THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Trấn ma thần bi

Không chỉ có Ninh Hạo Thiên, những người khác đều sửng sốt.

Có Thần mạch, là người may mắn được trời cao chăm sóc.

Dựa theo lẽ thường, có lẽ âm thanh khen Ninh Hạo Thiên nắm giữ Thần mạch sẽ không dứt bên tai.

Nhưng mà ở trong Thiên Đạo môn, ở trước mặt của Ninh Hạo Thiên nói tới chuyện Thần mạch bị cấm!

Nguyên nhân tự nhiên là bởi vì việc chiếm được Thần mạch không quá vẻ vang.

Hiện tại ở trước mặt mọi người Giang Thần hỏi ra một câu như vậy đã phá vỡ quy tắc, khiến cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn.

Rất nhanh, bọn họ lại phản ứng kịp, đó là Giang Thần là người bị tước đoạt Thần mạch, cho nên vẻ mặt của mọi người lập tức trở nên vô cùng đặc sắc.

Đồng thời, bọn họ lại hiếu kỳ Giang Thần hỏi vậy là có ý gì, sao Thần mạch lại biến mất cơ chứ?

Lại nhìn sắc mặt tái nhợt của Ninh Hạo Thiên thì đã biết lời này của Giang Thần không phải thuận miệng nói một chút.

- Ngươi cướp đoạt Thần mạch của ta, đạo trời không tha, trời xanh cũng không nhìn nổi, khiến cho Thần mạch trong người ngươi biến mất, mà ta, Thần mạch của ta lại một lần nữa sinh ra, ngày càng mạnh mẽ hơn!

Giang Thần Lớn tiếng nói.

Lời này không thể nghi ngờ là một quả bom nặng cân, khiến cho mọi người đều sôi sùng sục.

Dược trưởng lão kích động nhìn về phía Giang Thần, nói:

- Có thật không?

- Đúng vậy!

- Quá tốt rồi.

Nếu đã như vậy, Dược trưởng lão sẽ có lòng tin bảo vệ được Giang Thần.

Lúc này, sắc mặt của Ninh Hạo Thiên trên không trung giãn ra, lạnh lùng nói:

- Không nên nói sang chuyện khác để che dấu tội ác của mình, ngươi sát hại trưởng lão trong môn phái, không thể tha thứ, đáng chém!

Thế nhưng nghe thấy hắn nói như thế, Giang Thần càng nở một nụ cười khinh thường.

- Chậm đã! Giang Thần sửa xong đại trận hộ sơn, lại kính dâng linh đan cho môn phái, lấy công chuộc tội, tội không đáng chết.

Dược trưởng lão bảo hộ ở trước người của Giang Thần, lo lắng Ninh Hạo Thiên đột nhiên ra tay.

Ninh Hạo Thiên trầm ngâm một lúc, chậm rãi mở miệng:

- Vậy thì huỷ bỏ tu vi, trục xuất ra khỏi môn phái!

- Ha ha ha ha!

Nghe thấy trừng phạt nghiêm khắc như vậy, Giang Thần lại còn phát ra tiếng cười lớn, nói:

-  Ninh Hạo Thiên à Ninh Hạo Thiên, ngươi cũng đủ dối trá. Không phải ngươi ham muốn Thần mạch của ta sao? Phế tu vi của ta, trục xuất ra ra ngoài, như vậy có thể dễ dàng bắt ta tới Hắc Long thành đúng không?

- Làm càn! Ta thân là Phó chưởng giáo của Thiên Đạo môn, làm việc công bằng, nghiêm trị ác đồ. Ngươi sát hại trưởng lão trong môn phái, chẳng lẽ là ta ăn không nói có sao?

Ninh Hạo Thiên gầm lên một tiếng, sấm sét cuồn cuộn, chấn động đến mức làm cho màng tai của người ta phát đau.

- Như vậy, ngươi giết chết ta đi. Ngay bây giờ!

Giang Thần nói ra lời này, từng chữ từng chữ.

Mọi người ồ lên, không nghĩ tới Giang Thần bề ngoài nhã nhặn lại cứng rắn như vậy.

- Ngươi cho rằng ta không dám sao?

Khí tức trên người của Ninh Hạo Thiên động một cái sẽ bùng nổ, như núi lửa bất cứ lúc nào cũng có thể phun trào, khiến cho người ta không dám tới gần.

- Ngươi dám không?

Giang Thần khiêu khích nói.

Sau đó vài giây, tình cảnh rơi vào trong trầm mặc quỷ dị, không một người nào đứng ra nói chuyện.

- Nếu Thiên Đạo môn không muốn thì gia nhập Thái Ất môn ta đi.
Trong lúc giằng co, giữa bầu trời đột nhiên xuất hiện mấy cỗ khí tức mạnh mẽ, như Ninh Hạo Thiên, từ trên trời giáng xuống.

Rất nhanh Tiêu Tiêu đã nhận ra những người này chính là cường giả các môn các phái vừa nãy nàng đã gặp ở Tân Nghênh điện.

- Trời ạ! Đó là Phó chưởng giáo Phong Thiếu Vũ của Thái Ất môn, cường giả Thông thiên cảnh, sao lại đến Thiên Đạo môn cơ chứ?

- Còn có Thái Thượng trưởng lão Yên Thanh Linh của Phù Không đảo! Quả nhiên giống như trong truyền thuyết vậy, trăm tuổi, thế nhưng nhìn qua lại giống như nữ tử hai mươi tuổi.

- Đều là nhân vật nổi danh lừng lẫy của Hỏa vực đó!

Rất nhanh những người khác đã nhận ra những người này, tất cả đều kích động không thôi, vừa sùng bái, lại vừa ngóng trông.

Điều làm cho người ta giật mình nhất chính là, bọn họ đều vì Giang Thần mà tới.

- Thái Ất môn, môn phái các ngươi nhân tài đông đúc, không nên giành với chúng ta, nghe nói Giang Thần này là thiên tài kiếm đạo, vừa vặn thích hợp với Quy Nhất kiếm phái ta.

- Không, người này hạo nhiên chính khí, gia nhập Thiên Nguyên tông ta mới là tốt nhất.

Những cường giả này dùng ánh mắt cuồng nhiệt đánh giá Giang Thần, giống như hắn là chí bảo gì đó vậy.

Câu nói vừa nãy của Giang Thần đã làm cho bọn họ phải đi ra.

- Các vị tiền bối, các ngươi muốn can thiệp vào chuyện nội bộ của Thiên Đạo môn sao?

Ninh Hạo Thiên rất khó chịu, nói ra một câu làm cho bọn họ thu liễm lại rất nhiều.

- Ninh Hạo Thiên, lời này của ngươi không đúng rồi. Ngươi muốn trục xuất Giang Thần ra khỏi môn phái, ta mời Giang Thần gia nhập Thái Ất môn, chuyện này rất bình thường mà.

Phó chưởng giáo Phong Thiếu Vũ của Thái Ất môn tóc trắng phơ, rất là anh tuấn. Một khi cười lên giống như gió xuân ấm áp vậy.

- Không chỉ có trục xuất môn phái mà còn muốn phế bỏ tu vi của hắn!

Ninh Hạo Thiên nói.

- Không thành vấn đề.

Phong Thiếu Vũ không có ý kiến, nhìn sang Giang Thần rồi nói:

- Ngươi không cần lo lắng, đến Thái Ất môn ta sẽ cho ngươi một viên Tạo hóa đan, khiến cho ngươi khôi phục cảnh giới, thẳng tới Thần du cảnh.

Tạo hóa đan!

Tất cả mọi người trừng lớn mắt, cực kỳ đố kỵ nhìn về phía Giang Thần.
Đây là linh đan mà cũng chỉ có Thái Ất môn mới có, là chí bảo của Hỏa vực.

- Mặt khác, Ninh Hạo Thiên, Giang Thần cứu đệ tử Phù Không đảo ta an toàn thoát khỏi hoàng lăng dưới lòng đất. Lần này ta đến chính là muốn cảm tạ hắn. Cũng không phải muốn can thiệp vào việc Thiên Đạo môn xử phạt đệ tử.

Yên Thanh Linh của Phù Không đảo nở nụ cười, nàng nhìn qua thanh xuân mỹ lệ, chắc chắn sẽ không khiến cho người ta liên tưởng tới nàng là cường giả đỉnh cao của Hỏa vực.

- Cònn nữa, ta được chưởng giáo đời trước Thiên Đạo môn các ngươi đưa cho một tấm bia đá, tên là Trấn ma thần bi. Cũng là thứ bắt được từ phần mộ người chết. Vừa nãy ngươi và các đệ tử Thiên Đạo môn khác mắng Giang Thần là kẻ trộm mộ, trên thực tế là cũng đang mắng trưởng bối tông môn các ngươi.

Yên Thanh Linh lại nói.

Chưởng giáo đời trước, như vậy ít nhất là chuyện mấy trăm năm trước, các đệ tử ở đây không biết cũng rất là bình thường.

Các đệ tử vừa nãy mắng Giang Thần đến mức đã nghiền đều bối rối, hận không thể đánh vào miệng mình.

- Không có, không có vừa nãy ta không mắng Giang Thần.

Có mấy người chú ý tới ánh mắt cười trên sự đau khổ của người khác từ đồng bạn, bọn hắn cực lực nguỵ biện.

- Đúng rồi, ta cảm thấy không đúng nhỉ, đệ tử trong môn phạm tội, thường thường đều bắt thẩm vấn, sao trưởng lão Thiên Đạo môn lại muốn hạ sát thủ như vậy chứ?

Một lão giả rất là nghi hoặc, duỗi tay vung lên, một tên trưởng lão lúc trước đối phó với Giang Thần bị mang tới trước người hắn.

- Nhìn ánh mắt của ta.

Lúc hắn nói chuyện trong mắt có tia sáng kỳ dị xuất hiện.

Trưởng lão này theo bản năng nhìn lại, rất nhanh người đã trở nên không bình thường, ngơ ngơ ngác ngác đứng ở đó.

- Ta hỏi ngươi, các ngươi vì Giang Thần xúc phạm môn quy mà giết, hay là vì muốn giết hắn cho nên mới làm vậy.

- Vì muốn giết hắn.

Tên trưởng lão Thiên Đạo môn này không chút do dự trả lời, lời hắn nói ra làm cho tất cả đệ tử Thiên Đạo môn biến sắc.

- Tại sao?

Lão giả này lại nói.

- Được rồi!

Ninh Hạo Thiên phẫn nộ quát một tiếng, thức tỉnh người trưởng lão này, hắn rất mờ mịt nhìn xung quanh, có chút không hiểu nói:

- Vừa nãy ta đã nói cái gì vậy?

- Không có gì.

Lão giả khẽ mỉm cười, ánh mắt có chút thâm ý nhìn về phía Ninh Hạo Thiên.

Cho dù trưởng lão chưa nói ra tại sao, thế nhưng trong lòng người ở chỗ này đều rõ ràng, bọn họ cùng nhìn về phía Ninh Hạo Thiên.

- Các vị, các ngươi muốn đối nghịch cùng Thiên Đạo môn sao? Các ngươi có nghĩ tới mục đích tới Thiên Đạo môn hôm nay không?

Trong lòng Ninh Hạo Thiên tức giận, hắn biết những người này đều đang lấy lòng Giang Thần.

Hắn biết rõ tại sao, bởi vì Thần mạch của Giang Thần một lần nữa dài ra, mà Thần mạch của hắn lại biến mất!

Sớm muộn gì cũng có một ngày, Giang Thần sẽ đuổi kịp hắn!

- Rốt cuộc là ai? Là ai tiết lộ tin tức này?

Ninh Hạo Thiên thầm hỏi ở trong lòng, đám người này không muốn linh đan nữa sao?

Nhưng mà, Dược trưởng lão lại dùng ánh mắt như nhìn kẻ ngốc nhìn hắn.

Người của các môn các phái là vì linh đan mà đến, muốn được chia một chén canh từ bên trong, quả thực phải xem thái độ của Thiên Đạo môn.

Nhưng vấn đề là, linh đan xuất phát từ tay của Giang Thần!

Kéo Giang Thần đến môn phái của mình, còn cần nhìn sắc mặt của Thiên Đạo môn nữa hay sao?

Chương 122: Như ý toán bàn

Nhận ra từng đạo từng đạo ánh mắt trêu tức trước mắt, Ninh Hạo Thiên đã hiểu ra được.

Cho dù Giang Thần và Thiên Đạo môn đã từng có ước định, sẽ không tiết lộ phương pháp luyện đan ra ngoài, thế nhưng đây là việc được xây dựng ở trên cơ sở Giang Thần là đệ tử của Thiên Đạo môn.

Nghĩ lại, Ninh Hạo Thiên rất là hối hận, không nên ham muốn Thần mạch, trực tiếp xử tử Giang Thần là tốt nhất.

- Ninh Hạo Thiên, ngươi trở thành Thông thiên cảnh, thật đáng mừng, là may mắn của Hỏa vực. Thế nhưng để đảm nhiệm chức vị Phó chưởng giáo, vẫn quá non nớt.

- Đúng vậy, một tông môn, không có quy củ, không quang minh chính đại, ngươi thân là Phó chưởng giáo, nói một là một, nói hai là hai.

- Hiện giờ Giang Thần đã không còn là đệ tử của Thiên Đạo môn, như vậy đi, đi theo Thái Ất môn ta đi.

- Không không không, vẫn là Quy Nhất kiếm phái thích hợp nhất. Thiên tư của Giang Thần rất tốt, ta có thể truyền Quy nhất kiếm đạo cho ngươi.

Ninh Hạo Thiên ở trước mặt những người như bọn hắn, thực sự quá là non nớt, dăm ba câu đã khiến cho hắn nói không ra lời, bắt đầu rót thuốc mê cho Giang Thần.

Điều kiện mà bọn họ đưa ra, đủ để khiến cho đệ tử ở đây Thiên Đạo môn ước ao đố kỵ.

Nói thí dụ như Quy nhất kiếm đạo mà Quy Nhất kiếm phái nói, đó là căn bản của Quy Nhất kiếm phái, có thể thấy được bọn hắn coi trọng Giang Thần tới cỡ nào.

Trong lúc nhất thời, Giang Thần trở thành củ khoai lang nóng bỏng tay, đệ tử lúc trước xem thường hắn đều cảm thấy không có đất dung thân.

Dường như Giang Thần cũng có vẻ xiêu lòng, đang cân nhắc gia nhập môn phái nào.

Dược trưởng lão bên cạnh hắn vô cùng nóng nảy, một khi mất đi Giang Thần, Thiên Đạo môn sẽ tổn thất nặng nề!

Giữa lúc này đột nhiên xuất hiện gió to, tụ tập ở trên Lưu Vân phong, mây trắng trên bầu trời đều bị tách ra.

Trong lòng tất cả mọi người rùng mình, biết đây là dấu hiệu cường giả tuyệt thế xuất hiện.

Người của các môn các phái vừa nhìn lẫn nhau đã đoán ra được cái gì đó, vẻ mặt trở nên nghiêm nghị.

Một vệt trắng đột nhiên xuất hiện, sau khi ánh sáng tản đi lộ ra một người thiếu niên mặc áo bào trắng, tóc đen, đeo áo choàng, phong thái rất đặc dị.

- Các vị, các ngươi tới Thiên Đạo môn ta cướp đệ tử, có phải là không quá thích hợp hay không?

Hắn để lộ ra một hàm răng trắng chỉnh tề, âm thanh như nhạc khí tấu vang, đặc biệt êm tai.

- Chưởng giáo chí tôn!

Các trưởng lão Thiên Đạo môn ở đây cùng lên tiếng hò hét.

Các đệ tử chậm một nhịp, nhưng âm thanh lại càng thêm kích động, không ít đệ tử đều quỳ trên mặt đất.

Thiếu niên tuấn dật này chính là chưởng giáo Thiên Đạo môn, Tô Tú Y.

Giang Thần giật nảy cả mình, hắn rất khó coi vị thiếu niên phong độ trước mắt này là chưởng giáo chí tôn của môn phái.

- Cường giả Thông thiên cảnh, không chỉ có thể đứng lơ lửng trên không, thân thể cũng có thể toả sáng thanh xuân, phản lão hoàn đồng, được xưng là thoát phàm.

Giang Thần thầm nói.

- Tô chưởng giáo.

Thái độ của đám người Phong Thiếu Vũ thay đổi, hoàn toàn khác lúc đối mặt với Ninh Hạo Thiên, không có nửa điểm tùy tiện nào cả, trái lại còn để lộ ra vẻ tôn trọng.

Tô Tú Y nhìn về phía bọn họ, ánh mắt ra hiệu cho từng người.

- Tô chưởng giáo, Thiên Đạo môn các ngươi đã trục xuất Giang Thần ra khỏi môn phái, chúng ta chỉ không đành lòng để tuấn tài như vậy sa sút, cũng không có ý cướp đệ tử.

Phong Thiếu Vũ nói.

- Hạo Thiên vừa trở thành Phó chưởng giáo, kinh nghiệm không đủ, đệ tử ưu tú như Giang Thần, đương nhiên Thiên Đạo môn sẽ không từ bỏ.
Tô Tú Y nói.

Hắn nhìn qua so với Ninh Hạo Thiên còn nhỏ, nhưng mà lấy trưởng bối tư thái, một mực không ai cảm thấy không đúng.

- Thật sao? Có điều ta thấy dường như Giang Thần này có lời muốn nói.

Phong Thiếu Vũ không hề từ bỏ, lại nhìn về phía Giang Thần.

Tô Tú Y nhìn về phía Giang Thần, tất cả mọi người đều nhìn về phía hắn.

Vô số người nhìn kỹ, Giang Thần ưỡn ngực, chậm rãi mở miệng.

- Ngày thứ nhất ta đến Thiên Đạo môn đã bị tiểu nhân làm khó dễ, nhốt vào Quỷ kiến sầu diện bích.

- Trên dưới môn phái không có người giải oan thay ta, ta thông qua chữa trị đại trận hộ sơn thì mới được Mạc Húc trưởng lão trợ giúp, rửa sạch oan khuất.

- Từ lúc trở thành đệ tử nội môn tới nay lại bị gây khó khăn đủ đường, ta cũng không nói, lại còn hiến cho môn phái ba loại đan phương.

- Nhưng mà, Lý Tùng của Thiên Vương phong lại tới tìm ta gây phiền phức, chết ở trên Thiên chiến, tỷ tỷ của hắn là Lý Thấm không phục, tấn công Xích tiêu phong ta. Thế nhưng vẫn không có người ngăn cản, thậm chí An trưởng lão còn giúp Lý Thấm.

Nói tới chỗ này, sắc mặt của An trưởng lão tái nhợt, lén lút liếc mắt nhìn Tô Tú Y.

Tô Tú Y chăm chú lắng nghe, trên mặt không vui không buồn.

- Nếu không phải Xích tiêu phong ta có bày đại trận thì đã sớm đầu một nơi thân một nẻo rồi.

- Sau đó, Lý Thấm ẩn núp xung quanh Xích tiêu phong ta, có ý muốn giết ta, vẫn không ai đứng ra ngăn cản thuyết phục nàng ta như cũ.

- Đến cuối cùng, Lý Thấm xông vào Thập vạn đại sơn ta, ý đồ giết mẫu thân ta, khiến cho sinh mạng của mẫu thân ta hấp hối, nhưng mà, vẫn không có người nào đứng ra vì ta.

- Lý Thấm nhẹ nhàng tĩnh dưỡng ở Lưu Vân phong, mẫu thân ta thống khổ nằm trên giường. Các trưởng lão trốn tránh trách nhiệm, An trưởng lão còn tuyên bố nói, nếu như mẫu thân ta không phải như bây giờ thì nàng ta còn muốn báo thù cho đồ đệ nàng ta.

- Ha ha ha ha, giống như mẫu thân ta xông tới nhà người khác giết người vậy.

Giang Thần giận dữ cười, tình cảnh bi phẫn làm cho người ta thay đổi sắc mặt.

Trên mặt An trưởng lão toát ra vẻ kinh hoảng, cảm thấy bất an rất mãnh liệt.- Hôm nay, ta đến Lưu Vân phong lấy lại công đạo, đám người Phù Nham ra tay với ta, những trưởng lão này núp trong bóng tối xem cuộc vui. Sau khi ta phản kích, mỗi một người đều muốn lấy tính mạng của ta!

- Ninh Hạo Thiên ỷ vào mình là Phó chưởng giáo, thị phi không phân, hủy linh khí của ta, dù cho kiện linh khí thứ ba không phải là thứ mà ta đoạt được từ hoàng lăng thì hắn cũng mặc kệ không hỏi!

- Ta thân là đệ tử Thiên Đạo môn, nhưng không được hưởng thụ một tia ấm áp của môn phái, bị cô lập đối xử. Ngay cả an nguy của người nhà cũng không được bảo đảm.

- Môn phái như vậy, ta không muốn ở lại nữa, phế tu vi của ta cũng được, trục xuất ta ra khỏi phái cũng được, cứ đến đi!

Nói tới chỗ này, vẻ mặt Giang Thần có vẻ kiên quyết.

Trên dưới Lưu Vân phong, không có người nào nói chuyện.

Người của các môn các phái cũng không nghĩ tới Giang Thần lại bị oan khuất lớn như vậy.

Đệ tử Thiên Đạo môn có lương tri cúi đầu, vẻ mặt xấu hổ.

Cuối cùng, tất cả mọi người đều nhìn về Tô Tú Y.

Chờ đợi vị chưởng giáo Thiên Đạo môn này mở miệng.

Tô Tú Y không nói gì, trái lại còn lấy ra một bảo vật kỳ quái, ở giữa là Bát Quái đồ, bên ngoài là tám cạnh giống như là bàn tính, óng ánh long lanh, dường như được làm từ ngọc thạch.

- Như ý toán bàn?

Người của Thiên Đạo môn nhìn thấy món bảo vật này, sắc mặt lập tức biến đổi.

Trong đó sắc mặt của Ninh Hạo Thiên và An trưởng lão là khó coi nhất.

Như ý toán bàn, nắm giữ công năng suy tính tương lai, có thần hiệu thấy rõ chân tướng trên thế gian.

Chưởng giáo chí tôn lấy ra vật ấy, là muốn tra ra tới cùng.

Tô Tú Y khép hờ hai mắt, ngón tay gảy bàn tính, phù văn thần bí người ngoài không thể nhìn thấu không ngừng trào ra.

Một lúc lâu sau, Tô Tú Y thu hồi Như ý toán bàn, mở mắt ra, ánh mắt giống như điện mang quét về phía mỗi một vị trưởng lão và đệ tử ở đây, bao gồm cả Ninh Hạo Thiên ở bên trong.

- Thiên Đạo môn như vậy, khiến cho ta rất thất vọng.

Tô Tú Y thở dài nói.

- Chưởng giáo chí tôn!

Tất cả trưởng lão thấp thỏm lo âu, hạ thấp đầu.

- Các ngươi, thân là trưởng lão môn phái, lẽ ra nên bảo vệ mỗi một vị đệ tử trong môn, đối xử bình đẳng. Thế nhưng các ngươi không để ý tới đệ tử đối mặt nguy hiểm mà còn muốn trực tiếp chém giết đối phương, uy phong thực sự rất là lớn đó!

Ánh mắt của Tô Tú Y đảo qua từng trưởng lão vừa mới đối phó với Giang Thần, bao gồm cả năm người bảo vệ Lý Thấm.

- Chưởng giáo tha tội!

Bọn họ hét lớn.

Tô Tú Y lắc lắc đầu, nhẹ nhàng bắn ra, thân thể các trưởng lão may mắn còn sống sót ở trong tay Giang Thần nhanh chóng bành trướng, trong cơ thể xuất hiện một đạo ánh sáng.

Trong thời khắc đó, ánh sáng tỏa ra, máu thịt đã bị nghiền nát.

Những trưởng lão này không còn một chút xương cốt nào, quả thực là chết không có chỗ chôn.

Chương 123: Bảo khí

- Đinh Bạch!

Giết người xong, Tô Tú Y không có ý tứ dừng tay, mà lại gọi đường chủ Hình Pháp đường Đinh Bạch tới.

- Chưởng giáo.

Đinh Bạch vội vàng tới, nơm nớp lo sợ, không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt của Tô Tú Y.

- Có Hình Pháp đường ngươi, tại sao trong môn phái có chuyện xấu xa bẩn thỉu, thị phi không phân như vậy chứ?

Tô Tú Y hỏi.

- Chưởng giáo.

Đinh Bạch không dám trả lời, mồ hôi lạnh xuất hiện đầy trên trán.

- Vị trí Đường chủ Hình Pháp đường, ngươi nhường lại đi.

Tô Tú Y lạnh lùng nói.

- Vâng.

Đinh Bạch không có bất kỳ ý kiến gì.

Sau đó, Tô Tú Y vừa nhìn về phía An trưởng lão, nói:

- An Ngọc, tiến lên.

Tuy rằng An trưởng lão đã sớm có dự liệu, nhưng cũng khó tránh khỏi cả kinh, hắn nhắm mắt đi tới trước người của Tô Tú Y.

- Ngươi dung túng đồ đệ, không để ý tới môn quy, đây là do người sư phụ như ngươi thất trách, mặt khác, ngươi và Lý Thấm công kích Xích tiêu phong, đây là chỗ thất trách của trưởng lão như ngươi.

Tô Tú Y nói.

- Chưởng giáo, ta nhận sai!

- Thỉnh cầu muốn trở thành Thái Thượng trưởng lão của ngươi bị kéo dài vô thời hạn, cũng phạt ngươi xuống làm bán trưởng lão, chuyện sau này phải nhìn biểu hiện của ngươi rồi tính tiếp.

Tô Tú Y nói.

Nghe thấy hắn nói như thế, trong lòng không ít người nổi lên sóng to gió lớn, trừng phạt này không phải là nhẹ nhàng gãi ngứa, đối với An trưởng lão mà nói, là thương gân động cốt.

Không chỉ vô vọng trở thành Thái Thượng trưởng lão mà còn trở thành bán trưởng lão, địa vị xuống dốc không phanh.

Thêm vào vừa nãy lại đổi đường chủ Hình Pháp đường, tất cả mọi người đều biết Tô Tú Y đã thật sự muốn chỉnh đốn Thiên Đạo môn.

- Lý Thấm!

Tô Tú Y quát lên.

Lý Thấm cả kinh, thân thể run lẩy bẩy.

Vừa nãy Tô Tú Y nói tên người khác, ngữ khí đều rất bình thản, chỉ có nàng là không giống.

Bởi vì so với những người khác, nàng đã phạm vào sai lầm nghiêm trọng nhất.

- Ngươi thân là đệ tử Thiên Đạo môn, xông vào gia tộc của sư đệ đồng môn, ý đồ sát hại mẫu thân của người khác, biết pháp phạm pháp, tội ác tày trời! Vốn nên chém giết tại chỗ, nể tình ngươi đã từng có biểu hiện ưu tú, lại tặng cho ta cổ thụ ngàn năm... Hả? Cây của ta đâu?

Tô Tú Y đang nói, đột nhiên hắn phát hiện ra bạch quả thụ đã bị đốt thành than đen, hắn không khỏi sửng sốt, nhìn về phía Giang Thần, ánh mắt càng mang theo một tia u oán...

Chợt, Tô Tú Y dừng một chút, nghiêm nghị nói:

- Hiện tại phế tu vi của ngươi, trục xuất ngươi ra khỏi Thiên Đạo môn!

Vừa nói lời này, toàn trường trở nên rối loạn, Lý Thấm thì lại ngã xuống mặt đất, trên mặt hiện lên vẻ tuyệt vọng.

Nàng không có Thần mạch, sau khi bị phế, Thái Ất môn sẽ không cho nàng Tạo hóa đan.

- Chưởng giáo, không thể, thiên tư của Lý Thấm trác việt, là thiên tài hiếm thấy!

An trưởng lão hoảng hồn, vội vã tới cầu xin.

- Đúng vậy, chưởng giáo cân nhắc, trừng phạt này quá nghiêm nặng nề.

- Lý Thấm là người được Thiên Đạo môn ta tốn vô số tài nguyên để bồi dưỡng lên, quá lãng phí!

Không chỉ có An trưởng lão, rất nhiều trưởng lão đều mở miệng.

- Chính bởi vì các ngươi có thái độ như vậy cho nên mới khiến cho từng đệ tử thiên tài kiêu căng, không nói đạo lý, đây không phải là chuyện tốt. Thiên tư quan trọng, môn quy càng quan trọng hơn.

Tô Tú Y tâm ý đã quyết, sẽ không thay đổi nữa.

Mãi đến khi một người mở miệng.

- Chưởng giáo, không nên phế nàng.Người nói chuyện chính là Giang Thần, hắn đưa tới vô số ánh mắt kinh ngạc, chỉ nghe hắn lại nói:

- Ta muốn nàng chết, ta muốn tự tay chém giết nàng.

Thâm cừu đại hận, Giang Thần không muốn để cho người khác làm giúp như vậy!

- Ồ?

Tô Tú Y chưa từng nói chuyện nhiều với Giang Thần, dù cho là sau khi Giang Thần lên án thì hắn cũng trực tiếp lấy ra Như ý toán bàn.

Lúc này, hắn chăm chú đánh giá Giang Thần.

- Đổi lại là đệ tử bình thường, ta sẽ không đổi ý, thế nhưng người nàng muốn giết chính là thân nhân của ngươi, do ngươi định đoạt. Như vậy đi, giam cầm Lý Thấm ở Lưu Vân phong, chờ đợi quyết chiến sinh tử cùng Giang Thần.

- Chưởng giáo, vậy thì lúc nào quyết chiến? Sau khi quyết chiến thì sao? Nếu như Lý Thấm thắng thì sao?

An trưởng lão quan tâm nói.

Tô Tú Y không nói gì, nhìn về phía Giang Thần.

- Sau ba tháng, nếu như ta thất bại, ta không truy cứu bất cứ trách nhiệm nào của nàng nữa.

Giang Thần lạnh lùng nói.

- Được!

An trưởng lão vội vã đồng ý.

Lý Thấm như đã nhìn thấy hi vọng, nàng không thể tin được Giang Thần lại ngu xuẩn như vậy.

Nàng đứng thứ mười Thiên tử bảng, Thần du cảnh sơ kỳ viên mãn, Giang Thần chỉ là Tụ nguyên cảnh hậu kỳ đỉnh cao mà thôi.

Đừng nói sau ba tháng, sau một năm cũng không có hi vọng.

Dường như Tô Tú Y cũng bị kỳ hạn ngắn như thế làm cho sợ hãi, có điều lời Giang Thần đã nói ra khỏi miệng, hắn không thể nói tiếp về chuyện Lý Thấm được nữa.

Cuối cùng, hắn dời ánh mắt nhìn về phía Ninh Hạo Thiên.

Thời khắc này, hô hấp của tất cả mọi người đều dừng lại.

Tất cả những chuyện này, khởi nguồn đều là bởi vì Ninh Hạo Thiên và Giang Thần.

Những người khác đều chịu trừng phạt nghiêm khắc, Ninh Hạo Thiên sẽ ra sao đây?

- Hạo Thiên.

Thanh âm của Tô Tú Y không mặn không nhạt, khiến cho người ta cân nhắc không ra, chỉ nghe hắn chậm rãi nói:

- Sư phụ ngươi nói ngươi thành thục thận trọng, xứng đáng với chức trách lớn, ta mới cho phép ngươi trở thành Phó chưởng giáo. Bây giờ nhìn lại, ngươi không phân công và tư, trẻ tuổi nóng tính, từ giờ trở đi, chức Phó chưởng giáo này, ngươi không có tư cách nắm giữ nữa.Mọi người lại phát ra một tiếng thét kinh hãi.

Ninh Hạo Thiên trở thành Phó chưởng giáo không bao lâu, thậm chí còn chưa kịp chính thức tuyên bố ở môn phái đã trực tiếp cho miễn chức, một chút tình cảm cũng không giữ lại.

- Vâng.

Mặt của Ninh Hạo Thiên không hề có cảm xúc, chỉ nói một chữ.

Trong lòng hắn còn xa không phải bình tĩnh như vậy, mà là thù hận ngập trời!

Nếu như không phải Giang Thần vạch trần chuyện Thần mạch của hắn biến mất, mà Thần mạch của bản thân một lần nữa sinh trưởng, như vậy tuyệt đối sẽ không có chuyện như vậy.

Nhưng mà, trong lòng hắn có phẫn nộ như thế nào đi nữa thì cũng không dám phản lại Thiên Đạo môn, hoặc là trong lòng bất mãn đối với Tô Tú Y.

Thiên Đạo môn quá mạnh mẽ, hoàn toàn không phải biểu hiện của hắn bây giờ đã có thể áp chế được.

Đương nhiên, hắn có thể rời khỏi Thiên Đạo môn, đầu nhập vào làm môn hạ môn phái khác.

Nhưng hắn sẽ không làm như vậy, nguyên nhân cũng giống như Giang Thần vậy.

Hắc Long thành và Thập vạn đại sơn đều ở tỉnh Thương Uyên, so với toàn bộ Hỏa vực mà nói, là địa vực cách Thiên Đạo môn gần nhất.

Nếu như hắn đi tới những môn phái khác, Giang Thần đắc thế ở Thiên Đạo môn là lập tức có thể mang theo một nhóm lớn cường giả đi Hắc Long thành cứu người.

- Mặt khác, Thiên Vương phong ngươi gây chuyện thị phi, Lý Tùng chết, Lý Thấm làm bừa, đều có quan hệ với Thiên Vương phong. Ngươi phải chỉnh đốn lại, không chỉnh đốn được thì giải tán đi.

Tô Tú Y lại nói.

- Vâng.

Sau khi nói xong, Tô Tú Y mới nói với Giang Thần:

- Ngươi là đệ tử của Thiên Đạo môn, là hài tử của Thiên Đạo môn, chịu chút oan ức, nhưng sau lưng mây đen là ánh mặt trời, tất cả sẽ tới.

Giang Thần gật gù, chưởng giáo làm những chuyện này, hắn không còn lời nào để nói.

Có điều, Giang Thần nghĩ đến cái gì đó, hắn nhìn chằm chằm vào Ninh Hạo Thiên không tha, nói:

- Chưởng giáo, Ninh Hạo Thiên hủy diệt ba bảo vật của ta.

Tô Tú Y còn chưa mở miệng thì Ninh Hạo Thiên đã không phản đối nói:

- Ngươi cứ ra một cái giá đi.

- Chưởng giáo chí tôn, tượng đá và Huyền Hỏa đăng là ta đoạt được từ trong hoàng lăng dưới lòng đất, không biết là cấp bao nhiêu. Mà sách nhỏ của ta không phải là linh khí, mà là Bảo khí!

Giang Thần nói.

- Bảo khí? Ngươi nói là Bảo khí? Ngươi thật không biết xấu hổ!

Ninh Hạo Thiên tức thì biến sắc, tức đến nổ phổi mắng.

Linh khí, chỉ tới cấp chín.

Bên trên cấp chín là Bảo khí.

Trên Bảo khí còn có Pháp khí, Tiên khí, Thần khí.

Giá trị của một món Bảo khí không thể đo đếm, tuyệt đối không phải là thứ mà linh khí có thể so sánh được.

Ninh Hạo Thiên có thể bồi thường hắn mấy chục, hơn trăm kiện linh khí cấp chín, nhưng không bỏ ra nổi một món Bảo khí.

Hắn cũng không tin Giang Thần nắm giữ Bảo khí, cho rằng hắn là ỷ vào chưởng giáo để lừa đảo.

Giang Thần không nói lời nào, yên lặng chờ đợi Tô Tú Y mở miệng.

Tô Tú Y lần nữa lấy ra Như ý toán bàn, khép hờ hai mắt gảy bàn châu, nhìn qua rất giống như đang thực sự tính toán Bát bộ thiên long có giá trị bao nhiêu.

- Là Bảo khí.

Dưới ánh mắt căng thẳng nhìn kỹ của Ninh Hạo Thiên, Tô Tú Y nói ra một câu để cho hắn biến sắc.

Nhưng mà, câu phía dưới lại làm cho Ninh Hạo Thiên tuyệt vọng.

- Không chỉ có sách nhỏ, tượng đá và Huyền Hỏa đăng đều là Bảo khí.

Suýt chút nữa đã làm cho Ninh Hạo Thiên sợ hãi mà rơi từ trên trời xuống đất.

Chương 124: Kim giáp long vệ

Bảo khí lợi hại bao nhiêu, vừa nãy mọi người đều nhìn ở trong mắt.

Tượng đá Đại tướng quân không ai có thể ngăn cản, dễ dàng chém giết Thần du cảnh. Càn Khôn huyền hỏa đăng dương oai, Bát bộ thiên long thì càng không cần phải nói, chống lại mười một tên Thần du cảnh, cũng hung hăng đánh bại bọn họ.

Chí bảo như thế, có giá trị không nhỏ.

Lúc Ninh Hạo Thiên ra trận thì như thiên thần hạ phàm, uy phong lẫm liệt, một chưởng như vỗ đá vụn, bóp nát Huyền Hỏa đăng, vạch trần Bát bộ thiên long, tất cả mọi người đều nhìn chuyện này ở trong mắt.

Lại nhìn sắc mặt khó coi lúc này của Ninh Hạo Thiên, không ít người đều cảm thấy tràn ngập kịch tính.

Lời nói của Tô Tú Y đương nhiên là sự thật, không người nào dám nghi vấn, Ninh Hạo Thiên chỉ có thể bồi thường mà thôi.

- Giang Thần, ngươi muốn bồi thường bao nhiêu?

Ninh Hạo Thiên lạnh nói hỏi.

- Ba nghìn vạn nguyên thạch hạ đẳng.

Thứ Giang Thần yêu cầu không phải là linh đan, cũng không phải tử kim, càng không phải là điểm cống hiến Thiên Đạo môn, mà là nguyên thạch có giá trị nhất ở trên đại lục.

Nguyên thạch, so với vàng còn đắt giá hơn nhiều.

Bởi vì giá trị của nó rất lớn, không chỉ có thể làm năng lượng của trận pháp, mà còn có thể dùng ở khắp các mặt.

Ví dụ như lực lượng linh khí dùng hết, nguyên thạch có thể nhanh chóng bổ sung.

Nguyên thạch cũng là năng lượng thường thấy nhất để dùng cho con rối và cơ quan thú.

Thậm chí, có thể thông qua nguyên thạch để bố trí một trận pháp tu hành, người tu luyện ở trong trận pháp, tiến triển thần tốc.

Chính là bởi vì có lượng nhu cầu như vậy cho nên giá trị của nguyên thạch năm sau cao hơn năm trước.

Thứ các thế lực lớn chứa nhiều nhất chính là nguyên thạch.

Một khi khai chiến, nguyên thạch tiêu hao rất là khủng bố.

Sau khi cảnh giới đạt đến độ cao nhất định, sức hấp dẫn của kim ngân đối với tu hành giả rất ít. Tiền giao dịch của bọn họ đều dùng nguyên thạch hoặc là linh đan.

Giang Thần mở miệng ra muốn ba ngàn vạn nguyên thạch, làm cho không ít đệ tử sợ hết hồn.

Các cường giả ở đây chăm chú suy nghĩ một lúc, cảm thấy cái giá bồi thường này vừa đúng.

Có điều có thể Ninh Hạo Thiên sẽ không cảm thấy như vậy, hiện tại hắn là cường giả Thông thiên cảnh. Cho dù có rất nhiều tích trữ, thế nhưng muốn lấy ra ba ngàn vạn nguyên thạch, như vậy nhất định hắn phải đi làm việc không nghỉ ngơi nửa năm đấy.

- Cái giá này quá cao!

Hào khí vừa nãy của Ninh Hạo Thiên biến mất không còn tăm hơi, muốn ép giá với Giang Thần.

- Hoặc là Hắc Long thành thả phụ thân ta ra, nếu không sẽ không có thương lượng.

Giang Thần lại nói.

Câu nói này khiến cho bầu không khí trở nên nghiêm túc.

- Chưởng giáo, Hắc Long thành cướp đoạt Thần mạch của ta, trấn áp phụ thân ta, thiên lý khó dung!

Giang Thần muốn nhân cơ hội này mượn Thiên Đạo môn cứu phụ thân ra.

Tô Tú Y trầm ngâm không nói, lúc hắn không nói lời nào thì không ai có thể nhìn ra bất cứ thứ gì ở trên mặt hắn.

- Không thể, phụ thân ngươi đã khiến cho Hắc Long thành bị tổn thất, cũng không chỉ ba ngàn vạn nguyên thạch hạ đẳng. Càng quan trọng hơn chính là, hắn đả thương Tiết Kính Thiên tướng quân suất lĩnh Kim giáp long vệ của hoàng triều, chém cánh tay phải Đại tướng quân xuống, hắn nhốt ở trong Hắc Long uyên, đây không chỉ là ý của riêng Ninh gia ta.

Rốt cục Ninh Hạo Thiên đã thông minh, đưa ra Đại Hạ vương triều.

- Ba ngàn vạn nguyên thạch hạ đẳng, mặt khác, ta sẽ dẫn Giang Thần đi Hắc Long uyên thăm phụ thân hắn một lần, các ngươi chuẩn bị sẵn sàng đi.

Tô Tú Y nói.

- Vâng.Ninh Hạo Thiên nói.

Giang Thần thất vọng bĩu môi, chỉ là, nghĩ đến việc có thể gặp phụ thân mình, hắn cũng thoải mái.

- Chưởng giáo, ba ngàn vạn nguyên thạch không ít, trong khoảng thời gian ngắn ta không bỏ ra nổi, cần ba tháng để tập hợp.

Ninh Hạo Thiên lại nói.

Vừa nói, tất cả mọi người đều biết tâm tư của hắn là gì.

Sau ba tháng, Giang Thần sẽ chiến một trận cùng Lý Thấm.

Không cần nghĩ cũng biết, đó là trận chiến sống còn.

Nếu như Giang Thần chết trận, tự nhiên bồi thường sẽ sống chết mặc bay.

- Có thể.

Giang Thần không thèm để ý, đồng ý một tiếng.

- Được rồi, các vị, các ngươi và Dược trưởng lão tiếp tục nói chuyện linh đan đi.

Tô Tú Y nhìn về phía đám người Phong Thiếu Vũ, khẽ mỉm cười nói.

Ngày hôm nay, chính là bởi vì có những người của môn phái khác ở đây cho nên Tô Tú Y mới tốn lực lớn như vậy để chỉnh đốn Thiên Đạo môn.

Ninh Hạo Thiên đã sai, không nói tới việc cướp đoạt Thần mạch của Giang Thần, ở Thiên Đạo môn chèn ép Giang Thần như vậy, tất cả đều không phải là chuyện đáng để tuyên dương gì cả.

Nhưng mà Ninh Hạo Thiên quyền thế ngập trời, không người nào dám chỉ trích. Tất cả lại cười nhạo Giang Thần không biết tự lượng sức mình.

Nếu như hôm nay ở trước mặt của những người phái khác, hắn không xử lý tốt. Như vậy không chỉ danh tiếng của Thiên Đạo môn xuống dốc không phanh, mà cũng sẽ cổ vũ oai phong của môn phái.

Dẫn đến ngày càng có nhiều đệ tử như Lý Thấm, ỷ vào mình có sư phụ, lại là đệ tử thiên tài cho nên không để ý tới môn quy, tùy ý làm bậy.

- Tô chưởng giáo làm việc như sấm sét, khâm phục khâm phục, không hổ là nhân vật chưởng giáo.

Phong Thiếu Vũ kính nể nói.

- Tô chưởng giáo hùng tài đại lược, Thiên Đạo môn chắc chắn sẽ bộc lộ phong mang ở trong tay ngươi.
Nghe thấy mấy câu này, Tô Tú Y không có bất kỳ ra vẻ gì cả, ngược lại còn cười to sang sảng, nói:

- Ha ha ha, đa tạ các vị khen ngợi, có chút chuyện không xử lý, ta không tiếp các vị nữa.

Nói đoạn, hắn và Giang Thần biến mất không còn tăm hơi ở trên không trung, không để lại bất cứ dấu vết gì.

Thủ đoạn này làm cho đám người Phong Thiếu Vũ phát sợ, bọn họ đều không phát hiện ra được Tô Tú Y đi về phương hướng nào. Đến lúc này, trong lòng bọn họ mới chính thức kính nể vị chưởng giáo Thiên Đạo môn này.

Giang Thần chỉ cảm thấy hoa mắt, sau đó trở lại Xích tiêu phong.

- Mang ta đi gặp mẫu thân của ngươi.

Tô Tú Y nói.

Sau đó, Giang Thần dẫn vị chưởng giáo này đi tới gian phòng của mình.

Tuyết nhi đứng trước giường, nhìn thấy hai người đi vào, nàng làm động tác suỵt.

Chắc chắn nàng sẽ không nghĩ đến Tô Tú Y nhìn qua cùng cùng tuổi với Giang Thần sẽ là chưởng giáo của Thiên Đạo môn.

Cao Nguyệt đang ngủ say, điều làm cho Giang Thần lo lắng chính là, trên mặt mẫu thân không có chút an bình nào, trái lại thỉnh thoảng còn lộ ra vẻ mặt cau mày thống khổ.

Tô Tú Y đánh giá Cao Nguyệt, bỗng nhiên lấy ra một bình ngọc, sau khi mở nắp bình ra lại đổ vào trong miệng của Cao Nguyệt.

Một giọt nước sương rơi vào trong miệng của Cao Nguyệt, rất nhanh đã bị hấp thu.

Chợt, thân thể của Cao Nguyệt xảy ra biến hóa kỳ diệu, tóc bạc trở lại đen, da thịt khô quắt một lần nữa toả ra sự sống, khôi phục lại trẻ tuổi. Mà nếp nhăn trên mặt cũng biến mất từng chút một.

Cũng không lâu sau, Cao Nguyệt già nua hoàn toàn biến mất, so với trước còn trẻ hơn vài phần.

Cao Nguyệt hơi mở mắt ra, giơ cánh tay lên đặt ở trước mặt, chậm rãi nói:

- Ta đang nằm mơ sao?

- Đây là Vũ lộ tinh hoa mà ta bỏ ra mấy trăm năm mới lấy được, có thể làm cho thân thể của mẫu thân ngươi khôi phục lại tuổi trẻ, tuổi thọ đã tăng lên rồi.

Tô Tú Y nói.

- Đa tạ chưởng giáo chí tôn!

Giang Thần kích động không thôi, so với vừa nãy để Ninh Hạo Thiên ăn quả đắng còn cao hứng hơn.

- Có điều độc của mẫu thân ngươi càng ngày càng nghiêm trọng, mỗi khi trải qua một ngày sẽ tương đương hơn mười ngày so với người khác, không tới thời gian mười năm sẽ lại xuất hiện vẻ già nua.

Tô Tú Y nói.

- Mười năm? Được rồi!

Giang Thần bỗng cảm thấy phấn chấn, ngồi ở bên cạnh giường, nắm tay Cao Nguyệt, nói:

- Mẫu thân, cho dù lên núi đao biển lửa thì con nhất định cũng phải tìm được thuốc giải!

- Nếu như đây là mơ, ta hi vọng vĩnh viễn không nên tỉnh.

Cao Nguyệt không hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì, thân thể biến hóa làm cho não nàng không theo kịp.

- Giang Thần, ngươi đi theo ta, ta có lời muốn nói cùng ngươi.

Tô Tú Y nhìn một màn mẫu tử ấm áp, thất thần trong chốc lát, bỗng nhiên hắn xoay người đi ra khỏi phòng, để lại một câu nói.

Giang Thần ra hiệu cho Tuyết nhi chăm sóc Cao Nguyệt thật tốt. Sau đó hắn đi ra ngoài, đã nhìn thấy chưởng giáo đứng ở trên bãi đất trống cách đó không xa.

- Giang Thần, ta hỏi ngươi, Thần mạch của ngươi đã khôi phục lại đạo thứ mấy rồi?

Chương 125: Trái tim của cường giả

Trong lòng Giang Thần rùng mình, mặc dù ngày hôm nay có thể chuyển nguy thành an, quan trọng nhất chính là hắn vạch trần Thần mạch của Ninh Hạo Thiên biến mất, mà Thần mạch của chính mình đang thức tỉnh.

Trước đó hắn cố ý nói rất mơ hồ, nói là Thần mạch đã khôi phục, còn khôi phục lại mấy đạo, hoàn toàn khôi phục hay chưa thì hắn cũng không tiết lộ.

Thế nhưng Tô Tú Y là ai cơ chứ, tự nhiên đã nhận ra được kế vặt của hắn.

- Cái thứ tư.

Giang Thần nói.

Tô Tú Y khẽ gật đầu, nói:

- Thần mạch của ngươi tổng cộng có chín cái, là cực phẩm bên trong Thần mạch, Cửu Tiêu Thần mạch.

Giang Thần cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, hắn đã sớm biết rõ. Thần mạch là một loại gọi chung, có rất nhiều loại thần mạch, chỉ có số ít người may mắn mới nắm giữ được. Số lượng rất ít, thuộc tính cũng không giống nhau.

Hiện tại Giang Thần được lợi từ Thần mạch trợ giúp, tất cả đều chỉ là không trọn vẹn, hoặc có thể nói là loại thấp nhất.

Chỉ khi nào tất cả Thần mạch đều khôi phục, trở thành Cửu Tiêu Thần mạch hoàn chỉnh chân chính, khi đó mới là lợi hại nhất.

Trước khi Thần mạch của Ninh Hạo Thiên còn không biến mất, hắn thông qua Cửu Tiêu Thần mạch hoàn chỉnh trợ giúp, vọt thẳng đến Thần du cảnh hậu kỳ đỉnh cao, thông qua thần công đạt đến Thông thiên cảnh.

- Đây là Thần linh đan, tặng cho ngươi, một lần đột phá Thần du cảnh. Sau khi quyết chiến với Lý Thấm, nếu như ngươi còn sống sót, ta sẽ dẫn ngươi đi Hắc Long uyên gặp phụ thân ngươi.

Tô Tú Y lấy ra một viên linh đan rất giống trứng gà, hình bầu dục, màu vàng nhạt, có điều mặt ngoài rất bóng loáng, không có bất kỳ tỳ vết nào cả.

- Đa tạ chưởng giáo.

Giang Thần cũng không khách khí, tiếp nhận viên Thần linh đan này.

- Ba tháng này, sẽ không có bất kỳ người nào đến Xích tiêu phong quấy rối ngươi nữa.

Tô Tú Y để lại câu nói này, người thì biến mất ở tại chỗ, không có bất kỳ dấu hiệu nào cả. Giống như một ngọn gió thổi qua, không có dấu vết.

- Tu vi thật là cao thâm.

Giang Thần thầm nói.

Cùng lúc đó, người của Lưu Vân phong theo Ninh Hạo Thiên và cường giả các môn các phái rời đi, các đệ tử vây xem cũng tản đi.

Lý Thấm nhìn Lưu Vân phong tàn tạ khắp nơi, trong lòng đang chảy máu, mất hết tất cả niềm tin.

- Lý Thấm.

An trưởng lão đáp xuống bên người nàng, khích lệ nói:

- Phong quang hôm nay của Giang Thần là ỷ vào Thần mạch của chính mình, một khi con giết hắn, tất cả sẽ là ảo ảnh trong mơ, không còn tồn tại nữa.

Nghe vậy, khuôn mặt trắng xám của Lý Thấm có chút khôi phục.

- Khi hắn còn là Tụ nguyên cảnh, vượt cấp khiêu chiến, thuận buồm xuôi gió. Nhất định đã nghĩ ba tháng nữa sẽ trở thành Thần du cảnh, giết chết con thân là sơ kỳ viên mãn. Thế nhưng hắn cũng không biết Thần du cảnh căn bản không phải là tồn tại mà Tụ nguyên cảnh có thể so sánh được.

An trưởng lão lại nói.

Trên mặt của Lý Thấm lộ ra một nụ cười lạnh lẽo, tán đồng lời của sư phụ nàng.

- Còn nữa.

An trưởng lão cẩn thận từng li từng tí một liếc nhìn qua chung quanh, nói:

- Vừa nãy Ninh Hạo Thiên thông qua thần thức đã nói với ta, mượn cho con một khối thần cốt của Đại bằng kim sí điêu!

- Thật chứ?

Lý Thấm đại hỉ, vẻ mặt rất kích động.

Đại bằng kim sí điêu chính là hung thú thượng cổ, nghe đồn cánh vung lên là có thể bay ra chín vạn dặm.

Một cái thần cốt, ẩn chứa lực lượng huyền bí của đầu hung thú này, nếu như có thể tìm hiểu thấu đáo, sẽ có rất nhiều chỗ tốt đối với nàng.

Bởi vì, sở trường võ học của nàng là ngự phong đó.- Xem ra Ninh Hạo Thiên không muốn để cho Giang Thần sống sót.

- Đương nhiên, Hắc Long thành rất hy vọng Giang Thần chết đi!

...

Mạnh Hạo và Văn Tâm trở về Xích tiêu phong, nhìn thấy Giang Thần không có chuyện gì, cả hai thở phào ra một hơi.

- Ngày hôm nay quá nguy hiểm, hơi chút bất cẩn thì ngươi sẽ chết.

Văn Tâm nói.

- Đúng vậy, ngẫm lại cũng cảm thấy cực kỳ mạo hiểm.

Trong lòng của Mạnh Hạo vẫn còn sợ hãi, chỉ cảm thấy ngày hôm nay như là một giấc mơ.

- Thông qua ngày hôm nay, ta mới chính thức trở nên mạnh mẽ.

Giang Thần nói ra một câu khiến cho người ta không tìm ra được manh mối.

Dưới ánh mắt của hai người, Giang Thần chậm rãi nói:

- Trước đây ta phải kiêng kỵ quá nhiều, do nhiều nguyên nhân cho nên bó tay bó chân, kìm nén bản thân ta phát triển.

- Nhưng mà hôm nay, đối mặt với mấy vị trưởng lão vây công, từ chỗ chết mà sinh, vô tình chém giết kẻ thù, khiến cho ta được phóng thích, có một trái tim của cường giả.

- Sau này, mặc kệ ai muốn giết ta, chắc chắn ta sẽ diệt kẻ đó.

Lúc nói lời này, Giang Thần có vẻ rất bình tĩnh, không có dõng dạc, ngữ điệu chập trùng cũng không lớn.

Nhưng mà, Văn Tâm và Mạnh Hạo đều từ cảm nhận được khí thế khiến cho người ta kính nể từ trên người của Giang Thần.

Con ngươi dưới mày kiếm đen nhánh, lóng lánh, bễ nghễ thiên hạ.

Đột nhiên, Mạnh Hạo như nhớ tới cái gì đó mà lấy ra một quyển sách nhỏ rồi đưa tới.

- Vừa nãy ta và Văn Tâm tìm, tượng đá đã trở thành vô số đá vụn, bấc đèn và hoa sen đụng vào đã nát, chỉ có quyển sách nhỏ này còn toả ra ánh sáng nhỏ yếu mà thôi.

- Ồ?

Giang Thần được Tô Tú Y mang về, suýt chút chút nữa đã quên Bát bộ thiên long.- Ta nói này, một Tụ nguyên cảnh như ngươi sao lại đối đầu với Thông thiên cảnh vậy?

Tiếp nhận sách nhỏ, âm thanh của Thanh Ma xuất hiện ở trong đầu của Giang Thần.

- Ngươi không chết?

Giang Thần có chút bất ngờ, nhìn kỹ, phát hiện ra đã xảy ra chuyện gì.

Sách nhỏ tổng cộng có tám tờ, có bảy tờ biến mất, Thanh Ma thân là bộ hạ Thiên, cho nên ở tờ thứ nhất.

Ninh Hạo Thiên chỉ điểm ở sau lưng sách nhỏ, đã phá bảy tờ đi. Đến tờ của Thanh Ma thì uy lực bị trung hoà, Thanh Ma nhặt được về một cái mạng.

Chỉ có điều, tờ thứ nhất của Thanh Ma đã phải chịu xung kích không nhỏ, hiện tại không có cách nào sử dụng làm Bảo khí được nữa.

Nếu không, Giang Thần đổi bảy tờ khác thì vẫn có thể thi triển ra Bát bộ thiên long.

- Chậm rãi khôi phục đi.

Giang Thần cẩn thận thu lại sách nhỏ, dặn Phạm Đồ quản giáo Xích tiêu phong, mình thì bắt đầu bế quan, nỗ lực xung kích Thần du cảnh!

Mà chuyện xảy ra ngày hôm nay, bởi vì có các môn các phái ở đây cho nên không qua mấy ngày ngay đã truyền ra ở khắp Hỏa vực.

So với xung đột giữa Giang Thần và Ninh Hạo Thiên, mọi người càng quan tâm tới quyết chiến giữa Giang Thần và Lý Thấm hơn.

Lý Thấm không được tính là thiên tài quá chói mắt, nhưng cũng là thiên tài khá có tiếng tăm.

Đứng thứ mười Thiên tử bảng, người thứ tám mươi mốt trong Tân hỏa bảng.

Chỉ riêng hai vầng sáng này đã đủ để được người ta biết tên tuổi rồi.

Hiện tại bị một Tụ nguyên cảnh khiêu chiến, lại là loại không chết không thôi kia, đã dẫn tới không ít người hiếu kỳ.

Kết quả là, có người đề nghị kết bạn mà đi, ở ngày quyết đấu đến Thiên Đạo môn xem trò vui. Chuyện này cần rất nhiều người đồng ý, hiện tại phải xem Thiên Đạo môn có mở cửa ra hay không mà thôi.

Cũng không lâu lắm, Thiên Đạo môn đã cho thấy thái độ của mình. Ngày quyết đấu, Thiên Đạo môn sẽ giống như trước đây, chỉ cần không phải đến gây sự thì bọn họ đều hoan nghênh.

Lần này, thanh niên tuấn kiệt trên Tân hỏa bảng là người tích cực nhất, muốn cùng ngày đi tới Thiên Đạo môn quan chiến.

Thậm chí đã có người lén lút đánh cược, đánh cược ai thua ai thắng.

Ở trong Thiên Đạo môn, mọi người cũng đang sôi nổi nghị luận.

Giang Thần hi vọng xa vời, thế nhưng lời khiêu chiến lại là hắn nói ra, lại nghĩ đến hắn nắm giữ Thần mạch, chỉ cần có thể đạt đến Thần du cảnh thì vẫn có hi vọng.

Chỉ có điều, đệ tử nội môn hơn ngàn, đại đa số đều là Tụ nguyên cảnh, Thần du cảnh là tinh anh trong tinh anh, không phải dễ đạt đến như vậy.

Thậm chí có không ít người thu được Thần linh đan, cố gắng xung kích Thần du cảnh mà vẫn thất bại.

Bởi vì Thần du cảnh là ranh giới cảnh giới đối với người tu hành.

Lại nói một chút, bất kể tu sĩ Tụ nguyên cảnh cố gắng như thế nào thì tuổi thọ sẽ gần như người bình thường, chỉ là không dễ dàng sinh bệnh mà thôi.

Thế nhưng khi đạt đến Thần du cảnh, tuổi thọ sẽ tăng lên!

Chỉ riêng điểm này đã đủ để khiến cho người ta điên cuồng.

Chứ đừng nói chi là lực lượng của Thần du cảnh.

Một ngày nọ, các đệ tử Thiên Đạo môn đột nhiên phát hiện ra ở bên trong Xích tiêu phong có một cột sáng phóng lên trời, bắn thẳng tới mây xanh.

Thời khắc này, trên dưới môn phái đều chấn động.

Đây là đột phá dấu hiệu Thần du cảnh, cách kỳ hạn ba tháng, mới qua một nửa!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau