THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 176 - Chương 180

Chương 176: Vạn Thú Công Thành

Sau khi giải quyết ám sát tiểu đội, Giang Thần bắt đầu trừ độc cho mình.

Vừa nãy sát thủ Hắc Bạch môn nói độc dược của mình tuyệt diệu, thế nhưng Giang Thần không có để ở trong lòng, hắn biết độc dược trí mạng chân chính, số lượng chắc chắn sẽ không nhiều đến mức sát thủ có thể không ngừng phun ra như vậy.

Trái lại, loại độc dược dùng số lượng để khiến cho người ta dễ trúng chiêu là thứ dễ dàng hóa giải nhất.

Sự thực cũng là như vậy, thông qua mấy viên Giải Độc đan để áp chế độc tính này hắn đã thăm dò ra đại khái về độc tính, thông qua châm bạc, hắn bức độc lên trên ngón tay của mình.

Một giọt độc dược đen kịt, mùi tanh hôi xuất hiện, mà cảm giác khó chịu trong cơ thể kia cũng biến mất theo.

Lúc này, Bạch Hổ như một cơn gió vọt tới trước người hắn.

Ngày hôm qua khi bày trận, Bạch Hổ cũng ở nơi đây, vì lẽ đó sau khi thấy Giang Thần đến, con yêu thú này lập tức hiểu được hắn định làm gì.

Điều buồn cười chính là, những sát thủ kia còn tưởng rằng Bạch Hổ đã từ bỏ Giang Thần.

Bạch Hổ nhìn thấy Giang Thần không có chuyện gì vô cùng hưng phấn, đầu không ngừng cọ cọ vào ngực hắn.

Giang Thần chơi với Bạch Hổ một lúc, lại nghĩ đến tình cảnh bây giờ của hắn không phải là thời điểm để cao hứng.

- Chúng ta mau trở lại trong thành.

Giang Thần cưỡi Bạch Hổ chạy về Hùng thành, giờ phút này, cả tòa thành trì ngay cả một bóng người cũng không có, chẳng khác nào một toà quỷ thành.

- Nếu như tên đệ tử Thiên Đạo môn kia không nói sai thì có lẽ yêu thú cuồng triều sẽ tới rất nhanh.

Trốn ở Hùng thành không nhất định sẽ an toàn, thế nhưng dù sao cũng tốt hơn so với bên ngoài.

Giang Thần thuận tiện nhìn một chút về khu vực trận pháp an toàn mà thế lực khắp nơi dùng để duy trì rèn luyện, để xem có thể chữa trị hay không.

Kết quả phát hiện ra Hùng thành chỉ là một phần của trận pháp, tất cả thành trì gộp lại mới hình thành một đại trận.

Giang Thần không có thời gian để đi tới mỗi một thành trì.

Bởi vì sau khi hắn trở về thành không bao lâu thì trên bầu trời sơn mạch xa xa có thể nhìn thấy một mảnh chim muông, đen kịt, che ngợp bầu trời xuất hiện.

Bạch Hổ bất an kêu to, báo động trước cho Giang Thần.

- Ta biết đó là cái gì rồi.

Giang Thần nở nụ cười rất bất đắc dĩ, đây là cửa ải khó thứ nhất mà hắn sắp phải đối mặt.

Không cần bao lâu, đủ loại yêu thú sẽ giống như thuỷ triều nhấn chìm mỗi một góc ở nơi này.

Hắn không có chỗ nào để trốn, dù cho là trên không trung thì cũng sẽ gặp phải tập kích.

Nhưng Giang Thần gặp nguy không loạn, nhanh chóng tìm một đống nhà thấp bé trong thành, không có cửa sổ, ở chính giữa đường phố.

Hắn muốn bày ra một môn trận pháp, dùng để ẩn náu.

Đối mặt với yêu thú cuồng chiều, dù cho là đại trận của Xích tiêu phong cũng không chống đỡ được, hiện tại Giang Thần gặp nguy mới bày trận, càng không thể nào làm được chuyện này.

Điều mà hắn muốn làm chính là, để yêu thú cho rằng trong thành không có bất kỳ người nào, tránh thoát yêu thú xung kích.

Chỉ là số lượng của yêu thú quá nhiều, Giang Thần cũng không nắm chắc nhiều lắm, đành phải nghe theo mệnh trời mà thôi.

Loại trận pháp này không cần quá nhiều thời gian, chưa tới một khắc đồng hồ đã hoàn thành được.

Giang Thần mang theo Bạch Hổ trốn vào bên trong.

- Tuyệt đối không nên phát ra bất kỳ động tĩnh gì cả.

Giang Thần nói.

Bạch Hổ hạ đầu xuống, như đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời vậy.Rất nhanh, tiếng chim hót không giống bình thường vang lên ở trên không trung, to rõ chói tai, động tĩnh vỗ cánh không nhỏ, trên phố lớn ngõ nhỏ Hùng thành xuất hiện tiếng gió rít gào.

Nếu như Giang Thần trốn lên trên không trung, tất nhiên sẽ phải chịu bá chủ không trung chân chính công kích.

Sau đó, mặt đất bắt đầu chấn động, giống như thiên quân vạn mã đang công thành vậy.

Động tĩnh cách tường thành càng ngày càng gần, Giang Thần cũng càng ngày càng sốt sắng.

Ầm!

Rất nhanh, đầu tiên là cửa thành bị va nát nổ tiếp theo là động tĩnh cự thú va chạm với tường thành.

Tường thành không kiên trì được bao lâu thì đã bắt đầu sụp đổ.

- Ít nhất cũng có mấy chục đầu yêu thú thần cấp.

Giang Thần căng thẳng, đồng thời lại có vẻ kích động, muốn ra ngoài xem xem cảnh tượng đồ sộ vạn thú công thành, xem là như thế nào.

Bỗng nhiên, lông của Bạch Hổ dựng đứng lên, thấp giọng gầm thét nhìn chằm chằm ra ngoài cửa.

- Đừng nhúc nhích!

Giang Thần nói.

Yêu thú đã đi tới gần, có thể nghe thấy tiếng chúng nó đang chém giết lẫn nhau, có chút cửa sổ bị đánh vỡ, thậm chí có nhà trực tiếp bị một loại cự thú nào đó giẫm nát.

Rất nhanh, từng con yêu thú từ ngoài cửa chạy tới.

Trong lòng bàn tay Giang Thần đổ ra mồ hôi, trận pháp ẩn náu sẽ chỉ làm cho khí tức của mình không bại lộ mà thôi, nếu như đánh bậy đánh bạ bị phát hiện, hoặc là trực tiếp bị cự thú giẫm chết thì hắn cũng không còn gì để nói.

Điều kỳ quái chính là, lúc này Bạch Hổ lại rất là bình tĩnh, gối đầu lên trên đùi của Giang Thần.

Cùng lúc đó, các thế lực lớn trong Hỏa vực đều đang nhìn vào tình huống của Vạn thú vực.

Đến lúc này bọn họ cũng không phát hiện có cường giả Thông thiên cảnh tiến vào Vạn thú vực, tức là nói Thiên Đạo môn không có phái người tới cứu viện.

Hơn nữa hiện tại yêu thú muốn đoạt lại lãnh địa của mình, đã phát động cuồng triều.
Như vậy, nếu Giang Thần không chết vào trong tay của sát thủ Hắc Bạch môn thì sẽ là thú triều.

Rất nhanh, tin tức này thông qua các loại con đường mà truyền ra khắp Hỏa vực.

Không ngờ Thiên Đạo môn lại không cứu đệ tử nắm giữ Thần mạch, thực sự là kỳ quái.

Sau đó có người suy đoán lúc vừa bắt đầu Giang Thần đã bị sát thủ của Hắc Bạch môn giết chết, Thiên Đạo môn không cần thiết phải làm trái với quy củ, để Thông thiên cảnh tiến vào Vạn thú vực cứu người.

Có điều, Thiên Đạo môn vẫn không có xác định Giang Thần tử vong.

Ở bên trong môn phái, ghi chép tin tức của hắn vẫn biểu hiện hắn còn sống sót, Xích tiêu phong cũng giữ lại cho hắn, chuyện này khiến cho đầu óc của mọi người rất là mơ hồ.

Ai cũng không biết Thiên Đạo môn đang giở trò quỷ gì.

Cũng không lâu sau, sự chú ý của mọi người trong Hỏa vực từ trên người Giang Thần chuyển đến trên tỷ thí Thánh Viện.

Đã có tin tức rất rõ ràng truyền tới, ngày tỷ thí được quyết định vào ngày lập thu, địa điểm là ở trong đô thành của Đại Hạ vương triều.

Điều kiện là từ ba mươi tuổi trở xuống, nam nữ không hạn chế, mặc kệ thân thế.

Còn có tin tức khác nói, tuy rằng tiêu chuẩn sẽ là ba người đứng đầu mạnh nhất, thế nhưng nếu có người có biểu hiện xuất sắc, chỉ là bởi vì thân thế dẫn đến tài nguyên không đủ, hoặc là tuổi tác không lớn dẫn đến cảnh giới thấp hơn người khác thì cũng sẽ có cơ hội tiến vào Thánh Viện.

Điều này làm cho vô số người hưng phấn, như ăn phải xuân dược vậy.

Mỗi người đều cho mình là tồn tại đặc thù, đặc biệt là những đệ tử hàn môn kia, bọn họ thiếu hụt tài nguyên bồi dưỡng dẫn đến không bằng con cháu thế gia.

Tất cả đều muốn thừa cơ hội này để đại triển thân thủ.

Từ từ, dường như Giang Thần đã bị người ta quên lãng, mà biểu hiện của hắn ở Hỏa vực lại như là một đốm sao, nhanh chóng xuất hiện ở trước mắt của tất cả mọi người, sau đó nhanh chóng biến mất.

Trải qua một thời gian nữa, cái tên này cũng sẽ không còn được người ta nhắc tới nữa.

Người, thế đạo này vốn là như vậy.

Lần thứ nhất tử vong là thân thể tiêu vong, mà cái chết thực sự đó là bị thế nhân lãng quên.

Vạn thú vực, Hùng thành.

Trải qua vạn thú đạp lên, cả tòa thành đã trở thành phế tích, có vô số căn nhà sụp đổ.

Căn nhà mà Giang Thần ẩn thân cũng đã sụp đổ.

Bỗng nhiên, ở trong chồng đá vụn kia truyền đến động tĩnh không nhỏ, giống như có thứ đồ gì đó đang nhúc nhích, hơn nữa càng ngày càng mãnh liệt.

Khi nhúc nhích lần cuối cùng, phế tích xuất hiện một cái cửa động, trước khi nó sụp đổ lần nữa có hai đạo bóng đen nhanh chóng chui ra.

- Thực sự là mạo hiểm.

Giang Thần vỗ bụi ở trên người, rất nhanh hắn đã phát hiện ra không cần thiết, bởi vì khắp toàn thân hắn từ trên xuống dưới đều như nhau.

Bạch Hổ lắc thân thể, tro bụi đâu đâu cũng có.

Một người một thú không nói gì, đi tới đài phun trên quảng trường, cái đài phun này đã rách tả tơi, thế nhưng vẫn còn có nước phun ra ngoài.

Giang Thần tẩy rửa thân thể xong, sau đó uể oải ngồi xuống dưới đất.

Một lúc sau, hắn nghĩ tới tình cảnh bây giờ, mở miệng nói ra một câu.

- Tam hoàng tử, ta phải giết ngươi.

Chương 177: Vạn Dặm Độc Hành

Nhìn Hùng thành đã hoàn toàn thay đổi, Giang Thần có một loại cảm giác rất hoang đường, như là sau khi trải qua thế giới tận thế vậy, chỉ có một mình hắn tồn tại.

Ở trong thành vẫn còn có yêu thú bồi hồi, chỉ là uy hiếp đối với hắn đã không còn lớn nữa.

Ba ngày sau đó, hắn vẫn chờ ở Hùng thành, chờ đợi môn phái phái người đến cứu hắn, mặc dù không biết bọn họ có đến hay không.

Hắn không dám tùy tiện hành động, trước đó hắn bay ra Hùng thành một lần đã bị một con đại điêu lớn truy sát mấy trăm dặm, mãi đến khi hắn trốn vào phòng dưới đất ở Hùng thành thì mới tránh được một kiếp.

- Xem ra sẽ không có người nào đến đây rồi.

Giang Thần biết thế lực khắp nơi đã có quy tắc, Thông thiên cảnh không được đi vào Vạn thú vực, nhưng hắn vẫn ôm một tia hi vọng.

- Nhất định tất cả mọi người đều cho rằng ta chết rồi.

Giang Thần cay đắng nghĩ vậy.

Mặc dù hận thấu xương đối với Tam hoàng tử, nhưng mà ngoại trừ cừu hận ra hắn còn có cảm giác vô lực rất sâu sắc.

Yêu thú thần cấp có thể tùy ý thấy được, yêu thú quỷ cấp chỗ nào cũng có, yêu thú vương cấp kết bè kết lũ.

Đây chính là tình hình của Vạn thú vực hiện tại.

Hơi bất cẩn một chút thì hắn sẽ tử vong.

Đột nhiên, Giang Thần nhìn thấy Bạch Hổ đang tranh đấu cùng một con yêu thú vương cấp, thông qua lợi trảo và răng nanh giết chết nó.

- Đúng là không kinh hoảng một chút nào.

Giang Thần thầm nói, chẳng biết vì sao, dường như được Bạch Hổ cảm hoá, hắn lại lần nữa dấy lên hi vọng.

- Nếu tất cả mọi người đều cho rằng ta chết rồi, như vậy ta sẽ đi ra ngoài dọa bọn họ nhảy dựng lên một cái!

Nghĩ tới đây, Giang Thần bỗng cảm thấy phấn chấn.

Đặc biệt là yêu thú cuồng triều qua đi, đâu đâu cũng có tử thi, ngay cả yêu thú thần cấp cũng có, làm cho hắn đỡ phải đi tìm thức ăn.

- Đúng vậy, ta đi ra ngoài cũng là tu luyện chuẩn bị cho tỷ thí Thánh Viện, vì sao không tiếp tục rèn luyện ở nơi này cơ chứ? Mà ta cũng có thể thu nạp được năng lượng thiên địa trong này cơ mà.

- Cho dù nguy hiểm gấp trăm lần, thế nhưng nếu không nguy hiểm thì còn gọi gì là rèn luyện nữa chứ?

Trước đó thế lực khắp nơi mở Vạn thú vực ra, khởi động trận pháp, hạ thấp độ khó, đối với Thần du cảnh mà nói, cũng chỉ có đi tranh cướp hạt giống thì mới có áp lực.

Hiện tại Giang Thần muốn khiêu chiến cực hạn, không dựa vào cửa truyền tống mà vạn dặm độc hành, đi ra khỏi Vạn thú vực.

Có mục tiêu, Giang Thần bắt đầu lập kế hoạch, kiểm kê đồ vật trong nạp giới, chuẩn bị kỹ càng tất cả mọi thứ có thể dùng được.

- Bạch Hổ, lại đây.

Chợt, Giang Thần gọi Bạch Hổ đang chơi đùa tới trước người, nghiêm nghị nói:

- Đến hiện giờ ta vẫn không có đặt tên cho ngươi, bởi vì một khi làm như vậy, ngươi sẽ chính thức trở thành chiến sủng của ta, ngươi có bằng lòng hay không?

Bạch Hổ không chút nghĩ ngợi gật đầu một cái.

- Rất tốt, ngươi so với yêu thú quỷ cấp bình thường còn thông nhân tính hơn, như vậy ta sẽ gọi ngươi là Bạch Linh.

Giang Thần nói.

Bạch Hổ rất yêu thích cái tên này, cái đuôi ngoe nguẩy đi tới đi lui ở bên chân Giang Thần, thân thể nằm dựa vào bắp đùi của hắn.- Theo ta, ta sẽ không để cho ngươi thất vọng, trước đó ta đã nói để ngươi trở thành huyền thú, đây cũng không phải là lời nói suông.

Giang Thần nói.

Huyền thú là một loại thú loại có linh trí hơn người, có thể tu luyện giống như nhân loại vậy, đây là một cách gọi chung.

Mọi người đều biết, yêu thú trời sinh thân thể mạnh mẽ, nếu có thể tu luyện giống như nhân loại, như vậy không biết bá chủ mặt đất này sẽ là ai.

Chỉ là huyền thú đã ít lại càng ít, đặc biệt là huyền thú trời sinh, năm trăm năm trước đã sắp tuyệt tích.

Chỉ là có yêu thú xảy ra biến dị mà không ai biết, hay là kích phát huyết thống thượng hung thú trong cơ thể mà trở thành huyền thú.

Giang Thần có hai loại biện pháp để Bạch Linh biến thành huyền thú, loại thứ nhất là dùng thần hồn lẻn vào đại não của Bạch Linh, một người một thú hòa vào nhau, mở ra linh trí của Bạch Linh.

Loại thứ hai là kích phát huyết thống thượng hung thú trong cơ thể của Bạch Hổ.

Huyết thống thượng hung thú không phải tùy tiện yêu thú nào cũng có, nhưng tuyệt đối Bạch Hổ sẽ có, bởi vì một trong tứ đại hung thú có hổ.

Hai loại phương pháp đều có tỷ lệ thất bại, vì lẽ đó Giang Thần dự định hai bút cùng vẽ, không chỉ có bảo đảm tỷ lệ thành công mà cũng có rất nhiều chỗ tốt đối với Bạch Linh.

Chỉ là loại phương pháp thứ nhất cần hoàn cảnh không bị quấy rầy mới làm được, Vạn thú vực hiện tại đã không có nơi nào như thế này nữa.

Cho nên Giang Thần dự định trước tiên dùng loại thứ hai, mà loại này cần một lượng lớn yêu huyết.

Nhất định phải là quỷ cấp trở lên, hơn nữa không phải là một hai con, cần mấy trăm bình yêu huyết, ngưng tụ ra tinh hoa của yêu huyết, luyện chế thành Huyết đan.

Cách luyện chế Huyết đan cũng là thuộc về bí mật bất truyền.

Không khéo, Giang Thần lại vừa vặn biết được.

- Như vậy đi, chúng ta đi thôi.

Một người một thú bắt đầu một trận giết chóc, quét sạch yêu thú tàn dư trong Hùng thành.Bạch Hổ vị thành niên hiện nay có thực lực yêu thú vương cấp, phối hợp cùng Giang Thần có thể dễ dàng giết chết yêu thú vương cấp.

Mấy ngày sau, Hùng thành trở thành lãnh địa của Giang Thần và Bạch Linh.

Bởi sẽ không phải đối mặt với yêu thú cuồng triều, cho nên Giang Thần bố trí ở đây một môn trận pháp phòng ngự.

Sau đó, Giang Thần và Bạch Linh chạy ra ngoài thành đi săn bắn.

Chuyên môn ra tay đối với yêu thú vương cấp, để Bạch Linh đánh nghi binh, Giang Thần tùy thời phát động một đòn trí mạng.

Bởi vì chiến đấu với yêu thú không cần tranh đấu võ học, kiếm chiêu cũng không dùng được, thứ cần phải theo đuổi chính là trí mạng.

Nhưng điều hắn không nghĩ tới chính là, như vậy xuất kiếm lần lượt, Giang Thần phát hiện ra kiếm đạo của hắn đã tiến bộ không ít.

Cho dù không nhìn chiêu đối chiêu như chiến đấu với nhân loại, thế nhưng mỗi lần đều hết sức chăm chú, chờ đợi cơ hội để đâm ra một kiếm, dường như đã khiến cho hắn cảm ngộ được cái gì đó.

Loại cảm giác này rất kỳ diệu, giống như đang nắm lấy một loại đồ vật nào đó, nhưng không thể mở ra tay để xem, bởi vì ngón tay mở ra, đồ vật bên trong sẽ chạy mất.

- Nhất kiếm phá vạn pháp?

- Phá thế nào đây?

- Vạn pháp lại là cái gì?

Nghĩ lại chiến đấu trước đó, nghi ngờ trong lòng Giang Thần càng ngày càng nhiều, có điều hắn biết, một khi tìm hiểu, kiếm đạo của hắn sẽ lại đạt tới một giai đoạn mới.

Nhưng đã qua một tháng, hắn cũng không tìm hiểu thành công được thứ này.

Ngược lại cảnh giới đã cách sơ kỳ đỉnh cao không xa, sau khi hắn dùng một lượng lớn linh đan đã thành công đột phá.

- Đây mới thực sự là hiệu quả rèn luyện.

Không chỉ mỗi ngày đều chiến đấu đến trời tối mà còn có yêu huyết và thịt thú cuồn cuộn không ngừng, hơn nữa lại có thêm năm Thần mạch và công pháp Thiên cấp cùng với năng lượng hỗn hợp linh khí và nguyên khí ở trong Vạn thú vực, nếu như không đột phá thì hắn cũng không còn gì để nói nữa.

Đương nhiên, hắn cũng phải trả một cái giá không nhỏ, một tháng qua, hắn và Bạch Linh đều bị thương.

Đặc biệt là một lần bọn họ bị yêu thú quỷ cấp truy sát, chật vật mà chạy, cuối cùng sau khi Bạch Linh bị cắn một cái thì mới có thể chạy vào trận pháp phòng ngự ở Hùng thành.

Ở bên ngoài trận pháp, đầu yêu thú quỷ cấp kia còn không chịu rời đi, con ngươi đỏ như máu nhìn chằm chằm vào Giang Thần và Bạch Linh không tha.

Mãi đến khi Giang Thần vận chuyển trận pháp đánh đuổi thì nó mới đi.

Điều không nghĩ tới chính là, buổi tối hôm đó, đầu yêu thú quỷ cấp kia lại mang theo hơn mười đồng loại lại đi tới Hùng thành.

Cũng may Giang Thần cơ linh, mang theo Bạch Hổ trốn vào phòng dưới đất có bày trận pháp ẩn náu.

Tình huống nguy hiểm như vậy, không qua mấy ngày lại xảy ra một lần.

Hiện giờ rốt cục cảnh giới đã đột phá, ngưng tụ ra ba cái thần huyệt, thần huyệt trong cơ thể đã đạt đến hai con số, thực lực lại lên một tầng nữa, sẽ không chật vật giống như trước đây nữa.

- Bạch Linh, chúng ta đi săn giết đầu yêu thú quỷ cấp đuổi chúng ta kia đi.

Giang Thần cũng không e ngại Vạn thú vực nữa, mà đã coi nơi này xem là bãi săn của chính mình, hắn đã không thỏa mãn độ khó yêu thú vương cấp nữa mà khẩu vị càng lúc càng lớn, mục tiêu đã biến thành yêu thú quỷ cấp.

Chương 178: Vạn Dặm Độc Hành (2)

Yêu thú quỷ cấp Giang Thần và Bạch Linh giết tới cửa là một con Hỏa vân ngưu, có tính bướng bỉnh của trâu, thể tích có thể so với một con voi lớn thành niên, toàn thân có lửa.

Bạch Linh đối mặt với Hỏa vân ngưu, căn bản không có cách nào tới gần người được, bởi vì tới gần sẽ bị hỏa diễm đốt cháy.

Mặt khác Hỏa vân ngưu da dày thịt béo, Giang Thần dùng toàn lực công kích cũng không phá ra được tầng da dày kia.

Vì lẽ đó Bạch Linh nghe thấy sẽ đi báo thù, vẻ mặt không có chút kích động nào, trái lại còn có chút nghi hoặc và lo lắng.

Buổi tối ngày đó bị đuổi giết, Hỏa vân ngưu mang theo một đám đồng loại đi tới Hùng thành, dù cho là trốn ở phòng dưới lòng đất thì nó cũng cảm thấy cực kỳ nóng.

- Tin tưởng ta.

Giang Thần lại tự tin trăm phần trăm, cố ý muốn đi.

Đẳng cấp phân chia của yêu thú không giống như nhân loại, nguyên nhân là không dễ cân nhắc cảnh giới tương đồng.

Nói thí dụ như yêu thú quỷ cấp vậy, tốc độ và lực lượng đều có thể so được với Thần du cảnh hậu kỳ, nhưng trên thực tế, Thần du cảnh trung kỳ đã có cơ hội giết chết yêu thú quỷ cấp rồi.

Nguyên nhân là chênh lệch trí tuệ, nhân loại dựa vào điểm ấy mà trở thành chúa tể của mặt đất.

Nhược điểm lớn nhất của Hỏa vân ngưu là sợ nước, thế nhưng nó lại không thể không uống nước.

Ở bên cạnh dòng sông thì Hỏa vân ngưu sẽ thu hồi hỏa diễm trên người, lúc ấy là thời cơ tốt nhất để động thủ.

Bạch Linh nhìn thấy Giang Thần muốn đi, nó cũng chỉ đành theo.

Một người một thú đi tới nơi ngày đó bị Hỏa vân ngưu truy sát, cây cỏ và nham thạch đều có thể nhìn thấy dấu vết bị thiêu đốt.

Bọn họ thu liễm lại khí tức của mình, đi tới bên cạnh một dòng sông, yên lặng chờ đợi.

Thời gian nửa ngày trôi qua, giữa lúc Giang Thần sắp dùng hết sự kiên nhẫn thì hắn đột nhiên cảm giác được nhiệt độ chung quanh đang nhanh chóng tăng lên.

Giống như có một cái lò lửa đang đi về phía bên này vậy.

Chợt, Giang Thần đã nhìn thấy cách đó không xa có mấy cái cây bắt đầu tự cháy, một con Hỏa vân ngưu cường tráng chậm rãi bước tới.

Sau khi Hỏa vân ngưu rời đi được một khoảng cách nhất định, những hỏa diễm đang thiêu đốt kia sẽ tự động tắt.

- Chính là nó.

Giang Thần lập tức nhận ra đây là đầu Hỏa vân ngưu đã truy sát mình và Bạch Linh, vẻ mặt vênh váo tự đắc, ánh mắt cũng giống như đúc.

Hỏa vân ngưu rất là cảnh giác, mỗi khi đi một bước đều sẽ cẩn thận từng li từng tí một nhìn ra xung quanh.

Có điều Giang Thần bố trí trận pháp ẩn náu, dù cho Hỏa vân ngưu tới gần mười thước thì cũng sẽ không nhận ra được.

Sau đó, sau khi xác định không có những sinh linh khác, Hỏa vân ngưu đi về bên bờ, hỏa diễm trên người từ từ tắt.

Như vậy, sau khi dừng lại được mấy giây, xác định không có chuyện gì xảy ra, lúc này Hỏa vân ngưu mới cúi đầu xuống.

- Chính là lúc này!

Giang Thần đột nhiên ra tay, hắn thúc giục toàn bộ linh phù mà hắn có được từ chỗ của Mặc Thanh, một lượng lớn con rối cơ quan thú xông tới.

Biến cố đột nhiên xuất hiện dọa cho Hỏa vân ngưu nhảy một cái, tiếp theo đã bị cơ quan thú bức vào trong nước.

Hỏa vân ngưu rơi xuống nước giống như ngã vào trong chảo dầu nóng bỏng vậy, nó điên cuồng gào thét, liều mạng muốn lên bờ.
- Bạch Linh, cùng lên với ta!

Giang Thần không cho Hỏa vân ngưu cơ hội này, hắn và Bạch Linh vọt vào trong nước, Xích tiêu kiếm vừa nhanh vừa chuẩn đâm ra.

Ở bên trong nước Bạch Linh không có hoạt động được như thường như khi ở trên bờ, thế nhưng so với Hỏa vân ngưu còn tốt hơn, vừa chộp vừa cắn. Rất nhanh nước suối đã có màu đỏ tươi.

Giang Thần dùng một kiếm đâm vào đầu của Hỏa vân ngưu, kết thúc cuộc chiến đấu này.

Có điều hắn không dám thư giãn mà cất thi thể của Hỏa Ngưu vân vào nạp giới, mang theo Bạch Linh thoát thân.

Cách đó không xa đã có mấy sinh linh mạnh mẽ bởi vì động tĩnh bên này mà chạy tới đây, thậm chí ở thượng lưu còn có một đầu đại xà mấy chục thước đang đến gần.

Ngay cả những cơ quan kia thú kia Giang Thần cũng không kịp thu, hắn lập tức ôm Bạch Linh bay đi về tầng trời thấp.

Vẫn trở về Hùng thành, Giang Thần lấy ra thi thể của Hỏa vân ngưu, thu thập yêu huyết, lại xử lý thú thịt làm thành dược thiện.

Bạch Linh ăn tới mức không biết trời đất là gì, hoàn toàn không có dáng vẻ lo lắng như trước khi xuất phát nữa.

- Nếu như ngươi nhanh thành niên lên một chút thì ta cũng không cần phiền phức như vậy nữa.

Giang Thần cười nói.

Bạch Linh làm bộ như không nghe thấy mà đi sang một bên, bắt đầu liếm lông.

- Giết chết toàn bộ đám Hỏa vân ngưu, như vậy có lẽ sẽ có đủ yêu huyết.

Đã được nếm ngon ngọt Giang Thần bắt đầu nghĩ các loại kế hoạch khác.

Đương nhiên, mặc kệ là kế hoạch, đều không thể rời khỏi nước được.

Không có nước, Giang Thần và Bạch Linh cộng lại cũng không đánh được một con Hỏa vân ngưu.

Lần nữa, Giang Thần lấy ra tất cả đồ vật ở trong nạp giới, đặt ở trong Hùng thành, sau đó chứa đầy nước ở bên trong.
Hắn trở lại địa bàn của Hỏa vân ngưu, bay đến giữa không trung, một khi phát hiện ra Hỏa vân ngưu lạc đàn hắn sẽ bay qua tưới nước.

Khi Hỏa vân ngưu bị rối loạn thì Bạch Linh xuất kích.

Cuối cùng Giang Thần đâm ra một kiếm trí mạng, sau đó mang theo thi thể chạy về Hùng thành.

Sau mấy lần, Hỏa vân ngưu đã học thông minh, không tùy tiện lộ đầu nữa, tất cả đều trốn ở nơi có chướng ngại vật trên đầu.

Sau khi không có cách nào hạ thủ từ trên không trung, Giang Thần thay đổi sách lược, hắn tiến hành cải tạo những cơ quan thú của Mặc gia, mặc kệ trước đó dùng để làm gì, hiện tại toàn bộ đều biến thành cơ quan phun nước.

Hắn lại có nạp giới, chỉ cần lẻn vào đáy nước, mở nạp giới ra là có thể nhanh chóng chứa đầy hơn trăm thùng nước.

Thông qua kế hoạch như vậy hắn lại đắc thủ mấy lần, có điều Giang Thần cũng thành công chọc giận Hỏa vân ngưu ở trong khu vực này.

Một ngày nọ, Giang Thần để mười mấy con cơ quan thú phun nước dập tắt hỏa diễm của một con Hỏa vân ngưu, sau đó mang theo Bạch Linh đuổi theo.

Không nghĩ tới đây là cạm bẫy của Hỏa vân ngưu, không đuổi được bao lâu thì đã phát hiện ra xung quanh xuất hiện hơn mười đầu Hỏa vân ngưu, cả đám dùng từng đôi mắt to nhìn chằm chằm vào hắn.

Giang Thần kinh hãi, hắn và Bạch Linh cũng không có thực lực chính diện giao phong cho nên lập tức lui lại, ôm Bạch Linh bay lên đến không trung.

Nhưng mà, sự giả dối của Hỏa vân ngưu đã vượt xa ra khỏi dự liệu của hắn.

Dẫn Giang Thần tới lãnh địa của Thiểm Điện ưng, vừa bay lên trời thì đã có một bóng đen chạy như bay tới.

- Không được!

Giang Thần nhanh chóng hạ thấp độ cao, thế nhưng lại lập tức bị một luồng sóng lửa bức trở lại.

Cuối cùng Bạch Linh chủ động nhảy lên trên đất, dùng hết tốc lực lao ra ngoài, thành công bỏ qua Hỏa vân ngưu, Giang Thần thì lại bị Thiểm Điện ưng truy đuổi.

Từ khi Vạn thú vực khôi phục lại độ khó như cũ, Giang Thần cũng đã không dám tùy tiện bay loạn nữa, nguyên nhân chính là bởi vì không trung là lãnh địa của rất nhiều ác điểu.

Không nghĩ tới hôm nay mình lại bị một đám yêu thú hãm hại.

Cũng may mà cảnh giới của hắn đã đột phá, những ngày qua lại được không ít thịt của Hỏa vân ngưu bồi bổ, khí huyết dồi dào, thừa thế xông lên, cho nên mới có thể làm cho mình không bị bắp kịp.

Chờ đến lúc hắn bay trở về đến Hùng thành thì đã nhìn thấy mười mấy con Hỏa vân ngưu kia cũng đều vào thành, không để ý tới trận pháp mà hắn bố trí ở quảng trường mà điên cuồng xung phong.

Bạch Linh ở trong trận pháp gào thét cũng không có tác dụng.

May mà Giang Thần quyết định rất nhanh, dùng một kiếm phá hủy đài phun nước kia, tức thì cột nước giống như bạch long xuất hiện, độ cao chừng mấy chục thước.

Giang Thần dùng khối ván cửa đè lên trên cột nước, làm cho rồng nước thay đổi phương hướng, phun về phía những đầu Hỏa vân ngưu kia, lúc này mới bức lui những yêu thú này.

Nguy cơ được giải trừ, Giang Thần nằm trên đất thở dốc từng ngụm từng ngụm, Bạch Linh thì có vẻ không quan tâm, bắt đầu chơi với nước.

- Xem ra không thể ra tay đối với Hỏa vân ngưu nữa, có điều cũng còn tốt, đã thu thập được đủ yêu huyết.

Giang Thần liếc mắt nhìn Bạch Linh, dự định luyện chế Huyết đan, kích phát huyết thống hung thú của Bạch Linh.

Nếu như thành công, hắn có thể dựa vào Bạch Linh để đi ra khỏi Vạn thú vực.

Mặt khác trải qua động thủ trong những ngày qua, hắn đột nhiên nghĩ đến kiếm pháp thích hợp với bản thân mình bây giờ.

Chương 179: Vạn Dặm Độc Hành (3)

Quá trình luyện chế Huyết đan rất là phức tạp, lò luyện đan tầm thường căn bản không chứa được nhiều yêu huyết như vậy.

Khi luyện chế còn cần không gian rộng lớn hơn, đào ra vô số dấu vết chằng chịt ở trên mặt đất, lại bày ra lò luyện đan ở chính giữa.

Những vết rãnh kia như là mạch máu, lò luyện đan thì lại là trái tim của chúng.

Hắn rót tất cả yêu huyết vào bên trong những cái rãnh này, chảy về phía lò luyện đan, cuối cùng luyện chế thành đan.

Vừa vặn không gian của quảng trường rất đủ, thứ hiện tại Giang Thần rất thừa chính là thời gian.

Hắn dùng Xích tiêu kiếm như là một cái xẻng, đào bới ở trên quảng trường.

Sau khi hoàn thành tất cả những thứ này sau, hắn mang cái đỉnh dùng để luộc thịt thú ra rồi cải tạo lại.

Mặc dù nói hiệu quả của lò luyện đan chuyên môn sẽ cao hơn, tỷ lệ thành công cũng cao hơn. Thế nhưng ai bảo hiện tại hắn bị ai vây ở chỗ này cơ chứ.

Trong đỉnh còn có mùi vị thịt, nếu như để cho các Linh đan sư khác biết hắn dùng cái này luyện đan thì nhất định sẽ bị làm cho tức giận đến mức không nói ra lời.

Có điều kỹ thuật của Giang Thần đã sớm thoát ra khỏi những giáo điều cứng nhắc này, trình độ đại sư thể hiện ở trên việc không bị điều kiện ràng buộc, mà còn chủ động thay đổi điều kiện.

Tự an ủi mình một câu như vậy, Giang Thần chôn đỉnh xuống dưới đất, sau khi phối dược liệu, hắn bắt đầu luyện chế Huyết đan.

Quá trình thì không cần phải nói, chỉ riêng thời khắc thành đan thì cả tòa Hùng thành đều tràn ngập một mùi máu tanh, may mà Giang Thần xua tan đúng lúc, nếu không sẽ đưa tới một trận yêu thú cuồng triều nữa.

Mấy trăm bình yêu huyết quỷ cấp ngưng tụ thành một cái Huyết đan nho nhỏ ở trong tay của Giang Thần.

Hắn gọi Bạch Linh tới, nói:

- Nuốt nó vào sẽ làm cho ngươi trở nên càng mạnh hơn, mà quá trình này không bị khống chế, ngươi nên chờ ở trong tầng hầm kia thì hơn.

Bạch Linh tỏ ra đã hiểu, nó cũng tin tưởng Giang Thần sẽ không làm hại mình.

Từ trong ánh mắt của Bạch Linh Giang Thần đã phát hiện ra tên này chỉ quan tâm một chút xem Huyết đan có ăn được hay không mà thôi.

- Cái tên nhà ngươi, khi ăn thịt thì liều mạng ăn ngay cả linh đan cũng không buông tha.

Giang Thần tức giận nói.

Bạch Linh nhìn hắn, giống như thiếu nữ đang làm nũng, con mắt màu xanh lam như đang nói:

- Người ta đang trong thời gian lớn mà.

Giang Thần bất đắc dĩ lắc đầu, hắn cường điệu dược tính của Huyết đan rất bá đạo, ăn vào sẽ rất khó chịu, thân thể như bị xé ra.

Nghe hắn vừa nói như vậy, rốt cuộc vẻ mặt của Bạch Linh khi nhìn Huyết đan đã nhíu mày.

Giang Thần không cho Bạch Linh cơ hội do dự, hắn ném Huyết đan vào trong miệng đối phương.

Cũng không lâu sau, Bạch Linh như là uống say, đứng ở tại chỗ không nhúc nhích.

Giang Thần nhân cơ hội ôm Bạch Linh vào phòng dưới đất, vần tảng đá lấp kín cửa lại.

Kích phát huyết thống hung thú không phải là một chuyện yên bình gì.

Hung thú bị gọi như vậy cũng là bởi vì hung tính đặc biệt thích giết chóc, nhìn thấy bất kỳ sinh linh nào cũng sẽ hủy diệt.

Quá trình kích phát huyết thống cũng sẽ khiến cho Bạch Linh trở nên như vậy.

Dùng tình huống của Vạn thú vực hiện tại, xông loạn khắp nơi nhất định sẽ chết.

Quan trọng nhất chính là, Giang Thần cách Bạch Linh gần nhất cũng sẽ phải xui xẻo.
Sau khi xác định phòng dưới đất còn có thể thông khí sau, Giang Thần trở lại trên quảng trường, bắt đầu nghĩ về kiếm pháp của chính mình.

Trong quá trình săn giết Hỏa vân ngưu những ngày qua, hắn đã có một loại cảm giác ngộ ra.

Mỗi lần xuất kiếm về phía yêu thú hắn đều nghĩ về điểm khác nhau với nhân loại, cứ lần lượt như vậy đã làm cho hắn có nhận thức hoàn toàn mới đối với toàn bộ võ học.

Cũng làm cho hắn hiểu rõ bên trong đông đảo kiếm pháp, rốt cuộc là môn kiếm pháp nào thích hợp với bản thân hắn.

Sát na kiếm pháp, thuộc về kiếm pháp cao thâm, điều kiện tu luyện là nhất định phải nắm giữ được kiếm đạo, lấy oai kiếm đạo để vận chuyển.

Khẩu quyết của kiếm pháp: Gảy ngón tay một cái tạo ra hai mươi thuấn, trong nháy mắt nghĩ tới hai mươi niệm, một niệm là chín mươi chớp mắt, trong một sát na ẩn chứa chín triệu lần sinh diệt.

Căn cứ vào khẩu quyết, kiếm pháp tổng cộng được chia ra làm bốn thức.

Bốn thức này không có tên, trực tiếp xưng thức số một, thức thứ hai, thức thứ ba, thức thứ tư.

Uy lực của mỗi một thức tương ứng với bốn câu khẩu quyết.

Bốn thức kiếm chiêu, uy lực của mỗi một thức đều gấp trăm lần thức phía trước.

Điểm đáng nhắc tới chính là, truyền nhân của Vĩnh hằng kiếm đạo thuộc tứ đại kiếm đạo trong Thánh vực đều biết tu luyện môn kiếm pháp này.

Bởi vì huyền bí của Vĩnh hằng kiếm đạo kết hợp với Sát na kiếm pháp sẽ đạt tới một loại hiệu quả nhất niệm vĩnh hằng.

Nghe đồn truyền nhân thứ sáu của Vĩnh hằng kiếm đạo là kỳ tài ngút trời, nắm giữ Sát na kiếm pháp, đạt tới mười phần hỏa hầu.

Vì là cứu nữ nhân mình yêu mến mà xông vào nơi đóng quân của trăm vạn yêu ma.

Một kiếm, lúc đó chỉ đánh ra một kiếm, tất cả yêu ma đều bị chém giết.

Người kia cũng là kiếm khách nổi danh nhất trong thời đại anh hùng.

Giang Thần có được truyền thừa của Bất hủ kiếm đạo, mặc dù nói không sánh được bằng với tứ đại kiếm đạo, nhưng đạo lý cơm phải ăn từng miếng thì hắn biết.

Hơn nữa trước đó hắn chiến một trận cùng Mặc Ly, phát hiện ra Bất hủ kiếm đạo cộng thêm thiên tài chiến đấu như hắn sẽ rất là bá đạo.

Đến hơi thở cuối cùng sẽ có thể nghịch thiên.Nói đi nói lại, trong đầu Giang Thần hiện ra nội dung của Sát na kiếm pháp.

Trước đó hắn cũng từng lật xem qua nó, cho nên cũng biết ưu khuyết điểm của môn kiếm pháp này.

Nhưng mà sau khi hắn sử dụng kiếm tới lúc này, khi lần nữa xem nội dung của kiếm pháp thì hắn mới biết môn kiếm pháp này bác đại tinh thâm tới cỡ nào.

- Gảy ngón tay một cái bao hàm hai mươi thuấn, trong nháy mắt ẩn chứa hai mươi niệm, một niệm ẩn chứa chín mươi chớp mắt, một sát na ẩn chứa chín triệu lần sinh diệt.

Giang Thần đọc thầm kiếm quyết, tìm hiểu bảy chữ của câu thứ nhất.

Đây là tinh túy của kiếm chiêu, chỉ có hiểu rõ câu này thì mới có thể luyện được thức thứ nhất.

Lúc này Bạch Linh vẫn còn đang ở hầm để thức tỉnh huyết thống, Giang Thần ngồi ở trên quảng trường không nhúc nhích.

Một lần ngồi xuống chính là một buổi tối.

Khi trời vừa tảng sáng, Giang Thần đột nhiên mở mắt ra, người kiếm hợp làm một, ở dưới ánh kiếm chói mắt, hóa thành ba thước phong mang, lập lòe như sao trời ở trên trên quảng trường.

Một giây sau, hắn trở lại chỗ cũ.

Kiến trúc ở chung quanh quảng trường bất động một lát, sau đó trên mặt tường xuất hiện vết kiếm như sợi tơ, sau đó từng phòng ốc ầm ầm sụp đổ

Giang Thần không có vui vẻ, sờ sờ bàn tay, uy lực của chiêu kiếm này quá lớn, may mà mục tiêu bất động, nếu không thì sẽ làm tổn thương tới chính mình.

Bởi vì tốc độ ra kiếm của hắn quá nhanh!

- Hơn nữa một thành hỏa hầu cũng chưa đạt tới được.

Đây mới là nguyên nhân chân chính làm cho Giang Thần ủ rũ, hắn đã từng thấy truyền nhân của Vĩnh hằng kiếm đạo dùng qua thức thứ nhất, so sánh với đối phương, nói là khác biệt một trời một vực cũng không quá đáng.

Rống!

Đột nhiên, một tiếng hổ gầm dài lâu lại mạnh mẽ từ dưới lòng đất truyền đến.

Động tĩnh so với vừa nãy Giang Thần xuất kiếm còn kinh người hơn, gió từ bốn phương tám hướng thổi tới, mặt đất chấn động, rất nhiều phòng ốc trong Hùng thành lần nữa sụp đổ.

Ầm!

Dưới phòng dưới lòng đất có một tiếng vang rất lớn vang lên, giống như thùng thuốc nổ nổ tung, đồ vật bên trong phạm vi mười thước đều bị phá hủy.

Ngay khi Giang Thần lo lắng thì đã nhìn thấy Bạch Linh bay lên trời, xông thẳng lên trên trời.

Giang Thần bay lên vừa nhìn lại, phát hiện ra hổ văn màu đen trên người Bạch Linh đều biến thành màu đỏ thẫm, phần lưng sinh trưởng ra một đôi cánh.

Khi đáp xuống đất, cánh lại biến mất không còn tăm hơi, nhưng màu sắc hổ văn trên người lại không trở về như cũ nữa.

Đồng thời, thể tích của Bạch Linh vốn còn chưa thành niên trái lại còn nhỏ đi, chân trước lúc đứng dậy gần như cao bằng Giang Thần.

Có điều, có thể cảm nhận được rõ ràng mật độ cơ bắp của Bạch Linh so với trước đó còn cường hơn trăm lần.

- Bạch Linh?

Giang Thần đứng ở trước mặt Bạch Linh, cảm nhận được một luồng cảm giác áp bách mạnh mẽ, đặc biệt là đôi mắt màu xanh lam kia đã trở nên đỏ tươi, nhìn chằm chằm vào hắn.

Nếu như Bạch Linh không nhận ra hắn, lao tới cắn xé thì Giang Thần chỉ có thể chạy thoát thân, mà hiện tại Bạch Linh lại biết bay, còn chưa chắc chắn đã có thể chạy trốn được.

Chương 180: Vạn Dặm Độc Hành (4)

Chợt, con ngươi của Bạch Linh khôi phục thành màu xanh lam, nhiệt tình chạy như bay đến chỗ của Giang Thần.

Giang Thần thở phào một hơi, bỗng nhiên hoàn toàn biến sắc, phất tay muốn ngăn lại.

Nhưng mà đã chậm, tất cả đều xảy ra ở trong chớp mắt, Bạch Linh giống như đạn pháo bắn trúng Giang Thần, khiến cho hắn bay thẳng về đằng sau, xuyên thủng một mặt vách tường, lại bị phế tích vùi lấp.

Bạch Linh sợ hết hồn, hoảng cuống quít vội vã xông lại, dùng móng vuốt đào mặt đất lên, đào Giang Thần lên.

- Lực lượng của ngươi bây giờ đã vượt xa trước đó, cố gắng thích ứng rồi lại nói tiếp!

Giang Thần oán hận nói.

Động tác vừa nãy bình thường Bạch Linh đã làm không ít, nhào tới ngực của Giang Thần để làm nũng, để hắn xoa xoa lông, không nghĩ tới hiện tại suýt chút nữa đã lấy tính mạng của hắn.

Sau đó, Giang Thần vì trừng phạt cho nên mới để Bạch Linh đi tìm mười mấy con Hỏa vân ngưu còn lại kia để gây phiền phức.

Bạch Linh không nói hai lời, giương cánh bay đi.

Một phút sau, thi thể của từng con Hỏa vân ngưu rơi xuống từ trên không.

Bạch Linh lông tóc không tổn hại đáp xuống trên mặt đất, tinh thần hưng phấn, đi tới đi lui ở trước mặt Giang Thần để tranh công.

Lúc này, Giang Thần thông qua linh đan đã khôi phục được thương thế, nhìn thi thể của Hỏa vân ngưu, hắn phát hiện ra đều là một kích mất mạng, làm cho hắn khiếp sợ không thôi.

Lúc này Bạch Linh vẫn còn chưa thành niên, thế nhưng thực lực đã là cường giả yêu thú quỷ cấp rồi.

Trải qua một đoạn thời gian nữa, trí tuệ của Bạch Linh sẽ trưởng thành đến mức như nhân loại mười ba mười bốn tuổi vậy.

Đến lúc đó là hắn có thể dạy nó thu nạp năng lượng thiên địa, trở thành huyền thú chân chính.

Giang Thần liếc mắt nhìn Hùng thành đã hoàn toàn thay đổi, trầm ngâm một lúc, nói:

- Đây là lúc chúng ta nên đi ra ngoài.

Sau đó, hắn coi Hỏa vân ngưu làm lương thực, cưỡi Bạch Linh đi về phía nam, nơi đó là phương hướng của Hỏa vực.

Có Bạch Linh mở đường, trình độ nguy hiểm của Vạn thú vực đã giảm bớt đi không ít.

Chỉ cần tránh khỏi yêu thú thần cấp thì hầu như là thuận buồm xuôi gió.

Giang Thần nhìn dáng vẻ khi Bạch Linh động thủ, hắn xác định huyết thống hung thú trong cơ thể nó là Kim Diễm phi hổ, so với suy đoán ban đầu của hắn có chút sai lệch.

Vốn hắn tưởng rằng huyết mạch trong cơ thể Bạch Linh nhất định có quan hệ với Bạch Hổ nhất mạch kia.

Hiện tại hắn nhìn nhầm, thế nhưng biểu hiện của Bạch Linh lại vượt xa mong muốn của hắn, khiến cho hắn không nghĩ ra.

- Lẽ nào là biến dị hai loại huyết thống hay sao?

Chuyện này không phải là không thể nào, một con hung thú sẽ sinh sôi hậu đại không cùng chủng loại giống nó, huyết thống thuần khiết sẽ trở nên càng ngày càng tạp, lực lượng hung thú cũng sẽ theo huyết thống hỗn độn mà yếu bớt.

Thế nhưng có lúc sẽ xảy ra tình huống biến dị, làm cho đời sau trở thành tồn tại càng đáng sợ hơn phụ mẫu chúng.

Nhìn hổ văn của Bạch Linh khi thì màu đỏ tươi, khi thì vàng óng ánh, có lúc còn có thể trộn lại với nhau, chuyện này khiến cho Giang Thần rơi vào trầm tư.

Đột nhiên, Bạch Linh ngừng lại không hề có dấu hiệu trước, không chờ Giang Thần nói chuyện thì nó đã ngẩng đầu lên lắng nghe cái gì đó.

- Ngươi...

Giang Thần đang muốn nói chuyện thì Bạch Linh đã nhằm về phía bên cạnh hẻm núi, không để ý tới vách đá chót vót mà trực tiếp đáp xuống.

Phía dưới hẻm núi là một dòng sông dài, sau khi Bạch Linh hạ xuống lại tiếp tục chạy xuống dọc theo bãi sông.- Rốt cuộc ngươi muốn...

Giang Thần có chút không vui, định răn dạy vài câu, không ngờ một mùi thơm bay tới khiến cho hắn bỗng nhiên cảm thấy phấn chấn, toàn thân trở nên khô nóng.

Mặc dù không biết là cái gì, thế nhưng từ mùi thơm đã có thể làm cho khí huyết của hắn sôi trào, nhất định sẽ là kỳ trân dị bảo.

Đi tới nơi sâu xa của hẻm núi, Giang Thần nhìn thấy một gốc cây ăn quả cây tươi tốt, trên cây kết ra từng trái cây như là từng quả cầu lửa vậy.

- Hỏa Nguyên quả?

Giang Thần mừng rỡ không thôi, lại nghĩ đến dưới Vạn thú vực đáy có nguyên thạch quáng mạch, có một gốc Hỏa Nguyên thụ cũng không có gì đáng trách cả.

Hiệu quả của Hỏa Nguyên quả có thể sánh ngang được với một viên linh đan đột phá tứ phẩm.

So với linh đan đột phá còn lợi hại chính là hiệu quả của nó có thể tích lũy chồng chất!

Nhìn trên cây có hơn một trăm trái Hỏa Nguyên quả, Giang Thần không nhịn được liếm môi một cái, trong thời gian hắn không cần sầu lo vì xung kích Thần du cảnh trung kỳ nữa.

- Đây gọi là gặp họa đắc phúc đấy nhỉ! Nơi như Vạn thú vực này, nhất định sẽ có càng nhiều kỳ trân dị bảo hơn nữa, ta một mặt giết ra ngoài một mặt tầm bảo, sẽ có rất nhiều trợ giúp đối với tu hành!

Giữa lúc Giang Thần muốn đi hái trái cây thì ở hai bên hẻm núi có từng cái bóng rơi xuống, phát ra tiếng kêu tràn ngập ý uy hiếp.

Định thần nhìn lại, hắn phát hiện ra là một bầy khỉ, toàn thân có màu đỏ thẫm, động tác nhanh nhẹn, bảo vệ ở trước Hỏa nguyên thụ.

Những con khỉ này là yêu thú quần cư, thực lực đơn thể không mạnh, hiện tại cũng chỉ có mấy chục đầu, theo lý mà nói là nhát gan xuất hiện ở trước mặt của Giang Thần và Bạch Linh.

Mãi đến khi một con hầu vương to gấp mấy lần bình thường xuất hiện ở trước mặt hắn.

Bộ lông cũng là màu đỏ thẫm, tóc như là một đám hỏa diễm đang thiêu đốt, chuyện khiến cho người ta kinh ngạc chính là, trên người còn mặc khôi giáp không trọn vẹn, cũng không biết là chiến lợi phẩm mà nó lấy được từ trên người nhân loại xui xẻo nào.

Bên trong viền mắt của nó không nhìn thấy con ngươi, tất cả đều là màu vàng óng, khóe mắt còn có khí mang tràn ra, giống như là một đôi hỏa nhãn vậy.

Là yêu thú quỷ cấp!

Hầu vương nhìn Giang Thần và Bạch Linh, rất dã tính mười phần, không có một chút dông dài nào, tay nó cầm một cây gậy đánh về phía nàyBạch Linh rít gào một tiếng, ra hiệu nó sẽ tới đối phó với hầu vương, để Giang Thần đi lấy trái cây.

- Cẩn thận một chút.

Giang Thần dặn một câu, bay qua đỉnh đầu của hầu vương.

Hầu vương cũng không ngăn cản, bởi vì ở bên cạnh Hỏa nguyên thụ còn có một hầu tử đang chờ Giang Thần.

Mất đi Bạch Linh trợ giúp, uy hiếp của bầy khỉ này không thể nhỏ hơn Hỏa vân ngưu là bao.

Cho dù thực lực đơn lẻ còn chưa bằng vương cấp, thế nhưng tính gộp lại đã có thể đối phó được với yêu thú quỷ cấp.

Lại nói nhân loại cần phải có cảnh giới gì thì mới có thể đỡ được thì lại phải xem trình độ của bản thân.

Người không hề có một chút bản lĩnh nào mà chỉ có man lực thì sẽ không bị hầu tử giết chết, tuy nhiên việc bắt bầy súc sinh này cũng sẽ như vậy, không có cách nào.

Như là Giang Thần vậy, sơ kỳ đã có thể diệt tuyệt được.

Đây là cơ hội thực chiến hiếm thấy, Giang Thần cũng không lo lắng quá nhiều.

Hắn thâm nhập vào trong bầy khỉ, vung Xích tiêu kiếm lên, kinh nghiệm tích lũy những ngày qua đã đưa đến tác dụng rất lớn, đã có thể làm được chuyện mặc kệ là người hay là thú thì hắn đều có thể phát huy oai của kiếm pháp đến mức độ to lớn nhất.

- Trường hồng kiếm pháp: Nhất kiếm tam thức.

Một chiêu kiếm đánh ra, ba con hầu tử chết ở dưới kiếm.

Có điều trong lúc xuất kiếm cũng làm cho phía sau lưng và cánh tay của hắn bị chộp trúng làm bị thương, hơn nữa những vết thương này vừa đau lại vừa ngứa.

- Sát na kiếm pháp: Thức thứ nhất!

Ngay khi Giang Thần sử dụng kiếm chiêu mới học, khi xuất kiếm chính hắn cũng không biết người mình ở đâu, cho nên đương nhiên đám hầu tử cũng không biết ở đâu mà công kích.

Khi lại một lần nữa hiện thân thì lại có mười con hầu tử chết ở dưới kiếm của hắn.

Nhưng mà, nếu như hỏa hầu của một kiếm này đạt đến năm phần mười, chỉ cần năm phần mười thôi là có thể một kiếm giết chết tất cả.

Đám hầu tử còn lại càng thêm hung tàn, thừa dịp Giang Thần khôi phục lại nhào lên.

- Quỷ kiến sầu!

Giang Thần lập tức sử dụng một đao chiêu có phạm vi bao trùm cực lớn, chém giết đám hầu tử đang kéo tới.

Cuối cùng còn lại vài con không ra thể thống gì, tùy ý để Giang Thần đi về phía Hỏa nguyên thụ.

Cùng lúc đó, Bạch Linh cũng thành công giết chết Hầu vương, cũng không có bị thương, sau khi thắng lợi nó tinh thần khí mười phần, lại gầm lên một tiếng, chấn động đến mức cả hẻm núi cũng đang phát run.

Đám hầu tử còn lại chật vật chạy trốn, nhường Hỏa nguyên thụ lại.

Giang Thần hái xong tất cả trái cây, ghi nhớ vị trí của Hỏa nguyên thụ, nghĩ sau đó có cơ hội sẽ trở lại hái.

- Lần này ngươi đã lập đại công, một lát nữa ta sẽ nướng thịt cho ngươi ăn.

Giang Thần khen ngợi nói.

Bạch Linh hưng phấn quát to một tiếng, muốn cho Giang Thần một cái ôm, chỉ là nghĩ đến kết quả lần trước, nó không thể làm gì khác hơn là cố nén kích động đi quanh ở bên cạnh hắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau