THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 166 - Chương 170

Chương 166: Ngươi Có Thể Đi Chết Được Rồi

Mặc Ly đưa tay vuốt gò má, mãi tới khi ngón tay dính vào máu tươi, cùng với cảm giác đau đớn mới khiến cho hắn tin tưởng tất cả những chuyện này là sự thật.

- Khuôn mặt đẹp đẽ của người nào đó đã bị phá rồi đó.

Giang Thần nói.

Nghe vậy, Mặc Ly híp mắt lại, sát khí nồng nặc đến cực điểm, Nhật Diệu kiếm trong tay bắn ra phong mang.

- Làm ta tức giận, ngươi sẽ phải hối hận.

Tiếng nói của hắn lạnh lẽo vô tình, dường như ác đồ giết người không chớp mắt vậy.

Lời này không sai, sát niệm sẽ tăng lên lực chiến đấu của hắn.

- Ta rất muốn mở mang kiến thức một chút, nhìn lúc ngươi toàn thịnh sẽ mạnh như thế nào, ta có thể cho ngươi giết chóc khắp nơi được.

Giang Thần rất khinh thường nói.

- Như vậy, sẽ như ngươi mong muốn.

Mặc Ly nói xong, trên mặt toát ra vẻ súc lực dữ tợn, đây chính là chuyện cực kỳ hiếm thấy. Khi chiến đấu, xưa nay mặt của hắn đều không hề có cảm xúc, như một cái máy vậy.

Bộ dáng hiện tại như vậy là đã hạ quyết tâm.

- Nhật nguyệt đồng huy!

Mặc Ly nổi giận gầm lên một tiếng, khí thế tăng vọt, tử mẫu kiếm luân phiên vung vẩy, như một cây kéo lớn phóng đi.

Trong quá trình này, ở sát lưỡi kiếm, hỏa diễm và thần nguyên Kim tâm ý cảnh ngưng tụ thành một điểm sáng, cũng nhanh chóng mở rộng, càng ngày càng chói mắt.

Chờ đến khi tới trước người Giang Thần thì đã biến thành một quả cầu màu vàng được hỏa diễm bao bọc, dường như có thể thay thế ánh sáng mặt trời trên đỉnh đầu vậy.

- Chết!

Bắp thịt trên hai tay của Mặc Ly nhô lên, song kiếm vẽ ra, quả cầu màu vàng phóng về phía trước, thể tích không nhỏ, tốc độ cực nhanh.

- Không ngờ lại làm cho Mặc Ly thiếu gia sử dụng chiêu này!

Người của Mặc gia thấy cảnh này, trong lòng vẫn còn sợ hãi, đều không tự chủ được lui về phía sau.

Quả cầu màu vàng được hỏa diễm bao bọc nhìn qua đã thoát khỏi kiếm pháp, kì thực không phải vậy, quả cầu màu vàng kia động một cái là nổ, vô số đạo ánh kiếm hóa thành những thanh kiếm nhỏ bắn tung toé, xé rách kẻ địch trong một khu vực.

Người thông minh nhìn thấy người của Mặc gia lui về phía sau, cảm nhận được sự nguy hiểm tới từ quả cầu này, cả đám cũng chuyển bước chân rời đi.

Toàn bộ quảng trường đột nhiên trở nên trống trải không ít.

- Nhất kiếm phá vạn pháp!

Nhưng mà Giang Thần không lùi, trái lại còn chủ động nghênh đón, Xích tiêu kiếm ngưng tụ tất cả lực lượng của hắn.

Kiếm cương đạt đến trình độ sắc bén trước nay chưa từng có.

Hắn đánh về phía ngay chính giữa quả cầu màu vàng, vào một khắc tiếp xúc, không có tiếng nổ tung vang lên, trái lại hắn còn nhẹ nhàng cắt đôi quả cầu này ra.

Giống như một cái kéo sắc bén xẹt qua vải vóc vậy, quá trình giống như nước chảy, còn có thể nghe thấy được tiếng kim loại ma sát đau đớn màng nhĩ kia.

Đoàng!

Quả cầu màu vàng phát ra một tiếng vang giòn, sau đó hóa thành hư không.

Một chiêu Nhật Nguyệt Đồng huy này vốn là chiêu thức loại hình va chạm, chỉ sợ kẻ địch không tiếp xúc mà thôi.

Thế nhưng Giang Thần thì lại tốt, một kiếm phá nát, khiến cho đám người Mặc gia cùng há hốc mồm.

- Kiếm của ngươi!

Bản thân Mặc Ly cũng không ngoại lệ, hắn nhìn chòng chọc Xích tiêu kiếm trong tay của Giang Thần, liếc mắt nhìn tầng kiếm cương bên ngoài cũng đã cảm thấy bị thương.

- Kim tâm ý cảnh hòa vào trong đó?Trong lòng Mặc Ly đã rối loạn.

Cảnh giới của Giang Thần tăng lên, thần huyệt tăng nhanh, hắn cũng có thể không để vào trong lòng.

Nhưng hắn có thể cảm nhận được rõ ràng Kim tâm ý cảnh của Giang Thần đã tăng lên không ít, lại nghĩ đến đối phương mua lại Ô kim hung thiết, trước sau không tới mấy ngày đã có thể có được trình độ như vậy.

Thiên phú như vậy không khỏi cũng quá khủng bố đi.

Hắn không biết về Nhất Niệm Vĩnh Hằng, còn cho rằng Giang Thần trong khoảng thời gian ngắn đã thành công lĩnh ngộ được huyền bí của Ô kim hung thiết.

- Có điều, ngươi vẫn chỉ có thể ngăn cản được thế công của ta, muốn đánh bại ta là chuyện không thể.

Hiện giờ Mặc Ly đã coi hắn là đối thủ có thực lực ngang mình, hắn một mực tấn công mà chưa thành công, nhưng cũng tự tin mình có thể ngăn cản được Giang Thần công kích.

Lại nói tới một kiếm trên mặt chỉ là hắn bất cẩn, hắn vẫn xem thường Giang Thần.

- Thật sao?

Giang Thần không phủ nhận mà kiếm theo người động, đi tới trước người của hắn.

- Hừ.

Mặc Ly vung song kiếm lên, thiên về phòng thủ, vừa đánh vừa động, hóa giải từng kiếm của Giang Thần.

Hai người cứ như vậy ngươi tới ta đi ở trên quảng trường, đánh túi bụi, làm cho đám người vây xem nhìn thấy vậy mà sững sờ.

- Giang Thần lại khiến cho Mặc Ly chỉ có thể phòng thủ, quá lợi hại!

- Nếu không phải cảnh giới của Mặc Ly cao hơn Giang Thần thì đã sớm chết ở trong tay của Giang Thần rồi!

- Thiên tài, tuyệt đối là thiên tài.

Có một nhóm người bị Giang Thần thuyết phục, thân ảnh phiêu dật đã để lại ấn tượng sâu sắc cho bọn họ.

Có điều, ở đây vẫn có không ít người ủng hộ Mặc Ly như cũ.

- Cảnh giới kém hơn, chỉ có thể trách Giang Thần tu luyện chậm mà thôi.

- Thắng bại chưa phân, cảnh giới của Giang Thần thấp như vậy, cuối cùng người không chịu được nữa sẽ là hắn.
- Không sai, Mặc Ly mới là người thắng cuối cùng.

Lời của bọn họ không phải là không có đạo lý, trên quảng trường hiện tại là một trận ác chiến, hai người mỗi người đều có ưu thế, có điều nếu như kéo dài tới cuối cùng, sẽ là Giang Thần chịu thiệt.

Bởi vì cảnh giới của hắn thấp, nhất định thần nguyên sẽ không bằng Mặc Ly.

Rất nhanh, hai người đã so chiêu được một phút, khóe miệng của Mặc Ly lộ ra nụ cười lạnh như băng, nói:

- Ta nói rồi, ngươi muốn thắng ta, là chuyện không thể.

- Không nghĩ tới ngươi giết chóc quả đoán mà lại làm con rùa đen rút đầu tốt như vậy.

Giang Thần nói.

Mặc Ly có hai thanh kiếm, nếu như để phòng ngự thì sẽ kín kẽ không một lỗ hổng, cảnh giới của Giang Thần cách biệt, cũng không thể dùng lực lượng mạnh mẽ phá hủy được.

Nếu như dưới tình huống không có cơ hội trực tiếp sử dụng: Trường hồng kiếm pháp, hai thức sau sẽ tay trắng trở về, tiêu hao của bản thân lại lớn, quay đầu lại tất sẽ bại.

Chiến đấu là một môn nghệ thuật rất chú ý tới kỹ xảo, giống như đánh cờ trên bàn cờ vậy, phải xem xét thời thế, nghênh dài tránh ngắn.

- Có điều, ta còn phải cảm ơn ngươi.

Giang Thần nở nụ cười không tên, nói.

- Cái gì?

Mặc Ly rất không rõ nhìn về phía hắn, mà thứ trả lời hắn chính là một kiếm.

Chỉ có điều sau khi tỉ mỉ quan sát thì rất nhanh Mặc Ly đã phát hiện ra tại sao, Giang Thần này đang dùng hắn để luyện kiếm!

Sau mười kiếm, kiếm thứ mười có thể tinh diệu hơn mấy phần so với kiếm đầu tiên.

- Ta đã suýt chút nữa quên mình là thiên tài chiến đấu.

Giang Thần thấy hắn nhận ra được, cũng không ẩn giấu, ở bên trong trận tranh tài này, hắn đã từ từ cảm ngộ được ý chí bất hủ của Bất hủ kiếm đạo.

Bất hủ, vĩnh viễn lưu truyền!

Chỉ có mấy chữ này, không ngừng đi tìm hiểu thì mới có thể nhắm thẳng vào đại đạo.

Giang Thần không có thời gian đi lĩnh ngộ ý chí bất hủ, thế nhưng hắn lại không nghĩ rằng ở bên trong trận này mà kiếm đạo lại có phát hiện ra. Cũng làm cho hắn nghĩ tới mình còn có thiên phú chiến đấu.

Lại là một phút trôi qua, mọi người đã phát hiện ra phòng ngự của Mặc Ly đã xuất hiện một tia buông lỏng, đang bị Giang Thần hóa giải từng chút một.

- Mặc Ly thiếu gia, cố gắng lên! Hắn sắp không có thần nguyên nữa rồi!

Có người của Mặc gia hò hét trợ uy.

Quả thực, từ tình huống hiện tại, nếu Giang Thần muốn đánh bại Mặc Ly còn cần hơn một phút nữa, vấn đề là, từ khi ác chiến đến hiện tại, thần nguyên của Giang Thần còn sót lại bao nhiêu cơ chứ?

Mặc Ly cũng hiêu rõ điểm ấy, cho nên lại càng cẩn thận phòng ngự.

- Ngớ ngẩn.

Có điều cho dù tất cả mọi người đều lo lắng vấn đề này, thế nhưng Giang Thần không quan tâm. Sau khi nhận ra được thần nguyên của bản thân sắp không đủ, hắn lùi lại phía sau, móc ra một lượng lớn Hoàn linh đan ăn vào.

Bởi Mặc Ly vẫn phòng thủ, cho nên cũng không thể ra tay vào lúc này.

Trong mấy giây, Giang Thần ăn vào hơn trăm viên linh đan, đều là Hoàn linh đan thần phẩm mà hắn tự tay luyện chế, vừa vào miệng đã tan ra, hiệu quả vô cùng nhanh.

- Kiếm đạo của ta đã gần tới tiểu thành, rất cảm ơn ngươi, như vậy hiện tại ngươi đã có thể đi chết được rồi.

Nhìn Mặc Ly ngây người, thế tấn công của Giang Thần càng thêm kịch liệt, từng kiếm đều rất trí mạng.

Chương 167: Cung Tên Đâm Thủng Ngực

Chưa tới một khắc đồng hồ, tử mẫu kiếm của Mặc Ly đã bị đánh bay một cái, tình huống tràn ngập nguy cơ.

- Nhanh! Nhanh giúp Mặc Ly thiếu gia!

Người của Mặc gia rất tức giận, quyết định làm chút gì đó. Đám xe nỏ vốn ở bên cạnh quảng trường bắt đầu nhắm ngay vào Giang Thần.

Mọi người thấy cảnh này, vẻ mặt rất quái dị.

Người của Mặc gia làm như vậy không có gì đáng trách, bọn họ chỉ giật mình với thực lực mà Giang Thần biểu hiện ra.

Sưuu!

Mấy chục cái xe nỏ nhắm ngay vào Giang Thần rồi phóng ra, bởi vì tự động nhắm vào cho nên không cần lo lắng làm thương tổn tới Mặc Ly.

Nhưng bọn họ lại quên đi chuyện Giang Thần biết bay.

Hắn giương cánh vung lên, người lên đến không trung, đám cung tên thất bại lại bắn trúng Mặc Ly.

Mặc Ly còn chưa hiểu ở đây đã xảy ra chuyện gì, chỉ kịp đánh bay mấy cung tên thì đã bị các cung tên khác bắn thủng.

Thậm chí còn có cung tên bắn tới đám người vây xem, cũng may bọn họ đã cách rất xa, vừa vặn tránh thoát, những mũi cung tên giống như trường mâu lập tức gim vào trên vách tường của phòng ốc.

- Thiếu gia!

Người của Mặc gia nhìn Mặc Ly đã không còn hy vọng sống sót, cả đám thất kinh, không biết nên làm thế nào cho phải.

Nửa người trên của Mặc Ly có cắm bốn cái cung tên vào, đóng đinh hắn ở nơi đó, sau khi tắt thở cũng không thể đổ ập xuống được.

Giang Thần bay đi, hai chân không rơi xuống đất, trượt sát mặt đất, nhanh như tia chớp đi tới trước người của đám người Mặc gia, giết chết người điều khiển xe nỏ vừa rồi.

- Ai cho ngươi can đảm đến phá hoại trận chiến của ta vậy?

Nhìn ánh mắt không rõ trước khi chết của người này, Giang Thần lạnh lùng nói.

Không thể tự tay giết chết được Mặc Ly, không thể không nói là một chuyện rất tiếc nuối, có điều nhìn thấy Mặc Ly chết như vậy, sự thù hận đối với hắn cũng tiêu tán theo.

Hắn nghĩ tới Thủy Sanh còn ở trên ngọn núi cô độc, cho nên cũng không để ý tới ánh mắt của mọi người nhìn mình mà trực tiếp bay đi.

Đàm Vân và đám người Lý Tử thở phào một hơi, chỉ lo vừa nãy Giang Thần đến gây phiền phức.

Có điều, mấy người bọn hắn cũng không vui mừng được quá lâu thì lại nhìn thấy Giang Thần ôm Thủy Sanh một lần nữa trở lại trên quảng trường.

Những người khác nhìn thấy Thủy Sanh, đã đại khái đoán ra được ân oán của Giang Thần và Mặc Ly.

Ai đúng ai sai, không có ai quan tâm.

Ngày hôm nay, bọn họ chỉ biết là Giang Thần đã đánh chết Mặc Ly đứng thứ bảy Công tử bảng, thứ tự ở trên Tân hỏa bảng lại tăng lên trên diện rộng.

Kiếm trong tay sắc bén trí mạng, giống như có ngàn vạn biến hóa, tinh diệu tuyệt luân, mấy ngàn người vây xem chung quanh cũng không có ai nghĩ ra được kế sách đối phó.

- Thủy Sanh, sau khi ngươi bị bắt, mấy người này có bắt nạt ngươi hay không.

Bốn người Đàm Vân, Lý Tử nghe thấy lời này của Giang Thần tức thì căng thẳng không ngớt, nghĩ về hành động của mình, cả đám thấp thỏm bất an.

- Giang Thần sư huynh, là ta không đúng, ta không nên coi thường ngươi, nếu sớm biết Giang Thần sư huynh ghê gớm như vậy, chúng ta sẽ không sợ Mặc Ly như vậy nữa.

Lý Tử cướp lời Thủy Sanh nói trước.

- Sợ sệt sao? Sao ta nhớ khi đó ngươi chủ động lấy lòng Mặc Ly nhỉ?

Giang Thần cười lạnh nói.

Lý Tử sững sờ, vẻ mặt rất bất an.

Nếu như tình huống này là Mặc Ly đứng ở trước mặt, nàng biết mình sẽ không có hi vọng giữ mạng sống.

Mà nghĩ lại biểu hiện của Giang Thần, cũng không phải là người hiền lành, nhưng ít nhất không phải là người lạm sát kẻ vô tội.
- Giang Thần, không nên giết bọn hắn.

Thủy Sanh nói.

Bốn người tức thì thở phào một hơi, không nghĩ tới lại nghe thấy Giang Thần nói:

- Bốn người các ngươi, tự phế khí hải.

Tự phế khí hải?

Như vậy tương đương với phế bỏ tu vi của bọn họ rồi còn gì.

Ba người Đàm Vân đã từng được Giang Thần cứu, kết quả quay đầu lại nói lời ác độc ở trước mặt Mặc Ly, Lý Tử cũng vậy.

Không thể để cho bọn họ không bị bất kỳ trừng phạt nào.

- Hoặc là, để ta đến phế bỏ kinh mạch của các ngươi.

Nhìn thấy bốn người do dự, Giang Thần lạnh nhạt nói một câu.

Tự phế khí hải, một thân chân nguyên sẽ trôi đi, có điều còn có cơ hội làm lại từ đầu, nếu như đánh nát kinh mạch, vậy coi như sẽ biến thành phế nhân chân chính.

Bốn người cực kỳ hối hận, chỉ đành nhận mệnh, tự phế khí hải, thân thể như là bóng cao xì hơi, không ngừng run rẩy.

Đến cuối cùng, trong kinh mạch của bốn người rỗng tuếch, cảnh giới rớt xuống đến Ngưng khí cảnh cũng không bằng.

Bọn họ còn không dám có một câu oán hận nào, cẩn thận từng li từng tí một nhìn Giang Thần, lo lắng còn có trừng phạt gì khác.

Nhưng mà, bọn họ đã quá để ý tới mình, Giang Thần chẳng muốn nhìn bọn họ nữa mà mang theo Thủy Sanh rời đi.

Hắn vừa đi, người trên quảng trường cũng dần dần tản đi, còn thi thể của Mặc Ly thì được người Mặc gia phí hết sức lực mới nhấc lên được.

- Thủy Sanh, chỗ ta có một viên hạt giống bạch ngân, là bồi thường của ta.

Giang Thần mang theo Thủy Sanh tùy tiện tìm một căn nhà, lấy ra hạt giống bạch ngân này.

- Không không không.

Thủy Sanh giật nảy cả mình, cho dù nàng bị viên hạt giống bạch ngân này hấp dẫn, nhưng vẫn xua tay từ chối:- Giang Thần sư huynh, thứ này quá quý trọng, ngươi cũng không nợ ta cái gì cả.

- Ngươi bởi vì ta cho nên mới bị nhốt lại chịu tội, làm lỡ tu hành lâu như vậy, ngươi không thu là muốn làm cho lương tâm của ta bất an sao?

Giang Thần nói.

- Không, đương nhiên là không rồi, thế nhưng đây là hạt giống, ta cầm, Giang Thần sư huynh thì phải làm sao bây giờ?

Thủy Sanh vội hỏi.

- Vừa nãy ta đã có được một viên hạt giống hoàng kim, cũng không cần nó, cầm đi.

Giang Thần nói.

Đã nói như vậy rồi, Thủy Sanh cũng không thể làm gì khác hơn là tiếp nhận hạt giống bạch ngân, đây là thu hoạch mà ngay cả nghĩ nàng cũng không dám nghĩ tới, trong mắt khó nén vẻ kích động.

- Giang Thần sư huynh, ta vẫn cảm thấy nhận lấy thì ngại... Không bằng ngươi đổi những vật khác cho ta đi.

Có điều Thủy Sanh vẫn nhịn xuống tham niệm của chính mình.

- Vạn thú vực còn mấy ngày nữa sẽ đóng, những ngày qua ta sẽ lĩnh ngộ kiếm đạo, ngươi bảo vệ ta, không được sao?

Giang Thần nói.

Thủy Sanh sững sờ, dùng biểu hiện giết chết Mặc Ly của Giang Thần ngày hôm nay, ai dám đến gây phiền phức chứ? Đây rõ ràng là làm cho nàng an tâm mà.

Sợ mình cự tuyệt nữa sẽ chọc cho Giang Thần tức giận, Thủy Sanh không thể làm gì khác hơn là nhận lấy hạt giống bạch ngân.

Có điều, Giang Thần vì lời của mình mà đột nhiên nghĩ tới điều gì đó.

Lần trước, sau khi hắn xưng tên ở Chu Tước thành đã dẫn tới sát thủ Hắc Bạch môn.

Hiện tại chém giết Mặc Ly ở Lang thành, nếu như Vạn thú vực cũng có sát thủ của Hắc Bạch môn, nhất định sẽ nghe tiếng mà tới.

Như vậy vấn đề là, Vạn thú vực có sát thủ Hắc Bạch môn muốn giết hắn hay không?

Chuyện này phải xem Hắc Long thành có còn muốn giết hắn hay không đã.

Nghĩ đến hắn làm hại Ninh Hạo Thiên mất chức vị Phó chưởng giáo, lại bại lộ việc Thần mạch của mình khôi phục, hắn hầu như có thể xác định Hắc Long thành sẽ không tiếc bất cứ giá nào để giết chết mình.

- Thủy Sanh, chúng ta không nên chờ ở trong thành, đi ra bên ngoài đi.

- Ừm.

Thủy Sanh không chủ kiến gì, có điều nhìn thấy Giang Thần lại định bay, gò má nàng hơi đỏ lên, nhưng vẫn đi qua đó.

Rất nhanh, Giang Thần đã ôm lấy nàng, sau đó là cảm giác bay lên trên trời.

Cúi đầu vừa nhìn, trên không mấy ngàn thước vẫn rất là khủng bố, đặc biệt là việc sinh tử nắm ở trong tay người khác. Thế nhưng Thủy Sanh không sợ sệt, ngược lại còn rất là an tâm.

Giang Thần tìm một ngọn núi đá, dự định ở đây lĩnh ngộ ý chí bất hủ.

Ở trong trận chiến vừa nãy hắn đã có rất nhiều cảm ngộ, khiến cho hắn cách kiếm đạo tiểu thành không xa, hiện tại hắn muốn tổng kết, tin rằng sẽ thành công.

Trên thực tế, cũng là như vậy, buổi tối hôm đó, Bất hủ kiếm đạo của Giang Thần đã đạt đến tiểu thành.

Kiếm đạo sẽ không dạy người ta xuất kiếm hoặc là bất kỳ kiếm chiêu nào cả.

Mà kiếm đạo sẽ khởi động kiếm pháp sở học, hóa thứ tầm thường thành thần kỳ, có thể làm cho kiếm pháp bình thường phát huy ra uy lực cực đại, đương nhiên, nếu là kiếm pháp cao thâm thì sẽ càng khủng bố.

Giang Thần dự định, sau Trường hồng kiếm pháp hắn sẽ tu luyện một môn kiếm pháp thỏa mãn trình độ kiếm đạo của mình nữa.

Chương 168: Bạch Hổ

Hơn một tháng qua đi, rèn luyện Vạn thú vực đã gần như kết thúc.

Giang Thần và Thủy Sanh chạy tới điểm truyền tống gần nhất, Lang thành là lựa chọn tốt nhất, có điều cân nhắc đến việc sẽ có sát thủ, hai người đi tới một toà thành khác.

Ở Vạn thú vực, thành trì không chỉ có một toà, phương thức đặt tên cũng đều lấy tên của yêu thú mạnh nhất gần đó.

Địa điểm hắn muốn đi hiện tại là Hùng thành.

- Giang Thần sư huynh, ngươi có đi tranh cử tiêu chuẩn tiến tu Thánh Viện hay không?

Trên đường, Thủy Sanh hỏi hắn.

Trải qua đoạn thời gian này ở chung, hai người đã trở thành bằng hữu, Giang Thần biết Thủy Sanh đến từ Linh Lung phái, một trong thập đại tông môn của Hỏa vực.

Còn mấy người Đàm Vân là kết bạn sau khi đi vào trong này.

- Có lẽ.

Giang Thần nói.

Còn sót lại thời gian mấy tháng, phải xem xem có thể tăng thực lực lên được bao nhiêu, vạn nhất không bằng thì cũng không thể quá miễn cưỡng được.

- Nếu như đến lúc đó Giang Thần sư huynh đi, ta sẽ tới cổ vũ cho ngươi.

Thủy Sanh nở nụ cười, lại ngại ngùng cúi đầu.

- Được.

Giang Thần nói.

Rống!

Bỗng nhiên, một tiếng gầm rú từ phía sau cây bên cạnh truyền đến, Giang Thần lập tức ôm lấy cái eo nhỏ của Thủy Sanh bay lên đến không trung.

Có điều rất nhanh hắn lại lăng không dừng lại, bởi vì hắn phát hiện ra ngoại trừ tiếng gào cũng không có những động tĩnh gì khác.

Sau đó hắn và Thủy Sanh một lần nữa rơi xuống mặt đất, vòng mặt sau của cái cây kia.

- A!

Thủy Sanh kinh ngạc kêu lên một tiếng, dưới cây có một đầu yêu thú, là Bạch Hổ hiếm thấy, còn chưa trưởng thành, quan trọng nhất chính là đã đói bụng đến mức gầy trơ xương, trên người còn có vết thương tràn ngập máu đen, toả ra mùi tanh tưởi.

Cho dù những ngày qua hai người đã săn giết hơn trăm yêu thú, thế nhưng cũng không khỏi đồng tình với con yêu thú này.

Bạch Hổ sắp tắt thở, tiếng rống vừa nãy đã dùng hết khí lực cuối cùng, là muốn cho Giang Thần hiểu rõ nỗi thống khổ của mình.

- Ngươi đừng xem nữa.

Giang Thần đi tới bên cạnh ra hiệu một câu, lại lấy ra Xích tiêu kiếm, muốn đâm xuống.

Thủy Sanh tâm địa thiện lương, nhưng cũng không hồ đồ, biết cái gì nên thiện, cái gì là ngụy thiện, nàng quay đầu đi không hề nói gì nữa.

- Ồ?

Giang Thần đột nhiên phát hiện ra cái gì đó mà thu hồi Xích tiêu kiếm.

- Làm sao vậy?

Thủy Sanh hỏi.

- Đây không phải yêu thú dã ngoại, là một con chiến sủng.

Giang Thần ngồi chồm hổm trên mặt đất, bàn tay mơn trớn bộ lông mềm mại.

Chiến sủng là nhân loại nuôi yêu thú từ lúc còn nhỏ, bồi dưỡng được cảm tình thâm hậu, cũng tăng thêm huấn luyện, có thể vì chủ nhân mà chinh chiến, trung tâm nhất quán.

Vì lẽ đó Giang Thần không tùy tiện ra tay, kiểm tra tình huống của Bạch Hổ rồi nói:

- Ít nhất đã chiến đấu cùng mấy con yêu thú cùng cấp khác, dẫn đến bị thương, lại bị chủ nhân vứt bỏ.

- Vứt bỏ?

Thủy Sanh ngẩn ra, trong mắt tràn ngập vẻ đồng tình.

- Hừm, với tập tính của yêu thú, không thể giữ lại một mạng cho Bạch Hổ, mà vết thương trên người Bạch Hổ đã có rất nhiều ngày trôi qua rồi, nói rõ là nó chiến thắng, vốn có thể đi tìm tới chủ nhân mình.

- Bạch Hổ giết địch vì chủ nhân, kết quả lại bị vứt bỏ sao?

Thủy Sanh có chút không tin nổi.

- Chiến sủng bị thương nặng như vậy, trị liệu sẽ rất mất công sức, bởi vì yêu thú không giống như nhân loại chúng ta có thể hấp thu năng lượng thiên địa để khôi phục bản thân. Đương nhiên, cũng có thể là chủ nhân cũng chết, Bạch Hổ không có chỗ nào để đi nữa.

Giang Thần nói.

- Giang Thần sư huynh, ngươi có thể cứu được Bạch Hổ hay không?

Thủy Sanh do dự một lúc, lấy dũng khí mở miệng.

- Tại sao ngươi cho rằng ta có thể cứu được Bạch Hổ?Giang Thần hiếu kỳ nói.

- Bởi vì... bởi vì dường như Giang Thần sư huynh biết tất cả mọi chuyện, cái gì cũng có thể giải quyết được vậy.

Thủy Sanh nhỏ giọng nói.

Giang Thần khẽ cười một tiếng, gật đầu một cái, biểu thị mình có thể cứu được nó.

Hắn lấy ra thanh thủy, nhỏ vào trên vết thương của Bạch Hổ.

Thân thể của Bạch Hổ nhúc nhích một chút, không hiểu Giang Thần muốn làm gì.

- Đừng nhúc nhích.

Giang Thần quát một tiếng, Bạch Hổ từ nhỏ đã được người nuôi lớn, cho nên có thể nghe hiểu được.

- Thương thế so với trong tưởng tượng của ta còn nghiêm trọng hơn, thịt ở gần vết thương cũng đã mục nát, có thể chống đỡ được tới hiện tại cũng đã là kỳ tích rồi.

Giang Thần lấy ra một cái chủy thủ, cắt thịt rữa xuống, cầm máu lại.

Sau đó, Giang Thần giơ hai tay lên, năm ngón tay có ánh sáng màu trắng bạc tụ tập, như đang diễn tấu nhạc khúc, gõ lên trên người Bạch Hổ rất có tiết tấu.

Thủy Sanh ở phía sau nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, lần thứ nhất nàng nhìn thấy có người trị liệu cho yêu thú.

Cho dù nàng nhìn không hiểu, thế nhưng lại phát hiện ra tình huống của Bạch Hổ càng ngày càng tốt, sinh cơ đang nhanh chóng khôi phục.

Đến cuối cùng, Giang Thần lấy ra một đám lớn linh đan, để Bạch Hổ nuốt vào.

Linh đan rơi vào trong bụng, trong cơ thể Bạch Hổ phát ra tiếng vang lích tích, sau đó nó chậm rãi bò lên.

Rống!

Sau khi thân thể mở rộng, Bạch Hổ hét dài một tiếng, như là nín đã lâu, thân thể nhảy lên, trong một giây đã chạy đến cuối tầm mắt của Giang Thần và Thủy Sanh, biến mất không còn tăm hơi.

- Thật nhanh đó.

Thủy Sanh rất là kinh ngạc, lại nói:

- Không phải Bạch Hổ đi tìm chủ nhân đó chứ?

- Có thể.

Giang Thần nói.

Một phút sau, bóng người màu trắng lại chạy trở về, chạy tới chạy lui ở bên cạnh hai người, tất cả chướng ngại vật trong rừng rậm đều bị san bằng.

Đột nhiên, Bạch Hổ chạy đến trước người của Giang Thần, giơ chân trước lên, đập về phía hắn.

Thủy Sanh hét lên một tiếng, nhưng Giang Thần vẫn không nhúc nhích.

Bạch Hổ khoác thân thể lên trên người của Giang Thần, đầu cọ cọ vào Giang Thần.- Là đi kiếm đồ ăn.

Giang Thần ngửi thấy mùi máu tanh trong miệng của Bạch Hổ, hắn cười khổ một tiếng, đưa tay vuốt về phía sau lưng, bắt đầu vuốt đuôi cho Bạch Hổ.

- Giang Thần sư huynh, xem ra Bạch Hổ muốn nhận ngươi làm chủ đó.

Thủy Sanh cao hứng nói.

- Đáng tiếc sau khi trưởng thành cũng chỉ là yêu thú quỷ cấp mà thôi.

Giang Thần nói.

Không ngờ, Bạch Hổ nghe hiểu lời này, tức thì thất lạc đi tới đi lui, đầu hạ thấp xuống, đuôi cũng không ngẩng lên nữa.

- Được rồi, theo ta, ta sẽ khiến cho ngươi trở thành huyền thú.

Giang Thần nói.

Bạch Hổ bỗng cảm thấy phấn chấn, lại lao tới bên người Giang Thần.

- Giang Thần sư huynh, ta có thể sờ được không?

Thủy Sanh bị sự đáng yêu của Bạch Hổ hấp dẫn.

Không chờ Giang Thần nói chuyện, Bạch Hổ đã đi đến đến trước người của nàng, đầu lệch xuống, nằm lên trên mặt đất.

- Đâu phải là hổ, rõ ràng là mèo mà.

Thủy Sanh cao hứng cười to, ngồi chồm hổm xuống xoa xoa lông hổ.

- Hổ chính là loại mèo cỡ lớn mà.

Giang Thần nói một câu, trong lòng nghĩ Xích tiêu phong cũng nên nuôi một con hung thú, hơn nữa Bạch Hổ có huyết mạch của thượng hung thú, cho dù đã rất mỏng manh, nhưng dù sao cũng có tồn tại, tương lai có có thể trở thành nhân vật mạnh mẽ.

- Đã làm lỡ không ít thời gian rồi, như vậy đi, Thủy Sanh, ngươi cưỡi ở trên lưng Bạch Hổ, chúng ta thi xem ai nhanh hơn.

Giang Thần nói.

Bạch Hổ còn chưa trưởng thành rất ham chơi, nóng lòng muốn thử, lập tức vươn mình đứng lên, ra hiệu cho Thủy Sanh ngồi lên trên lưng mình.

Chuyện cưỡi hổ, Thủy Sanh chưa từng làm, nhưng cũng rất là chờ mong, nàng cẩn thận từng li từng tí một cưỡi lên lưng nó.

- Thủy Sanh, đè thấp thân thể, ôm lấy cái cổ của Bạch Hổ.

Giang Thần ra hiệu một câu.

- Bắt đầu!

Chợt, Giang Thần bay lên khỏi mặt đất, lao đi thẳng về phía trước.

Rống!

Bạch Hổ hưng phấn quát to một tiếng, mang theo Thủy Sanh chạy đi.

Tuy rằng người của Giang Thần ở trên không trung, thế nhưng rất nhanh đã bị Bạch Hổ đuổi theo, dù cho là thần huyệt hoàn toàn mở ra thì cũng chỉ có thể ngang hàng mà thôi.

- Nó vừa mới khôi phục đấy.

Giang Thần cảm thán một tiếng.

Ở dưới truy đuổi như vậy, hai người một hổ rất nhanh đã đi tới Hùng thành.

Lúc này chính là lúc rời đi, trong thành đã có không ít người tụ tập, Thủy Sanh cưỡi Bạch Hổ vào thành, quả thực là cực kỳ phong quang, đã đưa tới không ít người chú ý.

- Cô nương, ngươi cũng là người của Bách Lý gia sao? Đội ngũ gia tộc ngươi đang ở phía trước.

Có người tới đến gần.

Thủy Sanh sững sờ, Bách Lý gia là gia tộc ngự thú rất nổi danh ở Hỏa vực, giống như cơ quan thuật của Mặc gia vậy.

Nàng cưỡi Bạch Hổ, bị người ta hiểu lầm cũng là chuyện rất bình thường.

- Ta không phải...

Thủy Sanh đang định nói thì một cái roi đột nhiên bay tới, đánh lên trên mặt đất, phát ra tiếng giòn giã rất lớn.

- Tiểu Bạch? Ngươi lại còn sống sót? Tiện nhân, ai cho ngươi lá gan cưỡi lên lưng chiến sủng nhà ta chứ?

Người vung roi là nữ tử, đang dùng ánh mắt hung thần ác sát nhìn qua bên này.

Chương 169: Bách Lý Gia

Nữ tử này có vóc người cao gầy, so với nam nhân còn cao hơn, ngũ quan tinh mỹ, dưới mày liễu nhỏ dài là đôi mắt như hoa đào, sống mũi cao, hai đôi môi đỏ tươi như anh đào vậy.

Người mặc một bộ y phục bó màu đen, phác hoạ ra đường cong mê người, vị trí then chốt có mặc giáp bảo vệ.

Lại cầm trong tay cái roi khiến cho người ta lên tục mơ mộng.

Nàng đi tới phía trước, người đi đường trước mặt chủ động nhường đường.

- Còn chưa cút xuống?

Nhìn Thủy Sanh bị mình làm cho khiếp sợ, nàng rất là đắc ý, roi dài lại đánh một cái vào mặt đất.

Phanh!

Khi roi đánh lên trên mặt đất, bộ lông của Bạch Hổ dựng thẳng, nôn nóng bất an, ánh mắt rất sợ hãi.

Phản ứng như thế, nói rõ nó đã ăn không ít roi.

Mày kiếm của Giang Thần ở bên cạnh nhăn lại, ngự thú thuật, hắn khá có tâm đắc, hắn đã nhìn ra Bạch Hổ đã phải trải qua huấn luyện ra sao.

- Ngươi điếc sao?

Nữ tử mặc áo đen không có bao nhiêu kiên trì, cánh tay tinh tế nâng lên trên đầu, lại giương roi lên mạnh mẽ quất xuống.

Bạch Hổ và Thủy Sanh kinh hoảng không thôi, không biết mục tiêu của roi có phải là mình hay không.

Mãi đến khi một luồng ánh kiếm xẹt qua, mạnh mẽ cắt roi dài thành hai đoạn, mềm nhũn rơi xuống trên mặt đất mới tỉnh táo lại.

- Hả?

Mày liễu của nữ tử mặc áo đen dựng thẳng lên, nhìn về phía Giang Thần xuất kiếm, trong con ngươi đẹp đẽ hiện lên lửa giận.

- Ngươi thật là lớn mật!

Nàng quát lên.

- Lá gan của ngươi quả thực rất lớn, không cần ngươi phải nhiều lời, ngươi có biết roi của ngươi đã dọa đồng bạn của ta hay không?

Giang Thần nói.

Nữ tử mặc áo đen bĩu môi, nói:

- Đồng bạn của ngươi ngồi lên trên lưng chiến sủng của Bách Lý gia ta, là có ý gì?

- Ngươi đã vứt bỏ Bạch Hổ, còn nói nó là của các ngươi?

Giang Thần hỏi.

- Nực cười! Ta vứt bỏ cái gì chứ?

Nữ tử mặc áo đen cười lạnh một tiếng, vẻ mặt có vẻ rất hài hước.

- Thật sao? Vậy tại sao khi ta gặp phải Bạch Hổ nó đã thoi thóp, gầy thành da bọc xương, trên người đâu đâu cũng có thương thế vậy?

- Ban đầu ta còn tưởng rằng chủ nhân của Bạch Hổ đã chết, thế nhưng bây giờ nhìn lại, ngươi sống tốt như vậy, không phải là vứt bỏ Bạch Hổ bị trọng thương thì là cái gì chứ?

Xung quanh đã sớm có người xem náo nhiệt, nghe thấy lời này của Giang Thần, bọn họ đã hiểu rõ đại khái.

Giang Thần nhặt được chiến sủng của Bách Lý gia, cũng cứu sống nó, cho nên cho rằng nó thuộc về mình.

Thế nhưng, hiển nhiên Bách Lý gia không đồng ý cách nói này.

- Thật là biết điều, tài sản của Bách Lý gia cần ngươi tới cứu sao? Ngươi có tư cách gì nhúng tay vào chứ?

Nữ tử mặc áo đen rất là xem thường đối với lời giải thích của hắn.

- Tài sản?

Giang Thần liếc mắt nhìn Bạch Hổ, còn nhớ vết thương trên người Bạch Hổ là do ba con yêu thú cùng cấp bậc tạo thành.

Bạch Hổ lấy một địch ba, bảo vệ nữ nhân mặc y phục màu đen này, thế nhưng sau đó lại chỉ bị xem là tài sản.

- Tiểu Bạch, lại đây!

Nữ tử mặc áo đen không quản hắn mà muốn thu tài sản của Bách Lý gia về.

Bạch Hổ rất hồi hộp, cũng trở nên táo bạo, đi tới đi lui, thỉnh thoảng phát ra tiếng kêu khẽ, Thủy Sanh trên lưng có vẻ lo âu, nhảy xuống.

- Tiểu Bạch! Ngươi muốn ăn roi thật sao?

Nhìn thấy Bạch Hổ chần chờ, nữ tử mặc áo đen rất là tức giận, ngữ khí trở nên nặng nề.
Bạch Hổ nổi giận gầm lên một tiếng, thế nhưng rất nhanh nó đã dừng lại, sợ hãi mà cúi thấp đầu xuống.

- Súc sinh!

Nữ tử mặc áo đen vung roi muốn đánh xuống.

Có điều kết quả vẫn như cũ, ánh kiếm lóe lên, roi lại đứt đoạn mất một đoạn.

- Ngươi muốn đối nghịch cùng Bách Lý gia đúng không?

Nữ tử mặc áo đen tức điên lên, cắn răng, nói:

- Được, ngươi nghĩ ngươi cứu Bạch Hổ thì nó chính là của ngươi sao? Chiến sủng của Bách Lý gia, ai cũng không mang đi được!

Nói đoạn nàng rút trường kiếm phía sau lưng ra, vẻ mặt oán độc, muốn chém giết Bạch Hổ.

- Chiến sủng của Bách Lý gia, có chết cũng sẽ không cho người ngoài!

Nữ tử mặc áo đen nói, sau đó dùng một kiếm đâm về phía Bạch Hổ.

Bạch Hổ sợ sệt phẫn nộ, nhưng lại không biết phản kháng, bởi vì nó có sự phục tùng thâm căn cố đế đối với chủ nhân của mình.

Phanh!

Trường kiếm của nữ tử mặc áo đen bị đánh bay ra ngoài, toàn bộ cánh tay phải đều đang tê dại.

Lần này, ánh mắt của nàng nhìn về phía Giang Thần ngoại trừ phẫn nộ ra còn có sợ hãi.

Nàng không thấy rõ Giang Thần xuất kiếm ra sao.

- Ta không muốn phí lời với ngươi, Bạch Hổ cũng không muốn đi cùng ngươi, lăn được bao xa thì lăn bấy xa đi!

Giang Thần đã mất đi tính nhẫn nại, sự sắc bén của kiếm khách lơ đãng tản mát ra, làm cho người chung quanh lùi lại phía sau.

Nữ tử mặc áo đen không cam lòng, đứng ở nơi đó không nhúc nhích.

- Con Bạch Hổ này thật thuần tuấn, ta muốn.

Khi Giang Thần dự định đi thì một thanh âm khiến cho người ta chán ghét vang lên.

Mọi người nhìn sang, phát hiện ra là một vị thiếu niên anh tuấn, khí thế phi phàm, người mặc một bộ linh giáp màu đỏ sậm tinh mỹ, phía sau có hai tên Thần du cảnh đi theo.

- Là Mộc Bình.

Có người nhận ra hắn, nhỏ giọng nói một câu.

Nghe thấy cái tên này, mọi người bỗng nhiên tỉnh ngộ ra, lập tức toát ra vẻ kiêng kỵ sâu sắc.
- Không sai, không sai.

Mộc Bình không đặt Giang Thần và nữ tử mặc áo đen ở trong mắt, nhìn chằm chằm vào Bạch Hổ không tha, càng xem càng thấy yêu thích.

- Bách Lý tiểu thư, bán con Bạch Hổ này cho ta được chứ?

Bỗng nhiên, hắn ngẩng đầu nhìn về phía nữ tử mặc áo đen, hỏi một câu như vậy.

Nghe vậy, mọi người mang theo ánh mắt không tên nhìn về phía Giang Thần, có đồng tình, có lắc đầu, còn có người cười trên sự đau khổ của người khác.

Vừa nãy Giang Thần và nữ tử mặc áo đen tranh luận một phen, tất cả mọi người đều nghe thấy, ai cũng nói mình có lý, quả thực cũng thực vậy.

Như vậy cũng chỉ có thể so xem nắm tay của ai lớn hơn mà thôi.

Hiện tại Mộc Bình nhảy ra, nói muốn mua Bạch Hổ, hơn nữa lại nói với nữ tử mặc áo đen này.

Như vậy, hắn đã tán thành con Bạch Hổ này vẫn thuộc về Bách Lý gia như cũ.

- Mộc công tử cứ gọi ta là Bách Lý Ly đi.

Bách Lý Ly nhìn thấy Mộc Bình nở nụ cười, rõ ràng là đang lấy lòng mình, tình huống hiện tại như thế, nàng rất là hưởng thụ.

- Một con Bạch Hổ không thành niên, không đáng bao nhiêu tiền, ta sẽ tặng cho Mộc công tử.

Bách Lý Ly lại nói.

Điều nàng không chú ý chính là, khi nàng nói ra lời này thì thì ánh sáng vốn đã ảm đạm trong mắt của Bạch Hổ đã hoàn toàn biến mất không thấy.

Như thế là nàng đã tặng Bạch Hổ cho Mộc Bình.

Nếu Giang Thần muốn tranh thì sẽ đắc tội với Mộc Bình.

Mộc Bình đi tới chỗ Giang Thần, cười nói:

- Giao ra đây.

Giao ra đây, chỉ có ba chữ, hời hợt, dưới tình huống như vậy lại cảm thấy cực kỳ hung hăng.

Có điều, Giang Thần còn hung hăng hơn so với hắn.

- Ngươi là thứ gì chứ? Chỉ là một tiểu tử Tụ nguyên cảnh, cút sang một bên!

Ngay cả một chút mặt mũi Giang Thần cũng không cho, trực tiếp mắng to một tiếng.

Lời vừa nói ra, người chung quanh ồ lên.

Nữ tử mặc áo đen không thể tin tưởng nhìn chằm chằm vào Giang Thần, như là không biết tại sao hắn lại dám nói ra như vậy.

Lẽ nào, hắn không biết thân phận của Mộc Bình sao?

- Lớn mật!

Hai Thần du cảnh đi theo phía sau Mộc Bình bước ra phía trước một bước, muốn cho Giang Thần một chút giáo huấn.

- Các ngươi ra tay thì sẽ chết, suy nghĩ cho thật kỹ đi.

Giang Thần liếc mắt nhìn một cái, nhàn nhạt nói một câu.

Bị ánh mắt này quét trúng, hai vị nam tử Thần du cảnh sơ kỳ này chỉ cảm thấy cả người lạnh lẽo, hai chân mất cảm giác, không dám tiến lên nửa bước nữa.

- Lời ta không nói hai lần, Bạch Hổ là ta cứu, nó đã đồng ý theo ta...

Giang Thần nói.

- Làm càn!

Mộc Bình phản ứng lại, phẫn nộ quát một tiếng ngắt lời của hắn.

Phanh!

Giang Thần vung tay đánh lên trên mặt của hắn, khí lực rất lớn, trực tiếp đánh cho hắn ngã xuống đất.

Chờ tới lúc hắn bò dậy, một bên gò má đã sưng đỏ.

- Như vậy có phải là làm càn hơn nữa hay không?

Chương 170: Ta Không Trả

- Các ngươi, ngươi chờ đó cho ta!

Mộc Bình dựa dẫm vào thân phận mình, hiện tại lại bị người ta không để ý tới, không chỉ có mất mặt lớn hơn mà cũng không có biện pháp nào cả.

Để lại một câu hung ác, sau đó hắn liều mạng chạy đi.

- Ngươi gây ra đại họa rồi, hắn là người của Mộc Vương phủ, ca ca hắn là Mộc Trấn Xuyên, Mộc Tiểu vương gia, hắn ở ngay trong thành này!

Bách Lý Ly cũng không dám tiếp tục ở lại mà xoay người rời đi, chỉ là ánh mắt cuối cùng vẫn có chút thị uy, ý là việc này còn chưa xong.

Giang Thần và Thủy Sanh vừa nhìn nhau, người sau nói:

- Giang Thần sư huynh, chúng ta rời khỏi nơi này đi.

- Như vậy sẽ không rời khỏi nơi này được.

Giang Thần nở nụ cười không quan tâm, tiếp tục đi về phía trước.

Rèn luyện Vạn thú vực sẽ kết thúc trong vòng ba ngày cuối cùng, điểm truyền tống của thế lực khắp nơi sẽ căn cứ vào thành trì không giống nhau mà lần lượt mở ra.

Cửa truyền tống của Linh Lung môn ở Hùng thành, hôm nay đến sáng sớm ngày mai sẽ mở ra. Căn cứ theo Thủy Sanh từng nói, Hùng thành là trạm cuối cùng, nếu như chạy tới trễ, coi như sẽ tử vong.

Vì lẽ đó, Giang Thần không thể không mang theo nàng tiếp tục đi đến quảng trường ở giữa thành trì.

Người chung quanh thấy hắn không chạy, còn chậm rãi đi về phía trước như vậy, bọn họ biết trò hay sẽ còn tiếp tục, cho nên mới cùng đi với hai người bọn hắn về phía trước.

Bị mọi người vây quanh như vậy, Thủy Sanh rất không thoải mái, hận không thể để Giang Thần mang theo nàng bay đi, cách xa nơi này.

Sau khi đi qua mấy con phố, Thủy Sanh đã thấy cái gì đó ở trong đám người, nàng không ức chế được sự vui sướng trong lòng, la lớn:

- Chỉ Nhược sư tỷ!

Ở nơi đó có mấy đệ tử Linh Lung môn, vị nữ đệ tử dẫn đầu kia là trung kỳ Thần du cảnh, thực lực rất không tầm thường.

- Thủy Sanh!

Chỉ Nhược sư tỷ kinh ngạc không thôi, mang theo mấy đệ tử Linh Lung môn đi tới.

- Thủy Sanh, chuyện gì thế này?

- Tại sao lại có nhiều người đi theo ngươi như vậy chứ?

- Hắn là ai?

Các đệ tử Linh Lung môn phía sau trước sau đặt câu hỏi, đều là sư huynh sư tỷ của Thủy Sanh, cho nên nói chuyện cũng rất là trực tiếp.

- Sư tỷ, giúp chúng ta.

Thủy Sanh nói chuyện đã xảy ra vừa nãy ra một lần, vẻ mặt có vẻ chờ đợi.

Không phải nàng không tin Giang Thần, chỉ là nàng hi vọng mình có thể giúp được Giang Thần.

Chỉ Nhược sư tỷ trầm ngâm một lúc, các đệ tử khác nhìn nhau, ra vẻ rất khó khăn.

- Bách Lý gia còn nói được, thế nhưng Mộc Vương phủ thì lại không dễ trêu chút nào.

- Ca ca Mộc Trấn Xuyên của Mộc Bình ở trong thành, hắn là đệ tử chân truyền của Thiên Đạo môn, sẽ lập tức tới đây.

Chỉ Nhược sư tỷ do dự một lúc, nhìn sang Giang Thần, cũng không quá coi trọng hắn, nói:

- Ngươi nhường Bạch Hổ ra đi, ta sẽ biện hộ giúp ngươi, ngươi sẽ ăn một chút khổ cực mà thôi.

Thủy Sanh sững sờ, không nghĩ tới sư tỷ sẽ đưa ra đáp án như vậy, hiển nhiên nàng đã hiểu lầm ý của mình.

Nàng hi vọng sư tỷ và Giang Thần đồng tâm hiệp lực, đối kháng với Bách Lý gia và Mộc Vương phủ.

Có điều, sư tỷ không biết sự lợi hại của Giang Thần, chỉ coi hắn là Thần du cảnh sơ kỳ viên mãn phổ thông, sẽ không vì hắn mà chính diện chống lại hai thế lực lớn.

- Không cần.

Giang Thần không hi vọng vào người ngoài, hắn liếc mắt nhìn Thủy Sanh, nói:

- Ngươi đi theo sư tỷ ngươi đi.

Đương nhiên Thủy Sanh sẽ không chịu, chỉ là nghĩ đến lần trước Giang Thần đã nói, biết mình ở lại cũng vô dụng, từ trước tới giờ, chưa bao giờ nàng cảm thấy mình nhỏ yếu như lúc này.

Câu trả lời của Giang Thần rõ ràng đã vượt ra ngoài dự liệu của Chỉ Nhược sư tỷ, mấy đệ tử Linh Lung môn phía sau nàng rất là bất mãn.- Tiểu tử, ngươi xem thường Linh Lung môn chúng ta sao?

- Sư tỷ ta ra mặt giúp ngươi, ngươi còn bất mãn, muốn tìm chết mới cam tâm hay sao?

- Bạch Hổ vốn là của người khác, tham tài cũng không cần phải như vậy chứ.

- Quên đi.

Chỉ Nhược sư tỷ không dây dưa mà kéo Thủy Sanh vào trong đám người, đứng ở giữa ngã tư đường, còn lại chỉ có một mình Giang Thần và một hổ đứng đó.

- Dường như, ta không cần thiết phải chờ ở nơi này nữa.

Cửa truyền tống của Thiên Đạo môn ở trong Hùng thành sẽ mở ra vào trưa mai, cho nên cũng không cần thiết tiếp tục đi về phía trước.

Nếu như Bạch Hổ biết bay, hắn đã rời đi rồi.

Lại nhìn biểu hiện của đám người chung quanh, hiện tại xoay người sẽ bị xem là chạy trốn.

Có điều, Giang Thần không để ý tới cái nhìn của người khác mà xoay người.

- Hắn muốn chạy!

Tất cả mọi người xôn xao, thế nhưng rất nhanh đã phát hiện ra bước tiến của hắn vẫn không nhanh không chậm như cũ.

Lại nghĩ tới Thủy Sanh bên cạnh hắn đã rời đi, có mấy người đã đoán ra được cái gì đó.

- Hắn muốn hộ tống ngươi đến cửa truyền tống sao?

Chỉ Nhược sư tỷ hỏi.

- Đúng vậy.

Thủy Sanh nói.

Biết được điểm ấy, cái nhìn của Chỉ Nhược sư tỷ đối với Giang Thần đã có thay đổi.

Thế nhưng lúc này, rốt cục trên đường phố đã truyền đến động tĩnh, hai chi đội ngũ khí thế hùng hổ xuất hiện, bức người đi đường đến trong góc.

Không nghi ngờ chút nào, chính là Mộc Vương phủ và Bách Lý gia.

Người của Mộc Vương phủ lấy Mộc Bình và Mộc Trấn Xuyên làm chủ, đi bộ tới.

Người của Bách Lý gia thì cưỡi vật cưỡi, cầm đầu là Bách Lý Ly, ở bên cạnh nàng còn có một tên thanh niên thân mặc áo giáp, khí tức cường đại, áo giáp màu đen góc cạnh rõ ràng, cuồng dã như yêu thú, ngay cả đầu cũng mang mũ giáp.Hai chi đội ngũ đi tới trước người của Giang Thần, người lên tiếng trước chính là Mộc Trấn Xuyên.

- Giang Thần, là ngươi!

Mộc Trấn Xuyên lập tức nhận ra hắn, không nghĩ tới người bắt nạt đệ đệ mình lại chính là kẻ cầm đầu làm cho hắn bị phạt không thể tiến vào Hóa long trì ở trong môn phái.

Thù mới hận cũ, sắc mặt của Mộc Trấn Xuyên rất không tốt.

- Giang Thần?

Mọi người rốt cục đã biết được thân phận của Giang Thần, mọi người cực kỳ kinh ngạc.

Mặc Ly đứng thứ bảy Công tử bảng chết ở Lang thành, tin tức này trong mấy ngày nay đã nhanh chóng truyền ra ở khắp Vạn thú vực.

Cái tên Giang Thần đã được người ta ghi nhớ trong lòng.

Rất nhiều người đều nói, Giang Thần là người trẻ tuổi có kiếm pháp tốt nhất, ngay cả vị đại sư huynh kia trong Quy Nhất kiếm phái cũng không sánh nổi.

Chỉ Nhược sư tỷ rất là bất ngờ, tiểu nhân vật trong mắt nàng lại có lai lịch lớn như vậy.

Mấy đệ tử nói năng lỗ mãng phía sau nàng cùng nhau há hốc mồm, như vậy mà nói, cho dù đều là Thần du cảnh sơ kỳ, Giang Thần có thể giết chết bọn họ dễ như ăn cháo.

- Chúng ta cũng không nói sai, dựa vào một mình hắn thì đánh thế nào chứ?

Bọn họ vẫn còn mạnh miệng, không biết chỗ sai của mình.

Bởi vì thế cuộc của Giang Thần rất không ổn.

Ca ca của Bách Lý Ly, Bách Lý Đồ, cũng chính là thanh niên mặc áo giáp là người xếp hạng thứ sáu mươi trên Tân hỏa bảng.

Thứ tự không cao bằng Mặc Ly, đương nhiên sẽ không phải là đối thủ của Giang Thần.

Lại nói tới Mộc Trấn Xuyên, đứng thứ bảy Thiên tử bảng, thứ năm mươi lăm trên Tân hỏa bảng, thứ tự so với Mặc Ly còn thấp hơn một vị trí.

Đơn đả độc đấu, dường như Giang Thần còn mạnh hơn.

Nhưng nếu như hai người gộp lại thì sao? Chứ đừng nói chi là còn có Thần du cảnh của hai nhà nữa.

- Ca ca.

Mộc Bình kêu lên một tiếng, hắn biết Giang Thần và ca ca đều là đệ tử của Thiên Đạo môn, cho nên lo lắng ca ca không tìm Giang Thần gây phiền phức.

Mộc Trấn Xuyên nhìn khuôn mặt sưng đỏ của đệ đệ, tức giận không ngớt, hắn quát lên:

- Giang Thần! Thân là đệ tử Thiên Đạo môn, ngay cả chiến sủng của người khác cũng muốn cướp sao? Thực sự là tiện dân từ trong đại sơn đi ra! Mất mặt! Mau trả Bạch Hổ lại cho Bách Lý gia.

- Bách Lý gia đã vứt bỏ... Ài, quên đi, ta chẳng thèm nói nữa. Con bà nó, ta không trả đó, làm sao?

Giang Thần thực sự không muốn lãng phí miệng lưỡi nữa.

- Thật đủ cuồng!

Thấy hắn khiêu khích hai đội ngũ, không có bất kỳ vẻ sợ hãi nào, trong lòng mọi người kinh ngạc không ngừng thốt lên.

Giang Thần chủ động rút kiếm, chỉ vào hai chi đội ngũ trước mắt, nói:

- Người động thủ, sinh tử tự chịu.

- Ngông cuồng! Ta thân là sư huynh của ngươi, hôm nay ta sẽ đến dạy dỗ ngươi phong độ của đệ tử Thiên Đạo môn!

Mộc Trấn Xuyên tức giận nói.

- Mộc Tiểu vương gia, để cho ta tới đi.

Bách Lý Đồ vẫn không lên tiếng nhảy xuống ngựa, thân thể cao lớn lại thêm cương giáp dày nặng, lúc đi lại thì có thể đánh bay người đụng phải hắn.

- Vốn ta muốn khiêu chiến Mặc Ly ở Vạn thú vực, tăng thứ tự trên Tân hỏa bảng, như vậy, ngươi thay thế hắn đi.

Hắn nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau