THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Nổi Giận Đùng Đùng

Nửa tháng sau đó, cự lang vẫn mang đến cho Giang Thần thi thể yêu thú mới, đại đa số là vương cấp, thỉnh thoảng sẽ có yêu thú quỷ cấp.

Dưới đại bổ như vậy, thân thể của Giang Thần từ từ cường tráng, vượt xa người có cảnh giới tương đồng.

Cái Thần mạch thứ tư, cũng bởi vậy mà đã dài ra.

Mỗi khi xuất hiện thêm một cái Thần mạch, sự trợ giúp đối với Giang Thần sẽ tăng lên gấp mấy lần, cảnh giới thuận lợi vọt tới Tụ nguyên cảnh hậu kỳ đỉnh cao.

Cũng đúng lúc này, cự lang dừng đưa thi thể yêu thú cho hắn, không xuất hiện ở trước mặt của Giang Thần nữa.

Giang Thần biết cự lang đã trả xong ân tình, sẽ không chịu bất kỳ thua thiệt nào nữa.

- Về môn phái xung kích Thần du cảnh!

Mạnh Hạo và Văn Tâm không có ý kiến, đặc biệt là người sau rất nóng lòng muốn thử. Muốn trở thành cường giả Thần du cảnh.

Trên đường trở về, Giang Thần đang suy nghĩ xem nên về Thập vạn đại sơn, luyện chế Thuần Dương đan đột phá Thần du cảnh, hay là ở môn phái đổi Thần linh đan.

Hai phương án này đều có thể lựa chọn, Giang Thần quyết định đến lúc đó mới tính tiếp.

Mấy ngày sau, thuyền phi hành đi đến Thiên Đạo môn, bởi vì Lý Thấm cho nên bọn họ dùng tốc độ nhanh nhất đi tới Xích tiêu phong.

Tới Xích tiêu phong, ba người cảm thấy thả lỏng, biết rõ nơi này là chỗ an toàn nhất.

Trước đó, ba người trải qua hoàng lăng dưới lòng đất, sau đó lại đi tới bên trong sơn mạch rèn luyện, cho nên cả người đã có chút uể oải, cần phải khôi phục cho thật tốt.

Giang Thần vừa nhảy xuống thuyền phi hành, Phạm Đồ đã dẫn người nhanh chóng bước tới.

- Phạm thúc, trong khoảng thời gian này không có chuyện gì xảy ra chứ?

Giang Thần hỏi.

Chỉ có điều, rất nhanh hắn đã chú ý tới khuôn mặt căng thẳng của Phạm Đồ, trong lòng sinh ra cảm giác không ổn.

Từ trước tới nay hắn chưa từng thấy bộ dáng này của Phạm Đồ, giống như trời sập xuống vậy.

- Lẽ nào là Lý Thấm giết bừa đệ tử Giang phủ?

Trong lòng Giang Thần suy đoán.

- Thiếu chủ, phu nhân...

Phạm Đồ nói, lại không đành lòng nói tiếp. Thiếu chủ đã đủ đáng thương rồi, phụ thân bị giam cầm, bây giờ mẫu thân biến thành như vậy, quả thật không biết người có thể chịu đựng được đả kích như vậy hay không.

- Mẫu thân? Người làm sao? Phạm thúc, mau nói cho ta biết!

Giang Thần từ trước đến giờ luôn trầm ổn mà giờ hoảng hốt, hắn nắm lấy cánh tay của Phạm Đồ, kích động hỏi.

Mấy phút sau, Giang Thần đi tới phòng của mình, nhìn thấy mẫu thân tóc trắng xoá, hắn chỉ cảm thấy trái tim như chảy máu, mỗi một lần hít thở, tim phổi đều muốn nứt ra.

Từ khi Cao Nguyệt xảy ra chuyện, người của Giang phủ loạn tung lên, cũng không biết nên làm gì cho phải. Nghĩ đến địa vị của Giang Thần ở Thiên Đạo môn. Cho nên nhất định sẽ có thủ đoạn phi phàm nào đó, vì vậy mới đưa Cao Nguyệt tới đây.

Khi đó Giang Thần đang trên đường đi tới Chu Tước thành, bởi vậy mới bỏ qua.

Mạnh Hạo và Văn Tâm cùng theo vào, nhìn thấy Cao Nguyệt, hai người đều giật nảy cả mình.

Bất kể nhìn thế nào, Cao Nguyệt già nua càng giống như là nãi nãi của Giang Thần hơn.

- Thần nhi, con đã trở về!

Cao Nguyệt nằm ở trên giường, đang uống canh, nhìn thấy Giang Thần đi vào, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn lộ ra nụ cười xán lạn.

Không chờ Giang Thần nói chuyện, Cao Nguyệt đột nhiên ho khan kịch liệt, vẻ mặt rất là thống khổ.

- Mẫu thân!

- Phu nhân!

Giang Thần và nha hoàn Tuyết nhi vọt tới bên giường.

- Không có chuyện gì!

Cao Nguyệt phất tay ngăn lại, ra hiệu cho hai người không cần lo lắng, còn không quên cường điệu một câu:

- Ta không có chuyện gì.

- Phu nhân, người không thể quá kích động.

Vẻ mặt Tuyết nhi lo lắng, nước mắt rớt xuống.

Giang Thần nắm lấy tay của Cao Nguyệt, kiểm tra tình huống thân thể của Cao Nguyệt, rất nhanh lông mày đã nhíu lại.- Thần nhi, không cần lo lắng.

Cao Nguyệt biết tình huống thân thể của mình, cho nên nàng thu hồi tay của mình lại.

- Sao lại không có chuyện gì? Mẫu thân, hiện giờ người...

Giang Thần không nói được tiếp, trong lòng đau xót.

- Là Lý Thấm làm sao? Tình huống hiện tại của nàng ta thế nào rồi?

Giang Thần hỏi.

- Thiên Đạo môn nói Lý Thấm bị thương nghiêm trọng, trước tiên sẽ ở Lưu Vân phong của mình tĩnh dưỡng, chờ đợi xử phạt.

Phạm Đồ nói.

- Nói láo!

Giang Thần nổi giận gầm lên một tiếng, hắn biết tình huống trong Thiên Đạo môn là thế nào, thái độ như vậy, tám phần mười Lý Thấm sẽ không có chuyện gì.

- Còn gì nữa không? Chuyện như vậy, chẳng lẽ Thiên Đạo môn không có bất kỳ biểu hiện gì sao?

Giang Thần lại nói.

Nói tới chỗ này, Phạm Đồ cắn răng, cả giận nói:

- Chủ mẫu bị Lý Thấm hại thành như vậy, thiếu chủ lại không có mặt. Chúng ta hi vọng Thiên Đạo môn có thể bồi thường chúng ta, cứu chữa chủ mẫu, cho nên mới nói chuyện tình huống của chủ mẫu.

Lúc đó sau khi Cao Nguyệt đánh bại Lý Thấm thì mới độc phát, nếu như không nói, Thiên Đạo môn còn không biết nàng có chuyện.

- Sau đó?

- Mấy trưởng lão đã đến kiểm tra tình huống của chủ mẫu, nhưng vẫn xoắn xuýt chuyện tình huống lúc này của chủ mẫu có phải để cho Lý Thấm phụ trách hay không. Mà sư phụ của Lý Thấm cũng ở trong đó, vị An trưởng lão kia còn nói, nếu như không phải chủ mẫu biến thành như vậy thì nàng tất nhiên sẽ báo thù cho đồ đệ của mình. Cho nên chúng ta cũng không dám nói chuyện này với Thiên Đạo môn nữa.

Phạm Đồ nói.

Giang Thần liếc mắt nhìn Cao Nguyệt, đi ra khỏi phòng, ra hiệu Phạm Đồ đi theo.

Đến bên ngoài, Giang Thần hỏi:

- An trưởng lão nói nguyên văn thế nào.

- Thiếu chủ...

Phạm Đồ không dám nói ra.

- Nói!Giang Thần hầu như rống lên một tiếng.

- Nguyên văn của nàng là: Ai biết ngươi rơi vào kết cục như vậy có phải là đã làm ra chuyện bị trời phạt hay không. Không ngờ lại còn mặt mũi muốn Thiên Đạo môn chúng ta bồi thường. Ta nói cho ngươi biết, ngươi như bây giờ đã gặp may lắm rồi, nếu không ngươi sẽ chết ở trên tay của ta.

- Đáng chết!

Cảm giác thù hận của Giang Thần mãnh liệt như chưa từng có, sát khí lộ ra ngoài.

- Giang Thần!

Văn Tâm và Mạnh Hạo đi ra, vẻ mặt quan tâm, cũng không biết phải an ủi hắn như thế nào.

- Đưa cho ta.

Giang Thần đưa tay về phía Văn Tâm.

Văn Tâm chớp mắt một cái, nàng đã rõ Giang Thần muốn cờ khống chế của thuyền phi hành, trước đó nó vẫn ở chỗ của nàng.

- Ngươi muốn đi tìm Lý Thấm? Không nên vọng động...

Văn Tâm muốn khuyên bảo, thế nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt dữ tợn của Giang Thần, lại không nói được lời sau.

- Đưa cho ta!

Giang Thần lặp lại một câu.

Trong lòng hắn chỉ có một ý nghĩ, muốn Lý Thấm chết!

- Lý Thấm là Thần du cảnh, ngươi rời khỏi Xích tiêu phong cũng đã rất nguy hiểm, chạy đến trên phong của người khác không phải là muốn chết hay sao?

Nếu như là người bình thường thì sẽ đưa cờ khống chế cho hắn, nhưng Văn Tâm thì lại không giống.

- Nếu như ngươi chết rồi thì tộc nhân và người trên Xích tiêu phong của ngươi đều sẽ chết!

Nghe thấy nàng nói như thế, vẻ mặt Giang Thần biến đổi, Văn Tâm tiếp tục nói:

- Bá mẫu biến thành như vậy, nhất định là bị thủ đoạn gì đó tạo thành, nhất định sẽ có chỗ để bù đắp.

- Vô dụng, vô dụng.

Giang Thần thống khổ lắc đầu, tê tái nói:

- Coi như hiện giờ ta có giải hết độc được của Thôi Mệnh hoa thì mẫu thân vẫn sẽ giống như người sáu mươi tuổi. Tuổi thọ hầu như tiêu hao hết, từ đây bệnh sẽ quấn quanh người, thống khổ tới lúc chết!

Đây là chuyện làm hắn hận nhất!

Nếu như không có Lý Thấm thì hắn sẽ dư thời gian.

Thế nhưng Lý Thấm vô tình hủy diệt tất cả những chuyện này!

Văn Tâm không biết Thôi Mệnh hoa là cái gì, nhưng nàng cũng có thể nghe ra sự tuyệt vọng của Giang Thần. Nàng không thể tin được đây là Giang Thần tự tin trước kia.

- Đưa cờ khống chế cho ta, nếu không ta sẽ tự mình đi tới!

Giang Thần nói.

Biết không ngăn cản được hắn, cho nên Văn Tâm không thể làm gì khác hơn là giao cờ khống chế ra.

- Thiếu chủ, ta sẽ đi cùng người!

Phạm Đồ nói.

- Không cần, ngươi ở lại chỗ này, nếu như ta có chuyện, ngươi lập tức mang theo mẫu thân ta trở lại Thập vạn đại sơn.

Giang Thần nói.

Chợt, Giang Thần cưỡi thuyền phi hành chạy về phía Lưu Vân phong.

Mạnh Hạo đột nhiên nghĩ đến cái gì đó, nói:

- Chúng ta đi tìm Dược trưởng lão, Dược trưởng lão sẽ không để cho Giang Thần xảy ra chuyện.

Hắn nhớ tới chuyện lần trước Giang Thần và Dược trưởng lão thảo luận linh đan, biết Dược trưởng lão có linh đan khôi phục cho Thần du cảnh.

Chương 117: Giết!

Lý Thấm không thích giao lưu với người khác, ở trong môn phái cũng không kết bè kết đảng mà chỉ một lòng tu luyện, vì vậy Lưu Vân phong của nàng quanh năm yên tĩnh.

Nhưng mà hiện tại bên trong Lưu Vân phong lại có một tên thanh niên và tùy tùng của hắn.

Lý Thấm bị Cao Nguyệt đánh cho chỉ còn lại nửa cái mạng, cho dù đã được môn phái cứu trị, thế nhưng vẫn cần một quãng thời gian tĩnh dưỡng rất dài.

Hơn nữa nàng xông vào Thập vạn đại sơn với ý đồ mưu sát, cho nên đã bị cấm túc ở Lưu Vân phong, không được ra ngoài. Sau khi chữa khỏi vết thương thì phải chờ đợi môn phái xử phạt.

Chỉ có điều ai cũng hiểu rõ, từ thái độ của môn phái cho thấy, Lý Thấm sẽ không phải chịu trừng phạt quá nghiêm khắc.

Giang Thần không có căn cơ ở trong Thiên Đạo môn, không có chỗ dựa, coi như không phục thì cũng không lật nổi sóng gió gì.

Nói đi nói lại, thanh niên ở trên Lưu Vân phong tên là Phù Nham, là người theo đuổi Lý Thấm, cũng không phải là đệ tử Thiên Đạo môn, nghe thấy Lý Thấm có chuyện cho nên hắn mới tới thăm.

- Không có chuyện gì, sư phụ nàng là An trưởng lão, có quan hệ rất rộng ở trong môn phái đó.

Phù Nham đứng phía sau lưng của Lý Thấm, Lý Thấm trên người buộc băng gạc ngồi ở bên cạnh vách núi Lưu Vân phong, tầm mắt của nơi này rất rộng rãi, có thể thu hết Thiên Đạo môn nguy nga vào trong đáy mắt.

Ở trên đầu nàng và Phù Nham có một gốc cây cổ thụ, cành lá tươi tốt, tuổi chừng mấy ngàn năm, rễ cây kéo ra chung quanh, đan xen, từ lá cây màu xanh lục là có thể nhìn ra sức sống tươi tốt của nó.

Đại thụ này là đồ vật tượng trưng cho Lưu Vân phong, cũng là thứ chứng kiến thời khắc nổi bật nhất của Lý Thấm.

Khi Ninh Hạo Thiên còn chưa đến Thiên Đạo môn thì Lý Thấm đã dùng hai mươi tuổi tuổi đột phá tới Thần du cảnh.

Vì vậy chưởng giáo Thiên Đạo môn đã ban tặng gốc bạch quả thụ đã tồn tại từ khi Thiên Đạo môn thành lập tới nay, cấy ghép nó lên trên Lưu Vân phong.

Lúc đó tên tuổi của Lý Thấm nổi như cồn, vinh quang khắp người.

Mãi đến khi Ninh Hạo Thiên xuất hiện che dấu phong mang của nàng.

- Ta không lo lắng tới những chuyện kia, ta chỉ hận không trả thù được Giang Thần!

Lý Thấm lạnh lùng nói.

- Chẳng phải hiện tại mẫu thân của hắn không phải sống không bằng chết hay sao?

Phù Nham nói.

Chuyện Cao Nguyệt đã bị không ít người biết, đối với một nữ nhân mà nói, già nua thành dáng vẻ như thế kia có thể nói là sống không bằng chết.

- Nhưng dù sao nàng cũng không chết!

Lý Thấm không có một chút hối hận và hổ thẹn nào, chỉ có không cam lòng. Đặc biệt là sau khi bị Cao Nguyệt đánh thành như bây giờ, thù hận của nàng đối với Cao Nguyệt không chỉ là bởi vì Giang Thần nữa.

- Không cần phải gấp gáp, sẽ có cơ hội.

Phù Nham nở nụ cười rất là ý nhị.

- Hả?

Lý Thấm có chút khó hiểu nhìn về phía hắn.

- Cố gắng dưỡng thương đi.

Phù Nham không nhiều lời, trong lòng đang cười trộm, trước đây Lý Thấm không quan tâm tới hắn, mãi đến khi xảy ra việc này, mất đi đệ đệ cho nên Lý Thấm cần người an ủi, vì vậy quan hệ giữa hai người mới tăng nhanh như gió.

Trong lòng hắn đang cảm ơn Giang Thần.

Cho dù hắn mới là Tụ nguyên cảnh, Lý Thấm đã là Thần du cảnh. Thế nhưng nhà hắn có tiền có thế, cô nhi như Lý Thấm, lại là nữ tử thiên tài, đối với hắn là người được chọn không thể thích hợp hơn được nữa.

- Lý Thấm! Đi ra đây nhận lấy cái chết!

Bỗng nhiên, tiếng gào của Giang Thần như sấm mùa xuân, nổ vang ở trên bầu trời của Lưu Vân phong.

Lý Thấm đột nhiên ngẩng đầu lên, sắc mặt mang theo một tia không thể tin tưởng và phẫn nộ.

Phù Nham nghe không ra âm thanh của Giang Thần, hắn nhíu chặt mày, nói:

- Đã xảy ra chuyện gì?

Ở sau lưng của hai người có một đám tùy tùng và hộ vệ của Phù Nham.

Trưởng hộ vệ Thần du cảnh phóng thần thức hướng về phía không trung, nói:

- Thiếu gia, trên không trung có một vị đệ tử nội môn Thiên Đạo môn, Tụ nguyên cảnh hậu kỳ đỉnh cao.
- Là Giang Thần.

Lý Thấm nói.

- Ồ? Hắn đã trở về sao?

Phù Nham sửng sốt một chút, lập tức nở một nụ cười trào phúng:

- Xem ra hắn muốn báo thù thay cho mẫu thân, cũng không nhìn một chút xem mình có bao nhiêu phân lượng. Lý Thấm, nàng ở đây nghỉ ngơi, ta sẽ đi dạy hắn giúp nàng.

Nói xong, Phù Nham gọi thuyền phi hành.

- Thiếu gia, chúng ta đang ở trong Thiên Đạo môn, lại xảy ra xung đột với đệ tử nội môn, như vậy không tốt lắm đâu?

Trưởng hộ vệ nhỏ giọng nói.

Phù Nham hận không thể cho hắn một cái tát, hắn cẩn thận từng li từng tí một liếc mắt nhìn Lý Thấm, cả giận nói:

- Nhiều lời làm gì! Giang Thần này ở trong Thiên Đạo môn tứ cố vô thân, không có vị trưởng lão nào đồng ý giúp hắn, sợ cái gì, lên cho ta.

Trưởng hộ vệ không dám nói nữa mà đi theo hắn tới không trung, nhìn thấy Giang Thần đang ở một mặt khác của Lưu Vân phong.

Phát hiện ra bọn họ, Giang Thần bay đến về phía bên này.

Chú ý tới dáng vẻ đằng đằng sát khí của Giang Thần, Phù Nham chế giễu nói:

- Dáng vẻ này thực sự là dọa người.

- Ngươi là ai?

- Phù gia Phù Nham, xếp thứ 321 Tân hỏa bảng, ta khuyên ngươi một câu, muốn chơi trò báo thù thì cũng phải cân nhắc cho bản thân mình một chút.

Phù Nham nói.

- Ngươi không phải là đệ tử của Thiên Đạo môn?

Giang Thần chú ý tới y phục trên người hắn.

- Đúng thì sao chứ?

- Nếu như ngươi ngăn ta, tất phải chết.

Phù Nham nghe hắn nói như vậy, lập tức nổi trận lôi đình, quát lên:
- Ta ở ngay đây, ngươi có thể làm gì được ta cơ chứ!

Hắn còn cảm thấy chưa đủ, lại nói:

- Mẫu thân ngươi bị như vậy là đáng đời, biết không? Dám đánh Lý Thấm thành như vậy, không chết đã là không tệ rồi!

Hắn nói giống như là Cao Nguyệt chạy tới nhà người khác hành hung vậy.

- Ngươi chết chắc rồi.

- Ngông cuồng, để ta đến giáo huấn ngươi một chút!

Phù Nham tốt xấu gì cũng là tuấn tài top hơn 300 của Tân hỏa bảng, từ đầu đến cuối hắn không đặt gia hỏa đến từ nơi cằn cỗi như Giang Thần vào trong mắt.

Từng chiếc từng chiếc thuyền phi hành xuất hiện, kéo tới chỗ Giang Thần, Phù Nham giẫm thuyền phi hành xông tới, trong tay nhấc một thanh đao mỏng như lá liễu.

- Túng quan thiên địa!

Hắn nâng đao qua vai, tung người chém ra một đao, khí thế lẫm liệt.

- Đao pháp của thiếu gia lại tinh tiến không ít.

Trưởng hộ vệ nhìn thấy một đao này, gật gật đầu, không lại lo lắng như vậy nữa.

Nhưng mà, hắn và Phù Nham đều đánh giá thấp thực lực bây giờ của Giang Thần. Sau khi Giang Thần đạt đến hậu kỳ đỉnh cao người mang bốn cái Thần mạch, một khi chân nguyên vận chuyển theo Loa toàn thức, trong Tụ nguyên cảnh ai có thể đỡ được hắn cơ chứ?

- Dùng đao thật sao? Rất tốt!

- Quỷ kiến sầu!

Giang Thần không thèm lấy kiếm, tay phải cầm một cái linh đao cấp hai, bổ ngang ra.

Một đao này hầu như có uy năng của Thần du cảnh, Phù Nham trên không trung căn bản không tư cách lấy lực chạm lực với Giang Thần. Sóng trùng kích của đao kính khiến cho hắn bó tay toàn tập, sau đó che ngợp bầu trời, khí thế làm cho người ta không thể không đưa đầu ra để cho đao kính làm bị thương.

Y phục trên người của Phù Nham vỡ tan, máu tươi chảy ròng, nếu không có trưởng hộ vệ tới đây giải cứu đúng lúc thì hắn sẽ bị một đao này chém làm đôi.

- Cái tên này, thật là đáng sợ!

Phù Nham thu hồi sự xem thường đối với Giang Thần, bởi vì mất mặt ở ngay trước mặt Lý Thấm cho nên hắn tức giận không thôi, nói:

- Mạc hộ vệ, giết chết hắn!

- Thiếu gia, không thể làm như vậy.

Trưởng hộ vệ lắc đầu một cái, nếu như hắn sát hại đệ tử nội môn ở trong Thiên Đạo môn, có lẽ Phù Nham không có chuyện gì, thế nhưng chắc chắn hắn sẽ phải chết.

- Hừ.

Trong lòng Phù Nham hiểu rõ, cũng không nói thêm cái gì nữa.

- Ta nói rồi, ta muốn hắn chết.

Ai biết, Giang Thần chiếm được tiện nghi không chịu bỏ qua, lời nói lạnh như băng hạ xuống.

- Vị đệ tử này, không thể làm vậy được.

Trưởng hộ vệ bảo hộ ở trước người của Phù Nham, cứng rắn đáp lại lời của Giang Thần.

- Thật sao?

Giang Thần vung nạp giới lên, tượng đá Đại tướng quân to lớn xuất hiện ở trên bầu trời, trong chốc lát đã tỉnh lại ở dưới thần chú.

- Giết!

Giang Thần nhìn đám người Phù Nham, ra lệnh.

Rống!

Đại tướng quân chạy như bay, giơ trường mâu trong tay lên cao, chiến mã dưới khố toàn lực chạy đi, giống như một thớt ngựa bằng lửa vậy.

Chương 118: Ai Dám Cản Ta, Ta Giết Kẻ Đó!

Đại tướng quân một đường xung phong, không ai có thể ngăn cản được.

Phù Nham và đội trưởng hộ vệ của hắn đã nhìn ra Đại tướng quân này rất đáng sợ, không nói hai lời lập tức lui về Lưu Vân phong.

Sau khi Đại tướng quân đuổi tới, đại trận của Lưu Vân phong lập tức được mở ra.

Giống như có một tấm võng lớn vô cùng dẻo dai bao phủ toàn bộ ngọn núi, Đại tướng quân không thể phá tan ngay lập tức được mà bị hãm sâu vào trong đó, động tác trở nên chậm chạp.

- Tiến lên!

Mượn trận pháp, trưởng hộ vệ dẫn người phát động công kích hung mãnh về phía Đại tướng quân, linh khí bay lượn, đủ loại lưu quang vút qua không trung, đánh vào trên người của Đại tướng quân.

Ầm ầm ầm!

Lực phòng ngự của Đại tướng quân rất kinh người, sừng sững không ngã, thế nhưng thế đi hoàn toàn dừng lại.

- Giang Thần, ngươi cho rằng chỉ có Xích tiêu phong của ngươi mới bày trận pháp sao?

Lý Thấm ngồi trên ghế lạnh lùng nói.

Động tĩnh bên này đã dẫn tới không ít đệ tử vây xem, cừu hận giữa Giang Thần và Lý Thấm đã trở thành chuyện mà mọi người đều biết ở Thiên Đạo môn.

Nhìn thấy Giang Thần đến tấn công Lưu Vân phong, bị trận pháp ngăn cản, bọn họ lại nhớ tới trận pháp đáng sợ lần trước ngăn cản Lý Thấm và An trưởng lão ở Xích tiêu phong.

Lại nhìn hiện tại, quả thực là phong thủy luân chuyển.

Cũng khiến cho người ta biết trong thiên thời địa lợi, địa lợi quan trọng bao nhiêu.

Địa trận của Lưu Vân phong là trận pháp phòng ngự rất có tiếng trong Thiên Đạo môn: Nghịch địa ngũ hành trận.

Sở dĩ có tiếng là đại đa số đệ tử nội môn sẽ chọn bố trí môn trận pháp này ở trên ngọn núi của mình.

Không phải các đệ tử đều giống như Giang Thần, có thể tự mình bày trận. Tất cả đều dùng điểm cống hiến đi đổi lấy một môn trận pháp, tiếp theo nhờ môn phái hỗ trợ bố trí trận pháp.

Nghịch địa ngũ hành trận chính là thức được các đệ tử nội môn tin dùng nhất.

Có được lực phòng ngự không chê vào đâu được, bất kể công kích từ đâu đến đều có thể ngăn cản được.

Lại như Đại tướng quân hiện tại vậy, không phá được trận pháp, đồng thời rơi vào lao ngục, chậm như lão nhân chín mươi tuổi vậy.

- Rõ ràng Giang Thần ngay cả Thần du cảnh cũng không đạt tới mà đã dám tới báo thù sao?

- Chỉ bằng vào một kiện linh khí, hoàn toàn là kẻ ngốc mơ tưởng hão huyền rồi!

- Đúng vậy, đợi tới khi linh khí mất đi hiệu quả, để xem hắn làm gì.

Các đệ tử ở đây cũng không coi trọng Giang Thần, ai bảo hắn mới là Tụ nguyên cảnh mà đã dám chạy đến Lưu Vân phong, thực sự là ngu xuẩn.

- Mau nhìn, hắn đang làm gì vậy?

Bỗng nhiên, có người nhìn thấy Giang Thần đánh tới chỗ trận pháp, trong tay cầm một chiếc đèn.

Sau khi tới gần trận pháp, lửa cực nóng được phun trào ra, bao phủ trận pháp.

Trận pháp cũng ngăn cản được lửa, thế nhưng Giang Thần dùng tốc độ cực nhanh phóng lửa tới những khu vực khác nhau của trận pháp.

Sau khi một đạo lửa cuối cùng đánh xuống, tầng lưới do trận pháp hình thành từ từ nhạt đi, khi sắp biến mất thì rốt cục Đại tướng quân đã phá tan trận pháp, giết vào trong!

- Trận pháp bị phá?

- Hắn biết phá trận!

- Lẽ nào đại trận của Xích tiêu phong cũng là do hắn bố trí?

Các đệ tử bàng quang đứng nhìn giật nảy mình, không ngờ tới Giang Thần lại có thủ đoạn như vậy.

- Không được!

Trưởng hộ vệ không kịp ứng phó, hắn tuyệt đối không thể ngăn cản được Đại tướng quân, kết quả là, hắn không để ý quá nhiều mà giết về phía Giang Thần.

Một khi Giang Thần bỏ mình, linh khí mà hắn khống chế cũng sẽ mất đi hiệu lực

Đối mặt với một kích của Thần du cảnh, Giang Thần không sợ hãi, Càn Khôn Huyền Hỏa đăng lần nữa phát uy, lửa nóng hóa thành một con rồng lửa nghênh đón.
- Là tự ngươi muốn chết đó!

Trưởng hộ vệ không muốn gây chuyện, thế nhưng tên đệ tử Thiên Đạo môn này quá hung hăng, lại muốn giết chết mình, như vậy cũng đừng trách hắn lòng dạ độc ác.

Hắn liếc mắt nhìn rồng lửa, không đặt vào trong lòng. Ở bên ngoài thân thể có kim quang tỏa ra, hóa thành một bộ khôi giáp, tốc độ tăng nhanh, hắn muốn vượt qua rồng lửa, chém giết Giang Thần ở phía sau.

Nhưng mà, rất nhanh hắn đã hối hận về quyết định ngu xuẩn này của chính mình.

Hắn nghĩ mình có thể vượt qua lửa, thế nhưng sau khi đến gần hắn mới phát hiện ra được chỗ không đúng, nhiệt độ đáng sợ nhanh chóng dung hợp vòng phòng ngự của hắn.

Lúc này, muốn lui ra nữa cũng đã không còn kịp, thân thể hắn bị rồng lửa bao quanh, trở thành một người lửa ở trên không trung, thống khổ gào thét.

Thuyền phi hành ở phía dưới chuẩn bị tiếp ứng hắn đụng phải lửa ở trên người cũng bị đốt thành tro bụi trong thời gian ngắn ngủi.

- Mạc đội trưởng!

Phù Nham kinh hãi đến mức biến sắc, vị trưởng hộ vệ này của mình chính là tinh nhuệ trong nhà. Đã luyện thành một thân bản lĩnh, công thủ đều tốt, không nghĩ tới sẽ rơi vào kết cục như vậy.

Chỉ có điều, hắn không có thời gian để thương tâm, các hộ vệ ở bên người đều chết ở trên tay Đại tướng quân đáng sợ kia.

Phù Nham ngẩng đầu nhìn lại, khuôn mặt dưới mũ giáp của Đại tướng quân là hư vô, là sương trắng mông lung màu xám, mơ hồ có thể thấy được đường viền của ngũ quan, đôi mắt màu lam nhảy lên giống như là lửa quỷ vậy.

Dường như vừa mới chinh chiến từ Địa ngục trở về!

Phù Nham không để ý tới mặt mũi hoặc là cái nhìn của Lý Thấm mà ngửa mặt lên trời kêu to:

- Thiên Đạo môn! Các ngươi không ra quản sao?

Hiện giờ hy vọng duy nhất của hắn chính là trưởng lão Thiên Đạo môn ra tay.

Đáng tiếc, Phù Nham phát hiện ra không có bất cứ động tĩnh gì cả, xung quanh chỉ có các đệ tử xem trò vui, không có trưởng lão ra mặt.

Hắn nghĩ tới một khả năng, trái tim rơi xuống tới đáy vực.

Đúng như hắn nói, ở môn phái Giang Thần không quyền không thế, là đối tượng chịu chèn ép.

Trên thực tế, quả thực cũng như vậy, không ít người hi vọng Giang Thần chết đi.

Nhưng mà Thiên Đạo môn không thể công khai hại chết đệ tử, phải có cớ động thủ mới được.

Phù Nham đã trở thành quân cờ mà Thiên Đạo môn định mượn tay!

Sự sống chết của hắn ở trong mắt của Thiên Đạo môn, căn bản không đáng để nhắc tới.
- Lý Thấm, cứu ta, cứu ta!

Phù Nham cầu viện với Lý Thấm ở phía dưới.

Khoảng thời gian này hắn dốc lòng chăm sóc Lý Thấm, hai người thỉnh thoảng mặt mày đưa tình, còn trêu ghẹo lẫn nhau, vì lẽ đó hắn cảm thấy nhờ đối phương cứu sẽ không thành vấn đề.

Thế nhưng rất nhanh hắn đã cảm thấy tuyệt vọng, Lý Thấm vẫn ngồi ở chỗ đó, mặt không hề có chút cảm xúc nhìn hắn.

- Nữ nhân này cũng nghĩ như vậy!

Phù Nham vừa giận vừa sợ, lập tức nhìn về phía Giang Thần, hô lớn:

- Ngươi đừng giết ta, nếu như ngươi giết ta, ngươi sẽ phải chịu trừng phạt của Thiên Đạo môn, ngươi phải tỉnh táo!

Giang Thần không nhúc nhích, ánh mắt lạnh lẽo.

- Ta nói rồi, ta muốn ngươi chết!

Vừa nói xong, Giang Thần đã tự mình động thủ, xông lại dùng một cước đá bay Phù Nham. Tiếp theo có ngọn lửa hừng hực từ Càn Khôn Huyền Hỏa đăng bay ra, đánh vào trên người của Phù Nham.

Rất nhanh, Phù Nham cũng biến thành một người lửa.

Đồng thời, hắn còn đánh vào trên bạch quả thụ đã tồn tại mấy ngàn năm kia, lửa dính vào gỗ, nhanh chóng thiêu đốt nó.

Không thể không nói, đại thụ ngàn năm cháy hừng hực cũng khá là đồ sộ.

Ánh lửa soi sáng mặt của Lý Thấm, làm cho mặt nàng càng thêm lạnh lẽo.

Gốc đại thụ này là sự kiêu ngạo của nàng, là an ủi sau cùng khi nàng mất đi đệ đệ.

Bây giờ, lại một lần nữa bị Giang Thần hủy diệt!

Chỉ có điều, nàng không ra tay, nàng biết Giang Thần không sống được quá lâu nữa.

Đúng như dự đoán, Phù Nham vừa chết, từ bốn phương tám hướng của Lưu Vân phong, xuất hiện từng vị trưởng lão.

- Giang Thần! Ngươi lại giết người lung tung ở trong Thiên Đạo môn!

- Tội ác tày trời, thực sự là tội ác tày trời, sao Thiên Đạo môn lại có đệ tử như ngươi chứ?

- Hôm nay, chúng ta sẽ thanh lý môn hộ!

Những trưởng lão này đều là Thần du cảnh, nói cách khác, không có Thái Thượng trưởng lão, thậm chí ngay cả sư phụ An trưởng lão của Lý Thấm cũng không có mặt.

Điều này nói rõ bọn họ có bao nhiêu quyết tâm giết Giang Thần.

Nếu như Thái Thượng trưởng lão xuất hiện, không chừng sẽ dẫn tới Mạc Húc đến lo chuyện bao đồng.

- Các ngươi muốn giết ta? Được, rất tốt! Hôm nay chúng ta sẽ giết một trận cho thoải mái!

Giang Thần vẫn không sợ hãi như cũ, cũng không cầu xin tha thứ, ngược lại còn nói ra lời nói làm cho người ta biến sắc.

- Lớn mật! Lại còn dám uy hiếp trưởng lão!

- Hôm nay dù có lên trời xuống đất thì cũng không ai có thể cứu ngươi được!

- Ha ha ha ha, trưởng lão thì làm sao chứ? Hôm nay, ai ngăn ta, ta giết kẻ đó.

Giang Thần cười to, Càn Khôn Huyền Hỏa đăng ở tay trái, tay phải lấy ra một quyển sách nhỏ màu vàng sáng rực.

- Giết!

Đầu tiên Giang Thần là hạ lệnh, Đại tướng quân đánh về phía Lý Thấm.

- Ở trước mặt chúng ta mà còn muốn hành hung?

Các trưởng lão giận dữ, một nhóm người đi cứu Lý Thấm, một nhóm người vọt tới chém giết Giang Thần.

Chương 119: Phó Chưởng Giáo

Mạnh Hạo và Văn Tâm đi tới đan lâu, cầu kiến Dược trưởng lão.

Thế nhưng hai người cũng không phải là đệ tử nội môn, thậm chí Mạnh Hạo còn không phải là đệ tử Thiên Đạo môn. Đương nhiên Thái Thượng trưởng lão không phải ai muốn gặp là có thể gặp được.

Cũng may Mạnh Hạo nhìn thấy một bóng người quen thuộc ở đan lâu, là ái đồ Tiêu Tiêu của Dược trưởng lão. Hắn lập tức mang Văn Tâm đi qua, nói rõ ý đồ đến đây.

- Các ngươi muốn gặp sư phụ ta? Giang Thần có chuyện sao?

Hiển nhiên Tiêu Tiêu bị tin tức này làm cho kinh ngạc, không kịp chuẩn bị, tiếp theo nàng cười xì một tiếng, hỏi:

- Giang Thần có chết thì có quan hệ gì tới ta chứ?

Điều này làm cho hai người rất là lo lắng, con ngươi của Văn Tâm đảo một vòng, nói:

- Giang Thần tinh thông linh đan thuật, còn có ước định linh đan cùng Dược trưởng lão. Nếu như Giang Thần chết đi, đối với toàn bộ Thiên Đạo môn mà nói cũng là một tổn thất rất lớn!

Câu phía trước, Tiêu Tiêu không nghe lọt tai, nhưng câu sau lại làm nàng lưu ý.

Cho dù không muốn thừa nhận, thế nhưng quả thực cống hiến của Giang Thần đối với Thiên Đạo môn rất lớn.

Lúc này ở Tân Nghênh điện của Đan lâu, Dược trưởng lão đang tiếp kiến sứ giả của thập đại tông môn khác. Trong những người này có Thái Thượng trưởng lão của những môn phái khác, hoặc là Phó chưởng giáo. Ở trong Hỏa vực đều là cường giả hiển hách, bây giờ đang vì linh đan của Giang Thần mà tới.

Hoàn linh đan đã tạo ra cơn sốt ở trong Hỏa vực, những môn phái khác cũng muốn đến chia một chén canh. Đương nhiên không hi vọng có được phương pháp luyện đan, nhưng phải nắm được quyền tiêu thụ ở trong khu vực của mình.

Tất cả vinh quang của Tiêu Tiêu đều đến từ Thiên Đạo môn, đương nhiên sẽ hi vọng Thiên Đạo môn cường thịnh.

- Các ngươi chờ đó.

Tiêu Tiêu nói một câu, sau đó đi tới trước cửa Tân Nghênh điện.

Tân Nghênh điện có trận pháp, ngăn cách tất cả thần thức, bởi vì bên trong có đại nhân vật thương lượng chuyện quan trọng.

- Sư phụ!

Tiêu Tiêu ở ngoài cửa hét lớn.

- Tiêu Tiêu, có chuyện gì vậy?

Âm thanh của Dược trưởng lão từ bên trong truyền đến.

- Con có việc quan trọng bẩm báo.

Cửa lớn của Tân Nghênh điện từ từ mở ra, thân thể Tiêu Tiêu đột nhiên cứng đờ, mấy cỗ khí tức mạnh mẽ đan xen vào nhau, từ bên trong cửa đi ra, giống như cự thú, khiến cho nàng đứng ở cửa mũi chịu sào.

- Đồ đệ này của ta mới là Tụ nguyên cảnh, không chịu nổi uy thế của các vị đâu.

Mãi đến khi thanh âm của Dược trưởng lão vang lên thì cảm giác khiến cho người ta nghẹt thở mới biến mất.

Tiêu Tiêu đi vào bên trong điện, nhìn thấy người ngồi trên ghế, bất luận là nam hay nữ đều bất động như núi.

- Sư phụ, Giang Thần xảy ra vấn đề rồi, rất có thể sẽ chết.

Tiêu Tiêu không dám nhìn nữa mà đi tới bên người sư phụ rồi nói nhỏ.

Âm thanh của nàng rất nhỏ, thế nhưng người ở đây là nhân vật thế nào cơ chứ? Tự nhiên nghe được rất rõ ràng.

Nghe thấy hai chữ Giang Thần, Dược trưởng lão đứng ngồi không yên, mang theo ánh mắt áy náy nhìn về phía người ở chỗ này. Sau đó theo Tiêu Tiêu rời đi.

- Dược trưởng lão luôn luôn thận trọng, làm sao lại vì Giang Thần này mà thất thố như thế chứ?

- Giang Thần này là ai? Là đồ đệ hay là tử tôn của hắn?

- Giang Thần, ta đã nghe nói qua, là người bị Hắc Long thành cướp đoạt Thần mạch, hiện tại đang là đệ tử nội môn.

- Trước đó ta mua tình báo có quan hệ tới ba loại linh đan từ Thiên Cơ các, Thiên Cơ các nói là xuất phát từ tay của một tên đệ tử nội môn Thiên Đạo môn.

- Xem ra tám phần mười là người này!

- Cùng đi lên xem một chút!

Cường giả bên trong điện nghị luận sôi nổi, điều quỷ dị chính là, không có bất kỳ thanh âm gì phát ra, đều là thông qua thần thức để giao lưu.

Dược trưởng lão nhìn thấy Mạnh Hạo và Văn Tâm, hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì, hắn cau mày.

Sau đó hắn dẫn người chạy tới Lưu Vân phong, nhìn thấy Giang Thần bị các trưởng lão vây quanh.

Chuyện này so với trong tưởng tượng của hắn còn nghiêm trọng hơn, hắn gọi một đệ tử đang xem trò vui. Sau khi biết đám người Phù Nham chết, vẻ mặt hắn trở nên nghiêm túc.

Mạnh Hạo và Văn Tâm nhận ra được sát cơ của những trưởng lão kia, vội la lên:

- Dược trưởng lão, nhanh ra tay đi.

- Không được.

Dược trưởng lão lắc lắc đầu nói.- Tại sao vậy? Sư phụ.

Ngay cả Tiêu Tiêu cũng cảm thấy kinh ngạc, những trưởng lão vây công Giang Thần chỉ là trưởng lão phổ thông, không có cách nào sánh vai cùng Thái Thượng trưởng lão.

Dược trưởng lão hiểu rõ tại sao, bởi vì sau lưng những trưởng lão này có Ninh Hạo Thiên!

- Giang Thần quá bốc đồng, cũng chọn không đúng thời điểm. Ninh Hạo Thiên đột phá cảnh giới, trở thành Thông thiên cảnh trẻ nhất Hỏa vực, đã được bổ nhiệm làm Phó chưởng giáo, hiện tại những trưởng lão này đều đang nóng lòng biểu hiện.

Dược trưởng lão nói.

- Cái gì? Ninh Hạo Thiên đã là Thông thiên cảnh?

- Phó chưởng giáo?

Đám người Văn Tâm cả kinh, tin tức này quả thực là ác mộng.

- Hiện nay chỉ có trưởng lão biết được, vẫn chưa công bố ra. Giang Thần sát hại Phù Nham, phạm phải môn quy, ta có thể bảo đảm hắn không chết, nhưng mà, rất có thể hắn sẽ phải chịu trừng phạt nghiêm khắc, thậm chí là trục xuất khỏi môn phái.

Dược trưởng lão nói.

Lúc này, chiến đấu đã bắt đầu.

Mười một tên trưởng lão Thần du cảnh đồng thời động thủ, toàn lực ứng phó, sợ bị người khác đoạt công đầu.

Vừa ra tay, khắp nơi đều là tia sáng chói mắt và cầu vồng.

Ánh kiếm, ánh đao, ấn màu vàng, ngọc châu...

Mỗi một kiện linh khí đều có chứa lực lượng đáng sợ của Thần du cảnh.

Chỉ vẻn vẹn là Tụ nguyên cảnh như Giang Thần thì chắc chắn sẽ phải chết.

Dược trưởng lão cũng định xuất thủ cứu người.

Không nghĩ tới lại đột nhiên xảy ra dị biến, sách nhỏ trong tay Giang Thần có phật quang vạn trượng bắn ra, một vị thiên thần giáng lâm, bao phủ lên trên người hắn.

Thiên thần vung tay lên, đánh về phía linh khí đang công kích đến.

Đùng đùng đùng đùng!

Tất cả linh khí bị phá nát, cực quang lóe lên, linh khí hóa thành ánh sao lấp lánh, sau đó biến mất.

- A! Lưu ly kiếm của ta!

- Kim cương ấn của ta! Kim cương ấn của ta! Đây là linh khí bản mệnh mà ta đã phải bỏ ra vô số tâm huyết mới tế luyện được thành công đó!

- Ta liều mạng với ngươi! Linh lung châu là toàn bộ gia sản của ta, ngươi lại phá huỷ nó!
Tất cả trưởng lão phát ra tiếng hét thảm, linh khí yêu quý bị hủy, bọn họ chỉ cảm thấy trái tim đang chảy máu.

Các đệ tử xung quanh nhìn thấy vậy cũng đau lòng.

Linh khí mà Thần Du cảnh sử dụng ít nhất cũng là cấp bốn trở lên.

Chỉ có điều, các trưởng lão khổ sở phẫn nộ, thế nhưng không dám làm xằng làm bậy. Bởi vì thiên thần Giang Thần gọi ra quá đáng sợ, ai biết sau khi bọn họ tới gần có thể bị đập nát hay không.

A!

Đột nhiên, tiếng kêu thảm thiết từ phía Lưu Vân phong truyền đến.

Hóa ra vừa rồi, Đại tướng quân đã đại khai sát  giới, đã chém giết hai tên trưởng lão!

- Thật sự, thật sự giết chết trưởng lão sao?

Mọi người kinh ngạc liên tục thốt lên.

Trước đó Giang Thần nói ai ngăn đường hắn sẽ chết, mọi người còn tưởng rằng là hắn đang khoác lác, bây giờ mới biết sát tâm của hắn lớn tới bao nhiêu.

- Giết!

Giang Thần biết đã lớn chuyện, thế nhưng hắn vẫn không định thu tay lại, mà vẫn muốn giết chết Lý Thấm.

Nhận được mệnh lệnh, Đại tướng quân càng thêm hung tàn, năm tên trưởng lão còn lại trong Lưu Vân phong tan rã, chỉ có thể mang theo Lý Thấm trốn đông trốn tây mà thôi.

Nhưng mà, Đại tướng quân thực sự quá lợi hại.

Bọn họ nhảy lên trên nóc nhà thì Đại tướng quân sẽ vọt thẳng làm cho đống phòng ốc vỡ nát.

Nhảy lên trên vách đá, Đại tướng quân lại đạp lên mặt đá đánh tới.

Trong khoảng thời gian ngắn, tiếng nổ vang không ngừng vang lên trên Lưu Vân phong, nơi này đã hoàn toàn thay đổi, giống như cả ngọn núi sắp sụp đổ.

Lúc này, cổ thụ ngàn năm vẫn đang hừng hực thiêu đốt như cũ.

- Người ở phía trên đang làm gì vậy? Nhanh tru diệt kẻ này!

Các trưởng lão phía dưới lớn tiếng oán hận nói.

Chư vị trưởng lão trên không trung có nỗi khổ mà không nói ra được.

- Các ngươi, ai dám tới đây?

Giang Thần khiêu khích.

- Giang Thần, ngươi lạm sát người vô tội, sát hại trưởng lão, tội ác tày trời, không có cách nào tha thứ được. Hôm nay, chắc chắn ngươi sẽ phải chết!

Một tên trưởng lão lạnh lùng nói.

- Chư vị, tạo thành Sát kiếm trận!

Mười một tên trưởng lão thi triển trận pháp, chính là trận pháp do Thiên Đạo môn sáng tạo ra.

Lực lượng của mười một người hợp nhất, hóa thành một thanh kiếm lớn, giống như lưu tinh bay về phía Giang Thần.

- Thật là đáng sợ! Chiêu này có thể chặt đứt sông lớn đó!

Mười một tên Thần du cảnh hợp lực rất đáng sợ, Tụ nguyên cảnh chỉ nghĩ cũng đã cảm thấy tê cả da đầu.

Giang Thần hét dài một tiếng, Càn Khôn Huyền Hỏa đăng thả ra lửa nóng vô cùng vô tận, gia trì ở trên người của thiên thần.

Được ngọn lửa hừng hực giúp đỡ, càng ngày càng không thể cản được thiên thần, đối mặt với Sát kiếm không sợ hãi mà còn đánh ra một chưởng.

Một chưởng này, giống như đám mấy cháy hừng hực, đập mạnh lên trên Sát kiếm.

Ầm!

Động tĩnh hủy thiên diệt địa vang lên, sát kiếm vỡ nát, mười một tên trưởng lão bị đánh bay về mỗi một phương hướng, bốn tên trưởng lão trong đó khí tuyệt bỏ mình, năm tên còn lại bị trọng thương.

- Ai tới kẻ đó chết.

Giang Thần chẳng khác nào sát thần, ánh mắt đảo qua, càng không có ai dám lên tiếng. Những đệ tử cười trên sự đau khổ của người khác đã sinh ra lòng hoảng sợ đối với Giang Thần.

Lúc này, toàn trường yên tĩnh.

Trên Lưu Vân phong, trong lòng Lý Thấm xuất hiện cảm giác hối hận.

Chương 120: Ninh Hạo Thiên

- Hắn... Hắn đúng là Tụ nguyên cảnh sao?

Bất kể là ai, nhìn Giang Thần, trong lòng đều hiện lên suy nghĩ giống nhau như vậy.

Các trưởng lão trên Lưu Vân phong sinh lòng tuyệt vọng, không đi quản Lý Thấm nữa mà chạy tứ phía.

Mục tiêu của Đại tướng quân không phải là bọn họ, cho nên bọn họ cũng thuận lợi rời đi.

Còn lại một người Lý Thấm, nàng đã hiểu cảm giác tuyệt vọng là gì.

Lý Thấm nhìn chằm chằm vào Đại tướng quân, tay phải vung lên, phất trần đột nhiên xuất hiện.

Vốn nàng có thể lăng không bay đi, thế nhưng thương thế chưa khỏi hẳn, không có cách nào phi hành được.

Nàng gọi phất trần theo bản năng, tăng cường sự tự tin, nhưng mà rất nhanh nàng đã phát hiện ra nàng làm như vậy không có tác dụng gì cả.

Đại tướng quân từng bước ép sát, trường mâu, chiến mã mang theo lửa ngập trời, tùy ý để cho Lý Thấm phản kháng, thế nhưng đều không thể làm được gì.

Cuối cùng, Lý Thấm thả phất trần xuống, vô lực dựa vào ở trên vách đá, hất cằm lên, nhìn về phía Giang Thần ở trên không trung, ánh mắt cực kỳ oán độc.

- Chết!

Đại tướng quân nhấc trường mâu lên, muốn chém giết Lý Thấm.

- Lớn mật!

Đúng lúc này, một tiếng quát không hề có dấu hiệu báo trước vang lên, một vật dài nhỏ màu vàng xuất hiện, rơi vào trên người Đại tướng quân, là một sợi dây thừng, tự động trói lại bàn tay cầm trường mâu.

Không biết cái dây thừng này làm bằng vật liệu gì, cho dù Đại tướng quân dùng sức ra sao đều không tránh thoát được.

Lý Thấm nhân cơ hội này chạy ra Đại tướng quân rất xa.

Giữa bầu trời, một bóng người như từ trên chín tầng mây hạ xuống, quanh thân có một tầng cầu vồng vờn quanh, giống như lợi kiếm cắm ở trên không Lưu Vân phong vậy. Vừa xuất hiện đã hấp dẫn lực chú ý của tất cả mọi người.

Tóc đen, y phục màu trắng, tóc và y phục cùng y tung bay phiêu dật, lơ lửng ở giữa không trung giống như thần linh giáng thế. Trên da thịt của hắn mơ hồ có ánh sáng lộng lẫy lưu chuyển, trong đôi mắt lóe lên ánh sáng cơ trí.

Ninh Hạo Thiên!

Tất cả mọi người lập tức nhận ra hắn, trong Thiên Đạo môn không ai không biết hắn.

Rất nhanh, từng tiếng kinh ngạc và tiếng rít gào vang lên.

- Thông thiên cảnh! Ninh sư huynh đã đạt đến Thông thiên cảnh!

- Đứng lơ lửng trên không! Đúng là thủ đoạn của Thông thiên cảnh, sao có thể có chuyện đó được, hắn mới bao tuổi chứ?

- Không hổ là Ninh sư huynh!

Bất kể là khí chất trên người của Ninh Hạo Thiên hay là bản lĩnh không dựa vào linh khí đứng ở trên không trung, tất cả đều tuyên bố cảnh giới mạnh mẽ của hắn.

Theo sự xuất hiện của Ninh Hạo Thiên, từng trưởng lão có thân phận ở trong môn phái cũng đến.

Ví dụ như sư phụ của Lý Thấm, An trưởng lão.

Nàng nhìn thấy Lưu Vân phong đã hoàn toàn biến đổi, trong mắt như muốn phun ra lửa.

- Đừng nói chuyện, giao cho ta.

Dược trưởng lão đi tới bên người Giang Thần, nhẹ nhàng nói.

Ngữ khí của hắn rất nghiêm túc, vẻ mặt nghiêm túc, hắn biết hôm nay muốn bảo vệ được Giang Thần sẽ rất là gian nan.

Giang Thần không trả lời, ánh mắt đang va chạm kịch liệt cùng Ninh Hạo Thiên ở trên không trung.

Đây là lần thứ nhất gặp mặt của hai người sau lần ở Hắc Long thành.

Ánh mắt của Ninh Hạo Thiên mang theo tính xâm lược mãnh liệt, khiến cho Giang Thần rất không dễ chịu, giống như đưa thân vào bên trong ánh sáng đau mắt.

- Giang Thần, ngươi có biết tội của ngươi không?

Cuối cùng, vẫn là Ninh Hạo Thiên mở miệng trước, âm thanh rất có từ tính, tràn ngập lực xuyên thấu.

- Tội gì? Ngươi sao có thể quyết định được tội của ta chứ?

Giang Thần lạnh lùng nói.
- Làm càn! Hiện giờ Ninh sư huynh là Phó chưởng giáo của môn phái, chấp chưởng quyền sinh sát, quản giáo các đệ tử. Bây giờ, Thiên Đạo môn tràn ngập khối u, ngươi chính là khối u ác tính lớn nhất!

Một tên đệ tử Thiên Vương phong nhảy ra ngoài, lớn tiếng răn dạy Giang Thần.

- Phó chưởng giáo?

Mọi người giật nảy cả mình, tin tức này không thể nghi ngờ là một quả bom rất nặng cân đối với mọi người.

Phó chưởng giáo, tuy rằng số lượng không chỉ có một người, nhưng cũng là dưới một người, trên vạn người.

Quan trọng nhất chính là, mỗi một vị chưởng giáo đều từng đảm nhiệm qua chức vị Phó chưởng giáo trong môn phái.

Tin tức truyền đạt ra chính là, vị trí chưởng giáo, đối với Ninh Hạo Thiên mà nói, đã là chắc chắn.

Cũng khó trách hôm nay lại có hai mươi tên trưởng lão nóng ruột chém giết Giang Thần như vậy, đó là muốn lấy lòng Ninh Hạo Thiên!

Giang Thần cũng không nghĩ tới, cuối cùng hắn cũng đã rõ vì sao Dược trưởng lão bên người lại nghiêm túc như vậy.

Cũng may, hắn chưa hề hoàn toàn đặt hi vọng ở trên Dược người trưởng lão.

- Ngươi hỏi mình có tội gì sao? Để ta nói cho ngươi.

Ninh Hạo Thiên chậm rãi mở miệng, tốc độ nói không nhanh không chậm, nhưng có uy nghiêm bức người. Đây không phải là cố ý làm ra vẻ, là khí chất mang theo sau khi trở thành Thông thiên cảnh.

- Thiên Đạo môn chính là thập đại tông môn trong Hỏa vực, danh môn chính phái, lời nói của mỗi một đệ tử đều đại biểu cho mặt mũi.

- Thế nhưng ngươi ở Chu Tước thành đã giết chết Cao Thần Dật của Cao gia, chuyện này không nói. Ngươi lại còn đê tiện bỉ ổi lấy ra bảo vật ở bên trong hoàng lăng, có hành vi vô liêm sỉ như trộm mộ!

- Cái tượng đá này chính là thứ dùng để trấn thủ hoàng lăng đúng không? Ngươi thì tốt rồi, biến thành nó bảo vật của mình, mất mặt, quá mất mặt!

Ninh Hạo Thiên nói xong lời cuối cùng lại còn căm ghét lắc lắc đầu, giống như Giang Thần thấp hèn đến mức làm cho hắn chẳng muốn nhiều lời.

Lời nói của hắn đã khiến cho mọi người bàn tán sôi nổi.

- Chẳng trách lại mạnh mẽ như vậy, hóa ra là bảo vật lấy ra được từ bên trong hoàng lăng.

- Hoàng lăng dưới lòng đất có nhiều người chết như vậy, lại không có một người nào thu được bảo vật, hắn rất được, lấy được nhiều chí bảo như vậy.

- Ai biết có phải đã làm ra chuyện giết người đoạt bảo hay không? Cao Thần Dật chết rất kỳ lạ đó.

Ninh Hạo Thiên lại nói:

- Hiện tại, ta đã đảm nhiệm chức vị Phó chưởng giáo của môn phái, cho nên đến sửa sai lầm của ngươi!
Nói xong, hắn duỗi cánh tay phải ra, nhẹ nhàng nhấc lên. Dây thừng trói Đại tướng quân lại đã nhấc tượng đá lên trên không trung.

Đại tướng quân bị sợi dây thừng vàng làm cho trở lại thành tượng đá lạnh lẽo.

Phanh!

Ninh Hạo Thiên đột nhiên vỗ ra một chưởng, tượng đá đã bị đánh nát, nổ tung từ giữa, đá vụn bắn tung toé.

- Ngươi!

Giang Thần cắn chặt, trong con ngươi có ngọn lửa hừng hực đang thiêu đốt.

- Còn chưa đủ!

Ninh Hạo Thiên nở nụ cười lạnh lẽo, thân thể biến mất không còn tăm hơi.

- Không được!

Giang Thần biến sắc, biết đối phương đang làm gì.

Quả nhiên, Ninh Hạo Thiên xuất hiện ở trước người của hắn, trong chớp mắt đã lui trở lại.

Thế nhưng Càn Khôn Huyền Hỏa đăng và Bát bộ thiên long trong tay hắn đều bị đoạt đi!

Phanh!

Năm ngón tay của Ninh Hạo Thiên nắm chặt, lực lượng đáng sợ bóp nát Càn Khôn Huyền Hỏa đăng, hoa sen và bấc đèn rơi lả tả xuống.

Chỉ có điều vào lúc này, Bát bộ thiên long tránh thoát cái tay còn lại của hắn, bay về phía Giang Thần.

- Ồ? Có linh tính.

Ninh Hạo Thiên không giận mà còn nở nụ cười, duỗi tay ra, đầu ngón tay bắn ra tia sáng, xuyên qua Bát bộ thiên long, sách nhỏ mất đi kim quang, biến thành một cuốn sách nhỏ phổ thông, rơi xuống dưới đất.

- Hiện giờ, ngươi sẽ không thể làm nhục bộ mặt của Thiên Đạo môn được nữa.

Ninh Hạo Thiên nói.

- Ninh sư huynh uy vũ!

- Nên như vậy, sao đệ tử Thiên Đạo môn có thể dùng đồ vật của hoàng lăng được chứ?

- Tên trộm mộ đáng chết!

Không ít đệ tử kích động hò hét, chỉ cảm thấy hả hê lòng người.

Nhưng mà, bọn họ chỉ đố kỵ, nếu như đưa ba cái linh khí này cho bọn họ, có thể bọn họ sẽ không thèm quan tâm tới cái gì mà hoàng lăng, cái gì mà trộm mộ.

Trên thực tế, đối với tu sĩ mà nói, thăm dò hoàng lăng hoặc là di tích, căn bản không được tính là trộm mộ.

Chỉ có điều, hai loại tiêu chuẩn là thứ mà mỗi người đều có.

Hiện tại Ninh Hạo Thiên quyền thế ngập trời, hắn nói Giang Thần thế nào thì chính là như vậy.

Dù cho Bát bộ thiên long không phải đoạt được từ hoàng lăng cũng vậy!

Nhưng Ninh Hạo Thiên mặc kệ, hắn muốn hủy diệt chí bảo dương uy vừa nãy của Giang Thần, khiến cho trở về thành Tụ nguyên cảnh bình thường!

- Hiện tại chúng ta nói một chút về tội mà ngươi vừa phạm phải.

Ninh Hạo Thiên ung dung thong thả nói ra.

- Chưa tới phiên ngươi nói đâu! Ninh Hạo Thiên, đừng có dùng bài này với ta, ta chỉ hỏi ngươi một câu!

Giang Thần thô bạo ngắt lời hắn, khi tất cả mọi người nhìn về phía hắn, hắn nói ra từng chữ từng chữ:

- Thần mạch bên trong cơ thể ngươi đã biến mất tới cái thứ mấy rồi?

Lời vừa nói ra, khuôn mặt hờ hững của Ninh Hạo Thiên triệt để thay đổi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau