THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Luyện Kiếm

Cao Nguyệt bất đắc dĩ nói:

- Giang Thần, con cũng không cần phải quá thương tâm, nữ nhân như vậy, không cần cũng được.

- Con sẽ không ký lên trên giấy từ hôn.

Giang Thần nói:

- Bởi vì con sẽ chủ động viết hưu thư.

- Nhưng mà như vậy, Tô gia sẽ không phái người đến trợ giúp chúng ta a.

Tuyết nhi cảm giác đây dường như là một chuyện rất lỗ vốn.

- Thái độ của Tô gia đã như vậy, coi như thật sự có người đến, như vậy cũng là mời thần dễ tiễn thần khó, cung phụng ăn uống, còn chưa chắc chúng đã làm việc cho chúng ta.

Giang Thần nói.

- Thần nhi, con xác định chứ?

Cao Nguyệt rất xoắn xuýt, nàng không quyết định được việc này.

- Đúng vậy.

Giang Thần rất khẳng định, trực tiếp lấy ra giấy để viết hưu thư, lại sai người đưa tới Tô gia.

Chuyện liên quan tới hưu thư, bên Tô gia có thể từ chối, Tô Thiến có thể nói mình không có không tuân thủ chuẩn mực đạo đức của phụ nữ, cho nên không thể vô duyên vô cớ bỏ nàng.

Thế nhưng, người muốn giải trừ hôn ước lại là bọn họ, Giang Thần làm như vậy lại khiến cho bọn họ rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.

- Nhưng mà Đông viện phải làm sao đây?

Cao Nguyệt rất là lo lắng.

- Mẫu thân, tổ chức nhân thủ, trú trọng bảo vệ các sản nghiệp quan trọng, những thứ khác cứ để cho Tây viện chiếm đi.

Giang Thần nói:

- Dù sao, Tây viện có thể thay thế được Đông viện hay không vẫn phải xem ý tứ của gia gia. Mà tiêu chuẩn cân nhắc của gia gia, sản nghiệp chỉ là một trong số đó, càng quan trọng vẫn là do con.

Cao Nguyệt gật gù, nàng hiểu rõ ý của nhi tử.

- Nếu như con có thể đạt tới Tụ nguyên cảnh trước tết, như vậy tất cả mọi chuyện Tây viện làm đều là phí công.

Giang Thần nói.

- Cách tết chỉ còn lại ba tháng, liệu có phải quá miễn cưỡng hay không?

- Mẫu thân, người đã quên rồi sao?

Nghe vậy, Cao Nguyệt lại nghĩ đến lão gia gia râu bạc kia, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm túc, gật đầu.

- Hơn nữa cảnh giới của con đã đạt đến tầng bảy.

Thông qua linh đan và công pháp Thiên cấp, trong vòng bảy ngày, cảnh giới của Giang Thần lần thứ hai có đột phá.

- Có thật không?

Tất cả buồn phiền của Cao Nguyệt đều bị quét sạch sành sanh, kích động nhìn nhi tử nhà mình.

...

Tin tức Cao Nguyệt không mời được người tới rất nhanh đã truyền ra, còn bao gồm cả chuyện Tô gia giải trừ việc kết hôn.

Lần này, chuyện sa sút của Đông viện đã trở thành nhận thức chung của Nam phong lĩnh.

Dù cho biểu hiện của Giang Thần ở trên đông săn như vậy thì cũng không có cách nào thay đổi được điểm ấy.

Có lời đồn nói, sau tết, Tây viện sẽ xin lão gia tử chuyện Đông viện đổi chủ.Bên ngoài tràn ngập các loại tin đồn, Giang Thần không đếm xỉa tới, hắn toàn tâm toàn ý vùi đầu vào trong tu luyện.

Trong thời gian hai tháng, cảnh giới của hắn đã đạt đến cửu trọng thiên. Có khả năng là bởi vì cảnh giới trước đó là cửu trọng thiên, bởi vì chân khí xói mòn dẫn đến cảnh giới giảm xuống, hiện tại lại đi một lần nữa trên đường xưa, đương nhiên sẽ phải nhanh hơn so với trước đây.

Chỉ có điều, hắn lại không xông lên được ở trên cửa ải này.

- Cảnh giới yêu cầu bay vọt về chất, dựa vào công pháp Thiên cấp và Thần mạch, muốn đột phá là chuyện không thành vấn đề. Thế nhưng mấu chốt là chỉ còn một tháng nữa là tới tết.

- Chỉ có điều, lo lắng cũng vô dụng. Nhân cơ hội học võ học một chút vậy.

Sau tết, sẽ không còn như thế này nữa, để cho người khác nhìn thấy cảnh giới cao thấp thế nào là có thể kết thúc mọi việc, sẽ rất có khả năng sẽ phải chiến đấu.

Cho dù Giang Thần có thể săn giết mãnh thú, thế nhưng mãnh thú không có trí tuệ, không so sánh được với con người.

Con người thông qua tu luyện thu được lực lượng, còn phải phát huy ra được lực lượng, nếu như người mang lực nghìn cân, nhưng lại không sử dụng được một thành, như vậy không thể nghi ngờ là kẻ vô cùng ngu xuẩn.

Thế nhưng trước đây thật lâu, tình huống như vậy rất phổ biến, mãi đến khi có tổ tiên có đại trí tuệ khai sáng ra quyền pháp, chưởng pháp, kiếm pháp, đao pháp… cùng các phương pháp chiến đấu hữu hiệu như hiện tại.

Những thứ này, tất cả được xưng là võ học.

Tu luyện võ học có yêu cầu khá nghiêm ngặt.

Ví dụ như là kiếm pháp, kiếm pháp lợi hại cần đạt tới trình độ hỏa hầu nhất định đối với kiếm thuật thì nhất định mới có thể thi triển ra được.

Trình độ kiếm thuật của một người không thể bỗng dưng mà có, cần phải thông qua tu luyện kiếm thuật nhập môn, tích lũy kinh nghiệm, tích lũy qua ngày tháng.

Kiếm pháp hay là các võ học khác mà Lăng Vân Điện thu gom chỉ có cường giả cấp bậc đại sư thì mới có thể nắm giữ được.

Nếu như Giang Thần gượng ép tu luyện sẽ là tốn công vô ích.

Cho nên Giang Thần gọi Phạm Đồ tới, bảo đối phương cho hắn một môn võ học cơ sở, tốt nhất là kiếm pháp.

- Thiếu chủ, cảnh giới của người đã khôi phục tới cửu trọng thiên rồi sao? Quá tốt rồi, xem ra coi như không có Thần mạch thì thành tựu tương lai của thiếu chủ cũng bất phàm!

Hắn người này có sao nói vậy, những người khác trong Đông viện cũng không dám nói tới Thần mạch ở trước mặt của Giang Thần.

Phạm Đồ lại nói:

- Kiếm pháp của chủ nhân được chân truyền từ Thiên Phong đạo nhân, không được tiết ra ngoài. Chỉ có điều, coi như có thì hiện tại thiếu chủ cũng không dùng được.
Giang Thần đã hiểu rõ đây là ý gì, cũng giống như hắn không tu luyện được kiếm pháp của Lăng Vân Điện vậy.

Đơn giản mà nói, nếu như một môn kiếm pháp là cấp bốn, trình độ kiếm đạo của một người mới là cấp một, nếu như gượng ép tu luyện kiếm pháp cấp bốn thì sẽ không tìm thấy được lối vào.

Đương nhiên, cấp bậc võ học và trình độ kiếm đạo sẽ không phân cấp đơn giản như vậy, chỉ có điều đạo lý là tương đương với nhau.

Bất kỳ một môn võ học nào của Lăng Vân Điện, với trạng thái hiện tại của Giang Thần cũng không thể tu luyện được.

Bản Kim cương hàng ma quyền hắn đưa cho Phạm Đồ là bởi vì đối phương là Tụ nguyên cảnh, đã luyện quyền được mấy chục năm, nhưng trải qua mấy tháng, đối phương vẫn chỉ là nhập môn như cũ.

Kim cương hàng ma quyền, trong vô số võ học mà bản thân Giang Thần biết, chỉ có thể xem như là tương đối thấp.

Giang Thần gọi Phạm Đồ tới chính là muốn tìm một môn kiếm pháp thích hợp với bản thân hắn.

- Thiếu chủ, có rồi…

Phạm Đồ đã hiểu rõ ý của hắn, đầu tiên hắn rời phòng, cũng không lâu sau đã mang theo hạ nhân ôm từng quyển từng quyển thư tịch, xếp thành một ngọn núi nhỏ để dưới đất.

- Những võ học này đều là thứ Đông viện chiếm được, cho dù đã hiến cho trong phủ, thế nhưng người của Đông viện lại không được phép tu luyện, huống chi là thiếu chủ.

Giang Thần đưa ánh mắt nhìn về phía những bí tịch kiếm pháp, hắn có một loại ngóng trông đối với thân phận kiếm khách.

Không ai biết tại sao, thế nhưng ở Thiên vực, trong mười cường giả đỉnh cao có tám người là luyện kiếm.

- Thiếu chủ, người muốn đi theo con đường gì? Bình thường thứ mình thích trong lòng sẽ là thứ thích hợp với mình nhất.

- Kiếm.

Có được đáp án, Phạm Đồ lấy kiếm pháp ra đặt ở trước mặt của hắn.

Giang Thần nhìn lại từng quyển, nhưng hắn vẫn lắc đầu, thầm nói:

- Những thứ này đều là tiểu đạo về kiếm, đại đạo về kiếm chỉ là ba thước thanh phong.

Thật vất vả Giang Thần mới tìm được một quyển thích hợp.

- Thánh linh kiếm pháp.

- Bây giờ thiếu gia muốn luyện kiếm sao? Được!

Hai người đi tới một cái sân rộng rãi, Phạm Đồ tìm đến cho hắn một thanh kiếm sắt, cực kỳ sắc bén.

Cầm kiếm, tâm tình của Giang Thần có mấy phần kích động.

- Đệ nhất kiếm thần Doãn Thiên Mạch của Thiên vực ba tuổi cầm kiếm gỗ, dưới tình huống không có kiếm thuật, tùy tiện vung vẩy mấy lần đã hoàn thành nhập môn, đánh ngã ca ca hắn mười tuổi luyện kiếm được năm năm xuống đất.

- Kiếm thánh Độc Cô Vũ vốn là một tên đao khách, hai mươi tuổi bỏ đao dùng kiếm, trong một đêm ngộ ra Sát kiếm chi đạo, trong vòng ba ngày, liên tục chém chín mươi chín tên ác đồ thực lực mạnh mẽ, làm cho toàn bộ Thánh vực khiếp sợ.

- Không biết khi Giang Thần ta luyện kiếm, sẽ là kết quả gì đây?

Thánh linh kiếm pháp được bày ra ở trên đất, tờ thứ nhất được mở ra, trên mặt là kiếm chiêu thức thứ nhất, một hình vẽ người nhỏ thể hiện động tác, còn có chữ nhỏ chú thích ở bên dưới.

Giang Thần lặng lẽ nhớ kỹ, sau đó đưa mắt thu hồi, sau khi nhớ kỹ trình tự và yếu điểm, hắn bắt đầu vung vẩy kiếm trong tay lên.

- Không biết thiếu chủ luyện kiếm sẽ ra sao.

Phạm Đồ dùng vẻ mặt chờ mong nhìn qua. Chủ nhân của hắn là cao thủ sử dụng kiếm, nhất định thiếu chủ sẽ kế thừa điểm ấy!

Chỉ có điều, rất nhanh sắc mặt của hắn đã trở nên quái lạ.

Lúc luyện kiếm Giang Thần có vẻ rất ngốc.

Không sai, chính là ngốc.

Chương 12: Tay Trái Cầm Kiếm

Dù cho là người dùng quyền như hắn cũng có thể nhìn ra được.

Giang Thần cảm thấy như vừa có một chậu nước lạnh dội xuống, khiến cho máu trong người hắn cảm thấy lạnh lẽo.

Hắn không biết tại sao, khi vung kiếm lên thì cả người hắn khó chịu, động tác không phối hợp, kiếm chiêu thức thứ nhất cũng không thi triển ra được, còn suýt chút nữa đã tự làm mình thương tổn.

- Coi như không phải là thiên phú dị bẩm thì cũng không đến nỗi như vậy chứ?

Giang Thần rất không cam tâm nhìn vào thanh kiếm trong tay, bởi vì biểu hiện ở sau núi trước đó đã khiến cho hắn rất chờ mong.

- Thiếu chủ không nên nản chí, thử những binh khí khác một lần xem sao, ta sẽ chuyển giá vũ khí tới.

Phạm Đồ nhìn thấy dáng vẻ ủ rũ của thiếu chủ, không đành lòng, cho nên mới muốn mang tất cả mười tám loại binh khí tới trước mặt thiếu chủ.

Không cho Giang Thần cơ hội nói chuyện, hắn vội vội vàng vàng chạy đi.

Giang Thần ngồi xuống dưới đất, trong lòng có nỗi buồn bực không tên, tư vị thất bại cũng không phải quá dễ chịu.

- Chờ một chút.

Bỗng nhiên linh quang trong đầu Giang Thần lóe lên, dường như tất cả nghi hoặc của hắn đều đã tìm được đáp án.

Hắn giơ tay trái lên, nhìn năm ngón tay của mình.

Ở kiếp trước, hắn là người thuận tay trái, mà cỗ thân thể này không thuộc về hắn lại thuận tay phải, lúc bình thường hắn đã lơ là chi tiết này.

Mãi cho tới hiện tại mới bắt đầu luyện kiếm, hắn mới nhớ tới điểm ấy.

- Thử tay trái xem!

Vẻ mặt Giang Thần rung động, đổi thanh kiếm sang tay trái.

Tay trái cầm kiếm, có một dòng nước ấm theo lòng bàn tay cầm kiếm chạy tới đan điền, lúc lần thứ hai vung kiếm, tất cả đều trở nên tự nhiên trôi chảy như vậy.

- Quả nhiên, quả nhiên là vậy!

Giang Thần không nhịn được cười to, kiếm trong tay càng lúc càng nhanh, càng ngày càng ổn!

- Thánh linh kiếm pháp thức thứ nhất: Bão nguyệt phi tỉnh.

Đây là thức mở đầu của Thánh linh kiếm pháp, thế như sấm sét, khiến cho kẻ địch không kịp ứng phó, tiếp theo căn cứ vào phản ứng của kẻ địch mà quyết định đón đỡ kiếm chiêu ra sao.

Thánh linh kiếm pháp, tổng cộng có sáu thức, độ khó sẽ tăng dần dần, khi học tất cả xong thì mới xem như đã tiến vào cánh cửa của kiếm đạo.

Kiếm vung lên, giống như ngân long đi khắp nơi, kiếm khí hóa thành kình phong tàn phá chung quanh.

- Thiếu chủ, đến rồi...

Phạm Đồ một mình gánh theo giá vũ khí đi tới nơi, bên trên có xếp đầy các loại vũ khí, ngay cả lang nha bổng cũng có.

Chỉ có điều, hắn còn chưa nói dứt lời thì cái giá đã rơi xuống đất, hắn bị một màn trước mắt làm cho kinh ngạc đến ngây người. Làm sao trong nháy mắt Giang Thần đã từ gà mờ kiếm đạo trở nên ghê gớm như vậy cơ chứ?

Từ thế kiếm mà xem, trong khoảng thời gian ngắn Giang Thần đã nắm giữ được thức thứ nhất.

- Thánh linh kiếm pháp thức thứ hai: Kiếm khí lăng tiêu!

Rất nhanh, hắn đã bắt đầu thức thứ hai, hơn nữa vẫn như cũ chỉ là bắt đầu mà thôi.

...

- Thánh linh kiếm pháp thức thứ tư: Đầu hoài tống bão!

...

- Thánh linh kiếm pháp thức thứ sáu: Vân phi kiếm vũ!

Thừa thế xông lên, Giang Thần đã luyện xong sáu thức.Trong lúc vong ngã, mãi đến cuối cùng hắn mới phản ứng lại, hắn nghĩ đến điều này là có ý vị gì, trong lòng kích động không thôi.

Đến cuối cùng, trong viện đã tràn ngập kiếm khí, lá rụng khô vàng bị cuốn lên trên không trung, đấu đá lung tung. Khi thức cuối cùng vừa hạ xuống thì ầm một tiếng rồi nổ tung.

- Trời, lần thứ nhất luyện kiếm đã có thể hiểu rõ toàn bộ Thánh linh kiếm pháp, đây tuyệt đối là thiên tài kiếm đạo a.

Phạm Đồ nhìn thấy vậy không khỏi than thở, hắn đi lên hỏi:

- Thiếu chủ, sao người có thể làm được chuyện này vậy?

- Ta cũng không biết, tay phải cầm kiếm rất không quen, cho nên ta mới đổi thành tay trái để dùng. Không nghĩ tới lại lợi hại như vậy, còn có kiếm pháp lợi hại hơn nữa không?

Một người không phải cả đời chỉ luyện mỗi một môn kiếm pháp, mà là sau khi luyện thành một môn kiếm pháp thì sẽ đi tìm hiểu kiếm pháp có độ khó cao hơn. Mà kiếm pháp trước đó sẽ trở thành một phần trong kiếm đạo của chính mình.

- Thánh linh kiếm pháp đã xem như là cao cấp nhất trong phủ, thứ cao cấp có khả năng phải đi tới vũ lâu của Giang phủ để xem. Chỉ có điều hiện tại ai cũng không gặp mặt được lão gia tử, cho nên ta nghĩ là không vào được.

Phạm Đồ có chút tiếc nuối nói:

- Kiếm pháp của chủ nhân rất lợi hại, nhưng tạm thời không có hi vọng gì khác. Chỉ có điều, thiếu chủ đừng vội đổi kiếm pháp, cứ luyện tập thành thục rồi lại nói tiếp.

Hắn lo lắng Giang Thần không củng cố vững chắc cơ sở, chuyện này đối với tương lai rất bất lợi.

Giang Thần gật gù, nếu muốn hoàn toàn hiểu rõ được Thánh linh kiếm pháp thì vẫn cần thực chiến.

- Thiếu gia, một người không thể lập tức quyết định mình thích hợp với con đường võ đạo nào. Biểu hiện của người ở kiếm thuật như vậy, không chừng sẽ còn có thứ có biểu hiện càng cao hơn.

- Phạm thúc, không phải người định lừa phỉnh ta định theo người học quyền đó chứ?

Giang Thần nói đùa.

- Ha ha ha, chỉ cần thiếu chủ đồng ý, ta bảo đảm sẽ dốc lòng dạy dỗ, quyền pháp của ta không có hạn chế a.

- Như vậy thì thử xem.

Giang Thần động tâm tư, hắn muốn nhìn xem rốt cuộc thiên phú của mình như thế nào.

Tốc độ tu hành của một người là một loại thiên phú, đối với kiếm pháp, hay là đao pháp, chưởng pháp thì trình độ lĩnh ngộ cũng là một loại thiên phú.
Chỉ có điều nếu như có hai loại thiên phú đều khác hẳn với người thường thì mới có thể được gọi là thiên tài.

Có câu nói cần cù có thể bù thông minh. Nhưng ai mà không hy vọng mình có năng lực lĩnh ngộ hơn người cơ chứ?

Phạm Đồ dạy cho hắn một bộ quyền pháp nhập môn, lần này không cần cân nhắc tới vấn đề tay trái tay phải nữa, rất nhanh Giang Thần đã có thể nắm giữ được.

- Quả nhiên đúng như ta suy nghĩ, ở mỗi một loại võ học thiếu chủ đều có thiên phú rất cao.

Sau khi Phạm Đồ kinh hỉ, hắn cảm thấy nên dạy dỗ thiếu chủ cho tốt, vì vậy mới đổi vẻ mặt sang thành nghiêm túc.

- Ta vẫn đề cử thiếu gia nên sử dụng kiếm thì hơn, không phải hạng người thô tụ như chúng ta không muốn dùng binh khí, dài một tấc thì sẽ mạnh hơn một tấc, chúng ta dùng thân thể máu thịt để đối đầu với phong mang thực sự là do bất đắc dĩ.

- Vũ khí là phải như kiếm, đao, luyện thành cánh tay thứ ba của chính mình, chúng ta thiếu một chút ngộ tính, vì lẽ đó cho nên không thể làm gì khác hơn là dùng hai cái tay vốn có của bản thân.

- Thiên phú của thiếu chủ trải rộng. Chỉ có điều thời gian mỗi ngày của mỗi người đều giống nhau, thiếu chủ nên chọn một môn sở trường, nếu không hai bên cùng kém thì sẽ không tốt.

- Yên tâm đi, Phạm thúc, đạo lý này ta vẫn biết được.

Giang Thần khẽ cười nói.

Hắn muốn thông qua thực chiến để tăng kiếm thuật của chính mình lên, chỉ có điều rất nhanh hắn đã nhớ tới việc cấp bách hiện tại vẫn là đạt đến Tụ nguyên cảnh, kiếm pháp chỉ đưa đến tác dụng tô điểm một chút mà thôi.

- Nếu như không có một chút trợ lực, trong vòng một tháng sẽ không thể đạt tới Tụ nguyên cảnh, cho dù phụ thân dạy ta dục tốc thì bất đạt, thế nhưng đã là người thì phải học được hai chữ biến báo.

Giang Thần quyết định lợi dụng một cơ hội để giúp mình đạt đến Tụ nguyên cảnh.

Luyện đan!

Hóa nguyên đan.

Một loại linh đan thần kỳ giúp Ngưng khí cảnh đột phá tới Tụ nguyên cảnh, cấp bậc của loại linh đan này cũng không cao, tài liệu cũng không hiếm thấy. Chỉ có điều ở Thiên vực nó đã bị các thế lực lớn lũng đoạn.

Dù sao, đây là một loại linh đan Tụ nguyên cảnh thần kỳ có thể sản xuất với số lượng nhiều. Có thể uy hiếp đến sự tồn tại của những thế lực lớn trong Thiên vực, cho nên nhất định phải khống chế lại.

Đương nhiên, các thế lực lớn cũng biết hạn chế định lượng của Hóa nguyên đan lưu thông trong Thiên vực.

Lăng Vân Điện thân là ba thế lực lớn, việc có Hóa nguyên đan là điều chắc chắn.

Vì lẽ đó hắn mang theo Phạm Đồ đi tới chính điện tìm mẫu thân, đòi tiền đi mua dược liệu.

Đến chính điện, hắn phát hiện ra tất cả hạ nhân đều đứng ở bên ngoài, cửa lớn đóng chặt không mở ra được.

Giang Thần đi tới, nhìn Tuyết nhi tiến lên đón mình, hắn hỏi:

- Tuyết nhi, đã xảy ra chuyện gì?

Từ trong miệng nha hoàn không giấu được bí mật này, Giang Thần đã biết được lại là Tây viện giở trò.

Hiện tại cách tết đã không còn xa, trải qua một năm khổ cực, các viện cũng sẽ mở cửa khao thưởng người trong phủ.

Trước đây Đông viện đều trữ hàng một nhóm dược liệu, mời Linh đan sư tới luyện chế, sẽ có một phần linh đan phát xuống dưới. Mà một bộ phận linh đan khác sẽ mang đi cầm bán lấy tiền.

Với tình cảnh bây giờ của Đông viện, có lẽ phần linh đan này sẽ không có.

Như vậy đám người trung tâm với Đông viện ngay cả tết đến cũng không có khao thưởng, trong lòng bọn họ sẽ thất vọng, so với người của Tây viện, quả thực rất là khó coi.

Tây viện ý thức được điểm ấy, cho nên không buông tha cơ hội đả kích, không ngờ lại làm khó dễ từ bên trong, làm cho vị Linh đan sư vẫn hợp tác cùng Đông viện không chịu luyện chế linh đan.

Coi như luyện chế cũng được, chỉ có điều thù lao vốn là ba phần mười lại tăng lên tới năm phần mười.

Lúc này Cao Nguyệt đang thương lượng với Linh đan sư kia ở bên trong.

Chương 13: Bạch Thủy Thành

- Đó là tên Linh đan sư rác rưởi kia sao?

Giang Thần từng có được linh đan của tên Linh đan sư kia luyện chế. Thứ này đặt ở Thiên vực, nếu như dám lấy linh đan như vậy ra để báo cáo, kết quả nhất định sẽ là hai tay đều bị cắt đứt.

Chính là bởi vì có phần khinh bỉ này cho nên Giang Thần không chờ đợi mà trực tiếp đi tới ngoài cửa chính. Lúc này hắn vừa vặn nghe được tiếng nói chuyện ở bên trong.

- Phu nhân, kỳ thực còn có một biện pháp, nếu như đồng ý, thậm chí ta có thể luyện chế linh đan miễn phí.

Giọng nói của vị Linh đan sư kia nghe qua dường như còn rất trẻ.

- Ồ? Là gì?

Âm thanh của Cao Nguyệt khiến cho Giang Thần nghĩ đến vẻ mặt mừng rỡ của mẫu thân.

Phụ thân không có mặt ở đây, ở phương diện quản sự, mẫu thân này của hắn vẫn quá là ngây thơ.

Hắn có thể đoán ra được yêu cầu của tên Linh đan sư này sẽ rất là quá đáng.

Cho dù đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng sau khi nghe xong, Giang Thần vẫn không nhịn được tức giận.

- Phong Lý Kiếm đã không có ở đây, ta thấy phu nhân một mình trong phòng cũng cô quạnh, ta đồng ý ra sức...

Ngữ khí của tên Linh đan sư này rất là hạ lưu, sau đó càng dùng tiếng cười phóng đãng kia để biểu đạt ra ý của mình.

Phong Lý Kiếm, là tên gọi của phụ thân hắn.

- Làm càn!

Trước khi Cao Nguyệt động thủ, Giang Thần đã phá cửa mà vào, hắn cũng không muốn mẫu thân lãng phí sinh mệnh để đối phó với một tên như vậy.

Hắn liếc mắt nhìn tên Linh đan sư này, đây là một người thanh niên chừng hai mươi tuổi, tướng mạo rất bình thường, ăn mặc rất đáng chú ý, đáng tiếc khí chất của bản thân không đủ, nhìn qua không ra ngô ra khoai. Đặc biệt là trên mặt còn mang theo nụ cười rất là bỉ ổi.

- Ngươi là ai?

Hắn nhìn thấy Giang Thần phá cửa mà vào, không chỉ không hoang mang, mà còn rất là tức giận.

- Thần nhi...

Cao Nguyệt lo lắng nói.

- Phạm thúc, vả miệng hắn cho ta!

- Vâng!

Phạm Đồ từ phía sau hắn đi lên phía trước.

- Ngươi không được làm loạn, ta là Linh đan sư a.

Thanh niên kia sợ hết hồn, vội vã tự báo thân phận.

- Thế thì sao chứ?

Ngoại trừ tầng thân phận Linh đan sư này ra, cảnh giới của người này chỉ là Ngưng khí cảnh cửu trọng thiên mà thôi.

- Đắc tội với Linh đan sư, ngươi có biết sẽ có kết cục gì không? Không chỉ có Đông viện không có linh đan, thậm chí có khả năng sẽ làm liên lụy đến Giang phủ các ngươi cũng không có linh đan a!

Thanh niên kia chỉ lo Giang Thần không biết tình huống, bản thân sẽ bị chịu đòn. Cho nên hắn dùng tốc độ nhanh nhất để nhanh chóng nói ra thế cục hiện tại.

Nói xong, hắn hất cằm lên, chờ Giang Thần đến nhận sai với mình.

- Ngươi đã quá để ý tới mình, sỉ nhục mẫu thân của ta, không ai có thể cứu được ngươi, Phạm thúc, không cần phải chú ý tới hắn.

Lần này bất kể là tên Linh đan sư này nói cái gì, Phạm thúc sẽ không dừng lại.

- Thần nhi, không nên vọng động.

Cao Nguyệt đi tới bên cạnh hắn, chỉ lo hắn làm ra việc ngốc nghếch.

- Mẫu thân, trong lòng con có nắm chắc.

- Dám sỉ nhục chủ mẫu của ta, ngươi thật không biết trời cao đất rộng.

Phạm Đồ cười gằn nắm lấy bả vai của tên Linh đan sư này, bàn tay lớn điên cuồng đánh lên trên mặt của hắn. Lực lượng Tụ nguyên cảnh không phải là thứ mà Ngưng khí cảnh có thể chịu đựng được, cả khuôn mặt của hắn trong nháy mắt đã bị đánh cho sưng vù.

- Ngươi xong rồi, Giang phủ các ngươi xong rồi!

Người thanh niên kia bị đánh mà vẫn còn kêu gào.

- Ngươi nên lo lắng cho chính mình thì hơn.

- Ngươi còn muốn làm cái gì nữa?

Linh đan sư giật mình một cái, chẳng lẽ Giang Thần còn muốn làm chuyện càng quá đáng hơn nữa hay sao?- Ngươi đi tới phủ chúng ta, lại dám sỉ nhục mẫu thân của ta, ngươi cho rằng chỉ như vậy đã có thể dễ dàng kết thúc hay sao? Phạm thúc, bẻ gẫy cánh tay của hắn, ném hắn ra ngoài cho ta.

- Ngươi dám!

Linh đan sư quát lên.

- Có gì mà không dám cơ chứ?

Giang Thần cười gằn hỏi rồi ngược lại.

Phạm Đồ đang muốn động thủ, thế nhưng không nghĩ tới Giang Thần lại kêu lên:

- Chờ một chút.

Vẻ mặt thanh niên kia có chút vui mừng, cho rằng Giang Thần đã chịu lui bước.

- Mang đi ra ngoài xử trí, đừng làm cho mẫu thân ta không vui.

- Đã hiểu.

Phạm Đồ đưa tên thanh niên này ra như xách một con gà con, cũng không lâu sau, tiếng kêu thảm thiết như cõi lòng tan nát nương theo tiếng gãy xương vang lên.

- Thiếu chủ, tên kia đã ngất rồi.

Phạm Đồ đi vào trong phòng.

- Ném ra ngoài, để hắn tự sinh tự diệt.

- Được rồi.

Trong lòng Cao Nguyệt cũng rất giận dữ, chỉ là nàng lại lo lắng tới hậu quả khi làm như vậy, nàng nói:

- Giang Thần, sư phụ của hắn là Linh đan đại sư, nếu như hắn ta truy cứu thì sẽ rất phiền phức.

- Yên tâm đi, tất cả đã có con, mẫu thân cứ nghỉ ngơi thật tốt, chuẩn bị cho tết tới đi.

Giang Thần trấn an mẫu thân mình.

- Nhưng mà...

Cao Nguyệt thực sự không yên lòng, không nói tới chuyện này thì hiện tại thế cục của Đông viện cũng đã rất tồi tệ rồi.

- Trước đây không có đám linh đan này cũng còn tốt, nhưng mà Đông viện không có nguồn thu vào nào khác nữa.

Những năm này thu vào của Đông viện rất cao, chỉ có điều cũng phải nộp lên trong phủ, không có tích trữ lại bao nhiêu, đây cũng là một trong những hậu quả của việc thu thuế không cao.

- Mẫu thân, có phải trong phủ đã có dược liệu, chỉ thiếu một Linh đan sư hay không?
Giang Thần hỏi.

Nghe hắn vừa hỏi như vậy, hai mắt Cao Nguyệt sáng lên, nói:

- Chẳng lẽ lão gia gia râu bạc kia cũng biết luyện đan hay sao

Giang Thần nở nụ cười rất là xán lạn.

...

Sau năm ngày.

Bạch Thủy thành, ở Thập vạn đại sơn cũng là một nhân vật rất mạnh mẽ, so với Giang phủ ở Nam phong lĩnh cũng không phân cao thấp.

Chỉ có điều cả tòa thành cũng không phải là thống nhất, là do thế lực khắp nơi thành lập mà thành, không thể đoàn kết tạo thành một cỗ thế lực rất lớn. Cho nên mới có chênh lệch rất lớn với Giang phủ.

Lúc này, ở trong tòa thành này có hai người đang bởi vì Giang Thần mà nổi giận.

Một là Linh đan đại sư Tào Trình Hoa có tiếng trong Thập vạn đại sơn, vẻ mặt hắn rất âm trầm, đệ tử Tiêu Hải thì đang quỳ gối trước mặt hắn khóc ròng, hai cánh tay vô lực buông thõng xuống.

- Sư phụ, người phải làm chủ cho con a. Tên thiếu gia Giang phủ kia thực sự rất bá đạo, một lời không hợp đã đánh con thành như vậy! Khi con tỉnh lại đã nằm ở bên trong tuyết, nếu không phải con tỉnh lại sớm, có khả năng đã bị đông cứng tới chết rồi.

Tào Trình Hoa trầm mặc một hồi, hỏi:

- Thực sự là vô duyên vô cớ ra tay hay sao? Con không có luyện đan sai đó chứ?

- Tuyệt đối không có, tỷ lệ thành công khi đệ tử luyện chế Tụ khí đan gần như là trăm phần trăm, điểm ấy Giang phủ đều biết được.

- Con cũng không ỷ vào thân phận Linh đan sư để lừa gạt người ta đó chứ?

Tào Trình Hoa lại nói.

- Sư phụ!

Tiêu Hải khóc rống lên, hét lớn một tiếng:

- Đúng là Giang phủ kiêng kỵ Linh đan sư a. Thế nhưng tên thiếu gia Giang gia kia động thủ trước. Con nói mình là Linh đan sư, kết quả hắn lại gọi người ta tới vả miệng. Con nói đắc tội với Linh đan sư sẽ mang đến phiền phức cho Giang Thần. Kết quả hắn ta lại sai người ta bẻ gẫy hai tay của con, sao con có thể ỷ thế hiếp người cơ chứ.

- Xem ra Giang phủ đúng là dã tâm bành trướng a.

Tào Trình Hoa hừ lạnh một tiếng, hắn không đau lòng vì chuyện của Tiêu Hải, chỉ là người khác như vậy là không để Linh đan sư vào mắt. Càng không để người sư phụ này như hắn vào trong mắt, chuyện này khiến cho hắn rất là tức giận.

- Sắp tới tết rồi, đến lúc đó chúng ta sẽ đi bái phỏng Giang phủ.

Tào Trình Hoa nói.

- Tạ ơn sư phụ.

Tào Trình Hoa biết lời này là có ý gì, tinh thần lập tức phấn chấn, hận ngày tết không thể lập tức tới.

Tào Trình Hoa nói:

- Tay của con cũng không tính là bị phế, bôi thuốc vào là có thể lành lặn, nhưng trong vòng ba tháng lại không thể làm việc.

- Sư phụ, tổn thất ba tháng này, con muốn Giang phủ phải bồi thường gấp mười lần.

- Không thành vấn đề.

...

Một mặt khác, Tô gia Bạch Thủy thành.

Tô đại tiểu thư bế quan tu luyện mấy tháng đã xuất quan, sau đó nàng ngay lập tức hỏi dò việc thông gia cùng Giang phủ, muốn biết đối phương có ký tên vào giấy từ hôn hay không.

Kết quả đáp án nhận được làm cho nàng lập tức giận dữ.

- Hưu thư? Bỏ ta? Nói ta không tài không đức? Không tôn kính trưởng bối! Ta nhổ vào, hay cho Giang phủ nhà các ngươi. Đã biến thành như vậy rồi mà vẫn còn dám càn rỡ như vậy, Phong Lý Kiếm bị nhốt ở bên dưới Hắc Long uyên, Giang phủ đã không còn ai chống đỡ nữa rồi!

- Chờ đó, Giang Thần, ta muốn làm cho ngươi đẹp mặt sau tết a!

Tô đại tiểu thư không thể vừa tết đã chạy đến Giang phủ, nhưng nàng có thể nhờ bằng hữu của nàng đi tới đó một chuyến cho hả giận.

- Đợi tới lúc ta bái được danh sư, ta muốn Giang phủ các ngươi có hối hận cũng không kịp!

Tô đại tiểu thư xé tan phong hưu thư do Giang Thần tự tay viết viết.

Chương 14: Tụ Khí Đan Thần Phẩm

Chỉ có điều, bất kể là Tào Trình Hoa hay là Tô Thiến đều không nghĩ tới Giang Thần đã đi tới Bạch Thủy thành.

Tới gần cuối năm, lại có tuyết rơi cho nên trên đường phố căn bản không nhìn thấy được một bóng người.

Lúc này lại có một đội ngũ từ bên trong tuyết đi tới, tiếng vó ngựa đạp lên mặt đất đã kết băng, băng bắn ra tung toé.

Trong cửa sổ của cửa hàng hai bên đường xuất hiện từng đôi mắt hiếu kỳ, muốn nhìn một chút xem ai có thể di chuyển được trong thời tiết như vậy.

Sau đó bọn họ nhìn thấy đám Hỏa long mã cùng một màu.

Ở trong mùa đông giá lạnh này, Hỏa long mã lại giống như tráng hán cởi y phục, vô cùng kiêu ngạo cất bước ở trong trời đất, trên người tản mát ra sóng nhiệt hòa tan tuyết đọng.

Đương nhiên người ngồi ở trên ngựa cũng rất là ấm áp.

- Thế lực trong Thập vạn đại sơn có thể có được đoàn ngựa thồ như vậy cũng không nhiều nha? Sẽ là thế lực nhà nào chứ?

Đám người của Bạch Thủy thành rất tò mò, chỉ có điều trên mình đoàn ngựa thồ này không có để lộ ra phận, bởi vì đồ vật đặc thù chứng minh cho thân phận đều bị bọn họ cất đi.

Mỗi người đều che kín, trên đầu mang theo mũ rộng vành, không thấy rõ mặt mũi.

- Thiếu chủ, việc nhỏ như bán ra linh đan cứ giao cho ta là được, người hà tất phải tự mình tới một chuyến cơ chứ.

Tới bây giờ Phạm Đồ đã phục Giang Thần sát đất, dường như thiếu gia nhà mình không gì là không làm được, thậm chí ngay cả luyện đan cũng biết. Có thể dễ dàng biến tất cả dược liệu thành linh đan.

Bất kể là sản lượng hay là phẩm chất đều mạnh hơn nhiều so với tên Linh đan sư tên là Tiêu Hải kia.

- Lần này ta đến không chỉ mỗi bán linh đan ra mà còn muốn thu mua tài liệu, chuẩn bị luyện chế một viên linh đan khác a.

Giang Thần nói.

Hắn có thể nói dược liệu cho Phạm Đồ biết, rồi để đối phương mang về.

Chỉ có điều hắn không yên lòng, dù sao cũng là hai thế giới khác nhau. Vạn nhất cách gọi dược liệu ở Cửu Thiên đại lục không giống, mang về sai, như vậy một lần đi đi về về cũng đã tới tết. Lúc đó không đạt đến Tụ nguyên cảnh, hắn thực sự bất an.

- Được rồi.

Phạm Đồ không nhiều lời mà dẫn Giang Thần đi tới một con phố khác trong Bạch Thủy thành.

- Đây là Thiên hành thương hội, chúng ta thường xuyên giao dịch với lão bản nơi này, rất quen thuộc.

Phạm Đồ nói rồi xuống ngựa, đi tới cửa hàng hoa lệ nhất, nơi đó là một trong số ít những cửa hàng còn mở cửa trong thời tiết này.

- Gọi lão bản của các ngươi ra đây, ta có chuyện làm ăn muốn nói.

- Hóa ra là Phạm gia, thực sự là ngại quá, lão bản không có mặt ở đây, ta cũng có thể đứng ra nói chuyện.

Một tên quản sự cười đùa nói, không coi Phạm Đồ ra gì.

Phạm Đồ thật sự cho rằng lão bản không có mặt, thế nhưng hắn lại không biết quản sự kia đã nghe nói tình huống hiện tại của Đông viện, cho nên sẽ không giống như trước đây, coi trọng Đông viện của Giang phủ nữa.

- Chúng ta muốn nói chuyện làm ăn liên quan tới linh đan, nếu như xảy ra sai sót, ngươi chịu nổi trách nhiệm sao? Nếu như không được, đến lúc đó ngươi lại chạy đi chạy lại xin chỉ thị của hắn thì sao? Ta không có thời gian nói chuyện với ngươi, mau gọi lão bản tới cho ta.

Giang Thần nói.

Quản sự không mò ra hư thực trong lời này của Giang Thần, chỉ là hắn nghĩ lạc đà gầy chết còn béo hơn so với ngựa lớn, cho nên hắn không dám đắc tội, cười bồi một tiếng rồi mới chạy đi.

- Không nghĩ tới đám người này lại thực tế như vậy.

Phạm Đồ nhìn phương hướng hắn chạy đi là vào trong thương hội, hắn nhất thời phản ứng lại, bất mãn mắng to một tiếng.

Giang Thần nhẹ nhàng nở nụ cười, thế giới này chính là như vậy, không có thực lực thì dù là ai cũng sẽ khinh thường ngươi.

Cũng còn may lần này hắn có chuẩn bị mà đến.

Trước đây, Đông viện thường xuyên giao dịch cùng thương hội, chuyện giao dịch linh đan cũng không có gì là mới mẻ cả.

Thế nhưng lần này thì lại không giống, tất cả Tụ khí đan là do Giang Thần tự mình luyện chế.

Vì lẽ đó cấp bậc của Tụ khí đan là: Thần phẩm!

Giá trị của một viên gấp mấy chục lần Tụ khí đan phổ thông.

Cuộc trao đổi này đúng như hắn nói vậy, rất lớn.

Cũng không lâu lắm thì vị quản sự kia lại xuất hiện ở bên trong tầm mắt của mọi người. Theo bên người hắn là một nữ tử xinh đẹp, tuổi tròn đôi mươi, trên người mặc áo bào màu hạt lựu, quý khí bức người.

Mái tóc đen nhánh ở trên trán tạo thành hình dáng như lá liễu, dưới chân mày dài, nhỏ như lá liễu là hai con mắt linh động.
Giang Thần và Phạm Đồ có chút không rõ, đương nhiên nữ nhân này không phải hội trưởng Thiên hành thương hội a.

- Vị này chính là thiên kim của hội trưởng, Từ Dung tiểu thư.

Quản sự nói.

Từ Dung không cho Giang Thần cơ hội nghi ngờ mà gọn gàng dứt khoát nói:

- Mặc kệ là chuyện làm ăn ra sao thì ta cũng có thể nói chuyện được.

Người của Giang phủ cảm thấy khó chịu, chỉ có điều thương hội đã nói rõ thái độ, cho nên bọn họ cũng không tiện nói gì.

Kế đó, mọi người được dẫn vào trong một căn phòng.

Thái độ của Từ Dung rất lạnh lẽo, hoàn toàn không có dáng vẻ chiêu đãi khách mời, sau khi ngồi xuống nàng lập tức nói:

- Nói đi, các ngươi muốn nói chuyện làm ăn gì vậy?

- Linh đan.

- Mấy phẩm?

Từ Dung hỏi, hầu như không có khoảng cách giữa các câu hỏi.

- Nhất phẩm.

- Bao nhiêu?

- Ba trăm viên.

Nghe vậy, lông mày của Từ Dung hơi hướng lên, hai tay ôm ở trước ngực, sau đó ngửa mặt lên cười nói:

- Chuyện làm ăn lần này hơi lớn, Lưu quản sự có thể nói chuyện cùng các ngươi.

Nói xong, nàng đứng dậy muốn rời đi.

Tuy rằng nàng ta không có nói năng lỗ mãng, thế nhưng vẻ mặt khi nói và ngữ khí trêu tức đã khiến cho Phạm Đồ khá là khó chịu.

- Trước đây khi ta tới thương hội, thái độ của các ngươi không phải là như vậy!

Phạm Đồ cảm thấy mình đã nhịn đủ, thế nhưng không nghĩ tới Thiên hành thương hội lại được voi đòi tiên như vậy.

- Đó là trước đây.

Từ Dung đang muốn rời khỏi xoay người nhìn về phía Phạm Đồ, lập tức ánh mắt lại rơi vào trên người Giang Thần rồi nói:
- Nói thật cho các ngươi biết, chuyện làm ăn của Đông viện vẫn không lớn, phụ thân ta tôn kính Phong Lý Kiếm cho nên mới đối xử với các ngươi là quý khách, còn hiện giờ...

Nàng còn chưa nói hết lời thì đã nở nụ cười rất là ý vị.

- Đã như vậy, cứ như vậy đi, ta nghĩ Bạch Thủy thành cũng không chỉ có thương hội của nhà các ngươi.

Giang Thần vẫn không lên tiếng lập tức đứng dậy.

- Xin cứ tự nhiên.

Từ Dung vẫn cười như cũ.

Mọi người ngay cả ghế còn ngồi chưa nóng thì đã rời khỏi Thiên hành thương hội, trong lòng kìm nén lửa giận, sắc mặt không tốt một chút nào.

Từ Dung đi cùng bọn họ đến cửa, lại nói:

- Ta phải nói rõ trước, coi như các thương hội khác tiếp thu vụ giao dịch này thì đối với chúng ta cũng không có ảnh hưởng gì cả. Vấn đề là thái độ của các ngươi, cầm lông gà mà lại muốn được đối xử coi như là khách quý.

- Ba trăm viên Tụ khí đan mà đã muốn gặp hội trưởng, còn tưởng rằng Đông viện của các ngươi là Đông viện trước đây nữa hay sao?

Vừa rồi Lưu quản sự bị răn dạy một câu, trong lòng đã khó chịu, cho nên lúc này dựa vào uy phong của tiểu thư bộc phát.

Phạm Đồ tức giận đến mức muốn đi dạy dỗ cho hắn một chút, nhưng lại bị Giang Thần ngăn cản.

- Hy vọng các ngươi sẽ không hối hận.

Giang Thần nở nụ cười thần bí, mang theo người của Đông viện đi tới một thương hội khác trong Bạch Thủy thành, Phi mã thương hội.

Từ Dung và Lưu quản sự nhìn bọn họ đi vào trong đó, từ đầu đến cuối trên mặt đều mang theo vẻ khinh bỉ.

- Hoan nghênh khách nhân quang lâm.

Người tiếp đón Giang Thần của Phi mã thương hội chính là một vị nữ nhân thành thục, hoàn toàn khác biệt với Từ Dung, thành thục như là đào chín mọng, vẻ mặt đẹp đẽ lại trang điểm vừa đúng. Ở trong mùa đông khắc nghiệt này mà nàng vẫn mặc đồ mỏng.

Nàng tự xưng là Khổng quản sự, thái độ rất là tốt.

- Các vị muốn nói chuyện làm ăn gì vậy?

Sau khi khách sáo xong, Khổng quản sự hỏi.

- Tụ khí đan.

Giang Thần nói.

- Bao nhiêu viên.

- Ba trăm viên.

Khổng quản sự mặt không đổi sắc, vẫn là nụ cười nghề nghiệp như cũ, nàng nói:

- Xin hỏi là cấp bậc gì vậy?

Nếu như Từ Dung cũng hỏi một câu như vậy thì tình huống sẽ không giống như bây giờ.

- Thần phẩm.

Giang Thần nói.

Khổng quản sự sửng sốt một chút, đôi mắt như hai hạt anh đào trợn ngược, làm lộ ra tròng mắt trắng dã.

- Ngươi là nói thần phẩm? Là ý nói trong số lượng Tụ khí đan này có thần phẩm sao?

Nàng không dám xác định mà hỏi.

- Không phải, tất cả Tụ khí đan, toàn bộ đều là thần phẩm.

- Có thật không?

Khổng quản sự lập tức đứng dậy, vẻ tao nhã trên người vào lúc này đã biến mất không còn sót lại một chút gì, kích động tới mức khom người, nàng hỏi:

- Các hạ chắc chắn chứ?

Chương 15: Phi Mã Thương Hội

Mỗi loại linh đan, đều có bốn phẩm chất để phân chia là phổ thông, cực phẩm, chính phẩm, thần phẩm.

Nếu là cực phẩm, Khổng quản sự sẽ phải chú trọng đối xử, nhưng mà Giang Thần lại trực tiếp nhảy đến thần phẩm. Bảo sao nàng không kinh hãi cơ chứ.

Y phục của nàng rất mỏng, lúc khom lưng, từ góc độ của Giang Thần là có thể nhìn thấy hai ngọn núi trắng lóa như tuyết.

- Đúng vậy.

Giang Thần khẽ cười nói.

- Có thể để cho ta xem qua một chút hay không?

Khổng quản sự hít sâu một hơi, cố gắng làm cho mình bình tĩnh trở lại.

Tuổi tác đại biểu cho sự từng trải, cho dù rất kích động, thế nhưng biểu hiện của nàng so với Từ Dung còn có kinh nghiệm hơn rất nhiều.

Giang Thần gật đầu với Phạm Đồ.

Rất nhanh, người của Đông viện đã mở hộp gỗ dùng để đựng Tụ khí đan ra.

Tổng cộng có năm cái hộp, khi mở ra cái hộp thứ hai thì trong phòng đã tràn ngập mùi thuốc.

Khổng quản sự không cần nhìn đồ, mà liếc nhìn Giang Thần một cái thật sâu rồi nói:

- Các hạ chờ một chút, hội trưởng chúng ta còn ở trong nhà, ở trong thành, ta sẽ tới mời hắn tới đây.

Cuộc trao đổi này có thể nói là một trong những sinh ý to lớn nhất mà nàng từng tiếp nhận, nàng mặc thêm áo khoác, sau đó đi ra khỏi thương hội.

Tình cảnh này bị Từ Dung và Lưu quản sự ở phía đối diện nhìn thấy, làm đối thủ cạnh tranh, hai người đều biết Khổng quản sự, biết địa vị của nàng ở Phi mã thương hội.

- Đã xảy ra chuyện gì?

Đám người Giang Thần vừa mới đi vào thì Khổng quản sự đã có dáng vẻ như vậy, trong lòng Từ Dung không khỏi cảm thấy không ổn.

Không bao lâu sau, Từ Dung lại nhìn thấy Khổng quản sự trở về, bên người có một hán tử trung niên đi theo, nàng ngay lập tức nhận ra đó là hội trưởng của Phi mã thương hội. Là người cho dù gặp phải sóng to gió lớn vẫn luôn luôn giữ được bình tĩnh.

Nhưng mà hiện tại, vẻ mặt của hắn cũng rất lo lắng, lại giấu diếm vẻ hưng phấn và kích động.

- Tại sao lại thế?

Từ Dung nhìn sang Lưu quản sự ở bên người, người sau cũng nghi hoặc lắc đầu với nàng một cái.

- Dung nhi, đã xảy ra chuyện gì?

Đúng lúc này, một nam tử trung niên khôi ngô đã đi tới.

- Hội trưởng.

Lưu quản sự cung kính lên tiếng.

- Phụ thân.

Từ Dung trong lòng bất an lập tức nói qua chuyện vừa mới xảy ra một lần.

- Con có từng hỏi cấp bậc của Tụ khí đan là gì không?

Từ hội trưởng suy nghĩ một chút, một lời đã đánh trúng chỗ hiểm yếu.

Từ Dung biến sắc, vẻ mặt cứng đờ rồi lắc đầu.

- Con, con a, tuổi vẫn còn quá trẻ.

Từ hội trưởng thở dài, nhìn về phía Lưu quản sự rồi hỏi:

- Tại sao không trực tiếp tìm đến ta?

Trên trán của Lưu quản sự xuất hiện mồ hôi hột, hắn vốn định đi tìm hội trưởng, nhưng giữa đường gặp phải Từ Dung, cho nên mới nói chuyện này ra.

Từ Dung kiêu căng tự mãn, cảm thấy nếu là Đông viện hiện tại thì không cần thiết kinh động phải phụ thân, cho nên mới tự mình đến đây.

Lúc này sắc mặt của Từ Dung rất phức tạp, nàng không chịu được sự khinh thường, rất bức thiết muốn chứng minh năng lực của chính mình, nàng giải thích:

- Phụ thân, là thái độ của hắn hung hăng, tuyên bố muốn gặp phụ thân.

- Nhưng mỗi lần bọn họ tới, không phải cũng luôn gặp ta sao?

Từ hội trưởng nói.
- Vì lẽ đó cho nên con mới muốn để cho bọn chúng biết một sự thực, Đông viện đã không còn Đông viện trước đây nữa.

Từ Dung dậm chân, tức giận nói:

- Coi như không phải là Tụ khí đan phổ thông, nhiều lắm cũng chỉ là cực phẩm, còn không biết trong đó có bao nhiêu viên à cực phẩm, có gì là đặc biệt cơ chứ?

Từ hội trưởng lắc đầu một cái, tâm tính như vậy rất không thích hợp với việc làm ăn a.

Cũng còn tốt, đúng như lời nó nói, coi như không phải là Tụ khí đan phổ thông thì cũng không có gì, tổn thất này hắn vẫn có thể chịu đựng được.

Không ngờ, rất nhanh hai phụ thân bọn họ và Lưu quản sự lại nhìn thấy ngoài cửa của Phi mã thương hội ở phía đối diện xuất hiện một người.

Tào Trình Hoa, Linh đan đại sư của Bạch Thủy thành, hắn được người ta mời đến Phi mã thương hội.

- Lại mời Tào đại sư tới? Không đến mức đó chứ?

Từ hội trưởng tự mình lẩm bẩm.

Trong nháy mắt, lửa giận của Từ Dung cũng bị dập tắt đi không ít.

Chẳng bao lâu sau, trên đường xuất hiện càng ngày càng nhiều người đi tới đây. Trong thời tiết thế này, tình cảnh như vậy có thể nói là không tầm thường, hơn nữa sắc mặt của những người này cũng rất cuồng nhiệt.

Bọn họ đều ngầm hiểu chạy tới trước cửa Phi mã thương hội, tụ tập lại cùng nhau vô cùng náo nhiệt.

Mắt thấy sắc mặt phụ thân càng ngày càng khó coi, Từ Dung ngồi không yên, đành lên tiếng phân phó:

- Ngươi đi hỏi thăm xem đã xảy ra chuyện gì!

Lưu quản sự gật gù, chạy đến trong đám người.

Chẳng bao lâu sau hắn đã trở lại, không biết nên hình dung vẻ mặt của hắn như thế nào. Hắn nhìn Từ Dung một chút, lại nhìn Từ hội trưởng một chút, một lúc lâu mà vẫn không có mở miệng.

- Đã xảy ra chuyện gì!

Từ Dung có chút không vui nói.

- Phi mã thương hội tuyên bố có ba trăm viên Tụ khí đan thần phẩm, người tới trước có trước.

- Cái gì! Thần phẩm?

Từ Dung và Từ hội trưởng cả kinh không thôi, vốn bọn họ tưởng rằng cực phẩm đã là cực hạn, không nghĩ tới lại trực tiếp là thần phẩm.

Tụ khí đan thần phẩm, như vậy đã là tồn tại sánh ngang với linh đan nhị phẩm rồi đó.

Người ở Ngưng khí cảnh không thể dùng linh đan nhị phẩm, vì vậy Tụ khí đan thần phẩm ở trong Ngưng khí cảnh có giá trị rất là kinh người.
- Phụ thân...

Ngạo khí của Từ Dung biến mất không còn tăm hơi, nơm nớp lo sợ nhìn vẻ mặt phụ thân đang tối sầm lại trước mặt nàng.

- Vừa nãy Giang Thần kia nói là bao nhiêu viên Tụ khí đan?

Từ hội trưởng hỏi.

- Ba trăm.

Từ Dung báo ra con số chứng thực đám Tụ khí đan kia chính là của đám người Giang Thần.

- Con đã hỏi qua cấp bậc chưa?

Sắc mặt Từ Dung tái nhợt, không có gì để nói.

Phanh!

Từ hội trưởng phẫn nộ không thôi, đánh vào trên khuôn mặt xinh đẹp của Từ Dung.

- Ai da, hội trưởng, người làm gì vậy, chỉ là một lần làm ăn mà thôi...

- Ngươi thì biết cái gì!

Từ hội trưởng cả giận nói.

Làm ăn là chú ý đầu cơ kiếm lợi, đã không biết bao nhiêu năm rồi Bạch Thủy thành chưa từng xuất hiện nhiều Tụ khí đan thần phẩm như vậy.

Vốn là, Thiên hành thương hội là thương hội to lớn nhất trong Bạch Thủy thành, ép Phi mã thương hội ở tất cả các mặt.

Nếu không, Phạm Đồ cũng sẽ không hợp tác với bọn họ.

Nhưng mà hiện tại, Phi mã thương hội sẽ rất có khả năng dựa vào đám linh đan thần phẩm này để vươn mình vượt khó.

Lúc này Từ hội trưởng đã nhìn thấy ở cửa Phi mã thương hội có rất nhiều khách quen bên bọn họ, biểu hiện điên cuồng của những người này làm cho trái tim của hắn rơi xuống đáy vực.

Sắp tết đến, một nhóm Tụ khí đan thần phẩm hầu như là thứ mỗi nhà đều muốn, đem ra để khen thưởng cho con em nhà mình, tăng thực lực tổng hợp lên.

- Cơ hội tốt như vậy mà cũng bị con lãng phí! Nếu như con không cứu vãn, tương lai không cần trở lại thương hội, yên phận chuẩn bị thành gia lập thất đi.

Từ hội trưởng lạnh lùng nói.

Từ Dung như bị sét đánh, thân thể lảo đảo.

Giờ phút này, ở Phi mã thương hội, sau khi gặp Phi Mã hội trưởng, Giang Thần thông qua cửa sổ nhìn thấy đám người đang kích động ở trên đường.

Đối với chuyện này, hắn không cảm thấy ngoài ý muốn, đối với tầm quan trọng của Tụ khí đan thần phẩm, so với bất kỳ kẻ nào hắn còn thấu hiểu hơn nhiều.

Hắn cũng không cảm thấy có chút vui mừng nào, có thể mua được linh đan mà hắn tự tay luyện chế là vinh hạnh của những người phía dưới này.

- Thiếu chủ, có phải Phi mã thương hội này đang chơi trò gian hay không?

Phạm Đồ lại có chút không yên lòng.

Thì ra, dựa theo giao dịch bình thường, Phi mã thương hội thu mua Tụ khí đan, chuyện sau đó không có quan hệ gì với bọn họ nữa.

Nhưng mà  Phi mã thương hội lại đề nghị chia ra bán, bọn họ được sáu phần mười, thương hội được bốn phần mười.

So với giá cả thu mua ban đầu đã cao hơn rất nhiều, cái bánh từ trên trời rơi xuống như vậy, Phạm Đồ nghĩ mãi không ra.

- Không cần phải lo lắng.

Giang Thần rất rõ ràng dụng ý của Phi mã thương hội khi làm như vậy.

Không bao lâu sau, Phi Mã hội trưởng lại đi tới căn phòng bọn họ đang ngồi, vui vẻ nói:

- Thần công tử, linh đan của ngươi quả thực là cung không đủ cầu, không thể không giới hạn mua vào a!

- Chỉ là trong dự liệu mà thôi.

Giang Thần nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau