nguyệt công chúa quát lên.

- Ta thất bại sao?

Giang Thần giang rộng hai tay ra, khá giống như đang chơi xấu.

- Hừ!

Ánh mắt của Phi Nguyệt công chúa lóe lên, vô số lưỡi dao đỏ như máu đột nhiên xuất hiện, bao phủ quanh thân của Giang Thần, dùng trình độ sắc bén đồng thời cắt xuống, cắt đứt tất cả đường sống của hắn.
- Khi ta nhắm mắt lại thì chính là giờ chết của ngươi.

Phi Nguyệt công chúa nói.

- Đến đây đi!

Giang Thần không có vẻ sợ hãi chút nào.

- Ngươi chết chắc rồi!

Phi Nguyệt công chúa không phải là hạng người lòng dạ mềm yếu, lưỡi dao đỏ như máu đồng thời hạ xuống, như muốn chém Giang Thần thành muôn mảnh.

Nghĩ đến một màn máu tanh kia, không ít người đã nhắm hai mắt lại.

Phanh!

Giống như đập nước không chịu nổi được gánh nặng, không chống đỡ được mà phun ra sóng dữ vậy, kiếm khí bàng bạc hiện lên ở trên người Giang Thần, lưỡi dao đỏ như máu vừa mới tới gần thì đã bị nghiền nát.

Phanh!

Một thanh linh kiếm bay vút lên trên bầu trời, lúc hạ xuống thì vỏ kiếm đã xuyên thủng tảng đá, đóng thẳng lên trên mặt đất.

- Kiếm đến.

Hai chữ có chứa ý nhị đặc biệt vang lên từ trong miệng của Giang Thần, sưu một tiếng, linh kiếm ra khỏi vỏ, giống như một đầu cự long cuồn cuộn lên trời.

Tay phải thu đao, tay trái tiếp kiếm.

Tay hắn nhẹ nhàng vung lên, lưỡi đao đỏ như máu biến mất không còn tăm hơi, kiếm khí lạnh lẽo tạo ra một cơn bão táp, phóng lên trên trời.

Biến hóa trong hai, ba giây ngắn ngủi đã khiến cho vô số người không kịp phản ứng.

- Kiếm khách? Hắn là kiếm khách? Làm sao hắn lại là kiếm khách được chứ?

Các loại suy nghĩ chiếm cứ đại não của bọn họ, làm ảnh hưởng tới tư duy của bọn họ.

Trong đó người khiếp sợ nhất là đám người ủng hộ Phong Chi Ngân như nữ nhân mập mạp từ đầu đến cuối luôn mở miệng nói chuyện kia.

Nếu như nói nam nhân đeo mặt nạ trên đài là kiếm khách, như vậy các loại biểu hiện vừa nãy hoàn toàn là trò đùa của trẻ con.

Trước đó, cứ như vậy hắn dựa vào trò trẻ con kia mà đánh bại được Phong Chi Ngân...

Hiện tại, mọi người đã hiểu rõ lời nói mới rồi của Sở Lạc là có ý gì.

Nữ tử mập mạp vẫn luôn kêu gào thừa dịp không ai chú ý, rúc đầu tiến vào trong đám người, nhanh chóng rời đi.

- Thật, không ngờ lại là thật?Mộng Phi Phỉ vững tin lời nói của Sở Lạc, nàng đã có chuẩn bị tâm lý mà cũng như vậy chứ đừng nói chi là những người khác.

- Tay trái cầm kiếm sao?

Văn Tâm vẫn như xác chết di động hai mắt toả sáng, nước mắt trào ra, nhìn nam nhân đeo mặt nạ trên đài, sau khi kinh hỉ nàng lại dùng sức mắng:

- Tên khốn kiếp này!

Chi tiết tay trái Giang Thần cầm kiếm, mọi người biết, hoặc là nói người biết mà còn nhớ thì lại không nhiều.

Hồng Hựu Quân cũng là một người trong đó, khi nàng và Giang Thần quen biết đã xảy ra hiểu lầm, tất cả cũng là bởi vì biểu hiện từ trên cả hai tay của hắn.

- Hắn, rất có khả năng hắn chính là Giang Thần.

Hồng Hựu Quân nuốt xuống một ngụm nước bọt rồi nói.

- Ngươi nói cái gì chứ?

Thiên Lan không dám xác định thứ mà mình đã nghe thấy.

- Tay trái của Giang Thần cũng kiếm.

Thiên Lan trợn tròn mắt, nói:

- Trên đời này người thuận tay trái có rất nhiều, người sử dụng kiếm cũng có rất nhiều. Cho nên xảy ra chuyện trùng hợp cũng là chuyện có thể.

Hồng Hựu Quân còn muốn nói nữa thì Thiên Lan lại nói:

- Chẳng lẽ ngươi cho rằng hắn có thể sống sót từ trong Vạn thú vực mà đi ra ngoài hay sao?

- Như vậy cũng đúng.

Nhắc tới Vạn thú vực, Hồng Hựu Quân lập tức cảm thấy khả năng này trở nên nhỏ bé không đáng kể.

- Có thể làm cho ta sử dụng kiếm, chuyện này đủ để khiến cho ngươi kiêu ngạo được rồi.

Giang Thần cười nói.

- Đáng ghét!

Phi Nguyệt công chúa nổi giận đùng đùng, náo loạn nửa ngày, cuối cùng lại bị người ta trêu chọc, tôn nghiêm của võ giả bị đạp lên, khiến cho nàng không thể nào tiếp nhận được.

- Thần nguyệt thức thứ tư: Bất diệt!

Nguyệt đồng trong mắt bay lên đến không trung, ánh sáng màu hồng lần nữa tràn ngập bình đài.

Có điều lần này, cho dù không có cách nào nhìn thấy bên trong xảy ra cái gì đó, thế nhưng mọi người lại có thể nghe thấy ánh đao như tiếng sấm đang rít gào ở bên trong.

Bây giờ Giang Thần đã đổi đao thành kiếm, ánh đao này tự nhiên là thuộc về Phi Nguyệt công chúa.

Ai cũng biết, nàng đã tức giận rồi!

Lúc này mọi người đã kịp phản ứng lại, Giang Thần đổi kiếm là một chuyện, thế nhưng sau khi đổi kiếm sẽ lợi hại bao nhiêu lại là một chuyện khác.

Nữ nhân mập mạp lúc trước đi vòng trở lại, lén lút quan sát thế cục hiện tại.

Phanh!

Lần này, ánh sáng màu hồng không kiên trì được mười giây đồng hồ thì đã bị phá nát, Yêu Nguyệt thu vào con mắt của Phi Nguyệt công chúa.

Mọi người trợn mắt, muốn nhìn một chút xem kết quả giao chiến ra làm sao.

Rất nhanh, đầu óc của bọn họ đã trở nên mơ hồ, không rõ vì sao song phương đều không bị thương, khí tức rất bình thường.

Đột nhiên, mọi người như nhìn thấy cái gì đó, con ngươi đột nhiên co rụt lại, tiếng hít thở ồ ồ vang lên, như là thú loại thở dốc vậy.

Chỉ thấy cánh tay phải của Giang Thần giơ lên, trên ngón tay quấn quanh một cái sợi tơ màu đỏ, xoay chuyển rồi bay lên.

Cảm giác đầu tiên của mọi người là sợi tơ màu đỏ kia nhìn rất quen mắt, tiếp theo bọn họ lại nhìn về phía Phi Nguyệt công chúa.

Chỉ thấy sợi tơ màu đỏ quấn quanh ở chân trái nàng đã biến mất, hình thành so sánh rõ ràng với bên đùi phải của nàng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau