THẦN VÕ CHIẾN VƯƠNG

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thần võ chiến vương - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Ta Đồng Ý Với Ngươi

Trêu chọc Sở Lạc xong, Giang Thần đặt tâm tư vào trên cái đèn trong tay.

Trên thư viết nó tên là Dẫn Hồn đăng, nhưng rõ ràng cái tên này là căn cứ vào hoàng lăng mà thay đổi, Giang Thần cũng không muốn gọi cái tên này.

Từ điểm nó bất diệt ngàn năm là có thể thấy được, đây là một kiện linh khí rất mạnh mẽ, có khả năng còn ở bên trên cả linh khí.

Không giống gì Xích tiêu kiếm, nó không có hư hao, năng lượng cũng không có trôi đi quá nhiều.

Nếu như là linh khí bình thường thì đã sớm bởi vì thời gian ăn mòn mà không có cách nào sử dụng được nữa. Hoặc là uy lực mất đi rất nhiều, chỉ có linh khí cấp năm trở lên thì mới có thể chống đỡ được năm tháng vô tình.

Đương nhiên, đây là so sánh, nếu hơn vạn năm, linh khí cấp năm trở lên cũng sẽ báo hỏng.

- Thử uy lực xem thế nào.

Giang Thần đi tới bên ngoài cung điện, không ngừng truyền chân nguyên cuồn cuộn của bản thân vào bên trong đèn, lại đặt bấc đèn bên trong hoa sen lên bên mép, dùng sức thổi một hơi.

Tức thì, hỏa diễm bắn về hư không phía trước, nhiệt độ cao đáng sợ giống như muốn hòa tan không khí, mùi vị đốt cháy khét nồng nặc phả vào mặt.

- Thật là đáng sợ, Tụ nguyên cảnh chạm vào ắt hẳn sẽ phải chết, Thần du cảnh cũng không chống đỡ được.

Giang Thần bỗng cảm thấy phấn chấn, đây là linh khí lợi hại nhất mà hắn từng chiếm được trước mắt, Xích tiêu kiếm cũng không sánh nổi, linh kiếm hiện tại cũng chỉ có cấp hai mà thôi.

- Gọi nó là gì đây?

Giang Thần nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ đến Huyền Hỏa đăng, thế nhưng hắn lại cảm thấy cái tên này quá tục khí. Cho nên ở phía trước hắn thêm hai chữ, tên đầy đủ là: Càn Khôn Huyền Hỏa đăng.

Thu bảo đăng vào nạp giới, Giang Thần trở lại Dẫn Hồn điện, tiếp tục phiên dịch quyển sách trên tay, tìm kiếm biện pháp đi ra ngoài.

Theo thời gian trôi qua, từng hàng chữ nhỏ đập vào mi mắt, thu hút sự chú ý của Giang Thần.

- Thứ bị tuẫn táng cũng không phải là gia súc, mà là công nhân tham dự xây dựng hoàng lăng, trời ạ! Ta cũng không muốn ngờ kiến trúc lại dùng để giết người của mình.

- Tuẫn táng khiến cho ta cảnh giác, thông qua tư liệu tìm đọc được. Mỗi một đời kiến trúc sư hoàng lăng trước đó đều mất tích... Hóa ra không chỉ có công nhân, ngay cả ta cũng phải hi sinh.

- Không được, ta không thể ngồi chờ chết, cũng không muốn chết ở chỗ này.

Giang Thần tiếp tục nhìn xuống dưới theo những văn tự này, trên mặt từ từ hiện ra nét mừng rỡ.

- Quả thật có lối ra khác, ở ngay bên trong dưới lòng đất cung điện chí tôn, có một cái mật đạo.

Giang Thần vui vẻ nói.

- Dưới lòng đất cung điện chí tôn?

Trong lòng những nữ nhân khác vui mừng, lại mang theo một tia nghi hoặc.

- Chính là nơi táng thân của mỗi một vị hoàng đế Chu Tước quốc.

Cụ thể là ở đâu, làm sao mới có thể mở mật đạo ra, Giang Thần cũng không nói ra.

- Vậy còn chờ gì nữa? Đi nhanh đi, chúng ta không mang bao nhiêu thức ăn, nếu như bị vây ở chỗ này càng lâu thì sẽ càng nguy hiểm.

Các nữ đệ tử của Phù Không đảo đứng ngồi không yên, hận không thể lập tức bay tới cung điện chí tôn kia.

- Ngươi biết đi thế nào không?

Vẫn là Sa Lan khá là bình tĩnh, nàng cẩn thận hỏi một câu.

- Biết, trên mặt có bản đồ.

Nói tới chỗ này, các nữ đệ tử Phù Không đảo bao gồm cả Sở Lạc đều có chút sốt sắng. Rốt cuộc Giang Thần có thể mang các nàng đi hay không hiện tại vẫn là một vấn đề.

Chỉ có điều, các nàng đã dự tính rồi, dù cho Giang Thần không muốn thì cũng phải theo hắn.

- Đi thôi, đều là đệ tử của thập đại tông môn.

Điều làm cho người ta bất ngờ chính là, lần này Giang Thần không có đưa ra bất kỳ yêu cầu gì mà trực tiếp đồng ý.

Chuyện này trái lại còn khiến cho các nàng cảnh giác, cho rằng Giang Thần muốn coi các nàng làm con tốt thí, hay là có mục đích gì khác.

Dù sao, rốt cuộc nội dung trên quyển sách kia là cái gì, đều là do Giang Thần tính toán.
Phát giác được đám người Sở Lạc hoài nghi, Giang Thần không nhịn được lắc đầu, lòng người vốn là thứ phức tạp như vậy.

Hắn không giải thích thêm mà mang theo Sa Lan đi ra cửa điện, còn những người này có đi theo hay không thì đó lại là chuyện của các nàng.

Dẫn Hồn điện đã không có đèn, vừa nãy Giang Thần đã nhen lửa cháy lên, cho nên hiện tại hắn vừa đi, đại điện đã rơi vào bóng tối.

Đám người Sở Lạc không do dự bao lâu đã đuổi kịp bước chân của Giang Thần.

Giang Thần trở về theo đường cũ, lần nữa xuyên qua khe hở chật hẹp kia, trở lại lối ra còn chưa xây dựng xong, tay dọc theo vách tường mà tìm kiếm, rất nhanh đã tìm được một con đường khác.

Vừa nãy quá tối cho nên Giang Thần không chú ý tới được, hắn đã đi nhầm vào Dẫn Hồn điện, hiện tại hắn biết thế cục của hoàng lăng, cho nên biết nên đi tới chí tôn dưới lòng đất cung điện thế nào.

- Nếu là hoàng lăng, nên có cạm bẫy hoặc là cơ quan gì chứ?

Sa Lan nhỏ giọng nói.

- Nhất định sẽ có.

- Trên sách có viết không?

Giang Thần lắc đầu một cái, liếc mắt nhìn các nữ đệ tử Phù Không đảo phía sau, nói:

- Cũng là nguyên nhân mà ta gọi các nàng.

Nghe vậy, Sa Lan sững sờ, khen ngợi nhìn Giang Thần một chút, nói:

- Ngươi rất quả đoán, có thể nói là tâm địa sắt đá, tương lai sẽ tiền đồ vô lượng.

- Thôi đi, tâm địa sắt đá ở trong Đại Hạ vương triều không phải là lời biểu dương người khác.

Giang Thần nói.

- Không, ở thế giới này, đủ tàn nhẫn mới là lời khen tốt nhất, ngươi mạnh hơn nhiều so với ca ca của ta.

Sa Lan muốn đẩy hắn lên trời cao, đàng hoàng trịnh trọng nói ra.

Giang Thần không biết nên nói cái gì cho phải, cũng không phải hắn cố ý muốn hại chúng đệ tử Phù Không đảo.

Không gọi các nàng tới, thập tử vô sinh.

Gọi các nàng, có lẽ sẽ gặp phải nguy hiểm, có thể sẽ có tỷ lệ giữ mạng rất lớn.
Cõi đời này, mọi việc đều cần phải trả giá rất lớn.

Lúc này, ở phía trước đột nhiên truyền đến tiếng kêu thảm thiết, mấy bóng người lảo đảo chạy qua bên này, phía sau có mười mấy đầu yêu ma đi theo.

Xác định số lượng của yêu ma không nhiều, Giang Thần không chạy trốn mà chờ mấy người kia lại đây, sau đó vung kiếm chém giết đám yêu ma này.

- Đây không phải Ma thần, nếu như mấy người các ngươi lấy dũng khí chiến một trận thì còn có hi vọng giữ mạng sống. Có lẽ sẽ chết một người, nhưng mà các ngươi chạy trốn, như vậy toàn bộ mọi người sẽ phải chết.

Giang Thần nhìn đám người người trước mắt, lạnh lùng nói.

- Chúng ta... Chúng ta không biết số lượng cụ thể, bị sợ quấn lấy.

Một người thanh niên nhỏ giọng nguỵ biện.

Giang Thần lắc đầu một cái, nói:

- Ta biết đường đi ra ngoài, các ngươi muốn giữ mạng sống thì hãy đi cùng ta.

- Có thật không? Quá tốt rồi!

Mấy người này vừa nghe lời này lập tức hưng phấn không thôi.

Có điều, sau khi một người trong đó nhìn rõ ràng khuôn mặt của Giang Thần, rất nhanh vẻ vui mừng đã biến mất, hắn nói:

- Ngươi là Giang Thần sao? Chính là người bảo chúng ta không nên mở cửa sắt, có cừu oán với Cao Thần Dật kia sao?

- Là ta.

Giang Thần không hiểu tại sao hắn lại hỏi như vậy.

- Vậy chúng ta sẽ không đi cùng ngươi nữa.

Điều không nghĩ tới chính là, mấy người vừa nãy vốn cao hứng lại trực tiếp từ chối Giang Thần.

Giống như ở bên người Giang Thần còn nguy hiểm hơn so với không tìm được lối ra vậy.

Điều này làm cho Giang Thần và Sa Lan không tìm được manh mối, ngay cả Sở Lạc cũng khó hiểu.

- Đã xảy ra chuyện gì?

Giang Thần hỏi.

Bọn họ cũng không ẩn giấu, nói:

- Cao Thần Dật kia đã đi xuống, bên người có một Thần du cảnh đi theo, hầu như là vô địch, không ai có thể ngăn cản được. Hắn còn bắt được hai bằng hữu kia của ngươi, còn làm cho hoàng tử Đại Tề quốc...

- Ca ca ta? Ca ca ta làm sao?

Sa Lan nghe đến đó, kích động tới mức nắm lấy cánh tay của người này.

- Trên người của Sa Ưng có linh khí chủy thủ cấp sáu, Cao Thần Dật muốn, hắn không cho. Sau đó Cao Thần Dật còn nói Giang Thần là hắn mang đến, cho nên chém đầu hắn xuống...

Lúc này người kia mới nhìn rõ là Sa Lan, sau khi nói xong lời cuối cùng, vẻ mặt có vẻ không đành lòng.

- Hu hu hu!

Nghe được tin dữ như vậy, Sa Lan ngồi chồm hỗm ở trên mặt đất khóc ròng ròng, bi phẫn không thôi.

Qua một lúc lâu, thanh âm của nàng trở nên khàn khàn nói:

- Giang Thần, báo thù giúp ca ca ta! Cầu ngươi! Giúp ta giết họ Cao kia!

Giang Thần chỉ nói bốn chữ.

- Ta đồng ý với ngươi.

Chương 102: Nơi Này Nguy Hiểm! Nơi Này Nguy Hiểm!

Ở trong tai người bên cạnh, Giang Thần nói vậy chỉ là an ủi Sa Lan đang trong bi thương, không có coi lời của hắn là thật.

Cho dù thực lực của hắn ở bên trong Tụ nguyên cảnh rất mạnh, nhưng mà hiện ở bên người của Cao Thần Dật có Thần du cảnh bảo vệ, ở trong hoàng lăng hầu như vô địch.

Một khi thấy ánh mặt trời, cấp bậc bảo vệ mà Cao Thần Dật có được còn có thể tăng cao lên hơn.

Giang Thần không có bất cứ cơ hội nào để giết chết Cao Thần Dật.

Dù cho là Đại Tề quốc muốn trả thù thì cũng không thể làm gì được Cao Thần Dật.

Trong một thế giới tu hành như vậy, một gia tộc mạnh hơn vương quốc là chuyện rất bình thường.

Nhưng mà, điều mà đám người Sở Lạc không biết đó chính là, xưa nay Giang Thần sẽ không dễ dàng đồng ý.

Mà một khi đồng ý chuyện của người khác thì cho dù hắn có liều tính mạng cũng sẽ hoàn thành.

Ở Thánh vực, có người tìm kiếm đệ nhất công tử trợ giúp, trèo non lội suối, ngàn dặm xa xôi đi tới Lăng Vân Điện, nói rõ chỗ khó xử cho Giang Thần nghe.

Chỉ cần Giang Thần mở miệng đồng ý, không cần bất kỳ bảo đảm nào, bọn họ sẽ hài lòng trở về.

Cũng không lâu sau, chuyện mà bọn họ thỉnh cầu sẽ được hoàn thành.

- Cao Thần Dật ở nơi nào?

Giang Thần hỏi.

Trên mặt hắn mang theo vẻ tàn khốc, không chỉ có Sa Ưng chết, Mạnh Hạo và Văn Tâm quận chúa cũng đang ở trên tay của Cao Thần Dật, ai biết lúc nào sẽ bị chặt đầu chứ.

- Ngươi cứ đi về phía trước, sẽ có một gian nhà đá, tiến vào bên trong sẽ có lối đi, ta chỉ nhìn thấy hắn dẫn người đi vào trong mà thôi.

Thanh niên được Giang Thần cứu cho rằng Giang Thần muốn đi tìm Cao Thần Dật gây phiền phức, cho nên mới nói:

- Hiện tại họ Cao kia phát điên rồi, thấy người không hợp mắt đều muốn giết, muốn trừ hết những người đã phát hiện ra chỗ bẩn của hắn như chúng ta.

- Các ngươi lẩn trốn hắn cho nên mới chạy qua bên này sao?

Sở Lạc hiếu kỳ nói.

- Đúng, tuy rằng Cao Thần Dật muốn giết người. Chỉ có điều cũng muốn chạy trốn cầu sinh, ta nghĩ sau khi hắn tìm được lối ra, nhất định sẽ phá hỏng cửa ra.

Nghe vậy, Sở Lạc nhìn sang chỗ Giang Thần.

Nàng không hy vọng Giang Thần đi tìm Cao Thần Dật, chỉ cần đầu óc người bình thường thì đều không hy vọng chuyện như vậy.

Thế nhưng dựa vào quan hệ của nàng và Giang Thần, bất kể khuyên bảo như thế nào cũng có vẻ rất ích kỷ.

- Phương hướng Cao Thần Dật đi tới chính là dưới lòng đất cung điện chí tôn.

Giang Thần nhìn thấu nàng muốn nói điều gì, hắn chỉ nói một câu làm cho nàng sửng sốt.

- Chỉ có một con đường kia thôi sao?

- Đúng thế.

Giang Thần không có giải thích thêm, chỉ nói đơn giản hai chữ, lại lấy ra khăn lụa từ trong nạp giới, đưa cho Sa Lan đang gào khóc.

- Cảm ơn.

Trải qua một phen phát tiết, Sa Lan đã từ từ khống chế lại tâm tình, lau nước mắt. Nàng đứng dậy gật gù với Giang Thần, biểu thị không thành vấn đề, có thể đi tới cung điện chí tôn dưới lòng đất.

- Các ngươi thì sao? Ta thì nhất định sẽ đi.

Ánh mắt Giang Thần nhìn về phía các đệ tử Phù Không đảo.

Sở Lạc còn đang do dự, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì đó mà hỏi người thanh niên kia:

- Có phải trưởng lão bên người Cao Thần Dật sử dụng một thanh phi kiếm hay không?

- Đúng đúng đúng, phi kiếm kia rất lợi hại, chạy như bay ra ngoài, mặt đất sẽ xuất hiện vết rách.

- Quả nhiên.
Sở Lạc gật gù, nghiêm túc nói:

- Đó là Thụ trưởng lão của Cao gia, là một con chó trung thành. Coi như hắn bỏ mình thì cũng sẽ không để cho Cao Thần Dật có chuyện gì xảy ra.

- Vậy trước tiên cứ giết hắn.

Giang Thần nói.

- Ngươi!

Sở Lạc nói những này không phải là muốn lấy được đáp án này, nàng lại nói:

- Thụ trưởng lão, thành danh đã lâu ở Hỏa vực, lúc còn trẻ, phi kiếm cả kinh tứ phương. Sau đó hắn tu luyện công pháp không trọn vẹn cho nên dẫn đến cảnh giới trì trệ không tiến, cả đời là Thần du cảnh trung kỳ nhập môn. Chỉ có điều ở bên trong Thần du cảnh, hắn có tiếng tăm rất lớn.

- Thần du cảnh trung kỳ sao?

Giang Thần nỉ non nói một câu, không có nhiều lời, bước chân đi về trước.

- Ngươi chờ một chút.

Sở Lạc khẽ cắn răng, đối với việc Giang Thần không nói gì, nàng không muốn vây chết ở chỗ này cho nên không thể làm gì khác hơn là theo sau.

Điều mà nàng không nghĩ tới chính là, đám người thanh niên kia lại cùng tiến lên.

- Không phải các ngươi nói không đi sao?

Giang Thần hiếu kỳ nói.

- Chúng ta vốn định tìm kiếm những đường ra khác, nhìn xem có thể đi ra ngoài hay không. Chỉ có điều các ngươi tình nguyện đi tìm Cao Thần Dật, mà đối phương chỉ có một người, dù sao đều phải chết, liều mạng!

Vẫn là thanh niên trả lời vấn đề của Giang Thần nói.

- Ngươi đúng là thú vị, tên ngươi là gì?

- Phương Bình.

Giang Thần vừa nhìn về phía Sa Lan ở bên cạnh, mặt nàng không hề có cảm xúc, trong mắt lại có sự thù hận ngập trời.

Hắn không nói gì, trong lòng âm thầm vạch ra kế hoạch.

Cứng đối cứng với vị Thụ trưởng lão kia không thể nghi ngờ là muốn chết, chỗ dựa duy nhất là Càn Khôn Huyền Hỏa đăng.
Vấn đề là, hắn sử dụng linh khí để công kích người khác thì ít nhất cũng cần thời gian hai giây, nghe thì rất ngắn ngủi, nhưng đã đủ để phi kiếm của Thụ trưởng lão xuyên qua tim hắn.

- Thời gian bố trí trận pháp còn lâu hơn, ta nên làm cái gì bây giờ?

Nghĩ tới nghĩ lui, Giang Thần quyết định lợi dụng hoàng lăng, đây là ưu thế của hắn.

Ở phía sau hắn, Sở sắc mặt của Lạc biến hóa bất định, trong lòng lại đang do dự.

- Giang Thần này trọng tình trọng nghĩa, nếu như ta nói cho Cao Thần Dật biết hắn có biện pháp đi ra ngoài. Có thể dùng bằng hữu của hắn để uy hiếp, ép hỏi ra cửa ra ngoài ở đâu. Mà Cao Thần Dật lại có ý định đối với ta, ta lại nói cho hắn tin tức quan trọng như vậy, nhất định hắn sẽ mang ta đi ra ngoài.

Nghĩ đến đây, Sở Lạc không chút do dự quyết định bán Giang Thần đi.

Đương nhiên, ở trong mắt nàng căn bản không tính là bán đi, bởi vì nàng và Giang Thần vốn không phải là bằng hữu.

- Đúng rồi!

Đột nhiên Giang Thần nghĩ đến cái gì đó, hai sáng mắt lên, kích động nói:

- Ở phía trước cung điện chí tôn dưới lòng đất là Hộ Quốc điện, nơi đó có một tượng đá của Đại tướng quân cưỡi tuấn mã trấn thủ hoàng lăng. Ở tay phải của Đại tướng quân có trường mâu, tay trái có tấm khiên, đều là chí bảo, có khác biệt kia là có thể đối phó được với Thụ trưởng lão!

- Có thật không?

Phương Bình và Sa Lan vui vẻ, người sau đã tin lời nói của hắn.

Sở Lạc ở phía sau âm thầm nhớ kỹ, nàng không có vì như vậy mà đổi ý. Nàng cũng không cho là chỉ bằng vào hai cái linh khí đã có thể thay đổi chênh lệch cảnh giới.

Cùng lúc đó, ở Hộ Quốc điện.

Chờ lâu ở trong hoàn cảnh phong bế, u ám, tâm tình của Cao Thần Dật rất buồn bực.

Hắn nhìn Mạnh Hạo và Văn Tâm bị trói hai tay, quan trọng là lại có vị nhân mỹ yểu điệu như Văn Tâm này, lúc này dùng để phát tiết thì không gì tốt hơn.

Nhưng mà, Thụ trưởng lão là trưởng bối đã nhìn hắn lớn lên, Cao Thần Dật không có mặt mũi làm ra chuyện như vậy ở ngay trước mặt đối phương.

Bỗng nhiên, hắn xoay người, nhìn thấy Thụ trưởng lão đứng trước mặt một bộ tượng đá, chân trước của tuấn mã cao lớn vung lên, trên lưng ngựa có một tên nam tử khôi ngô đang ngồi, toàn thân mặc giáp, tấm khiên và trường mâu giơ lên rất cao, giống như đang súc thế đánh ra một đòn vậy.

Tay nghề của thợ thủ công chế tạo tượng đá rất tuyệt vời, tượng đá nhìn qua trông rất sống động, có thần uy vô cùng cuồn cuộn kéo tới.

Chỉ có điều ở trong mắt của Cao Thần Dật, đây chỉ là tảng đá vụn mà thôi.

- Trưởng lão, chúng ta có thể đi ra ngoài được không?

Cao Thần Dật nói.

Thụ trưởng lão thu lại ánh mắt, trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Ta đã dùng thần thức tra xét được phía trước có một toà cung điện có quy mô rất lớn, là phần cuối của nơi này. Nếu như thật sự có lối thoát thì nhất định sẽ ở nơi đó.

Thần du cảnh, thần thức có thể phân tán ra được mấy trăm thước, giống như dơi, không cần địa đồ thì cũng có thể cảm ứng được sự tồn tại của đường lối trong hoàng lăng.

Bỗng nhiên, Thụ trưởng lão liếc mắt nhìn một cái về cửa phía sau, nói:

- Có người đến rồi, một người trong đó thân mặc trang phục màu đen, có khả năng là Giang Thần mà ngươi đã nói.

Nghe thấy hắn nói như thế, Mạnh Hạo và Văn Tâm đều cả kinh.

Cao Thần Dật kích động không thôi, nói:

- Có thật không? Hắn còn chưa chết! Quá tốt rồi, quá tốt rồi!

Không chết thì hắn sẽ có cơ hội tự tay báo thù.

Mạnh Hạo và Văn Tâm vừa nhìn nhau, đều hiểu ngầm nhìn về phía cửa, hô lớn:

- Giang Thần! Không nên tới đây! Nơi này nguy hiểm, nơi này nguy hiểm!

Chương 103: Tính Toán

Cao Thần Dật phẫn nộ xông tới, hai lòng bàn tay mạnh mẽ đập vào trên mặt của Mạnh Hạo, lạnh lùng nói:

- Nếu lại kêu ta sẽ cắt đầu lưỡi của các ngươi xuống.

- Yên tâm, bọn họ mới vừa tiến vào thần thức của ta, còn rất xa, không nghe được tiếng nói của hắn đâu. Mà coi như phát hiện ra chỗ không ổn thì phi kiếm của ta cũng có thể giết chết được.

Ngữ khí của Thụ trưởng lão rất bình thản, nhưng biểu lộ ra vẻ tự tin vô cùng.

Lúc này Cao Thần Dật mới yên lòng lại, lại nói:

- Trưởng lão, không nên trực tiếp giết chết hắn, ta muốn dằn vặt hắn! Mặt khác, thần thức của hắn cũng rất lợi hại, có thể phát hiện ra chúng ta hay không?

- Ta dùng thần thức ngăn cách nơi này, ở trong thần thức của hắn, nơi này sẽ là một mảnh điểm mù.

Thụ trưởng lão nói.

Lại nói tới Giang Thần, bước chân vội vàng của hắn bỗng nhiên dừng lại.

- Sao vậy?

Sa Lan không hiểu nói.

- Bị phát hiện ra rồi.

Thụ trưởng lão ngăn cách Hộ Quốc điện, phòng ngừa bản thân bị phát hiện ra, tuy nhiên hắn đã truyền đạt ra tín hiệu nguy hiểm.

Đương nhiên, đây cũng là bởi vì Thụ trưởng lão và Cao Thần Dật không biết Giang Thần đã biết bọn họ ở đó.

- Tiếp tục đi, tiếp cận tượng đá của vị Đại tướng quân kia, đọc chú ngữ là có thể có được trường mâu và tấm khiên. Có tấm khiên là có thể chống lại phi kiếm.

Vẻ mặt Giang Thần nghiêm túc, mang theo mọi người tiếp tục đi về phía trước.

Rất nhanh, bọn họ đã đi tới một gian nhà đá, Sa Lan đột nhiên thấy cái gì đó mà gào khóc, tan nát cõi lòng kêu to một tiếng.

Thi thể của Sa Ưng ở cách đó không xa, đầu lăn xuống ở một bên.

Nghĩ tới đây đã từng là một vị hoàng tử, Giang Thần thổn thức không thôi.

Hắn vỗ vỗ phía sau lưng của Sa Lan, không hề nói gì.

Sa Lan hít sâu một hơi, đôi mắt đỏ chót, xông về phía trước.

Đây là chuyện mà Giang Thần không nghĩ tới, sự phẫn nộ khiến cho người ta mất đi lý trí.

Cuối cùng, đám người bọn họ hầu như là vọt vào Hộ Quốc điện.

Đập vào mi mắt chính là tượng đá của Đại tướng quân kia cùng với Cao Thần Dật và Thụ trưởng lão.

- Cao Thần Dật! Lại đây nhận lấy cái chết!

Sa Lan gầm hét lên.

Nhưng Cao Thần Dật không để ý tới nàng mà nhìn chằm chằm vào Giang Thần không tha, đắc ý nói:

- Giang Thần à Giang Thần, không nghĩ tới đúng không? Ngươi lại rơi vào trên tay ta.

- Ngươi thấy trên mặt ta có cảm giác ngoài ý muốn không?

Giang Thần hỏi.

- Hả? Có ý gì, ngươi biết ta ở đây, cho nên cố ý đến?

Cao Thần Dật nhíu nhíu mày, không muốn tin tưởng loại chuyện hoang đường này.

Đột nhiên, hắn nhìn về phía Mạnh Hạo và Văn Tâm, bỗng nhiên tỉnh ngộ ra.

- Ngươi thực sự là ngu xuẩn, cứu người cũng không nhìn một chút xem mình có bao nhiêu cân lượng.

Cao Thần Dật nói.

Mạnh Hạo và Văn Tâm không nghĩ tới Giang Thần tới để cứu người, cho nên rất là bất ngờ.

Thụ trưởng lão từ đầu đến cuối không nói gì, ánh mắt lãnh đạm không đặt Giang Thần và một đám Tụ nguyên cảnh này vào ở trong mắt.

- Cao công tử!

Sở Lạc bỗng nhiên mang theo đệ tử Phù Không đảo chạy về phía Cao Thần Dật, vội nói:

- Ngươi không nên khinh thường, Giang Thần muốn lợi dụng linh khí bên trong điện này để đối phó ngươi!

Biến cố này khiến cho người ta ngoài ý muốn, sắc mặt của Sa Lan tái nhợt, đám người Phương Bình nhìn nhau, bắt đầu chuẩn bị chạy trốn.

Kế hoạch đã bại lộ, đã không có hi vọng giết chết Thụ trưởng lão nữa.

Vẻ mặt của Giang Thần không hề có cảm xúc, trừng mắt nhìn Sở Lạc không tha.

- Ồ? Xảy ra chuyện gì?

Cao Thần Dật rất hứng thú, có Thần du cảnh bảo vệ, hắn không có chút nóng ruột nào cả.

- Trên tay của Giang Thần có một quyển sách, ghi chép các loại tin tức về hoàng lăng này, văn tự trên sách chỉ có hắn mới có thể xem hiểu. Mà hắn phát hiện ở dưới lòng đất cung điện chí tôn này còn có một lối ra.
Sở Lạc nói.

- Ồ?

Nghe nói có lối ra, Cao Thần Dật và Thụ trưởng lão sáng mắt lên.

Thụ trưởng lão không có động tác gì, một thanh phi kiếm điểm về phía Giang Thần, giống như một đạo lưu tinh, khi chỉ còn cách yết hầu hắn một tia khoảng cách thì mới dừng lại.

- Mang ra.

Thụ trưởng lão nói.

Vẻ mặt của Giang Thần rất dữ tợn, rất không cam tâm.

- Giang Thần, ngươi muốn hắn chết sao?

Cao Thần Dật cầm kiếm gác ở trên cổ của Mạnh Hạo.

Dưới tình huống bất đắc dĩ, Giang Thần ném quyển sách trong lòng kia qua phía đối phương.

Thụ trưởng lão tiếp nhận sách, sau khi xác định văn tự trên sách là văn tự mà hắn không biết, lúc này hắn mới thu hồi phi kiếm.

Trên sách có một lượng lớn tranh minh hoạ, miêu tả về hoàng lăng này, Thụ trưởng lão thông qua những địa đồ này mà phát hiện ra có nhiều chỗ rất phù hợp với những nơi mà hắn từng đi qua khi tới.

Sau đó, hắn lần nữa nhìn về phía Giang Thần, nói:

- Ngươi có thể xem hiểu văn tự trên mặt sao?

- Đúng thế.

Cao Thần Dật nghĩ đến cái gì đó, ánh mắt nhìn về phía Sở Lạc, hỏi:

- Ngươi nói hắn định đối phó với Thụ trưởng lão, là tính thế nào?

- Cái kia!

Sở Lạc vội vàng chỉ vào tượng đá, nói:

- Trước khi đến hắn đã biết nơi này có tượng đá, nói là Đại tướng quân cái gì đó. Lá chắn và trường mâu trong tay là thần binh lợi khí, tấm khiên có thể ngăn cản phi kiếm, trường mâu có thể giết chết Thụ trưởng lão.

- Sở Lạc! Tốt xấu gì ngươi cũng là đệ tử của thập đại tông môn! Sao lại vô sỉ như thế chứ?

Sa Lan phẫn nộ lên án, bởi vì Sở Lạc cho nên nàng không có cơ hội báo thù.

Nàng lại nói với Giang Thần:

- Ta đã nói, không nên cứu nàng rồi mà!

Giang Thần không nói gì, không biết có phải là đang hối hận hay không.

- Lập trường không giống, vốn không có đúng sai.

Sở Lạc nói.
- Nhưng ta đã cứu ngươi hai lần, không phải sao?

Giang Thần nói.

- Ha ha.

Đương nhiên Sở Lạc biết mình đuối lý, cho nên nàng không muốn tranh luận.

- Ồ?

Thụ trưởng lão vẫn lật xem sách trong tay, đột nhiên ở trên nơi nào đó phát hiện ra thứ mà tranh minh hoạ chính là tượng đá Đại tướng quân ở bên cạnh hắn này.

- Vừa rồi ta cũng cảm giác được khí tức của bảo vật.

Thụ trưởng lão triệu hồi phi kiếm, đánh về phía tấm khiên kia.

Nhưng mà, phi kiếm không có để lại bất cứ dấu vết gì trên mặt đá mà đã bị đẩy lùi.

- Vô dụng, bởi vì đây không phải là tảng đá bình thường, là thủ đoạn phong ấn.

Giang Thần nói.

- Ồ? Ngươi biết làm sao để lấy được hai món đồ này sao?

Thụ trưởng lão nói.

- Đúng, ta có thể giúp ngươi lấy.

Nói xong, Giang Thần đi tới chỗ tượng đá.

Phi kiếm chạy nhanh đến, dừng ở dưới chân của hắn.

Thụ trưởng lão cười to nói:

- Khi ta tính toán người khác thì ngươi còn chưa có mọc lông. Từ bỏ ý nghĩ không thiết thực kia của ngươi đi, nói cho ta biết, phải làm sao mới có thể thu được bảo vật.

Con ngươi của Giang Thần nhanh chóng ảm đạm, hy vọng cuối cùng đã biến mất.

- Thần chú, hắn đã nói, tới gần tượng đá, nói ra thần chú là có thể có được bảo vật.

Sở Lạc nóng lòng lập công, để Cao Thần Dật mang mình ra ngoài, cho nên nàng nói tất cả những chuyện mình biết ra.

Cao Thần Dật rất thẳng thắn, kiếm cắt da dẻ yết hầu của Mạnh Hạo, nói:

- Thần chú là cái gì! Nói mau!

- Nói nhỏ một chút, không được phép hô to!

Thụ trưởng lão cũng nói.

Hắn cho rằng chỉ đọc thần chú là có thể được bảo vật nhận chủ, cho nên hắn không muốn bị Giang Thần đầu cơ trục lợi.

- Giang Thần, không cần nói, ngươi không nói, chúng ta đều sẽ chết ở chỗ này, bọn họ cũng thua.

Văn Tâm nói.

- Quận chúa, ngươi cũng thật là tàn nhẫn. Chỉ có điều ta nghĩ Giang Thần sẽ không trơ mắt nhìn ngươi bị ta vạch y phục, làm nhục nhã chí tử nha?

Cao Thần Dật vừa nói, một bên cầm lưỡi kiếm cắt vỡ y phục của nàng.

- Được rồi!

Giang Thần hét lớn một tiếng, không cam lòng nói ra thần chú, tương tự là ngôn ngữ của thời đại anh hùng.

Thụ trưởng lão để hắn lặp lại một lần, sau đó mới nhớ kỹ được.

Tiếp đó, Thụ trưởng lão đi tới trước mặt tượng đá, lặp lại thần chú.

Thần chú vừa rơi xuống, tượng đá thường thường không có gì lạ phát ra ánh sáng, đá mặt ngoài nhanh chóng biến mất, khôi phục lại sắc điệu vốn có, bốn móng ngựa có ánh lửa thiêu đốt.

Cuối cùng, chiến mã hí dài một tiếng, Đại tướng quân sống lại, trường mâu trong tay bùng nổ ra lực lượng hùng hồn.

- Người tự tiện xông vào hoàng lăng, chết!

Đại tướng quân nói ra một câu, trường mâu đâm tới chỗ Thụ trưởng lão.

Đồng thời, vừa nãy Giang Thần ra vẻ không cam lòng, lo lắng. Tất cả biểu hiện trên mặt biến mất, khóe miệng hiện ra nụ cười lạnh như băng.

Trường mâu, tấm khiên căn bản không phải là bảo vật gì cả. Mà nó là cùng một thể với tượng đá, tượng đá này là đại sát khí dùng để trấn thủ hoàng lăng.

Thần chú của Giang Thần là thức tỉnh nó để nó giết địch.

Tất cả tất cả, bao gồm cả Sở Lạc phản bội, Giang Thần cũng đã tính toán đến.

Chương 104: Cảm Ơn Sự Phản Bội Của Ngươi

Đó là một con ngựa mang theo lửa rất lớn, da lông đen như mực, cao to uy vũ, Đại tướng quân trên lưng ngựa người mặc giáp vàng thánh y, uy vũ vô cùng, trường mâu trong tay có oai diệt thế.

Thụ trưởng lão còn đang đợi chí bảo nhận chủ, mãi đến khi trường mâu hạ xuống thì hắn mới phát hiện ra được không đúng, câu nói vừa nãy của Đại tướng quân, hắn không nghe hiểu.

- Không được!

Dù có ngu ngốc như thế nào đi chăng nữa thì Thụ trưởng lão cũng biết đại họa đã rơi xuống đầu, cho nên lui nhanh về phía sau.

Nhưng mà dường như trường mâu có thể đâm thủng không gian kéo theo cầu vồng đáng sợ, trút xuống.

Thụ trưởng lão không có chỗ nào có thể trốn, cho nên không thể làm gì khác hơn là triệu hoán phi kiếm đến trước người để chống đối.

Phanh!

Phi kiếm chạm vào mũi mâu, lập tức tan nát thành tro, thân thể của Thụ trưởng lão đập lên trên đất tạo thành mấy cái hố to, bắn bay ra xa bốn, năm thước.

- Thiếu gia, chạy mau...

Phi kiếm cứu Thụ trưởng lão một mạng, thế nhưng Đại tướng quân mạnh mẽ đã phá nát niềm tin của hắn, không dám tái chiến.

Chỉ có điều hắn vừa mới đứng dậy thì đã nhìn thấy Giang Thần đứng ở cách đó không xa.

- Ngươi còn dám...

Thụ trưởng lão đang muốn nói tại sao người này lại hiện ra ở trước mặt mình thì lại phát hiện ra trong tay hắn cầm một chiếc đèn.

- Sưu!

Hoa sen và cánh hoa được điêu khắc từ đá mà thành cùng nhau tỏa ra, tia sáng chói mắt từ bên trong phát ra.

Chợt, một con rồng lửa cắn về phía Thụ trưởng lão.

- A a a!

Thụ trưởng lão phát ra tiếng kêu to thê thảm, đây không phải là lửa phổ thông mà giống như hỗn hợp dầu, nhiệt độ kinh người, lại như nước giội lên ở trên người vậy.

Trường bào trên người hắn hóa thành hư vô, giáp trụ bảo vệ thiếp thân bị dung hòa, dính vào da thịt, thống khổ như thế suýt nữa đã khiến cho hắn tan vỡ.

Trong lúc thời khắc sống còn, hắn vận dụng một thân lực lượng, đè ép bản thân, ý đồ dập tắt lửa.

Ai biết lực lượng chạm vào lửa lại khiến cho thế lửa càng vượng.

- Đây là món đồ quỷ quái gì vậy?

Thụ trưởng lão phát ra một tiếng hò hét, lăn qua lăn lại trên đất, một hồi lâu sau mới trở nên yên lặng, biến thành một bộ thi thể.

- A kéo cách, rất sao lôi!

Sau đó, Giang Thần đọc lên một câu thần chú với Đại tướng quân cưỡi ngựa.

Là ý nói tai họa đã được tiêu diệt, hoàng lăng đã khôi phục an bình.

- Vĩnh sinh vĩnh thế, bất hủy bất diệt!

Đại tướng quân hét dài một tiếng, thân thể bắt đầu hoá đá, kể cả chiến mã dưới khố cũng biến thành tượng đá thường thường không có gì lạ, duy trì động tác đâm ra.

Giang Thần lau mồ hôi lạnh trên trán, tất cả mọi chuyện phát sinh vừa nãy rất là ngắn ngủi, nhưng lại cực kỳ mạo hiểm.

- Hắn... Hắn lại giết được Thần du cảnh?

Lúc này, tất cả người trong Hộ Quốc điện đều há hốc mồm, bị kinh biến này làm cho kinh sợ.

Sau đó, đám người Phương Bình kinh hỉ kêu to.

Ngược lại, sắc mặt Sở Lạc và các nữ đệ tử Phù Không đảo tái nhợt.

Trong đó thân thể của Sở Lạc còn đang run rẩy, chẳng khác nào rơi vào hầm băng, nàng biết mình đã phạm vào sai lầm trí mạng, cảm thấy tuyệt vọng sâu sắc.

Chỉ có điều, muốn nói người sợ nhất thì vẫn là Cao Thần Dật.

Thụ trưởng lão vừa chết, hắn bị đánh về nguyên hình.

Sau khi Giang Thần nhìn sang, hắn bị dọa cho phát sợ, lợi kiếm lần nữa khoát lên trên người Mạnh Hạo, quát lên:- Ngươi không được làm loạn, nếu không... A!

Còn chưa dứt lời thì hắn đã kêu thảm thiết, cánh tay cầm kiếm bị chém đứt từ bả vai.

Chẳng biết từ lúc nào Sa Lan đã đứng phía sau hắn, đằng đằng sát khí, ánh mắt lạnh lẽo.

- Trả lại mạng cho ca ca ta!

Nàng không để ý tới tiếng kêu thảm thiết của Cao Thần Dật, không ngừng xuất kiếm, mỗi kiếm không đả thương tới chỗ yếu, cao như vậy Cao Thần Dật sẽ không chết nhanh quá mức.

Chờ đến khi Cao Thần Dật chết đi thì nàng mới nhắm mũi kiếm ngay vị trí trái tim của Cao Thần Dật.

- Sau khi rời khỏi đây, Đại Tề quốc ta sẽ báo hành động của ngươi cho thế nhân, ngươi sẽ trở thành sỉ nhục của Cao gia, vĩnh viễn phải gánh bêu danh!

Sa Lan biết người này sợ cái gì nhất, cho nên nàng mới nói ra lời để Cao Thần Dật chết không nhắm mắt.

Quả nhiên, vẻ mặt Cao Thần Dật rất không cam lòng, há mồm muốn nói cái gì đó. Kết quả chỉ phun ra được từng ngụm từng ngụm máu tươi, lồng ngực chập trùng kịch liệt.

Phốc!

Kiếm của Sa Lan rất thẳng thắn đâm vào trái tim của hắn.

Thân thể Cao Thần Dật cứng đờ, tiếp đó xụi lơ vô lực.

Đến đây, Cao Thần Dật đã rơi vào kết quả giống như Thụ trưởng lão.

Mạnh Hạo và Văn Tâm được giải cứu, hai người cảm thấy như đang sống ở trong mơ, không thể tin được tất cả mọi chuyện xảy ra ở trước mắt.

Lúc trước Giang Thần ở Xích tiêu phong đẩy lùi Lý Thấm và An trưởng lão đã là chuyện kinh thế hãi tục, nhưng đó là dựa vào oai của trận pháp.

Hiện tại, Giang Thần ở hoàng lăng dưới lòng đất này, chạy đến giết chết một tên Thần du cảnh điều động phi kiếm, nếu như chuyện này truyền đi sẽ tạo ra sóng gió rất lớn.

Sa Lan báo được thù cũng đi tới trước người Giang Thần, nhìn chằm chằm vào hắn một lúc lâu, nói:

- Đại Tề quốc nợ ngươi một món nợ ân tình, tương lai cho dù ngươi đưa ra bất kỳ yêu cầu gì thì hoàng thất Đại Tề sẽ dùng hết toàn lực hoàn thành.

Sau đó, nàng rời khỏi Hộ Quốc điện, đi về.

Giang Thần biết nàng không đành lòng để thi thể của Sa Ưng như chó hoang nằm ở bên kia như vậy, cho nên muốn đi nhặt xác.

Lúc này, Mạnh Hạo và Văn Tâm đã đi tới, báo cho Giang Thần biết sao mình bị Cao Thần Dật bắt được, đồng thời cảm ơn ân cứu mạng của hắn.- Hành động vừa nãy của ngươi quá mạo hiểm.

Văn Tâm cẩn thận nghĩ lại những chuyện vừa nãy đã trải qua, trong lòng vẫn còn sợ hãi, chỉ cần bất kỳ phân đoạn nào phạm phải sai lầm thì kết cục hiện tại sẽ rất không xong.

Phương Bình kinh ngạc về tính toán của Giang Thần, đồng thời cũng có chút nghĩ mà sợ.

Nếu như Sở Lạc không phản bội, như vậy tất cả mọi chuyện sẽ không thể nào nói tới được như vậy.

- Rất đơn giản, nhất định nàng sẽ phản bội, hầu như không có lý do để không phản bội.

Giang Thần nói.

Hắn và Sở Lạc không có bất kỳ giao tình nào cả, tình huống vừa nãy lại như vậy, Sở Lạc không có nương nhờ vào Cao Thần Dật mới là chuyện kỳ quái.

Nghe thấy Giang Thần nói như vậy, Sở Lạc nhìn sang phía hắn.

Nghe thấy mình bị tính toán, Sở Lạc hoàn toàn không tức giận, trái lại còn cảm thấy bi ai.

Đột nhiên, vài nữ đệ tử Phù Không đảo phía sau nàng đi về phía Giang Thần.

Mạnh Hạo và Văn Tâm tiến lên trước một bước, ngăn cản các nàng.

- Giang Thần sư huynh, vừa nãy hoàn toàn là chủ ý của một mình sư tỷ, chúng ta chỉ mù quáng đi theo nàng, xin tha thứ cho chúng ta, mang chúng ta đi ra ngoài.

Nữ đệ tử khóc lóc trước đó vội la lên.

- Đúng vậy, chúng ta không nghĩ Sở Lạc sư tỷ sẽ làm như vậy.

- Van cầu ngươi, mang chúng ta đi ra ngoài đi.

Sở Lạc nghe thấy mấy sư muội thường ngày đối với mình nói gì nghe nấy vứt bỏ mình, nàng nở nụ cười tự giễu, vành mắt trở nên mông lung.

Từ biểu hiện vừa nãy của Giang Thần cho thấy, hắn biết được rất nhiều tri thức từ bên trong quyển sách kia, nhất định lời nói ra sẽ là sự thật, cũng chỉ có một mình hắn có thể tìm được lối ra.

Vốn là, Giang Thần đồng ý mang theo các nàng, các nàng đã chiếm được cơ hội đi ra ngoài.

Kết quả lại bị chính mình tự tay chôn vùi.

- Các ngươi! Các ngươi thực sự là nực cười, nếu không phải có ta, Giang Thần sẽ đắc thủ được sao?

Tâm tình mất đi khống chế, Sở Lạc hét lớn.

- Thật sao? Vậy ta phải cảm ơn ngươi đã bán ta đi.

Giang Thần cười lạnh nói.

- Là ngươi tính toán ta, gạt ta nói tấm khiên có thể ngăn cản được phi kiếm! Nếu không phải vậy sao ta sẽ làm như vậy chứ?

Lời này của Sở Lạc hầu như là rống lên.

- Sa Lan nghe thấy, hắn cũng nghe thấy.

Giang Thần nói tới chỗ này, vỗ vỗ vai của Phương Bình, nói:

- Người này ta nhớ kỹ tên của hắn, cho dù không quen biết được nửa canh giờ, thế nhưng hắn vẫn không bán ta đi.

- Bởi vì ngươi đã cứu ta.

Phương Bình không chút suy nghĩ nói.

- Ta đã cứu nàng hai lần.

Giang Thần nói.

Lời đối thoại của hai người rơi vào bên tai của Sở Lạc, trong giây lát biểu hiện dữ tợn kia của nàng biến mất, ánh sáng trong con ngươi nhanh chóng tắt đi, sau đó hai tay ôm đầu quỳ trên mặt đất gào thét.

Chương 105: Phải Gọi Ta Là Gì?

Lạch cạch!

Giang Thần ném thiết kiếm ra, rơi xuống trên mặt đất phát ra tiếng va chạm lanh lảnh.

- Tự mình kết thúc đi.

Giang Thần nói.

Sở Lạc cả kinh, đến lúc này, nàng vẫn cảm thấy kinh ngạc như cũ vì Giang Thần muốn giết mình, nàng ngừng lại gào thét, khẩn cầu nói:

- Cho dù nói như thế nào thì cũng là bởi vì ta giúp ngươi cho nên ngươi mới giết chết được Thụ trưởng lão và Cao Thần Dật, tại sao nhất định phải giết ta, buông tha ta được không?

<!--[if!supportLineBreakNewLine]-->

<!--[endif]-->

- Không được.

Giang Thần lắc lắc đầu, lạnh nhạt nói:

- Sau khi ta tìm được lối ra, tự nhiên sẽ để cho những người khác đi ra ngoài, hiện tại để ngươi đi, tương đương với tha cho ngươi một mạng.

- Ta... Ta đưa kiếm cho ngươi, có được không?

Ngạo khí trên mặt của Sở Lạc biến mất không còn tăm hơi, sắp khóc lên tới nơi.

- Ngươi chết rồi thì tự nhiên ta sẽ lấy kiếm đi.

Giang Thần nói.

Vào lúc này, mấy nữ đệ tử Phù Không đảo nghe hiểu ý của Giang Thần, biết Sở Lạc không chết thì Giang Thần sẽ không dẫn các nàng đi tìm lối thoát.

- Sư tỷ, ngươi tác thành cho chúng ta đi.

- Đúng vậy, chúng ta gọi ngươi một tiếng sư tỷ, ngươi tự mình kết thúc, giúp chúng ta một đại ân.

- Là ngươi tự mình lựa chọn kết quả như thế.

Mỗi người một câu, Sở Lạc nghe vậy khắp cả người phát lạnh, vừa giận lại vừa sợ.

- Ta dâng thân thể cho ngươi, khi nào nơi nào cũng có thể, ta là đại mỹ nhân trên Mỹ nhân bảng đó.

Sở Lạc không để ý tới những lời vô tình của các sư muội này, nàng nói ra lời mà nàng rất khinh thường trước đó.

- Ngươi thực sự là không biết xấu hổ!

Nghe thấy nàng nói như thế, Văn Tâm còn kích động hơn so với Giang Thần, sát ý trong con ngươi tăng vọt.

Chỉ có điều, bỗng nhiên nàng lấy lại tinh thần, khẽ nói ở bên tai của Giang Thần:

- Nếu như ngươi muốn giết thì không nên chỉ giết một mình nàng, nếu không thì tốt nhất không nên giết.

- Tại sao?

- Nàng là đệ tử chân truyền của Phù Không đảo, nếu như ngươi giết nàng, bất kể đúng sai đều sẽ gây bất lợi cho ngươi, sẽ trở thành nhược điểm của ngươi, đừng quên ngươi còn muốn cạnh tranh vị trí chưởng giáo với Ninh Hạo Thiên.

- Ngoại trừ vị hôn thê của Ninh Hạo Thiên là công chúa vương triều ra còn có hai huynh đệ kết nghĩa, hai vị muội muội kết nghĩa, phân biệt là đệ tử của thập đại tông môn.

- Ninh Hạo Thiên đang tạo thế vì cạnh tranh chức vị chưởng giáo, ngươi lại ở đây sát hại đệ tử thập đại tông môn.

- Vì lẽ đó, tốt nhất ngươi nên giết sạch các nàng, giá họa cho Cao Thần Dật.

Nghe Văn Tâm nói xong, vẻ mặt Giang Thần rất phức tạp, Văn Tâm toàn tâm toàn ý suy nghĩ vì hắn, hắn rất cảm động. Thế nhưng lời này quá tối tăm và máu tanh.

- Trong lòng ta có tiêu chuẩn giết, có không tiêu chuẩn giết. Cho nên sẽ không vì những nhân tố khác mà thay đổi, Sở Lạc đáng chết, sư muội của nàng không đáng chết. Hơn nữa, theo lời ngươi nói, ta cũng phải giết đám người Phương Bình sao?

Giang Thần hỏi ngược lại.

- Vậy ngươi vẫn chỉ giết Sở Lạc như cũ sao?

Mày liễu của Văn Tâm vừa nhíu, không biết rõ ý tứ của hắn.

- Lời nói mới rồi của ngươi cũng có đạo lý, ta có nguyên tắc, nhưng không cổ hủ.

- Cho nên? Rốt cuộc ngươi định làm gì?

Văn Tâm tức giận nói.

Giang Thần không trả lời nàng mà nhìn về phía đám người Phương Bình, nói:

- Các ngươi đi phía trước chờ ta.

- Được rồi.

Đám người Phương Bình không phải đứa ngốc cho nên mau chóng rời khỏi Hộ Quốc điện.

- Ta có thể không giết ngươi, nhưng ngươi phải đi theo ta, gọi ta là chủ nhân.
Giang Thần đi tới trước người Sở Lạc, nói ra lời khiến cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn.

Sở Lạc trừng mắt nhìn, không quá chắc chắn hỏi lại:

- Chủ nhân?

- Ngươi nghĩ ta ngốc sao? Kêu một tiếng là có thể sao?

Giang Thần cười xì một tiếng, lập tức nói:

- Ta sẽ lấy bí pháp thành lập quan hệ chủ tớ, từ nay về sau, ngươi sẽ vĩnh viễn trung thành với ta, không được phản bội. Còn các ngươi, cũng giống như vậy.

Câu nói cuối cùng là đối với ba nữ đệ tử Phù Không đảo khác.

Các nàng vừa nhìn nhau, đều gật đầu đồng ý.

- Rất tốt.

Giang Thần hài lòng gật đầu.

- Ngươi đã nghĩ được phương pháp khống chế gì có thể làm cho các nàng đi vào khuôn phép sao? Như vậy được không? Vạn nhất các nàng trở lại môn phái rồi giải trừ thì phải làm sao bây giờ?

Văn Tâm không quá yên tâm.

- Phương pháp của ta không người nào có thể phá được, hơn nữa còn lợi hại hơn so với ngươi nghĩ. Thậm chí ta cũng không tiện dùng, so với tử vong đã là nhân từ rồi.

Giang Thần thần bí cười, sau đó, hắn cầm kiếm cắt vào lòng bàn tay, nắm chặt hai tay, trong miệng bắt đầu nhắc tới thần chú thần bí.

Cũng không lâu sau, trên nắm đấm của hắn phát ra kim quang chói mắt, máu nhỏ xuống cũng biến thành màu vàng.

- Quỳ xuống.

Giang Thần nói với các nữ đệ tử Phù Không đảo:

- Nhận ta làm chủ, các ngươi sẽ không trở thành xác chết di động mà vẫn nắm giữ ý thức của bản thân như cũ.

Vừa nói, hắn đi tới trước người Sở Lạc, nói:

- Trong quá trình này, nếu như ngươi không cam tâm tình nguyện thì sẽ có hậu quả rất đáng sợ, ngươi có biết không?

Đầu tiên khuôn mặt đẹp đẽ của Sở Lạc xẹt qua một chút do dự, chỉ là nghĩ đến tình cảnh hiện tại, nàng lập tức gật đầu.

- Mở miệng ra.

Sau đó, Giang Thần đặt bàn tay lên trên khuôn mặt của nàng, để máu tươi nhỏ vào trong miệng của nàng, nói:

- Ta niệm một câu, ngươi lặp lại một câu.

- Được.

Một màn quỷ dị này khiến cho Mạnh Hạo và Văn Tâm nhìn nhau.Rất nhanh, Sở Lạc đã lặp lại xong lời nói của Giang Thần, ở trên cái cổ trắng như tuyết của nàng hiện ra đồ án kỳ quái, rất nhanh đã biến mất không còn tăm hơi.

- Như vậy là được rồi sao?

Sở Lạc không hiểu nói.

- Đúng thế.

Nữ đệ tử bên cạnh nhìn thấy Sở Lạc còn có ý chí của mình mà đưa ra câu hỏi, nàng yên lòng. Nếu phương pháp kia của Giang Thần biến các nàng thành con rối, như vậy còn không bằng giết chết các nàng thì hơn.

Rất nhanh, ba nữ đệ tử đã phân biệt hoàn thành bí pháp của Giang Thần, nắm tay phát sáng cũng khôi phục như thường.

Khi Giang Thần băng bó bàn tay, Văn Tâm đánh giá đám người Sở Lạc không có thay đổi gì, trên mặt hiện lên vẻ nghi hoặc, nói:

- Sao ta không thấy có gì khác biệt chứ?

- Ngươi cứ thử xem đi.

Giang Thần nói.

Văn Tâm ngẩn ra, đề kiếm trong tay đi tới trước người Sở Lạc, quát lên:

- Là ai giết Thụ trưởng lão?

Rất nhanh, Văn Tâm đã nhìn thấy một màn kinh ngạc, vẻ mặt của Sở Lạc trở nên rất quái lạ, trong mắt lộ ra vẻ tàn khốc, không nói hai lời nhào tới chỗ của Văn Tâm.

- Chuyện này...

Văn Tâm bị tư thế không muốn sống của nàng làm cho sợ hãi.

- Dừng tay.

Giang Thần quát một tiếng, Sở Lạc vừa nãy khí thế hùng hổ tức thì dừng lại, thân thể đứng thẳng tại chỗ.

- Nhìn qua các nàng sẽ không có cái gì không giống, thế nhưng chỉ cần là chuyện có quan hệ tới ta, các nàng sẽ cường điệu cân nhắc đến lợi ích của ta. Một khi chủ nhân có bất lợi, các nàng sẽ như vừa nãy vậy.

Giang Thần giải thích một câu, vừa nhìn về phía Sở Lạc và chúng nữ, nói:

- Cởi y phục ra.

Vừa nói xong, Mạnh Hạo trợn mắt lên, nhìn Sở Lạc và ba nữ đệ tử Phù Không đảo mỹ lệ cởi áo khoác, động tác không có chút bất kỳ dây dưa dài dòng nào cả.

- Được rồi, mặc vào.

Điều đáng tiếc chính là, Mạnh Hạo không thấy được hình ảnh hương diễm thì Giang Thần lại hạ lệnh.

Khi Văn Tâm trợn mắt há hốc mồm, Giang Thần đi tới trước người Sở Lạc, nói:

- Hiện giờ, các ngươi phải gọi ta là cái gì?

- Chủ nhân!

Bốn nữ tử này không chút do dự kêu to, vẻ mặt của Sở Lạc càng mang theo vẻ hối hận rất sâu sắc, quỳ trên mặt đất, khóc ròng nói:

- Trước đó hành động của ta đối với chủ nhân không tốt, xin chủ nhân tha thứ cho ta.

Nói xong, nàng hôn lên giầy Giang Thần một chặp.

- Ta tha thứ cho ngươi.

Giang Thần nói.

- Đa tạ chủ nhân.

Sở Lạc cảm động khóc ròng, một lần nữa đứng dậy.

- Con bà nó, đây là tà pháp gì vậy?

Văn Tâm nhìn thấy vậy trợn mắt há hốc mồm, chửi bậy một câu, nhìn chằm chằm vào Giang Thần không tha, nói:

- Như vậy chẳng phải là ngươi bảo các nàng làm cái gì thì các nàng sẽ làm, dù cho là ngủ cùng ngươi hay sao?

- Trên lý thuyết là như vậy, ta còn chưa thử qua.

Giang Thần cười nói.

Văn Tâm hít sâu một hơi, nói từng chữ từng chữ:

- Nếu như sau này ngươi dám dùng phương pháp như vậy ở trên người ta, dù ta có thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau