THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 191 - Chương 195

Chương 191: Trở Về!

Ngữ khí không đứng đắn đương nhiên khó có thể làm cho người ta tin tưởng được.

Nghe thấy hắn nói như thế đám người Lưu Bằng lộ ra vẻ mặt châm chọc.

- Mang mặt nạ, ngay cả tên cũng không dám nói ra, khẩu khí cũng không nhỏ.

Lưu Bằng trào phúng một tiếng, làm cho đám người ở bên cạnh cười to.

- Con ruồi bay qua, người chẳng muốn giơ tay đập chết, thế nhưng con ruồi còn coi mình rất ghê gớm, vậy thì là muốn chết.

Giang Thần vẫn không buồn để ý tới những mặt hàng không đủ tư cách này, thế nhưng không nghĩ tới tên này còn được đà lấn tới.

- Ngươi nói ai là con ruồi chứ?

Lưu Bằng giận dữ, bước lên phía trước, đưa tay muốn nắm lấy vạt áo của Giang Thần.

Giang Thần nhún vai một cái, một giây sau, Lưu Bằng kêu thảm một tiếng, bị đánh về phía sau bốn năm thước, va vào một cái vại nước rồi mới dừng lại.

Mọi người còn đang cười sửng sốt, bọn họ đều không thấy rõ Giang Thần ra tay thế nào.

Hơn nữa cũng ra tay không nhẹ, Lưu Bằng máu me đầy mặt, nửa ngày không đứng lên được.

Điều này cũng làm cho trận xung đột lời nói này thăng cấp mạnh mẽ lên.

Trong mắt Vân Hiểu xẹt qua vẻ lạnh lẽp, năm ngón tay nắm chặt chuôi kiếm, nhưng hắn không vội vã ra tay.

Bởi vì chủ nhân thuyền là Hương Hương công chúa.

- Được rồi!

Hương Hương công chúa nhìn thấy Giang Thần động thủ, không bởi vì lời nói mới vừa rồi của hắn mà dao động, đồng thời ấn tượng đối với hắn cũng đã hạ xuống thấp nhất.

Nàng đang muốn dùng thân phận chủ nhân thuyền buồm tiếp tục mở miệng thì Giang Thần đã không cho nàng cơ hội.

- Công chúa, ta nói vậy không phải là tới để thuyết phục ngươi, để ngươi thoả mãn đối với ta, chỉ là ta không ưa những tên hề nhảy nhót như vậy.

- Lại nói người này, nhiều lần nói năng lỗ mãng với ta, ta không giết hắn đã là nhân từ lắm rồi.

Giang Thần không có một chút phô trương thanh thế nào cả, Lưu Bằng đã đứng lên nghe thấy vậy thân thể run rẩy một hồi.

- Ta chỉ muốn nói một câu, không nên bởi vì cực hạn của tầm mắt mà xem một cẩu hùng là anh hùng.

Nghe thấy hắn nói như vậy, Vân Hiểu không nhịn được, nói:

- Công chúa điện hạ, tên này không coi ai ra gì, nếu như hắn ở trên thuyền, chúng ta không thể làm gì khác hơn là rời khỏi nơi này.

Giang Thần lắc đầu một cái, trong lòng cảm thấy rất thất vọng về người này, đến lúc này mà cũng không định động thủ, ỷ vào sự tín nhiệm lợi dụng nữ nhân, thực sự đã làm nhục hai chữ kiếm khách.

- Các hạ, chuyện của ta không tới phiên người ngoài, không cần ngươi nhiều lời, nếu ngươi không đồng ý, như vậy xin mời ngươi rời khỏi đây.

Xưng hô của Hương Hương công chúa đối với hắn cũng thay đổi, cũng không có khách khí như lúc vừa mới bắt đầu nữa.

- Như ngươi mong muốn.

Giang Thần thả người nhảy một cái, nhảy xuống boong tàu, cùng với Bạch Linh rời khỏi nơi này.

Rất nhanh, hắn đã cưỡi Bạch Linh biến mất ở trong mắt những người này.

- Thực sự là làm cho người ta tức giận, tên này coi mình là ai chứ?

- Đúng vậy, quả thật nên cho hắn một chút giáo huấn.

- Cũng không dám mang khuôn mặt thật ra gặp người khác, còn không thấy ngại mà dám mở miệng nói người khác.

Hắn vừa đi, đám người Lưu Bằng lập tức mồm năm miệng mười ra sức chửi.

Vân Hiểu nói:

- Người này lén lén lút lút, cố ý làm chúng ta tức giận là muốn nhân cơ hội làm khó dễ, mưu đồ gây rối! Cho dù thực lực của bản thân hắn không ra sao, thế nhưng con yêu thú kia không thể khinh thường.Lưu Bằng sáng mắt lên, lập tức nói:

- Thì ra là như vậy, chẳng trách Vân Hiểu sư huynh không ra tay, hóa ra là đang suy nghĩ như thế.

- Đúng vậy.

Vân Hiểu gật đầu một cái.

Hương Hương công chúa giữ yên lặng, cảm thấy cách nói này rất có lý.

Một người xa lạ chỉ trích nàng không có ánh mắt, hành vi ấu trĩ, cho nên từ trong lòng nàng đã không chấp nhận nhận định này.

- Nếu như gặp phải hắn trong lúc tỷ thí Thánh Viện, nhất định ta sẽ quang minh chính đại để cho hắn lĩnh giáo cái gì gọi là kiếm đạo!

Vân Hiểu thấy Hương Hương công chúa tin tưởng, lập tức ngước đầu, rất ngạo nghễ nói.

...

Rời khỏi thuyền buồm, Giang Thần không vội vã chạy đi, tốc độ của thuyền buồm so với hắn còn nhanh hơn, so với việc bị vượt qua còn không bằng để cho bọn họ đi đầu thì hơn.

Lại nói vị công chúa kia lựa chọn tin tưởng đám đạo chích kia, hắn cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.

Vân Hiểu cùng Lưu Bằng và những người kia đã làm quen với công chúa trước hắn, đạt được sự tín nhiệm, mình bỗng dưng đứng lên, nói nàng đã sùng bái nhầm người thì rất không hợp tình hợp lý.

Nếu Hương Hương công chúa việc nghĩa chẳng từ nan tin tưởng mình, đánh đuổi đám người Vân Hiểu, như vậy mới gọi là quái đản.

Có điều cũng như chính hắn đã nói, hắn mở miệng chỉ là không ưa hành vi vô liêm sỉ của đám người Vân Hiểu, không phải muốn tiếp cận công chúa, cho nên hắn cũng đã chuẩn bị rời đi.

- Đi thôi, thịt nướng còn đang chờ chúng ta.

Mắt thấy Vân Phàm thuyền đã đi xa, lúc này Giang Thần mới lên đường.

Bạch Linh đang phờ phạc vừa nghe thấy lời này như được ăn thuốc bổ, lập tức bỏ lại Giang Thần đằng sau.

Giang Thần cười khổ một tiếng, giương cánh đuổi theo.

Không có Vân Phàm thuyền, một người một hổ tới tảng sáng mới vừa đến Đại Hạ kinh thành.

Không bỏ lỡ tỷ thí Thánh Viện, Giang Thần đã rất là thỏa mãn rồi.
Kinh thành của Đại Hạ vương triều phồn hoa đúng như tưởng tượng của hắn vậy, nam bắc không nhìn thấy nhau, kiến trúc trong thành có trình độ cực cao, đặc biệt là cung điện giữa thành, rất xa hoa, chẳng khác nào Tiên cung.

Điều làm cho Giang Thần giật mình nhất chính là trên không của thành thị có vô số đạo cụ phi hành, căn cứ vào thể tích lớn nhỏ mà được sắp xếp chỉnh tề, kết nối với nhau, trở thành một mảnh thành ở trên không trung.

Trong đó có không ít tửu lâu và khách điếm được mở ở trong các loại đạo cụ phi hành cỡ lớn.

Trên đường phố trong thành, người đi đường như dệt cửi, qua lại không dứt.

Trong khoảng thời gian này, kinh thành có thể nói là nơi náo nhiệt nhất trong Hỏa vực.

Giang Thần mang theo Bạch Linh hòa vào trong đó, tìm kiếm nơi ở, tìm hiểu tin tức.

Gần như dự đoán của hắn, hiện tại đã không có bao nhiêu người nhớ tới hắn nữa.

Thân phận đệ tử Thiên Đạo môn Giang Thần này, đang bị người ta quên lãng.

Bây giờ, người trong miệng mọi người nghị luận nhiều nhất chính là Lữ Phi kia.

Nghe đồn rằng hắn có được kỳ ngộ, đao pháp tăng nhanh như gió, muốn khiêu chiến tất cả kiếm khách bên trong đám người trẻ tuổi.

Ngày hôm qua trong lúc tỷ thí sơ tuyển hắn đã chém ra một đao làm cho toàn trường kinh diễm, một vị đại sư võ học đã nói lần tỷ thí Thánh Viện này sẽ là đao kiếm quyết đấu.

Điều này làm cho trong lòng rất nhiều người đều tràn ngập sự chờ mong.

Quy Nhất kiếm phái là đại biểu của kiếm khách, cho nên thủ tịch đệ tử Dịch Thủy Hàn rất được mọi người quan tâm.

Một kiếm, một đao.

Như là kình địch trời sinh vậy.

Mặt khác, ngày hôm nay là ngày cuối cùng của tỷ thí sơ tuyển.

Tỷ thí Thánh Viện không xua đuổi mọi người tới xem, đồng thời người đến kinh thành cũng không cần vé vào cửa.

Bởi vì dù sao tiêu chuẩn tiến tu cũng sẽ trực tiếp lựa chọn từ mười người đứng đầu bên trong Tân hỏa bảng.

Có điều, mọi việc đều phải nói tới hai chữ công bằng, ai có thể bảo đảm sẽ không xuất hiện một thớt hắc mã không có ở trên Tân hỏa bảng cơ chứ?

Chính là bởi vì khả năng nhỏ bé không đáng kể này cho nên mới sẽ tiến hành từng cuộc tỷ thí một.

Ở trong sơ tuyển, tất cả đều là ngẫu nhiên, Tụ nguyên cảnh có khả năng đụng phải Thần du cảnh, người đứng thứ hơn chín trăm trên Tân hỏa bảng sẽ có khả năng gặp gỡ tuấn tài đứng trong một trăm vị trí đầu.

Cũng sẽ có thiên tài có lực lượng ngang nhau đối đầu trong lúc sơ tuyển.

Bất kể là loại tình huống nào, bên bị thua sẽ không có cơ hội đi tiếp nữa.

Mặc dù nói người Thánh Viện sẽ quan sát quá trình biểu hiện của cá nhân, thế nhưng nếu như ngay cả vòng loại đơn giản nhất mà cũng không qua được, như vậy tất cả mọi chuyện sau đó không cần nói nữa.

Vòng đấu loại có ba ngày, là dùng để giảm bớt nhân số báo danh.

Khi nhân số đạt đến mức có thể hoàn thành toàn bộ tỷ thí trong vòng một ngày, như vậy người của Thánh Viện và cao tầng các thế lực khắp nơi mới sẽ tụ tập lại cùng một chỗ.

Vào lúc ấy mới thực sự là việc trọng đại.

- Đi báo danh đi.

Giang Thần đứng ở trước mặt gương đồng, nhìn thân thể của mình, thân thể của hắn vốn đã dài, thế nhưng trong mấy tháng ở Vạn thú vực đã có biến hóa không nhỏ.

Không chỉ có vai rộng hơn mấy phần mà cũng cao hơn so với trước đây.

Lại bày xuống cấm chế ở trên mặt nạ, như vậy sẽ không ai có thể nhìn ra được thân phận của hắn.

- Giang Thần ta đã trở về!

Chương 192: Đại Thiếu Hoàng Đô

Vận khí của Giang Thần không tệ, sau khi báo tên xong đã gặp phải một đối thủ Tụ nguyên cảnh ở trong vòng đấu loại.

Sau khi nhận ra được khí tức trên người của Giang Thần là Thần du cảnh, vẻ mặt của vị thiếu niên mười sáu, mười bảy tuổi này tức thì thay đổi.

Khi lên đài hắn nóng lòng muốn thử, bây giờ lại trở nên uể oải uể oải suy sụp, trong mắt còn hiện lên vẻ phẫn nộ.

- Ngươi là người của Hoàng Đô sao?

Thiếu niên hỏi.

Giang Thần sửng sốt một chút, lắc đầu nói:

- Không phải.

Nghe vậy, sự phẫn nộ trên mặt của thiếu niên càng thêm rõ ràng, còn mang theo vẻ ghét bỏ rất sâu, hắn nói:

- Đám người xuất thân hèn kém như các ngươi không có hi vọng đâu, không ở nhà mà cố gắng mà chạy tới nơi này chịu mất mặt xấu hổ làm gì chứ?

- Ồ? Vậy ngươi cảm thấy hạng người gì thì mới có hi vọng chứ?

Giang Thần buồn cười nói.

- Ví dụ như Nhị ca của ta, Hoàng Đô tứ thiếu, Hoàng Phủ Hoa!

Thiếu niên kia ưỡn ngực ngẩng đầu, vẻ mặt rất là kiêu ngạo.

- Không quen.

Giang Thần không chút suy nghĩ trả lời.

- Ngươi!

Sắc mặt của thiếu niên này cứng đờ, trừng mắt nhìn sang phía hắn.

- Nếu như ngươi cảm thấy không thể chịu thua, ta cũng không ngại dạy ngươi làm người.

Giang Thần lạnh lùng nói.

Trên đường tới báo danh, hắn phát hiện ra người kinh thành đều có một cảm giác ưu việt, cho dù là lão bản quán trà ven đường, khi người bên ngoài hỏi đường thì cũng có vẻ mặt rất là tự hào.

Đồng thời, người kinh thành tự xưng nơi này là hoàng đô.

Kinh thành và hoàng đô cùng một ý tứ, thế nhưng bọn họ cảm thấy mình lại cao quý như vậy.

Loại kiêu ngạo này phát ra từ trong xương, bắt nguồn từ việc nơi này là dưới chân của thiên tử, cũng là đệ nhất thành của Hỏa vực.

Hỏa vực không chỉ có một quốc gia, thế nhưng cũng chỉ có Đại Hạ dám xưng mình là vương triều.

Đối với chuyện này, Giang Thần cũng không có ý kiến gì, đây là chuyện thường tình của con người mà thôi. Kiếp trước ở Thánh vực, khi người ở đó đối mặt với người đến từ vị diện thế giới khác thì cũng đều cho là mình hơn người ta một bậc.

Chỉ có điều, loại tự hào và kiêu ngạo quá đầu này sẽ chọc cho người ta chán ghét.

Ví dụ như thiếu niên này vậy, đụng phải Giang Thần làm cho hắn không thể tiến vào vòng kế tiếp, hắn rất là bất mãn, giống như tiêu chuẩn này vốn nên thuộc về hắn vậy.

Nguyên nhân chỉ vẻn vẹn là bởi vì địa điểm tỷ thí ở kinh thành.

Thiếu niên kia liếc nhìn hắn một cái, cũng không có dự định lấy trứng chọi đá mà nhấc tay chịu thua.

Giang Thần thuận lợi tiến vào vòng thứ hai, nhận được một khối lệnh bài bằng gỗ nho nhỏ, là bằng chứng được thăng cấp.

- Mấy vòng sau tốt nhất ngươi không nên gặp phải ca ca và tỷ tỷ của ta, nếu không ngươi sẽ biết tay!

Nói xong, thiếu niên kia phẩy tay áo bỏ đi.

Giang Thần không có để ý tới hắn, sau khi hỏi rõ công việc của vòng kế tiếp, hắn trở lại tửu lâu mà mình đặt chân.

Là một chiếc lâu thuyền loại cỡ lớn trên không trung, cũng là lâu thuyền có đẳng cấp cao nhất, gian phòng phổ thông một buổi tối cũng có giá gấp mấy chục lần khách điếm bình thường.

Trên boong tàu có một quảng trường lớn, giữa thuyền xây dựng lên một đống căn phòng cao vút, như một cái tháp, tráng lệ, hùng vĩ mà lại rất đồ sộ.

Từ cửa lớn đi vào sẽ thấy một cái đài nhỏ, trên mặt đang có vũ nữ thể hiện dáng người nổi bật của mình.

Tổng cộng có năm tầng, mỗi một tầng đều có thể nhìn thấy sân khấu và phòng khách.

Hành lang của mỗi một tầng đều rất rộng rãi, cũng có bày bàn ra, để khách mời có thể ở trên cao nhìn xuống, xem xét mỗi một góc bên dưới.

Có một thiết kế nổi bật và từng chi tiết nhỏ hoàn mỹ như vậy, cho nên thu phí đắt cũng là chuyện bình thường.

Giang Thần đi tới tầng thứ năm, gian phòng trên tầng này là ít nhất, bởi vì mỗi một gian phòng đều có diện tích to lớn hơn, giá cả cũng cao hơn.

Giang Thần đang nghĩ xem ngày mai có cần đổi một thanh kiếm khác hay không, bởi vì Xích tiêu kiếm rất dễ dàng bại lộ ra thân phận của mình.

- Là ngươi!Bỗng nhiên, một đạo thanh âm quen thuộc truyền đến.

Ngẩng đầu nhìn lại, phát hiện ra là thiếu niên vừa nãy đã thua ở trên tay mình, ở trên cái bàn cạnh hành lang, trừ hắn ra còn có vài thiếu niên nam nữ hào hoa phú quý đang ngồi đó.

- Hoàng Phủ Minh, hắn là ai vậy?

Bởi vì thiếu niên này cho nên bọn họ mới sinh ra hứng thú không nhỏ đối với Giang Thần.

- Đối thủ vừa nãy của ta.

Hoàng Phủ Minh bất đắc dĩ nói một câu.

Người đứng bên cạnh hắn bỗng nhiên tỉnh ngộ ra, Hoàng Phủ Minh thích làm náo động, bọn họ đều biết. Cho nên đối phương muốn thông qua vòng đấu loại, làm ra biểu hiện được vạn chúng chú mục.

Ai biết vận khí của hắn không tốt, ngay ở vòng đấu loại đã va phải một tên Thần du cảnh.

Từng đạo từng đạo ánh mắt nhìn về phía Giang Thần, lập tức, vô số đạo thần thức trần trụi bao phủ lên trên người hắn.

- Thật không hổ là người kinh thành đó.

Giang Thần cười cợt, đột nhiên tỏa ra thần thức.

Tức thì, người trên bàn hoàn toàn biến sắc, chỉ cảm thấy như có một ngọn núi đè ở trên người, không kịp thở.

- Nên hiểu quy củ một chút đi.

Giang Thần nói một câu rồi đi đến phòng nghỉ.

- Chờ một chút.

Hắn vừa đi tới cửa thì người trên bàn kia bỗng nhiên đi tới.

- Ngươi ở phòng này sao?

Một tên thanh niên Thần du cảnh sơ kỳ hỏi, vẫn không biết lễ phép như cũ.

- Sao?

- Như vậy đi, chúng ta ngồi ở chỗ này chính là chờ đợi chủ nhân phòng này trở về, đương nhiên, không phải là bởi vì Hoàng Phủ Minh.

Thanh niên kia lại nói.

- Vì lẽ đó?

Giang Thần có chút ngạc nhiên.

- Chúng ta muốn đổi lấy phòng của ngươi.
Thanh niên nói.

Giang Thần ngẩn ra, lại nhìn vẻ mặt của những người khác, cũng không nói thêm gì về yêu cầu quá đáng này mà bắt đầu chờ thái độ của hắn.

Nhìn dáng vẻ của bọn họ, dường như không nghĩ tới hắn sẽ từ chối.

- Không đổi.

Giang Thần không thèm để ý tới những người này mà lấy ra chìa khoá mở cửa.

Một cái tay khoát lên vai của Giang Thần, là thanh niên kia, hắn rất tức giận, có thể nghe thấy được từ ngữ khí của hắn.

- Chúng ta chờ ở chỗ này thương lượng với ngươi mà không phải trực tiếp ném đồ của ngươi từ trong phòng ra, ngươi đừng không biết cân nhắc như vậy!

- Ngươi không muốn cái tay của ngươi nữa sao?

Giang Thần nghiêng đầu đi, lộ ra nửa khuôn mặt, con ngươi đen kịt.

Hả?

Thanh niên kia cả kinh, giống như bị cỗ lực lượng vô hình này bắn trúng, không chỉ buông tay ra mà còn lùi lại mấy bước.

- Không nên phí lời với hắn! Chúng ta càng khách khí đối với những người này thì bọn họ sẽ càng coi mình là người cao quý, trực tiếp gọi chưởng quỹ tới đây!

Vốn Hoàng Phủ Minh đã nhìn thấy Giang Thần không hợp mắt, bây giờ nhìn thấy mọi chuyện không thuận lợi, hắn lập tức làm khó dễ.

- Các ngươi cũng thật là đủ khách khí, như vậy ta cũng sẽ khách khí với các ngươi một chút.

- Nhìn khẩu hình của ta: Cút!

Giang Thần quát một tiếng, đẩy lui đám người đứng ở trước cửa.

Nhóm người này, mặc dù nói ngoại trừ Hoàng Phủ Minh ra đều là Thần du cảnh, nhưng cũng chỉ có thực lực sơ kỳ, ỷ vào thân phận mà kêu gào ở trước mặt của Giang Thần.

Hắn không tiếp tục để ý tới bọn họ mà đi vào phòng của mình

Chẳng được bao lâu, tiếng gõ cửa lại vang lên.

Giang Thần vừa mở cửa thì phát hiện ra là chưởng quỹ đã tiếp đón hắn ban sáng, Hoàng Phủ Minh và mấy người thanh niên nam nữ kia đang đứng bên hành lang, vẻ mặt tràn ngập vẻ trêu tức.

- Khách quan, thực sự ngại quá, chúng ta quên này phòng đã được những vị khách khác đặt trước, không bằng khách quan đi xuống dưới lầu đi?

Chưởng quỹ nói.

Vừa nói ra lời này, vẻ châm chọc trên mặt đám người Hoàng Phủ Minh càng rõ ràng hơn nữa.

- Lấy tới đây cho ta xem một chút.

Giang Thần nói.

- Cái gì?

Chưởng quỹ sững sờ, đầu óc còn đang mơ hồ.

- Ghi chép đặt phòng của người khác.

Giang Thần nói.

Vật này, đương nhiên chưởng quỹ không có, hắn chỉ muốn tìm một lý do để Giang Thần đổi phòng đi mà thôi.

Do dự một lúc, hắn nói:

- Khách quan, là như vậy, bằng hữu của Hoàng Phủ Hoa ở sát vách ngươi, là đệ tử Phù Không đảo, Sở Lạc, đứng thứ sáu Mỹ Nhân bảng. Nếu như ngươi tạo thuận lợi cho chúng ta, như vậy không thể tốt hơn được nữa.

Hắn nói ra hai cái tên, hi vọng hai cái tên này có thể làm cho Giang Thần thức thời một chút.

- Sở Lạc? Vậy thì thật là đúng dịp, ta cũng quen biết nàng, cũng là bằng hữu tốt của nàng.

Giang Thần không mắc bẫy, hắn vẫn không đồng ý như cũ.

Chưởng quỹ sững sờ, không biết nên nói như thế nào cho phải.

Hoàng Phủ Minh mắng:

- Thực sự là nói hươu nói vượn, ngươi là ai chứ? Có thể quen biết Sở Lạc cô nương sao? Ta khuyên ngươi nhanh lăn một chút, nếu không đợi ca ca ta tới, nhất định ngươi sẽ đẹp mặt!

Chương 193: Là Ta

Chưởng quỹ nói phòng này đã có người đặt trước, Giang Thần nói muốn xem ghi chép đặt phòng.

Chưởng quỹ còn nói Hoàng Phủ Hoa quen biết Sở Lạc, hi vọng tạo hắn tạo điều kiện thuận lợi, Giang Thần nói mình cũng quen biết Sở Lạc, đương nhiên sẽ khiến cho người ta cảm thấy hắn đang không chịu thua.

Chưởng quỹ rơi vào tình thế khó xử, bây giờ nhìn lại, Giang Thần này không phải là người dễ nói chuyện, đám bao cỏ phía sau mà nổi giận thì hắn cũng không chịu nổi.

Hắn đuối lý trước cho nên cũng không tiện mạnh mẽ xua đuổi, nếu không Giang Thần gây sự thì sẽ làm tổn hại tới danh dự của tửu lâu.

- Đám người xuất thân nghèo hèn như ngươi không biết cái gì gọi là hàm dưỡng cả!

Hoàng Phủ Minh quát lên.

Đột nhiên, Giang Thần không hề nói gì, bay nhanh về phía trước, tay phải nhanh chóng vung lên, đánh lên trên mặt của Hoàng Phủ Minh, tạo ra tiếng vang rất lớn.

Mắt Hoàng Phủ Minh nổ đom đóm, hoàn toàn không kịp phản ứng lại, mãi đến khi cảm giác đau rát mới nói cho hắn biết đây là sự thực.

- Tại sao luôn có con ruồi muốn ăn đòn vậy chứ?

Giang Thần không để ý tới ánh mắt kinh ngạc của những người khác mà lầm bầm lầu bầu, về tới cửa.

- Ngươi lại dám đánh người sao?

Đám thanh niên bên người Hoàng Phủ Minh giận dữ.

- Khách quan, nơi này của chúng ta không hoan nghênh người gây chuyện, xin mời rời đi.

Chưởng quản đã có quyết định, ngữ khí lập tức trở nên cứng rắn.

- Hiện giờ đã không phải là vấn đề hắn có rời khỏi nơi này hay không, mà là hắn đi ra ngoài hay là bị người ta ném ra ngoài.

Đúng vào lúc này, ở dưới thang truyền tới một đạo âm thanh rất bá đạo.

- Ca ca!

Hoàng Phủ Minh che mặt đại hỉ nói vọng ra ngoài, vẻ mặt rất kích động.

Chưởng quỹ ra vẻ thương hại nhìn Giang Thần một chút, trong lòng thầm nói làm người hà tất phải làm như vậy, lùi một bước biển rộng trời cao, hiện tại thì tốt rồi. Hoàng Phủ Hoa một trong Hoàng Đô tứ thiếu không phải là người dễ nói chuyện.

Theo bước chân vừa nhanh vừa ổn vang lên, một thanh niên khí độ phi phàm xuất hiện ở trong tầm mắt của mọi người.

Khuôn mặt anh tuấn, thân thể cao lớn, người mặc cẩm y màu đỏ sậm xuất phát từ tay của đại sư, rất là vừa vặn, mỗi một hành động đều hào hoa phú quý.

Không có chút hồi hộp nào, cả người toát ra quý khí và ngạo khí, bây giờ còn có vẻ tức giận nữa.

Hàn ý từ trong mắt hắn bắn ra bốn phía, hai mắt hắn liếc nhìn Giang Thần một chút, đi tới trước người của Hoàng Phủ Minh, gỡ tay của đệ đệ mình ra, nhìn gò má đã sưng đỏ lên, sắc mặt hắn trở nên rất khó coi.

- Hoàng Phủ huynh, hắn quá nhanh.

Thanh niên kia vội vàng nói, mang theo ý thỉnh tội.

- Ngươi đã khiến cho Hoàng Phủ gia mất mặt.

Hoàng Phủ Hoa nói một câu với đệ đệ mình, sau đó lại đi đến trước người Giang Thần, nói:

- Ngươi, đã chuẩn bị đón nhận hậu quả chưa?

- Làm sao đám người các ngươi khi nói chuyện đều có giọng điệu như vậy cơ chứ?

Giang Thần rất buồn cười nói.

Tức thì, sắc mặt của Hoàng Phủ Hoa càng âm trầm thêm, người chung quanh hít thở dồn dập, không nghĩ tới Giang Thần lại điếc không sợ súng như vậy.

Khí thế trên người Hoàng Phủ Hoa đột nhiên tăng vọt, uy thế của cảnh giới trung kỳ đỉnh cao tản mát ra.

- Ồ?

Giang Thần có chút bất ngờ, cho dù cảnh giới của người này không cao bằng Phương Hàn của Phi Long bang kia, thế nhưng thực lực lại vượt qua một đoạn dài.

Rốt cuộc hắn đã có chút hứng thú, tay đặt lên trên chuôi kiếm.Trong lúc đang giương cung bạt kiếm, gian phòng cách vách có động tĩnh, cửa được mở ra từ bên trong, một nữ đệ tử Phù Không đảo cả giận nói:

- Các ngươi có thể để cho người khác yên tĩnh một chút được hay không?

Hiển nhiên, trận xung đột kéo dài sắp được nửa giờ này đã chọc giận người khác.

Chưởng quỹ cả kinh, vội vàng nói:

- Thiến Nhi cô nương, thực sự xin lỗi, chúng ta sẽ lập tức rời đi, kính xin Sở Lạc cô nương không lấy làm phiền lòng.

- Xem ra Sở Lạc ngoại trừ là đệ tử của Phù Không đảo ra, gia cảnh không tầm thường đó.

Nhìn thấy phản ứng của chưởng quỹ, Giang Thần thầm nghĩ.

Hoàng Phủ Hoa mặc kệ Giang Thần mà đi hô lớn vọng vào trong phòng:

- Sở Lạc cô nương, ta là Hoàng Phủ Hoa, nghe người ta nói ngươi từ Phù Không đảo đi tới Hoàng Đô cho nên ta muốn tận tình địa chủ. Chỉ là lại bị người từ nơi hoang dã này đứng ra gây rối.

- Đúng vậy, gia hỏa không biết trời cao đất rộng này còn nói là bằng hữu tốt của Sở Lạc cô nương, như vậy cũng là mạo phạm đối với Sở Lạc cô nương, cho nên chúng ta mới muốn giáo huấn hắn một chút.

Hoàng Phủ Minh cũng nói.

- Ồ?

Cái này Hoàng Phủ Hoa còn không biết, hắn đánh giá Giang Thần từ trên xuống dưới, thấy trường bào trên người hắn bình thường, không có một chút hào hoa nào, vẻ mặt hắn hiện lên vẻ châm biếm, thầm nói:

- Ngay cả người như vậy, cũng xứng quen biết Sở Lạc sao?

Lộc cộc.

Trong phòng có tiếng bước chân nhẹ đi đến cạnh cửa, nghe thanh âm này, trong đầu mọi người hiện ra một bóng người mỹ lệ.

- Đã xảy ra chuyện gì?

Chợt, Sở Lạc đứng thứ sáu Mỹ Nhân bảng đi ra, người mặc y sam màu trắng đệ tử chân truyền của Phù Không đảo, dung mạo kiều diễm thanh lệ, thanh âm ôn hòa và mềm mại.

Các nam nhân ở đây không dời mắt nổi khỏi nàng, Hoàng Phủ Minh nuốt xuống một ngụm nước miếng, chỉ vào Giang Thần nói:

- Là hắn, hắn nói là bằng hữu của Sở Lạc cô nương, lại cố ý ở sát vách của Sở Lạc cô nương, nếu như chuyện này truyền đi sẽ làm nhục thanh danh của cô nương đó!Bị Giang Thần cho cái bạt tai, hắn cực kỳ căm hận Giang Thần, mấy câu nói này khiến cho tình cảnh của Giang Thần trở nên rất lúng túng.

Người chung quanh đều ôm vẻ mặt xem kịch vui nhìn về phía bên này.

Chưởng quỹ lắc lắc đầu, người nói quen biết Sở Lạc là Giang Thần, là chính hắn tự đào hầm cho mình.

Sở Lạc nhíu mày, đi về phía Giang Thần hai bước, dùng mắt hạnh đánh giá hắn, nói:

- Ngươi là?

Tuy rằng mang mặt nạ, thế nhưng nếu là bằng hữu tốt, ít nhiều sẽ có cảm giác quen thuộc, thế nhưng từ phản ứng của Sở Lạc hoàn toàn không thấy được điểm này.

Vẻ mặt của đám người Hoàng Phủ Minh cười cợt, Hoàng Phủ Hoa cũng rất hứng thú ôm tay ở trước ngực nhìn sang.

- Là ta.

Giang Thần không tháo mặt nạ xuống, chỉ nhẹ nhàng nói một câu.

Sau đó mấy giây, tất cả mọi người đều thấy rõ biểu hiện của Sở Lạc đã từ nghi hoặc biến thành không rõ, tiếp theo lại là kinh hỉ, trong con ngươi có một đạo ánh sáng trở nên sáng rõ.

- Thiếu...

Sở Lạc theo bản năng định gọi thiếu chủ, chỉ là đột nhiên nhớ tới Giang Thần đã nói, ở trước mặt người ngoài không thể bại lộ thân phận này. Mà nàng lại thấy Giang Thần mang mặt nạ, bởi vì tư duy nhanh nhẹn cho nên nàng lập tức đổi giọng.

- Đúng là ngươi sao?

Nàng có chút không xác định, Giang Thần bị vây ở trong Vạn thú vực, nàng đã từng tìm sư phụ để tìm hiểu qua tình huống, biết Thiên Đạo môn vẫn không có phái người đi cứu viện.

Như vậy cũng có ý nghĩa hy vọng sinh tồn của Giang Thần rất nhỏ bé không đáng kể.

- Đúng là ta.

Nữ đệ tử Phù Không đảo gọi là Thiến Nhi cô nương kia càng xông lại, kích động nắm lấy bàn tay của Giang Thần.

- Nơi này nói chuyện không tiện.

Giang Thần ra hiệu cho các nàng không cần phải quá kích động.

Sở Lạc gật gật đầu, nhìn mọi người chung quanh đang ngây người như phỗng, hắn nói:

- Hắn chính là bằng hữu tốt của ta, là các ngươi đang cố tình gây sự, còn có ngươi nữa, ngươi không cần làm chưởng quỹ nơi này nữa.

Sắc mặt của chưởng quỹ như tro tàn, Sở Lạc và Đại tiểu thư của bọn họ là bằng hữu chốn khuê phòng, cho nên có tư cách nói lời này.

Nếu như nói Sở Lạc giữ gìn Giang Thần như vậy làm cho người ta kinh ngạc, như vậy hành động kế tiếp của nàng mới khiến cho người ta điên cuồng.

Không ngờ nàng lại mang theo Giang Thần tiến vào phòng của mình, cũng truyền đến tiếng cửa đóng lại.

Lúc này, đám người Hoàng Phủ Hoa chỉ cảm thấy rất không chân thực.

Nữ nhân Sở Lạc này, rất tự ái, rất ít khi tiếp xúc cùng nam nhân.

Người quen thuộc với nàng đều biết, là nàng không muốn chịu thiệt thòi, không muốn bị người khác nói bóng nói gió, có ảnh hưởng đối với danh dự của nàng, nàng coi đây là chuyện rất lỗ vốn.

Nhưng mà hiện tại, không ngờ nàng lại mang theo một nam tử tiến vào gian phòng chỉ có nữ đệ tử mà thôi.

Mà đồng thời còn đóng cửa lại!

- Chuyện này, nhất định không phải là sự thật...

Hoàng Phủ Minh bị dọa cho sợ, không kìm lòng được nỉ non một câu.

Chương 194: Ngày Mai Gặp

Trong phòng, Giang Thần tháo mặt nạ xuống.

- Thiếu chủ!

Sở Lạc và hai nữ đệ tử Phù Không đảo khác kích động kêu lên.

- Thiếu chủ, làm sao người có thể đi ra khỏi Vạn thú vực cơ chứ?

Nữ đệ tử gọi là Thiến Nhi rất là hiếu kỳ hỏi.

Sở Lạc và một nữ đệ tử khác tên là Dương Song cũng muốn nghe một chút xem làm sao Giang Thần ra được.

- Dựa cả vào nó.

Giang Thần nở nụ cười không tên, Bạch Linh trốn ở phía bên ngoài cửa sổ vọt vào, chạy qua chạy lại ở trong phòng.

- Ồ?

Ba người Sở Lạc giật nảy cả mình, ngoài cửa sổ là không trung cao vạn trượng, há không phải nói con hổ này có thể bay được hay sao?

- Chiến sủng sao?

- Đúng, có nó dẫn đường, ta mới có thể rời khỏi nơi quỷ quái kia đó.

Giang Thần nói.

Bạch Linh nghe xong rất cao hứng, nằm nhoài ở bên cạnh bàn, duỗi người, mở móng vuốt ra.

Tuy rằng Giang Thần nói rất nhẹ, thế nhưng đám người Sở Lạc biết trong đó có bao nhiêu mạo hiểm, một con chiến sủng có thể tạo ra được tác dụng như vậy, thế nhưng không có nghị lực và trí tuệ kinh người thì sẽ không thể nào làm được.

Chợt, các nàng lại hiếu kỳ về việc tại sao Giang Thần lại muốn đeo mặt nạ.

- Sát thủ của Hắc Bạch môn còn không biết ta sống sót, để bảo vệ mình cho nên ta chỉ có thể làm vậy mà thôi.

Giang Thần thật ngại ngùng khi nói mình muốn làm náo động.

Lý do này rất có sức thuyết phục, cho dù đội ngũ của Thiên Đạo môn ở ngay trong thành, thế nhưng cũng không ngăn cản được Hắc Bạch môn ám sát.

- Vì lẽ đó, các ngươi cũng phải bảo mật cho ta.

Giang Thần nói.

- Vâng.

- Cảnh giới của các ngươi đều đến Thần du cảnh rồi sao?

Giang Thần đột nhiên phát hiện ra điểm ấy, ba nữ tử trước mắt hắn lúc này đều là Thần Du cảnh.

- Bản công pháp trước đó thiếu chủ cho chúng ta vô cùng thần kỳ, chúng ta vốn tưởng rằng chỉ là... chỉ là dùng để cái kia, lại không nghĩ rằng lại có thể so với tu luyện công pháp Thiên cấp.

Sở Lạc nói xong, đột nhiên gò má ửng đỏ, nhớ ước định lúc rời khỏi lần trước.

Thiến Nhi và Dương Song cũng hiểu được, cũng rất e thẹn cúi đầu xuống.

Tức thì, bầu không khí trong phòng trở nên rất ám muội.

- Người ngoài đều nói lần này Thiên Đạo môn chỉ là làm nền trong tỷ thí Thánh Viện, hiện tại chủ nhân đã bình an trở về, nếu như thực lực lại lên một tầng nữa, nhất định có thể làm cho mọi người kinh diễm.

Sở Lạc nói xong, đôi mắt có chứa tình cảm nhìn sang, mặt mày hàm xuân.

- Khục khục.

Giang Thần lúng túng cười một tiếng, lại nghĩ tới chuyện kia, hắn nghiêm túc nói:

- Các ngươi phải có tiền đồ một chút! Ta dạy cho các ngươi công pháp kia, cảnh giới bản thân càng cao thì hiệu quả sẽ càng tốt, mới tới Thần du cảnh, các ngươi đã thoả mãn rồi sao? Tất cả đều tu luyện tới Thông thiên cảnh cho ta rồi lại nói sau!

- Nhưng mà thiếu chủ, tiêu chuẩn tiến tu tỷ thí Thánh Viện, chúng ta nhất định phải làm cho người thu được nó. Như vậy thì mới có thể trong thời gian ngắn đuổi theo được Ninh Hạo Thiên!

Sở Lạc rất lo lắng nói.

- Tiêu chuẩn tiến tu ta đã nắm chắc, không cần các ngươi lo.

Giang Thần không muốn tiếp tục đề tài này nữa, hắn lại nói:

- Ngươi mới vừa nói lần này Thiên Đạo môn chỉ làm nền, lời này là có ý gì?

- Đại đa số đệ tử trên Thiên tử bảng của Thiên Đạo môn đều đã vượt qua ba mươi tuổi, vì Lý Thấm chết vào trong tay thiếu chủ, thần huyệt của Mộc Trấn Xuyên bị thiếu chủ phế bỏ ở Vạn thú vực, cho nên cũng không tham gia được.

- Không phải có Lý Tuyết Nhi sao? Một mình nàng đã đủ tỏa sáng che hết những người này kia mà.

Giang Thần rất không hiểu nói.
- Nghe nói Lý Tuyết Nhi luyện công tẩu hỏa nhập ma, xảy ra sai sót, không thể tham gia được.

- Cái gì?

Giang Thần cả kinh, đây là chuyện mà hắn không biết, sau khi đi tới kinh thành, hắn chỉ tìm hiểu tin tức về Thập vạn đại sơn và Xích tiêu phong, biết được tất cả mọi chuyện không quá đáng lo, lúc đó hắn mới thở phào một hơi.

Lại không nghĩ rằng sư tỷ lại bị tẩu hỏa nhập ma!

- Nếu như lúc trước không tách ra khỏi sư tỷ thì ta cũng sẽ không bị Tam hoàng tử ngăn cản, lẽ nào là bởi vì như vậy cho nên nàng mới tẩu hỏa nhập ma hay sao?

Giang Thần đi tới đi lui, vẻ mặt rất bất an, hắn chưa từng trách sư tỷ, càng không hy vọng bởi vậy mà sư tỷ có chuyện.

- Thiếu chủ, Lý Tuyết Nhi không có gì quá đáng lo, chỉ là hiện giờ đang ở thời điểm quan trọng mà thôi.

Sở Lạc nói.

- Sao lại nói vậy?

Giang Thần nhìn lại về phía nàng.

- Công pháp tu luyện của Lý Tuyết Nhi là Băng tâm quyết, tuy rằng nhập ma, thế nhưng nếu như có thể chém tâm ma, cảnh giới sẽ được nâng cao một bước, không cần đi Thánh Viện thì cũng có thể trở thành Thông thiên cảnh.

Sở Lạc nói.

Băng tâm quyết?

Trong lòng Giang Thần run lên, hắn biết đây là công pháp gì.

Hắn còn biết tu luyện môn công pháp này đến cuối cùng, tâm sẽ như huyền băng, không có tình cảm.

Sư tỷ bởi vì hắn mà nhập ma, sau khi loại bỏ được tâm ma, công pháp sẽ đại thành.

Đối với Lý Tuyết Nhi mà nói, đây là chuyện tốt.

Đối với Giang Thần mà nói, cũng có ý nghĩa sư tỷ và hắn sẽ không thể qua lại được nữa.

Trong khoảng thời gian ngắn, hắn không biết nên kỳ vọng sư tỷ thành công hay là thất bại.

Tam nữ Sở Lạc nhìn thấy Giang Thần lo lắng như vậy, trong lòng cũng cảm thấy lo lắng thay cho hắn.

Một lúc lâu sau, Giang Thần thở dài một hơi, yên tĩnh lại, bất kể tình huống như thế nào, hiện giờ hắn cũng không thay đổi được, cho nên chỉ có thể thuận theo tự nhiên mà thôi.

- Với tính cách của một ít người trong Thiên Đạo môn, nhất định sẽ lại nói là do ta tạo thành kết quả này, cũng tốt, đến lúc đó để bọn họ mở mang tầm mắt đi.

Giang Thần nói.

- Thiếu chủ, thật sự không cần làm như vậy sao? Tăng cảnh giới tăng lên tới hậu kỳ thì mới nắm chắc được.
Sở Lạc tiến tới, nhỏ giọng nói một câu.

Giang Thần mạnh mẽ gõ trán nàng một cái, trả lời.

- Được rồi, chúng ta sẽ cố gắng tu luyện tới Thông thiên cảnh, không để cho thiếu chủ thất vọng.

Sở Lạc quệt môi, có chút oan ức.

Đúng vào lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa.

Dương Song đi ra mở cửa, bên ngoài không phải là Hoàng Phủ Hoa hoặc là chưởng quỹ, mà là một vị nữ tử trẻ tuổi.

Nàng trực tiếp đi vào, nhìn thấy Giang Thần đã mang mặt nạ lên, hai mắt nàng sáng lên, nói:

- Sở Lạc à, không nghĩ tới lời người khác là nói sự thật, nhà ngươi lại có người trong lòng rồi hả!

- Nói nhăng nói cuội gì đó?

Sở Lạc có quan hệ không tệ với nàng, cho nên cũng không tức giận, chỉ là lo lắng phản ứng của Giang Thần mà thôi.

- Ngươi khai trừ một vị chưởng quỹ của ta, chung quy cũng phải để ta biết vị công tử này là thần thánh phương nào chứ?

Nữ tử kia lại nói.

Vẻ mặt của Sở Lạc có chút do dự, liếc mắt nhìn Giang Thần.

Lời nói càng nhiều thì kẽ hở sẽ càng nhiều, Giang Thần muốn che dấu thân phận cho nên lập tức đứng dậy, nói:

- Ta về phòng trước.

Hắn không để ý tới vẻ mặt kinh ngạc của nữ tử này mà trở về phòng.

Chỉ không bao lâu sau nữ tử kia lại tới gõ cửa.

Trước khi Giang Thần nói chuyện, nàng đã mở miệng trước:

- Công tử, vừa nãy người của ta có chỗ nào mạo phạm, mong rằng công tử tha thứ, đây là một bình Liệt nguyên tửu, coi như là bồi thường cho công tử.

- Không cần.

Giang Thần nói.

- Công tử không thu là không chịu tha thứ cho ta sao?

Nữ tử kia lại cố ý đẩy về phía Giang Thần.

- Vậy ta sẽ nhận.

Giang Thần đưa tay ra, muốn tiếp nhận bầu rượu kia.

Nữ tử kia nở nụ cười, nhưng lại mang rượu vào phòng, đặt lên trên bàn, lại rót một chén cho hắn.

- Công tử, ngươi đã cho Sở Lạc ăn thuốc mê gì vậy? Ta chưa từng thấy dáng vẻ kia của nàng đó.

Nữ tử này nhân cơ hội hỏi.

- Cô nương, ngươi biết hàm nghĩa của việc ở trong phòng vẫn mang theo mặt nạ không?

Giang Thần rất không vui nói.

- Ta chỉ hiếu kỳ, thân là bằng hữu của Sở Lạc, đương nhiên ta phải tra xét nam nhân bên người nàng rồi.

Nữ tử này nói.

- Như vậy đi, ngày mai ngươi có thể nhìn thấy thứ ngươi muốn.

Giang Thần nói.

- Xem ra ngày mai công tử sẽ đại triển thân thủ, vậy ta sẽ mỏi mắt mong chờ.

Nhìn thấy Giang Thần rất khó chơi, nữ tử này lập tức từ bỏ ý định.

Sau khi đi ra khỏi cửa, nàng bỗng nhiên nở cười giả dối với Giang Thần, nói:

- Ta tự giới thiệu mình một chút, Mộng Phi Phỉ Thiên Cơ các, các hạ không muốn nói cũng không sao, Thiên Cơ các không chỗ nào mà không biết.

Chương 195: Chính Thức Bắt Đầu

Trải qua ba ngày vòng đấu loại, tỷ thí thật sự đã chính thức được mở ra.

Ở trên quảng trường bên ngoài hoàng cung có dựng lên mười hai cái đài, dài rộng tiếp gần trăm trượng.

Các binh sĩ khôi ngô trên người mặc khôi giáp dày nặng xếp thành một hàng, chặn khán giả ở bên ngoài.

Dưới tiếng chuông vang dội, tuyên bố tỷ thí bắt đầu, mọi người bắt đầu tụ tập về bên này, đạo cụ phi hành cũng chậm rãi được lái tới, cách mặt đất trăm thước, vẫn duy trì một khoảng cách với tường thành của hoàng cung.

Người ở trên đạo cụ phi hành đại đa số đều đến từ một phe thế lực, bao gồm cả thập đại tông môn của Hỏa vực, còn có các gia tộc lớn khác nữa.

Trên mặt đất, các binh sĩ tạo thành một đường cảnh giới ở bên ngoài, khán đài có thể di chuyển cũng đều xuất hiện, người ở phía trên đều là thế lực bản địa của kinh thành.

Đại đa số người chỉ có thể ở trên mặt đất xem xét, cũng may quảng trường đủ rộng, có thể chứa được vô số người.

Có điều, bất kể là không trung hay là khán đài đều không có một chỗ nào cao quý. Trên tường thành của hoàng cung có vô số cái ô nhỏ bên trên, các thành viên hoàng thất ngồi ở đó, từ trên cao nhìn xuống.

Đại Hạ hoàng đế ngồi ở giữa, trên người mặc hoàng bào, vầng trán cao, râu dài, hai mắt lấp lánh có thần, không giận tự uy.

Điểm thú vị chính là, một lão giả áo xám ngồi ở bên cạnh hắn lại rất bình thường, ngồi ở trong một đám thành viên hoàng thất rất là bắt mắt.

- Hỏa vực các ngươi phát triển không tệ, so với những nơi khác thực sự còn tốt hơn nhiều.

Hai mắt có chút vẩn đục của lão giả nhìn biển người ở phía dưới, nói một câu.

- Đa tạ Tôn giả đã khen.

Mặt mày của Đại Hạ hoàng đế tức thì hớn hở, có điều hắn che giấu rất tốt, lại khách khí trả lời một câu.

Lão giả áo xám gật gật đầu, dường như cũng không thích nói chuyện quá nhiều.

- Tiết tướng quân, bắt đầu đi.

Đại Hạ hoàng đế nói.

Ở bên cạnh tường thành có một vị Đại tướng quân toàn thân mặc áo giáp đang đứng, dáng người như thẳng tắp như thương, điểm không được hoàn mỹ chính là một tay của hắn đã bị chém đứt.

- Người có được mộc bài ở trong vòng đấu loại tiến vào quảng trường.

Hắn mở miệng, cũng không dùng quá nhiều lực, nhưng mà âm thanh lại lấn áp thanh âm ồn ào, truyền vào bên tai của mỗi người.

Tức thì, những người trẻ tuổi bao gồm cả Giang Thần ở bên trong đi vào quảng trường, phân tán ra trên mười hai cái đài cao, trải qua ba ngày đào thải, nhân số vẫn còn hơn một nghìn như cũ.

- Bây giờ nghe rõ quy củ tỷ thí đây.

- Tổng cộng sẽ có bốn vòng tỷ thí, mỗi một vòng không có dấu hiệu, đồng thời đánh bại được số người nhất định thì mới coi như đạt tiêu chuẩn.

- Vòng thứ tư, đánh bại bốn kẻ địch. Vòng thứ ba ba người, cứ thế mà suy ra, mãi đến tận trận chung kết mới thôi.

- Mỗi một trận tỷ thí đều có một phút nghỉ ngơi, Đại Hạ hoàng thành sẽ cung cấp các loại linh đan khôi phục, người bị thương sẽ có ngự y tới trị liệu.

- Vì có thể nhìn thấy tiềm lực của mỗi người, sinh tử không có hạn chế, đương nhiên, nếu như đối thủ đã chịu thua mà còn hạ sát thủ. Như vậy không chỉ có đào thải mà sẽ còn bị nghiêm trị.

- Có vấn đề gì nữa không?

Tiết Kính Thiên nói xong, tuyển thủ bên trong quảng trường sôi nổi nghị luận.

Ai cũng không nghĩ tới lại lấy phương thức như vậy để thủ lôi đài.

Không chút nghi ngờ nào, độ khó sẽ rất lớn, trừ phi là vận may rất lớn, nếu không bốn đối thủ sẽ thay phiên đánh với nhau, chung quy sẽ đụng phải người mạnh hơn chính mình.

Nhưng mà đã công bố quy củ ra, không thể thay đổi, như vậy cũng không ai dám đưa ra lời nghi hoặc.

- Tất cả đều là tùy cơ ứng biến, chú ý mộc bài của mình, biến thành màu đỏ thì phân biệt đứng ở trên lôi đài.

Sau khi lời này vừa dứt, các tuyển thủ liên tục lấy ra mộc bài của mình, thật sự có người biến thành màu đỏ.Trong đó bao gồm cả Giang Thần.

- Sư huynh...

Sở Lạc ở bên cạnh hắn không nghĩ tới vòng thứ nhất Giang Thần đã bị chọn, nàng không khỏi có chút bận tâm.

- Dù sao cũng phải lên, không có chuyện gì đâu.

Giang Thần nhìn rất thoáng, hắn tùy tiện tìm một cái võ đài rồi đi lên.

- Người ở dưới đài lại nhìn mộc bài của chính mình, sẽ xuất hiện con số tương ứng với võ đài, mộc bài của người nào sáng lên ánh sáng màu lam thì sẽ phải lên đài có con số tương ứng với mộc bài của các ngươi.

Rất nhanh, lại có mười hai người đi tới võ đài.

- Cấp bậc của Linh khí không thể vượt qua cấp năm, trong quá trình không thể mượn dùng tất cả ngoại lực, một khi bị phát hiện ra, sẽ bị đào thải.

- Hiện tại, bắt đầu!

Tiết Kính Thiên vừa nói xong, toàn bộ quản trường sôi trào, tiếng hoan hô không ngừng vang lên, tỷ thí chờ mong đã lâu rốt cục đã bắt đầu.

Nếu nói điểm không được hoàn mỹ chính là hai mươi bốn người trên đài đều không có cường giả ở trong một trăm vị trí đầu trên Tân hỏa bảng.

- Còn có người mang mặt nạ sao, như vậy mà cũng có thể sao?

- Chỉ cần tuổi tác không vượt qua yêu cầu, không mặc y phục thì cũng có thể.

- Phương thức như thế rất không công bằng đó, mệt gần chết mới đánh bại được ba kẻ địch trước đó. Sau đó cuối cũng lại gặp phải một người có cảnh giới vượt xa mình, như vậy không phải công toi hay sao.

- Ai bảo có nhiều người như vậy cơ chứ, nếu như là một đấu với một, như vậy ít nhất cũng phải mất ba ngày ba đêm.

- Như vậy cũng đúng... Mau nhìn, đã phân ra thắng bại rồi!

Trong lúc mọi người bàn tán sôi nổi, thắng bại trên một võ đài đã thấy rất rõ ràng, hóa ra là một tên Thần Du cảnh đấu với một tên Tụ Nguyên cảnh, không có bất cứ bất ngờ gì xảy ra.

Có điều tên Thần Du cảnh kia không cao hứng được bao lâu, đối thủ kế tiếp đã khiến cho hắn hoàn toàn biến sắc.
Cường giả một trăm vị trí đầu trên Tân hỏa bảng, Bách Lý Đồ.

- Đi xuống đi.

Bách Lý Đồ tùy ý phất phất tay, chẳng muốn nhiều lời.

- Xin mời chỉ giáo!

Người kia cắn răng một cái, vẫn toàn lực ứng phó.

Sau một khắc, hắn đã bị đánh bay ra ngoài, chỉ cảm thấy gân cốt cả người như muốn tan vỡ.

Lúc vừa bắt đầu đại đa số mười hai người thủ lôi đều có tình huống này, ở giữa đường đã gặp phải cường địch.

Chỉ có một người ngoại lệ, đó là Giang Thần mang mặt nạ bị người ta quan tâm nhất.

Hắn đã đánh bại ba đối thủ, nếu như thắng một người nữa thì hắn sẽ thuận lợi tiến vào vòng kế tiếp.

Sau đó, từng đạo từng đạo ánh mắt nhìn về phía vị trí võ đài của hắn, chờ mong xem đối thủ kế tiếp của hắn là ai.

- Sở Lạc, nam nhân mà ngươi coi trọng cũng không ra sao nhỉ.

Dưới đài, Mộng Phi Phỉ và Sở Lạc còn chưa lên đài đang nói chuyện phiếm.

Nghe thấy bằng hữu nói vậy, Sở Lạc nở nụ cười không phủ nhận, không có chút bất ngờ nào, bởi vì Giang Thần mới đang dùng đao ở tay phải mà thôi.

Vừa nãy trong ba đối thủ mà hắn gặp phải, một người là Tụ Nguyên cảnh, hai Thần Du cảnh sơ kỳ, đối thủ rất phổ thông.

Vì lẽ đó Mộng Phi Phỉ mới sẽ nói lời này, nàng cho rằng nam nhân được Sở Lạc coi trọng không nên có biểu hiện phổ thông như vậy.

- Sở Lạc, ngươi nói mau, rốt cuộc hắn là ai!

Mộng Phi Phỉ gắt giọng.

- Không phải Thiên Cơ các các ngươi không gì không biết hay sao?

Sở Lạc cười nói.

- Tên này giống như bỗng dưng chui ra vậy, hơn nữa cũng chỉ có thời gian một buổi tối mà thôi.

Mộng Phi Phỉ không quá phục, ngày hôm qua nàng đã tìm hiểu qua, thế nhưng không phát hiện ra được bất cứ dấu vết gì.

Bên kia, Hoàng Phủ Hoa nhìn Giang Thần trên đài, hắn nhớ tới những cảnh ngày hôm qua Giang Thần tiến vào phòng của Sở Lạc, cau mày, hắn nhìn chằm chằm vào mộc bài của mình không tha, vô cùng hi vọng nó có thể sáng lên.

Hắn muốn tự tay giáo huấn tên ghê tởm này, gỡ cái mặt nạ kia xuống, muốn nhìn xem rốt cục dung mạo của đối phương ra sao.

Đáng tiếc, người có mộc bài sáng lên không phải là hắn, có điều cũng là người mang mặt nạ như là Giang Thần.

Vân Hiểu!

Gia hỏa ở trên thuyền buồm lừa linh kiếm của người khác, tuyên bố muốn ở trong tỷ thí Thánh Viện, làm cho Giang Thần lĩnh giáo kiếm pháp cao siêu của hắn!

Giờ phút này, thuyền buồm cũng ở trên bầu trời, Hương Hương công chúa và Lưu Bằng đều không nghĩ tới sẽ trùng hợp như vậy, trong nhiều người như vậy, thế nhưng hai người kia lại có thể gặp lại được nhau.

- Công chúa, ngươi xem đi, Vân Hiểu sư huynh sẽ làm cho người ngay cả mặt cũng không dám lộ ra này đẹp mặt!

Lưu Bằng tràn ngập tự tin nói.

Bởi vì vừa nãy hắn đã xem qua Giang Thần tỷ thí, cảm thấy đối phương không phải là nhân vật lợi hại gì cả.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau