THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 131 - Chương 135

Chương 131: Vạn kiếm triều bái

Quyết chiến diễn ra vào ngày hôm nay, thời gian cụ thể không rõ.

Căn cứ vào nhận thức chung của mọi người trong Hỏa vực, đại khái là ở trong khoảng thời gian giữa trưa đến trước hoàng hôn.

Vì lẽ đó mọi người cũng không lo lắng, bắt đầu tụ tập lại cùng một chỗ nói chuyện phiếm thưởng thức trà, ăn điểm tâm tinh xảo, lắng nghe khúc nhạc tươi đẹp. Ở trên những lâu thuyền khổng lồ còn có ca múa.

Bỗng nhiên, trên lâu thuyền có một bóng người hạ xuống, đáp lên trên thuyền hoa của Ngọc Nữ phong.

Động tĩnh đã làm cho các nữ đệ tử trên boong thuyền của Ngọc Nữ phong cả kinh, thuyền hoa càng lắc lư kịch liệt.

- Người này là ai? Bá đạo trực tiếp sao?

- Ngay cả ta cũng sợ làm cho giai nhân cảm thấy đường đột, hắn lại trực tiếp nhảy xuống, quá vô lễ!

Ngô Dụng cũng cả kinh.

Thân là đệ tử Thiên Đạo môn, Đường Khác tức giận không thôi. Chỉ có điều khi nhìn rõ bóng người kia, lửa giận của hắn lập tức đọng lại.

- Là Tam hoàng tử của vương triều Đại Hạ!

Không ít người đã nhận ra bóng người kia, là một vị thanh niên mặc giáp.

Khôi giáp trên người đẹp đẽ nhưng không thực dụng, rất nhiều chỗ yếu đều lộ ra ở bên ngoài, nhưng không thể không nói rất đẹp đẽ, tinh cương màu đen ở mặt ngoài được tô vẽ hoa văn như là ngọn lửa.

Thêm vào người rất cao, tướng mạo đường đường, đã hấp dẫn ánh mắt của không ít nữ tử.

- Lý cô nương...

Tam hoàng tử không để ý tới ánh mắt kinh dị của toàn trường mà khẽ mỉm cười, đi về phía Lý Tuyết Nhi.

- Tam hoàng tử, thuyền của ta xưa nay chỉ có nữ đệ tử, một đại nam nhân như ngươi, vẫn nên rời đi thì hơn.

Nói còn chưa dứt lời thì Lý Tuyết Nhi đã ngắt lời hắn.

Nghe vào thì khách khí, thế nhưng ngay cả một chút tình cảm cũng không giữ lại.

Nhưng mà Tam hoàng tử không phản đối, nói:

- Đã như vậy, Lý cô nương có thể nể mặt đến Thần Long thuyền của ta hay không?

- Vô liêm sỉ!

Trong lòng không ít nam nhân ái mộ Lý Tuyết Nhi ở đây mắng to, cũng không dám đứng ra ngăn cản.

Không nói tới v iệc Tam hoàng tử có thân phận cao quý, thực lực bản thân cũng không yếu, là nhân vật trong mười vị trí đầu trên Tân hỏa bảng, tính cách nóng nảy, thuộc về loại người một lời không hợp đã ra tay đánh nhau.

- Không nể mặt.

Lý Tuyết Nhi chỉ đành  hết khách khí, ngữ khí lạnh lẽo.

- Tam hoàng tử, sư tỷ của ta đã nói rồi, xin mời mau mau rời đi.

Trên boong thuyền, một nữ tử đi lên phía trước, thái độ cứng rắn, không sợ thân phận hoàng tử của hắn.

Tam hoàng tử sửng sốt trong chốc lát, lông mày rậm rạp giật giật.

- Lý cô nương xem thường ta, như vậy ta không thể làm gì khác hơn là biểu hiện một chút.

Nói xong, hắn đánh ra một quyền, cả cánh tay tăng lên gấp bội, tỏa ra ánh lửa vô cùng, uy lực kinh người có thể bức lui nữ đệ tửkia.

Nói động thủ là động thủ, đúng như bên trong nghe đồn vậy, rất không nói lý.

Đối mặt với một quyền đáng sợ này, Lý Tuyết Nhi không sợ hãi, ống tay áo vung lên, một thanh kiếm giống như băng tiến lên nghênh đón.

Nắm tay và kiếm băng va chạm, cả cánh tay của Tam hoàng tử bị chấn động đến mức vung một cái về phía sau, cả người liên tiếp lui về phía sau.

Còn chưa hết, dường như Lý Tuyết Nhi đã nổi lên sát tâm, lại có năm thanh phi kiếm xuất hiện.

Lần này Tam hoàng tử đã bị doạ cho chảy mồ hôi lạnh ướt sũng cả người.

Cũng kinh động đến hộ vệ Hoàng gia bên trong lâu thuyền, một lão giả áo xám xuất hiện đúng lúc, mang Tam hoàng tử về trên lâu thuyền.

Rốt cuộc hí kịch cũng đã kết thúc.

- Thật là lợi hại, đều là mười vị trí đầu trên Tân hỏa bảng, thế nhưng ngay cả một kiếm mà Tam hoàng tử cũng không tiếp nổi.

- Càng là xếp hạng cao thì chênh lệch giữa song phương lại càng lớn!- Lý Tuyết Nhi lại là người đầu bảng Mỹ nhân bảng, lại là cường giả Tân hỏa bảng, đáng tiếc không phải là số một. Nếu không sẽ chính là đứng đầu song bảng!

Mọi người sôi nổi nghị luận, thời gian cũng trôi qua từng chút một.

Đến giữa trưa, Giang Thần vẫn không xuất hiện, lần này có người đã đứng ngồi không yên.

Xích tiêu phong và Lưu Vân phong đều ở trong Thiên Đạo môn, không tính nhân tố xảy ra trên đường, theo lý mà nói, đã sớm đến rồi mới đúng.

Trong lòng mọi người tràn ngập nghi hoặc, không ít người đã bắt đầu thiếu kiên nhẫn.

Đường Khác kiên nhẫn quát lên:

- Đã xảy ra chuyện gì? Sai người đi đến Xích tiêu phong nhìn xem đã xảy ra chuyện gì!

Hắn thân là đệ tử chân truyền, lại là người đứng thứ chín Thiên tử bảng, nói lời này rất thích hợp.

Có đệ tử Thiên Đạo môn điều động thuyền phi hành đi tới Xích tiêu phong, cũng không lâu lắm đã trở lại.

- Đường sư huynh, không thấy Giang Thần, người Xích tiêu phong nói hắn đang lĩnh ngộ đến chỗ then chốt của võ học, còn cần chút thời gian nữa.

Tên đệ tử kia lớn tiếng trả lời.

Lời này không có bao nhiêu lực tin phục.

- Ròng rã ba tháng trôi qua, lại lĩnh ngộ vào lúc mấu chốt này sao?

Đường Khác lạnh lùng nói.

Đại chiến diễn ra, ai còn đi tìm hiểu võ học chứ? So với nước tới chân mới nhảy còn nực cười hơn.

- Chẳng lẽ, Giang Thần này đã sợ?

Có người suy đoán.

Lời này đã khiến cho mọi người bàn tán sôi nổi, chuyện này không phải là không có khả năng.

Ngày ấy, Giang Thần nói muốn khiêu chiến Lý Thấm, không chết không thôi, thế nhưng hắn chưa từng nói hắn không đến thì sẽ như thế nào, bởi vì lúc đó Lý Thấm là người bị phạt, quyết chiến là trừng phạt đối với nàng.

Làm người trừng phạt, từ bỏ trừng phạt, cũng không có gì đáng trách.

Giang Thần bỏ quyền, Lý Thấm cũng sẽ không bị phạt, việc này cứ cho qua như vậy.

Có lẽ Thiên Đạo môn rất tình nguyện nhìn thấy kết quả như thế.Cho dù Giang Thần sẽ rất mất mặt, tuy nhiên vẫn sẽ bảo vệ được tính mạng mình.

- Nếu như là như vậy, thì không nên định ra ba tháng chứ. Không có lòng tin thì quyết định một năm nửa năm, không ngờ lại cậy mạnh, quá là đáng ghét.

- Như vậy không phải đi một chuyến uổng công sao? Kẻ nắm giữ Thần mạch, xem ra cũng chỉ đến như thế.

- Quá tẻ nhạt, thật vất vả chúng ta mới tụ tập ở đây, không bằng đến đấu một trận đi.

- Nơi này là Thiên Đạo môn, ra ngoài tìm một đỉnh núi đấu một chút chứ?

- Tốt.

Mọi người bắt đầu thương lượng chuyện kế tiếp, lại có người thất vọng rời đi.

- Giúp ta truyền lời, nếu trước hoàng hôn Giang Thần không tới, ta sẽ đi Xích tiêu phong quyết chiến, xin trưởng lão trong môn phái phá tan trận pháp!

Nhưng mà lúc này, một câu nói của Lý Thấm đã gọi những người muốn đi kia lại.

Mọi người nhìn nhau, tiếp theo bộc phát ra tiếng hoan hô.

- Xem ra Lý Thấm cũng không cam lòng.

- Nàng bị phạt mà vẫn muốn tái chiến, từ đó có thể thấy được lòng tin của nàng lớn bao nhiêu.

- Quyết tâm muốn giết Giang Thần cũng rất lớn đó!

Có đệ tử chạy đi Xích tiêu phong truyền lời.

- Ta rất muốn xem xem Giang Thần ra sao, không ngờ lại làm hại bổn hoàng đợi một ngày.

Tam hoàng tử bất mãn nói.

- Nếu như truyền lời xong, Giang Thần chạy trốn thì sao? Mau tới nhìn xem.

- Ha ha ha, nếu như chạy trốn, Giang Thần sẽ triệt để trở thành chuyện cười của thiên hạ.

- Hiện tại không đến, có thể nói là biết khó mà lui, ngoại trừ mất mặt thì cũng là thức thời, nếu như chạy ra khỏi môn phái thì sẽ là vết nhơ cả đời.

- Tự mình gây ra thì chỉ có thể tự chịu đựng, đáng đời.

Đám người vốn thất vọng lại bắt đầu mồm năm miệng mười bàn tán sôi nổi, chờ mong hoàng hôn đến.

Đột nhiên, tất cả mọi người yên tĩnh lại, tiếng nhạc cũng dừng lại, các vũ nữ vểnh tai lên.

Từ phương hướng của Xích tiêu phong truyền đến một đạo thanh âm to rõ.

Tiếng ngâm rất dài, lanh lảnh dễ nghe.

Là tiếng kiếm minh kéo dài không thôi, có thể so với rồng gầm.

Trong lúc hoàn toàn yên tĩnh, kiếm bên trong vỏ của không ít người không bị khống chế, tự động ra khỏi vỏ, bay đi về phía Xích tiêu phong.

- Kiếm minh, không ngờ lại có tiếng kiếm minh to rõ như vậy!

- Kiếm chúng ta đi triều bái, đây là vạn kiếm triều bái, có người nắm giữ kiếm đạo!

- Phương hướng là Xích tiêu phong? Lẽ nào chính là Giang Thần kia lĩnh ngộ sao?

- Không thể, hắn nhận được truyền thừa kiếm đạo từ đâu chứ? Thiên Đạo môn không có cường giả kiếm đạo kia mà.

- Hỏa vực cũng rất ít! Chẳng lẽ là Quy nhất kiếm đạo của Quy Nhất kiếm phái?

- Làm sao có khả năng được chứ? Quy nhất kiếm đạo chỉ có thể truyền cho đệ tử hạch tâm, chắc chắn sẽ không truyền ra ngoài!

- Bất kể nói như thế nào, hiện tại Giang Thần hắn là truyền nhân kiếm đạo!

Tất cả mọi người đều chấn động di chuyển, tất cả cười nhạo và xem thường Giang Thần đều biến mất.

Trên Lưu Vân phong, vẻ mặt của Lý Thấm rất đặc sắc.

Chương 132: Một rồng một rắn

- Đến rồi!

Sau khi tiếng kiếm minh biến mất, mọi người đã nhìn thấy từ phương hướng của Xích tiêu phong có một chiếc thuyền phi hành nhanh chóng chạy tới.

Một người thiếu niên đứng ở đầu thuyền, tóc đen mặc y phục màu trắng, dung mạo tuấn dật, khí chất phi phàm.

Thứ làm cho người ta chú ý nhất chính là hai con ngươi đen nhánh, bình tĩnh như mặt hồ bất động, khi đến gần Lưu Vân phong thì một đạo tinh mang từ bên trong sáng lên.

- Đây chính là Giang Thần sao? Khí chất không tệ đó, vừa nhìn đã biết là kiếm khách.

- Truyền nhân kiếm đạo, nên như vậy!

- Rất trẻ trung, không quá hai mươi.

Giang Thần đến dẫn tới một mảnh tiếng bàn luận, mà hắn ngoảnh mặt làm ngơ, nhìn chằm chằm vào Lý Thấm bên trong Lưu Vân phong, thuyền phi hành hạ xuống.

- Giang Thần!

Nhìn thấy hắn, Lý Thấm nghiến răng nghiến lợi, nắm chặt phướn dài trong tay, mắng:

- Loại mặt hàng từ núi sâu như ngươi rốt cục đã dám quang minh chính đại xuất hiện ở trước mặt ta sao?

- Chúng ta gặp nhau hai lần, hai lần ngươi đều suýt chút nữa chết trong tay ta. Nếu không phải người khác cứu ngươi, ngươi đã sớm là một cỗ thi thể rồi.

Giang Thần lạnh lùng nói.

Một lần là ở trong trận pháp của Xích tiêu phong.

Còn một lần là trước đó Giang Thần đến tấn công, bị Ninh Hạo Thiên phá hoại.

Lý Thấm nói:

- Đó là ngươi mượn ngoại lực! Bây giờ ngươi không có trận pháp dựa dẫm, chí bảo cũng đều bị hủy. Ngươi dựa vào cái gì để đấu cùng ta? Kiếm đạo sao? Nực cười đến cực điểm, vẻn vẹn chỉ có nửa ngày thời gian, ngươi có thể nắm giữ được bao nhiêu chứ?

Thân là truyền nhân kiếm đạo, không phải ngày một ngày hai là có thể hoàn toàn nắm giữ được.

Kiếm đạo là con đường tu luyện hoàn toàn mới, Giang Thần chỉ có được cơ hội nhập môn mà thôi.

Bên trong đại đạo của mỗi một môn võ học đều chia làm tiểu thành, đại thành, viên mãn, đại sư, siêu phàm, năm giai đoạn.

Giang Thần hắn vừa thu được kiếm đạo không tới một ngày, nói là nhập môn đã rất miễn cưỡng rồi.

Đây cũng là nguyên nhân Lý Thấm tự tin, nàng đang khiếp sợ Giang Thần trở thành truyền nhân kiếm đạo, sau đó lại nghĩ thông suốt điểm ấy, cho nên trong lòng vui mừng không ngớt.

- Hiện giờ ta sẽ khiến cho ngươi biết cái gì gọi là thực lực chân chính, mà không phải như ngươi vậy, chỉ biết ỷ vào ngoại lực mà diễu võ dương oai, bản thân không có gì khác, rất là rác rưởi.

Lý Thấm mạnh mẽ mắng, nàng đã chờ cơ hội này rất lâu.

- Đệ đệ ngươi trước khi chết, vẻ kêu gào gần như giống ngươi, đáng tiếc kết cục lại trở thành một đống bùn nhão.

Giang Thần nói.

- Ngươi muốn chết!

Lời này đã thành công làm Lý Thấm tức giận, nàng nhìn chòng chọc vào Giang Thần, ánh mắt oán độc giống như rắn độc.

Có điều, nàng khắc chế chính mình, không hề ra tay luôn.

Nàng không muốn có bất kỳ khuyết điểm nào để cho Giang Thần có cơ hội sống sót.

Quyết chiến sinh tử, nhất định phải được trưởng lão cho phép.

Đường chủ Hình Pháp đường mới là một người trung niên thiết diện vô tư, khuôn mặt chữ điền, không giận mà uy.

Hắn vẫn luôn ở gần Lưu Vân phong, nhưng không người nào phát hiện ra được, mãi đến khi Giang Thần đến mới ra trận.

- Quyết chiến sinh tử, không chết không thôi, có vấn đề gì không?

Hắn không phí lời, gọn gàng dứt khoát hỏi hai người.

- Không thành vấn đề!

Lý Thấm không thể chờ đợi được nữa mà mở miệng.

- Không.

- Tốt lắm, bắt đầu đi.

Nói xong lời này, trên dưới Lưu Vân phong tràn ngập khí tức xơ xác.

Giang Thần nắm Xích tiêu kiếm của bản thân.- Rác rưởi chính là rác rưởi, ngoại trừ may mắn chiếm được bảo vật ra, kiếm của mình cũng chỉ là linh khí cấp ba!

Lý Thấm dùng giọng châm chọc nói.

Nàng nói linh khí cấp ba rác rưởi như vậy đương nhiên là bởi vì phướn dài trong tay nàng không phải tục vật.

- Ta sai rồi.

Giang Thần rất chăm chú nói với nàng:

- Đệ đệ ngươi khá hơn so với ngươi một chút, ít nhất hắn không phải một là một người não tàn.

- Ngươi cứ tiếp tục mạnh miệng đi! Một lát nữa không nên khóc!

Nói xong, phướn dài trong tay Lý Thấm tự động thi triển, cả ngọn núi bắt đầu xuất hiện gió lớn, nếu như là ở trên biển rộng, sóng biển sẽ cuồn cuộn rít gào.

Rất nhiều đồ vật không nặng bị cuốn về giữa không trung, cũng bị phá hủy.

- Thật là lợi hại!

Động tĩnh này đã dọa sợ người ở gần đó.

Phong chi tiểu đạo, dường như không thua gì kiếm đạo.

Tuy rằng chỉ là nửa bước, thế nhưng Giang Thần vừa trở thành truyền nhân kiếm đạo, hỏa hầu kiếm đạo còn chưa đủ để đối đầu với nàng.

- Xem ra coi như là trở thành truyền nhân kiếm đạo thì cũng khó thoát khỏi cái chết.

- Đúng vậy, ngươi xem gió kia một chút đi, ngay cả cây cối cũng có thể nhổ lên, sắp hóa thành bão rồi.

- Sức gió này rất mạnh, quả thực có thể coi là bão!

Gió căn cứ vào uy lực của nó mà chia ra làm rất nhiều loại.

Gió bình thường, cất bước khó khăn.

Gió to, phá hủy cành cây.

Gió mạnh, phòng ốc tổn hại.

Cuồng phong, nhổ cây cối lên.

Bạo phong, phá hủy cung điện.

Lốc, phá hủy tất cả.
Gió mạnh không được tính là có lực công kích phá hoại, chỉ vẻn vẹn là tùy ý tàn phá giống như bây giờ mà thôi.

Chờ đến khi Lý Thấm ra tay, thông qua thần nguyên và linh khí trong tay của bản thân, có uy lực đáng sợ như vậy, há lại là thứ mà Giang Thần có thể ngăn chặn được chứ?

- Coi như truyền nhân kiếm đạo thì cũng có khả năng không rút kiếm ra được.

Đường Khác giật mình đối với tiến bộ của Lý Thấm, sự tự tin dao động. Hắn đã chuẩn bị tâm lý hạ thứ tự Thiên tử bảng xuống.

Tự nhiên, hắn không tin Giang Thần có thể có sức đánh một trận cùng Lý Thấm.

Bởi vì như vậy cũng có ý nghĩa hắn cũng đánh không lại Giang Thần vừa mới trở thành Thần du cảnh này.

Đây là chuyện mà Đường Khác không thể nào tiếp thu được.

- Trảm ma thần phong!

Trong lúc mọi người giật mình, Lý Thấm đã bắt đầu phát động công kích.

Phướn dài vung lên, cuồng phong khắp nơi tăng lên, hóa thành tám con rồng gió, tấn công về phía Giang Thần.

Toàn thân rồng gió cực kỳ sắc bén, có chứa lực cắn giết đáng sợ, dù cho là huyền thiết cứng rắn thì cũng sẽ bị xé nát tan.

Thân thể của Giang Thần là máu thịt, làm sao có thể ngăn chặn được?

- Ngươi chết đi ta sẽ chăm sóc người nhà ngươi thật tốt, như ngươi đối phó với đệ đệ ta vậy.

Khóe miệng của Lý Thấm mang theo một nụ cười tàn nhẫn, giống như Giang Thần đã là một kẻ đã chết vậy.

- Ta thật không biết, niềm tin của ngươi từ đâu mà đến, vẫn không ngừng khua môi múa mép như vậy.

Giang Thần rút kiếm chém, ánh kiếm kinh người tăng vọt, phóng lên trời.

Kiếm mang vốn vô hình, thế nhưng bởi vì quá hùng hậu cho nên mới hóa thành một cột trụ.

Tám con rồng gió va vào phía trên, giống như mực nước biến mất trên giấy, một chút dấu vết cũng không để lại.

- Bất hủ kiếm đạo, vĩnh viễn lưu truyền!

Mà đây chỉ là thức mở đầu của Giang Thần, kiếm uy chân chính theo sát phía sau.

Người kiếm hợp lại làm một, đi vội vã, dễ dàng cắt ra gió ở khắp mọi nơi.

- Làm sao có khả năng...

Lý Thấm biến sắc, vội vã gọi ra tất cả cuồng phong, nhanh chóng vận chuyển tạo thành một tấm khiên ở trước mặt.

Một kiếm của Giang Thần đâm ở phía trên, giống như châm đâm thủng khí cầu vậy.

Sóng trùng kích điên cuồng đấu đá lung tung, làm cho trên Lưu Vân phong xuất hiện vô số hố lớn, đá lăn xuống phía dưới.

Chính Lý Thấm cũng bị một kiếm đánh bay ra ngoài.

- Ngay cả một kiếm của ta cũng không tiếp nổi, ngươi còn có mặt mũi nói khoác không biết ngượng ở trước mặt ta hay sao? Hôm nay, ta sẽ đưa ngươi đi gặp đệ đệ của ngươi, không phải các ngươi rất thân thiết sao?

Giang Thần cười lạnh một tiếng, từng bước một đi về phía trước.

- Gió đến!

Lý Thấm cắn răng một cái, vung phướn dài lên đi tới không trung, cách đến mặt đất mấy trăm thước mới yên lòng.

- Giang Thần, ngươi đừng có đắc ý! Vừa nãy chỉ là ta bất cẩn, sự chênh lệch giữa chúng ta giống như bây giờ vậy, một trên trời, một dưới đất!

Lý Thấm mắng.

- Biết bay thì rất đáng gờm sao? Ngươi cho rằng chỉ ngươi biết bay sao?

Giang Thần châm biếm một câu, hai chân của hắn đang từng chút một nhấc lên khỏi mặt đất.

- Cái gì?

Con mắt của Lý Thấm trợn tròn, không tin chuyện mà mình chứng kiến.

- Ngươi và ta, một rồng một rắn, đáng thương cho ngươi lại coi mình là rồng.

Chương 133: Một kiếm phá vạn pháp!

- Không thể! Chuyện này tuyệt đối không có khả năng! Ta đã bỏ ra vô số tinh lực và tâm huyết, làm lỡ tiến độ tu hành bình thường, ngưng tụ ra bảy cái thần huyệt ở kinh mạch, phối hợp với Thần phong phiên mới có thể phi hành được! Hắn dựa vào cái gì, hắn dựa vào cái gì mà lại làm được như vậy chứ?

Lý Thấm thầm kêu to ở trong lòng.

So với truyền nhân kiếm đạo, Lý Thấm quyết không thể tiếp nhận chuyện Giang Thần cũng có thể lấy cảnh giới Thần du cảnh mà phi hành.

Đây là chuyện mà nàng vẫn lấy làm kiêu ngạo, tiếng tăm của nàng ở Hỏa vực cũng vì đó mà đến.

Phải biết rằng, dù cho là Thần du cảnh hậu kỳ đỉnh cao thì cũng không nhất định sẽ có thể phi hành được.

Lý Thấm do vận may run rủi mới chiếm được cái phướn dài này, từ bên trong cái linh khí này thu được Thiên hành phong dực quyết, chuyên tâm tu luyện môn công pháp huyền bí này cho nên mới đạt được thành tựu bất phàm như hiện tại.

Trở thành người đứng thứ mười trên Thiên tử bảng, xông vào một trăm vị trí đầu của Tân hỏa bảng.

Bầu trời, là sự kiêu ngạo của nàng, cũng là sân khấu của nàng.

Thế nhưng Giang Thần lại trắng trợn không kiêng dè, giơ đuốc cầm gậy xông vào đó.

Khi cách mặt đất chỉ chừng năm thước, dưới chân Giang Thần bùng nổ ra năng lượng kinh người, mặt đất cơ hồ bị thổi, mà người cũng dùng tốc độ cực kỳ nhanh chóng bay lên trên.

Rất nhanh, hắn đã đi tới độ cao tương đồng với Lý Thấm, đứng lơ lửng trên không, so với Lý Thấm cầm trong tay phướn dài, hắn còn có vẻ tiêu sái như thường hơn nhiều.

- Sự kiêu ngạo của ngươi, không đáng giá một đồng.

Giang Thần lạnh lùng nói.

Nghe thấy hắn nói như thế, mặt Lý Thấm tái mét, ánh mắt phức tạp.

- Trời ạ, hắn ta cũng có thể đứng lơ lửng trên không, làm thế nào vậy?

- Đây vẫn là chiến đấu của Thần du cảnh sao?

- Các ngươi nhanh dùng thần thức nhìn sau lưng của hắn mà xem!

- Đó là cái gì? Một đôi cánh?

Người chung quanh đều chấn kinh, cũng có người phát hiện ra bí mật phi hành của Giang Thần.

Một đôi cánh bằng khí mọc ra từ phía sau lưng của Giang Thần, vừa dài lại vừa lớn, lúc thu về có thể bao bọc người khác lại.

Chính bởi vì đôi cánh này mới khiến cho Giang Thần như chim, bay lượn ở phía chân trời.

- Đây là công pháp huyền bí gì? Ngay cả nghe ta cũng chưa từng nghe nói tới!

- Có thể làm cho sơ kỳ nhập môn như hắn phi hành được, không đơn giản!

- Nghe nói Giang Thần mới trở thành Thần du cảnh được hơn một tháng, thần huyệt trong cơ thể mới có một cái mà? Không ngờ như vậy mà đã có thể thi triển thần thông như thế, nên nói là công pháp huyền bí biến thái, hay là người khác biến thái?

Mọi người rối loạn lên, đều bị thần thông của Giang Thần dọa cho phát sợ.

Thậm chí ngay cả trưởng lão Thiên Đạo môn quan chiến trong bóng tối cũng cảm thấy mở mang tầm mắt, đang thảo luận với nhau.

Rất nhanh, các trưởng lão đã đưa ra kết luận, Thiên Đạo môn không có công pháp huyền bí như vậy.

Sau đó, các trưởng lão hiểu ngầm, nếu để cho Giang Thần hiến môn công pháp huyền bí này cho môn phái, như vậy tuyệt đối sẽ là một chuyện may lớn của Thiên Đạo môn.

- Lý Thấm, công pháp huyền bí ngươi tu luyện tên là Thiên hành phong dực quyết, có đúng hay không?

Giang Thần đột nhiên nói.

- Ngươi!

Lý Thấm cả kinh, nàng chưa từng nói tên môn công pháp huyền bí này cho bất kỳ người nào, nó được xem là bí mật và lá bài tẩy lớn nhất của nàng.

Thế nhưng nghe ngữ khí của Giang Thần, dường như công pháp của nàng không đáng được nhắc tới.

- Như vậy ta nói cho ngươi biết, công pháp của ngươi thoát thai từ Thần dực phi thăng quyết hiện tại ta tu luyện, hơn nữa không có được tinh túy, chỉ có thể dựa vào linh khí mà thôi.

Giang Thần cười lạnh nói.

Hắn phải triệt để xé nát mặt nạ kiêu ngạo của Lý Thấm.

- Ngươi nói bậy!Đương nhiên Lý Thấm không thể nào tiếp nhận được chuyện này.

- Thần phong hoàn!

Nàng không muốn bị Giang Thần làm nhiễu loạn tâm trí nữa mà xuất toàn lực, quanh thân có gió xoáy cuồng bạo bốc lên, gió điên cuồng đè ép thành một quả cầu nho nhỏ, sau khi đạt đến điểm giới hạn mới thành hình.

Ba cái phong hoàn nhanh chóng đảo quanh ở quanh thân của nàng, hình thành một vòng phòng ngự hoàn mỹ.

- Ai muốn tới gần người thì sẽ bị phong hoàn đánh, nếu như mạnh mẽ công kích phong hoàn, dư uy do va chạm sản sinh ra so với công kích vừa nãy dưới mặt đất còn đáng sợ hơn.

Đường Ly nói.

- Hươu chết vào tay ai, còn chưa chắc chắn đó.

Ngô Dụng cũng nói.

- Sư tỷ, ngươi cảm thấy thắng bại sẽ phân như thế nào đây?

Trên thuyền hoa, đệ tử Ngọc Nữ phong dò hỏi Lý Tuyết Nhi.

- Trong cơ thể của Lý Thấm có bảy cái thần huyệt, Giang Thần chỉ có hai cái, duy trì phi hành, nếu động thủ sẽ phải chịu hạn chế rất lớn, Lý Thấm vẫn chiếm cứ ưu thế rất lớn như cũ.

Lý Tuyết Nhi khẽ nói.

Nàng không nghiêng về bất kỳ người nào, chỉ phân tích thế cuộc theo lý tính.

Đồng thời, nàng cảm thấy khuôn mặt của Giang Thần có mấy phần quen thuộc, rất giống tên ngày đó ở Hóa long trì.

Lý Tuyết Nhi nói vậy, những người khác cũng có thể nhìn ra được.

Tam hoàng tử trên lâu thuyền nói:

- Ta cảm thấy rất hứng thú đối với cái cánh của Giang Thần này, nếu như hắn chết thì cũng quá đáng tiếc.

- Thần phong cấp dũng!

Nhưng mà Lý Thấm sẽ không hạ thủ lưu tình, sau khi bố trí kỹ càng phòng ngự, nàng bắt đầu toàn lực công kích.

Một cơn gió to lớn phóng qua, so với tám đầu rồng gió gộp lại còn đáng sợ hơn.

- Ta sẽ khiến cho ngươi biết, chênh lệch giữa công pháp khủng bố tới cỡ nào.
Giang Thần nói.

Ô!

Cánh vung lên, tật phong gào thét, chẳng khác nào hùng ưng giương cánh, thân thể xẹt qua, tốc độ rất nhanh chóng.

Gió qua, Giang Thần đã biến mất không tìm thấy.

Rất nhanh, Giang Thần đã đi tới trên không, thu hồi cánh, người lại rơi thẳng xuống phía dưới, xông tới chỗ Lý Thấm.

- Tam tinh hợp nhất!

Lý Thấm cảm giác được cảm giác nguy cơ mãnh liệt, nàng điên cuồng vung phướn dài lên, phong hoàn quanh thân hợp lại làm một.

- Một kiếm phá vạn pháp!

Giang Thần âm trầm quát một tiếng.

Kiếm khí và ánh kiếm của Xích tiêu phong trong tay đột nhiên tăng vọt, kiếm ba thước sắp biến thành mười trượng.

Chỉ có điều rất nhanh, tất cả kiếm khí và ánh kiếm lại thu về bên trong lưỡi kiếm, đồng thời, ở biên giới mũi kiếm có chứa một tầng ánh sáng màu tím.

Kiếm cương!

Ánh kiếm là Ngưng khí cảnh, Tụ nguyên cảnh truyền chân khí hoặc là chân nguyên vào trong đó, hình thành đao gió khoảng ba tấc ở mũi kiếm, vô cùng sắc bén, dù cho là một thanh kiếm phổ thông cũng có thể chém sắt như chém bùn.

Kiếm cương, là thứ mà Thần du cảnh tu luyện công pháp huyền bí mới có thể hóa thành, thần nguyên cửu chuyển, gia trì ở trên lưỡi kiếm.

Khi người và kiếm hợp làm một, kiếm cương sẽ đáng sợ hơn.

Nếu như nói ánh kiếm là mũi tên, như vậy kiếm cương chính là đạn pháo!

Đây là nguyên người tang Thần lựa chọn công pháp huyền bí vì kiếm, bỏ qua thần nguyên Loa toàn thức.

- Chết!

Giang Thần nhân kiếm hợp nhất, mượn lực lướt xuống cùng với kiếm cương, giống như là lưu tinh, muốn bổ mặt đất thành một cái hố to.

Phong hoàn bị một kiếm xuyên qua, mũi kiếm Xích tiêu kiếm càng không chút lưu tình chém vào ngực của Lý Thấm.

- Trên không trung, ngươi vẫn không khác gì ở dưới đất.

Giang Thần nhìn khuôn mặt đã tái nhợt kia, cười lạnh một tiếng.

Trong mắt của Lý Thấm hiện lên tơ máu, rất không cam lòng, nàng không nghĩ tới hôm nay mình lại bị bại thảm như vậy, không có bất ngờ gì như vậy.

Hiện tại người của Giang Thần còn ở bên trong phong hoàn, chỉ cần phong hoàn bộc phát ra uy lực, như vậy vẫn có thể làm được tới tình trạng lưỡng bại câu thương.

Nhưng mà, trái tim Lý Thấm đã bị xuyên qua, không thể ra sức được nữa, phong hoàn mất đi năng lượng duy trì, chẳng mấy chốc nữa sẽ tiêu tan.

Một kiếm này của Giang Thần mang theo niềm tin tất thắng!

- Ta... Ta không cam lòng.

Hai mắt của Lý Thấm tối sầm lại, trong lòng tràn ngập vẻ không cam lòng.

Thân thể nàng rơi xuống, sắp có kết cục giống như đệ đệ nàng.

Phong quang nhất thời nhưng lúc này lại rất đáng thương chết đi, tương lai lại càng không có người nào nhớ tới nàng nữa.

- Kiếp sau học thông minh một chút, có mấy người, ngươi không đắc tội được đâu.

Giang Thần vô tình nói.

Cao Nguyệt độc phát đã thay đổi trái tim của hắn.

Khiến cho hắn hiểu rõ giết chóc không phải là bi kịch, là thủ đoạn cần phải dùng để ngăn cản bi kịch!

Chương 134: Tam hoàng tử

Chết rồi!

Không ngờ Lý Thấm đã thật sự chết rồi!

Cho dù nói là sinh tử quyết đấu, thế nhưng thiên tài như Lý Thấm, nói chết là chết, như vậy không khỏi quá lãng phí?

Kỳ thực rất nhiều người đến xem náo nhiệt đều ôm một loại tâm thái nhìn xem Thiên Đạo môn sẽ thu xếp như thế nào.

Lý Thấm nắm giữ nửa bước Phong chi tiểu đạo.

Giang Thần nắm giữ Thần mạch.

Thiên Đạo môn thật sự cam lòng để một vị trong đó ngã xuống sao?

Cũng không ngờ đến, Thiên Đạo môn lại thật sự không ra tay, tùy ý để Lý Thấm chết vào dưới kiếm của Giang Thần.

Thế nhưng, đệ tử Thiên Đạo môn nhớ tới lời nói ngày đó Tô Tú Y đã nói.

Cũng là bởi vì người người đều cho rằng Lý Thấm là thiên tài, nên quý trọng, cho nên mới làm cho Lý Thấm không để ý tới môn quy, làm ác, xông vào tộc địa của đồng môn đệ tử hành hung!

Môn quy, nàng căn bản không để vào mắt.

Đệ tử như vậy không giết, sau này làm trưởng lão sẽ trở thành tấm gương của người khác, sẽ mang đến mầm họa rất lớn cho Thiên Đạo môn.

Bán trưởng lão An Ngọc kêu lên một tiếng, tiếp lấy thi thể của đồ đệ, tránh cho Lý Thấm rơi thành thịt nát.

Nàng phá vỡ sự trầm mặc, trên bầu trời bùng nổ ra từng trận tiếng kinh ngạc.

Giang Thần đã có biểu hiện mạnh mẽ, đánh vào mặt những người đã không coi trọng hắn.

Vẻ mặt đệ tử chân truyền Đường Ly của Thiên Đạo môn rất khó coi, hắn là một trong những người không coi trọng Giang Thần, hiện tại hắn chỉ cảm thấy mặt rất đau rát.

- Truyền nhân kiếm đạo, quả nhiên không tầm thường!

- Không, sự giúp đỡ của kiếm đạo đối với hắn không lớn bằng công pháp huyền bí!

- Đúng vậy! Có thể tự do bay lượn trên bầu trời, hơn nữa một kiếm cuối cùng rất sắc bén, rất không tầm thường.

- Lại là một vị thiên tài quật khởi!

Không ít người đã nhìn Giang Thần với cặp mắt khác xưa, muốn kết bạn cùng hắn, nhưng nhìn thấy hắn ở trên thuyền phi hành, đang muốn rời khỏi nơi này.

Hôm nay Giang Thần tới đây là để giết Lý Thấm.

Người đã giết, không cần thiết phải ở lại.

- Chậm đã!

Bỗng nhiên, trên lâu thuyền truyền đến âm thanh thô lỗ của Tam hoàng tử.

Bởi lâu thuyền ở trên cao nhất, không ít người đều phải ngẩng đầu lên nhìn Tam hoàng tử đang đứng ở trên boong thuyền.

- Giang Thần, tên người như thế này đúng không? Ta cảm thấy rất hứng thú đối với công pháp huyền bí phi hành của ngươi, ngươi có bằng lòng hiến cho ta hay không? Ta tất có trọng thưởng!

Hắn không có chút khách khí nào, uy phong lẫm liệt, đầu tiên là hiến cho, sau đó là trọng thương. Nói như là vinh dự của Giang Thần vậy.

Có điều lời này đã nhắc nhở người ở chỗ này.

Người cảm thấy hứng thú đối với Thần dực phi thăng quyết của Giang Thần cũng không chỉ có mình Tam hoàng tử.

- Ta không cần bất cứ người nào thưởng.

Giang Thần bình tĩnh nói.

- Vậy ngươi định hiến miễn phí cho ta?

Tam hoàng tử cười to nói.

Nghe vậy, mọi người không còn gì để nói, Tam hoàng tử này có lẽ đã hiểu rõ mà còn giả bộ hồ đồ, hay là hắn ta thật sự không nghe ra được?

Rõ ràng Giang Thần đã từ chối, hơn nữa là từ chối rất khó chịu.

Tam hoàng tử kịp phản ứng lại, cũng không trách hắn trì độn, thực sự hắn không ngờ tới Giang Thần dám từ chối mình như vậy.

- Ngươi xem thường ta? Ngươi biết ta là ai không?

Tam hoàng tử nói.

- Không biết, cũng không muốn biết.

Ngay cả một chút mặt mũi Giang Thần cũng không cho, thuyền phi hành chạy đi về phía Xích tiêu phong.- Muốn chạy sao? Tiện dân nhà ngươi, cho rằng giết chết Lý Thấm đã rất đáng gờm sao? Nói cho ngươi biết, một quyền của ta là có thể đập chết Lý Thấm! Còn nữa, ngươi đến từ Thập vạn đại sơn đúng không, ngươi có tin ta một câu nói đã đủ để khiến cho cả nhà ngươi bị diệt hay không!

Tam hoàng tử rất tức giận, trong mắt ứa ra lửa giận.

Lời nói như vậy xuất phát từ trong miệng của Tam hoàng tử, mọi người âm thầm lắc đầu, không cảm thấy kinh ngạc.

Đây cũng là nguyên nhân tại sao vừa nãy Tam hoàng tử mạo phạm Lý Thấm mà không ai dám đi tới ngăn cản.

- Ngươi biết tại sao Lý Thấm chết không? Chính là đi tới Thập vạn đại sơn ta, muốn làm chuyện ngươi định làm.

Có điều, câu trả lời của Giang Thần đã làm cho người ta khiếp sợ.

Nếu như không nghe lầm, Giang Thần đang đe dọa Tam hoàng tử?

Hắn đang nói cho Tam hoàng tử biết, nếu như dám ra tay đối với gia tộc hắn thì hắn sẽ không chút lưu tình chém giết đối phương.

Tam hoàng tử nở nụ cười dữ tợn, hành động kế tiếp khiến cho người ta không tưởng tượng ra được nổi.

Hắn đột nhiên lấy ra một cái linh cung, lắp lên trên mũi tên do huyền thiết chế thành, bắn về phía Giang Thần.

Hắn muốn ở trên địa bàn của Thiên Đạo môn bắn chết đệ tử nội môn!

Cũng may Giang Thần tu luyện công pháp huyền bí, đúng lúc né qua một bên. Mũi mũi tên kia bắn trúng thuyền phi hành của hắn, làm nó đột nhiên nổ tung, cả chiếc thuyền đã trở nên tan nát.

- Tam hoàng tử! Ngươi không đặt Thiên Đạo môn ta vào trong mắt sao?

- Lại dám giết đệ tử Thiên Đạo môn ta?

- Đáng hận, không đặt Thiên Đạo môn ta vào mắt sao?

Các đệ tử Thiên Đạo môn cùng giận dữ, không quản bọn họ nhìn Giang Thần thế nào, nhưng hành vi của Tam hoàng tử đang làm nhục Thiên Đạo môn.

- Ha ha ha ha, đây là giáo huấn cho hắn! Ta chính là hoàng tử, đại diện cho hoàng quyền vô thượng, tiện dân này lại dám chống đối ta, chết không hết tội!

Tam hoàng tử không quan tâm, lại lắp một mũi tên lên trên dây cung, nhắm ngay Giang Thần ở trên không trung.

Thế nhưng ngay một khắc hắn muốn buông lỏng ngón tay, lâu thuyền đột nhiên chấn động, bị cỗ lực lượng vô hình bóp chặt.

- Ai? Ai lớn mật như vậy, không coi hoàng quyền để vào mắt sao?

Chân Tam hoàng tử mất thăng bằng, mũi tên không biết bắn đi đâu, hắn phẫn nộ kêu to.

- Giang Thần...

Chợt, một đạo âm thanh mang theo vẻ thống khổ đã hấp dẫn lực chú ý của tất cả mọi người.

Bên trong đệ tử Giang phủ đến trợ trận giúp Giang Thần, Giang Lộ, cũng chính là biểu tỷ của Giang Thần, lúc này trên lồng ngực có một mũi tên cắm vào.Tất cả xảy ra quá nhanh, chính Giang Lộ cũng không phản ứng kịp, lại nghĩ đến mũi tên này sẽ nổ tung, nàng sợ đến mức hoa dung thất sắc.

Tim của Giang Thần nhảy thình thịch, cũng may mũi tên không nổ tung, có lẽ mũi tên này của Tam hoàng tử còn chưa súc lực mà đã bắn ra.

Giang Thần vội vã xông tới, bẻ gãy mũi tên, lại cho Giang Lộ ăn vào linh đan hộ tâm.

- Chỉ thiếu chút nữa là tới tim.

Giang Thần hít vào một ngụm khí lạnh, suýt chút nữa biểu tỷ của hắn đã chết ở trước mặt hắn.

Lần nữa ngẩng đầu lên, sát ý vô cùng trộn lẫn với kiếm khí từ trên người hắn toả ra.

- Được! Đây chính là kết cục ngươi mạo phạm bản vương!

Tam hoàng tử còn rất là đắc ý.

Giang Thần hận không thể đi tới giết chết hắn, thế nhưng Giang Lộ cần mình, cho nên hắn phải cố nén lửa giận cứu người.

Lúc này, lâu thuyền của Tam hoàng tử như món đồ chơi bị người khổng lồ nắm trong tay, sắp bị bóp nát, thân thuyền bắt đầu rạn nứt.

- Thiên Đạo môn! Dừng tay!

Trưởng lão Hoàng gia trên thuyền quát to.

- Để lại một tay, bằng không thì chết.

Không có trưởng lão đứng ra, âm thanh tràn ngập uy nghiêm từ trên bầu trời vang lên.

- Cái gì? Có bản lĩnh thì cứ tới chém đi...

Tam hoàng tử kêu gào nói.

Thế nhưng câu phía sau lại bị một tên lão giả Thông thiên cảnh ở phía sau hắn ngăn lại.

Lão giả cắn răng một cái, vung kiếm chặt đứt cánh tay trái.

- Được chưa?

Lão giả bỏ cánh tay cụt lại lâu thuyền, lớn tiếng hỏi.

Lực lượng vô hình mới rút khỏi lâu thuyền.

Một cánh tay của Thông thiên cảnh, đánh đổi này đã rất lớn rồi.

- Làm gì vậy, thực sự là mất mặt của bản vương.

Tam hoàng tử bất mãn nói thầm một câu, nhưng cũng thu liễm lại rất nhiều, hắn đã ý thức được thế cuộc.

- Đi thôi, Thiên Đạo môn này thật là khiến cho người ta thất vọng, chúng ta đi.

Hắn ra lệnh một tiếng, lâu thuyền thay đổi phương hướng, muốn rời khỏi nơi này.

Giữa lúc tất cả mọi người đều cho rằng chuyện này sẽ kết thúc, một bóng người lại cản ở đầu thuyền, là Giang Thần!

Trong tay hắn cầm một cái mũi tên gãy dính đầy máu tươi, Đường Lộ phía dưới đã được cứu trị, đã thoát khỏi nguy hiểm, nhưng cũng rơi vào trong hôn mê.

- Sao? Muốn báo thù sao?

Tam hoàng tử chế giễu nói.

- Nếu như không phải ngươi được sinh ra ở Hoàng gia thì bằng vào trí não ngu xuẩn như ngươi không biết đã sớm chết bao nhiêu lần rồi! Còn có mặt mũi ở đây hô to gọi nhỏ sao, ngươi nhớ kỹ cho ta, kẻ nào đả thương tộc nhân của ta, giết không tha!

Giang Thần lạnh lùng nói.

Ở trước mặt hắn, ánh mắt của Tam hoàng tử cực kỳ oán độc, câu cuối cùng lại khiến cho hắn bật cười.

- Ngươi muốn giết ta như thế nào? Toàn bộ Thiên Đạo môn các ngươi cũng không dám giết ta!

- Khi ta có thể giết ngươi, ngươi sẽ là một cỗ tử thi.

Tam hoàng tử đứng trong mười vị trí đầu trên Tân hỏa bảng, hiện tại Giang Thần còn không phải là đối thủ của hắn.

Thế nhưng, hắn sẽ đối xử với đối phương như với Lý Thấm vậy, truy đuổi cảnh giới vô thượng, lại dùng một kiếm chém giết sau!

Chương 135: Cân bằng chi đạo

Vô số con mắt khiếp sợ nhìn vào Giang Thần.

Hắn, không ngờ lại uy hiếp hoàng tử!

- Buồn cười, như vậy ta cũng nói cho ngươi biết, coi như là thiên hoàng địa lão thì tiện dân như ngươi cũng không thể đuổi theo được ta.

Vẻ mặt của Tam hoàng tử rất khinh bỉ, không đem lời này để ở trong lòng.

- Khi ngươi bị tiện dân giết chết thì ta rất muốn xem xem sắc mặt của ngươi sẽ như thế nào.

Giang Thần nói.

- Được rồi, tránh ra đi.

Lão giả cụt tay trên lâu thuyền không muốn tiếp tục nữa, ai biết Tam hoàng tử có thể lại bắn tên hay không, hại hắn lại phải tự đoạn cánh tay còn lại.

Giang Thần liếc nhìn Tam hoàng tử, bay về phía tộc nhân của mình.

Nhìn bóng người của hắn, Tam hoàng tử đang suy nghĩ xem có cần bắn cho đối phương một tên nữa hay không.

Có điều, hắn không nắm chắc được rốt cuộc Thiên Đạo môn có dám giết mình hay không cho nên đành phải thôi, sau đó điều động lâu thuyền rời đi.

Mãi cho đến khi lâu thuyền đi rất xa, những người còn lại mới dám bắt đầu nghị luận.

- Tam hoàng tử này thực sự là coi trời bằng vung.

- Quá lỗ mãng, làm cho một Thông thiên cảnh mất một cánh tay, như vậy sẽ mất rất nhiều thực lực rồi đó.

- Đúng vậy, hơn nữa ngay một chút lợi lộc mà Tam hoàng tử cũng không chiếm được, nữ nhân kia cũng không chết.

- Có điều nói đi nói lại, Giang Thần này thực sự là lớn gan, ngay cả Tam hoàng tử cũng dám cứng đối cứng.

- Điều đó là đương nhiên, hắn nắm giữ Thần mạch, lại trở thành người đứng thứ mười Thiên tử bảng, Thiên Đạo môn sẽ dùng hết toàn lực bảo vệ hắn.

- Nhưng mà dựa vào phong cách hành sự của Tam hoàng tử, nếu lần sau gặp được, nhất định sẽ giết chết Giang Thần.

Trong tiếng bàn luận, Giang Thần dẫn người trở lại Xích tiêu phong.

Mũi tên kia của Tam hoàng tử rất độc ác, nếu như không phải y thuật của Giang Thần cao siêu thì Giang Lộ đã sớm tuyệt khí bỏ mình.

Trong lòng hắn sinh ra sự thù hận rất lớn đối với tên hoàng tử không coi ai ra gì kia.

- Chỉ cần đủ mạnh, dù cho là hoàng quyền, ta cũng sẽ lật đổ!

Vui sướng khi đánh chết Lý Thấm bị khát vọng mãnh liệt thay thế, hắn hận không thể lập tức thăm dò bí mật Thần Du cảnh.

Có điều, trước đó hắn phải bắt đầu chuẩn bị vì chuyện giải độc của Cao Nguyệt.

Hắn không cho phép chuyện Lý Thấm lần nữa xảy ra!

Buổi tối hôm đó, rất nhanh tin tức Giang Thần chém giết Lý Thấm đã truyền ra khắp Hỏa vực, bao gồm cả việc xảy ra xung đột với Tam hoàng tử nữa.

Kết quả như thế đã vượt quá dự liệu của không ít người.

Không ít người lén lút chửi bới Giang Thần, nguyên nhân không có gì khác, những người này đã đặt cược Giang Thần sẽ thua, kết quả lại mất hết vốn liếng.

Có điều, Giang Thần cũng đã đạt được một ít tiếng tăm ở Hỏa vực.

Hắc Long thành, Ninh phủ, phòng nghị sự cấp cao nhất.

Nơi này ngày thường đều rất là nhàn rỗi, chỉ có gặp phải việc quan trọng đặc biệt thì mới sẽ nghênh đón trưởng lão và người quyết định của Hắc Long thành mà thôi.

Vào giờ phút này, sáu mươi sáu cái ghế trong phòng nghị sự hầu như đều có người ngồi, từ đó có thể thấy được chuyện sắp thảo luận quan trọng bao nhiêu.

- Ba ngàn vạn nguyên thạch hạ cấp! Ba ngàn vạn đó! Sao Ninh Hạo Thiên có thể đồng ý bồi thường như vậy chứ?

- Đúng vậy, đây không phải là tử kim, với số lượng này có thể nói là khiến cho Ninh gia tổn thương gân cốt.

- Quá không hiểu chuyện!Đại phu nhân nhìn các trưởng lão kích động và đau lòng, trầm mặc không nói, tùy ý để nước bọt của bọn họ bắn tung toé.

Nàng nghiêng đầu, nhìn về phía mấy người ở cuối cái bàn dài.

Mấy vị này mới là người chân chính nắm giữ quyền lên tiếng ở Ninh gia.

Trong đó, có trượng phu của nàng, Ninh Khiếu Phong.

- Nói đủ chưa?

Ninh Khiếu Phong nhẹ nhàng nói một câu, tức thì khiến cho phòng nghị sự rơi vào yên tĩnh.

Hắn có quyết đoán như vậy, ngồi ở trên ghế giống như là một ngọn núi lớn. Chòm râu đã bắt đầu hoa râm, thế nhưng một đôi mắt lại có tinh quang lấp loé, thêm vào vẻ mặt nghiêm túc, khiến cho người ta nhìn mà phát khiếp.

- Nhi tử của ta đã là Thông thiên cảnh, Ninh gia không có nhiều Thông thiên cảnh, tuổi còn trẻ đã như vậy, thành tựu tương lai càng phi phàm, chỉ có ba ngàn vạn nguyên thạch hạ cấp thì có đáng gì chứ?

Hắn nói.

Không ai dám lên tiếng, ngoại trừ hán tử trung niên ngồi phía đối diện với hắn.

- Nếu Ninh Hạo Thiên ghê gớm như vậy thì cứ hắn ra tay, không phải Thông thiên cảnh sao?

Tướng mạo của người này giống nhau đến bảy phần so với Ninh Khiếu Phong, đường nét trên khuôn mặt cũng nhu hòa hơn rất nhiều, giữa hai lông mày để lộ ra vẻ tuấn dật, nhất định tướng mạo khi còn trẻ cũng không tầm thường.

Đại phu nhân bĩu môi, người nói chuyện này là phụ thân của Ninh Bình, Ninh Tỉnh Sư, từ khi Ninh Bình chết ở trên tay của Giang Thần, hắn đã tràn ngập cừu hận đối với nàng.

Hiện tại Ninh Khiếu Phong khen nhi tử của mình đã khiến cho Ninh Tỉnh Sư rất là bất mãn.

- Nhi tử của ta vừa trở thành Thông thiên cảnh, còn cần củng cố vững chắc, như vậy mới có thể lại lên thêm một tầng nữa, không có thời gian đi thu thập nguyên thạch.

Ninh Khiếu Phong lạnh lùng nói.

- Vậy để Ninh phủ chúng ta ra tay sao? Ba ngàn vạn nguyên thạch, như vậy không phải các viện sẽ thắt lưng buộc bụng sống qua ngày hay sao?

Ninh Tỉnh Sư cả giận nói.

- Tương lai nhi tử của ta đột phá Thông thiên cảnh, Hắc Long thành sẽ một lần nữa quật khởi, đạo lý này chẳng lẽ ngươi không hiểu?

Ninh Khiếu Phong hỏi.
- Ha ha, ta hiểu, đương nhiên ta hiểu, nữ nhân của ngươi lần trước cướp đoạt Thần mạch của người khác, khiến cho Hắc Long thành hổ thẹn. Lúc đó ngươi cũng từng nói như vậy, thế nhưng kết quả? Dùng phương pháp chó má gì chứ, hiện tại Thần mạch biến mất từng cây từng cây, Thông thiên cảnh đã là cực đúng hạn rồi đúng không?

Ninh Tỉnh Sư châm chọc nói.

Nghe vậy, sắc mặt của Đại phu nhân lúc trắng lúc xanh, tức giận nói:

- Được rồi! Không cần bàn nữa, nguyên thạch ta sẽ bảo nhà mẫu thân ta ra tay.

Vừa nói xong, tất cả người ở chỗ này đều giật mình, Ninh Tỉnh Sư cũng không nghĩ tới nàng sẽ nói như vậy, hắn không khỏi sửng sốt.

Nhà mẫu thân nàng, đích thật không đơn giản.

- Ba ngàn vạn nguyên thạch hạ cấp, Hắc Long thành chúng ta vẫn có thể ra được, Tô Thuyên, ngươi không cần phải lo lắng.

Lúc này, lão giả ngồi ở chính vị mở miệng nói.

Hắn giải quyết dứt khoát, không ai có ý kiến.

Bởi vì hắn là chủ nhân của Hắc Long thành, Ninh Hải.

Hai tay Đại phu nhân ôm ngực, mắt lạnh lùng nhìn Ninh Tỉnh Sư kia một chút, rất khó hiểu.

- Từ trưởng lão chữ Giáp trở xuống, tất cả đi ra ngoài đi.

Ninh Hải lại nói.

Phòng nghị sự sửng sốt một chút, sau đó tiếng ghế di chuyển vang lên, rất nhanh, phòng nghị sự chỉ còn lại không tới mười người.

Hắc Long thành, địa vị của trưởng lão chia làm bốn cấp bậc giáp ất bính đinh, đại diện cho quyền thế không giống nhau.

Người còn ở đây hiện giờ là người có thể quyết định vận mệnh của Hắc Long thành.

Còn có nhất mạch dòng chính của Ninh phủ, bao gồm cả Đại phu nhân cũng không rời đi.

- Thái độ của Thiên Đạo môn rất quan trọng, Tô Tú Y đã thu hồi chức vụ Phó chưởng giáo của Hạo Thiên, thâm ý trong đó, các ngươi có ý kiến gì không?

Ninh Hải hỏi.

- Đạo cân bằng mà thôi, Hạo Thiên quả thật có chút quá, hầu như là một tay che trời, đương nhiên Tô Tú Y sẽ muốn chèn ép một chút, có điều chỉ làm dáng một chút mà thôi.

Có người lập tức đáp.

- Không sai, Hạo Thiên chính là Thông thiên cảnh trẻ trung nhất trăm năm qua của Hỏa vực, sao Thiên Đạo môn cam lòng vứt bỏ được chứ.

- Chính là đạo lý này.

Đa số mọi người rất lạc quan, không có để ý quá nhiều.

- Nhưng ta sợ, rất nhanh cân bằng này sẽ nghiêng về phía Giang Thần, Thần mạch của hắn đang khôi phục.

Bỗng nhiên, một câu của Ninh Tỉnh Sư làm cho bầu không khí trở nên trầm mặc.

Chỉ là lần này Đại phu nhân cũng không trách hắn, bởi vì chuyện này nhất định phải coi trọng.

- Uy lực của Thần mạch, chúng ta đều đã từng thấy ở trên người của Hạo Thiên, nếu như cho Giang Thần thời gian, tương lai sẽ lại là Giang Thanh Vũ thứ hai, không! So với Giang Thanh Vũ còn đáng sợ hơn.

Lời này được không ít người tán thành.

- Liên hệ với Hắc Bạch môn, bất luận phải trả giá tiền cao bao nhiêu cũng phải làm cho Giang Thần chết.

Ninh Hải ngồi ở chủ vị mở miệng, nói:

- Giang Thần vừa chết thì sẽ không tồn tại cân bằng gì nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau