THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Phệ Tâm Chú

- Thứ này gọi là Phệ tâm chú, không được có bất kỳ thủ đoạn ép buộc nào cả. Nhất định người bị hạ chú phải cam tâm tình nguyện. Nếu như vừa nãy các nàng có nửa điểm không muốn, như vậy thần chú sẽ mất đi hiệu lực.

Giang Thần giải thích.

- Hiệu quả cụ thể của thần chú là cái gì?

Văn Tâm hỏi.

- Sẽ làm cho các nàng biến thành người hầu trung tâm, phục tùng ta vô điều kiện.

Văn Tâm hít sâu một hơi, nói:

- Thần chú cường đại như vậy, chỉ vẻn vẹn dùng mấy giọt máu đã có thể hoàn thành sao?

- Không phải là máu bình thường, là tinh huyết trong cơ thể ta.

Giang Thần nói.

- Tinh huyết?

Lúc này Văn Tâm mới chú ý tới sắc mặt của Giang Thần đã tái nhợt đi không ít, nhìn qua rất suy yếu.

Lập tức, Giang Thần ăn vào một lượng lớn Hoàn linh đan, khí sắc mới từ từ khôi phục lại được.

- Ngươi định xử trí các nàng ra sao? Mang về Xích tiêu phong sao?

Mạnh Hạo đánh giá Sở Lạc và chúng nữ, nhìn dáng vẻ trung thành tuyệt đối khi các nàng đối mặt với Giang Thần, nàng vẫn cảm thấy khó có thể tin được như cũ.

- Sau khi các ngươi rời khỏi đây trở về Phù Không đảo, nỗ lực tu luyện, tương lai hiệu lực cho ta. Ở bên ngoài không có lệnh của ta thì không được bại lộ quan hệ giữa chúng ta.

Giang Thần nói.

- Được rồi, chủ nhân.

Sở Lạc và tam nữ không chần chờ chút nào, dường như lời của Giang Thần chính là thánh chỉ vậy.

- Chủ nhân, đây là Thất chuyển đan mà sư phụ ta cho ta, đối với cảnh giới của chủ nhân có rất nhiều trợ giúp.

Sở Lạc lấy ra một hộp gỗ nho nhỏ ở trong lồng ngực, mở ra cho Giang Thần xem. Bên trong là một viên linh đan màu lam nhạt như ngọc khí, mùi thuốc nồng nặc phả vào mặt.

Thất chuyển đan?

Văn Tâm giật nảy cả mình, đây là linh đan độc môn của Phù Không đảo, chỉ có đệ tử chân truyền xuất sắc mới có thể được ban cho, là linh đan quan trọng giúp Tụ nguyên cảnh hậu kỳ đột phá lên Thần du cảnh.

- Ngươi giữ đi, ta sẽ không lấy tài nguyên tu luyện của các ngươi, còn nữa, sau này cứ gọi ta là thiếu chủ.

Giang Thần nói.

- Đa tạ Thiếu chủ.

Sở Lạc sửng sốt một chút, bởi vì lời này của Giang Thần cho nên nàng càng cảm động tới mức sắp rơi lệ.

- Linh đan này cho ta được không?

Văn Tâm muốn nhìn một chút xem rốt cuộc Phệ tâm chú lợi hại bao nhiêu, cho nên mới cố ý nói như vậy.

Sở Lạc cầm hộp gỗ, cảnh giác nhìn nàng, chợt nhớ tới Văn Tâm là bằng hữu của Giang Thần, cho nên mới nói:

- Nếu như thiếu chủ mở miệng, ta sẽ cho ngươi.

Nói thì nói thế, nhưng Văn Tâm có thể nghe ra nàng rất đau lòng.

- Thật là thần chú lợi hại, sẽ không khiến cho người ta mất đi tính cách vốn có, nhưng đối với chủ nhân của mình thì lại nói gì nghe nấy.

Ở trong lòng Văn Tâm thầm nghĩ.

Văn Tâm còn muốn thử lại, bỗng nhiên nàng nghĩ đến một lời đồn đại, vị Sở Lạc này từng ái mộ Ninh Hạo Thiên, cho nên mới nói:

- Chủ nhân các ngươi muốn tranh cướp vị trí chưởng giáo của Thiên Đạo môn với Ninh Hạo Thiên, các ngươi có tình báo gì không?

Sở Lạc liếc mắt nhìn Giang Thần, lại cùng giao lưu ánh mắt với sư muội của mình.

- Bây giờ Ninh Hạo Thiên là nhân vật nổi tiếng trong Hỏa vực, ta không khuyến khích thiếu chủ chống lại hắn bây giờ.- Thiếu chủ có kiếm pháp siêu nhiên, nếu có thời gian, tất có thể vượt qua được Ninh Hạo Thiên.

- Ninh Hạo Thiên có Thần mạch, tiến triển tu hành cực nhanh, thiếu chủ rất khó để đấu thắng được hắn.

Ba nữ đệ tử Phù Không đảo liên tục mở miệng, nói rõ ràng suy nghĩ của mình. Mà lời nói cũng đều phù hợp với tâm tính của mình, người không biết nhìn thấy vậy sẽ không có bất kỳ cảm giác gì cả, chỉ coi các nàng là người hầu trung tâm mà thôi.

Sau đó, Sở Lạc nói:

- Cũng không phải là Thiếu chủ hoàn toàn không có hi vọng, ta biết một ít tin tức, nói tốc độ tu hành của Ninh Hạo Thiên trở nên chậm, giống như Thần mạch trong cơ thể đã xảy ra vấn đề.

- Tin tức này ngươi nhặt được từ đâu?

Giang Thần hỏi.

- Ninh Hạo Thiên có một vòng tròn bằng hữu, mà ta là một thành viên trong đó. Trước đó chúng ta đều tán dương Ninh Hạo Thiên là kỳ tài ngút trời, đoán trong vòng mấy năm hắn có thể đạt đến Thông thiên cảnh. Sau đó chúng ta sẽ căn cứ vào tốc độ tu hành trước đây của hắn mà suy tính ra một kết quả, sau đó căn cứ vào kết quả này phát hiện ra: tốc độ đột phá cảnh giới của Ninh Hạo Thiên so với trước đây đã chậm hơn rất nhiều.

- Cảnh giới càng về sau, muốn tăng lên vốn sẽ rất chậm.

Văn Tâm đưa ra nghi hoặc của mình.

- Không, chúng ta cũng đã cân nhắc yếu tố này vào, căn cứ vào thời gian tiêu tốn của một ít thiên tài trước đó để đối chứng.

Sở Lạc nhìn thấy dáng vẻ chăm chú lắng nghe của Giang Thần, nàng tiếp tục nói:

- Sau đó có một lần, phụ tá đắc lực của Ninh Hạo Thiên phát hiện ra một lần hắn tu luyện lại lên tiếng kêu to thống khổ, tay che vị trí kinh mạch.

- Là lúc nào?

Giang Thần hỏi.

- Mấy tháng trước, ta không nhớ quá tỉ mỉ, sau đó Ninh Hạo Thiên không cho thảo luận việc này, càng không cho phép để lộ ra một chút phong thanh nào khác. Ngày hôm nay thiếu chủ dò hỏi cho nên ta mới nói tới.

Sở Lạc nói.

- Ha ha ha ha! Được!

Tin tức này đối với Giang Thần là vui mừng ngoài ý muốn, nếu như hắn không đoán sai, ngay khi Thần mạch của mình khôi phục thì Thần mạch trong cơ thể của Ninh Hạo Thiên cũng biến mất từng cái từng cái một.

- Đây là Thiên Nguyên đan, có thể thuần hóa chân nguyên bên trong cơ thể ngươi, thưởng cho ngươi.

Giang Thần lấy ra một viên linh đan rồi ném cho Sở Lạc.
- Đa tạ Thiếu chủ!

Sở Lạc mừng rỡ không thôi, nụ cười ở trên mặt nàng tỏa ra.

Văn Tâm chú ý tới, Sở Lạc cao hứng như vậy không phải là bởi vì Thiên Nguyên đan, mà là hành động ban thưởng này của Giang Thần.

Dường như phản ứng của con chó trung thành sau khi được chủ nhân biểu dương và xoa xoa.

Hơn nữa, ba nữ đệ tử Phù Không đảo khác toát ra vẻ ước ao, hận mình không thể biểu hiện ở trước mặt của Giang Thần.

- Thật đáng sợ, thật đáng sợ, thần chú như vậy...

Đây là lần thứ nhất Văn Tâm vui mừng mình là bằng hữu của Giang Thần, mà không phải là kẻ địch.

- Chuyện thần chú, các ngươi đừng nói ra ngoài.

Giang Thần dặn dò một câu.

- Đương nhiên.

Mạnh Hạo thoải mái đồng ý.

Lúc này, Sa Lan đã trở về, lưng cõng vải trắng gói thi thể của ca ca nàng.

- Ngươi không giết nàng sao?

Sa Lan còn không biết chuyện đã xảy ra cho nên còn cảm thấy kinh ngạc đối với việc Sở Lạc còn sống sót.

- Nàng hối hận không thôi đối với hành vi của mình, cho nên đã nhận ta làm chủ.

Giang Thần nói.

- Ồ?

Trong lòng Sa Lan rất nghi hoặc, không biết thần chú cho nên nàng chỉ cảm thấy cách nói này có chút hoang đường. Chỉ có điều đang bi thương cho nên nàng không tra cứu, nói:

- Chúng ta mau đi ra đi.

- Được, chờ ta một chút.

Giang Thần chạy đến bên cạnh tượng đá Đại tướng quân, tính toán độ cao, sau khi xác định nạp giới có thể bỏ vào hắn lập tức xếp nó vào.

- Vật này có thể mang ra ngoài sao?

Văn Tâm nói.

- Tượng đá này là một kiện đồ vật rất phức tạp, kết hợp với linh khí, trận pháp cùng với bí thuật thời đại anh hùng, dùng để trấn thủ hoàng lăng. Đương nhiên người thiết kế nó không hy vọng người khác mang đi ra ngoài, vì lẽ đó đã để lại cấm chế, chia làm hai tầng, cấm chế tầng thứ nhất là tượng đá rời khỏi hoàng lăng sẽ tỉnh lại, giết sạch tất cả sinh linh, cấm chế tầng thứ hai là tượng đá ở bên ngoài tỉnh lại, địch ta không phân, chiến đấu đến chết.

- Vậy ngươi còn mang theo làm gì?

Nghe Giang Thần nói như vậy, Văn Tâm rất là không rõ.

- Chỉ có điều, chỉ cần tìm người thông minh hơn so với người thiết kế là có thể phá giải cấm chế, để cho mình sử dụng.

Giang Thần cười nói.

- Ngươi chính là người càng thông minh hơn kia đúng không?

Văn Tâm lườm hắn một cái, nghe ra sự tự tin trong giọng nói của hắn.

Giang Thần nhe răng nở nụ cười, cũng không nói nhiều, nhìn một mặt khác của Hộ Quốc điện rồi nói:

- Đi thôi, chúng ta đi tới cung điện chí tôn dưới lòng đất, mau chóng đi ra, chuyến này thu hoạch rất tốt, nhưng nếu như không thể thấy ánh mặt trời nữa, thì tất cả đều là công toi.

- Cũng đúng.

Nghe vậy mọi người rất tán thành, mọi người đã ở dưới lòng đất sắp được một buổi tối rồi.

Chương 107: Nhảy Sông Cầu Sinh

Đi ra khỏi Hộ Quốc điện, xuyên qua một cái hành lang thật dài, Giang Thần nhìn thấy cung điện chí tôn dưới lòng đất.

Không hổ được xưng là chí tôn, ở dưới lòng đất này có một toà cung điện hùng vĩ đồ sộ hầu như đã lấp kín không gian trước mắt, chỉ còn lại khe hở nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn được nữa.

Mọi người chỉ có thể đi vào từ cửa lớn.

Thế nhưng không người nào dám động, bởi vì cung điện toả ra ánh sáng màu lam yêu dị.

Không giống như ánh sáng ở Dẫn Hồn điện, ánh sáng đến từ Càn Khôn Huyền Hỏa đăng, cung điện chí tôn dưới lòng đất trước mắt này, ánh sáng đến từ chính từng viên ngói viên gạch một, giống như cung điện là vật còn sống, ánh sáng lưu động cực kỳ giống như đang hô hấp.

Giang Thần nhặt một cục đá lên rồi ném qua, ánh xanh xuất hiện một đạo ánh sáng tương tự với hồ quang, đánh nát cục đá, làm cho những người khác cả kinh liên tiếp lui về phía sau.

Chợt, đám người Mạnh Hạo, Phương Bình nhìn về phía Giang Thần, mặc dù bọn hắn cũng không biết đây là vật gì. Thế nhưng bọn hắn cho rằng Giang Thần có biện pháp giải quyết.

Quả thực cũng là như vậy, Giang Thần nâng quyển sách kia lên, ghi nhớ ngôn ngữ của thời đại anh hùng.

Rất nhanh những người khác đã nhìn thấy ánh xanh dần dần biến mất, cho dù cả cung điện vẫn còn đang phát sáng, thế nhưng lại làm cho người ta có cảm giác không nguy hiểm giống như vừa nãy nữa.

Giang Thần lần nữa ném ra một tảng đá, đánh vào trên cửa cung điện, cái gì cũng không xảy ra.

- Lực lượng tri thức thực sự là mạnh mẽ.

Phương Bình thở dài nói.

- Dù sao cũng là đệ tử của Thiên Đạo môn.

- Hơn nữa còn là đệ tử nội môn, không hổ là thập đại tông môn.

- Lúc bắt đầu chúng ta nghe hắn thì sẽ không xuất hiện những chuyện này.

Mấy người đi cùng Phương Bình đồng thời mở miệng, kính nể không thôi đối với Giang Thần.

Đẩy cửa cung điện dưới lòng đất ra, mọi người cẩn thận từng li từng tí một đi vào.

- Trời ạ!

Chỉ có điều sau khi nhìn rõ cảnh vật bên trong điện, ngoại trừ Giang Thần đã có chuẩn bị ra, những người khác đều trợn mắt há hốc mồm.

Cung điện dưới lòng đất không có vật gì khác, chỉ có hơn trăm cỗ quan tài đá, để ở dưới đất, chằng chịt.

Phối hợp với hoàn cảnh u ám và lam quang yêu dị kia, tất cả mọi người không rét mà run.

Giang Thần là người phản ứng lại trước, hắn phát hiện ra mỗi bộ quan tài đá đều rất dày nặng, không có bộ nào là giống nhau. Trên quan tài đá tràn ngập văn tự của thời đại anh hùng.

- Mỗi hoàng đế của Chu Tước quốc đều ở nơi này.

Giang Thần nói.

Nghe hắn nói như thế, có người nghĩ đến nhất định vật chôn cùng hoàng đế sẽ không đơn giản.

Một hán tử đi đến quan tài đá gần nhất bên trong cung điện, đưa tay đẩy nắp quan tài ra. Chỉ có điều bất kể hắn dùng sức thế nào thì nắp quan tài cũng vẫn không nhúc nhích.

- Không phải là khảm nạm vào nhau đó chứ?

Hán tử này oán hận nói.

- Quan tài đá có phong ấn, chỉ dựa vào man lực thì nhất định phải là lực lượng của Thông thiên cảnh, hơn nữa nếu mạnh mẽ mở ra, sợ rằng sẽ tạo ra hậu quả đáng sợ.

Giang Thần nói.

- Ngươi biết mở ra không?

Văn Tâm theo bản năng hỏi.

Giang Thần đi tới bên cạnh quan tài đá, tay đè ở phía trên, hơi nhắm mắt lại, một lúc lâu sau, hắn lắc đầu nói:

- Dùng cảnh giới của ta, muốn phá tan phong ấn sẽ cần thời gian rất lâu, chỉ có thể chỉ đạo Thần du cảnh hoặc là Thông thiên cảnh đến mở mà thôi.

- Đặt chí bảo ở trước mắt, bởi vì cảnh giới quá thấp mà chỉ có thể bỏ qua hay sao?

Nhận được đáp án này, Sở Lạc là người đau lòng nhất.

- Đây không phải là chuyện vướng víu nhất.

Giang Thần nói.

- Cái gì?

Những người khác sốt sắng, ngừng thở, chờ đợi Giang Thần nói tiếp.- Trên sách viết, lối ra ở một trong những bộ quan tài đá đó.

Giang Thần nở nụ cười gượng ép, bất đắc dĩ báo cho mọi người tin tức này.

- A?

Mọi người kinh ngạc thốt lên một tiếng, rõ ràng không thể mở ra được quan tài đá, lối ra lại ở trong quan tài đá, đã hình thành một vòng tuần hoàn chết người.

Đối với bọn họ, rất là trí mạng.

- Giang Thần, ngươi mới vừa nói muốn mở ra quan tài đá cần phải có thời gian tìm rất dài, phải mất bao lâu đây?

Văn Tâm hỏi.

Nghe vậy, trong lòng những người khác lại căng thẳng, đây là sinh cơ cuối cùng của bọn họ.

- Mấy năm.

Giang Thần nói.

Đáp án rất tuyệt vọng!

Đám người Phương Bình như bị rút khô sức lực, đặt mông ngồi xuống dưới đất.

Ngay cả Mạnh Hạo dễ tính cũng văng tục, đương nhiên, không phải hắn nhằm vào Giang Thần.

Văn Tâm vẫn rất để ý tới Phệ tâm chú, lúc này nàng còn đang quan sát phản ứng của Sở Lạc và chúng nữ.

Ngoại trừ Sở Lạc ra, ba nữ tử khác là bởi vì Giang Thần có thể mang mình đi ra ngoài cho nên mới cam tâm tình nguyện bị hạ chú. Hiện tại Giang Thần phụ lòng các nàng, liệu các nàng có thể oán giận hoặc là tức giận hay không?

Nhưng mà, Văn Tâm phát hiện ra các nàng hoàn toàn không có như mình nghĩ, cho dù rất thương tâm và thất vọng. Thế nhưng lại không có một câu oán hận nào đối với Giang Thần.

Bỗng nhiên, Văn Tâm nghĩ đến cái gì đó, nói:

- Giang Thần, trước đó ngươi đã nói người thiết kế này lén lút sắp xếp con đường sống cho mình, không thể mạo hiểm như vậy. Mà hoàng đế chết đi, người bị chôn cùng không chỉ có một mình hắn, sau khi đóng nắp quan, hắn cũng không thể mở ra. Mà người thiết kế kiến trúc không thể tinh thông phong ấn, lại vừa vặn là một Thông thiên cảnh?

- Ý của ngươi là?

Giang Thần sửng sốt, lời này của Văn Tâm có chút đạo lý.

- Trên sách nói thế nào, có liên quan tới nơi này không?

Văn Tâm hỏi.

- Nói hoàng đế chết đi ở chỗ này sẽ trở thành thủ hộ thần của Chu Tước quốc, bảo đảm quốc gia từ từ mạnh mẽ, mỗi một đời hoàng đế... Các loại tin tức!Giang Thần đang nói, đột nhiên linh quang lóe lên, nói:

- Quan tài đá này không phải mỗi một hoàng đế chết đi thì mới bắt đầu làm. Bởi vì tính đặc thù của quan tài đá cho nên rất tốn thời gian, sinh lão bệnh tử không có chút quy luật nào. Nếu hoàng đế chết đi, không kịp làm quan tài đá, vì lẽ đó thường thường sẽ làm sớm một hai cái quan tài đá!

Văn Tâm đuổi kịp dòng suy nghĩ của hắn, vui vẻ nói:

- Quan tài đá không có thi thể, đương nhiên sẽ không có vật chôn cùng, cũng không có phong ấn!

- Không sai!

Đến lúc này những người khác đã nghe rõ chuyện gì đang xảy ra, sự tự tin dang cao, liên tục đứng dậy.

- Nhanh! Thử đi đẩy từng cái từng cái một, dùng hết toàn lực, có thể đẩy được thì chính là lối thoát!

Giang Thần nói.

Tức thì, mọi người nhanh chóng phân tán, vọt tới bên cạnh từng cái từng cái quan tài đá, thử đẩy nắp quan tài ra.

- Nơi này, ở đây!

Cũng không lâu sau, Mạnh Hạo có phát hiện, gọi tất cả mọi người tới, quan tài đá ở trước mặt hắn đã bị mở ra một cái miệng nhỏ.

Mọi người nhìn lẫn nhau, trên mặt từng người đều nhìn thấy nụ cười vui mừng.

Triệt để mở nắp quan tài ra, quả nhiên bên trong rỗng tuếch.

Giang Thần đưa tay sờ loạn khắp nơi ở bên trong, rất nhanh đã đụng tới cơ quan, hắn dùng sức ấn xuống, dưới đáy quan tài đá được mở ra.

Giang Thần vứt một cây đuốc xuống, phát hiện ra phía dưới là một cái hang đá chật hẹp, có thể mơ hồ nghe thấy được tiếng nước.

Thân thể vừa đi xuống thì lại phát hiện ra, bên cạnh hang đá lại là một con sông.

- Mạch nước ngầm? Thì ra là như vậy, đây chính là phương pháp giữ mạng.

Giang Thần đang chuẩn bị gọi người nhảy xuống, không ngờ Phương Bình kia đột nhiên nói:

- Giang Thần, chúng ta đã tìm được lối ra, giải quyết việc cần kíp trước mắt, không cần phải gấp gáp đi ra ngoài, có thể đi tìm một chút bảo vật nha!

Giang Thần nghe vậy thầm nghĩ, không biết mạch nước ngầm đi về nơi nào, đi ra ngoài thì có thể. Thế nhưng nếu muốn lại thông qua mạch nước ngầm trở lại hoàng lăng là chuyện không có khả năng.

Khi đến lối ra đã không còn, hiện tại vừa đi, rất khó có cơ hội lần sau nữa.

- Ta cũng cảm thấy rất có đạo lý.

Văn Tâm nói.

Nhưng mà, ngay khi Giang Thần định hành động, bên ngoài cung điện dưới lòng đất truyền đến tiếng rối loạn không nhỏ, tiếng bước chân vội vàng và tiếng gào khóc vang vọng, dường như có mấy chục người.

Giang Thần phóng thần thức ra ngoài, phát hiện ra đây đều là thành viên của bốn chi đội ngũ, ở phía sau những người này là các yêu ma lít nha lít nhít.

- Được rồi! Không muốn đi cũng phải đi, yêu ma đều bị dẫn lại đây rồi.

Giang Thần cười khổ một tiếng, xông ra ngoài cửa hô một tiếng:

- Người bên ngoài, lối ra ở đây, muốn giữ mạng sống thì mau nhanh tới đây!

Nói đoạn, hắn dẫn người nhảy xuống quan tài đá.

- Giang Thần, chúng ta không có thuyền?

- Bơi đi, theo dòng nước, đều là Tụ nguyên cảnh, ta nghĩ sẽ không tới mức bị chết đuối chứ?

- Dưới nước sẽ không có quái vật chứ?

- Không biết, chỉ là đúng là trên đầu của chúng ta có rất nhiều.

Trong lúc nói chuyện, từng bóng người trước sau nhảy xuống, yêu ma càng theo sát phía sau.

- Nhảy đi!

Không ai do dự nữa, liên tục nhảy xuống sông giữ mạng.

Chương 108: Hiến Ngọc Công

Dòng nước của mạch nước ngầm chảy xiết, mọi người nhảy đến trong sông, rất nhanh đã bị tách ra, thân thể không bị khống chế, từng ngụm từng ngụm nước sông rót vào trong miệng trong mũi của bọn họ.

- Không được, yêu ma đã theo tới!

Điều không ổn nhất chính là, yêu ma cũng cuồn cuộn không ngừng từ bên dưới quan tài đá đi ra, nhảy xuống nước như sủi cảo vào trong chảo dầu.

Đại đa số yêu ma không biết bơi, tuy nhiên sẽ không tới mức bị chết đuối, đợi tới khi lên bờ sẽ chậm rãi thức tỉnh, lại sẽ hại người.

Yêu ma biết bay càng không buông tha cho nhân loại ở trong nước, ý đồ muốn chụp mồi, lúc này, nước xiết trái lại còn cứu bọn họ một mạng.

Cả hai tay Giang Thần phân biệt lôi kéo Mạnh Hạo và Văn Tâm, quan sát tình huống của yêu ma phía sau.

- Cẩn thận!

Đột nhiên, Văn Tâm hét lên một tiếng.

Giang Thần quay đầu lại, phát hiện ra mặt nước xuất hiện một tảng đá lớn, đối diện với ba người bọn họ.

- Đi!

Giang Thần đẩy Mạnh Hạo và Văn Tâm về phạm vi của tảng đá, đồng thời lấy ra Xích tiêu kiếm, nhắm ngay vào tảng đá.

Trong giây lát, hắn như một chiếc chiến xa xông lên, tảng đá nổ tung, nhưng mà, chiếc chiến xa như hắn cũng trả giá nặng nề, nói là chia năm xẻ bảy cũng không quá đáng.

Trước mắt Giang Thần biến thành màu đen, trước ngực truyền đến cảm giác đau nhức, Xích tiêu kiếm bị cuốn đi, người thì từ mặt nước biến mất không còn tăm hơi.

- Giang Thần!

Văn Tâm và Mạnh Hạo lo lắng vạn phần, thế nhưng bọn họ lại không thể ra sức, chỉ có thể yên lặng chờ mong ở trong lòng mà thôi.

Giang Thần choáng váng, chìm xuống càng làm cho hắn sắp nghẹt thở, thân thể đảo quanh ở bên trong nước, tình huống tràn ngập nguy cơ.

Không may, hắn lại đánh vào trên thân một đầu yêu ma rơi xuống nước, trực tiếp hôn mê.

Khi tỉnh lại, Giang Thần phát hiện ra mình đã nằm ở trên một cái giường mềm mại.

Ánh mặt trời đã lâu không thấy từ ngoài cửa sổ chiếu vào, làm cho Giang Thần chờ lâu ở trong bóng tối cảm thấy cực kỳ long lanh.

- Thiếu chủ!

Bên giường truyền đến tiếng kêu kinh hỉ của Sở Lạc.

Giang Thần lắc lắc đầu, mơ hồ nhớ tới sau khi mình lên bờ đã được Sở Lạc cứu, sau đó Văn Tâm, Mạnh Hạo đồng thời cõng hắn về Chu Tước thành.

Chỉ có điều hình ảnh của những ký ức này đều rất mơ hồ, tàn phá không đầy đủ.

- Đã qua bao lâu rồi?

Giang Thần hỏi.

- Ba ngày.

- Cũng còn tốt.

Giang Thần âm thầm vui mừng, lại nghĩ đến cái gì đó, nói:

- Kiếm của ta đâu? Có thấy kiếm của ta hay không?

- Ở đây, ta và sư muội đã tìm được ở bờ sông.

Sở Lạc lấy ra Xích tiêu kiếm.

Chợt, từ trong miệng của Sở Lạc, Giang Thần đã biết được bọn họ từ dòng sông dưới mặt đất trôi tới một vùng quáng mạch ở một mặt khác trên bình nguyên.

Tin tức về quáng mạch và hoàng lăng dưới lòng đất đã truyền khắp Hỏa vực, cường giả của các thế lực khắp nơi đã lục tục tới.

Tụ nguyên cảnh vẫn sợ sệt yêu ma và cơ quan cạm bẫy bên trong hoàng lăng, nhưng mà cường giả lại không để vào mắt, bọn họ cực kỳ động lòng đối với bảo vật bên trong hoàng lăng, đặc biệt là quan tài đá trong cung điện chí tôn dưới lòng đất.

Chỉ có điều, đã không tìm được lối vào bên trong quáng mạch, nếu muốn từ mạch nước ngầm tìm được lối ra kia thì lại càng là mò kim đáy biển.Trừ phi đào núi ra, nếu không sẽ không có cách nào tiến vào hoàng lăng được nữa.

Trên thực tế quả thật cũng có người làm như vậy, một tên cường giả Thông thiên cảnh sốt ruột cầu bảo, cho nên đã thi triển thần thông ở trong quáng mạch, suýt chút nữa đã làm đổ núi lớn. Thế nhưng vẫn không có thu hoạch được gì như cũ.

Đương nhiên, dựa vào năng lực của Thông thiên cảnh, chỉ cần có thời gian, chung quy sẽ tìm được hoàng lăng.

Cùng lúc đó, tin tức liên quan tới chuyện của Cao Thần Dật cũng khiến cho mọi người bàn tán sôi nổi.

Vừa bắt đầu đám người Hỏa vực không tin Cao Thần Dật sẽ làm ra chuyện không thể tả như vậy. Bởi vì hắn là tuấn kiệt trên Công tử bảng.

Người của bốn chi đội ngũ có thể trốn ra được trăm miệng một lời, hoàn toàn chỉ trích hành vi vô liêm sỉ của Cao Thần Dật, cùng với cách làm tàn nhẫn của hắn.

Thậm chí có thể nói tất cả người chết ở trong tay yêu ma bên trong hoàng lăng đều là trách nhiệm của Cao Thần Dật, yêu ma chạy ra khỏi hoàng lăng làm ác cũng là bởi vì Cao Thần Dật mở lao ngục ra.

Hoàng thất của Đại Tề Quốc lại còn công khai lên tiếng phê phán Cao gia.

Đối với chuyện này, Cao gia giữ yên lặng, không đáp lại.

Lại thêm Cao Thần Dật đã chết ở bên trong hoàng lăng, đã trả giá, cho nên cũng không có ai thật sự tới cửa gây phiền phức.

Người liên quan tới chuyện giết chết Cao Thần Dật cũng bị điều tra rõ, là đệ tử Thiên Đạo môn Giang Thần.

Cao gia không có ý định đi tìm Thiên Đạo môn gây phiền phức.

Không chỉ bởi vì Cao Thần Dật đáng chết mà còn có sự mạnh mẽ của Thiên Đạo môn.

- Sa Lan về Đại Tề quốc? Văn Tâm và Mạnh Hạo đang săn giết yêu ma sao?

- Đúng vậy, yêu ma được thả ra gieo vạ một phương. Chỉ có điều phụ cận Chu Tước quốc đều là người tu hành. Tuy rằng mấy ngàn đầu yêu ma ở hoàng lăng có vẻ đáng sợ, thế nhưng ở thế giới bên ngoài thì lại trở thành con mồi săn giết.

Sở Lạc nói.

- Được rồi.

Trong mấy ngày kế tiếp, Giang Thần tiêu hóa huyết châu của Ma thần kia, khôi phục thương thế.

Chờ đến lúc thương thế khỏi hẳn, cảnh giới hắn lại lên một tầng nữa, đạt đến hậu kỳ viên mãn. Chỉ thiếu chút nữa đạt tới đỉnh cao, là có thể trở về môn phái bế quan xung kích Thần du cảnh.

Đồng thời, chuyện trải qua ở hoàng lăng khiến cho hắn nếm trải chỗ tốt của thần thức, lại bỏ ra chút thời gian tăng cường thần thức của chính mình.Văn Tâm và Mạnh Hạo biết được hắn tỉnh lại cho nên lập tức chạy về.

Sau khi xác định Giang Thần không sao, Mạnh Hạo hưng phấn giảng giải chuyện đã xảy ra mấy ngày nay cho hắn nghe.

Ở bên ngoài, ma huyết của yêu ma bị thu mua với giá cao. Mạnh Hạo nhận được không ít, cho nên cũng đã bán cho yêu huyết điếm trong Chu Tước thành, kiếm cho hắn không ít tiền.

Mạnh Hạo sợ bị người khác đoạt cho nên đã bỏ vào trong nạp giới của Giang Thần.

Đối với chuyện này, Giang Thần chỉ cười, người khác không thu hoạch được gì ở trong hoàng lăng, nhưng hắn có được bảo vật như Càn Khôn Huyền Hỏa đăng và tượng đá Đại tướng quân. Thứ này ở trong hoàng lăng đã được coi là công cụ, thế nhưng ở trong tay hắn đã trở thành chí bảo có giá trị liên thành.

- Dù cho là Thần du cảnh đến đây, có Huyền Hỏa đăng và tượng đá Đại tướng quân, ta cũng không sợ!

Giang Thần tự tin nghĩ.

Nhưng mà, mọi chuyện trên thế gian đều là vui quá hóa buồn.

Giang Thần không biết lại thật sự có Thần du cảnh đi tới Chu Tước thành, đến để giết hắn!

Qua một ngày, Sở Lạc chạy lại gặp Giang Thần, vẻ mặt không nỡ, có chút thương cảm nói:

- Thiếu chủ, đội ngũ của chúng ta phải về Phù Không đảo.

- Ừm, trở về đi, Hỏa vực không lớn, sẽ có ngày gặp lại.

Giang Thần nói.

- Thiếu chủ, ta thấy mấy ngày nay ngươi vẫn đang buồn phiền vì cảnh giới, muốn đạt đến Thần du cảnh. Sư phụ của Sở Lạc đã nói, khi đột phá đại cảnh giới nên giữ dư lực, tích lũy lâu dài để sử dụng một lần, không thể vừa đạt đến yêu cầu đã đi trùng kích, như vậy đối với con đường tu hành tương lai cũng không tốt.

Sở Lạc nói.

- Chuyện này ta biết, không cần lo lắng.

Giang Thần thuận miệng đáp, tình huống như thế chủ yếu là nguyên nhân do công pháp, hắn tu luyện công pháp Thiên cấp, không cần để ý tới chuyện này.

- Chỉ có điều, thiếu chủ. Ta có một phương pháp có thể vẹn toàn đôi bên, nếu ta tu luyện Hiến ngọc công, sẽ cùng thiếu chủ...

Nói tới chỗ này, Sở Lạc e thẹn cúi đầu.

Giang Thần sửng sốt một chút, không biết nên trả lời ra sao.

Cái gọi là Hiến ngọc công là công pháp huyền bí thải âm bổ dương, nữ tử vô tư dành một thân tinh nguyên cho nam tử, làm cho cảnh giới của nam tử tăng nhanh như gió.

Diệu dụng ở trong đó, cho dù là linh đan, yêu huyết hoặc là các thiên tài địa bảo khác cũng không sánh nổi.

- Ba vị sư muội khác cũng đều đồng ý.

Sở Lạc bổ sung một câu.

- Loại công pháp cấp thấp này sẽ tạo thành thương tích không thể xóa nhòa với các ngươi, nếu như cảnh giới tương lai của các ngươi chỉ có thể ở Tụ nguyên cảnh thì sao có thể hiệu lực cho ta cơ chứ?

Giang Thần do dự trong chốc lát, tức thì cự tuyệt.

- Có thể thiếu chủ không lấy linh đan của ta, lại không chấp nhận sự giúp đỡ của ta, lẽ nào thiếu chủ ghét bỏ chúng ta sao?

Sở Lạc bị hắn từ chối, thương tâm không thôi, nước mắt như trân châu không ngừng rơi xuống đất.

Giang Thần gãi đầu một cái, nói:

- Không phải như vậy, là phương pháp của ngươi có vấn đề, như vậy đi. Ta sẽ dạy cho ngươi công pháp đồng loại thượng hạng, có trợ giúp đối với tu luyện của ngươi, tương lai... Tương lai coi như song tu thì ngươi và ta đều có lợi.

Không có cách nào, Giang Thần chỉ có thể lấy lý do qua loa như vậy.

Chương 109: Hắc Bạch Môn

Cáo biệt Sở Lạc, ba người Giang Thần rời khỏi Chu Tước thành, đi lấy thuyền phi hành đã được giấu kỹ.

Trên đường, Mạnh Hạo và Văn Tâm đang thảo luận cảnh ly biệt vừa nãy, Sở Lạc và ba sư muội của nàng biểu hiện vẻ lưu luyến không rời, rốt cuộc có phải là xuất phát từ nội tâm hay không.

- Ý của ta là, thần chú thay đổi tình cảm của các nàng đối với Giang Thần, vì lẽ đó ly biệt sẽ thương cảm cũng là biểu hiện của chân tình.

Mạnh Hạo giảng giải quan điểm của mình.

- Trên đời không có nước không nguồn, không có gỗ không gốc, tình cảm như vậy làm sao có thể nói là chân thực được chứ.

Đối với thần chú Văn Tâm vẫn còn sợ hãi như cũ, không chấp nhận lời này của Mạnh Hạo.

- Thế nhưng, thần chú chính là đầu nguồn của tình cảm đó. Giang Thần, nếu như giải trừ thần chú, các nàng sẽ như thế nào?

Mạnh Hạo nói.

Giang Thần nhíu nhíu mày, nói:

- Chuyện thần chú, không muốn nên thảo luận nữa.

Phệ tâm chú là một trong tam đại cấm chú ở Thánh vực, cho dù có không ít người lén lút sử dụng, thế nhưng công khai thảo luận như vậy, Giang Thần không thể chấp nhận được.

Văn Tâm và Mạnh Hạo giao lưu ánh mắt một cái, biết bất kể trong lòng hiếu kỳ bao nhiêu thì cũng không thể nói tới chuyện thần chú nữa.

Ba người tìm được thuyền phi hành ở ngoài dãy núi.

Văn Tâm lên thuyền, chợt phát hiện ra sắc mặt của Giang Thần rất khó nhìn, nhíu mày thành hình chữ xuyên.

- Sao vậy? Có phải ta nói chuyện thần chú khiến cho ngươi không thoải mái, sau đó ta sẽ không...

Văn Tâm đến bên cạnh hắn, bàn tay ngọc trắng như tuyết đánh vào trên vai hắn.

- Đi ra!

Giang Thần hét lớn một tiếng, đẩy Văn Tâm ngã xuống đất, lấy Xích tiêu kiếm ra chém một chém về phía sau!

Keng!

Tiếng kim loại va chạm lanh lảnh dễ nghe, dưới ánh lửa bập bùng, một thanh phi đao đã bị cắt thành hai đoạn rơi trên mặt đất.

Sưu!

Tiếng xé gió ác liệt của phi đao lúc này mới truyền đến, có thể thấy được tốc độ của phi đao vừa nãy nhanh bao nhiêu.

Văn Tâm và Mạnh Hạo cả kinh, mồ hôi lạnh chảy ướt sũng cả người, hai người lấy ra linh khí, nhìn về phía phương hướng phi đao kéo tới.

- Không tệ lắm, thần thức của Tụ nguyên cảnh đã có thể cảm ứng được phi đao của ta, xem ra giá cả của ngươi nên lấy cao hơn nữa.

Một người áo đen đi về phía bên này, vóc người tầm trung, từ hình thể là nam nhân, đeo công cụ đặc thù, trái đen phải trắng, phân biệt rất rõ ràng.

- Hắc Bạch môn!

Vừa nhìn thấy mặt nạ trắng đen, Văn Tâm kinh ngạc thốt lên một tiếng, khuôn mặt cười trắng bệch.

- Tổ chức sát thủ nổi danh nhất trong Hỏa vực, đã tồn tại được mấy trăm năm.

Nàng nói với Giang Thần và Mạnh Hạo.

Sát thủ là tồn tại làm cho người ta căm hận mà lại kiêng kỵ, so với bất kỳ thế lực nào một tổ chức sát thủ còn dễ dàng hấp dẫn cừu hận hơn.

Vì vậy, sát thủ đều biết điều, rất thần bí, chỉ khi nào không bị người ta biết thì mới có thể an toàn.

Thế nhưng tiếng tăm của Hắc Bạch môn này rất lớn, không thua thập đại tông môn, lại đứng sừng sững mấy trăm năm không ngã, có thể thấy được có bao nhiêu đáng sợ.

Những năm qua, các thế lực đều có đệ tử ưu tú chết ở trong tay của Hắc Bạch môn, cũng đã từng có mấy thế lực lớn liên thủ lại, ý đồ tiêu diệt Hắc Bạch môn, kết quả đều phải trả giá đánh đổi rất nặng.

Cho đến nay, địa vị của Hắc Bạch môn ở Hỏa vực rất đặc thù, mọi người đều lựa chọn lãng quên đi bọn họ. Đồng thời cũng thầm cầu nguyện không nên bị sát thủ của Hắc Bạch môn nhìn chằm chằm vào mình.Bây giờ lại có một sát thủ xuất hiện ở trước mắt, tự nhiên Văn Tâm sẽ sợ sệt.

Nàng nhìn thấy vị trí bên phải mặt nạ màu trắng, dưới khóe mắt có vẽ một giọt nước mắt đỏ ngầu.

- Huyết lệ đại diện cho đẳng cấp sát thủ của Hắc Bạch môn: Thiên sát địa tuyệt, một giọt máu đã nói rõ là sát thủ chữ tuyệt, là sát thủ cấp thứ tư.

Văn Tâm nói.

- Vậy còn được, là cấp thấp nhất.

Mạnh Hạo nói.

Văn Tâm liếc mắt nhìn hắn, nói:

- Cảnh giới thấp nhất của sát thủ Hắc Bạch môn đều là Thần du cảnh.

Lời này suýt chút nữa đã khiến cho Mạnh Hạo buông lời chửi mẹ kiếp, hắn ngạc nhiên nói:

- Thần du cảnh chạy đi làm sát thủ? Làm gì vậy chứ?

- Cảnh giới sẽ không thay đổi phẩm hạnh của một người, chỉ cần có lợi thì Thần du cảnh cũng có thể là thổ phỉ.

Văn Tâm nói.

- Mục tiêu của hắn là ta, các ngươi ngồi thuyền phi hành đi đi.

Giang Thần giao cờ khống chế cho Văn Tâm, ánh mắt từ đầu đến cuối không rời khỏi sát thủ trước mắt.

- Cùng đi đi! Lên thuyền thì hắn sẽ không đuổi kịp được.

- Thuyền phi hành không có năng lực phòng ngự, lên trên không sẽ càng nguy hiểm, không nên phí lời!

Giang Thần bỏ lại cờ khống chế, nhanh chóng chạy đi vào vùng rừng rậm bên trong.

Sát thủ Hắc Bạch môn cũng không lo lắng, hắn liếc nhìn Mạnh Hạo và Văn Tâm, phi đao sắc bén đang chuyển động ở tay.

Chợt, hắn từ bỏ dự định thông qua áp chế Văn Tâm và Mạnh Hạo để bức Giang Thần đi vào khuôn phép.
Bởi vì đối phó với một Tụ nguyên cảnh mà làm như vậy sẽ làm nhục bảng hiệu của Hắc Bạch môn.

Hắn nhìn về phía phương hướng Giang Thần rời đi, khóe miệng hiện lên một tia lạnh lẽo.

Bước chân nhẹ nhàng bước ra, người đã biến mất ở trước mắt của Văn Tâm và Mạnh Hạo. Hai người chỉ cảm thấy một cơn gió lao đi về phương hướng của Giang Thần.

- Xong.

Văn Tâm cảm giác rất vô lực, Giang Thần không phải là đệ tử đến từ thế lực lớn, bên người không có người bảo vệ, đối mặt với sát thủ Thần du cảnh, thập tử vô sinh.

- Không có chuyện gì đâu. Cứ tin tưởng Giang Thần, hắn đã từng giết chết Thần du cảnh.

Mạnh Hạo nói.

Lời này đã tạo ra tự tin cho Văn Tâm, hai người lên thuyền phi hành, ở trên không trung bay đi theo phương hướng Giang Thần chạy trốn.

- Ai lại phái sát thủ Hắc Bạch môn đối phó với Giang Thần cơ chứ? Lẽ nào là Cao gia trả thù?

- Nếu như Cao gia muốn trả thù thì sẽ không cần phiền phức như vậy. Trực tiếp phái cường giả gia tộc đến là được. Phái sát thủ, nói rõ là không muốn bị người ta biết, rất có thể là Hắc Long thành, trước đó ở nơi thí luyện, Giang Thần bị Ninh Bình nhằm vào. Như vậy đã nói rõ Hắc Long thành đã nổi lên sát tâm, thế nhưng trong một quãng thời gian rất dài sau đó, Giang Thần đều ở môn phái không ra.

- Sau đó hắn rời khỏi môn phái, cũng không ai biết hắn đi đâu, mãi đến khi tin tức hoàng lăng làm bại lộ hành tung của hắn. Cho nên sát thủ chờ đợi đã lâu cũng đã theo tới!

Văn Tâm nghĩ được ra những chuyện này, Giang Thần cũng đoán ra được. Thế nhưng có biết cũng không thay đổi được gì cả.

Trong lúc chạy trốn, phía sau không ngừng có phi đao kéo tới, đều bị hắn tránh thoát khỏi từng cái.

Phi đao thất bại đánh vào trên cây to, không có bất kỳ trở ngại nào xuyên qua thân cây, sắc bén khó chặn.

- Rõ ràng hắn có thể đuổi theo, tại sao nhất định phải dùng phi đao chứ? Hưởng thụ lạc thú truy sát sao? Thực sự không có một chút chuyên nghiệp nào cả.

Biết bất kể ra sao cũng không chạy nổi cho nên Giang Thần mới ngừng lại. Hắn xoay người thì đã nhìn thấy sát thủ của Hắc Bạch môn đứng yên ở trên một cành cây.

Mắt đang thưởng thức phi đao trong tay, tuy rằng cách lớp mặt nạ thế nhưng Giang Thần cũng có thể cảm nhận được vẻ trêu tức trên mặt của hắn.

- Phi đao của ngươi không giết chết được ta.

Giang Thần lạnh lùng nói.

- Ta đã từng nói qua giết chết ngươi sao? Bắt giữ ngươi, giá cả còn gấp trăm lần so với việc giết chết ngươi.

Sát thủ này lẫm liệt nói.

- Bắt ta?

Giang Thần không biết rõ, chẳng lẽ Hắc Long thành còn muốn dằn vặt mình đến chết sao?

Đột nhiên, Giang Thần nhớ tới lời Sở Lạc đã nói, hắn tức thì hiểu ra.

- Thần mạch của Ninh Hạo Thiên biến mất, nhất định đã nhận ra được vấn đề, mà ta lại dùng tốc độ cực kỳ nhanh chóng quật khởi, đương nhiên bọn hắn đã phát hiện ra đầu mối.

Sau khi hiểu ra, Giang Thần liên tục cười lạnh, thầm nói:

- Hắc Long thành à Hắc Long thành, các ngươi muốn tiếp tục cướp đoạt Thần mạch của ta sao? Sẽ không, ta sẽ không cho các ngươi thêm cơ hội nào nữa.

Sau đó, Giang Thần ngẩng đầu lên, cố ý ra vẻ sợ hãi, cắn răng nói:

- Có thể buông tha cho ta được không? Ngươi hẳn phải biết biểu hiện của ta ở hoàng lăng chứ? Ở trong hoàng cung ta đã thu được chí bảo, có thể đưa cho ngươi.

- Ồ?

Sát thủ của Hắc Bạch môn từ trên ngọn cây nhảy xuống, đi về phía hắn.

Chương 110: Cự Thú Hồng Hoang

Những ngày gần đây, biểu hiện của Giang Thần ở hoàng lăng đã bị người ta gọi là người thông hiểu ngôn ngữ và chữ viết của thời đại anh hùng, đã cứu tất cả mọi người.

Bây giờ nói mình thu được chí bảo, không phải là không có khả năng.

Trước đó khi Giang Thần lấy được Càn Khôn huyền hỏa chỉ có chúng nữ Sở Lạc và Sa Lan biết.

Đám người Sở Lạc sẽ không nói, Sa Lan cũng không có lý do báo cho người khác.

Sau đó tượng đá của Đại tướng quân, đám người Phương Bình rời khỏi Hộ Quốc điện trước, cho nên cũng không biết hắn đã lấy đi tượng đá.

Nếu không đã sớm có cường giả tìm đến hắn đòi bảo vật rồi.

- Bảo vật gì, lấy ra nhìn xem?

Sát thủ nói.

Giang Thần lấy ra Càn Khôn Huyền Hỏa đăng, giơ lên cao đưa về phía đối phương.

Cảm nhận được cỗ bảo khí xông vào mặt, rõ ràng hô hấp của sát thủ đã biến đổi, con ngươi bên trong mặt nạ để lộ ra ánh sáng cực nóng.

- Đây là bảo vật gì?

Người này đang hỏi hắn.

- Ngưng thần đăng, đốt lửa lên, ngồi dưới đất tu luyện, không chỉ làm chơi ăn thật mà linh hồn của bản thân cũng nhận được tăng cường rõ rệt, mà thần thức của ta mạnh là do nó.

Giang Thần cố ý nói ra hiệu quả tăng cường linh hồn, đây là mê hoặc mà Thần du cảnh không có cách nào chống cự được.

- Ngươi thử đi là biết.

Nói xem, Giang Thần muốn cầm đèn trong tay ném qua chỗ đối phương.

- Chậm đã! Trước tiên ngươi làm mẫu một chút đi, để ta xem một chút.

Sát thủ kẹp phi đao ở trong hai ngón tay, trong con ngươi hiện lên ý lạnh, hắn biết rõ có chút linh khí dùng phương thức chạm để giết địch, một khi Giang Thần dám ném đèn tới đây, phi đao trong tay hắn sẽ vô tình ném ra ngoài.

- Được rồi.

Giang Thần bất đắc dĩ nhún vai một cái, đặt đèn ở trước mặt, nói:

- Đầu tiên, để ta nhóm lửa cho nó.

Chân nguyên được truyền vào, hoa sen và cánh hoa cùng nhau tỏa ra, ánh lửa ở dưới ban ngày cũng rất là chói mắt.

Giang Thần dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai thổi ra một hơi, lửa vô cùng vô tận như một cái miệng to như chậu máu, muốn nuốt chửng lấy sát thủ.

Ở bên ngoài hoàng lăng càng có thể rõ ràng cảm nhận được sự đáng sợ của lửa, nham thạch trên mặt đất hóa thành dung nham, cây cỏ tự cháy, trong nháy mắt xung quanh đã biến thành biển lửa.

- Đáng chết!

Không phải tên sát thủ này không nghĩ tới Giang Thần đang đùa giỡn chơi chiêu, thế nhưng cũng bị lửa như vậy dọa cho phát sợ, không chút do dự bứt ra thoát đi ra ngoài.

Giang Thần cầm Huyền Hỏa đăng trong tay, không sợ lửa, từng bước ép sát một.

Rất nhanh, y phục trên người sát thủ đã tự cháy, hắn ý thức được tuyệt đối không thể bị ngọn lửa này đụng tới.

Không như hắn mong muốn, trên đỉnh đầu có hai quả cầu lửa đột nhiên rớt xuống, hắn tránh thoát một quả trong đó, lại bị một quả khác nện lên trên khuôn mặt.

Tức thì, tiếng kêu thảm thiết như tan nát cõi lòng vang lên.
Vốn Giang Thần muốn thừa thế xông lên giết chết hắn, đột nhiên lại dừng lại, tóc gáy cả người dựng đứng, hắn liều mạng lùi về phía sau.

Từ dưới y phục của sát thủ có vô số đạo hàn mang bay ra, bắn về bốn phương tám hướng, đó là từng thanh phi đao. Thân đao dài chừng ba tấc, nhưng lại có phong mang màu trắng bạc, cây cối liên tục ngã xuống, trong đó có ba thanh phi đao hướng về phía Giang Thần.

Đây là bản lĩnh thật sự của sát thủ, trong lúc bước ngoặt sinh tử hắn cũng không cố bắt giữ Giang Thần nữa.

Mỗi thanh phi đao đều có chứa lực lượng Thần Du cảnh, tuyệt đối không phải là thứ mà Giang Thần có thể chống đối.

Lúc này, lửa của Càn Khôn Huyền Hỏa đăng dần dần yếu bớt, bấc đèn cũng sắp tắt.

Giang Thần dừng lửa lại, dấu hiệu bấc đèn tắt dừng lại, bắt đầu chậm rãi khôi phục lại như cũ.

Càn Khôn Huyền Hỏa đăng không thể vĩnh viễn cháy mà không dừng, cũng có khoảng cách súc lực.

- Ta muốn ngươi chết!

Sát thủ đã hoàn toàn thay đổi nhìn lại, con ngươi màu đen tràn ngập vẻ oán độc, hai chân lướt qua mặt đất vọt tới, chỉ có thể nhìn thấy tàn ảnh của hắn mà thôi.

Giang Thần không chờ được Huyền Hỏa đăng hoàn toàn khôi phục, cho nên hắn lần nữa thổi lửa.

Lần này mục tiêu không phải là sát thủ, mà là hình thành một bức tường ở trước người, sau đó hắn lại xoay người chạy trốn.

Sát thủ đã lĩnh giáo qua sự lợi hại của lửa cho nên không dám làm xằng làm bậy. Hắn cẩn thận từng li từng tí một vòng qua tường lửa, lại phát hiện ra đã không thấy tăm hơi của Giang Thần đâu nữa.

- Muốn chơi trò mèo vờn chuột với ta sao? Rất tốt, rất tốt!

Sát thủ muốn đuổi theo, lại bỗng nhiên dừng lại. Hắn giơ tay sờ về phía gò má, lòng bàn tay khẽ chạm vào khuôn mặt, lập tức cảm thấy đau đến mức nhe răng trợn mắt.

Mặt nạ mà trước đó hắn mang đã bị hòa tan cùng máu thịt, hiện tại gương mặt của hắn là thịt rữa hai màu trắng đen, nhìn qua giống như ác ma vậy.

Xử lý chậm, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.

Hắn không thể làm gì khác hơn là tạm thời buông tha Giang Thần, lấy ra thánh dược chữa thương.

Giang Thần chạy đến lúc lực kiệt, hầu như đã thâm nhập vào trong sơn mạch. Sau khi xác định sát thủ không đuổi kịp thì hắn mới dừng lại nghỉ ngơi.- Nếu như Văn Tâm đi theo là tốt rồi.

Giang Thần lẩm bẩm nói, như vậy là hắn có thể ngồi thuyền rời đi.

Chỉ có điều, rất nhanh hắn đã lắc đầu, hắn không thể bảo đảm sát thủ không có đạo cụ phi hành, một khi đến không trung bản thân sẽ hoàn toàn nằm ở thế bị động, sẽ càng thêm nguy hiểm.

- Trốn một chút rồi nói sau.

Giang Thần vừa nghĩ ngợi, một bên lấy ra Hoàn linh đan rồi ăn vào.

Chỉ có điều, rất nhanh Giang Thần đã phát hiện mặt đất dưới chân đang chấn động, cách đó không xa truyền đến động tĩnh kinh thiên động địa.

Không chờ hắn đi thăm dò thì động tĩnh đã lan tràn về phía bên này, Giang Thần đã nhìn thấy hai đầu yêu thú to lớn đang chiến đấu.

Một đầu cự lang, đuôi ngẩng lên so với đại thụ còn cao hơn, một thân lông dài màu bạc nhiễm máu tươi, ở chân mày còn có một đống lông tơ màu vàng, giống như vương miện đội ở trên đầu.

Vật chiến đấu cùng cự lang chính là một đầu ác viên, hình thể cao to, hai tay mạnh mẽ vung vẩy, răng nanh vừa dài lại nhọn lộ ra ngoài, trong tay giơ thân cây lên, giống như là trường côn.

Một côn đập vào trên đầu của cự lang, đánh cho thân thể khổng lồ kia chìm xuống dưới đất, thân cây biến thành mảnh vỡ, ác viên ném cái cây đi, lại dùng hai tay nắm lấy đầu của cự lang.

Cự lang cũng không phải ngồi không, tuy rằng thân thể bị đánh cho không lên nổi, thế nhưng vẫn trực tiếp cắn một cái vào chân của ác viên, tiếp theo lại xé ra một khối thịt ở bắp đùi.

Ác viên thống khổ kêu to, tiếng gào chẳng khác nào sấm sét, chấn động đến mức làm cho đám đại thụ xung quanh run lẩy bẩy, chút suýt nữa Giang Thần đã ngã chổng vó.

Chợt, một tay của ác viên nhổ cây đại thụ lên, sau đó điên cuồng đập lên trên người của cự lang.

Cuối cùng, song phương đều chật vật lui về phía sau, thân thể lảo đảo, làm cho vô số đại thụ bị đổ xuống dưới đất.

- Gay to rồi, nơi này là chỗ sâu trong sơn mạch!

Giang Thần cảm thấy kinh hãi vì mình đã xông vào lĩnh vực càng nguy hiểm hơn. Bởi vì hắn chưa từng có qua lại với yêu thú, cho nên mới khiến hắn cho rằng thú loại đều không đáng sợ.

Bây giờ nhìn thấy hai đầu yêu thú đáng sợ này thì hắn mới biết nhân loại nhỏ bé ra sao.

Đầu ác viên kia tùy tiện rống một tiếng đã có thể làm cho tứ chi của hắn vô lực, một quyền đã có thể biến mình thành thịt nát.

Cự lang kia cũng không đơn giản, từng cái răng nhọn to bản giống như thanh kiếm có thể cắn nát bất kỳ giáp bảo vệ nào. Dù cho là linh giáp tam, từ giai cũng không chịu được nữa.

- Đây là yêu thú thần cấp sao?

Giang Thần vui mừng vì sự nhỏ yếu của mình không dẫn nổi sự chú ý của hai đầu vương giả rừng rậm này, cho nên hắn lập tức chạy trốn đi rất xa.

Chỉ có điều, cự lang và ác viên đã nhắc nhở nguy hiểm mà hiện tại Giang Thần phải đối mặt, nếu như chạy ra khỏi phạm vi chiến đấu của cự lang và ác viên, không chừng sẽ gặp phải các yêu thú mạnh mẽ khác.

Hiện nay, đám yêu thú trong khu vực này đã sớm bị doạ chạy, đây cũng là nguyên nhân làm cho Giang Thần có thể một đường an toàn chạy ra ngoài.

Giang Thần quyết định bí quá hóa liều, hắn sẽ ở lại chỗ này, bảo đảm mình không bị lan đến gần là được.

Sau đó, Giang Thần đã nhìn thấy trên không trung có những cây đại thụ che trời bay tới bay lui, giống như đứa nhỏ đang đùa giỡn ném cục đá lên trên không trung. Bất kể tảng đá kiên cố tới cỡ nào, chỉ cần bị lan đến gần thì sẽ lập tức sẽ bị đánh nát.

Mặt đất dưới chân liên tục chấn động, trong khoảng thời gian ngắn, Giang Thần chỉ cảm thấy như mình đang đưa thân vào bên trong hồng hoang.

Một lúc lâu qua đi, động tĩnh dần dần lắng lại, Giang Thần thò đầu ra nhìn, hắn phát hiện ra chiến đấu đã có kết quả.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau