THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 156 - Chương 160

Chương 156: Âm Phong cổ

Thấy không có người nào lên tiếng, khóe miệng Mộng Thiến nở một nụ cười lạnh lẽo, nói:

- Ngươi lấy đi đồ vật thuộc về Thiên Cơ các, ngươi xác định không giao ra sao?

- Đồ vật của Thiên Cơ các? Ta cũng muốn thỉnh giáo một chút, sao nó lại trở thành đồ vật của Thiên Cơ các rồi, nhiều người như vậy đi tới nơi này, lẽ nào là bởi vì ngươi hay sao?

Giang Thần nói.

Tình huống như thế, vốn hắn sẽ không tranh luận cùng nữ nhân này, thế nhưng bây giờ có thể kéo dài được bao nhiêu thời gian thì kéo dài bấy nhiêu.

Lý Tuyết Nhi không có sự giúp đỡ của hắn thì sẽ không có cách nào thu nạp được năng lượng thiên địa. Có điều nàng cũng đã ăn vào một lượng lớn Hoàn linh đan, đang khôi phục thương thế.

- Đội ngũ này là ta thành lập, tìm được mấy yêu thú quỷ cấp nắm giữ hạt giống cũng là bởi vì tình báo của ta.

Mộng Thiến nói.

- Nói cách khác, ngươi cố ý gạt tất cả mọi người chuyện linh dược, tụ tập những người này lại đây, không chỉ vì hạt giống, mà còn có linh dược, đúng không?

Mày kiếm của Giang Thần giương lên, đã nhận ra lỗ hổng trong lời nói của đối phương.

Sắc mặt đám người chung quanh biến hóa bất định, không nghĩ tới từ lúc vừa mới bắt đầu thì bọn họ đã bị người ta mưu hại.

Mộng Thiến đang muốn tranh luận thì Giang Thần lại giành nói trước:

- Kết quả ngươi làm hại tất cả mọi người hầu như chết thảm, nếu không phải có ta cứu giúp thì sớm đã trở thành chất dinh dưỡng của ma đằng, ngươi còn không thấy ngại nói linh dược là của nhà các ngươi sao?

- Ta nói rồi, ngươi cứu ta, thù lao ta cho ngươi là hạt giống, mà linh dược của Thiên Cơ các, ngươi không thể lấy đi!

Mộng Thiến sốt ruột, trên khuôn mặt đẹp đẽ lộ ra sát khí.

- Nhưng vấn đề là, Vạn thú vực thuộc về thế lực khắp nơi, xưa nay không có bảo vật gì thuộc về thế lực nào. Mà lý do của ngươi là Thiên Cơ các biết nơi này có linh dược hay sao?

Giang Thần nói.

- Phí lời, khi đó linh dược còn chưa thành thục, chúng ta không hái, sao lại không phải là thứ của chúng ta cơ chứ?

Mộng Thiến rất hung hăng, nắm chắc điểm ấy không tha.

Giang Thần nở nụ cười, nói:

- Trước tiên không nói cách nói này hoang đường thế nào. Nói lại một chút đi, Thiên Cơ các biết linh dược tồn tại, mà nhận định linh dược thuộc về mình, vậy tại sao lại lấy tin tức tình báo về linh dược bán với giá cao cơ chứ?

Thiên Cơ các, là thế lực rất đặc thù ở Hỏa vực, có một mạng lưới tình báo ở khắp mọi nơi.

Thiên Cơ các biến những tin tức tình báo này thành thương phẩm, dùng một tiêu chuẩn của riêng mình để cân nhắc, định giá.

Bởi tính chân thực của tình báo, cùng với đặc tính độc nhất vô nhị cho nên Thiên Cơ các đã nhanh chóng lớn mạnh.

Không có ai muốn đắc tội với Thiên Cơ các, bởi vì ai cũng không biết được có phải bí mật của mình đã bị Thiên Cơ các biết được hay không, không biết đã bán cho kẻ thù của mình hay không.

Tình báo Vạn thú vực có linh dược, chính là tin tức mà Giang Thần mua được từ Thiên Cơ các.

Lúc này, Giang Thần lấy ra một tấm da dê, niêm phong còn dính ở bên trên. Mặt trên có viết bốn chữ: Không chỗ nào không biết.

Là niêm phong độc nhất vô nhị của Thiên Cơ các.

Sau khi nhìn thấy rõ, vẻ mặt Mộng Thiến biến hóa bất định, vô cùng đặc sắc.

Giang Thần cười cười một tiếng, nói:

- Đây là tình báo liên quan tới linh dược từ Thiên Cơ các các ngươi, một phần là hơn một ngàn vạn nguyên thạch, quan trọng nhất chính là, các ngươi lại còn bán ra nhiều phần.

- Vì lẽ đó, Thiên Cơ các các ngươi bán ra tin tình báo về linh dược, mà lúc này lại còn nói linh dược là của mình.

- Ta cũng muốn hỏi ngươi, ngươi biết ba chữ vô liêm sỉ viết như thế nào không?

Vô liêm sỉ!
Hai chữ này Giang Thần nói rất nặng, như cái búa lớn đánh mạnh ở trên ngực của Mộng Thiến, khiến cho hô hấp của nàng dồn dập, hàm răng cắn chặt.

Vốn hành động của nàng đã chẳng khác gì ăn cướp, hiện tại lại bị Giang Thần vạch trần, cái nhìn của người ở chỗ này đối với Mộng Thiến đã triệt để thay đổi.

- Còn nữa, ngươi lấy linh dược làm khởi đầu, muốn gây mâu thuẫn, không phải là muốn giết ta, đoạt lại hạt giống hoàng kim hay sao?

Giang Thần lại nói.

Lời đã nói đến nước này, Mộng Thiến cũng không có ý định ngụy trang.

- Lớn mật! Ngươi nhìn lén ta tắm rửa, đoạt linh dược của Thiên Cơ các ta mà dám đứng ở nơi này cãi chày cãi cối sao?

- Di Ninh!

Ống tay áo của Mộng Thiến vung lên, sau đó lùi lại mấy bước, ra lệnh cho Di Ninh ra tay.

Hết cách rồi, cảnh giới của nàng mới là Thần du cảnh sơ kỳ, ngay cả Giang Thần cũng đánh không lại được.

Nhưng mà Di Ninh rất mạnh, Giang Thần không dám khinh thường nàng.

Hắn không vội vã rời đi, mà là nhìn Di Ninh.

Nữ tử tóc ngắn này không hành động như sấm sét, trái lại còn rất do dự, vẻ mặt rất quái dị.

- Di Ninh!

So với bị Giang Thần răn dạy, phản ứng của Di Ninh là chuyện mà Mộng Thiến không thể tiếp nhận được nhất.

Di Ninh cắn răng một cái, ngẩng đầu lên, hung quang trong mắt hiện lên, thế nhưng rất nhanh, dường như lại nghĩ tới cái gì đó mà hung quang nhanh chóng tiêu tan, vẫn đứng bất động tại chỗ như cũ.

Nhìn thấy dáng vẻ Mộng Thiến tức giận sắp nổ tung, Giang Thần cười to nói:

- Ngươi để người của ngươi ở lại chờ chết trong ma đằng mà còn muốn người khác nghe ngươi ra lệnh vô điều kiện sao?

- Di Ninh, đó là kế tạm thời của ta, cố ý kích hắn, nếu không ở dưới tình huống như vậy, nói cái gì hắn cũng sẽ không cứu ngươi!

Mộng Thiến không để ý tới hắn mà bắt đầu giải thích cho mình.

Di Ninh hơi lay động, lời nói này không phải là không có đạo lý.Chính là bởi vì như vậy cho nên Giang Thần mới cứu mình.

Nàng nhìn Giang Thần một chút, lại đi về phía Mộng Thiến, nói:

- Mộng Thiến, bất kể nói như thế nào, hắn cứu ta một mạng, có điều ta sẽ dựa theo ước định, bảo vệ ngươi đến lúc Vạn thú vực kết thúc.

Tét!

Chẳng ai nghĩ tới Mộng Thiến trực tiếp ra tay, đánh một tát lên trên mặt nàng, thanh âm cực lớn, lực lượng rất tàn nhẫn, cũng khiến cho người ta giật mình.

Rất nhanh, Mộng Thiến cầm một cái trống nhỏ màu xanh lục trong tay, vỗ nhẹ một cái.

Tiếng trống vang lên, vẻ mặt Di Ninh đau đớn, cả kinh nói:

- Âm Phong cổ! Mộng Thiến, không phải ngươi nói đã phá huỷ rồi sao?

Di Ninh trúng một loại kỳ độc, cầu viện Thiên Cơ các.

Thiên Cơ các ưng thuận, nói ra điều kiện chỉ cần Di Ninh đồng ý bảo vệ Mộng Thiến ba năm, như vậy sẽ đồng ý giải độc cho nàng.

Thiên Cơ các vì đảm bảo, cho nên căn cứ vào độc tính của nàng để chế tạo ra một cái trống, có thể khiến cho nàng thống khổ không thể tả, để phòng ngừa nàng có mưu đồ gây rối đối với Mộng Thiến.

Sau khi hai nữ nhân gặp mặt, ở trước mặt nàng Mộng Thiến đã ném vỡ Âm Phong cổ, nói muốn kết nghĩa kim lan với nàng, chân thành chờ đợi nàng.

Di Ninh vô cùng cảm kích, sau khi rất phi thường nghe lời Mộng Thiến, nhìn thấy nàng bởi vì bị nhìn thấy bản thân tắm rửa mà khóc lóc, muốn tự sát cho nên muốn móc hai mắt của Giang Thần ra.

Thế nhưng hiện tại, Âm Phong cổ lần nữa xuất hiện, liên tưởng tới lúc bị vô tình vứt bỏ ở ma đằng, rốt cục nàng đã nhận rõ bộ mặt thật của Mộng Thiến.

- Hừ, ta giữ lại nó chính là đề phòng tình huống như thế này! Ta đã sớm nhìn ra ngươi có ý phản, bất trung với ta!

Thanh âm của Mộng Thiến nghe vào rất lạnh lẽo vô tình, khiến cho người ta cảm giác như là người xa lạ, nói:

- Còn muốn giải chất độc trên người của ngươi thì lập tức bắt hắn, đoạt linh dược lại, phải biết rằng, thuốc giải của ngươi cũng cần Huyết Long mộc.

Câu nói phía sau khiến cho Di Ninh sững sờ, không biết là thật hay là giả.

Giang Thần đã nghe rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, hắn quyết định thật nhanh, xông lên muốn cướp Âm Phong cổ của Mộng Thiến.

Đáng tiếc tuy rằng Mộng Thiến đánh không lại Giang Thần, thế nhưng vừa vặn nàng cũng là Thần du cảnh, cho nên phản ứng của nàng cũng không chậm.

Ngay lập tức né tránh, tiếp theo kêu to tên của Di Ninh.

Chợt, Giang Thần cảm giác được cảm giác nguy hiểm mãnh liệt xuất hiện, hắn lập tức lùi về phía sau.

Di Ninh như là ma, dường như đã quyết định, nàng gắt gao trừng mắt nhìn Giang Thần không tha.

- Ngươi trúng độc gì?

Giang Thần hỏi nàng.

- Cái gì?

Mặt của Di Ninh lộ rõ vẻ nghi hoặc.

- Độc gì ta cũng có thể giải, ngươi không cần nhìn sắc mặt của Thiên Cơ các, hiện giờ ngươi đã chạy ra khỏi phạm vi của tiếng trống, sau khi Vạn thú vực kết thúc, đến Thiên Đạo môn tìm ta.

Giang Thần nói.

Di Ninh ngẩn ra, Mộng Thiến kia cười to lên, nói:

- Di Ninh, nếu như ngươi tin tưởng như vậy thì thực sự là ngu ngốc!

Chương 157: Bất đắc dĩ làm vậy

- Nàng có tin hay không, đã không quan trọng nữa.

Di Ninh còn chưa nói thì Lý Tuyết Nhi vẫn tĩnh tọa đột nhiên lên tiếng.

Áo trắng như tuyết đi tới bên người Giang Thần, không quan tâm tới Di Ninh và Mộng Thiến, kiêu ngạo vô song.

Giang Thần lãng phí miệng lưỡi tranh thủ thời gian đã đưa đến tác dụng, thương thế của Lý Tuyết Nhi đã không còn đáng ngại nữa.

Mộng Thiến cả kinh, vội vã lùi về phía sau, lại hô to với Di Ninh:

- Nhanh lên đi! Còn chờ cái gì nữa?

- Xấu xí.

Lý Tuyết Nhi nhẹ nhàng lắc đầu, tay phải vung lên, hàn khí bá đạo như một đầu cự thú há miệng nuốt chửng về phía nàng.

- Không tốt...

Mộng Thiến đang muốn xoay người chạy trốn, thế nhưng vừa mới thốt lên lời, vừa xoay người thì thân thể nàng đã cứng đờ, huyền băng trong suốt lạnh lẽo đã đóng băng nàng lại.

Phanh!

Phi kiếm đánh ra, đánh vào trên mặt băng, băng nát tung toé, máu nhuốm lên trên mặt băng, nhìn qua giống như là một đóa hoa kiều diễm.

- Tiểu thư Mộng Thiến Thiên Cơ các vong ân phụ nghĩa, ý đồ sát hại sư đệ ta để đoạt bảo vật, ta giết nàng, các ngươi có ý kiến thế nào?

Lý Tuyết Nhi nhìn về phía mọi người đã bị dọa sợ, trong tròng mắt đen nhánh có tinh quang lập lòe, hàn ý trong ánh mắt bức người.

- Đáng chết, đáng chết...

Tiểu Hiên lúc trước chỉ trích Lý Tuyết Nhi bị dọa cho sợ, trong ấn tượng của nàng, vị đứng đầu Mỹ nhân bảng này ngoại trừ lãnh đạm ra, thủ đoạn cũng không quá mạnh.

Hiện tại thì tốt rồi, không nói hai lời đã chém giết Mộng Thiến, nghĩ đến hành vi vừa nãy của mình, hắn và Kiều muội bên người hắn run lẩy bẩy.

Đặc biệt là khi Lý Tuyết Nhi liếc nhìn về phía hắn, cả người phát lạnh, hơi thở ra cũng biến thành sương trắng.

- Mộng Thiến này muốn đoạt bảo vật của người khác, còn tìm cái cớ như vậy, có chết cũng không hết tội!

- Đúng vậy, đệ tử Thiên Đạo môn cứu chúng ta một mạng, nàng cũng không biết báo đáp lại.

- Lý cô nương cứ yên tâm, chúng ta sẽ nói thật với người ở bên ngoài, chuyện này, Thiên Đạo môn không làm sai.

Những người khác liên tục mở miệng, Lý Tuyết Nhi thân là người đứng đầu bảng Mỹ nhân bảng, vốn danh vọng đã rất cao, Mộng Thiến lại là người không đúng trước.

- Ừm.

Lý Tuyết Nhi gật đầu một cái, thu hồi phi kiếm, lại nhìn Di Ninh, nói:

- Ngươi muốn chiến nữa không?

Chỉ bằng vào một kiếm vừa nãy Di Ninh đã biết chênh lệch của mình, động tác nàng cứng đờ lắc lắc đầu.

- Sư đệ, chúng ta đi thôi.

Lý Tuyết Nhi không có bất ngờ một chút nào, xoay người rời khỏi bãi đá.

- Quá trình giải độc rất phức tạp, ngươi sống sót được thì đến Thiên Đạo môn tìm ta.

Giang Thần khẽ mỉm cười với Di Ninh, giọng ôn hòa kia khiến cho người ta không thể tin tưởng được.

- Ngươi còn tình nguyện giải độc giúp ta sao?

Di Ninh kinh ngạc nói.

Mộng Thiến đã chết, Giang Thần hoàn toàn không cần thiết phải làm như vậy nữa.

- Thu phí.

Giang Thần đã đuổi theo Lý Tuyết Nhi, lại phất phất tay nói với nàng.

Đi tới ngoài bãi đá thì hắn đã nhìn thấy Lý Tuyết Nhi đứng ở cách đó không xa.

Bóng người màu trắng khiến cho Giang Thần trở nên thất thần, hắn tích cực chạy lên, nói:- Sư tỷ, bây giờ chúng ta đi đâu vậy?

Lý Tuyết Nhi nghiêng đầu liếc mắt nhìn hắn, nói:

- Rời khỏi nơi này.

Giang Thần giật mình vì sự suy yếu trong giọng nói của sư tỷ, tiếp theo hắn đã nhìn thấy sư tỷ nhắm hai mắt lại, thân thể vô lực ngã xuống đất.

- Sư tỷ!

Giang Thần lập tức đỡ lấy, nắm lấy bàn tay tinh tế của nàng, sắc mặt tức thì trở nên cực kỳ khó coi.

- Sư tỷ còn chưa khôi phục được lực lượng, vừa nãy đã thiêu đốt lực lượng bản nguyên!

Lực lượng của người tu hành chủ yếu đến từ chính trong kinh mạch chân khí, chân nguyên hoặc là thần nguyên, cùng với lực lượng ẩn chứa trong bắp thịt.

Lực lượng bản nguyên là chỉ toàn bộ lực lượng của thân thể.

Tương đương với ngưng tụ thần huyệt.

Tiêu hao thân thể sạch sẽ, nếu như không có thần huyệt cố định, không nói tới cảnh giới giảm xuống, tuổi thọ cũng sẽ có ảnh hưởng.

- Sư tỷ giết chết Mộng Thiến giúp ta, diệt trừ uy hiếp, đồng thời tránh cho ta khỏi bị Thiên Cơ các trả thù.

Nghĩ tới đây, trong lòng Giang Thần trăm mối cảm xúc ngổn ngang, hắn ôm lấy Lý Tuyết Nhi, bay đi về phía xa.

Hắn nghĩ tới nguyên khí chi nguyên trợ giúp mình ngưng tụ thần huyệt, chính là thứ mà sư tỷ cần thiết, lúc này hắn dùng tốc độ nhanh nhất để bay đi, bốn cái thần huyệt toàn lực mở ra.

Lộ trình vốn cần ba bốn canh giờ, lúc này Giang Thần chỉ bỏ ra một canh giờ, lại là ở dưới tình huống ôm theo một người.

Nguyên khí bản nguyên ở khe nứt kia bởi vì bị Giang Thần hấp thu cho nên đã trở nên mỏng manh, nhưng trải qua một quãng thời gian khôi phục, lại trở lại dồi dào.

Giang Thần rơi vào trên khe nứt, lấy ra bồ đoàn rồi đặt lên trên mặt đất, lại để sư tỷ nằm ở phía trên.

- Đau...

Lý Tuyết Nhi cau mày, trên mặt tràn ngập vẻ thống khổ, như đang ở bên trong lồng hấp, da thịt ửng đỏ.

- Sư tỷ, ngươi nhanh vận chuyển công pháp hấp thu những năng lượng này, nếu không thân thể của ngươi sẽ bị ảnh hưởng, cảnh giới bị rút lui.

Giang Thần vội la lên.Thu nạp năng lượng thiên địa phải dùng công pháp tu luyện, hấp thu mù quáng, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Đặc biệt là nguyên khí chi nguyên, những nguyên khí này trực tiếp tiến vào da thịt của Lý Tuyết Nhi, thẩm thấu tiến vào máu thịt, đi qua kinh mạch, lại tới nội tạng.

Nếu như buông xuôi bỏ mặc, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, đặc biệt là đối với Thần du cảnh mà nói, sẽ như sốt cao không lùi, biến thành kẻ ngu si.

Bất đắc dĩ, Giang Thần chuyển sư tỷ ra bên ngoài nguyên khí chi nguyên.

Nhưng mà, sau khi rời khỏi nguyên khí chi nguyên, nhiệt độ của Lý Tuyết Nhi lại nhanh chóng hạ xuống, cho dù trước đó cũng không cao, thế nhưng hiện tại lại vượt ra khỏi phạm vi bình thường.

Giang Thần cẩn thận kiểm tra, lập tức cảm thấy bó tay.

- Sư tỷ sẽ không chết, thế nhưng đợi tỉnh lại thì cảnh giới sẽ lui về trung kỳ, thân thể như bị bệnh nặng một hồi, phải tìm tài nguyên khổng lồ thì mới có thể bù đắp lại, tốn thời gian tốn lực, sắp tới lại là tỷ thí chọn lựa Thánh Viện rồi đó.

Giang Thần nghĩ tới những thứ này, lại nhìn về phía nguyên khí chi nguyên.

Đây là phương án giải quyết hoàn mỹ nhất hiện nay, tiền đề là Lý Tuyết Nhi khôi phục lý trí, vận chuyển công pháp lên để hấp thu.

- Mặc kệ!

Giang Thần lại mang Lý Tuyết Nhi về đến bên trong nguyên khí chi nguyên.

Chuyện hiện tại Giang Thần muốn làm chính là giúp Lý Tuyết Nhi thu nạp nguyên khí chi nguyên, lần này không giống như khi hắn tinh lọc, khi tinh lọc, người sau vẫn còn có thể chủ động vận chuyển công pháp được.

Hiện tại, Giang Thần phải ở bên ngoài giúp nàng vận chuyển công pháp.

Phương pháp này không khó, hắn cũng nắm giữ.

Vấn đề cần hai tay không ngừng tiếp xúc với thân thể của Lý Tuyết Nhi, coi nàng là cơ khí để điều khiển.

Hơn nữa không thể có chút sai lầm nào cả, vì lẽ đó phải cởi y phục ra, nếu không có vải vóc trơn trượt sẽ xảy ra sai lầm lớn.

Đây cũng là điểm mà Giang Thần phải chú ý.

- Hả?

Lúc này, Lý Tuyết Nhi phát ra tiếng ưm, thân thể đổ mồ hôi, trong cơ thể đều bị nguyên khí nhấn chìm.

- Sư tỷ, ta làm vậy là vì muốn tốt cho ngươi.

Giang Thần nhanh chóng mở áo của nàng ra.

Y phục trên người Lý Tuyết Nhi trắng như tuyết, tuy nhiên vẫn không sánh được với da thịt của nàng, mái tóc màu đen ở ngoài, toàn thân trắng như tuyết, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần thoát tục.

Hai chân Giang Thần đi lên trên người Lý Tuyết Nhi, nếu như người ngoài nhìn thấy vậy tuyệt đối sẽ cảm thấy kỳ quái.

- Tâm như băng thanh, trời sập cũng không sợ hãi.

Giang Thần đọc thầm Băng Tâm quyết một lần, vứt bỏ tạp niệm, hai tay rơi vào các nơi trên thân thể của Lý Tuyết Nhi.

Cũng không lâu sau, Lý Tuyết Nhi không cảm thấy cực nóng nữa, thân thể điên cuồng hấp thu nguyên khí chi nguyên, bổ sung tiêu hao vừa nãy.

Nửa giờ sau, cả người Giang Thần đây mồ hôi, lại mặc y phục lại cho sư tỷ của hắn, rời khỏi phạm vi của khe nứt.

- Cũng còn may.

Giang Thần kiểm tra lần nữa, phát hiện ra tình huống của sư tỷ đã ổn định.

Nếu như có thể làm cho nàng tỉnh lại mà không phát hiện ra tất cả chuyện này, như vậy sẽ càng hoàn mỹ thêm, đáng tiếc tuy rằng Giang Thần mặc y phục vào cho sư tỷ, nhưng rõ ràng cũng có thể nhìn ra dấu vết được.

Không chỉ có Lý Tuyết Nhi tỉnh lại sẽ phát hiện ra vấn đề, ngay cả người đến lúc này cũng sẽ hiểu lầm.

- Được lắm! Giang Thần, ngươi lại làm ra chuyện không bằng cầm thú như vậy, dám vươn ma trảo về phía Lý sư tỷ của ngươi!

Đệ tử chân truyền Thiên Đạo môn, Đường Cách đứng thứ chín Thiên tử bảng, đột nhiên xuất hiện.

Chương 158: Ra vẻ đạo mạo

Trên người Đường Cách mặc trường bào hoa lệ của đệ tử chân truyền Thiên Đạo môn, ở bên trong vùng rừng rậm trở nên rất dễ thấy, nhưng hắn lại không bị nhiễm lấy một hạt bụi, ngay cả trên mặt giầy cũng rất là sạch sẽ.

Hắn căm giận bất bình, nhanh chân đi đến.

Nhận ra được nguyên khí chi nguyên cho nên hắn mới chạy tới nơi này, nhìn thấy Giang Thần mồ hôi đầm đìa, y phục Lý Tuyết Nhi bên người xốc xếch, mái tóc đen rối loạn.

Đại đa số người sẽ nghĩ tới một loại khả năng.

Lý Tuyết Nhi thân là người đứng đầu bảng Mỹ nhân bảng, được muôn người chú ý, nghiêng nước nghiêng thành, so sánh với nàng, Giang Thần chính là cóc ghẻ.

Tiên nữ trong lòng đã bị làm bẩn.

Trong lòng Đường Cách rất là tức giận.

Sau khi tức giận, tà niệm bắt đầu quấy phá, nhìn Lý Tuyết Nhi không hề có sức phản kháng nằm đo, trong lòng hắn hiện ra vẻ kích động.

- Giang Thần! Lần này coi như là chưởng giáo đứng ra thì ngươi cũng khó thoát khỏi cái chết!

Đường Cách lớn tiếng quát.

- Rốt cuộc có phải hay không, ngươi gấp làm cái gì? Đợi một lúc nữa sư tỷ tỉnh lại, tự sẽ có đáp án.

Giang Thần không quan tâm người này, thái độ không mặn không nhạt.

- Hừ! Ta thấy ngươi đang trì hoãn thời gian, hiện tại ngươi đang ở trạng thái hư nhược, chờ ngươi khôi phục lại như cũ, ngươi bay lên trời, ai có thể làm gì được ngươi chứ?

Đường Cách căn bản không nghe, uy thế bức người.

Giang Thần như phát giác đã được cái gì, lúc này mới chăm chú quan sát vị đồng môn sư huynh này.

- Ngươi muốn như thế nào?

Giang Thần hỏi.

- Đây là Định Tiên tỏa, ngươi đeo ở dưới chân, đợi tới khi Lý sư tỷ tỉnh lại, lại để sư tỷ định đoạt.

Đường Cách nói, lại lấy ra khóa, ném tới bên chân của hắn.

Khóa sắt nhìn qua rất phổ thông lại rất có linh tính, tự động đóng vào trong lòng đất bằng đá.

- Vậy nếu như ngươi muốn hại ta thì ta phải làm sao bây giờ?

Giang Thần nói.

- Nực cười, ta và ngươi không thù không oán, tại sao lại muốn hại ngươi cơ chứ? Thân là đệ tử Thiên Đạo môn, nhìn thấy một màn khả nghi như vậy, làm như vậy chẳng lẽ không phải là công bằng xử lý hay sao?

Đường Cách đại nghĩa lẫm liệt, khí thế mười phần.

Đổi lập trường, cách làm như vậy của hắn rất phù hợp với lẽ thường.

Thế nhưng Giang Thần cảm giác hắn quá kích động, không giống bình thường.

Hắn lại liếc nhìn xích sắt ở dưới đất, do dự hai, ba giây, chủ động đi qua đưa hai chân vào trong đó.

Cạch!

Khóa sắt lập tức chụp lên, trừ khi Giang Thần chém đứt hai chân, hoặc là được Đường Cách cho phép, nếu không sẽ bị trói ở đó.

- Coi như ngươi thức thời!

Đường Cách nở nụ cười thoả mãn, cái khóa sắt này là loại linh khí trói buộc người ta, đặc điểm to lớn nhất là không thể dùng man lực để phá tan được.

Chìa khóa duy nhất ở trên người hắn, sự sống còn của Giang Thần, tất cả đều ở trong một ý nghĩ của hắn.

Hắn không thể chờ đợi được nữa mà đi tới nham thạch bên cạnh khe nứt, lúc này Lý Tuyết Nhi vẫn chưa tỉnh lại.

Bởi vì đây là cơ hội không nhiều, cho nên khi Đường Cách nhìn thấy Lý Tuyết Nhi lạnh như băng, không nhìn ra là mừng rỡ hay là tức giận.

Hiện tại nàng nằm ở nơi đó, vẫn đẹp đến mức không gì tả nổi như cũ, cánh tay trắng nõn thon dài như ngọc, ngũ quan không có tỳ vết, trên hai mắt khép hờ là lông mi tinh tế.- Xem ra là bị thương dẫn đến, trong thời gian ngắn không thể tỉnh lại được.

Đường Cách nghĩ thầm, ngày càng gần Lý Tuyết Nhi hơn, tim trong ngực hắn nhảy càng nhanh hơn.

Khi hắn ngửi thấy một mùi thơm nhàn nhạt thì hắn cũng đã không nhịn được nữa.

Hắn ngồi xổm xuống, đang muốn vươn tay ra cầm lấy mái tóc đen nhánh của nàng mà hít thì lại đột nhiên nghĩ đến Giang Thần ở đây, động tác của hắn không khỏi cứng đờ lại.

Chợt, hắn nhếch nhếch miệng, hung quang dần lộ ra.

- Có nên sảng khoái một chút, lại giá họa cho Giang Thần, giết người diệt khẩu hay không?

Bên tai truyền tới một đạo âm thanh, quỷ thần xui khiến thế nào mà Đường Cách lại gật gật đầu.

Đột nhiên, hắn tỉnh ngộ lại, lùi lại mấy bước, khiếp sợ nhìn về phía Lý Tuyết Nhi đang đứng bên người Giang Thần.

Lại nhìn khóa sắt, nó đã sớm bị mở ra.

- Làm sao lại vậy được chứ?

Hắn có tật giật mình, cho nên có cảm giác như là đang nằm mơ.

- Loại khóa trăm ngàn chỗ hở này cũng muốn khóa ta lại sao?

Giang Thần cười khẩy nói.

- Ngươi!

Sắc mặt của Đường Cách lúc thì xanh, lúc thì trắng.

- Đường sư huynh định xử lý công bằng như vậy sao?

Giang Thần lại nói.

Vào lúc này, rốt cục đầu óc của Đường Cách đã kịp phản ứng lại, hắn quát lên:

- Ta đang kiểm tra tình huống của Lý sư tỷ! Nhưng lại chạy ra khỏi khóa của ta, xem ra ngươi có tật giật mình.

- Trộm gọi người bắt trộm, ngươi thấy Lý sư tỷ tin ta, hay là tin ngươi đây.Giang Thần cười lạnh nói.

Lời này khiến cho Đường Cách không quyết định chắc chắn được, hắn không biết tại sao Giang Thần và Lý Tuyết Nhi lại đi cùng nhau, cũng không biết rốt cuộc cảm tình của hai người ra sao.

Nhưng hắn biết, chỉ cần giết chết Giang Thần, tất cả đều dễ nói chuyện.

Huống hồ hắn đã sớm có sát tâm, Giang Thần uy hiếp vị trí thứ chín Thiên tử bảng của hắn, chuyện này khiến cho hắn rất để ý.

- Xem ra ngươi còn định giết ta đấy nhỉ!

Cảm nhận được sát khí của Đường Cách, Giang Thần di chuyển đến trước người Lý Tuyết Nhi.

- Giang Thần, ai cũng biết tính cách của ngươi quái đản, trước tiên làm cho môn phái chó gà không tha, làm cho nhiều người mất mạng. Lại ngay ở trước mặt vô số người ngoài giết chết Lý Thấm, lại hại Thiên Đạo môn mất mặt.

- Hiện tại Lý sư tỷ hôn mê bất tỉnh, một người như ngươi ở bên cạnh, còn không chịu an phận, nếu như chuyện này truyền đi, danh tiếng của Lý sư tỷ phải làm sao bây giờ?

- Hôm nay, ta muốn diệt trừ bại hoại của môn phái như ngươi!

Đường Cách liên hồi nói, giống như sự thực đúng như hắn nói vậy, một thanh linh kiếm cấp ba ra khỏi vỏ.

- Nơi này không có người ngoài, nói những lời này cho ai nghe vậy chứ?

Giang Thần cười xì một tiếng, chậm rãi rút Xích tiêu kiếm ra.

- Tên bại hoại nhà ngươi nói gì vậy, không ai là có thể làm xằng làm bậy thật sao? Rốt cuộc ngươi đã làm cái gì với Lý sư tỷ? Tại sao y phục của nàng xốc xếch, có những điểm đáng ngờ này, ngươi không nói rõ mà còn chống đối sư huynh, tại sao Thiên Đạo môn lại có thể có loại đệ tử rác rưởi như ngươi cơ chứ?

Đường Cách lắc lắc đầu, chỉ tiếc mài sắt không thành kim, dáng vẻ rất xem thường Giang Thần.

- Thực sự từ trước tới nay ta chưa từng gặp ai vô liêm sỉ như ngươi. Chỉ có điều, niệm tình ngươi sắp chết ta cũng không chấp nhặt với ngươi.

Giang Thần cười lạnh nói.

- Hừ, ngươi cho rằng đánh bại Lý Thấm thì đã là đối thủ của ta sao? Hoặc là nói, ngươi có thể đánh bại được ta sao? Sẽ không, vạn vật tương sinh tương khắc.

- Huống chi, ngươi sắp kiệt lực, mà ta vừa trải qua một bữa tiệc lớn, thân thể hấp thu dinh dưỡng của thịt thú, có lực lượng bất tật, ngươi lấy cái gì để đấu với ta chứ?

- Chờ ta giết chết bại hoại môn phái như ngươi, ta công bố tội vấy bẩn Lý sư tỷ của ngươi cho mọi người biết!

Đường Cách nói rất nhiều, hơn nữa còn rất kích động.

Giang Thần không nói gì, vừa nãy hắn phi hành hết tốc lực, quả thực lực lượng của bản thân đã gần như dùng hết, vừa nãy ở bên trong nguyên khí chi nguyên, hắn cũng chỉ lo cứu trị cho sư tỷ.

Bây giờ hắn đang ở trong ở trạng thái uể oải.

Vốn cảnh giới của Đường Cách đã cao hơn hắn, nếu không hắn ta cũng sẽ không tự tin như vậy.

- Chịu chết đi!

Mắt thấy lời của mình đã làm cho sự tự tin của Giang Thần tan ra, trong lòng Đường Cách cười gằn, nói nhiều như vậy không phải là vì đã nghiền, mà là muốn đánh bại đối thủ trên phương diện tinh thần.

Như vậy khi chân chính giao thủ có thể thuận buồm xuôi gió.

Nhưng mà, điều mà hắn không biết chính là, có lúc con người ở trong tình cảnh không có đường lùi sẽ bùng nổ ra tiềm lực kinh người.

Giang Thần tự biết phần thắng của mình không cao, nhưng hắn lùi lại, tất nhiên sư tỷ sẽ bị gia hỏa ra vẻ đạo mạo này sỉ nhục.

Nghĩ đến đây, hắn đã không có cách nào nhịn được nữa, trong con ngươi dâng lên quang diễm cực nóng.

- Vậy thì, đánh đi!

Hắn cũng không nói gì tiếp, cũng mặc kệ tất cả, Giang Thần cầm Xích tiêu kiếm trong tay nghênh đón đối thủ.

Chương 159: Tàn sát đồng môn

Hai ánh kiếm như giao long tranh đấu ở trong rừng, thanh thế mạnh mẽ, cây cối bị lan đến gần, thậm chí cả nham thạch cũng bị cắt ra.

- Trường hồng kiếm pháp: Nhất kiếm tam thức!

- Thiên Trập kiếm pháp: Hồi vọng hữu thiên!

Ánh kiếm va chạm vào nhau, liều toàn lực, thế nhưng cũng không có dừng lại, sau giao phong trong ngắn ngủi, ánh kiếm màu sắc khác biệt trao đổi vị trí, ngừng lại.

Giang Thần và Đường Cách đồng thời xoay người, mặt hướng về nhau.

Giang Thần đã gần tới cực hạn, thở hồng hộc, sắc mặt tái nhợt.

Nhân cơ hội này hắn ăn vào một đám lớn Hoàn linh đan.

Đường Cách không ngăn cản, bởi vì trong tay hắn cũng có Hoàn linh đan, cũng không có vì vậy mà chịu thiệt, tuy rằng ở số lượng linh đan có khoảng cách, nhưng hắn có tự tin trước khi chênh lệch lộ ra giết chết được Giang Thần.

Có điều, Đường Cách nghĩ tới lúc so chiêu vừa nãy, trong lòng vẫn còn sợ hãi.

- Hắn có mấy kiếm suýt chút nữa đã giết chết được ta, nếu không phải trạng thái của hắn không tốt thì ta sẽ thực sự không đánh lại được hắn.

Đồng thời, sát niệm trong lòng Đường Cách ngày càng mãnh liệt.

- Tiến bộ quá nhanh, thực sự quá nhanh!

Đường Cách vốn tưởng rằng thực lực của Giang Thần vẫn còn dừng lại ở thời điểm chiến một trận với Lý Thấm, thế nhưng không nghĩ tới trong thời gian ngắn như thế lại tăng lên thêm một đoạn dài.

- Đúng vậy, hắn có Thần mạch, đương nhiên sẽ nhanh, nhất định phải giết chết hắn!

Nghĩ tới đây, Đường Cách nhìn mồ hôi hột trên người Giang Thần, cười lạnh nói:

- Ngươi có Hoàn linh đan, ta cũng có, tiêu hao của chúng ta tương đồng, nhưng ngươi vốn đã kiệt lực, ta cũng muốn xem xem cuối cùng ngươi sẽ làm thế nào.

- Ngươi sẽ là một trong những người ta từng giết qua, đừng có lắm lời.

Giang Thần nói.

- Ngông cuồng!

Đường Cách lần nữa xuất kiếm, kiếm pháp của hắn thẳng thắn mà thoải mái, hung hăng bức người, kiếm khí màu xanh như một đạo trăng lưỡi chém tới Giang Thần.

- Trường hồng kiếm pháp: Xích Cầu xuất lung!

Giang Thần biết nếu như tiếp tục sẽ gây bất lợi cho chính mình, nên hắn sử dụng: Trường hồng kiếm pháp, tuyệt chiêu cuối cùng.

Nhưng mà, kiếm thế vừa mới đánh ra được một nửa thì cả người vô lực, bắp thịt co giật.

- Đã tới cực hạn sao? Không! Lên cho ta!

Giang Thần hét lớn một tiếng, muốn điều chuyển tiềm năng của thân thể, tương tự với lực lượng bản nguyên.

Lực lượng bản nguyên không phải ai cũng có thể vận dụng được, muốn làm được tùy ý công kích như Lý Tuyết Nhi thì nhất định phải hồn xác hợp nhất.

Đó là một loại cảnh giới tu hành, đạt đến thì có thể làm cho công pháp Hoàng cấp có hiệu quả của công pháp Huyền cấp, cũng có trợ giúp đối với lĩnh ngộ võ học.

Giang Thần còn chưa đạt tới mức này, hắn dựa vào một luồng dũng khí không thối lui mà kích phát tiềm lực của thân thể.

Tức thì, kiếm thế của hắn không suy yếu giống như vừa nãy nữa, thân thể như có lực lượng bất tận dùng không hết, hắn lập tức vận chuyển công pháp huyền bí, làm cho bên trên Xích tiêu kiếm xuất hiện một tầng kiếm cương.

- Hả? Kiếm này của hắn là hồi quang phản chiếu, nếu như ta né tránh, hắn cũng không còn hi vọng nữa.

Đường Cách hơi suy nghĩ, thu kiếm lui về phía sau.

- Ha ha ha ha ha.

Nhìn thấy hắn thu kiếm, Giang Thần đột nhiên bùng nổ ra tiếng cười lớn.

Tức thì, Đường Cách cảm thấy không ổn, cau mày.

- Nếu như ngươi toàn lực ứng phó, dùng tình trạng của ta, một kiếm này sẽ không giết được ngươi, chúng ta sẽ lưỡng bại câu thương, thế nhưng ngươi lại ngu xuẩn đến muốn tránh? Kiếm của ta, ngươi tránh được sao?

Trong lúc hai người chiến đấu, có chút chiêu thức cần một chút thời gian để súc lực, đối với người nắm giữ tốc độ cực kỳ nhanh chóng độ mà nói, theo lý mà nói có thể tránh thoát được.

Kì thực không phải vậy, nếu muốn tránh thoát chiêu thức của người khác, cũng không phải cảm nhận được uy lực đáng sợ mà lẩn đi xa là được.Phải thấy rõ được ảo diệu trong chiêu thức của người khác, ảo diệu vượt qua năm phần mười thì mới có cơ hội tránh thoát đi, vượt qua tám phần mười, mới có cơ hội rất lớn.

Đương nhiên, cũng có một chút người có tốc độ vượt qua quy luật võ học này, chỉ có điều rất ít.

- Không được!

Vào lúc này, kiếm thế của Giang Thần đã hoàn toàn phô ra, kiếm uy đáng sợ làm cho Đường Cách kinh hãi đến mức biến sắc.

Hắn nói một tràng là muốn tàn phá sự tự tin của Giang Thần.

Không nghĩ tới cuối cùng bị một câu nói của Giang Thần đánh bại ngược lại.

Một chiêu kiếm đánh xuống, Đường Cách không có chỗ nào có thể trốn, chẳng khác nào giun dế đối diện với bàn chân của nhân loại, ngay cả phản kháng cũng không thể.

Một tiếng vang rất lớn vang lên, hắn bị trọng thương, ngã lên trên mặt đất không thể động đậy.

Hắn không để ý tới miệng mình đầy máu mà vội vã lấy ra một viên linh đan quý giá nhét vào trong miệng.

Viên linh đan này có thể bảo vệ cho hắn không tắt thở, nhưng mà sau khi chiến đấu kết thúc, hoàn toàn không cần thiết phải làm như vậy.

Bởi vì Giang Thần có thể tiếp tục đánh ra một kiếm.

Đáng tiếc Đường Cách mặc kệ nhiều chuyện như vậy, linh đan rơi xuống trong bụng thì hắn mới an tâm.

- Xem ra thần nguyên không đủ, kiếm uy cũng sẽ bị ảnh hưởng, làm cho hắn chưa chết.

Giang Thần vừa nói, một mặt đi tới chỗ hắn.

- Ngươi! Chiêu vừa nãy của ngươi là bức ra tiềm lực của thân thể, sau khi dùng hết sẽ không thể động đậy, làm sao lại vậy chứ?

Đường Cách giật nảy cả mình, dùng ánh mắt như nhìn quái đản để nhìn Giang Thần, tiếp theo ánh mắt lại rơi vào trên kiếm ở trong tay của hắn.

- Giang Thần, ngươi muốn giết ta sao? Ta là sư huynh của ngươi, sát hại đồng môn, ngươi cũng không thể tránh thoát khỏi liên quan!

Đường Cách quát lên.

- Đệ tử chân truyền Đường Cách đố kị đồng môn đệ tử, muốn giết cho sướng tay, còn muốn làm việc không nên thân với Lý sư tỷ.

Giang Thần nói.

Lời này của hắn không phải thật sự lên án Đường Cách, trái lại còn mang theo chút ý tứ ngả ngớn.
Đường Cách nghe mà hiểu rõ ý của hắn, bởi vì trước đó chính hắn cũng làm như vậy.

Chỉ có sống sót thì mới có thể có tư cách nói chuyện, nơi này không có người ngoài, đúng sai còn không phải tùy ý để người sống đi ra ngoài nói hay sao?

Đường Cách nhìn thấy khóe miệng của Giang Thần nổi lên nụ cười gằn, hắn không cam lòng, lại hoảng sợ.

Mãi đến khi Giang Thần đi tới trước người, hắn mới có ý nghĩ xin tha.

Nhưng mà, chạm tới ánh mắt của Giang Thần, hắn đã biết coi như mở miệng thì Giang Thần cũng sẽ không bỏ qua cho hắn.

- Giang Thần, ngươi đang làm gì vậy?

Bỗng nhiên, âm thanh của Lý Tuyết Nhi truyền đến.

Đường Cách và Giang Thần đều rất bất ngờ, chỉ thấy Lý Tuyết Nhi tỉnh lại, chống thân thể ngồi dậy.

- Sư tỷ!

Trong lòng Đường Cách vui vẻ, quát to một tiếng:

- Giang Thần này lòng muông dạ thú, trong lúc vô tình ta đi tới nơi này thì nhìn thấy hắn rời khỏi thân thể sư tỷ. Mà y phục của sư tỷ xốc xếch, tóc rối tung, cho nên ta muốn thanh lý môn hộ, thế nhưng tên này ẩn giấu thực lực, đánh lén ta, hiện tại còn muốn giết ta!

Đặc điểm lớn nhất của Đường Cách chính là rõ ràng là giả mà hắn có thể nói tới mức chính bản thân hắn cũng tin tưởng không nghi ngờ.

Lý Tuyết Nhi sững sờ, chợt đã cảm nhận được cái yếm thiếp thân lỏng đi, là do dây lưng sau lưng chưa buộc lên.

Điều này cũng có ý nghĩa đã bị cởi qua!

Dù cho dùng tâm tính của Lý Tuyết Nhi thì cũng không khỏi có một ít gợn sóng.

Chợt, nàng chậm rãi đứng dậy, đang muốn hỏi thì đã nhận ra được thực lực mình không có thoái hóa, thân thể cũng không có suy yếu như trong tưởng tượng.

Nàng chú ý tới nguyên khí bên người, lại nghĩ đến một khả năng.

Ánh mắt nàng nhìn về phía Giang Thần mang theo tình cảm không tên.

- Ta bị thương nặng, Giang Thần mang ta đào vong, khó tránh khỏi có chút chật vật.

Lập tức, Lý Tuyết Nhi nói.

- Nhưng mà... Nhưng mà sư tỷ chậm chạp không tỉnh lại, thật giả không biết, ta mới để Giang Thần bó tay chịu trói trước, đợi tới khi sư tỷ tỉnh lại, sư tỷ thấy rồi đó, còn có khóa sắt, nhưng mà hắn ta lại có thể thoát ra khỏi khóa!

- Hơn nữa, khuôn mặt của sư tỷ đẹp như tiên thiên, lại hôn mê bất tỉnh, khó tránh khỏi hắn có ý khác, làm chuyện cầm thú với tỷ.

Đường Cách kích động nói.

- Có lẽ có tội, nhưng không cần nói nữa. Sau khi trở về ta sẽ xin chưởng giáo dùng Như ý toán bàn để thôi diễn.

Lý Tuyết Nhi không muốn nói tới chuyện này, nhìn thấy kiếm của Giang Thần chỉ còn cách Đường Cách không tới nửa thước, nàng nói:

- Giang Thần, không nên giết hại đồng môn.

Vừa nói, Đường Cách đại hỉ nhìn ra ngoài, lại mang theo vẻ khiêu khích nhìn Giang Thần.

Lý Tuyết Nhi đã mở miệng, Giang Thần còn có thể làm gì được chứ?

- Được rồi.

Giang Thần nói một câu, nhưng Xích tiêu kiếm trong tay lại chém xuống, phá tan yết hầu của Đường Cách.

- Ngươi, ngươi...

Trên mặt của Đường Cách còn mang theo biểu hiện khiêu khích, nhưng yết hầu lại đang phun máu, con mắt khi chết không có nhắm lại, trừng mắt nhìn chằm chằm vào Giang Thần không tha.

- Giang Thần, ngươi!

Lý Tuyết Nhi cũng không nghĩ tới sẽ như vậy, trong con ngươi có tinh mang lóe lên.

Chương 160: Diệt trừ tâm ma

- Sư tỷ, đừng nóng giận.

Giang Thần lau máu trên lưỡi kiếm, lại nói ra chuyện vừa nãy một lần.

Nghe được Đường Cách có ý đồ gây rối đối với mình, mày liễu của Lý Tuyết Nhi dựng thẳng lên, hàn khí bức người.

Có điều nàng không dễ tin như vậy, trong lòng có rất nhiều nghi hoặc, tất cả đều theo chiêu kiếm này của Giang Thần mà không có đáp án.

- Ngươi nên nói cho ta biết trước rồi hãy giết.

Lý Tuyết Nhi nói.

Phốc!

Giang Thần đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, vô lực ngã xuống đất, bất đắc dĩ cười nói:

- Nếu không một lát nữa ta sẽ không giết được hắn.

Một kiếm vừa nãy hắn đã rơi vào kết cục gần như giống Lý Tuyết Nhi trước đó, hơn nữa cảnh giới của Mộng Thiến thấp kém, bị Lý Tuyết Nhi dễ dàng giết chết.

Nhưng hắn và Đường Cách lại có thực lực ngang nhau, tình huống lại càng nghiêm trọng hơn.

Có điều, hậu quả so với Lý Tuyết Nhi còn tốt hơn nhiều, coi như không hấp thu nguyên khí chi nguyên thì cảnh giới cũng sẽ không giảm xuống.

Nguyên nhân rất đơn giản, hắn có Thần mạch.

Lý Tuyết Nhi ngẩn ra, nàng đã hiểu rõ, tuy rằng nàng tỉnh lại, nhưng không thể mạnh hơn được bao nhiêu so với Giang Thần.

Đường Cách không chết, đối với hai người đều rất nguy hiểm.

- Trước tiên chúng ta khôi phục thực lực, nếu không sẽ rất nguy hiểm.

Lý Tuyết Nhi nói.

Giang Thần gật gù, gian nan đi tới trên khe nứt, cùng sư tỷ đồng thời cảm nhận nguyên khí chi nguyên.

Lúc này nguyên khí chi nguyên đã rất mỏng manh, có điều Giang Thần có thể vận chuyển công pháp tu luyện ở Vạn thú vực, cũng có thể giúp Lý Tuyết Nhi một hai.

Sau khi kết thúc, Lý Tuyết Nhi nghĩ đến điểm này, nhìn chằm chằm vào Giang Thần không tha, nói:

- Tình huống vừa nãy, nhất định chúng ta sẽ khôi phục càng nhanh hơn so với Đường Cách.

- Đúng, nhưng ta vẫn muốn giết hắn.

Giang Thần nói.

- Tại sao? Ngươi sợ hắn nói ra cái gì sao?

Quanh thân của Lý Tuyết Nhi đã có hàn khí có thể nhìn thấy bằng mắt thường, còn có âm thanh kết băng.

Nàng hôn mê bất tỉnh, bị Giang Thần cởi sạch y phục, mặc dù là vì cứu nàng, thế nhưng khó bảo đảm hắn sẽ không thu chút chỗ tốt ở trong quá trình này.

- Không sai, ta không thể để hắn nói ra chuyện ngày hôm nay.

Giang Thần lại nói.

Đôi mắt hạnh của Lý Tuyết Nhi hơi nheo lại, băng trùy đột nhiên xuất hiện, bồi hồi ở bên người của Giang Thần.

- Sư tỷ hẳn phải biết ta cứu tỷ ra sao chứ? Nếu như chuyện này truyền đi, sẽ làm ảnh hưởng tới danh tiếng của sư tỷ, ta không thể để cho tình huống này xảy ra được.

Giang Thần nói.

- Ta không để ý, hẳn ngươi cũng biết điều mà ta muốn nghe không phải là chuyện này.

Giang Thần bất đắc dĩ thở dài một hơi, nói:

- Vừa nãy tỷ hôn mê bất tỉnh, ta nói cái gì cũng không thể đưa ra bằng chứng được, tỷ chỉ có thể tin tưởng nhân phẩm của ta mà thôi.

- Ta không quen biết ngươi.

Lý Tuyết Nhi lạnh lùng nói.

Chẳng biết vì sao, nghe được câu nói này của Lý Tuyết Nhi, trong lòng Giang Thần đau nhói.
- Vậy ta nói không có, trong lòng tỷ vẫn sẽ có bóng mờ này, sẽ nghĩ tỷ bị ta khinh bạc. Đối với tu hành của tỷ bất lợi, từ từ hình thành tâm ma.

Giang Thần nói.

- Vì lẽ đó?

Lý Tuyết Nhi không hiểu ý tứ trong lời này của hắn.

- Vì lẽ đó nếu như tỷ quan tâm việc này, vậy thì trừ tâm ma đi.

Giang Thần ưỡn ngực, thanh âm không lớn, nhưng mà vô cùng kiên định.

Lý Tuyết Nhi sửng sốt, nhìn gương mặt của Giang Thần, thật lâu không nói gì.

- Ngươi nghĩ ta sẽ không dám làm sao?

Lý Tuyết Nhi hét lớn một tiếng, tất cả băng trùy đột nhiên đâm về phía Giang Thần.

Mũi nhọn của băng trùy sắc bén như lợi kiếm, có thể biến Giang Thần thành con nhím.

Nhưng mà khi còn cách Giang Thần chỉ có một tia thì băng trùy đã dừng lại.

Lý Tuyết Nhi nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Giang Thần, khóe miệng còn có ý cười nhàn nhạt, không lùi bước, không phản kháng, trái lại còn rất bình tĩnh.

Đột nhiên, Lý Tuyết Nhi hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi, bay lên trời, biến mất ở trong tầm mắt của Giang Thần.

- Sư tỷ không nỡ lòng bỏ giết ta.

Giang Thần đại hỉ, nụ cười rất là xán lạn.

Đáng tiếc, đợi tới khi Giang Thần muốn đuổi theo thì Lý Tuyết Nhi đã không còn bóng dáng đâu nữa.

Linh dược đã tìm được, thời gian trong Vạn thú vực còn sót lại nửa tháng.

Nghĩ đến thực lực của sư tỷ, Giang Thần tập trung vào tu luyện.

Hắn đã coi khe nứt nguyên khí kia là nơi đóng quân, săn giết các yêu thú xung quanh.

Sau khi chiến một trận với Đường Cách, thế nhưng thông qua công pháp khôi phục, lại có thịt thú và yêu huyết cho nên đối với bản thân hắn có ích lợi rất lớn.

Sự thực quả thực là như vậy, sau khi Giang Thần săn giết ba con yêu thú tướng cấp, hắn thoa yêu huyết lên khắp toàn thân, lại chế thịt thú thành thuốc, thực lực đã tăng lên không ít.

Đáng tiếc cảnh giới vẫn là sơ kỳ nhập môn như cũ, dù sao đã đạt tới Thần du cảnh, không thể tùy ý đột phá.
Sau khi hoàn thành tất cả những thứ này đã là mấy ngày sau, Giang Thần đang nghĩ xem phải làm thế nào mới có thể đạt tới sơ kỳ viên mãn thì hắn đã nghĩ đến hai hạt giống kia.

Hắn lấy ra hạt giống hoàng kim, ngoại trừ công pháp và võ học ra còn có một lượng lớn linh đan.

Đều là linh đan dùng cho tu luyện.

Cái gọi là linh đan tu luyện chính là lúc tu luyện thông qua một lượng lớn linh đan để nhận được trợ lực.

Còn có một loại linh đan, tuy rằng có lúc cấp bậc giống như linh đan tu luyện vậy, số lượng có thể đếm được cực nhỏ, cũng không thể dùng một lượng lớn.

Loại này là dùng để đột phá bình cảnh.

Được xưng là linh đan đột phá.

Nói thí dụ như Thuần Dương đan mà Giang Thần đã từng luyện chế qua vậy, Thần linh đan của Thiên Đạo môn, còn có Thất Chuyển đan của Phù Không đảo nữa.

Linh đan tu luyện cùng một cấp bậc, nhưng có thể đột phá Thần du cảnh.

Ở bên trong hạt giống hoàng kim có một lượng lớn linh đan tu luyện tam, tứ phẩm.

Có điều, điều khiến cho Giang Thần không nghĩ tới chính là, trong đó có một viên linh đan tứ phẩm đột phá và linh đan đột phá ngũ phẩm.

- Vô cùng bạo tay, thực sự là vô cùng bạo tay đó! Chẳng trách thiên tài tuấn kiệt đều muốn tới đây để tìm hạt giống.

Giang Thần vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, đây đâu chỉ riêng là linh đan, bên trong hạt giống còn có một đống lớn nguyên thạch và vài món linh khí có thể bảo vệ được mình.

Trong đó có một đồ vật hấp dẫn sự chú ý của Giang Thần.

Một quả cầu lửa to bằng nắm tay, rắn chắc.

- Chân hỏa?

Giang Thần kiến thức rộng rãi, lập tức nhận ra được lai lịch của nó.

- Thế lực khắp nơi đã bỏ ra cái vốn lớn đó.

Giang Thần thở dài nói.

Nhất định các thế lực trong là Hỏa vực lấy ra tài nguyên quý giá, tập hợp thành từng viên hạt giống một phân tán ở khắp Vạn thú vực.

Người có được hạt giống, tương đương với lập tức được các thế lực trong Hỏa vực bồi dưỡng.

Cái gọi là chân hỏa, là dùng để lĩnh ngộ ý cảnh võ học.

Ý cảnh võ học là chỉ phong hỏa lôi và các thuộc tính khác trong trong thiên địa.

Nếu muốn nắm giữ được ý cảnh võ học đủ cao, không phải chỉ có ngồi là được, phải có cơ duyên.

Ví dụ như nếu muốn lĩnh ngộ hỏa tâm ý cảnh, chạy đến dưới nước để cảm ngộ, như vậy không thể nghi ngờ là tự tìm đau khổ.

Bên trong thứ này có một đám chân hỏa.

Cũng giống như danh xưng Thần mạch vậy, chân hỏa không phải là chỉ một loại lửa, là chỉ hỏa diễm trong thiên địa khác biệt với phàm hỏa.

Lúc trước Lý Thấm kia đột phá Phong Tâm ý cảnh là bởi vì có được một khối thần cốt, tìm hiểu ra huyền bí ở trong đó.

Người có được chân hỏa cũng giống như vậy, cảm nhận sự thần kỳ của chân hỏa, rất có ích lợi đối với việc lĩnh ngộ hỏa tâm ý cảnh.

Điều đáng tiếc chính là, hiện nay Giang Thần đang muốn tăng cường Phong Tâm ý cảnh và Kim tâm ý cảnh, tăng cường kiếm cương của mình.

- Sư huynh! Mau nhìn, hạt giống hoàng kim, hắn có hạt giống hoàng kim!

Một thanh âm đột ngột vang lên, Giang Thần không ngạc nhiên một chút nào, mấy ngày nay, người bị nguyên khí chi nguyên ở khe nứt hấp dẫn đến có rất nhiều.

Người có thái độ tốt, hắn không ngại cho đối phương hấp thu nguyên khí chi nguyên, còn người có thái độ không tốt, cũng đều chịu giáo huấn.

Có điều lần này, người đến không chỉ muốn nguyên khí chi nguyên, mà là nhìn chằm chằm vào hạt giống hoàng kim của hắn không tha.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau