THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Tô Thiến

- Cái này...

Nụ cười của Phi mã hội trưởng cứng lại, muốn nói lại thôi.

Nhìn dáng vẻ này của hắn, Giang Thần nói thẳng:

- Tụ khí đan Thần phẩm, tương lai sẽ có rất nhiều, cũng có thể cung cấp độc quyền cho các ngươi.

- Có thật không?

Phi mã hội trưởng mừng rỡ không thôi.

Chỉ có nắm giữ Tụ khí đan thần phẩm cuồn cuộn không ngừng thì bọn hắn mới có thể thừa thế xông lên, giúp địa vị của Phi mã thương hội tăng lên.

- Nhưng ta sẽ không có bất kỳ cam kết và ước định nào với các ngươi, hợp tác vui vẻ thì vẫn sẽ hợp tác, không vui, như vậy thì rất đáng tiếc.

Phi mã thương hội dùng sức gật đầu, bỗng nhiên lại có chút bất an, chần chờ rồi nói:

- Thần thiếu gia, vừa nãy, khi Tào đại sư kiểm tra Tụ khí đan...

- Có vấn đề gì không?

Giang Thần không thích nghe đến câu Linh đan đại sư gì đó, hắn cho rằng làm vậy là làm bẩn đối với hai chữ đại sư.

- Không đúng không đúng, Tào đại sư khen không dứt miệng, nói muốn gặp thiếu gia một chút. Dùng thân phận vãn bối để gặp.

Giang Thần nhíu mày, nói:

- Ngươi làm như vậy khiến cho ta rất không vui.

- Không không không...

Phi mã thương hội vội vàng lắc đầu, nói:

- Thần thiếu gia không nên hiểu lầm, đương nhiên ta phải bảo vệ bí mật của khách nhân rồi. Chỉ có điều trong đám dược liệu Thần thiếu gia muốn nhờ ta thu thập có một loại dược liệu chỉ có dược điếm của Tào đại sư mới có.

- Ồ?

Ngay vừa nãy, Giang Thần đã viết ra dược liệu của Hóa nguyên đan, bởi vì không muốn bại lộ cho nên hắn thừa thế xông lên, báo ra rất nhiều loại dược liệu.

- Là cái gì?

Giang Thần hỏi.

- Xà tâm hoa.

- Ài.

Giang Thần bất đắc dĩ lắc đầu, đây chính là thứ mà Hóa nguyên đan cần, cũng thật là đúng dịp.

- Như vậy cứ gặp một lần đi.

Sau đó, Giang Thần gặp mặt Tào Trình Hoa ở một căn phòng khác

Lúc này Tào Trình Hoa khác hẳn so với lúc giận dữ ở trước mặt đệ tử, hắn đi tới đi lui ở trong phòng, giống như là một đứa trẻ đang phân vân điều gì đó.

Mãi đến khi Giang Thần đi vào, hắn mới kích động ngồi xuống.

- Nghe nói ngươi muốn gặp ta?

Giang Thần hỏi.

Nghe thấy thanh âm rất trẻ tuổi của Giang Thần, Tào Trình Hoa sửng sốt, vẻ mặt có chút nghi hoặc.

- Những Tụ khí đan kia là gia sư luyện chế.

Giang Thần bình thản nói một câu.

Tào Trình Hoa bỗng nhiên tỉnh ngộ, sau đó cười một tiếng, nói:

- Tiểu hữu, ta kính ngưỡng với tôn sư thực sự như nước sông cuồn cuộn, cùng một loại dược liệu mà có thể luyện chế ra linh đan thần phẩm. Muốn làm được điều này ít nhất phải là Linh đan sư thất phẩm mới có thể làm được a.

Giang Thần mỉm cười không nói, nâng chung trà lên rồi khẽ nhấp một cái.

Thấy hắn như vậy, Tào Trình Hoa không những không tức giận, trái lại sự tôn kính trong lòng càng ngày càng nặng.

Do dự một lúc, hắn thấp thỏm nói:

- Ta muốn xin tiểu hữu giúp ta gặp mặt tôn sư một phen.

- Đây là chuyện không thể, sư phụ đã nói người sẽ không gặp người ngoài. Trong Thập vạn đại sơn không có gì có thể khiến cho để mắt. Chỉ có điều, nếu như tiền bối có lời gì nghi hoặc thì ngươi có thể báo cho ta, ta sẽ chuyển lời cho sư phụ. Lần sau khi ta đến thương hội sẽ nói lại cho tiền bối.

Tào Trình Hoa rất là thất vọng. Chỉ có điều hắn cảm thấy cao nhân làm việc quả thực nên như vậy, làm sao có khả năng dễ dàng gặp mặt cơ chứ?

- Là như vậy, gần đây ta đang trùng kích Linh đan sư tam phẩm, suy nghĩ linh đan tam phẩm, nhưng mỗi lần đều thất bại.

Nói tới chỗ này, trong lòng Tào Trình Hoa cảm thấy xót xa không thôi, dược liệu mỗi lần thất bại có thể nói là cực kỳ đắt giá.

- Nếu như có thể được tiền bối chỉ điểm, ta vô cùng cảm kích.

Tào Trình Hoa nói.

- Cứ nói đi.

Giang Thần lời ít mà ý nhiều, chỉ nói ra hai chữ.- Sao?

- Nói ra đầu đuôi quá trình luyện chế linh đan tam phẩm cho ta nghe, ta sẽ thuật lại cho sư phụ. Nếu có bất kỳ chỗ sơ suất nào thì ta không giúp được ngươi.

- Được, được, được rồi.

Tào Trình Hoa cố gắng bình tĩnh lại, nói ra mọi chuyện từ đầu tới đuôi, chỉ lo có chỗ gì sơ suất, hắn còn cẩn thận nói lại một lần.

- Ta sẽ nói cho sư phụ nghe.

Giang Thần nghe hắn nói xong, hắn đã biết vấn đề ở chỗ nào.

- Ta muốn một vị dược liệu...

Đồng ý chuyện của người khác xong, Giang Thần cũng đưa ra yêu cầu của bản thân.

- Không thành vấn đề.

Tào Trình Hoa chỉ sợ Giang Thần không muốn, hứa hẹn đầu lưỡi cũng không thể tin được. Thế nhưng chỉ cần nợ ân tình, như vậy sẽ rất dễ để nói chuyện.

Nghe thấy là Xà tâm hoa, hắn không chút do dự, trực tiếp đưa cho Giang Thần, không muốn lấy một phần tiền nào.

Giang Thần nghĩ, lần sau chỉ điểm hắn thêm vài câu coi như thù lao là được.

- Qua tết, ta sẽ trở lại một chuyến, đến lúc đó ta sẽ để Phi mã hội trưởng tới thông báo cho ngươi.

Giang Thần nói.

- Được, được.

Sau khi Giang Thần rời khỏi phòng, Tào Trình Hoa nghĩ đến việc mình còn chưa hỏi họ tên của Giang Thần. Chỉ là nghĩ đến khí chất khi nói chuyện của vừa nãy của Giang Thần, cho nên hắn suy đoán lai lịch của đối phương tuyệt đối không đơn giản.

Lúc này, toàn bộ ba trăm viên Tụ khí đan thần phẩm đã bị cướp đoạt sạch, Đông viện thu được sáu phần mười trong đó.

- Thiếu chủ, lần này hầu như đã cứu vãn lại tổn thất mấy tháng này của Đông viện a!

Phạm Đồ cực kỳ khâm phục đối với vị thiếu chủ nhà mình.

Hỏa long mã đã được chuẩn bị kỹ càng ở bên ngoài, đám người ở bên ngoài lúc vào thành sa sút, lúc đi ra tâm tình lại rất khác biệt.

Nhìn thấy Giang Thần và Phạm Đồ đi ra, mỗi người đều ưỡn ngực, biểu đạt sự kính trọng đối với Giang Thần.

Giang Thần xoay người lên ngựa, lúc đang muốn rời khỏi thì trong Thiên hành thương hội ở phía đối diện có một người chạy tới.

Là Từ Dung ngông cuồng tự đại kia tới ngăn ở trước mặt, nàng cười quyến rũ nói:

- Thần công tử, vừa nãy là do tâm tình của Dung nhi không tốt, cho nên nói năng không lễ phép, hiện tại ta vô cùng hối hận. Không biết công tử có thể cho ta cơ hội tha thứ hay không?

Nàng cũng biết lợi dụng ưu thế của mình, rốt cuộc vẻ cao quý, lãnh đạm lúc trước của nàng đã biến mất.

- Linh đan đã bán hết.

Giang Thần lạnh lùng nói.

- Không phải còn có lần sau sao?Từ Dung mở lớn mắt nhìn hắn, có chút khát vọng.

- Ta đã nói rồi, hối hận cũng vô dụng.

Giang Thần không hề bị lay động, không có một chút thương hoa tiếc ngọc nào cả.

- Thần công tử, chỉ cần lần sau ngươi tới tìm ta, ta nhất định sẽ bù đắp sai lầm ngày hôm nay.

Từ Dung không thèm đến xỉa gì tới lời hắn nói.

Phạm Đồ ở bên cạnh trừng mắt, không ngờ nhi nữ của hội trưởng này lại giống như gái thanh lâu, quả thực khiến cho hắn mở mang tầm mắt.

Giang Thần lắc đầu cười khổ, thúc ngựa đi về phía trước.

- Thần công tử, ngươi nhất định phải tới a.

Từ Dung còn đang cười làm lành, vấn an những người khác trong đội ngũ, nhìn cực kỳ buồn cười.

...

Buổi tối hôm đó, Tô gia Bạch Thủy thành.

Tô Thiến đang ở trong phòng thử bộ đồ mới mặc tết, đứng trước mặt tấm gương đi tới đi lui, phía sau có hai nha hoàn đi theo hầu hạ.

Lúc này, ngoài cửa có người thông báo:

- Tiểu thư, Mạnh Phi đã đến rồi.

Tô Thiến sững sờ, ném quần áo cho nha hoàn, vẻ mặt vui sướng trên mặt rất nhanh đã chuyển biến thành ưu sầu.

Khi đi ra khỏi phòng thì nàng đã là người có tâm sự nặng nề, biểu hiện rất mất tập trung.

Mạnh Phi là một vị công tử văn nhã, mái tóc đen được buộc cẩn thận tỉ mỉ ra ở sau gáy, vẻ mặt của Bạch Tịnh rất là tuấn tú.

Hắn nhìn thấy Tô Thiến tiều tụy như vậy cho nên mới quan tâm hỏi:

- Tô Thiến, ngươi làm sao vậy?

- Tên Giang Thần kia lại dám viết hưu thư cho ta.

Trong thanh âm của Tô Thiến mang theo tiếng khóc nức nở.

- Hưu thư? Thực sự không biết suy nghĩ, chỉ có điều không phải ngươi cũng được toại nguyện sao?

Mạnh Phi nói.

Nước mắt của Tô Thiến rơi xuống lách tách, khổ sở không thôi, nàng nói:

- Lẽ nào ngươi muốn để cho mọi người cảm thấy ta là người không ai muốn, là người đáng thương không ai lấy sao?

- Đương nhiên không phải!

Mạnh Phi nói.

- Nếu như những người khác cho rằng như vậy thì vẫn còn có ta.

Mạnh Phi khẽ cắn răng, dùng giọng đảm bảo nói:

- Ngươi yên tâm đi, ta sẽ nghĩ biện pháp cho ngươi, tuyệt đối sẽ khiến cho hắn tình nguyện ký giấy từ hôn. Thậm chí ở phía trên còn viết ra nguyên nhân hắn không xứng với ngươi.

- Thật không?

Tô Thiến vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, trong lòng đã rất là đắc ý.

- Đương nhiên.

Nhìn thấy nụ cười Tô Thiến, Mạnh Phi chỉ cảm thấy vạn vật trước mắt đều mất đi sắc thái, chỉ còn lại một mình nàng mà thôi.

Hắn không thể chờ đợi được nữa mà lấy ra một cái bình ngọc, nói:

- Đây là thứ đưa cho ngươi.

Tô Thiến mở ra xem, trong mắt hiện lên tinh quang liều lĩnh, bị đồ vật trong hộp hấp dẫn, ngay cả châu báu cũng không có được mị lực lớn như vậy đối với nàng.

- Đây là Tụ khí đan, thế nhưng sao lại nhìn không giống...

- Bởi vì đây là Tụ khí đan thần phẩm, Phi mã thương hội hạn chế mỗi người chỉ có thể mua được năm viên, ta sai người mua được mười viên.

Mật ít ruồi nhiều, ba trăm viên Tụ khí đan nghe thì rất nhiều, thế nhưng sau khi phân cho toàn bộ Bạch Thủy thành, đúng là còn thiếu rất nhiều.

-  Tụ khí đan Thần phẩm? Phải là đại sư ra sao thì mới có thể luyện chế ra được a!

Tô Thiến kinh ngạc thốt lên một tiếng, lập tức kích động nói:

- Quá tuyệt, có những linh đan này, ta lại có thể tăng lên một tầng nữa!

Chương 17: Phân Phát Thưởng Cuối Năm

Đội ngũ trở về Nam phong lĩnh, chỉ là lại không dẫn tới sự chú ý của bất kỳ người nào.

Phạm Đồ muốn đi báo cho Cao Nguyệt thu hoạch lần này, chỉ có điều Giang Thần nói muốn cho nàng một niềm vui bất ngờ.

Sau đó, Giang Thần không hề nghỉ ngơi, lại lấy ra dược liệu Hóa nguyên đan, chạy đến đan phòng mà Đông viện chuẩn bị cho Linh đan sư để luyện chế đan dược.

Toàn bộ quá trình rất là trôi chảy, đến cuối cùng ngay cả một giọt mồ hôi Giang Thần cũng không đổ. Hắn mở lò luyện đan ra, nhiệt khí bốc lên, sau đó ba viên Hóa nguyên đan xuất hiện ở trước mắt của hắn.

Giang Thần xếp gọn vào bình ngọc sắp, trở về phòng, báo cho hạ nhân trong mấy ngày nay không nên quấy nhiễu hắn. Sau đó hắn lập tức phục dụng một viên Hóa nguyên đan.

Ngưng khí cảnh muốn đột phá lên Tụ nguyên cảnh, chính là chuyển một thân chân khí hóa thành chân nguyên.

Nếu như không có Hóa nguyên đan thì phải cần một quãng thời gian rất dài mới có thể hoàn thành được toàn bộ quá trình. Còn chưa chắc đã thành công, chỗ lợi hại của Hóa nguyên đan là ở chỗ trong vòng mấy ngày có thể làm được, bất kể thiên phú cao thấp thế nào vẫn có tỷ lệ thành công cực cao.

Linh đan vừa vào bụng, Giang Thần đã cảm nhận được biến hóa rất rõ ràng, chân khí trong cơ thể đã bắt đầu sôi trào, toàn thân nóng lên, cũng không lâu sau, mồ hôi đã rịn ra ướt áo của hắn.

Giang Thần thủ hộ tâm thần, dẫn dắt chân khí biến hóa trong kinh mạch của cơ thể.

Nếu như hắn ngất đi, hậu quả sẽ rất là đáng sợ, chân nguyên vừa mới được chuyển hóa sẽ đâm thủng kinh mạch, hủy diệt lục phủ ngũ tạng.

Một phút sau, Giang Thần đột nhiên mở mắt ra, có chút không thể tin tưởng được mà vuốt ngực, vẻ mặt rất quái dị.

Hắn đã thành công!

Cảnh giới đạt đến Tụ nguyên cảnh, tất cả chân khí trong cơ thể đã biến thành chân nguyên.

Trong kế hoạch, toàn bộ quá trình này của hắn ít nhất cũng cần ba ngày.

Nhưng hiện giờ trong một phút đã có thể hoàn thành, có thể nói là kỳ tích.

- Thần mạch!

Giang Thần nghĩ thông suốt điểm then chốt, hắn bỗng cảm thấy phấn chấn, vẻ vui mừng lộ rõ trên nét mặt.

Thần mạch có tác dụng tăng tốc độ thôi hóa Hóa nguyên đan, lại khống chế chân nguyên rất hoàn mỹ, tất cả đều tiến hành một cách rất là tự nhiên.

- Nếu như tất cả Thần mạch đều khôi phục, chẳng phải ta vừa ăn vào sẽ lập tức thành công hay sao? Không đúng, nếu như tất cả Thần mạch đều khôi phục. Như vậy không cần Hóa nguyên đan thì ta cũng có thể trực tiếp trở thành Tụ nguyên cảnh!

Giang Thần thầm nói trong lòng.

Giang Thần đi ra khỏi phòng, hạ nhân vừa nghe hắn nói trong vòng mấy ngày sẽ không ra khỏi phòng nhìn nhau, không hiểu đã xảy ra chuyện gì.

Hắn không giải thích mà chỉ nở nụ cười thần bí, đi tới đình viện nơi Phạm Đồ ở.

- Phạm thúc, theo ta luyện kiếm.

Hắn muốn thích ứng lực lượng của Tụ nguyên cảnh, tăng kiếm thuật của chính mình lên, đạt tới cấp độ hoàn toàn nhập môn.

Trình độ kiếm thuật nhập môn là phải nắm giữ Kiếm điểm.

Chỉ có nắm giữ Kiếm điểm thì mới có thể khiến cho kiếm có pháp có thể thuật, có lý có thể theo.

Đơn giản mà nói, cho dù trong vòng một lần Giang Thần đã học được tất cả kiếm chiêu của Thánh linh kiếm pháp, thế nhưng kinh nghiệm vẫn không đủ, không có trải qua thực chiến.

Khi giao thủ cùng người khác, kẻ địch sẽ không để cho ngươi nhẹ nhàng phát huy mỗi một kiếm hoàn mỹ. Mà sẽ dùng hết toàn lực quấy rầy ngươi, khi ngươi lộ ra kẽ hở sẽ dành cho ngươi một đòn chí mạng.

Nắm giữ Kiếm điểm thì mới có thể làm được kiếm tùy tâm động ở trong thực chiến, đối mặt với thế cục thay đổi trong nháy mắt mà vẫn nắm được thế chủ động.

Muốn làm được điều này cần kinh nghiệm thực chiến, sau khi trở thành Tụ nguyên cảnh, rốt cục hắn đã có thời gian để tích lũy.

- Thiếu chủ! Ngươi đã trở thành Tụ nguyên cảnh? Trời ạ! Quá nhanh a!

Phạm Đồ khiếp sợ không thôi, tiếp theo hắn lắc đầu một cái, nói:

- Không được không được, thiếu chủ, ta am hiểu quyền pháp, cảnh giới lại cao hơn ngươi, khi giao thủ rất khó có thể giúp ngươi. Chỉ có điều ta đã có biện pháp.

Nói xong, Phạm Đồ rời khỏi đình viện, chẳng bao lâu sau hắn đã mang về một tên Phong hành vệ, cao to uy vũ, khôi giáp bóng nhoáng và áo choàng làm cho hắn nhìn qua khá là có lực uy hiếp.

- Thiếu chủ, hắn tên là Giang Vĩ, cảnh giới là sơ kỳ đỉnh cao, am hiểu kiếm pháp.

Phạm Đồ nói.

- Thần thiếu gia.
Vẻ mặt của Phong hành vệ Giang Vĩ không hề có cảm xúc, người cũng giống như kiếm vậy.

- Bắt đầu đi.

Giang Thần gật gù, không nói nhảm.

- Xin Thần thiếu gia dùng toàn lực đánh một kiếm đâm tới chỗ của ta.

Giang Vĩ nói.

- Được.

Tay trái của Giang Thần cầm kiếm, hít sâu một hơi, không nói hai lời đã xuất kiếm, kiếm thế rất mãnh liệt, hàn mang lập lòe, kiếm sắt đã đến trước người đối phương.

Giang Vĩ lùi lại phía sau, xuất kiếm nghênh đón.

Hai kiếm đụng nhau, một tiếng giòn giã vang lên.

- Thần thiếu gia, có người dạy thiếu gia luyện kiếm hay sao?

Giang Vĩ ngừng lại, vẻ mặt có chút không rõ, hắn lập tức nhìn ra một kiếm vừa nãy của Giang Thần hầu như không có khuyết điểm, bất kể là động tác hay khí thế cũng vậy.

Chỉ có điều nếu như hắn thốt ra lời này thì đã cảm giác mình quá ngốc. Phụ thân của Giang Thần là Phong Lý Kiếm đại danh đỉnh đỉnh, thân là nhi tử, thuần thục kiếm như vậy, nhất định không cần thủ hạ như mình dạy dỗ a.

- Giang Vĩ, thứ thiếu chủ cần chính là tích lũy kinh nghiệm, trực tiếp thực chiến đi.

Phạm Đồ ở bên cạnh nói.

- Ta hiểu rồi.

Giang Vĩ biết rõ điểm ấy, cầm kiếm tới trước ngực, quét qua Giang Thần một chút, kiếm giống như rắn đánh tới.

Kiếm khí vây quanh Giang Thần, giống như không có bất kỳ chỗ nào có thể trốn được.

Giang Thần không sợ hãi, hầu như là một loại bản năng bước về phía trước một bước, lưỡi kiếm dùng góc độ xảo quyệt chém xéo một cái.

Hai mắt Giang Vĩ sáng lên, biểu hiện của Giang Thần làm cho hắn có chút chờ mong, tay hắn biến đổi, kiếm thế của trong nháy mắt đã biến hóa.

Đồng thời, động tác của Giang Thần cũng đã biến hóa.

- Không nghĩ tới trong thực chiến mà thiếu chủ còn có được thực lực như vậy.

Phạm Đồ khâm phục không thôi, hắn biết không lâu trước đây Giang Thần mới bắt đầu học dùng kiếm. Ngày hôm nay lại là lần thứ nhất dùng kiếm pháp để đối địch. Nhưng biểu hiện đã hoàn toàn không giống như là người mới.
Điều đáng sợ nhất chính là, biểu hiện của Giang Thần mới chỉ là ở điểm cất bước, tương lai còn có rất nhiều không gian để tăng lên.

Nửa ngày trôi qua, tổng cộng Giang Thần và Giang Vĩ đã giao thủ được ba lần.

Mỗi lần giao thủ, biến hóa của Giang Thần rất rõ ràng, đến lần thứ ba, Giang Vĩ không thể không lợi dụng ưu thế cảnh giới thì mới có thể giữ cho bản thân không bị thua.

- Quả nhiên không hổ là nhi tử của Phong Lý Kiếm!

Vẻ lạnh lùng của Giang Vĩ biến mất không còn tăm hơi, thay vào đó là vẻ mặt sùng bái.

Hắn nói:

- Thần thiếu gia, tuy rằng ta sử dụng kiếm, nhưng kiếm pháp của ta cũng không cao minh, hiện tại đã không thể thỏa mãn được người nữa.

Giang Thần phát giác ra được điểm ấy, nếu như thực sự động thủ, hắn không phải là đối thủ của Giang Vĩ. Thế nhưng hiện tại đang tỷ thí kiếm đạo, như vậy lại là chuyện khác.

- Phạm thúc, tìm cho ta vài người, đồng thời đến đây.

Giang Thần biết mình sẽ tăng trưởng rất nhanh ở trong chiến đấu.

Phạm Đồ gật gù, rất nhanh đã tìm đến một vị Phong hành vệ sử dụng kiếm tới cho hắn.

Mấy ngày kế tiếp, Giang Thần đều luyện kiếm ở bên trong huấn luyện như vậy.

Đến ngày thứ năm, số lượng Phong hành vệ Giang Thần đối mặt đã đạt đến năm người.

Trên sân rộng rãi khi xảy ra ác chiến có chút chật hẹp, áo choàng của năm Phong hành vệ phần phật, kiếm trong tay càng nhanh hơn, giống như năm đạo cực quang, từ các phương vị khác nhau tấn công về phía Giang Thần.

Vẻ mặt của Giang Thần rất trấn định, mũi kiếm sắc bén không ngừng bay nhanh, kiếm sắt trong tay trong một giây đã biến hóa vài lần.

Tiếng kiếm và kiếm va chạm không ngừng vang lên, như là tấu nhạc.

Cũng không lâu sau Giang Thần đã phá vỡ cục diện bế tắc, kiếm động theo người, đánh bại từng người trong năm tên Phong hành vệ.

- Chúc mừng kiếm thuật của thiếu chủ lại tăng lên một tầng nữa.

Giang Vĩ quỳ một chân trên đất, hắn không cần thiết phải làm như vậy, nhưng hắn tự nguyện, hơn nữa còn là xuất phát từ nội tâm.

Bốn tên Phong hành vệ khác cũng liên tục quỳ xuống dưới đất.

- Rất tốt, những ngày qua các ngươi đã cực khổ rồi, thưởng mỗi người một khối thú đầu kim.

Giang Thần nói.

- Đa tạ Thiếu chủ!

Giang Thần thoải mái cười to, trải qua những ngày luyện kiếm không ngừng nghỉ, hắn dã phát hiện ra một chuyện.

Hắn không có thiên phú kiếm đạo cao như Kiếm thần, nhưng hắn là thiên tài chiến đấu, là loại người có thể nhanh chóng tiến bộ ở trong thực chiến.

Người có thiên phú như vậy, ở trong Thánh vực đều là tồn tại cực kỳ chói mắt, tốc độ trưởng thành kinh người.

- Đáng tiếc, nếu như Phong hành vệ không kiêng dè, toàn lực để giết ta, như vậy thu hoạch trong mấy ngày nay sẽ càng lớn hơn.

Giang Thần cũng chỉ có thể suy nghĩ như vậy mà thôi. Các Phong hành vệ không thể làm như vậy, một khi có chuyện, bọn họ sẽ không gánh vác được trách nhiệm.

- Thiếu chủ, hôm nay đã là ngày thưởng cuối năm.

Phạm Đồ ở bên cạnh đã không thể chờ đợi được nữa mà đi tới.

- Phạm thúc, đã chuẩn bị xong chưa?

Giang Thần hỏi.

- Rồi!

Phạm Đồ dùng sức gật đầu, hắn đã sớm không kiềm chế nổi.

Chương 18: Kinh Hỉ

Tây lan nhai của Sơn thành là chỗ giao giới địa bàn giữa Đông viện và Tây viện, lúc này đã tràn ngập pháo và tiếng hoan hô của những đứa trẻ, có người đánh trống, múa lân.

Mọi người chú ý tới việc Tây viện đang không ngừng chất từng cái rương xuống, liên tục mở ra.

Nhìn thấy những cái rương kia, vẻ mặt của người Tây viện đều có chút hưng phấn.

Tây viện đã sớm thả ra tin tức truyền ra, thưởng năm nay sẽ phong phú hơn so với năm vừa rồi.

Chủ nhân Tây viện Giang Thiên Hùng và nhi tử Giang Kiến của hắn đang đứng đằng sau những chiếc rương, bên người là quản sự Lý Hoành. Ba người đang đắc ý nhìn đường phố ở phía đối diện.

Nơi đó là vị trí của Đông viện, cũng có những cái rương như bên này. Chỉ là số lượng đã giảm đi rất nhiều, bầu không khí cũng cực kì nặng nề, tâm tình của người hai viện hoàn toàn trái ngược với nhau.

Cao Nguyệt mặt mày ủ rũ đứng ở đó, nàng biết nhi tử mình đã bán linh đan đi, nhưng nàng đã quên đi một món nợ, ba trăm viên Tụ khí đan chỉ có thể giải nguy khẩn cấp, thưởng cuối năm có thể còn ít hơn so với vừa rồi.

Lý Hoành đột nhiên la lớn:

- Tây viện! Một năm này mọi người cực khổ rồi! Mỗi hộ sẽ được mười khối thú đầu kim và mười viên Tụ khí đan, ngoài ra còn có da thú và những phần thưởng khác.

- Ô ô ô!

Người Tây viện phát ra tiếng kêu quái dị, hưng phấn không thôi.

Giang Thiên Hùng thoả mãn gật gật đầu, từng cái cái rương được mở rộng ra, đồ vật bên trong khiến cho cả con đường bắt đầu ồ lên.

Người của Đông viện cũng không nhịn được nhìn về phía bên kia, chỉ thấy bên trong cái rương lớn thứ nhất là ánh vàng rực rỡ, cái rương thứ hai là một lượng lớn Tụ khí đan.

Rương thứ ba là những tấm da tinh mỹ, thứ tư và thứ năm là các loại vũ khí, đao kiếm côn bổng đều có.

Người của Tây viện kích động, lĩnh thưởng cuối năm thuộc về mình.

- Phu nhân, chúng ta cũng bắt đầu đi.

Ở bên Cao Nguyệt, có người bất đắc dĩ nói.

- Chờ một chút, Thần nhi nói nó sẽ tới ngay.

Cao Nguyệt nói.

Một người trung niên đội mũ đột nhiên nói:

- Phu nhân, người không cần phải chú ý, chúng ta sẽ không trách người. Năm rồi chúng ta có thể hưởng phúc, năm nay cũng có thể đồng cam cộng khổ.

- Không sai, đây là chuyện không có biện pháp nào khác.

- Chúng ta có thể tiếp nhận được.

Có không ít người phụ họa, chỉ có điều Cao Nguyệt lại làm cho những người ủng hộ này im lặng.

Nghĩ cũng đúng, bọn họ đã không ôm được gì hi vọng gì đối với Đông viện nữa. Bởi vì coi như sống qua năm nay, sang năm vẫn sẽ không có biện pháp gì khác có thể dẫn tới sự thay đổi.

Trừ phi... Phong Lý Kiếm trở về!

- Giang Phàm, ngươi lại đang nói lời hay sao?

Một thanh âm chói tai đụng vào dây thần kinh của người Đông viện, người trung niên đội mũ nhìn sang, cả giận nói:

- Giang Ngọc, hóa ra là tên phản bội nhà ngươi.

Người vừa mới nói chính là một vị nam tử gầy nhỏ, khuôn mặt rất phổ thông, con mắt rất nhỏ, đặc biệt là lúc này cười lên chỉ có lại một cái khe hẹp.

Hắn đã khiến cho không ít người tức giận.

Thì ra tên này là người của Đông viện, kết quả chủ động nương nhờ vào Tây viện, không cần Tây viện đến tiếp quản.

Càng quá đáng hơn chính là, hắn còn đi thuyết phục những người khác đồng thời đi với hắn, trong đó bao gồm cả Giang Phàm.

Giang Phàm răn dạy hắn một trận, mắng hắn.

Hôm nay, hắn đến trả thù.

Trên tay hắn cầm mười khối thú đầu kim và Tụ khí đan, đắc ý kêu gào:

- Con của ngươi đang ở thời kỳ then chốt ngưng khí, nó có biết sự ngu xuẩn của ngươi đã làm cản trở sự tiến bộ của nó không?

- Vậy trước đây khi ngươi nhận được chỗ tốt, ngươi có còn nhớ không?

Giang Phàm lạnh lùng nói.

- Ha ha ha, khổ cực làm việc cho Đông viện, nhận được thù lao là chuyện thiên kinh địa nghĩa, còn nói gì tới cảm ơn cơ chứ? Hiện tại ngươi nói xong chưa, để ta tới nhìn một chút xem. Có lẽ Đông viện cũng chỉ có thể cho mỗi người năm khối thú đầu kim a.

Lời vừa nói ra, người của Đông viện biến sắc, Cao Nguyệt càng cúi đầu.
Dù sao Giang Ngọc cũng là người của Đông viện, đối với tình huống của Đông viện hiểu rất rõ.

Năm khối thú đầu kim đã là cực hạn, nhiều hơn nữa bên này không bỏ ra nổi.

- Ngươi sai rồi.

Bỗng nhiên, thanh âm của Giang Thần vang lên.

Mọi người nhìn qua, Giang Thần như long hành hổ bộ đi tới trước người Giang Ngọc, không quan tâm tới người này mà nói:

- Thưởng cuối năm của Đông viện năm nay sẽ là mỗi người hai mươi khối thú đầu kim, mười viên Tụ khí đan, mặt khác mỗi viên Tụ khí đan đều là thần phẩm!

Lời vừa nói ra, toàn bộ Tây viện rơi vào trầm mặc, tất cả mọi người đều nhìn về phía bên này.

Giang Ngọc không biết nên nói cái gì, bất kể là thật hay là giả, bằng vào thân phận của hắn cũng không thể buông lời chất vấn Giang Thần.

- Giang Thần, ngươi không sợ nói mạnh miệng sẽ cứng họng sao?

Bên kia Giang Kiến đã kịp phản ứng lại, mạnh mẽ trào phúng một câu.

- Thần nhi, chúng ta lấy thú đầu kim từ đâu a?

Cao Nguyệt cũng rất hồi hộp, tình huống của Đông viện nàng quá là rõ ràng.

Quan trọng nhất chính là, thứ Giang Thần nói chính là Tụ khí đan thần phẩm!

Đã nói như vậy, nếu như không bỏ ra được đồ, như vậy tất cả sẽ xong.

- Phạm thúc!

Giang Thần ném cho Cao Nguyệt một nụ cười trấn an, hắn lại lớn tiếng hô một tiếng.

Sau đó Phạm Đồ và hai tên Phong hành vệ phân biệt gánh một cái rương, để ở dưới đất, phát ra tiếng vang trầm thấp thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

Sau đó, Giang Thần tự mình mở cái rương ra.

Trong hai cái rương, tất cả đều là thú đầu kim, còn có một cái rương là Tụ khí đan thần phẩm, hơn nữa lại thêm mấy hòm đồ vật mà Cao Nguyệt chuẩn bị, trong nháy mắt đã hạ thấp số lượng bên Tây viện đi.

- Bắt đầu đi.

Trong sự kinh ngạc của tất cả mọi người, Giang Thần không mặn không nhạt hạ lệnh.

Phạm Đồ hắng giọng hô lớn:

- Huynh đệ tỷ muội Đông viện đến đây đi, lĩnh thưởng cuối năm của các ngươi đây!

- Thật sự cho mỗi người hai mươi khối thú đầu kim, còn có Tụ khí đan thần phẩm hay sao?
Có người của Đông viện dùng giọng không thể tin được hỏi.

- Đương nhiên!

Phạm Đồ tự tin trả lời.

- Vạn tuế!

Người của Đông viện không nhịn được cuồng hoan, giống như là dã thú điên cuồng vậy, tất cả ngột ngạt bị quét sạch sành sanh.

Tây viện đang đắc ý đều há hốc mồm, Giang Ngọc lúc trước kêu gào nhìn thú đầu kim trong tay một chút, lại nhìn về phía hai mươi khối thú đầu kim và Tụ khí đan thần phẩm trong tay Giang Phàm, vẻ mặt hắn cực kỳ phức tạp.

- Ha ha ha ha, hiện tại nhi tử của ngươi đã biết ngươi đã bỏ qua cơ hội gì của nó chưa?

Giang Phàm lặp lại một lần lời nói vừa rồi của hắn.

Giang Ngọc hối hận không nói thành lời được, hắn khẽ cắn răng, im lặng không lên tiếng mà rời đi.

Bên kia Giang Thiên Hùng và Giang Kiến đi tới, sau khi xác định là Tụ khí đan thần phẩm, hắn không nói ra lời.

- Coi như là như vậy, Giang Thần ngươi...

Giang Kiến mở miệng muốn nói lời trào phúng.

Giang Thần không cho hắn cơ hội, ngắt lời nói:

- Ít nói nhảm đi, cảnh giới của ta đã là Tụ nguyên cảnh, Giang Kiến, ngươi thì sao? Dường như ngươi không hề tăng lên a!

- Tụ nguyên cảnh?

Giang Kiến vốn định trào phúng cảnh giới của Giang Thần hít vào một ngụm khí lạnh, lại nhìn về phía phụ thân hắn.

Giang Thiên Hùng nhìn chằm chằm vào Giang Thần không tha, giống như muốn nhìn ra cái gì đó ở trên người hắn vậy.

- Tụ nguyên cảnh? Thần nhi, có phải là thật không?

Cao Nguyệt kích động, nắm lấy cánh tay của Giang Thần. nàng chỉ cảm thấy kinh hỉ nối tiếp kinh hỉ, không biết nên hình dung tâm tình của nàng lúc này như thế nào.

Nhi tử của nàng không bởi vì Thần mạch bị đoạt mà biến thành phế nhân, mà đã một lần nữa đứng lên!

- Thiếu chủ!

- Thần thiếu gia!

Người của Đông viện đều tới đây, dường như bọn họ đã tìm được người dẫn đầu, có Giang Thần ở đây, người Tây viện sẽ không được như ý.

Giang Thiên Hùng là người rời đi tiếp theo, không nói lấy một lời.

- Giang Thần, ngày mai ca ca ta sẽ trở về, đến lúc đó ta sẽ khiến cho ngươi biết mặt.

Giang Kiến để lại một câu hung ác, không cam lòng rời đi.

- Ta luôn sẵn sàng tiếp đón!

Giang Thần khinh thường cười cười, tiểu tử như vậy không thể làm cho hắn nổi lên một chút hứng thú gì.

Đến đây, phân phát thưởng cuối năm đã chấm dứt, Đông viện hoàn toàn vượt lên so với Tây viện, đương nhiên công thần sẽ là Giang Thần.

- Đứa nhỏ này, tại sao không nói cho ta sớm hơn một chút chứ?

Cao Nguyệt nghe Giang Thần nói về chuyện Tụ khí đan thần phẩm xong, bỗng nhiên nàng tỉnh ngộ, lại trừng mắt nhìn về phía Phạm Đồ, bất mãn nói:

- Sao ngươi cũng hồ đồ với nó chứ?

- Chủ mẫu...

Phạm Đồ không biết nên nói cái gì cho phải.

- Mẫu thân, đây không phải muốn cho người một niềm vui bất ngờ sao?

Giang Thần vội nói.

- Còn kinh hỉ cái gì nữa chứ? Mấy ngày nay mẫu thân ăn không ngon ngủ không yên a.

Cao Nguyệt oán giận liếc mắt nhìn hắn, tiếp theo lại nở nụ cười ngọt ngào không tên.

Chương 19: Vấn Kiếm Môn

Tụ nguyên cảnh phân chia không giống như Ngưng khí cảnh, chia ra làm sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ.

Mỗi kỳ lại phân nhập môn, viên mãn, đỉnh cao.

Cảnh giới Tụ nguyên cảnh bây giờ của Giang Thần là sơ kỳ nhập môn.

Ngày thứ hai sau khi phân phát thưởng cuối năm, đệ tử Giang phủ ở ngoài lục tục trở về.

Trong đó có ca ca Giang Phong của Giang Kiến, một năm này tiến bộ của hắn cực nhanh, cảnh giới đã đạt đến Tụ nguyên cảnh sơ kỳ đỉnh cao.

Hắn còn mang về một vị bằng hữu nữ có thân phận cao quý, khiến cho người ta suýt xoa không thôi.

Mặt khác, biểu tý có quan hệ không tệ với Giang Thần cũng đã quay về.

Nàng tên là Giang Lộ, là một nữ nhân rất xinh đẹp. Sau khi trở lại Nam phong lĩnh đã lập tức đến phòng của Giang Thần, cảm thấy đồng tình và oán giận đối với cảnh ngộ mà hắn phải chịu.

Nàng còn mang tới một tin tức có quan hệ với Tô Thiến.

Ngày mai, khi ngũ yến sẽ xuất hiện một kẻ địch rất khó chơi đối với Giang Thần.

Một người thanh niên tên là Mạnh Phi sẽ mang theo sư muội hắn đi tới Giang phủ, nói là tới Thập vạn đại sơn rèn luyện, tham gia trò vui ở Giang phủ.

Không biết Giang Lộ nhận được tin tức từ đâu, nàng nói với Giang Thần:

- Hắn chính là bằng hữu nam mới của Tô Thiến, có lẽ sẽ trút giận thay cho Tô Thiến, sư phụ của hắn là Quy Nhai. Là cường giả rất là có tiếng trong Thập vạn đại sơn.

- Ồ? Trút giận?

Giang Thần không biết lời này là có ý gì, nếu nói hả giận cũng là hắn mới đúng a.

- Ngươi có viết hưu thư đưa cho Tô Thiến kia không?

Giang Lộ hỏi.

- Có.

- Một nữ sinh nhận được hưu thư là một chuyện rất mất mặt, nên cũng khiến cho Mạnh Phi tức giận như vậy, bọn họ muốn để ngươi kí giấy từ hôn.

Giang Thần bỗng nhiên tỉnh ngộ, thế nhưng hắn lại có chút không rõ, hắn nói:

- Làm sao tỷ biết được những tin tức này chứ?

- Ta ở ngay trong Bạch Thủy thành a.

Giang Thần kịp phản ứng lại, Giang Lộ làm việc ở Bạch Thủy thành, đương nhiên tin tức phải linh thông hơn hắn rất nhiều.

- Nếu tỷ đã biết Mạnh Phi kia là bằng hữu nam của Tô Thiến, như vậy đệ thấy hưu thư này không thành vấn đề.

Giang Lộ không yên lòng, nói:

- Chỉ sợ ngày mai hắn sẽ đi tìm ngươi gây phiền phức, hắn có thực lực sơ kỳ đỉnh cao, hơn nữa sư phụ hắn lại là Quy Nhai...

- Yên tâm đi.

Giang Thần không đặt chuyện này ở trong lòng, hờ hững ngắt lời nàng muốn nói.

Giang Lộ có chút không hiểu nhìn hắn, nói:

- Sao ta lại có cảm giác đệ đã biến thành người khác thế?

- Xảy ra nhiều chuyện như vậy, không thể không trưởng thành a.

Giang Thần bất đắc dĩ nói.

- Ài, ngươi cũng đừng khổ sở, chuyện gì tới sẽ tới, nhất định đại bá sẽ được cứu ra.

Giang Lộ lập tức hối hận nói ra lời như vậy, lại có chút đau lòng nhìn Giang Thần một chút.

...

Ngày thứ hai, ngũ yến chính thức được bắt đầu, khách mời đến Nam phong lĩnh chúc tết, xem náo nhiệt cũng đã lục tục tới.

Đại đa số những vị khách này không kịp về nhà, hoặc là thân cô thế cô, đến Nam phong lĩnh cảm nhận tư vị của ngũ yến. Chuyện này ở Nam phong lĩnh đã là không là chuyện đáng kinh ngạc gì cả.

Chỉ có điều, trong khách mời năm nay đã xuất hiện một khuôn mặt mới.

Chính là Mạnh Phi mà Giang Lộ đã nói.

Còn có Tiêu Hải, hắn là người thường xuyên đến luyện chế linh đan cho Giang phủ. Chỉ có điều năm nay là lần thứ nhất tới, vẻ mặt không có ý tốt, hai tay được băng kín.

Rất nhanh người của Tây viện đã hỏi thăm ra, Tiêu Hải bị Giang Thần đánh cho thành như vậy. Cho nên ngày hôm nay đến đây gây phiền phức, sư phụ của hắn lập tức tới đây.Mặt khác, chuyện khiến người ta giật mình nhất là đệ tử Vấn Kiếm Môn.

Vậy cũng là đại môn phái bên ngoài Thập vạn đại sơn, tiếng tăm truyền vào Nam phong lĩnh, đủ để thấy được môn phái này lợi hại bao nhiêu.

Hai tên đệ tử truy kích một tên hung đồ trốn vào trong Thập vạn đại sơn, mắt thấy tết đến không trở về được cho nên mới tới Giang gia.

Đương nhiên Giang gia sẽ chiêu đãi như là khách quý.

Đồng thời, đối với Đông viện mà nói, còn có một khách mời đặc thù, là người của Tô gia.

Hắn ngồi ở bên Đông viện, chuyện trò vui vẻ giống như không biết quan hệ hiện tại của hai nhà vậy, làm cho trong lòng người của Đông viện rất là kỳ quái.

Lúc này, Giang Thần mặc một bộ đồ mới đi tới quảng trường, ở đây có hạ nhân đang sắp xếp mọi thứ, mâm tròn đã được bày ra trên bàn lớn, kéo dài đến cuối tầm mắt.

Hắn vừa mới xuất hiện thì đã bị người ta chú ý, cũng có người rất nhanh đã đi lên phía trước.

- Giang Thần.

Một thanh niên khá là tuấn dật, mặc một thân áo bào trắng khí độ phi phàm, ở bên cạnh hắn còn có một vị nữ tử quý khí đi theo sát.

Thanh niên này là ca ca của Giang Kiến, mới từ học phủ trở về, cảnh giới là Tụ nguyên cảnh sơ kỳ đỉnh cao. So với Phong hành vệ trong phủ, tuổi tác chỉ mới hai mươi tuổi.

Trước đây ở trong Nam phong lĩnh, danh tiếng của Giang Phong rất thịnh, mãi đến khi Giang Thần thể hiện ra thiên phú hơn người mới bị lấn áp.

Cũng còn may tuổi tác giữa hai người cách biệt bốn tuổi, không có cạnh tranh, vì vậy vẫn không có xảy ra xung đột. Sau khi hắn đi tới học phủ càng không có quan hệ gì.

- Ngươi chính là nhi tử của Phong Lý Kiếm? Cũng chỉ đến như thế mà thôi.

Nữ tử bên người Giang Phong đánh giá Giang Thần một chút, trên khóe miệng xuất hiện nụ cười khinh bỉ.

Nàng không quan tâm tới Giang Thần, lại nói:

- Ta nói thật, Nam phong lĩnh các ngươi không có Phong Lý Kiếm thì cũng chính là thế lực bình thường mà thôi.

Nói đoạn, nàng nhìn khắp bốn phía, có chút chán ghét lắc lắc đầu.

Vẻ mặt của Giang Phong có vẻ lúng túng, chỉ có điều hắn biết tính tình của nàng như vậy, cho nên cũng không nói gì.

- Ngươi là ai?

Giang Thần hỏi.

- Ta tên là Kim Khiết, ngươi có thể gọi ta là Kim tiểu thư.

Nàng kiêu ngạo ưỡn ngực lên nói.

- Ngươi thân là khách mời, nên quản cái miệng mình cho tốt.Giang Thần không chút nể tình nói.

Kim Khiết sửng sốt một chút, hai mắt trợn lên, cả giận nói:

- Ngươi nói cái gì? Ngươi có biết mình đang nói chuyện với ai không?

- Một nữ nhân vô lễ, không biết lễ nghi.

Giang Thần lạnh lùng nói.

- Lễ nghi? Ồ, Nam phong lĩnh nho nhỏ như các ngươi mà cũng xứng nói lễ nghi với ta sao?

- Vậy thì mời ngươi rời đi.

Giang Thần đưa tay ra chỉ về phương hướng cửa.

Đương nhiên Kim Khiết sẽ không rời đi như vậy, nhưng trong khoảng thời gian ngắn nàng không biết nên nói cái gì.

Giang Phong ở bên cạnh đã tìm được cơ hội mở miệng:

- Giang Thần, nàng là khách mời do ta mời tới, ngươi dựa vào cái gì mà đuổi người chứ?

- Vậy ngươi cho phép nàng ta nói những câu nói này, sỉ nhục Giang gia ta hay sao? Đừng quên ngươi cũng có họ Giang.

Giang Thần nói.

Giang Phong nhìn thấy người này ở trước mặt Kim Khiết không nể mặt mình, trong lòng cực kỳ bất mãn, nói:

- Một năm không gặp, không ngờ đã trở nên nhanh mồm nhanh miệng như vậy. Xem ra không có phụ thân ngươi quản giáo, ngươi thực sự càng ngày càng kỳ cục, hôm nay người làm ca ca như ta đành phải giáo huấn ngươi một chút.

- Thật sao? Ngươi muốn giáo huấn ta ra sao đây?

Giang Thần ngẩng đầu, có chút khiêu khích mà nhìn hắn.

- Rất nhanh ngươi sẽ biết, ngũ yến sẽ có nhiều cơ hội.

Giang Phong không vội vã ra tay mà mang theo Kim Khiết rời đi.

Lúc này, Giang Thần đã nhận ra được một ánh mắt rơi vào trên người mình, cực kỳ lạnh lùng, khiến cho hắn rất không thoải mái.

Hắn nhìn sang, chỉ thấy ở chỗ ngồi của khách quý phát hiện ra một thanh niên tuổi tác gần như Giang Phong.

Trùng hợp là bên cạnh hắn cũng có một nữ tử.

Lúc này Giang Lộ đi tới trước người của hắn, chú ý tới ánh mắt của hắn, lại gật đầu với hắn một cái.

- Chính là Mạnh Phi kia sao?

Hai mắt của Giang Thần híp lại, không chỉ không có sợ hãi mà trái lại còn giấu diếm phong mang.

Hắn nghĩ, lần trước mẫu thân đi Tô gia đã gặp một người tự xưng là bằng hữu nam của Tô Thiến, nói năng rất lỗ mãng.

Hắn gọi Tuyết nhi tới, chỉ về phía Mạnh Phi kia rồi hỏi:

- Ngày đó có phải là tên này nói năng lỗ mãng hay không?

- Chính là hắn!

Tuyết nhi liếc mắt nhìn, gật đầu rất chắn chắn.

- Hắn nói thế nào?

Giang Thần hỏi.

- Thiếu gia.

Không nghĩ tới Tuyết nhi lại liếc mắt nhìn hắn, không dám mở miệng.

Giang Thần lấy làm kinh hãi, dùng tính cách của Tuyết nhi mà lại không dám nói ra, có thể thấy được Mạnh Phi kia đã quá đáng bao nhiêu.

- Rất tốt, ta biết rồi.

Giang Thần lạnh lùng nói.

Chương 20: Ly Hồn Cung

Đúng lúc này, toàn trường truyền đến tiếng rối loạn không nhỏ.

Các khách mời đến đây liên tục đứng dậy, cùng nhìn về một phương hướng, Phủ chủ Giang phủ Giang Vấn Thiên cũng chính là gia gia của Giang Thần chậm rãi đi tới.

Rất nhiều người trong Giang gia cũng hơn non nửa năm rồi chưa gặp mặt hắn. Rốt cục hắn đã hiện thân ở trong ngày vui này, vẫn càng già càng dẻo dai như cũ, vẻ mặt sáng láng, khiến cho người ta yên lòng hơn không ít.

Giang Vấn Thiên chào hỏi từng vị khách mời tới tham dự ngũ yến, sau đó ngồi vào bên trên chủ vị.

Giang Thần nhận được ánh mắt ra hiệu của Cao Nguyệt, hắn đi lên phía trước hỏi thăm gia gia hắn.

- Thần nhi sao, thân thể đã tốt hơn chút nào chưa?

Trên khuôn mặt ngang dọc của Giang Vấn Thiên nở ra nụ cười sang sảng, hắn không đề cập tới chuyện ở Hắc Long thành, cũng không đề cập tới phụ thân của Giang Thần.

Giang Thần hiểu ý hắn, chỉ nói chúc tết một chút mà thôi.

Giang Lộ, Giang Kiến, Giang Phong và một ít con cháu đích tôn liên tục đi tới phía trước, chúc tết trưởng bối.

Sau đó, Giang Vấn Thiên đứng dậy nhìn về phía mọi người, mạnh mẽ tuyên bố ngũ yến năm nay chính thức bắt đầu.

Một bàn thức ăn phong phú được mang lên bàn, hương vị lan tràn ra toàn trường, những đứa nhỏ tham ăn đã không nhịn được nữa mà động đũa.

- Giang Phong à, một năm nay ở học phủ con có thu hoạch gì không?

Giang Vấn Thiên nói.

Trong lòng Giang Phong vui vẻ, tự hào nói:

- Gia gia, cảnh giới của con đã đạt đến sơ kỳ đỉnh cao, không lâu nữa sẽ đạt tới Tụ nguyên cảnh trung kỳ.

- Đến lúc ca ca sẽ trở thành lực lượng rất mạnh mẽ của Giang phủ a!

Giang Kiến lập tức nói một câu phụ họa.

- Được!

Giang Vấn Thiên hài lòng gật gù, bỗng nhiên liếc mắt nhìn về phía Giang Thần, có chút tiếc nuối nói:

- Nếu như tiểu Thần không bị thương thì thật là tốt biết bao nha.

Vừa nói ra, trên mặt Giang Phong mang theo vẻ bất mãn, nói:

- Trước đó Giang Thần kẹt ở bình cảnh Ngưng khí cảnh, cần thời gian để đột phá, nếu như không bị thương thì cũng mất một năm là có thể đột phá.

- Sau khi Giang Thần bị thương còn có thể trong vòng non nửa năm đã đạt đến Tụ nguyên cảnh, sao phải cần nhiều thời gian như vậy cơ chứ?

Giang Lộ phản bác một câu.

- Cũng không phải ngươi cũng vừa mới trở thành Tụ nguyên cảnh hay sao? Ngươi phải bỏ ra thời gian bao lâu chứ?

Giang Phong châm chọc nói.

Tiểu bối đấu võ mồm làm cho đám người đang ngồi trên bàn không nhịn được cười cười.

Nhị trưởng lão nói:

- Đã như vậy thì đã bắt đầu sát hạch hàng năm đi, nhìn xem đệ tử nhà ai ưu tú nhất.

Ngay lập tức, vẻ mặt của các đệ tử trở nên nghiêm túc, bên trong chờ mong lại mang theo sự thấp thỏm.

Tết đến không chỉ là lúc tụ tập cùng một chỗ để ăn một bữa cơm, mà còn thử xem người trẻ tuổi đã trưởng thành tới mức độ nào.

Nguyên nhân khiến cho Giang Thần nỗ lực trở thành Tụ nguyên cảnh cũng nằm ở đây.

- Rất tốt, bắt đầu đi, dọn Ly hồn cung ra!

Giang Vấn Thiên không có ý kiến, mà vung tay lên.

Ly hồn cung.

Là vũ khí độc nhất của Nam phong lĩnh, đặc điểm là không có bất kỳ lực sát thương nào, thế nhưng lại có thể kiểm tra ra cường độ linh hồn của một người.

Cường độ linh hồn lại liên quan tới sức lĩnh ngộ đối với công pháp và lực cảm ngộ trên võ học.
Vì lẽ đó cho nên Ly hồn cung có thể nhìn ra thiên tư của một người.

Thứ này rất hiếm có, thiên phú ở trên đại lục này liên quan đến tất cả mọi người, thế nhưng không có phương pháp đáng tin cậy trăm phần trăm có thể xác định được thiên phú của một người.

Cũng giống như đánh bạc vậy, nhất định phải đào tầng bên ngoài kia ra thì mới có thể nhìn thấy bên trong là bảo vật hay là rác rưởi.

Một người cũng phải trải qua tu luyện, thông qua thời gian và thành tựu thì mới có thể phán đoán được.

Thế nhưng, mỗi người đều muốn được biết thiên phú của mình sớm, muốn biết mình có thể đi được bao xa ở trên con đường tu hành.

Rất nhiều thế lực lớn lại càng hi vọng tìm ra được biện pháp kiểm tra thiên phú để chọn đệ tử rồi tiến hành bồi dưỡng.

Đệ tử Giang phủ cầm Ly hồn cung từ phía xa xa bắn trúng mục tiêu, khoảng cách càng xa thì đại biểu cho cường độ linh hồn càng cao.

Đệ tử Vấn Kiếm môn là Mộ Dung Phong và Lý Liệt không biết đã xảy ra chuyện gì, cũng may hắn đã nghe người của Giang gia ở bên cạnh giải thích, lúc này hai người mới biết rõ.

Mộ Dung Phong là một vị đại mỹ nhân, có vẻ đẹp hoàn toàn tương tự với nữ nhân ở trên núi, tao nhã mà không mất đi sức sống.

Một thân mặc y phục bó sát, khiến cho thân thể nàng càng trở nên mê người, hấp dẫn không ít ánh mắt cuồng nhiệt.

Nàng nói:

- Công cụ kiểm tra thiên phú từ trước đến giờ ít có, đặc biệt là độ chuẩn xác không được cao a. Không nghĩ tới ở trong nơi như Thập vạn đại sơn này lại nhìn thấy loại đồ vật này, còn được tạo thành thứ thú vị như vậy.

- Lúc chúng ta trở về, mua một cái a. Sau khi về tông môn mang cho trưởng lão nhìn xem, nhìn xem phương pháp kia có đúng hay không nha.

Lý Liệt nói.

- Được.

Vấn Kiếm môn cũng có Vấn thiên kiếm chuyên môn kiểm tra thiên phú, lưỡi kiếm có khắc khí văn, rất khó để rút kiếm ra khỏi vỏ, dựa theo độ ra khỏi vỏ bao nhiêu để phán đoán thiên phú ở trên kiếm pháp của một người.

...

Số lượng Ly hồn cung có hạn, đệ tử Giang phủ nhất định phải thay phiên nhau tiến lên.

Từng đệ tử cầm Ly hồn cung đứng ở trên bãi đất trống, nhắm vào ấm sứ trên không trung, ấm sứ gần nhất cũng được ba trăm bước.

Đại đa số đệ tử đều lựa chọn mục tiêu gần nhất, bởi vì nếu như khiêu chiến mục tiêu càng xa hơn, một khi không bắn trúng, thành tích sẽ là con số không.

Chỉ có người có đủ tự tin mới sẽ khiêu chiến độ khó cao hơn.

Ví dụ như Giang Phong, hắn có thể được Thương Nam học phủ thu làm đệ tử, tất nhiên thiên phú sẽ không kém một chút nào.
Hắn vô cùng tiêu sái bắn ra một mũi tên, mũi tên sắc bén xé gió, xé rách trời cao, khiến cho ấm sứ cách đó tám trăm bước hóa thành mảnh vỡ.

Người Giang phủ thốt lên từng tiếng kinh ngạc, vẻ mặt của Giang Thiên Hùng lại càng tự hào.

- Không tệ.

Giang Vấn Thiên cũng hài lòng gật đầu.

- Chơi rất vui, ta cũng thử xem.

Kim Khiết kia đột nhiên đi tới trước người Giang Phong, ngữ khí hoàn toàn không có ý tứ thương lượng, trực tiếp đưa tay ra muốn nhận cung.

- Không thành vấn đề.

Giang Phong cũng đưa Ly hồn cung cho nàng.

Kim Khiết không vội bắn tên, đầu tiên là thưởng thức Ly hồn cung, thử kéo dây cung, lại sờ hồn tiễn. Nàng rất có tự tin, cho nên trực tiếp quay về mục tiêu ở ngoài ngàn bước.

Cánh tay nhỏ nhắn kéo dây cung đến cực hạn, mũi tên sưu một tiếng, ấm sứ cách đó một ngàn hai trăm bước lập tức bị bắn trúng.

- Oa!

Không ít người xem nhìn thấy một màn này bị kinh diễm.

- Ồ? Xem ra ta còn có thể lựa chọn mục tiêu còn xa hơn a.

Kim Khiết rất là cao hứng, đang muốn kéo mũi tên thứ hai.

- Giang phủ không phải là nơi ngươi du ngoạn, mỗi người một lần, coi như ngươi muốn chơi thì cũng phải nói tới thứ tự.

Giang Thần đi tới, đối với nữ nhân này hầu như hắn không có chút kiêng nể gì cả.

Kiếp trước hắn thân là thiếu gia của Lăng Vân Điện, nhưng hắn chưa từng tùy tiện vì thân phận của mình.

Biểu hiện của Kim Khiết lại giống như là đóa hoa trong nhà ấm, có thói hư tật xấu không thể xóa nhòa.

- Thực sự là nghèo túng, quỷ hẹp hòi.

Kim Khiết bĩu môi, nàng không có ấn tượng gì hay với Giang Thần, con ngươi nàng khẽ chuyển động, đưa Ly hồn cung ra rồi chế giễu nói:

- Ngươi còn chưa bắn đúng không, thành tích năm rồi là bao nhiêu vậy?

- Tám trăm bước.

Giang Phong hỗ trợ hắn trả lời.

Trước đây hắn sống chết cũng không nghĩ ra, Giang Thần lại thân mang Thần mạch. Chỉ là lúc này hắn cũng đã yên tâm, bởi vì đồng thời tin tức người này mang Thần mạch còn có tin tức bị đoạt Thần mạch, còn chuyện thảm biến Đông viện thảm biến nữa.

- Ồ, để xem ngươi có thể phá vỡ thành tích của bổn tiểu thư hay không.

Nghe thấy thành tích của Giang Thần cách mình bốn trăm bước, Kim Khiết nở nụ cười rất là xán lạn.

Giang Thần tiếp nhận Ly hồn cung, trong lòng hắn nhớ tới thành tích hai ngàn bước mà phụ thân Giang Thanh Vũ từng tạo ra, đây là một chuyện tương đối khắc sâu ở trong ký ức của hắn.

Trước đây Giang Thần cũng thường thường coi đây là mục tiêu của mình.

- Như vậy lần này để ta hoàn thành giúp ngươi đi.

Giang Thần giương cung cài tên, nhắm ngay ấm sứ ngoài hai ngàn bước.

Động tác này đã khiến cho không ít người chú ý, Giang Phong ở bên cạnh cười lạnh nói:

- Ngươi không nên quên, nếu như ngươi không bắn trúng, mũi tên sẽ thất bại, thành tích sẽ là con số không.

Khoảng cách càng xa thì độ khó càng lớn, bởi vì như vậy cường độ linh hồn không chỉ thể hiện khoảng cách mà còn có độ chính xác.

Ở ngoài hai ngàn bước, cái ấm sứ kia hầu như chỉ còn là một điểm đen.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau