THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 171 - Chương 175

Chương 171: Không Ai Có Thể Ngăn Cản

Mũ giáp của Bách Lý Đồ chế tạo thành ngoại hình như một cái đầu rồng, đầu ở bên trong miệng rồng.

Chỉ riêng cái mũ giáp này đã làm cho Giang Thần cảm thấy nặng mấy chục cân.

- Ngươi nên cởi khôi giáp ra thì hơn.

Giang Thần nói.

Bởi vì không chỉ có vô dụng mà sẽ còn ảnh hưởng tới tốc độ và tính nhạy bén.

Nhưng lời nói của hắn đã dẫn tới tranh luận không nhỏ, ánh mắt người bên ngoài nhìn về phía hắn mang theo vài phần kinh ngạc.

- Hắn không biết thật hay là giả bộ không biết vậy?

Có người thầm suy đoán ở trong lòng.

Vũ khí mà Bách Lý Đồ sử dụng chính là một thân linh giáp đặc chế, kết hợp cùng võ học, công pháp huyền bí.

Bất kể là chém giết với người ta hay là tỷ thí, hắn đều mặc nó.

Hiện tại Giang Thần bảo hắn cởi ra, nghe ngữ khí là vì muốn tốt cho hắn, khiến cho người ta không biết nên nói cái gì cho phải.

Bách Lý Đồ không hề nói gì, điều động thần nguyên của bản thân, tức thì, trên cương giáp màu đen xuất hiện tia sáng chói mắt màu vàng, ngưng tụ ra một con Thần Long, dọc theo đường viền đi khắp thân thể.

Khí tức hùng hồn bao phủ về mỗi một góc trên đường phố, mọi người chịu đựng cỗ uy nghiêm này, sắc mặt trắng bệch, người có thực lực yếu đã quỳ một chân trên đất.

- Công lực của Bách Lý Đồ lại trở nên mạnh mẽ, chẳng trách lại dám nói muốn khiêu chiến Mặc Ly.

Chỉ Như của Linh Lung môn thầm nghĩ, nàng từng luận bàn cùng Bách Lý Đồ, so với lần trước hắn ta đã trở nên mạnh mẽ hơn không ít.

- Hả?

Bỗng nhiên, Chỉ Như phát hiện ra Giang Thần đứng mũi chịu sào lại không để ý tới uy thế của Bách Lý Đồ mà vẫn bình thản ung dung.

Thần thức tung ra ngoài, nàng phát hiện Giang Thần ra như một thanh lợi kiếm, xé rách uy thế này.

- Hóa ra là: Thần Long công, chẳng trách phải mặc áo giáp, đến đây đi.

Giang Thần cười nhạt một tiếng, tay trái chuyển động Xích tiêu kiếm, dáng vẻ rất tùy ý.

Nghe vậy, Bách Lý Đồ nhẹ nhàng cau mày, trong lòng hiện ra vẻ nghi hoặc.

Ví dụ như làm sao Giang Thần mà biết được tên công pháp của hắn, lại thí dụ như tại sao biết được công pháp này mà còn không sợ?

Có điều, rất nhanh hắn đã lắc lắc đầu, không suy nghĩ thêm về những thứ này nữa.

Trong lòng hắn chỉ có một ý nghĩ, đó là chặn đánh Giang Thần.

Hắn bước ra một bước, áo giáp trên người phát ra loại tiếng vang kỳ diệu giống như máy móc vận chuyển.

Ánh sáng màu vàng mang Thần Long đến hai chân của hắn, nền đá dưới chân vỡ tan, nương theo đá vụn bay lên, Bách Lý Đồ đi rất vội vã, tốc độ vượt qua dự liệu của tất cả mọi người.

Giống như ngựa hoang thoát cương vậy, ánh sáng mang theo Thần Long càng ngày càng chói mắt, mở miệng ra, muốn nuốt chửng Giang Thần.

Đối mặt với một kích đáng sợ này, Giang Thần không có né tránh, cầm kiếm tiến lên nghênh đón.

Nếu như nói Bách Lý Đồ là một đầu cự long có khí thế hùng hổ, như vậy Giang Thần sẽ như một tia chớp màu bạc, lập lòe đi trên đường phố.

Tất cả xảy ra quá nhanh, không ai thấy rõ, chỉ biết là Giang Thần đã đến chỗ mới vừa rồi Bách Lý Đồ vừa đứng.

Bách Lý Đồ thì lại dừng lại ở nơi Giang Thần xuất kiếm.

- Tránh thoát được sao?

Bởi vì một kích vừa rồi của Bách Lý Đồ rất đáng sợ, mọi người chỉ cho là Giang Thần đã tránh thoát khỏi một kích này.

- Không!

Thế nhưng, rất nhanh có người đã nhìn ra được kỳ lạ.

Thân thể của Bách Lý Đồ cứng đứng ở đó, rất không tự nhiên, đầu Thần Long kia đã biến mất không còn tăm hơi.

- Sẽ không phải là...

Chỉ Như trừng lớn mắt, không thể nào tiếp nhận được loại khả năng ở trong đầu của nàng.Bởi vì, mới chỉ có một kiếm!

Ngay cả Mộc Trấn Xuyên cũng sốt sắng lên, gắt gao trừng mắt nhìn vào Bách Lý Đồ.

Nhưng mà, những hành động này cũng không có cách nào thay đổi được cái gì.

- Vô vị.

Giang Thần chậm rãi thu hồi Xích tiêu kiếm vào bên trong vỏ kiếm.

Cùng lúc đó, linh giáp trên người Bách Lý Đồ xuất hiện ba vết kiếm, chằng nhịt khắp nơi, làm cho linh giáp giải thể, rơi ra khỏi người hắn.

Thân thể Bách Lý Đồ đang run rẩy, con ngươi phóng to, mồ hôi lạnh làm ướt nhẹp y phục bó của hắn.

- Hay, hay cho một kiếm quá đáng sợ.

Nghĩ lại vừa nãy, nhìn thấy Giang Thần xuất kiếm, Bách Lý Đồ còn không cảm thấy gì, định lấy lực phá xảo, đánh bay gia hỏa không biết trời cao đất rộng này.

Nhưng mà, một chiêu kiếm đánh ra, lại có ba thức, tinh chuẩn, nhanh chóng, sắc bén, không chút lưu tình đánh bại hắn.

Vốn hắn đã yếu hơn so với Mặc Ly, bại trong tay Giang Thần cũng không có gì cả, thế nhưng động thủ trước còn nói mạnh miệng, lại bị một kiếm đánh bại, có thể tưởng tượng được hắn có bao nhiêu mất mặt.

Cũng may mà Giang Thần không tiếp tục để ý tới hắn nữa.

Hắn nhìn lên trên người hai huynh đệ Mộc Bình và Mộc Trấn Xuyên đã há hốc mồm, ánh mắt rơi vào trên người ca ca rồi nói:

- Hiện tại, đến ngươi.

Mộc Trấn Xuyên sững sờ, hắn cũng có thứ tự thấp hơn so với Mặc Ly, không muốn mất mặt ở trước mặt mọi người như Bách Lý Đồ.

- Sao trong thời gian ngắn ngủi tên này lại mạnh như vậy cơ chứ?

Mộc Trấn Xuyên vừa nghĩ, lại vừa nói:

- Giang Thần, ngươi còn muốn động thủ đối với sư huynh sao? Thực sự là lớn mật, ngươi cướp chiến sủng của người khác, còn phản kháng động thủ, mặt mũi của Thiên Đạo môn đều bị ngươi làm mất hết rồi.

- Đánh bại ngươi, ta chính là sư huynh.

Giang Thần cười lạnh, đi đến về phía hắn.

Lúc trước, đều là người khác tới tìm Giang Thần gây phiền phức, hắn bị ép động thủ.

Hiện tại, Giang Thần muốn chủ động tìm Mộc Trấn Xuyên này gây phiền phức.- Làm càn! Ngăn hắn!

Mộc Trấn Xuyên phẫn nộ quát một tiếng, hai tên Thần du cảnh sơ kỳ lúc trước theo Mộc Bình lại thêm ba tên Thần du cảnh trung kỳ nhảy ra ngoài.

- Rác rưởi có nhiều hơn nữa thì cũng là rác rưởi.

Giang Thần tùy ý quét mắt nhìn năm người một chút, ba tên Thần du cảnh trung kỳ kia đều là kẻ tầm thường, cho nên hắn không để ở trong lòng.

Lần nữa rút kiếm, tốc độ không nhanh không chậm.

Mũi kiếm và vỏ kiếm của Xích tiêu kiếm ma sát phát ra âm thanh, năm người kia nghe thấy thanh âm này trở nên đặc biệt căng thẳng.

Cuối cùng, Giang Thần đột nhiên tăng nhanh tốc độ, đâm ra một kiếm.

Đùng đùng đùng đùng đùng!

Năm tiếng giòn giã vang lên, linh khí trong tay bọn họ bị chặt đứt, Giang Thần đồng thời đi vòng qua bọn họ, đi tới trước người của Mộc Trấn Xuyên.

- Ngươi!

- Từ bỏ chống lại đi, sau khi giết chết Mặc Ly, thực lực của ta đã tăng lên mấy lần, ngươi không phải là đối thủ của ta.

Giang Thần nói thật, sau một trận chiến với Mặc Ly, Bất hủ kiếm đạo của hắn đã có tiểu thành, nếu như Mặc Ly sống lại thì hắn cũng có thể dễ dàng chém giết.

- Ngươi muốn làm gì?

Mộc Trấn Xuyên ngoài mạnh trong yếu, lui về phía sau, nói:

- Ngươi không trả Bạch Hổ cũng thôi đi, lại còn muốn tàn hại đồng môn sao?

Ở trong mắt người ngoài, Mộc Trấn Xuyên đã nhận thua, Giang Thần không có lý do gì để động thủ, trừ phi hai người vốn đã có cừu oán.

Trên thực tế quả thực cũng như vậy.

- Chẳng lẽ ngươi đã quên chuyện ở Hóa long trì sao?

Giang Thần cười lạnh nói.

- Hóa long trì? Đó chỉ là xung đột miệng lưỡi, ngươi còn làm hại ta trong vòng ba năm không được đi vào...

Mộc Trấn Xuyên đang nói thì chợt nhớ tới ngày đó Giang Thần đã nói, hắn đang ngưng tụ thần huyệt thì bị mình phá hoại.

- Ngươi muốn thế nào?

Mộc Trấn Xuyên cắn răng, đã nhận mệnh.

Ở Vạn thú vực không có Vương phủ làm chỗ dựa, hắn không kiêu ngạo nổi.

- Phế bỏ mười cái thần huyệt của ngươi.

Giang Thần nói.

- Cái gì? Dựa vào cái gì, nhiều lắm ta chỉ phá hoại một mình ngươi ngưng tụ thần huyệt mà thôi...

Cho dù đã có chuẩn bị tâm lý, thế nhưng Mộc Trấn Xuyên vẫn không có cách nào tiếp nhận được.

Nhưng mà, hắn không có quyền lựa chọn có tiếp nhận hay không, kiếm của Giang Thần đã đâm ra, kiếm khí lạnh lẽo thấu xương chui vào kinh mạch của hắn, hóa giải từng cái thần huyệt của hắn, vừa vặn là mười cái.

- Ta có thân phận gì? Ngươi có thân phận gì? Ngươi có thể so với ta hay sao?

Giang Thần nói một câu, là câu ngày đó ở Hóa long trì Mộc Trấn Xuyên đã nói, ngày hôm nay hắn đã trả lại nguyên gốc.

- Ngươi! Ngươi!

Mộc Trấn Xuyên không ngờ tới hắn tàn nhẫn như vậy, cũng không kịp đề phòng.

Mười cái thần huyệt bị phế, làm lỡ tiến độ tu hành của hắn, có thể nói ảnh hưởng rất là lớn.

Chương 172: Sát Thủ Tồn Tại

Vẻ mặt của Mộc Trấn Xuyên rất không cam lòng, nhưng lại không thể làm gì được, chỉ có thể ảo não rời đi.

Đệ đệ Mộc Bình của hắn không nghĩ tới không chỉ không giáo huấn được Giang Thần mà còn hại bên mình tổn thất nặng nề.

Hắn cũng muốn học ca ca, trước khi đi trừng mắt nhìn Giang Thần một chút, không ngờ hắn nhìn sang lại vừa vặn đón nhận ánh mắt sắc bén của Giang Thần, hắn sợ hết hồn, giống như một làn khói chạy ra khỏi nơi này.

Bách Lý Ly cũng cảm thấy hối hận vì mình đã trêu chọc đến kiếm khách đáng sợ như vậy, chuyện hiện tại nàng lo lắng nhất là tình hình của ca ca.

Đến hiện tại ca ca nàng vẫn không thoát khỏi bóng tối sau khi bị một kiếm đánh bại, vẫn đang đứng ở bên cạnh linh giáp đã trở thành sắt vụn.

- Ca ca.

Nàng rất lo lắng, đi tới.

Bách Lý Đồ không để ý tới nàng xoay người đi về phía Giang Thần, nói:

- Ngày hôm nay là ta thua, Bạch Hổ là của ngươi, hẹn gặp lại ở tỷ thí Thánh Viện.

Để lại một câu nói, hắn dẫn người rời đi.

Lúc này, mọi người vẫn vây quanh Giang Thần như cũ, chỉ là vẻ mặt hoàn toàn khác với lúc trước.

Có kính nể, sùng bái, ước ao, đố kỵ, bất kể ra sao, đều tán thành thực lực của Giang Thần.

- Giang Thần sư huynh.

Nguy cơ được giải trừ, Thủy Sanh cao hứng chạy tới.

- Xem ra ta vẫn có thể đưa ngươi trở về được.

Giang Thần khẽ cười nói.

Thủy Sanh nở nụ cười ngọt ngào, chẳng biết vì sao, câu nói này làm nàng cảm thấy rất vui.

Sư tỷ Chỉ Như của nàng và mấy đệ tử Linh Lung môn đi theo lại đây.

Nếu nói phản ứng trước sau có khác biệt to lớn nhất chính là mấy người này.

Chỉ Như là một nữ nhân kiêu ngạo, lúc vừa mới bắt đầu nhìn thấy Giang Thần thì hắn chỉ là Thần du cảnh sơ kỳ viên mãn, cho nên nàng không đặt hắn ở trong lòng.

Hiện tại nhìn thấy thực lực của Giang Thần, ánh mắt nhìn hắn đã tuyệt nhiên không giống trước nữa.

So sánh với nàng, mấy đệ tử phía sau nàng trốn trốn tránh tránh, sợ sệt bởi vì vừa nãy mình nói năng lỗ mãng mà rước lấy phiền phức.

Cũng còn may trọng tâm của Giang Thần đều ở trên người Thủy Sanh, mọi người mang theo tâm sự riêng tiếp tục tiến lên.

Rất nhanh, bọn họ đã đến giữa thành, cũng có một quảng trường và đài phun nước. Chỗ không giống Lang thành chính là đài phun nước vẫn còn đang phun nước.

Trên quảng trường có mấy cái cửa truyền tống đứng ở đó, không có khung cửa, chỉ có màn ánh sáng.

Thủy Sanh nghĩ đến sắp rời khỏi nơi này, trong lòng có cảm giác hoảng hốt không tên, như có rất nhiều lời muốn nói, nhưng lại không biết nên mở miệng ra sao.

- Cửa truyền tống của môn phái sáng sớm ngày mai mới đóng, hiện tại trời còn chưa tối, chúng ta tìm một chỗ ngồi một chút đi.

Chỉ Như kia bỗng nhiên mở miệng, phân biệt nhìn Thủy Sanh và Giang Thần một chút, khóe miệng mang theo nụ cười nhợt nhạt.

Thiên tài như Giang Thần, sớm muộn gì cũng sẽ nổi danh, có thể kết bạn được với hắn tuyệt đối là chuyện có lợi mà vô hại.

- Không được.

Giang Thần lắc lắc đầu, tiếc hận nói:

- Có khả năng ta đã bị Hắc Bạch môn ghi nhớ, gây ra động tĩnh lớn như vậy ở Hùng thành, rất có thể sát thủ đã bắt đầu hành động.

Nghe hắn vừa nói như vậy, dù Thủy Sanh không muốn như thế nào đi nữa thì cũng không tiện giữ lại.

Chỉ Như cũng không nói gì.

Cuối cùng, Giang Thần nhìn theo đám người Thủy Sanh đi vào cửa truyền tống, rời khỏi Hùng thành.
- Bạch Hổ, chúng ta đi thôi.

Giang Thần và Bạch Hổ cũng nhanh chóng rời khỏi Hùng thành, đi tới chốn không người ở dã ngoại.

- Cửa truyền tống của Thiên Đạo môn là cái cuối cùng ở Hùng thành, ai cũng có thể nghĩ ra được trưa mai ta sẽ đi tới quảng trường, nếu như thật sự có sát thủ mà nói...

Giang Thần hơi lúng túng một chút, hắn có thể dịch dung đi qua đó, thế nhưng hiện tại mang theo Bạch Hổ, làm như vậy sẽ là uổng phí thời gian.

Đồng thời, hắn cũng không khỏi suy nghĩ, nếu như không có tiến vào cửa truyền tống đúng lúc thì sẽ như thế nào.

Người tu hành ở Vạn thú vực chắc chắn sẽ không chết đói, còn có thể tiến hành rèn luyện, dường như rất tốt, hơn nữa coi như không có cửa truyền tống thì nếu cứ đi về một phương hướng, sớm muộn gì cũng sẽ đi ra ngoài được.

- Có điều các thế lực lớn tình nguyện mở cửa truyền tống ra, nói rõ biện pháp tầm thường muốn ra vào sẽ phải trả giá cao hơn so với cửa truyền tống.

Giang Thần biết rõ cửa truyền tống không phải là thứ có thể tùy tiện mở ra được, tiêu hao lớn, nguy hiểm rất cao.

Bỗng nhiên, Bạch Hổ kêu một tiếng với hắn.

- Ý của ngươi là, ngươi dùng tốc độ nhanh nhất để vọt vào cửa truyền tống sao?

Giang Thần nhìn đôi mắt hổ kia, sửng sốt một chút.

Linh trí của Bạch Hổ so với bên trong tưởng tượng của hắn còn cao hơn, từ lúc vào thành đã nghe thấy, hiểu rõ nguy hiểm Giang Thần gặp phải, mà còn ra mưu hiến kế cho hắn.

- Không được, ta muốn dẫn ngươi rời đi, như vậy phải tiếp xúc với mọi người.

Giang Thần lắc đầu một cái, đưa tay xoa xoa đầu của Bạch Hổ, lại nói:

- Có điều cũng không cần quá lo lắng, không chừng là ta nghĩ nhiều, căn bản sẽ không có sát thủ, hoặc là sát thủ không nghĩ tới tốc độ trưởng thành của ta, cho nên thực lực còn không mạnh bằng ta.

- Có điều, đề phòng trước cũng không sai.

Giang Thần bay lên trên không trung, quan sát địa thế xung quanh, đăm chiêu, dương như đang vạch ra kế hoạch gì đó.

Khi đến đây, Giang Thần vì thu được linh dược cho nên đã chuẩn bị các loại thủ đoạn đối phó với yêu thú lợi hại.

Nhật Diệu thạch chỉ là một trong số đó, cái khác còn đặt ở trong nạp giới.

- Ở đây đi.

Giang Thần bắt đầu bố trí.Đợi đến ngày thứ hai, Giang Thần để Bạch Hổ ở lại tại chỗ, hắn thì đi ra ngoài một chút.

- Hống!

Nghe rõ ý tứ của Giang Thần, nó rít gào một tiếng, rất lo lắng đi tới đi lui ở bên chân của hắn.

Bạch Hổ đã từng bị vứt bỏ một lần sợ lại bị Giang Thần từ bỏ.

Dù sao hiện tại Bạch Hổ là gánh nặng của hắn.

- Ta sẽ trở về, nhất định, nếu như ngươi vừa vào thành thì ai cũng biết ta đến rồi, cho nên ta sẽ vào xem tình huống trước.

Giang Thần nói.

Bạch Hổ vẫn bất an như cũ, người và thú khác nhau ở chỗ, hiểu rõ đạo lý là vậy nhưng mà vẫn không đồng ý.

Mãi đến khi Giang Thần nghiêm khắc răn dạy vài câu thì Bạch Hổ mới nằm trên mặt đất, đầu ngưng lại, mắt hơi lim dim.

- Tính tình thật là trẻ con.

Giang Thần cười cợt, lại nói một câu bảo đảm với Bạch Hổ, lúc này hắn mới bay đi về phía Hùng thành.

Bởi không cần thiết phải dịch dung, cho nên Giang Thần muốn nhìn một chút xem sẽ có sát thủ hay không, vì lẽ đó hắn mới nghênh ngang đi vào thành thị.

Chuyện xảy ra ngày hôm qua còn hiển hiện rõ ở trước mắt, hiện tại người Hùng thành nhìn thấy Giang Thần đã cảm thấy có một loại kích động không tên.

Ở trên quảng trường đã có không ít đệ tử Thiên Đạo môn ở ngoài cửa truyền tống chuẩn bị rời đi.

Chuyện có liên quan tới Giang Thần, sau khi bọn họ nghe qua đều cực kỳ tự hào.

Đầu tiên môn phái xuất hiện nhân vật nổi tiếng như Ninh Hạo Thiên, Lý Tuyết Nhi, bây giờ lại thêm một Giang Thần, quả thực là phong quang vô hạn, bọn họ cũng thơm lây theo.

Lúc Giang Thần đi tới quảng trường thì từng đệ tử Thiên Đạo môn nhiệt tình vấn an hắn.

Giang Thần lễ phép mỉm cười đáp lại, vì muốn thử xem có sát thủ hay không cho nên hắn bước nhanh về phía cửa truyền tống.

Nếu như sát thủ của Hắc Bạch môn thật sự ẩn núp ở Vạn thú vực, như vậy hiện tại chính là cơ hội động thủ cuối cùng của bọn hắn.

Một khi Giang Thần trở lại Thiên Đạo môn, bọn họ cũng sẽ không có cơ hội nữa.

Sưu!

Một mũi tên đột nhiên phóng tới chỗ Giang Thần.

- Quả nhiên!

Giang Thần đã sớm có đề phòng lập tức bay lên trên không trung, có điều chờ khi hắn cúi đầu nhìn về phía người tập kích mình là ai, hắn không khỏi cả kinh.

Đứng ở phía trước cửa truyền tống lại là Tam hoàng tử hung hăng kia.

- Không phải truyền nhân kiếm đạo đã từng tuyên bố muốn giết chết ta sao?

Trong tay Tam hoàng tử cầm cung tên ngày đó ở Thiên Đạo môn, trên mặt mang theo nụ cười gằn, trước sau đều bá đạo như một.

Hắn nhìn về phía các đệ tử Thiên Đạo môn ngoài cửa truyền tống, quát lên:

- Ngày hôm nay nếu như Giang Thần không chết, một người trong các ngươi cũng đừng mong đi!

Hùng thành là cửa truyền tống cuối cùng, vì lẽ đó nghe hắn nói như thế, các đệ tử Thiên Đạo môn lập tức rối loạn trận tuyến.

Dựa vào tâm tính của Tam hoàng tử, hắn nói được sẽ làm được.

Sau đó, suy nghĩ vinh dự vì Giang Thần của bọn họ đã xảy ra biến hóa.

Chương 173: Bị Nhốt

Cừu hận của Giang Thần và Tam hoàng tử là thứ xảy ra từ ngày quyết chiến cùng Lý Thấm, đương nhiên cũng có không ít người biết.

Giang Thần tuyên bố nói một khi có cơ hội thì hắn sẽ không chút do dự giết chết Tam hoàng tử.

Với tính cách của Tam hoàng tử, câu nói này đã đủ để dùng làm lý do để giết cả nhà Giang Thần.

Hiện giờ xảy ra tình cảnh này, ngoại trừ bất ngờ vì Tam hoàng tử sẽ xuất hiện ra, cũng không ai quá kinh ngạc vì hành vi của hắn.

Có người cười ở trên sự đau khổ của người khác, có người đang lo lắng thay cho Giang Thần.

Mũi tên của Tam hoàng tử không bắn tới được Giang Thần, thế nhưng hắn canh giữ ở bên ngoài cửa truyền tống, chuyện này rất là trí mạng.

Cửa truyền tống hoàng triều liên tục mở ra ba ngày ba đêm, Tam hoàng tử thủ đến lúc kết thúc cũng không phải là chuyện không thể nào.

Với tính cách của hắn, quả thực hắn cũng có thể làm được như vậy.

Người lo lắng nhất chính là các đệ tử Thiên Đạo môn, bởi vì Giang Thần làm liên lụy bọn họ, cho nên cửa truyền tống đang ở trước mắt mà bọn họ lại không qua được.

Cũng không ai dám đi tới lý luận hoặc là khẩn cầu Tam hoàng tử.

Một khi mở miệng, làm cho Tam hoàng tử tức giận, như vậy sẽ bị một mũi tên bắn chết, khi đó sẽ là tự mình tìm kiếm xui xẻo.

- Sao vậy? Không phải ngươi muốn giết ta sao? Hiện giờ ở bên cạnh ta không có người bảo vệ, sao ngươi không tới cơ chứ?

Tam hoàng tử khiêu khích nói.

Thực lực của hắn là ở mười vị trí đầu Tân hỏa bảng, ở trong Vạn thú vực căn bản không cần người khác bảo vệ.

Giang Thần cũng không phải là đối thủ của hắn.

- Đây là lần thứ nhất ta thấy có người lo lắng chết đi như vậy, ngươi yên tâm đi, ta sẽ không để cho ngươi chờ quá lâu đâu.

Giang Thần nói.

- Ha ha ha ha, xem ra ngươi không biết rõ mức độ nghiêm trọng của việc không tiến vào trong cửa truyền tống rồi nhỉ.

Tam hoàng tử cười lớn một tiếng, chỉ vào một tên đệ tử Thiên Đạo môn cách đó không xa, nói:

- Ngươi đến nói cho hắn biết, nói hay thì ta sẽ để ngươi đi vào.

Tên đệ tử kia vừa mừng vừa sợ, lập tức hô lớn với Giang Thần ở trên bầu trời:

- Không vào được cửa truyền tống thì sẽ bị vây ở Vạn thú vực, môn phái cũng không có bất kỳ biện pháp nào khác.

- Lại nói cho hắn biết, nếu như không có cửa truyền tống, có thể rời khỏi Vạn thú vực hay không.

Tam hoàng tử lại nói, giọng nói có chút bất mãn.

Lời này đã hù dọa tên đệ tử này, hắn vội vàng nói:

- Khu vực mà chúng ta đang hoạt động hiện tại đều là khu vực hạch tâm của Vạn thú vực, là ở bên trong tận cùng, ngược lại, nơi này cũng là nơi an toàn nhất. Bởi vì mỗi tòa thành trì đều có bày ra trận pháp, một khi rèn luyện kết thúc, trận pháp sẽ đóng, Vạn thú vực chính là địa ngục, Thần du cảnh vô lực sinh tồn ở trong này.

- Không sai, ngươi có thể lăn được rồi.

Tam hoàng tử nói.

Tên đệ tử kia không hề tức giận, trái lại còn cao hứng đi qua cửa truyền tống, để cho các đệ tử đồng môn không ngừng hâm mộ hắn.

- Giang Thần, ngươi có nghe thấy hay không? Những đệ tử Thiên Đạo môn này đều sẽ giống như ngươi, sẽ bị vây chết ở Vạn thú vực!

Tam hoàng tử nhếch miệng nở nụ cười, rất là hung hăng.

- Nói được là làm được, đừng để cho ta xem thường đó.

Giang Thần nói.

- Cái gì?

Tam hoàng tử ngẩn ra, các đệ tử Thiên Đạo môn khác cũng không nghĩ tới hắn sẽ nói như vậy.

- Ngươi có bản lĩnh thì cứ thật sự vây chết những đệ tử này ở trong Vạn thú vực đi.

Giang Thần lạnh lùng nói.

Các đệ tử Thiên Đạo môn trên quảng trường cả kinh, chửi ầm lên, với tính cách của Tam hoàng tử, không phải là hắn không làm được chuyện này.

- Những người này, thực sự là óc heo.Trong đám người xem náo nhiệt có không ít người thông minh, nghe ra ý tứ trong lời này của Giang Thần là kích thích Tam hoàng tử.

Thế nhưng các đệ tử Thiên Đạo môn lại còn không biết cảm kích.

Nếu như Tam hoàng tử tự tay hại chết nhiều đệ tử trong môn như vậy, trả giá sẽ không phải đơn giản còn là Thông thiên cảnh tự đoạn đi một tay nữa.

Lại có lời này của Giang Thần, có khả năng rất lớn Tam hoàng tử sẽ thả người.

Có điều, y theo tính cách của Tam hoàng tử, ai cũng không đoán ra được, cũng có thể hắn sẽ thật sự bất chấp hậu quả.

Nhìn con ngươi của Tam hoàng tử chuyển động, các đệ tử Thiên Đạo môn căng thẳng không ngớt, cũng không dám thở mạnh.

- Tam hoàng tử.

Lúc này, Mộc Trấn Xuyên đi tới, nói:

- Giang Thần này lòng lang dạ sói, muốn hại ngươi bất nghĩa, càng không tiếc lôi kéo nhiều đồng môn đệ tử như vậy để chôn cùng, ngươi tuyệt đối không nên bị lừa.

- Đúng vậy đúng vậy, Tam hoàng tử, Giang Thần này quá ác.

- Chúng ta không chấp nhận sư huynh như vậy.

Các đệ tử Thiên Đạo môn khác nhìn thấy có người ra mặt đầu tiên cho nên lập tức phụ họa.

Rõ ràng Mộc Trấn Xuyên đã cho Tam hoàng tử một nấc thang để xuống bậc, công lao vẫn sẽ là của Giang Thần, nhưng những đệ tử Thiên Đạo môn này không có một chút tiền đồ nào cả.

Tam hoàng tử mừng rỡ, gật gật đầu, nói:

- Ngươi nói đúng, có điều không thể tiện nghi cho Giang Thần như vậy được, các ngươi, mắng Giang Thần tới chết cho ta. Chửi càng khó nghe thì ta sẽ để cho các ngươi đi qua, ngược lại, ai chửi không đến nơi đến chốn, vậy thì cũng đừng có trách ta.

Mắng người?

Loại chuyện này cũng chỉ có Tam hoàng tử mới có thể làm ra được.

Thế nhưng ai bảo hắn lại là người có thực lực mạnh nhất ở đây cơ chứ.

Hơn mười tên đệ tử Thiên Đạo môn chỉ vào Giang Thần, dùng hết bản lĩnh to lớn nhất cuộc đời này, mắng toàn bộ mười tám đời tổ tông của Giang Thần.

Những lời này muốn có bao nhiêu khó nghe thì có bấy nhiêu khó nghe.

Nếu như nói mấy ngày nay Giang Thần vì Thiên Đạo môn mà tranh thủ vinh quang, như vậy hiện tại đều bị mười mấy người này bại sạch.

Có điều, mỗi người đều sợ Tam hoàng tử, nếu đổi lại là chính mình thì bọn hắn cũng sẽ mắng, vì lẽ đó cũng không thể nói là xem thường được.Giang Thần trên không trung nhìn những đồng môn sư đệ chửi bậy kia, hắn đã nhớ kỹ gương mặt của bọn họ, sau đó không nói một lời bay đi.

- Ha ha ha, thoải mái! Các ngươi cũng cút đi!

Tam hoàng tử rất là thoải mái.

Các đệ tử Thiên Đạo môn chỉ lo Tam hoàng tử hối hận, cho nên lập tức vọt vào cửa truyền tống.

Mộc Trấn Xuyên cũng không gấp, nói:

- Tam hoàng tử, ngươi vẫn muốn ở lại chỗ này chờ sao?

- Đương nhiên, nếu như hắn dám đến thì ta sẽ dùng một mũi tên bắn chết hắn, không đến, ta sẽ canh cửa truyền tống đóng.

Tam hoàng tử nói.

Mọi người đều biết, Tam hoàng tử làm như vậy không phải là sợ sệt Giang Thần trưởng thành sẽ giết chết chính mình.

Là bởi vì hắn vốn là một người như vậy.

- Làm sao? Ngươi cầu tình cho hắn sao?

Liếc mắt nhìn Mộc Trấn Xuyên, lông mày của Tam hoàng tử dựng thẳng lên.

- Làm sao như vậy được chứ? Ta còn muốn giúp Tam hoàng tử thủ hộ ở chỗ này, hắn phá mười cái thần huyệt của ta, ta hận hắn tận xương!

Mộc Trấn Xuyên nói.

- Thì ra là như vậy, vậy ngươi ở lại nơi này đi!

Thời gian trôi qua rất nhanh chóng, hoàng hôn đến rất nhanh, rất nhiều người đều muốn nhìn một chút xem kết quả cuối cùng sẽ ra sao. Cho nên đều không nỡ lòng bỏ rời đi, bởi vì rất nhiều cửa truyền tống sẽ đóng cho nên cũng có một lượng lớn người không cam lòng rời đi.

Đến thời khắc cuối cùng, Mộc Trấn Xuyên đứng dậy nói một câu cùng Tam hoàng tử, xuyên qua cửa truyền tống trở về môn phái.

Cũng không lâu sau, Giang Thần lại xuất hiện ở trên không trung.

- Sao? Ngươi cho rằng ta sẽ rời khỏi đây sao?

Chờ lâu như vậy, rốt cuộc đã nhìn thấy hắn trở về, Tam hoàng tử bỗng cảm thấy phấn chấn.

- Không, ta đến tặng ngươi một câu.

- Ồ?

- Tỷ thí Thánh Viện, sinh tử không do mình, lúc ấy, ngươi sẽ chết.

Giang Thần nói.

- Thật sao? Vậy ngươi cứ chờ rời khỏi nơi này rồi hãy nói sau.

Tam hoàng tử không phủ nhận mà cười cợt.

Bỗng nhiên, cửa truyền tống phía sau hắn thu nhỏ lại một chút, Tam hoàng tử hú lên quái dị, nói:

- Mau nhìn kìa, cửa truyền tống của ngươi đang thu nhỏ lại, phải làm sao bây giờ nhỉ?

Vừa nói, một mặt hắn lắp lên một mũi Huyền thiết tiễn, không cho Giang Thần cơ hội vượt cửa ải.

Có điều mãi cho đến cuối cùng, Giang Thần vẫn vững vàng chờ ở trên không trung.

Khi cửa truyền tống chỉ còn lớn bằng nắm tay, lại tới khi nó hoàn toàn biến mất, ánh mắt của tất cả mọi người nhìn về phía Giang Thần đều mang theo vẻ thương hại.

- Xem ra người nào đó sắp xong đời rồi.

Tam hoàng tử tùy ý bắn ra một mũi tên, mặc kệ trúng hay không trúng, hắn nghênh ngang đi về phía cửa truyền tống của mình, trực tiếp rời đi.

Không có Tam hoàng tử gây trở ngại, thế nhưng cửa truyền tống cũng đã hoàn toàn biến mất.

Giang Thần bị ở lại Vạn thú vực!

Chương 174: Không Có Thảm Nhất, Chỉ Có Càng Thảm Hại Hơn Mà Thôi

Thiên Đạo môn, Thiên Đạo điện.

Các đệ tử được đưa đi Vạn thú vực trở về trên quảng trường. Lúc này một nhóm đệ tử cuối cùng cũng đã được đưa trở về.

Những đệ tử còn chưa trở lại, hậu quả có thể tưởng tượng ra được.

Mạnh Hạo và Văn Tâm còn có người của Giang phủ đều ở bên cạnh quảng trường, nhìn chung quanh, vẻ mặt căng thẳng. Sau khi phát hiện ra không có bóng người của Giang Thần, trong lòng tất cả mọi người chìm xuống.

Tô Tú Y và mấy tên trưởng lão đang đứng trên quảng trường cũng đều nhận ra được điểm ấy, lông mày hơi nhíu lại.

Giang Thần thân là đệ tử đặc thù nhất, không chỉ có người của Xích tiêu phong quan tâm mà trên dưới môn phái đều để ý.

Lúc mấy top đệ tử trước đi ra, đã có người suy đoán xem liệu có phải Giang Thần đã chết ở nơi đó hay không.

Không nghĩ tới cuối cùng thực sự lại là như vậy, khiến cho người ta khiếp sợ.

Đệ tử Thiên Vương phong giao lưu ánh mắt, trên mặt không giấu được vẻ vui sướng.

Giữa bầu trời, trên chiếc thuyền hoa của Ngọc Nữ phong, Lý Tuyết Nhi phát hiện ra Giang Thần chưa trở về, hai hàng lông mi dài nhỏ nhíu lại.

Giang Thần bị nhốt lại Vạn thú vực...

Nàng nghĩ đến ngày đó rời đi, trong lòng không khỏi cảm thấy cảm giác tội lỗi.

Kỳ thực lúc đó nàng đã biết rõ, Giang Thần là vì muốn tốt cho nàng, nàng không nên hoài nghi đối phương. Chỉ là lúc đó tâm loạn như ma, tới khi tỉnh táo lại nàng cũng không tiện trở lại.

- Các ngươi, có ai nhìn thấy Giang Thần không?

Văn Tâm chưa từ bỏ ý định mà tiến lên hỏi, nàng đã trở thành Thần du cảnh, đang muốn chia sẻ sự vui sướng này cùng Giang Thần.

Các đệ tử trở về nhìn nhau, vẻ mặt rất quái dị.

Các trưởng lão ở đây từ phản ứng của những đệ tử này đã nhìn ra được đầu mối.

- Đã xảy ra chuyện gì?

Truyện Công trưởng lão hỏi.

Những người này không có mặt mũi nói mình nhục mạ đối phương, qua sông thần, chỉ nói là Tam hoàng tử tìm đến Giang Thần báo thù, ngăn cản hắn tiến vào cửa truyền tống.

Hiện tại có hai loại khả năng, Giang Thần chết ở dưới tên của Tam hoàng tử, hai là bị vây ở Vạn thú vực.

Hai trường hợp này làm cho người ta có cảm giác tuyệt vọng.

Cửa truyền tống không phải có thể tùy tiện mở ra được, lần lịch lãm này nhìn như mở ra hai lần, kì thực là hiệu quả của một lần.

Nếu muốn dùng cửa truyền tống tiếp Giang Thần trở về thì nhất định phải đợi tới nửa năm sau.

Khi những đệ tử này đi tới Vạn thú vực cũng đã hiểu rõ, không có cửa truyền tống, dựa vào tu vi Thần du cảnh, căn bản không đi ra ngoài được.

Tô Tú Y lấy ra Như ý toán bàn, bắt đầu tính toán.

- Giang Thần, còn sống sót.

Ở dưới sự chờ đợi của mọi người, Tô Tú Y nói.

Như vậy, chính là bị vây ở trong Vạn thú vực.

Văn Tâm lập tức tiến lên phía trước, nói:

- Chưởng giáo, Giang Thần thân mang Thần mạch, là nhân tài hiếm có, kính xin môn phái ra tay cứu giúp.

- Thế lực khắp nơi từng có quy định, Thông thiên cảnh không được đi vào Vạn thú vực, nếu không sẽ bị vây công, ngươi muốn cho môn phái tổn thất một tên Thông thiên cảnh sao?

Trong đám người, Mộc Trấn Xuyên đột nhiên mở miệng.

Lời nhắc nhở này là muốn nhắc nhở cao tầng của môn phái.

Văn Tâm bị chất vấn vội vàng lắc đầu, ý của nàng là quy củ là vật chết, người là vật sống, mọi việc đều có thể dàn xếp được.

Thế nhưng Mộc Trấn Xuyên này cố ý bẻ cong, khiến cho người ta tức giận.

- Đương nhiên là không rồi.

Nàng cứng rắn nói, cũng không sợ Mộc Trấn Xuyên.

Mộc Trấn Xuyên là Tiểu vương gia, nàng cũng là quận chúa.

- Nếu như không phải, ngươi muốn để Thần du cảnh đi cứu hắn sao? Tổ đội đi chịu chết sao? Nếu như ngươi đồng ý thì đi đi.
Mộc Trấn Xuyên lại nói.

- Ta đi.

Trên thuyền hoa, thanh âm lạnh như băng, như một mảnh băng tuyết của Lý Tuyết Nhi vang lên.

- Ta thân là thủ tịch đệ tử của môn phái, có trách nhiệm này.

Lý Tuyết Nhi lại nói.

Ninh Hạo Thiên đã là Thông thiên cảnh, không còn là đệ tử, trước khi được bổ nhiệm là Phó chưởng giáo thì vị trí thủ tịch đệ tử đã được nhường lại cho nàng.

- Tuyết Nhi, từ bên ngoài tiến vào Vạn thú vực quá nguy hiểm, ngươi không nên vọng động.

Tô Tú Y nói.

Lời nói của hắn khiến cho trong lòng Văn Tâm và người của Giang phủ căng thẳng.

Vạn thú vực đối với Lý Tuyết Nhi cũng rất nguy hiểm, Giang Thần phải chạy trốn như thế nào đây chứ?

- Bất kỳ đệ tử nào cũng không được hành sự lỗ mãng, người tự ý tiến vào Vạn thú vực, trục xuất ra khỏi môn phái!

Tô Tú Y nghiêm nghị nói.

- Các vị trưởng lão, đi theo ta.

Chợt, Tô Tú Y mang theo chúng trưởng lão tiến vào Thiên Đạo điện.

Nhóm người Văn Tâm rất bất đắc dĩ, chỉ có thể chờ đợi môn phái nghĩ ra biện pháp mà thôi.

Chỉ là, cũng không có tin tức truyền đến, không biết có phải là môn phái dự định bí mật làm việc hay không.

Có điều, lúc tới hoàng hôn thì bên ngoài có một tin tức truyền đến.

Căn cứ vào lời của các đệ tử thế lực khác từ Hùng thành từng nói, sau khi Giang Thần bị vây ở trong Vạn thú vực đã xuất hiện một lượng lớn sát thủ Hắc Bạch môn!

Là một lượng lớn!

Tất cả mọi người đều biết, tình cảnh của Giang Thần sẽ vô cùng nguy hiểm.

Chuyện sát thủ còn phải nhờ Tam hoàng tử trước khi rời khỏi Hùng thành cũng đã nói tới.

Giang Thần đang ở trên quảng trường, nghiên cứu cửa truyền tống của những thế lực khác.

Phát hiện ra những cửa truyền tống này đều là vật chết, người tiến vào là ai, chỉ có những người này mới có thể đi ra ngoài được mà thôi.

Chẳng trách Tam hoàng tử lại yên tâm rời đi như vậy.- Giang Thần, có lời gì cần chúng ta mang ra ngoài hay không?

Thú vị nhất chính là có người tới hỏi Giang Thần có di ngôn gì hay không.

Theo bọn họ thấy, Giang Thần không sống được bao lâu nữa.

Nơi này có thức ăn, có nơi ở, sống nửa năm cũng không khó.

Thế nhưng đợi tới khi người trong tòa thành này đi hết, trận pháp sẽ mất đi hiệu lực, sẽ nghênh đón yêu thú vô cùng vô tận.

Lúc này, Hùng thành đã có vẻ rất quạnh quẽ, loại quạnh quẽ này không phải nói là đường phố không ai, mà là người trong cả tòa thành đang giảm bớt.

Đột nhiên, từng sát thủ đeo mặt nạ trắng đen xuất hiện ở dọc trên quảng trường, đi tới về phía hắn.

Giang Thần không đoán sai, Hắc Bạch môn quả thật có sát thủ, nhưng không nghĩ tới bọn họ cũng sẽ ở lại.

Lúc này trên quảng trường chỉ còn lại mấy cái cửa truyền tống, Hắc Bạch môn là tổ chức sát thủ, không được coi là thế lực gì, cho nên sẽ không có tư cách nắm giữ cửa truyền tống đi tới Vạn thú vực.

Nói cách khác, bọn họ cũng phải trả giá ở lại Vạn thú vực, mục đích là giết chết Giang Thần.

- Xem ra Hắc Long thành đã dốc hết vốn liếng.

Giang Thần chậm rãi nói.

Đẳng cấp sát thủ của Hắc Bạch môn, chia làm thiên sát địa tuyệt.

Trước đó Giang Thần đã giết chết qua một sát thủ cấp tuyệt, hiện tại sát thủ cấp bậc này lại có tới mười người.

Còn có hai tên sát thủ địa cấp.

Những thứ này có thể nhìn thấy từ trên mặt nạ của bọn họ.

Lúc này không nhiều người trong Hùng thành nhìn thấy những sát thủ này, so với khi đối mặt với Tam hoàng tử còn sợ hãi hơn nhiều.

Bọn họ cực kỳ đồng tình với Giang Thần, xem như đã biết cái gì gọi là không thảm nhất, chỉ có càng thảm hại hơn mà thôi.

Bọn họ không muốn bị liên luỵ, cho nên vội vã chạy vào cửa truyền tống.

Đến cuối cùng, cả Vạn thú vực to lớn, Hùng thành to lớn cũng chỉ còn lại Giang Thần và mười hai tên sát thủ Hắc Bạch môn.

Giang Thần vẫn ngồi ở chỗ đó như cũ, nhìn sát thủ lướt qua trước mắt, hắn trầm mặc nói:

- Chung quy cũng phải nói một chút lời dạo đầu gì đó chứ nhỉ.

Đám sát thủ vẫn không nhúc nhích, con mắt dưới mặt nạ rất lạnh lẽo.

- Vậy để ta hỏi một chút, các ngươi giết ta xong, các ngươi sẽ rời khỏi đây như thế nào?

- Tại sao nhất định phải đợi tới hiện tại mới động thủ chứ?

Giang Thần liên tiếp hỏi.

- Trên tình báo không nói ngươi là một kẻ lắm lời.

Một sát thủ Tuyệt cấp nói chuyện.

- Dù gì ta cũng phải chết, các ngươi cần gì phải động thủ cơ chứ?

- Ngươi là mục tiêu của Hắc Bạch môn.

Câu trả lời rất đơn giản.

- Vậy cũng tốt, Tam hoàng tử so với hai người các ngươi còn mạnh mẽ hơn mà cũng không giết được ta, các ngươi định làm thế nào đây?

Giang Thần nói.

Tiếng nói vừa dứt, người đã đến không trung.

Chỉ là chờ tới khi hắn nhìn xuống quảng trường thì lại giật nảy cả mình, trên quảng trường không có lấy một người nào cả.

Nhìn ra chung quanh, mười hai tên sát thủ đang đứng lơ lửng trên không, vây quanh hắn lại.

Chương 175: Ám Sát Tiểu Đội

- Xem ra các ngươi chuẩn bị rất đầy đủ đó.

Giang Thần nhìn bàn cờ dưới chân những sát thủ này, đạo cụ phi hành như vậy, không bằng cánh của hắn.

- Ám sát tiểu đội sao?

Ở trong lòng Giang Thần thầm nghĩ.

Từ lần trước bị ám sát, hắn đã thu thập tư liệu có quan hệ tới Hắc Bạch môn.

Khi đối mặt với một mục tiêu có độ khó hơi cao, bọn họ sẽ tạo thành một nhánh ám sát tiểu đội.

Không giống như đơn đả độc đấu, bọn họ phối hợp với nhau, có kế hoạch hành động, lúc cần thiết thì sẽ ngụy trang thành các nhân vật không giống nhau để thực thi ám sát.

Trước khi Vạn thú vực không mở ra, chi ám sát tiểu đội này đã nhìn chằm chằm vào Giang Thần, thẩm thấu vào Thiên Đạo môn, muốn dùng phương thức hạ độc để giết chết mục tiêu.

Sau đó trải qua tra xét, phát hiện ra làm như vậy độ khó quá lớn, không nói tới Thiên Đạo môn, chỉ là đại trận trên Xích tiêu phong cũng không phải là thứ mà bọn họ có thể ứng phó được.

Cũng còn may, Vạn thú vực mở ra đã cho bọn hắn cơ hội.

Lẻn vào trong các thế lực khắp nơi, lẻn vào Vạn thú vực, tìm kiếm tung tích của Giang Thần.

Điều đáng tiếc chính là, cửa truyền tống có đặc tính tùy cơ truyền tống, khiến cho bọn họ không có cách nào xác định được hành tung của Giang Thần.

Cho nên bọn họ quyết định ôm cây đợi thỏ, lúc sắp kết thúc, ở trong thành trì chờ đợi Giang Thần đến.

Bởi vì trình tự cửa truyền tống xuất hiện là lần lượt, cho nên bọn họ có đầy đủ thời gian để di chuyển từng thành trì một.

Người khác nói có tâm, người nghe vô tâm, nếu như Giang Thần còn tự tin, vậy thì là tự đại, hắn quyết đoán bay đi ra ngoài thành.

Có điều vừa mới chuyển thân thì đã có mấy cây độc châm tinh thế như lông trâu bắn trúng vào sau lưng của hắn.

Độc tính nhanh chóng rót vào trong thân thể của hắn, lưu chuyển trong toàn thân, làm cho hắn ở trên không trung giống như hán tử say vậy.

- Chúng ta đến để giết ngươi, không phải phân cao thấp với ngươi, so với Tam hoàng tử, thủ đoạn giết người của chúng ta càng hữu hiệu hơn nhiều.

Lời lạnh như băng này vang lên ở bên tai của Giang Thần, tiếp theo là một tiếng xé gió sắc bén kéo tới.

Giang Thần choáng váng, vô lực chống đối, may mà phản ứng của hắn rất nhanh, thu hồi lại cánh, thân thể rơi thẳng xuống phía dưới, tránh thoát một đòn trí mạng.

Chợt, hắn ổn định thân thể, từ trong nạp giới lấy ra một viên Giải Độc đan mà trước đó hắn đã chuẩn bị.

Nhưng khi hắn nhét Giải Độc đan vào trong miệng thì độc châm lần nữa phóng tới về phía hắn, hắn không thể làm gì khác hơn là giở lại trò cũ, tiếp tục rơi xuống phía dưới.

- Sắp chết rồi mà còn giãy dụa!

Sát thủ trên không trung không làm được tới mức tự do tự tại như Giang Thần, hắn vừa vội vừa tức, hai tên sát thủ địa cấp ở hai bên như là diều hâu chụp mồi, tạo ra một đường vòng cung ở trên không trung.

Nhưng mà dường như sau khi Giang Thần ăn linh đan vào lại không có tác dụng, khi hắn còn cách mặt đất trăm thước, rốt cuộc hắn đã không giương cánh được nữa.

Mắt thấy sắp ngã chết, Giang Thần mở mắt ra, đôi cánh vỗ, tạo ra kình phong thổi sạch mặt đất, thân thể hắn thì dán vào đường phố bay thẳng về phía cửa thành.

Đám sát thủ theo sát không đừng, cầm trong tay ống đồng, rất giống một cái gậy trúc, độc châm cuồn cuộn không ngừng từ bên trong phun ra ngoài.

Chỉ là lần này Giang Thần đã thông minh hơn, thỉnh thoảng thay đổi quỹ tích bay, không cho phép bọn họ hắn trúng mình.

- Độc tính thật mạnh, chỉ có thể tạm thời ngăn chặn được mà thôi.

Bỗng nhiên, giữa hai hàng lông mày của Giang Thần toát ra vẻ thống khổ, tay cầm ngực, trái tim như bị người ta dùng lực chộp một cái vậy.

- Nhất định phải mau chóng hội họp cùng Bạch Hổ.

Giang Thần lại lấy ra mấy viên Giải Độc đan không giống nhau, không nói hai lời ăn vào.

- Vô dụng thôi, Giang Thần, đây là độc dược của Hắc Bạch môn, ngươi không giải được đâu, hiện giờ ngươi bay càng nhanh thì lát nữa độc phát sẽ càng thống khổ.

Sát thủ Địa cấp lớn tiếng nói.

Khoảng cách của song phương càng ngày càng xa, sát thủ chỉ có thể tha thiết mong chờ nhìn bóng lưng của Giang Thần mà thôi.Có điều, sau khi xác định Giang Thần trúng độc châm, bọn họ cũng không quá lo lắng mà giống như một cái đuôi không cắt được, đuổi theo ở phía sau Giang Thần.

Vào giờ phút này, Bạch Hổ bên trong rừng càng ngày càng gấp gáp, Giang Thần rời đi đã sắp được một ngày rồi.

Cũng không biết đây là lần thứ mấy Bạch Hổ ngẩng đầu nhìn lên trên trời, hy vọng có thể nhìn thấy được bóng người nhân loại kia.

Nhưng mà lần lượt thất vọng khiến cho Bạch Hổ bi phẫn, bị loài người vứt bỏ hai lần, nó đã không còn bất kỳ tín nhiệm nào với nhân loại nữa.

Giữa lúc Bạch Hổ đi vào chỗ sâu trong rừng rậm thì nó đột nhiên ngẩng đầu lên, lỗ tai giật giật.

Sau đó, Bạch Hổ dùng tốc độ cực nhanh đi ra ngoài ngàn thước, đã nhìn thấy Giang Thần nằm ở trên đất.

Hắn từ không trung rớt xuống mặt đất, nếu không dùng phương thức mượn lực thì hắn đã sớm ngã chết rồi.

Mặt đất ở phía sau có một cái rãnh gần trăm thước, là vết tích hắn dùng thân thể để mạnh mẽ cào ra.

- Mang ta trở lại chỗ lúc trước.

Thân thể của Giang Thần sắp tan vỡ, hắn dùng hết toàn lực nói một câu.

Bạch Hổ hiểu tiếng người, lập tức vác Giang Thần lên, trở lại chỗ lúc trước.

Bỗng nhiên, Bạch Hổ nhe răng nhếch miệng, tức giận nhìn lên trên không trung, chỉ thấy mười hai tên sát thủ Hắc Bạch môn chậm rãi hạ xuống.

Nhìn thấy Giang Thần đã độc phát, đám sát thủ không có một chút bất ngờ nào cả.

- Mỗi một người không đặt Hắc Bạch môn vào trong mắt đều phải trả giá nặng nề.

Sát thủ Địa cấp nói.

- Hống!

Bạch Hổ nhận ra được sát ý cho nên liều lĩnh vồ tới.

- Nếu như ngươi muốn để cho một yêu thú không thành niên, mới đạt tới quỷ cấp cứu ngươi, như vậy chỉ có thể nói ngươi rất ngu xuẩn.

Bạch Hổ là yêu thú quỷ cấp, sát thủ địa cấp rất mạnh, cho nên cũng không đặt Bạch Hổ vào trong mắt.

Đáng tiếc, Bạch Hổ còn chưa thành niên, bọn họ lại có ưu thế trên phương diện nhân số.Bạch Hổ tức giận vì mình không thể làm ảnh hưởng đến bước tiến của sát thủ.

- Bạch Hổ, ngươi mau rời đi đi!

Giang Thần nói.

Bạch Hổ ngẩn người, quay đầu lại liếc mắt nhìn, thật sự không quan tâm tới hắn mà chạy trốn không còn bóng dáng tăm hơi đâu nữa.

- Xem ra chiến sủng của ngươi không đủ trung tâm rồi.

Sát thủ địa cấp cười nhạo nói.

- Ta chưa từng bao giờ coi thường Hắc Bạch môn.

Giang Thần nói.

- Hả?

Giang Thần trước sau đáp một câu không ra sao, khiến cho những sát thủ này rất nghi hoặc, không hiểu hắn có ý gì.

- Trên thực tế, nếu không phải kiêng kỵ sát thủ Hắc Bạch môn các ngươi thì ta đã sớm rời khỏi Lang thành rồi.

Giang Thần lại nói.

- Ngươi đang lấy lòng chúng ta sao?

Sát thủ địa cấp cười lạnh nói.

- Không.

Giang Thần lắc lắc đầu, nhe răng nở nụ cười, nói:

- Ta biểu đạt kính ý đối với những người sắp chết.

Chẳng biết vì sao, nghe thấy lời này của hắn, mười hai tên sát thủ cảm nhận được nỗi bất an không tên.

Bọn họ bắt đầu nghĩ lại mỗi một chi tiết nhỏ từ lúc ra tay cho tới bây giờ, bọn hắn muốn biết Giang Thần nói ra lời này là lấy tự tin ở nơi nào?

Bỗng nhiên, hai tên sát thủ địa cấp hét lớn:

- Mau rời khỏi nơi này.

Điểm khả nghi duy nhất, chính là việc bọn họ theo Giang Thần đi tới nơi này.

- Chậm rồi! Đây vốn là cạm bẫy ta định dùng để giết chết yêu thú thần cấp, các ngươi chết cũng không thiệt thòi.

Giang Thần nói.

Lời này vừa dứt thì trong khu vực mười dặm chung quanh dâng lên một luồng khí nóng, cây cỏ liên tục tự cháy, biển lửa đột nhiên hình thành ở trong mấy giây vậy.

Mười hai tên sát thủ bay đến giữa không trung, thân thể đột nhiên bị đánh trúng, trở thành mười hai cột lửa rất lớn.

Giang Thần thân ở trong đó lại chẳng có chuyện gì, bởi vì là hắn người bố trí trận pháp.

Trận pháp này có tên là Thiên hàng nộ hỏa, là trận pháp cạm bẫy rất là lợi hại.

Ngày hôm qua Giang Thần phòng ngừa vạn nhất cho nên đã sớm bố trí kỹ càng ở đây, hiện tại nó đã dẫn đến tác dụng lớn.

Mười hai tên sát thủ này, bất kể cảnh giới cao thấp ra sao, trong mấy giây tất cả đã bị đốt thành tro bụi, ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng không kịp phát ra.

Sát thủ chết đi, biển lửa nhanh chóng biến mất, toàn bộ mặt đất trở nên cháy đen, trong không khí tràn ngập mùi khét.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau