THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 141 - Chương 145

Chương 141: Không cần cám ơn

Vừa đến đã giết người, Giang Thần không nghĩ tới chuyện này.

Nhưng mà Mặc Thanh này dồn ép không tha, ra tay không chút lưu tình, không coi mạng người là chuyện lớn lao gì, cũng không trách được hắn.

Buông tha nữ nhân so với Lý Thấm còn nguy hiểm hơn này, không biết nàng ta có thể cũng chạy đến Thập vạn đại sơn hành hung hay không chứ?

Đương nhiên, Giang Thần biết giết chết nàng sẽ mang đến cho mình phiền phức, nhất định Mặc gia sẽ trả thù hắn.

Có điều hắn không hối hận, mặc kệ Mặc gia có âm mưu quỷ kế gì, thủ đoạn trả thù thế nào thì hắn cũng sẽ lấy kiếm trong tay để chém nát tất cả!

Chỉ có khiến cho Mặc gia chảy máu, khiến cho bọn họ biết trả thù mình sẽ trả giá lớn thế nào thì mới có thể làm cho bọn họ kiêng kỵ, không dám làm xằng làm bậy.

Đây chính là đạo sinh tồn trên cõi đời này.

Không để ý tới đám người ở chỗ này đang tròn mắt kinh ngạc, Giang Thần tìm kiếm ở trên thi thể của Mặc Thanh.

Nàng có thể gọi ra xe ngựa và một lượng lớn cơ quan thú, không chừng sẽ có bảo vật loại hình như là nạp giới.

Thế nhưng rất nhanh Giang Thần đã phát hiện ra cũng không phải là như vậy, mà là Mặc Thanh này đã thu tất cả cơ quan thú vào trong từng tờ linh phù.

Ở trong ống tay áo của Mặc Thanh, Giang Thần tìm được một tấm Điệp linh phù lớn, trên mặt vẽ ra các loại cơ quan thú.

Chợt, Giang Thần lại nhảy đến trên xe ngựa, tìm được một lượng lớn nguyên thạch hạ cấp ở bên trong, là thứ dùng để thúc giục con rối cơ quan thú.

Giang Thần không chút khách khí lấy đi, lúc này mới rời khỏi, đi tới khu vực linh dược có thể tồn tại.

Cùng lúc đó, ở một nơi khác của Vạn thú vực cũng có một đám người tụ tập, nhân số hơn trăm, trong đó có không thiếu tuấn tài một trăm vị trí đầu trên Tân hỏa bảng.

Có điều nếu nói tới người khiến cho người ta chú ý nhất, vẫn là người Mặc gia ở ngay chính giữa.

Ở chung quanh bọn họ, các loại con rối cơ quan thú chằng chịt đứng lặng ở đó, chẳng khác nào một đội quân.

Hơn mười tên đệ tử Mặc gia chen chúc ở chung quanh thiếu gia của bọn họ, Mặc gia tam thiếu, Mặc Ly.

Dưới y phục màu trắng rộng rãi là một bộ y phục màu đen, tóc đen phất phơ trên trán, mày kiếm mắt sao, là một vị mỹ nam tử nội liễm và âm nhu.

Khong thiếu nữ nhân ở đây ném ánh mắt tình ý về phía hắn.

Nguyên nhân không có gì khác, hắn ta không chỉ xếp hạng thứ năm mươi bốn ở trên Tân hỏa bảng mà còn đứng thứ bảy ở trên Công tử bảng.

Ném ra bất kỳ vị trí nào đều là tiêu điểm khiến cho muôn người chú ý.

Lúc này, hắn nhìn một cái tượng gỗ trong tay, bất kể là ngũ quan hay là y phục trên người, đều tương tự với Mặc Thanh kia.

Ở ngực của con rối đang có chất lỏng màu đỏ giống như máu tươi chảy ra.

Thấy cảnh này, sắc mặt đệ tử Mặc gia xung quanh cùng biến đổi.

Thân là đệ tử Mặc gia, bọn họ đều biết điều này có ý vị gì.

Biểu tiểu thư của bọn họ, Mặc Thanh đã chết.

Vừa tới Vạn thú vực không bao lâu, đã chết!

- Mặc Thanh có Xích Diễm xa, lại có rất nhiều cơ quan thú, cửa truyền tống cũng sẽ không đưa người đến nơi nguy hiểm, như vậy cũng có ý nghĩa, nàng đã chết ở trong tay của người khác.

Mặc Ly nói.

Hắn nhìn con rối, không biết đang nói chuyện với ai, vẫn đang lẩm bẩm.

- Ai! Ai dám giết người Mặc gia ta!

- Quá đáng chết, nhất định phải bắt, chém giết hắn!
Đệ tử Mặc gia ở xung quanh căm phẫn sục sôi, mỗi người đều đằng đằng sát khí.

- Mặc Thanh cũng không phải là dòng chính, làm việc kích động lỗ mãng, chết thì chết. Nhưng mà, chung quy nàng vẫn là người Mặc gia, ta thân là đệ tử Mặc gia mạnh nhất bên trong lần Vạn thú vực này, người này đang đánh vào mặt ta.

- Nhất định hắn phải chết!

Mặc Ly đứng dậy, thiêu đốt một tờ linh phù, một cơ quan thú hình dáng chim bay lên trời, quanh quẩn ở trên không trung vài vòng, sau đó bay đi về một hướng khác.

- Đi!

Đám người Mặc Ly theo con chim này rời đi, thanh thế rất lớn, tạo ra tro bụi nồng đậm.

Người chung quanh né tránh không kịp, nhìn đệ tử các Mặc gia, đăm chiêu, không quản bọn họ là đi tìm ai gây phiền phức, tất cả đều rất đồng tình với gia hỏa xui xẻo kia.

...

Giang Thần còn không biết mình đã bị người ta nhìn chằm chằm vào. Sau khi rời khỏi khu vực bị đưa tới, hắn lập tức cảm nhận được nguyên nhân của cái tên Vạn thú vực này.

Cũng giống như đám người qua lại không dứt trên đường phố phồn hoa vậy, tùy ý có thể thấy được yêu thú ở dãy núi này.

Trong thời gian nửa ngày ngắn ngủi, Giang Thần đã chém giết bảy, tám đầu yêu thú binh cấp.

Đẳng cấp của yêu thú gồm: Binh cấp, tướng cấp, vương cấp, quỷ cấp, thần cấp.

Với cảnh giới bây giờ của Giang Thần, yêu thú tốt nhất để săn giết chính là binh cấp, gặp phải tướng cấp thì hơi có chút vướng tay chân, nếu như là vương cấp, chỉ có thể chạy trốn.

Hắn bỏ thi thể yêu thú săn giết vào trong nạp giới.

Cho dù hắn có thể thu nạp thể hỗn hợp giữa linh khí thiên địa và nguyên khí, nhưng hắn không muốn làm như vậy, như Truyện Công trưởng lão đã từng nói, thông qua máu thịt của yêu thú để bổ sung cho bản thân, đối với Thần du cảnh như hắn có trợ giúp rất lớn.

Chỉ có điều, Giang Thần đã từng được yêu thú thần cấp trợ giúp, đã hưởng qua máu thịt của yêu thú vương cấp và quỷ cấp, cho nên hắn cảm thấy máu thịt của yêu thú binh cấp rất là chán.

- Tìm được linh dược trước rồi nói sau đi.

Giang Thần ôm cái suy nghĩ này, tiếp tục đi về chỗ cần đến.

Cùng lúc đó, ở ngay phía trước hắn không xa có một đội nhân mã chật vật mà chạy, ba nam hai nữ, đều là Tụ nguyên cảnh. Ở phía sau bọn họ có một con yêu thú đuổi tận không tha, tốc độ cực nhanh, ở bên trong núi rừng như giẫm lên trên đất bằng, thỉnh thoảng còn có thể leo lên cây, đuổi theo từ trên đỉnh đầu của năm người.

Một đạo ánh sáng màu tím như mũi tên nhọn bắn ra, bắn trúng trên người một người trong đó, hóa ra đó là một cái đầu lưỡi.

Người bị cuốn lên, rất nhanh đã bị mang tới bên trong cành cây tươi tốt, vài tiếng kêu thảm thiết chói tai vang lên, tiếng cổ bị cắn đứt vang lên giòn giã, sau đó cũng không còn động tĩnh nào nữa.

Sắc mặt bốn người còn lại tái nhợt, liều mạng chạy trốn, bọn họ biết con yêu thú này sẽ không bỏ qua cho mình.

Quả nhiên, động tĩnh truy kích lại vang lên, theo sát bốn người.

Vào lúc này, ngay phía trước lại xuất hiện một bóng người, hồn nhiên không biết đang gặp phải nguy hiểm, đang đi tới bên này.

- Không nên tới đây!

Trong bốn người, một nữ tử trẻ tuổi hét lớn.

Nàng không suy nghĩ nhiều, chỉ là không muốn nhìn thấy có người gặp phải nguy hiểm.

Nhưng mà đồng bạn của nàng lại ai oán nhìn lại, trong lúc bước ngoặt sinh tử, nếu như có người chết thay mình, như vậy sẽ không thể tốt thơn.

Có điều, bọn họ cũng không cho rằng người kia có thể tạo ra được tác dụng gì, cho nên cũng không để ý.

Người kia nghe thấy tiếng nhắc nhở lại không chạy trốn, trái lại vẫn còn tiếp tục đi tới.

Lúc này, song phương đều có thể nhìn thấy tướng mạo lẫn nhau.

- Ngớ ngẩn sao?

Bốn người không tự chủ được suy nghĩ như vậy, nhìn thấy người đến là một vị thiếu niên thanh tú, dáng vẻ không phải là rất mạnh.

Lúc bốn người đi qua thì cũng không thấy hắn có bất kỳ phản ứng nào cả.

Chỉ là, nữ tử vừa nãy nhắc nhở Giang Thần không đành lòng, lấy tay đập vào bả vai của hắn, nói:

- Chạy mau đi, ngươi muốn tìm cái chết sao?

Thiếu niên cười khẽ với nàng, tiếp tục tiến lên phía trước.

- Không cần lo cho hắn!

Đồng bạn của nàng lập tức quát to một tiếng.

Dưới tình huống bất đắc dĩ, nữ tử không thể làm gì khác hơn là đi theo sau.

Rất nhanh, bốn người đã nghe thấy tiếng xé gió giống như ác mộng vang lên, nếu không có gì ngoài ý muốn, tiếng kêu thảm thiết của thiếu niên kia sẽ lập tức vang lên, tiếp theo chính là tiếng vang của cổ bị cắn đứt.

Phốc!

Rất nhanh tiếng vang giòn giã đã vang lên, chỉ là có chỗ khác biệt với dự liệu của bọn họ.

Bốn người dừng bước lại vừa nhìn về phía sau, chỉ thấy thiếu niên đang vẩy máu tươi trên lưỡi kiếm, con yêu thú kia đã ngã vào trong vũng máu của chính mình.

Đó là một con thằn lằn lớn, da dẻ thô ráp, trên người mọc đầy mụn nhọt, không có vảy, nhưng mà lại thô dầy vô cùng, cái đầu lưỡi màu tím rất dài chính là vũ khí vừa nãy tập kích bọn họ.

- Không cần cám ơn.

Nhìn ánh mắt kinh ngạc đến ngây người của bốn người, Giang Thần tùy ý cười cợt, đi về phía trước.

Chương 142: Hướng sư huynh

- Sư huynh chờ một chút!

Bốn người này nhìn thấy Giang Thần muốn đi cho nên vội vàng gọi hắn lại.

- Sư huynh.

Một nữ tử khác đi lên phía trước, ôn nhu nói:

- Vừa nãy chúng ta trải qua cuộc trốn chạy cho nên đã tiêu hao kịch liệt, cần lập tức khôi phục, thế nhưng nơi này không có cách nào hấp thu linh khí, không biết sư huynh có thể bảo vệ chúng ta một quãng thời gian hay không.

Ở Vạn thú vực, thứ trí mạng nhất chính là lực lượng của bản thân tiêu hao sạch sẽ.

Cho dù bốn người mới dùng đi một phần ba, thế nhưng vẫn hoảng hồn.

Rất sợ Giang Thần không đồng ý, nữ tử này mở lớn mắt nhìn, trên khuôn mặt đẹp đẽ hiện lên vẻ chờ mong.

- Được thôi.

Giang Thần liếc nhìn một vị nữ tử khác, vừa nãy chính là nàng đã lòng tốt nhắc nhở qua mình, bởi vì điểm này, hắn có thể giúp một tay.

- Quá tốt rồi.

Nữ tử trước mắt còn tưởng rằng là công lao của chính mình, nàng kinh hỉ quát to một tiếng.

Rồi năm người tìm một nơi không nhiều yêu thú để nghỉ ngơi.

Giang Thần biết được tên của bốn người, Hứa Đào, Hàn Thiên Diệp là tên của hai nam tử kia.

Người có lòng tốt nhắc nhở Giang Thần tên là Thủy Sanh, là một nữ tử nhỏ tuổi rất khả ái, sau khi nguy hiểm được giải trừ, vẻ mặt nàng rất yên tĩnh.

Đàm Vân cuối cùng thì lại ngược lại, như quen thuộc, nói rất nhiều, rất nhiệt tình đối với Giang Thần.

Có điều Giang Thần không nói ra quá nhiều tin tức của mình, bèo nước gặp nhau, không muốn bại lộ quá nhiều, mang đến phiền phức cho bốn người này.

Hắn giết Mặc Thanh, rất có thể sau đó sẽ gặp phải trả thù.

Có điều này lại bị bốn người hiểu lầm là giả vờ thần bí, lại thấy hắn tuổi còn trẻ đã là Thần du cảnh, cho nên suy đoán lai lịch của hắn rất bất phàm.

Giang Thần nhìn thấy bốn người chỉ thông qua linh đan để khôi phục chân nguyên, cho nên hắn mới lấy ra mấy con yêu thú chết đi đã từ trong nạp giới, lại nấu thành canh thịt.

- Nạp giới?

Bốn người sáng mắt lên, ánh mắt Đàm Vân kia nhìn Giang Thần càng thêm cuồng nhiệt, nói:

- Sư huynh, ngươi trẻ tuổi như vậy đã là Thần du cảnh, nhất định là đến từ thế lực lớn nha? Nói cho người ta đi mà.

Nàng tiến đến bên người Giang Thần, rất là dụ hoặc.

- Từ núi lớn đi ra.

Giang Thần bất đắc dĩ cười nói.

- Núi lớn?

Đàm Vân vừa nghe thấy vậy, bắt đầu liên tưởng, nói:

- Thủy hỏa sơn trang? Liên vân thập bát bảo? Chẳng lẽ là Kiếm tiên sơn?

Nàng liên tiếp nói ra ba thế lực lớn của Hỏa vực, đặc biệt là thế lực cuối cùng, càng là thế lực hàng đầu.

Nàng nhận định Giang Thần từ thế lực lớn đi ra, lại thấy tướng mạo và tu vi của Giang Thần đều là nhất lưu, cho nên mới muốn nhờ đó leo lên.

Nếu như có thể trở thành bạn lữ thì càng là chuyện phong quang vô hạn.

Nhìn thấy Đàm Vân có bộ dáng này, đám người Hứa Đào, Hàn Thiên Diệp khá là bất mãn, lòng cảm kích đối với Giang Thần đã giảm bớt đi rất nhiều.

Thủy Sanh kia cúi đầu, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Bỗng nhiên, Giang Thần đứng dậy, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, nói:

- Có người đến rồi.

Lời này vừa dứt không bao lâu, từ cách đó không xa truyền đến tiếng bước chân.

- Ta nói ai lại làm nũng ở trong rừng rú thế này, hóa ra là ngươi, chuyện này cũng khó trách.

Người còn chưa tới, một giọng nữ chói tai đã truyền đến đầu tiên.

Đàm Vân nghe thấy thanh âm này là người có phản ứng lớn nhất, mày liễu dựng thẳng lên, giận dữ người vừa nói chuyện.

Rất nhanh đã có một đám người chậm rãi đi tới, nhiều đến hơn hai mươi người.

Đi ở phía trước chính là nữ tử vừa mới nói, tư sắc không tầm thường, trang điểm xinh đẹp, thế nhưng lại mặc một thân nhuyễn giáp, không ra gì cả. - Lý Tử, ngươi có ý gì?

Đàm Vân quát lên.

- Không có gì, đi ngang qua mà thôi, nhìn thấy là người quen đã lâu cho nên mới tới đây lên tiếng chào hỏi, sao? Đây chính là người mà ngươi coi trọng? Cũng không ra sao nhỉ.

Nữ tử tên là Lý Tử quan sát Giang Thần từ đầu đến chân, tiếp theo lại lắc lắc đầu.

- Khắp toàn thân không thấy một cái linh khí nào cả, mặc trường bào đã đi vào, thực sự là đủ keo kiệt.

Nàng lại nói.

- Hừ! Lý Tử, đây chính là do ngươi vô tri, sư huynh đã là Thần du cảnh, đương nhiên không cần công cụ bảo hộ, một kiếm đã có thể chém giết yêu thú tướng cấp.

Đàm Vân hừ lạnh một tiếng, cười đối phương vô tri.

- Thần du cảnh?

Lý Tử sững sờ, hiển nhiên không nghĩ tới Giang Thần tuổi còn trẻ mà đã có cảnh giới cao như vậy.

Nàng thân là Tụ nguyên cảnh, không khỏi vì lời nói vừa rồi của mình mà cảm thấy hối hận, có điều nàng lại nghĩ đến cái gì đó, cũng không phản đối mà chỉ nhún vai một cái.

- Cũng chỉ là Thần du cảnh sơ kỳ nhập môn, so ra với Hướng sư huynh thì đáng là gì chứ?

Ở phía sau nàng, một tên thanh niên khí chất xuất chúng đứng đó, đang rất hứng thú nhìn hai nữ nhân đấu võ mồm, khi mọi người nhìn về phía hắn, hắn khẽ mỉm cười.

- Ngươi cũng sử dụng kiếm? Một kiếm chém giết yêu thú tướng cấp, ta cảm thấy rất hứng thú, luận bàn một chút được chứ?

Vị Hướng sư huynh này nói.

- Không có hứng thú.

Giang Thần nói.

Hướng sư huynh không muốn nhận được đáp án này, con mắt tức thì nheo lại.

- Không phải là sợ đó chứ? Đây cũng là chuyện rất bình thường, Hướng sư huynh chính là đệ tử nội môn của Quy Nhất kiếm phái, so kiếm, đúng là tự tìm khổ.

Lý Tử nói.

- Quy Nhất kiếm phái, đệ tử nội môn?

Đàm Vân đang nghĩ xem nên tranh thế nào mới lấy làm kinh hãi, chỉ là hai tin tức này đã đủ để nói rõ vấn đề ở đâu.

Nghĩ đến lại bị Lý Tử áp chế, trong lòng Đàm Vân rất không thích, kỳ vọng Giang Thần có thể có biểu hiện.

Nhưng mà, Giang Thần lại nói:
- Các ngươi đã gần như hoàn toàn khôi phục, như vậy ta sẽ rời đi.

Dứt lời, hắn thật sự xoay người rời đi.

Đàm Vân trợn mắt lên, đi lúc này sẽ bị người ta cười lâm trận bỏ chạy đó!

Hay là nói, Giang Thần thật sự lâm trận bỏ chạy?

- Ta có nói ngươi có thể đi sao?

Không ngờ, Hướng sư huynh đột nhiên quát lạnh một tiếng.

Tức thì đã có hai tên đệ tử Quy Nhất kiếm phái nhếch miệng nở nụ cười, ngăn cản Giang Thần lại.

- Tránh ra.

Giang Thần nhíu nhíu mày, vẻ mặt rất khó chịu.

- Không tránh thì sao nào? Không nghe thấy Hướng sư huynh đang nói chuyện với ngươi sao?

- Ngươi cho rằng Thần du cảnh đã ghê gớm rồi sao? Hướng sư huynh có thể đánh ngươi tới mức ngay cả mẫu thân ngươi cũng không thể nhận ra được!

Hai đệ tử Tụ nguyên cảnh của Quy Nhất kiếm phái căn bản không sợ Giang Thần.

- Ngươi muốn đi cũng được, quỳ dập đầu ở trên mặt đất, hoặc là để kiếm của ngươi ở lại.

Hướng sư huynh lại nói.

Không phải hắn ham muốn kiếm của Giang Thần, ngay cả kiếm của Giang Thần ra sao hắn cũng chưa từng thấy.

Có điều, đây là quy củ của Quy Nhất kiếm phái, kiếm khách so chiêu, người thua, nhất định phải để lại kiếm của mình.

Ở trong mắt của Hướng sư huynh, Giang Thần thua, thua nên mới bắt đầu muốn chạy trốn.

Mắt thấy chuyện đã trở nên không thể thu thập, Đàm Vân không biết nên làm gì, không dám nói lung tung.

Lại là Thủy Sanh kia lo lắng nói:

- Giữa chúng ta chưa từng có khúc mắc, các vị sư huynh Quy Nhất kiếm phái, các ngươi chính là người của thập đại tông môn, nên có khí khái của mình mới phải.

- Thủy Sanh!

Đàm Vân vội kêu lên.

Lý Tử nở nụ cười, cười trên sự đau khổ của người khác.

- Ý của ngươi nói, hiện tại ta rất không có khí khái sao?

Âm thanh của Hướng sư huynh nghe qua cực kỳ lạnh lẽo, cả người tỏa ra phong mang ác liệt.

- Không... Không phải.

Thủy Sanh cả kinh, sợ đến mức run lẩy bẩy.

- Ngươi tự vả vào miệng mình, khi nào ta lên tiếng mới được dừng lại!

Hướng sư huynh quát lên.

Thủy Sanh sững sờ, ngẩng đầu lên, vẻ mặt mờ mịt và kinh hoảng.

- Không nghe thấy lời của Hướng sư huynh sao? Tiện nhân nhà ngươi!

Lý Tử rất tình nguyện nắm lấy cơ hội đả kích Đàm Vân, ngay cả bằng hữu của nàng cũng không buông tha. Nàng xông lên muốn tát Thủy Sanh.

Phanh!

Thủy Sanh sợ đến mức nhắm mắt lại, chỉ là thống khổ trên mặt như trong dự đoán lại không tới.

Nàng cẩn thận từng li từng tí một mở mắt ra, phát hiện ra tay của Lý Tử đã bị một bàn tay lớn bắt lại.

Chủ nhân của bàn tay là Giang Thần.

- Nàng không nói sai, ngươi rất không có khí khái, không, ngươi chính là một rác rưởi ỷ thế hiếp người, nói hai chữ khí khái cũng là làm nhục nó.

Giang Thần nhìn Hướng sư huynh kia, nói từng chữ từng chữ.

Chương 143: Chỉ có như vậy?

Chẳng ai nghĩ tới Giang Thần vẫn nhượng bộ lại đột nhiên trở nên hung hăng như vậy, lại còn hung hăng với Hướng sư huynh.

Đệ tử nội môn của Quy Nhất kiếm phái, Hướng Lượng.

Bản thân của hắn cũng ngẩn ra, rất nhanh tay hắn đã khoát lên trên chuôi kiếm, trong mắt phun ra lửa giận.

Bị người ra mắng rác rưởi, lại còn là ở trước mặt nhiều người như vậy, tâm tư giết người cũng có.

Đám người Đàm Vân cảm nhận được sự phẫn nộ của Hướng Lượng, cả đám không tự chủ được lui về phía sau, ở dưới biểu hiện phẫn nộ của Lý Tử là nụ cười trên sự đau khổ của người khác không thèm che giấu.

Đến hiện tại, bàn tay bị Giang Thần nắm còn mơ hồ đau đớn.

Lại nhìn vẻ mặt âm lãnh của các đệ tử Quy Nhất kiếm phái khác, giống như đại họa đã rơi xuống đầu của Giang Thần vậy.

- Ngươi có biết, cái gì gọi là thoải mái nhất thời, đau đớn vĩnh cửu không?

Hướng Lượng chậm rãi rút ra một thanh linh kiếm cấp ba, lưỡi kiếm tỏa ra tia sáng chói mắt, kiếm khí sắc bén từ hai chân của hắn lan tràn ra, tạo thành một đạo kình phong.

- Kiếm khí thật mạnh! Không hổ là đệ tử của Quy Nhất kiếm phái.

Ngay cả Đàm Vân cũng không nhịn được thốt lên một tiếng kinh ngạc ở trong lòng.

Giang Thần xem thường cười nói:

- Ngươi vênh váo hung hăng chạy tới đây, tùy ý đạp lên tôn nghiêm của người khác, bây giờ nói ra dường như là người khác làm sai vậy.

Vừa nói ra lời này, vẻ mặt của đám người chung quanh hiện lên vẻ nghi hoặc và kinh ngạc.

Đã đến lúc này rồi, không nghĩ tới xin tha mà còn mạnh miệng, người này có chỗ dựa gì sao?

- Người yếu, không xứng để nắm giữ tôn nghiêm.

Hướng Lượng âm thầm cảnh giác, đề phòng có người đột nhiên chạy đến.

Có điều, sau khi nhìn thấy Giang Thần lấy ra Xích tiêu kiếm, hắn đã yên tâm.

Nhất định chỉ có Giang Thần giao thủ với mình mà thôi.

- Lại là ngữ điệu buồn cười như vậy.

Giang Thần cười lạnh nói.

- Ta là sơ kỳ viên mãn, ngươi là sơ kỳ nhập môn, linh kiếm trong tay đều là cấp ba, khả năng duy nhất của ngươi chính là kiếm pháp cao hơn ta.

Hướng Lượng nói tới chỗ này, các đệ tử Quy Nhất kiếm phái xung quanh đều bật cười.

- Nhưng mà rất đáng tiếc, ta là đệ tử của Quy Nhất kiếm phái.

Một câu nói như là tuyên bố tử hình cho Giang Thần.

- Từ lúc vừa mới bắt đầu ngươi đã ỷ vào thân phận này mà mắt cao hơn đầu. Khi thấy ta sử dụng kiếm thì lại muốn khoe khoang, ta rất muốn xem xem, rốt cuộc ngươi có bao nhiêu phân lượng.

Giang Thần không hề bị lay động, kiếm ý không giảm.

- Thực sự là vô tri, như vậy để cho ta tới dạy dỗ ngươi một chút đi.

- Chiêu kiếm pháp này của ta tên là Truy tinh cản nguyệt, trước tiên ta sẽ biểu diễn một lần, để ngươi xem một chút xem cái gì gọi là chênh lệch.

Hướng Lượng nói xong, kiếm vung lên, đồng thời người ở bên cạnh hắn vội vã lùi về phía sau.

Chỉ thấy người của Hướng Lượng đi theo kiếm, rất linh động, động tác huyền diệu, như linh dương mọc sừng, không có dấu vết nào để tìm kiếm.

Bỗng nhiên, một kiếm được đâm ra, ánh kiếm hình trăng lưỡi liềm làm cho từng gốc từng gốc đại thụ ngã xuống, vết cắt bóng loáng như gương.

- Kiếm thật là lợi hại!

Trái tim của Thủy Sanh rơi xuống đáy vực, nàng đã hiểu rõ tại sao Hướng Lượng lại có dũng khí biểu diễn một lần trước, bởi vì chiêu kiếm này, dù cho là ở khoảng cách gần thấy qua một lần thì cũng không phòng ngự được.

- Hiện tại, ngươi đã biết chênh lệch chưa? Quỳ xuống, lập tức vả miệng.

Hướng Lượng thu kiếm đứng lặng ở đó, ngạo nghễ nói.

Hắn nói nhiều như vậy là bởi vì không muốn động thủ thật sự, làm lãng phí thần nguyên.

- Chỉ có như vậy thôi sao?

Giang Thần chỉ nói ba chữ khiến cho Hướng Lượng hoàn toàn biến sắc, vẻ mặt đám đệ tử Quy Nhất kiếm phái đang tự hào liên tục giận dữ.

- Tên này thực sự là không biết trời cao đất rộng!

- Hắn muốn chết! Chắc chắn Hướng sư huynh sẽ không để cho hắn dễ chịu!

- Ta xem hắn căn bản không hiểu rõ chỗ lợi hại của chiêu kiếm này, cho nên mới kêu gào như vậy, làm như vậy không thể nghi ngờ là muốn chết.

Đệ tử của Quy Nhất kiếm phái mắng to.
- Được, rất tốt, là ngươi tự tìm chết.

Hướng Lượng hừ lạnh một tiếng, lần nữa xuất kiếm, lần này không còn là kiếm pháp cao minh đơn thuần nữa, còn có thần nguyên trải qua thần huyệt mà hóa thành.

Vì vậy, uy lực đã tăng lên không chỉ gấp trăm lần.

Mục tiêu của lần này cũng không phải cây, là cánh tay phải của Giang Thần.

Hắn muốn chém đứt cánh tay phải của Giang Thần!

- Thật là ác độc!

Người chung quanh nhìn ra điểm ấy, trong lòng cả kinh.

Giống như vừa nãy vậy, coi như biết được thì cũng không có cách nào đề phòng được một kiếm này.

Không ai ở đây có thể làm được.

Ngoại trừ Giang Thần ra.

Keng!

Trong nháy mắt Hướng Lượng xuất kiếm thì đã bị Xích tiêu kiếm của Giang Thần ngăn cản.

Nhanh như quỷ mị, một kiếm không có dấu vết mà tìm cứ như vậy đã bị phá.

Thậm chí, dáng vẻ Giang Thần xuất kiếm cũng rất tùy ý, vẻ mặt không biến đổi, rất coi thường đối phương.

- Chuyện này...

Hướng Lượng là người giật mình nhất.

- Chỉ có như vậy thôi sao?

Giang Thần lặp lại lời nói mới rồi, không có một chút hứng thú nào cả, thậm chí là thất vọng.

- Đệ tử Quy Nhất kiếm phái chỉ có như vậy thôi sao?

Giang Thần lại hỏi một câu, Xích tiêu kiếm đột nhiên chém về phía trước.

A!

Tiếng kêu thảm thiết thê lương vang lên, cánh tay cầm kiếm đứt đoạn, bay lên trên không trung, sau đó lập tức rơi xuống trên mặt đất.

Cánh tay phải của Hướng Lượng, bị chém đứt!

Đối với kiếm khách mà nói, kết cục như vậy hầu như đã phá huỷ tất cả.

- Thật là ác độc!

Lại nhìn Giang Thần, vẫn là vẻ mặt muốn rời khỏi như vừa nãy, chỉ là lần này lại làm cho người ta có cảm giác không còn là sợ sệt hoặc là lo lắng nữa. Mà là một loại miệt thị, xem thường đám người Hướng Lượng.

Buồn cười thay chính bọn họ còn muốn dây dưa không ngớt, tự mình gây ra phiền phức.

Hướng Lượng nằm trên đất, nhịn đau, quát lên một tiếng:

- Ngươi là ai! Hãy xưng tên ra, Quy Nhất kiếm phái ta sẽ không quên đi như vậy đâu!

- Thiên Đạo môn, đệ tử chân truyền, Giang Thần.

Giang Thần bĩu môi, lạnh lùng nói:

- Ta luôn sẵn sàng tiếp đón.

- Thiên Đạo môn? Đệ tử chân truyền?

- Giang Thần!

Mọi người lại cả kinh, không thể tin tưởng được mà đánh giá hắn.

Hướng Lượng không nói ra lời, Thiên Đạo môn và Quy Nhất kiếm phái đều là thập đại tông môn, là hắn tự gây phiền phức, làm đứt mất một tay, chuyện này ngay cả môn phái cũng không tiện ra mặt.

- Truyền nhân kiếm đạo, hắn chính là truyền nhân kiếm đạo!

Lý Tử thét to.

Trận chiến giữa Giang Thần và Lý Thấm đã sớm nhanh chóng lưu truyền ở trong Hỏa vực.

Chuyện khiến cho người ta quan tâm nhất chính là hai điểm Giang Thần nắm giữ Thần mạch và là truyền nhân kiếm đạo.

- Giang Thần.

Thủy Sanh nhìn bóng lưng của Giang Thần, đọc thầm cái tên này, chẳng biết vì sao, gò má nàng đột nhiên nóng lên.

- Ngươi, vả miệng, đến khi nào ta nói ngừng mới thôi.

Giang Thần chỉ tay về phía Lý Tử, vốn hắn không muốn gây phiền phức cho nàng, thế nhưng hành vi vừa nãy của nàng thì nhất định phải trừng phạt.

- Giang... Giang Thần sư huynh, ta cũng không biết là ngươi...

Vẻ mặt Lý Tử đau khổ, hối hận mà không nói ra được.

- Hừ, hiện tại biết sai rồi sao, như vậy trước đó làm thế làm gì? Nếu không phải có Giang Thần sư huynh, không biết Thủy Sanh sẽ ra sao!

Đàm Vân vẫn đứng ở phía sau nhảy ra ngoài, mặt mày hớn hở, rất là kích động.

- Không có chuyện gì, giang Thần sư huynh, tha cho nàng đi.

Thủy Sanh nói.

Nàng không muốn gây phiền toái, hi vọng chuyện này kết thúc đúng lúc.

Thủy Sanh đã mở miệng, Giang Thần đành phải thôi.

- Cảm ơn, cảm ơn ngươi.

Lý Tử cảm kích nhìn về phía Thủy Sanh.

- Được rồi, ta còn có việc, tạm biệt.

Giang Thần thu kiếm vào vỏ, muốn rời khỏi.

- Ngươi, đừng hòng đi đâu!

Vào lúc này, một tiếng gầm lên từ một nơi cách đó không xa vang lên.

Sau đó, mọi người phát hiện ra phương hướng âm thanh truyền tới xuất hiện bụi bặm và tiếng chân như tiếng sấm nổ, trong khoảng thời gian ngắn bọn họ còn tưởng rằng bản thân đang ở trong chiến trường, đối mặt với kỵ binh xung kích.

Rất nhanh, một thanh niên cưỡi mãnh hổ tiến vào bên trong tầm mắt của mọi người.

Trên khuôn mặt hiện lên vẻ lạnh lẽo, hai con ngươi đen mà lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Giang Thần.

- Thiên Đạo môn Giang Thần, ngày hôm nay, ngươi sẽ không rời khỏi đây được đâu.

Hắn lần nữa mở miệng, ngữ khí không giống như là đang đe dọa, mà giống như đang trần thuật một sự thực đã xảy ra.

Tiếng nói vừa dứt, con rối cơ quan thú giống như thủy triều hoàn toàn vây quanh nơi này.

Chương 144: Nhật Nguyệt Kiếm

Thanh niên nói chuyện cao cao tại thượng, ánh mắt lạnh lùng, vẻ mặt kiêu căng.

Khuôn mặt tuấn dật, dù cho thân đang ở trên vật cưỡi thì cũng có thể nhìn ra thân thể của hắn rất hoàn mỹ.

Người mặc một bộ y phục màu trắng, linh tính mười phần, phong nhã mà hào hoa.

- Mặc Ly! Là Mặc Ly!

- Đứng thứ bảy công tử bảng, thiên tài đứng thứ năm mươi bốn Tân hỏa bảng!

- Tam thiếu gia Mặc gia!

Đám người bị vây quanh không để ý tới tình cảnh của chính mình mà kích động quan sát Mặc Ly, có người ngóng trông, có kẻ sùng bái.

Đàm Vân và Lý Tử hiếm khi không đối chọi gay gắt, trong mắt hiện lên vẻ liều lĩnh.

Chỉ có Thủy Sanh nhìn Mặc Ly, lại nhìn Giang Thần ở trước mắt, vẻ mặt có vẻ lo âu.

Những người khác cảm nhận được sát ý lẫm liệt trên người của Mặc Ly, lại nhìn thấy cơ quan thú mắt nhìn chằm chằm vào mình, lại nhớ tới lời nói mới rồi, cả đám đồng loạt nhìn về phía Giang Thần.

- Mặc Thanh, là do ngươi giết đúng không?

Mặc Ly nói.

- Ta nói không phải, ngươi có tin hay không?

Giang Thần hỏi ngược lại.

- Không tin.

- Như vậy ngươi cần gì phải câu hỏi này, giả vờ giả vịt.

Giang Thần cười lạnh một tiếng.

- Rất tốt.

Mặc Ly không phẫn nộ mà nhìn về phía đám người còn lại, nói:

- Các ngươi đi cùng hắn sao?

Lời nói lạnh như băng, đặc biệt đáng sợ, làm cho mọi người thức tỉnh.

- Không, chúng ta là đệ tử của Quy Nhất kiếm phái, nảy sinh va chạm với hắn, bị hắn chém một tay!

Hướng Lượng nói.

- Bọn họ, bọn họ cùng đi với Giang Thần.

Lý Tử chỉ tay về phía đám người Đàm Vân, hưng phấn kêu lên.

- Ồ?

Mặc Ly nhìn sang chỗ bốn người Đàm Vân, mặt không hề có cảm xúc, không biết đang suy nghĩ cái gì.

- Không... Không, chúng ta chỉ là bèo nước gặp nhau mà thôi.

Đàm Vân lại không phải là người ngu, đương nhiên nàng biết lúc này ở bên người Giang Thần là muốn chết, cho nên nàng mới theo bản năng dời bước chân đi sang một bên.

- Thật sao? Vừa nãy ngươi không nói như vậy nhỉ, không phải ngươi nói Giang Thần sư huynh mạnh mẽ thế nào sao?

Lời này của Lý Tử cực kỳ thâm độc, không chỉ có hận Đàm Vân mà còn hận Giang Thần.

Sắc mặt của Đàm Vân trắng bệch, cảm nhận được ánh mắt càng ngày càng lạnh của người kia, nàng cắn răng một cái, hét lớn:

- Mặc công tử, không phải, lúc vừa mới bắt đầu chúng ta không biết thân phận của Giang Thần, hắn cũng cố ý không nói, nói dối chúng ta là người đến từ thế lực lớn!

- Đàm Vân!

Thủy Sanh không thể tin tưởng được nhìn về phía nàng, đổi trắng thay đen như vậy, làm sao nàng lại nói ra được cơ chứ?

Thế nhưng Đàm Vân không thèm đến xỉa đến nàng, những lời tiếp theo trở nên trôi chảy hơn rất nhiều.

- Nếu ta biết Giang Thần chỉ là người đến từ nơi thấp kém như Thập vạn đại sơn thì đã sớm tách ra, càng không biết hắn dám giết hại đệ tử Mặc gia! Người cùng hung cực ác như vậy, lại còn chém rụng một cánh tay của đệ tử Quy Nhất kiếm phái, quá máu tanh và dã man, cũng chỉ có người man rợ từ nơi lạc hậu như Thập vạn đại sơn đi ra thì mới làm được như vậy!

Nghe nàng lời nói này, ai cũng không nghĩ tới một phút trước, nàng vẫn còn đang khen Giang Thần, nửa giờ trước, còn đang cố gắng thân cận cùng Giang Thần.

- Không sai, loại người vô liêm sỉ đê tiện bực này, sao chúng ta có khả năng cùng đi với hắn được chứ?

- So sánh với Mặc công tử, khác nhau một trời một vực đó.

Hứa Đào và Hàn Thiên Diệp đã sớm bởi vì chuyện Đàm Vân thân cận với Giang Thần mà bất mãn, lúc này hai người không chút do dự mở miệng.
- Các ngươi, làm sao các ngươi có thể như vậy được chứ? Trước đó Giang Thần sư huynh đã cứu chúng ta mà?

Thủy Sanh không tin bằng hữu của mình lại là người như vậy.

- Nói hươu nói vượn! Chúng ta đã sắp chạy thoát, ai cần hắn tới cứu chứ? Hơn nữa, ai biết là hắn tới cứu chúng ta, hay là ham muốn đầu yêu thú tướng cấp kia chứ.

Hứa Đào phản bác.

- Đúng vậy, Thủy Sanh, không nên nói lung tung, mau tới đây!

Đàm Vân vội la lên.

- Ta không sang!

Thủy Sanh kiên quyết lắc đầu, đứng ở phía sau lưng của Giang Thần.

- Được rồi, các ngươi lui ra đi.

Mặc Ly mở miệng lần nữa, thiếu kiên nhẫn phất phất tay.

Ba người Đàm Vân thở phào một hơi, liếc nhìn Thủy Sanh, lập tức tránh ra.

- Có nhìn thấy không?

Giang Thần vẫn giữ yên lặng đột nhiên mở miệng, là nói với Thủy Sanh.

- Sao?

Vẻ mặt của Thủy Sanh rất nghi hoặc.

- Ngươi lòng dạ yếu mềm, buông tha cho nữ nhân kia, trong nháy mắt nàng đã biến thành rắn độc, muốn dồn ngươi vào chỗ chết.

Giang Thần liếc mắt nhìn Lý Tử một cái, lắc lắc đầu, lại nói:

- Đối với người như vậy, chỉ có mạnh mẽ giáo huấn, đánh cho nàng hoảng sợ thì mới được.

Nghe hắn nói như vậy, đám người chung quanh nhìn nhau.

Bọn họ không hiểu tại sao tới lúc này, hắn nói cái này với Thủy Sanh thì có ích lợi gì cơ chứ?

Lý Tử tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, lại nghĩ đến tình cảnh bây giờ của Giang Thần, rất nhanh nàng đã cười gằn.

- Cho tới những người của Mặc gia này cũng giống như vậy, Mặc Thanh kia so với Lý Tử này còn đáng ghét hơn gấp trăm lần, vì lẽ đó, ta chỉ có thể giết chết nàng ta.

Giang Thần nói ra chuyện làm cho lòng người kinh sợ, ở trước mặt của Mặc Ly, nói mình giết chết Mặc Thanh gọn gàng dứt khoát như vậy, đồng thời còn rất là bình thản.

- Sau đó, say đó đưa tới một đám người như vậy, nhưng không sao, chỉ cần giết sạch bọn họ là được.
- Giết tới khi Mặc gia đau, giết tới lúc Mặc gia sợ, giết tới khi Mặc gia phải đi trốn!

Cũng không ngờ tới, Giang Thần lại nói ra lời càng ngông cuồng hơn nữa.

- Ồ?

Mặc Ly cười lạnh một tiếng, sát khí ác liệt bốc lên.

- Giang Thần! Ngươi xong rồi, ngươi chết chắc rồi! Mặc công tử đứng thứ bảy công tử bảng, không phải là người mà ngươi có thể chống đỡ được!

Hướng Lượng kích động quát to một tiếng, lại nhìn về phía Mặc Ly, nói:

- Mặc công tử, giết hắn, ta sẽ cảm kích ngươi cả đời.

- Cút!

Ai biết, Mặc Ly vẫn lãnh khốc phẫn nộ quát một tiếng, mắng:

- Ngươi tính là thứ gì chứ, ta giết hắn không có chút quan hệ nào với ngươi, muốn thiếp vàng lên trên mặt mình sao?

- Không, không có.

Mặt của Hướng Lượng vốn bởi vì mất máu quá nhiều mà tái nhợt, lúc này lại càng trắng hơn, hắn vội vã lùi về trong đám người.

- Quả nhiên, nhân vật trên công tử bảng, không đơn giản!

Trong lòng Đàm Vân nói.

Công tử bảng, nhất định phải có thực lực và bối cảnh, còn có danh tiếng nữa.

Danh tiếng này không phải là do người xưng.

Mà là phải được mọi người kính nể và ước ao.

Ví dụ như người kiêu ngạo vậy.

Đối mặt với người thực lực thấp hơn kiêu ngạo cũng không tính là gì, ở trước mặt kẻ thù của mình cũng có thể ngạo nghễ không cúi đầu, đây mới thực sự là ngông nghênh.

Người như vậy, có thể lên trên Công tử bảng.

Mặc Ly ở trên công tử bảng cũng không tính là người quá kiêu ngạo, nhưng lý do hắn lên bảng là sự quả đoán khi giết chóc.

Mặc kệ ngươi là người của thập đại tông môn, hay là hoàng thân quốc thích, đều bị hắn giết chết!

Người bị Mặc Ly nhìn chằm chằm vào, không nên vọng tưởng dựa vào bối cảnh của mình để làm hắn kinh sợ.

Vì lẽ đó ngày hôm nay, coi như Giang Thần mang Thần mạch ra, hay là thân phận đệ tử chân truyền của Thiên Đạo môn ra thì cũng sẽ vô dụng.

- Không nghĩ tới ngươi còn có hai bộ mặt như vậy.

Từ phía sau lưng Đàm Vân truyền đến âm thanh trêu tức của Lý Tử.

Đàm Vân lúng túng không thôi, lập tức nói:

- Ta chỉ ăn ngay nói thật mà thôi, Mặc Ly là nhân vật nào chứ? Cao quý, tao nhã, mạnh mẽ, Giang Thần kia không phải là mãng phu từ Thập vạn đại sơn đi ra thôi sao, lẽ nào ngươi không đồng ý với ta?

- Đương nhiên là không, Mặc Ly công tử rất tốt, Hỏa vực đều biết.

Lý Tử vội vàng nói, lại cẩn thận từng li từng tí một liếc nhìn Mặc Ly, nói:

- Chỉ từ bên ngoài đã hoàn toàn không phải là người hạ đẳng như Giang Thần có thể so sánh được.

Mắng Hướng Lượng xong, Mặc Ly nhảy xuống ngựa, cầm thanh kiếm đặc thù trong tay, kiếm không giống những thanh kiếm khác, là hình tròn.

- Nhật nguyệt kiếm!

Đám người Hướng Lượng lại xì xào bàn tán.

Một người nổi danh, vũ khí của hắn cũng sẽ nổi danh theo.

Nhật nguyệt kiếm, chính là bội kiếm của Mặc Ly.

Thanh kiếm này đã từng giết qua rất nhiều thanh niên tuấn kiệt có thân phận mạnh mẽ.

Hôm nay, sẽ lại nhuốm máu!

Chương 145: Biết bay

Bỗng nhiên, Mặc Ly lại thu hồi Nhật nguyệt kiếm, nói:

- Ngươi không xứng chết ở dưới thanh kiếm này.

Nói xong, hắn đổi sang một thanh linh kiếm cấp bốn.

Điều đáng nhắc tới chính là, Nhật nguyệt kiếm cũng là cấp bốn.

Dường như linh kiếm cùng cấp bậc ở trong mắt hắn cũng không tính là gì vậy.

- Thần du cảnh trung kỳ nhập môn, điều hiếm thấy chính là cảnh giới cao như vậy mà còn ngưng tụ ra mười hai thần huyệt.

- Phối hợp với công pháp huyền bí là có thể làm được chuyện lấy lực phá khéo.

- Lại không nói tới Mặc Ly nắm giữ mô hình kiếm ý.

- Vì lẽ đó vấn đề hiện tại là, cái gọi là truyền nhân kiếm đạo này có thể sống qua được mấy chiêu!

Hướng Lượng nói với người ở bên cạnh mình, hắn ký thác tất cả hi vọng lên trên người Mặc Ly, hận không thể làm cho Giang Thần lập tức chết đi.

Vào lúc này, Mặc Ly ra chiêu.

- Tinh hỏa liệu nguyên!

Một kiếm nhìn như không quá mất sức chém tới, một con rồng lửa từ trong lưỡi kiếm bắn ra, rực rỡ loá mắt, sát cơ như sóng ngầm cuồn cuộn.

Giang Thần lui nhanh về phía sau, một kiếm này tuyệt không phải là một kiếm cho đẹp mắt, trái lại còn là một kiếm trí mạng.

Rồng lửa như sống lại, đóng kín tất cả đường lui của hắn.

- Toái thiên chưởng!

Đồng thời, Mặc Ly lại làm được chuyện nhất tâm nhị dụng, tay trái đánh ra một chưởng.

Thân thể máu thịt đánh ra một chưởng nhưng lại có tiếng vang sắc bén như lưỡi dao sắc bén phá không, uy lực của một chưởng này không yếu hơn một kiếm kia bao nhiêu.

- Kim tâm ý cảnh?

Giang Thần đã nhìn ra cái gì đó.

Xem ra Mặc Ly cũng giống như Lý Thấm, trên ý cảnh võ học đã đạt được thành tựu không thấp.

Thuộc tính kim, chủ giết chóc.

Điều này cũng giải thích về tâm tính của Mặc Ly.

Kiếm và chưởng đan xen vào nhau, muốn dùng xu thế như bẻ cành khô đánh chết Giang Thần.

- Bất hủ kiếm đạo, vĩnh thùy bất hủ!

- Trường hồng kiếm pháp: Nhất kiếm tam thức!

Giang Thần không ngồi chờ chết mà thông qua vận chuyển kiếm đạo, thi triển kiếm pháp sở học của mình.

So với trước đây, kiếm pháp của hắn đã có biến hóa thoát thai hoán cốt.

Ba đạo ánh kiếm giống như cực quang chằng chịt ở khắp nơi, như một đạo chói mắt lưu tinh ở trong bầu trời đêm, ở dưới thân pháp tinh diệu của Giang Thần, người và kiếm sinh ra thần vận như của một vị kiếm khách độc nhất vậy.

Các đệ tử Quy Nhất kiếm phái đều bị hấp dẫn rất sâu.

- Mau!

Giang Thần phẫn nộ quát một tiếng, Xích tiêu kiếm chém ra.

Trong nháy mắt, đầu rồng lửa kia bị xé rách, chưởng kình cực kỳ hùng hồn cũng bị hóa giải.

- Cái gì?

Ánh mắt của Mặc Ly lóe lên vẻ dị dạng, vừa vặn lui về phía sau.

- Làm sao lại vậy chứ? Một kiếm của Mặc Ly thiếu gia lại không thể bắt được hắn?

Người của Mặc gia cùng cả kinh.

Cho dù ngay cả Hướng Lượng nhìn Giang Thần không hợp mắt không thừa nhận cũng không được, một kiếm này rất đẹp mắt.

Một kiếm này, chỉ sợ ngay cả Đại sư huynh của hắn cũng không có tài nghệ này!

- Không ngờ ta lại tìm người này so kiếm!

Hướng Lượng hận không thể cho mình hai bạt tai, nhìn thấy thực lực chân chính của Giang Thần, hắn rất giống như một học đồ mới nhập môn vậy, chạy đi tìm đại sư kiếm đạo để khiêu chiến.

Nhị nữ Lý Tử và Đàm Vân đều thay đổi sắc mặt, Giang Thần thân là kiếm khách chân chính, bóng người vừa nãy xuất kiếm lại càng thêm tiêu sái bất tận.

- Không nên đắc ý, vừa nãy ta chỉ vận dụng bốn thần huyệt mà thôi.

Bỗng nhiên Mặc Ly nói.

- Thì ra là như vậy, Mặc Ly thiếu gia không muốn lãng phí tinh lực. - Giang Thần này đã toàn lực ứng phó, mới hóa giải được một chiêu tùy ý của Mặc Ly thiếu gia, thật là buồn cười.

- Nếu như ta là hắn thì đã sớm quăng kiếm đầu hàng rồi!

Đám đệ tử Mực gia bỗng nhiên tỉnh ngộ, lại bắt đầu chê cười.

Có điều, bọn họ không biết kỳ thực Mặc Ly đang nói dối, không phải hắn vận dụng bốn cái thần huyệt, mà là sáu cái!

- Ta sẽ để cho ngươi biết, cái gì gọi là chênh lệch.

Mặc Ly lần nữa ra chiêu, ở trong mắt của hắn, Giang Thần không có tư cách ra tay, chỉ có thể chịu đựng mình giết chóc mà thôi.

- Hỏa vân xuất tụ!

- Kim qua thiết mã!

Lần này, hắn đã mở mười cái thần huyệt ra.

- Thật là buồn cười, sáu cái thần huyệt lại nói thành bốn cái, chỉ là vì muốn tăng thêm uy phong.

Giang Thần châm chọc nói.

- Chết!

Mặc Ly không biết làm sao Giang Thần lại thấy được, chỉ là lời này đã khiến cho hắn triệt để tức.

Lần này, kiếm thế và chưởng kình hoàn toàn không phải giống như vừa nãy nữa.

Giang Thần có cảm giác như đối mặt với hai con yêu thú thần cấp công kích.

- Quỷ kiến sầu!

Tay phải của Giang Thần lấy ra linh đao, từ lúc đạt tới Thần du cảnh tới nay đây là lần thứ nhất hắn sử dụng đao chiêu.

Đao ra, thần quỷ táng đảm.

Gió xuất hiện, nhanh chóng cuồn cuộn tạo thành bão táp.

Ầm!

Một đao chém qua, mạnh mẽ chống đỡ kiếm và chưởng, cũng dùng điểm va chạm làm trung tâm, cây cối ở trong phạm vi mười thước chung quanh đều đổ rạp ra bên ngoài, các con rối ở gần đều bị đánh nát.

Điều quan trọng nhất chính là, Mặc Ly lại bị bức lui mấy bước.

- Hắn lại có thể so chiêu cùng với Mặc Ly mà không rơi xuống hạ phong?

Đàm Vân và Lý Tử không thể tin tưởng được chuyện mà bọn hắn nhìn thấy ở trước mắt.

- Không, không có rơi xuống hạ phong, chỉ là Mặc Ly muốn dựa vào chênh lệch cảnh giới để chiến thắng Giang Thần, thế nhưng lại bị Giang Thần hóa giải từng chút một.

Hướng Lượng lắc đầu nói. - Vốn ta muốn tùy tiện giết chết ngươi, thế nhưng hiện tại ta đã đổi ý, muốn làm cho ngươi trước khi chết phải hối hận khi mình tới cõi đời này.

Mặc Ly biết muốn tiết kiệm lực lượng, nếu như không quyết tâm thì hắn sẽ không bắt được Giang Thần.

Sau đó, hắn đổi về Nhật nguyệt kiếm.

Hai tay nắm lên trên chuôi kiếm, dùng sức vừa kéo, kiếm chia ra làm hai, một dài một ngắn.

Hóa ra đây là một loại mẫu tử kiếm, hơn nữa Mặc Ly lại biết nhất tâm nhị dụng.

Trường kiếm trên tay trái thông qua công pháp huyền bí, mang theo lửa nóng hừng hực, đoản kiếm trên tay phải kéo theo Kim tâm ý cảnh, sự sắc bén vượt ra xa khỏi tầng thứ này.

Song kiếm cùng xuất hiện, thực lực của thiên tài đứng thứ bảy Công tử bảng hoàn toàn được phô diễn ra.

Trong nháy mắt này Giang Thần đã bị bức ép đến mức không ngừng lùi lại, ống tay áo cũng bị lửa thiêu hủy.

Cho dù kiếm pháp của hắn cao siêu, thế nhưng cách biệt cảnh giới quá lớn, chỉ riêng thần huyệt đối phương đã có mười hai cái rồi.

Hắn chỉ có hai cái.

Nếu tiếp tục nữa, chắc chắn hắn sẽ phải chết.

- Hiện tại, ngươi đã biết mình nhỏ bé hay chưa?

Mặc Ly được toại nguyện chiếm thế thượng phong dùng thanh âm lạnh như băng nói.

- Ta chỉ là sơ kỳ nhập môn, ngươi trung kỳ nhập môn, đánh ta cũng phải đánh lâu như vậy, thực sự là một chuyện đáng giá để tự hào đó.

Giang Thần cười lạnh nói.

- Ngươi đang oán giận bất công sao? Có trách thì chỉ trách cảnh giới của ngươi quá thấp.

Mặc Ly nở nụ cười xem thường, đột nhiên đoản kiếm trên tay trái dán vào trường kiếm bên tay phải, Kim tâm ý cảnh và hỏa diễm dung hợp, đánh thẳng đến mặt của Giang Thần.

Cũng may Giang Thần phản ứng đúng lúc, Xích tiêu kiếm chặn lại, phòng ngừa mặt mình bị hủy, chỉ là người lại bị đánh bay.

- Oán giận, ta không bao giờ, mà ta muốn nói cho ngươi biết, chờ cảnh giới của ta theo kịp thì ngươi sẽ là một cỗ tử thi.

Giang Thần nói.

- Ngươi cảm thấy, ngươi có thể đi được sao?

Mặc Ly nghe vậy có cảm giác như vừa nghe được một chuyện cười lớn vậy.

- Phí lời!

Nói xong, Giang Thần nhằm về phía Thủy Sanh.

- Muốn chạy trốn?

Mặc Ly cười nhạo hắn vô tri, xung quanh hoàn toàn bị con rối của hắn vây quanh, còn có đệ tử Mặc gia của hắn áp trận.

Giang Thần, chạy đi đâu được chứ?

Có điều, trong đầu Mặc Ly lóe lên linh quang, thầm nói không tốt.

Hầu như khi hắn ý thức được chuyện này thì Giang Thần đã bay lên trời, mang theo Thủy Sanh xông lên trên bầu trời.

- Ngốc sao, gia gia ta biết bay đó!

Rất nhanh tiếng cười nhạo của Giang Thần từ trên đỉnh đầu của bọn họ rơi xuống.

- Đuổi! Trong Vạn thú vực không thể khôi phục linh khí, hắn đại chiến với ta lâu như vậy, nhất định tiêu hao sẽ rất nghiêm trọng!

Mặc Ly quyết định rất nhanh, nhảy lên trên lưng cơ quan thú mãnh hổ của hắn, nhanh chóng đuổi theo.

- Các ngươi cũng đuổi theo cho ta!

Đàm Vân, Lý Tử và đám người của Quy Nhất kiếm phái không dám có lời oán hận, đồng thời đi theo đội ngũ.

- Giang Thần sư huynh, ngươi không cần phải để ý đến ta, mang theo ta, tiêu hao quá nghiêm trọng.

Thủy Sanh lo lắng nói.

- Không mang theo ngươi, để ngươi chết ở dưới kia sao?

Giang Thần khẽ cười nói.

Thủy Sanh sững sờ, ở trên khuôn mặt của Giang Thần hoàn toàn không có ý sợ hãi, trái lại còn tràn ngập tự tin.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau