THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 146 - Chương 150

Chương 146: Bo bo giữ mình

Mặc Ly đứng thứ bảy Công tử bảng, được xưng là giết chóc quả đoán quả thực là danh bất hư truyền. Đuổi theo Giang Thần không tha, truy đuổi theo mấy chục dặm, quấy nhiễu đến vô số yêu thú.

- Mặc Ly thiếu gia, hắn đang dùng linh đan!

Bỗng nhiên, có người chú ý tới Giang Thần trên không trung đang nhét vào trong miệng một viên linh đan, tốc độ phi hành tức thì tăng nhanh.

- Là Hoàn linh đan, là loại linh đan có sinh ý rất nóng bỏng trong Hỏa vực thời gian gần đây!

Dược tính của nó làm cho người ta giật mình, cũng là lý do làm cho Hoàn linh đan dễ bán trong khoảng thời gian này.

- Ta rất muốn xem xem hắn có bao nhiêu linh đan!

Mặc Ly không hề từ bỏ, cơ quan thú dưới thân hắn tiêu hao nguyên thạch, không biết uể oải, nguyên thạch đủ thì nó có thể vĩnh viễn đuổi theo đối phương.

Hắn không tin Giang Thần cũng có thể như vậy.

Có điều, rất nhanh vẻ kiên định của hắn đã lay động.

Bởi vì mỗi lần Giang Thần chậm lại đều sẽ dùng một lượng lớn Hoàn linh đan.

Những thứ vừa nãy Giang Thần dùng cũng đã là tổng số ở trên người Mặc Ly rồi.

- Nhiều Hoàn linh đan như vậy! Hắn ta lấy được từ đâu chứ?

Mặc Ly thầm nói.

Chợt, hắn lại nghĩ đến Hoàn linh đan xuất phát từ Thiên Đạo môn, Giang Thần lại là đệ tử chân truyền của Thiên Đạo môn, cũng không có gì là kỳ quái cả.

- Không nên từ bỏ, ngày hôm nay phải giết hắn!

Sát tâm của Mặc Ly không giảm, trái lại còn càng thêm mãnh liệt.

Coi như có Hoàn linh đan thì cũng chỉ có thể tranh thủ được một ít thời gian, kết cục vẫn là như thế.

Rống!

Đột nhiên, bên trong rừng núi phía trước đội ngũ truyền đến một tiếng rít lên.

Thanh âm như sấm nổ, chấn động đến mức cây cối run rẩy, lá cây rơi xuống giống như giọt mưa.

Mặc Ly lập tức dừng lại, dùng ánh mắt như gặp đại địch nhìn về phía trước.

Một bóng đen đang nhanh chóng tới gần, một đôi con ngươi đỏ như máu to bằng nắm tay, hung quang đại thịnh.

- Không được! Là yêu thú thần cấp, lùi!

Mặc Ly hoàn toàn biến sắc, trừng mắt nhìn Giang Thần ở trên không trung một chút.

Không chút nghi ngờ nào, Giang Thần đã cố ý dẫn bọn họ đi tới trước mặt yêu thú thần cấp.

Giang Thần, đã phát huy ra hoàn mỹ ưu thế ở trên không trung.

- Việc này ta sẽ không để yên, tuyệt đối sẽ không để yên!

Mặc Ly cắn răng nói.

Cùng lúc đó, nhìn thấy đội ngũ của Mặc Ly từ bỏ, Giang Thần thở phào một hơi, nếu tiếp tục nữa hắn sẽ không chịu được nữa.

- Chúng ta thay đổi tư thế một chút.

Giang Thần nói.

Vừa nãy hắn vẫn dùng hai tay ôm để mang theo Thủy Sanh, đến lúc này hắn mới phát hiện ra hai tay đã tê dại.

- Ồ?

Thủy Sanh ở trên không nghe vậy có chút sốt sắng, không dám cúi đầu nhìn xuống, nghe chỉ thị của Giang Thần cho nên mới đặt bàn tay lên bả vai của hắn.

Chợt, Giang Thần đưa tay đặt vào eo của nàng.

Như vậy là dùng ít sức nhất, đương nhiên cũng sẽ khiến cho hai người dính chặt vào nhau, có điều lúc này là lúc quan trọng, hắn không rảnh để tính toán quá nhiều.

Điều không nghĩ tới chính là, thân thể của Thủy Sanh quá mềm mại, Giang Thần đặt bàn tay xuống, thân thể Thủy Sanh cứng đờ, vẻ mặt ửng đỏ.

- Eo của ngươi thật là tròn...

Giang Thần nói một câu theo bản năng, thế nhưng rất nhanh hắn đã phát hiện ra không đúng, cho nên lập tức chuyển tay lên phía trên.

Trong một khoảng thời gian sau đó, hai người đều im lặng không lên tiếng.

Vẻ mặt của Giang Thần rất quái dị, mặt của Thủy Sanh thì lại như là một quả táo đỏ.
Thật vất vả thì Giang Thần mới tìm được một vách núi, hai người dừng lại ở phía trên.

Sau khi hai chân chạm đất, Giang Thần thở dốc từng ngụm từng ngụm một.

Thần dực phi thăng quyết là dùng cho chiến đấu, nếu như dùng để phi hành thoát thân sẽ có tiêu hao vô cùng lớn.

Nếu không có nhiều Hoàn linh đan, hậu quả khó mà lường được.

- Thủy Sanh, ngươi nhìn giúp ta một chút, nếu có yêu thú tới gần thì lập tức đánh thức ta.

Giang Thần vừa nói, một mặt lấy ra thịt thú vừa nãy đặt ở nạp giới, còn có công cụ để luộc.

Giao những thứ này cho Thủy Sanh, hắn ngồi xuống thu nạp năng lượng trong thiên địa để khôi phục bản thân.

- Hả?

Vạn thú vực không có cách nào thu nạp được linh khí, đây là nhận thức chung của mọi người, hành động của Giang Thần đã khiến cho Thủy Sanh hiếu kỳ, nàng cũng không thẹn thùng nữa.

Chẳng bao lâu sau, không gian quanh thân Giang Thần xuất hiện vặn vẹo, hình thành một vòng từ trường.

Năng lượng trong thiên địa đang dùng tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được tràn vào trong cơ thể hắn.

- Đây là công pháp gì?

Thủy Sanh cả kinh nói.

Những năng lượng này là thể hỗn hợp của linh khí và nguyên khí, những người khác không có cách nào thu nạp được. Nếu như mạnh mẽ thu nạp sẽ giống như ăn vào linh đan tràn ngập tạp chất vậy, đối với thân thể chỉ có hại mà lại vô ích.

Thế nhưng Giang Thần thì lại không giống, Thôn thiên quyết thôn phệ những năng lượng này, tinh chế thành lực lượng thuần khiết tiến vào trong thân thể.

Sau một phút, Giang Thần ngừng lại.

Tình huống trong Vạn thú vực rất đặc biệt, không chỉ không cản trở hắn khôi phục, trái lại còn tăng cường quá trình này.

Bởi vì so với ở bên ngoài còn có thêm năng lượng nguyên khí.

Ánh mắt của Giang Thần rơi vào trên canh thịt đang tỏa ra mùi thơm, thầm nói:

- Phối hợp với máu thịt của yêu thú, so với những người khác ta có ưu thế càng lớn hơn nhiều đó.

Ăn sạch canh thịt, trạng thái của hai người đã khôi phục được bảy tám phần.

- Thủy Sanh, đưa tay cho ta.

Giang Thần nói.

- A!
Thủy Sanh cả kinh, lại nghĩ tới khi còn ở trên không trung, nàng lặng lẽ cúi đầu, lỗ tai đỏ lên.

- Tuy rằng ngươi ăn canh thịt, thế nhưng muốn đợi tới khi thân thể hấp thu được những chất dinh dưỡng này sẽ lâu. Nhưng nếu như tu luyện, hiệu quả sẽ càng tốt hơn, cũng có thể khôi phục được chân nguyên một cách nhanh chóng.

- Thế nhưng ở trong Vạn thú vực không thể tu luyện mà?

Không thể thu nạp linh khí để khôi phục bản thân, đương nhiên sẽ không có cách nào tu luyện để thu nạp thiên địa linh khí tăng cường cảnh giới.

- Cho nên ta mới bảo ngươi đưa tay cho ta, ngươi đừng hấp thu linh từ thiên địa khí, cứ hấp thu từ trên người ta đi, để ta vận chuyển công pháp là được rồi.

Giang Thần cười nói.

Hắn coi mình là một công cụ loại bỏ, trợ giúp Thủy Sanh, không có suy nghĩ gì khác.

- Còn có thể như vậy sao?

Thủy Sanh rất kinh ngạc, phương thức như thế ngay cả nghe nàng cũng chưa từng nghe qua.

- Tin tưởng ta.

Giang Thần tri thức uyên bác, sẽ không tùy tiện làm xằng bậy, đối với phương pháp của mình hắn có tự tin.

- Được rồi.

Sau đó Thủy Sanh nắm tay của Giang Thần, ngồi dưới đất vận chuyển công pháp tu luyện của mình.

Rất nhanh, vẻ mặt nửa tin nửa ngờ của Thủy Sanh trở nên kinh hỉ.

Nàng phát hiện ra không chỉ có thể tu luyện, tiến triển so với ở bên ngoài còn nhanh hơn, dinh dưỡng từ canh thịt yêu thú nhanh chóng bị thân thể hấp thu.

Nàng chỉ cảm thấy cảnh giới của mình xuất hiện một tia buông lỏng, cách đột phá không xa.

Điều quan trọng nhất chính là, toàn bộ quá trình chỉ không tới mười phút.

Thu hoạch này dù là hơn nửa ngày ở bên ngoài cũng không bằng.

- Giang Thần sư huynh, sao ngươi lại có thể làm được chuyện này chứ?

Thủy Sanh cực kỳ tò mò hỏi.

- Bí mật.

Giang Thần cười ha hả, không nhiều lời.

Thủy Sanh điền đạm ngại ngùng không hỏi nữa, mà nói lời cảm kích với hắn.

- Không cần cám ơn ta, là ta làm hại như ngươi vậy, kỳ thực vừa nãy ngươi đi qua cùng Đàm Vân cũng không có gì. Nếu như chỉ bo bo giữ mình, ta sẽ không trách ngươi.

Giang Thần đang nói thật, lựa chọn của ba người Đàm Vân không có gì đáng trách, chỉ là những câu nói phía sau thực sự khiến cho người ta rất buồn nôn.

- Xảy ra chuyện như vậy, ta cũng phải xin lỗi Giang Thần sư huynh.

Thủy Sanh nói.

- Thế nhưng, lựa chọn của ngươi đã liên luỵ đến bản thân ta, không phải sao?

Giang Thần nói.

Nghe vậy, Thủy Sanh thương tâm cúi đầu, vẻ mặt âm u, âm thanh mang theo tiếng khóc nức nở, nói:

- Xin lỗi, Giang Thần sư huynh.

- Không phải ta đang trách ngươi.

Giang Thần nở nụ cười một tiếng, nói:

- Ý của ta là, ở thế giới tàn khốc này, phải hiểu được biến báo, đương nhiên, hành vi của ngươi khiến cho ta rất cảm động, cũng rất thưởng thức, vì lẽ đó ta mới đứng ở góc độ của ngươi để nói ra lời này.

Thủy Sanh, quá trẻ tuổi.

Thậm chí bị đưa đến Vạn thú vực cũng làm cho Giang Thần cho rằng đây là trừng phạt đối với nàng.

- Ừm.

Thủy Sanh hiểu rõ ý của hắn, nín khóc mỉm cười, Giang Thần dùng ngữ khí như đại ca quan tâm tiểu muội vậy, chẳng biết vì sao lại khiến cho trong lòng nàng cảm thấy ấm áp.

Chương 147: Bóng đen yêu thú

Hoàng hôn buông xuống, Giang Thần đứng trên vách núi nhìn Vạn thú vực, sơn mạch liên miên không dứt giống như không có phần cuối, lại nghĩ đến việc mình bị đưa vào, không thể tùy ý rời đi, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy ngột ngạt.

- Buổi tối là thời điểm yêu thú hoạt động, chúng ta nhân cơ hội này săn giết bọn chúng đi.

Chợt, Giang Thần chỉ về phương hướng mặt trời xuống núi, nói:

- Đến hừng đông sẽ đến một tòa thành trì, ta sẽ đưa ngươi tới đó.

Thành trì là nơi các thế lực lớn ở Vạn thú vực dựng lên để tránh gió, ở nơi đó có thể không bị yêu thú tập kích.

- Ừm.

Thủy Sanh biết cảnh giới của hai người cách biệt quá lớn, không thể kết bạn mà đi. Nếu không phải cao thấp không đều, đối với song phương đều không có chỗ tốt gì cả.

Chợt, hai người đi bộ xuống núi, không cần tìm kiếm quá lâu thì từng con yêu thú chủ động xuất hiện ở trước mặt.

Yêu thú binh cấp, Giang Thần giao cho Thủy Sanh, tướng cấp thì lại để chính mình đối phó.

Nếu như gặp phải vương cấp, trực tiếp phi hành né tránh.

Một buổi tối trôi qua rất nhanh, hai người cả người đẫm máu, kiệt sức, cũng đã thu hoạch được một lượng lớn thịt thú.

Hai người giết tới bên ngoài núi rừng, một con đường xuất hiện ở trên vùng bình nguyên, phần cuối của nó là một tòa thành thị.

- Ngươi không có nạp giới, không mang được bao nhiêu thịt thú và yêu huyết, ta không chiếm tiện nghi của ngươi. Ở nơi này có chút linh đan, ngươi cầm đi.

Giang Thần lấy ra hơn trăm viên thuộc ba loại linh đan dùng cho Tụ nguyên cảnh, kín đáo đưa cho Thủy Sanh.

- Này, cái này quá nhiều.

Thủy Sanh giật nảy cả mình, giá trị của linh đan đã vượt xa khỏi thu hoạch tối qua đạt được, nàng cảm thấy nhận lấy thì ngại.

- Cầm lấy.

Giang Thần không cho nàng cơ hội để cự tuyệt.

- Ồ.

Thủy Sanh còn muốn nói điều gì đó, thế nhưng sự bá đạo không thể nghi ngờ của Giang Thần làm cho nàng chỉ có thể cẩn thận thu linh đan mà thôi.

Bởi vì biết Giang Thần có ý tốt, chưa bao giờ có tình cảm dị dạng làm cho nàng nở nụ cười nhợt nhạt, hơn nữa chính bản thân nàng cũng không phát hiện ra.

Sau đó, ở dưới ánh mắt của Giang Thần, Thủy Sanh đi tới con đường cổ, đi đến chỗ thành trì.

Sau khi Thủy Sanh biến mất ở cuối tầm mắt sau, Giang Thần mới lấy ra địa đồ, vị trí lúc này cách khá gần nơi mà hắn muốn tới.

- Buổi chiều là có thể chạy tới.

Nghĩ tới đây, Giang Thần liếc mắt nhìn ra phía sau, nói:

- Nếu như những tên kia không đuổi kịp đến thì tốt rồi.

Nhắc tới Mặc Ly, hắn có liều toàn lực cũng đánh không lại được.

Cảnh giới chênh lệch, chỉ là thần huyệt cũng đã gấp sáu lần của Giang Thần rồi.

Dù cho hiện tại Giang Thần còn có thể ngưng tụ ra hai cái thần huyệt thì cũng không phải là đối thủ của đối phương.

Làm truyền nhân của Bất hủ kiếm đạo, hắn mới chỉ là nhập môn, tiểu thành cũng không đạt đến, thông qua kiếm đạo vận chuyển kiếm pháp so với trước đây còn mạnh hơn mười lần, nhưng lại không phát huy ra được một phần mười uy lực của Bất hủ kiếm đạo.

- Thời gian quá gấp, không có thời giam tìm hiểu ý chí bất hủ của Bất hủ kiếm đạo.

Giang Thần bất đắc dĩ nghĩ vậy.

Nói đến thời gian, Giang Thần lại nghĩ tới Thánh Viện Long vực kia.

Thánh Viện được xưng như vậy chính là bởi vì có một toà cung điện thời gian.

Tu luyện một tháng ở bên trong, bên ngoài mới chỉ là một ngày, có thể nói là nghịch thiên!

Đây cũng là nguyên nhân làm cho thanh niên Hỏa vực như phát điên đi tới nơi này để rèn luyện, tất cả đều muốn đạt được tiêu chuẩn tiến tu.

Nhưng mà, tiêu chuẩn chỉ có ba cái, thông qua phương thức tỷ thí để tuyển chọn ra.

- Tiêu chuẩn này là của ta.

Giang Thần không thể chờ đợi được, rất muốn tăng cao thực lực của mình, Thánh Viện có mị lực làm cho hắn không có cách nào từ chối. Hơn nữa hắn còn muốn tìm thuốc giải ở Long vực.

- Đã xảy ra chuyện gì?

Một sáng sớm, khi đang đi ở trong núi thì đột nhiên Giang Thần phát hiện ra có chỗ không đúng, hắn đã nhiều lần gặp phải yêu thú tập kích.

Chuyện này ở trong Vạn thú vực không tính là ngạc nhiên, nhưng những yêu thú này chủ động tìm đến chỗ hắn.

Vừa mới bắt đầu là binh cấp, chậm rãi, tướng cấp cũng xuất hiện từng đầu một.

- Lẽ nào?

Giang Thần nghĩ đến cái gì đó, nhìn y phục trên người một chút, dính đầy yêu huyết, có mùi máu tanh nồng nặc.

Trải qua một buổi tối chém giết, trong lúc bất tri bất giác hắn đã quen thuộc mùi vị này.

Nhưng mà, yêu thú không quen!

Khi một yêu thú vương cấp cũng chạy tới, Giang Thần biết nhất định phải tắm rửa sạch sẽ, hắn lần nữa bay đến không trung, tìm kiếm một dòng sông.

Phi rất cao, nhìn ra xa xa.

Giang Thần nhìn chung quanh trái phải, rất nhanh hắn đã thấy phía trước có mặt nước phản xạ lại ánh mặt trời, hắn lập tức bay đi về phía bên kia.

Càng đến gần, Giang Thần phát hiện ra là một hồ nước.

Trước khi xạ xuống, Giang Thần phân tán thần thức, muốn kiểm tra xem có yêu thú hay không.

Điều không nghĩ tới chính là, thần thức như đá chìm vào trong biển lớn, không có bất kỳ phản ứng nào.

- Có người?

Yêu thú sẽ không có thủ đoạn như vậy, Giang Thần cẩn thận từng li từng tí một đáp xuống bên bờ, tay nắm chặt Xích tiêu kiếm.

Bỗng nhiên, hắn phát hiện ra cách đó không xa có một bóng người, đi tới thì mới phát hiện ra là một vị nam tử.

Đối phương nhận ra được tiếng bước chân của Giang Thần, nhìn lại, vẻ mặt rất căng thẳng.

- Bằng hữu...

Giang Thần thấy thực lực của hắn không mạnh, cũng yên lòng.

Chỉ có điều hắn vừa mới nói xong thì thanh niên kia lại như nhìn thấy quỷ, cuống quít chạy đi. Giang Thần không tìm được manh mối, cũng lười đi quản, lấy ra vại nước từ trong nạp giới, múc đầy nước, sau đó cởi sạch y phục dính máu, lại dội nước từ trên đầu xuống.

Hòa tan mùi máu tanh, Giang Thần đổi y phục, đang muốn rời khỏi nơi này.

Thế nhưng không ngờ tới, trong hồ nước cách hắn không xa lại có một cái bóng đen đang nhanh chóng áp sát.

Nghĩ đến vẻ mặt lúc thanh niên kia rời đi, Giang Thần không dám khinh thường, bay đến giữa không trung, một khi có biến cố hắn sẽ lập tức bay đi.

Rầm!

Bóng đen đột nhiên phá tan mặt nước, bọt nước bắn ra tung toé.

Vốn hắn tưởng rằng đây là một đầu yêu thú lợi hại, thế nhưng lúc này Giang Thần lại sửng sốt, bởi vì đó là một nữ tử!

Thân thể trần như nhộng trắng như tuyết, linh lung, đường cong động lòng người như ẩn như hiện ở bên trong nước.

Khuôn mặt đẹp đẽ vốn hưởng thụ sự vui vẻ khi được bơi lội, lại đột nhiên nhìn thấy Giang Thần đang đứng lơ lửng trên không, gắt gao nhìn chằm chằm vào mình, nàng tức thì há hốc mồm.

- A!

Tiếng kêu từ trong cái miệng anh đào nhỏ nhắn của nàng bộc phát ra.

- Ta đi!

Giang Thần phản ứng lại, cánh vung lên, chạy mất dép.

Chỉ có điều, lần này hắn không thể toại nguyện, không bay ra được bao xa thì hắn đã cảm giác được sau lưng có một luồng hàn ý rất lạnh lẽo.

Hắn quay đầu lại nhìn, chỉ nhìn thấy có một đạo tàn ảnh xuất hiện.

Đột nhiên, hắn hoàn toàn biến sắc, thân thể vội vàng dừng lại, ở trước người hắn có một nữ tử tuyệt mỹ đang đứng đó.

Người mặc một bộ y phục màu trắng, mái tóc ướt nhẹp, hiển nhiên là mới ra khỏi nước.

Nữ nhân này không phải là người mà Giang Thần nhìn thấy vừa nãy, nhưng hắn nhìn thấy vẫn sững sờ, khuôn mặt vẫn còn dính nước kia có thể nói là nghiêng nước nghiêng thành, đẹp đến mức khiến cho người ta nghẹt thở.

Nếu như không phải ánh mắt của nàng lạnh như băng thì Giang Thần vẫn sẽ tiếp tục thưởng thức.

- Sư tỷ.

Giang Thần nhắm mắt kêu lên một tiếng.

Nữ nhân này, là người đứng đầu bảng Mỹ nhân bảng, Lý Tuyết Nhi.

Cũng là đệ tử chân truyền của Thiên Đạo môn.

Ánh mắt của Giang Thần rơi vào dưới hai chân của nàng, vốn hắn muốn nhìn một chút xem làm sao nàng có thể bay lên được, thế nhưng con ngươi đột nhiên phóng to.

Hắn khó có thể tin tưởng được trên đời này lại có người có chân hoàn mỹ như vậy.

Hai chân của Lý Tuyết Nhi để trần, màu da ở mu bàn chân tựa như trong suốt vậy, mơ hồ có mấy cái gân xanh, trắng sáng như tuyết, như ngọc vậy. Móng chân của mười ngón chân đều là màu đỏ nhạt, như mười cánh hoa mảnh nho nhỏ.

- Quy định thứ ba của Thiên Đạo môn là gì?

Lý Tuyết Nhi lạnh lùng nói.

Giang Thần sững sờ, nói:

- Nếu như đệ tử trong môn là hạng người háo sắc, làm ra chuyện làm nhục danh tiếng môn phái, đáng trừng trị.

Nói xong, Giang Thần lập tức hiểu ra, hắn vội nói:

- Sư tỷ, ta cũng không biết các ngươi ở đó, ta chỉ giết yêu thú cả một buổi tối, cho nên mới muốn tắm rửa gấp mà thôi.

- Thật sao?

Khóe miệng của Lý Tuyết Nhi nở nụ cười lạnh, nói:

- Ngày đó ở Hóa long trì, cũng là như vậy phải không?

Chương 148: Tự móc hai mắt

- Hóa long trì? Hóa long trì làm sao chứ?

Vẻ mặt Giang Thần rất mờ mịt, không biết lời này là chỉ cái gì.

- Không có gì.

Lý Tuyết Nhi chăm chú nhìn vẻ mặt của hắn, không nhìn thấy chút hoảng loạn nào, lại thêm nàng cũng không chắc chắn lắm cho nên cũng không muốn tra cứu, lo lắng bị người không liên quan biết được chuyện này.

- Cũng còn tốt.

Trong lòng Giang Thần thì lại không bình tĩnh như bề ngoài, hắn lập tức nói sang chuyện khác, nói:

- Sư tỷ, Vạn thú vực là nơi vô chủ, cái hồ kia cũng không thể nói là của các ngươi được, ta không biết chuyện xông vào là chuyện rất bình thường.

Nghe vậy, Lý Tuyết Nhi không có lập tức tỏ thái độ, trầm ngâm không nói, con ngươi như cất giấu toàn bộ vũ trụ nhìn chằm chằm vào hắn không tha, giống như muốn nhìn thấu linh hồn của hắn vậy.

- Theo ta trở về, xin lỗi người ta.

Lý Tuyết Nhi nói.

Nhìn dáng vẻ này, hắn không muốn chấp hành môn quy, cũng không có nghĩa vụ này.

Giang Thần gượng cười, thân thể nã di về phía sau, nói:

- Sư tỷ, chuyện như vậy, làm sao có khả năng nói rõ được chứ? Đối với nữ tử kia mà nói, sự xuất hiện của ta càng làm tăng khó xử, ta xin lỗi ngược sẽ làm cho nàng lúng túng đó.

- Cho nên? Ta nên thả ngươi đi như vậy sao? Ngươi thân là nam nhi, không hề có một chút đảm đương nào sao?

Lý Tuyết Nhi không tin lời giải thích này của hắn.

- Đã như vậy, vậy cũng tốt.

Lý Tuyết Nhi, Thần du cảnh hậu kỳ, so với Mặc Ly còn lợi hại hơn, tự nhiên Giang Thần không phải là đối thủ của nàng.

- Yên tâm đi, ta sẽ không để cho ngươi xảy ra chuyện.

Lý Tuyết Nhi nhìn biểu hiện thấy chết không sờn của hắn, trong lòng không khỏi cảm thấy thú vị, ở bề ngoài, vẻ mặt nàng vẫn băng sương lãnh diễm như cũ, không có tình người.

Chợt, Giang Thần đi theo nàng trở về bên hồ.

Lúc này Giang Thần mới chú ý tới sở dĩ vị sư tỷ này biết bay là do khi mỗi một chân hạ xuống, bàn chân sẽ ngưng tụ ra phù văn huyền diệu, hóa thành băng, nâng đỡ thân thể của nàng.

Phát hiện này khiến cho Giang Thần giật nảy cả mình, nơi này ít nhất là trên không trung gần nghìn thước, Lý Tuyết Nhi lại dùng phương thức này để lăng không, vô cùng nguy hiểm!

Nhưng mà, nàng lại có thể đuổi theo Giang Thần có đôi cánh.

- Băng tâm ý cảnh, muốn làm được trình độ như vậy, ít nhất cũng phải nắm giữ băng chi tiểu đạo, thậm chí còn là băng đại đạo.

Trong lòng Giang Thần nổi lên sóng to gió lớn, ý cảnh võ học cao như thế, tuổi tác của Lý Tuyết Nhi không lớn hơn hắn là bao, thế nhưng cảnh giới cũng đã là hậu kỳ.

- Thiên tài! Đứng đầu Mỹ nhân bảng, hoàn toàn xứng đáng.

Giang Thần vẫn không có hứng thú đối với loại xếp hạng này, thế nhưng hắn đột nhiên phát hiện ra chất lượng của Mỹ nhân bảng rất cao.

Cũng không lâu sau, Giang Thần đã nhìn thấy bên hồ không chỉ có một người, có nam có nữ, hơn hai mươi người.

Một nữ tử trong đó đang che mặt gào khóc, người ở bên cạnh đang an ủi nàng.

Những người khác căm phẫn sục sôi, nhìn thấy Lý Tuyết Nhi trở về, bỗng cảm thấy phấn chấn, sau đó, ánh mắt phẫn nộ rơi vào trên người Giang Thần.

- Chính là người này sao?

- Gan to bằng trời, thực sự là gan to bằng trời!

- Móc con mắt của hắn xuống! Để xem hắn còn dám làm ra chuyện như vậy hay không.

- Nhìn qua rất thanh tú, không nghĩ tới lại bỉ ổi như vậy!

Hai chân của Giang Thần còn chưa đáp xuống đất thì những người này đã mắng to.

- Yên tĩnh.

Mãi đến khi một tên thanh niên tuấn dật trong đó ra hiệu, bọn họ mới im lặng.

- Lý cô nương, chính là hắn sao?

Hắn đi lên, hỏi.

- Hừm, chỉ có điều...

Lý Tuyết Nhi gật đầu một cái, đang muốn thuật lại lời nói của Giang Thần thì lại phát hiện ra thanh niên trước mắt đột nhiên vỗ ra một chưởng, đánh về phía Giang Thần ở phía sau nàng.

Thanh niên này cũng là Thần du cảnh trung kỳ, oai một chưởng như có hàng vạn con ngựa chạy nhanh vậy.
- Phanh!

Lý Tuyết Nhi không nhiều lời, phi kiếm bay ra khỏi ống tay áo, bức lui hắn.

- Lý cô nương, đây là ý gì?

Thanh niên này rất không hiểu nói.

- Giang Thần là đệ tử Thiên Đạo môn ta, một chưởng vừa nãy của ngươi là muốn lấy tính mạng của hắn sao?

Lý Tuyết Nhi lạnh lùng nói.

Vừa nói ra, thanh niên này sửng sốt, những người khác nghị luận sôi nổi.

- Là đệ tử của Thiên Đạo môn thì có thể làm ra chuyện hạ lưu bực này sao?

Ở bên người nữ tử đang gào khóc kia có một vị nữ tử tóc ngắn lạnh lùng nói.

- Đúng vậy! Thiên Đạo môn chính là danh môn chính phái, tại sao lại có thể có đệ tử như vậy chứ?

- Giang Thần này xuất thân thấp hèn, không có giáo dưỡng, thật là làm nhục Thiên Đạo môn.

Lời này lập tức nhen lên lửa giận của mọi người, mũi giáo chỉ về phía Giang Thần.

Lý Tuyết Nhi nhíu mày, nhìn về phía Giang Thần, phát hiện ra dường như người sau đã sớm dự liệu được tình huống như thế.

- Giang Thần, ngươi đến giải thích rõ ràng đi.

Lý Tuyết Nhi nói.

Giang Thần nhún vai một cái, đi tới trước mặt đám người xem thường mình, nói:

- Xin hỏi, ngọn núi này là của các ngươi sao?

Hắn không biện giải thay mình, trái lại còn hỏi một vấn đề rất kỳ quái.

Mọi người nhìn nhau, sau đó lắc lắc đầu.

- Hồ này là của các ngươi sao?

Giang Thần lại nói.

- Rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì?

Có người không nhịn được nói.

- Ồ ta có ý thế này, hồ này chính là nơi vô chủ, ta từ trên không trung hạ xuống, cũng không nhìn thấy có viết có người đang tắm. Ta nhiễm yêu huyết, muốn xuống để tắm, vô ý gặp được vị cô nương kia, như vậy mà được gọi là hạ lưu, gọi là vô liêm sỉ hay sao?

Giang Thần lạnh lùng nói. - Thực sự là miệng lưỡi sắc bén! Nếu như ngươi không nhìn trộm thì tại sao lại phải chạy?

Thanh niên động thủ vừa nãy quát lạnh.

- Chẳng lẽ ta không tránh hiềm nghi, còn phải đi lên nói lời vừa rồi, giải thích với nàng sao? Ngươi không hỏi đúng sai phải trái mà đã muốn giết ta, thật ra ta rất muốn hỏi một chút đó, đây là cái đạo lí gì vậy?

Giang Thần nhìn thanh niên này, lửa giận trong lòng đang thiêu đốt.

- Đúng rồi, khi ta đáp xuống, bên hồ có một người thanh niên, ta đang muốn hỏi hắn một câu thì hắn đã chạy, ngươi nói xem có kỳ quái hay không. Nếu như hắn nói cho ta biết trong hồ có người đang tắm thì ta sẽ lập tức rời đi.

Giang Thần lại nói.

- Ồ?

Nghe được lời này của Giang Thần, vẻ mặt mọi người rất quái dị.

Vừa nãy nhóm người này đã nói rõ ràng, nam nữ thay phiên nhau tắm, khi nữ tử tắm rửa, tất cả nam tử đều phải ở dưới chân núi.

Hiện tại Giang Thần nói có nam nhân ở bên hồ, ý kia đã rất rõ ràng.

- Người này là ai chứ?

Lý Tuyết Nhi hỏi.

Giang Thần quét mắt nhìn đám người một chút, ánh mắt rơi lên trên người một người đang trốn trốn tránh tránh, chính là người mà vừa nãy hắn đã gặp được.

- Hắn.

Mọi người nhìn sang theo phương hướng Giang Thần chỉ, nhìn thấy vẻ mặt của người kia trở nên vô cùng đặc sắc.

- Nói hươu nói vượn! Đệ đệ của ta sao có khả năng làm ra chuyện như vậy chứ!

Thanh niên lúc trước xuất chưởng muốn lấy tính mạng của Giang Thần quát lên.

- Ồ!

Giang Thần cười khẩy nói:

- Ta còn đang nói người nào đó cái gì cũng không hỏi mà đã muốn giết ta, hóa ra là muốn diệt khẩu!

- Ngươi...

Thanh niên giận dữ, năm ngón tay nắm chặt lại.

- Ngươi cái gì mà ngươi!

Giang Thần trực tiếp ngắt lời của hắn, nói:

- Ngươi đừng tưởng rằng một chưởng vừa nãy không đắc thủ còn không cam lòng, ta nói cho ngươi biết, ngươi bởi vì đệ đệ ngươi mà muốn giết ta, như vậy một khi có cơ hội ta cũng sẽ giết đệ đệ của ngươi!

Đệ đệ của hắn mới là Tụ nguyên cảnh.

Giang Thần có tư cách nói ra lời này.

- Ngươi biết ta là ai không?

Thanh niên nói.

- Uy hiếp ta sao? Vậy ngươi có thể chọn bên đi.

Giang Thần không để ý chút nào, ngược lại Lý Tuyết Nhi đã đứng ở bên cạnh hắn.

- Được rồi!

Lúc này, vị nữ tử tóc ngắn vừa nãy đi tới trước người của Giang Thần, nói:

- Bất kể là ngươi cố ý hay là vô ý, chỉ là ngươi đã nhìn thấy Mộng Thiến, đúng không?

- Đúng vậy.

Giang Thần không có phủ nhận.

- Như vậy đã làm hỏng sự thanh bạch của Mộng Thiến, tự ngươi móc hai mắt của ngươi ra đi.

Nữ tử tóc ngắn lạnh lùng nói.

Chương 149: Hạt giống

Nữ tử tóc ngắn này, vừa nãy khi mọi người bị thân phận đệ tử Thiên Đạo môn của Giang Thần làm kinh sợ thì nàng đã răn dạy, không coi thập đại tông môn vào trong mắt.

Bây giờ nói muốn Giang Thần tự móc con mắt ra, không có ý đùa giỡn, rất chăm chú và nghiêm túc.

- Nếu như ta nói không thì sao?

Giang Thần đã gặp qua rất nhiều người không nói lý, nhưng nữ tử tóc ngắn này tuyệt đối có thể xếp hạng ở vị trí đầu tiên.

- Ngươi tự móc con mắt ra, hoặc là ta sẽ móc mắt ngươi ra.

Nữ tử tóc ngắn lạnh lùng nói.

Cảnh giới của nàng là Thần du cảnh hậu kỳ, đại đa số người ở đây đều là Thần du cảnh, đây là một đội ngũ rất mạnh.

- Nếu như ta nói không thì sao?

Lý Tuyết Nhi chậm rãi tiến lên phía trước, đứng ở trước người của Giang Thần, lặp lại vấn đề vừa nãy của hắn, hàn khí lạnh lẽo, kiếm khí cuồn cuộn.

Nghe vậy, sắc mặt của nữ tử tóc ngắn hơi biến hóa, thế nhưng vẫn không có nhượng bộ.

Cảnh giới tương đồng, thân là nữ tử, ít nhiều nàng vẫn không phục đối với Lý Tuyết Nhi, muốn nhân cơ hội này tranh tài một phen.

Có điều nàng vừa ngẩng đầu lên nhìn, chạm tới ánh mắt của Lý Tuyết Nhi thì trong lòng đột nhiên chấn động một chút, chiến ý biến mất không còn sót lại một chút gì.

Chỉ một ánh mắt, chỉ vẻn vẹn là một ánh mắt đã đánh bại được nàng.

Bầu không khí dường như bởi vì Lý Tuyết Nhi mà đọng lại, chỉ nghe tiếng hít thở vang lên, lại không có người nào đứng ra nói chuyện.

- Di Ninh tỷ, không có chuyện gì đâu.

Đột nhiên, nữ tử đang ngồi khóc ở mặt đất đứng dậy, đi về phía bên này, tới khuyên nữ tử tóc ngắn.

- Nếu như đệ tử Thiên Đạo môn vô ý xông vào, tất cả đều là hiểu lầm, không cần chú ý.

Nàng ôn nhu nói.

Thân thể thon dài, lời nói tự có một luồng linh khí tươi mát, dung mạo xinh đẹp tuyệt trần, trơn bóng như ngọc, mặc một bộ y phục màu xanh khiến cho người ta có cảm giác như là tiên nữ hạ phàm.

- Mộng Thiến!

Nữ tử tóc ngắn tên là Di Ninh không chịu bỏ qua như vậy, rất là không cam lòng.

Nhưng Mộng Thiến không tranh luận với nàng, ngược lại còn nhìn về phía Lý Tuyết Nhi, nói:

- Tuyết Nhi sư tỷ, Di Ninh tâm tính nóng nảy, xin sư tỷ không lấy làm phiền lòng.

Cử chỉ của nàng tao nhã, thái độ thành khẩn, dù là ai cũng không tức giận được.

Lý Tuyết Nhi khẽ gật đầu, cũng không nói lời nào.

- Vậy cứ như thế, chuyện này coi như kết thúc.

Mộng Thiến nói.

Lúc này bầu không khí giằng co mới hoà hoãn lại, mọi người bắt đầu châu đầu ghé tai, nghị luận sôi nổi.

- Thiên Đạo môn, chuyện ngươi vu oan cho đệ đệ ta, ta sẽ nhớ kỹ.

Thanh niên kia ném cho Giang Thần một câu hung ác.

Giang Thần không để ý đến, trái lại còn nhìn về phía Mộng Thiến kia.

Nếu như hắn nhớ không lầm, vừa nãy ở bên trong nữ tử này nước biểu hiện ra vẻ buông thả và cuồng dã, tuyệt nhiên không giống vẻ nhu mì như hiện tại.

Hơn nữa từ lúc vừa mới bắt đầu, nàng đều ở ngồi chồm hỗm ở trên mặt đất không có biểu hiện gì, mãi đến lúc Lý Tuyết Nhi cứng rắn bảo vệ mình thì nàng mới đứng ra hóa giải ân oán.

Nữ nhân này, không đơn giản.

Hắn không khỏi cảm thấy lo lắng thay Lý Tuyết Nhi, hắn nói:

- Sư tỷ, ở đội ngũ này chỉ có một mình ngươi thôi sao.

- Ngươi muốn ở lại sao?

Lý Tuyết Nhi hỏi rất gọn gàng dứt khoát.

- Không phải, ý của ta là không bằng chúng ta đi thôi.

Giang Thần nửa đùa nửa thật nói. Lý Tuyết Nhi lắc lắc đầu, động tác không quá mạnh, thế nhưng thái độ lại rất kiên quyết.

- Các ngươi đang làm gì vậy?

Giang Thần lại nói.

- Tìm hạt giống.

Lý Tuyết Nhi nói.

- Cái gì?

- Ngươi không biết sao?

Đầu óc của Giang Thần rất mơ hồ, gật đầu một cái, thấy hắn như thế, Lý Tuyết Nhi cũng không biết phải nói như thế nào.

- Ngươi không biết đã nói rõ ngươi là hạng xoàng xĩnh, không xứng để biết.

Thanh niên kia vẫn dựng thẳng lỗ tai lên để nghe trộm, bắt được cơ hội, hắn mạnh mẽ đả kích một câu.

Không chờ Giang Thần mở miệng, hắn lại nói:

- Tiểu chuẩn của Thánh Viện cũng không dễ dàng thu được đâu. Không chỉ là người mạnh nhất, Thánh Viện còn phái ra người giám sát, nếu như ba người mạnh nhất không đủ tư cách thì cũng sẽ không được chọn.

- Vì lẽ đó, các thế lực Hỏa vực liên hợp lại mở ra Vạn thú vực, đồng thời còn chọn ra tuyển thủ hạt giống ở trong Vạn thú vực này.

- Trở thành tuyển thủ hạt giống, trong vòng nửa năm sẽ nhận được bồi dưỡng rất lớn.

- Trước khi thế lực khắp nơi đưa người vào đều gọi đệ tử ưu tú nhất tới, nói cho bọn họ biết tin tức về hạt giống, để bọn họ đi tìm.

- Ngươi, không biết hạt giống, chính là người bị từ bỏ.

Tên này giải thích hạt giống là chuyện gì, cũng không quên đả kích Giang Thần một phen.

- Mà ta, Hạ Nhân Long ta chính là người được gia tộc ký thác hi vọng.

Nói tới chỗ này, vẻ mặt hắn rất đắc ý.

Không ngờ, Giang Thần cười xì một tiếng, không nhịn được mừng rỡ.

- Ngươi có ý gì?

Hạ Nhân Long cả giận nói.

- Ngươi chưa từng nghe nói qua đạo lý chọn người cao nhất trong đám người thấp sao? Hạ gia ngươi là thứ đồ gì chứ, có thể so với Thiên Đạo môn sao? Có thể so với Tuyết Nhi sư tỷ sao? Giang Thần nói.

- Tuyết Nhi sư tỷ?

Vừa nói xong, Giang Thần đã cảm giác phía sau lưng hắn trở nên lạnh lẽo, cả người sắp bị đông lại.

- Lý sư tỷ!

Giang Thần vội vã đổi giọng.

- Hừ!

Hạ Nhân Long nghe rõ ý tứ của Giang Thần, hắn phẫn nộ, quát lên:

- Ta chính là người đứng thứ chín mươi chín Tân hỏa bảng, cường giả trong một trăm vị trí đầu, ngươi có thể so với ta sao?

- Chín mươi chín tên? Ta nhớ ta là người đứng thứ hơn bảy mươi đó?

Giang Thần khẽ cười nói.

Võ học của Hạ Nhân Long này rất thường thường, cũng không có võ học huyền bí lợi hại, thần huyệt của bản thân cũng không nhiều.

Hắn ta kìm nén một hơi vọt tới trung kỳ nhập môn, không đánh lại được Lý Thấm.

Có điều, không phải Giang Thần đánh bại Lý Thấm thì nhất định đã có thể đối phó được với Hạ Nhân Long.

- Nếu như ta ngưng tụ được bốn cái thần huyệt thì vẫn có thể.

Giang Thần nghĩ thầm.

Mà Hạ Nhân Long nghe hắn vừa nói như vậy, hắn mới nhớ tới chuyện Lý Thấm, lập tức giữ yên lặng.

- Được rồi, đã xong chưa? Thiên Đạo môn, mọi chuyện đã kết thúc, lăn được bao xa thì lăn bấy xa đi.

Di Ninh mắng.

Con mắt của Giang Thần hơi nheo lại, nữ nhân này muốn móc mắt hắn, càng không để hắn vào trong mắt, cho dù là phật cũng phải tức giận thay.

Có điều, tạm thời đánh không lại được nàng, cho nên hắn chỉ có thể nhịn.

- Sư tỷ, như vậy sau này còn gặp lại, có điều ngươi cũng phải cẩn thận, những người này không thể tin được. Có người đệ đệ hắn là người cuồng nhìn trộm, còn có người lạm sát kẻ vô tội.

- Ngươi!

Hạ Nhân Long và Di Ninh giận dữ.

Thế nhưng Giang Thần đã giương cánh vung lên, người đã bay lên trời, chỉ để lại một cái bóng lưng.

Sau khi rời đi, chẳng biết vì sao, bóng người của Lý Tuyết Nhi hiện lên ở trong đầu của Giang Thần lái đi cũng không được.

Khí chất có một không hai kia, một cái ánh mắt đã bức lui người cùng cảnh giới.

- Sau khi tìm được linh dược, cố gắng tăng thực lực lên.

Giang Thần thầm nói, chỉ có thực lực mạnh mẽ thì mới có thể có tôn nghiêm, lần này có Lý Tuyết Nhi làm chỗ dựa. Lần sau, nói không chừng sẽ bị người ta dùng một chưởng vỗ chết, móc hai mắt xuống.

Bởi vì lo lắng Hạ Nhân Long giở ám chiêu cho nên Giang Thần dán vào tầng trời thấp bay ra rất xa, sau đó mới tìm nơi để hạ xuống.

- Hả?

Bỗng nhiên, thân ở trên không trung, đột nhiên hắn nắm bắt được phía trước có một tia dị dạng, dưới thần thức tra xét, là một luồng năng lượng nồng đậm phun ra.

Sau khi tới gần, hắn nhìn thấy một cái khe nứt, từ bên trong có nguyên khí phun ra, dùng mắt thường cũng có thể thấy được, hùng hồn đến mức làm cho người ta giật mình.

- Nhất định dưới lòng đất Vạn thú vực có một mỏ quặng nguyên thạch, chính bởi vì như vậy cho nên mới khiến cho linh khí và nguyên khí kết hợp lại với nhau.

- Được! Đây chính là cơ hội trời cho để ngưng tụ thần huyệt rồi!

Giang Thần đại hỉ.

Những thứ này đều là tinh hoa của nguyên khí, giống như quáng tinh chi nguyên của Thuần Dương quáng thạch ở Nam phong lĩnh vậy, có thể để cho thân thể hấp thu.

Chương 150: Chơi rất cao hứng

Thần du cảnh, thứ tu chính là hồn xác.

Trước tiên ra tay từ thân thể, da lông, máu thịt, gân cốt, nội tạng, không ngừng rèn luyện tăng mạnh, làm cho khí huyết của bản thân trở nên dồi dào.

Sau đó là có thể ngưng thần dưỡng khí.

Đặc thù rõ ràng nhất là nắm giữ thần thức.

Đương nhiên, sự mạnh mẽ của Thần du cảnh không chỉ là thần thức, còn thể hiện ở mọi phương diện.

Ví dụ như phi kiếm thuật, thần hồn không đủ mạnh thì sẽ không có cách nào khống chế phi kiếm giết địch một cách chuẩn xác.

Giai đoạn Thần du cảnh này liên quan đến võ học, tất cả đều có yêu cầu nhất định đối với thần du.

Mà mỗi lần ngưng tụ thần huyệt đều phải trả một cái giá không nhỏ, hầu như là hút khô người, tập trung tất cả tinh lực vào trong đó.

Đương nhiên, một khi đạt đến điều kiện ngưng tụ thần huyệt, không có ai sẽ bỏ qua cơ hội này.

Còn có một chút người theo đuổi sự trác việt, ngưng tụ càng nhiều thần huyệt thì có trợ giúp với việc đột phá Thông thiên cảnh.

Bọn họ chỉ là xem Thần du cảnh là một khởi đầu mà thôi.

Những người này chính là thiên tài.

Giang Thần nắm giữ Thần mạch, sớm có thể ngưng tụ ra được bốn cái thần huyệt, chỉ là hắn vẫn không có thời gian mà thôi. Trước đó ở Hóa long trì còn bị người gọi là Tiểu vương gia kia phá vỡ trạng thái.

Hiện tại, tinh hoa nguyên khí là thứ mà bất kỳ linh vật gì cũng không sánh nổi.

Giang Thần ở trong đó ngưng tụ thần huyệt, sau khi kết thúc, thân thể sẽ không có bất kỳ suy yếu nào cả, bởi vì hắn có thể lập tức nhận được khôi phục.

Giang Thần sẽ không lãng phí cơ hội này, thần thức tra xét xung quanh. Sau khi xác định không có yêu thú tồn tại, lại bố trí một loại trận pháp báo động ở xung quanh khe nứt một chút.

Sau khi làm xong tất cả những chuyện này, hai chân hắn phân biệt đặt ở hai bên khe nứt.

Đầu tiên nguyên khí từ bàn chân lan tràn ra toàn thân, tiếp theo mới bao bọc hắn lại.

Bởi vì bên trong nguyên khí không khí rất mỏng manh, cho nên Giang Thần cảm giác mình sắp nghẹt thở, sau khi thích ứng được thì hắn mới ngồi xuống vận chuyển công pháp, bắt đầu ngưng tụ ra thần huyệt.

Bản thân năng lượng đã giống như nước, thần huyệt lại là vại nước, hiện giờ hắn muốn dùng nước để đổ đầy vại nước.

Nhưng mà, một khi dùng hết, thân thể sẽ xảy ra vấn đề lớn.

Thế nhưng tinh hoa nguyên khí xung quanh lại giống như một dòng sông, đặt mình ở trong đó, hắn hoàn toàn không phát hiện ra được năng lượng của bản thân tiêu hao. Đồng thời thần huyệt lại có thể thành công ngưng tụ ra được.

Lại thêm trình độ dồi dào của tinh hoa nguyên khí, chuyện còn lại chỉ cần giao cho thời gian là xong.

Chỉ có điều, ở cách khe nứt không xa đang có một nam một nữ đi tới.

Hai người này đều là Thần du cảnh sơ kỳ, trai tài gái sắc, từ trong rừng đi ra, dường như quan hệ rất thân mật.

- Sư huynh, dường như phía trước có sóng năng lượng rất mãnh liệt.

- Ta cũng cảm giác được.

Nam nữ này phát hiện ra tinh hoa nguyên khí lập tức bước nhanh đi tới, đồng thời cũng đã nhìn thấy Giang Thần ngồi ở đó.

- Tinh hoa nguyên khí! Lại là tinh hoa nguyên khí từ dưới lòng đất tiết ra ngoài!

Nữ tử kia vừa mừng vừa sợ, giống như Giang Thần vậy, tinh hoa nguyên khí đối với bọn họ có rất nhiều trợ giúp.

Nam tử cũng tươi cười, chỉ là khi nhìn về phía Giang Thần, nụ cười đã thu lại.

- Lại bị người ta nhanh chân đến trước, thực sự là xúi quẩy.

Nam tử này thầm mắng một tiếng.

- Sư huynh, không liên quan, khe nứt này rất dài, tinh hoa nguyên khí cũng rất dồi dào, hắn không hấp thu hết được đâu.

Nữ tử nói.

- Ta cũng không muốn như vậy.

Nam tử hừ lạnh, đi lên phía trước, quát lên với Giang Thần:

- Ngươi, cút ngay cho ta.

Nhưng mà, Giang Thần ngoảnh mặt làm ngơ, không nhúc nhích.

- Sư huynh, hắn đang ngưng tụ ra thần huyệt.

Nữ tử đã nhìn ra trạng thái của Giang Thần.

- Đúng là thông minh, nơi này đúng là nơi hoàn mỹ để ngưng tụ thần huyệt.
Nam tử bĩu môi một cái, bỗng nhiên con ngươi chuyển động, nói:

- Khà khà, muội nói xem nếu như ta ngắt hắn thì sẽ như thế nào?

Không chờ nữ tử nói chuyện, hắn đưa tay lấy ra một viên thiết hoàn từ trong lòng.

Hắn không thù không oán với Giang Thần, xuất phát từ tâm tư vui chơi muốn chọc ghẹo Giang Thần, nhìn thấy dáng vẻ thất bại của người khác mà thôi.

Nữ tử suy nghĩ một chút, không ngăn cản.

Nam tử vung tay lên một cái, thiết hoàn phát ra tiếng xé gió sắc bén, đánh vào trên lồng ngực của Giang Thần, phát ra tiếng vang nặng nề.

Giang Thần khẽ cau mày, vẻ mặt lộ ra thống khổ, nhưng không mở mắt ra.

- Định lực không tệ nha.

Nam tử nhìn mừng lớn, lần nữa đánh ra thiết hoàn, lần này là đánh về phía trán của Giang Thần.

Bộp một tiếng, trên mặt của Giang Thần thượng xuất hiện một cái ấn hồng.

Giang Thần lộ ra động tác cắn răng, có thể thấy rõ là hắn đang tức giận.

- Hả?

Nam tử không nhận được phản ứng mà hắn muốn từ trên người của Giang Thần, hắn rất là bất mãn, lần này ánh mắt nhìn về phía con mắt của Giang Thần.

Chỉ thấy khóe miệng hắn hiện lên nụ cười tàn nhẫn, lần này bên trong ngón tay mang theo hai viên thiết hoàn, dùng sức bắn ra ngoài.

Thiết hoàn đánh về phía hai mắt của Giang Thần, lực lượng đáng sợ có thể đánh nổ con ngươi.

May mà trong lúc mấu chốt, Giang Thần đột nhiên giơ tay, nắm lấy hai viên thiết hoàn.

- Chơi vui vẻ không?

Giang Thần chậm rãi mở hai mắt ra, lộ ra sự sắc bén, nhìn thẳng về phía trước.

Nam tử bị ánh mắt này tập trung, không khỏi sững sờ, lập tức mắng:

- Tỉnh rồi? Tỉnh rồi thì cút đi cho ta!

Hắn không cuống quít một chút nào, cũng không có áy náy, trái lại còn ra vẻ phiền phức phất tay đuổi ngươi.

- Ngươi muốn làm cho ta biến thành kẻ mù sao?

Giang Thần lại nói.

- Đừng có nói nhảm nữa.

Nam tử rất không vui nói, ngữ khí mang theo vài phần uy hiếp. - Phế bỏ tất cả thần huyệt của bản thân ngươi, ta sẽ tha cho ngươi khỏi chết.

Giang Thần lạnh lùng nói.

- Cái gì?

Nam tử hoài nghi có phải mình đã nghe lầm hay không.

- Ta không muốn nói thêm lần nữa.

Giang Thần nói.

- Ha ha, một sơ kỳ nhập môn nho nhỏ như ngươi mà cũng dám nói chuyện với ta như vậy sao? Lẽ nào ngươi không nhìn ra cảnh giới của ta là sơ kỳ đỉnh cao sao? Cao hơn ngươi ròng rã hai giai đoạn! Ngươi biết điều này có ý vị gì không? Một tay của ta cũng đã có thể bóp chết được ngươi!

Nam tử này nở nụ cười, sau đó tự hào nói ra cảnh giới của chính mình.

- Xem ra ngươi đã lựa chọn cái chết.

Giang Thần đứng dậy, cũng không biết không phải là bởi vì người ở bên trong tinh hoa nguyên khí hay không mà cả người mang theo vẻ uy nghiêm đáng sợ.

Hắn đi từng bước một ra khỏi khe nứt, áp sát về phía nam tử kia.

- Sư huynh, xem ra hắn không biết cân nhắc lợi hại rồi.

Nữ tử kia khinh thường nói.

- Như vậy ta sẽ để cho hắn biết, cái gì gọi là lợi hại.

Nam tử này nắm chặt một thanh đao, xuất ra toàn lực, người giống như sấm đánh tới, đao kính có xu thế cuồn cuộn.

Có điều, Giang Thần đâm ra một kiếm, nhanh như chớp giật, chỉ để lại một chuỗi tàn ảnh.

- Cái gì?

Nam tử đang dương dương tự đắc kia giật nảy cả mình, không có cách nào khóa chặt được bóng người của Giang Thần, cho nên đương nhiên không thể nói là công kích được.

Hắn quyết định rất nhanh, đổi thành phòng thủ, đề đao đón đỡ ở trước ngực.

Chỉ là vừa mới đứng vững thì một đạo gió lạnh đã xuyên qua thân thể hắn, rút đi khí lực toàn thân của hắn.

Cúi đầu vừa nhìn, một thanh kiếm đã đâm vào lồng ngực của hắn.

- Tại sạo, tại sao lại như vậy được chứ?

Hắn không hiểu tại sao mình lại bị gia hỏa sơ kỳ nhập môn dùng một kiếm giết chết.

- Chỉ có sáu cái Thần huyệt, võ học thường thường mà cũng dám kêu gào ở trước mặt ta.

Giang Thần cười nhạo nói.

- Sáu cái... Không ít.

Nam tử chỉ kịp nói ra bốn chữ rồi ngã xuống đất không dậy nổi, đối với Thần du cảnh mà nói, hậu kỳ đỉnh cao phổ thông có sáu cái thần huyệt quả thực không ít.

Như Giang Thần vậy, sơ kỳ nhập môn đã có bốn cái thần huyệt mới gọi là không bình thường.

- Ngươi, ngươi lại giết chết Trầm sư huynh.

Tất cả mọi chuyện xảy ra quá nhanh, nữ tử kia cũng không kịp phản ứng.

- Đồng thời, ta còn có thể giết chết ngươi.

Giang Thần nói.

Nghe vậy, cả người nữ tử kia cả kinh, lập tức quỳ trên mặt đất dập đầu xin tha.

- Phế bỏ tất cả thần huyệt của bản thân ngươi.

Giang Thần lạnh lùng nói.

Mới vừa rồi nữ nhân này không có ngăn đối phương lại, trái lại còn rất hứng thú bàng quan đứng nhìn, không giết đã là hắn nhân từ rồi.

Nữ tử cả kinh, thần huyệt là thứ mà nàng rất vất vả mới ngưng tụ được, một khi phế bỏ, cảnh giới sẽ xuống dốc không phanh.

Nhưng mà, nàng không có cách nào phản kháng lại được, trong lòng hận Trầm sư huynh đã chết, tự tìm đến phiền phức cho mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau