THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 186 - Chương 190

Chương 186: Ta Sẽ Thỏa Mãn Các Ngươi

Trong nháy mắt khi Xích tiêu kiếm hoàn toàn ra khỏi vỏ, bỗng dưng có gió mạnh xuất hiện, làm cho tất cả mọi người không kịp ứng phó.

Chờ đến sau khi gió mạnh dừng lại, hai tên hộ pháp Phi Long bang đã ầm ầm ngã xuống đất.

Ở dưới tình huống hoàn toàn tĩnh lặng, Giang Thần lấy ra khăn lụa lau máu tươi ở trên lưỡi kiếm.

Chợt, hắn nhìn về phía Thiết kỵ Phi Long bang, ánh mắt sắc bén, người bị ánh mắt của hắn quét đến hãi hùng khiếp vía, tuấn mã dưới khố xao động bất an.

Đột nhiên, ánh mắt của Giang Thần rơi vào trên người thanh niên kia.

Thanh niên kia cả kinh, suýt chút nữa đã lưng trên ngựa té xuống.

- Ngươi thật là to gan! Lại dám giết hộ pháp của Phi Long bang ta, ngươi biết ca ca ta là không? Ca ca ta là thiên tài sẽ đi tham gia tỷ thí Thánh Viện, còn có phụ thân ta nữa, là Thần du cảnh đỉnh cao, cách Thông thiên cảnh cũng không xa!

Hắn nói ra chỗ dựa của bản thân, ý đồ làm Giang Thần kinh sợ.

Kết quả hắn nhìn thấy vẻ mặt của Giang Thần như thường, nụ cười lạnh như băng tràn ngập vẻ châm biếm.

- Ngươi không thể giết ta! Giết ta, toàn bộ Thương Mộc bộ lạc sẽ phải chôn cùng ta!

Thanh niên kia liều mạng kêu to, trên trán tràn ngập mồ hôi lạnh.

Hắn ý đồ thông qua lời nói như vậy để người của Thương Mộc bộ lạc ngăn cản Giang Thần lại.

Thế nhưng hắn không biết, sau khi Giang Thần thuấn sát hai tên hộ pháp Phi Long bang, sự kiêng kỵ đối với hắn đã vượt xa người của Phi Long bang.

- Chết đi.

Cuối cùng, Giang Thần chỉ nói hai chữ, một kiếm đã lấy đi tính mạng của thanh niên này.

Lúc sắp chết, vẻ mặt của tên thanh niên này vẫn không thể tin tưởng được, hắn che vết thương trước ngực, hắn có nằm mơ cũng không ngờ tới sẽ có một ngày mình sẽ chết đi như thế.

Ngay khi thân thể của hắn từ trên lưng ngựa ngã xuống đất thì toàn bộ Thương Mộc bộ lạc kinh ngạc hét lên.

- Chạy!

Các Thiết kỵ khác tỉnh lại, liều mạng chạy đi ra ngoài cửa lớn.

- Hống!

Bạch Linh nhảy ra ngoài, như sói vào bầy dê, không ai nhìn rõ được nó động thủ ra sao thì đám Thiết kỵ diễu võ dương oai vừa nãy đã liên tục ngã xuống.

- Giữ lại một người.

Giang Thần nói.

Bạch Linh nhanh chóng thu hồi móng vuốt của chính mình, thiếu chút nữa đã vỗ vào trên đầu người cuối cùng kia.

Người này bị doạ cho chảy mồ hôi lạnh ướt sũng cả người, nhìn Bạch Linh gần trong gang tấc, cũng không dám thở mạnh.

Trên mũi Bạch Linh xì ra một luồng khí nóng, rất xem thường liếc mắt nhìn hắn một cái, biến mất nhanh như tia chớp.

- Trở về báo tin đi.

Giang Thần nói.

Tên may mắn còn sống sót kia không xác định được Giang Thần nói thật hay là đang nói đùa, do dự một lúc, lúc này hắn mới giục ngựa lao nhanh, rời khỏi Thương Mộc bộ lạc.

- Hay, hay, rất lợi hại!

Nhị nữ Trương Quyên và Dương Giai nhìn Giang Thần, vẻ mặt vô cùng đặc sắc, đặc biệt là người sau nghĩ đến biểu hiện ngày hôm qua của mình, nàng vừa kinh ngạc lại vừa sợ.

- Chà chà, thực là lợi hại.

Thương Mộc thủ lĩnh đột nhiên nói một câu rất quái dị.

Ngay khi Giang Thần nhìn về phía hắn, viền mắt của hắn đã ướt át, nhưng không che dấu được vẻ oán hận.

- Ngươi giết rất đã nghiền, anh hùng cứu mỹ nhân, hăng hái, sau đó thì sao chứ? Sau đó là toàn bộ Thương Mộc bộ lạc chúng ta sẽ chôn cùng ngươi!

Hắn hét lớn một tiếng, dùng hết toàn bộ khí lực quỳ trên mặt đất.
Những cao tầng khác cũng cảm thấy tận thế đã đến, phờ phạc, mất đi hi vọng.

Cả nhà Trương Quyên đã trở thành đối tượng để oán giận, những tộc nhân bình thường cùng sinh hoạt hòa thuận một chỗ lúc này lại hận bọn họ không thể chết đi.

- Trương Quyên! Tiện nhân nhà ngươi, Thương Mộc bộ lạc nuôi ngươi tới hôm nay, ngươi không nghĩ tới báo đáp mà còn mang đến tai ương ngập đầu cho bộ lạc!

Nữ tử mập kia thì lại càng lớn tiếng chửi bới.

Chuyện này làm cho Trương Quyên còn đang cao hứng không biết nên làm sao, nàng không hiểu mình đã sai ở nơi nào, rõ ràng mình không hề làm gì cả, nhưng mà lại trở thành tội nhân lớn.

- Không có chuyện gì, ta sẽ giúp ngươi tới cùng.

Giang Thần nói với nàng.

Đối với những người khác của Thương Mộc bộ lạc, hắn không thèm để ý.

- Nói rất nhẹ, ngươi cũng chỉ là Thần du cảnh trung kỳ, trưởng lão và bang chủ Phi Long bang đều là hậu kỳ, ngươi lợi hại đến đâu chứ, có thể thắng được bọn họ sao?

Thương Mộc thủ lĩnh châm chọc nói.

Hắn căm giận Giang Thần gặp phải phiền phức lớn như vậy mà còn không biết tính chất nghiêm trọng ra sao.

- Ta ra tay vì nàng, còn Thương Mộc bộ lạc các ngươi ra sao, không có quan hệ gì với ta.

- Trương Quyên lớn lên ở bộ lạc các ngươi, so với việc nói là bộ lạc các ngươi nuôi nàng lớn, chẳng bằng nói là nàng sáng tạo ra sự phồn hoa cho bộ lạc các ngươi.

- Hiện giờ cũng không phải là lúc nguy hiểm như thời đại anh hùng, sao nhất định phải sinh hoạt ở bộ lạc các ngươi cơ chứ?

- Nhưng mà các ngươi, sau khi người một nhà các nàng sáng tạo của cải cho các ngươi, ngay cả một chút suy nghĩ bảo vệ cũng không có, lại còn đẩy người ta vào miệng hổ.

- Ở dưới tình huống như vậy, các ngươi lại ngang ngược chỉ trích đối với người bị hại, ta thật không biết cốt khí làm người của các ngươi ở đâu?

Giang Thần nói từng câu từng câu, ngữ khí rất bình thản, như đang giảng giải một chuyện bé nhỏ không đáng kể vậy.

Người của Thương Mộc bộ lạc nghe thấy vậy liên tục cúi đầu, có xấu hổ, cũng có người rất không cam lòng.

- Ngươi nói rất hay, một lát nữa người của Phi Long bang đến, ngươi đừng có chạy!

Lúc Thương Mộc thủ lĩnh nói chuyện lại nhìn chằm chằm vào hắn.

- Nếu như ta không chờ bọn hắn tới thì giữ lại một người để truyền lời làm gì chứ?
Giang Thần cười lạnh nói.

- Ngươi!

Thương Mộc thủ lĩnh cả kinh, nghĩ thầm chẳng lẽ thiếu niên này thực sự muốn chống lại toàn bộ Phi Long bang hay sao?

- Đối mặt với cường địch, thoái nhượng đúng lúc không có gì là đáng trách, nhưng từ trên người các ngươi ta đã nhìn thấy, chỉ là sợ hãi và thấp kém phát ra từ trong xương cốt.

Giang Thần nói.

Đột nhiên, mặt đất rung chuyển, bên ngoài bộ lạc có tiếng vó ngựa vang lên như tiếng sấm nổ.

Động tĩnh như vậy không có hơn ngàn kỵ sĩ thì sẽ không làm được.

Thương Mộc thủ lĩnh cảm nhận được, thực lực của Phi Long bang đủ để san bằng bộ lạc của bọn họ.

Ầm!

Tường đất thấp bé bị một con gấu lớn đánh vỡ, vô số đá vụn bay lên.

Sau đó, người của Phi Long bang như thủy triều tràn vào bên trong.

Hống!

Con gấu lớn cao gần mười thước rít gào một tiếng, doạ cho vô số người run lên.

Sắc mặt của Trương Quyên và Dương Giai trắng bệch, trốn ở phía sau lưng của Giang Thần.

- Thấy không, đây chính là thực lực của Phi Long bang.

Thương Mộc thủ lĩnh nở nụ cười gượng ép, đến lúc này hắn muốn thấy vẻ hối hận và sợ sệt từ trên mặt của Giang Thần, dùng cái này để làm cho trong lòng mình trở nên thăng bằng.

Nhưng mà, vẻ mặt của Giang Thần vẫn nhẹ nhàng như mây trôi nước chảy.

- Là ai giết nhi tử của ta?

Trong đội ngũ của Phi Long bang truyền tới một đạo âm thanh, trầm thấp mạnh mẽ, lửa giận ngột ngạt dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ phun trào ra vậy.

Bang chủ Phi Long bang, tự mình giá lâm!

- Phương bang chủ, chuyện này không có quan hệ với Thương Mộc bộ lạc chúng ta đâu nhé.

Thủ lĩnh kêu lên một tiếng, xông lên phía trước quỳ rạp lên trên mặt đất dập đầu.

- Ngươi tự sát đi, như vậy ta sẽ bỏ qua cho Thương Mộc bộ lạc các ngươi.

Âm thanh của bang chủ Phi Long bang lại vang lên.

Thương Mộc thủ lĩnh sững sờ, bỗng nhiên rút ra bội đao, cắn răng một cái, đâm vào lồng ngực của chính mình.

- Phi Long bang chủ, buông tha bộ lạc chúng ta... Ngươi làm gì!

Thương Mộc thủ lĩnh đang cầu tình lại đột nhiên bị Giang Thần kéo trở về, cũng nhét vào trong miệng hắn một viên linh đan.

- Không nên hiểu lầm, linh đan này chỉ là bảo đảm trong vòng một phút ngươi sẽ không tắt thở. Còn sau đó, ngươi sẽ nhìn thấy thấy người của Phi Long bang bị diệt, ngươi sẽ phát hiện ra mình chết thiệt thòi bao nhiêu.

Giang Thần nở nụ cười với hắn, tiếp theo nghênh ngang bước đi về phía đám người Phi Long bang.

Vẻ mặt kia, bước chân kia, dường như không biết nhân số của Phi Long bang trước mắt là bao nhiêu vậy.

- Trước khi các ngươi động thủ, ta muốn hỏi các ngươi một vấn đề.

Giang Thần hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người Phi Long bang lại đây, sau đó cười nói:

- Các ngươi muốn chết như thế nào? Nói cho ta, ta sẽ thỏa mãn các ngươi.

Chương 187: Phương Hàn

Đối mặt với mấy ngàn người của Phi Long bang, Giang Thần vẫn dùng tư thái như vậy để nói ra lời này, khiến cho những người ở đây cảm nhận được cái gì gọi là phóng đãng bất kham.

Vẫn là người trẻ tuổi của Thương Mộc bộ lạc huyết tính, nhìn thấy Giang Thần như vậy, tất cả đều nhiệt huyết dâng trào, trong lòng cảm thấy chờ mong.

Đương nhiên, tiền đề là Giang Thần sống sót trong vòng một phút sau đó.

Nếu không các loại hành vi như vậy đều sẽ là một chuyện cười.

Đám người Phi Long bang kịp phản ứng lại giận tím mặt, bọn họ ỷ vào ưu thế nhiều người cho nên cũng sẽ không đặt Giang Thần vào trong mắt.

Đã có không ít người lấy ra cung nỏ, nhắm về phía Giang Thần.

- Hắn, để ta đến giết.

Lúc này, một đạo thanh âm giàu từ tính vang lên.

Trong đám người có một người thanh niên uy vũ cao lớn đi ra, trên người mặc giáp nhẹ, tứ chi phát triển, gương mặt cương nghị để lộ ra vẻ lạnh lẽo.

- Phương Hàn!

Người ở chỗ này kinh ngạc thốt lên một tiếng, người thanh niên này có tiếng tăm lừng lẫy ở khu vực này, thiên tư trác việt, thực lực rất mạnh.

Có người nói lần này hắn sẽ có rất lớn cơ hội thu được tiêu chuẩn Thánh Viện Mộc vực.

Nhân vật như vậy, so với thanh niên chết ở dưới kiếm của Giang Thần hoàn toàn khác nhau.

Thanh niên kia là ỷ thế hiếp người, Phương Hàn thì lại là bản thân mạnh mẽ.

Phương Hàn có uy vọng khá lớn ở trong Phi Long bang. Chỉ nhẹ nhàng nói một câu đã ngăn lại mọi người đang muốn động thủ, bọn họ dùng ánh mắt thương hại nhìn về phía Giang Thần.

- Ngươi cảm thấy ngươi rất lợi hại sao?

Phương Hàn đi lên phía trước, hai mắt nhìn chằm chằm vào Giang Thần không tha.

Không chờ Giang Thần nói chuyện, hắn lại nói:

- Rất yêu thích làm náo động sao? Như vậy ta sẽ nói cho ngươi biết, ngày hôm nay tất cả người của Thương Mộc bộ lạc ở nơi này đều phải chết, nữ nhân mà đệ đệ ta muốn lấy, ta sẽ để nàng trở thành công cụ của bang phái.

Theo lời này, người của Thương Mộc bộ lạc cảm giác được sự tuyệt vọng sâu sắc, sắc mặt của Trương Quyên cũng trở nên trắng bệch.

- Tiền đề là ngươi phải làm được nó đã.

Giang Thần nhẹ nhàng nở nụ cười, nói.

- Ồ?

Phương Hàn cười gằn, tay khoát lên chuôi đao bên hông, đó là một cây đao có thân thon dài, gần với linh đao cấp bốn.

Động tác rút đao của hắn rất chậm, có tiết tấu của chính mình.

Đao khí hùng hồn ở trong quá trình này không ngừng tràn ra, lưỡi đao càng toả ra phong mang chói mắt.

- Thuấn Tức trảm!

Khi lưỡi đao còn một phần ba chưa ra khỏi vỏ thì Phương Hàn đột nhiên khom lưng, thân thể vội vã bắn về phía trước, trong quá trình xung phong, linh đao được chém thẳng ra.

Sưu!

Một đao này vừa nhanh vừa độc, xẹt qua thân thể của Giang Thần, chém vào từ bên hông.

Người của Phi Long bang lớn tiếng khen hay, hy vọng cuối cùng của Thương Mộc bộ lạc bị diệt, Trương Quyên xụi lơ ngồi xuống dưới đất.

- Ồ?

Thế nhưng rất nhanh mọi người đã phát hiện Giang Thần đã tránh ra khỏi một đao này, thân thể biến mất không thấy.

Tàn ảnh?

Mọi người nghĩ tới chỗ này, khiếp sợ không thôi.

- Thần du cảnh hậu kỳ nhập môn, nắm giữ mô hình đao ý, trong cơ thể có mười bốn cái thần huyệt.

- Dùng tuổi tác của ngươi, cảnh giới này có thể coi như là tạm được. Thế nhưng thần huyệt ít như vậy, xem ra không có một chút cố gắng phấn đấu gì cả.

Người của Giang Thần ở giữa không trung, vững vàng đứng ở nơi đó, nhìn xuống Phương Hàn, cũng nói ra tin tức của hắn một lượt.

- Trời ạ, không ngờ hắn lại biết bay?- Chẳng lẽ là cường giả Thông thiên cảnh trở lên tới đây du lịch hay sao?

Cái cằm của tất cả mọi người đều sắp rụng xuống dưới đất, còn có người cho rằng Giang Thần là cường giả tuyệt thế, nhàn rỗi tẻ nhạt đến đây du hí.

Có điều, cảnh giới lúc này của Giang Thần chỉ có trung kỳ nhập môn, không có bởi vì bay lên mà tăng lên.

- Ngươi nói ra cảnh giới của ta, nói ra thần huyệt của ta, nhưng lại không nói tới mô hình đao ý, thật là buồn cười.

Phương Hàn cũng lấy làm kinh hãi, có điều hắn là người tỉnh lại trước tiên.

Nghe hắn nói, dường như hắn rất là tự hào đối với mô hình đao ý của mình.

- Ta có thể tránh thoát một đao của ngươi hoàn mỹ, mô hình đao ý của ngươi còn đáng giá để nói nữa sao?

Giang Thần khẽ cười nói.

Phương Hàn ngẩn ra, giao phong ở khoảng cách gần như vậy, một đao của mình không dính vào góc áo của Giang Thần đã nói rõ một đao của mình đã hoàn toàn bị nhìn thấu.

- Không, ngươi chỉ có chút vận khí, bởi vì ngươi biết bay mà thôi.

Phương Hàn không chấp nhận sự thực như vậy, hắn cũng tìm được lý do an ủi từ việc Giang Thần đứng lơ lửng trên không trung, hắn lại nói:

- Thế nhưng ngươi đã quên, ta sẽ giết sạch người mà ngươi định bảo vệ.

- Không nên dùng lý do sứt sẹo như vậy để hạn chế ta, ta sẽ không đi.

Giang Thần một lần nữa đáp xuống mặt đất, nói:

- Nếu như ngươi không phục, tiếp một kiếm của ta, được chứ?

- Ta sợ ngươi sao?

Phương Hàn rất là ngạo khí, trong ánh mắt mang theo vẻ xem thường.

- Được lắm.

Giang Thần thu hồi Xích tiêu kiếm vào trong vỏ, đặt tay lên trên chuôi kiếm, nói:

- Chuẩn bị xong chưa?

Phương Hàn rất xem thường hừ lạnh một tiếng.

Sau đó, Giang Thần cũng học như hắn, rút ra Xích tiêu kiếm từng chút một.

- Sát na kiếm pháp: Thức thứ nhất.Ngay khi lưỡi kiếm còn một phần ba thì Giang Thần đã động.

Cũng như trước, người biến mất, chỉ thấy hắn như biến mất ở tại chỗ, đồng thời lấy Phương Hàn làm trung tâm, chung quanh hắn xuất hiện rất nhiều đạo ánh sáng.

Giống như là ánh sáng hóa thành mũi tên bắn ra khắp nơi ở đây vậy.

Tất cả mọi chuyện xảy ra quá nhanh, có thể nói là được hoàn thành ở trong nháy mắt.

Lúc Giang Thần lần nữa xuất hiện đã là ở phía sau lưng của Phương Hàn, ước chừng năm thước.

Thân thể của Phương Hàn không nhúc nhích, tiếp theo cũng chia lìa như Giang Thần vừa nãy vậy.

Cũng là tàn ảnh sao?

Tất cả mọi người theo bản năng nghĩ vậy.

Chỉ là, khi thi thể chia năm xẻ bảy rơi xuống trên mặt đất thì tất cả mọi người đều há hốc miệng, bao gồm cả mấy ngàn người của Phi Long bang.

Phương Hàn, thậm chí ngay cả một kiếm của Giang Thần cũng không đỡ được!

- Đáng hận!

Trong vòng một ngày bang chủ Phi Long bang mất đi hai nhi tử, đặc biệt là người ưu tú như Phương Hàn, quả thực đúng là làm cho hắn lòng như đao cắt, táo bạo như sấm sét.

Vốn hắn nghĩ mình ở bên cạnh sẽ không sao, nhưng không ngờ một kiếm này của Giang Thần lại nhanh như vậy.

Tất cả đều xảy ra ở trong chớp mắt.

- Ta muốn giết ngươi!

Phi Long bang chủ từ trong đám người nhảy ra ngoài, đó là một vị trung niên khôi ngô, người cao, cao khoảng hai thước, lông trên người rất dày, trên mặt có chòm râu đen, hai hàng lông mày đen kịt như nối liền cùng nhau vậy.

- Ngươi rất phẫn nộ sao? Thế nhưng khi nhi tử của ngươi làm xằng làm bậy, tàn hại nhi nữ người khác thì ngươi đang làm gì chứ?

Giang Thần hỏi.

- Ta muốn xé ngươi thành từng mảnh nhỏ!

Phi Long bang chủ là Thần Du cảnh hậu kỳ đỉnh cao, không nói võ học cao thấp ra sao, cảnh giới đã vượt xa Giang Thần, một đôi tay vượn như muốn mạnh mẽ xé rách hắn vậy.

- Bản thân thực lực mạnh mẽ đã muốn giáng bi thương lên trên người của người khác, nhưng lại không thể nào tiếp nhận được vận mệnh tương đồng.

Giang Thần lạnh lùng nói.

- Ngươi nói những câu này có tác dụng không? Ngươi có thể chạy đi, thế nhưng….

Phi Long bang chủ nói xong lại nhìn về phía người của Thương Mộc bộ lạc, ánh mắt rơi vào trên thân thể người Trương Quyên, lại chỉ tay một cái, nói:

- Bắt bọn họ lại!

Trong đám người, sáu tên hộ pháp Phi Long bang mang theo vẻ mặt âm trầm xuất hiện, đều có thực lực hậu kỳ.

Người của Thương Mộc bộ lạc từ trong cái chết của Phương Hàn phục hồi tinh thần lại, ý thức được coi như Giang Thần giết chết Phương Hàn thì cũng thay đổi không được kết cục cuối cùng này.

Ở đây có nhiều Thần du cảnh hậu kỳ như vậy, Giang Thần sẽ không ứng phó được.

- Ngươi cho rằng ta nói những câu này chỉ là miệng lưỡi trước khi chạy trốn sao?

Giang Thần hỏi.

- Hả?

Phản ứng của Phương bang chủ không thể nghi ngờ là đang nói câu chẳng lẽ không đúng sao.

- Ta nói rõ nguyên nhân cái chết của ngươi với ngươi mà thôi, quả thực ta không giết được ngươi, có điều, không có nghĩa là ta không có năng lực giết ngươi.

- Bạch Linh, lên.

Tiếng nói vừa dứt, tiếng hổ gầm vang trời truyền đến.

Chương 188: Tự Đâm Mình Một Đao

Trước đó Bạch Linh vẫn ồn ào muốn đánh nhau cùng yêu thú thần cấp, đương nhiên sẽ không sợ mấy Thần du cảnh hậu kỳ của Phi Long bang này.

Tiếng hổ gầm còn chưa hoàn toàn biến mất thì một vệt tia chớp màu trắng xẹt qua, sáu tên hộ pháp của Phi Long bang đã bị mất mạng tại chỗ.

Hơn nữa nguyên nhân cái chết đều tương đồng với nhau, trước ngực đều bị một trảo sắc bén chụp đến nát bét, đều có thể nhìn thấy được nội tạng ở bên trong.

Lần này, Phi Long bang chủ còn kích động hơn so với lúc nhi tử bị chém giết.

Phi Long bang có thể thống trị một phương chính là bởi vì hắn đã tụ tập được sáu Thần Du cảnh hậu kỳ này, kết quả lại đồng thời bị giết chết, khiến cho hắn không thể chấp nhận được.

Thực lực của Phi Long bang sẽ hạ thấp đi rất nhiều.

Có điều giữ lại núi xanh không lo gì không có củi đốt.

Phi Long bang chủ nghĩ mình là núi xanh, chỉ cần hắn còn sống sót thì dựa vào thực lực hậu kỳ đỉnh cao vẫn có thể trọng chấn bang phái như cũ.

Tiền đề là hắn phải còn sống sót mới được!

Bạch Linh đi tới trước người hắn, từng bước ép sát, con ngươi màu đỏ tươi khiến cho người ta bất an, dù như thế nào đi nữa thì sát khí lạnh lẽo kia cũng không sánh nổi được với loại hung tàn của thú loại nguyên thủy này.

Phi Long bang chủ nắm chặt đại đao trong tay, hết sức chăm chú, hai mắt không dám nháy lấy một cái.

Đột nhiên, Bạch Linh chộp về phía hắn.

Đại đao của hắn cũng không chậm trễ một chút nào mà chém tới, nhưng cũng không chém trúng đối phương, ngược lại cái cổ của hắn còn bị răng nanh cắn vào.

Thân thể của Phi Long bang chủ giãy dụa mấy lần, sau đó ngã xuống đất không dậy nổi.

Từ lúc Bạch Hổ bắt đầu ra tay, toàn bộ quá trình chỉ xảy ra trong vòng một phút, lực lượng nòng cốt của Phi Long bang, toàn bộ bảy tên Thần Du cảnh hậu kỳ đều tử vong!

Giang Thần rơi xuống trước mặt Thương Mộc thủ lĩnh, nói:

- Ngươi thấy không, Phi Long bang sắp sụp đổ, mà một đao này của ngươi, nếu như không đâm vào thì thật là tốt.

Trước ngực Thương Mộc thủ lĩnh có một cây đao cắm vào, muốn bao nhiêu buồn cười có bấy nhiêu buồn cười.

Đặc biệt là lời này của Giang Thần lại càng khiến cho tâm tình của hắn đầy đủ ngũ vị tạp trần, không biết nên nói cái gì cho phải.

Lúc này, những người còn lại của Phi Long bang tỉnh lại, đều phát hiện ra phía sau lưng của từng người đã bị mồ hôi lạnh làm cho ướt nhẹp.

Bọn họ vẫn nhiều người như cũ, có tới hơn một nghìn.

Nhưng mà ở thế giới này, nhiều người cũng không nhất định sẽ có tác dụng.

Đặc biệt là Bạch Linh, chỉ cần hơi áp sát bọn họ thì đã doạ cho vật cưỡi của bọn họ táng đảm.

- Chạy mau!

Hơn ngàn người hợp lực không nhất định có thể giết chết được Giang Thần hoặc là Bạch Linh, thế nhưng nếu đồng thời chạy trốn, Giang Thần cũng không thể diệt sạch bọn họ, còn ai sẽ chết, như vậy chỉ có thể tự trách mình xui xẻo.

- Phi Long bang, xong rồi.

Nhìn Phi Long bang chật vật mà chạy, đám người Dương Giai hiểu rõ điểm ấy.

Lực lượng mạnh nhất của Phi Long bang đều chết ở chỗ này, tất nhiên sẽ bị những thế lực khác trong Thương Mộc bộ lạc vây quét, chia cắt của cải mà Phi Long bang đã tích lũy những năm này.

Tất cả những thứ này, vẻn vẹn chỉ bởi vì một thiếu niên không tới hai mươi tuổi làm ra.

- Chuyện ngày hôm nay, coi như là cảm ơn ân ngươi dẫn ta đi ra khỏi rừng rậm.

Giang Thần nhìn về phía Trương Quyên, nở nụ cười rát ôn hòa, khiến cho người ta có cảm giác ấm áp như gió xuân, so với phong mang bức người vừa nãy hoàn toàn khác nhau.

- Chuyện này...

Trương Quyên muốn nói, chỉ là dẫn đường, sao có thể so với đại ân ngày hôm nay cơ chứ? Chỉ là khi nàng ngẩng đầu nhìn lên khuôn mặt của Giang Thần, chỉ cảm thấy tim mình đập mạnh một hồi, gò má ửng đỏ, không nói ra lời.

- Đây chính là báo đáp mà người tốt nên nhận được.

Chỉ là Dương Giai lại vui mừng không ngớt, ngày hôm qua nàng và bốn người khác không muốn dẫn đường cho Giang Thần, nhưng mà Trương Quyên lại cố ý giúp hắn. Cho nên lúc này mới có chuyện ngày hôm nay.
Cẩn thận ngẫm lại, Giang Thần biết bay, còn cần các nàng dẫn đường hay sao?

Nhất định là biết các nàng gặp phải khó khăn, cho nên hiện thân trợ giúp trước, thử thách tâm địa các nàng xem có phải là thiện lương hay không.

Ở trong mắt của nàng đã bắt đầu thần thoại hóa Giang Thần.

- Khục khục khục.

Bỗng nhiên, Thương Mộc thủ lĩnh ho khan kịch liệt, dược hiệu linh đan của Giang Thần đã qua, tử thần đang đến gần hắn.

Hiện tại Phi Long bang đã không còn tồn tại nữa, Thương Mộc bộ lạc đã an toàn, Thương Mộc thủ lĩnh và con cái của hắn đều cảm giác như là đang nằm mơ.

Thế nhưng một đao này là Thương Mộc thủ lĩnh tự hắn đâm vào ngực mình, không trách được người khác.

Vừa nãy chỉ cần hắn như những người khác, đứng ở phía sau, nhìn Giang Thần đại triển thần uy là được rồi.

- Kiếm hiệp! Van cầu ngươi, cứu phụ thân của ta!

Nữ nhi của Thương Mộc thủ lĩnh rất là thông minh, xông lại quỳ gối xuống trước mặt của Giang Thần rồi nói.

Đặc biệt là nữ tử mập mạp kia, khóc đến tan nát cõi lòng.

Một khi Thương Mộc thủ lĩnh chết đi, địa vị của bọn họ ở bộ lạc cũng sẽ xuống dốc không phanh.

Đương nhiên, Giang Thần vẫn nghiêng về khả năng bọn hắn xuất phát từ lòng hiếu thuận, không nỡ lòng để phụ thân chết đi.

Còn có cứu người hay không, hắn vẫn còn đang suy nghĩ.

Nữ tử mập bỗng nhiên dập đầu với Trương Quyên, nói:

- Quyên tỷ, van cầu ngươi, để vị kiếm hiệp này ra tay đi, trước đây là ta không đúng, không nên đố kỵ với ngươi.

Trương Quyên ra vẻ khó khăn, nàng và Giang Thần cũng không nói được mấy câu, không biết nên mở miệng ra sao.

Nàng vốn là người mềm lòng, nhìn thấy người khác cầu xin, lại thấy dáng vẻ của Thương Mộc thủ lĩnh, cho nên cũng hi vọng Giang Thần ra tay.

- Cái kia...

Nàng đang muốn mở miệng thì lại phát hiện ra mình còn không biết tên của Giang Thần.

- Ta tên là Giang Thần.- Giang Thần sư huynh, có thể cứu được thủ lĩnh hay không?

Trương Quyên nói.

- Nếu ngươi mở miệng, không thành vấn đề.

Giang Thần nhún vai một cái, đi tới trước mặt của Thương Mộc thủ lĩnh.

Một câu nói tức thì khiến cho tất cả nữ nhân ở đây đỏ mắt.

Biểu hiện mạnh mẽ của Giang Thần còn đang rõ ràng ở trước mắt, hiện giờ lại sủng ái Trương Quyên như vậy làm cho trong lòng người ta rất phức tạp.

- Thật là hối hận...

Dương Giai thầm la to ở trong lòng, nếu như ngày hôm qua nàng cũng biểu hiện ôn nhu đi một chút, không chừng cũng sẽ có sự khác biệt.

- Hối hận sao?

Giang Thần nhìn Thương Mộc thủ lĩnh sống dở chết dở, nói.

Dường như Thương Mộc thủ lĩnh cũng cảm giác mình rất buồn cười, khóe miệng miễn cưỡng nở một nụ cười, nói:

- Thiếu hiệp, nếu như ngươi sớm nói mình trâu bò như vậy thì ta cũng không cần làm như vậy rồi.

Nghe thấy hắn nói như thế, Giang Thần không nhịn được nở nụ cười.

- Tuy rằng ngươi sợ hãi Phi Long bang, có điều vừa nãy ngươi việc nghĩa chẳng từ nan tự đâm mình một đao, dựa vào điểm ấy ta sẽ cứu ngươi một lần. Chỉ là sau khi ta đi, không phải ngươi sẽ lại ra tay với một nhà Trương Quyên đó chứ?

Giang Thần nói.

- Sẽ không, đương nhiên là không rồi.

Các cao tầng của bộ lạc vội vàng lắc đầu, nguyên nhân Phi Long bang bị diệt cũng là bởi vì công tử bột muốn cướp Trương Quyên đi, kết quả lại rơi vào kết cục như thế, còn ai dám làm vậy nữa nha!

- Được thôi.

Giang Thần thi triển y thuật, dễ dàng chữa khỏi cho Thương Mộc thủ lĩnh.

Sau khi làm xong tất cả những thứ này, Giang Thần cũng định rời đi.

- Giang Thần sư huynh, chúng ta còn có cơ hội gặp lại không?

Biết được điểm ấy, Trương Quyên sốt sắng nói.

Chỉ mới biết họ tên của nhau, ở trên mảnh đại lục rộng lớn này, một lần phân ly có khả năng chính là vĩnh biệt.

- Nếu có duyên sẽ gặp lại, nếu sau này gặp phải khó khăn gì thì cứ tới Thiên Đạo môn Hỏa Vực tìm ta.

Giang Thần nói.

Biết được tin tức này, Trương Quyên đại hỉ không thôi, nàng vội vàng ghi nhớ năm chữ Thiên Đạo môn Hỏa Vực vào trong lòng, mãi mãi cũng sẽ không quên.

- Bạch Linh!

Giang Thần khẽ mỉm cười, giương cánh bay cao, Bạch Linh theo sát ở phía sau, mở cánh ra, dùng tốc độ không thua với tốc độ của hắn chạy theo hắn.

- Thực sự là tiêu sái!

Dương Giai không kìm lòng được kêu lên thành tiếng, chẳng biết vì sao sự đố kỵ trong lòng nàng đối với Trương Quyên lại đột nhiên biến mất.

Bởi vì dùng sự ưu tú của Giang Thần, nữ nhân bên cạnh sẽ rất bất phàm, không phải là người mà các nàng có thể so sánh.

Thấy vẻ mặt của Trương Quyên, nàng cũng rõ điểm này, có điều không giống như Dương Giai, trong mắt của nàng không phải là chấp nhận số mệnh, trái lại còn để lộ ra vẻ kiên định.

Chương 189: Phong Phàm Dã

Thương Mộc bộ lạc ở chỗ giao giới của Hỏa vực và Mộc vực, tiểu nhị kia nói ngựa nhanh nhất cũng phải mất nửa năm mới có thể đến Đại Hạ vương triều.

Giang Thần không có ngựa nhanh nhất, có điều hắn có Bạch Linh, có thể coi như là tốc độ khá nhanh.

Hơn nữa ở bên ngoài Vạn thú vực rất ít khi xuất hiện nguy hiểm làm cho bọn hắn phải cả kinh.

Đối với Giang Thần và Bạch Linh mà nói, một đường này giống như là lữ hành vậy.

Đồng thời, sau khi về đến thế giới bên ngoài, Giang Thần nói cho Bạch Linh phải an phận một chút, không thể lại giống như khi còn ở trong Vạn thú vực, liên tục quấy rối như vậy.

Hắn rất vui mừng vì có Bạch Linh làm chiến sủng, nếu như là yêu thú hoang dại, khi thức tỉnh huyết mạch hung thú thì hắn cũng không dám tùy tiện mang ra bên ngoài.

Theo linh trí từng ngày từng ngày mở ra, hiện tại Bạch Linh giống như là đứa trẻ ham chơi, có điều rất nghe lời của Giang Thần.

Nửa tháng sau, Giang Thần đã trở lại Hỏa vực.

Điều thú vị chính là, trên con đường lần trước đến Chu Tước thành rèn luyện, hắn đã nhìn thấy tòa quáng mạch suýt chút nữa đã vây chết hắn.

- Cũng không biết những quan tài đá kia thế nào rồi.

Lâu như vậy rồi, tin tức liên quan tới hoàng lăng dưới lòng đất như bị phong toả vậy, khiến cho người ngoài không biết quá rõ.

Thiên Cơ các bán tin tức này ra với cái giá cực cao, giá cả không kém hơn tin tức về linh dược mà Giang Thần muốn tìm là bao.

Đầu tiên Giang Thần tiến vào Chu Tước thành, phát hiện ra ở trong thành còn lâu mới náo nhiệt như lần trước hắn đến.

Rất nhanh, hắn lại phát hiện ra mình không thấy được những người trẻ tuổi đâu nữa.

Người trong thành nhìn thấy hắn rất là kinh ngạc, có người hỏi hắn:

- Thiếu niên, chuyện lớn như tỷ thí Thánh Viện ngươi không đi tham gia trò vui mà còn tới nơi này làm gì?

- Không phải còn chưa bắt đầu sao?

Theo tính toán của Giang Thần vẫn còn có thời gian nửa tháng nữa, vì lẽ cũng không phải quá lo lắng.

Nhưng mà, ngày là tính từ ngày hắn bị nhốt, vì lẽ đó sẽ có chút sai lệch.

- Ồ, ta không biết ngươi tính toán ngày tháng thế nào, chỉ là, tỷ thí sơ tuyển Thánh Viện đã bắt đầu, thời hạn là ba ngày, hiện tại dường như đã là ngày thứ hai rồi.

- Cái gì?

Nghe thấy bọn họ nói như thế, Giang Thần ngồi không yên, lập tức mang theo Bạch Linh ra khỏi thành, dùng hết tốc lực phi hành.

Tin tức này đã quấy rối kế hoạch của hắn, vốn hắn định trước tiên trở về Thập vạn đại sơn báo bình an, lại trở về Thiên Đạo môn, sau đó cùng với người môn phái đồng thời tham gia tỷ thí Thánh Viện.

- Có lẽ sẽ tới kịp thôi.

Giang Thần tính toán thời gian lần trước cưỡi thuyền phi hành qua đó mất mấy ngày, hiện tại tốc độ phi hành của hắn và Bạch Linh phải nhanh hơn trước đó mấy lần.

Dưới trạng thái toàn lực như vậy, trước khi trời tối, Giang Thần đã tiến vào quốc cảnh của Đại Hạ vương triều.

- Nghỉ ngơi một chút đi.

Tốc độ như vậy Giang Thần rất là hài lòng, còn có thời gian cả đêm nữa, không cần phải lo lắng sẽ không đuổi kịp.

- Tránh ra! Mau tránh ra!

Ngay khi Giang Thần dự định tìm một chỗ để tìm hiểu tin tức thì phía sau truyền đến một đạo thanh âm có vẻ lo âu.

Giang Thần vừa định quay đầu lại thì đã bị Bạch Linh mang qua một bên.

Đồng thời, một chiếc thuyền phi hành dùng tốc độ khá nhanh xẹt qua vị trí mà hắn vừa đứng.

Chờ đến khi Giang Thần một lần nữa đứng vững thì thuyền buồm đã xuất hiện ở cuối tầm mắt của hắn.

Rất nhanh Giang Thần đã hiểu được, nếu như không phải Bạch Linh phản ứng đúng lúc thì hắn đã bị buồm thuyền đụng vào.

Chiếc thuyền này dùng hết tốc lực khởi động, không làm được chuyện muốn ngừng là có thể ngừng được.

Hắn có hiểu rõ nhất định đối với thuyền buồm, lại nghe thấy người trên thuyền nhắc nhở, cho nên trong lòng cũng không có bao nhiêu oán khí.
Chỉ là Bạch Linh nổi giận đùng đùng, đang muốn đi phá huỷ thuyền buồm kia.

Giang Thần động viên nó vài câu, lại tán dương biểu hiện vừa nãy của nó, đồng ý lát nữa chạy tới mục tiêu sẽ mua cho nó mật ong khao quân.

Lúc này sự phẫn nộ của Bạch Linh mới lắng lại.

- Qua đó xem một chút.

Thuyền đậu ở chỗ này, lại là phương hướng mà Giang Thần muốn đi, vì lẽ đó hắn lập tức bay qua đó.

Có điều, hắn lấy ra một cái mặt nạ mang lên trên mặt, không muốn bị người ta nhìn ra.

Sau khi tất cả mọi người đều cho rằng hắn đã chết đi, cho nên trong lòng hắn có kích động muốn chơi đùa một chút.

Cùng lúc đó, ở trên boong thuyền của thuyền buồm, một đám người trẻ tuổi cũng đang kịch liệt thảo luận.

- Rốt cuộc có đụng vào người hay không vậy?

- Không chắc chắn lắm, có điều không nghe thấy âm thanh, hẳn là đã né tránh được.

- Đầu thuyền không có tổn hại, nhất định không ai đụng vào.

- Có điều dường như người kia đã bị dọa cho phát sợ, một lát nữa bồi thường chút cho hắn đi.

Mặc dù là sôi nổi nghị luận, nhưng quyền lên tiếng vẫn là ở trên người một đôi nam nữ đang ở chính giữa.

Người nói muốn bồi thường Giang Thần chính là nữ tử trong đó, khuôn mặt của nàng không quá tuyệt mỹ, có chút êm dịu, ngũ quan lại rất là tinh xảo.

Một thân mặc áo bào đen bó sát người, bao phủ vóc người đầy đặn của nàng.

Y phục và kiểu tóc của nàng có khác biệt rất rõ ràng với người ở bên cạnh, giống như là người hai nước đứng chung một chỗ vậy.

- Hương Hương công chúa, ngươi quá ngây thơ rồi.

Tên thanh niên anh tuấn bên người nàng nói:

- Lòng người hiểm ác, nếu như chúng ta biểu hiện quá mềm yếu thì nhất định người kia sẽ lừa chúng ta.

- Sao?

Hương Hương công chúa không rõ vì sao, vẻ mặt rất là mờ mịt.
- Công chúa điện hạ, Vân sư huynh nói không sai.

- Trước tiên chúng ta nên hung ác với hắn chút, sau đó lại cho hắn chỗ tốt, nếu không trực tiếp cho chỗ tốt thì sẽ bị hắn giở công phu sư tử ngoạm ra đó.

- Được rồi.

Hương Hương công chúa không có chủ kiến gì, nghe những người khác đều nói như vậy, nàng cũng đồng ý.

- Công chúa, người kia đã tới đây.

Một nha hoàn chạy tới.

- Công chúa, chuyện này giao cho chúng ta đi.

Đám người Vân sư huynh lập tức nhìn về phương hướng phía đuôi thuyền, rất nhanh, Giang Thần cưỡi Bạch Linh đã xuất hiện ở trong tầm mắt của bọn hắn.

- Hổ biết bay hay sao?

Vừa nãy trời tối, bọn họ không thấy rõ Giang Thần bay thế nào, vẫn còn tưởng rằng đối phương có đạo cụ phi hành, lại không nghĩ rằng là một con hổ có một đôi cánh.

- Mắt mũi của ngươi để đâu vậy? Không biết nhìn đường, có biết nếu như đụng hỏng thuyền buồm của chúng ta ngươi sẽ phải đền bù bao nhiêu không?

Sau khi kinh ngạc, bọn họ không quên chuyện vừa nãy đã thương lượng kỹ càng, một người trong đó đứng ra đánh trận đầu, hét lớn một tiếng với Giang Thần.

Giang Thần nhíu nhíu mày, hoá ra những người này dừng lại không phải là chuẩn bị xin lỗi hay sao?

Hắn lắc đầu một cái, không có thời gian nhàn nhã những người này, hắn không nói một lời rời đi.

Chuyện này không ngờ lại vượt ra ngoài dự liệu của đám người ở trên thuyền.

Hương Hương công chúa không nhìn thấy rõ người ở trước mắt, vẻ nghi ngờ trên mặt càng ngày càng sâu.

- Buổi tối lại mang mặt nạ, có khả năng đi làm cái việc gì đó không muốn để cho người khác biết được, không tiện lộ diện.

Vân sư huynh lúng túng giải thích.

Hương Hương công chúa nửa tin nửa ngờ, thuyền buồm lần nữa được khởi động.

Tốc độ của thuyền buồm còn đó, cũng không lâu lắm, bọn họ lại nhìn thấy Giang Thần cưỡi Bạch Linh phi hành.

Không chờ những người khác mở miệng, Hương Hương công chúa nói ra băn khoăn trong lòng, nói:

- Vị bằng hữu này, vừa nãy không thấy ngươi ở đó, suýt nữa đã xông tới, thật không phải. Ta thấy phương hướng ngươi đi cũng giống như chúng ta, không bằng lên trên thuyền của chúng ta đi.

Giang Thần vừa nghe, có chút động lòng.

Dùng tốc độ của thuyền, sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời giờ.

- Được rồi.

Giang Thần cũng không từ chối mà cùng Bạch Linh nhảy lên trên boong thuyền.

Bạch Linh không cần phải bay thu hồi cánh lại, nói đúng ra, là cánh biến mất không còn tăm hơi, nếu không phải vừa nãy tận mắt nhìn thấy thì người trên thuyền sẽ không tin tưởng lại có một con hổ như vậy.

- Bằng hữu, đây là chiến sủng gì vậy? Thần kỳ như vậy sao?

Vị Hương Hương công chúa kia cũng bị Bạch Linh hấp dẫn.

Có điều Bạch Linh không quá thích nàng, sau khi nàng đến gần lại nhếch miệng hừ một tiếng.

- Nó không thích người sống.

Giang Thần giải thích một câu.

Trong lòng hắn rất rõ ràng, Bạch Linh là người thù dai, trách chiếc thuyền này suýt chút nữa đã đụng vào mình.

Chương 190: Truy Phong Kiếm Của Ta

Hương Hương công chúa thấy hắn không có ý tứ giao lưu cũng không miễn cưỡng, nàng gật đầu ra hiệu một hồi, lại nói:

- Bằng hữu, thuyền còn hai canh giờ nữa sẽ tới Đại Hạ kinh thành, xin cứ tự nhiên.

Trên boong thuyền có bày ghế dựa, Giang Thần chưa ngồi được bao lâu thì một nha hoàn đã bưng tới điểm tâm và nước trà.

Giang Thần nghe ra, người vừa nhắc nhở hắn chính là người nha hoàn này.

Đám người Vân sư huynh bên kia nhìn thấy Giang Thần không để ý tới Hương Hương công chúa, cao ngạo vô cùng, ngay cả mặt nạ cũng không lấy xuống, cho nên trong lòng rất bất mãn.

Có điều Hương Hương công chúa cũng không nói cái gì, cho nên bọn họ cũng không tiện đứng ra khó dễ.

Rất nhanh, những người này đã quăng khúc nhạc dạo này ra sau đầu, quên lãng Giang Thần, bắt đầu uống rượu nói chuyện vui vẻ ở dưới ánh trăng sáng rõ.

Giang Thần nghe một lúc mới phát hiện ra người nói chuyện đều là mấy người vừa nãy đã rầy la mình.

Nữ tử mời hắn lên thuyền chỉ lẳng lặng nghe, rất ít khi xen miệng vào, thế nhưng vẻ mặt lại si mê, cảm thấy rất hứng thú đối với nội dung mà bọn họ nói.

Có điều, Giang Thần phát hiện ra nội dung bọn họ nói đơn giản chính là chỗ lợi hại của thập đại tông môn Hỏa vực, hay là chuyện cũ của một ít thiên tài trên Tân hỏa bảng.

Nữ tử tên là Hương Hương công chúa trông mong không thôi, đặc biệt là khi biết Lữ Phi lấy đao pháp nổi danh ở trên Tân hỏa bảng tuyên bố muốn đánh bại tất cả kiếm khách ở trên tỷ thí Thánh Viện, muốn làm cho đao đạo danh chính ngôn thuận thượng đài, hai mắt của nàng sáng lên, hận không thể lập tức nhìn thấy đối phương.

Giang Thần đã gần như hiểu rõ, hẳn Hương Hương công chúa này là công chúa của đế quốc nào đó trong Hỏa vực, lần thứ nhất đi xa nhà, đối với bên ngoài cảm thấy rất hứng thú, yêu thích kết giao bằng hữu.

Mà đám người kể chuyện cho nàng, thỉnh thoảng có thể nghe thấy bọn họ khoe khoang, nói sau khi đến kinh thành sẽ dẫn kiếm cho nàng một vị bằng hữu đứng trong một trăm vị trí đầu trong Tân hỏa bảng.

Hương Hương công chúa vô cùng cao hứng, đưa cho người tên là Lưu Bằng không ít nguyên thạch coi như là cảm ơn.

Nhìn thấy tình cảnh này, Giang Thần khẽ cau mày.

Rõ ràng mấy người này đã coi vị công chúa này là người dễ gạt đồ, trong lúc trò chuyện ngắn ngủi đã được đưa ra không ít đồ vật.

Giang Thần gọi vị nha hoàn kia tới, hỏi rõ việc này.

- Công chúa là như vậy, rất phóng khoáng, sẽ không bạc đãi bằng hữu.

Nha hoàn nói.

- Vấn đề là người khác sẽ coi nàng là kẻ ngu ngốc đó.

Giang Thần nói.

Một lát sau, hắn lại cảm giác mình rất buồn cười, người khác còn không lo lắng, hắn lại ở đây suy nghĩ lung tung.

Không biết từ lúc nào Bạch Linh đã nằm nhoài trên boong thuyền mà ngủ, tư thế ngủ luôn duy trì sự đề phòng, một khi có gió thổi cỏ lay sẽ lập tức tỉnh lại.

- Vân Hiểu sư huynh ở bên trong đám kiếm khách cũng rất lợi hại, đứng hàng đầu trong Tân hỏa bảng, sẽ cho Lữ Phi kia biết vũ khí đứng đầu chỉ có thể là kiếm mà thôi.

Vị Lưu Bằng kia là người tích cực nhất, nói cũng rất là khuếch trương.

- Không sai, cường giả trên Thanh vân bảng Hỏa vực chúng ta có hơn một nửa là sử dụng kiếm, công chúa, chuyện Hắc Long thành ta vừa mới nói với công chúa, công chúa còn nhớ chứ?

Hương Hương công chúa gật gật đầu, nói:

- Là về vị Giang Thanh Vũ kia sao? Là người có nhi tử bị đoạt Thần mạch hay sao?

Giang Thần vốn không muốn nghe tiếp lại có hứng thú, hắn vểnh tai lên lắng nghe.

- Đúng, có thể nói Giang Thanh Vũ là kiếm khách số một số hai, một người một ngựa làm cho cả Hắc Long thành không làm gì được hắn. Công chúa thử suy nghĩ một chút xem hắn lợi hại bao nhiêu chứ? Mà hiện tại Vân Hiểu sư huynh so với Giang Thanh Vũ lúc còn trẻ cũng không kém là bao.

Lưu Bằng nói.

Vân Hiểu an vị ở bên cạnh công chúa, nghe thấy hắn nói như thế lại chỉ cười nhạt.

- Vân Hiểu sư huynh, ngươi bộc lộ tài năng, để công chúa nhìn một chút đi.

Hương Hương công chúa vừa nghe lời này, trên mặt tràn ngập vẻ chờ mong.

- Được rồi.Vân Hiểu đi tới nơi rộng rãi trên boong tàu, trên tay cầm một thanh linh kiếm cấp hai.

Vốn hắn muốn nhìn một chút xem người tự xưng là không kém phụ thân lúc còn trẻ lợi hại bao nhiêu, nhưng mà nhìn thấy thanh linh kiếm cấp hai này, vẻ mặt của hắn có chút quái dị.

- Truy phong kiếm: Phong Lôi Hỏa Pháo!

Bởi vì không có kẻ địch, Vân Hiểu cố gắng làm tốt nhất mỗi một chi tiết nhỏ, động tác tao nhã, kiếm thức rất tiêu sái.

Trong nháy mắt xuất kiếm, kiếm pháp đột nhiên biến đổi, vừa vội lại mạnh mẽ, ánh kiếm xẹt qua ở trong trời đêm, chỗ mũi kiếm hướng về, lực lượng kinh người như đạn pháo nổ vang, rất là chói tai.

Sau khi kiếm hạ xuống, kình khí sản sinh ra đã làm cho cái bàn lật tung.

- Kiếm tốt!

Lưu Bằng kêu lên.

Chiêu này là thứ mà đám người Lưu Bằng không có cách nào làm được, võ học của Hương Hương công chúa không cao, không nhìn ra chỗ tinh diệu trong đó, chỉ cảm thấy rất là lợi hại.

- Đáng tiếc Truy phong kiếm của Vân Hiểu sư huynh bị người ta đánh cắp, chỉ có thể cầm linh kiếm cấp hai dùng tạm, nếu không thì một kiếm này sẽ càng lợi hại hơn nữa.

Lưu Bằng ra vẻ đáng tiếc nói.

- Sao?

Hương Hương công chúa không biết điểm ấy, có chút giật mình, nói:

- Như vậy không phải ngày mai tỷ thí Thánh Viện Vân Hiểu sư huynh sẽ phải chịu thiệt sao?

- Cái này cũng là chuyện bất đắc dĩ mà thôi.

Vân Hiểu cười cười, cũng không phản bác lời này của nàng.

- Chuyện này không thể được, Ngọc nhi, mang một thanh linh kiếm cấp bốn đến đây.

Hương Hương công chúa nói.

Vân Hiểu và Lưu Bằng lẫn nhau một chút không để lại dấu vết nhìn, trong lòng khó nén kích động, miệng nở một nụ cười mừng rỡ.

- Công chúa, thứ này quá quý trọng.
Vân Hiểu cố gắng nói ra một câu như vậy, tránh cho nàng sẽ nghĩ khác.

- Là một kiếm khách, bội kiếm rất là quan trọng, Vân Hiểu sư huynh, đại chiến ngày mai sắp tới, làm sao có thể chịu thiệt ở trên vũ khí được chứ?

Hương Hương công chúa không nghe ra được, vẫn cố ý muốn đưa kiếm cho hắn.

Cuối cùng, Vân Hiểu ra vẻ miễn cưỡng nhận lấy.

- Ha ha ha ha!

Đúng vào lúc này, tiếng cười rất không hài hòa khiến cho người trên boong thuyền cả kinh.

Mọi người nhìn về phía Giang Thần, không hiểu tại sao hắn lại cười.

- Mấy con mèo con chó không biết ở đâu ra lại ở đây giả vờ giả vịt lừa gạt bảo vật của người khác, thực sự là buồn cười.

Giang Thần vẫn không nhịn được, mặc kệ kết quả ra sao, hắn đều muốn xen vào một chút.

Lời này vừa nói ra, đám người Vân Hiểu và Lưu Bằng cùng nhau biến sắc.

- Ngươi nói nhăng nói cuội gì đó?

Lưu Bằng tức giận không thôi, lớn tiếng quát một câu.

- Kiếm pháp của ngươi, linh kiếm cấp hai rất xứng đôi với ngươi, ngươi lại mang mình so với Giang Thanh Vũ, thực sự là nực cười.

Giang Thần cười lạnh nói.

Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu làm cho hắn mở miệng.

Một kiếm vừa nãy ở trong mắt của hắn, suýt chút nữa đã làm cho hắn phun trà trong miệng ra ngoài.

Vốn tưởng rằng Vân Hiểu khoe khoang như vậy sẽ thật sự có chút tài mọn, thế nhưng hắn lại không nghĩ rằng sẽ là kết quả như vậy.

Không phải hắn nói mạnh miệng, một kiếm đó của Vân Hiểu, dù hắn nắm tay phải cũng có thể đỡ được.

- Công chúa, xem ra ngươi tặng ta linh kiếm đã dẫn tới đố kỵ, thanh kiếm này, ta không nên lấy thì hơn.

Con mắt của Vân Hiểu hơi nheo lại, lửa giận trong lòng ngột ngạt, trả lại linh kiếm cấp bốn cho nàng.

Thủ đoạn này rất cao minh, Hương Hương công chúa không tiếp kiếm mà nhìn Giang Thần, nói:

- Bằng hữu, ta cam tâm tình nguyện đưa kiếm.

- Người bị lừa gạt thường thường đều cam tâm tình nguyện, khi tên lừa đảo mới bị vạch trần thường thường sẽ bảo vệ tên lừa đảo, mà người như vậy thường thường sẽ bị lừa rất thảm.

Giang Thần chậm rãi đi tới, nói:

- Kiếm vừa nãy, kỳ thực chẳng qua ngươi chỉ cảm thấy uy lực lớn, chỗ lợi hại ở đâu, ngươi cũng không biết, chỉ cảm thấy bất phàm sau khi những người này nói ra mà thôi.

Hai câu này khiến cho Hương Hương công chúa sửng sốt, cẩn thận suy nghĩ lời này của hắn.

- Ta biết ngươi sao?

Ánh mắt của Vân Hiểu sắc bén giống như muốn xuyên thủng mặt nạ, nhìn thấy khuôn mặt của Giang Thần vậy.

- Hừ, Vân Hiểu sư huynh chính là người xếp thứ một trăm ba mươi tư trên Tân hỏa bảng, bên trên vạn người, ngươi có thành tựu gì chứ? Xếp hàng thứ mấy? Mau xưng tên ra!

Lưu Bằng kêu gào nói, vừa nãy cũng là tên này mắng Giang Thần không có mắt.

Giang Thần nở nụ cười không tên, nói:

- Bao nhiêu sao? Để ta nghĩ lại chút xem sao, là năm mươi mấy gì đó?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau