THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 126 - Chương 130

Chương 126: Phong tâm ý cảnh

Thần du cảnh!

Đây là cảnh giới các võ giả tha thiết ước mơ muốn đạt đến, nhưng có vô số người cả đời cũng không có cách nào đột phá được.

Giang Thần đã làm được, chưa đầy hai mươi tuổi, đánh vỡ ghi chép của Ninh Hạo Thiên.

Vừa vào Thần du cảnh đã có thể nắm giữ được lực lượng siêu phàm.

Không giống với chân khí của Ngưng khí cảnh, chân nguyên của Tụ nguyên cảnh, không chỉ tính chất lực lượng của Thần du cảnh không giống, mà là có biến hóa rất lớn.

Kết hợp với huyền bí của Thần du cảnh, phối hợp với võ học hoặc là linh khí thì có thể làm được chuyện mà người thường không thể làm được.

Lấy Lý Thấm mà nói, cầm trong tay cái phướn dài phi hành, vượt qua lẽ thường.

Tụ nguyên cảnh ở trong mắt nàng, đều là giun dế.

Thần thông cũng như thế, Lý Thấm kết hợp võ học, linh khí và lực lượng Thần du cảnh làm một.

Một môn phái xuất hiện đệ tử Thần du cảnh là chuyện vui lớn, đặc biệt là đệ tử tuổi trẻ như Giang Thần.

Nếu không phải do tình huống đặc thù thì các trưởng lão đã sớm tập hợp ở Xích tiêu phong, tiếng chúc mừng vang lên không ngừng.

Bên trong Lưu Vân phong, Lý Thấm đang tìm hiểu thần cốt cũng chú ý tới ánh sáng trên Xích tiêu phong, vẻ mặt có vẻ thất vọng.

- Chỉ có điều cũng không có gì.

Chợt, Lý Thấm nở nụ cười không quan tâm, ánh mắt nhìn vào thần cốt ở trong tay.

- Mượn thần cốt, Thiên hành phong dực quyết của ta lại tinh tiến hơn không ít, Phong Tâm ý cảnh sẽ càng tăng vọt.

Không phải là nàng đang tự an ủi mình, mà trên người tỏa ra sự tự tin mãnh liệt.

Lại nói tới Xích tiêu phong.

Đám người Văn Tâm, Mạnh Hạo, Phạm Đồ, Cao Nguyệt, Giang Lộ đều tụ tập ở bên ngoài phòng của Giang Thần, từng người đều rất kích động, sắc mặt tràn ngập vẻ vui mừng.

- Quá tốt rồi! Quá tốt rồi! Nam phong lĩnh lại xuất hiện một vị Thần du cảnh, tất nhiên sẽ hưng thịnh.

- Giang Thần so với phụ thân hắn còn ưu tú hơn nhiều.

- Tiền đồ vô lượng, tuyệt đối là tiền đồ vô lượng!

Văn Tâm nhìn người Giang phủ đang hưng phấn, nở nụ cười thiện ý.

Bọn họ đến từ Thập vạn đại sơn cho nên mới thay đổi sắc mặt đối với Thần du cảnh như vậy. Nếu như như Giang Thần trở thành Thông thiên cảnh, không biết sẽ có bộ dáng gì.

Đồng thời, nàng cũng rất là ước ao, Giang Thần người sau vượt người trước, đi trước nàng một bước đạt đến Thần du cảnh, khiến cho trong lòng nàng ngứa ngáy khó nhịn.

Thế nhưng nàng không có tự tin, tích lũy của nàng chưa đủ, không làm được tới mức tích lũy lâu dài sử dụng một lần.

Đột nhiên, cửa phòng được mở ra từ bên trong, Giang Thần mặc áo bào trắng rộng rãi đi ra.

Khí chất của hắn đã xảy ra biến hóa to lớn, tiêu sái như thường, lại có một cỗ phong mang ác liệt như có như không, cả người như phá kén mà ra.

Lúc đi lại thì khí huyết trong cơ thể quay cuồng, cường đại như hung thú.

Văn Tâm và Mạnh Hạo đều có một loại cảm giác, chỉ cần một tay Giang Thần đã có thể giết chết được bọn họ.

Mọi người sửng sốt một lúc, tiếp theo ở trong tiếng hoan hô, bọn họ chen chúc đi tới chỗ Giang Thần.

Sau đó, Xích tiêu phong trắng trợn chúc mừng.

Giang Thần ban thưởng cho mỗi người trên phong, bao gồm cả người hầu và nha hoàn.

Chỉ có điều, sau khi chúc mừng qua đi, không ai quên còn có kình địch như Lý Thấm ở bên cạnh.

Văn Tâm nói ra từng tin tức có quan hệ tới Lý Thấm mà trong khoảng thời gian này nàng thu thập được.

- Võ học của Lý Thấm không phải đao kiếm quyền chưởng, mà là thông qua thân pháp nhập môn, lĩnh ngộ được Phong Tâm ý cảnh. Sau đó lại lấy Phong Tâm ý cảnh khởi động võ học, nói cách khác, đặc điểm của nàng là tốc độ cực kỳ nhanh, công kích ác liệt trí mạng, khuyết điểm là sức phòng ngự không đủ.

Văn Tâm nói.
- Làm sao mà biết được sức phòng ngự của nàng không đủ?

Phạm Đồ hiếu kỳ nói.

- Giống như vây cá và tay gấu vậy, công kích và phòng ngự tất nhiên chỉ được chọn một mà thôi.

Giang Thần cau mày, cái gọi là Phong Tâm ý cảnh, có thể nói là võ học, cũng có thể nói là không phải.

Nó có thể diễn sinh ra võ học của nó.

Ví dụ như có một môn ngự phong kiếm pháp vậy, người tu luyện không chỉ phải có đầy đủ kiếm cảnh mà nhất định cũng phải lĩnh ngộ được yêu cầu Phong Tâm ý cảnh thì mới luyện được kiếm pháp này.

Nếu như Phong Tâm ý cảnh vượt xa yêu cầu, uy lực của kiếm pháp sẽ rất kinh người.

Vì lẽ đó, có thể nói là Phong Tâm ý cảnh diễn sinh ra kiếm cảnh, cũng có thể nói là hợp tác lẫn nhau.

Người luyện kiếm, ít nhiều sẽ bất tri bất giác lĩnh ngộ được một chút Phong Tâm ý cảnh nhất định, đạt đến trình độ thỏa mãn được kiếm pháp. Chỉ có điều chủ yếu vẫn lấy kiếm cảnh làm chủ.

Có điều tình huống như vậy sau khi cảnh giới tăng lên sẽ có thay đổi.

Bởi vì cường giả tiếp xúc tới võ học, bất kể là kiếm hay là đao cũng đã có lực phá hoại đáng sợ, yêu cầu ý cảnh đối với võ học như Phong Tâm ý cảnh càng ngày càng cao.

Ngoại trừ phong tâm ra, còn có võ học ý cảnh như kim, mộc, thủy, hỏa, thổ.

Trước đó Lý Thấm lấy võ học ý cảnh làm chủ, là Phong Tâm ý cảnh, không thể khinh thường.

- Nàng còn có một cái phướn dài, phối hợp công kích, ta nghĩ thần huyệt trong cơ thể nàng cũng đều là thần huyệt tốc độ.

Cao Nguyệt cũng nói.

Thần huyệt, là nguyên nhân Thần du cảnh mạnh mẽ.

Ở các nơi trong kinh mạch ngưng tụ ra một nhân huyệt, sau khi chân nguyên lưu chuyển qua sẽ chuyển hóa thành thần nguyên.

Thần nguyên là một loại lực lượng rất huyền diệu, theo trí tưởng tượng thiên biến vạn hóa, kết hợp với võ học, khiến cho bản thân nó có hiệu quả giống như thần thông.

Muốn ngưng tụ thần huyệt ở trong kinh mạch cũng không phải là chuyện dễ dàng, mục tiêu tu luyện của Thần du cảnh cũng không phải nhằm vào thần huyệt, mà là thân thể và linh hồn.

- Lý Thấm trở thành Thần du cảnh rất lâu rồi. Số lượng thần huyệt trong cơ thể sẽ nhiều hơn ngươi, đây cũng là nguyên nhân mà người khác cho rằng ngươi không thắng được, ngươi chỉ còn dư lại nửa tháng thời gian mà thôi.

Văn Tâm nói.
- Nửa tháng, đã đủ rồi.

Giang Thần tự tin nói.

Văn Tâm suy nghĩ một chút, lại nói:

- Còn có một chút chuyện khó dây dưa nhất, cũng là chuyện mà nhất định ngươi phải giải quyết.

- Cái gì?

Nàng khiến cho mọi người hiếu kỳ, bao gồm cả Giang Thần ở bên trong.

- Nàng biết bay! Cầm phướn dài trong tay, tự do tự tại bay lượn ở trên không trung, ngươi cưỡi thuyền phi hành đấu cùng nàng sẽ giống như đi tới biển chiến đấu với yêu thú trong nước vậy, rất là chịu thiệt.

Văn Tâm vừa nói như vậy, những người khác mới nhớ tới biểu hiện ngày đó Lý Thấm tấn công Xích tiêu phong, đúng là trực tiếp bay tới.

- Cũng không thể cấm dùng phướn dài, đó là linh khí của nàng.

Văn Tâm cường điệu nói ra một câu.

- Bây giờ suy nghĩ một chút, Lý Thấm có thể lên trên vị trí thứ mười Thiên tử bảng, top 100 Tân hỏa bảng, quả thực thật sự có tài.

Mạnh Hạo thở dài nói.

Giang Thần mất đi ba món Bảo khí, dựa vào bản lĩnh thật sự mà đánh, ai thua ai thắng khó nói.

- Còn thời gian nửa tháng, vừa vặn đã cho ta thời gian, vấn đề khó giải quyết thì cứ giải quyết từng thứ một vậy.

Khi mọi người hết đường xoay xở, Giang Thần nở nụ cười không tên, giống như khó khăn vừa nãy Văn Tâm nói đều không đáng giá để nhắc tới vậy.

- Đầu tiên, trong các ngươi ai đi thương hội mua cho ta vật liệu khí văn trở về, kiếm của ta cũng chưa sửa chữa xong.

- Sau đó chuyện thần huyệt cũng không cần phải lo lắng, ta có bốn cái thần huyệt, ngưng tụ thần huyệt rất nhanh thôi.

- Lại nói tới phi hành, nhất định nàng nhận được công pháp huyền bí gì đó, phối hợp với linh khí và Phong Tâm ý cảnh mới có thể làm ra được. Đối với ta mà nói, chỉ đến như thế.

Ba câu nói của Giang Thần khiến cho tảng đá lớn trong lòng mọi người hạ xuống.

Cho dù Giang Thần không đưa ra căn cứ gì, thế nhưng căn cứ vào biểu hiện trước đây của hắn, lời nói của hắn chính là căn cứ to lớn nhất.

Ầm!

Đột nhiên, Xích tiêu phong mạnh mẽ chấn động một cái, trên không trung truyền đến sóng trùng kích hóa thành cơn lốc từ bên ngoài thổi vào trong, thổi bay cái bàn, đồ sứ rơi xuống, bị vỡ nát.

- Xảy ra chuyện gì? Hiện tại còn ai dám công kích Xích tiêu phong nữa chứ?

Mọi người cả kinh, vội vã đi ra ngoài kiểm tra, nhìn thấy một con cự long bằng gió trong suốt đang ở trên không trung, giao chiến cùng trận pháp, cho dù rất nhanh đã bị trận pháp bóp nát, thế nhưng vẫn có thể gây ra động tĩnh không nhỏ.

- Con rồng gió này là sao? Thủ đoạn công kích của ai vậy? Lý Thấm sao?

Mạnh Hạo không hiểu nói.

- Không thể, nàng bị giam ở Lưu Vân phong, không ra ngoài được. Lại cách Xích tiêu phong chúng ta xa như vậy, làm sao có khả năng phát động công kích được cơ chứ?

Văn Tâm không tin Lý Thấm có bản lĩnh lớn như vậy.

Giang Thần lắc lắc đầu, nhìn về phương hướng Lưu Vân phong, nói:

- Không, là nàng! Nàng đột phá, là đến thị uy.

- Giang Thần, ta đã lĩnh ngộ thêm Phong Tâm ý cảnh, đã bước nửa bước vào Phong chi tiểu đạo, ngươi chuẩn bị nhận lấy cái chết đi!

Lý Thấm được một cơn gió bí mật mang theo, chạy vội ngàn mét, giống như con rồng gió vừa nãy, thanh âm vang lên ở trên bầu trời của Xích tiêu phong.

Lúc này, sắc mặt Văn Tâm tái nhợt, nhìn về phía Giang Thần, phát hiện ra vẻ mặt của hắn cũng trở nên nghiêm nghị.

Chương 127: Truyền nhân kiếm đạo

Không chỉ có người Xích tiêu phong nghe thấy nàng nói như thế, đệ tử ở các ngọn núi xung quanh cũng nghe thấy được.

Tin tức nhanh chóng truyền ra ở bên trong môn phái.

Giang Thần trở thành Thần du cảnh, Lý Thấm theo sát phía sau, nửa bước bước vào Phong chi tiểu đạo.

Sau khi hết khiếp sợ, mọi người đều cảm thấy tiếc hận.

Không sai, chính là tiếc hận.

Giang Thần đột phá cảnh giới, phong quang vô hạn, tiền đồ vô lượng, đáng tiếc, nửa tháng sau, hắn sẽ phải chết rồi!

Đây là chuyện rõ ràng rành mạch.

Vốn thực lực của hai người cách xa, mọi người kỳ vọng Giang Thần, sau khi hắn trở thành Thần du cảnh mới có thể đối địch được với Lý Thấm.

Nhưng mà khả năng này còn không lớn, thuộc về loại khả năng rất xa vời kia.

Bây giờ Lý Thấm lại đột phá, còn không phải là đột phá nho nhỏ gì cả.

Phong Tâm ý cảnh và võ học chân chính có phân chia cao thấp.

Nói thí dụ như phong điểm, phong ý và phong đạo vậy.

Ba cách gọi này không êm tai, hơn nữa là võ học ý cảnh, sự khác biệt của hai thứ phía trước rất khó nói ra được, vì vậy đều là không gọi.

Chỉ có phong đạo là khác biệt.

Phong chi tiểu đạo giống như lúc Giang Thần còn không nắm giữ được kiếm đạo vậy, đối với lực lượng của bản thân có tăng phúc rất to lớn.

Đột phá vào lúc mấu chốt này, thực sự là đủ bi kịch.

- Giang Thần thực sự là đáng thương, thật vất vả mới khổ tận cam lai, nhưng phải rơi vào kết cục như vậy.

- Cũng là hắn tự mình tìm chết, nếu như không phải hắn mở miệng thì Lý Thấm đã bị phế đi tu vi, trục xuất ra khỏi môn phái.

- Như vậy cũng đúng, nếu như Giang Thần vì vậy mà chết đi, e rằng sẽ trở thành trò cười lớn nhất trong Hỏa vực.

- Ngươi nói xem Giang Thần nghĩ như thế nào chứ? Chẳng lẽ là ỷ vào Bảo khí giết được Thần du cảnh cho nên cho rằng thực lực của bản thân cũng có thể chống lại Thần du cảnh.

- Ai biết được?

Đệ tử trong môn phái nghị luận sôi nổi, hoặc là cười trên sự đau khổ của người khác, hoặc là tiếc hận đồng tình.

Thiên Vương phong, mấy ngày nay Ninh Hạo Thiên nhốt mình ở trong động phủ không ra biết được tin tức này, khóe miệng hắn mở một nụ cười lạnh như băng.

- Giang Thần à Giang Thần, không nói Thần mạch vẫn chưa hoàn toàn biến mất từ trong cơ thể ta, coi như là vậy thì thứ ta hôm nay nắm giữ cũng có thể xoá bỏ ngươi dễ như ăn cháo.

Hắn đưa thần cốt của hung thú thượng cổ cho Lý Thấm, cũng không nghĩ tới sẽ có trợ lực lớn như vậy.

Thân là người từng trải, hắn hiểu rõ Giang Thần sẽ phải đối mặt với nguy cơ như thế nào.

Không nói Lý Thấm vốn đang súc lực vì xung kích vị trí thứ chín Thiên tử bảng, bây giờ lại có đột phá lớn như vậy, muốn giết Giang Thần, dễ như trở bàn tay.

Điều làm cho Ninh Hạo Thiên cao hứng nhất chính là, cơ hội này là Giang Thần cho hắn.

Trên Xích tiêu phong, Giang Thần đối mặt với ánh mắt lo lắng của người bên cạnh, vẻ mặt nghiêm nghị, tuy rằng hắn vừa trở thành Thần du cảnh, nhưng mà hắn hiểu rõ đột phá của Lý Thấm lợi hại tới bao nhiêu.

- Không cần lo ngại, toàn lực ứng phó chiến một trận, phân sinh tử!

Đúng như trước đó Giang Thần đã nói với Văn Tâm, Mạnh Hạo vậy. Hắn sẽ không bó tay bó chân nữa, cũng sẽ không dễ dàng bị doạ, chiến ý không giảm mà lại còn tăng.

Những ngày kế tiếp, Giang Thần chữa trị Xích tiêu kiếm, trả lại khí văn trước đó đã dùng cho Bát bộ thiên long, cũng biến nó thành linh khí cấp ba.

Xích tiêu kiếm có thể sinh ra kiếm linh, chính là chí bảo bên trên Bảo khí.Chỉ là hiện tại nó đã rơi xuống đến cấp bậc linh khí, khí văn cũng thoái hóa theo đến trình độ linh khí cấp bảy.

Ngoài ra, Giang Thần ngưng tụ ra thần huyệt, chuyển hóa một thân chân nguyên.

Rất nhanh Giang Thần đã phát hiện ra, chuyện này so với trong tưởng tượng còn khó khăn hơn nhiều.

Một người đánh đổi để lấy thần huyệt, hầu như không đào ra được khí huyết, nội tạng, cốt tủy cùng với tất cả tinh hoa trong đầu.

Ngưng tụ ra thần huyệt, thân thể giống như bị một trận bệnh nặng vậy.

Cũng là nhờ có Giang Thần giàu nứt đố đổ vách cho nên mới mua được một lượng lớn linh đan, máu thịt yêu thú trong Thiên Đạo môn, còn có xương của hung thú.

Sau khi thần huyệt ngưng tụ, Giang Thần lại được đại bổ, mới khôi phục lại được khí sắc.

Nắm giữ thần huyệt, Giang Thần lập tức cảm nhận được sự mạnh mẽ của Thần du cảnh, một thân chân nguyên cuồn cuộn không ngừng chuyển hóa thành thần nguyên.

Thân thể dường như có một lò nung đang cháy hừng hực, một khi bạo phát lên đặc biệt đáng sợ.

- Đáng tiếc thần huyệt chỉ có một cái, tất cả chân nguyên thông qua nơi này chuyển hóa, hiệu suất rất chậm.

Thần nguyên không phải vĩnh cửu, sau khi thông qua thần huyệt, sẽ lại một lần nữa biến thành chân nguyên.

Chỉ khi nào thần huyệt đạt đến số lượng bảy bảy bốn mươi chín, thần huyệt sẽ hình thành một vòng tuần hoàn, mới sẽ nắm giữ lực lượng thần nguyên vĩnh cửu.

- Tuy rằng chỉ có một đạo, thế nhưng tiêu hao không nhỏ, trước đây chỉ cần tu luyện thì thân thể sẽ tự động thu được linh khí để bổ sung. Thế nhưng hiện tại mỗi ngày đều phải thu nạp linh khí bên ngoài một phút thì mới có thể bổ sung số lượng mà thân thể cần.

Đương nhiên, cũng không nhất định phải thu nạp linh khí, linh đan hoặc là máu thịt của yêu thú cũng có thể bổ sung.

- Nếu muốn đánh bại được Lý Thấm thì nhất định phải ngưng tụ ra hai thần huyệt, cũng may ta đã nắm giữ bốn Thần mạch, có thể liên tục trùng kích bốn lần.

Giang Thần dành thời gian, bắt đầu ngưng tụ ra đạo thần huyệt thứ hai.

- Mỗi lần ngưng tụ ra thần huyệt đều không khác gì đào thân thể một lần, nếu như không đủ tích lũy thì sẽ rất dễ xuất hiện gánh nặng. Cũng may Thần nhi có Thần mạch, tạm thời không cần phải lo lắng.

Cao Nguyệt thầm nghĩ.
Chợt, nàng để Phạm Đồ trắng trợn đi chọn mua linh vật.

- Thần du cảnh tu luyện thực sự là tiêu hao kinh người, mấy ngày nay thiếu chủ đã gần tiêu hết điểm cống hiến rồi!

Phạm Đồ thầm nói, lập tức, hắn lại cảm thấy thoải mái, dưới tiêu hao như thế, lợi ích mà Thần du cảnh mang đến cũng rất là to lớn.

Không mấy ngày sau, Giang Thần đã ngưng tụ ra đạo thần huyệt thứ hai.

Đối với người vừa trở thành Thần du cảnh như hắn, cảm giác lúc này rất giống như trên ngực có hai mặt trời treo cao vậy.

Khoảng cách tới ngày quyết chiến cùng Lý Thấm chỉ còn lại ba ngày.

- Ta tu luyện Thái cực hoàn và kiếm thuật, còn có một thức Quỷ kiến sầu kia nữa. Cũng nên tích lũy cơ sở Phong Tâm ý cảnh nhất định vì bản thân mình. Cảnh giới cũng đã đạt đến yêu cầu, có thể tu luyện công pháp huyền bí kia, không cần sợ sệt Lý Thấm phi hành nữa.

- Sau đó, tu luyện kiếm pháp và thần nguyên phối hợp với nhau.

Không giống như suy nghĩ của người ngoài, Giang Thần đã có kế hoạch đâu vào đấy, không có sợ sệt và kinh hoảng gì cả.

Điểm tiếc nuối duy nhất chính là, hắn không có cách nào tiến thêm một bước nữa ở trên kiếm pháp.

Bởi vì kiếm cảnh của hắn đã đủ cao, rất nhiều lão tiền bối cũng không sánh nổi. Trong khoảng thời gian này hắn cũng không chuyên tâm nghiên cứu kiếm thuật.

Không phải là hắn không muốn, là hắn biết có muốn tăng thêm một bước, từ kiếm ý đến kiếm đạo thì cũng không phải vùi đầu vào khổ luyện mới có thể thành công được.

Kiếm đạo, cực kỳ kỳ diệu, rất có thần uy.

Mục tiêu to lớn nhất của kiếm khách chính là nắm giữ kiếm đạo.

Nhưng mà, kiếm đạo, kiếm cảnh này, không phải hoàn thành một cái điều kiện nào đó là có thể đạt đến được.

Cần truyền thừa hoặc là tự nghĩ ra mới được.

Mỗi một loại kiếm đạo đều là do kiếm khách mạnh mẽ tập hợp đại trí tuệ, đại nghị lực, cơ duyên lớn lao mới sáng tạo ra được.

Giang Thần là kỳ tài bên trong kiếm đạo. Thế nhưng nếu muốn sáng tạo ra kiếm đạo của chính mình, ít nhất cũng cần mấy chục năm.

Không phải là thiên tư của hắn không đủ, mà là thiếu mắt thấy, kiếm đạo mạnh mẽ, nếu như không có lực lượng trên Thông thiên cảnh thì sẽ không có cách nào cảm nhận được uy lực hủy thiên diệt địa kia. Như vậy sao có thể sáng tạo ra được cơ chứ?

Tự nghĩ ra không được, vậy chỉ có thể làm mà thôi.

Nhưng mà, Giang Thần đi đâu tìm truyền thừa đây chứ?

Toàn bộ Hỏa vực, chỉ có Quy nhất kiếm đạo của Quy Nhất kiếm phái đó là căn cơ chính thức mà thôi.

Trước đó đối phương đã nói là có thể truyền cho Giang Thần, tiền đề là gia nhập Quy Nhất kiếm phái.

Ở Thánh vực có tứ đại kiếm đạo, đã truyền thừa được mấy ngàn năm.

Chia làm đa tình, sát lục, vĩnh hằng, chớp mắt.

Tứ đại kiếm đạo, mỗi một đời truyền nhân kiếm đạo xuất thế, đều sẽ quấy nhiễu làm cho Thánh vực đại loạn.

Đáng tiếc, kiếm đạo chỉ có thể truyền thừa, không có cách nào ghi nhớ bằng văn chương được.

Lăng Vân Điện không có tứ đại kiếm đạo, nói đúng ra, không có bất kỳ đại đạo võ học nào cả. Chỉ có người mang đại đạo võ học mà thôi.

- Nếu như ở kiếp trước, lúc này, nhất định phụ thân ta sẽ không tiếc bất cứ giá nào để ta trở thành truyền nhân của tứ đại kiếm đạo.

Giang Thần thầm nói.

Chương 128: Thập đại hiểm địa

Đêm đó, Giang Thần vẫn ở trong phòng của mình như cũ.

Ngày mai, chính là ngày hắn quyết chiến cùng Lý Thấm.

Hắn đã luyện thành công pháp huyền bí đối phó với năng lực phi hành của Lý Thấm, lại có kiếm ý hoàn chỉnh, cũng không quá lo lắng.

Chỉ là vẫn phải cố gắng thêm một chút, dù sao cũng là sinh tử đại chiến, nhất định phải cẩn thận.

- Vốn Lý Thấm sẽ bị trục xuất ra khỏi môn phái, trở thành phế nhân, là ta chủ động khiêu chiến, trận chiến này, chỉ có thắng lợi mới có thể thuận theo bản tâm được.

Ôm ý nghĩ này, Giang Thần đặt tâm tư ở trên Thái cực hoàn.

Thứ này vốn là công pháp huyền bí khi đạt tới Thần du cảnh mới có thể tu luyện, trước đó cũng đã mang đến giúp đỡ rất lớn cho Giang Thần.

Nhưng mà hiện tại, Giang Thần cảm thấy nó không thích hợp với bản thân nữa.

Hoặc là nói, không qua thích hợp với kiếm pháp của hắn nhất.

Thần nguyên Loa toàn thức, uy lực gia tăng gấp bội, là thứ mà rất nhiều Thần du cảnh tha thiết ước mơ, không phải Giang Thần nói nó không được, mà là nói phối hợp với kiếm pháp của hắn, sẽ có lựa chọn tốt hơn nó.

Bởi vì Thái cực hoàn có thể dùng với đao pháp, quyền pháp thậm chí là chưởng pháp, không phải vì kiếm mà sinh ra.

So sánh với nó, chọn công pháp huyền bí vì kiếm mà sinh đương nhiên phải lại càng thêm thích hợp hơn.

Công pháp huyền bí như vậy, ở trong ký ức của Giang Thần cũng không thiếu, hiện tại hắn đang lựa chọn.

Đột nhiên, Giang Thần phát hiện ra ánh nến trên bàn xảy ra hiện tượng vặn vẹo không tự nhiên, một bóng người xuất hiện ở trước bàn.

- Chưởng giáo?

Giang Thần kinh hô.

Người có thể đột nhiên xuất hiện, tự nhiên là Tô Tú Y.

Hắn đã đổi một thân áo bào đen, phong mang nội liễm, khuôn mặt tuấn dật đang mỉm cười.

Nhìn qua như là thiếu gia thế gia, mà không phải là chưởng giáo chí tôn gì cả.

Tô Tú Y không hề nói gì, đi tới bên người Giang Thần, đập lên trên bờ vai của hắn.

Một giây sau, vạn vật trước mắt của Giang Thần như là nước chảy, lập tức biến mất, người nằm ở trong một loại trạng thái mờ ảo.

Lúc phục hồi tinh thần lại, hắn đã từ căn phòng ở Xích tiêu phong đi tới bầu trời trên một ngọn núi.

Thân thể bị một luồng lực lượng kỳ dị kéo, đứng yên trên không trung.

Trong lúc vô tình Giang Thần cúi đầu xuống nhìn, hắn lập tức giật nảy cả mình, mặt đất dưới chân lại có một cái động sâu không thấy đáy, chẳng khác nào một đầu cự thú há to mồm, muốn nuốt chửng vạn vật.

Đứng ở trên này, Giang Thần cảm thấy rất là bất an.

- Nơi này chính là Hắc Long uyên.

Âm thanh của Tô Tú Y từ phía sau truyền đến.

- Hắc Long uyên?

Cảm giác bất an tản đi, Giang Thần nhìn chòng chọc xuống phía dưới, đôi mắt giống như là muốn xuyên thủng bóng đêm.

- Chưởng giáo, không phải nói sau khi quyết chiến mới tới đây sao? Lẽ nào?

Giang Thần nghĩ đến loại khả năng nào đó, tinh thần rất là phấn chấn. Thế nhưng rất nhanh hắn đã lắc lắc đầu, nếu như chưởng giáo muốn làm như vậy thì sẽ không mang mình tới để gây ra cản trở.

- Trên dưới môn phái đều nói ngày mai ngươi chết chắc, cho nên ta mới mang ngươi tới gặp phụ thân ngươi một lần cuối.

Tô Tú Y nói.

- Chưởng giáo...

Giang Thần không nói gì nhìn sang, đây là lời nói của một vị chưởng giáo sao?

Thậm chí hắn đang suy nghĩ liệu Tô Tú Y có thể là nhi tử của chưởng giáo chân chính hay không.

- Chỉ đùa một chút mà thôi, xem ra ngươi không quá lo lắng về ngày mai thì phải.

Tô Tú Y nở nụ cười, lại nói:

- Ta gọi cái này là xuất kỳ bất ý, Hắc Long uyên là thập đại hiểm địa của Hỏa vực. Nếu như bị người ta biết ta muốn tới, mai phục từ trước, như vậy cũng không tốt.- Thập đại hiểm địa?

Giang Thần biết Tô Tú Y lợi hại bao nhiêu, hắn đã phải gọi Hắc Long uyên là hiểm địa, từ đó có thể thấy được nơi này nguy hiểm cỡ nào.

Mà phụ thân của hắn, bị giam áp ở phía dưới này!

Nghĩ tới đây, Giang Thần nắm chặt nắm tay.

Giải thích nghi hoặc của Giang Thần, Tô Tú Y đánh ra một cái, hai người rơi thẳng xuống phía dưới.

Tốc độ rơi giống như bình thường vậy, thế nhưng Giang Thần không có cảm giác mất trọng lượng, trái lại còn rất vững vàng.

Qua khoảng chừng mười phút, Giang Thần ngẩng đầu nhìn lên, hắn phát hiện ra bầu trời đêm trên đỉnh đầu chỉ còn lại một lỗ hổng nho nhỏ.

-  Hắc Long uyên này thật là sâu!

Giang Thần thở dài nói.

- Cẩn thận.

Tô Tú Y nói một câu, tốc độ của hai người chậm lại, quanh thân xuất hiện một đạo ánh sáng, rọi sáng vách đá ở phụ cận.

Lúc này Giang Thần mới nhìn rõ phía dưới Hắc Long uyên là hình dáng gì.

- Đáng ghét!

Đột nhiên hắn thấy cái gì đó, mí mắt như muốn rách, chỉ thấy ở trên vách đá chót vót kia có một mặt phẳng bóng loáng bị người ta dùng lợi khí cắt chém ra, độ rộng chừng không tới mười thước.

Ngón cái xích sắt thô to được đóng ở trên vách đá, đang xích một tù phạm người không giống người, quỷ không giống quỷ.

Giống như đang trói một con chó vậy!

- Phụ thân!

Giang Thần hét lớn một tiếng, vọt tới, ôm lấy người kia.

- Rống!

Nhưng mà, người kia phát ra một tiếng gào thét khàn giọng, nhào tới chỗ Giang Thần, cũng may xích sắt không đủ dài, cho nên hắn mới hữu kinh vô hiểm.

Giang Thần thấy rõ gương mặt dưới mái tóc rối bời đó, không phải là Giang Thanh Vũ, không phải phụ thân của hắn.

Động tĩnh của hắn đã gây nên phản ứng dây chuyền, tiếng xích sắt lay động từ những phương hướng khác truyền đến.

Lúc này Giang Thần mới chú ý tới, trên dưới vách đá đều có người bị xích lại, có chút mặt phẳng nghiêng rất nghiêm trọng, người như muốn rơi xuống dưới, thế nhưng hai tay lại bị xích sắt treo lên.- Bình tĩnh.

Tô Tú Y không đành lòng nói.

Tiếp đó, hắn an ủi Giang Thần, lại giống như gặp đại địch nhìn chằm chằm xuống phía dưới.

Hai quả cầu lửa thật lớn xuất hiện, chẳng biết từ lúc nào đã sáng lên ở dưới đáy, bên trong quả cầu lửa lộ ra một đôi mắt.

Lại là con mắt kia!

So với thân thể của Giang Thần còn lớn hơn.

Nó nhanh chóng xông lên về phía hai người.

Giang Thần nhìn thấy gương mặt này, làm hắn sợ đến mức suýt chút nữa kinh hô lên.

Một con rồng!

Thân rồng khổng lồ xoay quanh ở trong hư không, như ẩn như hiện, vảy màu đen chẳng khác nào sắt thép.

Hóa ra, Hắc Long uyên thật sự có rồng!

Một đầu Hắc Long!

- Tiểu hắc, không nên kích động! Chúng ta tới thăm tù, nơi này là ngục giam, cũng không thể từ chối người ta tới thăm chứ.

Tô Tú Y nói.

Lời nói của hắn đã đưa đến tác dụng, Hắc Long không lên trên nữa.

- Không phải ngày mai mới có thể tới sao?

Hắc Long mở miệng nói chuyện.

Thanh âm của rồng có từ tính mười phần, không nhận rõ là nam hay nữ, nghe vào còn có âm rất cường điệu.

- Kế hoạch có biến hóa.

Tô Tú Y nói.

- Nhanh lên một chút.

Hắc Long không nói thêm nữa, lui trở về dưới đáy vực Hắc Long uyên.

- Đây là một đầu Long linh, thân rồng ngàn năm trước đã bị một vị cường giả cái thế của Ninh gia chém giết, cướp đoạt hồn phách, trấn áp ở bên trong Hắc Long uyên. Dùng để uy hiếp thế lực khắp nơi. Đáng tiếc Ninh gia cũng không mạnh mẽ được, ngàn năm trôi qua đều đang gặm vinh quang còn sót lại từ trước đó.

Giang Thần không biết nên nói cái gì cho phải. 500 năm trước Long tộc đã đóng Long giới lại, thế gian không còn Chân long, thế nhưng lại không nghĩ rằng ở đây mình lại nhìn thấy một đầu Hắc Long, có thể gọi là ác long.

Cho dù chỉ là Long linh, nhưng mà vẫn làm hắn nghẹt thở.

Chợt, hai người tiếp tục đi xuống, chẳng biết từ lúc nào quái phong xuất hiện, tiếng gió so với Quỷ kiến sầu của Thiên Đạo môn còn khó nghe hơn.

Không chỉ khó nghe mà còn có sát lực đáng sợ, không ngừng đè ép ở bên ngoài ánh sáng.

- Đây gọi là hắc phong, người bị nhốt ở chiều sâu này người cả ngày lẫn đêm đều phải chịu dằn vặt và thống khổ.

- Đi tiếp.

Giang Thần còn chưa kịp đưa ra cảm tưởng gì thì Tô Tú Y lại nói một câu.

Theo ánh mắt của Tô Tú Y hướng về phía trước, hắn đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc trong ký ức.

Tóc tai bù xù, y phục trên người rách tả tơi, rất nhiều vết thương cũng đã mục nát.

Không giống những người khác, hắn không mất đi lý trí, ngồi ở trên mặt đá nghiêng bốn mươi độ, mắt hơi lim dim.

Nhận ra được có người tới gần, hắn chậm rãi mở mắt ra, lập tức nhìn thấy Giang Thần.

- Thần nhi!

Chương 129: Một lần cuối

Giang Thanh Vũ, là kỳ tài từ đại sơn đi ra ngoài.

Không có thế lực dựa vào, không có tài nguyên không ngừng cuồn cuộn, chỉ dựa vào ý chí của bản thân để leo lên Thanh vân bảng, danh chấn một phương.

Nhưng mà, khi danh tiếng tối thịnh, hắn lựa chọn trở lại đại sơn, thành gia lập thất.

Hiện tại Giang Thần đã biết, đó là bởi vì độc trên người mẫu thân cho nên phụ thân mới từ bỏ tất cả danh lợi.

Nhưng bởi vì mình lại bị giam ở bên dưới vực sâu giống như địa ngục.

Từ nhỏ đến lớn hắn đều cho rằng phụ thân là nam tử vĩ đại nhất trên đời này, có phụ thân ở bên người, trời có sập xuống cũng không sợ.

Trong ấn tượng, phụ thân hắn chưa từng sa sút như hiện tại, giống như ăn mày ở đầu đường.

Hắn quát to một tiếng, thân như bay đến trong lòng của Giang Thanh Vũ.

- Ngươi thực sự là Thần nhi sao? Con còn sống? Quá tốt rồi, quá tốt rồi! Ông trời có mắt!

Giang Thanh Vũ lệ nóng doanh tròng, dùng sức ôm chặt nhi tử của mình.

Trận chiến ở Hắc Long thành, hắn bị trực tiếp nhốt lại, không biết Phạm Đồ có mang theo Giang Thần thuận lợi trở lại Thập vạn đại sơn hay không.

Hắn cũng không biết Giang Thần có thể vượt qua được hay không.

Trên thực tế, trước đây Giang Thần không có chịu nổi, Giang Thần hiện tại đến tiếp quản thân thể này, tiếp quản ký ức, cũng tiếp quản tình cảm của bộ thân thể này.

Hai đời ký ức không ngừng dung hợp, trở thành một trí nhớ đầy đủ.

Hắn là nhi tử của điện chủ Lăng Vân Điện tới từ Thánh vực, cũng là thiếu gia Giang gia của Nam phong lĩnh.

Bỗng nhiên, Giang Thần lấy ra Xích tiêu kiếm, chém về phía xích sắt trên vách tường.

Một tiếng vang giòn giã vang vọng, xích sắt chịu một kích này, từ trong tới ngoài hiện ra phù văn màu vàng, làm cho kiếm này không để lại dấu vết gì, ngược lại còn làm cho Giang Thanh Vũ bị trói tay chân thống khổ gầm nhẹ.

Giang Thần không biết làm sao, vừa áy náy lại bất an.

- Không có chuyện gì đâu Thần nhi.

Đầu của Giang Thanh Vũ đầy mồ hôi, nhưng vẫn tỏ vẻ tươi cười với hắn.

Giang Thần cắn răng, mặt nhìn về phía Tô Tú Y, nói:

- Chưởng giáo, cầu ngươi cứu phụ thân ta thoát khỏi vòng vây, ân đức này ta sẽ vĩnh viễn khắc ghi! Tất sẽ báo đáp!

Tô Tú Y không nói gì, cúi đầu nhìn phía dưới Hắc Long uyên, vẻ mặt rất bất đắc dĩ.

- Thần nhi, không nên làm khó người khác.

Giang Thanh Vũ nói:

- Tô chưởng giáo, ta đã từng may mắn gặp ngươi một lần, nhi tử ta đã gia nhập Thiên Đạo môn sao?

- Đúng vậy, Giang Thần đã là đệ tử nội môn của môn phái, biểu hiện ưu tú, tuổi còn trẻ đã là Thần du cảnh, vì lẽ đó ta mới dẫn hắn đến gặp ngươi.

Tô Tú Y nói.

- Thật sao? Được! Con ngoan! So với lúc ta trở thành Thần du cảnh còn trẻ hơn đó!

Giang Thanh Vũ mừng rỡ không ngớt, dùng sức vỗ vai của Giang Thần.

- Đúng rồi, mẫu thân của con thế nào rồi? Nam phong lĩnh thế nào rồi?

Giang Thần nói chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian này, còn chuyện độc của Cao Nguyệt bộc phát, không thể nói ra, không cần thiết phải làm cho Giang Thanh Vũ lo lắng và thống khổ hơn nữa.

- Đã làm cho chịu khổ rồi.

Vẻ mặt Giang Thanh Vũ có chút xấu hổ, cho dù Giang Thần nói rất không rõ ràng, nhưng hắn muốn chống đỡ Nam phong lĩnh đi tới hôm nay khó khăn thế nào.

- Ta một lòng tu luyện, không dính dáng tới đấu tranh thế lực, nếu sớm biết như vậy ta nên nhất thống Thập vạn đại sơn, cũng sẽ không có ba thế lực đến tấn công nhà chúng ta.

Giang Thanh Vũ nói.

Chợt, Giang Thần bắt đầu trị liệu những ngoại thương kia của Giang Thanh Vũ.

Tất cả đều là vết để lại ở trận chiến trong Hắc Long thành, sau khi bị giam ở Hắc Long uyên, không được một chút trị liệu gì cả.

- Y thuật thật thần kỳ, nhất định vị lão gia gia râu bạc thu con làm đồ đệ là người phi phàm! Nhi tử của ta là người có cơ duyên lớn lao!

Giang Thanh Vũ kích động nói.

- Đúng vậy, còn nữa phụ thân, Thần mạch của con đã khôi phục, những thứ khốn kiếp Ninh gia kia chưa thành công cướp đoạt được. Thần mạch trong cơ thể của Ninh Hạo Thiên đang biến mất.

- Vốn nên như vậy! Vốn nên như vậy!
Giang Thanh Vũ đại hỉ, tin tức tốt không ngừng tới khiến cho hắn cảm thấy như đang nằm mơ.

Lúc này, Hắc Long từ dưới đáy vực truyền đến rồng gầm.

- Giang Thần, nên tranh thủ thời gian đi.

Tô Tú Y nói.

- Cái gì? Ngắn ngủi như vậy sao?

Giang Thần còn có ngàn vạn lời muốn nói, lại không nghĩ rằng hắn sắp phải rời khỏi nơi này.

Chỉ có điều hắn biết, chưởng giáo đã cố gắng rồi.

Hắn quỳ xuống trước mặt Giang Thanh Vũ, nói:

- Phụ thân, nhất định con sẽ cứu người ra ngoài, người yên tâm đi!

- Được, cũng chỉ là chút gian khổ mà thôi, giữ thân thể là được. Chờ chút, ta viết một phong thư mang cho mẫu thân con, con có giấy bút không?

Giang Thanh Vũ hỏi.

- Có, có.

Giang Thần vội vã lấy ra bút và giấy trắng.

Nhưng mà hành động này đã khiến cho Hắc Long bất mãn, hắc phong điên cuồng gào thét, thổi đến làm cho đá vụn trên vách đá không ngừng rơi xuống.

- Súc sinh chết tiệt!

Giang Thần thầm mắng to ở trong lòng.

- Tiểu hắc, phu thê người khác lâu như vậy không gặp mặt, làm gì mà dễ giận như vậy chứ? Ta dẫn hắn đến rất vội, không mang lời nhắn của mẫu thân hắn, nếu như đứa nhỏ này trở lại mà không mang tin về, như vậy mẫu thân hắn sẽ rất thương tâm đó.

Tô Tú Y trừng mắt nhìn Giang Thần, bay xuống phía dưới đáy.

Hắc Long rất không tình nguyện, hắc phong tăng lên, vực sâu trở nên giống như địa ngục vậy.

Giang Thanh Vũ mặc kệ không hỏi, cầm giấy bút nhanh chóng viết.

Sau khi viết xong, hắn đưa thư cho Giang Thần, nói:

- Đưa phong thư này giao cho mẫu thân con.

- Được rồi, phụ thân...

- Không được, tiểu hắc đã nổi nóng, đi mau!

Tô Tú Y bỗng nhiên bay tới, nhấc vai Giang Thần bắt đầu tăng tốc bay lên trên.Giang Thần không cần cúi đầu cũng thấy, cũng cảm giác được dưới chân có một cỗ khí tức cực nóng như giếng phun đến, so với Càn Khôn Huyền Hỏa đăng còn đáng sợ hơn.

Là long tức!

May mà hai người chạy ra khỏi Hắc Long uyên đúng lúc, long tức không có cách nào chuyển hướng, phun lên thẳng tắp, phun về phía chân trời, rọi sáng chu vi vạn dặm chung quanh.

- Phụ thân...

Giang Thần rất là lo lắng.

- Yên tâm, long tức sẽ không đả thương đến người bị giam ở phía dưới, chúng ta trở lại, người của Hắc Long thành đã đến rồi.

Tô Tú Y trấn an một câu, mang theo Giang Thần biến mất ở tại chỗ.

Sau khi hai người rời đi không bao lâu, hai cỗ khí tức mạnh mẽ giáng lâm ở Hắc Long uyên, là hai vị lão giả kỳ lạ, trường bào trên người một đen một trắng, tóc lại lại ngược lại với màu sắc trên y phục.

Bọn họ đứng chung một chỗ, đặc biệt bắt mắt.

Hai người hạ xuống Hắc Long uyên, âm thanh giao lưu vang lên theo.

- Hắc Long, vừa nãy là ai tới?

- Tô Tú Y, Giang Thần? Đến gặp Giang Thanh Vũ?

- Bọn họ đã nói cái gì với Giang Thanh Vũ.

- Đáng ghét, ngươi để cho người ta mang tin tức đi ra ngoài, chẳng lẽ hắn đã cho ngươi lợi ích gì?

Ở dưới câu hỏi của lão giả trắng đen, Hắc Long đột nhiên phát ra tiếng rít gào, mang theo tiếng thống khổ và không cam lòng, cùng với sự bất đắc dĩ sâu sắc.

Hắc Long giam cầm người khác, cũng là tù phạm bị người ta nhốt dưới vực sâu.

- Giang Thanh Vũ, đời này ngươi cũng đừng nghĩ đi ra ngoài, ngươi đã giết nhiều tộc huynh của ta như vậy!

- Còn tôn tử ta nữa, đều là người chết ở dưới kiếm của ngươi!

Hắc Bạch trưởng lão phát hỏa xong, lại đi tới trước người Giang Thanh Vũ, nhưng đứng ở một bên khác của vách đá, cách Giang Thanh Vũ rất xa.

- Nếu như các ngươi muốn báo thù như vậy thì cứ đến.

Giang Thanh Vũ cười lạnh một tiếng, ở trước mặt Giang Thần hắn sẽ không bày ra kiếm khí mạnh mẽ càn quét.

- Sưu!

Đồng thời, tay của Giang Thanh Vũ vung một cái, một cọng bút lông tinh tế giống như điện bắn ra.

- Không được!

Hai vị lão giả giật nảy cả mình, vội vàng tránh ra, bút lông ở giữa không trung hóa thành một thanh thần kiếm, đâm xuyên vách đá thành một cái hố sâu.

Hai người này đều là cường giả Thông thiên cảnh, lại bị một kiếm của Giang Thanh Vũ dưới trạng thái này bức lui!

- Ha ha ha ha.

Nhìn thấy hai người ăn quả đắng, Giang Thanh Vũ ầm ĩ cười to.

- Không nên càn rỡ! Dần dần, lực lượng của ngươi sẽ trôi đi, đến lúc đó ngươi sẽ giống như những người kia, giống như một con chó chết bị nhốt ở đây!

- Ở đây ngươi không có cách nào khôi phục, dùng một phần khí lực thì sẽ suy nhược một phần!

- Nhi tử của ta sẽ đến cứu ta.

Mặt nhìn về phía hai người, Giang Thanh Vũ lạnh nhạt nói.

- Ha ha ha ha ha, nhi tử của ngươi không sống quá ngày mai đâu!

- Cái gì?

Giang Thanh Vũ lập tức biến sắc.

- Sao nào? Nhi tử của ngươi không nói với ngươi sao? Ngày mai hắn sẽ phải khiêu chiến một cường địch, Tô Tú Y dẫn hắn tới gặp ngươi là vì muốn gặp mặt ngươi một lần cuối.

Khiếp sợ, đồng thời Giang Thanh Vũ lại vui mừng.

Vui mừng vì đã viết tin tức về!

Chương 130: Bất hủ kiếm đạo

Khi Giang Thần trở lại Xích tiêu phong đã là lúc tảng sáng.

Bất kể là ai, từ rất sớm đã tỉnh lại, không thể nào ngủ được nữa.

Hôm nay, Giang Thần sẽ quyết chiến cùng Lý Thấm, không chết không thôi.

Bởi vì Giang Thần nằm ở thế yếu tuyệt đối cho nên đám người Văn Tâm rất lo lắng, mấy ngày nay ngay cả cơm cũng ăn không vào được.

Giang Thần đi tới phòng của Cao Nguyệt, phát hiện ra nàng đã rời giường, ngồi ở bên cửa sổ suy nghĩ, lông mi tràn ngập u buồn.

Mãi đến khi Giang Thần đi tới bên người nàng thì nàng mới nhận ra được.

- Thần nhi, con sao vậy? Vẻ mặt không no đủ, không ngủ sao?

Nhìn thấy dáng vẻ của Giang Thần, Cao Nguyệt lo lắng nói.

- Mẫu thân, đây là thư mà phụ thân viết đưa cho người, vừa nãy chưởng giáo đã mang con đi tới Hắc Long uyên.

Giang Thần còn chưa điều chỉnh được tâm tình, nghĩ đến phụ thân bị giam ở nơi như vậy, trong lòng rất lâu không thể bình phục lại được.

- Tin tức của Thanh Vũ?

Cao Nguyệt hoàn toàn không nghĩ tới, nàng tiếp nhận thư, vừa đọc, nàng kích động nói:

- Đúng là bút tích của phụ thân con!

Sau khi xem xong, Cao Nguyệt vừa khóc vừa cười, áp thư vào ngực, trong mắt lộ ra vẻ nhung nhớ sâu sắc.

Chợt, nàng nhìn Giang Thần hỏi:

- Chưởng giáo dẫn con đi Hắc Long uyên, dụng ý này con biết không?

- Không biết, chẳng lẽ có cái gì đó không đúng sao?

Giang Thần còn chưa chăm chú nghĩ tới chuyện này, hắn nói:

- Con cảm thấy hẳn là như hắn nói, lo lắng con chết ở trong tay Lý Thấm, không thấy được phụ thân một lần cuối.

- Phi phi phi, nói nhăng nói cuội gì đó, nhi tử của ta sẽ không chết.

Cao Nguyệt oán trách liếc mắt nhìn hắn, chẳng biết vì sao nàng đã quét tan buồn phiền khi nãy, nàng nói:

- Bất kể ra sao, chưởng giáo đã giúp con đại ân, con cẩn thận cảm ngộ mỗi một chữ trong thư này đi.

Nghe vậy, Giang Thần tiếp nhận thư, nhìn chữ nhỏ màu đen bên trong.

Bởi trước đó tâm tình không tốt cho nên hắn vẫn không để ý.

Được Cao Nguyệt nhắc, hắn mới phát hiện ra mỗi một chữ trên tờ giấy trắng đều có kiếm ý mênh mông mà lại cao thâm, cuồn cuộn không ngừng chảy vào trong đầu của hắn.

Chỉ có điều, Giang Thần đã đạt đến kiếm ý hoàn chỉnh, kiếm ý tương tự sẽ không tích lũy được.

Nhưng mà, sau khi lĩnh ngộ được chừng trăm chữ có kiếm ý, Giang Thần chỉ cảm thấy một thế giới mới đang mở ra trước mặt mình.

Hóa ra kiếm ý trong mỗi một chữ chỉ là một mảnh ghép, sau khi đọc hết mới lộ ra diện mạo hoàn chỉnh.

Đó là kiếm đạo!

Giang Thần vừa mừng vừa sợ, trong lòng có sóng to gió lớn dâng trào, kích động nói:

- Kiếm đạo! Là kiếm đạo! Con đã trở thành truyền nhân kiếm đạo!

- Tuy rằng phụ thân con tuy rằng lui ra khỏi tranh đấu, nhưng cũng ở nhà bình tâm tôi luyện kiếm đạo, lúc này mới làm cho cả Hắc Long thành không ép được chàng. Mới mời Đại tướng quân hoàng triều tới, lại lấy nội tình của Ninh gia tiêu hao tinh lực của phụ thân con, mới có thể chế phục được.

Cao Nguyệt nói.

- Kiếm đạo của phụ thân là bắt nguồn từ Thiên Phong đạo nhân sao?

Giang Thần hỏi.

- Không phải, nếu như là Thiên Phong đạo nhân thì phụ thân con không được người cho phép thì sẽ không được truyền cho con. Dù cho con là nhi tử của chàng cũng thế, kiếm đạo này là thứ chàng thu được từ một cái di tích nào đó.
- Tên là: Bất hủ kiếm đạo!

Kiếm đạo đặt ở trước mặt Giang Thần, không phải là tứ đại kiếm đạo của Thánh vực.

Có điều nghe tên, dường như cũng rất lợi hại.

- Bất hủ kiếm đạo? Không biết có liên quan gì với Vĩnh hằng kiếm đạo bên trong tứ đại kiếm đạo!

...

Cũng không lâu sau, ánh rạng đông buông xuống, vạn vật thức tỉnh.

Từng chiếc từng chiếc đạo cụ phi hành đi tới Thiên Đạo môn, trong đó còn có lâu thuyền khổng lồ.

- Thiên Nguyên kiếm đồ, Trịnh Hòa, đến bái phỏng.

- Đệ tử chân truyền Phong Hỏa thư viện, Thang Chính, phụng ý của viện trưởng, vấn an Tô đại chưởng giáo.

- Đệ tử Ngô Dụng Thái Hư môn, đến cảm thụ phong thái của Thiên Đạo môn.

-...

Từng nhân vật có tiếng của Hỏa vực trước sau đi đến.

Người ngoại lai không thể tùy ý xông vào Thiên Đạo môn, cần phải biểu hiện thân phận, thu được lệnh bài lâm thời thì mới có thể đi vào bên trong.

Thiên Đạo môn đệ tử biết ngày hôm nay sẽ rất là náo nhiệt, nhưng vẫn bị cảnh tượng này làm cho khiếp sợ.

Không ít người đều là tuấn tài của Hỏa vực.

Nói thí dụ như Ngô Dụng của Thái Hư môn, bài danh thứ năm mươi sáu ở Tân hỏa bảng, xem như là nhân vật phi phàm.

Đại đa số người tới đều là người trẻ tuổi Thần du cảnh, cường giả Thông thiên cảnh sẽ không bởi vì chuyện của hai tiểu bối mà hiện thân.

Một ít đệ tử ưu tú của Thiên Đạo môn cũng khá là nổi tiếng, chủ động đến hoà mình cùng tuấn kiệt, dẫn tới không ít ánh mắt hâm mộ. Trải qua bọn họ dẫn kiến những đệ tử khác mà mỗi người đều rất kích động, đặc biệt là tiếp xúc với nhân vật một trăm vị trí đầu của Tân hỏa bảng.

Đương nhiên, cũng không phải là nói Thiên Đạo môn không có người nào.

Mười vị trí đầu của Tân hỏa bảng đã có hai người là đệ tử của Thiên Đạo môn.

Một là Ninh Hạo Thiên, một là Lý Tuyết Nhi.
Trên Lưu Vân phong, Lý Thấm ngồi trong một căn phòng, trên đỉnh có một cái lỗ thủng to, tĩnh tâm chờ đợi.

Môn phái đã định Lưu Vân phong là địa điểm quyết chiến, bởi vì cả ngọn núi đã bị hủy, linh khí từng ngày từng ngày trôi đi, cho nên chẳng khác nào một ngọn núi chết.

Thời gian ba tháng, Lý Thấm đã chữa khỏi vết thương, ý cảnh đột phá, thực lực vượt xa quá khứ.

- Giang Thần à Giang Thần, ngươi không nên cho ta ba tháng.

Lý Thấm ngẩng đầu nhìn người tụ tập trên Lưu Vân phong, thầm nói:

- Đệ đệ, ở trước mặt nhiều người như vậy, ta sẽ báo thù cho đệ, mất đi Thiên Đạo môn che chở, gia tộc của hắn, sớm muộn gì ta cũng phải diệt sạch, đặc biệt là Cao Nguyệt kia!

Trên thuyền đệ tử Ngô Dụng của Thái Hư môn, một tên đệ tử Thần du cảnh Thiên Đạo môn của lên thuyền.

Thứ chín Thiên tử bảng, Đường Khác.

Hắn trở thành đệ tử chân truyền đã có hơn mười năm, rất ít lộ diện ở nơi công cộng, nhưng hôm nay bởi vì trận quyết chiến này mà xuất hiện.

Bởi vì, hắn muốn nhìn một chút xem tiến bộ của Lý Thấm đã tới trình độ nào.

Sau khi giết chết Giang Thần, tất nhiên Lý Thấm sẽ khiêu chiến mình.

Ở Thiên tử bảng, mỗi khi tấn một cấp, khen thưởng đều tăng lên gấp đôi.

- Đường huynh, đã lâu không gặp! Hôm nay quyết chiến, ngươi thấy thế nào?

Ngô Dụng cười nói.

- Giang Thần kia chỉ là nhà giàu mới nổi đến từ nơi cằn cỗi, ỷ vào Thần mạch mà coi trời bằng vung, làm cho môn phái xảy ra gió tanh mưa máu, hôm nay tất nhiên sẽ chết ở trong tay của Lý Thấm.

Nói tới Giang Thần, Đường Khác xem thường từ tận đáy lòng.

Hắn lại nói:

- Lý Thấm ta vẫn nhìn vào, là thiên tài, ở bên trong những Thần du cảnh sơ kỳ, không người nào có thể chiến thắng được nàng, chứ đừng nói chi là Giang Thần.

- Xem ra cuộc chiến này sẽ rất vô vị.

Nghe hắn nói như vậy, Ngô Dụng có chút thất vọng.

- Vốn trận chiến thực lực cách xa như vậy, lí do khiến cho sẽ có nhiều người đến đây như vậy, tất cả đều là hướng về Thần mạch của Giang Thần, nhưng mà Thần mạch lại không phải là đồ vật nghịch thiên. Nếu như Thần mạch ở trên người của Ninh Hạo Thiên, dùng nội tình và tài nguyên của Hắc Long thành mới có thể phát huy ra tác dụng, đáng tiếc.

Đường Khác dùng giọng tiếc hận nói.

Ngô Dụng cười cợt, không tán đồng, đột nhiên, hắn nhìn về phía một bên khác của Lưu Vân phong, một chiếc thuyền hoa tinh xảo đang bay tới.

Nữ đệ tử trên boong thuyền thuyền hoa, mỗi người mỹ lệ như hoa.

Đặc biệt là một người mặc y phục màu trắng trong đó, đã hấp dẫn tất cả mọi người.

- Ngọc Nữ phong! Lý Tuyết Nhi sư tỷ của Ngọc Nữ phong cũng tới!

Trong mọi người bùng nổ ra từng tiếng thốt lên kinh ngạc.

- Đứng đầu Mỹ nhân bảng, Lý Tuyết Nhi.

Ngô Dụng nỉ non nói một câu, lòng có chút ngứa ngáy khó nhịn, muốn đi qua, lại sợ đường đột, nói:

- Đường huynh, các ngươi là đồng môn, có thể dẫn ta tới đó hay không?

- Cái này, ở trong môn phái Lý sư tỷ chỉ lui tới cùng nữ tử.

Đường Khác khổ sở nói.

Lý Tuyết Nhi xuất hiện, đối với khách tới mà nói là chuyện vui mừng ngoài ý muốn. Tất cả đều muốn tận mắt thấy khuôn mặt đẹp đứng đầu Mỹ nhân bảng, đáng tiếc Lý Tuyết Nhi mang theo khăn che mặt, ngay cả thần thức cũng không thể xuyên qua được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau