THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 181 - Chương 185

Chương 181: Vạn Dặm Độc Hành (5)

Chuyện Hỏa Nguyên quả đã làm cho Giang Thần càng có tự tin đi ra khỏi Vạn thú vực.

Hắn bỗng nhiên ý thức được sở dĩ người khác cảm thấy Thần du cảnh không có cách nào rời khỏi nơi này là có hai nguyên nhân.

Một trong số đó, Thần du cảnh không biết bay, gặp phải nơi hiểm yếu thì chỉ có thể dừng lại nhìn mà thôi.

Thứ hai, không có cách nào thu nạp được năng lượng thiên địa, đây là điểm trí mạng nhất.

Nhưng hai vấn đề này đối với Giang Thần mà nói lại không tồn tại, đặc biệt là hiện tại Bạch Linh cũng đã biết bay, cho nên muốn đi ra Vạn thú vực, tỷ lệ so với những người khác còn lớn hơn rất nhiều.

Có điều hắn cứ lạc quan như vậy cho đến khi gặp một thứ, nhìn như chiến hào lớn do thiên nhiên hình thành.

Ở hai bên một bờ sông lớn đều có sương mù bao phủ.

Vừa bắt đầu, Giang Thần không để ở trong lòng, định bay qua.

Nhưng mà sau khi tiến vào sương trắng, hắn lập tức cảm giác được cảm giác nguy hiểm mãnh liệt, làm cho hắn và Bạch Linh sợ tới mức lập tức trở về mặt đất.

Ngẩng đầu nhìn lên, bên trong sương trắng có một đầu quái vật khổng lồ đang lăn lộn, như ẩn như hiện, không thấy rõ toàn cảnh.

Nhưng mà khí tức kinh khủng kia nhất định là yêu thú thần cấp không thể nghi ngờ.

Tình huống như vậy không phải Giang Thần chưa bao giờ gặp, không qua được từ không trung thì hắn sẽ nghĩ biện pháp từ mặt đất.

Mặc dù nói Vạn thú vực không có cầu nối, có điều dựa vào tốc độ của Bạch Hổ, có thể thừa thế xông lên, đạp lên trên mặt nước chạy đến bờ bên kia.

Có điều mấy ngày nay bởi vì có kinh nghiệm ở Vạn thú vực cho nên Giang Thần đã trở nên cẩn thận hơn trước đó.

Ngăn cản Bạch Linh đang nóng lòng muốn thử, hắn lại ném ra thi thể một đầu yêu thú từ trong nạp giới, dùng sức ném vào trong nước.

Yêu thú nặng mấy trăm cân, có vô số bọt nước bắn lên, sau đó nhanh chóng chìm nghỉm.

Chỉ là còn chưa hoàn toàn chìm xuống thì Giang Thần và Bạch Linh đã phát hiện ra dưới đáy nước có một bóng đen xuất hiện, dùng tốc độ cực nhanh nuốt chửng yêu thú.

Chợt, mặt nước khôi phục lại vẻ yên lặng, như là chưa từng xảy ra chuyện gì vậy.

Giang Thần và Bạch Linh trợn mắt há hốc mồm.

Giang Thần phân tán thần thức của chính mình, bởi vì bị sương trắng và nước sông ảnh hưởng cho nên hắn chỉ có thể cảm ứng được khí tức, không có cách nào nhìn rõ ràng toàn cảnh của yêu thú.

Dưới sông không chỉ có một con quái ngư như vừa nãy, mà bên trong sương trắng lại có một con chim có thể tích có thể so với núi cao.

- Đi vòng đi.

Đến lúc này, Giang Thần vẫn còn chưa ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc, hắn dự định sẽ đổi đường khác với Bạch Linh.

Cũng không lâu sau hắn đã phát hiện ra hai bên trái phải không có đường đi, không biết con sông này dài bao nhiêu, hơn nữa mặc kệ đi về thượng lưu hay là hạ lưu thì sương trắng đều nồng nặc đến mức mặt đất đều bị che kín.

Hắn trở lại chỗ cũ, chỉ có tình hình ở nơi này mới hơi hơi tốt một chút mà thôi.

- Chẳng trách mọi người đều nói Vạn thú vực hung hiểm, đây chính là tuyệt cảnh rồi.

Giang Thần không qua được thì càng không cần phải nói tới các Thần du cảnh khác.

Thực sự không có cách nào, Giang Thần chỉ có thể quay đầu, đi tới những phương hướng khác.

Thế nhưng hắn đã đi được một đoạn thời gian, cũng không muốn từ bỏ như vậy, quan trọng nhất chính là ai biết những phương hướng khác có thể cũng có tình huống như vậy hay không chứ?

- Xông qua từ không trung sao?

Giang Thần nghĩ.

Trong nước có vô số quái ngư, trên không trung chỉ có một con chim lớn mà thôi.

Bờ bên kia, bầu trời vẫn là sương mù màu trắng mông lung như cũ, không nhìn thấy tận cùng, chuyện này lại để cho Giang Thần do dự không quyết định được.

Bỗng nhiên Bạch Linh đưa ra quyết định, quơ quơ đầu với hắn.

- Ngươi ngăn cản hắn? Ta sẽ nhân cơ hội đi qua?Giang Thần hỏi.

Bạch Linh gật đầu một cái.

- Không được, mặc dù ngươi biết bay, thế nhưng người ta là bá chủ không trung, ta hoài nghi nó có huyết thống cực mạnh.

Giang Thần nói.

Móng vuốt của Bạch Linh dùng sức vỗ một cái, không phục lắm, chủ động vọt vào trong sương trắng.

Trong lòng Giang Thần run lên, chỉ lo Bạch Linh có chuyện, cho nên lập tức đuổi theo sát sau lưng nó.

Sương trắng tới mức đưa tay không thấy được năm ngón, Giang Thần tìm kiếm khắp nơi cũng không thấy được bóng dáng của Bạch Linh đâu.

Bỗng nhiên, hắn phát hiện ra trước mắt có đồ vật xẹt qua, hắn vừa nhìn thì phát hiện ra là một phần thân thể của chim lớn, nhưng lại chiếm cứ tất cả tầm mắt của Giang Thần, một cái lông chim có đầu lớn, hình dáng giống như vảy vậy.

Trong lúc hắn nghi hoặc thì một tiếng hổ gầm truyền đến, mang theo sự phẫn nộ va không cam lòng.

Giang Thần không để ý tới quá nhiều, lấy Xích tiêu kiếm ra đâm một cái.

Dưới một kích toàn lực, nhưng mà chỉ kéo xuống được một cái lông chim, đồng thời mình thì bị một luồng lực lượng đáng sợ đàn hồi lại, đánh hắn từ trên không trung đập xuống mặt đất, đập ra một cái hố to.

Cũng không lâu sau, Bạch Linh hạ xuống theo, trên người cũng đầy rẫy vết thương, hai mắt đỏ chót.

- Ta bảo ngươi đừng lên ngươi còn không tin.

Giang Thần tức giận nói.

Bạch Linh rất oan ức kêu một tiếng, hỏi sao hắn không thừa dịp cơ hội như vậy mà đi qua cơ chứ?

- Thân thể của con chim lớn kia hầu như đã ngăn cản đường đi, không qua được.

Giang Thần nói.

Có một tin tức tốt là, Giang Thần đã biết lai lịch của yêu thú này là gì.

Con chim lớn này có huyết thống của Côn Bằng, chính xác tên là Thôn Thiên điểu, từ quái ngư giữa sông hóa thành.

Khu vực ở trước mặt này, cho dù là lục địa hay là bầu trời cũng có thể nói là cấm địa, dựa vào man lực không có cách nào xuyên qua được.
Có điều Giang Thần đã nghĩ ra được một biện pháp, căn cứ vào hiểu biết của hắn, Thôn Thiên điểu tâm tính ôn hòa, đây cũng là nguyên nhân mà hắn và Bạch Linh còn sống sót.

Còn có một chút nữa, đó là Thôn Thiên điểu rất thích ăn trái cây.

Trong nạp giới của hắn vừa vặn có một lượng lớn Hỏa Nguyên quả.

Suy nghĩ một chút, hắn bất đắc dĩ lôi kéo Bạch Linh lần nữa tiến vào bên trong sương trắng, không chờ công kích đến thì hắn đã lấy ra Hỏa Nguyên quả trước.

Động tĩnh điên cuồng của Thôn Thiên điểu ngừng lại.

- Chúng ta không có ác ý, chỉ là muốn mượn đường qua đường mà thôi.

Giang Thần nhìn thấy đã có hiệu quả, hắn lại lấy ra càng nhiều Hỏa Nguyên quả hơn nữa.

Đùng!

Một tiếng giòn vang xuất hiện, thân thể to lớn của Thôn Thiên điểu xảy ra biến hóa, như đã biến mất không còn tăm hơi.

Giang Thần biết đây là Thôn Thiên điểu đang biến hóa.

Bởi vì có huyết thống của Côn Bằng, có thể chuyển đổi từ chim và cá, vừa nãy thứ Giang Thần và Bạch Linh đối mặt chính là nửa chim nửa cá.

Lúc này nó đã biến thành chim, lông cánh vừa dài lại vừa rộng, thân thể tinh tế, toàn thân lập loè ánh xanh, nhìn cao quý mà lại tao nhã.

Thôn Thiên điểu bay đến đây, sau đó nhìn chằm chằm vào Hỏa Nguyên quả trong tay của Giang Thần, rồi lại dùng ánh mắt tràn ngập địch ý nhìn Bạch Linh.

- Hừ!

Bạch Linh không cam lòng yếu thế, nhe răng nanh với nó, không thèm để ý tới uy hiếp của nó.

- Ngươi vẫn còn muốn tìm cái chết sao?

Giang Thần nhìn Thôn Thiên điểu sắp biến đổi trở lại, vội vã vỗ đầu Bạch Linh một cái.

- Ô ô.

Bạch Linh rất oan ức, vừa rồi nó mới động thủ một chút với Thôn Thiên điểu, một chút lợi cũng không chiếm được, còn bị chật vật trục xuất ra khỏi nơi này.

Giang Thần chủ động ném Hỏa Nguyên quả qua đó, Thôn Thiên điểu dùng miệng tiếp lấy, rất nhanh trái cây đã hòa tan, như nước mát chảy vào trong miệng của nó.

Sau đó đã nhìn thấy Thôn Thiên điểu vui vẻ kêu một tiếng, đảo quanh Giang Thần, yêu cầu càng nhiều Hỏa Nguyên quả hơn nữa.

Giang Thần đưa ra càng nhiều Hỏa Nguyên quả hơn, đồng thời đi về phía trước sương trắng, mà Thôn Thiên điểu cũng không ngăn cản.

Khi sắp tới bờ bên kia, Thôn Thiên điểu đột nhiên hét lên một tiếng, ngăn cản Giang Thần và Bạch Linh.

Giang Thần cả kinh, vừa nãy gần như hắn đã cho nó một nửa Hỏa Nguyên quả, lẽ nào con chim này còn muốn đổi ý hay sao?

Điều không nghĩ tới chính là, Thôn Thiên điểu dùng mỏ nhọn của mình tự cắt vào da thịt, đưa một giọt máu tươi màu vàng rực rỡ ném cho Giang Thần.

- Tinh huyết?

Giang Thần vừa mừng vừa sợ, hắn vạn lần không nghĩ tới Thôn Thiên điểu lại hiểu đạo nghĩa như vậy, còn biết báo đáp lại.

Máu tươi của yêu thú Thần cấp, giá trị vượt xa tất cả Hỏa Nguyên quả, chứ đừng nói chi là hắn mới chỉ đưa ra một nửa.

Nhìn Giang Thần tiếp nhận, Thôn Thiên điểu rời khỏi trước mặt hắn, trở lại trong sương trắng.

- Thấy không, bạo lực không thể giải quyết được tất cả.

Hóa giải nguy cơ, còn có thu hoạch không nhỏ, chuyện này làm cho Giang Thần rất là đắc ý.

Bạch Linh trợn tròn mắt, như là đang nói nếu như ngươi sớm làm như vậy thì cũng không tới mức toàn thân là thương thế như vậy.

Chương 182: Vạn Dặm Độc Hành (6)

Thời gian như nước chảy, có thể hòa tan bất kể thứ gì.

Khoảng cách lúc Vạn thú vực kết thúc đã được ba tháng, chuyện có liên quan tới Giang Thần đã không có người nào nhớ được nữa.

Hiện tại, tất cả mọi người trong Hỏa vực đều đang chuẩn bị nghênh đón tỷ thí Thánh Viện đến.

Từng thanh niên tuấn kiệt liều mạng cố gắng tu luyện.

Hiệu quả rèn luyện ở Vạn thú vực bắt đầu bạo phát, trong thế lực khắp nơi thỉnh thoảng truyền ra tin tức, nói đệ tử của môn phái nào đó gần đây đột phá, cảnh giới lại tăng lên một tầng.

Có điều nếu nói người làm cho mọi người chú ý nhất vẫn là những thiên tài đã sớm nổi danh kia, những người này đều là tồn tại năm mươi người đứng đầu trên Tân hỏa bảng.

Ví dụ như Đại sư huynh Dịch Thủy Hàn của Quy Nhất kiếm phái. Khi còn ở Vạn thú vực một người một ngựa, thâm nhập hiểm địa, sau khi rèn luyện kết thúc lại chuyên tâm tìm hiểu, Quy nhất kiếm đạo tinh tiến không ít.

Mặt khác, người cùng Dịch Thủy Hàn được xưng là tam đại kiếm khách trẻ tuổi Hỏa vực là hai người Phong Chi Ngân, Cao Tiệm Ly cũng có tiến bộ không nhỏ, cũng đã đứng vào hai mươi vị trí đầu ở trên Tân hỏa bảng.

Đương nhiên, người mọi người quan tâm nhất vẫn là mười người đứng đầu của Tân hỏa bảng.

Ai cũng biết, tiêu chuẩn tiến tu Thánh Viện sẽ được chọn ra ở trong mười người này.

Có điều, vốn Ninh Hạo Thiên đầu bảng Tân hỏa bảng bởi vì đã đạt đến Thông thiên cảnh, những người khác không thể so sánh cho nên chủ động lui ra Tân hỏa bảng, bắt đầu cố gắng xung kích Thanh vân bảng.

Vị trí đầu bảng này vẫn trống không, bởi vì năm người đứng đầu đều không quan tâm tới xếp hạng.

Những người này kiêu căng tự mãn, không muốn tranh thứ tự mà Ninh Hạo Thiên để lại, ngược lại cũng bắt đầu cố gắng xung kích Thông thiên cảnh, nghe nói lúc tỷ thí Thánh Viện cũng sẽ không xuất hiện.

Cứ như vậy, người thứ sáu đến người thứ mười trên Tân hỏa bảng đã trở thành tiêu điểm.

Tam hoàng tử đứng thứ tám Tân hỏa bảng rất được hoàng đế sủng ái, sau khi Vạn thú vực kết thúc đã được ban thưởng một viên Sinh Sinh tạo hóa đan.

Nghe đồn sau khi ăn vào linh đan, hắn đang bế quan củng cố cảnh giới, muốn đại triển thân thủ ở trên tỷ thí Thánh Viện.

Nhưng mà, điểm khiến cho người ta nghi hoặc nhất chính là, Lý Tuyết Nhi đứng đầu bảng Mỹ Nhân bảng có tiếng tăm cực cao, trong khoảng thời gian này lại không có tin tức gì truyền tới.

Khi mọi người khí thế hừng hực vì tỷ thí Thánh Viện mà cố gắng thì ai cũng không tin tưởng được ở Vạn thú vực, tiến bộ của Giang Thần so với bất kỳ người nào còn nhanh hơn nhiều.

Có Hỏa Nguyên quả và tinh huyết của Thôn Thiên điểu, cảnh giới của hắn dễ dàng đột phá, trở thành Thần du cảnh trung kỳ nhập môn.

Thần huyệt trong cơ thể từ mười cái biến thành mười sáu cái.

Đây cũng không phải là cái Thần mạch thứ sáu của hắn thức tỉnh, mà là trên cơ sở năm cái Thần mạch trước đó, mỗi lần cảnh giới đột phá, số lượng thần huyệt có thể ngưng tụ ra đều nhiều hơn so với những người khác.

Trước đó đạt tới hậu kỳ đỉnh cao là có thể ngưng tụ ra ba cái, hiện tại là trung kỳ nhập môn là sáu cái, đã tăng lên gấp bội.

Khó có thể tưởng tượng ra được sau khi Thần mạch hoàn toàn khôi phục, hiệu quả của Cửu Tiêu Thần mạch sẽ hoàn toàn bày ra thì sẽ có hiệu quả như thế nào.

Hiện tại Giang Thần đối mặt với yêu thú vương cấp đã không có bất kỳ áp lực gì nữa.

Có điều, Giang Thần chỉ cần nhìn Bạch Linh, vui sướng khi thực lực tăng lên sẽ trở nên rất bất đắc dĩ.

So với Bạch Linh, tốc độ trưởng thành của hắn không đáng giá được nhắc tới.

Hiện giờ Bạch Linh càng ngày càng mạnh, mặc dù nói điều này là bởi vì nguyên nhân còn chưa trưởng thành, thế nhưng hắn vẫn không nhịn được ước ao đố kỵ vì năng lực từ khi sinh ra đã có của yêu thú.

Mãi đến khi thành niên, loại tốc độ trở nên mạnh mẽ của Bạch Linh mới chậm lại, thực lực sánh ngang với yêu thú thần cấp.

Mấy lần nó còn muốn trở về tìm Thôn Thiên điểu báo thù.Đương nhiên Giang Thần không đồng ý, huống chi sau đó bọn hắn cũng đã gặp qua không ít yêu thú thần cấp, đều tương tự như Thôn Thiên điểu, hùng cứ một phương, trở thành chướng ngại vật.

Cũng không thấy Bạch Linh giết chết được mấy đầu.

Cũng may, tuy rằng những yêu thú thần cấp kia hung tàn hơn so với Thôn Thiên điểu, thế nhưng lại không có địa thế như lạch trời, cho nên hắn vẫn có phương pháp đi vòng qua.

Có điều nguy hiểm vẫn có, một lần Giang Thần và Bạch Linh cẩn thận từng li từng tí một cất bước ở bên trong vùng rừng rậm, tránh né một đám chim khát máu ở không trung.

Điều mà bọn hắn không nghĩ tới chính là, chướng khí trí mạng lại từ bốn phương tám hướng kéo đến.

Giang Thần và Bạch Linh không thể không đi tới không trung giao thủ cùng đám chim kia, lại bị đuổi giết mấy ngàn dặm.

Rốt cục, cứ chống đỡ mấy tháng ở trong hoàn cảnh cửu tử nhất sinh như vậy, rốt cuộc Giang Thần đã nhìn thấy ánh rạng đông.

Hắn đột nhiên ý thức được xác suất gặp phải yêu thú thần cấp đã giảm thiểu, chuyện này ý nghĩa hắn đã rời khỏi nơi sâu xa của Vạn thú vực.

Tin rằng không bao lâu nữa sẽ đến bên ngoài, đến lúc đó còn có thể càng thêm ung dung hơn nữa.

- Mấy ngày nay ăn thịt thú quỷ cấp tới mức sắp ói ra rồi, yêu huyết cũng có được không ít, sau khi rời khỏi đây an tâm tu luyện một quãng thời gian, cảnh giới còn có thể nâng cao thêm một bước.

Giang Thần nằm trên đất cười ha hả, hồi tưởng lại kinh nghiệm mấy tháng nay, hắn có thể sống sót được tới lúc này cũng không dễ dàng.

Nhờ có Bạch Linh ở đây, nếu không phải hắn đã sớm chết không biết bao nhiêu lần rồi.

- Bạch Linh!

Tâm tình Giang Thần sung sướng, muốn nướng thịt khao thưởng Bạch Linh.

Kết quả phát hiện ra Bạch Linh không ở bên người, hắn ngược cũng không cảm thấy kỳ quái, cho rằng Bạch Linh đi săn bắn, không lâu lắm sẽ trở về.

Mà sự thực cũng như vậy, ngay khi Giang Thần thu thập trận pháp ẩn náu ở nơi dừng chân thì Bạch Linh đã nhanh chóng chạy tới.

Giang Thần nhìn thấy Bạch Linh có gì đó không đúng, gò má hai bên nhô lên, trong miệng có nhét không ít đồ vật.Cái đuôi phe phẩy, lại đang tranh công với Giang Thần, tiếp theo phun ra đồ vật trong miệng.

Là trứng!

Ba quả trứng chim to bằng nắm tay, điều khiến cho người ta kinh ngạc chính là, vỏ trứng là màu đỏ sậm, hoa văn trên mặt đang lưu động, toả ra tinh mang yếu ớt.

- Thứ tốt đấy, ngươi lấy được từ đâu vậy?

Giang Thần sáng mắt lên, đây là trứng chim của yêu thú thần cấp, vật đại bổ chân chính, so với yêu huyết và thịt thú còn tốt hơn rất nhiều.

Đầu của Bạch Linh lệch đi, nằm lên trên đất để lộ ra cái bụng, muốn Giang Thần xoa xoa.

- Đúng rồi, ngươi trộm trứng chim tới, vậy phụ mẫu nó đâu...

Giang Thần nhặt một quả trứng chim lên, nhíu nhíu mày, trong lòng sinh ra cảm giác không ổn.

- Chi!

Lời còn chưa dứt thì một tiếng kêu to cực kỳ chói tai vang lên ở trên bầu trời, to rõ mà sắc bén, màng nhĩ của Giang Thần cũng mơ hồ đau đớn.

Sau đó là cây cối và đá vụn nổ tung, cũng nhanh chóng áp sát về bên này.

- Lại là yêu thú thần cấp!

Giang Thần liếc mắt nhìn trứng chim trong tay, ánh mắt nhìn Bạch Linh mang theo vài phần u oán.

Bạch Linh vươn mình đứng dậy, khịt mũi một cái, vẻ mặt khá là xem thường, chạy đi về phía phát ra âm thanh.

Giữa lúc Giang Thần muốn đi theo thì Bạch Linh lại chạy trở về.

Khi đi ngang qua hắn cũng không dừng lại, chỉ là ánh mắt ra hiệu cho hắn chạy mau theo mình.

Đầu óc Giang Thần mơ hồ, mãi đến khi thấy hai cái bóng lớn trên mặt đất thì hắn mới biết đây chính là hai con yêu thú thần cấp, một công một mẫu.

- Thứ này quả thực là tai tinh gây rắc rối rồi!

Giang Thần mắng một tiếng, cái tay vẫn thành thật thu trứng chim vào nạp giới.

Tốc độ của hai con chim này rất nhanh, trước nay chưa từng có, Giang Thần không chạy nữa thì không kịp.

Hắn quyết định rất nhanh, lại lấy ra hai quả trứng chim, dùng hết toàn lực ném ra hai hướng hoàn toàn khác nhau.

Dùng lực lượng bây giờ của Giang Thần, trứng chim như một đạo lưu tinh bay ra ngoài.

Hai con chim quát to một tiếng, không để ý tới Giang Thần và Bạch Linh mà bay sang hai hướng đuổi theo trứng chim.

Chờ đến khi hai con chim ngậm trứng quay trở lại thì Giang Thần và Bạch Linh đã chạy xa không còn cái bóng đâu nữa.

Đương nhiên, còn một quả trứng chim không lấy về được nữa.

Điều mà hai con chim này không biết chính là, Giang Thần và Bạch Linh đang trốn ở phía dưới nham thạch cách đó không xa, không nhúc nhích, hoàn toàn thu khí tức lại.

Chương 183: Vạn Dặm Độc Hành (6)

Mãi cho đến khi hai con chim yêu thú thần cấp rời đi, Giang Thần mới cùng Bạch Linh nhảy ra khỏi nham thạch.

Bạch Linh làm như chưa từng xảy ra chuyện gì, dùng móng sau gãi ngứa cho mình, không nhìn ánh mắt u oán của Giang Thần.

Cũng may mà hữu kinh vô hiểm, còn thu hoạch được một quả trứng yêu thú thần cấp, Giang Thần cũng không tiện nói cái gì.

Không giống như trứng bình thường, chỉ là vỏ trứng cũng đã ẩn chứa năng lượng rất mạnh mẽ.

Một tay Giang Thần đập vào trứng, ăn lòng trắng trứng và lòng đỏ trứng, còn không liếm thứ dính vào vỏ trứng.

Chợt, Giang Thần lại cẩn thận thu vỏ trứng lại, đây là vật liệu có thể dùng để luyện chế linh đan đó.

Bạch Linh ở bên cạnh nhìn thấy tình cảnh này lại đánh bạo nhào tới chỗ hắn, đòi hỏi chỗ tốt.

Suy nghĩ một chút, Giang Thần khao thịt, làm cho Bạch Linh mừng rỡ không thôi.

Trong mấy ngày kế tiếp, thân thể Giang Thần rất ấm áp, không ăn không uống cũng không bị ảnh hưởng.

Tới ngày thứ tư, cả người bỗng nhiên nóng lên, thân thể lần nữa có tạp chất bị đẩy ra, dính nhơm nhớp, so với lần trước dùng linh đan đột phá tứ phẩm còn nhiều hơn.

Nhưng mà chuyện này lại làm cho Giang Thần bị dọa cho phát sợ, vốn hắn tưởng rằng tu luyện tới mức này, bản thân đã rời khỏi phàm thể, thế nhưng bây giờ hắn mới biết còn rất xa.

Có điều, sau khi tạp chất bị bức ra khỏi cơ thể, Giang Thần phát hiện ra đầu óc rất là tỉnh táo.

Trạng thái bình thường so với trạng thái đỉnh cao trước đây còn tốt hơn, vạn vật trong thế giới ở trong mắt hắn trở nên càng thêm trơn bóng nhẵn nhụi, sắc thái tươi đẹp hơn trước đó.

- Cái này, quá là thần kỳ rồi đó!

Giang Thần ngạc nhiên không thôi, hắn hít sâu một hơi, có thể phân biệt ra được mùi vị bùn đất và hương thơm của hoa cỏ rất rõ ràng.

Con mắt nhìn về phía một thân cây, trong đầu hiện lên tin tức về loại cây này, dù cho là không biết trước đây bao lâu hắn lơ đãng đọc được tin tức về loại cây này, tất cả hóa thành tri thức hiện ra ở trước mặt hắn.

- Thiên nhân hợp nhất? Đây là trạng thái thiên nhân hợp nhất!

Giang Thần nhớ tới mấy loại khả năng mà hắn đã từng đọc được trong quyển sách nào đó, trong đó có một loại chính là thiên nhân hợp nhất.

Đây là một loại ý cảnh tu hành cao thâm, nói không rõ, không nói được.

Nhưng mà rất nhiều chỗ tốt lại khiến cho vô số người ngóng trông.

Có điều, Giang Thần biết không phải mình chân chính nắm giữ thiên nhân hợp nhất, mà là hiệu quả do trứng chim mang đến.

Rốt cuộc là vĩnh cửu hay là tạm thời, Giang Thần còn không biết.

Nhưng hắn cần phải nắm chắc cơ hội này, chân chính đạt đến cảnh giới thiên nhân hợp nhất.

- Bạch Linh, giúp ta hộ pháp!

Giang Thần nói.

Nghe ngữ khí của hắn rất nghiêm túc, Bạch Linh không dám thất lễ, dùng toàn bộ tinh thần đề phòng tuần tra ở gần đó.

Giang Thần ngồi ở trên mặt nham thạch, nhắm mắt lại, ở dưới tình huống không phân tán, cảm nhận tất cả mọi thứ xung quanh.

Rất nhanh, hắn đã nhìn thấy dấu vết gió thổi qua, lại nhìn thấy hình dạng của các loại hương vị ở trong không khí.

Không khí vô sắc vô vị lúc này cũng biến thành nhiều màu sắc hơn.

Hắn cảm giác những năm gần đây mình chính là một người mù, rốt cục hôm nay lại thấy được ánh mặt trời.

Rất nhanh, hắn lại nhìn về phía thân thể của mình, mỗi một lỗ chân lông trên da liếc mắt một cái là thấy rõ mồn một, máu thịt và gân cốt dường như từng đường bút tinh diệu vậy.
Kinh mạch và khí hải cũng dùng phương thức chưa từng có hiện ra ở trước mặt của Giang Thần.

Một lát lâu sau, Giang Thần mở mắt ra, khóe miệng mang theo vẻ tươi cười.

- Bạch Linh, ngươi đừng có dọa ta sợ đấy nhé?

Giang Thần đột nhiên mở miệng.

Bạch Linh đang rón ra rón rén tới gần há hốc mồm, không hiểu làm sao Giang Thần phát hiện ra được.

Nó có thể phân biệt ra được Giang Thần có mở thần thức ra hay không, khi không mở ra, nó dựa vào kỹ năng săn bắn, dù cho lỗ tai của Giang Thần thính tới mấy cũng sẽ không nhận ra được.

Nhưng mà, hiện tại còn cách xa tới mười thước mà lại bị phát hiện, chuyện này khiến cho Bạch Linh rất là bất ngờ.

- Đây chính là thiên nhân hợp nhất chân chính đó.

Giang Thần thở dài một tiếng, vẻ mặt rất vui sướng.

Hiện tại, hắn tràn ngập cảm kích đối với Vạn thú vực, nếu như là ở bên ngoài, trong mấy tháng ngắn ngủi, chắc chắn sẽ không có tăng lên lớn như bây giờ được.

- Dùng hết tốc lực tiến về phía trước, để cho những người cho rằng ta đã chết kia phải mở to mắt ra mà nhìn!

Giang Thần cưỡi Bạch Linh, nhanh chóng chạy băng băng, hiện tại hắn đã rời khỏi khu vực nguy hiểm nhất của Vạn thú vực, chạy liên tục ba ngày như vậy mới đụng phải một con yêu thú thần cấp.

Sau đó, tần suất này biến thành năm ngày một lần, tám ngày một lần.

Sau vô số ngày, rốt cục Giang Thần đã đi tới ngoại vi của Vạn thú vực.

Rừng rậm không còn âm u giống như trước nữa, rất nhiều thực vật hiếm thấy cũng không nhìn thấy nữa, nguy hiểm đã giảm xuống đến mức thấp nhất.

- Bạch Linh, tìm cho ta nơi nhân loại tụ tập.

Giang Thần nói.

Như vậy là có thể hỏi dò vị trí hiện tại chuẩn xác, chạy về Đại Hạ vương triều.

Bây giờ cách tỷ thí Thánh Viện còn một tháng nữa, cho nên Giang Thần cũng không quá lo lắng.Bạch Linh có bản năng của yêu thú, dùng phương thức mà Giang Thần xem không hiểu, sau ba ngày đã dẫn hắn gặp một nhân loại mà nửa năm qua hắn chưa từng gặp.

Có điều, Giang Thần không tiện đi ra gặp người ta.

Bởi vì người đó đang đi vệ sinh, lại là một nữ nhân, cái mông vừa to vừa tròn quay về phía hắn, hắn còn có thể nghe thấy rõ ràng âm thanh nước bắn ra.

Giang Thần hoàn toàn há hốc mồm, không biết Bạch Linh làm vậy có phải cố ý hay không.

Nữ tử kia đã phát giác ra, nàng quay đầu lại, một khuôn mặt trẻ con chưa mỹ lệ mang theo vài phần nghi hoặc.

Sau khi thấy Giang Thần cưỡi Bạch Linh, con mắt của nàng trợn lên rất lớn, tiếp theo chính là một tiếng rít lên xuất hiện.

- Cô nương, ta không thấy gì hết.

Giang Thần lập tức mang theo Bạch Linh chạy đi xa, hắn hấp thu kinh nghiệm Mộng Thiến lần trước, hắn không trực tiếp rời đi mà đứng ở cách đó không xa để chờ đợi.

Cũng không lâu sau, nữ tử kia đã tìm tới, còn không chỉ có một mình nàng.

Là một nhánh đội ngũ sáu người, nữ có nam có, đều rất trẻ trung, khoảng chừng mười lăm, mười sáu tuổi.

Nhìn vẻ mặt phẫn nộ của những người này, Giang Thần tiên phát chế nhân, giành nói trước:

- Các vị, không phải là ta cố ý đâu.

Điều không nghĩ tới chính là, lời này rất có hiệu quả, sự phẫn nộ trên mặt sáu người biến mất không còn tăm hơi.

Trong lúc Giang Thần vui mừng vì những người này văn minh thì đột nhiên phát hiện ra vẻ phẫn nộ bị kiêng kỵ và sợ sệt thay thế.

Cúi đầu vừa nhìn thì đã phát hiện ra hai mắt của Bạch Linh trở nên đỏ tươi, nhìn chằm chằm vào sáu người này không tha.

Đáng thương cho những thiếu niên nam nữ này mới là Tụ nguyên cảnh, bị Bạch Linh vừa dọa một cái đã hồn vía lên mây, hai chân như nhũn ra.

Tét!

Giang Thần dùng sức vỗ đầu của Bạch Linh một cái, cảnh cáo nó thành thật một chút.

- Ô Ô.

Bạch Linh hú lên quái dị, rất không vui, con ngươi lại khôi phục thành màu xanh lam.

Sáu người nhìn vậy thở phào một hơi, lại nhìn lẫn nhau, tiếp theo bắt đầu đánh giá Giang Thần.

Bởi vì mấy ngày này gian khổ cho nên Giang Thần đã đổi qua hết các y phục trong nạp giới, lúc này nhìn qua hắn còn chật vật hơn so với ăn mày đầu đường, tóc tai bù xù, y phục rách nát.

Bộ dáng này, thực sự không giống như là cường giả gì cả, Bạch Hổ dưới thân lại nghe lời hắn như vậy, có lẽ cũng không quá lợi hại.

Đám thiếu niên non nớt này coi đây là cơ sở để phán đoán thực lực của Giang Thần và Bạch Linh, sai mười phần, thế nhưng bọn họ lại cảm thấy rất là chính xác.

- Xin lỗi là được sao? Nếu như ta cởi sạch ngươi, lại nhìn ngươi một chút có được hay không?

- Dương Giai!

Người nói chuyện là một nữ tử trẻ tuổi, thiếu nữ bị Giang Thần nhìn thấy ở bên người nàng, nghe đối phương nói thế, tự nàng đi lên phía trước một bước.

- Bằng hữu, chuyện này cũng là ta có chỗ không đúng, việc này coi như thôi đi.

Chương 184: Thương Mộc Bộ Lạc

Thiếu nữ có dung mạo xinh đẹp tuyệt trần nói xong lời này rồi mới lôi kéo đồng bạn đang căm giận bất bình rời đi.

Chuyện này đã vượt ra ngoài dự liệu của Giang Thần, hắn suy nghĩ một chút, lại đi theo.

- Ngươi còn muốn làm gì nữa?

Thiếu nữ tên là Dương Giai có tính khí nóng nảy trừng mắt nhìn hắn không tha.

Ánh mắt của những người khác cũng rất không thân thiện.

Giang Thần cười một tiếng, cố gắng làm cho mình nhìn qua rất hữu hảo, hắn nói:

- Các vị không nên hiểu lầm, trước đó ta và đội ngũ vào núi săn bắn, không ngờ lại gặp phải yêu thú, dẫn đến toàn quân bị diệt, chỉ còn lại một mình ta. Ta lại đang lạc đường ở bên trong rừng rậm, bị nhốt cho đến hôm nay, mong rằng các vị hảo tâm mang ta đi ra ngoài.

Chuyện ly kỳ như vậy độ tin cậy không cao, có điều nhìn dáng vẻ của Giang Thần hiện tại lại làm cho sáu người này tin tưởng không chút nghi ngờ.

Bọn họ nhìn lẫn nhau một chút, bắt đầu thảo luận cách chỗ Giang Thần rất xa.

Năm người không đồng ý mang theo Giang Thần, chỉ là thiếu nữ trong lúc vô tình bị Giang Thần nhìn thấy có chút không đành lòng, cho rằng Giang Thần quá đáng thương.

Sáu người trò chuyện rất nhỏ giọng, nhưng đương nhiên vẫn bị Giang Thần nghe thấy.

Không thuyết phục được thiếu nữ kia, những người khác không thể làm gì khác hơn là đồng ý để cho Giang Thần đồng hành cùng bọn họ.

- Hiện giờ chúng ta sẽ đi tới nhà Trương Quyên, nhà nàng là đại bộ lạc, ngươi phải an phận một chút cho ta!

Dương Giai nói với hắn.

Đại bộ lạc?

Giang Thần nghĩ thầm mình đã đi tới đâu đây, sao lại có thể có thế lực gọi là đại bộ lạc cơ chứ?

Hắn cũng không có đi hỏi mà chỉ đi theo phía sau sáu người mà thôi.

Sáu người có đề phòng đối với hắn, cho nên vẫn duy trì một khoảng cách với hắn, cũng không để cho những lời bọn họ nói chuyện bị hắn nghe thấy.

Có điều Giang Thần vẫn vô tình nghe thấy được đại khái.

Mấy người này đi tới nhà Dương Giai thuyết phục phụ mẫu của nàng, không nên gả nàng cho một công tử bột của thế lực lớn nào đó.

Trong lòng Giang Thần hiếu kỳ, nhưng cũng lại không tiện đi hỏi.

Cũng không lâu sau, mọi người đã đi ra khỏi rừng rậm, tầm mắt trước mắt trở nên trống trải, ở trên đất bằng phương xa có một mảnh kiến trúc, kích thước không lớn, gần như bằng trấn nhỏ, tường thành chỉ là một loạt đất vàng thấp bé mà thôi.

Đây chính là bộ lạc trong miệng của Dương Giai, cũng là nhà của Trương Quyên kia.

Sau khi mang Giang Thần vào bộ lạc, sáu người không để ý đến hắn nữa mà đi về một hướng khác.

Giang Thần suy nghĩ một chút, lại đi vào một khách điếm, muớn phòng hảo hạng, ngâm mình ở bên trong nước nóng, thanh tẩy toàn thân.

- Quả nhiên vẫn là bên ngoài thoải mái hơn.

Giang Thần thở dài nói.

Bỗng nhiên, Bạch Linh nhảy lên trên bàn, nhảy một cái về phía trước, rơi vào bên trong thùng nước, ép cho nước nóng không ngừng tràn ra.

Giang Thần sợ hết hồn, có điều nhìn thấy dáng vẻ vui vẻ của Bạch Linh, hắn cũng không nhẫn tâm trách cứ.

Lúc này hầu bàn chạy tới gõ cửa, nói nước thấm xuống lầu dưới.

Giang Thần móc ra một khối tử kim rồi ném qua, lập tức khiến cho tên hầu bàn đang tức giận lập tức đổi thành vẻ mặt tươi cười.

Chợt, Giang Thần lại hỏi hắn hai vấn đề.

Đơn giản chính là chỗ này là nơi nào, cách Đại Hạ vương triều bao xa.- Đại Hạ vương triều? Khách quan nói chính là vương triều của Hỏa vực kia sao? Như vậy rất xa nha, có cưỡi ngựa nhanh nhất thì cũng phải hơn nửa năm mới đến, đương nhiên, khách quan cũng có thể đi tới Phi Vân thành cưỡi thuyền phi hành.

- Chỗ chúng ta là Thương Mộc bộ lạc, là chỗ giao giới của Hỏa vực và Mộc vực.

Lúc này, Giang Thần mới biết phương hướng của mình đã sai lầm, cũng may cũng không có vấn đề gì quá lớn.

Hắn gọi hầu bàn đi mua cho mình mấy bộ y phục, lại nghĩ đến chuyện của sáu thiếu nam thiếu nữ vừa rồi.

Chờ đến lúc hầu bàn trở về, hắn lại nói ra mối nghi ngờ ở trong lòng.

Hầu bàn nghe thấy cái tên Trương Quyên, thành gia lập thất, vẻ mặt có chút không tự nhiên, ấp a ấp úng.

- Nói đi.

Giang Thần lại lấy ra một khối tử kim, thả xuống ở trước mặt của hắn.

Hầu bàn ra vẻ khó khăn nhưng động tác không chậm, sau khi cẩn thận thu tử kim, hắn nói:

- Khách quan, ngươi không nên nói là ta nói đâu nhé.

Chợt, dưới sự giảng giải của hắn, rốt cuộc Giang Thần đã hiểu rõ được đã xảy ra chuyện gì.

Ở chỗ giao giới này không chỉ có một thế lực như Thương Mộc bộ lạc, tình huống gần như giống với Thập vạn đại sơn vậy.

Có điều, thế lực ở chỗ giao giới đều bị một thế lực lớn khác thống trị, hàng năm đều phải cống nạp.

Thế lực này là một bang phái, Phi Long bang, thực lực rất mạnh, chỉ riêng Thần du cảnh đã có mấy tên.

Nghe đến đó, vẻ mặt của Giang Thần có chút quái lạ, dường như ở chỗ giao giới này, Thần du cảnh đã là mạnh nhất rồi vậy.

Hầu bàn không chú ý tới sắc mặt của hắn, tiếp tục giảng giải.

Nhi tử của bang chủ Phi Long bang coi trọng Trương Quyên của bộ lạc bọn họ, muốn lấy vào nhà, nạp làm tiểu thiếp thứ ba mươi sáu của hắn.

Ngày mai, người sẽ của Phi Long bang đến đón tân nương.

Thương Mộc bộ lạc không trêu chọc nổi Phi Long bang, cho nên chỉ có thể giao Trương Quyên ra mà thôi.
Có điều ngày hôm nay Giang Thần gặp phải sáu người Trương Quyên, bọn họ rất không cam tâm, muốn thuyết phục người của Thương Mộc bộ lạc từ chối.

- Còn trẻ vô tri quá.

Giang Thần nghĩ thầm, đây là chuyện lớn quan hệ đến sống còn của Thương Mộc bộ lạc, làm sao có khả năng tùy tiện bị thuyết phục cơ chứ.

- Lại ở đây thêm một buổi chiều đi.

Giang Thần nghĩ đến cô nương tâm địa thiện lương kia, hắn không đành lòng để cả đời nàng bị phá huỷ như vậy, hắn quyết định giúp một tay.

Giang Thần không nghĩ sai, Thương Mộc bộ lạc thờ ơ không động lòng đối với lời khuyên nhủ của đồng bạn Trương Quyên, lại còn nhốt lại năm đồng bạn của nàng.

Ở nhà mình, Trương Quyên dùng nước mắt rửa mặt, phụ mẫu nàng cũng đang than thở.

Ở ngoài cửa diện, người bộ lạc thủ hộ rất chặt chẽ, lo lắng Trương Quyên chạy ra ngoài.

- Quyên nhi, đây là số mệnh của con, không có thực lực, chỉ có thể nhận mệnh mà thôi.

Mẫu thân của nàng bất đắc dĩ nói.

Trương Quyên không nói lời nào, ngồi ở phía trước cửa sổ nhìn về phía ánh sao lấp lánh, trong lòng nghĩ tới lời đồn về nhi tử của bang chủ Phi Long bang, làm người tàn bạo, rất là háo sắc.

Hơn ba mươi tiểu thiếp trước đó đều là bị cướp đi, bị chơi chán chê, trở thành công cụ sinh dục cho hắn.

Đã từng có cô nương chạy trốn, thế nhưng sau khi bị tóm lại lại bị mọi người của Phi Long bang làm nhục.

- Trời ơi, cứu ta với.

Trương Quyên thầm cầu xin ở trong lòng.

Một buổi tối trôi qua rất nhanh, khi mới tảng sáng, các chiến sĩ bộ lạc đã phá cửa đi vào, thê tử của thủ lĩnh và mấy nha hoàn rất thô bạo trang điểm cho nàng, lại đổi y phục tân nương màu đỏ.

Sau khi làm xong tất cả những thứ này, nàng bị mang tới chỗ cửa lớn của bộ lạc, ở nơi này có các thành viên quan trọng của bộ lạc đang đứng, có thủ lĩnh và con cái của hắn.

- Trương Quyên, ngươi yên tâm gả đi đi, chúng ta sẽ cố gắng đối xử tốt với phụ mẫu của ngươi.

Thủ lĩnh là một vị trung niên tráng kiện, dùng âm thanh như là mệnh lệnh nói với nàng.

- Đúng vậy, có thể gả cho Phi Long bang cũng là phúc phận của ngươi.

Một nữ tử tuổi tác gần như Trương Quyên, thế nhưng thể trọng lại gấp đôi nàng dùng giọng âm dương quái khí nói, trên mặt không giấu được vẻ cười trên sự đau khổ của người khác.

Nàng là nữ nhi của thủ lĩnh, ở bên trong bộ lạc, từ nhỏ đến lớn Trương Quyên đều được gọi là tiểu mỹ nhân, trong lòng nàng rất là không phục, bây giờ nhìn thấy đối phương phải chịu xui xẻo, nàng chỉ cảm thấy cả người rất khoan khoái.

- Thủ lĩnh, ta muốn gặp gỡ bằng hữu của ta.

Trương Quyên nói.

- Ừm.

Thủ lĩnh gật gù, năm người Dương Quyên đã được mang tới, bọn họ nhìn thấy Trương Quyên đã mặc y phục tân nương, trong lòng cảm thấy đau xót, đều khóc ròng.

- Khóc cái gì mà khóc! Một lát nữa bị người của Phi Long bang cảm thấy xúi quẩy thì phải làm sao bây giờ?

Thủ lĩnh trừng mắt, dùng giọng căm giận nói.

Hắn vừa mới nói xong thì bên ngoài bộ lạc có tro bụi cuồn cuộn bốc lên, còn có tiếng vó ngựa dày đặc, một đoàn ngựa quy mô không nhỏ chạy như bay đi đến nơi này.

Sắc mặt của người Thương Mộc bộ lạc cùng biến đổi, căng thẳng không thôi, cũng không dám thở mạnh, mà đám người Trương Quyên thì lại đang phát run lên.

Chương 185: Hộ Pháp

Một đội người ngựa từ ngoài cửa lớn đang mở rộng chạy vội vào, khí thế hùng hổ, không nhìn người của bộ lạc, phần lớn người cưỡi tuấn mã qua lại ở trên đường phố, lớn tiếng kêu lên rất quái dị, người đi trên đường tránh cũng không kịp.

Chợt, bọn họ đốt lửa pháo ở đuôi hai con trâu nước trước mặt, tùy ý để trâu nước đấu đá lung tung.

Một con trâu nước trong đó phóng về phía trước, người của Phi Long bang làm càn cười to.

Trong lúc náo nhiệt, chính chủ ở trong đám người ngựa chen chúc đi ra.

Một thanh niên hơn hai mươi tuổi, vẫn là Tụ nguyên cảnh, tướng mạo phổ thông, một thân mặc áo giáp. Thứ này vốn phải làm cho hắn uy phong lẫm liệt, thế nhưng lúc này khôi giáp ở trên người hắn lại có vẻ không ra ngô ra khoai.

- Thương Mộc bộ lạc rất hiểu chuyện đó, năm nay sẽ không thu thêm đồ cống nạp từ các ngươi nữa!

Nhìn Trương Quyên mặc y phục tân nương, thanh niên kia rất là thoả mãn.

Nghe vậy, thủ lĩnh và các cao tầng của Thương Mộc bộ lạc đại hỉ nhìn ra ngoài, vội vàng cảm tạ hắn.

- Không cần phải phí lời nhiều, ngày hôm nay là ngày vui của lão tử, đi đi!

Thanh niên dùng sức lôi kéo cương ngựa, tuấn mã dưới khố hý dài một tiếng, vung chân trước lên cao cao, làm cho người ở bên cạnh sợ tới mức liên tiếp lui về phía sau.

Trương Quyên đã nhận mệnh, đành phải từ biệt phụ mẫu và năm người bằng hữu của nàng.

Sau đó, Trương Quyên chủ động đi đến cửa lớn.

- Chậm đã!

Đột nhiên, một tên Thiết kỵ nói một câu ở bên tai thanh niên này, khiến cho lông mày rậm của hắn nhếch lên, hắn giục ngựa đi tới trước người Dương Giai.

- Ngươi là bằng hữu tốt của Trương Quyên sao, ngày vui của bằng hữu, sao ngươi có thể không đi được chứ? Đến đây đi, đến lúc đó sẽ rất là náo nhiệt đó.

Thanh niên vừa nói, một mặt lại dùng ánh mắt hạ lưu đánh giá vóc người lồi lõm của Dương Giai.

Những người khác của Phi Long bang lại phát ra tiếng cười quái dị.

- Rất vui?

Dương Giai hít vào một ngụm khí lạnh, nhìn những tráng hán Phi Long bang này, trong lòng không rét mà run.

- Ta không đi!

Nàng nói xong cũng chạy về phía sau, thế nhưng rất nhanh đã bị Thiết kỵ ngăn cản.

- Làm sao vậy? Không nể mặt Phi Long bang ta sao? Thương Mộc bộ lạc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?

Thanh niên này rất là tức giận, ánh mắt lạnh như băng nhìn về phía thủ lĩnh của bộ lạc.

Tên thủ lĩnh kia cả kinh, vội vàng nói:

- Phương công tử, nàng không phải là người của bộ lạc chúng ta, không có quan hệ với chúng ta.

- Hả?

Thanh niên này không muốn nghe được lời giải thích như vậy, hai hàng lông mày rậm nhẹ nhàng nhíu lại.

- Bắt tới đây cho ta!

Thủ lĩnh này cắn răng một cái, cũng sai người bắt Dương Giai lại.

- Thủ lĩnh!

Trương Quyên đang kỳ vọng bộ lạc bảo vệ bằng hữu của mình rất là thất vọng, chạy đến bên người Dương Giai, la lớn:

- Các ngươi không thể làm như vậy!

- Thật sao? Tại sao lại không thể chứ?

Thanh niên kia cười lạnh một tiếng, trong mắt tràn ngập vẻ trêu tức.

- Bởi vì, các ngươi sắp phải chết rồi.

Chẳng ai nghĩ tới chính là, quả thực lại có người tiếp lời hắn, thế nhưng sau nghe rõ câu này là gì, tất cả mọi người đều tức thì biến sắc.

- Ai?
Thanh niên kia sửng sốt một chút, lập tức giận dữ, nhìn ra bốn phía xung quanh.

Rất nhanh, bọn họ đã nhìn thấy người nói chuyện ở trên một nóc nhà.

Một người thanh niên, mặc trường bào không quá vừa vặn, mái tóc màu đen tùy ý được búi lên, được gió nhẹ thổi qua, dưới hai hàng long mày kiếm dài nhỏ là con ngươi thâm thúy.

Đôi môi mím chặt để lộ ra nụ cười như có như không, rất bất cần đời, nhưng lại có mấy phần hương vị lạnh lẽo.

Sắc mặt thanh niên của Phi Long bang âm trầm, thủ lĩnh bộ lạc gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, hắn hét lớn:

- Ngươi là ai? Đây là việc tư của Thương Mộc bộ lạc! Không tới phiên ngươi đến quản!

- Ngươi thân là thủ lĩnh bộ lạc, nhưng ngay cả con dân của mình cũng không bảo vệ được, thậm chí còn bắt cóc những người khác để lấy lòng những người này, thực sự là quá thất bại.

Giang Thần nói.

- Làm càn! A Thiết, bắt hắn lại cho ta.

Tên thủ lĩnh bộ lạc tức giận nói.

A Thiết, đệ nhất dũng sĩ của Thương Mộc bộ lạc, Thần du cảnh sơ kỳ đỉnh cao, vẫn luôn ở bên cạnh hắn, là một tráng hán trầm mặc kiệm lời.

Nhận được mệnh lệnh, hắn không nói hai lời, nhảy lên tại chỗ, bay ra mấy chục thước nhằm về phía Giang Thần đang ở trên nóc nhà.

Điều làm cho người ta kinh ngạc chính là, sau khi A Thiết rơi xuống nóc nhà, người của Giang Thần đã biến mất không còn tăm hơi đâu nữa.

Mọi người nhìn ra chung quanh, mới phát hiện ra hắn đã đi tới bên người Trương Quyên và Dương Giai.

- Ngươi không muốn gả thì không ai có thể buộc ngươi, cứ tin tưởng vào ta.

Giang Thần nói.

Vừa tới gần thì nhị nữ đã nhận ra Giang Thần chính là người ngày hôm qua các nàng đã dẫn đến bộ lạc.

Lúc đó y phục của Giang Thần lam lũ, mặt mày xám xịt, không nghĩ tới sau khi tắm rửa lại tuấn dật như vậy, khí khái anh hùng hừng hực, khiến cho các nàng sửng sốt trong chốc lát.

Vị A Thiết kia bị Giang Thần bỏ qua như vậy, hắn rất là tức giận, lại từ trên nóc nhà chạy nhanh đến chỗ của Giang Thần.

Có điều, vừa tới trước người Giang Thần thì đã bị một chưởng của hắn vỗ trở về.

Giang Thần không am hiểu chưởng pháp, nhưng mà một chưởng này lại đánh bay được tráng hán này.

Bởi vì cảnh giới của A Thiết chỉ là Thần du cảnh sơ kỳ đỉnh cao, thần huyệt không sánh bằng một nửa của Giang Thần.
Những người khác không biết được điểm ấy, bị một chưởng này của Giang Thần làm cho kinh sợ.

Người của Thương Mộc bộ lạc không nói lời nào, bọn họ biết Phi Long bang sẽ động thủ.

- Thật sự là có tài đó, chẳng trách dám ra đây làm anh hùng cứu mỹ nhân, có điều, ngươi cho rằng Phi Long bang là thế lực dễ trêu vào sao?

Thanh niên kia quát lên.

Giang Thần lại không để ý đến hắn, ánh mắt chỉ nhìn về phía Trương Quyên.

- Ta không muốn gả.

Không biết quỷ thần xui khiến thế nào mà Trương Quyên lại nói ra câu nói này.

Lần này, sắc mặt của thanh niên kia càng thêm khó coi, người của Thương Mộc bộ lạc càng kinh hãi hơn.

- Ngươi nói nhăng nói cuội gì đó? Tiện nhân kia, lẽ nào ngươi cho rằng hắn có thể chống lại được toàn bộ Phi Long bang sao?

Nữ nhân béo mập kia nổi giận mắng.

Trương Quyên lại không thèm đến xỉa đến nàng, nói một câu cường điệu:

- Ta không muốn gả!

- Rất tốt, rất tốt! Ngày hôm nay Thương Mộc bộ lạc các ngươi sẽ gặp đại họa lâm đầu, mà ngươi, ta muốn làm cho ngươi ngũ mã phân thây!

Thanh niên kia nói ra lời nói tràn ngập sát khí ngút trời, vẻ mặt dữ tợn đến mức có thể doạ khóc một đứa nhỏ.

Nghe thấy hắn nói như thế, đám người Thương Mộc bộ lạc cảm thấy tuyệt vọng sâu sắc, tràn ngập thù hận đối với Trương Quyết.

- Giết!

Thanh niên kia hạ một mệnh lệnh xuống.

Rất nhanh, tất cả Thiết kỵ tạo thành một vòng, nhốt Giang Thần vào bên trong, trong tay cầm cung nỏ.

Cùng lúc đó, hai tên người của Phi Long bang cũng không biết từ đâu xuất hiện, rơi vào bên trong đó

Chỉ là hai người này lại rất khác với những người khác trong Phi Long bang ở đây, trên người không có khôi giáp, trái lại còn mặc trường bào rộng rãi, tuổi tác cũng phải lớn hơn so với những người khác.

- Hộ pháp của Phi Long bang!

Người của Thương Mộc bộ lạc nhìn thấy, trái tim rớt xuống đến đáy vực.

Bản thân tên thanh niên này vẫn là Tụ nguyên cảnh, bên trong các Thiết kỵ cũng có Thần du cảnh, có điều đều không lợi hại bằng A Thiết, vì lẽ đó bọn họ không hề động thủ mà lựa chọn áp trận.

Phi Long bang đẳng cấp sâm nghiêm, căn cứ vào năng lực cá nhân mà phân cấp, mà chức hộ pháp thuộc về thứ ba trong bang phái, trên mặt chỉ có trưởng lão và bang chủ mà thôi.

- Ngươi rất trẻ trung mà đã là Thần du cảnh trung kỳ, tương lai tiền đồ vô lượng, đáng tiếc ngươi đã đắc tội với người không nên đắc tội.

- Tự tay giết chết thiên tài là một chuyện rất là thoải mái.

Ở trong mắt của hai tên hộ pháp, Giang Thần đã là một kẻ đã chết.

- Ta rất đồng tình với các ngươi.

Giang Thần chăm chú nói:

- Các ngươi già đầu rồi, có lẽ cũng phải nhọc nhằn khổ sở tu luyện mới tới được ngày hôm nay, có một thân tu vi, rất đáng tiếc, ngày hôm nay đều phải chết ở chỗ này.

- Muốn chết!

Hai tên hộ pháp giận dữ, đồng thời động thủ, cũng không ỷ vào nhiều người giáp công mà gọn gàng dứt khoát nhằm về phía hắn.

- Ài.

Giang Thần khá là bất đắc dĩ thở dài một hơi, chậm rãi rút Xích tiêu kiếm ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau