THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 161 - Chương 165

Chương 161: Lang Thành

Giang Thần nhìn sang, phát hiện ra là một nam một nữ, đang đi về phía bên này, mãi đến khi chỉ còn cách hắn vài bước mới dừng lại.

- Này, đây chính là hạt giống hoàng kim sao? Bên trong có cái gì vậy.

Nữ tử kia nói.

Giang Thần không hiểu ra sao, hai người này đều là Tụ nguyên cảnh, đối mặt với Thần du cảnh như hắn mà cũng dám làm càn như vậy.

Chăm chú đánh giá vài lần, cũng không nhìn ra được cái gì, tư sắc của nữ tử này rất bình thường, hơn nữa còn có chút lùn, nam tử kia thì cao to, nhưng rất gầy, trên mặt không có tí thịt, đứng chung một chỗ rất quái dị.

Nữ tử nói chuyện mặc đồ bảo hộ, nhưng vẫn không che được thân thể mềm mại của nàng.

- Tại sao ta phải cho ngươi thấy?

Giang Thần nói.

- Ngươi quá hẹp hòi!

Nữ tử kia nói.

- Chính là, xem một chút thì sao chứ?

Nam tử cũng nói.

Giang Thần tức giận nở nụ cười, cũng thật là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.

Hắn thu hồi hạt giống hoàng kim, cứng rắn nói:

- Đồ vật của ta, ta muốn cho ai nhìn thấy thì nhìn, nơi này là Vạn thú vực, các ngươi trắng trợn như vậy, cẩn thận sẽ gây ra rắc rối đó.

Lúc nói chuyện, hắn tỏa ra uy thế Thần du cảnh.

Hai người bị bức ép đến mức lui về phía sau, nhưng bọn họ không chỉ không có sợ hãi, trái lại trên mặt còn hiện lên vẻ giận dữ.

- Ngươi là Thần du cảnh thì ghê gớm lắm sao? Không ngờ lại dám hung hăng như vậy!

- Đúng vậy, chỉ là Thần du cảnh sơ kỳ nhập môn, uy hiếp chúng ta, thật là to gan!

Hai người mỗi người kêu gào một câu, vẻ mặt và ngữ khí đều không khác nhau là mấy.

- Sơ kỳ nhập môn thì đã sao? Giết Tụ nguyên cảnh như các ngươi đã đủ rồi.

Giang Thần rút Xích tiêu kiếm ra khỏi vỏ, tản mát ra khí tức sắc bén.

Nữ tử kia lấy ra một cái sáo, dùng sức thổi một hơi, tiếng sáo to rõ vang lên, mười thước chung quanh cũng có thể nghe thấy được thanh âm này.

- Ngươi xong! Ngươi cho rằng trên đời này cũng chỉ có một mình ngươi là Thần du cảnh sao? Chờ sư huynh của ta vừa đến, ngươi sẽ đẹp mặt!

Nam tử kêu gào nói.

Rất nhanh, cách đó không xa có tiếng bước chân vang lên, hơn nữa không chỉ có một người.

Nam nữ này nở nụ cười đắc ý, ánh mắt nhìn Giang Thần như hắn sắp gặp họa tới nơi rồi.

Rất nhanh một nhánh đội ngũ đã hiện ra ở trong tầm mắt của Giang Thần.

- Ngô Anh, Lưu Diệp, đã xảy ra chuyện gì?

Một tên nam tử Thần du cảnh sơ kỳ nhập môn đi ở đàng trước, hỏi thăm tình huống.

- Âu Dương sư huynh, người này ỷ vào tu vi Thần du cảnh sỉ nhục chúng ta, ra vẻ mạnh mẽ, chúng ta chỉ muốn biết bên trong hạt giống hoàng kim có cái gì mà thôi.

Nữ tử tên là Ngô Anh tức giận nói.

- Hạt giống hoàng kim?

Trong lòng Âu Dương sư huynh là Thần du cảnh này khẽ động, nhanh chóng nghĩ ngợi:

- Hướng sư huynh ở ngay gần đây, chẳng mấy chốc sẽ tới đây, không thể làm như không thấy đối với hạt giống hoàng kim, nhất định phải mau chóng lấy tới tay.

- Ngươi, lấy ra hạt giống hoàng kim để ta nhìn xem.

Hắn quát lên với Giang Thần.

- Đám người các ngươi thật biết điều, cho rằng người trên thế giới này đều là phụ mẫu của các ngươi, phải chăm sóc các ngươi sao?

Giang Thần hầu như không thể nói gì đối với những người này, cũng phát hiện ra vị Âu Dương sư huynh này rất tham lam, kiếm cũng không vội thu lại.

- Hừ, ngươi và ta đều là Thần du cảnh sơ kỳ nhập môn, làm sao có khả năng được hạt giống hoàng kim cơ chứ? Ai biết ngươi thông qua thủ đoạn gì đoạt được, không lâu trước đây chúng ta mất một hạt giống hoàng kim, nói không chừng chính là ngươi trộm đi đó!

Âu Dương sư huynh nói.

- Cho nên thế nào? Ngươi có thể làm gì được ta?

Giang Thần khiêu khích nói.

- Xem ra ngươi không muốn nộp lên rồi!

Âu Dương sư huynh này rút linh kiếm ra, lập tức có tiếng kiếm reo lanh lảnh vang lên, hắn không chỉ là Thần du cảnh sơ kỳ nhập môn, mà còn nắm giữ kiếm điểm.

- Để ngươi biết sự lợi hại của đệ tử Quy Nhất kiếm phái!Âu Dương sư huynh đâm tới một kiếm, ở trong mắt những người khác, quả thực là nhanh như chớp giật.

- Chính ngươi muốn chết, không trách được người khác!

Giang Thần phát hiện ra bên trong một kiếm này ẩn chứa sát khí, muốn lấy tính mạng của mình, cho nên hắn cũng không khách khí với đối phương.

Giơ tay đánh ra một kiếm, kiếm reo như rồng gầm.

Một kiếm!

Chỉ một kiếm, Âu Dương sư huynh đã không cam lòng chết đi, rõ ràng đều là cảnh giới tương đồng với nhau.

- Ngươi, ngươi lại dám giết Âu Dương sư huynh, ngươi xong đời, ngươi xong đời rồi. Chúng ta là đệ tử của Quy Nhất kiếm phái.

Đám người Ngô Anh vừa giận vừa sợ, có điều vẫn không sợ, bởi vì bọn hắn vẫn có chỗ dựa dẫm như cũ.

Lúc này, cách đó không xa lại có tiếng bước chân truyền đến.

- Là Hướng sư huynh đến! Nhất định sư huynh sẽ lấy cái mạng chó của ngươi!

Lưu Diệp kêu gào nói với Giang Thần.

- Thật sao?

Giang Thần đăm chiêu, Quy Nhất kiếm phái? Hướng sư huynh? Hắn nghĩ tới điều gì đó.

- Ngươi còn cười được sao? Một lát nữa ngươi sẽ phải khóc! Ngươi chỉ là sơ kỳ nhập môn, Hướng sư huynh là sơ kỳ viên mãn!

Ngô Anh lạnh lùng nói.

Chợt, Hướng sư huynh kia xuất hiện, cánh tay phải đã bị chém, tay trái cầm một thanh kiếm.

- Sao vậy?

Hắn nhìn thấy thi thể trên đất, hoàn toàn biến sắc.

- Hướng sư huynh, tên này sát hại Âu Dương sư huynh!

- Đúng, Hướng sư huynh nhanh báo thù giúp Âu Dương sư huynh đi!

Ngô Anh và Lưu Diệp kích động nói.

Hướng Lượng khí thế hùng hổ, có điều sau khi nhìn thấy Giang Thần, hắn lập tức sửng sốt.

Tay phải của hắn chính là Giang Thần chém đứt lúc trước!

Đương nhiên hắn rất hận Giang Thần, nhưng nhiều hơn chính là sợ hãi!

Đột nhiên, Hướng Lượng xoay người lại, lòng bàn tay đánh lên trên mặt của Ngô Anh và Lưu Diệp.

Hai người này bị đánh cho choáng váng, không hiểu vì sao lại như vậy.
Coi như mất đi một tay thì vẫn là sơ kỳ viên mãn như cũ, đây chính là ưu thế cảnh giới!

- Hướng sư huynh, sao vậy? Hắn mới là sơ kỳ nhập môn mà?

Lưu Diệp rất không hiểu nói.

- Hắn là sơ kỳ nhập môn? Hắn đã từng giết chết Lý Thấm nắm giữ nửa bước Phong chi tiểu đạo, đó là sơ kỳ viên mãn, lại còn giao thủ với Mặc Ly mà không chết!

Hướng Lượng tức giận nói.

- Cái gì?

Nhất thời, Ngô Anh và Lưu Diệp há hốc mồm.

Lý Thấm cũng là nhân vật xếp thứ hơn bảy mươi trên Tân hỏa bảng, bởi vì biết bay, cho nên rất nổi danh ở trong Hỏa vực.

Đừng nói tới Mặc Ly, đứng thứ bảy Công tử bảng, giết chóc quả đoán, người giao thủ với hắn mà có thể không chết có thể đếm được trên đầu ngón tay.

- Thực sự là khéo đó, sao ngươi không cùng đi với Mặc Ly kia chứ?

Giang Thần cười lạnh nói.

Hướng Lượng cả kinh, nhìn về phía hắn, nói:

- Ta là đệ tử của Quy Nhất kiếm phái, vì lẽ đó Mặc Ly đã thả ta rời đi, Đàm Vân và Lý Tử thì đi theo hắn, sau đó ta gặp phải các đồng môn đệ tử này.

- Ta vốn cho rằng ngươi là trường hợp đặc biệt của Quy Nhất kiếm phái, nhưng không nghĩ tới các đệ tử của Quy Nhất kiếm phái đều là như vậy, hai Tụ nguyên cảnh mà cũng có thể hung hăng như vậy? Chạy tới trước mặt của ta yêu cầu nhìn cái này cái kia?

Giang Thần nói.

Nghe vậy, sắc mặt của Ngô Anh và Lưu Diệp tái nhợt.

Ngay cả Hướng Lượng cũng sợ Giang Thần giết mình, chứ đừng nói chi là bọn họ.

- Vả miệng! Khi nào ta nói ngừng mới dừng lại!

Hướng Lượng quát lên.

Ngô Anh và Lưu Diệp vừa nhìn nhau, hai người kiêu căng tự mãn ở dưới ánh mắt của mọi người, lập tức đưa tay đánh miệng mình.

- Ta không nghe thấy âm thanh nào cả.

Giang Thần lại nói.

Hướng Lượng căm giận nhìn về phía Ngô Anh và Lưu Diệp, lúc này, tiếng bạt tai mới không ngừng vang lên.

- Giang Thần, chuyện lần này không có quan hệ gì với ta, mặt khác ta cho ngươi biết một tin tức, ngươi buông tha cho ta, được chứ?

Giang Thần còn chưa nói muốn đối phó với hắn như thế nào thì cỗ thi thể trên đất đã làm cho hắn sợ sệt.

- Tin tức gì?

- Lần trước không phải bên cạnh ngươi có một nữ tử, tên là Thủy gì sao?

- Thủy Sanh, nàng làm sao vậy?

Giang Thần cả kinh, nụ cười lập tức tắt đi.

- Nàng bị Mặc Ly bắt được ở Lang Thành, hiện tại đang bị giam, Mặc Ly nói rõ, nếu như trước khi Vạn thú vực đóng ba ngày mà ngươi còn chưa tới thì hắn sẽ dùng nàng nuôi sói.

Hướng Lượng nói.

- Thật sao?

- Ta không cần thiết lừa phải ngươi.

Hướng Lượng nói.

Giang Thần không nói hai lời, giương cánh vung lên, bay lên trên trời.

Oa!

Người phía dưới nhìn thấy Giang Thần tiêu sái rời đi như vậy, khiếp sợ không thôi, Lưu Diệp và Ngô Anh cũng há hốc mồm.

- Ta đã nói các ngươi có thể ngừng chưa?

Hướng Lượng tức giận nói.

Sau đó, hai người tiếp tục tự tát mình.

- Không phải hắn sẽ đi tìm Mặc Ly đó chứ? Đó không phải là muốn chết sao?

Hướng Lượng nhìn phương hướng Giang Thần rời đi, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc.

Chương 162: Ô Kim Hung Thiết

Lang Thành, bởi nguyên nhân xây dựng là dùng để tị nạn tạm thời, vì lẽ đó cả tòa thành thị không thể nói là có mỹ quan, từng gian nhà khác nhau chỉ có to nhỏ, hoặc là nóc nhà là tròn hay vuông, cũng chỉ đến thế mà thôi.

Có điều, người bên trong cũng không ít.

Trên mấy tuyến đường chủ yếu người đến người đi, cửa hàng hai bên cũng rất nhiều, lão bản đều là người tu hành có đầu óc buôn bán.

Lần này Vạn thú vực mở ra, tập kết tám phần mười thanh niên tuấn kiệt của Hỏa vực trở lên, ngoại trừ cạnh tranh kịch liệt ra còn có mua bán.

Ở giao lộ của các tuyến đường, cũng chính là giữa thành có một mảnh quảng trường, ở giữa là cột phun nước đã khô cạn.

Ở trên đài phun nước có một cái lồng giam, giam giữ một vị thiếu nữ mềm mại.

Không biết nàng đã ở bên trong được bao nhiêu ngày, mặt mày xám xịt, y phục trên người bởi vì phơi nắng phơi sương mà đã phai màu.

Thông qua mái tóc đen ngổn ngang vẫn có thể nhìn thấy khuôn mặt thanh tú kia như cũ.

Mặc kệ lúc nào, dưới lồng cũng sẽ có người vây xem, nhưng không có người nào ra tay cứu viện.

Bởi vì ngươi giam nữ nhân này là người đứng thứ bảy Công tử bảng Mặc Ly.

Dưới lồng giam có một con rắn đỏ thắm đang cuộn lại, là cơ quan thú, thân thể linh hoạt vặn vẹo, còn có thể làm ra động tác thè lưỡi.

- Quá đáng thương, chỉ là một Tụ nguyên cảnh, không cần dằn vặt như vậy chứ.

- Đúng vậy, một mỹ nhân mềm mại như vậy, ta thấy mà yêu, làm sao Mặc Ly có thể tàn nhẫn như vậy được chứ?

- Ngươi không muốn sống sao mà dám nói như vậy!

Hai nam tử đang thảo luận, một người trong đó không đành lòng, có chút không cam lòng, bị đồng bạn nhắc nhở, hắn giật mình, lập tức nhìn xung quanh, lo lắng có người nhìn thấy.

Ai biết lại thực sự có người đi tới bên này, râu mép thưa thớt, lông mày rậm mắt to, có mái tóc đen hơi cuộn lên.

Nhìn thấy người này, hai nam tử này nhìn nhau, Vạn thú vực mở ra là để chuẩn bị tỷ thí Thánh Viện nửa năm sau.

Thánh Viện đưa ra yêu cầu rất rõ ràng, tuổi tác phải là ba mươi tuổi trở xuống.

Người đi tới này dường như đã vượt qua, chỉ là nghĩ đến có mấy người sốt ruột, cho nên bọn họ cũng không cẩn thận suy nghĩ nữa.

- Hai vị bằng hữu, là ai nốt người lại vậy? Ta vừa tới Lang Thành, cô nương này nhìn qua cũng không phải là người đại gian đại ác gì cả, tại sao lại đối xử với nàng như vậy chứ?

Hắn hỏi.

Hai người vừa nhìn nhau, người vừa nãy không phục cách làm của Mặc Ly nói:

- Là Mặc Ly đứng thứ bảy Công tử bảng, nghe nói nữ nhân này đi chung với người mà hắn muốn giết, hiện tại đang buộc đối phương hiện thân.

- Thật vậy sao? Người trên Công tử bảng có thể làm ra chuyện như vậy sao?

Người đến rất giật mình.

Lời này rất hợp khẩu vị của nam tử không phục kia, hắn gật đầu một cái, nói:

- Ai nói không phải chứ, thế nhưng Công tử bảng không yêu cầu là người tốt, đề tên rất tùy ý, nói không chừng là người bình chọn yêu thích anh tuấn lạnh lùng như Mặc Ly.

- Được rồi được rồi, chúng ta đi thôi.

Đồng bạn của hắn chỉ lo gây ra phiền toái, cho nên lập tức lôi kéo hắn rời đi.

Nam tử có được đáp án không hề rời đi, liếc mắt nhìn Thủy Sanh trong lồng giam, thần thức lan tràn ra:

- Ta sẽ cứu ngươi ra ngoài.Thủy Sanh vốn không nhúc nhích thân thể chấn động, nhìn xuống phía dưới, lại không phát hiện ra bóng người trong ấn tượng, nàng còn cho rằng là ảo giác.

Chỉ là con rắn kia ngẩng đầu lên, viên ngọc làm thành con ngươi nhìn chằm chằm vào nam tử kia.

- Hừ.

Nam nhân xoay người rời đi, trong lòng đã tràn ngập lửa giận ngập trời.

Hắn chính là Giang Thần!

Hắn thông qua thuật dịch dung để thay đổi bên ngoài của chính mình, che giấu khí tức của mình, không phải là phép che mắt đơn giản.

Ngay cả thần thức cũng không thể nhìn ra ngụy trang.

Hắn hận không thể lập tức đi tìm Mặc Ly kia, dùng một kiếm giết chết đối phương.

Nhưng hắn không thể, hiện tại vẫn chưa thể, thực lực của Mặc Ly vẫn còn đó, cho dù thực lực của Giang Thần đã tăng lên không ít, nhưng vẫn có chút chênh lệch như cũ.

- Cảnh giới ít nhất phải đạt đến sơ kỳ viên mãn, chuyện này không khó làm được, phương diện võ học, Bất hủ kiếm đạo đến nay vẫn chưa đạt tới tiểu thành, Kim tâm ý cảnh và Phong Tâm ý cảnh cũng cần tăng lên.

Thế nhưng, khoảng cách lúc Vạn thú vực đóng chỉ còn lại mười mấy ngày, khiến cho thời gian của Giang Thần đã không còn nhiều.

- Chỉ có thể làm như vậy mà thôi.

Giang Thần nghĩ thầm.

Trong thời gian ngắn ngủi như thế, muốn làm cho cảnh giới, võ học đều tăng lên là chuyện rất khó khăn, có điều chung quy hắn vẫn sẽ có biện pháp.

Đầu tiên là hắn rời xa khỏi trung tâm thành, tùy tiện tìm một ngôi nhà vô chủ đi vào.

Mở hạt giống hoàng kim ra, một đống lớn bảo vật phủ kín mặt đất, hắn thu phần lớn vào trong nạp giới, chỉ để lại hai viên linh đan đột phá.

Hiệu quả của linh đan đột phá đều là có độ công kích.
Ví dụ như linh đan đột phá tứ phẩm là dùng để tẩy tủy, bởi vì thứ Thần du cảnh tu chính là hồn xác, thân thể càng tốt thì càng có lợi đối với tu hành.

Ở thời điểm thích hợp ăn viên linh đan này vào nó sẽ bài trừ tạp chất trong cơ thể, tăng cường khí huyết.

Linh đan đột phá ngũ phẩm thì lại nhằm vào thần hồn, khiến cho người ta thử nghiệm cảm nhận thiên nhân hợp nhất.

Trạng thái thiên nhân hợp nhất có thể nói là cảnh giới võ học trên phương diện tu hành, chỗ tốt trong đó, tuyệt không thể tả.

Rất hiển nhiên, hai viên linh đan này đối với Giang Thần hiện tại cũng không phải là thời cơ hoàn mỹ.

Thế nhưng hắn không quản được nhiều như vậy, hắn nuốt linh đan đột phá ngũ phẩm vào, lại ngồi dưới đất hấp thu dược tính, nuốt chửng thể hỗn hợp linh khí và nguyên khí trong Vạn thú vực.

Trước đó hắn đã rèn luyện một quãng thời gian rất dài ở trong Vạn thú vực, viên linh đan này vào trong bụng, cảnh giới của hắn tăng lên tới sơ kỳ viên mãn.

Tiếp theo lại ăn vào linh đan tứ phẩm là bởi vì hi vọng có thể tăng lên được một chút, có lẽ Thần mạch có thể hấp thu được.

Thế nhưng hắn không nghĩ tới chính là, khả năng bởi vì có tích lũy trước đó cho nên hiệu quả do linh đan tứ phẩm này mang đến lại còn mạnh hơn.

Như ở bên trong Hóa long trì vậy, thân thể nóng lên, về mặt da dẻ dần dần có một tầng dơ bẩn bao trùm, cực kỳ tanh tưởi.

Có điều Giang Thần không có để ý tới chuyện này, chuyện làm cho hắn kinh hỉ chính là linh đan đã thành công thức tỉnh cái Thần mạch thứ năm của hắn!

- Tốt, quá tốt rồi!

Chuyện này đã vượt qua dự liệu của Giang Thần, chuyện này ý nghĩa là hắn không chỉ trở nên mạnh mẽ mà còn có thể ngưng tụ ra hai cái, thậm chí là ba cái Thần mạch.

Thần du cảnh sơ kỳ, mỗi khi tăng lên một cấp, tinh, khí, thần của thân thể mới có thể ngưng tụ ra hai cái thần huyệt.

Khi đạt tới sơ kỳ đỉnh cao, sáu cái thần huyệt là tiêu chuẩn.

Giang Thần nắm giữ Thần mạch, sơ kỳ nhập môn đã có bốn cái thần huyệt, lúc này cảnh giới tăng lên cộng thêm thần huyệt, có thể ngưng tụ ra ba cái thần huyệt.

Có điều trong quá trình ngưng tụ cần một lượng lớn thịt thú, yêu huyết và linh đan để bổ sung cho thân thể.

- Thần huyệt ngưng tụ thành công, chỉ còn lại thời gian lại bảy, tám ngày, đến lúc đó bố trí một chút, tăng võ học lên.

Vừa nãy khi vào thành, Giang Thần từng thấy có người bán ra yêu huyết, yêu huyết quỷ cấp cũng có, giá cả so với bên ngoài còn rẻ hơn ba phần mười.

Giang Thần chọn mua một phen, sau đó đi về chuẩn bị. Lúc này hắn chợt phát hiện ra trên chỗ bán hàng có treo một tấm bảng.

Mặt trên viết: Một khối Ô kim hung thiết, đổi chân hỏa hoặc là đồ vật có trợ giúp đối với hỏa tâm ý cảnh.

Chủ nhân của quầy hàng là một vị thanh niên, điều làm người khác chú ý chính là trên đầu hắn có mái tóc màu đỏ, vẻ mặt tuấn dật, anh khí bừng bừng, trên mặt mang theo vẻ lạnh lùng, mắt hơi lim dim lại.

Ô kim hung thiết.

Là thứ rất có lợi ích đối với Kim tâm ý cảnh, cũng giống như chân hỏa vậy. Có lẽ đối phương cũng phát hiện từ trong hạt giống, rất có thể tình huống giống như Giang Thần vậy, phát hiện ra thứ không thích hợp với bản thân, cho nên mới mang ra trao đổi.

- Mặc Ly đứng thứ bảy Công tử bảng ở ngay trong thành, hắn chủ giết chóc, khối Ô kim hung thiết này nhất định hắn sẽ mua với giá cao, sao ngươi còn bày sạp ở chỗ này?

Lời nói của Giang Thần rất thô lỗ, nhưng cũng rất phù hợp với bên ngoài hiện giờ.

Thanh niên sau quầy hàng liếc mắt nhìn hắn, lạnh nhạt nói:

- Hắn giam giữ một nữ tử yếu đuối, ta không bán cho hắn.

Chương 163: Nhất Niệm Vĩnh Hằng

- Ngươi không sợ bị cướp sao?

Giang Thần dùng giọng ồm ồm nói.

Nam tử tóc tím nhếch miệng nở nụ cười, nói:

- Đứng thứ bảy Công tử bảng, có thể tùy ý giết chóc, nhưng không thể tùy ý cướp đoạt.

Một câu nói, tràn ngập vẻ châm chọc.

Đám tiểu thương xung quanh hơi thay đổi sắc mặt, làm bộ không nghe thấy câu nói này.

- Ha ha ha ha.

Giang Thần bị lời nói giỡn này làm cho cười ha hả, âm thanh đặc biệt vang dội, hắn lại đi mấy bước về phía quầy hàng này, nói:

- Đưa Ô kim hung thiết cho ta nhìn một chút được chứ?

- Ngươi có thứ ta muốn sao?

Nam tử tóc tím đánh giá hắn, rất nhanh lông mày đã nhăn lại.

- Sao vậy? Ngươi xem thường ta sao?

Giang Thần biết bây giờ bề ngoài mình nhìn qua rất xấu xí, cho nên hắn giả vờ tức giận.

Nam tử tóc tím do dự một lúc, lại lấy ra một khối thép từ trong lòng, như là lấy từ trên đồ sắt gì vậy, không đầy đủ, cũng chỉ lớn hơn bàn tay một chút mà thôi.

Ánh sáng kim loại lộng lẫy đã ảm đạm, trái lại còn có chỗ rỉ sét.

- Cái gì mà thu hút chứ, chỉ là một khối mảnh vỡ mà thôi.

Giang Thần bất mãn nói.

- Đây là thứ có được từ bên trong hạt giống hoàng kim, nếu như ngươi thật sự có thứ ta muốn thì cũng là thứ đến từ chính hạt giống hoàng kim. Như vậy đã nói rõ giá trị của chúng nó bằng nhau, các thế lực lớn không phải là người ngớ ngẩn đâu nhé.

Nam tử tóc tím nói.

Lời này rất là có lý, một đám chân hỏa nho nhỏ của Giang Thần đổi lấy khối Ô kim hung thiết này, rất khó nói là kiếm lời hay là thiệt thòi.

- Ầy!

Giang Thần lấy ra chân hỏa, bỏ vào trên chỗ bán hàng.

Nam tử tóc tím vẫn nửa tin nửa ngờ đại hỉ, không nghĩ tới Giang Thần lại thực sự có vật này.

Hắn không phải là một người làm ăn, sau khi xác định chân hỏa không phải giả, hắn không quan tâm tới Ô kim hung thiết nữa mà trực tiếp thu hồi chân hỏa.

Có điều, khi hắn vừa liếc nhìn Giang Thần, có chút ngại ngùng nói:

- Mặc Ly không có được Ô kim hung thiết, rất là bất mãn, tạo áp lực trong bóng tối, không ai dám đổi với ta, như vậy sẽ đắc tội với hắn, ngươi phải cẩn thận.

- Ha ha ha, đắc tội thì thế nào chứ? Hắn giết chóc quả đoán thì cũng phải có lý do, nếu muốn ra tay cướp đồ vật của ta, ta nghĩ hắn đã sớm bị hạ xuống khỏi bảng rồi.

Giang Thần dửng dưng như không, không để ở trong lòng.

Nam tử tóc tím muốn nói lại thôi, hắn muốn nói Mặc Ly sẽ không công khai đến, nhưng mà sẽ giở ám chiêu, một sơ kỳ viên mãn như ngươi sẽ không đề phòng được đối phương.

- Đã như vậy, có duyên gặp lại.

Có điều hắn thấy Giang Thần lẫm liệt, cũng không nhắc được, cho nên hắn thu quầy hàng rồi lập tức rời đi.

Giang Thần bỏ mảnh vỡ Ô kim hung thiết vào trong ngực, nghênh ngang rời đi.Cùng lúc đó, tiểu thương và những người đi đường trên con đường này chú ý tới có một nhóm người có hành tung khả nghi, mấy người đi theo Giang Thần, mấy người khác thì nhanh chóng chạy đi theo một phương hướng khác.

- Ài, có người sắp gặp xui xẻo rồi.

Mọi người đều hiểu rõ đó là người của Mặc gia, muốn làm rõ hành tung của Giang Thần, sau đó sẽ đi thông báo cho Mặc Ly biết.

Mấy người đi theo Giang Thần nhìn hắn đi vào một cái hẻm nhỏ, lặng lẽ đi theo.

Thế nhưng rất nhanh bọn họ đã phát hiện bên trong là ngõ cụt, Giang Thần đã biến mất không thấy đâu nữa.

Chuyện này làm cho bọn họ sợ hết hồn, lập tức nhảy lên bên cạnh nóc nhà và phần cuối bức tường của ngõ, nhưng vẫn không phát hiện ra được Giang Thần đâu cả.

Dường như Giang Thần biết bay vậy.

Sau khi xác định không ai theo dõi, Giang Thần lại tìm một căn phòng ốc không có người ở lại, bắt đầu bố trí một môn trận pháp dùng cho tu hành.

Tên của trận pháp là Nhất Niệm Vĩnh Hằng.

Là đại trận pháp dùng để lĩnh ngộ võ học, hiệu quả là tiết kiệm thời gian.

Hiện tại Giang Thần cũng không đủ vật liệu và thực lực để bố trí trận pháp xoay chuyển thời gian, thế nhưng môn trận pháp này lại có thể khiến cho thần hồn không quan tâm tới thời gian xói mòn.

Giống như suy nghĩ một chuyện vậy, cần vài giờ, thế nhưng ở bên trong Nhất Niệm Vĩnh Hằng lại rút ngắn đến một khắc, thậm chí còn có thể ngắn hơn nữa.

Khuyết điểm là dễ dàng xé rách thần hồn, không cẩn thận sẽ biến thành người ngớ ngẩn, chỉ có người có thần hồn đủ mạnh mẽ thì mới có thể chịu nổi.

Khi Giang Thần còn là Tụ nguyên cảnh đã có được thần thức không thua gì Thần du cảnh, có thể thấy được thần hồn của hắn đã vượt xa người thường.

Chỉ là môn trận pháp này chung quy vẫn có nguy hiểm, hơn nữa trình độ võ học chú ý tới ngộ tính, dục tốc thì bất đạt.

Thông qua Nhất Niệm Vĩnh Hằng để lĩnh ngộ, nói rõ bản thân cũng đã nôn nóng.

Môn trận pháp này, muốn bố trí rất là tiêu hao tinh lực, hơn nữa trong một đoạn thời gian rất dài chỉ có thể dùng một lần, hiệu quả tùy theo từng người.

Nếu là thiên tài, có thể thông qua Nhất Niệm Vĩnh Hằng mà hoàn thành kỳ tích.
Hạng xoàng xĩnh, không nói tới việc lãng phí thời gian, còn có thể bị hỏng thần hồn.

Giang Thần không muốn suy nghĩ mình là thiên tài hay là hạng người xoàng xĩnh, hắn chỉ muốn làm được chuyện mà hắn cần làm, bất kể kết quả ra sao thì cũng phải đi cứu Thủy Sanh.

Sau khi trận pháp được bố trí kỹ càng, hắn thả mảnh vỡ Ô kim hung thiết ở trước người, phân tán thần hồn ra ngoài.

Thần hồn như nước, không ngừng cọ rửa mảnh vỡ, tạp chất bên ngoài bị giội rửa đi, sau đó lực lượng ở bên trong hiện ra.

Ô kim là một loại sắt thép rất đặc thù, tính chất so với Huyền Thiết còn mềm mại cứng cỏi hơn. Điểm đặc thù nhất chính là, nơi xuất hiện ô kim tất có giết chóc xảy ra.

Loại giết chóc này là loại cỡ lớn, thí dụ như chiến trường vậy.

Vì vậy ô kim cũng được gọi là Ô kim hung thiết.

Không ai biết là bởi vì trước tiên có giết chóc cho nên mới dẫn đến Ô kim hung thiết hình thành, hay là Ô kim hung thiết tồn tại cho nên mới khiến giết chóc xảy ra.

Chuyện không thể tra cứu được, cũng không ai để ý tới nó.

Tình huống bây giờ là Ô kim hung thiết là tài nguyên rất hi hữu, sử dụng nó làm tài liệu để chế thành linh khí, như vậy đều là người hung danh lan xà.

Hồng Vũ Kiếm xếp hạng thứ bảy trong Thánh vực kiếm trì chính là một trong số đó, bởi vì thanh kiếm này giữ máu, có thể duy trì máu trên đó một ngày một đêm, dưới trời mưa tầm tã.

Bị thần hồn của Giang Thần kích hoạt, Ô kim hung thiết tự động bay lên, phong mang vô hình làm cho mặt đất và vách tường xuất hiện từng đạo từng đạo vết rách.

Có phong mang phóng tới chỗ Giang Thần, nhưng hắn không né không tránh, mục đích chính là hấp thu những phong mang này.

Chuyện này với việc tăng lên Kim tâm ý cảnh của hắn có giúp đỡ rất lớn.

Có điều, chỗ lợi hại của Ô kim hung thiết cũng là tai hại của nó, đó là giấu diếm giết chóc sẽ ảnh hưởng tới tâm trí của con người.

Nhưng Kim tâm ý cảnh chính là chủ giết chóc, vì lẽ đó đây là một thanh kiếm hai lưỡi, tất cả đều dựa vào người tu hành tự mình nắm bắt mà thôi.

Nửa canh giờ trôi qua rất nhanh, đối với thân Giang Thần ở trong trận pháp mà nói, thời gian mới gần như được nửa ngày.

Ánh sáng trên khối Ô kim hung thiết này dần dần tắt đi, rất nhanh đã rơi xuống đất.

Giang Thần lần nữa mở mắt ra, thu hồi Ô kim hung thiết, mảnh vỡ này đã vô dụng đối với hắn, thế nhưng đối với những người còn chưa lĩnh ngộ thì lại khác.

- Vẫn không thể bước vào Kim chi tiểu đạo.

Giang Thần có chút tiếc nuối.

Ý cảnh võ học phân chia có khác biệt với võ học chân chính.

Dùng kiếm mà nói, võ học là: Kiếm điểm, mô hình kiếm ý, kiếm ý hoàn chỉnh, trở thành truyền nhân kiếm đạo hoặc là tự nghĩ ra kiếm đạo.

Ý cảnh võ học cũng có ba giai đoạn từ trước kiếm điểm đến kiếm ý hoàn chỉnh, chỉ là không có cách gọi giống nhau mà thôi, mà đổi thành nhập môn, đại thành, viên mãn.

Ba giai đoạn cơ sở, chính là nửa bước tiểu đạo, tiểu đạo, nửa bước đại đạo, đại đạo. Bởi vì là ý cảnh võ học cho nên không cần thu được truyền thừa của người khác, thiên địa chính là truyền thừa của bọn họ.

Trước đó Lý Thấm có được thần cốt, hoàn thành ba giai đoạn cơ sở, đạt đến nửa bước tiểu đạo.

Trước đây Giang Thần luyện kiếm, phong mang của kiếm khiến cho hắn ít nhiều cũng có chút trình độ ở trên Kim tâm ý cảnh.

Bây giờ có được Ô kim hung thiết, đã đạt đến viên mãn.

- Thủy Sanh, chờ ta ngưng tụ xong thần huyệt thì ta sẽ đến cứu ngươi!

Chương 164: Báo Thù Cho Ngươi

Một ngày một đêm trôi qua, Giang Thần thành công ngưng tụ ra ba cái thần huyệt, hắn lập tức đi ngủ để khôi phục thể lực.

Vốn hắn định sau khi tỉnh lại sẽ đi cứu người, không nghĩ tới người của Mặc Ly đã tìm đến cửa trước tiên.

- Bên trong có người!

Bên ngoài phòng truyền đến động tĩnh không nhỏ, Giang Thần đẩy cửa ra thì đã nhìn thấy một đội người phá tan cửa lớn ra, trực tiếp đi vào sân.

Thấy Giang Thần đã đi ra tới cửa, từng đôi mắt tức thì dõi theo mặt của hắn.

- Là hắn, chính là hắn đã đổi Ô kim hung thiết đi.

Một người đột nhiên kinh hỉ kêu lên.

Hóa ra, từ khi mất dấu Giang Thần, người Mặc gia không hề từ bỏ ý đố, vẫn lục soát ở bên trong Lang thành, rốt cục đã tìm ra được hắn.

- Các ngươi muốn làm gì?

Trong lòng Giang Thần hiểu rõ, thế nhưng ngoài miệng vẫn hỏi một câu.

Đám người này nhìn lẫn nhau một chút, không để lại dấu vết dời bước chân, hình thành xu thế vây quanh, cầm đầu là một vị thiếu niên tuấn dật, Tụ nguyên cảnh hậu kỳ đỉnh cao.

- Chính là ngươi không nể mặt Mặc gia, đổi lấy Ô kim hung thiết đúng không?

Thiếu niên này lên tiếng quát hỏi.

- Đúng thì thế nào chứ?

Giang Thần vẫn dịch dung như cũ, là một hán tử thô tục, nghe thấy đối phương nói như thế lập tức trợn mắt lên, tức giận nhìn qua.

Thiếu niên này lại không thèm nhìn, ngẩng đầu ưỡn ngực, cao ngạo nói:

- Ta là thiếu gia Mặc gia, Mặc Phi, Tam ca của ta rất cần Ô kim hung thiết, không biết ngươi có thể bỏ thứ yêu thích hay không?

- Tuy rằng ngươi đang hỏi ta, thế nhưng ngữ khí của ngươi rất giống như ta không đồng ý sẽ ra tay, đúng chứ?

Giang Thần lạnh lùng nói.

Mặc Phi nhún vai một cái, nói:

- Mặc gia sẽ không bạc đãi ngươi, hay là ngươi không cho Mặc gia mặt mũi sao?

- Mặc gia đáng chết có gì mà phải nể chứ, nhốt một nữ tử Tụ nguyên cảnh yếu đuối lại, uy phong cũng thật lớn đó.

Giang Thần cười nhạo nói.

Lần này sắc mặt Mặc Phi đã thay đổi, rất phẫn nộ, hắn trầm giọng nói:

- Ngươi đang gây hấn với Mặc gia, sỉ nhục Tam ca của ta!

- Mục đích của các ngươi không phải là như vậy phải không? Không thể công khai đến cướp ta, cho nên mới hùng hổ doạ người tìm người, ra tay thay cho vị ca ca trên Công tử bảng của ngươi hả.

Giang Thần quét mắt nhìn người ở chỗ này một chút, nhìn về phía Mặc Phi, lại nói:

- Như vậy ta sẽ cho các ngươi cơ hội này, nghe rõ đây, ca ca ngươi chính là một rác rưởi, giết chóc quả đoán? Chỉ là ỷ mạnh hiếp yếu mà thôi.

Vừa nói ra lời này, người Mặc gia ở đây cùng cả kinh.

Nếu như Mặc Ly nghe thấy, còn có thể tha cho hắn sao?

- Ngươi biết mình vừa nói gì không?

Mặc Phi quát lên.

- Biết thì làm sao?

- Rất tốt, rất tốt! Lên, bắt hắn, cho hắn một chút giáo huấn!

Mặc Phi nói.

Trong đám người đến với hắn có hai tên Thần du cảnh, một tên sơ kỳ nhập môn, một tên sơ kỳ viên mãn, hơn nữa có những người khác áp trận, Giang Thần đang ở trong thế yếu.

- Không cần phải lưu tình.

Mặc Phi bổ sung một câu.

Ý tứ rất rõ ràng, Mặc gia bọn họ ra tay giáo huấn người nói năng lỗ mãng này, nếu như Giang Thần còn muốn phản kháng, như vậy dù có nháo chết người cũng không liên quan gì tới bọn họ.

Càng sẽ không ảnh hưởng đến địa vị của Mặc Ly ở trên Công tử bảng.

Đồng thời Mặc Phi còn có thể cầm Ô kim hung thiết đi tranh công.
Hắn nghĩ gì người của Mặc gia hiểu rõ trong lòng, hai tên Thần du cảnh cười lạnh một tiếng, tách ra hai bên trái phải, một đao một kiếm, vừa tàn nhẫn lại độc ác.

- Ha ha.

Hai Thần du cảnh này của Mặc gia còn rất trẻ, tương lai sẽ có thành tựu không nhỏ.

Đáng tiếc, ngày hôm nay sẽ bỏ mạng ở nơi đây.

Giang Thần giơ tay đánh ra một kiếm, ánh kiếm như điện hồ nhảy lên, để lại dấu vết không thể dự đoán ở trên không trung.

Đám người Mặc Phi còn không rõ chuyện gì xảy ra thì đã nhìn thấy hai người này ngã xuống đất, không ngừng chảy ra máu tươi.

- Ngươi! Ngươi!

Mặc Phi giật mình vì sự mạnh mẽ của Giang Thần, đồng thời còn sợ vì hắn ta dám hạ thủ như vậy, làm cho hắn vừa cả kinh vừa sợ hãi.

- Ngươi xong rồi, không ai có thể cứu được ngươi, chờ đó cho ta!

Nói đoạn, Mặc Phi muốn xoay người rời đi.

- Ta đã nói ngươi có thể đi chưa?

Giang Thần nói.

Một câu nói kia đã nói ra tình huống mà Mặc Phi lo lắng nhất, hắn vẫn coi như trấn định, không có chạy trốn mà lần nữa đối mặt với Giang Thần, nói:

- Ngươi còn muốn giết ta hay sao?

- Mặc Ly được xưng là giết chóc quả đoán, dưới tình huống này nhất định sẽ giết ta, như vậy, tại sao ta phải buông tha ngươi cơ chứ?

Giang Thần nhe răng nở nụ cười, sát khí lạnh như băng sương, khiến cho chân người ta tê dại.

- Không, không được...

Mặc Phi không có cách nào phản bác được lời này của Giang Thần, hắn cũng không muốn chết, mà cũng không biết nên nói cái gì cho phải.

Nhưng mà, hắn đã không cần phải nói nữa, bóng người của Giang Thần hơi động, người xẹt qua sát mặt đất.

Người lướt qua Mặc Phi, đi tới chỗ cửa lớn.

- Mang thi thể của hắn tới cho Mặc Ly, nói cho hắn, đây chỉ là bắt đầu mà thôi.

Nói xong, Giang Thần cũng không quay đầu lại mà rời đi.

Mặc Phi bị cắt cổ, nhưng cũng không chặn nổi máu tươi phun tung toé ra, cảnh này đã dọa sợ những người khác.

Lại vừa nhìn, Giang Thần đã biết mất không còn bóng dáng tăm hơi đâu nữa.
Giang Thần đi đến giữa thành, không ngụy trang nữa mà lộ ra bộ mặt thật của mình.

Lúc này trên quảng trường vẫn giống như mấy ngày trước hắn tới, người không nhiều cũng không ít, bồi hồi ở bên cạnh cái lồng giam, sau đó hoặc là tiếc hận, hay là đồng tình, thậm chí còn có người cười trên sự đau khổ của người khác.

Giang Thần đến không khiến cho bất luận người nào chú ý, mãi đến khi hắn đi tới bên cạnh lồng giam thì mới thôi.

- Giang Thần?

Trước mắt xuất hiện hai người thanh niên, là người lần trước được Giang Thần là Hứa Đào và Hàn Thiên Diệp.

Ánh mắt của bọn họ như nhìn kẻ quái dị vậy, nhìn chòng chọc vào gương mặt của Giang Thần.

Giang Thần không có thời gian để ý, lại đi về phía trước, nhìn thấy Đàm Vân kia đang đứng dưới lồng giam, hắn ngẩng đầu nói:

- Thủy Sanh à Thủy Sanh, ta nên nói ngươi như thế nào đây, lúc đó ngươi không cần thiết phải như vậy, vừa không giúp được Giang Thần mà còn rơi vào kết cục như vậy.

Cũng không biết là Thủy Sanh không muốn nói chuyện hay là nói không ra lời mà trong lồng giam yên tĩnh, không có một chút tiếng động nào cả.

Đàm Vân đến phía trước, hai tay ôm ở trước ngực, nói:

- Ngươi cho rằng trên đời này chỉ một mình ngươi cao thượng thôi sao? Chính trực thiện lương, người khác đều ở trong rãnh nước thối sao? Ta nói cho ngươi biết, thói đời vốn là như vậy, thiện lương như ngươi chỉ là ngu xuẩn mà thôi!

- Ta đã thấy thói đời hắc ám, nhưng ta vẫn có lòng tin đối với nó.

Đầu của Thủy Sanh hơi chếch đi một chút, tuy rằng thanh âm khàn khàn suy yếu, nhưng vẫn vững chắc như núi.

Đàm Vân sửng sốt trong chốc lát, đột nhiên đạp một cước bay lên, đá bay cơm nước ra, cả giận nói:

- Vậy ta cũng muốn xem xem khi ngươi đói bụng chết đi thì sẽ ra sao, ta nhổ vào!

Bỗng nhiên, Đàm Vân chỉ cảm thấy một bóng người xuất hiện ở sau lưng, làm nàng sợ tới mức nhảy ra.

Khi muốn quay đầu nhìn là ai thì đã bị một cái tát đánh bay xuống mặt đất.

- Giang Thần!

Rất nhanh âm thanh của Thủy Sanh đã vang lên.

- Giang Thần?

Đàm Vân che gò má đau rát, không thể tin được, thế nhưng quả thực nàng đã nhìn thấy Giang Thần đứng ở nơi đó, thân thể ưỡn lên thẳng tắp, như một mũi kiếm, cương trực mà lại công chính.

Sưu!

Một kiếm đâm ra, lồng giam bị phá tan, Thủy Sanh rơi xuống bị hắn tiếp lấy.

- Cẩn thận!

Thủy Sanh dùng hết khí lực cuối cùng kêu lên.

Quảng trường này đã sớm bày thiên la địa võng.

Đầu đại xà cơ quan kia hung mãnh táp tới, từng chiếc từng chiếc xa nỏ không biết từ đâu xuất hiện, vây quanh toàn bộ quảng trường lại.

Giang Thần bay lên trời, từng thanh từng thanh trường thương một giống như cung tên bắn ra, tốc độ rất nhanh chóng, phạm vi rộng rãi, khóa lại cả khoảng không.

- Thật nhanh!

Đàm Vân kinh hô.

Thế nhưng tốc độ của Giang Thần lại tăng lên không chỉ mấy lần, trong nháy mắt đã đến đám mây, tất cả cung tên đều thất bại.

Giang Thần mang theo Thủy Sanh đi tới một ngọn núi cô độc, thả nàng xuống, lại cho nàng ăn linh đan, trị liệu thay cho nàng.

- Ở đây chờ ta.

Sau khi làm xong tất cả những thứ này, Giang Thần nói.

- Hả? Ngươi muốn đi đâu?

Thủy Sanh rất không hiểu nói.

Giang Thần đứng dậy, ngóng nhìn về Lang thành ở phương xa, nói:

- Báo thù cho ngươi.

Chương 165: Ngươi Là Người Cuối Cùng

Quảng trường trung ương của Lang thành có mấy ngàn người tụ tập, nhưng lại rất là yên tĩnh.

Phần lớn đều đứng dọc theo quảng trường, tạo thành một vòng, nhìn ở cơ quan thú và con rối chiến xa bao quanh đám người Mặc gia ở giữa.

Vừa nãy, trong nửa ngày ngắn ngủi đã xảy ra hai chuyện khiến cho người ta khiếp sợ.

Đường đệ Mặc Phi của Mặc Ly chết thảm, hung thủ là một vị nam tử thành thục có một chòm râu dưới cằm.

Mặc Phi là thiếu gia dòng chính của Mặc gia, mọi người đang chờ mong Mặc Ly sẽ có động tác gì.

Nhưng mà, Thủy Sanh bị nhốt lại ở trước mặt mọi người lại được cứu đi, cơ quan thú và xe nỏ do Mặc Ly bố trí đều vô dụng.

Vào giờ phút này, Mặc Ly đứng ở bên cạnh vòi phun nước, vẻ mặt vẫn không hề có cảm xúc như cũ. Thế nhưng người ngoài đều có thể cảm nhận được rõ ràng trên người hắn đang tản mát ra sát khí.

- Không phải các ngươi cố ý để Thủy Sanh chạy đó chứ?

Lý Tử đi theo bên người Mặc Ly lớn tiếng chất vấn ba người Đàm Vân.

- Làm sao lại vậy được chứ?

Đàm Vân lập tức phản bác.

- Mặc Ly công tử bố trí xe nỏ tinh diệu, tre già măng mọc, coi như là Giang Thần biết bay thì cũng phải trúng chiêu, làm sao có khả năng lông tóc không tổn hại rời đi được chứ?

Lý Tử sao có thể buông tha cơ hội đả kích đối thủ cơ chứ.

Đầu của Đàm Vân lắc như là lúc lắc, lại nói chuyện xảy ra vừa nãy, cường điệu tốc độ của Giang Thần nhanh hơn không chỉ mấy lần.

Hai nữ nhân cãi nhau là âm thanh duy nhất ở trên quảng trường.

- Ta sẽ đi tới Thiên Đạo môn, tự tay chém giết Giang Thần.

Một lúc lâu qua đi, Mặc Ly mở miệng nói chuyện.

Câu nói này như một cơn gió lạnh, thổi qua quảng trường, khiến cho mỗi người đều nổi lên da gà.

Mặc Ly không còn con tin, mọi người chỉ là hiếu kỳ hắn muốn giết đối phương ra sao.

Chỉ có một khả năng duy nhất, là chạy đến Thiên Đạo môn đề ra quyết đấu sinh tử.

- Không cần.

Ngay khi mọi người nghị luận, âm thanh của Giang Thần bỗng nhiên ở vang lên trên bầu trời.

Mọi người ồ lên, tất cả đều ngẩng đầu lên.

Có điều chưa có ai nhìn thấy bóng người của Giang Thần, bởi vì hắn đã đáp xuống trên mặt đất.

- Giang Thần!

Đám người Đàm Vân, Lý Tử dụi dụi con mắt, không thể tin tưởng được Giang Thần đã cứu được người còn trở về làm gì, muốn tìm cái chết hay sao?

Ngay cả Mặc Ly cũng rất là bất ngờ.

- Ngươi còn dám trở về?

Mặc Ly lạnh lùng nói.

- Tại sao lại không dám cơ chứ? Lẽ nào người của đệ đệ chưa mang lời tới cho ngươi sao?

Giang Thần khẽ cười nói.

- Hả?

Mặc Ly và người của Mặc gia rất là nghi hoặc.

- Ừm!

Giang Thần ừm một tiếng, cười mà không nói.

- Người kia là ngươi? Là ngươi giết chết Mặc Phi?

Mặc Ly hiểu ra, sát khí trên người đột nhiên tăng vọt đến mức độ đáng sợ, ngưng tụ thành tật phong, thổi đi ra ngoài.

Đàm Vân và Lý Tử gần đó sắc mặt trắng bệch, liên tiếp lui về phía sau.

- Là hắn?

Trong đám người, nam tử tóc tím ngày đó bán Ô kim hung thiết cho Giang Thần cũng ở đó, trước đó hắn đã cảm thấy âm thanh của Giang Thần rất quen thuộc, hiện tại lại nghe lời này, hắn lập tức hiểu ra.

Vừa kinh ngạc vì trên thế gian này lại có thuật dịch dung như vậy, đồng thời hắn còn rất có hứng thú với trận chiến sắp diễn ra.

- Ngày hôm nay, ta phải giết ngươi.
Mặc Ly không nói nhảm nữa, rút Nhật nguyệt kiếm ra, thể hiện chiến đấu với trình độ cao nhất.

Hắn hắm giữ Kim chi tiểu đạo, sát ý càng ngày càng mãnh liệt thì phát huy sẽ càng tốt hơn, đây là niềm tin làm hắn theo đuổi giết chóc.

Một chiêu kiếm đánh ra, hàn mang xẹt qua trời cao, một chiêu kiếm mộc mạc nhưng lại đáng sợ đến cực điểm.

Giang Thần không né không tránh, lấy Xích tiêu kiếm ra đón đỡ một chiêu kiếm này.

- Hừ.

Giang Thần thân là truyền nhân kiếm đạo, có thể ngăn cản được, chuyện này Mặc Ly cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, tay trái của hắn lại rút ra một thanh kiếm khác.

Một chiêu Liệt Diễm Phần Thiên, một chiêu kiếm vô hình như có thể xé rách tất cả bắn về phía chân trời.

Song kiếm ở trong tay, sức chiến đấu của Mặc Ly đã đạt đến mức độ rất đáng sợ.

- Đánh rồi, đánh nhau thật rồi!

Tất cả mọi người sôi trào, vốn bọn họ tưởng rằng Giang Thần chạy về đây là có chỗ dựa gì, hoặc là có được linh vật lợi hại gì đó.

Không nghĩ tới, cứ như vậy đã giao thủ.

Nói cách khác, Giang Thần chạy về là để giết người!

Hắn có được tự tin từ đâu? Lấy thực lực từ đâu chứ?

Tất cả mọi người đều nghi hoặc không rõ, cảnh giới của Mặc Ly chính là trung kỳ nhập môn, hơn nữa còn không phải hạng người bình thường.

Thần huyệt, võ học, công pháp huyền bí, ý cảnh võ học mọi thứ đều là nhất lưu.

- Giang Thần này muốn chết, tuyệt đối là muốn chết!

Đàm Vân không kìm lòng được nói.

Ba người Đàm Vân bị ép đi theo bên người Mặc Ly, theo lý mà nói, bọn họ hi vọng Mặc Ly bị đánh bại, nhưng bọn họ không hy vọng Giang Thần đánh bại Mặc Ly.

Bởi vì, bọn họ đã phản bội Giang Thần.

- Nhất định sẽ giống như lần trước, Giang Thần không chịu được mấy chiêu nữa sẽ chạy trốn.

Đàm Vân nói.

- Không, hắn chạy không thoát đâu.

Các Thần du cảnh ở đây đã nhìn ra Giang Thần muốn chạy đã là chuyện không thể nữa.

Mặc Ly hấp thu giáo huấn, áp sát Giang Thần, đuổi đánh tới cùng, không cho Giang Thần có cơ hội giương cánh bay cao.

Những người này cảm thấy cảnh giới của hai người cách biệt quá lớn, cũng không phát hiện ra tình huống giao thủ thật sự vào lúc này.Giang Thần, không rơi xuống hạ phong!

Nhưng mà điểm này, ngay cả Mặc Ly cũng không phát hiện ra được.

Hắn đã dùng tới toàn lực, tử mẫu song kiếm luân phiên vung vẩy, lại là đồng thời đánh ra, lưỡi kiếm theo chiến đấu mà trở nên sáng sủa chói mắt.

Kiếm pháp rực rỡ mà lại tinh xảo, phối hợp với khuôn mặt anh tuấn kia khiến cho không ít nữ tử ở đây nhìn mà ngây dại.

- Thật không hổ là thiên tài trên Công tử bảng.

Cũng không biết là ai nói một câu đã được đại đa số người tán thành.

Biểu hiện của Mặc Ly đúng như song kiếm trong tay hắn, như sao sáng vậy.

- Sắp được mười phút rồi.

Nam tử tóc tím đột nhiên nói.

- Cái gì?

Người chung quanh hắn không hiểu lời này là có ý gì.

- Ở dưới công kích lợi hại như vậy của Mặc Ly mà Giang Thần này có thể thản nhiên đối mặt lâu như vậy, các ngươi không biết điều này có ý vị gì sao?

Nam tử tóc tím nói.

Mọi người bừng tỉnh, bởi vì biểu hiện của Mặc Ly cho nên bọn họ đều lơ là điểm ấy.

Được hắn nhắc nhở, mọi người đã chú ý tới biểu hiện của Giang Thần không hoa lệ giống như Mặc Ly, thế nhưng kiếm thế lại phiêu dật tự nhiên, càng giống như là một vị kiếm khách hơn.

Rốt cục Mặc Ly đã ý thức được điểm ấy, theo lý mà nói, Giang Thần đã sớm không chịu nổi công kích của hắn rồi.

- Lần trước ta và ngươi đánh một trận, ta đã nói với ngươi, ngươi ở trong mắt ta chỉ là cảnh giới cao mà thôi. Khi đó thần huyệt của ta chỉ có hai cái, mà hiện tại đã gấp mấy lần, ta không cần theo đuổi cảnh giới thì cũng có thể giết chết được ngươi.

Giang Thần khẽ mỉm cười, nói ra câu khiến cho Mặc Ly hoảng sợ.

Cũng làm cho Mặc Ly biết là hắn sẽ không trốn, cho nên thế tấn công cũng không kịch liệt nữa.

- Hiện tại, đến phiên ta!

- Trường hồng kiếm pháp, nhất kiếm tam thức!

Thấy rõ được điểm ấy, Giang Thần không chút lưu tình xuất kiếm.

Kim tâm ý cảnh viên mãn dung nhập vào bên trong kiếm cương, làm cho ánh kiếm của Xích tiêu kiếm che lấp Nhật nguyệt kiếm.

Khí chất của Giang Thần trở nên cực kỳ sắc bén.

Bảy cái thần huyệt trong cơ thể hoàn toàn mở ra, kiếm khí kinh người phóng lên trời.

Chiêu kiếm này là dùng Bất hủ kiếm đạo để gia trì uy lực.

Điểm đáng sợ nhất chính là chiêu kiếm này là: Trường hồng kiếm pháp, là tinh túy của nó.

Nhất kiếm tam thức, một thức chín biến, Thần Long cửu hiện, chín chín quy nhất. Đây là kiếm quyết, đệ nhất kiếm là bản chất của kiếm pháp.

Nương theo bước chân của Giang Thần, mặt đất dưới trường kiếm bắt đầu nứt ra.

Mặc Ly cảm giác được nguy cơ chưa từng có, hắn thu hồi song kiếm, dùng hết tốc lực vung lên ở quanh thân.

Keng! Keng! Phốc!

Ba tiếng giòn giã không giống nhau vang lên, hai kiếm phía trước bị Mặc Ly ngăn cản, một kiếm cuối cùng lại kéo ra một vết máu ở trên cổ của hắn.

Yên tĩnh!

Toàn trường yên tĩnh!

Cho dù vết máu kia không đủ sâu, nhưng nghĩ đến việc suýt chút nữa Giang Thần đã lấy mạng của Mặc Ly, tất cả mọi người đều cảm thấy rất không chân thực.

- Ta nói rồi, đệ đệ ngươi chết chỉ là bắt đầu, ngươi sẽ là người kết thúc.

Giang Thần lạnh lùng nói.

Thời khắc này, mọi người rất hoài nghi, rốt cuộc ai mới là thiên tài giết chóc quả đoán chứ?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau