THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 151 - Chương 155

Chương 151: Gặp Lại Hạ Nhân Long

Nữ tử chậm chạp không có động tác, bỗng nhiên nói:

- Vị sư huynh này, ngươi thấy như vậy được không.

Nói đoạn nàng đứng dậy, không chờ Giang Thần nói chuyện thì đã cởi đồ bảo hộ trên người xuống, lại cởi sạch từng kiện y phục.

Rất nhanh, một cỗ thân thể trắng như tuyết hiện lên ở bên trong rừng rậm, da như mỡ đông, thân thể mê người.

Nàng kiều mị cười một tiếng, bước chân xinh đẹp đi về phía Giang Thần.

Một mùi thơm làm cho lỗ chân lông của người ta thư giãn kéo tớ trước mặt, Giang Thần chỉ cảm thấy thú huyết sôi trào, hít thở trở nên ồ ồ, hận không thể lập tức ôm nàng vào trong ngực.

- Sư huynh.

Thanh âm của nàng nhu tình như nước, như ma âm.

Phong mang kiếm khách của Giang Thần từ từ biến mất, ánh mắt trở nên mê ly.

Thấy thế, nữ tử nở nụ cười, ở trên lưng bóng loáng như ngọc của nàng lại có một thanh chủy thủ dán vào da thịt.

Khi chỉ còn cách Giang Thần ba bước, tay phải của nàng lơ đãng giơ lên, chủy thủ theo rìa ngoài cánh tay xẹt ra.

Tay của nữ tử này chộp một cái, chủy thủ đột nhiên xẹt về phía cổ của Giang Thần.

Ở khoảng cách gần như thế, Giang Thần đang hoảng hốt, nữ tử này tự tin một kích này có thể tất sát.

Keng!

Không nghĩ tới, Xích tiêu kiếm của Giang Thần không hề có điềm báo trước xoay một vòng ở trước ngực, rất chuẩn xác đánh rơi chủy thủ.

- Thấy ngươi có mấy phần tư sắc, chơi đùa với ngươi một chút mà thôi. Ngươi thật sự cho rằng mê hồn thuật cấp thấp như vậy có tác dụng với ta sao?

Giang Thần cười khẩy nói.

-...

Nữ tử không nói hai lời, y phục cũng không thèm mặc, lập tức xoay người chạy đi.

Giang Thần nhẹ nhàng lắc đầu, đá chủy thủ lên không trung, lại dùng Xích tiêu kiếm đánh bay, chủy thủ chém sắt như chém bùn giống như mũi tên nhọn bắn trúng vào lưng của nữ tử, đúng vị trí trái tim.

Nữ tử kia kêu thảm một tiếng, ngã vào trong bụi cây bên cạnh.

- Tự làm bậy.

Giang Thần thu kiếm vào vỏ, hắn đã cho hai người này cơ hội, nhưng bọn họ không biết quý trọng.

Lúc này, bốn cái thần huyệt phân biệt ở ngực và chếch ngực của hắn, giống như bốn đám lửa, đang thủ thế chờ đợi.

Chuyện này cũng có ý nghĩa là tốc độ phi hành của hắn sẽ nhanh hơn, đương nhiên, tiêu hao cũng sẽ tăng lên theo.

Ngoài ra hắn đã có thể tu luyện hai thức sau của Trường hồng kiếm pháp.

Sau khi nắm giữ kiếm ý hoàn chỉnh, trở thành truyền nhân kiếm đạo, kỳ thực hắn cũng đã có thể thi triển kiếm chiêu phía sau.

Nhưng hai thức cuối cùng lại là tinh túy của môn kiếm pháp này, uy lực không tầm thường, không chỉ có yêu cầu trình độ cao thấp của kiếm pháp đối với bản thân mà còn cần thần nguyên đủ hùng hậu.

Hai thức kiếm chiêu này chia ra làm Xích Cầu xuất lung và Trường Hồng lạc nhật.

Một khi nắm giữ nó, phối hợp với kiếm cương, cùng với Bất hủ kiếm đạo thì sẽ làm tăng thực lực của bản thân trên diện rộng.

Nói đến kiếm cương, Giang Thần cũng có chút nhung nhớ.

Kiếm cương là thứ do tu luyện công pháp huyền bí mà có được, vì kiếm mà sinh.

Công pháp huyền bí và công pháp tu luyện có chỗ tương tự, chính là sau khi nắm giữ nó sẽ trở thành một kỹ năng của bản thân.

Kỹ năng này không có cách nào tăng lên từ công pháp bản thân được.
Ví dụ như công pháp tu luyện, tốc độ thu nạp linh khí thiên địa không thay đổi, nếu muốn nhanh hơn thì phải thông qua bên ngoài để thay đổi.

Công pháp huyền bí, như loại kiếm cương này lại cần ý cảnh võ học để tăng lên.

Trước đó Giang Thần tu luyện Thái cực hoàn, Loa toàn thức vận chuyển lực lượng công pháp của bản thân, nếu như Phong Tâm ý cảnh của bản thân có trình độ hơn người, như vậy lực lượng hiệu suất và lực phá hoại của Loa toàn thức cũng càng mạnh hơn.

Như Giang Thần muốn tăng cường kiếm cương, nhưng mà lại muốn nắm giữ Phong Tâm ý cảnh và Kim tâm ý cảnh.

Bởi vì, kiếm cương là lực lượng so với Loa toàn thức còn lợi hại hơn và cao thâm hơn, cho nên nó cần hai loại ý cảnh.

Kiếm pháp của Giang Thần hơn người, lại nắm giữ Thái cực hoàn, cho nên đã đặt xuống cơ sở cho Phong Tâm ý cảnh, chỉ là hắn còn chưa đi tổng kết và ngưng tụ mà thôi.

Nghiên cứu ra nguyên nhân, vẫn là thời gian của hắn không đủ.

Tay phải của Giang Thần có thiên phú rất cao đối với đao pháp, nhưng cũng không có thời gian để luyện một môn đao pháp.

Nói đến tay phải, Giang Thần nghĩ đến Nhật nguyệt kiếm của Mặc Ly, hỏa diễm và Kim tâm ý cảnh đã cho hắn gợi ý, để hắn nghĩ tới một môn công pháp huyền bí thích hợp với bản thân.

- Có điều muốn tu luyện nó thì nhất định phải có sáu cái thần huyệt, phải tu luyện cảnh giới tới sơ kỳ viên mãn.

Nghĩ tới những chuyện này, Giang Thần mới phát hiện ra mình còn có nhiều thứ phải hoàn thiện như vậy.

Chồng chất đến hiện tại, đã không thể chần chờ được nữa.

Giang Thần dự định trước tiên học hai thức kiếm chiêu kia, sau đó lại ngưng tụ ra Phong Tâm ý cảnh.

Quá trình này hắn bỏ ra thời gian mấy ngày, hoàn thành ở gần khe nứt, mãi đến khi hút sạch tinh hoa nguyên khí thì lúc này hắn mới tiếp tục đi tới chỗ cần đến.

Lần này, Giang Thần trực tiếp bay qua đó.

Giang Thần vẽ khu vực có linh dược thành một vòng tròn, mà vòng tròn trên địa đồ không phải là rất lớn.

Nhưng mà thân ở trong đó thì hắn mới phát hiện ra khu vực này có 200 dặm, hơn nữa còn là bán kính.

Muốn tìm một gốc linh dược, cũng không dễ dàng.

Cũng may Giang Thần biết rõ đặc thù của linh dược, có thể tra xét và bài trừ rất nhanh, hơn nữa có thể bay, dự tính có thể hoàn thành lục soát kiểm tra trong vòng một ngày.

Giang Thần có thể chấp nhận được thời gian như vậy. Hắn bay qua trên không một vùng rừng rậm, thần thức bao trùm mỗi một góc.

Sau mấy canh giờ, Giang Thần không thu hoạch được gì, chỉ là lại đếm được rất rõ ở phía dưới có bao nhiêu yêu thú.

- Không thể thư giãn, nếu như thật sự có linh dược, như vậy nhất định ở gần đó sẽ có sinh linh đáng sợ thủ hộ, hi vọng sinh linh kia không biết bay.

- Ồ?

Giang Thần đang nghĩ ngợi thì chợt phát hiện ra trong rừng rậm phía dưới có một vệt sáng xẹt qua, khiến cho hắn hiếu kỳ.

Hắn lập tức đi theo sau, phát hiện ra tia sáng dài nửa thước là một vật thể hình bầu dục, nhìn qua... Như là một hạt giống!

- Làm sao lại là nó chứ?

Giang Thần biết chuyện hạt giống, mặc dù nói Thiên Đạo môn không có kỳ vọng đối với hắn, thế nhưng ít nhiều cũng làm cho người ta cảm thấy mất mát.

Thế nhưng nếu đứng ở góc độ của Thiên Đạo môn, bên trong đệ tử mười vị trí đầu của Thiên tử bảng, có thể tùy tiện tìm được người càng thích hợp hơn so với hắn.

Dù sao, tỷ thí sẽ diễn ra vào nửa năm sau. Mà trong khoảng thời gian này Giang Thần rất khó có thể tăng cảnh giới lên tới mức độ cao nhất.

Có điều, hiểu thì hiểu, thế nhưng nếu có cơ hội lấy được hạt giống, Giang Thần sẽ không bỏ qua.

Chỉ là một hạt giống đã có thể bay lượn lung tung như vậy, quả thực khiến cho người ta không rõ.

Chợt, hắn lại phát hiện ra có hai đạo khí tức đuổi theo hạt giống này, hắn lập tức hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì.

Muốn đạt được hạt giống, nhất định phải xông qua cửa ải khó khăn, hẳn hai người này đã làm được, hiện tại đến thu hoạch thành quả.

Trong lòng Giang Thần ngứa ngáy khó nhịn, chuyện cướp đồ của người khác, hắn không làm được.

- Ồ?

Nhưng khi Giang Thần phát hiện ra hai người kia là ai, miệng hắn nở một nụ cười rất thú vị.

Là Hạ Nhân Long và đệ đệ muốn nhìn người khác tắm rửa của hắn.

Bọn họ lại xuất hiện ở đây!

Đã như vậy, Giang Thần không cần phải khách khí, từ trên không trung rơi xuống, nắm hạt giống kia vào trong tay.

- Muốn chết!

Hạ Nhân Long nhìn thấy có người dám cướp đồ vật của mình, hắn giận dữ, lại nhìn thấy rõ tướng mạo của Giang Thần, hắn rất là kinh ngạc.

- Là ngươi?

Hạ Nhân Long bất ngờ vì lại nhìn thấy Giang Thần ở chỗ này, nghi hoặc một lúc, hắn cười gằn nói:

- Sư tỷ ngươi bản thân khó bảo toàn, không có thời gian bảo vệ ngươi, ngươi tới đây để tìm cái chết hay sao?

- Bản thân khó bảo toàn? Đã xảy ra chuyện gì!

Sắc mặt của Giang Thần hơi thay đổi, suy đoán thật giả của lời này.

- Ca ca, giết hắn! Giết tên khốn kiếp này!

Lúc này, tên đệ đệ của Hạ Nhân Long kích động kêu lên.

Hắn bị Giang Thần vạch trần, đã nhận hết khinh thường, nữ tử trong đội ngũ cũng không để ý tới hắn.

Hiện tại nhìn thấy Giang Thần, hắn hận không thể lập tức giết chết đối phương!

Chương 152: Trường Hồng Lạc Nhật

- Ngươi mới vừa nói sư tỷ của ta bản thân khó bảo toàn sao?

Giang Thần không coi tên đệ đệ Tụ nguyên cảnh kia của đối phương vào trong mắt mà nhìn chằm chằm Hạ Nhân Long không tha.

- Không sai, muốn biết thì giao hạt giống ra đây.

Hạ Nhân Long nói.

Giang Thần suy tư một lúc, khóe miệng nở một nụ cười, người được nhấc lên khỏi mặt đất, nói:

- Ngươi sợ ta bay đi, cho nên mới nói lời này muốn để giữ ta lại.

Nghe vậy, con mắt của Hạ Nhân Long híp thành một khe hẹp, trong lòng đang tính toán khoảng cách của hai người.

Đúng là đệ đệ hắn sợ Giang Thần chạy đi, không có cách nào báo thù cho nên hắn mới nói:

- Chúng ta vốn đi cùng sư tỷ ngươi, không muốn biết tại sao chúng ta lại tách ra sao? Không muốn biết vì sao hạt giống lại bay tới nơi này sao?

Giang Thần biết bay, điểm ấy đối với kẻ thù của hắn mà nói, là chuyện rất là đáng ghét.

Đặc biệt là ở Vạn thú vực, dưới tình huống không mang theo linh khí phi hành.

Nếu như hiện tại Giang Thần phủi mông rời đi, hai huynh đệ không có bất kỳ biện pháp nào làm gì được hắn.

- Được thôi.

Giang Thần một lần nữa rơi xuống trên mặt đất, nói với bọn họ:

- Mặc kệ là thật hay là giả, ta không định buông tha cho các ngươi, vì lẽ đó các ngươi cũng đừng khắc chế làm gì, dường như rất sợ ta chạy đi vậy.

- Ồ? Ý của ngươi là muốn đánh với ta một trận sao?

Hạ Nhân Long vừa nói, một mặt tiến lên, rút ngắn khoảng cách giữa hai người.

- Trước đó ngươi ra tay thì đã muốn lấy tính mạng của ta, món nợ này ta còn chưa tính toán với ngươi.

Giang Thần nói.

- Ha ha ha ha, nếu như ngươi có bản lĩnh thì cứ tính sổ, tại sao ngày đó ngươi lại muốn đi cơ chứ? Trốn ở sau cái mông sư tỷ ngươi hay sao?

Khi chỉ còn cách Giang Thần chừng mười bước, trên mặt của Hạ Nhân Long dần lộ ra hung quang, lớn tiếng trào phúng hắn.

- Nói thật, dường như ngày đó ngươi cũng như vậy, bị hai nữ nhân ép tới gắt gao.

Giang Thần không phẫn nộ, ngược lại còn châm chọc một câu.

Gương mặt của Hạ Nhân Long tức thì âm trầm, ở trong đội ngũ, có Lý Tuyết Nhi và Di Ninh ở đó, quả thực không có chuyện gì của hắn.

- Thậm chí, ngươi nhìn thấy Mộng Thiến kia gào khóc, sợ sệt đệ đệ mình bị móc hai mắt ra cho nên muốn giết ta diệt khẩu, có thể thấy được ngươi kiêng kỵ Di Ninh kia bao nhiêu.

Giang Thần lại nói.

Hạ Nhân Long cắn răng, bởi vì Giang Thần không nói sai.

Di Ninh và Mộng Thiến kia, là người mà hắn không dám đắc tội.

Thế nhưng khi Giang Thần đối mặt với Di Ninh lại biểu hiện ra vẻ một bước cũng không nhường.

Vì lẽ đó hiện tại, Giang Thần mới có niềm tin trào phúng hắn.

- Ha ha ha ha.

Hạ Nhân Long giận dữ mà cười, hơn nữa tiếng cười phát ra từ tận sâu trong lòng, hắn giang hai tay ra, cười gằn nói:

- Cho nên làm sao? Ngày đó ngươi uy phong như vậy chỉ là dựa dẫm vào Lý Tuyết Nhi, mà hôm nay, ngươi sẽ chết ở trên tay ta!

Dường như cảm thấy nói như vậy còn chưa đủ, hắn lại nói:

- Dựa vào khoảng cách của chúng ta hiện tại, coi như ngươi bay thì ta cũng có thể đánh trúng ngươi.

Giang Thần nhún vai một cái, bình tĩnh nói:

- Vậy thì đến đây đi.

- Hừ.
Đầu tiên Hạ Nhân Long dùng thần thức tra xét xung quanh, sau khi xác định chỉ có Giang Thần, nụ cười trên mặt hắn càng ngày càng đậm, sát ý cũng càng ngày càng mãnh liệt.

Hắn không thể chờ đợi được nữa mà muốn đánh bại Giang Thần, xé rách ngụy trang của đối phương, nhìn dáng vẻ khi sợ sệt của đối phương.

- Hoặc dược tại uyên!

Hắn tuyên bố chỉ cần một chưởng, coi như Giang Thần bay lên đến không trung thì cũng chạy trời không khỏi nắng quả thực cũng có chút thực học.

Hai tay trái phải giao với đỉnh đầu, người như báo săn nhảy đến giữa không trung, thần nguyên cuồng bạo đã hình thành mấy cỗ khí thế ở quanh thân.

Gầm lên một tiếng, người rơi xuống mặt đất, cách Giang Thần chỉ có ba bước.

Một tay đưa tới phía sau, một cánh tay khác quay một vòng rồi đánh về Giang Thần.

Chưởng lực màu vàng óng như ngọn lửa lưu chuyển ở trên cánh tay của hắn.

Một chưởng này, vừa nhanh lại vừa mạnh.

Nếu như Giang Thần thật sự bay lên thì cho dù có lên trên không trung thì cũng trúng chưởng.

- Chưởng pháp bình thường, võ học bình thường, ngoại trừ cảnh giới cao một chút ra thì lấy cái gì để so với ta chứ?

Mặt của Giang Thần không biến sắc, trong nháy mắt Xích tiêu kiếm đã ra khỏi vỏ.

- Trường hồng kiếm pháp: Hỏa vân mãn thiên!

Hắn không dùng tới toàn lực, chỉ dùng một thức kiếm chiêu phổ thông đã đủ để ứng phó đối phương.

- Đừng có xem thường người khác!

Hạ Nhân Long hét lớn một tiếng, trong ống tay áo lại có kim quang xuất hiện, từng cái từng cái kim hoàn xuất hiện ở trên cánh tay.

Một cánh tay ở phía sau cũng lập tức đánh ra.

Hai tay hợp nhất, kim hoàn chói mắt, hai tay phun ra chưởng kình giống như sóng dữ.

Ở dưới chưởng kình đáng sợ này, tất cả mọi thứ xung quanh Giang Thần đều bị đánh thành mảnh vỡ.

Nhưng mà, Giang Thần vẫn cầm kiếm mà đứng, chưởng lực chạm tới kiếm pháp của hắn giống như bị phân cách, xẹt qua bên người hắn.

- Làm sao lại như vậy được?

Hạ Nhân Long và đệ đệ của hắn hoàn toàn biến sắc.
Mũi kiếm phải sắc bén bao nhiêu thì mới có thể chém đôi chưởng lực của người khác chứ?

Chỉ nhìn cây cối xung quanh thì đã biết một chưởng này khủng bố ra sao.

Nhìn kỹ lại, lưỡi kiếm Xích tiêu kiếm của Giang Thần được một tầng ánh sáng màu tím gia trì, đây là kiếm cương.

Mà ở biên giới kiếm cương còn có tiếng sưu sưu, là tật phong đang cắt không khí.

- Truyền nhân kiếm đạo, hắn là truyền nhân kiếm đạo!

Đệ đệ của Hạ Nhân Long là một tên rác rưởi, nhìn thấy một kích toàn lực của ca ca mình không chịu được như thế, hắn lập tức xoay người chạy trốn.

- Ngu ngốc!

Trong lòng Hạ Nhân Long mắng to, một kích của hắn không đánh bại được Giang Thần này, như vậy thì sao chứ?

Tốt xấu gì hắn cũng là trung kỳ nhập môn, Giang Thần chống lại một chưởng của hắn cũng không có nghĩa là có thể dễ dàng chém giết được mình.

- Giao thủ với ta mà ngươi cũng dám phân thần sao?

Bỗng nhiên, thanh âm lạnh như băng của Giang Thần rơi vào trong lỗ tai của hắn, theo sát mà đến chính là phong mang khiến cho người ta nghẹt thở.

- Trường hồng kiếm pháp, nhất kiếm tam thức!

Cảm giác nguy hiểm mãnh liệt suýt chút nữa đã khiến cho Hạ Nhân Long kêu thành tiếng, dùng tay để bảo vệ chỗ yếu trên cơ thể.

Ánh kiếm hình tam giác trí mạng cắt tới, vốn Hạ Nhân Long sẽ bị trọng thương, kết quả có hai kiếm bị kim hoàn trên cánh tay hắn ngăn cản.

Một kiếm khác để lại một vết thương ở gò má trái của hắn, máu tươi chảy ròng.

- Không thể nào! Lúc này mới mấy ngày chứ, làm sao ngươi lại đánh bại được ta? Thần huyệt, thần huyệt của ngươi lại nhiều thêm hai cái? Làm thế nào vậy?

Thần du cảnh đều biết muốn ngưng tụ thần huyệt có bao nhiêu khó khăn. Thế nhưng trong mấy ngày ngắn ngủi Giang Thần này đã ngưng tụ ra hai cái!

Nếu không, dù cho kiếm pháp của Giang Thần lợi hại đến đâu thì cũng không thể đánh trung kỳ nhập môn như hắn thành như vậy.

- Một kẻ đã chết thì không cần biết quá nhiều.

Giang Thần thấy hai kiếm không giết chết tên này, hắn biết cảnh giới của mình vẫn quá thấp, cho nên không thể giữ lại mà phải nhanh chóng dốc toàn lực giết chết đối phương.

- Như vậy thì ngươi thử xem kiếm chiêu mới của ta đi.

- Trường hồng kiếm pháp: Trường Hồng lạc nhật!

Giang Thần sử dụng một trong hai thức kiếm chiêu mà hắn mới nắm giữ, người ở dưới tình huống không sử dụng cánh bay lên trời, giơ Xích tiêu kiếm lên cao, phát ra ánh sáng giống như ánh kiếm.

Đợi đến độ cao nhất định thì ánh kiếm cũng đã đạt đến đỉnh cao.

Hạ Nhân Long ngẩng đầu nhìn lại, chỉ cảm thấy mặt trời trên trời đều bị thanh kiếm trong tay của Giang Thần che lại.

Kiếm uy có thể khai sơn liệt địa đang không ngừng tỏa ra, nếu như linh hồn có thực chất thì tuyệt đối linh hồn của Hạ Nhân Long sẽ đang phát run.

- Kiếp sau nên thông minh hơn một chút!

Âm thanh của Giang Thần ở bên trong ánh kiếm chói mắt truyền đến, sau đó, kiếm chiêu này chém xuống bên dưới.

- Không!

Hạ Nhân Long cảm giác tuyệt vọng, hắn cũng không biết nên làm gì để chống lại chiêu kiếm này, cho nên chỉ có thể dùng hai tay bảo vệ đầu theo bản năng mà thôi.

Nhưng mà lần này, ngay khi mũi kiếm tới gần thì kim hoàn trên cánh tay hắn đã vỡ tan.

Sau một khắc, người bị đánh bay ra ngoài, trên ngực có một cái lỗ thủng to.

Ngay cả vẻ mặt không cam lòng cũng không kịp hiện lên thì đã tuyệt khí bỏ mình.

- Con bà nó, dường như uy lực của chiêu kiếm này hơi lớn đó.

Chính bản thân Giang Thần cũng không nghĩ tới uy lực của nó sẽ như vậy.

Chương 153: Ma Đằng Khát Máu

Hạ Hổ không ngừng chạy, không dám dừng lại.

Hắn cũng không biết tại sao lại không tin ca ca mình như vậy, hắn chỉ biết là ở thời khắc Giang Thần rút kiếm, có vật gì đó lay động tâm linh của hắn, phá vỡ niềm tin của hắn.

Bởi hoảng hốt cho nên không chọn đường, hắn bị một cái rễ cây lộ rõ ở trên mặt đất làm cho vấp ngã, ngã lăn lông lốc.

Hạ Hổ không để ý tới đau đớn, dựa vào đại thụ rồi ngồi xuống nghỉ ngơi.

- Hẳn là sẽ không đuổi theo đâu.

Hắn nhìn về phía mà mình chạy tới phương hướng, lúc này, kết quả tốt nhất là ca ca của hắn tới đây.

Như vậy, cho dù sẽ bị khiển trách một trận, thế nhưng có khả năng vẫn giữ được tính mạng.

- Chạy đủ chưa?

Không như mong muốn, thanh âm lạnh như băng ở giữa không trung truyền đến, Hạ Hổ ngẩng đầu nhìn lên thì đã nhìn thấy Giang Thần đáp xuống mặt đất, cách hắn có mấy bước.

Sắc mặt của Hạ Hổ tái nhợt, biết Giang Thần đuổi theo, như vậy ca ca của hắn quá nửa đã lành ít dữ nhiều rồi.

Hắn không phẫn nộ hoặc là oán hận, trái lại là sợ hãi rất sâu.

- Nói đi.

Hạ Hổ sững sờ, hắn lập tức biết ý của Giang Thần là chỉ Lý Tuyết Nhi, hắn đánh bạo hỏi:

- Ta nói cho ngươi biết, ngươi sẽ không giết ta sao?

- Ngươi không đáng để ta giết.

Giang Thần nói.

Từ tận trong lòng hắn đã xem thường người này, giết hắn là sỉ nhục đối với Xích tiêu kiếm.

Hạ Hổ cảm nhận được sự xem thường của Giang Thần, không chỉ không có tức giận, trái lại bởi vậy mà còn vui mừng, cho nên hắn lập tức nói ra những chuyện mà hắn biết.

Hóa ra, thế lực khắp nơi đặt hạt giống ở trong nơi nguy hiểm của Vạn thú vực, thậm chí còn đánh hạt giống vào trong cơ thể yêu thú lợi hại.

Đội ngũ của Lý Tuyết Nhi đi săn giết một con yêu thú quỷ cấp, hợp lực giết chết nó.

Trong cơ thể yêu thú quỷ cấp này có vài hạt giống, ở trong cơ thể yêu thú đã chết bay ra ngoài.

Giữa lúc người của đội ngũ định bắt lại hạt giống thì mặt đất nơi mọi người đang đứng đột nhiên có vô số dây leo xuất hiện.

Lúc đó mọi người không kịp phản ứng, Hạ Nhân Long và Hạ Hổ đuổi theo hạt giống chạy ra khỏi khu vực này, đợi tới khi bọn họ quay đầu nhìn lại mới phát hiện ra chuyện rất nghiêm trọng.

Số lượng dây leo đã đạt đến trình độ kinh người, đan xen ngang dọc, đường lui hoàn toàn bị phá hỏng, ngay cả trên đỉnh đầu của những người còn ở bên trong cũng bị dây leo bện thành một cái lưới lớn.

Hai huynh đệ vui mừng vì mình chạy trốn nhanh, cũng không về cứu viện mà tiếp tục đuổi theo hạt giống, mãi đến khi gặp phải Giang Thần mới thôi.

- Hai huynh đệ ngươi thực sự là chết không hết tội, cút đi cho ta!

Giang Thần quát lên.

- Đa tạ, đa tạ.

Hạ Hổ thấy Giang Thần không giết mình thật, lệ rơi đầy mặt, quỳ trên mặt đất dập đầu.

Chờ tới lúc hắn ngẩng đầu lên thì Giang Thần đã bay về phía khu vực mà hắn nói.

- Thị Huyết ma đằng?

Giang Thần chậm rãi nói, khi hắn đến hắn đã sớm tìm hiểu về hoàn cảnh địa lý và khí hậu, còn có các loại ghi chép có quan hệ tới Vạn thú vực.

Lại thêm Thiên Cơ các đã nói Vạn thú vực sẽ có linh dược mà hắn muốn, cho nên hắn mới suy đoán ra nơi này chỉ có thể tồn tại hai loại linh dược như Huyết Long mộc và Tinh Thần thảo.

Mỗi một loại linh dược đều sẽ có sinh linh mạnh mẽ bảo vệ.

Những sinh linh này có vô số khả năng, nhưng bởi vì dược tính cho nên sinh linh bảo vệ cũng sẽ có tính chung.

Ví dụ như Tinh Thần thảo, sinh linh ở gần đều là thú loại thường hoạt động về đêm.

Ở gần Huyết Long mộc sẽ là thực vật.

Thị Huyết ma đằng, chính là một loại trong đó.

Thị Huyết ma đằng rất là khủng bố, có sức sống rất mạnh, khó có thể giết chết, đồng thời nước lửa bất xâm, mềm mại giống như rắn, so với sắt thép còn cứng hơn.

Người bị dây leo cuốn lấy, thân thể sẽ bị hút sạch.Có điều, trí tuệ của Thị Huyết ma đằng không đủ, tuy rằng có linh tính, nhưng mà không có năng lực suy nghĩ.

Khi đến đó, Giang Thần có thể căn cứ tình hình hiện tại mà chuẩn bị các loại phương án giải quyết, bao gồm cả Thị Huyết ma đằng.

Điểm đáng nhắc tới chính là, bên trong tất cả tình huống mà hắn từng nghĩ tới, Thị Huyết ma đằng là thứ dễ giải quyết nhất.

Chính vì như thế, Giang Thần mới dũng cảm đi cứu người.

Đi tới nơi mà Hạ Hổ nói, Giang Thần phát hiện ra tình huống so với trong tưởng tượng còn nghiêm trọng hơn, trên đất trống bị ma đằng chiếm cứ, giống như có một tòa pháo đài màu xanh được dựng lên vậy.

Người Giang Thần ở trên không trung, thông qua khe hở có thể nhìn thấy được rất nhiều người đang bị ma đằng cuốn lấy.

Rất nhanh hắn đã nhìn thấy Lý Tuyết Nhi, nàng vẫn đang chiến đấu cùng ma đằng, thế nhưng lại đang hoàn toàn bị áp chế, ma đằng cách nàng càng ngày càng gần.

- Sư tỷ, không nên phản kháng! Những dây leo này không giết chết được đâu. Tỷ tạo thành công kích đối với chúng nó thì sẽ làm tăng sức sống của chúng nó, đợi sau khi ma đằng biến thành màu đỏ như màu máu, như vậy sẽ xong đời!

Giang Thần lớn tiếng kêu lên.

Lý Tuyết Nhi sững sờ, nhìn về phía Giang Thần đang ở trên không trung, do dự không quyết định.

- Đừng chống cự, để ta tới cứu tỷ.

Giang Thần nói.

- Không nên hạ xuống, rất nguy hiểm.

Lý Tuyết Nhi nói.

- Không sao.

Giang Thần lấy ra một khối tinh thạch trong suốt, truyền thần nguyên vào trong đó, tỏa ra kim quang chói mắt.

Ma đằng chạm tới kim quang thì tự động héo rút lại, nhường ra một con đường cho Giang Thần.

Đây là Nhật Diệu thạch, khắc tinh của ma đằng.

Lúc này, trên người Lý Tuyết Nhi đã có vài cái ma đằng, bó lên trên người và đôi chân thon thả của nàng, bó rất chặt.

Lý Tuyết Nhi theo bản năng đưa tay đi cắt, kết quả tay cũng bị ma đằng cuốn lấy, cũng kéo hai tay lôi lên.

Giang Thần rất là lo lắng, lập tức đưa Nhật Diệu thạch tới.

Thế nhưng ma đằng nắm lấy Lý Tuyết Nhi lại không hề bị lay động, chỉ có ma đằng ở gần mới bị Nhật Diệu thạch bức lui.

- Nếu bị ma đằng quấn lấy, nó sẽ lợi dụng năng lượng trong thân thể tỷ để chống lại Nhật Diệu thạch.Giang Thần nghĩ đến ghi chép bên trong sách, hắn duỗi tay nắm lấy ma đằng trên người Lý Tuyết Nhi, muốn xé rách, thế nhưng đúng như hắn biết vậy, cực kỳ cứng cỏi, làm cho hắn tay trắng trở về.

- Vô dụng, Huyền băng kiếm của ta cũng không có cách nào làm được.

Lý Tuyết Nhi cảm nhận chỉ phong của Giang Thần sát da thịt, hai tay mình lại bị trói, nàng cảm thấy rất không an toàn.

- Sư tỷ, đây là Nhật Diệu thạch, ngươi cầm lấy nó, truyền thần nguyên vào, như vậy dây leo sẽ không đả thương được ngươi.

- Như vậy ngươi phải làm sao bây giờ?

Lý Tuyết Nhi không lấy đi mà hỏi ngược lại một câu.

- Không sao, ta còn có một đống lớn, hàng giá rẻ mà thôi.

Giang Thần vừa nói, một mặt cầm Nhật Diệu thạch trong tay giao cho Lý Tuyết Nhi.

- Không được, thần nguyên của ta đã bị hút sạch.

Nhật Diệu thạch ở trong tay Lý Tuyết Nhi, nhưng không có cách nào khiến cho nó phát ra ánh sáng được.

- Linh đan.

Giang Thần lấy ra một lượng lớn Hoàn linh đan, đưa đến bên miệng của Lý Tuyết Nhi.

Lý Tuyết Nhi chần chờ một lúc, vẫn mở miệng, nuốt Hoàn linh đan vào.

- Hiệu quả của linh đan theo không kịp ma đằng.

Lý Tuyết Nhi lắc đầu một cái.

- Dù sao cũng là Thị Huyết ma đằng đó.

Giang Thần cảm thán một tiếng, lại nói:

- Không có chuyện gì, sư tỷ, ngươi nắm lấy tay của ta, thu nạp linh khí thiên địa.

- Cũng không được, nơi này là Vạn thú vực.

Lý Tuyết Nhi nói.

- Sao lại có nhiều cái không được như vậy chứ? Nghe ta, thời gian không còn nhiều nữa đâu!

Giang Thần vô cùng nóng nảy, Lý Tuyết Nhi đã biểu hiện ra vẻ tiêu cực, điều này làm cho trong lòng hắn tức giận.

Thế nhưng chuyện này thực sự không trách được Lý Tuyết Nhi, tâm tính của nàng như vậy, trước mặt sinh tử mà nàng vẫn có thể thản nhiên đối mặt.

Bị Giang Thần răn dạy như vậy, nàng có chút choáng váng, cũng không biết làm sao mà lại nắm chặt lấy tay của Giang Thần.

Chờ đến lúc nàng phát hiện ra thật sự có thể thông qua Giang Thần để thu nạp năng lượng trong thiên địa, nàng cũng không lãng phí thời gian nữa mà lập tức hấp thu.

Cũng không lâu sau, nàng đã thuận lợi nhen nhóm Nhật Diệu thạch lên.

Lúc đó, ma đằng trên người nàng nhanh chóng khô héo, rất nhanh nàng đã khôi phục lại tự do.

- Chúng ta đi.

Lý Tuyết Nhi biết bay, lúc này mới bớt đi phiền phức của Giang Thần.

- Cứu lấy chúng ta, cứu lấy chúng ta.

Những người khác sắp bị ma đằng hút sạch, nhìn thấy Giang Thần có bản lĩnh lớn như vậy, cả đám mừng rỡ không thôi, vội vã cầu cứu.

- Ha ha, đệ tử Thiên Đạo môn đê tiện vô liêm sỉ hạ lưu như ta không cứu được các ngươi.

Giang Thần còn nhớ trước đó bọn họ nhục mạ mình ra sao, đặc biệt là Di Ninh kia cũng ở trong đó.

- Chúng ta sai rồi, chúng ta không biết đó là hiểu lầm nha.

- Đệ tử Thiên Đạo môn, ngươi hãy từ bi cứu chúng ta đi.

- Cứu ta, ta tất có thâm tạ!

Chương 154: Huyết Long Mộc

- Giang Thần.

Lý Tuyết Nhi gọi hắn một tiếng, ý tứ rất rõ ràng, cứu người.

- Được thôi.

Nếu chỉ vẻn vẹn bởi vì nhục mạ vài câu mà thấy chết không cứu, như vậy sẽ không còn gì để nói, lời nói mới rồi của Giang Thần cũng chỉ là trút cơn giận, giáo huấn bọn họ một chút mà thôi.

Có điều, khi hắn nhìn về phía Di Ninh, hắn kiên quyết nói:

- Hai người bọn họ, ta sẽ không cứu.

- Hai người bọn họ sao?

Lý Tuyết Nhi không hiểu hắn tại sao hắn lại gom cả Mộng Thiến vào.

Di Ninh kia nghe lời nàng răm rắp, không được nàng cho phép mà dám tới móc mắt của ta sao? Mãi đến khi sư tỷ hỗ trợ nói chuyện thì mới đứng ra, ha ha.

Câu nói phía sau Giang Thần còn chưa nói hết, mà chỉ cười lạnh một tiếng.

Di Ninh và Mộng Thiến không nói lời nào, vẫn còn đang tự giãy dụa.

Chợt, Giang Thần cứu những người khác ra, lại để bọn họ cầm Nhật Diệu thạch rời đi.

Có mấy người đã suy yếu đến mức không nhúc nhích được, chỉ còn da bọc xương, sắc mặt cực kỳ tái nhợt.

Chờ đến lúc này, Mộng Thiến bỗng nhiên nói:

- Đệ tử Thiên Đạo môn thấy chết mà không cứu, không sợ bị chỉ trích sao?

- Vừa nãy ngươi không nói lời nào, mãi đến khi ta cứu được những người khác, xác định chuyện này sẽ được bọn họ truyền miệng đi, muốn thông qua chuyện như vậy để uy hiếp ta sao?

Giang Thần nói.

- Thiên Cơ các sẽ không giảng hoà đâu!

Di Ninh trừng mắt nhìn hắn, không thích vẻ đắc ý hiện tại của hắn.

- Thiên Cơ các?

Giang Thần sửng sốt một chút, hắn cũng không kiêng kỵ thế lực này, mà là tin tức linh dược của hắn chính là thông qua Thiên Cơ các mà có được.

Đương nhiên, là hắn bỏ ra giá cao để mua được tin tức, sẽ không vì đó mà cứu người.

- Ngươi nhìn thân thể của ta, tại sao lại có thành kiến lớn như vậy với ta chứ?

Thanh âm của Mộng Thiến mang theo vẻ oan ức, biểu hiện lại giả vờ quật cường, bên trong ánh mắt nghi hoặc mang theo vẻ không cam lòng.

Lời này Giang Thần cũng không biết phải nói tiếp ra sao.

- Giang Thần.

Lý Tuyết Nhi lại kêu lên.

Lần này, Giang Thần không để ý tới nàng mà nói:

- Sư tỷ, hi vọng ngươi đừng có ép ta, người muốn móc mắt ta, ta sẽ không cứu.

- Vậy thì cứu một người đi.

Lý Tuyết Nhi bình tĩnh nói.

- Di Ninh không đi, ta cũng sẽ không đi!

Mộng Thiến kêu lên.

- Được lắm.

Trong lòng Giang Thần âm thầm buồn cười, nữ nhân này nghĩ mình vẫn bị dáng vẻ của nàng lừa, còn dám nói ra lời nói như vậy.

Hắn liếc nhìn ma đằng trên người nhị nữ, nói:

- Sư tỷ, chúng ta mau rời khỏi đây đi, dây leo sắp đỏ tới nơi rồi.

Hắn không nói ma đằng biến thành màu đỏ sẽ như thế nào, thế nhưng Di Ninh và Mộng Thiến đã nghe ra không ổn.

- Chậm đã.

Mộng Thiến kêu lên một tiếng, nói rất nhanh:

- Không nói chuyện đúng sai, không nói chuyện ân oán, chúng ta nói tới giao dịch, ngươi cứu ta ra ngoài, ta sẽ báo đáp ngươi!

Lúc này nàng hoàn toàn không có hình tượng đại tiểu thư lúc trước nữa mà bình tĩnh tới mức đáng sợ.Lý Tuyết Nhi cả kinh, không ngờ tới Giang Thần nhìn nhận người chuẩn như vậy.

Nàng và Mộng Thiến cùng nhau tiến lên, chỉ cảm thấy Mộng Thiến là một đại tiểu thư bị nuông chiều thành hư, mà Di Ninh là tỷ muội bảo vệ ở bên người nàng.

Bây giờ nhìn lại, quan hệ của nhị nữ là chủ tớ!

- Báp đáp gì?

Giang Thần liếc nhìn tình huống của ma đằng, hỏi một câu.

- Hạt giống.

Tay phải của Mộng Thiến vẫn nắm chặt không buông, lúc này năm ngón tay mở ra, một hạt giống bỗng dưng bay lượn ra.

Chính bởi vì muốn bắt hạt giống cho nên mọi người mới bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để chạy.

Điều Giang Thần bất ngờ chính là, hạt giống này là màu vàng, hạt giống hắn nhận được lúc trước lại là màu bạc.

- Hạt giống có ba loại, hạt giống đồng thau, hạt giống bạch ngân, hạt giống hoàng kim, hạt giống không giống nhau cũng đại diện cho tài nguyên vun bón không giống nhau. Bên trong hạt giống hoàng kim có võ học huyền bí địa cấp cùng với mấy báu vật lục phẩm, còn chưa hết...

Mộng Thiến giới thiệu với hắn, đột nhiên nàng phát hiện ra Giang Thần hoàn toàn biến sắc, sau đó nàng nhìn thấy từng cọng ma đằng trở nên đỏ như máu.

- Sư tỷ, ngươi đi mau!

Giang Thần giục Lý Tuyết Nhi rời đi, lại nhìn về phía Mộng Thiến, đoạt lấy hạt giống hoàng kim của nàng rồi nói:

- Ngươi thấy đó, ta không cứu ngươi thì cũng có thể lấy được hạt giống.

- Ngươi!

Trong nháy mắt này Mộng Thiến hoảng hồn, con ngươi mở rộng ra.

- Đương nhiên, ta là đệ tử Thiên Đạo môn, ta sẽ không làm ra chuyện như vậy.

Giang Thần lại nở nụ cười, lấy Nhật Diệu thạch ra, thông qua bản thân mình để cho nàng khôi phục thần nguyên.

- Một hạt giống, cứu mạng ngươi, còn ngươi, ngươi định giao dịch gì đây?

Giang Thần nói.

- Không cứu.

Điểm ngoài ý muốn chính là, Mộng Thiến trả lời rất quả đoán, cầm Nhật Diệu thạch đi ra ngoài rất nhanh.

Giang Thần rất là bất ngờ, lại nhìn Di Ninh, phản ứng ý của nữ nhân này quả thực rất là ý vị.

Dường như cũng ngờ tới Mộng Thiến sẽ làm như vậy, nhưng lại có một chút không tin, cực kỳ thê lương.
Nàng cúi đầu, đã chuẩn bị nghênh đón tử vong.

Nhưng mà, khi ma đằng bắt đầu hút tinh huyết trong cơ thể nàng thì nàng không có cách nào giữ vững bình tĩnh được nữa. Vừa không cam lòng, lại phẫn nộ, còn có hoảng sợ sâu sắc, thân thể liên tục run run.

- Cầm lấy.

Đột nhiên, âm thanh của Giang Thần từ trước người truyền đến, còn đưa tới một khối Nhật Diệu thạch.

- Ta không cần ngươi đồng tình!

Di Ninh liếc mắt nhìn Nhật Diệu thạch.

- Vậy ta đi đây.

Giang Thần xoay người rời đi, rất là thẳng thắn.

Di Ninh há hốc mồm, chỉ cảm thấy người này không ra bài theo lẽ thường, nàng vội nói:

- Chờ một chút...

- Nhớ kỹ, không phải ta đồng tình với ngươi, ta chỉ muốn nhìn một chút xem sau khi ngươi đi ra ngoài sẽ xảy ra chuyện thú vị gì với Mộng Thiến mà thôi.

Giang Thần xoay người lại, giải cứu nàng ra.

Di Ninh khôi phục tự do cắn răng một cái, cúi đầu lao ra khỏi phạm vi của ma đằng.

Lúc này, ma đằng đã có chín phần mười biến thành màu đỏ yêu dị như màu máu.

Nhưng Giang Thần vẫn không rời đi, sở dĩ hắn có lòng thanh thản cò kè mặc cả cùng người khác chính là vì hắn muốn chờ tới lúc này.

Thị Huyết ma đằng bảo vệ linh dược Huyết Long mộc, nhất định phải đợi tới khi ma đằng hoàn toàn biến thành màu đỏ mới hái được.

Linh dược, nhất định phải chú ý tới phương thức hái, hơi bất cẩn một chút thì sẽ hủy diệt linh dược.

Hắn vùi đầu đi về chỗ sâu của ma đằng, ở nơi đó có một thân cây bị ma đằng chăm chú bao bọc.

Thân cây này không chỉ đỏ chót mà còn có chất lỏng giống như máu tươi chảy xuống.

Giang Thần vội vàng lấy ra công cụ hái ở trong nạp giới, lại đi lên phía trước.

Cùng lúc đó, ma đằng đỏ tươi đã không phải chịu Nhật Diệu thạch khắc chế nữa, ma đằng tiến vào bên trong ánh sáng từng chút một, áp sát về phía hắn.

Nhưng hắn mặc kệ, mà ngồi xổm ở trước mặt thân cây bận việc của mình.

Ở sau lưng và trên đầu của hắn, mấy chục cái ma đằng chờ nhấn chìm hắn.

- Được rồi!

Giang Thần kinh hỉ quát to một tiếng, đặt một đoạn Huyết Long mộc ở trong hộp gỗ đặc chế, năm loại linh dược, hắn đã thành công thu thập được một gốc!

Sưu!

Ma đằng chờ đã lâu như nhận được mệnh lệnh vậy, giống như thủy triều dâng tới bên người Giang Thần.

- Cút ngay!

Giang Thần lại lấy ra một khối Nhật Diệu thạch, hai tay đánh về phía giữa.

Tinh thạch sau va chạm bị phá nát, thế nhưng ánh sáng lại trở nên mạnh mẽ, phóng lên trời, ma đằng chạm tới nó bắt đầu tự cháy, hóa thành tro tàn.

Nhân cơ hội này Giang Thần chạy trốn lên trên không trung.

Cúi đầu vừa nhìn, ma đằng nhanh chóng khô héo, từng cái từng cái bị thoái hóa, cuối cùng chui trở về mặt đất, không để lại bất cứ dấu vết gì nữa.

Mà cái thân cây kia trở nên bình thường không có gì lạ, không khiến cho người ta chú ý.

- Dược lực của gốc Huyết Long mộc này ước chừng là thượng phẩm.

Giang Thần nhíu nhíu mày, Huyết Long mộc muốn hình thành cần một lượng lớn máu tươi. Từ trước đó tới nay, nhất định ma đằng đã hấp thu thú huyết của vô số đầu yêu thú.

Hắn lại nhìn về phía những người vừa được cứu, máu của nhân loại so với yêu huyết còn có hiệu quả tốt hơn gấp trăm lần, nếu như không cứu bọn họ, tùy ý bọn họ bị hút khô…

Như vậy thứ Giang Thần có được sẽ là Huyết Long mộc tinh phẩm.

Đương nhiên, hắn cũng chỉ nghĩ như vậy mà thôi. Bởi vì chuyện như vậy hắn sẽ không làm.

Chương 155: Ân đền oán trả

Đám người Lý Tuyết Nhi cách ma đằng rất xa, trốn vào bên trong một mảnh bãi đá mới yên tâm lại được.

Chợt, từng người lấy ra linh đan rồi đưa vào trong miệng, bắt đầu phanh luộc thịt thú mà bản thân đã chuẩn bị từ trước.

Bọn họ tính toán tỉ mỉ, tiết kiệm sử dụng lực lượng của bản thân, thế nhưng hiện tại tất cả đều bị ma đằng hút sạch.

Ở nơi nguy hiểm như Vạn thú vực, không nhanh chóng khôi phục lại như cũ sẽ vô cùng nguy hiểm.

- Sư tỷ, để ta giúp ngươi khôi phục lực lượng.

Giang Thần rơi vào bên người Lý Tuyết Nhi, nói với nàng một câu.

Thông qua chuyện vừa rồi, Lý Tuyết Nhi biết Giang Thần có bản lĩnh như vậy.

- Được.

Lực lượng của bản thân nàng ngay cả một phần mười cũng chưa tới, Lý Tuyết Nhi cũng không rụt rè mà đưa bàn tay ngọc trắng nõn về phía Giang Thần.

Năm ngón tay tinh tế, nắm vào lòng bàn tay lập tức có cảm giác lạnh lẽo như băng.

Tâm tình Giang Thần chấn động, ở bên trong ma đằng hắn không có tâm tư nghĩ những thứ này.

Có điều Lý Tuyết Nhi rất thẳng thắn vận chuyển công pháp, Giang Thần không dám thất lễ, cho nên lập tức tiến vào trạng thái.

Những người khác kinh ngạc với thủ đoạn của Giang Thần, lại hâm mộ Lý Tuyết Nhi.

Bản lĩnh như vậy ở trong Vạn thú vực, hầu như là thuận buồm xuôi gió.

Giang Thần nhìn về phía Di Ninh, nàng vẫn đi cùng Mộng Thiến, nhưng song phương không nói lời nào, ngay cả giao lưu ánh mắt cũng không có, tất cả tâm tư đặt lên trên việc khôi phục lực lượng.

Sau đó, Giang Thần lại lấy ra hai hạt hạt giống.

Cái gọi là hạt giống, là linh vật không gian gần như giống nạp giới, nhưng cũng chỉ là một lần. Khi bắt được hạt giống, lấy đồ vật bên trong thì hạt giống sẽ biến mất.

Vì lẽ đó Giang Thần không vội mở ra, thần thức lẻn vào trong đó, muốn nhìn một chút xem bên trong có bảo bối gì.

Công pháp võ học cái gì đó đối với hắn đều vô dụng, bị hắn trực tiếp loại bỏ.

Bỗng nhiên, Giang Thần nhận ra được cái gì đó mà thu hồi hạt giống, nhìn ra bốn phía xung quanh.

Từng đầu yêu thú chạy như bay đến, bao quanh bãi đá.

Là Sa Quánh!

Đầu và thân thể có chút giống như lừa, thế nhưng ngón chân lại có móng vuốt sắc bén, lúc bắt đầu chạy vừa nhanh lại mạnh mẽ.

Yêu thú tướng cấp!

Đối với đại đa số người ở đây mà nói, loại yêu thú cấp bậc này không đáng để được nhắc tới.

Nhưng mà, sắc mặt của tất cả mọi người đều đại biến.

Nguyên nhân không có gì khác, có mấy trăm đầu Sa Quánh, vây rừng rậm lại đến mức nước chảy không lọt, mà đa số người lại vừa ăn linh đan và thịt thú vào, lực lượng của bản thân không đủ một phần mười.

Những Sa Quánh này rất thẳng thắn, sau khi xuất hiện không chút do dự nào mà nhào tới.

Sưu! Sưu! Sưu!

Ba thanh phi kiếm bằng băng vội vã bắn đi, mười đầu Sa Quánh chạy ở phía trước lập tức bị mất mạng tại chỗ.

- Giang Thần, giết địch.

Lý Tuyết Nhi nhảy lên một cái, nhảy vào trong đám Sa Quánh, huyền băng bắn tứ tung, hàn khí lạnh lẽo.

Sa Quánh gần nàng trực tiếp bị đông thành tượng đá, vỡ thành vô số khối, Sa Quánh ở phía xa xa bị hàn băng bắn trúng, máu thịt chia lìa, đầu bị vỡ mất hơn nửa.

- Chuyện này...

Nhìn thấy Lý Tuyết Nhi lợi hại như vậy, Giang Thần lại rất là lo lắng, bây  giờ là lúc nào rồi chứ? Sư tỷ khôi phục còn xa không đủ, ba thanh phi kiếm còn bảo vệ những người khác.

- Các ngươi khẩn trương lên, thu nhỏ phạm vi bao trùm của phi kiếm lại!

Nhìn đám người mềm yếu vô lực trước mắt, Giang Thần tức giận kêu to, cầm kiếm giết về phía Sa Quánh gần đây.

- Không cần giết chết toàn bộ, cứ để bầy yêu thú này biết lợi hại, doạ lui chúng là được...

Ở trong lòng Giang Thần thầm nghĩ, bỗng nhiên hắn nghe thấy một tiếng hét thảm vang lên, cánh tay của một nữ tử bị Sa Quánh cắn đi.
Cũng may trước khi Sa Quánh dùng sức lôi kéo thì phi kiếm trực tiếp đã chặt đứt đầu nó.

Những người này đã co lại thành một vòng tròn, Sa Quánh đang đột phá phạm vi của phi kiếm.

Giang Thần lập tức nhìn về phía Lý Tuyết Nhi, thân ảnh kia vẫn bồng bềnh, thế nhưng rõ ràng hàn khí đã yếu bớt đi không ít.

Cũng may, lúc này Sa Quánh chết đi đã được hơn nửa, đám Sa Quánh còn lại biết đã đá vào tấm sắt, cho nên cũng bắt đầu lui lại.

Giang Thần vọt tới bên người Lý Tuyết Nhi, phát hiện ra bên hông nàng đang bị máu tươi nhuộm đỏ.

- Sư tỷ, ngươi bị thương sao?

Giang Thần cảm thấy đau lòng, muốn đi tới đỡ nàng.

Có điều Lý Tuyết Nhi kiên quyết đẩy hắn ra mà trở về đến trong đám người.

- Ngươi làm gì vậy? Có phải là cố ý hay không, không ngờ lại để cho Kiều muội bị thương! Nếu như Kiều muội có chuyện gì, ngươi bồi thường nổi sao?

Một người thanh niên đột nhiên vọt tới trước người Lý Tuyết Nhi, phẫn nộ lên án nàng.

Kiều muội trong miệng hắn chính là nữ tử suýt chút nữa bị cắn mất cánh tay.

- Ngươi lợi hại như vậy! Làm sao có thể để Sa Quánh xông tới được chứ? Ngươi làm vậy là có ý gì?

Hắn kích động nói.

Giang Thần nổi trận lôi đình, tức giận không nhẹ, sư tỷ liều mạng bảo vệ những người này, kết quả thì lại tốt, một câu cảm ơn cũng không có, còn bị chỉ trích ngược lại.

- Cút!

Giang Thần xông lên dùng một cước đạp bay người này ra đất, mặc dù là Thần du cảnh, nhưng lực lượng hắn đã tiêu hao hết, không đỡ nổi một đòn.

- Nếu như ngươi lại nói thêm một câu, ta sẽ giết ngươi!

Không chờ hắn đứng dậy, Xích tiêu kiếm của Giang Thần đã điểm ở trên cổ của hắn.

- Tiểu Hiên!

Nữ tử kia hét lên một tiếng, lập tức xông lại, tức giận nhìn Giang Thần nói:

- Ngươi dám! Hai cẩu nam nữ các ngươi muốn làm gì?

- Ngươi thấy ta có dám hay không?

Giang Thần nói, Xích tiêu kiếm đâm về phía trước một cái.
- Giang Thần.

Nhưng mà có một lực hút đột nhiên ngăn cản mũi kiếm của hắn, khiến cho kiếm không có cách nào lại tiến thêm vào nửa phần nữa.

- Sư tỷ.

- Quên đi.

Lý Tuyết Nhi lắc đầu một cái với hắn, không buồn không vui, dường như việc này không có quan hệ gì tới nàng.

- Ít nhất chúng ta cũng đã cứu tên khốn kiếp này hai lần, hắn thì tốt rồi, một câu cảm ơn cũng không nói, còn trách ngược lại sư tỷ!

Giang Thần tức giận nói.

Lúc này, tiểu Hiên và Kiều muội kia được những người khác mang tới bên cạnh.

- Hai vị đệ tử Thiên Đạo môn, chúng ta rất cảm tạ các ngươi xuất thủ cứu giúp, đội ngũ chúng ta là chắp vá lung tung, hai gia hỏa vong ân phụ nghĩa này không liên quan gì tới chúng ta.

- Đúng vậy, Lý Tuyết Nhi trượng nghĩa cứu giúp, ân tình này chúng ta sẽ vĩnh viễn ghi nhớ.

Rất nhanh, những người khác bắt đầu nói lời cám ơn.

- Như vậy mới coi như là tiếng người.

Giang Thần bĩu môi, trở lại bên người Lý Tuyết Nhi, muốn giúp nàng chữa thương, thế nhưng dường như sư tỷ hắn không có ý này.

Giang Thần thấy thương thế của nàng cũng không phải rất trí mạng cho nên cũng không miễn cưỡng, cho nên hắn lấy ra linh đan chữa thương mà mình chuẩn bị rồi đưa tới cho nàng.

Lúc này, hai bóng người đi tới chỗ Giang Thần, phân biệt là Di Ninh và Mộng Thiến.

Mặt của Mộng Thiến không hề có cảm xúc, lạnh lùng nhìn hắn.

Giang Thần thầm nói không tốt, hắn lập tức đi lên, chắn trước mặt nhị nữ và Lý Tuyết Nhi, có cái gì không đúng thì hắn sẽ mang theo sư tỷ bay lên trời.

- Sao? Còn muốn móc mắt ta sao?

Giang Thần hậu phát chế nhân, hỏi các nàng trước.

- Chuyện nào ra chuyện đó, ngươi cứu ta, lấy đi hạt giống hoàng kim, ta không nợ ngươi, còn vừa nãy, coi như là xí xóa chuyện nhìn thấy thân thể ta.

Mộng Thiến nói:

- Hiện tại, ta muốn hỏi một loại linh dược, chính là thứ mà vừa nãy ngươi lấy được, Huyết Long mộc!

- Vì sao ta phải cho ngươi?

Giang Thần cảm thấy tức cười nói.

- Gốc linh dược này là Thiên Cơ các ta phát hiện từ trước đây rồi, chỉ là dược tính còn chưa thành thục, vì lẽ đó vẫn giữ lại nó, hiện tại bị ngươi đoạt đi, có phải là ngươi nên trả lại hay không?

Mộng Thiến nói.

- Vậy sao ngươi không nói là vật ấy có duyên với ta rồi đến cướp luôn đi?

Giang Thần châm chọc nói.

- Ngươi có đưa cho ta hay không?

Mộng Thiến lạnh lùng nghiêm nghị nói.

Thấy thế, đám người chung quanh biết sẽ lại có một trận phong ba.

Lý Tuyết Nhi bị thương, đã dùng hết lực lượng, Di Ninh và Mộng Thiến nhân lúc này khôi phục, Giang Thần chỉ là một sơ kỳ nhập môn, khó chặn phong mang được.

- Vừa rồi các ngươi còn nói tiếng cảm ơn, gặp phải việc này không dự định nói cái gì hay sao?

Giang Thần bỗng nhiên quét mắt nhìn những người này một chút, nói.

Mọi người nhìn nhau, Mộng Thiến làm vậy là không đúng, cãi chày cãi cối, thế nhưng nàng lại có nắm tay to đấy.

Ngoại trừ Lý Tuyết Nhi ra, một Thần du cảnh hậu kỳ khác chính là Di Ninh, lại đứng ở bên người Mộng Thiến.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau